Chuyện bên lề giải túc cầu thế giới
Hôm qua sau khi đội tuyển Đức quốc bị loại, đọc trên mạng xã hội âu châu thì người đức bình luận, nhất là các cựu cầu thủ đội tuyển đức thời cách đây 30-40 năm về trước, chửi bới tùm lum. Họ gọi đội tuyển không có tinh thần Đức quốc như xưa, ngầm chỉ trích các cầu thủ đa số là người gốc di dân. Cho thấy khi thắng thì hoan hô tinh thần mọi chủng tộc đề huề nhưng khi thua thì kêu bọn di dân là kẻ phá hoại, làm băng hoại tinh thần “Deuschland Ueber Alles”.
Sáng nay đọc tin tức thì thấy dân gốc Ma-rốc đi bão ở Hoà Lan bị cảnh sát lấy dùi cui khệnh mệt thở. Rồi họ đưa hình ảnh ở Ma-rốc đi bão không thấy ai đập phá như ở Hoà Lan. Nếu thấy hình ảnh người ta có thể là lối nhưng nếu ở Âu châu thì những người di cư hay đúng hơn họ sinh ra tại nước sở tại nhưng công ăn việc làm không có, sống như công dân hạng 2,3 sau chó mèo. Lêu bêu không có công ăn việc làm thì làm loạn.
Chúng ta thấy các thanh niên gốc Bắc Phi mà người Pháp gọi là “Les Beurs” hay xuống đường phá phách vì không có công ăn việc làm. Mấy năm trước đốt xe đủ trò. Công ty Louis Vuitton bỏ mộng xây khách sạn trên đại lộ Champs Elysees, vì sợ bị phá phách. Mỗi lần đội banh Paris Saint Germain thắng là dân tình xuống đường đi bão, phá phách, đốt xe trên đại lộ này, đạp tiệm nên 24 tiếng trước trận đấu là các cửa tiệm ở đây, lấy ván ép đóng lại hết.
Mình nhớ một cô gái đức quen, gia đình cô to cho thằng con ở bên Đức quốc theo chương trình trao đổi hàng năm, sang Hoa Kỳ mấy tháng ở nhà mình kêu không hiểu lý do ở Đức quốc không có chào cờ hay đọc lời tuyên thệ với lá quốc kỳ như tại Hoa Kỳ.
Tình hình đọc trên báo chí cũng như mạng xã hội tại âu châu thì tinh thần bài người di dân lên khá mạnh. Hy vọng đội tuyển pháp năm nay thắng giải nếu không thì chắc sẽ có bạo loạn. Chiến thắng thì người ta chiếu hình ảnh lá cờ tam tài với hình ảnh các tuyển thủ như Zidane khi xưa trên KHải Hoàn Môn ở Paris. Còn thua thì mệt, không dám nghĩ tới.
Khi xưa, ở âu châu, mỗi lần đội tuyển Pháp quốc thua thì người Pháp kêu Michel Platini là Rital, Tigana, Marius Tresor là đen này nọ. Cho nên một cầu thủ, cha mẹ gốc Ma-rốc kêu thích đá cho xứ Ma-rốc vì ở Âu châu, không được coi trọng lắm. Mấy cầu thủ da đen của đội tuyển Hoà Lan đá ra ngoài bị mạng xã hội chửi banh ra lông. 11 cầu thủ của đội tuyển Maroc đều được sinh ra tại hải ngoại.
Tưởng tượng thời đế chế la-mã, khi các người nô lệ được huấn luyện để đấu nhau trong Colesseo, khán giả xem họ như vật tế thần. Thắng thì hoan hô còn thua thì để ngón tay xuống đất, ra ý cho tên chiến thắng hạ sát luôn kẻ bại trận. Có tấm ảnh, đội tuyển Nhật Bản và huấn luyện viên chào các người ủng hộ sau khi thua trận. Rất cảm động! Đó là một nền văn hoá khác với văn hoá tây phương.
Khi thi đấu, thì ai chả muốn thắng nhưng địch thủ có thể giỏi hơn, may mắn hơn, cho nên nếu đã ủng hộ gà nhà thì khi thua mình vẫn tôn trọng họ. Người hôm này chiến thắng được tung hô nhưng nếu ngày mai thua bại thì lại bị đám đông chà dưới đất.
Nghe kể các người Mỹ gốc Đại Hàn ở miền Nam Cali mua vé đi xem giải túc cầu thế giới vì nghĩ Nam Hàn sẽ lọt vào vòng trong, ai ngờ bị loại nên họ bán vé lại. Có thể nhờ vậy mình mua được vé. Lại thấy trên mạng xã hội, đội tuyển Hàn Quốc về lại xứ vào 4 giờ sáng mà thiên hạ vẫn đứng đông nghẹt ở phi trường, để chửi bới ông huấn luyện viên. Nhớ có dạo đội tuyển Bắc Hàn đi thi đấu bị thua về nước, các cầu thủ đem ông huấn luyện viên ra đấu tố, không biết có bị đi cải tạo hay không. Hoá ra văn hoá xứ này là chửi bới nếu không thành công, chớ chả vì cộng sản hay dân chủ.
Hôm qua, đội tuyển Hoa Kỳ đá bại đội Bosnia, được vào vòng trong 16 đội tuyển. Điều mình ngạc nhiên là kỳ này đội tuyển Hoa Kỳ đá rất là hay, có chiến thuật, bài bản đàng hoàng, không như khi xưa. Có thể nói là ngày nay Hoa Kỳ có tổ chức đào tạo các cầu thủ từ bé như ở âu châu hay các nước Châu Phi, tương tự Nhật Bản ngày nay. Phải có lò luyện tập từ bé, như kiểu liên xô khi xưa, thấy có đứa bé nào có khiếu là cho vào tập luyện, ít cần học hành.
Nhớ hồi mấy đứa con còn nhỏ, có cho chơi đá banh. Con gái thì banh chạy bên phải nó chạy bên trái. Chán Mớ Đời. Còn thằng con trai thì đá khá hơn một tí. Ghi danh vào hội bóng thiêu nhi trong thành phố. Người gốc mễ cũng có hội nhỏ gom toàn là con nít gốc mễ. Lên trung học thì trường có giờ chơi thể thao theo mùa. Như đá banh, bóng rổ, điền kinh, bơi lội. Mình thấy máy đứa con bơi lội khá hơn mấy môn kia nhất là rẻ nhất. Đá banh thì mất công đi xa mỗi tuần nên thôi với lại đọc sách nói là không tốt khi dùng đầu đội bóng, dù có mua đồ che đầu. Rồi lên đại học thì ai giỏi về thể thao thì được học bổng còn không thì lo học hay đi làm nghề tay chân.
Hiệp hội túc cầu Hoa Kỳ mướn được một huấn luyện viên nổi tiếng Mauricio Pochettino, với tiền lương khủng, cao nhất từ xưa đến giờ. Được cái là lương của ông này được trả bởi tư nhân, mấy vị tỷ phú mê đá banh. Ngân sách Hiệp hội túc cầu không nhiều mà mướn huấn luyện viên giỏi trên thế giới thì trả lương cao. Ngoài ra còn cho tiền để xây 100 sân tập luyện ở Chicago và Miami. Ngoài ra họ còn tặng thêm 50 triệu đô la để xây một trường tâm tập luyện cho hội tuyển quốc gia Hoa Kỳ ở tiểu bang Georgia. Hy vọng ngân sách của đội tuyển quốc gia sẽ lên 400-500 triệu mỹ kim hàng năm thay vì $149 triệu vào năm 2023. 25% ngân sách sẽ được tư nhân đài thọ.
Tổ chức giải túc cầu thế giới năm nay với hơn 3 triệu người mua vé thì chắc chắn lời. Vé bán chợ đen nhưng hiệp hội túc cầu Hoa Kỳ vẫn lãnh thêm tiền. Như vé mình mua đi xem là $602/ vé nhưng tiền vé lúc đầu do FIFA bán ra chỉ có $182. Có vé được bán $1,800 đến $3,400. Thì FIFA và hiệp hội Hoa Kỳ vẫn ăn tiền lời trên số tiền được bán lại nên họ vô tư khi thiên hạ bán lại vé. Bắt buộc phải buôn bán qua ứng dụng của FIFA nên đàng nào FIFA và tổ chức cũng lời. Và lời nhiều hơn.
Hôm nay, họ vẫn nhắn tin cho mình để bán vé cho trận hôm nay, giá vé xuống rồi. Thôi đi xem một lần cho biết trời đất chớ đắt quá. (Còn tiếp)
Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen
Nguyễn Hoàng Sơn
























