Nhận thức 2025
Hôm trước có 2 cặp vợ chồng nha sĩ từ Boston và Dallas sang chơi, ngụ lại nhà mình, xem như đất lành 4 nha sĩ đậu. Kinh! Có người hỏi thấy trên mạng có lớp dạy dưỡng sinh, mỗi tháng trả $10. Có nên tập không. Mình cười nói thiên hạ đến Đông Phương Hội tập miễn phí, Khoa cầm tay chỉ mà họ còn chưa làm được huống chi trên mạng. Khi tập phải có người chỉ chúng ta xoay eo, bện gót chân ra sao, thở này nọ, dù ở bên cạnh nhưng đâu phải ai cũng làm được vì phải qua một quá trình tập luyện lâu dài mới nhận ra được.
Đâu phải như trong truyện chưởng Kim Dung, lọt vào hang động rồi thấy bí kíp bú xua la mua, trở thành độc cô cầu bại. Thật ra tập qua mạng cũng được. Mình có anh bạn ở Ý Đại Lợi kể là khi xưa đau lưng lắm. Sau mò được cuốn băng video của Hồng Gia Việt Nam, phần nhiệt thân pháp. Hình như cuốn này do nhạc sĩ Ngọc Chánh quay thầy Lý Hồng Thái hướng dẫn. Anh ta cứ đứng lắc thân thể vậy mà sau này hết đau lưng. Anh ta chỉ tập thế này thôi. Rất giản dị nhưng phải kiên trì mỗi ngày. Có tập vẫn tốt hơn là không tập.

18 năm qua, mình có duyên gặp Khoa, và cứ đều đều mỗi ngày, Khoa hướng dẫn mình tập, không lấy tiền bạc gì cả. Qua các thân hữu mình quen được vợ chồng bác sĩ Chẩn, cho mượn võ đường tập chỉ lấy tượng trưng tiền điện để mọi người có thể tập miễn phí. Có người đóng góp thêm trả tiền điện. Ai muốn tập thì đến Đông Phương Hội. Dạo này có một chị thuộc nhóm Salut Les Copains đến tập. Nghe kể chị ta đọc bài của mình rồi tò mò ghé lại tập. Thấy chị siêng lắm. Có một chị khác 83 tuổi đến tập gần 1 năm nay, thấy chị ta tiến bộ nên cũng mừng. Chị ta vui khi thử xé cuốn niên giám dày cộm bằng tay không.
Hy vọng mấy chị này sẽ cố gắng tiếp tục vì thường đa số đến tập một thời gian lại bỏ cuộc vì thấy không có gì lạ. Chúng ta hay thích tìm những gì mới lạ. Có mấy người trước đây tập với Khoa, rồi bỏ đi học thêm với ai, lâu lâu gọi mình kêu tập thêm cái này với ông thầy tàu này nọ nhưng hỏi lại thì họ bệnh tật đủ trò. Ở tuổi 7 bó, chỉ cần tập có sức khoẻ là vui rồi, còn biết thêm mấy môn võ chi cho cực.
Mấy năm đầu thì không để ý nhiều về sự tiến bộ nhưng gần đây thì thấy rõ. Cơ thể mình bắt đầu kết nối với nhau rõ ràng hơn. Khi kéo nội công thì xoắn gót chân tay từ dưới lên tới cổ là cảm thấy một khối hoạt động, các cơ bắp gân đều làm việc. Mình không tập tạ nhưng vẫn có cơ bắp đầy đủ. Khi đi Thái Cực Quyền thì cảm nhận khí lực rõ hơn.
Đa số chúng ta mắc chứng bệnh là tập một thời gian rồi đi kiếm món nghề nào khác để tập thêm, cho biết nhiều thứ, kiến thức đầy bụng, đó là mình giỏi nhưng thật sự cốt lõi của sự tập luyện không phải là học nhiều thứ mà tự tìm hiểu về cơ thể của chính mình rồi từ từ kết hợp với cái tâm mới gọi là tâm thân đồng nhất. Có một vị lãnh đạo, cha già dân tộc nào đó kêu biết nói được “hello” bằng 28 thứ tiếng, nhưng đó chỉ chào hỏi thôi chớ khi người bản xứ trả lời, hỏi thêm thì ngọng. Như mình khi vào tiệm ăn tàu chỉ chào hỏi nói bao nhiêu người, xin lỗi vớ vẩn, kêu trà,… chớ phổ ký nói thêm là ngọng. Nhớ hôm đi Đài Loan, mình xổ được vài câu rồi cô tài xế lái xe nói lại một tràng là phải lấy điện thoại ra, mở ứng dụng để thông dịch. Chán Mớ Đời
Có anh tây người đức tập với tụi này cũng trên 10 năm. Khi xưa ở Đức quốc anh ta tập Vịnh Xuân Quyền. Anh ta kể bị mấy tên đàn anh đánh tơi bời hoa lá. Anh ta sang Cali, lấy vợ người Việt, thấy Đông Phương Hội có tập Vịnh Xuân Quyền nên bò lại xin tập. Lúc đầu có tập Tiểu Niệm đầu này nọ nhưng từ từ chỉ tập nội công Hồng Gia. Tuy không phải môn anh ta mong tìm nhưng cứ tập theo ngày tháng. Lâu lâu Khoa chỉ riêng anh ta thêm cách tập của Vịnh Xuân Quyền. Có lần anh ta về lại võ đường Vịnh Xuân Quyền xưa. Anh ta so tay với các sư huynh thì ngạc nhiên là anh ta hạ hết mấy người này. Đúng hơn là họ không áp đảo được anh ta, anh ta dựa theo lực của họ để phá đòn. Anh ta thắc mắc là mấy người này cũng tập như anh ta trong 10 năm qua, anh ta ít tập VInh Xuân Quyền thì mấy vị đàn anh chắc chắn phải giỏi và khoẻ mạnh hơn anh ta. Đây anh ta hạ hết nghĩa là sao. Đó là cốt lõi của võ thuật, khi chúng ta hiểu cơ thể của chúng ta thì mới hiểu cơ thể của đối thủ và nương theo đó mà đối phó. Còn chính cơ thể mình còn chưa điều khiển được thì chỉ múa may như phim kiếm hiệp.
Vịnh Xuân Quyền giúp mình nhận thức ra cơ thể hoạt động khi Khoa cho tập bài Tiểu Niệm Đầu, được xem là bài nội công của Vịnh Xuân Quyền 45 phút thay vì 5 phút. Ngày nay khi tập ở nhà, mình kéo nội Hồng Gia mỗi thế một phút để tìm theo hơi thở để xoắn cơ thể chậm chậm. Lâu lâu mình thử lại bài Tiểu Niệm đầu thì thấy khác lạ so với thời mình mới bắt đầu tập Đông Phương Hội. Gân cốt đều bện vào nhau không rời rạc như xưa.
Hơi thở rất quan trọng vì nếu không có thì không có lực. Nhờ tập hơi thở mà mình đeo ba-lô, đi bộ bên Ý Đại Lợi 30-40 km mỗi ngày không mệt. Mà đi một lèo không nghỉ như xưa. Chỉ đi độ 30 phút hay 1 tiếng, dừng lại 2 phút, lấy bình nước ra uống rồi đi tiếp, chả cần dừng lại ăn snack này nọ như xưa, chả mệt mỏi gì cả. Sáng ăn sáng 7 giờ sáng xong thì 8 giờ lên đường, 3 hay 4 giờ chiều đến nơi, xem như đi bộ suốt 7, 8 tiếng. Đến nơi lấy phòng khách sạn, tắm rửa xong thì đi bộ ra phố chơi thêm 2 tiếng nữa mới ăn được vì ở Ý Đại Lợi, tiệm ăn mở cửa vào lúc 7 giờ tối. Xem như nhịn ăn 12 tiếng. Vẫn tỉnh bơ như người Hà Nội. Quên là mình theo chế độ dinh dưỡng OMAD (ăn mỗi ngày một bữa). Lý do là về hưu, tiền an sinh xã hội ít nên không dám ăn nhiều.
Dạo này Khoa kêu mình tập thả lỏng, nhẹ nhàng lại không gồng như xưa. Khi đi Thái Cực Quyền dạo này mình thấy có tiến bộ nhiều, tay chân không gồng như trước đây, thả lỏng cơ thể thì cảm nhận khí lực nhiều hơn trước đây. Lý do là khi gồng thì cơ thể bị khoá tại nhiều nơi nên bế khí. Khí lực như nước chảy, phải để nhẹ nhàng không chận lại. Càng chảy thì càng tạo lực mạnh hơn. Mình thấy Khoa bỏ trên Tik Tok đánh cái mộc nhân cũng như xỉa ngón tay như theo Nội KÌnh Nhất Chỉ Thiền nên mình tới sớm võ đường thử xem. Khoa chỉ cách chuyển động cơ thể để tạo lực thì Bình, chỉ dùng một thế của Thái Cực Quyền đánh cái mộc nhân bay xuống đất tuy không mạnh như Khoa. Rồi lấy ngón tay xỉa mộc nhân cũng ngã. Mộc nhân được bỏ nước bên trong cho võ sinh tập đấm đá nên nặng độ 100 lbs.
Vấn đề là rất khó giải thích qua ngôn từ, mình lại nông dân nữa. Nhưng khi Khoa nắm tay để mình hiểu sự khác biệt khi phản ứng lại lực của đối phương, tự động cơ thể mình bị động, bị khoá ngay cổ tay hay vai. Còn nếu mình Proactive thì tự động sẽ mở được, nhất là đối thủ không hiểu lý do mất lực của mình. Nhớ có lần có 2 ông thần nào bên Texas, nghe nói 20 năm Việt Võ Đạo, qua đến võ đường chơi. Khoa nói ông thần 20 năm Việt Võ Đạo nắm tay mình, mình chỉ nương theo lực của anh ta là bùm, mình đã tháo được ra. Anh ta kêu là bổng nhiên lực của mình biến mất rồi một nguồn lực ở đâu ào đến khiến anh chịu không nổi phải thả buông tay ra.
Từ dạo đó đến nay chắc cũng 7-8 năm, nay mình mới hiểu lý do mất lực rồi từ đâu ùa về. Khi đối tác cầm tay mình thì theo phản xạ mình sẽ phản lực lại. Nếu họ nắm tay mình thì sẽ có phản lực ngay cổ tay. Đối phương sẽ nhận ra lực của mình và sẽ tìm cách điều khiển, áp đảo hay phá nó. Lúc ông thần vovinam nắm tay mình thì mình không gồng lại mà dựa theo lực của anh ta như Khoa chỉ các hội viên thì ông thần vovinam chới với vì không biết dựa vào đâu để áp đảo mình. Khi mình lấy được bình tỉnh và nương theo lực của anh ta thì mình có thể xoắn nhẹ tay là có thể thoát khỏi tay cầm của anh ta. Nay thì tập thêm Nội Kình Nhất Chỉ Thiền nên càng dễ tháo gỡ.
Hôm trước, vào võ đường thì Khoa kêu lại rồi nhờ một hội viên khoá tay mình. Anh này nghe nói dạy Hiệp Khí đạo, mấy đẳng. Anh ta cầm tay mình bẻ vặn bú xua la mua, mình nương theo tay của anh ta rồi xỉa nhất chỉ thiền là thoát. Sau Khoa mới giải thích là cuối tuần qua, anh ta mới đi học một khoá của Hiệp Khí đạo về khoá tay khoá cẳng gì đó. Không nói mình trước để xem mình làm sao. Ngu như mình chả biết anh ta có mấy đẳng Hiệp Khí đạo nên chỉ nương theo những gì Khoa chỉ tập rồi thời cơ chín muồi là xỉa nhất chỉ một cái là anh ta buông tay. Sau đó Khoa mới nói là anh ta dạy Hiệp Khí đạo mấy đẳng. Hú hồn, suýt bị võ sư vặn tay.
Bài Thái Cực Quyền 8 thức mình tập mỗi ngày từ 18 năm nay. Lúc đầu có học mấy bài Thái Cực Quyền 24 thức, 36 thức nhưng rồi chỉ tập 8 thức không mà 18 năm sau mới ngộ được sự việc. Đúng là nông dân ngu lâu dốt bền. Làm sao chuyển động trọng lực và khí lực của cơ thể khi di chuyển, tay tuy lỏng như vẫn cảm nhận được khí lực. Khoa giải thích cơ thể như cái lu nước nên khi di chuyển nhanh sẽ làm sóng sánh chất lỏng bên trong, do đó cần di chuyển nhẹ nhàng để tránh sóng sánh vì khi sóng sánh thì giống như cái lu nước bị văng nước ra ngoài thì khó đứng vững. Vô hình trung khi di chuyển nhẹ nhàng thì lại giúp cái tâm mình lắng xuống và theo dõi cơ thể của mình với lực đối phương, như họ nói Tâm Thân Đồng Nhất. Sẽ khó mà áp đảo chúng ta.
Hôm nay mình nói với Khoa là tập 90 phút mỗi ngày cảm thấy không đủ. Dạo trước, tập 2 tiếng nên có thì giờ tập đầy đủ như cuối giờ có thể đứng Trạm Trang Công 15 phút. Nay chỉ còn 90 phút vì tập buổi sáng, hội viên phải đi làm sớm. Có một chị hội viên mới vào cứ bị ho, tuy có đỡ ho hơn lúc mới vào tập. Mình hỏi ở nhà có tập Trạm Trang Công, chị nói không. Chán Mớ Đời
Trạm Trang Công là cách tập giúp hàn khí được tống khỏi ra ngoài cơ thể mà không chịu tập, lại thấy chị ta uống lạnh với đá. Kinh. Đi Tân Gia Ba, Đài Loan, mình thấy ngay tại phi trường, họ có máy nước nóng để hành khách đem bình đến hứng đem lên máy bay uống. Không hiểu lý do người Mỹ uống nước toàn là bỏ đá. Cơ thể mình ở trong ấm mà cứ uống nước lạnh hay ăn đồ lạnh vào thì sẽ khiến nhiệt độ trong người thay đổi nhanh chóng. Cứ lấy cái ly đổ nước sôi vào rồi đổ nước đi thì cái ly ám, rồi bỏ mấy cục đá lạnh vào xem. Mình có xem một phim tài liệu, họ quay trong bao tử chuyển đổi ra sao khi ăn uống đồ lạnh vào. Từ đó hết dám uống nước đá lạnh. Lúc đó mới hiểu lý do người Tàu uống nước ấm nên vào tiệm ăn là kêu nước ấm, không tốn tiền.
Sáng nay mình quyết định dành 15 phút cuối để mọi người tập Trạm Trang Công. Chương trình thì mở đầu với nhiệt thân pháp của Nội Kình nhất chỉ thiền, sau đó kéo nội công Hồng Gia, kế đến nghỉ 1 phút uống nước rồi tập 15 phút Thái Cực Quyền 8 thức rồi 15 phút Trạm Trang Công, bonus 1 phút đứng tấn cho khoẻ đầu gối. Về già đầu gối hay bị yếu nên tập thêm món ông 30 này rồi chào lớp.
Sau đó, Khoa gọi nói có mấy người kêu tập theo chương trình này thích hơn vì có lẻ tập thêm Trạm Trang Công, giúp ấm người. Khi xưa, khi mới tập Trạm Trang Công, một thời gian sau, thấy khí chạy ngay cổ tay, cổ chân hay bắp vế, xương sống,… Khoa nói đừng để ý, chỉ ghi nhận thôi. Lý do là nếu mình để ý quá mấy vụ này thì sẽ không để ý đến những cái khác độc đáo hơn. Theo mình đó là hơi thở và nội lực. Nay Khoa chỉ mình chỉ cần nhẹ nhàng di chuyển ngón tay là đã thấy ấm tay, ấm người rồi.
Nhớ có lần leo núi Yosemite với thân hữu, đi chung có cặp vợ chồng ca sĩ quen, cô vợ đóng phim Vượt Sóng, chị ta hỏi mình sao chỉ bận có cái áo mong manh trong khi mọi người bận áo phông còn lạnh run. Lúc đó mình mới để ý. Tập ở Đông Phương Hội mỗi sáng vào lúc 5:30 sáng nên mọi người đều bận áo phông trong khi mình chỉ bận áo 3 lổ. Mình nói chả biết vì không lạnh. Chẳng bù lại khi xưa, mình lạnh, mùa đông năm nào cũng bị cảm ho bú xua la mua, uống thức cả tháng. Chân đau không leo cầu thang được. Có thể nói là sức khỏe ngày nay khá hơn ngày xưa rất nhiều.
Cứ độ tháng 10 là mình mua mật ong hữu cơ nguyên chất của ông nuôi ong trong vườn, rồi ngâm với nghệ, gừng, nghệ, quế, ớt cayenne, tỏi và chanh. Khi nào thấy tỏi lắng xuống là biết dùng được. Sáng cứ múc một ít pha thêm nước sôi uống, ấm như tây.
Mình rất ngạc nhiên là đi hành hương bên Ý Đại Lợi năm vừa rồi. Lúc đầu sợ đi không nổi vì không tập luyện đủ nhưng rồi thấy đi 30-40 cây số một ngày như đi làm ruộng vậy thôi. Nghĩ lại nhờ làm vườn, mỗi lần mình vào vườn, là trong ngày đi bộ ít nhất 4 dặm, còn nhiều nhất là 9-10 dặm leo đồi.
20 năm về trước, qua Tây dự lễ kỷ niệm 60 năm thành hôn của ông bà mẹ nuôi mình ở Grenoble. Cả đại gia đình đi bộ có 2 cây số mà mình lết không nổi. Nay thì mỗi ngày trung bình 3 dặm. Tập Đông Phương Hội 90 phút, bơi 200 mét, tối đứng Trạm Trang Công 15 phút trước khi ngủ. Xong om
Đông Phương Hội tập mỗi ngày trừ cuối tuần. Từ 5:30 sáng đến 7:00 giờ sáng. Địa chỉ: 14871 Moran St
Westminster, CA 92683
Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen
Nguyễn Hoàng Sơn