Hiển thị các bài đăng có nhãn Thiên hạ sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thiên hạ sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Vào rừng chữa lành

 Tại sao thiên hạ thích vào rừng chữa lành


Hôm nay nghe Podcast trên đường lên vườn thì có câu chuyện chữa lành như sau. Bên Nhật Bản và Nam Hàn, ngày nay người ta thích ra thiên nhiên, vào rừng để chữa lành, giảm stress, tăng hệ miễn dịch. Có lẻ như cuộc thử nghiệm của người Nhật làm từ trên hai thập niên qua. Có thấy trên mạng nói đến nhóm người vào rừng ôm cây chữa lành gì đó nhưng không hiểu lý do, nay nghe podcast này thì hiểu thêm một chút. Vườn mình có 1,200 cây bơ nên khi vào vườn mình cảm thấy có gì đó khác lạ, giúp mình không bị phiền não, an bình.

Giáo sư Qing Li, người Nhật gốc Trung Hoà đã thực hiện nghiên cứu về “tắm Rừng”
Một nhà miễn dịch học gốc Nhật - Trung, Qing Li đã dành 20 năm để chứng minh rằng các hợp chất hóa học mà cây cối thải vào không khí có thể đi vào máu của người tìm đến thiên nhiên, có cây cối rậm rạp, các hormone gây căng thẳng và tăng cường hệ miễn dịch theo cách mà chưa liệu pháp hay loại thuốc nào sánh được. Điều đáng chú ý là phần lớn dữ liệu này đã nằm trong các tạp chí y khoa Nhật Bản suốt hai thập niên. 20 năm nghiên cứu thì khả tín hơn là các influencer trên mạng tìm cách bán thuốc bổ sung.

Ông Qing Li, sinh ra tại Trung Cộng và du học tại Nhật Bản rồi ở lại, giáo sư lâm sàng tại Trường Y Nippon ở Tokyo và là chủ tịch Hiệp hội “Y học Rừng” Nhật Bản. Có cả tên nữa. Kinh. Chính phủ Nhật đã tài trợ nghiên cứu của ông từ năm 2004, và những công trình ông thực hiện chính là lý do liệu pháp “tắm rừng” hiện được kê toa chính thức tại Nhật Bản và Hàn Quốc.

Câu chuyện thực ra bắt đầu từ năm 1982, khi Bộ Nông nghiệp, Lâm nghiệp và Thủy sản Nhật Bản đặt ra thuật ngữ “shinrin-yoku” để mô tả việc đi bộ chậm rãi, có ý thức trong rừng, nôm na là “tắm rừng”. Họ làm vậy vì lý do thực tế. Nhật Bản đang đô thị hóa nhanh, các bệnh liên quan đến stress tăng cao, làm việc quá độ trong khi quốc gia này có hàng nghìn km² rừng chưa được tận dụng. Ý tưởng là tạo lý do để mọi người ngưng làm việc, bước vào rừng... nhưng họ không hề biết điều gì thực sự xảy ra với cơ thể con người trong những chuyến đi đó cho đến khi giáo sư Qing Li thực hiện thí nghiệm chuẩn đầu tiên vào năm 2005.


Ông đưa 12 người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh đi chuyến dã ngoại rừng kéo dài 3 ngày 2 đêm. Mỗi ngày họ đi bộ vài giờ, không gắng sức, không lộ trình hay bài tập thở cụ thể mà ngày nay mình thấy trên mạng tải lên do A.I. Họ chỉ đơn giản đi chậm qua rừng, hít thở không khí, quan sát thiên nhiên. Giáo sư Li lấy mẫu máu và nước tiểu trước chuyến đi, vào ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ bảy và ngày thứ ba mươi sau khi về nhà. Kết quả từ phòng thí nghiệm không giống bất kỳ những gì dự đoán. Có lần ai đó kêu muốn bán vườn bơ của họ ở vùng Escondido, mình chạy xuống thì thấy gần đó có một ngôi làng của người Việt tu hành chi đó. Hôm đó thấy họ đi bộ chậm chậm trên đường theo hàng dài như ông Thích Minh Tuệ đi khất thực. Không biết có phải họ thực hành tắm rừng hay không. Đứng bên đồi này nhìn sang khu vực của họ thì thấy có mấy cái chòi chắc họ chia nhau ở trong đó.


Hoạt động của một loại tế bào miễn dịch gọi là “tế bào tiêu diệt tự nhiên” (natural killer cell), một loại tế bào giúp cơ thể tiêu diệt tế bào ung thư và tế bào nhiễm virus đã gia tăng khoảng 50% trong chuyến đi rừng. Số lượng các tế bào này trong máu cũng tăng đáng kể. Khỏi cần uống thuốc hay xạ trị.


Ba loại protein chống ung thư do các tế bào này tạo ra như perforin, granzymes và granulysin đều tăng mạnh. Mình ghi các tên chất đạm nhưng chả biết có công dụng gì. Để tìm kiếm tài liệu đọc thêm sẽ bổ túc. Ai có tài liệu thì cho em xin. Họ không nói đến số lượng và hiệu ứng này không biến mất khi họ trở về nhà. Sự tăng cường miễn dịch vẫn đo được vào ngày thứ bảy sau chuyến hành trình và vẫn còn một phần vào ngày thứ ba mươi sau cuộc đi tắm rừng. Chỉ hai giờ mỗi ngày trong rừng đã nâng cấp hệ miễn dịch suốt cả tháng. Viết đến đây thì nhớ đến câu chuyện của một người gốc Hy Lạp, di dân qua Hoa Kỳ rồi khi bị bệnh ung thư, ông ta muốn về quê cha đất tổ để chết. Vấn đề là 20 năm sau, ông ta vẫn sống nhăn răng, họ cho biết nhờ ông ta về xứ nên ăn uống rau quả lại bình thường và có vườn để chăm sóc, hoạt động trong thiên nhiên. Có thể nhờ làm vườn, sống ở thiên nhiên khiến hệ miễn nhiễm của ông ta gia tăng, giúp giảm các tế bào ung thư như thí nghiệm bên Nhật Bản cho thấy. Chỉ có thử mới biết có hợp với trường hợp của mỗi cá nhân vì căng cơ khác nhau.


Một năm sau, giáo sư Li thực hiện thí nghiệm tương tự với phụ nữ và thu được kết quả gần như giống hệt. Sau đó ông thử với một nhóm đối chứng, thay vì vào rừng thì đi du lịch 3 ngày trong thành phố với cùng mức độ đi bộ, cùng chất lượng khách sạn và chế độ ăn uống. Kết quả các cuộc thử máu của nhóm đi chơi ở thành phố không có bất kỳ thay đổi đáng kể nào về hoạt động của tế bào miễn dịch nên họ kết luận chính khu rừng tạo ra tác động, không phải kỳ nghỉ hè. Nghỉ hè, chúng ta ăn uống như điên, chạy đôn chạy đáo, tìm xe, cái này chụp hình chỗ nọ. Uống rượu này nọ. Mình đã đi du lịch khá nhiều nhưng chỉ năm ngoái khi mình đi bộ tại Ý Đại Lợi 375 cây số thì mới thấy nhẹ nhàng chớ còn thường đi viếng các thành phố, là muốn đến chỗ này chỗ kia, viếng viện bảo tàng, xem nhạc nước, …, gặp thân hữu, ăn uống đủ trò nhất là đi du thuyền, xuống hải cảng là chạy như điên tỏng mấy tiếng đồng hồ rồi hối hả chạy về hải cảng, cả trễ tàu ra khơi, lên tàu ăn như điên nên chắc mình sẽ không đi du thuyền nữa.



Sự việc này được xác định là do các phân tử trong không khí gọi là phytoncides. Cây cối tạo ra các hợp chất này để tự vệ trước côn trùng, vi khuẩn và nấm. Các cây như thông, tuyết tùng, sồi và bách tiết ra chúng với lượng lớn, đặc biệt trong thời tiết ấm và sau mưa. Hồi nhỏ học vạn vật thì nghe thầy cô nói là ban ngày, cây thả oxygen và hút Gas Carbonique vào. Nay thì được biết thêm không khí là không đơn giản như hồi nhỏ học.

Cách thửo trước khi đi ngủ để ngủ an giấc, ít bị cortisol tăng


Khi đi trong rừng, người ta hít các phân tử này vào phổi và hấp thụ qua da. Khi vào cơ thể, chúng dường như trực tiếp kích thích sự sản xuất và hoạt động của các tế bào miễn dịch mà giáo sư Li đo lường trong phòng thí nghiệm. Năm ngoái, khi mình đi bộ một mình 375 km tại Ý Đại Lợi, thì cảm thấy rất lạ, tuy đường dài nhưng không mệt lại cảm thấy phấn chấn thêm, sau một ngày băng rừng lội suối. Ngoài ra mỗi tuần khi tập leo núi ở Đỉnh Baldy miền Nam Cali, tuần 2 lần, rồi lên 3, 4, 5 lần. Năm nay không leo núi, nên vợ mình thấy cũng xuống sắc lắm. Nay thì tối hai vợ chồng đi bộ 2 dặm. Nhưng không bằng leo núi có cây cối um tùm. Mình thích nhất là con đường mòn Baden Powell, có rất nhiều cây hay khu rừng có mấy cây cao gần Yosemite.


Theo dữ liệu của giáo sư Li, khoảng 50% lợi ích sức khỏe của việc đi bộ trong rừng đến từ chính thành phần hóa học của không khí. Nửa còn lại đến từ tác động của rừng lên hệ thần kinh. Đây là lúc câu chuyện không còn chỉ là miễn dịch mà trở thành vấn đề về xả stress.


Một nhóm nghiên cứu Nhật Bản khác đã đo cortisol, hormone stress chính của cơ thể ở 84 người tham gia tại 35 khu rừng khác nhau. Họ lấy mẫu trước và sau khi đi bộ 30 phút trong rừng, rồi so sánh với việc đi bộ tương tự trong môi trường đô thị. Kết quả cho thấy mức cortisol của những người đi rừng thấp hơn đáng kể so với những người đi trong thành phố. Nhịp tim và huyết áp của họ cũng thấp hơn. Hoạt động của hệ thần kinh đối giao cảm, hệ chịu trách nhiệm nghỉ ngơi và phục hồi tăng lên. Trong khi đó, hoạt động của hệ thần kinh giao cảm, hệ kích hoạt phản ứng chống lại hay bỏ qua giảm xuống. Mình nhớ doạ ở Paris, vào mùa thu, có anh bạn hay rủ về vùng Saint-Sever, Calvados để đi săn với bố anh ta. Mình thì không săn bắn nhưng đi theo họ săn mấy con chim phaisant. Khu rừng này không nhớ mấy trăm mẩu, của ông bà nội anh ta thì cảm thấy rất bình an. Toàn là rừng và rừng, lá vàng rơi như tây khóc mùa thu lá bay.


Sau đó, một nhà nghiên cứu tại Đại học Michigan tên Mary Carol Hunter thực hiện phiên bản thí nghiệm chặt chẽ nhất. Bà yêu cầu người tham gia “uống thuốc thiên nhiên”, (vào rừng) ba lần mỗi tuần trong tám tuần. Họ được tự chọn thời gian, địa điểm và thời lượng, miễn là ở ngoài trời, vào ban ngày, không dùng điện thoại, không trò chuyện và không vận động mạnh. Họ gửi mẫu nước bọt trước và sau mỗi lần để đo cortisol chính xác và loại trừ sự giảm tự nhiên trong ngày.


Kết quả cho thấy lượng cortisol giảm 21,3% mỗi giờ khi ở trong thiên nhiên, với hiệu quả lớn nhất xảy ra trong khoảng từ phút thứ 20 đến 30. Sau đó cortisol vẫn giảm nhưng chậm hơn. Liều tối thiểu để có hiệu quả rõ rệt chỉ là 20 phút ở ngoài trời, trong môi trường giống thiên nhiên. Tương tự người ta cũng khuyên nên tắm nắng mỗi ngày ít nhất 20 phút. Lý do là khi ánh nắng chạm làn da, phải đợi 20 phút sau thì cơ thể mới tạo được sinh tố D, giúp tạo calcium cho xương cốt. 


Vấn đề là ngày nay, thiên hạ bị định hướng bởi các công ty dược phẩm, lo sợ bị ung thư da nên không dám tắm nắng. Ra đường là họ bôi kem chống nắng. Người ta khuyên là tuỳ làn da, như da trắng thì chỉ phơi độ 20 phút còn da đen thì lâu hơn được. Có chị bạn bác sĩ giải thích vấn nạn là về già, các người lớn tuổi ở các vùng phiá bắc, quanh năm mùa đông nên họ ít ra nắng, nên thiếu sinh tố D. Còn Cali thì quanh năm có nắng nhưng thiên hạ ra đường lại sợ ăn nắng nên trét kem chống nắng nên không có ánh nắng mặt trời xuyên qua da để giúp tạo nên sinh tố D, cần thiết cho xương cốt nên về già xương cốt mềm, dễ bị té ngã khi đi bộ vì xương yếu khiến mất thân bằng. 


Có ông hàng xóm mỹ, bị ngã, gãy xương chậu và ống quyển phải đưa vào bệnh viện nhưng bác sĩ chưa cho mỗ. Từ ngày ông ta lọc thận, chỉ loanh quanh trong nhà nên thiếu ánh mặt trời. Dữ liệu cho biết là 75% người 65 tuổi trở lên, chết vì ngã. Té xuống có thể bị chấn thương sọ não, có thể gãy xương chậu thì khó lành vì lớn tuổi, xương mềm. Nằm dài trên giường thì không cử động cũng khó khăn.


Điều này không có nghĩa thiên nhiên thay thế được liệu pháp tâm lý hay thuốc men khi cần thiết. Hai thứ đó điều trị những vấn đề khác nhau, và chính ông Li cũng nhấn mạnh rằng “tắm rừng” là phương pháp hổ trợ, không phải thay thế điều trị y khoa.


Nhưng nghiên cứu đã xác nhận là cơ thể con người có phản ứng sinh lý khi ở giữa cây cối, tác động lên chính những hệ sinh học mà y học hiện đại đang cố gắng điều chỉnh bằng thuốc và quá trình điều trị và phản ứng này nhanh, đo được, và miễn phí.


Phần kỳ lạ nhất trong công trình nghiên cứu của giáo sư Li là điều ông thường nhắc lại: con người hiện đại dành hơn 90% thời gian sinh hoạt ở trong nhà hay sở làm. Cortisol luôn ở mức độ cao. Tế bào miễn dịch hoạt động chậm chạp. Cortisol cao có nguy cơ tăng lượng đường trong máu. Mình mới đọc tài liệu, họ giải thích bị thức giấc vào buổi sáng độ 3 giờ sáng không phải vì mắc tè, lý do chính là cortisol lên cao. Họ cho biết cortisol lên cao đến 9 giờ sáng, do đó họ khuyên không nên ăn sáng trước 9 giờ sáng.


Hệ thần kinh đối giao cảm hiếm khi có cơ hội hoạt động. Một hệ thống sinh học được hình thành qua hàng triệu năm sống dưới tán cây giờ đây phải vận hành trong những chiếc hộp bằng tường thạch cao và màn hình. Thêm không khí không được trong lành vì máy điều hoà không khí. Như lên xe hơi, trời nóng mở máy lạnh, họ khuyên mở cửa sổ mấy phút đầu trước khi mở máy điều hoà bắt đầu hoạt động. Lý do là trời nóng các chất hoá học của các thiết kế trong xe bị nóng khi chúng ta hít vào không tốt. Thêm chất Freon, làm lạnh lúc đầu tiên vì đọng lại trước khi tắt máy lần trước, có thể gây độc hại khi hít vào.


Mình cảm nhận từ ngày mua cái vườn, đi bộ chặt cây, hay làm các công việc khác ở vườn. Vườn lại toàn là dốc cao nên đi rất chậm, trung bình mỗi ngày là 4 dặm như ứng dụng Pedometer cho biết từ ngày 22 tháng 9 năm 2016 đến hôm nay, mình đã đi bộ được 21,770,342 bước chân hay 8,939 dặm đường.

Tình cờ mới khám phá ra ứng dụng đã ghi lại từ ngày mua IPhone đến giờ, cho biết mình đã đi bộ 8,939 dặm gần 10 năm nay


Nhớ ngày đầu tiên vào viếng cái vườn khi họ kêu bán. Từ thành phố, bổng nhiên vào đây với 1,200 cây bơ, mình cảm thấy có cái gì lạ lắm khó tả. Hơi thở chậm lại, trời nóng nhưng đứng dưới mấy cây bơ thấy mát hơn rất nhiều, nhìn ánh sáng mặt trời xuyên qua các nhánh cây, nghe tiếng chim hót, mình cảm thấy an bình. Có cái gì hôi thúc mình phải mua. Rồi sau này bỏ ý định xây nhà bán nên mình định bán cho mấy người muốn mua. Nhưng có lẻ trời bắt mình giữ cái vườn để phục hồi sức khoẻ cho mình. Làm vườn giúp mình khoẻ mạnh vì lao động chân tay. Đó là may mắn của cuộc đời. Có lẻ ơn trên đã xui khiến thiên hạ kêu mình để bán cái vườn cho mình.


Do đó mình muốn chia sẻ cảm giác an bình cho thân hữu nên lâu lâu có người muốn đến thăm vườn thì mình nhất trí. Ai ngờ khi họ đến vườn thì stress của họ càng gia tăng vì chỉ muốn đi tìm đi kiếm bơ để hái. Chả ai đến để đi bộ dưới các làn cây, hít thở không khí trong lành. Hình như vài người bạn của vợ mình, có hái bơ nhưng cũng đem theo đàn để trải chiếu ăn uống rồi hát hò.


Độc nhất có một anh, không biết từ đâu xuất hiện rồi hỏi mình có cần gì giúp không. Cứ mỗi tuần anh ta dành mấy tiếng đến phụ mình. Như mua mấy cái tag có số để đóng trên mỗi cây để làm dấu, tính bao nhiêu cây ở mỗi khu vực. Anh ta về hưu nhưng khoẻ lắm, đi rừng leo núi mỗi tuần. Lâu lâu lại nghe anh ta vác lều lên các công viên ở 1 tuần. Rồi khi mùa xuân đến, anh ta theo phụ các nhóm bảo vệ rừng, như sửa chửa lại các con đường mòn bị tuyết tan phá hư để thiên hạ có thể leo núi không nguy hiểm vì đường trơn trợt. Có lẻ sống như anh ta là phải đạo khi về vườn như người xưa hay nói khi hưu trí thì nên làm vườn cho có sức khoẻ.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


Lạm phát ngôn từ

 

Hình ảnh giới trẻ Trung Cộng hăng say làm cuộc cách mạng văn hoá

Từ mấy năm nay bổng nhiên thấy thiên hạ dùng nhiều từ rất to lớn, hở tý là họ phán “kỳ thị chủng tộc”. Nhớ có lần nói chuyện với mấy đứa con, bổng nhiên chúng kêu bố racist, kỳ thị chúng tộc vì mình kêu mấy người da đen, chúng cho biết mình phải gọi là afro-American khiến mình thất kinh. Mình hỏi vậy khi vào tiệm cà phê muốn gọi một ly cà phê đen thì phải gọi: afro-American coffee. Chỉ cái áo màu đen là Afro-American vest? Có ông kia quen ly dị vợ nên đi hẹn hò với bà nào, ông ta phải hỏi “how long have you been biologically a woman?” Khiến mình thất kinh vì ở hội Toastmasters, có lần mình dùng từ “Ladies” bị một nữ hội viên sửa lưng kêu không nên dùng từ ladies. Nên mình cũng chả biết dùng gì ngoài Woman. Ngày nay định nghĩa phụ nữ rất khó khăn ngay bà được phê chuẩn làm thành viên của tối cao pháp viện Hoa Kỳ cũng không định nghĩa được phụ nữ ra sao. Một người chuyển đổi giới tính không có khả năng sinh đẻ có thể gọi là phụ nữ? Đó là câu trả lời mà tất cả đàn ông trên thế gian đều muốn biết. Đàn bà là gì? Chán Mớ Đời 

Tổng thống Kennedy thuộc đảng dân chủ khi xưa kêu gọi người Mỹ đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho các bạn mà hãy hỏi bạn đã làm gì cho tổ quốc 

Từ thời ông Obama lên làm tổng thống đến nay, Hoa Kỳ chao đảo với các từ ngữ được thông dụng hoá như Phát-xít, cộng sản, dân chửi, ma-gà,… khi đi học về tranh luận, người ta giải thích trong đám đông, có 3 loại người: 1 loại rất yêu mến mình, luôn luôn bảo vệ mình, 1 loại trung lập, chả dể ý đến mình và một loại thứ 3 là họ ghét mình, dù có cho họ ăn ngon tiệm sang trọng. Khi tranh luận chỉ để ý đến thành phần thứ 2, dân vô can, tìm cách đưa ra ý kiến khiến họ đồng ý với mình, còn người mà họ ghét mình rồi thì bất chấp. Không nên cãi cùn với họ.

Thời kỳ cách mạng văn hoá tại Trung Cộng, khiến thiên hạ sợ không dám nói gì cả vì sợ bị chụp mũ như ngày nay, hai bên choảng nhau

Sau năm 1945, phong trào dân quyền, phương Tây đã biến “kỳ thị chủng tộc” thành cái ác tuyệt đối. Điều này là đúng đắn: đó là một trong những chinh phục đạo đức vĩ đại nhất của họ. Từ “raciste” trở thành từ độc hại nhất trong ngôn ngữ, là hình thức khai trừ hiện đại.


Lý do là Hitler với chủ thuyết người da trắng độc tôn, đã sát hại mấy triệu người do thái và các nước âu châu. Người ta không dám đặt tên con mình là “Adolph” vì sợ bị dũa là Đức quốc Xã (Nazi). Ông Mandela đã ở tù bao nhiêu năm vì chế độ kỳ thị của Nam Phi. Thậm chí ở Hoa Kỳ trước năm 1968, người Mỹ da đen không được chung chạ với người da trắng. Nhưng từ từ các trí thức thiên tả đã đánh cắp vốn liếng đạo đức này. Không phải để bảo vệ con người, mà để bảo vệ một ý thức hệ của họ tôn thờ.

Danh sách nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản trên thế giới

Chủ nghĩa bình đẳng về kết quả chưa bao giờ thắng được trong tranh luận dựa trên các sự kiện. Nó luôn sinh sản ra điều ngược lại với những gì nó hứa hẹn, ở mọi nơi, mọi thời điểm. Vì vậy thay vì thắng tranh luận, người ta đã khiến tranh luận trở nên không thể tiến hành. Tiến thối lưỡng nan. Anh đặt câu hỏi về kết quả của nhập cư mà không đồng hóa, thâm nhập vào dòng chính văn hoá của nước sở tại? Kỳ thị chủng tộc. Chị bênh vực nguyên tắc xứng đáng thay vì dựa theo tiêu chuẩn sắc da màu hay giới tính? Kỳ thị chủng tộc. Toán học nâng cao trong học đường để chạy đua thời đại AI? Kỳ thị chủng tộc. Xây bức tường tại biên giới? Kỳ thị chủng tộc. Cụm từ này đã ngừng mô tả một hành vi cá nhân, mà để mô tả một lập trường trên bàn cờ chính trị.


Dạo này thiên hạ bàn tán hay nhắc đến sự suy tàn của đế chế Hoa Kỳ. Họ dẫn chứng các hiện tượng thường xảy ra cho một đế chế suy yếu là: có cuộc nội chiến như ngày nay người theo đảng dân CHủ hay Cộng Hoà đều cho mình là đúng nhất. Đọc sách kể về thời đế chế La-Mã suy sụp cũng tương tự, các thượng nghị sĩ tham ô, vơ vét. Đúng hơn là cả chế độ vơ vét mạnh ai nấy vét.


Cách đây mấy năm, có một cô học sinh trung học ở Nam Cali, kiện nhà trường vì không phát bằng trung học vì không đủ điểm thi cuối năm. Gia đình cô ta kiện nhà trường là kỳ thị chủng tộc vì gốc mễ la-tinh. Đi dự lễ phát phần thưởng ở trường mấy đứa con. Mấy học sinh gốc á châu phải thi đủ GPA 4.0 cho 3 tam cá nguyệt mới được phát cái bằng tưởng lệ. Trong khi các học sinh gốc mễ la-tinh hay da đen chỉ cần có 3 điểm C là được phát bằng tưởng lục. Nếu thắc mắc sẽ bị chửi là kỳ thị chủng tộc. Tương tự vào đại học cũng vậy, học sinh gốc á châu bị giới hạn dù là thiểu số ít người nhất so với mấy cộng đồng thiểu số khác.

Cứ chụp mũ phản động xét lại, tương tự ngày nay hai bên chửi nhau, thoá mạ nhau


Không cần lập luận: chỉ cần cáo buộc là đủ. Không cần phiên tòa: việc phủ nhận chỉ làm tình hình xuống cấp hơn (sự phòng vệ của anh chị chứng tỏ anh chị có tội). Nói như người Cộng Sản không có tội thì đánh cho có tội, có tội rồi đánh cho chừa. Không cần cảnh sát: nỗi sợ hãi tự làm phần việc, mỗi người tự giám sát bản thân và giám sát hàng xóm miễn phí. Chúng ta sợ political correctness. Chỉ cần công khai xử tử vài ví dụ mỗi năm là đủ để kiểm soát hàng triệu người. Một ý thức hệ không thể bác bỏ, được bảo vệ bởi một từ không thể phát âm. Hai lớp chắn của cùng một hệ thống: French Theory đã xóa bỏ sự thật, còn lời cáo buộc đã xóa bỏ tranh luận. Mình xem phỏng vấn các học sinh da trắng trung học tại Hoa Kỳ, than là không dám mở miệng nói lên ý nghĩ của mình thật sự, phải dè dặt và không dám tham gia cuộc tranh luận dù chúng ta đang ở xứ dân chủ. Cái vòng kim cô vô hình cứ lờn vờn trong đầu.


Trong lịch sử Hoa Kỳ, cũng có một thời dưới sự lãnh đạo của thượng nghị sĩ MacCarthur, săn lùng gián điệp của cộng sản cũng khiến nhiều người bị tan nhà cửa nát. Ghét ai là họ chụp mũ thiên cộng, kêu thiên hạ điềm chỉ.


Siêu lạm phát ngôn ngữ xảy ra khi một từ hoặc cụm từ có sức mạnh lớn (thường là từ chỉ tội lỗi đạo đức, sự xấu xa, hoặc cấm kỵ) được sử dụng quá mức, quá dễ dàng, và lan tỏa rộng khắp mọi xã hội nhất là trên các mạng xã hội, đến nỗi nó mất đi sức mạnh nguyên thủy, giống như đồng tiền bị in ồ ạt dẫn đến siêu lạm phát (hyperinflation) trong kinh tế.


Trong kinh tế: In quá nhiều tiền → tiền mất giá → người ta phải mang bao tải tiền đi mua bánh mì. Trong ngôn ngữ: Sử dụng quá nhiều từ bạo lực, mạnh (racist, fascist, nazi, white supremacist, misogynist, transphobe, v.v.) → từ mất sức mạnh kết án → người ta không còn sợ nữa. Không sợ bị gán bởi các từ như phản động, xét-lại, nguỵ quân hay nguỵ quyền hay Việt Cộng … khiến nhiều người rất hãnh diện mang tên Nguỵ.


Kiểu cộng đồng người Việt khi xưa, nghe ai nói cái gì khác khác ý của mình là chỉ mặt kêu Việt Cộng nằm vùng, chụp cho cái nón cối. Ngày nay, thế hệ con mình được đào tạo tại học đường mỹ thì chắc chắn chúng bị tiêm nhiễm với ý thức hệ của các giáo sư giảng nên bầu cho đảng Dân Chủ, lại lên tiếng chửi bới. Nhiều khi là Việt Cộng nằm vùng bựa lên để chia rẽ cộng đồng. Con mình trước đây chúng cũng thiên về dân chủ nhưng từ khi ra trường đi làm đóng thuế, thì chúng bắt đầu hiểu sự thật cuộc đời nên bắt đầu có những tư tưởng phản động so với ý thức hệ mà chúng được học tại học đường trước đây.


Và giờ đây, hãy nhìn những gì đang sụp đổ trước mắt chúng ta. Một lời sỉ nhục chỉ có tác dụng khi nó gây ra nỗi sợ, và một đồng tiền chỉ có giá trị khi nó hiếm. Họ đã in ra từ này như Weimar in đồng mark. Khi mọi thứ đều là phân biệt chủng tộc, thì chẳng còn gì là kỳ thị chủng tộc nữa. Kết quả: trên mạng xã hội, cứ thấy những tweet bắt đầu bằng “cứ gọi tôi là phân biệt chủng tộc nếu các bạn muốn” nhận được hàng chục nghìn lượt thích và sự ủng hộ của người giàu nhất thế giới. Cách đây mười năm, câu nói đó là tự sát nghề nghiệp. Ngày nay, nó chỉ là nhún vai. Siêu lạm phát đã giết chết đồng tiền.


Và đây là bi kịch thực sự mà những kẻ làm tiền giả sẽ phải gánh chịu: khi in không giới hạn cụm từ này, họ đã thiêu hủy nó cho tất cả mọi người. Bao gồm cả việc dùng để chỉ ra sự phân biệt chủng tộc thật khi nó tồn tại, vì nó vẫn tồn tại. Những kẻ làm tiền giả không chỉ phá hủy vũ khí của mình. Họ phá hủy chính cụm từ mà một xã hội trung thực cần có.


Bị tước mất cụm từ thần kỳ của mình, ý thức hệ giờ đây sẽ phải làm điều mà chưa bao giờ biết cách làm: thắng một cuộc tranh luận dựa trên sự kiện. Cứ thấy truyền thông hai bên lên tiếng tố cáo nhau. Phải ráng đừng dính vào các vụ tranh luận vì sẽ bị dòng thác cuốn mình theo và sẽ không thấy bến bờ.


Điểm nguy hiểm là đưa đến sát hại nhau như trường hợp ông Charlie Kirk, một nhà cực hữu bị ám sát chết. Mình chỉ biết ông ta khi ông ta bị bắn chết. Xem mấy video phỏng vấn ông ta trong các đại học thì mới hiểu vấn nạn hôm nay về siêu lạm phát ngôn ngữ đã khiến những người quá khích, gây án mạng hay lấy chìa khoá rạch xe người khác…. Chán Mớ Đời 


Có thể thế lực thù địch muốn Hoa Kỳ lộn xộn để đưa đến sự sụp đỗ nên đã cúng dường tiền cho ký giả, báo chí và truyền hình. Họ tạo ra các tin đồn, lấy tên, lấy hình ảnh của người thật rồi bỏ lên mạng. Người tin người không nhưng từ từ sẽ tạo ra sự hổn loạn như bộ phim do thái Fausta, nói về cuộc chiến không bao giờ ngừng giữa người Do Thái và Palestine. Trong cuộc bầu cử vừa qua, họ cho biết có nhiều nhóm ở Đông Âu, hay Tây Âu, Trung Cộng, cứ làm video bựa rồi cho lên mạng, thiên hạ cứ nhấn like hay xem là họ được hốt bạc.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Lương y như từ mẫu

 Lương y như từ mẫu

Hôm qua lái xe lên vườn, nghe podcast ông bác sĩ David danh tiếng người anh, chuyên trị về Fatty Liver,(gan nhiễm mỡ), tiểu đường kể về cuộc đời làm y sĩ khiến mình chới với. Không ngờ ông ta rất thành thật khi bị bệnh nhân chửi banh xác, nhờ vậy ông ta mới tìm hiểu thêm và cùng vợ làm một thử nghiệm đã thay đổi cuộc sống tư duy của ông ta và cách chữa trị bệnh nhân bị gan nhiễm mỡ và tiểu đường.

Thấy tấm ảnh này trên mạng thấy thương mấy ông lính đánh chiếm lại Quảng Trị. Hai bên chết như rạ, bình địa hết.


Ông ta cho biết là mỡ ở bụng của chúng ta rất nguy hiểm hơn mỡ ở chân tay. Ông ta cho biết là cái bụng của mình phải ít hơn 1/2 độ cao của mình. Điển hình mình cao 173 cm thì bụng mình phải nhỏ hơn 86 cm. Hay cao 72 inches thì bụng mình phải nhỏ hơn 36 inches. Bụng mình thì 30 inches nên bớt lo. Mấy tên mỹ mình quen nghe mình nói về ăn một ngày một bữa nay thấy họ xuống khá nhiều 20 cân anh, người thì 40 cân anh, bụng nhỏ lại nên mừng cho họ.


Có thể 1/3 dân số trên thế giới bị bệnh tiểu đường mà không hay biết. Ông ta cho biết là ai bị bệnh tiểu đường mà không tìm cách chữa khỏi thì sẽ giảm tuổi thọ 100 ngày hay 3 tháng cho mỗi năm. Rồi ông ta để trên bàn 1 tô cereal mà buổi sáng người Mỹ được khuyến khích cho con nít ăn sáng như mình khi xưa cho con ăn vì bị quảng cáo trên truyền hình và con bị ảnh hưởng nên khi đi chợ mua đồ là chúng lấy mấy cái hộp này bỏ vào xe. Chán Mớ Đời  rồi một quả khoai tây, một chén cơm gạo trắng, 1 quả chuối và một thỏi sô-cô-la. Ông ta hỏi người phỏng vấn lấy mấy cục đường trong thẩu như ở bên âu châu khi người ta mua đường để uống cà phê, cà pháo để bỏ vào. Mỗi cục đường là 4g một muỗng đường.


Thì khám phá ra 1 thỏi sô-cô-la có đến 7.5 muỗng đường, để mình xem lại podcast để ghi lại rõ hơn vì lái xe nên chỉ nghe rồi kể lại. (Ghi chú thêm) 1 tô cornflake là 8 cục đường trắng x 4 là 32 g đường. Quả khoai tây là 9 cục đường 4 g hay 36 g đường, 1 thỏi sô-cô-là là 7 cục đường hay 28 g đường, còn trái chuối thì tuỳ theo to hay lớn, trái này thì 6 cục đường hay 24 g đường, và tô cơm nặng 150g thì có đến 10 cục đường hay 40 g đường.


Do đó những người được gọi chocoholic, nghiện sô-cô-la là vì họ nghiện đường trong các thỏi sô-cô-la. 


Ông ta kể là sau khi tốt nghiệp y khoa, ông ta muốn đem kiến thức của mình để giúp đời, giúp người. Bệnh nhân vào là cho uống Metformin mệt thở suốt 25 năm. Ông ta khởi nghiệp y sĩ năm 1986, xem như 40 năm qua. Có lần ông ta thấy có một cặp bệnh nhân hơi to béo một chút, mà ông ta theo dõi khám cho họ từ 10 năm qua, lâu quá không đến khám để lấy thuốc. Thông thường cứ 3 tháng hết thuốc thì bệnh nhân phải gọi bác sĩ lấy hẹn để đến khám và cho toa để mua thuốc thuốc tiểu đường nhưng hai vợ chồng này cả năm không đến nên gọi điện thoại xem tình hình ra sao. Mình thấy các hệ ứng phụ của thuốc Metformin như sau:


Metformin is highly effective at managing blood sugar but commonly causes temporary digestive issues, including diarrhea, nausea, vomiting, and gas. Taking it with food or switching to an extended-release version often helps. Less common but serious risks include lactic acidosis and vitamin B12 deficiency. [12345]

Đây là kim tự tháp dinh dưỡng mà bác sĩ khuyên chúng ta ăn uống hàng ngày từ mấy chục năm qua trước khi ông RObert Kennedy Jr., được bổ nhiều Jim làm bộ trưởng y tế Hoa Kỳ.


Bà bệnh nhân lấy hẹn rồi khi vào phòng mạch thì chửi ông ta như tát nước mùa thu. Điều ông ta ngạc nhiên là thấy bà ta xuống cân thấy rõ. Bà ta cho biết là những thứ ông khuyên tôi ăn toàn là đường, cereal, trái cây, bánh mì,…như kim tự tháp mà ông chỉ. Đó là bài học căn bản sinh vật học từ các năm lớp trung học. Tôi và chồng tôi phải gia nhập một nhóm trên mạng xã hội có đến trên 40,000 người bị bệnh tiểu đường để tự giúp nhau. Chúng tôi bỏ các thứ mà ông khuyên ăn, chỉ ăn thịt rau và tuyệt đối không có tinh bột như bánh mì và đường. Bây giờ xem chúng tôi xuống cân, không phải uống thuốc do ông kê toa nữa rồi bỏ đi về. Có bao giờ ông nói với tôi là bánh mì mà tôi ăn hàng ngày là đường. Cereal mà ông bảo tôi ăn mỗi buổi sáng là đường. Khi tôi ngưng ăn mấy thứ ông bảo tôi ăn thì tôi không cần uống Metformin do ông kê nữa. Chán Mớ Đời

Xem kim tự tháp về dinh dưỡng dưới thời bộ trưởng y tế Robert Kennedy Jr., thấy gần như đão ngược, ít tinh bột bánh mì cơm. 
 

Nghe bệnh nhân chửi một cách nhẹ nhàng khiến ông ta đứng ngớ như Sơn đen thấy gái đẹp. Ông ta lo ngại chớ, bệnh nhân đi kiện này nọ thì sẽ nguy hại đến danh tiếng của tổ hợp y tế của ông. Tối đó về ông ta kể chuyện này cho bà vợ nghe. Được cái là ông ta may mắn lấy bà vợ thông minh, không như đa số các bà vợ bác sĩ chuyên đi mua sắm. Bà này đột phá tư duy, nói tại sao mình không thử nghiệm này sau giờ làm việc. Hỏi xem có ai muốn tham gia chương trình, thay đổi cách ăn uống, để chữa trị bệnh tiểu đường. Làm thí nghiệm xem có như bà bệnh nhân chửi ông ta như tát nước.


Thế là ông ta hỏi các bác sĩ khác cùng tổ hợp y khoa của ông ta thì mấy ông bác sĩ kia không chịu, hỏi có giúp ích gì cho phòng mạch kiếm tiền vì hết bệnh nhân thì chúng ta đói. Chữa một bệnh nhân khỏi bệnh là mất đi một khách hàng (lương y như kế mẫu). Thế là ông ta phải tự làm một mình với bà vợ rồi có cô y tá nghe nói đến chương trình sau giờ làm việc và cuối tuần thì kêu sẽ giúp không lấy tiền công. Thế là họ kêu gọi bệnh nhân nào muốn thử nghiệm chương trình này và làm việc này. Ông khám phá ra cách chữa trị bằng Metformin thì không bao giờ khỏi nhưng qua qua dinh dưỡng thì hết.


Trở lại câu hỏi chính lúc đầu là ông bác sĩ David cho biết là tất cả mọi người trong chúng ta đều có một tương lai bệnh lý khác nhau tuỳ theo sự ăn uống sinh hoạt của mình và quan trọng nhất là mỗi người tự chọn lấy. Thí dụ như thân hữu của mình, gặp nhau khi xưa. Mình nói khi xưa vì dạo này gặp nhau thấy họ thay đổi ăn uống. Gặp nhau vui vẻ, ăn uống phủ phê, uống rượu dzô dzô rồi ra vườn đứng hút thuốc vì vợ con chửi. Còn ở Việt Nam thì vô tư như người Hà Nội. Cho nên rất khó khăn để tự chọn cho mình một lối sống riêng vì bị ảnh hưởng, áp lực từ bạn bè này nọ. Mình nhớ có lần về Sàigòn, gặp lại mấy người bạn Yersin thì có một anh bạn không muốn uống vì nhà ở Củ CHi cần lái xe về nhưng mấy tên kia ép uống nên phải uống. Mình thì không ai ép uống cả vì cái mặt cô hồn của mình. Mình tự chọn con đường không hút thuốc , không uống rượu, đi bộ và tập ở Đông Phương Hội mỗi ngày. Thấy rõ ràng thân hữu ngày nay te tua, không còn dzô dzô nữa, uống nước suối hết.

Thân hữu nhìn mặt mình là hết muốn nhậu nên ít ai rủ mình dzô dzô hết


Ông ta sinh sống tại Liverpool, cho biết năm 1986, khi bắt đầu hành nghề y sĩ thì bệnh béo phì và bệnh tiểu đường không thấy xuất hiện ở các lứa tuổi dưới 55. Không có đến một trường hợp. Dạo ấy tiểu đường loại 2 có một tên khác không biết dịch ra tiếng Việt ra sao “maturity on set diabetes” nghĩa là cho người cao tuổi. Ngày nay chúng ta gọi tiểu đường Diabetes loại 2 vì phải cộng thêm lớp người trẻ dưới 55 tuổi.


Được cái là giới trẻ họ có thời gian để thay đổi cuộc sống cho tương lai còn thế hệ mình thì buông bỏ cho rảnh nợ đời nên hôm trước, có hai ông thần đến nhà mình chơi một chai Whisky khiến mình thất kinh. Họ nay bị ghiền, về già khó bỏ, chỉ đợi trời kêu ai nấy dạ thôi. Bà vợ kể là uống thuốc với rượu. Kinh Ông bác sĩ cho biết là theo chính phủ thì được biết nếu không kiểm soát được tiều đường loại 2 thì mỗi năm, con người sẽ giảm đi mất 100 ngày tuổi thọ. Hay đúng hơn 1/3 năm.


Câu hỏi về người bị bệnh tiểu đường chết vì ung thư. Ông bác sĩ cho biết có 8 loại ung thư liên quan đến bệnh tiểu đường. Ông ta bắt đầu giải thích về Insulin trước khi nói về bệnh tiểu đường. Cao đường làm hư hại các động mạch nội mô, mà ông ta gọi là Glycoalix, phần không bị dính. Nói về Glucose đến từ thực phẩm chất dinh dưỡng tinh bột. Câu hỏi là insulin sẽ làm gì với đường mà chúng ta ăn vào. Hormone insulin được cấu tạo bởi Pancreas gland (tuyến tuỵ) đẩy đường ra khỏi huyết quản, đưa vào các tế bào để được sử dụng như năng lượng cho cơ thể của chúng ta hoạt động. Thật ra chúng ta cần đường để giúp các tế bào hoạt động.


Nhưng nếu chúng ta ăn tinh bột nhiều hơn cơ thể cần thì đường sẽ chuyển thành chất béo vì ít nguy hiểm hơn là làm hư hại các động mạch. Ông ta nói là bị bệnh tiểu đường. Ông ta bị stress vì đứng đầu tổ hợp y tế. Bệnh nhân hay tặng bánh cho ông ta nên hay ăn bánh nên từ từ ông ta tiêu thụ đường nhiều hơn cơ thể cần mỗi ngày. Insulin làm việc rất cực nhọc để loại bớt chất đường trong cơ thể và kết quả cho tôi hai thứ: cái bụng bự và lá gan chứa đầy chất béo, được gọi là gan nhiễm mỡ. Chán Mớ Đời 


Sau bao nhiêu năm làm việc nhiều, lá gan của ông ta được chứa đầy chất béo. Vấn đề là lá gan nhiễm mỡ sẽ cản trở việc xử lý của insulin. Nghĩa là cơ thể chúng ta phát triển mà họ gọi là Insulin resistance, mình dịch là kháng insulin, nghĩa là insulin làm việc kém hiệu quả hơn trước. Do đó chúng ta cần pancreas, (tuyến tuỵ từ này này hình như sau 75) sản xuất thêm insulin. Vấn đề là lá gan bị nhiễm mỡ có thể cả 10 năm nhưng chúng ta không biết. Mà cuộc sống lại dựa vào sự sản xuất Insulin.


Ông ta cho biết 93% bệnh nhân bị tiểu đường loại 2 thì nếu ăn tinh bột và đường ít lại thì lượng đường trong máu sẽ trở lại bình thường. Còn nếu đợi thêm vài năm thì con số này sẽ giảm đến 73% nhưng nếu chúng ta vẫn thèm ăn cơm chiên phở gà này nọ thì nói đợi thêm 5 năm nữa thì con số này sẽ giảm xuống 50%.

Đây là hình ảnh của lá gan bình thường và lá gan bị nhiễm mỡ. Cái hay là chúng ta có thể cải tạo lại lá gan nhiễm mỡ bằng chế độ ăn uống.


Ông ta có nói đến Glycemic load khiến mình thất kinh vì lần đầu tiên nghe đến. Thường thì nghe glycemic index để nói về các món ăn có hệ số đường ra sao. Glycemic là lấy số lượng của thức ăn sẽ gây ảnh hưởng đến lượng đường trong máu. Điển hình là chúng ta ăn dưa hấu, nói là nước nhưng nếu chúng ta ăn nhiều lượng dưa hấu số lượng đường sẽ tương đương như ăn thỏi sô-cô-la là 7.5 muỗng đường. Ngoài ra phải xem cả lượng đường trong thức ăn nữa.

Đây là bảng Glycemic Index và Glycemic Load. Xem theo để ăn uống độ chừng


Ông bác sĩ và bà vợ tìm được 18 bệnh nhân muốn chữa lành bệnh tiểu đường. Mỗi tối thứ hai họ gặp nhau chia sẻ các tin tức về ít tinh bột, cách nấu ăn này nọ và ông ta theo dõi bằng cách lấy máu để thử mỗi tuần cho chính ông ta và bệnh nhân vì ông ta cũng bị tiểu đường vì được bệnh nhân thương nên tặng bánh tây ăn. Ông ta tưởng bệnh nhân bị gan nhiễm mỡ từ 10 năm vì họ uống rượu nhưng không vì ăn đường. Nên nhớ rượu cũng là do đường lên men tạo ra độ cồn. Sau độ vài tuần thì lá gan của họ hoạt động khá hơn từ 1/3 đến 50% tốt hơn. Ngồi xem kết quả phòng thử nghiệm khiến ông ta vui như có vua Charles trong ngày vui đại thắng.


Rồi trọng lượng, từ từ tuần này qua tháng nọ lượng cân giảm thấy rõ, và cảm thấy không đói bụng nhiều như xưa. Lý do là khi lượng đường giảm khiến chúng ta đói. Trước đây mỗi lần ông ta đứng dậy là cảm thấy chống mặt nay thì hết, cái bụng bự cũng tan theo mấy khói của lò lửa. Áp huyết bình thường lại. Cần mất 3 tháng mới thấy kết quả rõ rệt. Đó là việc xẩy ra năm 2013, nay thì tôi không cần ngủ trưa nữa, khoẻ như tây bà đầm, con cháu của vua Charles. Hơi dài nên hôm nào kể tiếp. Chán Mớ Đời 


Bà đầm tiến sĩ mà thiên hạ hay gọi nữ thần glucose (glucose Goddess) mới ra một cuốn sách mới. Mình có kể về bà này rồi, ai buồn đời thì tìm trên bờ lốc còn không thì mua sách của bà ta. Để hiểu thêm về cách hạ đường trong máu, không cần uống Metformin .


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nah