Hiển thị các bài đăng có nhãn Ở Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ở Mỹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Nghe lời mẹ là ngu?

 Nghe lời mẹ là ngu?


Thường mấy cầu thủ thể thao về hưu là xem như gia tài sự nghiệp banh ta lông như cầu thủ Thierry Henri,.. rất nhiều kể ra không hết. Gần đây cầu thủ danh tiếng Ronaldinho nghe nói phải đi đá banh lại vì không có tiền để sống dù khi xưa làm mấy triệu mỗi năm. Có nhiều lý do để lý giải sự việc nhưng đa số là vì đàn bà và bạn bè. Mình có xem vài phim tài liệu kể về các cầu thủ danh tiếng về bóng rỗ như Dennis Rodman, võ sĩ Mike Tyson,… Chán Mớ Đời 


Thường mấy cầu thủ da đen khi nổi tiếng hay cặp bồ với mấy cô da trắng tóc vàng cũng như trong các phim quảng cáo, người ta thường quay cảnh một ông da màu thành đạt ở khu Mỹ trắng và có vợ hay bồ là Mỹ trắng hay đầm trắng như đã bước vào một đẳng cấp mới. Nếu ai ở mỹ thì sẽ để ý là các quảng cáo đa chủng, thường là có ông người da đen thành đạt, có vợ da trắng. Vấn đề là khi sự nghiệp thể thao của họ kết thúc thì họ ngồi buồn hát người bỏ ta đi vội vàng với bao nhiêu tài sản. Điển hình cầu thủ Thierry Henri phải khai phá sản và bị trầm cảm mấy năm liền. Hát bài đừng xa anh nghe em khi thấy anh hết tiền cung phụng cho em.


Có cầu thủ Achraf Hakimi của đội tuyển Ma-rốc, ly dị với bà vợ Hiba Abouk. Bà này thì gốc Tunisia nhưng sinh tại Tây Ban Nha. Bà vợ hí hửng là được một số tiền nhưng khi ra tòa thì bà ta chới với vì tài sản đều đứng tên mẹ chồng, mẹ của cầu thủ Hakimi, thậm chí tiền lương hàng tháng cũng trả cho công ty của bà mẹ chồng. Ông cầu thủ này kể là khi mới bắt đầu đá bánh chuyên nghiệt thì còn trẻ tuổi nên bà mẹ lo hết giấy tờ, và ông ta chỉ lo đá banh. Hình như dưới 18 tuổi ở Âu châu, chưa có quyền, tự mở trương mục ngân hàng. Sau này bà ta lo luôn việc đầu tư cho ông ta vì chỉ người mẹ là thương con dù giàu hay nghèo. Còn gái hay vợ thì anh hết tiền em không thèm đến, vẫy tay chào nhau một lần cuối cùng nghe anh.

Bác nào muốn chài mấy cầu thủ giàu có thì nên hỏi trước, hỏi mẹ anh hay tôi quản lý tài sản của anh khi đặt bút ký giấy hôn thú. 


Như bà Jerry Hall, vợ cũ của nghệ sĩ Mick Jagger, khi ly dị thì chỉ được 1 triệu đô la thay vì gia tài của ông ta vì trước khi lấy nhau đã ký giấy tờ tiền hôn nhân, dù mai sau khi mình xa nhau cách nhau hoài thì em chỉ nhận 1 triệu đồng làm vợ anh. Ngược lại nghệ nhân Paul MacCarney khi ra tòa xin ly hôn để lấy bà vợ thứ ba thì bà vợ Linda kêu nữa gia tài. Họ có hỏi ông ta trước khi làm đám cưới với bà Linda, có làm giấy tờ tiền-hôn-thú, ông ta kêu sẽ mất đi tính chất lãng mạn của tình yêu. Chán Mớ Đời 


Do đó đàn ông phải nghe lời mẹ già vì đàn bà họ nhận ra ngay các cô mối chài từ khi gặp mặt lần đầu. Thấy trên mạng phỏng vấn vợ cũ của ông Hakimi, bà ta kêu ông chồng lọc lừa vì đã biến tiền bạc của ông ta trước khi làm đám cưới. Bà ta sẽ không bao giờ tin một người đàn ông nào khác. Qua vụ này thì mình nghĩ chắc chả có tên nào buồn đời lấy bà này nữa dù yêu thương thắm thiết như mối tình răng hở môi lạnh. Ý đồ đã được phơi bày trước công chúng. Chán Mớ Đời 


Có câu chuyện về cầu thủ bóng rỗ Michael Jordan nghe lời mẹ như sau: Hợp đồng công ty sản xuất giày Nike của Michael Jordan trả ông ta 2,5 triệu đô la trong năm năm. Một số tiền rất lớn thời đó tháng 10 năm 1984. Mẹ ông ta đòi thêm một điều khoản đặc biệt, và điều khoản đó từ đó đã mang về cho ông ta hơn 1,3 tỷ đô la. Nghe mẹ là giàu còn nghe vợ thì sạt nghiệp. 


Tưởng tượng khi ông Jordan nghe lời vợ hay bồ thì chắc bà vợ kêu ký ngay để có tiền đi mua sắm. Lấy vợ phải xem tông nên phải cẩn thận vì gặp phải tín đồ thời trang hay tiêu phí là chắc chắn cả đời sẽ đói sau này. Cho nên người ta hay nói vợ đẹp là vợ người ta. Lý do là đàn bà đẹp thì chi phí tiêu xài của họ rất đắt vì đẳng cấp nên khi chồng hết tiền, làm ăn thất bại là họ ca bài tình chiều mưa biên giới em đi về đâu. Điển hình bà Jackie Onassis, lấy ông tỷ phú Onassis vì chỉ có ông này mới có khả năng cung phụng cho bà hay công nương Diana, lấy hay cặp với ông bồ người ả rập, con tỷ phú.


Năm 1984, ông Jordan không muốn ký hợp đồng với Nike. Dạo đó Nike chưa nổi tiếng, mình có kể vụ này rồi. Ông ta muốn ký với Adidas, thậm chí từ chối gặp mặt đại diện Nike nhưng mẹ ông, Deloris, bắt ông ta phải đi và đã thay đổi cuộc đời ông ta về tài chánh.


Nike đề nghị 500.000 đô la một năm, gấp hơn hai lần Adidas muốn trả.  Mọi người trong phòng hồ hởi phấn khởi, đều sẵn sàng ký nhưng bà mẹ, Deloris thì không. Bà gọi riêng cho Sonny Vaccaro, đại diện của Nike và nói rằng con trai bà cần thêm một thứ khác: 5 phần trăm trên mỗi đôi giày được bán có tên anh ta, Jordan.


Chưa từng ai đòi hỏi điều đó với công ty lớn này. Các cầu thủ chỉ nhận phí rồi về nhà, mua sắm xe xịn, kiếm gái chân dài. Nhà sản xuất ăn lời lổ chịu. Nike miễn cưỡng đồng ý với điều khoản này vì nghĩ không bao nhiêu.


Họ dự đoán doanh số Air Jordan năm đầu là 3 triệu đô la. Thực tế đạt 126 triệu. Chỉ trong sáu tuần đầu họ đã bán được 1,5 triệu đôi.

Jordan Brand hiện nay tạo ra khoảng 7 tỷ đô la mỗi năm. Bản thân ông Jordan thu khoảng 5% trên mỗi sản phẩm bán ra, hơn 350 triệu đô la chỉ riêng năm ngoái, hàng thập niên sau khi ông Michael Jordan đã ngừng chơi bóng.


Nike lúc đó quá không chắc về Michael Jordan nên đã viết bốn điều khoản nhằm có thể thoát khỏi điều kiện 5% vào hợp đồng. Ông Jordan đã vượt qua hết trong mùa giải năm mới. Một đôi giày chỉ là một đôi giày cho đến khi con trai tôi bước vào nó.” – Deloris Jordan, mẹ của Michael Jordan tuyên bố. Tiền lương đã làm ông ta giàu trong năm năm. Điều khoản mà mẹ ông ta kiên quyết đòi mới khiến anh trở thành tỷ phú mãi mãi.


Do đó chúng ta nên luôn luôn nghe lời mẹ khi lập gia đình và khi làm tiền cũng nên nghe lời mẹ về đầu tư vì chỉ có mẹ mới lo cho con hết trọn cuộc đời. Còn vợ thì hên xui vì người ta nói sau lưng một người đàn ông thất bại là một người đàn bà xúi dại còn sau lưng một người đàn ông thành đạt là một người đàn bà có thể lấy hết gia tài của mấy bác. Hãy nhìn xem gương các cầu thủ như Thierry Henri, Ronaldinho, Hakimi.,,, Chán Mớ Đời 


Cầu thủ Paul Pogba kể là khi ông ta ký hợp đồng với Manchester United với tiền lương khủng. Ông ta chạy về nhà đưa cho ông bố xem. Ông bố kêu cẩn thận vì khi số tiền này chấm dứt thì bạn bef người thân đều mất tích. Ngày nay ông ta kêu mới hiểu lời bố nói.


Lamine Yamal mother  on recent interview telling the world that I personally advise my son Yamal to end his relationship with Inès Garcia. I discovered a private DM on his phone where she urged him to deposit his salaries and match bonuses into her personal account. I know what she is attempting, and I will not allow her to drive my son Yamal into bankruptcy.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Đi ăn với 2 bà quả phụ

 Đi ăn với 2 bà quả phụ 

Hôm qua, 2 vợ chồng mời hai người bạn, goá chồng đi ăn tối. Bà hàng xóm mỹ và một chị bạn gốc việt. Cả hai vừa đưa tiễn ông chồng về thiên quốc. Đồng chí gái mời họ đi ăn để cho họ bớt lộn xộn đầu óc. Đi ăn với nhau mình mới thất kinh. Cho thấy những người mình quen biết nhưng ít tâm sự, không có dịp nói chuyện nhiều thì mình chả biết gì về họ. Khi chúng ta không biết rõ về họ thì hay mắc cái bệnh chụp mũ bú xua la mua.



Điển hình mình dọn về khu vực này ở được 14 năm. Bà hàng xóm mỹ chỉ chào hỏi khi gặp nhau đang ở trước cửa nhà. Chào hỏi 5 ba câu về trời nắng trời mưa rồi mạnh ai nấy vào nhà. Mình có mời hai vợ chồng họ ăn cơm tối ở nhà với một cặp láng giềng khác. Đến mùa bơ, mình đem bơ về tặng cho mấy người láng giềng để biểu dương tinh thần tương thân tương trợ, chủ vườn đùm láng giềng. Hàng xóm mỹ trồng cà chua hay gì đó, ăn không hết thì đem qua biếu lại mình. Đó là tình hàng xóm nghĩa người Mỹ.


Ngược lại bà hàng xóm mỹ, mỗi thứ 2, đều kéo thùng rác của nhà mình vào sau khi xe đổ rác đi qua. Bà ta đem dùm vào nhà sau, cũng như mấy người hàng xóm khác. Ông chồng làm cảnh sát khi xưa, về hưu ở tuổi 55, sau 35 năm trường kỳ kháng chiến chống băng đảng, tội ác ở Los Angeles.


Bà ta từng làm giáo viên thế cho trường tiểu học, nơi con gái mình đi học. Bà ta kể là suốt 50 năm qua, mỗi ngày bà ta đi bộ 4 dặm, sáng 2 dặm, chiều  thêm 2 dặm nên người bà ta gầy như con mắm nhưng rất khoẻ. Mình thấy bà ta nhổ cỏ, làm vườn hàng ngày trong khi ông chồng ngồi xem truyền hình. Bà ta có 2 đứa con nuôi vì khi xưa khoa học chưa tiến bộ như ngày nay, nên dù đã làm đủ kiểu, ăn chay niệm chúa nhưng chả dính bầu gì cả. Nên 2 vợ chồng quyết định nhận nuôi một đứa trai. Thời đó, họ không cho nuôi con người ta nếu bà vợ đi làm nên bà ta phải nghỉ làm, ở nhà để chăm nuôi đứa bé. Rồi vài năm sau, họ kêu ông bà muốn nuôi thêm một đứa con nuôi, vì họ chỉ cho ai đã có con rồi nên nhận thêm một đứa. 


Bà ta cho biết thời đó, rất khó xin con nuôi vì số trẻ em bị bỏ rơi xuống rất nhiều. Lý do là Hoa Kỳ cho phép ngừa thai và phá thai. Nếu thập niên 50, Hoa Kỳ cho phép ngừa thai và phá thai thì có lẻ chúng ta đã không có Steve Jobs và Bill Gates. 2 ông thần đã thay đổi lịch sử loài người, đều là con vô thừa nhận năm 1955.


Kể tới đây mình mới nhớ có vụ kiện đang xảy ra tại tiểu bang Wyoming. Có một nhà thương đang được xây để phục vụ những ai muốn phá thai thì có ai đó chống phá thai, chơi cha thiên hạ, đặt chất nổ nên kiện nhau ra toà. Luật sự của tên đặt chất nổ kêu là bệnh viện chưa được sử dụng nên chưa có thể gọi là bệnh viện phá thai. Còn bên luật sư của nhóm người xây bệnh viện thì cho biết ý đồ của họ là để sử dụng cho việc giúp các phụ nữ lầm đường lạc lối, giác ngộ cách mạng sau cơn say trên giường. Nên thiên hạ bênh chống đủ trò. 


Lý do là người đồng ý việc phá thai cho rằng, khi đứa bé chưa ra đời, thì chưa phải là con người nên có thể phá thai, kêu thiên chúa gọi về đợi ngày lành tháng tốt hay gặp người nào chấp nhận bảo lãnh nuôi sống mấy chục năm như bà hàng xóm thì mới cho phép đi đầu thai. Trong khi dân chống phá thai thì cho rằng cái nhau trong bụng mẹ là đã là đứa con do Thiên chúa toàn năng tạo ra nên cãi nhau mệt thở. Cứ đi ngang mấu bệnh viện phá thai là thấy ngoài đường có một đám đứng căng biểu ngữ chống đối này nọ. Để bào vệ, có nhóm người ủng hộ phá thai đem cờ đến hô hào đả đảo bọn cực hữu, tín đồ tôn giáo bú xua la mua. Có cuốn phim kể một tên ủng hộ phá thai và một cô chống phá thai đứng trước bệnh viện mỗi ngày, từ từ quen nên hỏi chuyện rồi lấy nhau. Chán Mớ Đời 


Bà ta cho biết là khi dọn về vùng này, thì mua một căn nhà nho nhỏ với 2 quả tim rất to to, giá $76,000. 13 năm sau họ bán với giá $395,000 (lên giá gấp 4 lần) và khu vực mình ở mới xây nhà nên bà ta buồn đời đòi mua với giá $575,000 lúc mới xây xong năm 1987. Nay chả biết giá bao nhiêu sau 40 năm. Kinh.


https://www.coastal.ca.gov/YourCoast/#/map


Mình biết bà ta sáng nào cũng đi bộ vì khi mình đi tập ở Đông Phương Hội về vào lúc 7:30 sáng là thấy xe bà ta cũng bắt đầu chạy về. Lúc đầu mới về đây ở, bà ta tưởng mình đi làm ca đêm về. Bà ta kể là có đi bộ xuyên bờ biển Cali từ biên giới với tiểu bang Oregon đến biên giới Mễ Tây Cơ, suốt 106 ngày, dài 1,230 dặm đường bộ khiến mình thất kinh. Bà ta thực hiện cách đây 20 năm với mấy người bạn. Họ mất 1.5 năm trời để chuẩn bị cho chuyến đi. Ban ngày sau khi ăn sáng, ông chồng lái chiếc xe Van, chở mọi người ra đến chỗ khởi hành, và chiều thì đón họ tại điểm đến của ngày, chở về chỗ cắm trại, có người nấu ăn cho. Nghe xong mình thất kinh, chắc sẽ nghiên cứu vụ này xem sao. Bác nào thích thì đi chung thì báo cho em hay, mất 3 tháng trời. Thật ra cũng không cần đi hết vì đọc tin tức thì có đến 25% đoạn đường chưa được sửa chửa hết.


Ngoài ra bà ta còn kể một chuyến du hành khác vòng quanh thế giới. Mình có đọc đâu đó, có một chiếc tàu chở thiên hạ có tiền đi chơi vòng quanh thế giới, có nhiều học giả giảng dạy họ về các môn và khi tàu cập bến nào đó thì họ chia ra từ lớp đi viếng trong ngày. Chồng bà ta là cựu cảnh sát viên, công ty cần 2 người làm bảo vệ để tránh nạn xô sát nhau, đúng hơn kiểm soát đám đông. Ông ta được mướn nên vợ được đi theo. Trước đây, mỗi năm vợ chồng bà ta hay lái xe chạy viếng các nơi, và nhờ mình trông nhà, thấy gì khả nghi thì báo cho biết. Tương tự khi mình và đồng chí gái đi chơi thì bà ta xem nhà dùm. Mình xem chương trình thì đa số các nơi này mình đã đến. Ai tò mò thì xem đường dẫn, giá tương đối không mắc lắm.


https://www.roadscholar.org/find-an-adventure/24691/World-Academy-on-Queen-Victoria-An-Epic-Global-Learning-Journey?utm_campaign=PEY363&utm_medium=cpc&utm_source=google&utm_id=PEY-I-G-PMAX-GENERIC&gad_source=1&gad_campaignid=23033164300&gbraid=0AAAAADvDB8i5s2hQ9GZZp88u612cdCK0q&gclid=CjwKCAjwvZHTBhAlEiwA1ug5P40BTwAx7rFH7xK9jQOvsyDsmXZmOoh2lJj6LG9CaLaVmgCX8KL5OBoCUrkQAvD_BwE


Mấy năm gần đây, ông chồng bị mỗ tim thì sau đó sức khoẻ xuống dốc, rồi bị lọc thận nữa. Bà chỉ cho mình xem mỗi ngày ông ta phải truyền 9 bịch nước gì đó, ăn uống thì cũng truyền ống. Chán Mớ Đời . Rồi ông ta ngã, bị gãy xương chậu nên vào nhà thương. Nhà thương đầu tiên không muốn giải phẫu nên bà ta chuyển qua nhà thương khác thì được giải phẫu nhưng sau đó thì nằm đơ luôn. Nên dù thương ông chồng sau 60 năm chinh chiến, nội chiến từng ngày, bà ta đành rút ống vì không muốn ông chồng sống như cỏi tạm. Mình nhắc lại là 75% người Mỹ già trên 65 tuổi chết vì ngã, gãy xương chậu nên phải giải phẫu, nhưng xương loãng khó lành nên nằm một chỗ rồi ra đi âm thầm. Do đó người ta khuyên về già đi bộ lên dốc, tốt hơn. Cho chắc xương và không bị ngã. Thêm nên đi nhảy đầm, múa kép rất tốt cho não bộ, định vị chân tay hay tập Thái Cực Quyền. Mình có kể vụ này rồi, ai buồn đời thì tìm trên bờ lốc.


Đồng chí gái có mời thêm một chị bạn, ông chồng cũng mới qua đời cách đây 2 tháng. Chị này thì sinh ra tại bắc việt trong thời chiến tranh, trẻ hơn đồng chí gái đâu 10 tuổi. Nên tuổi thơ là thấy cảnh trú mưa bom mỹ xuống Hà Nội. Năm 1979, ông bố người Việt nhưng gốc Hoa nên Hà Nội làm khó dễ khi Trung Cộng đánh miền bắc ở biên giới nên xuống tàu vượt biên, đến Hương Cảng. Hình như mình có kể vụ vượt biên của gia đình chị rồi, trên bờ lốc. Sau này mình có đọc bài vượt biển của ai từ miền bắc, thấy hao hao giống hoàn cảnh của gia đình chị ta nên đoán đi cũng chiếc tàu nên có gửi cho chị ta đọc.


Được bảo lãnh sang Hoa Kỳ, đi học ra bác sĩ. Con gái mình học chung với con của chị ta. Hai gia đình đi nghỉ hè chung khi xưa ở Cancun với bố mẹ chồng chị ta. Ông bố chồng, gốc Đài loan nhưng chống tàu, thích Nhật Bản. Lý do là khi xưa, trước năm 1949, đảo đài Loan thuộc địa của Nhật Bản. Tàn binh của ông Tưởng Giới Thạch vượt biển sang đây và thôn tín luôn. Sang Hoa Kỳ học ra tiến sĩ rồi ở lại, dạy đại học. Anh chồng thì tốt nghiệp MIT, sau đó lấy Master ở đại học Cal Tech. Sau bị thất nghiệp nên làm quản lý cho phòng mạch của vợ nên có lẻ Chán Mớ Đời nên bị ung thư dù rất trẻ. Khi đi leo núi, anh ta ở dưới, lấy xe đưa đón cả đám. Chiều về ăn uống rất vui. Khi nghe tin anh ta bị ung thư, có ghé lại nhà thăm thì thấy ăn cũng truyền ống là thấy thua rồi. Mình thà thăm họ trước khi qua đời còn hơn là đi đám tang.


Mình nói đồng chí gái nên tham gia các chuyến đi do đám bạn của chị này tổ chức. Cần phải “diversify” thân hữu vì nhóm bạn cùng tuổi với đồng chí gái thì nay, sức khoẻ yếu nên ai nấy rêm rêm hia, rêm rên dze. Nhìn thấy nản lắm. Trẻ hơn thì họ còn năng động, thích sinh hoạt ngoài trời. Họ đạp xe đạp, leo núi mỗi tuần, giúp mụ vợ tươi thêm. Chớ gặp bạn cùng tuổi đồng chí gái thì Chán Mớ Đời. Họ hết nói uống thuốc này, uống thuốc kia cho khỏi đau nhức này nọ, khiến tinh thần xuống theo họ. Chán Mớ Đời 


Mời hai bà quả phụ đi ăn giúp họ có cớ, chiểu tối ra khỏi nhà, thư giãn một tí. Một người tiễn ông chồng về thiên quốc sau 60 năm chung sống, nuôi hai đứa con của người khác. Một người thì sau 30 năm khói lửa nội chiến từng ngày. Chắc để lại cho họ nhiều trống vắng trong cuộc đời. Lâu lâu sẽ nhắc đồng chí gái mời họ đi ăn để họ cảm thấy vẫn có người lo cho họ. Lần sau thì không cần mình đi theo.


Đi ăn với họ, mới khám phá ra bà hàng xóm từ 14 năm qua, gặp nhau, nói chuyện, lâu lâu đi chơi về thì hai vợ chồng hú mình vào nhà để hỏi han về chuyến đi nhưng chỉ có đi ăn một buổi tối, mới hiểu thêm về cuộc đời bà. Ở tuổi 81, bà ta vẫn đi bộ mỗi ngày 2 dặm vào buổi sáng và 2 dặm vào buổi chiều từ 51 năm qua. Kinh. Còn chị bạn thì rất năng động, leo núi Mont Blanc bên tây năm kia. Hàng năm chị ta hay tổ chức đi leo núi với nhau. Vấn đề chị ta là bác sĩ, đi leo núi với chị ta thì mỗi sáng ra chị ta bắt mỗi người uống thuốc trị đau nhức bú xua la mua. Mình thì không uống. Chị ta xúi mình leo núi Kilimanjaro.  Thấy ý kiến hay nên mình cũng đăng ký đi. Chán Mớ Đời 


Chúc các bác một ngày vui.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Hoa Kỳ thua trên sân cỏ nhưng lại đắc nhân tâm thế giới

 Hoa Kỳ thua trên sân cỏ nhưng lại đắc nhân tâm thế giới 


Hoa Kỳ đặt nhiều hy vọng đi sâu hơn vào vòng trong giải túc cầu thế giới năm nay được tổ chức tại ba quốc gia Bắc Mỹ nhưng các trận chính thức đều được diễn ra tại các sân vận động Hoa Kỳ. Nhưng thực tế đã cho thấy trình độ đá banh của đội tuyển Mỹ vẫn còn kém khá xa các đội tuyển Âu châu. Tỷ số 4-1 do đội Bỉ quốc thân tặng giúp người Mỹ thức tỉnh sau cơn say mê giải túc cầu thế giới. Nghe nói cái vi-rút túc cầu đã thâm nhập thêm vào người Mỹ rất nhiều, lý do môn túc cầu chưa phải là môn thể thao chính được ưa chuộng tại Hoa Kỳ.

Các trận đấu trung bình đầy hết 99.7% dù vé đắt như tôm tươi.


Tuy thua trên sân cỏ nhưng Hoa Kỳ đã thắng đậm thế giới ở ngoài sân cỏ. Xem video trên mạng xã hội, đa số người âu châu vô cùng ngạc nhiên khi khám phá ra Hoa Kỳ không như họ được truyền thông báo chí mô tả. Vụ này thì mình có trải nghiệm khi đến Hoa Kỳ lần đầu. Khi xưa ở âu châu thì xem phim thấy New York toàn trộm cướp, Graffiti đầy đường nên tưởng Hoa Kỳ là nước của tội ác hàng ngày. 


Đến khi sang Hoa Kỳ lần đầu tiên thì ngạc nhiên. Nhất là người Mỹ rất thân thiện. Ở Pháp tuy có quốc tịch pháp nhưng ra đường mình vẫn được xem là ngoại nhân, người Tàu. Người Pháp nhìn mình qua màu da. Không được họ xem là người Pháp ngoại trừ người Pháp quen thân. Nhưng khi sang Hoa Kỳ lần đầu thì cảm nhận khác vì người Mỹ đều xem mình người Mỹ, họ chỉ hỏi đến từ tiểu bang nào chớ không đến từ quốc gia nào. Nói chung thì người Mỹ dạo ấy ít ai đi ngoại quốc nên phần địa lý thế giới ít người biết. Có lần mình tra lời là đến từ Paris, một người Mỹ kêu năm vừa rồi có người bạn đi Rome khiến mình chả hiểu gì cả. Sau này mới hiểu là người Mỹ ít biết rõ về địa lý của thế giới. Thêm ở mỹ có biết bao nhiêu tỉnh thị mang tên Paris. Ở Texas không đã óc đến 4 tỉnh mang tên Paris.


Đi xem xi-nê mà chiếu toàn cảnh Hoa Kỳ vui vẻ, yên bình thì đâu có bán vé nhiều, phải tội ác, bạo lực giết người cướp của như Serpico, Bố Già, Scarface,.. thì mới cháy vé. Từ từ người xem, người đọc bị định hướng sai lầm và có cái nhìn tiêu cực về Hoa Kỳ. 


Trong suốt vài tuần lễ, hàng triệu du khách từ khắp nơi trên thế giới đã đổ về Hoa Kỳ. Họ không chỉ trải nghiệm các sân vận động và giải đấu, mà còn cảm nhận được cuộc sống thường nhật tại Mỹ. Từ các thành phố, nhà hàng, doanh nghiệp, các tình nguyện viên cho đến những người dân bình thường. Nhiều du khách đã bắt gặp một nước Mỹ hiếu khách và hào phóng hơn nhiều so với hình ảnh thường thấy trên các bản tin quốc tế hay các tiêu đề chính trị. Xem video trên mạng xã hội thấy hơi ngạc nhiên khi ăn cơm tại Hoa Kỳ với khẩu phần to đùng như mình lần đầu tiên ăn tô phở xe lửa. Họ chiếu cảnh ăn thịt bò nướng ở Texas. Vụ này thì mình có nhớ đến tiểu bang này lần đầu đi ăn thịt bò ngon và to cả kí lô. 


Nhớ lần đầu tiên ghé Chicago, đọc Les Routards nói phải ăn một tiệm bán pizza. Mình mò đến, cô chiêu đãi viên hỏi size nào, mình kêu lớn, cô ta lắc đầu nói to lắm, nên lấy cái nhỏ. Mình nhất trí. Họ đem ra chọc ái pizza to như cái lòng bàn. Ăn không hết, phải đem về khách sạn, sáng mai nhai cứng như đá. Sau này sang Hoa Kỳ, thì ăn riết thành quen cũng hết và thân thể cũng theo đà tiến triển phát tướng hết tiền.


Trời nóng mà khi bước vào sân vận động thì mát rượi hay vào khách sạn, nhà nghỉ đâu cũng có máy lạnh. Trong khi ở âu châu thì đâu chỉ có 10% nơi công cộng có máy lạnh. Nhớ khi xưa, ở Paris, trời mùa hè nóng là phải kiếm mấy rạp xi-nê có máy lạnh để vào ngồi cho đỡ nóng. Trước rạp xi-nê để cái bảng to đùng “có máy lạnh”. Họ chiếu nhiều cảnh được gọi là trầm cảm hậu giải túc cầu thế giới, khi người âu châu trở về xứ họ, không có máy lạnh. Chửi thề bú xua la mua.


Với tư cách nước chủ nhà: Mỹ đã thành công rực rỡ về tài chánh. Về ngoại giao văn hóa: Mỹ đã cho thế giới thấy một diện mạo hoàn toàn khác biệt không như mô tả trong các phim đài truyền hình. Về tầm ảnh hưởng toàn cầu: giải đấu đã chứng minh rằng văn hóa, lòng hiếu khách, ngành giải trí và sức mạnh kinh tế của Mỹ vẫn có sức lan tỏa mạnh mẽ phi thường. Có nghe mấy người du khách ngoại quốc tải video lên mạng mới hiểu lý do tại sao người ta chửi mỹ nhưng ai cũng muốn sống tại Hoa Kỳ.


Hoa Kỳ cũng có nhưng phần tiêu cực nhưng chỉ có ở lâu mới để ý nhưng cái nhìn chung cho một du khách trong vài tuần thì rất tích cực. Có người nói sẽ trở lại năm sau để đi viếng nhiều nơi khác. Đi chơi, du khách ít ai bị móc túi như ở âu châu.


Về mặt an ninh, FBI cho hay có đến 5,000 nhân viên được sử dụng cho 11 địa điểm, điều tra 300,000 người, có đến 6.5 triệu khán giả xem 78 trận đấu và có đến trên 700 drones của khán giả được hạ xuống vì lý do an ninh. Họ thành lập một trường huấn luyện cách chống Drone cho nhân viên FBI trước giải túc cầu. Có thêm vụ khám phá âm mưu khủng bố khi toà bạch cung tổ chức trận đấu UFC trong 6 tiểu bang.


Nhìn chung thì có thể nói giải túc cầu thế giới năm nay rất thành công về tài chánh và cũng có thể nói được chính trị hoá quá nhiều. Giá vé quá cao cho khán giả hâm mộ tham dự nhưng sân đầy khán giả, 99.7%. Hà tiện như mình cũng phải móc túi đi xem một trận với thằng con. Có nhiều khán giả muốn tham dự nhưng không được vì không được cấp chiếu khán như trường hợp một trọng tài được FIFA chọn để làm trọng tài người Somali, Omar Artan không được cấp chiếu khán. Tương tự đội tuyển Ba Tư không được tiếp đãi đàng hoàng để thi đấu. Phải chạy về Mễ tây Cơ sau khi thi đấu. Mình thấy vụ này hơi phản cảm, không xứng đáng là một đế quốc. Cũng có thể vì an ninh, chính quyền Ba-Tư có thể cho gián điệp trà trộn tỏng đội tuyển như nhân viên chăm sóc gì đó rồi bò ra ngoài để đặt chất nổ hay gì đó mình không biết. Vì theo tin tức thì có nhiều khám phá khủng bố tước khi xảy ra. Đọc tin tức thì thấy tiêu cực nhưng hai xứ đang đánh nhau nên khó mà lường.


Nhưng việc mà đa số khán giả trên toàn cầu không đồng ý là tổng thống Hoa Kỳ can thiệp để cầu thủ Balogun, được đá thay vì bị thẻ đỏ. Chính trị đã xâm nhập vào thể thao từ khi Hoa Kỳ boyscott thế vận hội tại Mạc Tư Khoa, rồi Liên Sô boyscott lại thế vận hội tại Hoa Kỳ,… chúng ta thấy cầu thủ Á Căn Đình cầm biểu ngữ khi thi đấu cùng đội tiểu Anh quốc kêu hòn đảo Malvinas thuộc về Á Căn Đình.


Ngoài ra có nhiều hội đã viết thư để hỏi FIFA về những trận đấu có kết quả bất thường vì được biết kỳ giải vừa qua có đến 240 tỷ mỹ kim được cá độ trong khi FIFA thu về đâu $18 tỷ. 


Có điểm là để quảng cáo nên họ kêu ngưng trận đấu ở phút 22.5 phút, để uống nước. Thay vì 2 hiệp, nay có đến 4 hiệp. Trong những tuần tới, FIFA sẽ trả tiền cho các nước tham dự và mọi người sẽ im lặng, nhận tiền. Chán Mớ Đời 


Bây giờ FIFA thấy tổ chức ở Hoa Kỳ lời quá nên có thể trong tương lai, có người đã kêu là kỳ tới thay vì tổ chức chính ở Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Maroc, thêm 3 xứ ở Nam Mỹ, nơi khởi đầu giai túc cầu thế giới đầu tiên. Họ kêu nên chuyển đến Hoa Kỳ vì tổ chức ở âu châu hay phi châu tốn tiền cho chủ nhà mà sau đó không sử dụng. Cho thấy tiền bạc trong tương lai sẽ chiếm hoàn toàn thể thao. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen

Nguyễn Hoàng Sơn 




Kháng Insulin

 




Khi nhìn vào biểu đồ này khiến mình thất kinh vì trong 20 năm, 7 bệnh lý, các đường cong đều đang đi lên. Alzheimer tăng 260%. Parkinson tăng 150%. Gan nhiễm mỡ tăng 125%. Tiểu đường tăng gấp đôi. Béo phì tăng 42%. Ung thư tăng 16%. Bệnh tim giảm rồi lại tăng trở lại. Hàng nghìn tỷ đô la của người Mỹ đã trả để thấy kết quả thay đổi theo hướng tiêu cực. Hệ thống chăm sóc sức khỏe đắt tiền nhất trong lịch sử nhân loại và không một bệnh chuyển hóa nào đang cải thiện. Chán Mớ Đời 


Có thứ gì đó đang gây ra tất cả chúng. Cùng một thứ và không ai ngăn chặn nó. Thực phẩm chế biến sẵn, Đường, Dầu hạt giống, Siro ngô giàu fructose và Carbohydrate tinh chế. Các sản phẩm siêu chế biến không có cách đây 100 năm. Những sản phẩm được thiết kế để làm tăng đường huyết và insulin cùng lúc. Những sản phẩm chiếm tới 73% nguồn cung thực phẩm của Mỹ. Vụ này mình có kể rồi, chính phủ Hoa Kỳ giúp nông dân để giúp ngành canh nông Hoa Kỳ tiến bộ để bán cho thế giới nhưng từ từ, các công ty thực phẩm được bao trọn gói và họ làm các nhà nông bé nhỏ banh ta lông để họ mua lại đất đai và kiểm soát hết ngành canh nông và thực phẩm của Hoa Kỳ.

Kỹ nghệ dược phẩm gia tăng kinh hoàng, không phải để chữa trị mà bán thuốc cho bệnh nhân cả đời


Chúng ta không có khủng hoảng bệnh tim, tiểu đường, béo phì. Chúng ta đang có một bệnh do thực phẩm và chính nó đang thúc đẩy mọi bệnh lý trên biểu đồ đó. Có một thứ kết nối mọi bệnh trên biểu đồ 20 năm ấy. Một rối loạn chuyển hóa duy nhất đang dẫn dắt tất cả. Kháng insulin. Kháng insulin dẫn đến tiểu đường type 2, dẫn đến bệnh tim, dẫn đến béo phì, dẫn đến Alzheimer, dẫn đến gan nhiễm mỡ,  đến PCOS. Nó dẫn đến hội chứng chuyển hóa.


Năm 1988, Tiến sĩ Gerald Reaven tại Stanford đã chứng minh rằng kháng insulin làm tăng huyết áp, tăng triglyceride, giảm HDL, tích tụ mỡ bụng, và gây viêm mạn tính. Mỗi lần chúng ta ăn thực phẩm chế biến, đường huyết của chúng ta tăng vọt. Tụy tiết ra insulin. Lặp lại điều này 5–6 lần mỗi ngày trong 20 năm, các tế bào của chúng ta sẽ ngừng phản ứng. Chúng trở nên kháng insulin. Tụy phải sản xuất nhiều insulin hơn. Vòng xoáy càng lúc càng nhanh. Đó chính là kháng insulin. Và nó bắt đầu hàng thập niên trước khi bác sĩ phát hiện ra.



Năm 1975, Joseph Kraft đã kiểm tra 14.384 bệnh nhân và phát hiện ra điều mà hệ thống y tế vẫn chưa tiếp nhận. Kháng insulin có thể phát hiện được 10 đến 20 năm trước khi đường huyết thay đổi trên xét nghiệm thông thường. Nhìn vào biểu đồ. Đường đỏ là insulin. Đang tăng trong 20 năm. Đường xanh dương là glucose. Phẳng. “Bình thường.” Suốt thời gian đó.


Bác sĩ chỉ kiểm tra đường xanh dương. Đường đỏ mới là nơi bệnh tật thực sự đang trú ngụ. Do đó họ bắt uống thuốc để phòng ngừa hay để giảm. Xét nghiệm insulin lúc đói có thể phát hiện từ năm đầu tiên. Bác sĩ của chúng ta phát hiện ở năm thứ hai mươi. Đó là khoảng trống đang giết chết mọi người. Khám sức khỏe hàng năm chỉ kiểm tra glucose lúc đói.


Nó kiểm tra cholesterol LDL, yếu tố dự báo yếu nhất của bệnh tim (chỉ 1.4 lần theo Nghiên cứu Sức khỏe Phụ nữ). Nó không kiểm tra insulin lúc đói, dấu hiệu sớm nhất của rối loạn đang gây ra mọi bệnh ở đầu danh sách. Tại sao không? Vì không có loại thuốc nào để bán cho tình trạng kháng insulin. Phương pháp điều trị là thực phẩm. Tập luyện. Ngủ đủ giấc. Những thứ không ai có thể cấp bằng sáng chế. Chán Mớ Đời 


Hệ thống không được thiết kế để tìm nguyên nhân gốc rễ. Nó được thiết kế để chờ nguyên nhân gốc rễ trở thành bệnh, sau đó bán cho bạn một loại thuốc để chữa bệnh đó suốt đời. Bác sĩ nói insulin lúc đói “bình thường” ở mức dưới 25. Y học nói trên 5 là cảnh báo. Trên 8 là cao. Trên 12 là nguy cơ cao. Trên 20 là nguy hiểm.


Insulin lúc đói mức 15 vẫn được coi là “bình thường” trên giấy xét nghiệm. Nhưng tụy của chúng ta đang sản xuất gấp ba lần lượng insulin cần thiết. Tế bào của chúng ta đã kháng insulin. Động mạch của chúng ta đã chịu áp lực. Khoảng cách giữa cái bác sĩ gọi là “bình thường” và cái khoa học gọi là “tối ưu” chính là nơi bệnh tật ẩn náu trong 20 năm. Khoa học hiện đại đã tiến xa rất nhiều nhưng chương trình giảng dạy y khoa vẫn chưa thay đổi, cập nhập hoá các khám phá mới của khoa học hiện nay.


Khoa học chứng mình chúng ta có thể đảo ngược Kháng Insulin không cần thuốc, không cần tiêm GLP-1, không cần toa thuốc suốt đời.


Chỉ cần loại bỏ đường, loại bỏ dầu hạt giống, loại bỏ carbohydrate chế biến. Ăn thực phẩm thật: Thịt Cá, Trứng, Bơ, Rau củ, Dầu olive. Những thực phẩm mà con người đã ăn trong 2 triệu năm trước khi dịch bệnh bùng nổ.


Hãy vận động cơ thể. Tập tạ, Đi bộ, Cơ bắp là “bể chứa” glucose lớn nhất của chúng ta nên khi đi bộ, tập thể dục sẽ khiến glucose giảm rất nhiều. Ngủ 7–8 giờ mỗi đêm. Cortisol làm tăng kháng insulin độc lập với mọi yếu tố khác. Không có thuốc cho vấn đề này vì không cần. Chữa lành chính là loại bỏ nguyên nhân và đó chính là lý do không ai nói cho chúng ta biết. Lý do là chữa lành một bệnh nhân là mất một khách hàng.



Họ khuyên nên làm 5 xét nghiệm. Dưới 150 USD. Không cần toa thuốc.

  • Fasting Insulin: Dưới 30 USD. Mục tiêu: dưới 5.
  • HOMA-IR: Tính miễn phí. Mục tiêu: dưới 1.0.
  • hs-CRP: Dưới 25 USD. Mục tiêu: dưới 1.0.
  • HbA1c: Dưới 30 USD. Mục tiêu: dưới 5.4.
  • Lp(a): Dưới 40 USD. Xét nghiệm một lần trong đời.

(Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn