Showing posts with label Ăn và chơi. Show all posts
Showing posts with label Ăn và chơi. Show all posts

Thánh Nữ đời em

 Thánh Nhơn của đời tôi


Hồi nhỏ, cứ rằm là mệ ngoại kêu mình đi chùa với mệ, để xách giỏ bông hoa và hương đèn cúng Phật. Dạo đó có hai chùa chính mà Mệ ngoại đi mỗi tháng là chùa Linh Sơn, cuối đường Hàm Nghi và chùa Linh Quang trên Số 4, cuối đường Hai Bà Trưng. Sau khi dâng trái cây thắp hương, trên bàn thờ, mình thấy mệ ngoại đến chào ông thầy trụ trì, nói chi rồi thấy mệ đưa cái phong bì mà mệ kêu mình lấy trong tủ, bỏ tiền trong đó cho thầy. Mình thấy tiền nhiều, nếu cho mình thì ăn quà cả tháng không hết nên hơi tiếc, không hiểu sao mệ không cho mình tiền lại đi cho ông nào đâu đâu lại không có tóc. Mình thấy ở chùa có tiền bỏ túi hay hay. Nghĩ sau này đi tu, khỏi cần đi học, cứ ngồi ở chùa, bong bong, có tiền xài của bá tánh.

Mình nhận tin nhắn của cháu ngoại ông Bùi Duy Chước, người làng Kế Môn như sau:


Sơn mến, xin cho Sơn biết thêm là đất ở mả thánh củ - Đà Lạt đã được ông bà Võ Đình Dung và ông bà Bùi Duy Chước tặng. Hai gia đình cùng di cư từ Thừa Thiên về Đà Lạt lập nghiệp. 

Nhắc đến những ngôi chùa Đà Lạt nổi tiếng, không thể không kể đến chùa Linh Quang. Ngôi chùa này còn có tên gọi khác là Linh Quang Cổ Tự hay Linh Quang Tổ Đình. Đây là ngôi chùa được xây dựng đầu tiên tại xứ sở ngàn hoa và cũng là nơi khơi nguồn cho nền đạo pháp tại tỉnh Lâm Đồng. Năm 1931, hòa thượng Thích Nhân Thứ đi từ Khánh Hòa đến Đà Lạt. Sau khi quan sát, tìm hiểu, ông đã chọn một khu đất trống trên ngọn đồi để dừng chân, lập nên một thảo am và gọi là “Linh Quang Tự”. Năm 1933, nhờ việc các tăng ni, phật tử cúng dường thường xuyên, thảo am đã trở thành Tam Bảo. Cho đến năm 1938, khi chấm dứt thời kỳ phong kiến, vua Bảo Đại đà ban sắc tứ cho chùa. Ông bà BÙI DUY CHƯỚC và con gái BÙI THỊ HIẾU cũng là một trông những ân nhân lớn của chùa Linh Quang Đà Lạt.

Xin gửi lời kính thăm Mệ.

Thân mến.

Lâm Quốc Dũng

(Con bà Bùi Thị Hiếu)


Nồi cơm của mấy mệ tỏa sáng 

Trong khi Mệ nói chuyện với mấy người trong bếp hay thầy trù trì mình thường chạy vòng vòng để xem có con nít để chơi thì không thấy con nít trên chùa. Có lẻ khuôn viên hai chùa thì mình thích nhất chùa Linh Quang. Không gian rất tĩnh mịch, chỉ nhớ là bình an. Sau này, mệ ngoại về Sàigòn sống với gia đình dì mình thì hết đi chùa Linh Quang đến khi về lại Đà Lạt sau 20 năm. Không khí chùa vẫn thanh tịnh như hồi còn bé. Rồi vài năm sau về mình có ghé chùa nhưng thấy xe buýt chở người hành hương đến tấp nập, thấy bán tùm lum trò, mất vẻ trang nghiêm của chùa khi xưa nên từ dạo đó mình không đến nữa khi về Đà Lạt. 


Nhớ có lần thiên hạ kêu Phật Bà hiện về trên Núi Bà, thiên hạ rủ nhau lên Núi lấy nước Cam Lồ chi đó đem về uống. Chùa Linh Sơn có tổ chức cho Phật tử đi hành hương. Mệ ngoại ghi tên rồi kéo mình đi theo xách giỏ bông hương cúng. Mọi người lên xe Chi Lăng do gia đình Phật tử mướn chạy lên Núi Bà. Đến nơi mình xách cái giỏ to nhất có hoa và hương đèn, đi trước. Mệ ngoại già nên đi chậm theo mấy bà đi sau. Lên tới đỉnh thì mình chả thấy Phật Bà đâu chỉ thấy cái trang nhỏ và có hai ông Phật tử, hình như một ông tên Hoằng thì phải, thắp hương nơi cái am. Hóa ra cái hình Phật Bà trên Mây là cái hình để nơi cái am với phía sau là sương mù như mây mà mấy ông thần thợ chụp hình Đà Lạt in ra để bán cho thiên hạ đầy chợ Đà Lạt. Sau đó thì mình đói thì khám phá ra trong cái giỏ không có ổ bánh mì hồi sáng mua. Chỉ toàn là hoa Huệ với nhang đèn. Phải đợi mệ ngoại lên thì mất cả tiếng sau mới được ăn bánh mì. 


Sau này lớn lên mới hiểu là dạo ấy Việt Cộng có chiến dịch chống quân đội Mỹ đổ bộ vào Việt Nam nên có chương trình chống phá. Đà Lạt thì quân đội mỹ sẽ thành lập đài radar trên núi Lâm Viên còn ở thành phố thì họ kêu ban đêm quỷ vào nhà để bắt con nít đi nên phải vẽ chữ Vạn hay Thánh giá trước cửa nhà. Có lần sáng mình ra sân chơi thì thấy ai đó ngang nhiên kẻ chữ Vạn trên cửa ra vào của nhà mình. Hoá ra là chiến dịch của Việt Cộng bài Mỹ Qua Việt Nam (ma quỷ nói lái thành Mỹ Qua). Dân ngu cu đen như mình thì tin như sấm. Có lần bước ra cửa vào sáng sớm lại thấy ai treo cái hình nộm của ông hcm trên cây Mimosa. Kinh

Có lần, mệ ngoại mình kêu mình và chị người làm đem bàn thờ xuống đường Hai Bà Trưng để cúng. Mình thấy mấy đứa dưới xóm Địa Dư chạy lại rinh trái cây để trên bàn thờ của hàng xóm nên đành ngồi canh bàn thờ. Sau này lớn lên mới hiểu là có vụ đàn áp Phật Giáo chi đó nên mấy ông thầy kêu phật tử đem bàn thờ ra đường để cho phóng viên ngoại quốc chụp hình cho rằng Việt Nam có đa số là Phật tử chi đó. Kinh. Nói chung tất cả đều do Việt Cộng giật dây.


Đà Lạt dạo ấy, ngoài chợ hay đường Hai Bà Trưng lâu lâu mình có thấy vài ông tu sĩ đi bộ, chân đất, ôm cái gì như đồ đựng bình trà nóng để giữ nhiệt ở nhà, có nắp đậy khiến mình thắc mắc, hỏi người lớn thì hay bị ăn tát và kêu ngu như bò khiến mình ngu lâu dốt bền. Ngày nay về Việt Nam, không còn thấy đồ đựng bình trà giữ nhiệt nữa. Hình như đang bằng tre sau này có làm bằng nhựa, phía trong họ độn rơm hay bông Gòn, chừa một lỗ tròn với một phần để cái vòi bình trà, sau đó cái nắp, cũng được đan và độn bằng rơm hay bông gòn đậy lại để giữ nhiệt. Mẹ mình bán hàng xén nên có bán bình trà, tách và cái bình này nên nhớ vậy thôi. 

Ai bảo đi tu là khổ được ăn ngày 3 bữa như vậy, chả phải nấu cơm, rửa chén, đi chợ lại được tiền xài. Xã hội cần những người tu để họ giúp khi lo lắng, nghèo khổ, đến chùa để được trấn an.

Hình như gọi cái giỏ bình trà. Cứ tết đến thì đem về một cái mới để ba ngày tết cho mới. Thường thì cái vòi hay bị mẻ khi rửa nhưng cứ xài, không chết thằng tây nào cả. Chỉ có tết thì phải đổi cái mới nhân tiện khách đến kêu đẹp thì nói ra chợ, bán lấy vốn. Còn bình trà thì tuỳ vì có hai loại do hai công ty Vĩnh Tường ở Phi Nôm, và công ty Thiên NHiên ở Cầu Đất hay Trạm Hành, lâu quá không nhớ. Mình có viếng thăm 2 lò đồ sứ này khi còn nhỏ đi với mẹ mình. Đồ sứ Vĩnh Tường thì đẹp hơn, có sơn màu còn THiên NHiên chỉ có sơn mực màu Xanh. Không biết hai lò này còn không hay đã bị xung vào Hợp Tác Xã sau 75. Hình như chủ là người gốc Tàu. Trên đường đi Hạ Long, họ có ngừng tại một địa danh tên Bát Tràng, nghe nói nổi tiếng làm đồ Gốm ở ngoài bắc. Mình thấy kỹ thuật thua hai công ty Thiên nHiên và Vĩnh Tường khi xưa. Ngày nay chắc khá hơn chớ năm 1995 về Hà Nội thì te tua lắm. Mình cứ tự hỏi Hà Nội 36 phố phường mà khi xưa, học việt văn kể về quê nội. Thua xa Sàigòn. Chán Mớ Đời 


Trở lại vụ ăn tát khi hỏi mấy ông tu sĩ đi ngoài đường, bận áo màu nâu nâu đỏ đỏ, sao họ không ở chùa như mấy ông thầy ờ chùa Linh Sơn hay Linh Quang, được mấy bà lên chùa nấu ăn ngon, rồi có mệ ngoại mình đưa bao thư. Hồi nhỏ mình hay hỏi vớ vẩn, đa nghi đa ngộ còn mình hay bị ăn tát nên sau này kiếm sách để đọc để khỏi bị ăn tát.

Thấy quảng cáo tiệm Hiệp Thạnh xưa khiến mình bùi ngùi vì mẹ mình vào Đà Lạt năm 1948, khi 15 tuổi, làm việc tại đây đến khi lấy chồng.

Tháng trước, về Đà Lạt có đến quán cà phê ở đường Yagout, xem mấy đồ cổ của một anh gốc Đà Lạt sưu tầm thì thất kinh vì thấy có cuốn lịch nhà sách MInh Thu cho thuê truyện lớn nhất Đà Lạt ở đường phan Đình Phùng. Cứ nghỉ học, cuối năm hay hè là mình đều chạy qua đây mướn sách về đọc. Mình có thể nói là sách của tiệm này mình đều mướn đọc hết, ngoại trừ truyện kiếm hiệp. Lý do là đọc sách rẻ hơn truyện kiếm hiệp. Truyện kiếm hiệp họ xé làm đôi để cho mướn trong khi sách đàng hoàng thì không bị chia làm hai.

Lịch hiệu sách Minh Thu

Lúc đó mới hiểu là có hai phái tu theo đạo Phật. Một theo đường biển từ Ấn Độ được truyền qua các nước đông NAm Á, tạm gọi là Nam Tông và một được truyền qua bên Tàu rồi du nhập xuống Việt Nam được gọi là Bắc Tông. Hôm trước, đồng chí gái hỏi mình tu theo Tiểu Thừa hay Đại Thừa. Mình nói tu theo phái Đổ Thừa. Nhà có hai vợ chồng nên có chuyện gì là cứ đổ thừa cho người kia. Xong om


Mình đoán là xứ Ấn Độ vùng của Phật Thích Ca khi xưa đi tu rất nóng nên đi chân đất, khất thực nên khi Phật Giáo được lan truyền qua đến các vùng Đông Nam Á như Nam Dương, Thái Lan,.. thì người dân địa phương vẫn tiếp tục đi khất thực trong khi Phật giáo được truyền qua Trung hoa thì xứ này mùa đông lạnh nên khó mà đi chân không khất thực. Có lẻ vì vậy mấy vị tu sĩ mới xây chùa để ở, trồng rau hái trái để ăn mà tu. Rồi từ từ thiên hạ lên chùa cúng dường để xin phật tổ cho họ mua may bán đắt nên các thầy chỉ cần tụng kinh, làm ma chay, được thiên hạ cúng dường, sống thoải mái, không cần trồng rau quả như trước đây.


Có anh bạn kêu là ông thầy trù trì ở Chùa Linh Sơn khi xưa là bà con. Anh ta kêu ông thầy này mà tu cái chi, ăn thịt cá mỗi lần nhà có giỗ khiến mình thất kinh khi nhớ đến vụ sinh viên học sinh tại Đà Lạt biểu tình, kéo vô chùa Linh Sơn cắm dùi đến khi cảnh sát dã chiến xâm nhập bắt đem lên xe. Mình có chị bạn khi xưa nhà ở ngay dốc từ Hàm Nghi chạy lên chùa Linh Sơn. Để lần sau về Đà Lạt, sẽ hỏi thêm chi tiết vụ này. Mình nhớ cứ chiều là mấy ông sinh viên, học sinh, lấy máy phóng thanh rồi nói tùm lum, kêu đêm ông Kỳ lên Đoạn đầu Đài gì đó. Một hôm, từ nhà mình ở Thi Sách, nhìn sang bên Chùa Linh SƠn, thấy thiên hạ la ó rồi xe nhà binh chở cảnh sát đặc biệt từ Trại MÁt lên, ngừng trước sân chùa thì cảnh sát rượt bắt đám biểu tình, lựu đạn cay bắn đùng đùng, khói mù mịt và từ đó tối chiều không nghe máy phóng thanh nữa. Buồn.


Đi Uzbekistan thì khám phá ra có chùa trên con đường lụa. Họ giải thích là Phật giáo được truyền qua Trung Hoa bằng con đường lụa. Cho nên mình không hiểu ông Đường Tăng khi xưa sang ấn độ thỉnh kinh qua ngỏ nào. Biên giới hai nước lúc đó thì trung hoa đâu có to lớn như ngày nay. Chắc đi qua bằng con Đường Lụa vì thấy còn di tích các chùa phật giáo tại vùng này. Bác nào có bản đồ con đường ông Đường Tăng đi thỉnh kinh thì cho em xin.

Xem bản đồ thì đúng là đi qua con đường lụa, thấy có Uzbekistan 


Mình có duyên với chùa khi sang Hoa Kỳ làm việc. Ở New York, có một hội gia đình Phật tử ở tiểu bang Connecticut mời mình vẽ cái chùa cho họ trên một ngọn đồi rất đẹp. Mình đọc sách về chùa Việt Nam rồi vẽ, ngày làm lễ đào móng , có 12 ông sư từ khắp Hoa Kỳ về dự, toàn là đại đức và thượng toạ. 1 tháng sau mình lên chùa lại thì không thấy ông sư trù trì, hỏi ra thì họ bảo ông sư kêu: có lỗi với đạo nên cuốn gói ra đi với người tình.


Sau này qua Cali ở thì chở mẹ vợ và đồng chí gái đi chùa ở San Diego thì ông sư trù trì, hỏi có phải kiến trúc sư vẽ cái chùa ở Connecticut, mình nói dạ. Ông ta xin điện thoại và mấy tháng sau gọi mình. Nói nay chạy lên Quận Cam khiến mình như bò đội nón. Chùa ông ta to đùng, nay lại ở cái nhà nhỏ nhỏ. Ông ta kêu lễ Vu Lan được cúng dường $75,000 còn tết thêm được $120,000. Đó là cách Đây 30 năm, nay thì nhiều hơn. Ý nói là có tiền để xây chùa. Mình kêu là có vợ con rồi, không vẽ chùa nữa vừa nghĩa bóng nghĩa đen. Thầy kêu thì thầy trả tiền. Mình trốn luôn. Đâu 2, 3 năm sau bố vợ mình qua đời thì ông thầy lại xuất hiện ở nhà thương. Việc đầu tiên là ông kêu mình đứng đó không chạy đi đâu cả. Tụng kinh cho bố vợ xong thì ông ta hẹn mình lại chùa. Để trả ơn ông mình đến chùa thì thất kinh. Thầy mướn ai xây chùa nhưng họ xù bỏ chạy. Mình đành kêu thợ lại làm cho xong rồi nói thầy trả thẳng cho thợ. Thành phố đến thanh tra thì mình có mặt, được duyệt xong. Thầy mừng quá vì 5 ngày nữa là lễ Phật Đản, có thể mở cửa chánh điện.


Gần đây, có một ông tu sĩ, đi khất thực khiến thiên hạ bàn tán, các du-tu-bơ, … bám theo ông ta cả ngày, thậm chỉ khi ông ta vào nhà vệ sinh để trục vong mà họ cũng bám theo khiến các siêu ngôi sao điện ảnh ca nhạc đều ganh tị.


Mình có xem mấy lần video của ông thần nào bò lên núi, phỏng vấn ông ta trong đêm tối trước đây thì thấy lạ. Khiến mình giác ngộ là đi khất thực thì gọi thầy tu hay Phật sĩ vì theo chân của đức phật, còn tu ở chùa như ông sư khi xưa, được mệ ngoại, già, không tiền, xin tiền mẹ mình để cho là thầy chùa.


Chắc phải về Việt Nam đi theo ông ta vài tháng để học cách bị chửi mắng và vẫn chúc phúc cho họ. Thật ra thượng đế kêu phụ nữ xuống trần gian để giúp chúng ta tu. Thấy ông ta khất thực, ngày ăn một bữa. Cái này mình cũng đã bắt đầu từ mấy năm nay, theo chế độ ăn uống Intermittent Fasting. Cuối mùa bơ nên bơ chín nhanh quá nên ngày mình ăn khá nhiều bơ trừ cơm.


Mình có anh bạn làm linh mục. Lâu lâu anh ta kể mấy chuyện đi viếng nhà của các con chiên thì thất kinh. Hoá ra các linh mục hay ông sư đều có công việc như một nhà tâm lý học, ngồi nghe bệnh nhân kể lể, nào là chán chồng con, chán vợ này nọ. Là một người hướng dẫn con chiên hay phật tử, giúp đệ tử hay con chiên vượt khỏi bể khổ trong đời sống thường nhật.


Trong đời sống tại Hoa Kỳ ngày nay, với áp lực con người bị stress rất nhiều, cần được một vị hướng dẫn tinh thần. Linh mục và thầy sư hay Iman rất cần cho xã hội. Đi gặp một bác sĩ về tâm lý phải trả tiền, còn gặp một vị lãnh đạo tinh thần thì dễ hơn, chúng ta nên cúng dường để nhà thờ, chùa có tiền để trả chi phí sinh hoạt tôn giáo. Còn cúng cho nhiều để mong được nhiều hạnh phúc hay Phước đức thì đó là chuyện khác, khó nói vì không biết. Cứ như thương lượng với chúa hay phật, con cúng cho nhiều thì Phật và CHúa trả lại cho con nhiều.


Có lẻ tu tại gia là khó nhất. Đang xem chung kết đá banh, hào hứng mụ vợ bò lại, kêu làm cái này cái nọ. Đồng chí gái không thích mình ở không vì có tư duy sợ “nhàn cư vi bất thiện” nên khi thấy mình là sai làm cái này. Cái nọ mà phải làm liền khiến mình nổi điên khi thấy cầu thủ đá lọt lưới.

Ngược lại thì đồng chí gái như một vị bồ tát. Đi vườn về đói bụng chưa biết nấu gì ăn thì mụ vợ đi về, kêu có mua thức ăn. Lâu lâu đi uống cà phê thì vợ cho tiền đi uống, cắt tóc, cạo râu. Xem như đồng chí gái là thánh nữ đời em. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 






 

Đến Palawan để khóc Phú quốc

Mình nghe Phi luật Tân có nhiều đảo đẹp nên đi viếng cho biết. Xứ này có nhiều đảo nhưng vì ít thời gian nên chọn Palawan để nhớ đến trại tỵ nạn mới người Việt tạm cư để được hướng dẫn về đời sống tại Hoa Kỳ trước khi đi định cư tại Hoa Kỳ.

Hòn đảo này, mình đi xe từ phía nam của thủ phủ cảng Công Chúa (Puerto Princesa) suốt 300 cây số lên miền Bắc đến thành phố El Nido. Nên có thể xem cách khai thác du lịch của họ ra sao. 

Biển tại Việt Nam hình như ở Nam Định. Với rác như vậy thì các công ty du lịch chắc chắn sẽ không giới thiệu khách hàng

Đảo Palawan rộng: 14,896 km² so với Phú Quốc: 574 km² xem như rộng gần gấp 3 đảo Ngọc của Việt Nam. Cái hay của người Phi là họ có lẻ tiếp cận được nền văn hóa Mỹ nên họ không khai thác du lịch một cách màn rợ như ở Phú Quốc. Các khách sạn và khu nghỉ dưỡng điều được xây cất không quá 2 tầng lầu. Họ giữ cây ngay gần bờ biển và xây các khu lịch phía sau và rải rác nên khi đứng trên tàu ngoài bãi biển chúng ta không thấy nhà cửa gì cả. Có mấy đảo nhỏ như Hòn Tré ở Nha Trang nhưng các biệt thự được xây cất theo du lịch sinh thái rất đơn sơ nhưng đắt tiền như ở MArriotts Vin Pearl. Đi vào thấy như ở thiên nhiên. Cho thấy các nhà đầu tư có tư duy về hái tiền du khách ngoại quốc. Du lịch sinh thái, sang trọng lịch sự nhưng không tàn phá thiên nhiên.


Nói về sự phát triển Phú Quốc xem như tiêu tùng. Ở Việt Nam hay xứ nào đi nữa. Chỉ có người trung lưu trở lên mới có khả năng đi nghỉ dưỡng do đó họ chỉ trang bị, đầu tư cho tầng lớp này. Số lượng du khách đến là người Tây phương vì rẻ hơn đi hè ở xứ họ, nhất là khám phá văn hóa cứ khác. Đây Phú Quốc được các nhà đầu tư xây các khách sạn hay phố xá như kiểu LasVegas mà tệ hơn khiến người Tây phương lắc đầu. Thấy phỏng vấn một cô đầm tại Phú quốc. Cô ta kêu người Việt điên rồ, bắt chước Tây phương mà còn tệ hơn là Disneyland. 


Mình xin tải một bài báo của báo Hà Nội để không mang tiếng:

Thấy họ cày nát ra rồi để ôm hận về sau

NHÀ ĐẦU TƯ ÔM ĐẤT PHÚ QUỐC CHẮC CÒN Ở ĐẢO NHIỀU NĂM CHƯA BIẾT KHI NÀO VỀ BỜ...

Năm 2016, một đàn em nhờ tôi tư vấn đầu tư chuỗi Homestay ở Phú Quốc. Cô có một miếng đất dự tính cất homestay, ngoài ra cô dự tính thuê thêm khoản 3 căn shophouse đang cho thuê giá rẻ để quản lý chuỗi....Tôi bay ra khảo sát 2 ngày; đứng ở Bãi Trường nhìn mênh mông dự án nối dự án, shophouse kéo dài hơn SG; rồi đi Nam đảo resort kề nhau, cao ốc mọc lên vài ngàn Condotel…

Tối hôm đó, ngồi uống beer ở Dương Đông và các món hải sản nghe thì hấp dẫn, nhưng không tươi ngon như danh tiếng Hải sản nơi đây, mà giá thì chát. Tôi nhận xét Phú Quốc không chuyển mình như Bali, nơi có phong cách du lịch gần gũi đời sống văn hóa địa phương hay Pattaya với dịch vụ vui chơi chuyên nghiệp mà PQ biến dần thành nơi xô bồ chặt chém kiểu Vũng Tàu trước đây. Sự hồn nhiên gần gũi của dân kinh doanh địa phương trước đây mà năm 2007 tôi từng khảo sát đã dần biến mất, thay vào đó người địa phương đã học được cách kinh doanh chụp giật.....Tôi nói với người đàn em "không nên triển khai, không có đường dài" và cô đã nghe tôi, vì biết tôi sẽ mất số tiền tư vấn, nên chắc tôi đã phân tích kỹ....

Gần đây, có thể những người kinh doanh PQ cho rằng do giá máy bay cao nên du khách né, nhưng bản chất là PQ chưa đủ hấp dẫn để nhiều người bay tới khi những vẻ đẹp của đảo loãng đi, hải sản và dịch vụ địa phương giá quá cao. Trong khi thay bằng các vui chơi phồn hoa như Sài gòn, Vũng Tàu thì khó thuyết phục du khách đi nữa, nhất là giờ đây Nha Trang chỉ mất 5h xe chạy từ SG càng khiến PQ thêm mệt....

Với giá đất PQ hiện nay, với shophouse, condotel đang có thì nhà đầu tư ôm đất PQ chắc còn ở đảo nhiều năm chưa biết khi nào về bờ...

-------------------------------------

Nguồn: Vietnam business insider


Đây là do chính người Việt tại Việt Nam cho biết. 

Thậm chí mình thấy các villa của MArriotts ở VinPearl với giá 22 tỷ đồng vẫn không tạo nên một khung cảnh đẹp như ở các khu nghỉ dưỡng ở Palawan. Đến là muốn trở lại vì cảnh thiên nhiên hài hòa khiến con người cảm thấy tự do, không bị các khối bê tông đè bẹp. Các kiến trúc được xây rất thoáng, hòa vào thiên nhiên. Mình thấy khu nghỉ dưỡng ở Lăng Cô, phá nát khu vực với mái ngói màu đỏ thè lè.


Mình nghe kể là giá vé máy bay tại Việt Nam lên khủng trong 5 ngày nghỉ nên người ta bay qua Thái Lan chơi còn rẻ hơn mua vé máy bay ra Phú quốc. Kiểu này người Việt là tự giết mình. Anh làm lợi cho công ty hàng không nhưng vô hình trung giết các trung tâm du lịch tại Phú Quốc.

Tiêu biểu của biển mình thấy ở Palawan, có mấy cây to đùng, che bóng mát để dân không muốn phơi nắng có thể ngồi chơi. Hình mình chụp từ tiệm ăn nhìn ra.

Đây là một người Việt tại Việt Nam giải thích cách đầu tư bất động sản tại Việt Nam mà mình thấy ở vùng ngoại ô Sàigòn, nhà cửa xây chưa xong hay vùng Phan Thiết, xây rồi bỏ đó không ai đến.


Phải nói là đội môi giới bán được các Shop-house đúng là quá giỏi. Khi vẽ ra 1 cái viễn tưởng tuyệt đẹp để bán với giá trên trời. Một cái SH còn đang trong quá trình xây dựng luôn được rao bán với giá thấp nhất cũng phải 50-60tr/m² trong khi một cái mặt đường chính của khu phố tương ứng khu đông dân cư ở đó cũng chỉ tầm 60tr/m2. Và khi SH xây xong cũng ko thể đưa vào sử dụng vì ko có người nên chẳng buôn bán, kinh doanh gì được, cho thuê cũng chẳng ai thèm. Sai lầm lớn nhất của hầu hết những người Việt Nam chơi bất động sản là không hiểu rõ về sản phẩm của mình cũng như không biết cách kiếm tiền từ bất động sản. Họ bỏ một khoản tiền rất lớn để mua một cái giá trị của tương lai, nhưng là tương lai không biết bao giờ đến. Trong khi cùng khoản tiền đó họ có thể mua một căn nhà mặt đường khu dân cư và ngay lập tức có thể cho thuê để có dòng tiền. Tốc độ lên giá ở những chỗ này rất ổn định và tính thanh khoản cao

Khách sạn sòng bài ở Côn đảo   Họ cày hết rồi trồng vài câu dừa con cho thiên hạ đến xin cô Vĩ Thị 6 được đốt lò. 


Đà Lạt thì xem như phá nát như tương, không còn chút gì phố núi cao phố núi đầy sương. Họ làm một bãi trên sân cù rồi bỏ dỡ công trình. Chắc ông lớn nào làm rồi nghỉ hưu nên không ai dám tiếp tục hay dẹp bỏ vì tốn tiền. Họ cho phá biệt thự Trang Hai được xây cất gần 100 năm, một hình ảnh lịch  sử của Đà Lạt để làm bãi đậu xe buýt Chán Mớ Đời. Nghe nói xe tãi có lần bị lọt xuống. Mình đi bộ thấy cá chết nổi lình bình trên hồ Xuân Hương. Đi ngang hồ thấy mùi hôi thối khôgn thể tả, lại thấy có ngừoi ngồi uống cà phê. Xong om

THÁNG TƯ - LỜI MUỘN PHIỀN CỦA NGƯỜI 69TUỔI

Đỗ Trung Quân 

….

ta mang tuổi hai mười vào rừng 8 năm

4 năm những vùng kinh tế mới

3 năm lòng hồ dầu tiếng – chiến khu Dương Minh Châu …

1 năm chiến trường biên giới K 

máu và không chắc còn nước mắt

trả xong món nợ lý lịch dù không con sĩ quan

dù không nhà địa chủ

thân thế ngay trên vai , mái tóc dài

hippie choai choai

ta trả nợ xong một phần “ tiểu tư sản thị thành ”

ba lô về , cuộc đời làm lại

căn cước mới

lý lịch thêm dòng “ thanh niên xung phong “

xong !

….

mất đến 20 năm

ta mới nhận ra mình thành kẻ nợ

nợ cả một đời ..


ta nợ những đêm xuống tàu định mệnh

cuộc đào thoát bi thảm

không internet

không một dòng thông tin

ta bình yên kiếm sống

vênh váo hư danh

hãnh tiến “ trong hào quang bóng tối “


ta nợ bạn bè học tài thi phận

thi bao nhiêu lần cũng rớt

học bao nhiêu cũng ra vỉa hè chanh ớt

bán dạo – chợ trời ..

lý lịch xét 3 đời

oan khuất


ta nợ  bạn ta xó chợ đầu đường

bán từng cái quần , cái áo

ta chễm chệ trên ghế ngồi giám khảo

nhét túi phong bì

những lễ hội phù hoa

dìm ta tận đáy ..


ta nợ như kẻ vô tâm

mắt mù

ta nợ những con thuyền vỡ nát

phận người chìm đáy biển sâu

ta như kẻ nợ

dù không vay

….

tháng tư hoa phượng cháy

nám cơn mưa sầm đen

ta biết ta còn nợ

những bình minh chưa lên ..

….

* tháng tư 2024 – Phú Nhuận - Gia Định thành - Sài Gòn


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 
Nguyễn Hoàng Sơn 


Lừa đảo timeshare (Tiếp theo)

 


Hôm trước, mình nói đến vấn nạn mua Timeshare bên Mễ Tây cơ rồi bị lừa bởi các nhân viên của nhóm băng đảng tội phạm ở xứ này. Khi chúng ta đi chơi ở một nơi nào đó như Hạ Uy Di, Mễ Tây Cơ, Bahamas ,… khung cảnh đẹp, chúng ta cảm thấy hạnh phúc bên cạnh người thân nên thường có ý tưởng mua timeshare tại đây để hàng năm, trở lại để có những giây phút vui vẻ hạnh phúc bên người thân. 

Hôm trước, đồng chí gái kêu khó mà tìm lại hình ảnh của gia đình anh tại Dubai. Nhìn lại thì không tiếc tiền đã trả hết cho gia đình anh. Năm kia đồng chí gái hứng lên mời toàn đại gia đình mình từ 3 nước về Dubai họp mặt khiến mẹ mình vui vì bất ngờ thấy con cháu khắp nơi một lúc. Xem như quà sinh nhật thứ 90 của mẹ mình.

Vấn đề là chúng ta, quyết định đầu tư vì cảm xúc nên khi trở lại nhà thì nghe ông ca sĩ Chế Linh nhắc lại “một mai qua cơn mê ta trở lại bình thường, bình thường để trả tiền bảo trì hàng năm”. Như mình đã kể là tiền bảo trì mà ông hàng xóm trả hàng năm còn đắt hơn là gia đình mình đi chơi cùng hãng và khu mới hơn, đẹp hơn. Lại được cho tiền. Lý do rẻ hơn vì họ biết nếu chúng ta mua timeshare thì họ lời hơn. Khi xưa hay nhận được điện thoại kêu chúc mừng ông đã thắng được một tuần lễ miễn phí ở khu nghỉ dưỡng đâu đâu đó. Nghe thưởng là chúng ta ham là bị dính. Hai vợ chồng hàng xóm sau này ly dị, hục hặc vụ timeshare, đổ lỗi cho nhau rồi bỏ nhau.

Hình ảnh cầu Mới (pont Neuf ) mà mình đi ngang mỗi sáng và chiều khi đi học tại Paris 

Có người hỏi mình có cách nào để không bị dính vào trường hợp bị làm áp lực bởi người bán timeshare để mua. Cái này cũng khó nói. Cách tốt nhất là theo chế độ 3 không, không nghe không thấy không ký. Kinh nghiệm lần đầu thì mình kêu không có tiền, ông tìm cách bán cho mình mới kêu đợi rồi gọi tên xếp đến. Tên này vặn mình thì mình bỏ đi ra về nên đồng chí gái chạy theo. Đó là tại San Clemente gần nhà. Mình học cách thương lượng thì cách mà người Mỹ gọi cách thương lượng Liên Sô, là đứng dậy la lối, hét to để xung quanh nghe rồi mình bỏ đi ra thì bố tên bán hàng cũng không dám chạy lại vì sợ động rừng các con lợn đang ngồi xung quanh trong phòng, sắp đưa vào vòng ký giấy tờ, bị thịt.


Ở Cali, nếu ai đến nhà mình, bán gì cho mình thì mình có 7 ngày để từ chối, xoá bản hợp đồng. Còn mình đến văn phòng người ta thì không nhớ chắc số ngày. Vì vậy khi mua xe, phải ký giấy tờ là lấy xe ra khỏi bãi đậu xe là mình không được xoá hợp đồng. Khi xưa, đi xây nhà và sửa cho thiên hạ, mình đến nhà họ ký hợp đồng xong thì đợi 1 tuần lễ sau mới dám bỏ ngân phiếu của họ vào ngân hàng và đợi 1 tuần sau khi tiền của họ nằm trong tài khoản của mình rồi thì mới bắt đầu làm việc cho họ.


Lần thứ 2 bên Mễ thì mình khôn hơn nên khi người bán hàng, ngồi ăn sáng với mình, rà xét về tài chánh. Tò giấy họ đưa cho mình điền là để xem có khả năng mua timeshare hay không. Lần đầu mình ngu nên nói cao lương bổng nhưng khôn hơn nên ghi xuống mướn nhà bên mỹ, lương thấp, khai hai vợ chồng làm assembler nên họ biết mình không có tiền để họ không mất thì giờ đi chỗ khác. Lần đầu, còn trẻ nên mình gáy, tự tăng lợi tức hai vợ chồng gấp đôi cho có vẻ đại gia. Nhất là phần quốc tịch, nói Việt Nam là xong. Không thằng nào dám bán cả. Lý do là Mễ Tây Cơ, Gia-nã-đại và Hoa Kỳ nằm chung trọn khối NAFTA nên luật pháp thương mại dính dáng với nhau còn quốc tịch xứ khác thì họ ngọng.


Lần thứ 3 thì ở Mễ, đi 3 cặp, với hai cặp vợ chồng ông anh và bà chị vợ. Ăn sáng xong mấy người kia kêu đi tè rồi bỏ chạy hết, chỉ còn lại mình và bà chị vợ. Mình ngồi kêu không biết họ đi đâu, rồi giới thiệu bà chị vợ nên không có chồng và đồng chí gái thì không ký giấy tờ thế là thoát. Kiếm được $1,200. Lần thứ 4 thì mình biết mánh nên khi ngồi ăn sáng, nói với người bán là mình đi để xem vì bà chị mua nay già không muốn đi nữa nên để mình đi, có thể trả tiền bảo trì hàng năm dùm. Làm vậy để người bán không mất thì giờ của họ. Mình đi vì muốn được $400 cho hai vợ chồng, đủ trả tiền cho một tuần ở khu nghỉ dưỡng. Sau này thì chán nên từ chối đi vì đồng chí gái không muốn thức dậy sớm với thấy hơi gian ác, không mua chỉ muốn lấy tiền. Muốn sám hối. Tu mau kẻo trễ. 


Có chị bạn bác sĩ, rủ gia đình mình đi Cancun lại vì con cái học chung nên tụi này đi theo, trả tiền cho chị ta. Chị ta mua 20 tuần lễ ở Cancun nên đi mấy năm đầu rồi oải vì đi lại một nơi, họ có cho đổi khu nghỉ dưỡng cùng công ty. Cách này khác timeshare, ăn uống thì phải đặt trước 5 tiệm ăn. Giá đắt hơn kiểu timeshare. Nói chung thì cao cấp hơn nhưng đi một lần thì con mình không muốn đi Mễ nữa vì đã trải qua 6 lần rồi. Năm đó tụi này đi với gia đình chị ta cùng với bố mẹ chồng nên xem như đã sử dụng 3 lần, còn 16 lần nữa. Đồng chí gái có mướn riêng sau khi ở một tuần trong khu nghỉ dưỡng của chị ta, ra ở chỗ khác cũng đẹp để có thời gian riêng tư với con cái. 

Năm sau chị ta cũng rủ đi lại nhưng không đi thì có thể chị ta rủ bạn khác đi cho hết 20 lần. Mình không biết có phải trả tiền bảo trì hay không. Hình như chị ta có bắt mình trả tiền này. Chị ta nói mình nên đi xem chương trình nhưng chán mấy cảnh này. Cái này thì có vẻ nhanh hơn timeshare. Chị ta mến đồng chí gái nên muốn đi nghỉ hè chung hoài. Tụi này đi leo núi với chị ta hàng năm. Mình thì không ai muốn đi chung nên không sợ bị bắt mua timeshare.


  Con mình muốn đi âu châu và Á châu. Mùa hè kiểu này thì như bên tây, có người họ thích mướn nhà ở mỗi năm đi hè với gia đình, có nơi để con cháu tụ họp, sinh hoạt chung trong suốt một tháng. Vấn đề là nếu mình mua timeshare ở tiểu bang khác hay xứ khác thì khi qua đời, con cháu lại phải bay qua mấy chỗ đó lo phần thừa kế, lại tốn thêm tiền nhất là ở các xứ ngoài Hoa Kỳ, lại bị thủ tục hành chánh vớt tiền thêm nữa đến muôn đời. Ai có timeshare mà lớn tuổi thì nên giải quyết vấn đề này vì khi qua đời con cháu lại tốn tiền bay qua bay lại để lo probate. Bán thì không ai mua, lại dính vào các vụ lừa đảo này. Nếu đã lỡ mua timeshare ở các xứ khác thì ghi trong di chúc, đừng có bay qua đó nhận. Cứ để họ lấy lại dụ nạn nhân khác thay vì con cháu mình. Ghi trong gia phả là bất cứ chuyện gì, không được mua timeshare.


Mình nghĩ thiên hạ muốn bỏ timeshare vì nghĩ bị lừa. Khi nói chuyện mua bán, cảm xúc đầy tràn với hình ảnh con cháu vui vẻ, tiếng anh tiếng Mễ xen lẫn nên không điều nghiên vấn đề rõ ràng nên khi ký giấy tờ xong về đến nhà, khi ghi danh cho năm tới thì mới phát hiện ra là phải trả thêm tiền bảo trì. Mà dân bán timeshare là những tên giỏi, được huấn luyện rất bài bản nên ai không có kinh nghiệm về thương lượng là ngọng ngay.


Điển hình, ông hàng xóm mua cái timeshare $15,000 30 năm về trước. Giá mình trả khi đi là $500 cho một tuần thì tính đổ đồng là đi được 30 lần, 30 năm đủ vốn vì hàng năm lạm phát lên nhưng khi về nhà, khám phá ra phải đóng $650/ năm cho việc bảo trì mà hàng năm lại lên nữa thì người mua cảm thấy bị lừa. Tại sao không đi hàng năm với giá $500. Này thì giá chắc cao vì 30 năm trước ăn tô phở có $4.50. Đồng chí gái có đi Hạ Uy Di với bạn vì họ có timeshare bên đó, nghe nói trả mỗi năm tiền bảo trì lên đến $1,500/ năm.


Vấn đề là khi mua timeshare xong thì cảm thấy bị lừa nên người mua có thể tức thì băng đảng Mễ mới dựa theo xu hướng này, mình thấy trên Facebook quảng cáo làm cách nào thoát khỏi cảnh trả tiền hàng năm cho timeshare xem như nhử mồi. Để họ làm cách tống tiền mình như đã kể lần trước.


Cách đây 30 năm, mình có đi Mễ chơi với gia đình ở khu miền nam của Tijuana. Có một khu nhà cửa xây cất như kiểu mỹ, ngay biển, đẹp lắm. Đa số là người Mỹ mua ở hay cuối tuần chạy về đây. Mình có làm quen một cặp vợ chồng mỹ về hưu ở đây. Họ muốn bán cho mình, để về Hoa Kỳ vì lớn tuổi hơn nên bắt đầu bệnh tật nhiều. Vấn đề là người ngoại quốc không được đứng tên mua nhà tại xứ này nên phải làm giấy tờ qua trust của người Mễ cho 50 năm, họ gọi là Fedeicomiso. Rồi đóng thuế 20% trên số tiền căn nhà mua rồi mỗi năm phải đóng đủ trò. Sau 50 năm thì phải làm giấy tờ sở hữu đất nhà lại như kiểu ở Việt Nam. Lúc đó giá tiền căn nhà lên cao lại phải đóng thêm 20%,… anh mua nhà ở Cali, chỉ đóng. Thuế địa ốc là 2%. Đây họ vớt đến 20%.


Có bà mỹ quen có thằng con bị giết tại Tijuana. Anh ta được bạn bè chở xuống đây rồi giết, cướp lấy số tiền mà anh ta mượn thế chân căn hộ mà mình đang thương lượng để mua. Nên từ bỏ ý định mua nhà bên Mễ. Và không dám trở lại đây nữa. Khi xưa mình hay lái xe qua biên giới rồi mua đồ bên Mễ về xây nhà cho khách hàng.

Lỡ mua rồi mà muốn bỏ thì bỏ như chị bạn của mình mua ở Hạ Uy Đi rồi về mới khám phá ra là phải trả tiền bảo trì dù là đã trả hết số tiền không mượn nợ. Chớ còn ráng tìm cách gỡ như đi sòng bài ở las vegas là mất thêm tiền. Nói như ông bà là của đi thay người. Thà mất một phần còn hơn là bị kéo theo lại tốn nhiều hơn. Mình có lần bị lừa mất mấy trăm nên nói với mấy đứa con và đồng chí gái. Mình vì tham nên mất tiền vô ích. Chả có gì phải xấu hổ cả. Đánh cược thì có khi bị lòng tham làm mờ lý trí nhất là các chuyên gia được dạy rất bài bản để các con mồi như chúng ta lọt bẩy. Move on


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen

Nguyễn Hoàng Sơn