Chiến tranh du kích không người lái

 Cuộc chiến du kích Drone

Cuộc chiến ở Ukraine, nhất là tại Ba Tư ngày nay đã đưa đến một sự thật phủ phàng là vũ khí tối tân của quân đội Hoa Kỳ, đụng phải vũ khí du kích của Ba-Tư, rẻ gấp mấy ngàn lần của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ bắn một quả đạn chống Drone của Ba-Tư giá 4 triệu mỹ kim so với $4,000 Drone của Ba-Tư. Cuộc chiến này không thể tiếp tục vì tốn tiền cho Hoa Kỳ. Đồng chí gái hỏi mình sao ngưng rồi, mình nói hết đạn.



Trong lịch sử nhân loại, kỹ thuật tiến bộ giúp thay đổi cuộc chiến từ thời xưa đến nay. Khi loài người vô tình cầm cái xương để làm vũ khí đánh đồng loại thì suốt mấy ngàn năm qua, con người không ngưng thay đổi kỹ thuật, giúp vũ khí khá hơn để chiến thắng quân thù. Những điều ngày nay thấy bình thường như cái đồ gác chân khi cưỡi ngựa đã giúp người Anh quốc thắng người Pháp. Vì họ giữ thăng bằng khi cưỡi ngựa nên có thể phóng lao trước khi kẻ thù phi ngựa đến,… rồi đến thuốc súng, máy bay, chiến xa, bom nguyên tử va ngày nay Drone, máy bay không người lái.


Drone có thể bay hàng đàn đến mấy trăm dặm, các drone ở biển có thể tấn công dưới nước hay trên mặt nước, và drone trên mặt đất có thể di chuyển dễ dàng. Xem mấy cái drone mà nhóm Houthi, Hamas, sử dụng để bắn, rẻ tiền so với Patriot để bắn chận. Cho nên về lâu về dài sẽ có một vài Drone lọt qua lưới phòng không vì đạn Patriot quá đắt.


Drone được sử dụng trong cuộc chiến Ukraine và Ba-Tư, nhưng đã giúp cải thiện kỹ thuật và đã thay đổi cách người ta đánh nhau, Drone được xem gắn liền vào cuộc chiến. Cuộc chiến với Ba-Tư đã làm tiêu mòn kho vũ khí và hệ thống vũ khí High-tech của Hoa Kỳ. Nếu chúng ta nghe và tin theo lời tuyên truyền thì nghĩ Hoa Kỳ sẽ thắng dễ dàng. Nhưng sau mấy tháng trời, vẫn bị drone của Ba-Tư bắn tà tà vào các nước vùng vịnh, nơi có căn cứ quân sự Hoa Kỳ khiến nhiều người lính mỹ chết, báo chí đưa hình ảnh phó tổng thống Hoa Kỳ đưa tiễn họ về lòng đất mẹ.


Chúng ta nghĩ Hoa Kỳ sẽ phát triển drone để áp dụng vào chiến thuật mới của chiến tranh ngày nay. Vấn đề là chưa chắc. Có nhiều lý do được người giải thích như sau: nếu nói về bán buôn vũ khí thì Hoa Kỳ là số một trên thế giới, chiến 42% thị trường xuất cảng vũ khí trên thế giới, kiêm cả Drone. Hoa Kỳ đang dẫn đầu về bán Drone loại đắt tiền. Đó là những loại Drone mà quân đội Hoa Kỳ mua để cho cuộc chiến chống khủng bố tại Iraq, và Á Phủ Hãn. Họ phát hiện ra chỉ huy, đầu não của khủng bố về thăm bồ nhí là cho drone đến cắm xuống cái giường. Xong om. Vấn đề là loại drone này rất đắt tiền so với những gì Nga, Ukraine và Ba-tư sản xuất hiện nay. Chúng ta nhớ tổng thống Zelensky của Ukraine, bay sang các nước Ả Rập để ký giao kèo phát triển Drone.


Bộ chiến tranh Hoa Kỳ có gu rất đắt tiền, nay phải tự kiểm điểm. Các công ty cho mấy ông tướng ăn nên cứ kêu gọi quốc hội cho tiền mua vũ khí đắt tiền, nay thì bắn cái đùng đi đoong 4 triệu đo-la trong khi đối thủ chới cái nhẹ nhàn đâu $4,000. Với đà này, Hoa Kỳ tiếp tục thì sẽ phá sản.



Quân đội Hoa Kỳ quen sử dụng vũ khí tối tân, có thể tái sử dụng, vài lần hay một lần và rất là đắt tiền. Đó là vấn đề khó khăn đầu tiên của Hoa Kỳ khi muốn thay đổi tư duy về vũ khí chiến tranh. Nhiều khi người Mỹ thấy đồ rẻ tiền thì chê. Nhưng bắn một quả đạn 4 triệu mỹ kim để hạ một cái drone giá $4,000 của Ba-tư thì ngu lâu dốt bền như mình cũng cảm thấy không ổn. Lợi thế quân sự của Hoa Kỳ được xây dựng, dựa trên ưu thế về chất lượng về quân trang, khí tài tức là sở hữu công nghệ vượt trội hơn, chứ không phải là thứ rẻ tiền hơn.


Quân đội Hoa Kỳ không hề ngây thơ. Họ hiểu rõ tính chất bất đối xứng mà các loại máy bay không người lái (UAV), dù hoạt động trên bộ, trên biển hay trên không đem đến khi xung đột; giới lãnh đạo quân sự đang nỗ lực tìm kiếm các loại vũ khí hiệu quả hơn và chi phí thấp hơn để đối phó với những hệ thống này. Thách thức nằm ở việc tích hợp các khí tài giá rẻ đó với những trang thiết bị đắt tiền mà chúng ta hiện có.


Vấn đề là làm thế nào để tích hợp chúng vào một lực lượng quân sự vốn có trình độ kỹ thuật rất cao, bao gồm các thiết giáp hạm khổng lồ, các nhóm tác chiến hàng không mẫu hạm, tàu ngầm, máy bay chiến thuật và máy bay ném bom tàng hình. Một chiếc máy bay không người lái nhỏ bé có nguồn gốc thương mại sẽ đóng vai trò gì, và làm sao để phối hợp các thành phần khác biệt này lại với nhau.


Lý do lớn thứ hai khiến ngành công nghiệp quốc phòng Mỹ gặp khó khăn trong việc bắt kịp cuộc cách mạng máy bay không người lái giá rẻ nhưng đầy uy lực chính là quy trình mua sắm. Đó là cách thức chính phủ đặt hàng vũ khí. Các quy trình mua sắm và lập ngân sách của chúng ta vốn được xây dựng và thiết kế riêng cho những hệ thống tinh vi, đắt đỏ và có khả năng tái sử dụng.


Ngân sách quốc phòng dự trù hàng nhiều năm. Có thể mất cả chục năm cho các chương trình vũ khí trước khi được sử dụng trên chiến trường. Các công ty được chính phủ mướn để sản xuất vũ khi gọi đó là thung lũng tử thần, vì họ cứ lừng khừng biết bao nhiêu năm để bộ chiến tranh duyệt xét. Nghe nói bộ trưởng bộ chiến tranh Hoa Kỳ đang tìm cách bỏ cái vụ này để giúp tiến tình nhanh hơn trước đây với bệnh quan liêu.


Họ bỏ tiền ra nhiều để các công ty tư nhân nhỏ có thể thầu và có thể giúp Hoa Kỳ sản xuất các loại vũ khi này trong tương lai gần đây. Mình nghe nói là bộ chiến tranh có thương lượng với các công ty chế tạo xe hơi như General Motors, Ford,… là sản xuất vũ khí chiến tranh khiến các công ty này mừng như mở hội. Sản xuất xe mỹ thua chất lượng xe Nhật Bản và Đại Hàn thì sao sống. Nay cứ sản xuất loại khí tài này để bán cho thế giới và quân đội Hoa Kỳ.


Kỹ nghệ chiến tranh Hoa Kỳ rất thích chính sách của chính quyền hiện nay. Có thể giúp các công ty mỹ phát triển và sản xuất vũ khí mới, rẻ để quân đội có thẻ sử dụng để giao tranh với các loại chiến tranh du kích không người lái. Vấn đề là có một trở ngại rất lớn. Đó là chính quyền mỹ hiện nay không muốn hệ thống vũ khí của quân đội Hoa Kỳ sử dụng có các thiết bị made in CHina. Vấn nạn là các công ty Trung Cộng đứng hàng đầu thị trường Drone. Những gì được sử dụng để chế tạo máy bay không người lái.


Có những loại vật liệu chẳng hạn như đất hiếm mà Trung Cộng đang thống lĩnh thị trường và các linh kiện quan trọng đối với máy bay không người lái (drone) như động cơ không chổi than, pin hay một số loại cảm biến. Hoa Kỳ có thể mua những linh kiện này từ các quốc gia khác, nhưng chúng thường đắt hơn và chất lượng lại không bằng.


Kết quả là phải mua các linh kiện đầu vào đắt đỏ hơn, qua đó làm mất đi một trong những ưu điểm cốt lõi của máy bay không người lái vốn là giá rẻ vì giờ đây chúng không còn rẻ nữa. Bỏ ra 30.000 đô la để mua một chiếc drone bốn cánh quạt, nhưng hiệu năng lại không bằng chiếc DJI Mavic 3 vốn chỉ có giá vài nghìn đô la.


Lẽ ra phải có sự phối hợp thông tin giữa các bộ phận khác nhau này của Ngũ Giác Đài nhưng kiểu làm việc thường thấy của chính phủ. Xét cho cùng, Hoa Kỳ vừa chi tới 113 tỷ đô la để tấn công Iran và đánh chặn máy bay không người lái (UAV) của họ. Kho dự trữ tên lửa đánh chặn và tên lửa tấn công của Hoa Kỳ đã bị hao hụt nghiêm trọng. Ai cũng thấy rõ rằng UAV đã thay đổi bản chất của chiến tranh. Thế nhưng, trong khi người Ukraine đang nỗ lực đổi mới, thích ứng và sản xuất tới 1.000 chiếc UAV mỗi ngày, thì Mỹ vẫn đang tụt lại phía sau.


Và đây là lý do lớn thứ ba giải thích tại sao chúng ta chưa thấy ngành công nghiệp quốc phòng Mỹ chuyển hướng ngay lập tức sang sản xuất các loại vũ khí nhỏ hơn, rẻ hơn như UAV. Mỹ không tham gia vào một cuộc chiến tranh trực diện, và Washington không có nhu cầu cấp bách như Kyiv. Tình thế cấp bách tại Ukraine đang thúc đẩy họ phải đổi mới mạnh mẽ, chấp nhận nhiều rủi ro và thực hiện những điều thực sự đáng kinh ngạc nhưng Hoa Kỳ thì không có được động lực hay hoàn cảnh như vậy ở đây.


Ngũ Giác Đài hiện đang ở vào thế khó. Họ muốn bắt kịp các diễn biến mới, nhưng công nghệ lại thay đổi quá nhanh khiến họ khó lòng theo kịp. Dù thế nào đi nữa, nhu cầu thời bình của riêng quân đội Mỹ sẽ thấp hơn nhiều so với nhu cầu của Nga hay Ukraine trong chiến tranh, nơi cần tới bốn triệu chiếc máy bay không người lái mỗi năm. Chẳng ai muốn mua bốn triệu chiếc máy bay loại này để rồi chúng trở nên lỗi thời chỉ trong vòng một năm. Thực tế là chu kỳ thích ứng công nghệ tại tiền tuyến diễn ra nhanh hơn thế nhiều. Chúng ta cứ xem máy điện toán hay điện thoại ra đời mỗi năm và sự khác biệt.


Sự chênh lệch về tốc độ và nhu cầu này khiến việc đặt hàng từ các nhà thầu quốc phòng quy mô nhỏ, những đơn vị đang phát triển các hệ thống vũ khí này, trở nên gần như bất khả thi. Và bản thân các nhà thầu đó cũng gặp khó khăn tương tự khi tham gia đấu thầu. Thêm không ai biết được cục diện quốc phòng sẽ ra sao trong một năm tới. Và trong khi đó, các tập đoàn quốc phòng lớn như Lockheed Martin và Northrop Grumman vẫn đang tập trung vào những mảng mang lại lợi nhuận lớn nhất.


Khi chúng ta nói đến máy bay không người lái, chúng ta nói đến thị trường độ $150 triệu trong khi một chiến đấu cơ thì giá cao hơn 150 triệu. Năm vừa rồi Lockheed MArtin bán được trên 200 chiếc chiến đấu cơ F16 và F35. Chán Mớ Đời 


Đồng chí gái cứ hỏi mình chừng nào Ba-Tư đầu hàng. Mình nói khó lắm vì anh ba tàu đứng phía sau, thêm anh Nga. Đánh nhau với dân họ sẵn sàng chết, tử vì đạo thì không nên, họ thí mạng cùi thì khó mà thắng. Có thể phá tan hạ tầng cơ sở của họ nhưng Hoa Kỳ và các nước tây phương chết trước vì giá dầu lên thì kinh tế banh ta lông, dân tình sẽ bàu cho đảng khác lên. Trong khi mấy ông hồi giáo thì đâu có lo vụ dân biểu tình, vì có có thể giết như tôm tươi. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Dạy con từ thủa về già (2)

 Hy sinh đời bố (2)


Tuần này hai cha con có hẹn với một ông có xây cất trong vùng Landers, nơi mình có hai miếng đất được thiên hạ tặng. Khu vực này cách căn cứ thuỷ quân lục Chiến mỹ 29 Palms độ 30 phút lái xe. Ở ngay trên miếng đất có thể nhìn thấy căn cứ quân sự này. Mình có vào căn cứ này khi làm việc cho một công ty chuyên sửa chửa, tân trang căn cứ quân sự. Ông chủ mới có bằng lái máy bay nên mướn Cessna, bay từ phi trường Fullerton đến đây rồi lấy xe chạy đến căn cứ. Mình nói lần sau để tôi lái xe đến vì sợ ông ta lái máy bay đâm xuống nhà dân. 


2 lô đất nhìn từ drone. Bên cạnh có vài căn nhà được xây. Có căn xây kiểu dôme, thấy có lần thiên hạ mướn để làm đám cưới nhỏ.


Ông thần chỉ cho xem gần đó họ xây 3 căn nhà bằng container, 2 phòng ngủ, 1 phòng tắm cho thuê đâu $950/ đêm. Mùa hè chắc ít ai đến vì nóng như điên, 20 F nóng hơn ở Quận Cam. Mùa đông thì dân miền bắc trốn lạnh xuống vùng này, gần Palm Springs ở trốn lạnh, xem sao. Đây sa mạc nên đêm ngắm sao đẹp lắm. Nhất là đêm rằm.


Thành phố cho xây một căn nhà và 2 ADU. Xây nhà container thì trung bình độ $150K/ căn nhưng vấn đề là không biết có cho thuê được nhiều ngày hay không. Cho người mướn khi họ viếng thăm công viên quốc gia Joshua Trees gần đó cũng mất 30 phút. Lý do là khi nóng, người mướn nhà phải mở máy điều hoà không khí 24/24 thì tốn tiền mệt thở. Có lẻ phải xây thêm cái mái kiểu nhà sàn để gió thông phía mái nhà và dưới sàn nhà giúp giảm nhiệt trong nhà. Cho nên phân vân chưa biết có nên xây hay không hay đợi thêm vài năm nữa khi thiên hạ bắt đầu xây cất nhà rồi xây để cho thuê.


Mình tính xây một MObile home park để cho thuê nhưng từ bao nhiêu năm nay chưa có ai thành lập một mobilehome Park ở Cali. Lý do là xây một căn nhà thì thành phố đánh thuế $900,00/ căn trong khi mobile home chỉ có thuế $150,000. Thành phố thích nhà hơn là mobilehome, vì mobilehome đa số là dân nghèo ở nên có thể trộm cắp xẩy ra trong thành phố, tốn tiền nhân viên công lực. Họ sẽ không nói KHông cho phép nhưng họ đì tới bến để người đầu tư bỏ cuộc.


Con gái với hôn phu kể là đi xem một duplex ở Jersey City với giá 940k. Mình nói là bây giờ học đủ rồi, đã có một căn bản về mua nhà cửa, nay phải bắt đầu “make an offer “ vì cứ đi học mà không có hành thì chả bao giờ mua được nhà. Mình nói là thường giá nhà được chuyên gia địa ốc định như sau. Họ xem căn nhà trong khu vực mới bán được giá bao nhiêu rồi thêm 6% tiền huê hồng, cộng 4% tiền chi phí khi bán nhà, xem như 10%. Do đó “make an offer” độ 15% dưới giá bán để xem tình hình.


Mình có mấy người bạn đi seminar hay đi ăn uống chung đều gặp mặt nhưng chả thấy mua bán gì cả. Lý do là họ mê học rồi cứ nghĩ sẽ mua nhà khi biết hết nhưng có thể học cả đời cũng chả nên cơm cháo gì. Nên mình khuyên hai đứa con là make offer vì nghề dạy nghề. Sẽ gặp sai lầm nhưng đó là kết quả để đầu tư. Có thất bại mới học được bài học cho sau này. Chớ nay nghe bố thì cũng bù trớt. Tháng tới hai đứa bay về xuống San Diego học thêm với thằng con, ông thầy khi xưa dạy mình nay dạy con mình.


Đó là chỉ khởi đầu cho cuộc mua bán, để có thể moi thêm tin tức, để thực hành thêm và thu thập thêm kinh nghiệm. Mình “offer” cả 20-30 cái nhà mới may ra mua được một căn. Lúc đó bên bán sẽ phải trả lời cái Offer của mình. Họ sẽ trả giá, có thể bớt một chút hay sao đó. Mình sẽ lên xuống một chút.


Con gái nói chung cư đang ở thì chủ bán. Có cặp nào ở lầu dưới mua, có ông chú ở Tân Gia Ba cho mượn 2.5 triệu không trả tiền lời. Tân Gia Ba nay có vẻ xuống dốc theo tình hình hiện nay, xem tài liệu thì xứ này khó lên nữa. Nên dân xứ này chuyển tiền ra ngoại quốc mua nhà nhiều. Mình nói hỏi cặp này có cho hùn thêm một tí hay không. Nó hỏi nói sao. Mình nói cứ hỏi thẳng không ấp úng gì cả. Thằng con rể nghe lời thì 5 phút sau nhắn tin lại kêu họ đồng ý. Mình nói nếu không hỏi thì không bao giờ biết. Mình nói hẹn gặp nói chuyện nhanh lên. Con gái kêu tuần này bận. Mình nói khi cơ hội đến thì bỏ hết tất cả mà chạy theo liền. Lý do là sau khi nói chuyện với con, đồng ý cho hùn thì có thể họ sẽ hỏi bạn bè hay người thân thì con sẽ mất cơ hội ngay. 

Mình nói con giá và thằng rễ nên mua cái business này.


Mình nói tụi nó nên tìm kiếm business nào mua lại. Lý do là thế hệ của bố mẹ về hưu, sẽ chuyển giao tài sản cho con cháu. Vấn đề là đa số là business nhỏ kiểu gia đình quản lý. Con cháu họ nay trở thành bác sĩ kỹ sư nên không muốn tiếp tục nghề làm ăn. Mình mua lại, họ sợ đóng thuế nên sẽ cho vay lại. Con gái mò thấy có một Laundromat ở NEw York, bán với giá $795K, cho vay lại. Lợi tức $600K, xem cuối năm có lời tức đâu $265K. https://www.bizbuysell.com/business-opportunity/well-located-self-service-laundry/2469691/


I guess it would depend on how long the seller would carry a note for.. If it’s interest only, wouldn’t we pay $3,000 a month ($720K x 5%)/12? Or $36,000 annually ($720K x 5%)?


Then $265K cashflow - $36,000 = $229K


$229K / $80K down payment = 286% cash on cash return?


Mình kêu thằng con làm tính bằng máy trong khi mình trong đầu đã tính ra rồi. Mình kêu thằng rể làm tính thì nó gửi cho mình như trên. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

bị rắn cắn

 Bị rắn cắn


Dạo này trời nóng nên rắn ra đầy. Cứ độ tháng tư trời nóng thì bắt đầu thấy rắn bò trong vườn. Rắn nằm cạnh gốc cây, cho mát, có rắn leo lên cây chơi như bắt võng ở đầu trường Sơn. Cho nên đi trong vườn mình đều mang theo cái xẻng thay vì súng. Mình có mua khẩu súng nhưng không đem theo vì ngại lạng quạng bắn trúng thiên hạ.

Còn hai dấu cắn, hơi bị mờ bây giờ chớ hôm đầu tiên có màu trắng, bị sưng lên và màu trắng, cứng ngắt khúc này


Hôm trước, thấy một nhánh cây trĩu xuống đất, vì trái nhiều nên nặng kéo nhánh xuống thấp nên mình lấy cây để chống lên để nhánh cây không bị gãy, thì thấy có con gì cắn. Lúc đầu mình đoán là bị ong chích vì trong vườn có ông nuôi ong đặt mấy trăm tổ ong nên lâu lâu mình bị chích nên không để ý lắm. Nghe nói nọc ong rất tốt cho hệ miễn nhiễm nên mình không ngại bị ong chích. Sưng vù vài ngày rồi xong.


Chiều về thấy cánh tay bị sưng lên, có dấu 2 chấm trắng và đỏ nên đoán là bị rắn cắn vì nọc ong không bị như vậy. Sáng hôm sau thì thấy tay bị sưng, da trắng, thêm cứng ngắt nên lấy alo-vera xoa lên thì sáng hôm sau thấy dịu xuống. Sáng đi tập ở Đông Phương Hội, hỏi KHoa thì Khoa nghĩ là bị rắn cắn nhưng có thể rắn nhỏ nên độc không nhiều. Khoa kêu lấy rượu thầy võ dùng khi tập võ, chân tay bị đau, xức rồi xoa mạnh để giúp độc di chuyển thay vì tụ lại chỗ bị cắn. Sáng hôm sau thì thấy bớt nhiều.

Nó nằm ngủ như mơ 


Tuần rồi mình thấy 2 con, cuối tuần rồi ông thợ cho biết có một con trong nhà kho. Mình gửi mua bột chống rắn để nó nghe mùi thì bỏ đi. Hôm sau, không thấy con rắn tưởng nó đi ai ngờ, sau khi đi vô mở nước xong thì thằng con thấy con rắn đổi chỗ nằm góc khác. Chán Mớ Đời 


Bỏ bột chống rắn hôm qua nên sáng hôm nay lấy đèn pin xem rắn đã hát bài Thuý đã đi rồi chưa. Xem kỹ thì Thuý vẫn còn nằm chình ình đó nhưng di chuyển một chút bên trái. Chán Mớ Đời 

Từ bên kia, hôm sau không để ý tưởng nó đi, ai ngờ nó bò qua phía bên này, không để ý. May nó no nên nằm ngủ li bì.


Mình quyết định là phải giết con rắn đi vì nếu không nó quen cứ bò lại. Vì thấy con này mấy lần xung quanh nhà kho. Thằng con kêu  dùng vòi nước xịt để cho nó đi. Trời nóng xịt rắn thấy nó vui như người đi trong mưa. Cuối cùng nó thò đầu ra cái lỗ thì mình lấy cái xẻng xắn vào người nó. Đè cái xẻng xuống mình con rắn rồi kêu thằng con, lấy cái cưa dài để cưa nhánh cây cao. Tay cầm cái xẻng đè con rắn xuống, tay kia lấy cái cưa, móc đầu con rắn kéo thì rách da con rắn thấy tội vì da nó bị rách độ mấy inch. Cuối cùng thì cái cưa cắt được cái đầu rắn. Lấy cái xẻng xúc cái đầu ra rồi cái lưng rắn, tuy mất đầu nhưng vẫn quay vòng vòng. Chán Mớ Đời 


Mình nhắn tin Khoa hỏi có muốn lấy con rắn thì mình đem về nếu không thì quăng nơi đường mòn trong vườn để coyote ghé lại nhậu. Không thấy Khoa trả lời liền nên để trên đường. Vì mình phải về sớm, có họp. Ai dè thằng con nói chuyện với bạn nó, bạn nó xin nên nó lấy bỏ trong chậu chở về cho bạn nó. Kinh

Bị chặt mất cái đầu
Lúc nó thò đầu ra mình lấy cái xẻng xắn cái đầu


Thấy hơi tàn nhẫn vì phải giết con rắn. Mình không muốn giết nhưng nó chui vào kho nằm đợi đớp mấy con thằn lằn nên 5 ngày nay cứ nằm, cho tiêu thằn lằn. Cho nên khi mình vào thì nằm yên vì quá no. May chớ đi ngang nó mấy lần, không nghe nó kêu xẹt xẹt gì cả như thường gặp rắn chuông là đã nghe tiếng từ xa để tránh.


Rắn trong vườn thì mình tránh được nhưng nó vào nhà kho thì hơi mệt. Thằng con thì hiền như mẹ nó nên không muốn giết, chỉ muốn đuổi ra nhà kho nhưng mình nghĩ quá nguy hiểm vì gặp con này mấy lần rồi, cứ loay hoay nơi chỗ mình hay ra vào mỗi lần lên vườn. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


Có nên học Harvard hay không

 Nên học Harvard hay không

Đa số người Việt đến Hoa Kỳ đều mong muốn con cháu học trường lớn, rồi tốt nghiệp y khoa, nha khoa, kỹ sư. Lý do là nếu đạt được mong ước thì gia đình sẽ nhảy cái đùng lên hàng người Mỹ cao cấp, không phải trải qua đời sống công nhân như đa số các thế hệ hay cộng đồng khác.


Có con cháu được đậu vớt vào USC nên cả đại gia đình mừng như Ba Tây thua đá banh. Trường này đắt như điên, xem như đắt nhất Hoa Kỳ. Con gái mình khi xưa cũng học trường này nhưng có chương gì trình chung với đại học Hồng Kông và Milan, Ý Đại Lợi nên cũng đỡ vì tiền học ở mấy trường này rẻ như bèo so với USC nên mình chỉ trả năm đầu tiên 70,000 còn mấy năm kia ở ngoại quốc nên rẻ hơn. Ra trường thì có 3 bằng đại học luôn. Thấy phí tiền, được cái là trong 4 năm đại học, nó ở 3 nước, đi viếng 14 quốc gia. Cứ lâu lâu gọi điện thoại cho bố kêu cuối tuần con đi chơi ở xứ nào đó, thế là bố trả tiền thẻ tín dụng mệt thở.


Mình thấy ở Hoa Kỳ, người ta cứ thúc đẩy con cái ráng vào đại học nổi tiếng như Harvard, MIT, Yale,… tạo áp lực cho con cái. Mình nhớ có lần nói chuyện với một anh bạn học, anh ta than là bố mẹ bắt học quá nên không có tuổi thơ. Anh ta vào trường lớn của Hoa Kỳ,… nhưng tiếc là khi xưa không có tuổi thơ, lớn lên như đa số bạn học. Cho nên sau này có con mình không ép buộc chúng học hành gì nhiều. Muốn học gì thì học chớ không ép buộc. Nhớ con gái nhắn tin kêu cảm ơn bố mẹ đã không bắt nó họ y khoa như bố mẹ bạn của nó.


Có ký giả tên Malcolm Gladwell, chuyên về giáo dục, viết trong mấy cuốn sách của ông ta, cho biết lý do không nên chọn học trường Harvard hay các trường mà người Mỹ gọi là Ivy League. Mình xin tóm tắc lại đây:


Nước Mỹ không thiếu những học sinh muốn theo học các ngành khoa học, công nghệ, kỹ thuật và toán học (STEM). Điều nước Mỹ thiếu là những người theo học đến cùng và tốt nghiệp. Có tới một nửa số học sinh trung học dự định học STEM bỏ cuộc trước khi kết thúc năm thứ hai đại học. Vấn đề không nằm ở sự hứng thú, mà nằm ở sự kiên trì. Vụ này xảy ra rất nhiều vì mong ước là một nhưng học được hay không hay phải mượn tiền rồi không đủ nên bỏ ngang nhiều lắm. Người ta chỉ tô bánh vẽ là học trường lớn ra, có công ăn việc làm vững chắc đến khi về hưu nhưng xã hội thay đổi. Có bài báo nói một sinh viên tốt nghiệp Harvard ra có thể mất cả năm mới kiếm được việc làm. Thường vào đại học rất đắt, phải đi làm thêm và muốn tiền. Khi đi làm thì mệt mỏi nên không có thì giờ học nên rớt. Nhất là vào tưởng lớn mà học mấy môn vớ vẩn khó kiếm việc, vừa tốn tiền vừa Chán Mớ Đời .


Ngược lại ở pháp thì khác, nếu tốt nghiệp các trường lớn quốc gia thì no ấm một đời về sự nghiệp và công danh. Các tổng thống, bộ trưởng, giám đốc pháp đều xuất thân từ các trường này.


Mình nhớ khi xưa đi học, may là có học bổng, lâu lâu ông thầy cần người vẽ phụ thì kêu mình, chỉ làm cho xong đồ án rồi nghỉ nên tương đối đỡ, chớ có nhiều người đi làm có tiền, ăn chơi nên đa số thay vì tốt nghiệp sau 6 năm, thường dân kiến trúc ra trường là 10 năm tình cũ.


Học sinh càng thông minh thì càng kiên trì. Ông Gladwell đã kiểm chứng điều đó. Tại Hartwick College, một trường đại học khai phóng nhỏ ở bang New York, nhóm sinh viên có điểm SAT môn Toán nằm trong một phần ba cao nhất là những người nhận được phần lớn bằng cấp STEM. Ngược lại, nhóm một phần ba thấp nhất bỏ học với số lượng rất lớn. Dữ liệu dường như xác nhận giả thuyết: người thông minh hơn sẽ trụ lại lâu hơn. Vấn đề là mình có thông minh hay không.


 Nhưng rồi ông xem xét dữ liệu của Harvard. Điều đáng chú ý là một phần ba sinh viên có điểm SAT Toán thấp nhất của Harvard vẫn có điểm số ngang với một phần ba cao nhất của Hartwick. Theo logic ở trên, thì gần như mọi sinh viên Harvard đều phải tốt nghiệp STEM, vì tất cả họ đều cực kỳ xuất sắc. Không ai đáng lẽ phải bỏ cuộc. Hình như đại học này có câu châm ngôn là không để ai bỏ cuộc nên họ giúp đỡ nếu thiếu tiền bạc,…


Nhưng Harvard lại cho thấy chính xác cùng một mô hình như Hartwick. Nhóm sinh viên đứng đầu vẫn tốt nghiệp, còn nhóm đứng cuối (điểm SÁT cao) vẫn bỏ học hàng loạt. Điều này xảy ra mặc dù những sinh viên “đứng cuối” ở Harvard, xét theo bất kỳ tiêu chuẩn quốc tế nào, vẫn là những người vô cùng xuất chúng. Rõ ràng có một yếu tố khác đang chi phối việc bỏ học.


Yếu tố đó được gọi là Thuyết Thiệt thòi Tương đối (Relative Deprivation Theory). Con người không so sánh bản thân với cả thế giới; họ chỉ so sánh mình với những người xung quanh. Một sinh viên Harvard thuộc nhóm cuối không nghĩ: “Mình vẫn nằm trong nhóm 1% sinh viên giỏi nhất thế giới.” Họ chỉ nghĩ: “Người ngồi cạnh mình cái gì cũng làm đúng, còn mình thì luôn sai.” Và rồi họ từ bỏ. Vụ này mình có chứng kiến, có quen một cô học Princeton, sau này theo học y khoa. Lúc ở Princeton thì cô ta thuộc loại giỏi, gốc việt nên gạo như điên nhưng khi vào trường y khoa thì đụng các sinh viên khắp nước mỹ. Cô ta ngạc nhiên vì có những sinh viên xuất thân từ những đại học làng nhưng rất giỏi, cô ta bơi năm đầu tiên, bị rớt, phải học lại.


Nghiên cứu của UCLA còn đưa ra một con số rất cụ thể: Cứ mỗi khi điểm SAT trung bình của những người xung quanh bạn tăng thêm 10 điểm, xác suất bạn tốt nghiệp ngành STEM giảm khoảng 2 điểm phần trăm. Nếu chọn Harvard thay vì University of Maryland, khả năng bạn hoàn thành bằng STEM giảm tới 30%. Ba mươi phần trăm, chỉ để có một cái tên danh tiếng hơn trên hồ sơ xin việc. Thằng con mình khi xưa học sinh giỏi nhưng khi vào đại học cũng ngất ngư, lý do là không có thầy cô làm lịch trình học mỗi ngày, phải tự lên lịch nên đuối, cũng phải đến năm thứ 2 mới bắt đầu ngoi đầu lên.


Có lần nó xin hè đi theo khoá tu nghiệp chơi bóng rổ, khi vào gặp tụi mỹ khác, rành 6 câu vọng cổ về bóng rổ, nói tiếng lóng về mon này khiến nó ngất ngư, gọi điện thoại về cho mẹ nó hoảng tiều. Chơi với bạn trong trường thì nó giỏi hơn nhưng khi ra nơi khác thì nó chả là ai.


Khi nói đến sự tự tin, động lực và niềm tin vào bản thân, thì vị trí tương đối quan trọng hơn nhiều so với năng lực tuyệt đối. Một sinh viên đứng ở phân vị thứ 80 tại Harvard vẫn luôn nhìn lên những người giỏi hơn và cảm thấy mình không thể cạnh tranh. Trong khi đó, sinh viên đứng đầu tại một trường đại học công lập lại cảm thấy mình có thể chinh phục cả thế giới. Chính cảm giác đó tạo nên sự khác biệt. Điểm này rất quan trọng, ngay cả khi ra đời, nếu mình không tự tin thì khó mà vượt lên những khó khăn. Mình thì có châm ngôn là không sợ thằng tây nào cả, chỉ sợ con vợ.


Từ góc độ tuyển dụng, điều này dẫn đến một kết luận khá tàn bạo. Thứ hạng của sinh viên trong lớp quan trọng hơn tên của ngôi trường theo học. Ông Gladwell cho rằng các công ty nên áp dụng một chính sách kiểu “đừng hỏi, đừng nói” về việc ứng viên học trường nào. Nếu chỉ tuyển người từ các trường danh tiếng, doanh nghiệp sẽ bỏ lỡ những sinh viên xuất sắc nhất của rất nhiều trường khác. Đó không phải là tuyển dụng thông minh; đó chỉ là sùng bái thương hiệu. Mình có biết nhiều người học trường công lập ở Nam Cali, không danh tiếng nhưng rất thành đạt, mở công ty đủ trò nhưng có nhiều người xuất thân từ Harvard, MIT đều trớt quớt về già.


Vì vậy, khi chọn trường đại học, đừng chỉ chọn ngôi trường danh tiếng nhất mà con em chúng ta được nhận. Hãy chọn nơi mà con cháu có nhiều khả năng nằm trong nhóm sinh viên hàng đầu. Làm “con cá lớn trong một cái ao nhỏ” không chỉ khiến chúng cảm thấy tự tin hơn, mà theo thống kê còn mang lại kết quả tốt hơn việc trở thành “con cá nhỏ trong cái ao danh giá nhất.” Như hoàng đế Jules César hay nói: “J'aimerais mieux être le premier dans ce village que le second à Rome“.


Vậy tại sao chúng ta vẫn cứ chọn Harvard thay vì Maryland? Vì chúng ta cảm thấy được tôn vinh. Vì lá thư báo trúng tuyển giống như một sự khẳng định giá trị bản thân. Và trong khoảnh khắc được tâng bốc ấy, chúng ta đưa ra một quyết định thiếu lý trí rồi gọi đó là tham vọng. Mình không muốn con gái mình theo học USC nhưng thấy nó năn nỉ thêm mẹ nó cứ muốn nên đành cho học. Được cái nó có học bổng nên chỉ đóng 1/2 năm đầu và mấy năm sau học ở Hồng Kông và Milano (trường Bocconi), học phí rẻ.


Kết luận của ông Malcolm Gladwell vừa đơn giản vừa cay đắng: khi có cơ hội gia nhập một tổ chức tinh hoa, chúng ta thường đưa ra những quyết định thực sự đi ngược lại lợi ích của chính mình và trong suốt quá trình ấy, chúng ta vẫn cảm thấy vô cùng hãnh diện về lựa chọn đó. Mình có người quen có con vào đại học USC và UCLA, ra tường đi bán giày hay lái xe cứu thương, tốn tiền.


Mình tính là cho con học trườn đại học cộng đồng 2 năm đầu, rẻ gần nhà rồi hai năm cuối xin vào các tường giới khi đám sinh viên được nhận năm đầu bỏ học thì họ tuyển các sinh viên năm thứ 2,3. Ra trường vẫn có bằng Harvard này nọ. Chỉ tốn 2 năm đại học lớn với học phí khủng.


Nói chung là con đường chúng ta chọn sẽ đưa chúng ta đến những nơi có kết quả có thể đoán trước. Như học cho cố để vào trường nổi tiếng, mượn tiền để trả tiền ăn học. Ra trường thì ôm cái nợ đại học xiểng niềng. Rồi vì không thuộc hàng giỏi, đúng hơn là cực giỏi thì độ 40 tuổi là bị sa thải vì công ty có thể sử dụng tiền lương của mình để trả cho 3 kỹ sư mới ra trường, chịu khó làm việc tăng ca, có thêm kiến thức mới và óc sáng tạo. Thế là đi học cái nghề bán bảo hiểm hay bán nhà, sống lất phất qua ngày. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen

Nguyễn Hoàng Sơn