Hiển thị các bài đăng có nhãn Những mảnh nhớ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những mảnh nhớ. Hiển thị tất cả bài đăng

Tấm ảnh khiến đồng chí gái thất kinh

 Tấm ảnh khiến đồng chí gái thất kinh


Hôm nay, sau khi trình diễn đánh đàn hát với câu lạc bộ tây ban cầm về, đồng chí gái hỏi “thấy vợ anh giỏi không?”, mình kêu quá giỏi. Rồi mụ vợ hỏi anh biết thay dây đàn, mình nói biết nên cô nàng nhờ thay dây đàn dùm. Mình họ Ní nên nói ráng tập tự thay dây đi. Mụ vợ kêu không biết nên định mai nhờ tên nào đòi lấy $45 để thay dây đàn khiến mình suýt đứng tim, kêu thôi đưa dây đàn đây để thay.

Đồng chí gái và chị bạn trình diễn nhân ngày 30/4


Sau khi thay dây đàn, mụ vợ hỏi sao anh biết thay dây đàn hay vậy. Mình mới lấy album xưa, đưa cho mụ xem tấm ảnh chụp trên sân khấu ở Luân Đôn, mình và một anh chàng nào quen ở Luân Đôn đánh đàn hát văn nghệ trong dịp lễ Vu Lan. Đang đánh thì thì anh chàng ra hiệu là cây đàn của anh ta bị đứt dây thế là mình phải chơi solo cho hết bài. Chán Mớ Đời. Có lần ai thấy tấm ảnh này có còm là biết anh chàng đánh đàn chung với mình khi xưa ở Luân đôn. Sau này qua Hoa Kỳ mình cũng hay hát cho sinh viên nghe những bài hát của văn đoàn Lam Sơn, của tổng hội sinh viên Paris.


Mụ vợ xem tấm ảnh, ngạc nhiên rồi kêu anh biết đàn khi xưa. Chớ răng! Sao anh không tiếp tục đánh đàn sau khi lập gia đình. Mình nói cô kêu giọng hát tôi rất tồi. Anh mà muốn lấy tui thì hứa không bao giờ hát nữa. Bỏ vụ hát hò đi, lo kiếm tiền nuôi vợ con đi. Thế là cuộc đời ca nhạc sĩ của mình chấm dứt từ ngày lên xe bông về nhà đồng chí gái. Ngày nay lại có vụ karaoke, đi dự tiệc ở nhà ai là có vụ karaoke, thiên hạ cứ xúi mình cầm microphone để biểu dương cái giọng ca rất tồi của mình nên đành từ chối. Vì phải biết tự trọng, không nên phá tan tiệc vui. Mình kiếm một góc để ngủ đến khi vợ đánh thức dậy lái xe về.  


Mình thấy vài thân hữu có giọng hát cực kỳ phản cảm nhưng ghi danh hát ná thở để bồi dưỡng cho các lỗ tai người già hay bị lãng. Còn có người bắt ông chồng quay video rồi tải lên mạng khiến mình chới với. Mấy ông chồng thì cầm máy ảnh to đùng đi qua đi lại trước sân khấu để quay vợ nhưng các camera men của Paris By Night. Chán Mớ Đời.

Một thời để nhớ. Cây đàn này ở Paris thằng cháu thầu 

Về già âm nhạc giúp con người không mất ký ức. Nếu chịu đi nhảy đầm sẽ giúp trí nhớ dai hơn. Cuộc đời học đàn của mình khởi đầu từ bé khi còn ở Đà Lạt. Mình thấy dì Thanh con của ông bà Phúng học đàn Hạ Uy Di với ông thầy dạy đàn ở đường Tăng Bạt Hổ. Nghe ẻo ẻo rất hay nên xin bà cụ đi học đàn. Mình ghi danh học đàn với ông thần này, nghe nói sau 75 mới khám phá ra ông ta là nằm vùng. Mình học ông ta được 1 tháng thì ông ta lắc đầu kêu mày chỉ đánh đàn bà thôi chớ còn đánh đàn thì... câu nói của ông ta khiến dâng lên trong mình nổi buồn cô lựu nên tự ái quyết không đi học đàn nữa mà đi đánh bi-da với tên Phong, con tiệm may Văn Gừng, chấm dứt cuộc đời ca nhạc sĩ của mình. Sau này, gặp lại Thanh Tịnh và thằng Hùng con Hiệp Tam Kỳ, vẫn tiếp tục học với ông thầy dạy đàn, đánh đàn như tây. Khiến mình tiếc thầm cho dòng sống bỏ lại.


Sau khi tốt nghiệp, mình qua Lausanne, Thuỵ Sĩ, có tên bạn, cũng du học sinh, quen thời mình đi làm ở Ý Đại Lợi, kiếm cho một chân phụ tá trong trường bách khoa Lausanne. Tên này bắt đầu học đàn, nói là muốn cưa gái là phải biết đàn. Thế là mình mượn cuốn sách tự học tây ban cầm do nhạc sĩ Phạm Duy biên soạn của hắn, nhờ cô thư ký chụp photocopy rồi mua cây đàn về tập. Bắt đầu sự nghiệp đi cưa gái. Buồn đời mình làm thơ rồi phổ nhạc bú xu la mua. Sau này mình xem lại thì phải công nhận là dỡ thật. May mà đồng chí gái, tình thật nói lên sự thật để xây dựng tổ ấm, kêu giọng ca anh rất tồi. Chớ không có đồng chí gái, mình cứ tưởng là thần đồng nhạc hải ngoại thì chết chắc. Muôn đời không có vợ. 


Lúc mới tập đàn thì phải học các nốt nhạc Mí Pha Sol La Si Đô đủ trò, khi qua mỹ thì chúng lại đọc A B C D này nọ khiến mình đã ngu lại càng ngu lâu dốt bền. Vấn đề là mỗi lần có họp mặt sinh viên mình hay đem cây đàn ra hát thì cha con họ bỏ chạy vào cầu tiêu hay nhà bếp, không ai ngồi thưởng thưởng giọng ca oanh vàng của Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen.


Sau này mình mới hiểu con gái đàn bà họ thích nhạc tình yêu còn mình thì chỉ nhớ mấy bài hát khi xưa nghe trên đài phát thanh Đà Lạt như “giặc đến nhà đàn bà cũng phải đánh, vận nước ta gặp hồi gian nguy, anh em ta ơi cùng nhau kết đoàn, cũng nhau chống giặc không gì hay hơn. Nhân dân tự vệ cầm súng cầm dao, gậy gộc xuống đường,…” hay màu hè đỏ lửa, mỗi ngày nghe “cờ bay cờ bay trên thành phố thân yêu vừa chiếm lại đêm qua bằng máu, cờ bay 

Từng ngóng đợi quân ta tiến về

Ta ôm nhau mắt lệ nghẹn ngào quì hôn đất thân yêu

Quảng Trị ơi, chào quê hương giải phóng

Hồi sinh rồi này mẹ này em

Vui hôm nay qua đêm đen tìm thấy ánh mặt trời

Đi lên. Đi lên trên hoang tàn ta xây dựng ngày mai

Nhà vươn lên người vươn lên

Quân bên dân xây tin yêu đời mới

Đón nhau về, anh đưa em về Gio Linh, Cam Lộ, Đông Hà

Sạch bóng thù, đồng hân hoan quân dân vui

Vang câu hát tự do …”


Hay “giặc miền bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào “.


Sau có một tên mặt mũi không được sáng sủa lắm nhưng gái bu như ruồi cực nhiều nên mình mời hắn đi ăn phở để hỏi hắn tuyệt chiêu. Hắn kêu mày không kiểu gì cả về phụ nữ. Mày học đánh đàn phải học các nốt MI Fa Sol La Si Đô này nọ. Tao chỉ cần học hai nốt nhạc mà phụ nữ ưa chuộng, ngắn gọn Đô và La, còn mày đàn hát phun cả nước bọt vào mặt mấy em thì chúng bỏ chạy là đúng rồi. Còn tao thì hỏi em muốn đi shopping với anh, muốn mua gì thì nói anh mua cho. Đô la lơ hợp âm của tiếng nói của tình yêu. Xong om.


Vấn đề là mình vốn dòng keo kiệt nên không dám mua quà cho mấy cô. Chỉ khi phát hiện ra mối tình hữu nghị của đồng chí gái thì mình mới bấm bụng mua quà. Nhưng với giá 50%. Dạo đó hãng GUcci te tua nên cuối năm thì có cô đồng nghiệp kêu, chị tao làm cho Gucci, có thể mua đồ được 50% off nên mình bấm bụng nhờ mua cho cái đồng hồ GUCCi. Đồng chí gái thích lắm và cảm động, không ngờ tên keo kiệt này dám mua tặng cái đồng hồ Gucci. Chở cô nàng về nhà, buồn đời sao cô nàng nói hay anh đem trả cái đồng hồ này, lấy tiền gửi về cho gia đình anh ăn Noel khiến mình cảm động. Mình nói đã gửi rồi. Câu nói của đồng chí gái khiến mình nhất quyết đăng ký quản lý đời em khiến cuộc đời mình bước sang một trang sử mới.


Cô nàng kêu giọng ca anh rất tồi, anh muốn lấy tui thì thề không bao giờ hát nữa. Các bác nào đọc bài này thì lần sau thông cảm cho em, không bắt em cãi lời vợ già. Đừng kêu em hát cho vui này nọ. Em thấy mấy bác hát bồi dưỡng cho cái lỗ tai nông dân của em là vui rồi. Quá vui nữa. Nhưng đừng có gửi cho em nguyên cái file để xem. 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Sự sụp đổ của Việt Nam Cộng hòa năm 1975 dưới mắt người Mỹ

 Sự sụp đổ của Việt Nam Cộng hòa năm 1975 dưới mắt người Mỹ 


Chiến tranh Việt Nam, theo mình đọc hay xem phỏng vấn trên các đài History về Việt Nam thì người Mỹ đa số đổ lỗi cho Việt Nam Cộng Hoà để tự giải thích sự thất bại của họ tại chiến trường Việt Nam. Họ viện dẫn thất bại vì lãnh đạo miền nam tham nhũng này nọ. Nhưng họ quên chính họ là những người dẹp ông Diệm để đưa các tướng lãnh lên lãnh đạo. Mấy ông tướng này thường khi xưa đi lính cho tây rồi được lên chức sĩ quan khi Pháp về nước sau khi thất trận tại Điện Biên Phủ, chính quyền mới cho họ theo học vớ vẩn huấn luyện vài tháng thì lên sĩ quan. Ông cụ mình có hai cơ hội đi học khoá sĩ quan hay y tá, thì ông cụ chọn học y tá vì không muốn bắn giết. Nên sau khi giải ngủ thì đi chích dạo, sau 75 vào tù cứu được nhiều người. Có người nhớ ơn hay ghé nhà đấm lưng cho ông cụ. Trình độ không giỏi lắm, thế hệ thứ hai sĩ quan được đào tạo có bài bản tại các trường sĩ quan như Võ Bị Quốc Gia, Thủ Đức vì có trình độ cử nhân. Thế hệ cấp tá này chưa kịp thay thế thế hệ lính của tây ngày xưa thì đã tan hàng. Chán Mớ Đời



Cái nguy hiểm là con cháu chúng ta sinh ra tại hải ngoại và học ở trường về lịch sử chiến tranh Việt Nam sẽ có cái nhìn lệch lạc về cuộc chiến và chúng sẽ không hiểu lý do chúng ta bỏ nước ra đi. Thậm chí có thể khinh khi cha ông của chúng vì tài liệu chiến tranh do kẻ thắng cuộc viết và Hoa Kỳ. Vì tin tức sách báo của người Mỹ viết đều để xoá bỏ mặc cảm và đổ lỗi cho Việt Nam Cộng Hoà. Người Mỹ nói với chúng tôi là cộng sản xấu, kêu chúng tôi phải chống lại với sự tuyên truyền, xây dựng thành trì tự do rồi khi người Mỹ bắt tay với Trung Cộng để bán coca cola thì người Mỹ bỏ chúng tôi kêu lỗi chúng tôi không chiến đấu mà nghe nói có trên 1 triệu người miền nam chết hay bị thương còn Hà Nội thì 3 triệu người. Con số này thì không bao giờ biết rõ chỉ biết số thương vong của người Mỹ là trên 50 nghìn người và một số mất tích còn Việt Nam Cộng Hoà thì không ai nhắc đến còn Hà Nội thì sẽ không bao giờ công bố. Tóm lại người Việt hai bên đánh nhau do các cường quốc uỷ nhiệm.


Có lẻ cảnh nhìn các nấm mồ ở nghĩa trang quân đội Việt Nam Cộng Hoà ở Biên hoà khiến mình thất kinh khi thấy hàng hàng lớp lớp các nấm mộ tử sĩ chết trẻ toàn là 19-20 tuổi. Mình thấy hình của đại sứ mỹ tuần này có đến thắp hương ở nghĩa địa này. Ai buồn đời thì theo dõi toà đại sứ Hoa Kỳ trên mạng.


Hôm qua có người gửi cho mình một bài viết của một giáo sư trẻ gốc việt, đi theo diện H.O. Vì ông bố đi tù mấy năm. Ổng ta kể là ở Việt Nam bị gọi con nguỵ, rồi sang Hoa Kỳ thì bị học sinh trong lớp nghe giảng về chiến tranh thì hỏi bên nào rồi kêu mày đáng bị thua nên cuối cùng anh ta theo học để dạy lịch sử Việt Nam theo những gì đã kinh qua. Chúng ta cần giải độc cho người Mỹ về chiến tranh Việt Nam. Tháng này khi đến phiên mình diễn thuyết tại hội toastmasters thì sẽ nói đến vụ này. Mình thấy bỏ công sức ra để giải thích cho người Mỹ rõ về cuộc chiến, lối nhìn quan điểm của kẻ thua cuộc hay hơn là xúm nhau lại chửi bới nhau dân chủ với cộng hoà.


Hôm trước, ở Texas, có vợ chồng anh bạn kể là khi đi học đại học, ông thầy nói soạn bài về chiến tranh Việt Nam nhưng họ không rành lắm nên cũng không giải thích được cho bạn học người Mỹ hiểu thêm về tình hình chiến tranh Việt Nam. Mình khi xưa cũng i tờ nên phải kiếm sách báo về chiến tranh Việt Nam đọc. Tin tức của Việt Nam Cộng Hoà, của người Mỹ, của Hà Nội để tự cho một kết luận thay vì nghe một chiều. Ai buồn đời thì vào đây đọc để hiểu thêm lý do Việt Nam Cộng Hoà thua.


https://www.wilsoncenter.org/sites/default/files/media/documents/publication/CWIHP_Working_Paper_73_Soviet-Vietnamese_Intelligence_Relationship_Vietnam_War.pdf

Sau hiệp định Paris, Người Mỹ có chương trình Việt Nam hoá chiến tranh, huấn luyện Việt Nam Cộng Hoà đánh trận như họ, dùng trực thăng rãi quân nhưng khi người Mỹ rút quân không cung cấp thêm khí tài, nhiên liệu gần như cúp viện trợ thì có máy bay cũng đâu có bay được. Có súng không đạn thì bù trớt.


Có lần thằng cháu họ học UCLA ghé nhà mình ngủ qua đêm với bố nó. Sáng ra nó lấy sách về cuộc chiến Việt Nam viết bằng tiếng mỹ đọc. Nó kêu là lần đầu tiên đọc cuốn sách anh ngữ nói rõ về chiến tranh Việt Nam, khác biệt với những gì nó đã từng đọc. Và sau đó nó hỏi mình thêm thì thất kinh về những gì mình giải thích khác với những gì nó đọc trong sách hay học ở trường. Bố nó thì khi xưa còn bé nên chả hiểu gì nhiều về chiến tranh Việt Nam, cứ vượt biển rồi học hành ra đi làm nuôi vợ con.


Mình xem các buổi nói chuyện của ông Merle L. Pribbenow II, nói chuyện tại các lớp đại học Hoa Kỳ. Rất ấn tượng vì ông ta đọc, dịch tài liệu chiến tranh Việt Nam từ phía Hà Nội, cũng như Sàigòn để tìm hiểu thêm về cuộc chiến Việt Nam. Trước đây ở Berkeley, có một ông mỹ hình như CIA khi xưa tên Douglas Pike, có dịch thuật tài liệu của Hà Nội. Mình tóm tắc lại đây:


Ông Pribbenow II cho biết đưa ra một ý tưởng khá đơn giản nhưng rất khó nghe đối với nhiều người mỹ. Mình nghĩ cũng như đối với người Việt theo Việt Nam Cộng Hoà như mình rất khó chịu. Nếu chúng ta chỉ đọc tài liệu của Mỹ, chúng ta sẽ không bao giờ hiểu đúng về Chiến tranh Việt Nam. Vì sao? Bởi vì trong suốt nhiều năm, chúng ta nhìn cuộc chiến này gần như chỉ từ một phía. Chúng ta có báo cáo, có số liệu, có phân tích… nhưng lại thiếu một thứ rất quan trọng: cách suy nghĩ của đối phương của Hà Nội. Ngày nay, mình hay đọc tài liệu, sách báo của Hà Nội để hiểu họ thêm. Mình có ông chú ruột bị B52 dập chết trên đường mòn Hồ Chí Minh trên đường vào Nam. Bố mình thì phản động còn Chú mình thì liệt sĩ. Ông bà mình có 3 người con trai, một người thì bị tây bắn chết, một người thì bị máy bay dập chết trên đường mòn HCM và ông cụ mình thì bị việt minh bao vây nhà ở quê để giết vì không theo họ, bỏ chạy vào nam rồi sau 75 bị đi tù 15 năm.


Chúng ta phải hiểu rằng thực ra có hai cuộc chiến đang diễn ra cùng lúc. Với Hoa Kỳ, đây là một phần của Chiến tranh Lạnh với Liên Xô và Trung Cộng: Ngăn chặn cộng sản tràn ngập đông Nam Á qua thuyết Domino. Nhưng thực tế cho thấy là khi Đông-Dương rơi vào tay cộng sản thì các nước lân cận không theo cộng sản. Giữ thế cân bằng toàn cầu. Nhưng với phía Bắc Việt Nam, đây là: Một cuộc chiến giải phóng dân tộc. Một cuộc chiến lâu dài. Một cuộc chiến mà họ sẵn sàng trả giá rất cao.


Và chính sự khác biệt này tạo ra vấn đề. Người miền nam như mình thì hiểu chủ trương cộng sản vì sau 75, Hà Nội đã áp đặt lý thuyết cộng sản trên toàn nước Việt Nam. Như ông Lê Duẫn đã từng tuyên bố, chúng ta đánh cho tàu cho Liên Xô. Đúng hơn là Việt Nam Cộng Hoà và Hà Nội đều đánh nhau theo kiểu chiến tranh uỷ nhiệm cho Hoa Kỳ và Liên Xô và Trung Cộng. Nhưng trong thời chiến tranh họ dùng chiêu bài, kêu gọi đánh cho “Mỹ cút nguỵ nhào”. Chính phủ Ngô Đình Diệm không muốn lính mỹ đổ bộ tại miền Nam, vì sẽ giúp cho Hà Nội có chính nghĩa kêu đánh đuổi tân thực dân nên bị dẹp qua một bên.


Hoa Kỳ muốn kết quả nhanh trong khi Hà Nội chuẩn bị cho cuộc chiến kéo dài nhiều năm, thậm chí nhiều thập kỷ. Hình như mình có đọc đâu đó là ông Hồ có tuyên bố Việt Nam sẵn sàng chiến đấu 100 năm để dành lại độc lập. Người Mỹ thích nhanh chóng nên bỏ chạy. Sau này họ cố gắng ở Á Phủ Hãn nhưng sau 20 năm thì cũng bỏ của chạy lấy người.


Ông ta giải thích về chiến lược của Hà Nội sau khi đọc tài liệu của họ là Hà Nội không hề “liều lĩnh” như nhiều người nghĩ. Ngược lại: Họ tính toán rất kỹ, lên kế hoạch dài hạn và họ cực kỳ linh hoạt. Ông ta đưa ví dụ cuộc tấn công Mậu Thân. Về quân sự, họ chịu tổn thất nặng. Nghe nói trên 300,000 người nhưng về chính trị? Họ đã làm thay đổi hoàn toàn cách người Mỹ nhìn cuộc chiến khi người Mỹ xem các hình ảnh Việt Cộng tấn công toà đại sứ mỹ tại Sàigòn. Và trong chiến tranh, điều đó đôi khi quan trọng hơn thắng thua trên chiến trường.

Sách được bán trên Amazon

Vấn đề của Hoa Kỳ, chúng ta thắng rất nhiều trận đánh. Nhưng câu hỏi là: Thắng để làm gì? Chiến lược của chúng ta bị chia cắt: Quân đội làm một việc, Chính trị làm một việc khác. Đó là vấn đề của nền Dân Chủ, như hiện nay chính phủ Trump bỏ bom Ba Tư nhưng đảng Đối Lập lại công kích tìm cách ngăn chận. Và quan trọng hơn: công chúng Mỹ dần mất niềm tin với phong trào phản chiến được sự hổ trợ của tình báo Liên Xô. Khi chúng ta thấy Jane Fonda, Joan Baez đến Hà Nội ngồi trên súng phòng không bắn hạ các phi công Hoa Kỳ. Khi điều đó xảy ra, kết quả gần như đã được quyết định.


Ông ta nói đến sự 30/4/1975. Nhiều người nghĩ rằng sự sụp đổ năm 1975 là đột ngột. Nhưng từ góc nhìn của ông ta và từ tài liệu phía Bắc, điều đó không hề bất ngờ. Hà Nội bắt đầu bằng một bước rất thông minh: tấn công Phước Long. Nhớ dạo ấy mình đang có mặt ở Sàigòn, chuẩn bị đi Tây, thấy thiên hạ đi biểu tình, giăng biểu ngữ toàn dân cùng với dân Phước Long này nọ. Để quan sát phản ứng của Mỹ và khi không có phản ứng… Hà Nội hiểu rằng:“Cơ hội đã đến. Thời cơ đã chín muồi” Khi hiệp định Paris kết thúc với bộ đội miền bắc vẫn được phép ở lại miền nam thì xem như sự kết thúc Việt Nam Cộng Hoà chỉ là ngày tháng. Ông Thiệu đã chống đối dữ dội vụ này nhưng không có chọn lựa.


Nên nhớ dạo ấy ông Nixon, người đã hứa bú xua la mua, với ông Thiệu là sẽ bỏ bom Hà Nội này nọ nếu họ vi phạm hiệp định, nghe kể không biết có thật hay không vì bằng miệng. Đúng lúc ông thần này bị Watergate nên cuối cùng từ chức. Ông chủ tịch quốc hội Gerald Ford lên thay thế thì chới với, quốc hội không muốn viện trợ cho Việt Nam Cộng Hoà nữa. Nghe ông Đinh Văn Đệ, nằm vùng, được quốc hội Việt Nam Cộng Hoà cử đi xin viện trợ, ông này lại nói với đại biểu Hoa Kỳ quá muộn. Mình đọc trên báo Việt Cộng phỏng vấn ông ta có bí danh gì quên. Việt Nam Cộng Hoà họp về quân sự đều có mặt ông ta nên chuyển tin tức cho Việt Cộng hết. Chán Mớ Đời 


Sau đó mọi thứ diễn ra rất nhanh. Khi Cao Nguyên vùng hai chiến thuật sụp đổ: Quân đội Việt Nam Cộng Hoà mất tổ chức, Dân thường hoảng loạn bỏ chạy theo lính rút quân, lãnh đạo mất kiểm soát, và điều quan trọng nhất: Niềm tin biến mất. Một khi binh sĩ không còn tin rằng họ có thể thắng…thì cuộc chiến thực chất đã kết thúc.


Trong lúc Đà Lạt bỏ ngõ, gia đình mình di tản về Sàigòn qua ngõ Phan rang rồi Bình Tuy, binh sĩ hay sinh viên trường võ Bị cũng bỏ chạy theo lệnh rút quân. Có chị bạn ở Đà Lạt cho biết là trước mấy ngày Đà Lạt bỏ ngõ thì có một người em bà con của ông bố, ngoài bắc được người Đà Lạt nằm vùng dẫn đến nhà nói chuyện. Có lẻ vì vậy ông bố quyết định ở lại. Ông bố này thuộc loại đại gia Đà Lạt khi xưa nên chắc cũng có đóng góp cho cách mạng nên sau 75 được tuyên dương là tư sản dân tộc này nọ rồi bị đánh tư sản. Cuối cùng bỏ của chạy lấy người đưa cả gia đình vượt biển hết.


Trong chiến dịch Frequent Wind, chúng ta thấy hình ảnh trực thăng trên nóc tòa nhà, di tản người Mỹ ra khỏi Việt Nam Cộng Hoà. Nhiều người nghĩ đó là thất bại về quân sự. Nhưng thực ra, đó là: Thất bại trong dự đoán, trong việc hiểu tốc độ sụp đổ. Mọi thứ diễn ra nhanh hơn tất cả những gì chúng ta chuẩn bị. Tương tự khi tổng thống Biden ra lệnh rút quân khỏi Á Phủ hãn, người dân cũng bỏ chạy trước bước tiến của Taliban. Súng ống để lại cho Ba Tư xài bắn máy bay mỹ.


Chiến tranh không chỉ là: Súng, Bom hay số lượng quân mà chiến tranh là: Ý chí, Chiến lược và khả năng hiểu đối phương. Chúng ta không thua vì không đủ mạnh. Chúng ta thua vì không hiểu đúng cuộc chiến mà mình đang tham gia. Chúng ta thấy BA Tư ngày nay, bom rơi banh ta lông nhưng vẫn kiên cường chống đế quốc sa tan.


Ông ta cho biết nếu chúng ta muốn học lịch sử, không chỉ là Việt Nam, mà bất kỳ cuộc chiến nào, xin hãy nhớ điều này: chúng ta phải nhìn từ cả hai phía. Nếu không, chúng ta chỉ đang nhìn một nửa sự thật. Tương tự đồng bạc đều có hai mặt. Chúng ta phải quan sát cả hai bên. Mình đọc tài liệu của Hà Nội thì trong thời kỳ chiến tranh họ nghiên cứu tâm công của Nguyễn Trãi rất kỹ. Điển hình trong thế giới liên xô, chắc chắn là có sự chống đối, mầm mống phản động nhưng ít ai dám đưa mặt ra vì sẽ bị bỏ tù cải tạo. Ngược lại trong thế giới tự do thì các nước Tây Âu đều có đảng cộng sản hoạt động công khai và được pháp luật che chở mà ngay Ý Đại Lợi dạo ấy có đến 30% cử tri, Pháp có đến 25% cử tri bầu cho đảng cộng sản. Để hôm nào mình kể vụ này vì âu châu dạo đó như Pháp quốc có thể bị nội chiến vì người theo cộng sản rất đông.


Nhờ đó mà Hà Nội được sự tiếp sức của Mạc Tư Khoa, khuyến khích thanh niên Tây Âu xuống đường, ở Hoa Kỳ thì lộn xộn vì vụ Civil Rights do ông Martin Luther King Jr. Dẫn đầu xen kẻ với phong trào kháng chiến. Ông Ngô Vĩnh Long, con của bà Ngô BÁ Thành được nhóm thiên tả tuyển, cho qua Hoa Kỳ du học, thành lập báo chí chống Sàigòn đủ trò. Tương tự các sinh viên khác như sinh viên Nguyễn Thái Bình,… chưa kể ở miền Nam dạo đó mình đọc báo nghèo nói ký giả đi ăn mày, nằm vùng, mấy ông sư xuống đường tự thiêu này nọ.


Cứ tưởng tượng hàng ngày, xem truyền hình thấy chiếu cảnh dội bom napalm ở Việt Nam, dân tình bỏ chạy, người Mỹ đâu biết là người dân bỏ chạy vì sợ Việt Cộng mà nghĩ tại mỹ bỏ bom. Hay vụ Mỹ Lai, khi thấy hình ảnh đàn bà con nít bị quân đội mỹ giết, máu khắp nơi. Một tên sinh viên ở âu châu chắc chắn sẽ cảm thông và dần dần sẽ thiên về Hà Nội. Trở thành Việt kiều yêu nước. Trong khi đó các hình ảnh Mậu Thân tại Huế, Việt Cộng tàn sát mấy ngàn người trong vòng mấy tuần chiếm đóng, không ai biết. Tuyệt nhiên không có chiếu cho người Mỹ hay tây phương xem. Ngày nay thì bắt đầu có nghe truyền thông mỹ nói đến nhưng rất ít. Khi mình nói chuyện với người Mỹ về Mậu Thân, họ chỉ nhớ Việt Cộng đánh vào toà đại sứ mỹ chớ chưa bao giờ nghe đến vụ thảm sát mấy ngàn người tại Huế.


Trong khi chính phủ, lãnh đạo của Hà Nội được duy trì hoài, còn Hoa Kỳ thì cứ 4 năm bầu lại tổng thống và 2 năm bầu lại quốc hội nên chính sách không được định hướng lâu dài hoàn toàn như Hà Nội. Trong những buổi nói chuyện của ông giáo sư, mình thấy cần đưa thêm tiếng nói của người theo Việt Nam Cộng Hoà, và Mặt trận Giải pHóng Quốc Gia.


Tại sao Việt Nam Cộng Hoà chống lại Hà Nội, vì không muốn xây dựng Việt Nam theo mô hình xã hội chủ nghĩa mà ngày nay chúng ta thấy lý do. Thiên hạ hay chửi mấy người theo Mặt Trận Giải Phóng, nhưng cũng nên cho họ tiếng nói. Họ phát sinh từ đối lập, và sợ bị bắt nên trốn vào Bưng, tổ chức này do Hà Nội tổ chức để lấy danh nghĩa cho cuộc chiến. Chúng ta thấy khi 300,000 người miền Nam tập kết ra bắc, Hà Nội đã bố trí người ở lại miền nam để thành lập cục R, để đánh phá miền Nam. Sau 75 thì thành viên của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam hay chính phủ cách mạng lâm thời chi đó bị Hà Nội dẹp qua một bên. Lúc đầu họ để Nguyễn Hữu Thọ và Nguyễn Thị Bình sống sót vì Madame Bình được ngoại quốc biết đến, nể nang khi hoà đàm Paris. Còn thì bị dẹp tiệm hết như tướng Trần Văn Trà,…


 (còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Nghe và xem hình Đà Lạt xưa của Mực Tím Sơn Đen trên you-tu-be

 Nghe và xem Mực Tím Sơn Đen trên you-tu-be


Lúc này đã già 72 mà lại mê chuyện của Sơn Đen mới thật là ngộ.
Chị em tôi là dân demi Dalat, mà sao biết nhiều chuyện thế,
Gia đình tôi nhập cư Dalat năm 1968, chạy loạn từ Du Sinh xuống số 1 Phan Đình Phùng cho đến khi di tản.
Từ đó năm ở Dalat là ký ức, là một quãng đời không bao giờ quên, không bao giờ rời xa.
Cảm ơn Sơn nhiều lắm nha.
Vì có người giúp mình nhớ lại quê hương thứ hai thật là đáng trân trọng.


Mấy hôm nay, lái xe mở YouTube nghe đài của ông thần Chử Nhị Anh, dùng trí tuệ nhân tạo để đọc và tải mấy tấm ảnh Đà Lạt xưa do ông Kính, gửi trên 1,000 tấm ảnh xưa. Ai nhớ Đà Lạt xưa nên xem và nghe thuyết minh hình ảnh xưa Đà Lạt. Mấy bài được TTNT đọc mà mình viết cách đây cả một con giáp. Thú thật mình viết cho vui nên không nhớ đã viết gì. Viết những gì lùng bùng trong đầu xong thì quên. Nay nghe lại những gì đã viết mình thất kinh. Không ngờ mình đã viết được những điều này. Mình viết xong gửi cho mấy người bạn rồi quên đã viết gì. Khi ông thần Nhị Anh biên soạn thành kỷ yếu “Mực Tím Sơn Đen” thì biết vậy thôi chớ không đọc lại.


Nghe lại thì đa số các bài này mình viết trên email khi gửi cho mấy người bạn học cũ nên không giữ lại và không có trên bờ lốc. Hơi tiếc vì hơn cả trăm bài. Có đăng một số trên trang nhà Văn Học, ai tò mò thì kiếm trên đó, chỉ có tội là chữ đọc nhỏ. Lười viết lại hay sửa đổi. Trên trang nhà Văn Học mình đoán chỉ có lưu một số thôi, còn số còn lại thì nằm trong kho của nhóm Văn Học Google Mail nhưng nay đã được huỷ.


Ai ngờ viết chơi cho đỡ buồn đời làm vườn lại tiếp tục viết đến ngày nay. Kinh. Từ ngày mua cái vườn mình mới bắt đầu viết chuyện đời xưa. Chỉ có phần giọng nói mình thì hơi bị cà giựt chưa nguyên chất lắm. Thật sự trong đầu mình viết có lúc chữ hậu 75, chữ tiền 75 nên nếu Ây Ai làm được với giọng bắc hậu 75 và trước 75 thì vui hơn.


Chả biết 10 năm nữa kỹ thuật sẽ đi đến đâu. 10 năm về trước ông thần Nhị Anh, làm kỷ yếu bỏ lên Amazon là thấy lạ vì khi nào có người đặt mua thì họ mới bắt đầu in rồi gửi cho người mua. Nay Ay Ai làm kiểu này lại lồng hình ảnh Đà Lạt xưa vào thấy quá đỉnh cho ai buồn đời muốn xem mấy ngày tấm ảnh Đà Lạt xưa do nhiều người Đà Lạt xưa lưu trữ rồi gửi cho mình. Mình thấy nhiều người tải hình ảnh Đà Lạt xưa và bỏ nhạc, đây thuyết minh chuyện về người ở Đà Lạt xưa với hình ảnh thấy phê hơn.

Ông thần Nhị Anh cứ chia mỗi phần trong cuốn Mực Tím Sơn Đen do ông thần biên soạn 100 bài viết tiêu biểu của mình 10 năm về trước. Mỗi tập đọc dài độ đâu 90 phút, vừa lái xe vừa nghe thấy hay hay. Mình ngạc nhiên là không ngờ khi xưa, 10 năm về trước mình có thể đột phá tư duy viết bú xua la mua mà có nhiều bài rất cực đỉnh về tư duy của một kẻ lưu vong. Mình không ngờ có thể viết như Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen . Viết đến đây thì ông thần Nhị Anh gửi cho cái này nên tải lên đây cho tiện.


Đây là phần tiến sĩ Chử Nhị Anh giải thích trên trang nhà của trường và xưa tại Đà Lạt 

Trong Chương Một: Nguyễn Hoàng Sơn viết miệt mài gần 500 trang, về chuyện ngày xưa ở Đà Lạt, dưới mái trường Văn Học, thỉnh thoảng cả trăm cái tên và những mẩu chuyện hơn 60 năm trước, chính người trong cuộc cũng ngẩn tò te. Viết về cha, về mẹ, anh em, bạn bè, thầy cô với những chi tiết và nhận xét tinh vi.

Chương Hai: Hắn kể lại cuộc đời phiêu bạt bôn ba tung tăng khắp thế giới, ghi lại những ký ức về cô Tây bà Đầm, kẻ da đen người da trắng, những nét chấm phá của thời đại qua con mắt một sinh viên Việt xa nhà đầy thú vị.

Chương Ba: Hắn viết về cuộc sống ở Mỹ, những tính toán của một kiến trúc sư hoá địa chủ, những chọn lựa ngày thường với vợ con, công việc, rồi nhìn sâu về những tư duy của người Việt - hồi xưa, ngày nay - ở Mỹ, tại quê nhà sau nhiều năm trở về thăm viếng.

Chương Bốn: Trong phần Địa Cầu Ta, lại quay nhìn lại thế giới với con mắt người viết sử. Những tư duy về Cộng Sản, Tư Bản, Thực Dân, Người Việt đặt lên những câu hỏi không có trả lời, mà ngày nay sau mươi năm, dần dần đã hiển thị. Cuối cùng, Sơn Đen nhìn lại cuộc đời mình và những người chung quanh: "Trăm Năm Chung Một Chuyến Tàu".

https://youtube.com/playlist?list=PLa-jHHzi_0wp-7R_lTHJy-v7oocrAbKFy&si=u9tNOYZysnTA7M7x


Mà mình cũng không hiểu sao lại nhớ những chuyện đâu đâu của Đà Lạt khi xưa. Hèn gì đầu óc khi xưa ngu học cực ngu, cứ ngóng chuyện thiên hạ, không chịu học hành gì cả. Nay mới hiểu bạn học khi xưa kêu sao mình nhớ mấy chuyện đâu đâu. Những chuyện như tên Bùi Văn Đông, năm 6 ème trong lớp cứ độ 11 giờ là nó đem mì gói ra ăn này nọ. Thầy giảng thì thầy giảng nó cứ bẻ mì gói bỏ vào mồm nhau ngồm ngoàm. Xong om


https://youtu.be/iCPYKeJ_Os8?si=Z3Y3xJh7OvfMI6BD


Mấy video YouTube được chia ra 4 chương:

Chương Một: Những ngày xưa thân ái

Được chia thành 3 phần: những ngày xưa thân ái kể về Đà Lạt, gia đình, thầy cô và bạn học và gia đình. Đến những mảnh nhớ về tuổi thơ, đời sống tại Đà Lạt xưa và trong gia đình. Sau đó đến Mái trường xưa Thành Phố Xưa, kể về những mối tình học trò, những con hẻm Đà Lạt khi xưa. Chợ Đà Lạt và khu Hoà Bình.


https://youtu.be/1extaDa4fjI?si=4x-BUdLOX9zQ071w


Chương Hai: Dế Mèn Phiêu lưu ký, nói về khi mình đi tây, một mình trên đất lạ, du hành khắp âu châu thời sinh viên, rồi trở lại Đà Lạt lần đầu tiên và những nơi khác tại Việt Nam. Sàigòn mất, bắt đầu cuộc sống lưu vong, tỵ nạn ở âu châu rồi sang Hoa Kỳ.


Chương Ba: nói về quê hương mới

Chương này nói về cuộc sống sau khi rời Việt Nam, về cuộc sống làm ăn, gia đình học hành, con cái.


Chương Bốn: Tôi đi giữa Đám Bụi Mờ

Các bài viết về Địa Cầu Ta về những suy tư về đời sống, kinh tế, tình cảm người Việt. Cuối cùng là 100 năm chung một chuyến đò, nói về văn hoá lưu vong, giấc mơ Hoa Kỳ cuối cùng là Việt Nam trong mắt Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen .


Ông thần Nhị Anh để hai giọng nói; nam và nữ cho có vẻ âm dương. Mình thấy cũng hay nhưng giọng của Bội Quỳnh Hoa nghe khá hay. Cứ vào tài khoản của ông Nhị ANh trên yOutube (NhiANh Chu) để nghe và xem hình ảnh Đà Lạt xưa.

Ai muốn tìm bạn học quen Đà Lạt xưa thì vào trang này của cựu học sinh trường Văn Học Đà Lạt xưa. 

https://van-hocdalat.smugmug.com/

Nếu bác nào có ý kiến gì giúp ông thần Nhị Anh cải tiến thêm thì cho biết. Xin cảm ơn trước.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn