Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh tế. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh tế. Hiển thị tất cả bài đăng

Xe đạp ơi

 Xe đạp ơi


Năm ngoái, về Paris thăm thân quyến, mình đi bộ lại những con đường khi xưa đã từng qua lại như để tìm lại những vết chân xưa của một thời sinh viên. Nhưng lần này mình cảm thấy có cái gì khác lạ. Sau nhiều lần quan sát thì khám phá ra Paris, ít có xe hay đúng hơn là kẹt xe như xưa. Không có tiếng còi xe in ỏi hay nghe Tây chửi thề. Thấy đường phố, được kẽ sơn thêm làn riêng cho những người đạp xe đạp, chiếm hết đường. Mấy ông tây bà đầm đạp xe đạp cứ nhìn lên trời, hãnh diện là thánh sống bảo vệ môi trường. Có hẹn cô bạn đầm khi xưa, đi ăn với mẹ cô ta, được sinh ra tại Nam Định khi ông bà ngoại cô ta sang Việt Nam làm việc cho chính quyền thuộc địa. Thấy cô ta đi xe đạp đến, và rất hãnh diện bảo vệ môi trường, không đi xe hơi, hay xe điện.


Sáng nay đọc báo bên tây thì được biết đường Rivoli sẽ được nới thêm vĩa hè cho người đi bộ, xe sẽ khó chạy qua đây.

Nhớ khi xưa ở Paris, khi thành phố tạo làn xe buýt riêng không thôi là dân tây chửi bới đủ trò, bóp còi in ỏi. Về Paris vừa rồi, cứ cảm tưởng như đang ở Utrecht, Hoà Lan hay Cambridge, Oxford, khi thấy sinh viên đạp xe đạp, bận áo choàng sinh viên khắp nơi.


Cho thấy chúng ta đang đi ngược thời gian về miền quá khứ. Khi xưa thì đi bộ, đi ngựa chán nên tìm cách chế biến xe hơi, rồi nay trời lại từ từ trở lại thời tiền sử. Không biết đó là cái hay, hay là nền văn minh tây phương đang dần tắt ngúm với tư duy bảo vệ môi trường. Mình không chủ trương phá hoại môi trường, nhưng không muốn thay đổi, đi ngược với trào lưu tiến bộ của khoa học.


Điểm nguy hiểm là các ông tây bà đầm nhân danh bảo vệ môi trường, không đi xe buýt, xe lửa mà đạp xe đạp. Đó là quyền tự do của họ, không ai phê phán gì cả. Đằng này họ trở nên quá khích, đi cạo xe hơi nào to lớn, hay xì bánh xe, kêu các người có xe hơi nhiều phân khối, làm ô nhiễm môi trường. Nhân danh bảo vệ môi trường, vô hình trung họ trở thành những kẻ khủng bố. Nhớ vụ xe Tesla, xe chạy bằng điện do các thánh bảo vệ môi trường tung hô vạn tuế trước khi ông Trump đắc cử vì xe điện bảo vệ môi trường. Những cũng chính những người này, đi cạo sơn xe, đập phá xe Tesla. Lý do ông Musk ủng hộ ông Trump. Chán Mớ Đời 


Nếu các người có xe hơi, bỏ hết đi bộ thì nói theo kinh tế gia thì quả địa cầu đang chết lần mòn vì tạo ra một cuộc khủng hoảng cho nền kinh tế quốc gia. Kinh tế mạnh là nhờ sản xuất và tiêu thụ. Họ đi xe đạp nên không mua xe hơi, thì sẽ không mượn tiền ngân hàng. Họ sẽ không trả tiền bảo hiểm, không phải trả tiền đổ xăng, không phải sửa chửa, trùng tu xe cộ. Chỉ trả tiền bảo trì, bánh xe, thắng dây này nọ.


Các trạm xăng đóng cửa, rồi từ từ công ty họ đang làm cũng đóng cửa vì không có khách hàng. Lý do là muốn tạo ra chiếc đạp, cần có chất liệu, thợ, nhà máy để chế tạo ra cái xích, cái nệm, cánh vỏ bánh xe,…


Các bãi đậu xe sẽ trống không, sẽ không cao tai nạn xe cộ, nhà thương sẽ đóng cửa vì không có cấp cứu. Người ta sẽ không cần các xa lộ, sẽ sa thải công nhân, hay xe lửa cũng đình chỉ luôn vì tốn nhiên liệu và gây hiểm hoạ cho môi trường. Nhà thương đóng cửa, bác sĩ bị sa thải, y tá cũng về vườn, đạp xe đạp. Đi xe đạp sẽ khiến người dân khoẻ mạnh nên chả ai cần đến bác sĩ, nhà thương.


Ngược lại, khi một cửa hàng tiệm ăn MacDonalds mở cửa thì tạo ra 30 công ăn việc làm: 10 bác sĩ, 10 nha sĩ, và 10 chuyên gia dinh dưỡng.


Hy vọng một ngày nào đó mình trở lại Paris sẽ không còn thấy xe đạp nữa, mà người Pháp đi bộ, như vậy người ta sẽ không cần tạo các phố đi bộ nữa vì chỗ nào cũng là phố đi bộ.


Hôm qua xem một cờ-líp trên mạng xã hội pháp, có một chủ nhân tiệm ăn ở miền nam nước pháp, quay và rên là tháng 7-8 là mùa du khách, kiếm tiền nhiều nhất của ông ta từ 20 năm qua. Năm nay chả thấy du khách đến nữa vì giá quá đắt so với Tây Ban Nha. Đa số các du khách chịu khó lái xe thêm 200 cây số, qua biên giới ăn uống rẻ gấp đôi bên pháp. 


Đọc còm của người Pháp thì đa số đổ lỗi cho tổng thống Macron, mình không sống ở xứ này thì chịu. Không có ý kiến. Người thì kêu giá đắt mà đa số là thức ăn đông lạnh. Xứ tây càng ngày càng thay đổi. Càng mỹ hoá cuộc sống. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 



Sự khác biệt căn bản giữa xã hội Mỹ và Trung Quốc

Sự khác biệt căn bản giữa xã hội Mỹ và Trung Quốc

Ngày nay ở thế kỷ 21, chúng ta đang chứng kiến nền văn minh tây phương đang dần dần tàn lụi như các đế quốc trong lịch sử. Có thịnh rồi có suy qua các can qua, tranh chấp như thế kỷ 20, chúng ta chứng kiến sự sụp đỗ của đế chế Ottoman và Anh quốc. Hai đế quốc này tranh giành quyền lực trên thế giới đưa đến sự diệt vong. Thế kỷ 21 thì chúng ta thấy Trung Cộng đang vực dậy sau bao nhiêu thế kỷ bị tây phương áp đảo.

Biểu ngữ của Việt MInh kêu gọi lính tây đầu hàng

Khi Nhật Bản đánh thắng Sa Hoàng khiến các quốc gia bị tây phương đô hộ như Trung Hoa, Việt Nam,… bừng tỉnh, hoá ra người da vàng có thể đánh thắng người tây phương. Thế là người Tàu, người Việt thi đua chạy qua Nhật Bản để học hỏi tìm đường, canh tân đất nước thay vì bế môn toả cảng như trước đây. Việt Nam có chương trình Đông Du, Tây Du. Bên thì muốn theo đường lối Nhật Bản, người thì muốn cải cách theo đường lối tây phương, người thì muốn đi xa hơn là xây dựng một xã hội vô sản nên khi quay lại Việt Nam, họ không nhất trí về đường lối canh tân Việt Nam và choảng nhau. Ai cũng cho thầy mình là giỏi, bảo hoàng còn hơn vua. Đó là bệnh trầm kha của người Việt, bị đô hộ từ ngày lập quốc đến nay, không có tư duy riêng tư, chỉ vay mượn từ người ngoại quốc.


Khi mình theo học chương trình cao học về phát triển đệ tam thế giới, được bảo trợ bởi các công ty đa quốc gia như Nestle,… Tại sao các công ty này bảo trợ các chương trình phát triển này? Để các học viên sau khi tốt nghiệp, trở về nước và ca tụng các công ty như Nestle, và nếu họ có khả năng lên chức cao trong chính quyền của nước họ thì sẽ bảo hoàng còn hơn vua. Kêu áp dụng 1000% cách thức canh tân theo những gì họ học từ Tây phương. Thay vì nghiên cứu rõ ràng tình hình đất nước có phù hợp với lối canh tân này hay không. Hoặc chế biến, cải cách sự canh tân theo môi trường địa phương của đất nước thay vì áp dụng triệt để phương cách tây phương.


Điển hình cái vườn bơ của mình. Mình đi học seminar, tuần rồi có chạy xuống Escondido xem một cái vườn bơ của một ông mỹ. Học thêm kinh nghiệm của ông ta rồi tìm cách cải cách cách quản lý vườn cua mình tuỳ theo nhu cầu, chớ đâu có thể làm theo ông ta hoàn toàn vì chưa chắc phù hợp với vườn mình.


Lấy trường hợp Việt Nam Cộng Hoà trước 1975, có nhiều người du học từ pHáp về, kêu phải canh tân theo mấy ông tây bà đầm dạy. Mấy người du học từ Hoa Kỳ về thì kêu phải áp dụng như bên mỹ. Chưa kể đụng trận với giới đi học Liên Sô về. Thế là choảng nhau chưa nói đến phía Hà Nội lại đòi theo bác LÊNIN, hay bác Mao. Đó là vấn nạn của người Việt, học từ người ngoại quốc với tinh thần bảo hoàng hơn vua.


Do đó trong thời canh tân xứ sở của họ, Nhật Bản chỉ cho những kỹ sư nào có kinh nghiệm, đã làm việc sau khi tốt nghiệp đi tu nghiệp ở ngoại quốc, ngoài ra họ mời các giáo sư ngoại quốc đến xứ họ, trả tiền rất đắt để dạy học tại Nhật Bản. Các giáo sư này thấy hiện trạng đất nước xứ pHù Tang và theo đó hướng dẫn canh tân theo hoàn cảnh địa phương.


Điển hình nếu Sàigòn không mất, tốt nghiệp xong, mình về Việt Nam làm việc. Mình rời Việt Nam ở tuổi 18 nên đâu có kinh nghiệm gì về xây cất ở Việt Nam thậm chí văn hoá Việt Nam. Tiếng việt không thông, qua tây thì lúc đó mới bắt đầu nhìn về tương lai và học ông tây bà đầm. Về Việt Nam thì mình chỉ áp dụng những gì được ông tây bà đầm dạy trong môi trường Việt Nam khác biệt về văn hoá và khí hậu. Được cái là mình có lấy lớp kiến trúc ở các xứ miền nhiệt đới nên có chút đỉnh kiến thức về xây cất ở vùng nhiệt đới.


Mình lấy thí dụ về Việt Nam, ở nhà thân hữu, nghe nói giá nhà mua trên 1 triệu đô la, nhìn phía ngoài hoành tráng lắm. Được thiết kế như bên mỹ bên tây. Vấn đề là có thể họ mướn kiến trúc sư ngoại quốc như công ty mình từng làm việc, thiết kế khách sạn Equatorial cách đây đâu 35 năm khi đổi mới bắt đầu. Mấy nhà của thân hữu được thiết kế theo tây phương, cửa kính bú xua la mua khiến phía trong nóng chết bỏ. Kiến trúc của xứ trời lạnh, có tuyết trong khi Việt Nam khí hậu nhiệt đới khác. Vào nhà nóng mà mở cửa sổ không dám vì bên ngoài cũng nóng bá cháy. Mình thấy nhà ở Đà Lạt không được thiết kế theo thời tiết ở Đà Lạt nên trong nhà bị mốc ẩm. Bắt chước tây phương nhưng phải cải cách theo địa phương của mình chớ chép y chang là hỏng. Chán Mớ Đời 


Có lần về Đà Nẵng, ở mướn một căn nhà ngay biển, trong một khu vực của người Việt làm chủ. Căn nhà được xây theo lối tây phương, nghĩa là 2 tầng, và cửa kính khắp nơi. Kết cuộc, không mở cửa sổ mà nóng kinh hoàng, phải mở máy lạnh 24/24. Nội tiền trả điền là gia chủ sẽ khóc như mưa ngâu. Mà nàh đóng kín mít thì không tốt.


Ngày nay chúng ta thấy Hoa Kỳ và Trung Cộng đang găng nhau như hai lưỡng cực để tranh dành ảnh hưởng. Ở tây phương nên chúng ta quen nếp sống trong chế độ dân chủ, nhân danh tu chánh án số 1 nên có thể chửi bới bú xua la mua. Mình chứng kiến cảnh người Việt sinh sống tại âu châu khi xưa, ủng hộ Hà Nội vì các giới trí thức của xứ họ ở theo Hà Nội nên theo. Hãnh diện là một tiểu quốc, được uỷ nhiệm chống lại một đế quốc.


Lịch sử nước Mỹ được giảng dạy trong trường học là con tàu Mayflower, chở các người tỵ nạn tôn giáo đến vùng đất hứa mới để xây dựng một quốc gia như trong kinh thánh giải thích. Từ đó người Mỹ tin vào cá nhân là người tạo ra mọi thứ vì lịch sử lập quốc chỉ có 250 năm. Niềm tin vào cá nhân đó đã định hình tất cả những gì xảy ra trong quá trình lập quốc. Các người mỹ đi về miền viễn tây bằng ngựa, xây dựng một thị trấn hay chăn nuôi tuỳ theo lòng tin của tín đồ. Như đạo Mormon ở vùng Utah, Evangelist,….


Rồi ở thế kỷ 20 là vận may phi thường xảy đến cho Hoa Kỳ. Hai cuộc Thế chiến đã khiến châu Âu tan hoang, và Hoa Kỳ nổi lên như một cường quốc công nghiệp và nền công nghệ không bị tổn hại vì chiến tranh. Khiến dân tình khắp thế giới chiêm ngưỡng xứ Hoa Kỳ, mơ tưởng đến giấc mơ Mỹ. Người Việt đến Hoa Kỳ qua nhiều làn sóng. Làn sóng đầu tiên được gọi là người di tản buồn, họ bỏ nước ra đi không định trước. Khi người Mỹ rời Sàigòn thì họ sợ biển máu của Hà Nội nên lên tàu lên máy bay chạy ra ngoài khơi, đến pHi luật Tân rồi Hoa Kỳ. Làn sóng thứ 2 thì sống không nổi với Việt Cộng sau 75 nên chôn dầu chôn mối tình để xuống thuyền ra khơi dù bão tố. Thà chết ra đi vì ở lại không thấy tương lai. 


Làn sóng này theo mình là thành công nhất vì họ đã trải nghiệm chế độ cộng sản nên sang Hoa Kỳ họ tung ra làm ăn, không nhìn lại phía sau. Họ là chính những người xây dựng cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Một phần nhờ sau khi Việt Cộng vào, đói quá, mọi người đủ nội tầng lớp phải lết ra chợ trời, bán lạc-xoong đồ dùng trong nhà. Vợ mình kể là đói quá nên phải đi mua khoai, đem ra đường ngồi bán. Cô bạn đến thăm kêu bán như vậy không được, đẻ cô ta giúp, đem về nấu luộc rồi bán có giá hơn. Vợ mình mắc cỡ ngồi lề đường nên nhất trí. Cô bạn đói quá, đem khoai về náu lên cho các em ăn và từ đó mất đi một người bạn. Khi quen buôn bán nên khi qua Hoa Kỳ, người Việt nhảy ra buôn bán, dã được Việt Cộng giúp xoá bỏ tinh thần khoa bảng.


Trung Cộng có một lịch sử hoàn toàn khác, đầy thăng trầm. 4.000 đến 5.000 năm lên xuống. Những giai đoạn dài không có chính quyền, vô chính phủ, quân phiệt cát cứ. Vậy làm sao người Trung Quốc sống sót qua hàng thế kỷ hỗn loạn khi nhà nước liên tục sụp đổ? Từ bào nhiêu thời đại, nhà Minh cho đến nhà Thanh,…


Tại sao người Tàu vẫn tồn tại bất chấp vô chính phủ, thiên tai, lũ lụt, nạn đói? Bởi vì có một mạng lưới xã hội độc lập với nhà nước đã nâng đỡ họ. Gia đình trực hệ, đại gia đình, dòng tộc. Người Tàu có nghĩa vụ với họ, không thể quay lưng với họ. Đó là cách họ tồn tại. Mình thấy các bang người Tàu hợp nhau ở hải ngoại để giúp đỡ nhau. Mình thấy điểm này khi về thăm quê nội. Thấy có cái gì ràng buộc mình với làng quê, họ hàng dù chả biết ai là ai. Ở Đà Lạt, bên ngoại mình có thấy mấy người vào Đà Lạt làm ăn, tạo dựng các nhà để người trong làng hội họp mỗi năm khi đi tảo mộ, hay kỵ người trong làng như làng An Lưu, Dưỡng Mong,.. 


Đây chính là điểm rẽ về triết lý của người Mỹ và người á đông. Mỹ đặt cá nhân ở trung tâm, họ ca tụng các thành quả cá nhân. Trung Quốc đặt gia đình, họ tộc ở trung tâm. Phải kính trọng người già, cho nên giới trẻ ở Việt Nam hay Trung Cộng không dám vượt qua câu nói “kính lão đắt thọ”. Khiến cá nhân ít khi tiến triển nhanh chóng và sống lâu lên chức lão làng thì lúc đó, đã già, không còn óc tư duy, chỉ củng cố địa vị của mình.


Hệ thống Mỹ tạo ra những Elon Musk, Steve Jobs, Bill Gates hay John Chambers… khi xem Forbes hay Fortune hay bất cứ bảng xếp hạng nào, 50 người xuất sắc nhất, giàu có nhất, đó là trải nghiệm của người Mỹ. Trong khi Trung Cộng có Jack Ma nhưng khi đã đi qua giới hạn, danh tiếng hơn đảng thì bị hạn chế. Hay khi giới trẻ đòi tự do thì Đặng Tiểu Bình cho lính xả súng bắn như điên dại vì dám chống lại chính quyền. Tương tự người Ba Tư xuống đường bị mấy ông Ayatollah kêu vệ binh bắn chết nghe đâu cả 40,000. Nhưng chả động đến chúng ta vì thấy xa xôi quá. Chỉ là con số.


Nhưng mục tiêu ở châu Á thì khác: người tàu cũng muốn cố gắng tạo ra những ‘Bill Gates’ của riêng họ, nhưng trong bối cảnh giữ cho xã hội vững chắc để họ tồn tại như một dân tộc. Nên nhớ Trung Cộng là một hiệp chủng quốc, gom tụ rất nhiều giống dân, nói nhiều thứ tiếng. Nếu ngày mai chế độ sụp đỗ, thì Trung Cộng sẽ banh ta lông như Liên Xô cũ. Bao nhiêu nước nhỏ sẽ được thành lập hay đúng hơn được tái lập. Mình đến Trung Á, ngay sát biên giới của Tân Cương bị Trung Cộng chiếm. Nói chuyện với người dân bên này biên giới thì cảm nhận được điều đó.


Hoa Kỳ bị sa lầy tại nhiều cuộc chiến như Việt Nam, Iraq,… nay là Ba-Tư. Lý do là Hoa Kỳ chưa từng bị chiếm đóng bởi ngoại bang. Hoa Kỳ chỉ có một cuộc nội chiến. Do đó người Mỹ sẽ không bao giờ hiểu được điều đó vì sao các người dân bị Sadam Hussein đàn áp lại đánh du kích chiến chống lại quân đội mỹ trên nguyên tắc đã giải phóng họ khỏi ách đàn áp của Hussein.


Có lẻ người Mỹ ngày nay bắt đầu hiểu vấn nạn này: giá trị của một xã hội không được lựa chọn trong trừu tượng, chúng được rèn luyện bởi những gì xã hội đó đã phải sống sót qua. Chủ nghĩa cá nhân là sản phẩm của sự ổn định. Chủ nghĩa đề cao gia đình là di sản của hàng thế kỷ sụp đổ. Chúng ta thấy người Việt sang Hoa Kỳ, mua nhà cửa nhanh tỏng khi người Mỹ da trắng chưa chắc đã mua được. Lý do là chủ nghĩa cá nhân trong khi người Việt thì có anh em giúp đỡ. Trước khi lấy vợ, đồng chí gái kêu mình mua căn nhà nhưng mình chỉ còn đâu $15,000 tiền đẻ dành tiết kiệm ở Thuỵ Sĩ khi đi làm bên ấy. Đi làm ở mỹ thì gái xài hết tiền lương của mình. Khi anh hết tiền thì họ đá đít mình như quăng vào đống rác. Anh chị của đồng chí gái cho mượn thêm đủ để mua căn nhà. Rồi từ từ hai vợ chồng đẻ dành tiền trả nợ hết. Đó là tinh thần gia đình.


Trong quá trình lịch sử người Việt , có 1000 năm đô hộ bởi người Tàu, rồi mấy ông tây bà đầm sang đô hộ thêm 80 năm. Ngày nay thì vẫn trở lại vai trò lịch sử từ xưa, triều cống nước tàu để được sống bình yên. Người ta có thể lên tiếng chửi bới này nọ, nhưng nếu một người dân ở vùng Trung Mỹ hay Nam Mỹ, vẫn chịu sự ảnh hưởng của Hoa Kỳ, một nước lớn bên cạnh. Maduro tiếp nối cuộc chống mỹ cứu nước khởi xướng từ thời Chavez thì bị bắt đem về mỹ với tội danh gì đó. Các nước này không có tự do định đoạt tương lai của họ tương tự như Việt Nam. Chán Mớ Đời


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn  


Hoa Kỳ thua trên sân cỏ nhưng lại đắc nhân tâm thế giới

 Hoa Kỳ thua trên sân cỏ nhưng lại đắc nhân tâm thế giới 


Hoa Kỳ đặt nhiều hy vọng đi sâu hơn vào vòng trong giải túc cầu thế giới năm nay được tổ chức tại ba quốc gia Bắc Mỹ nhưng các trận chính thức đều được diễn ra tại các sân vận động Hoa Kỳ. Nhưng thực tế đã cho thấy trình độ đá banh của đội tuyển Mỹ vẫn còn kém khá xa các đội tuyển Âu châu. Tỷ số 4-1 do đội Bỉ quốc thân tặng giúp người Mỹ thức tỉnh sau cơn say mê giải túc cầu thế giới. Nghe nói cái vi-rút túc cầu đã thâm nhập thêm vào người Mỹ rất nhiều, lý do môn túc cầu chưa phải là môn thể thao chính được ưa chuộng tại Hoa Kỳ.

Các trận đấu trung bình đầy hết 99.7% dù vé đắt như tôm tươi.


Tuy thua trên sân cỏ nhưng Hoa Kỳ đã thắng đậm thế giới ở ngoài sân cỏ. Xem video trên mạng xã hội, đa số người âu châu vô cùng ngạc nhiên khi khám phá ra Hoa Kỳ không như họ được truyền thông báo chí mô tả. Vụ này thì mình có trải nghiệm khi đến Hoa Kỳ lần đầu. Khi xưa ở âu châu thì xem phim thấy New York toàn trộm cướp, Graffiti đầy đường nên tưởng Hoa Kỳ là nước của tội ác hàng ngày. 


Đến khi sang Hoa Kỳ lần đầu tiên thì ngạc nhiên. Nhất là người Mỹ rất thân thiện. Ở Pháp tuy có quốc tịch pháp nhưng ra đường mình vẫn được xem là ngoại nhân, người Tàu. Người Pháp nhìn mình qua màu da. Không được họ xem là người Pháp ngoại trừ người Pháp quen thân. Nhưng khi sang Hoa Kỳ lần đầu thì cảm nhận khác vì người Mỹ đều xem mình người Mỹ, họ chỉ hỏi đến từ tiểu bang nào chớ không đến từ quốc gia nào. Nói chung thì người Mỹ dạo ấy ít ai đi ngoại quốc nên phần địa lý thế giới ít người biết. Có lần mình tra lời là đến từ Paris, một người Mỹ kêu năm vừa rồi có người bạn đi Rome khiến mình chả hiểu gì cả. Sau này mới hiểu là người Mỹ ít biết rõ về địa lý của thế giới. Thêm ở mỹ có biết bao nhiêu tỉnh thị mang tên Paris. Ở Texas không đã óc đến 4 tỉnh mang tên Paris.


Đi xem xi-nê mà chiếu toàn cảnh Hoa Kỳ vui vẻ, yên bình thì đâu có bán vé nhiều, phải tội ác, bạo lực giết người cướp của như Serpico, Bố Già, Scarface,.. thì mới cháy vé. Từ từ người xem, người đọc bị định hướng sai lầm và có cái nhìn tiêu cực về Hoa Kỳ. 


Trong suốt vài tuần lễ, hàng triệu du khách từ khắp nơi trên thế giới đã đổ về Hoa Kỳ. Họ không chỉ trải nghiệm các sân vận động và giải đấu, mà còn cảm nhận được cuộc sống thường nhật tại Mỹ. Từ các thành phố, nhà hàng, doanh nghiệp, các tình nguyện viên cho đến những người dân bình thường. Nhiều du khách đã bắt gặp một nước Mỹ hiếu khách và hào phóng hơn nhiều so với hình ảnh thường thấy trên các bản tin quốc tế hay các tiêu đề chính trị. Xem video trên mạng xã hội thấy hơi ngạc nhiên khi ăn cơm tại Hoa Kỳ với khẩu phần to đùng như mình lần đầu tiên ăn tô phở xe lửa. Họ chiếu cảnh ăn thịt bò nướng ở Texas. Vụ này thì mình có nhớ đến tiểu bang này lần đầu đi ăn thịt bò ngon và to cả kí lô. 


Nhớ lần đầu tiên ghé Chicago, đọc Les Routards nói phải ăn một tiệm bán pizza. Mình mò đến, cô chiêu đãi viên hỏi size nào, mình kêu lớn, cô ta lắc đầu nói to lắm, nên lấy cái nhỏ. Mình nhất trí. Họ đem ra chọc ái pizza to như cái lòng bàn. Ăn không hết, phải đem về khách sạn, sáng mai nhai cứng như đá. Sau này sang Hoa Kỳ, thì ăn riết thành quen cũng hết và thân thể cũng theo đà tiến triển phát tướng hết tiền.


Trời nóng mà khi bước vào sân vận động thì mát rượi hay vào khách sạn, nhà nghỉ đâu cũng có máy lạnh. Trong khi ở âu châu thì đâu chỉ có 10% nơi công cộng có máy lạnh. Nhớ khi xưa, ở Paris, trời mùa hè nóng là phải kiếm mấy rạp xi-nê có máy lạnh để vào ngồi cho đỡ nóng. Trước rạp xi-nê để cái bảng to đùng “có máy lạnh”. Họ chiếu nhiều cảnh được gọi là trầm cảm hậu giải túc cầu thế giới, khi người âu châu trở về xứ họ, không có máy lạnh. Chửi thề bú xua la mua.


Với tư cách nước chủ nhà: Mỹ đã thành công rực rỡ về tài chánh. Về ngoại giao văn hóa: Mỹ đã cho thế giới thấy một diện mạo hoàn toàn khác biệt không như mô tả trong các phim đài truyền hình. Về tầm ảnh hưởng toàn cầu: giải đấu đã chứng minh rằng văn hóa, lòng hiếu khách, ngành giải trí và sức mạnh kinh tế của Mỹ vẫn có sức lan tỏa mạnh mẽ phi thường. Có nghe mấy người du khách ngoại quốc tải video lên mạng mới hiểu lý do tại sao người ta chửi mỹ nhưng ai cũng muốn sống tại Hoa Kỳ.


Hoa Kỳ cũng có nhưng phần tiêu cực nhưng chỉ có ở lâu mới để ý nhưng cái nhìn chung cho một du khách trong vài tuần thì rất tích cực. Có người nói sẽ trở lại năm sau để đi viếng nhiều nơi khác. Đi chơi, du khách ít ai bị móc túi như ở âu châu.


Về mặt an ninh, FBI cho hay có đến 5,000 nhân viên được sử dụng cho 11 địa điểm, điều tra 300,000 người, có đến 6.5 triệu khán giả xem 78 trận đấu và có đến trên 700 drones của khán giả được hạ xuống vì lý do an ninh. Họ thành lập một trường huấn luyện cách chống Drone cho nhân viên FBI trước giải túc cầu. Có thêm vụ khám phá âm mưu khủng bố khi toà bạch cung tổ chức trận đấu UFC trong 6 tiểu bang.


Nhìn chung thì có thể nói giải túc cầu thế giới năm nay rất thành công về tài chánh và cũng có thể nói được chính trị hoá quá nhiều. Giá vé quá cao cho khán giả hâm mộ tham dự nhưng sân đầy khán giả, 99.7%. Hà tiện như mình cũng phải móc túi đi xem một trận với thằng con. Có nhiều khán giả muốn tham dự nhưng không được vì không được cấp chiếu khán như trường hợp một trọng tài được FIFA chọn để làm trọng tài người Somali, Omar Artan không được cấp chiếu khán. Tương tự đội tuyển Ba Tư không được tiếp đãi đàng hoàng để thi đấu. Phải chạy về Mễ tây Cơ sau khi thi đấu. Mình thấy vụ này hơi phản cảm, không xứng đáng là một đế quốc. Cũng có thể vì an ninh, chính quyền Ba-Tư có thể cho gián điệp trà trộn tỏng đội tuyển như nhân viên chăm sóc gì đó rồi bò ra ngoài để đặt chất nổ hay gì đó mình không biết. Vì theo tin tức thì có nhiều khám phá khủng bố tước khi xảy ra. Đọc tin tức thì thấy tiêu cực nhưng hai xứ đang đánh nhau nên khó mà lường.


Nhưng việc mà đa số khán giả trên toàn cầu không đồng ý là tổng thống Hoa Kỳ can thiệp để cầu thủ Balogun, được đá thay vì bị thẻ đỏ. Chính trị đã xâm nhập vào thể thao từ khi Hoa Kỳ boyscott thế vận hội tại Mạc Tư Khoa, rồi Liên Sô boyscott lại thế vận hội tại Hoa Kỳ,… chúng ta thấy cầu thủ Á Căn Đình cầm biểu ngữ khi thi đấu cùng đội tiểu Anh quốc kêu hòn đảo Malvinas thuộc về Á Căn Đình.


Ngoài ra có nhiều hội đã viết thư để hỏi FIFA về những trận đấu có kết quả bất thường vì được biết kỳ giải vừa qua có đến 240 tỷ mỹ kim được cá độ trong khi FIFA thu về đâu $18 tỷ. 


Có điểm là để quảng cáo nên họ kêu ngưng trận đấu ở phút 22.5 phút, để uống nước. Thay vì 2 hiệp, nay có đến 4 hiệp. Trong những tuần tới, FIFA sẽ trả tiền cho các nước tham dự và mọi người sẽ im lặng, nhận tiền. Chán Mớ Đời 


Bây giờ FIFA thấy tổ chức ở Hoa Kỳ lời quá nên có thể trong tương lai, có người đã kêu là kỳ tới thay vì tổ chức chính ở Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Maroc, thêm 3 xứ ở Nam Mỹ, nơi khởi đầu giai túc cầu thế giới đầu tiên. Họ kêu nên chuyển đến Hoa Kỳ vì tổ chức ở âu châu hay phi châu tốn tiền cho chủ nhà mà sau đó không sử dụng. Cho thấy tiền bạc trong tương lai sẽ chiếm hoàn toàn thể thao. Chán Mớ Đời 


Nghe nói FIFA trả tiền cho các cầu thủ và đội tuyển các nước tham dự, sẽ bị cơ quan thuế vụ Hoa Kỳ đánh thuế.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen

Nguyễn Hoàng Sơn 




Túc cầu và tài chánh (chính trị)

 Thể thao và tài chánh


Mấy ngày qua chúng ta chứng kiến vụ thẻ đỏ của cầu thủ Hoa Kỳ Balogun được tạm xếp lại để anh ta có thể thi đấu trong trận với Bỉ quốc. Nhiều người kêu là tham nhũng bú xua la mua. Trên thực tế ngày nay, thể thao là môn đẻ ra tiền và rất nhiều tiền. FIFA ký hợp đồng với nhiều thương hiệu và truyền thông để cho truyền hình trực tiếp. Các cầu thủ cũng như đội tuyển được các công ty tặng tiền để thi đấu. Nếu thi đấu tốt có thể thay đổi cuộc đời, được các câu lạc bộ lớn mướn, tiền lương cao hơn. Do đó chúng ta thấy nhiều cầu thủ chơi xấu vì tiền thưởng quá nhiều nếu thắng được vào vòng trong.


Hôm qua xem trận đấu Hoa Kỳ -Bỉ có hiệp nhất sau đó thì hết muốn coi vì thấy rõ hai đội tuyển đẳng cấp khác nhau. Hoa Kỳ đá khá hơn xưa nhưng đội tuyển Bỉ quốc là một trong những đội tuyển giỏi nhất thêm có thủ môn được xem là số một thế giới. Cho nên mấy vụ thẻ đỏ hay thẻ vàng không ăn thua vì vòng trong họ mới đá thật sự.


Điển hình khi xưa, muốn thi đấu thế vận hội, chỉ có các tuyển thủ tài tử, nghĩa là không có lương thường nhật khi chơi một môn thể thao nào. Ngày nay, tất cả các cầu thủ chuyên nghiệp đều được thi đấu ở thế vận hội, nếu không ít ai xem. Cho nên khó mà nói đến tinh thần thể thao này nọ. 


Người ta ngạc nhiên là mỗi trận đổi tuyển phải bận áo quần màu khác, lý do là đã ký hợp đồng với các thương hiệu là trong một năm họ phải bận áo quần có thương hiệu được gắn trên áo. Và cũng để bán thêm áo quần cho người ham mộ. Áo màu đỏ cho thương hiệu giày, áo màu xanh là cho thương hiệu nào đó. Điểm đặc biệt là đa số các cầu thủ mang giày màu hồng vì sẽ nổi trên sân cỏ màu xang và khiến khán giả chú ý đến hiệu giày đang mang để quảng cáo tiếp.


Điển hình là cầu thủ của Ba-tây Neimar, dù bị thương nhưng huấn luyện viên quốc gia phải đem anh ta theo. Mỗi trận Ba Tây đá đều có quay cảnh anh ta đứng ngồi để quảng cáo. Nghe đâu vụ này khiến đội tuyển bất bình nên không hợp sức thi đấu. Mình đọc tin tức thì như cầu thủ Ronaldo của Bồ Đào nha cũng vậy bị thẻ đỏ phạt 2 trận nhưng vì thương hiệu, quảng cáo đành gạt qua một bên. Có danh sách các cầu thủ danh tiếng khác. Chán Mớ Đời 



Ai cũng muốn xem thể thao theo tinh thần thể thao ngày xưa nhưng khi tiền bạc được dính vào thì khó có thể cưỡng lại được. Vì nếu không chúng ta phải trả tiền xem đài truyền hình rất nhiều. Họ cho xem gần như miễn phí thì bù lại cần quảng cáo để có thể trả chi phí cho sự tổ chức. Chúng ta sống ngày nay tỏng hoàn cảnh là tiền bạc đã làm giảm đạo đức, tinh thần thể tháo gia. Thể thao ngày nay là một show trình diễn, cần có cầu thủ nổi tiếng mới thu hút khán giả, mới làm tiền.


Kỳ này tổ chức ở Bắc Mỹ nên chắc không lỗ vì trước đây, các nước tổ chức giải túc cầu thế giới đều lỗ nặng. FIFA kêu là sẽ đem lại du khách, khách sạn này nọ. Điển hình là Qatar kỳ trước, xứ này giàu nên xây cất các vận đồng trường nhưng thu vào không bao nhiêu. Kỳ này ở Bắc Mỹ thì tương đối không cần phải xây vận động trường mới, nhất là ở Hoa Kỳ các sân vận động có thể chứa cả 100,000 khán giả. Kỳ này thấy khán giả ngoại quốc như Hoà Lan, ở ngoài sân vận động xem truyền hình vì vé quá cao mà cũng đầy.


Giải FIFA World Cup không chỉ là sự kiện thể thao mà còn là một “cỗ máy kiếm tiền” khổng lồ, nhưng lợi ích phân bổ không đồng đều giữa FIFA, các nhà tài trợ, du lịch và quốc gia/chủ nhà. FIFA là bên hưởng lợi lớn nhất. Với World Cup 2026 (đồng tổ chức Mỹ - Canada - Mexico, 48 đội, 104 trận):


Doanh thu dự kiến cho chu kỳ 2023-2026: Khoảng 11-13 tỷ USD, trong đó phần lớn từ năm 2026 (~8.9 tỷ USD).

    • Quyền truyền hình/phát sóng: ~3.9 tỷ USD (chiếm tỷ lệ lớn nhất).
    • Vé + dịch vụ hospitality (VIP): ~3 tỷ USD (tăng mạnh nhờ dynamic pricing, vé có thể lên hàng chục nghìn USD). Mình thấy ở Los Angeles có thể lên $91,000.
    • Tài trợ (sponsorships): ~2.8 tỷ USD.
    • Các nguồn khác: Licensing, merchandise…

So với Qatar 2022 (~7.5-7.6 tỷ USD), đây là mức cao kỷ lục. FIFA là tổ chức phi lợi nhuận nhưng tái đầu tư phần lớn vào phát triển bóng đá toàn cầu (prize money, hỗ trợ liên đoàn), dù vẫn giữ lợi nhuận lớn. Tiền thưởng (prize money): Tổng ~871 triệu USD (tăng mạnh), đội vô địch nhận khoảng 50-53 triệu USD.


Các quốc gia chủ nhà thường chịu chi phí khổng lồ về sân vận động, hạ tầng, an ninh, giao thông:

Brazil 2014: ~11-15 tỷ USD.

Nga 2018: ~14-16 tỷ USD.

Qatar 2022: ~200 tỷ USD (bao gồm hạ tầng tổng thể). Mà thâu về chả bao nhiêu.

2026: FIFA chi ~3.8-4 tỷ USD cho vận hành. Các thành phố chủ nhà Mỹ chịu hàng trăm triệu USD (an ninh, hỗ trợ), dù có hỗ trợ liên bang (FEMA ~625 triệu USD). Nhiều thành phố có nguy cơ lỗ (ví dụ New York dự kiến lỗ hàng chục triệu).


Nhiều nghiên cứu cho thấy lợi ích kinh tế thường bị thổi phồng, chi phí dài hạn (sân vận động “ma”) cao, trong khi lợi ích du lịch ngắn hạn. Dự báo tích cực: World Cup 2026 có thể góp 17-40 tỷ USD vào GDP Mỹ (và tổng thể Bắc Mỹ), tạo hàng trăm nghìn việc làm (du lịch, khách sạn, bán lẻ, vận tải). Du khách quốc tế tăng mạnh. Nghe nói có trên 3,5 triệu vé đã được bán.


Thực tế: Tác động thường tập trung ngắn hạn (tháng diễn ra), lợi ích lan tỏa không đều. FIFA và các công ty đa quốc gia (truyền hình, tài trợ) hưởng phần lớn. Chủ nhà có thể được lợi về hình ảnh, hạ tầng lâu dài nếu quản lý tốt (như Đức 2006), nhưng nhiều trường hợp không đạt kỳ vọng. Nếu không sử dụng lâu dài sẽ banh ta lông.


Tài trợ: Các ông lớn như Coca-Cola, McDonald’s, ngân hàng, công nghệ… chi hàng trăm triệu USD. Nên họ cần nhiều đòi hỏi như Ronaldo, Neymar,…cần phải được chơi hay bận áo có huy hiệu thương hiệu của họ. Như cầu thủ Messi, mỗi năm lên đến 185 triệu trong khi đá cho câu lạc bộ thì đâu 10% số tiền nhận hàng năm.


Rủi ro: Lạm phát, di dời dân cư, nợ công, “white elephant” (sân vận động bỏ hoang).


Xu hướng: World Cup ngày càng thương mại hóa (dynamic pricing vé, mở rộng số trận) để tối đa hóa doanh thu.


World Cup mang lại dòng tiền khổng lồ (hàng chục tỷ USD), nhưng FIFA và đối tác thương mại hưởng lợi chính, trong khi chủ nhà phải cân nhắc kỹ chi phí vs. lợi ích dài hạn. Nhiều chuyên gia kinh tế nghi ngờ giá trị “cú hích” thực sự so với đầu tư. Thường để làm đẹp mặt đẹp lòng chính phủ tổ chức chớ chả có ăn gì cả. Hoa Kỳ kỳ này làm ăn nhiều chắc chắn không lỗ vì không phải xây dựng hạ tầng cơ sở như các nước tổ chắc trước đây.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn