X92, điệp viên số 1 của Việt Nam Cộng Hoà

 Lâu lâu mình đọc tài liệu của Việt Cộng, mỹ để tìm hiểu thêm về chiến tranh Việt Nam như đi tìm lại những bước chân xưa của thời mình còn trẻ, ngây ngô trong thời chiến, để hiểu thêm về cuộc sống ngày xưa. Trong 1 cuộc chiến nào, để chiến thắng, mỗi bên đều tận dụng triệt để chiến tranh tình báo, để moi tin tức của địch, để biết được ý đồ của địch thủ để chống trả. 

Trong thế chiến thứ 2, quân đội đồng minh, đã chế tạo giả các xe tăng, máy bay, trong những khu quân sự, nhằm đánh lừa gián điệp của Đức quốc xã, theo chiến thuật dương đông kích tây, cho rằng quân đội đồng minh sẽ đổ bộ ở vùng biển Pas de Calais, khiến quân đội Đức quốc tập trung phòng thủ vùng này. Sau này, mình xem và đọc thêm tài liệu của bên thua cuộc Đức quốc xã, để hiểu thêm cuộc chiến thay vì chỉ nghe bên thắng cuộc tuyên truyền cuộc chiến thắng vĩ đại của họ.

Đọc tài liệu về chiến tranh Việt Nam thì được biết Hà Nội cho mạng lưới tình báo của họ, len lỏi vào tận phủ tổng thống hay cơ quan truyền thông, để định hướng dư luận quốc tế, điển hình là ông Phạm Xuân Ẩn. Mình nghe nói chính Hà Nội bỏ tiền để cho ông này sang mỹ học về báo chí, 2 năm tại Orange Coast College, một đại học cộng đồng ở Quận Cam, thời đó chưa phát triển như hiện nay. Gần đây, nghe ông Vũ Hạnh mới qua đời, được TRần BẠch Đằng ra chỉ thị viết sách để chống phá miền nam….

Đàlạt có ông cựu tỉnh trưởng và thị trưởng Đàlạt, làm nội tuyến cho Hà Nội, có bí danh là U4 của cụm tình báo VĐ2, do em của ông ta làm cụm trưởng cụm tình báo VĐ2, làm đến chức phó chủ tịch hạ viện Việt Nam Cộng Hoà. Ông được cử đi Hoa Kỳ để xin viện trợ, ai ngờ ông ta nói nhỏ với người Mỹ là không nên, đã quá trễ. (Theo báo Việt Cộng phỏng vấn ông này) Chán Mớ Đời 

Trên mạng của Cảnh Sát Quốc gIa, mình có đọc vụ bắt Huỳnh Văn Trọng và Vũ Ngọc Nhạ, ông Thiệu phải làm như không biết cả năm trời để cảnh sát đặc biệt bao vây các đồng bọn khác, đưa hồ sơ dỏm…

Mình đọc bộ sách của ông Đặng Chí BÌnh, được Việt Nam Cộng Hoà huấn luyện rồi gửi ra bắc. Khác với các điệp viên khác được gửi ra bắc cũng như các toán biệt kích đều bị bắt khi được thả dù, hay đổ bộ bằng thuyền, ông Đặng Chí Bình len lỏi về tới Hà Nội, có đưa tài liệu cho một cô gái ở Hà Nội và bị phát hiện sau khi vào nhà thờ, đưa thư của linh mục Hoàng Quỳnh. Hoá ra ông cố đạo của nhà thờ là nhân viên phản gián của Hà Nội, ai vào xưng tội chống phá nhà nước là bị tóm ngày. Chán Mớ Đời 

Nói cho ngay tình báo của Hà Nội rất giỏi, như các nước cộng sản khác như đông Đức, Liên Xô. Tác giả Thép Đen cho biết người huấn luyện ông ta tại Sàigòn, trước khi đưa ra bắc là người của Hà Nội. Khi bị hỏi cung, Hà Nội cho ông ta xem các tấm ảnh chụp chung khi gặp người huấn luyện ông ta tại Sàigòn. Hoá ra ông này là người của Hà Nội. Sau này mình có đọc đâu đó, người chỉ huy các cuộc thả các toán biệt kích ra bắc là người của Hà Nội nên khi họ đến nơi là đã bị bao vây. Cuối cùng Việt Nam Cộng Hoà phải bỏ các vụ nhảy toán này.

Tình cờ mình đọc được một bài diễn thuyết của ông Merel Pribbenow, một cựu nhân viên CIA và chuyên gia Việt ngữ, hoạt động tại Sàigòn từ năm 1970 đến 1975. Trong buổi hội thảo về “tình báo trong chiến tranh Việt Nam”, ông ta thuyết trình về tình báo trong thời kỳ chiến tranh tại Việt Nam, tại đại học Kỹ thuật ở Texas. Ông cho biết người Mỹ có sử dụng tình báo, trong hàng ngủ cộng sản, có bí danh X92, tên Võ Văn Ba. Ông Pribbenow cho biết là điệp viên giỏi nhất của Việt Nam Cộng Hoà. Hoá ra Việt Nam Cộng Hoà cũng cài được người trong hàng ngủ cộng sản, nhưng chưa có ai vào tận bộ chính trị trung ương như Hà Nội.

Theo ông Đặng Chí Bình kể; đi tù, có gặp trong tù một điệp viên được Việt Nam Cộng Hoà gửi ra Bắc hoạt động, như ông bị bắt. Ông này kể là ở Huế, khi vào dinh ông Ngô Đình Cẩn thì tình cờ nghe ông Nhu, ông Cẩn và bác sĩ Trần Kim Tuyến, trùm mật vụ thời đệ nhất cộng hoà, nói chuyện phòng bên. Họ nói, có người làm nội gián cho miền nam nằm trong bộ chính trị trung ương của Hà Nội. Có thể họ cố ý nói để ông ta nghe và nếu bị bắt thì sẽ khai và làm cho Hà Nội nghi kỵ nhau. Nghe nói ông Trần Kim Tuyến sau này được ông Phạm Xuân Ẩn cứu thoát. Nói chung thì biệt kích hay gián điệp ra bắc là xem như bị tóm cổ rồi.

Mình tìm tài liệu Việt Cộng thì thấy mấy tờ báo viết về X-92, đều được đăng sau ngày ông Pribbenow diễn thuyết về tình báo trong chiến tranh Việt Nam. Không thấy bài nào đăng trước thời gian đó. Các bài viết của báo Việt Cộng đều dựa theo bài thuyết trình của ông Pribbenow, và BBC kể lại rồi họ xào thêm các cụm từ cách mạng tuyên truyền.

Điển hình là tổng công kích Mậu Thân, X92 có thông báo cho Cảnh Sát Đặc Biệt tại Tây NInh, là Hà Nội sẽ tổng công kích dù đã ký thoả hiệp ngưng bắn. Tướng Nguyễn Ngọc Loan tự “Sáu Lèo”, ra lệnh các đơn vị cảnh sát toàn quốc phải cắm trại 100%, và đào hầm phòng bị khắp miền Nam, trong khi quân đội lại cho binh sĩ thay phiên về nhà ăn Tết. Người Mỹ biết được tin này cho nên không thể nói là bất ngờ vì cuộc tổng công kích. Ông Loan tin tưởng vào tình báo của ông ta nên mới phòng bị. Nếu mình không lầm tướng Loan là tư lệnh cảnh sát quốc gia dạo ấy.

Mình gú-gồ báo chí Việt Cộng có nói về ông Võ Văn Ba này, và bựa thêm mấy chuyện vớ vẩn để tuyên truyền. Theo mình hiểu, ông này theo Việt Cộng từ lâu, được giao trách nhiệm tuyển mộ thêm đảng viên nhưng sau ông ta thức tỉnh, cho rằng người cộng sản dùng bạo lực để ép buộc người dân theo, tiếp tế cho họ. Không theo thì họ giết như trường hợp ông cụ mình ở quê, du kích trong làng bao vây nhà ông bà nội mình để bắt, vì ông cụ không muốn theo họ nên bỏ trốn vào nam. 

Có ông thuê nhà kể là bố ông ta, không theo Việt Cộng, họ lấy cái rựa chặt đầu bố ông ta trước mặt gia đình và làng xóm. Ông ta lớn lên đăng lính đi đánh Việt Cộng.

Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang có làm bài hát “người anh Vĩnh Bình” kể lại những vụ giết người của Việt Cộng không theo họ. Có bà kể khi xưa “nó về khuya, đánh thức mình dậy, nấu cơm cho nó ăn, nay mình lên xã nhờ nó ký cho cái giấy đi đường thì nó biểu để đó. Nếu quốc gia trở lại, nó có núp trong quần, tui cũng rũ cho nó rớt ra để quốc gia bắt nó, để đó, để đó, đồ vô ơn”. Huyền thoại người mẹ anh hùng và đứa con vô ơn của ông Trịnh Công Sơn.

Lò mò mình tìm được bài viết của ông Phan Tấn Ngưu, trưởng phòng cảnh sát đặc biệt Tây Ninh, người được xem là “handler” của X92, sau này đi tù, rồi định cư tại Hoa Kỳ, nói về trường hợp của X92, Võ Văn Ba. Mình không biết ông Võ Văn Ba nhưng viết lại đây như lời cảm ơn ông ta đã cứu khá nhiều đồng bào vô tội và lính Việt Nam Cộng Hoà khỏi bị giết. Sau đây, xin trích một đoạn hồi ký của thứ trưởng công an Hà Nội, Trần Xuân Viên “55 năm một chặn đường” về ông Võ Văn Ba, nội tuyến của Việt Nam Cộng Hoà tại Trung Ương Cục, nơi đầu chốt của quân đội Hà Nội tại chiến trường miền Nam.

“…Vụ Võ Văn Ba là vụ nội gián quan trọng. Y đã chui sâu, leo cao vào nội bộ ta. Trong 10 năm, y đã thu thập rất nhiều tin tức quan trọng cho địch, nhưng vì ta có nhiều tin tức và bút tích của y còn lưu lại trong hồ sơ cảnh sát cộng với lời khai của Nguyễn Tấn Danh (người trực tiếp phụ trách y) nên việc kết tội y không khó khăn. Công an Tây Ninh bắt tên gián điệp Võ Văn Ba đưa về trại giam của Tổng nha Cảnh sát ngụy cũ... Sau khi đến nhà anh Trần Quốc Hoàn báo cáo kết quả khai thác, anh Hoàn chỉ thị cho tôi bàn giao tên này cho An ninh Trung ương Cục... Trong giờ tập thể dục buổi sáng của anh em, Võ Văn Ba đã dùng dây quần thắt cổ tự tử…”

Đọc hồi ký của thứ trưởng công an cho thấy Hà Nội cài người trong Nam, thậm chí ở nước ngoài như Hongkong, cho nên ngày nay ở Bolsa chắc cũng có nhiều người làm gián điệp cho Hà Nội, được cài ở lại đây cho nên cộng đồng mới rối như canh hẹ.

Theo ông Phan Tấn Ngưu kể vào năm 1970, ông ta được thuyên chuyển về Tây Ninh làm trưởng phòng cảnh sát đặc biệt. Những ngày đầu tại Tây Ninh, ông ta bận rộn phải xem xét các hồ sơ các tình báo viên,…trong các hồ sơ này ông ta để ý nhất đến X-54, tình báo viên Võ Văn Ba (Năm Huỳnh), cư ngụ tại vùng toà thánh Tây Ninh. Ông ta sinh năm 1923 tại Kiến Tường, có người chú theo Việt Minh và gia nhập đảng cộng sản sau 1945. 

Năm 1967, được móc nối bởi một cán bộ đã hồi chánh, ông ta được tuyển mộ làm Mật Báo viên. Khi xưa ở Đàlạt còn nhỏ, thiếu tá Phong của đại đội trinh sát 302, kể là phe ta có người gửi đi làm củi trên rừng để xem xét tình hình hoạt động của Việt Cộng, để báo cáo lại. Nhiều khi mấy người này cũng là nhị trùng. Anh Phong kể vụ Biệt Động Quân bị phục kích tại khu núi Cam ly. Việt Cộng cho người đem súng đạn đến, đào hầm, đủ trò nên phe ta đem quân lên hành quân theo đúng bài bảng thì Việt Cộng bỏ chạy, rút lui trong đêm. Lần thứ 2 cũng vậy đến lần thứ 3 thì đi quên chuẩn bị vì cứ tưởng Việt Cộng sẽ rút lui. Đùng đến lần thứ 3 thì bị phục kích, ỷ y nên dạo ấy chết đâu 20 người. Mình thấy xe nhà binh chở về trên nhà xác, vợ con đến nhận xác khóc như mưa.

Từ 1967-1970, tin tức do Võ Văn BA cung cấp chỉ ở cấp thường địa phương nên cảnh sát đặc biệt có thể kiểm soát và kiểm chứng được nên tin tưởng ông này. X-92 báo cáo những tin tức khiến ông Ngưu chú ý là vụ tổng công kích Mậu Thân, 1968 trước khi ông được bổ nhiệm về Tây NInh.

Sàigòn và Hà Nội ký kết ngưng bắn, hưu chiến để ăn tết nhưng 25 tháng chạp, trước Tết, ông Võ Văn Ba báo cáo là Việt Cộng đang chuẩn bị tổng công kích toàn diện miền Nam vào dịp Tết. Ông cho biết là các cấp chỉ huy đi họp tại Chiến Khu D về cho biết; đánh bất ngờ để cướp miền Nam. Tin tức này được chuyển về tổng nha Cảnh Sát Quốc gia và toà đại sứ Mỹ ngày 26 tháng chạp. Ông tướng Loan, tư lệnh cảnh sát quốc gia đã yêu cầu các đơn vị cảnh sát quốc gia toàn quốc phải cấm trại 100%, đào hầm trú ẩn quanh đơn vị, chuẩn bị chiến đấu. Quân đội mỹ có thể không tin vào báo cáo của X-92 nên toà đại sứ mỹ bị tấn công. Mình có xem phim tài liệu của một ông mỹ, tình báo quân đội mỹ, chê bai tình báo Việt Nam Cộng Hoà. Ông này cũng rất trẻ tuổi, đi quân dịch rồi được chuyển làm tình báo.

Vụ Mậu Thân, Việt Cộng nghĩ là toàn dân miền Nam sẽ theo họ, đứng lên chiếm chính  quyền như 1948 thời cách mạng mùa thu, không ngờ thiên hạ sợ sự tàn ác của họ, bỏ chạy có cờ khiến họ nổi khùng giết người như mấy vụ thảm sát tập thể tại Huế. Ai rảnh thì tìm đọc những hoạt động tình báo của Việt Cộng tại Huế sau khi ông Diệm bị lật đổ. Mình đoán tại nhiều nơi khác cũng bị Việt Cộng giết nhiều nhưng Huế là nơi được truyền hình Việt Nam Cộng Hoà thông tin nhiều nhất. Có lẻ dân Huế có thiện cảm nhiều với Việt Cộng? Ở Đàlạt thiên hạ ở các vùng thôn quê, đều bỏ chạy vào trung tâm Đàlạt để lánh nạn, không ai theo họ cả ngoài người nằm vùng. Mình đọc đâu đó có tiệm phở nào ở Sàigòn, được xem là sào huyệt, nơi khởi sự cuộc tổng tấn công Mậu Than, nay gia đình cách mạng này muốn bán hay sửa chửa lại cũng bị cấm. Chán mớ đời.

Một báo cáo khác là Trung Ương Cục rút lui để tránh tổn thất khi quân đội Việt Nam Cộng Hoà đánh sang Cambuchia từ cuối năm 1969-1970. Chỉ để lại một vài đơn vị cố thủ còn rút lui về Nam Lào. Tò mò, ông ta nghĩ ông Võ Văn Ba, không phải một người làm rẫy tầm thường, cũng có thể ngoài ông ta ra có một người khác hay tổ chức nào giúp mới có những tin tức quan trọng như vậy. Ông muốn gặp tình báo viên này, ông ta bàn với cố vấn mỹ là Bernard D’ambrossio và hẹn gặp ông Ba tại Sàigòn để hỏi cho ra lẻ.

Ông Ba cho vợ con biết đi nhà thương khám bệnh. Ông vô nhà thương nhưng không gặp bác sĩ nào, lén đi ra cửa sau, leo lên cái băng-ca nằm đắp mềm lại. Có 4 cảnh sát đặc biệt, đem băng-ca lên xe cứu thương, chở ra phi trường rồi lên Sàigòn. Trong khi đó, ông Ngưu đi đường bộ, lái xe lên Sàigòn để tránh gián điệp của Việt Cộng theo dõi và truy ra. Đi đâu cũng đeo kính đen, đội tóc giả, giả dạng để tránh tai mắt của gián điệp Việt Cộng.

Họ gặp nhau tại một khách sạn, có mặt ông Frank Snepp của toà đại sứ mỹ, có viết sách về chiến tranh Việt Nam, thông dịch viên là ông Nguyễn Sĩ Phong và một người Mỹ khác đến thu âm cuộc nói chuyện. Xin trích sau đây lời kể của ông Phan Tấn Ngưu, trưởng phòng cảnh sát đặc biệt vùng Tây Ninh, người đã mời ông Ba lên Sàigòn để hỏi chuyện. Mình thấy trên trang nhà của cảnh sát quốc gia. Ai rảnh vào đó đọc, có nhiều tài liệu khá hay, giúp mình hiểu thêm chút nào về cuộc chiến Việt Nam.

 Kết quả, chúng tôi được biết:

    - Ông Ba là một Trung Ương Ủy Viên, đang giữ nhiệm vụ tuyển mộ cán bộ và đảng viên mới để phụ giúp ông kiểm soát mọi hoạt động trong vùng Tòa Thánh Tây Ninh cũng như cung cấp nhân sự cho các đơn vị khác từ cấp Quận, Tỉnh và Trung Ương Cục (TƯC) v.v... 
    - Thi hành mọi chỉ thị của TƯC, trong việc phá hoại tại địa phương như đặt chất nổ, rãi truyền đơn. Ông Ba chỉ ra lệnh cho những Chi Bộ khác thực hiện mà không được tham gia trực tiếp các công tác này.
    - Bám sát và yểm trợ mọi hoạt động của Chi Bộ Tòa Thánh để ám sát những chức sắc cao cấp mà bọn chúng cho là do chính quyền Sài-gòn dựng lên, như quý ông Cao Hoài Sang, Trương Hữu Đức, Lê Thiện Phước, Cựu Trung Tá Nguyễn Văn Nhã (sau này giữ chức Thượng Chánh Phối Sư), mà nhất là Cựu Trung Tướng Cao Đài Nguyễn Văn Thành. (xin mở ngoặc thêm chỗ này: Với chức Thượng Chánh Phối Sư, sau 30 tháng 4/1975, Ông Nguyễn Văn Nhã bị bọn Cộng Sản bắt giam ở khu vực núi Bà 10 năm, cho đến năm 1985 mới được thả)
    Chúng tôi đã tường trình trong một bài viết trước đây trên Phượng Hoàng về cái chết của Trung Tướng Nguyễn Văn Thành. Chúng đã ám sát ngay phía sau phòng ngủ, trong nội ô Tòa Thánh, vì chúng cho rằng những người này là người của CIA, gây khó khăn cho bọn TƯC trong việc khống chế Đạo Cao Đài. (Qua những tin tức khác nhận được, không phải Trung Ương Cục chỉ thị cho Riêng X.92 mà Huyện Ủy Tòa Thánh của Việt cộng cũng được chỉ thị tương tợ, vì chúng tôi có được một Tình Báo viên hoạt động trong Huyện Ủy này). Trung Tướng Cao Đài Nguyễn Văn Thành bị giết vào ngày 22 tháng 11 năm 1972 (16 tháng 10 Âm Lịch)
    - Dù đang dịnh cư tại Tây Ninh, nhưng Võ Văn Ba vẫn được bọn Trung Ương Cục bí mật liên lạc để chỉ thị công tác cũng như mời tham dự các cuộc họp ở phía Bắc Núi, nơi cứ địa của Mặt Trận Giải Phóng. Điều nên biết thêm, mỗi lần đi họp như vậy, có cả các cấp Ủy, như Tỉnh, Huyện, Xã... Võ Văn Ba được sắp xếp cho ngồi phía trước, ở một vị trí được che kín (những người ngồi phía sau không thấy được).     
    Theo hồ sơ tuyển mộ của ngành Đặc Biệt Tỉnh Tây Ninh, sau một thời gian ngắn khi đến Tây Ninh lập nghiệp, Võ Văn Ba đang đứng trước ngả ba đường: bọn Việt Cộng vẫn cho người đến để móc nối và thường xuyên đe đọa, nếu Ba từ chối hoặc phản bội, bọn chúng sẽ tố cáo Ba trước kia hoạt động cho Cộng Sản ở Kiến Tường, với cấp đảng là... thuộc tổ chức ..v.v... Đó là lý do mà Ba phải nhờ một người chú họ, giới thiệu cho Ty Cảnh Sát và được tuyển mộ làm “nhân viên ngoại vi”.
     Ngành Đặc Biệt Tây Ninh tuyển mộ được 3 nhân viên ngoại vi và cả 3 người này đều đã đem lại thành quả, như sau:
    1- Anh Đ. V. N.: Sau này trở thành công tác X.45, đã phá vở ổ Việt cộng ở Làng Cô Nhi Long Thành năm 1973 sau cuộc bố ráp do sự phối hợp của E. Công Tác (BTL) và ngành Đặc Biệt Tỉnh Gia Định.
    2- Anh Ng. T.T: sau này trở thành công tác Y.80, đã phá vở tổ chức Y.4 của Việt Cộng và bắt được chủ nhà hàng Thanh Bạch, tọa lạc trên đường Lê Lợi, gần bệnh viện  Sài-gòn năm 1974. Sau năm 1975, anh T. bị bắt và bị di tù tận ngoài Bắc với tôi và được thả sau hơn 10 năm.
    3 - và Võ Văn Ba ...” (hết trích)

Ông Ngưu cho biết là X-92 có người con trai, thi rớt Tú tài II, hai lần nên không được miễn dịch nữa, phải đi lính hay theo Việt Cộng vào bưng. Họ đã yêu cầu thiếu tướng Bùi Đình Đạm, ký giấy tờ hoãn dịch cho con trai ông ta. Nếu con ông đi lính thì Việt Cộng hết tin tưởng và sẽ bị hạ tầng công tác.

Họ đồng ý là đổi bí số công tác, từ X-54 thành X-69 với bí danh “rạng Đông” và đến năm 1974 thì được đổi thành X-92 với bí danh Bảo Quốc. Theo tài liệu của Việt Cộng thì được biết ông Ba lấy tên trùng với hai nhân vật khác của trung ương cục để lỡ có bị nghi ngờ thì hai người kia lãnh chấu. Hình như sau 75, hai người kia bị bắt vì tình nghi làm gián điệp cho Việt Nam Cộng Hoà nhưng không hiểu họ có được thả ra hay không sau khi ông Võ VĂn Ba bị bắt. Ông thứ trưởng công an Việt Cộng không đề cập đến. Ông Ba này bị bắt và tự tử chết trong tù. Mình đoán là không vì ông X-92 tự tử thì chắc họ khệnh 2 ông kia mệt thở.

Theo mình đoán tông tích X-92 bị lộ vì một thông dịch viên, có mặt trong buổi họp mặt tại Sàigòn, sau này lấy vợ ở vùng Tây Ninh nên họ phải thuyên chuyển ông ta lên Cao Nguyên. Mình hiểu lờ mờ khi làm cho CIA thì họ cần những người không có tông tích gia đình tại địa phương, nơi làm việc. Ông này gốc Bắc, không quen biết ai ở Tây Ninh, nay lấy vợ Tây Ninh, được cảnh sát siêu tra mới cho lấy và thuyên chuyển lên vùng Cao Nguyên. Khi Cao Nguyên rút lui thì ông thông dịch viên này bị bắt cùng với một cố vấn Mỹ nên mới lộ tên X-92. Nghe nói ông thông dịch viên sau này vượt biển, bị chết cùng vợ con.

Ông Ngưu cho biết vợ chồng ông ta bị bắt tối ngày 30/4/1975, vợ ông ta là đại uý cảnh sát. Vợ ông ta bị đưa đi Chiến kHu D, còn ông ta bị đưa ra Bắc, đến 1992 mới được thả. Khi bị bắt, ông Ngưu bị hỏi cung về ông Võ Văn Ba, và lý do phải đốt hết hồ sơ mật. Trong khi Việt Cộng cho biết là tìm thấy tài liệu trong tủ sắt của tư lệnh cảnh sát quốc gia. Mình đoán là người ta đã huỷ hết hồ sơ trước 30/4 vì theo ông Ngưu đó là cách người ta dùng để phi tang, ông ta cho đốt hồ sơ rồi bỏ tro xuống giếng.

Mùa hè đỏ lửa. X-92 báo cáo là Việt Cộng muốn chiếm toà thánh Tây Ninh để mặc cả với Việt Nam Cộng Hoà tại hoà đàm Paris, nên tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh phải bảo vệ Tây Ninh bằng mọi giá. Quân đội Việt Nam Cộng Hoà chuẩn bị, đào giao thông hào, đặt mìn. Nhờ vậy mà Tây Ninh không bị đánh nhiều, Việt Cộng đổi qua đánh Bình Long, bao vây mấy tháng trời. Dạo ấy, ngày nào cũng nghe đài phát thanh Sàigòn cho nghe bản nhạc “Bình Long quê hương tôi mồ chôn đất giặc tham tàn,..”.

Dạo ấy lính Việt Nam Cộng Hoà bắn T54 cháy như rạ, khiến Liên Xô phải thay đổi nên đến năm 1975 thì khó hạ được T54 của Việt Cộng vì họ đã cải biến để tránh bị hạ dễ dàng như trước. Thêm người Mỹ đã rút lui nên không ai điều chế lại súng hỏa tiễn để hạ các chiếc xe tăng của Việt Cộng. Mình đọc tài liệu Phước Long bị chiếm năm 1974 khi mình lên đường đi Tây.

 Frank Snepp và ông Phan Tân Ngưu, sau này có họp mặt tại Hoa Kỳ, kết luận chung là tin X-92 cho biết Việt Cộng sẽ đánh Tây Ninh là tin phịa, kiểu dương đông kích tây, mục tiêu chính của Việt Cộng là dồn mọi nổ lực để đánh An Lộc. Mình có xem YouTube về trận đánh An Lộc, có nói đến Tây Ninh bị đánh nhưng sau họ đi bọc để bao vây Bình Long. Có lẻ họ biết có người làm nội gián nên phao tin này vì dạo ấy Việt Cộng có để một cô nằm vùng, bí danh là Út Tặng, bị Việt Nam Cộng Hoà bắt, bỏ tù 3 năm, được thả ra, lại tiếp tục hoạt động cho Việt Cộng, theo dõi ông Ba này và bị cảnh sát quốc gia bắt cóc.

Ba Dừa, bí thư chỉ thị cho Nguyễn thị Xe, tự Út Tặng ra sống gần nhà Võ Văn Ba, đi buôn bán để theo dõi ông này. Cảnh sát đặc biệt bắt cóc bà này và giam đến 30/4 nhưng không cho X-92 biết để ông ta vẫn cẩn thận, đề cao cảnh giác phía Việt Cộng.

Sau này TUC chỉ thị cho X-92 đặt mìn, phá xập 2 trạm Nhân Dân tự Vệ, vì gây khó khăn cho Việt Cộng xâm nhập. Mình đoán cũng để thử thách lòng trung kiên của ông này. Cảnh Sát Đặc Biệt mời Nhân Dân Tự Vệ đi nhậu, rồi lấy mìn Việt Cộng đặt nổ hai trạm này, sau này CIA cho tiền để xây dựng lại.

ở Đàlạt dạo ấy, chiến dịch Phượng Hoàng lên cao, người ta tình nghi ông cậu bà con mình, làm trưởng ty cảnh sát là nội tuyến cho Việt Cộng. Ông cậu này cho cài mìn nổ cạnh nhà để phá tan sự nghi ngờ. Khi mình về Việt Nam lần đầu thì có gặp cậu, không bị cải tạo, kể mới đi thăm con tại Gia Nã Đại về khiến mình thất kinh. Ông cụ giải thích sự việc, một ông cậu khác làm cho CIA, ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hoà, tự tử khi khám phá ra bà vợ là nằm vùng của Việt Cộng. Hèn gì bà ta không muốn có con. Cậu về nhà để đón bà vợ đi đến điểm hẹn để di tản với CIA, ai ngờ khám phá ra bà vợ là Việt Cộng, nên tự tử luôn. Mình có kể về cậu này khi nói về cái điện thoại, truyền tin khi xưa.

Hoà đàm Paris đang đến hồi kết thúc, X-92 báo cáo là Hà Nội ra lệnh Trung Ương Cục phải “chiếm đất dành dân” để khi ký hiệp ước hoà bình. Hoa Kỳ không cho Việt Nam Cộng Hoà biết tin tức là sẽ ký vào cuối tháng 10 năm 1972 khiến tổng thống Việt Nam Cộng Hoà Nguyễn Văn Thiệu, doạ rút phái đoàn Việt Nam Cộng Hoà về. Hoa Kỳ đành phải đem bom dội Hà Nội, bắt Hà Nội phải chấp thuận điều kiện của Việt Nam Cộng Hoà nên hiệp định Paris mới ký vào ngày 27 tháng 1 năm 1973, trễ theo dự định của Hoa Kỳ và Hà Nội đến mấy tháng.

Mình nhớ dạo mới ký hoà đàm Paris, được lệnh vẽ cờ Việt Nam Cộng Hoà trên mái nhà và cửa nhà để các máy bay của hội đồng quan sát viên 4 bên đi giám sát. Ông cụ bảo mình leo lên mái nhà, vẽ lá cờ to đùng trên mái tôn, trước cửa nhà cũng làm một lá cờ to đùng. Vẽ xong mình cảm thấy hãnh diện, ai ngờ sau 75, ông cụ và thằng em phải cạo sơn mệt nghỉ. Rốt cuộc ông cụ vẫn bị 15 năm cải tạo. Chán Mớ Đời 

Tháng 4/ 75, X-92 đưa hồ sơ mật các nghị quyết của Hà Nội về tấn công toàn cỏi miền nam và ông Thiệu có họp mặt hội đồng an ninh quốc gia, có tư lệnh cảnh sát tham dự nên ông Ngưu mới được biết thêm chi tiết. Người Mỹ đi đêm với Hà Nội để họ trao trả tù binh mỹ, sau này Hoa Kỳ dùng lại lá bài hài cốt quân nhân mỹ để thương lượng tái lập bang giao lại.

Theo ông Ngưu thì vào khoảng tháng 3, năm 1975, cố vấn J. R. Stockwell có hỏi và đề nghị đưa X-92 và gia đình sang mỹ nhưng ông ta từ chối. Ông ta có nói với ông Ngưu nếu bị bắt thì sẽ tự tử. Chiều nay mình sẽ đốt nén hương cho ông Võ Văn Ba, X-92. Gia đình ông Ngưu không chịu di tản với người Mỹ vì có hai người con đang ở bên ngoại, không muốn bỏ con lại. Chắc họ làm việc chống phá Việt Cộng nên sợ bị Việt Cộng đặt chất nổ nên đưa con về quê ngoại, nhờ nuôi dùm.

Trong cuộc chiến tình báo thì Việt Nam Cộng Hoà thua Hà Nội. Tại sao chúng ta thua về mặt tình báo? Các cấp lãnh đạo miền nam không có khả năng tạo dựng một mạng lưới tình báo? Dù được CIA huấn luyện. Có lẻ vì thay đổi nhiều nhân sự, chính phủ, đảo chánh trong khi Hà Nội trước sau chỉ có một nên họ có thời gian để tạo dựng một mạng lưới tình báo. Dạo ấy có rất nhiều người bộ đội Bắc việt hồi chánh. Mình không thấy ai nói đến những người hồi chánh này sau 1975. Chắc bị giết cũng nhiều. Lính cộng hoà mà họ đối xử tàn tệ thì kẻ phản bội họ thì chắc khó sống.

Lâu rồi, mình có đọc sách của một cô người Việt lấy chồng mỹ, tên Yung Khall, kể khi xưa, sau 1954, bố cô ta tập kết ra bắc nhưng thật ra ở lại miền nam, làm bộ trưởng ngoại giao của Mặt Trận Giải Phóng. Mẹ cô ta không muốn tập kết. Ở lại thì nằm vùng báo cho biết là có nghe tiếng ba cô ta nói chuyện trên đài Hà Nội nên cả nhà cứ nghe đài phát thanh Hà Nội để ngóng tin bố và chồng. Hà Nội để lại miền nam một số đông cảm tình viên và đảng viên để hoạt động chống phá cho họ, trong khi các người theo công giáo, thường chống cộng lại đi theo các ông cố đạo vào Nam, thêm không có biệt kích hay gián điệp từ nam ra Bắc để giúp phòng trào chống đối như Hà Nội đã thành công trong nam. Chán Mớ Đời 

Sau này cô ta làm việc với CIA, có gặp mặt ông bố được Hà Nội cử đi ngoại giao ở các nước âu châu. Cô ta giúp phá tan hệ thống gián điệp tại Hoa Kỳ, đưa tài liệu mật của mỹ cho Hà Nội. Ông Đinh BÁ Thì, đại sứ Hà Nội tại Liên Hiệp Quốc, có dính dáng vụ này nên bị triệu hồi về Hà Nội, sau đó bị tai nạn chết trong một vụ đụng xe…

Nguyễn Hoàng Sơn 

t.B.: mới đọc thêm tài liệu của BBC viết về ông Võ Văn Ba. http://nghiencuuquocte.org/2021/11/29/vo-van-ba-diep-vien-hang-dau-cua-vnch-va-cia-o-nam-viet-nam/#more-42857