Hiển thị các bài đăng có nhãn Chốn cũ người xưa Đàlạt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chốn cũ người xưa Đàlạt. Hiển thị tất cả bài đăng

Đơn xin du học một thời

 Đơn xin du học một thời


Tuần này đi trên tàu thì nhận được tin nhắn qua mạng của một ông thần kiến trúc sư ở Sàigòn mà mình chưa bao giờ gặp mặt, gửi cho một lô hình ảnh nhưng chưa dám mở vì đi trên tàu ở ngoài hải phận quốc tế nên dùng GigSky để có internet qua vệ tinh, ít dữ liệu vì mua có 3 gig nhưng phải liên lạc với thằng con nhiều nên để dành khi nào về nhà có internet hay hải phận Hoa Kỳ thì tha hồ mở. Sáng nay, mình nhớ sực đến vụ này vì thấy anh chàng chụp ảnh thằng con ở Đà Lạt, đăng trên mạng. Và nói về kiến trúc sư nào đó đã thiết kế lại khu Hoà bÌnh Đà Lạt xưa, sau khi Chợ Cây (chợ cũ) được dời xuống Chợ Mới (Tân Thị).

Mở ra xem thì cũng mất thời gian vì có đến 17 tấm ảnh. Xem ảnh thì mình thất kinh. Lý do là mấy tấm ảnh chụp hồ sơ du học của mình năm 1974, có đóng dấu đỏ là bản sao. Bằng cấp tú tài, trung học, giấy chứng nhận của đại học Roubaix, giấy bảo lãnh của một ông tây, quen cậu Mạnh, con ông bà Phúng, nuôi mẹ mình khi vào Đà Lạt năm 15 tuổi. Ông tây, chủ một nhà quàn, ở Pre Saint Gervais, ngoại ô Paris, cạnh Pantin, lo việc tang lễ, chôn người chết, nhận cho mình ăn ở khi sang Pháp nên có ký “certificat d’ hébergement”. Ông tây tên là Jean Boiteux, có người con trai tên Louis sau này tiếp tục cơ nghiệp của ông ta, phát triển thêm 5 cái nhà quàn ở Pháp. Về pháp năm kia buồn đời, mình mò trên mạng thì khám phá ra vụ này, nhưng email thì chả thấy hồi âm, dám Louis đã chết. Mình có liên lạc được với chị gái ông ta, khi qua Tây, nay sống ở Nice gần Villefranche nhưng quên hỏi tin tức về ông bố và bà mẹ. Họ qua đời khi mình còn ở âu châu. Khi mình sang Pháp thì lúc đầu ông ta cho mình ở một căn phòng tỏng một căn nhà, có 2 phòng, phòng của em gái ông ta ở, và một phòng ở dưới nhà cho mình mà họ sắp đập phá. Đến hè thì mình đi Mantes La Jolie làm cu-li cho tây thì họ bắt đầu đập phá, nên khi trở lại đi học ở Paris thì mướn phòng ô-sin của gia đình Cayla.


Mình chả biết gì, chỉ thấy lâu lâu có người gửi cho mình tin tức, tài liệu xưa về Đà Lạt, hay hình ảnh Đà Lạt xưa. Có người ở Đà Lạt vào kho lưu trữ Đà Lạt, nghe nói ở ngay biệt thự bà Nhu khi xưa. Rồi tìm tài liệu gửi cho mình đọc hay hình ảnh cực xưa. Mình có đọc lâu rồi đặc khảo Đà Lạt, không nhớ ai gửi, hình như kiến trúc sư Trần Công Hoà. Nhờ đó mình mới có thêm tài liệu về Đà Lạt, rồi từ từ mình chắp nối các dữ liệu mới thấy lại một Đà Lạt xưa, từ khi được người Pháp khám phá, và cho thiết lập một vùng nghỉ dưỡng cho quân đội pháp và các công chức thuộc địa,… năm nay về thăm bà cụ, chắc mình cố gắng ở lâu hơn để tìm mấy người này cảm ơn.

Nhìn lại hai chữ ký của ông cụ và bà cụ, rất cảm động

Nói cho ngay là số mình hên vì nhìn hai tờ giấy “certificat d’hébergement” do cậu Mạnh gửi về và có nạp một bản thị thực chữ ký, có tem ngoại giao tại toà đại sứ Việt Nam Cộng Hoà tại Pháp, thì bộ giáo dục, nha du học Việt Nam Cộng Hoà chứng nhận và “ certificat d’inscription” của viện kỹ thuật Roubaix do cậu Nghị, con ông bà Đàng, tiệm Long Hưng số 9 Duy Tân, nộp đơn dùm mình. Thấy có mấy con tem ngoại giao mà cậu Mạnh phải trả cho toà đại sứ Việt Nam Cộng Hoà tại Paris trước khi gửi về cho mình, do ông Mạc Giao, sứ thần của Việt Nam Cộng Hoà tại Paris. Ông này mình có gặp khi đến toà đại sứ lần đầu tiên để trình diện. Ông ta nói gì đó về quốc gia này nọ nhưng dạo đó còn bé nên chả hiểu gì cả. Mới sang tây nên đầu óc còn đang lo giấy tờ như Permis de séjour (thẻ cư trú), công ăn việc làm vì đã trễ hạn đi học. Bên tây họ học từ đầu năm như ở Việt Nam, không như Hoa Kỳ theo khoá. Ông ta nói mỗi năm, phải báo cáo cho ông ta về học hành này nọ. Ai ngờ, Việt Nam Cộng Hoà banh ta lông nên mình không bao giờ gặp lại.


Dạo đó, mất cả tuần thư từ Paris mới đến Đà Lạt. Mình nhận được giấy tờ thì chạy về Sàigòn nộp đơn. Mình nhớ xem dấu tem của hồi đó thì đâu 2, 3 ngày trước khi bưu điện pháp đình công suốt mấy tháng trời. Nghe nói mấy người xin đi Pháp dạo ấy kẹt giấy tờ vì không gửi thư được qua tây cũng như từ tây về ta. Nghị định cuối cùng của nha du học Việt Nam Cộng Hoà có tên mình, Hùng Con Cua, thằng Nguyên, và 4 chị em họ Chử. Hú vía! Trường Văn Học dạo có tổng cộng 7 người đi du học. Kinh tha hồ, thầy CBA, quảng cáo cho trường Văn Học nhưng ngắn ngủi vì mấy tháng sau là Việt Cộng vô, tan hàng. Cho thấy số mình cực hên. Suốt cuộc đời chỉ gặp may mắn và người lạ giúp đỡ.

Bằng trung học tây

Ngồi xem lại hồ sơ xin du học thấy cảm động, và cảm ơn ông thần người Sàigòn đã bỏ công đi tìm hồ sơ của mình tại trung tâm lưu trữ Sàigòn, dù chả quen biết gì cả. Cảm động nhất là tờ giấy cam kết của ông bà cụ, không xin chuyển ngân, hy sinh đời bố mẹ củng cố đời con. Kinh nhất là danh sách 10 người em, lúc đó bà cụ có mang cô em út, sinh sau khi mình đi tây 2 tuần thì phải. Gần 20 năm sau mình về Đà Lạt, mới gặp lần đầu 2 cô em gái sinh sau khi mình đi tây. May ông cụ bị đi tù nếu không chắc thêm 1 tá nữa.


Có tờ giấy do mình ký tên kêu đi tây có 5 năm học rồi về phục vụ quốc gia. Ai ngờ mấy tháng sau, Việt Nam Cộng Hoà banh ta lông nên không có ngày về luôn. 20 năm sau mới trở về một nước khác, phải xin chiếu khán đủ trò.


Có tờ giấy kê khai số nghị định, có tên mình trong danh sách nên nhớ đến Hùng Con Cua, con tiệm thuốc Thiên An Đường với huy hiệu 2 con cua, đường Duy Tân, góc Trương Vĩnh Ký. Hắn học Sàigòn, cũng xin đi du học ở Gia-nã-đại. Khi thấy có nghị định cuối cùng, danh sách sinh viên được đi du học, hắn gửi cho mình. Thấy tên thằng Nguyên nên mình báo cho gia đình nó biết luôn. Nhưng cũng châm lắm. Ông đưa thư, đến nhà bỏ lá thư dưới khe cửa rồi mấy đứa em lấy chơi sao đó lại lọt dưới ghế sofa ở phòng khách. Buồn đời, mình đi học về thì có đứa em ra mách là mấy người chơi sao rớt dưới ghế. Hú vía! Nếu không thì cũng chả biết có tên đi phép đi du học, đợi tháng 3 gãy súng đến rồi di tản.


Hôm sau, mình về Sàigòn, vào nha du học ở đường Lê Qúy Đôn nếu mình không lầm. Sau đó, chạy qua bộ Nội Vụ. Nhờ Đào Văn Qúy học ở đại học Sàigòn chở đến. Mất nguyên một ngày ở trong bộ nội vụ. Sau này mới giác ngộ cách mạng, lý do mình vào trước nhất mà lại ra cuối cùng. Mình ngồi đợi rồi thấy thiên hạ dẫn con vào nói chi rồi dúi và tay họ tiền rồi được qua mặt mình đi vào các văn phòng. Cuối cùng gần hết giờ thì họ mới cho mình vào phòng đợi. Có ông kia dẫn thằng con vào rồi được người dẫn vào giới thiệu sau đó thấy ông ta đưa phong bì hữu nghị cho ông ngồi ký sổ thông hành.


Lúc đó mình tuy là nông dân, ngu ngu nhưng đột phá tư duy, giác ngộ cách mạng là phải mớm tiền thì vào sớm còn không thì đợi như nông dân. Đến khi hai cha con dẫn nhau ra về thì tên ngồi ký sổ thông hành, kêu hết giờ làm việc, về đi mai lại khiến mình đứng tim, kêu ớ ớ ớ. Mình bắt đầu học tính bà cụ mình, giả ngu lâu dốt bền, kêu cháu đợi lâu quá, cả ngày chưa ăn gì từ sáng tới giờ, muốn xỉu đi xỉu lại. Hết tiền ăn, chỉ còn mấy trăm mai đi đường. Bác làm ơn giúp cháu này nọ. Hắn có lẻ cả ngày nhận không biết bao nhiêu phong bì cua r ấy người không xếp hàng mà đi thẳng lên lầu nên buồn đời kêu đưa hồ sơ đây xem. Đi tây à? Dạ vâng. Được. Thế là hắn lấy con dấu to đùng ra đóng cái rầm, rồi ký cái rẹt rồi đưa cho mình. Mình kêu cháu đội ơn bác suốt cuộc đời làm thân nông dân này.


Lòng mình lâng lâng như máy bay lên thẳng quên cả đói. Từ 7 giờ sáng thằng Quý chở đến đây, nó đợi ở ngoài, không dám đi đâu. Sợ mình ngu lâu dốt bền, bị lạc khi xong việc. Dạo đó đâu có điện thoại. Nó đói meo râu nên chửi thề. Tại sao mày không báo cho tao biết là chừng nào ra. Mình kêu tao có biết gì đâu, họ bảo đợi thì ngồi đợi, từ lầu 1 rồi từ từ lết lầu 2. Mắc đái cũng không dám đi, sợ người ta kêu lại hụt phiên mình. Còn người đến sau cứ lần lượt đi qua mặt mình, mặt cứ vươn lên như thầm hỏi biết bố mày là ai không.


Mình xin lỗi, chở tao ra toà lãnh sự pháp. Vào đây, có tên Việt Nam, thư ký hay long tong nào xổ một tràn tiếng tây khiến mình ngất ngư. Cũng phải lép tép lại vài câu tiếng tây tiếng u. Hắn kêu đưa hồ sơ đây, rồi nhìn mặt nông dân của mình như thầm hỏi mi ăn chi mà ngu rứa, vậy mà Việt Nam Cộng Hoà cũng cho mày đi du học. Rồi hắn đem sổ thông hành của mình đi đâu, quay lại với sổ thông hành với chữ ký của ông tây nào rồi phán “bonne chance”khiến mình nức nở kêu mẹt-xi bố cu. Cầm sổ thông hành, có chiếu khán của tây thực dân, mình kêu thằng Quý chở mình đi đến công ty hành không Air France, mà lần trước về, thằng Đa đạp xe đạp chở mình đi ngang đây. Mở cửa bước vô, thấy mấy cô đẹp như tây, hỏi giá cả ngày giờ chuyến đi sắp tới xong xuôi để mai về Đà Lạt báo ông bà cụ.


Ra xe của thằng Quý, kêu đi ăn. Để dành tiền đi xe đò ngày mai về Đà Lạt, còn bao nhiêu mời nó đi ăn cơm tấm. Ngồi viết đây mới thương thằng Quý. Tên này học giỏi lắm. Hắn đậu tú tài tây hạng Assez-Bien, là thuộc hạng giỏi rồi. Bố nó có xe đò chạy Đà Lạt Di-Linh, sơn màu vàng, chắc để Việt Cộng không bắn tẻ. Hắn cũng muốn đi du học lắm nhưng không may mắn như mình, bố mẹ nó mới mua nhà ở cư xá thanh đa ở Sàigòn và chiếc xe chở hành khách Đà Lạt-Di Linh. Sau này Việt Cộng vô thì hắn đi chăn bò, chăn ngựa chi đó, bị ngựa đá nên đầu óc hơi lộn xộn. Lần đầu mình về Đà Lạt có gặp anh bạn này, nhà ở Tăng Bạt Hổ, cạnh Nguyệt Vọng Lầu và nhà Xí Rổ, du đảng một thời Đà Lạt. Khi xưa mình tập nhu đạo với anh SƠn, anh của hắn, với cậu Ân dạy trong Adran và buổi sáng thì tập với anh Minh, rể ông Xu Huệ ở Ngã Ba CHùa. Sau này về Sàigòn học đại học, không nhớ học gì, hình như bố mẹ mua cho căn nhà ở cư xá Thanh Đa nên đậu tú tài xong Quý về Sàigòn học Khoa Học, ở với anh Sơn.


Hôm ấy là ngày 23 tháng 12 năm 1974. Hôm sau mình ra Hàng Xanh, đón xe đò về Đà Lạt. Chiều đó, mình rủ mấy tên bạn đi ăn chè Mây Hồng thì khám phá ra, mấy người bạn mình nghĩ là thân, thay vì mừng cho mình, họ có vẻ ganh tị. Đó là bài học đầu tiên của mình về bạn bè. Chả có thằng nào mừng cho mình cả. Nên sau này mình ít nghe lời mấy người bạn khi làm việc gì, vì ho bàn ra ít tên mào bàn vô. Sau ông cụ về Sàigòn, mua vé máy bay cho mình. 2 tuần sau là mình đi tây.


Thằng Nguyên cũng nóng lòng vì đơn của nó xin chiếu khán đi Gia-nã-đại lâu lắc. Mình rủ nó lên Giáo Hoàng Học Viện để chào cha Louis Leahy, gốc Gia-nã-đại. Ông cha này, mình quen khi đi tắm hồ ở đạp Đa Thiện. Mình thì tập bơi lơi bơi uống nước no đầy bụng trừ cơm mà ông cha này chơi kiểu linh mục, bơi ra giữa hồ rồi nằm như chúa Giê Su bị đóng đinh trên thánh giá, bất động khiến mình tò mò nên khi ông ta vào bờ, ngồi phơi quần xà lỏn, mình mới mon men đến khạc vài câu anh ngữ, kiểu i-ét-eo. Gút mo-ning. Thế là ông ta trả lời một lèo mình nghe chữ được chữ không. Ông ta ngạc nhiên là gặp một tên nông dân biết khạc tiếng ăng lê. Hỏi ra mới biết là ông cha dạy ở Giáo Hoàng Học Viện.


Hỏi mình biết Số 6 không, mình nói sơ sơ. Ông ta rủ mai đi picnic trên đó chơi. Mình nhất trí vì muốn thực tập tiếng anh với tây. Đi học anh văn ở hội việt mỹ toàn mít a-nam dạy không. Có ông người huế nói tiếng anh với giọng mắm ruốc, kêu số nhiều tiếng anh là thêm “s” hay “es” như Shoe thì số nhiều là Shoes. Nhưng có nhiều từ khi đổi số nhiều thì khác biệt như “oanh thút (one tooth, cái răng) thì khi số nhiều như thu thít (two teeth, 2 cái răng) hay “oanh phút (one foot, một bàn chân) số nhiều là thu phịt (two feet, 2 cái chân)”. Rồi ông lập lại bằng giọng Huế để cả lớp đánh vần theo oanh thút thu thít, oanh phút thu thít, nói như rứa mới là in-lít. Khiến mình bị ảnh hưởng nên nay nói tiếng anh có giọng mắm ruốc. Chán Mớ Đời 


Hôm sau đúng hẹn mình chạy qua Giáo Hoàng hỌc VIện với thằng Nguyên. Tên này xin đi du học bên Gia-nã-đại nên cũng muốn tập đàm thoại tiếng ăn-lê, rồi chạy theo ông cha lên số 6. Càng chạy xa thành phố mình càng rung vì khu vực này chưa bao giờ dám bò lên đây vì nằm vùng. Sợ họ buồn đời, ra kêu mình đi theo họ học làm cách mạng là Chán Mớ Đời.


Đến nơi, ông cha lấy một hộp to đùng ra, có dao nĩa, bú xua la mua. Nhà bếp bới chi đó không nhớ, còn mình và thằng Nguyên thì mỗi thằng khúc bánh mì thịt mua ở cạnh tiệm Kim Linh, ngay bên hông rạp Ngọc Hiệp. Ăn xong thấy ông ta lấy một chai rượu ra uống cái ực còn mình và thằng Nguyên ngồi ngáp ruồi. Khi xưa có biết đi dã ngoại là cái gì. Ông cha mới đề xuất một kiến nghị, mỗi tuần ngày thứ 4, từ 2 giờ đến 3 giờ, mình đến giáo hoàng học viện, gặp cha rồi tập đàm thoại. Mình nói tiếng anh hay tiếng tây trong 30 phút sau đó 30 phút đàm thoại bằng tiếng việt. Mình nhất trí.


Cuộc tập đàm thoại này kéo dài độ 8 tháng thì mình lên chào cha để đi tây. Cha hỏi thằng Nguyên sao không đi. Nó kêu giấy tờ chưa xong với toà đại sư Gia-nã-đại vì ở Tân Gia Ba nên thư từ khó khăn. Ông cha kêu để tao viết thư cho, và kêu thằng Nguyên làm bản sao hồ sơ của nó rồi đưa cho cha. Ông ta viết thư cho toà đại sứ Gia-nã-đại. 3 tuần lễ sau khi mình đến Pháp thì nhận thư thằng Nguyên, kêu tao đã đến Ottawa rồi. Nhờ ông cha Leahy viết thư nên toà đại sứ cấp chiếu khán. Kinh. Chơi với sơn đen cũng dính thêm cái may trong cuộc đời.


Trong mấy người bạn mình quen ở Đà Lạt, Đào Văn Qúy và Phạm Thành Nguyên là 2 người hiền nhất. Rất tốt với mình nhất. 10 năm sau mình đi du lịch qua Hoa Kỳ, rồi bay qua Ottawa thăm hắn và gia đình. Gia đình hắn di tản năm 1975. Anh hắn tên Nam, du học trước mình đâu 3, 4 năm, có viết thư cho mình khi Sàigòn mất là nên qua Gia-nã-đại sinh sống, có gia đình hắn giúp đỡ nhưng Gia-nã-đại không nhận mình. Họ không cần nông dân. Chán Mớ Đời 


10 năm gặp lại thì hắn đã tay bế tay bồng, còn mình vẫn lang thang một đời phiêu lãng, từ Paris qua Ý Đại Lợi, rồi Thuỵ Sĩ. Thuỵ sĩ lại bay vòng vòng từ Basel đến Zủrich rồi đến Geneva trong 2 năm trời. Sau đó lại qua Anh quốc. Sau này lấy vợ ở Cali, cứ hai năm thì vợ chồng hắn bay qua Cali ở nhà mình cả tuần để đi ăn cơm việt. Lần chót là hắn rủ gia đình mình đi viếng thác Niagara, ngay biên giới Gia-nã-đại và Hoa Kỳ. Cũng đâu, 10 năm sau, đang ngồi ghế kéo lên núi trượt tuyết với đồng chí gái thì nhận điện thoại của Nguyên, kêu tao có chuyện này nói với mày, không phải chuyện đùa. Tao bị ung thư giai đoạn 4. Mình nói muốn ta bay sang chơi với mày ít ngày không. Hắn kêu không. Một buổi sáng nghe điện thoại reo, bên kia đường dây vợ hắn khóc.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Houston ngày trở lại

 Houston ngày trở lại


Sáng nay tàu cập bến Galvaston, Houston. Hai vợ chồng ăn sáng lần cuối rồi đổ bộ lên bờ qua hải quan, mấy người hải quan chào mừng kêu Welcome home thấy lạ và vui. Nay họ chả hỏi sổ thông hành gì cả, cứ đưa cái mặt ra là họ kêu OK vì cái mặt nông dân ngu dốt hiện lên màn hình. 

Phi thuyền con thoi đặt trên máy bay Boeing 747 để chuyên chở từ Cali qua Houston hay Florida , nay chương tình này chấm dứt nên họ để ngoài sân cho du khách thăm quan.


Ra ngoài xong xuôi thì nhắn tin cho chị bạn, kêu ông chồng lái xe tới đón tụi này đưa đến trung tâm không gian NASA ở Houston. Mình nói thôi để tụi này đi Uber, khỏi mất công vợ chồng chị bạn nhưng chị bạn là dân Texas nên cương quyết, bắt anh chồng chở ra đón tụi này. Lý do là vào nasa không có chỗ gửi hành lý. Chị ta nhắc khi trên tàu mấy ngày trước, mua vé ngày giờ để thăm quan trung tâm không gian Johnson, nếu không thì cũng mệt. Chỗ này muốn xem hết thì phải mất cả ngày. Hai vợ chồng chỉ đi xem chỗ họ trưng bày hảo tiễn dài cả 2 sân banh, giải thích rõ ràng khi cất cánh này nọ và trung tâm kiểm soát không lưu khi các phi thuyền bay lên và bay về mặt đất.


Xem phi thuyền con thoai và chiếc máy bay Boeing 747 chở phi thuyền từ Cali về Texas hay ngược lại thấy hay, cảm phục tinh thần khai phóng của người Mỹ.


Ngồi đợi thì đồng chí gái làm quen đâu trên tàu mấy bà Việt Nam nên kêu lại ngồi nói chuyện với một ông chồng. Đồng chí gái giới thiệu anh này cũng người Huế thì anh ta tự động kể lai lịch ở trong thành nội, ngay cửa thượng tứ đi vào, nhà nằm ngay bên phải khiến mình ngơ ngáo. Vì có sinh ra và ở Huế ngày mô đâu. Có viếng thành nội một lần rồi thôi. Chả có gì là đặc biệt lắm.

Hoả tiễn bắn phi thuyền Apollo lên cung trăng


Anh ta kể khi xưa đậu Tú tài xong đi sĩ quan Hải quân rồi được đưa về đi tàu tuần duyên. Anh ta kể không nguy hiểm bằng đi tuần trên sông. Việt Cộng nằm hai bên sông, giăng dây xích để dưới nước, đến khi tàu đi tuần đến thì họ kéo dây xích lên. Mũi tàu bị chận, có thể bị hư nên quẹo trái hay phải tùy góc độ hướng vào bờ thế là mấy ông kẹ bắn chết như Tây. Sau này họ khôn hơn nên gắn cái phao trước mũi thuyền nên khi đụng thì cái phao chấn lại và họ có thời gian tháo cái phao ra, quẹo đầu để lui và bắn trả được nhưng cũng nguy hiểm. Lý do mình hay thấy ảnh lính Mỹ tải trên nhóm cựu chiến binh Việt Nam đi tuần trên sông tại miền nam. 


Anh ta kể đi tù sau 75, có nhiều người bạn đi tù chỉ có 2 năm 11 tháng nên không được Mỹ cho định cư theo chương trình H.O.  Anh ta vượt biển 14 lần nhưng đều thấy bại vì chưa quán triệt được đường lối cách mạng sau mấy năm học tập nhưng lại may mắn được Hoa Kỳ cho di dân vì tù trên 3 năm có đủ tiêu chuẩn. Mình nói anh ta cho xem bàn tay, rồi chỉ ligne de mer của anh có nên đi Hải quân nhưng đi tù nên hải lộ của anh bị đứt đoạn nhưng may thay là đường ligne de l’air lại xuất hiện nên chỉ đi máy bay sang Mỹ khiến anh ta cười. Anh ta kêu về hưu nên hơi buồn có hai vợ chồng già đi vô đi ra. 


Đi viếng trung tâm không gian nasa thì thấy tinh thần của người Mỹ quá vĩ đại. Khi liên xô cho hỏa tiễn đưa người lên không gian, khiến Hoa Kỳ sợ xón đái. Tổng thống Kennedy kêu gọi Hoa Kỳ phải đưa người mặt trăng thì mấy năm sau họ thành công. Để hôm nào mình kể chi tiết hơn. Nhưng mình rất hãnh diện làm người Mỹ. 


Hai vợ chồng chị bạn gốc Đà Lạt, đón tụi này rồi đưa thẳng ra phi trường vì không có thời gian đi ăn phở. Trên xe, chị ta đã hông xôi lạt xưởng cho hai vợ chồng ăn ngấu nghiến rồi thả xuống phi trường. Chạy vào thấy đường đứng đợi qua khâu an ninh thì thất kinh vì thiên hạ xếp hàng đầy, một ông thuộc nhóm ICE mà mấy lâu nay các bác dân chủ chửi bới, kêu là phát xít bú xua la mua, chỉ mình phải đi vòng rồi đi xuống 2 tầng dưới, đến khu vực lấy hành lý rồi nối đuôi, xếp hàng để lên lại đây. Mình thấy mấy ông ICE (đá lạnh) phát cho thiên hạ nước uống nên mình và đồng chí gái lấy hai chai uống khi đợi. Càng uống càng mắc tè. Cho thấy hình ảnh được mấy bác dân chủ chỉ trích không đúng sự thật, nhiều bà ICE mặt mũi cũng xinh như mỹ. Chán Mớ Đời 


Mình nghĩ mấy người ICE đứng chỉ làm trật tự để tránh cảnh chờ đợi lâu quá thiên hạ nổi điên kêu biết bố mày là ai không rồi đập nhau. Nói chung thì hành khách chịu đựng lê từng bước một với hành lý. Mình tính đi nữa dặm đúng 85 phút mới qua cổng an ninh. Qua rồi thoát khoẻ re. Hai vợ chồng mừng chạy đi tè như ngày vui đại thắng.

Thiên hạ đứng xếp hàng đợi qua cổng an ninh


Qua an ninh nên mình bỏ cái túi đựng giấy tờ tuỳ thân vào ba lô rồi quên không đeo lại nơi cổ nên khi xuống phi trường Los Angeles, linh tính nói mình là cái túi giấy tuỳ thân đâu, kiếm không ra. Về nhà kiếm không ra nên lên mạng của TSA điền mất giấy tờ và hãng máy bay American Airlines thì mấy tiếng đồng hồ sau, họ nhắn tin vui. Hỏi mình muốn họ gửi đến nhà hay lên lấy. Mình nói cứ giữ đó rồi chạy lên lấy. Tiền thì họ nói gọi cho tên nào đó để hắn gửi cái ngân phiếu về nhà. Hú vía. Rút kinh nghiệm lần sau đi là phải tính vụ này.

Khởi đầu đứng làm đuôi đến khi qua khâu an ninh là 85 phút 52 giây. Mình đi chuyến cuối nên ít người chớ ai đi trong ngày chắc đợi khẩm hơn.


Nói chung là mỗi khi mình ghé lại Houston là có lộn xộn, để quên đồ ở phi trường nhưng lại gặp những người bạn cực tốt, rất chu đáo lo từng miếng ăn, nước uống, chỗ ngủ. Cái món nợ ân tình này khó mà trả được. Chị bạn này khi xưa họ chung promo ở Yersin nhưng không học chung lớp. Ra hải ngoại mới tìm lại tổ chim Yersin Đà Lạt xưa.


Hãng máy bay nhắn tin kêu đã tìm ra các bọc có đứng giấy tờ của mình, kêu đánh i-meo vào và tên tuổi ngày sinh tháng đẻ là loài ra. Hai vợ chồng chạy lên phi trường lấy cho rồi.


Về nhà thì có ông thần nào ở Việt Nam, gửi bản sao hồ sơ xin du học của mình năm 1974. Kinh. Rảnh sẽ kể vụ này. Xong om

54 năm sau thấy lại cái bằng trung học pháp của mình, do ông thần nào chưa bao giờ gặp, tìm ra ở Sàigòn.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Houston nắng gió tình người

 Houston nắng gió tình người 

Kỳ này ghé Houston với đồng chí gái để đi chơi thì rất vui. Có chị bạn kêu ngủ lại nhà mẹ chị ta mới qua đời năm ngoái. Căn nhà của cô giáo dạy việt văn khi xưa ở Yersin. Mới mở phòng thấy hình của cô ngày xưa thấy cảm động. Mình có gặp lại cô ta 10 năm trước. Nhanh thật. 


Nhà chị bạn có tiệc nên anh bạn và vợ cựu học sinh trường Văn Học Đà Lạt xưa, lái xe 6 tiếng từ Dallas xuống đón ở phi trường đưa về nhà. Dân Texas họ ăn chơi rất phủ phê. Nghe nói tiệc từ 12 giờ trưa mà khi mình đến lúc tối vẫn còn ăn uống hát hò. Kinh. Cứ như Tây ăn tiệc mệt thở. 


Trong Luận Ngữ có nói đi xa gặp bạn bè rất vui “Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ”. Vào nhà thì có ông thần nào chạy đến bắt tay kêu mình là bạn trên Facebook khiến mình ngơ ngác. Kêu tôi cùng tuổi với Phạm Trọng Việt nên phải xưng em thưa anh. Cái nguy hiểm nhất là ông thần kêu đọc gần hết những bài mình viết, kể chuyện mình đi kiếm vợ ra sao. Anh ta nhớ những gì mình viết trong khi mình không nhớ nhiều những gì đã viết. Kinh. Anh ta là giáo sư đại học ở vùng này, khi xưa học Phú Thọ rồi vượt biên. 


Hôm trước mình nói với Chử Nhị Anh là nghe YouTube Ây Ai đọc bài của mình khiến mình thất kinh vì không ngờ khi xưa có thể viết những điều ấy. Lý do mình viết xong giải tỏa mấy cái ý lùng bùng trong đầu sau khi đọc sách thì quên. Chả bao giờ đọc lại. Cứ như ăn xong thì lùng bùng cái bụng thì phải đi nhà vệ sinh. Xong om 


Từ từ khách khứa địa phương ra về, ngồi nói chuyện với vợ chồng anh bạn từ Dallas xuống. Mình quen anh ta qua Văn Học Đà Lạt xưa. Cựu học sinh Văn Học nhưng khi mình qua trường Văn Học thì anh ta đã rời Đà Lạt vì ông bố là sĩ quan chỉ huy tiểu đoàn Trâu Điên bị thuyên chuyển. Anh ta cho biết là có làm trên 30 bản nhạc về đời, về đạo qua ây ai, anh này cũng thích hát hò lắm, thâu rồi gửi cho trang nhà Văn Học nhưng nay thì Đinh Anh quốc là số một. Ông thần này thâu hát trên mấy trăm bài. Kinh. Để hôm nào anh ta đi câu cá về gửi cho mình mấy cái link sẽ bổ túc ở đây. 


Điểm vui là ông thần kêu là bạn trên Facebook với mình có trường hợp tương tự như anh bạn mình, cựu giáo sư toán cho đại học ở vùng này. Mình có kể cho thầy Lưu Văn Nguyên về anh ta đã nối nghiệp thầy dạy toán ở Hoa Kỳ. 


Ông thần kêu là bạn trên mạng kể là vượt biển thì phát hiện ra mối tình pulau hữu nghị thuyền nhân nhưng khi có giấy tờ thì dông cho dù yêu em dài lâu. Đến khi sang Gia-nã-đại thì tạm cư tại Edmonton rồi con tim khắc khoải về mối tình tại trại tỵ nạn nên di cư lần thứ hai qua Houston vì nàng cho ta nữa nụ cười thuyền nhân khiến ta nguyện một đời làm culi. 


Anh bạn mình thì tương tự, khám phá ra mối tình hữu nghị tại trại tỵ nạn Palawan vì đi vượt biển từ Cam Ranh nhắm hướng Phi Luật Tân, với cái la bàn trên chiếc ghe có 14 người rồi gặp chị vợ ở trại Palawan mà đồng chí gái có ở đây mấy tháng trước khi đi Mỹ. Chị vợ quen ở trại thì đi định cư tại Gia-nã-đại ở Edmonton còn anh ta thì đi Mỹ nên sau một hai năm mới trùng phùng tại Texas. Nay về hưu chăm sóc mấy đứa cháu nội. Nghe họ kể trông cháu cũng khiếp luôn, mệt lắm mà con thì chúng la vì cách chăm sóc không đúng tiêu chuẩn đế quốc Sài lang. Quen kiểu chăm sóc kiểu việt khiến mình nhớ khi xưa mẹ vợ hay kêu đồng chí gái là tau đẻ mi ra, mi biết 1 tao biết 10. Nghe kể con không lấy chồng hay vợ nhưng lại nuôi chó mèo. Khi đi chơi đem chó mèo lại gửi bố mẹ rồi la vì không nuôi chó theo kỹ cương của đảng. Kinh


Nhớ ông anh vợ có 6 đứa con. Chúng bồ bịch nên mua chó tặng người yêu lý tưởng rồi khi chúng xù nhau thì trả chó về người, chuyện đôi ta chỉ chó với nhau, đem về đưa cho anh ta nuôi. Ngày ngày dẫn 4 con chó đi chơi và hốt kít chúng. Lại còn bị chúng la vì không biết cách dạy chó   Kinh


Mình quen và gặp nhiều cặp quen nhau ở đảo rồi lấy nhau khá nhiều. Sau đó thì họ lái xe ra biển câu cá. Rất cảm động khi có người bạn không học chung nhưng lái xe 6 tiếng đến đón. Dù chỉ gặp 2 lần ở Cali và Austin. Lần trước mình ghé Austin thì anh và vợ cũng chạy đến thăm. Xứ Texas này rộng mênh mông nên lái xe mệt thở. 


Hôm sau thì người em bạn dì của đồng chí gái đến chơi, kể chuyện đời xưa. Cô này thì quen vợ chồng chị bạn vì học tỉa hoa thủy tiên chi đó. 


Sau đó mình làm một giấc trưa xong thì đến nhà bạn của đồng chí gái từ thời ở Hội An. Lại ăn nữa. Chuyến đi này chắc chỉ để ăn. Thường mình ăn một ngày một bữa mà đi đây là ăn hai bữa. Chắc phải tập thêm cho bớt calories. Tập 90 phút chỉ mất độ 345 calo mà ăn thì cả ngàn. Ra về mới thấy gió Texas ra sao. Mình thấy gió vùng này thổi lật xe vận tải kinh. Xứ này nổi tiếng khí hậu khắc nghiệt nên con người phải chống chọi nên tinh thần họ khá mạnh. Chán Mớ Đời 


Sáng nay vợ chồng chị bạn sẽ đưa ra bến tàu. Số là năm ngoái đồng chí gái dự tính đi du thuyền với chị bạn lên Alaska. Đến hải quan thì họ không cho mình lên vì sổ thông hành hết hạn. Mình gửi đơn và hình ảnh cùng ngày với sổ thông hành đồng chí gái nhưng sổ thông hàng của Đồng chí gái về trước mình 1 tháng. Họ không trả tiền lại nên phải ghi đi chuyến này từ hơn một năm.


Lý do là để gặp lại cô giáo ngày xưa. Ai ngờ cô về thiên quốc sớm hơn chuyến đi này. Chán Mớ Đời tháng 5 này mới xả tang cô. 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Linh Ca và Người nghèo không thể đợi

 Linh Ca và Người nghèo không thể đợi 

Hôm qua , hai vợ chồng và một số thân hữu đi dự tiệc gây quỹ “người nghèo không thể đợi” do các thân hữu Lua Viet Organization tổ chức tại thành phố Westminster, Cali. Cũng là lễ mãn tang cho linh mục Nguyễn Hoài Chương, mình thấy chị em của cha từ San Jose xuống tham dự. Mới vào cửa đã thấy em gái của Cha đến lấy ngân phiếu để khỏi quên. Chương trình này nếu mình không lầm xuất phát từ chương trình “Chén Gạo Tình Thân” do cha Chương đề xướng với các anh chị em thân hữu Lua Viet Organization (LVO) trước khi mình tham gia tổ chức này năm 1987. Năm cha thụ phong linh mục.

Buổi gây quỹ hôm qua

Cha Chương là người bạn đầu tiên quen tại Hoa Kỳ. Cứ cuối tuần, cha chạy lại nhà kêu đi với tao. Dạo ấy mình hay bận đồ đen nên vào nhà giáo dân. Họ hỏi mình là thầy hay là linh mục để tiện xưng hô thế là hết cơ duyên kiếm vợ. Cha kêu mày lấy vợ trong xóm đạo của tao thì tao miễn cho mày học giáo lý hôn nhân. Nhờ tham gia LVO mà mình trở về nguồn, tìm sách báo việt ngữ để đọc. LVO tổ chức trại hè cho thanh thiếu niên gốc việt tại vùng Đông BẮc, và Cali. Mùa đông thì tổ chức các buổi hội thảo, họp mặt giữa các sinh viên để hiểu thêm về văn hoá Việt Nam. Mời các giáo sư gốc việt tại đại học Hoa Kỳ thuyết trình về văn hoá, nghệ thuật Việt Nam cho giới trẻ.


Lý do nếu mình không làm thì Hà Nội sẽ điền vào chỗ trống như tại âu châu mà mình đã từng trải qua. Sinh viên đi học ở đại học, thắc mắc về bản sắc của mình, văn hoá Việt Nam. Ở nhà thì bố mẹ cứ chửi Việt Cộng tàn ác này nọ nên không hiểu. Mình đã trải qua và chứng kiến Mậu Thân nên có thể hiểu sự tàn ác của Việt Cộng. Hà Nội chỉ gửi các đội văn công và múa rối nước sang tình diễn dưới sự bảo trợ của Việt kiều yêu nước hay các nhóm giáo sư thiên tả. Từ từ tham gia những sự kiện văn háo này, sinh viên gốc việt, tỵ nạn gì thì cũng sẽ nghiêng về Hà Nội.


Ngoài ra còn gây quỹ giúp các người Việt tại tỵ nan ở Đông Nam Á và Hương Cảng. Giúp các thiện nguyện viên đi thông dịch tại các trại tỵ nạn. Rồi khi các trại tỵ nạn đóng cửa thì LVO chuyển qua các chương trình từ thiện, y tế tại Việt Nam. Không quên các chương trình giúp đỡ tại Hoa Kỳ. Điển hình trận bão lụt Katrina, nạn dịch Covid 2019,…


Lần đầu tiên mình nghe đến “Linh Ca” thì không hiểu. Ca hát cho linh thiêng đến khi tham dự lần đầu thì khám phá ra “Linh” là đến từ “Linh Mục” còn ca là ca hát. Một nhóm linh mục bận áo dài do giáo dân thiết kế, lên sân khấu hát gây quỹ cho các chương trình từ thiện ở Việt Nam. Lua Viet Organization gây quỹ cho các chương trình riêng của tổ chức nhưng cũng không quên đóng góp cho các chương trình từ thiện khác, tổ chức khác tại Hoa Kỳ như cứu trợ các nạn nhân của Katrina, hay trong thời gian dịch Covid 2019, trong khi mọi người lo sợ, cha Chương cùng các thân hữu đã đứng ra kêu gọi mọi người may khẩu trang, khẩu diện và các bộ đồ y tế để gửi cho các bệnh viện và viện dưỡng lão tại Hoa Kỳ. Hay khi Puchin xâm chiếm Ukraina, Lua Viet Organization đều đứng ra quyên góp giúp người dân Ukraina có máy sưởi ấm trong mùa đông….


Lua Viet Organization có một điều hành viên được trả lương toàn thời gian tại Việt Nam. Để báo cáo cho LVO hiểu tình hình ở Việt Nam, chương trình nào nên thực hiện. Ai xin được hổ trợ để mổ tim, học bổng, xe đạp hoặc tủ thuốc. Mình có ghé vào trung tâm được LVO bảo trợ như cho mượn xe đạp cho các học sinh nghèo, dân tộc,… lý do cho mượn là bố mẹ các học sinh cần phải ký giấy tờ hoàn trả sau khi sử dụng. Nếu không họ nghèo quá, sẽ bán xe đạp luôn thì các em không thẻ đi học vì mất 10-15 cây số khi đi học. Từ trong buông ra các trường học ở ngoài khá xa.


Như tủ thuốc của Sơ Hạnh. Các người dân tộc sống trong rừng sử dụng suối để dùng nhưng ngày nay, ở đầu nguồn, họ sử dụng thuốc sâu trồng trọt này nọ nên chảy về nơi họ sinh sống. Uống nước có thuốc sâu đủ trò hay phân hoá học,.. nên bệnh khá nhiều. Xây các giếng nước cho làng để họ có nước sạch dùng.


Hay viện cô nhi nơi nuôi các em bị bố mẹ bỏ rơi, và các người cao tuổi, con cháu không có khả năng nuôi nên đem quăng trước cửa cô nhi viện. Mình nói chuyện với anh thành lập viện cô nhi thì được nghe anh ta kể là lo viện này mấy chục năm qua. Có nhà hảo tâm cho mấy ngàn đô la, anh ta cầm ra công an khu vực, mặt trận tổ quốc, nói có tiền đây tui bàn giao lại cho các các bộ để lo cho các em và các bác nhưng bị các bộ từ chối. Kêu anh về lo cho họ. Đâu phải trách nhiệm của nhà nước. Chán Mớ Đời 


Có chương trình mình rất thích đó là tặng học bổng cho sinh viên nghèo. Lâu lâu đọc những lá thư của các em tốt nghiệp ra trường khiến mình vui. Có chị nào ở Seattle biết được tin tức này nên có nhờ mình giới thiệu người điều hành LVO ở Việt Nam và có đến thăm các em. Xin cảm ơn chị. Có duyên trở lại Seattle sẽ tìm gặp ân nhân của LVO để thăm.


Hôm qua, gặp lại cha Hải Đăng nay ở San Francisco, Cha Thiên vẫn ở Rosemead, cha Dũng. Rất mừng vì mấy cha vẫn khoẻ. Gặp lại Lâm, một người giúp lo cho LVO từ 40 năm qua. Lo việc báo chí, in ấn bán, nay xem như linh hồn của LVO. Dạo này cả gia đình thích đi trượt tuyết. Anh chàng này khi xưa đi kiếm vợ chung với mình, có lần hai anh em mời hai chị em nhà kia đi chơi chung rồi bị đá như tây. Làm Phụ Rể chính cho mình rồi mấy tháng sau cũng lên xe hoa. Trao thân gửi phận cho một cô rất giỏi.


Chương trình năm nay có phần hoa hậu bận áo đi bơ lơ trên sân khấu. Nếu mình không lầm thì họ đều lên bàn giải phẫu hết. Mặt mũi cứ như tây lại giống giống nhau, chắc cùng lò bác sĩ phẫu thuật ra nên cứ tưởng mấy chị em. Chán Mớ Đời 


Hôm qua nhìn tấm di ảnh của con chim đầu đàn LVO khiến mình không khỏi bùi ngùi nhìn lại quảng đường từ khi sang Hoa Kỳ đến nay. May mắn làm quen được với cha Chương giúp mình hướng thiện, tham gia các chương trình của LVO. Cha làm người dẫn chương trình cho đám cưới của mình khiến mọi người nhớ đời, mấy chục năm sau vẫn nhắc đến Cha. Cha để mình lo gia đình sau khi lên xe hoa. Mỗi năm chỉ gửi bài làm báo và ngân phiếu đóng góp cho các chương trình LVO. Rồi khi các con mình lớn vào đại học hết thì cha lại réo gọi mình, phụ cha cho các chương trình của LVO. Chương trình cuối cùng làm việc với cha là nạn nhân chiến cuộc ở Ukraina.


Cha có nhờ mình xem vụ nới rộng khuông viên của nơi cha làm lễ ngoài trời. Tối thứ 3, cha đến nhà mình nói chuyện, và đem thùng bơ về cho nhà dòng, hẹn ngày mai ghé lại nhà dòng để tính chừng nào thực hiện. Ai ngờ sáng hôm sau, Lâm từ New Jersey gọi mình rồi khóc như mưa bay. Năm kia mình có chạy lên nhà dòng nơi họ chôn Cha ở dòng Don Bosco. Nhìn các mộ xung quanh thấy mấy cha sống thọ đến 80-90 tuổi trong khi cha Chương về thiên quốc ở tuổi 65. Mình đi Ý Đại Lợi, gặp một cha trẻ từ Việt Nam sang, cũng kêu em biết ngài. Nói chung khắp nơi đều biết đến các hoạt động của cha Chương và rất yêu mến. Mới đó đã ba năm của một đời người.


Anh chị nào muốn thêm tin tức về LVO thì xin theo đường dẫn. Xin cảm ơn trước.


http://www.luaviet.org/

https://youtu.be/BlRdyclVzzg

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn