Showing posts with label Mekong. Show all posts
Showing posts with label Mekong. Show all posts

Nên bỏ vợ to béo?

 

Có tấm ảnh của vợ chồng ông tài tử Anh quốc Pierce Brosnan lưu hành trên mạng khiến nhiều người chê bà vợ thứ 2, tên Keely Shade Smith to béo. Có người kêu ông ta bỏ vợ chạy theo mấy cô trẻ nhưng ông ta lại bảo vệ, khen bà vợ. Mình xem phim đầu tiên do ông này đóng khi làm việc tại Anh quốc đâu năm 1985. Ông ta thủ vai một điệp viên của Liên Xô, xâm nhập vào khu vực cấm của NATO để đánh cắp và phá hoại.


Sau này lại thấy ông ta đóng phim James Bond.

Đăng hình này vì không nêu rõ thân hình của bà vợ
Khi xưa, còn trẻ chưa béo phì ra

Vợ đầu ông Brosnan qua đời năm 1991, ông ta chung sống với bà vợ thứ 2 trên 2 thập kỷ có mấy người con. Pierce Brosnan từng chia sẻ rằng ông yêu bà Keely vì tính cách, sự thông minh, và sự hỗ trợ không ngừng nghỉ của bà dành cho ông và gia đình. Ngoại hình không phải là yếu tố quan trọng nhất trong tình yêu của họ. Họ đã trải qua nhiều thử thách cùng nhau và vẫn duy trì được một tình yêu mạnh mẽ và chân thành.

Thường thường người ta thấy các tài tử điện ảnh thay chồng đổi vợ như thay áo nhưng cũng có nhiều người sống chung thuỷ với người bạn đời đến khi qua đời như ông Paul Newman,… cho thấy không nên vơ đũa cả nắm. 

Khổng Minh được đề cao như một người đẹp, thông minh, tài giỏi lại đi lấy một người vợ cực xấu, A Nữu. Ông ta giải thích là vợ ông ta đẹp hơn các cô gái đẹp khác và giải thích như sau: «Ngồi trong sân vắng vẻ, tách trà như tâm tình của cô gái. Xuân qua thu lại, thế sự như mây. Người đời hay nói: rượu, thuốc lá, trà là ba báu vật của đàn ông. Tài nữ như thuốc lá, mỹ nữ như rượu nồng, còn phụ nữ xấu chỉ lặng lẽ như trà tỏa hương. So với hương trà man mác, vô luận khói thuốc đắng cay hay men rượu nồng nàn, đều thành dung tục. Song người đời lại say mê sự kích thích của rượu và thuốc lá, ít ai thư thái để tận hưởng vị thanh khiết của trà”.

Những người nổi tiếng, giàu có thường có rất nhiều người ái mộ, đầy cám dỗ nên phải có một tình cảm rất sâu đậm với vợ nhà hay người chồng của mình để có thể gắn bó lâu năm. Mình nhớ có đọc cuốn sách về ông Swarzernegger cựu tài tử, khi ra tranh cử thống đốc tiều bang Cali. Họ kể có lần ông ta đang ngồi ăn với vợ trong một tiệm ăn, bổng nhiên có một cô đến bàn đưa số điện thoại rồi cởi áo ra, đưa bộ ngực vĩ đại trước mặt ông ta rồi bỏ đi trong khi bà vợ trố mắt. Sau này người ta khám phá ra ông ta có con riêng với bà ô sin.

Hôm trước, xem một đoạn video của một lập trình viên quay khi tình cờ gặp Phật sĩ Minh Tuệ, mấy tháng trước khi các youtuber bám theo ông ta và nhiều người đi theo làm tùm lùm. Cứ thấy thiên hạ đến cúng dưỡng thức ăn và tiền bạc thì ông ta không nhận, kêu đã thọ trai và không nhận tiền bạc. Những hình ảnh của người lạ đưa tiền hay thức ăn hàng ngày như cám dỗ đưa trước mặt nhưng phải có một bản lĩnh rất cao cũng như nhân sinh quan để từ chối.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


Lý do Hoa Kỳ không sử dụng hệ thống đo đạc thập phân


Mình đi làm ở Ý Đại Lợi, Thụy Sĩ, Đức quốc và anh quốc thì không gặp vấn đề khi vẽ vì các xứ này sử dụng hệ thống như tại Việt Nam. Chỉ khi bò sang Mỹ đi làm thì gặp phải hệ thống đo đạc “imperial measurements “ do hậu quả nền cai trị của Anh quốc. Ở Anh quốc, lúc mình sang làm việc thì họ cũng mới bắt đầu sử dụng hệ thống này. Lý do là các kỹ nghệ gia cho rằng hệ thống đo đạc cũ của Anh quốc sẽ làm cản trở sự xuất cảng của Anh quốc khắp thế giới vì đa số dùng hệ thống đo đạc metric. 

Khi mới sang Hoa Kỳ nghe nói Hoa Kỳ sắp thay đổi hệ thống đo đạc để có thể xuất cảng khắp thế giới nhưng sống gần 40 năm vẫn thấy đo đạc như xưa. Có các xứ khác sản xuất để bán cho người Mỹ nên họ chả cần thay đổi gì thay đổi rất tốn tiền. Nội tiền thay các bản chỉ đường là phải đóng thuế mệt thở để thay đổi. Cửa nhà hư mà mua tấm mới để thay là mệt. Cứ như thay hệ thống điện nước trong nhà là khùng. Lúc đầu cũng phải học feet, pounds và miles từ từ quên đo đạc bằng mét, kí lô và kí lô mét. 

Buồn đời mình tìm tài liệu đọc thì thất kinh. Lý do là Hoa Kỳ có thể sử dụng hệ thống thập phân từ năm 1866. Chính phủ liên bang gọi hệ thống thập phân , thường được gọi là SI (International System of Units) và muốn sử dụng hệ thống để buôn bán dễ dàng. Vấn đề là chính phủ không ép buộc các công ty kỹ nghệ nên cứ lừ đừ như người say rượu từ bấy lâu nay.

Ai ra quảng trường Trafalgar, luân đôn, nơi có tượng ông tướng Wellington đã đánh bại Napoleon, sẽ thấy bản chỉ dẫn một chân bộ Anh quốc ra sao.

Hệ thống Imperial, còn gọi là hệ thống đo lường Anh, có nguồn gốc từ hệ thống đo lường được sử dụng ở Anh trước khi Đế quốc Anh thành lập. Các hệ thống đo lường cổ ở Anh đã tồn tại từ thời La Mã, và sau đó được điều chỉnh qua nhiều thế kỷ bởi các triều đại và các quy định khác nhau.

 Khi xưa học Hội Việt Mỹ, trong cuốn Lê Bá Kông II, có bài nói về Hiến pháp Magna Carta (1215): Văn bản lịch sử này đã yêu cầu có các tiêu chuẩn chung cho cân nặng và đo lường trên khắp vương quốc.

Đạo luật về cân đo đo lường (Weights and Measures Act) 1824: Đạo luật này đánh dấu sự khởi đầu của hệ thống Imperial chính thức. Đạo luật đã thiết lập các đơn vị đo lường chuẩn cho khối lượng, chiều dài, và dung tích, nhằm bảo đảm sự đồng nhất trên toàn Đế quốc Anh.

Đạo luật về cân đo đo lường (Weights and Measures Act) 1878: Đạo luật này tiếp tục điều chỉnh và chuẩn hóa thêm các đơn vị đo lường Imperial, làm cho hệ thống này trở nên cụ thể và thống nhất hơn.

Hệ thống thập phân được thành lập từ cuộc cách mạng Pháp quốc. Trong thời quân chủ chuyên chế, xứ pháp nghe nói có đến đủ loại cách tính ngày giờ, khoảng cách, cân nặng, họ tính đến cả 250,000 đơn vị. Sau cuộc cách mạng, các nhà cách mạng xem đây là cơ hội để thay đổi, thành lập một hệ thống quốc tế để khắp nơi có thể sử dụng và họ đề nghị các nhà hàng lâm khoa học, thiết lập một hệ thống cho mọi người để tiện việc giáo dục, buôn bán và khảo sát trong khoa học.

Các nhà hàng lâm của viện hàng lâm Pháp đề nghị sử dụng khoảng cách đo từ Bắc Cực đến Equator dựa trên đơn vị thập phân, lít cũng như cubic để tính lượng khối… cũng như điện lực và từ trường. Kiểu thời gian, múi giờ được đo và lấy làm chuẩn tại Greenwich, Anh quốc.

Hệ thống mới được chính phủ Pháp phê chuẩn nhưng người dân rất chậm để theo và thay đổi. Năm 1866, ý tưởng sử dụng hệ thống SI này được ban hành luật tại Hoa Kỳ, cho phép hệ thống thập phân được sử dụng trong ngành thương mại. Đến năm 1875 thì có hiệp ước quốc tế về hệ thống mét được ký bởi các nước lớn trên thế giới như Nga, Đức quốc, và Pháp quốc. Nhưng Hoa Kỳ vẫn chưa áp dụng hệ thống này dù đã ký kết .

Khi mình làm việc tại Anh quốc thì họ đã sử dụng hệ thống mét nhưng không hiểu sao Hoa Kỳ vẫn cà khịa. Các nhà kỹ nghệ cho rằng áp dụng hệ thống thập Phân  rất khó, nhất là tốn tiền. Quan trọng nhất là chính phủ ban hành luật có thể vi hiến tại các tiểu bang.

Hệ thống Imperial (hay còn gọi là hệ thống đo lường Anh) vẫn được sử dụng ở một số quốc gia, đặc biệt là Hoa Kỳ, vì một số lý do lịch sử và văn hóa. Hệ thống Imperial đã được sử dụng trong nhiều thế kỷ và trở thành một phần của truyền thống văn hóa ở các quốc gia như Hoa Kỳ. Sự thay đổi sang hệ thống thập phân (metric) sẽ đòi hỏi sự điều chỉnh lớn và nhiều người có thể không muốn từ bỏ những gì họ đã quen thuộc. Ở trường đa số học sinh đều sợ toán học.

Học truyện Kiều thì nghe tả Từ Hải to lớn mà mình không hình dung được qua hệ thống thập phân. Vai năm thước rộng, lưng mười thước cao. Ông Nguyễn Du mua được cuốn sách Đoạn Trường Tân Thành của thời nhà Minh nên có thể ăn phải đặc sản Quảng trị nên nổ cho vui. Lớn lên một tí đọc truyện Kim Dung hay Tam Quốc Chí lại ngọng vì họ nói đến hệ thống tính toán người Tàu mà mình không đổi sang hệ thống thập phân, học ở trường nên Chán Mớ Đời.

Việc chuyển đổi toàn bộ hệ thống đo lường của một quốc gia từ Imperial sang metric đòi hỏi một chi phí lớn. Từ việc thay đổi biển báo giao thông, tài liệu kỹ thuật, sách giáo khoa đến các thiết bị đo lường công nghiệp, tất cả đều cần phải thay đổi, và điều này có thể rất tốn kém. Vấn đề là các công ty lớn có thể có tiền bạc và nhân lực để chuyển đổi trong khi các công ty nhỏ sẽ gặp khó khăn khi thay đổi hệ thống đo đạc. Ngoài ra nền giáo dục càn phải sửa đổi lại để dạy các thế hệ mai sau hệ thống mét và hệ thống Anh quốc. Mình nhớ khi sang Anh quốc thì mấy ông đồng nghiệp tuy vẽ theo hệ thống mét nhưng họ vẫn cứ nói chuyện theo hệ thống Anh quốc như half pint khi đi uống bia hay cân nặng Pounds,… dài bao nhiêu inch, mấy yard khiến mình hay bị ngọng vì không hiểu. Chỉ có khi sang Hoa Kỳ thì mới học thuộc và biết cách chia và nhân (tính nhẩm).

Người dân đã được giáo dục và đào tạo theo hệ thống Imperial trong nhiều thế hệ. Sự thay đổi hệ thống đo lường sẽ đòi hỏi việc điều chỉnh lại hệ thống giáo dục và đào tạo. Học sinh Mỹ rất dốt toán mà nay bắt chúng học hệ thống thập phân thì chúng lại ngọng hơn. Nay đi thi toán toàn thế giới, đội tuyển Hoa Kỳ toàn là gốc người Tàu.

Nhiều ngành công nghiệp và thương mại đã thiết lập và vận hành dựa trên hệ thống Imperial. Việc chuyển đổi có thể gây ra sự gián đoạn trong sản xuất và kinh doanh. Cứ tưởng tượng máy móc bằng hệ thống Anh quốc nay đổi qua thập phân là ngọng. Tốn tiền mua cái mới nhất là cửa.

Thói quen và sự quen thuộc với hệ thống hiện tại cũng đóng một vai trò quan trọng. Nhiều người có thể cảm thấy không thoải mái hoặc gặp khó khăn khi phải học và sử dụng một hệ thống mới. Mình đây, mất 30 năm học và sử Dụng hệ thống thập phân rồi khi sang Hoa Kỳ học hệ thống Anh quốc, nay bắt đổi lại là ngọng. Thật ra thì cũng dễ vì đã học và sử dụng rồi nên khi đi chơi ở các xứ sử dụng hệ thống mét mình vẫn tính toán được.

Dù vậy, hầu hết các quốc gia trên thế giới đã chuyển sang hệ thống metric vì dễ dàng sử dụng của nó. Hệ thống metric dựa trên hệ thập phân, dễ hiểu và dễ sử dụng hơn, đặc biệt trong các lĩnh vực khoa học và kỹ thuật. Tuy nhiên, ở những nơi mà hệ thống Imperial vẫn được sử dụng, các lý do nêu trên khiến chuyển đổi trở nên chậm chạp và khó khăn.

Hệ thống Imperial được sử dụng rộng rãi trong Đế quốc Anh và các thuộc địa, bao gồm cả Hoa Kỳ, Canada, Úc, và Ấn Độ vào thế kỷ 19 và 20. Ngày nay mấy xứ này sử dụng hệ thập phân ngoại trừ Hoa Kỳ  

Dù Hoa Kỳ chính thức tách khỏi Anh sau Chiến tranh Độc lập, hệ thống đo lường mà họ sử dụng vẫn dựa trên các đơn vị Imperial, dù có một số khác biệt nhỏ. Có lẻ vì vẫn tiếp tục sử dụng bộ hình luật của Anh quốc  

Thế kỷ 20: Hầu hết các quốc gia từng là thuộc địa của Anh đã chuyển sang sử dụng hệ thống metric để phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế. Tuy nhiên, Hoa Kỳ vẫn giữ hệ thống Imperial  

Bắt đầu từ năm 1965, Anh Quốc bắt đầu chuyển đổi sang hệ thống metric, và đến nay hầu hết các lĩnh vực kỹ thuật và khoa học đã hoàn toàn chuyển đổi, dù trong đời sống hàng ngày nhiều người vẫn sử dụng các đơn vị Imperial như dặm, inch, và pound. Nhất là tiền tệ của họ vì họ dùng Sterling Pound nên lúc đầu không hiểu rõ. Họ nói nặng một Pound (lbs) trong khi đưa cho mình tờ giấy tiền sterling. Chán Mớ Đời 

Hoa Kỳ ngày nay: Vẫn sử dụng hệ thống Imperial trong cuộc sống hàng ngày, như đo lường chiều dài (inch, foot), khối lượng (pound), và dung tích (gallon).

Đo lường qua hệ thống Anh quốc thì mình quen sử dụng và có thể hình dung ra sao so với hệ thống mét. Chỉ có vấn đề là dung lượng thì mình hơi bị ngọng vì ounce, gallon… Chán Mớ Đời 

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Có người còm nên mình tải về đây 

Nếu Mỹ đổi qua dùng hệ thống thập phân thì sẽ có một vấn đề về cơ khí. Nếu ai có mua những máy móc từ các nước khác thì biết họ xài mấy con ốc và nút đo bằng mm hay cm. Thí dụ như 8 ly,7 phân, 2 tấc  vv. Nhờ vậy tìm kiếm các con ốc, long đền hay nút vặn rất dế dàng. Ngược lại mấy cha nội Mỹ vì một inch là đơn vị nhỏ nhất mà cũng còn rất lớn (khoảng 3 phân (cm)) nên mấy chả chia ra làm phân số. Ở Mỹ đến giờ này mấy chục năm rồi mà tôi vẫn chưa mua được con ốc hay lông đền chính xác vì ai mà nhớ 1/32, 5/4, 1/8 vv. của mấy con ốc đó. Lại còn có một bộ khóa tùm lum tùm la bằng phân số,  thay vì 8 mm hay 6 mm hay 6.5mm vv. Lại còn vấn đề nhiệt độ và đo lường, vv. Bởi vậy nên tôi tẩy chay hệ thống của Anh và xài thập phân trên điện thoại vv. Đo cửa sổ để mua màn che thì phải tính từ bộ ra inch hoặc ngược lại vì 1 bộ có 12 inch. Còn ăn uống thì mỗi lần nghe nói ounce tôi phải hình dung ra cái ly lớn nhỏ mới đoán được. Còn chiều cao thì mỗi lần Mỹ hỏi anh cao bao nhiêu, tôi nó 1 thước 65 thì nó không hiểu nên phải nhớ là 5 bộ 4 inch. Còn cân nặng thì 70 kí lô, phải đổi ra 160 pounds, vv. Về sau này nghe mấy anh Mỹ nói ám chỉ cái gì làm hết trọi thì họ nói "all nine yards" mới đầu không hiểu nhưng sau này mới khám phá ra túc cầu Mỹ (không được chơi bằng chán) cầm banh bầu dục chạy đến đích khoảng gần 9 thước. Mà đến giờ này tôi cũng không hiểu trò chơi này khéo léo ở chỗ nào. Còn coi đá banh thì mê hơn, dạo này có giải vô địch Âu Châu nên càng thích.

Chỉ có mỗi một thứ của Mỹ mà tôi thích là đồng đô la xanh của họ thôi. Triệu triệu phú đô la là mục đích của sự nghiệp tôi. Hóa ra Mỹ cũng có thứ đo lường mà tôi chấp nhận và ham muốn haha

ChatDCG và tình duyên

Đi chơi buồn đời mình mở ứng dụng ChatGPT để xem trí tuệ thông minh biên tập ý mình ra sao. Thấy ChatGPT biên tập không đúng ý của mình. Mình hài hài một tí trong khi ChatGPT có lẻ dùng tài liệu của Hà Nội hơi nhiều nên cứ phán mọi việc theo định hướng một người cách mạng chân chính nói một đường làm một nẻo. 

Chán Mớ Đời nên mình lập ra ứng dụng ChatDCG để biên tập riêng cho mình. Mấy bác đọc xem sao. Cho em ý kiến. Để khỏi mất công em bỏ vụ đề tên ai phát ngôn. Các bác cứ tự hiểu. 


Anh Sơn  Gì nữa. Anh làm gì mà chúi đầu vào cái iPad hoài rứa. Anh viết hồi ký em. Hồi ký ư trời ơi em ngưỡng mộ anh quá. Không ngờ anh nông dân chân chất mà cũng biết thơ văn nửa. Em đâu biết nông dân cũng viết thơ văn nữa. Tưởng chỉ biết cuốc đất, cắt cỏ. Thì cũng phải biết viết đề tên mình, nộp đơn đủ trò chớ.


Ủa em cũng thích thơ văn hả. Làm vườn mệt nên cần viết véo để giải stress em. Thêm nữa để cho con cháu biết thêm về dĩ vãng của cha ông chúng. Wow em ngưỡng mộ Anh quá. Cho em đọc ké được không.  Được em. Đọc cho anh ý kiến xây dựng nghe chớ đừng có như mấy thằng bạn kêu anh viết như phân gà hữu cơ bón cây vườn chúng. 


Không em là người yêu thi ca mà không có vụ đó. Em đàng hoàng lịch sự trong thơ văn. Không chửi thề, chê bai nhạt như nước ốc, nước phèn. Để coi trang 35 mối tình hữu nghị đầu tiên, năm 2024. 


Anh Sơn! Gì đó. Má em đi đánh bài ở las vegas rồi. Anh qua nhà em, tụi mình chơi trò vợ chồng. Thôi đi bà đừng dụ khị tui nữa. Thiệt mà. Em 49 tuổi đầu chưa có một mối tình vắt vai. Bao nhiêu đàn ông theo đuổi em mà đâu có thèm. Em chỉ yêu mình anh thôi. Ủa bà nào kêu chỉ yêu mình anh thôi là ai vậy. 


U chao! Cái bà đó ế xiềng ế xẹp thì nói họ rồi, cứ kêu chưa có mối tình vắt vai. Rồi anh có qua nhà bà ta, có chơi trò vợ chồng không. Có chớ một lần tởn tới già. Bà ta kêu anh sang nhà chơi trò vợ chồng. Anh tưởng bà ta kêu anh qua thả gà ra đá. Ai ngờ bà ta kêu anh chơi trò vợ chồng trên thực tế. Nào rửa chén rồi giặt quần áo cho mấy người ở homestay rồi ủi đồ. Nhà bà làm homestay có 4 tầng, bà ta bắt anh chùi nhà 4 tầng xụm bà chè luôn. Nhà có 4 tầng, mỗi tầng có 3 phòng ngủ hai phòng tắm. Anh chùi được đến lầu hai là hết sức trong khi bà ta kêu đang nằm đợi ở lầu 4.

Hèn gì đàn ông đeo đuổi bà ta chùi lên tới lầu 3 là ngọng rồi. Có lần tên nào bị dụ lau nhà lên tới lầu ba lăn đùng xuống cầu thang chết nên thiên hạ sợ. Bà ta dụ trai tơ để làm ô sin không công mà. Mà bà ta có thoát ế không. Có chớ. Bà ta nghe ai lên chùa có ông thầy chùa nào giỏi trừ ma ế. Ông ta nói bà ta ế là vì nhà homestay cho trai gái không phải vợ chồng vào đó thả gà ra đá nên mang tội vì chứa chấp tội lỗi. Phải cúng căn nhà và đất cho chùa rồi dọn ra nghĩa địa làm cái chòi ở. Con cháu sau này có phúc. Ra nghĩa địa gặp anh hùng. Gặp đúng một nhà có mẹ Việt Nam anh hùng, 10 người con tham gia đánh Mỹ cút ngụy nhào. Có hai người anh hy sinh, được phong làm liệt sĩ to đùng như cái bánh chưng. Rồi sao thì bà ta mê anh hùng lấy ông ta hết ế. 


À khúc này sao không thấy anh kể chuyện mượn tiền em mấy năm mà chưa trả.


Tiền gì nữa? Anh biết tại sao em lấy anh không? Không. Tại anh mượn tiền em mà không trả. Là sao lấy nhau mắc mớ gì không trả tiền. 

Anh quên hả. Để em kể lại cho nghe. Hồi quen nhau anh dẫn em đều ăn phở Nguyễn Huệ, chỗ đó có phở gà ngon. Đúng rồi. Ăn xong anh kêu để quên cái ví ở nhà nhớ không. Nhớ. Đó em mới cho anh mượn $20 trả tiền phở rồi đổ xăng chạy về Los Angeles. Rồi anh kêu zelle cho em nè nhớ không Nhớ. Rồi không thấy anh chuyển tiền. Sao không đòi. Dị òm. Ốt dột đi chơi với trai cho mượn tiền mà đòi tiền lại. Rồi sao? Thì anh mượn em $20 thì em lấy anh, mỗi tháng anh lãnh lương em lấy hết từ mấy chục năm nay. Anh thường nói đâu tư mà. Em đầu tư $20 lấy biết bao nhiêu tiền từ 33 năm qua. Kiếp sau có mượn tiền gái thì nhớ trả nghe. Nếu không như ông thầy chùa quốc doanh kêu cũng nhà cúng đất ra nghĩa địa làm cái chòi ở. 


Bắt thang lên hỏi ông trời, lấy tiền cho trai mượn, chừng nào đòi được không

Ông trời ổng bảo là không, nó thiếu tiền mày thì lấy nó trừ nợ


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


Tình yêu thế hệ đứt phim


Lên San Jose , ghé thăm vợ chồng anh họ của đồng chí gái. Ngồi nói chuyện thì bà chị dâu kêu thế hệ tụi này sang đây vợ chồng bỏ nhau nhiều lắm khiến mình thất kinh vì nghĩ chỉ có thế hệ trẻ sau này mới bỏ nhau. Hôm trước đọc tin tức nghe nói ở Việt Nam 25% hôn nhân đưa nhau ra toà, bắt chước chồng cũ của một chị bạn, làm bản nhạc “đắp mộ cuộc tình” sau bao nhiêu năm sinh sống tại Hoa Kỳ. Không biết chừng nào bắt kịp Hoa Kỳ đến 50%. Hỏi lý do thì được giải thích như sau. 


Trước 75, thế hệ của họ là tuổi đang yêu nhau hay chưa yêu rồi đứt phim năm 75 nên không dám yêu vì phải học tập trở thành con người mới của xã hội chủ nghĩa. Xã hội, chính trị thay đổi hoàn toàn, ai cũng lo lắng, kinh tế và miếng ăn với khoai sắn khoai độn nên có yêu thì cũng đơn phương. Ai có nhu cầu lấy cán bộ thì lấy còn người đã lấy nhau rồi chồng vượt biển hay có bố mẹ trong gia đình bảo lãnh nên cứ đợi vì nếu lấy nhau là hết đi định cư Hoa Kỳ. Mình có anh bạn trong trường hợp này, anh chị bảo lãnh nên đợi mệt thở, gần 20 năm sau mới đi định cư tại Hoa Kỳ nên không dám yêu ai. Anh yêu em nhưng không dám tỏ vì sợ hồ sơ bảo lãnh bị bác bỏ, mất vé đi Mỹ. Nghe nói ngày nay, tốn 1 triệu đô để qua Hoa Kỳ theo diện Eb 5 mà phải đợi đến 10 năm mới có thẻ xanh nên người Việt không muốn theo chương trình này nữa. Tốt nhất là học y tá rồi đi theo diện EB 3 như đa số người phi.

Như trường hợp chị ta thì phát hiện ra mối tình hữu nghị anh của đồng chí gái từ năm 17 nên yêu ra riết đến đứt phim. Sau khi ông anh đi cải tạo về thì lấy nhau, rồi mở phòng mạch, có bệnh nhân nhiều vì anh ta thuộc hạng y sĩ giỏi nên do dự vụ đi Hoa Kỳ theo diện H.O. Qua đây chị ta đi bán bánh mì thịt cho chủ foods truck để giúp ông chồng chú tâm học lại, thi bằng hành nghề y sĩ tại Hoa Kỳ. Anh chưa thi đổ thì chưa động phòng nên chỉ có một cô con gái sinh tại Việt Nam, đem theo sang Mỹ. Sau này học xong, đổ bằng hành nghề y sĩ tại Hoa Kỳ thì trễ nên hết sinh nỡ. 


Theo thống kê, bác sĩ Việt Nam Cộng Hoà, sang đây thì chỉ có 30% là đậu lại bằng hành nghề y sĩ. May sao ông chồng học mấy năm thì đậu rồi đi thực tập nhà thương ở Nữu Ước rồi về Cali, mua lại phòng mạch ở xứ khỉ ho gà gáy Modesto, toàn là đồng ruộng. Được cái là có bệnh nhân nhưng cũng bị kỳ thị tại nhà thương toàn mỹ trắng nên cuộc sống cũng tạm ổn. Cuối tuần lái xe về San Jose họp mặt văn nghệ với thân hữu. Mình có quen một bác dược sĩ, sang Hoa Kỳ trễ, thi bằng hành nghề dược sĩ 6 năm liền mới đậu.

Chị ta cho biết đàn ông Việt Nam sau khi đứt phim, người đi cải tạo lâu năm, sang đây không hoà nhập vào đời sống của nước Sở tại. Cứ như xưa, chồng chúa vợ tôi trong khi mấy bà thì thích ứng với môi trường mới, có cơ hội để thăng tiến nên từ đối thoại yêu thương đưa đến đối choại cãi nhau, đưa nhau ra toà ký giấy Sugar you you go, Sugar me me go. Hết nợ. Khác với khi xưa, người phụ nữ Việt Nam được dạy từ bé là phải hy sinh cho gia đình, con cháu, gia đình bên chồng, sợ bố mẹ ruột bị tai tiếng. Khác với Việt Nam, ở Hoa Kỳ người ta sống cho chính bản thân thay vì cho gia đình, cộng đồng.


Chị ta kể có bà bạn, sang đây cãi nhau với chồng nên ly dị nuôi con. Đi học làm nail rồi từ từ mua nhà cho thuê nay có mấy chục căn ở San Jose cho thuê là đời hết cô đơn. Theo thống kê, có trên 50% các cuộc hôn nhân đầu tiên tại Hoa Kỳ dẫn đến ly dị. Không phải không thương nhau nhưng cuộc sống vội vả đầy áp lực khiến người Mỹ bị stress khiến vợ chồng hay cãi nhau, đưa đến ly dị. Cuộc sống đi với vận tốc của CPU nên vợ chồng không có thời gian cho nhau, lắng nghe nhau tâm sự về những áp lực của sở, con cái, cuối cùng chỉ biết ra toà. Nhớ có dạo đồng chí gái bị stress ở sở, tối về mình nằm nghe trên giường để mụ vợ tâm sự rồi mình ngủ, bị dựng cổ dậy bắt nghe tiếp.

Giới trẻ độc thân sang đây, hội nhập vào đời sống Hoa Kỳ, vẫn đâm đơn ra toà ly dị thì thế hệ xồn xồn, bị đứt phim năm 75, sang đây đã trễ còn gặp nhiều vấn đề hơn nên khó mà ăn ở lâu bền. Nhập gia tuỳ tục, người Mỹ ly dị như thay áo thì người Mỹ gốc việt cũng làm theo. Chia tay để tạo dựng cuộc sống mới. Hôn nhân như một loại trò chơi game. Chán không hứng thú nữa thì nhấn nút Reset. Làm lại.


Vấn đề là ly dị rồi lập gia đình lại với người khác thì hôn nhân nào cũng có đối choại và khi con chim bị tên một lần thì hay sợ và ly dị nữa. Do đó người Mỹ ly dị rất nhiều lần như ông nuôi ong trong vườn mình, 4 lần lên xe hoa. Cứ gặp ông ta là ông ta nhắc đến Chúa Giê su nhưng cứ than vãn về bà vợ thứ 4 nhưng lại sợ bà vợ bỏ ông ta về Philadelphia ở với con riêng của bà.


Hôm trước, mình có đọc một nghiên cứu về các cuộc hôn nhân không hạnh phúc nhưng vợ chồng không ly dị, nghe nói lên đến 30% vẫn sống chung nhưng mỗi người một cuộc sống riêng kiểu share phòng, share tiền nhà, chi tiêu nhưng không share tình. Thậm chí có người đem bồ bịch về nhà hò giã gạo phòng bên. Lý do là ly dị thì không có thể mua lại căn nhà vì giá nhà cali lên quá cao. Cũng có thể vì đời sống quá mắc mỏ nên ở riêng thì tốn hao nhiều. Do đó họ vẫn tiếp tục sống chung nhà nhưng có cuộc sống riêng khác nhau. Tình yêu tuy gần nhưng cách xa. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 





Tóc em lưa thưa

Tối qua đến nhà bạn ăn uống để mấy bà hát hò. Kỳ này gặp toàn lão bà, trên mình tối thiểu 1 bó. Có 4 tên đàn ông gồm 2 nhạc sĩ, một anh và mình chở vợ đến làm ca sĩ của giọng ca vàng trên 7 bó. Có một chị gốc hUế ở Palmspring, xa lắc xa lơ nhưng chịu khó bỏ 2 ngày nấu bún bò đem lại. Mình làm 2 suất. Cực ngon. Đây là lần thứ hai mình ăn bún bò ở nhà người quen ngon. Ngoài tiệm không thấy ngon.

Mấy lão bà hát cực hay, cực chất. Trên mình 1 bó mà bà nào cũng trông trẻ vì đeo tóc giả. Bà nào cũng tóc đen cả, ngoại trừ hai chị mặt ai khen chê, cứ để tóc muối nhiều hơn tiêu. Ăn xong, mình ra phòng ngoài, nằm ngủ một giấc, gần hết giờ thì thức dậy, ra nghe mấy bà hát bản cuối cho cuộc tình rồi đưa đồng chí gái về.

Sáng mình dậy sớm đi tập. Cuối tuần, mình tập một mình suốt 2.5 tiếng, kéo nội công. Sau đó lên vườn nên tối là mệt, buồn ngủ. Trong tuần chỉ tập có 1.5 tiếng nên cuối tuần cần tập thêm các đơn nội công khác để khỏi quên. Lên vườn nên không có thì giờ ngủ trưa nên đến 9 giờ là buồn ngủ. 


Sáng dậy, mình chuẩn bị đi tập vào 5 giờ sáng thì mụ vợ chạy xuống, khiến mình phải dang tay nối vòng tay lớn ôm kẻ nội thù. Thường mụ không thức giấc sớm vì trung bình khi mình đi tập về nhà vào lúc 7 giờ thì mụ còn ngáy. Như sáng nay, đi tập về, vào phòng ngủ thì thấy mụ ngáy ôm cái điện thoại nghe ông thầy nào giảng kinh. 


Mụ kêu sợ quá, hỏi sợ gì. Mụ trả lời là tóc rụng. Miệng thì mụ kêu là tuổi nào cảnh nấy nhưng lại sợ tóc rụng. Tóc mụ còn nhiều, lại có tóc non mọc ra nên mình không hiểu lý do gì mụ lại lo sợ. Thấy thương mụ vợ, về già sợ nhan sắc tàn phai. Mụ hỏi sau này tóc rụng hết, anh không sợ, mình kêu vẫn thương mụ như ngày nào.

Bà này để tóc dài, khỏi cần bận quần hay váy. Biết đâu râu âm hộ dài như vậy. Ngày xưa, Chúa Nguyễn có một bà thứ phi, đi đánh trận là ông ta đem theo, xem như thần hộ mạng. Lý do là âm hộ mao của bà ta rất dài. Bà ta cắt lông rồi phóng phi tiêu khiến lính Tây Sơn sợ lắm.

Phụ nữ cả đời chỉ lo làm đẹp. Chán Mớ Đời 


Mình thấy mụ vợ mua Biotin, nhưng khi lên CBC đọc tin tức thì họ cho rằng đó là cách quảng cáo vì kết quả về sự hiệu lực của Biotin rất ít. Cách tốt nhất là mát xa đầu, giúp máu lưu thông dưới mái tóc.


Thứ hai đầu tuần, hai vợ chồng đều leo núi. Đang đi mụ vợ hỏi em hát hay không. Một câu hỏi mà không tên chồng nào có vợ muốn làm ca sĩ karaoke có thể trả lời. Mình gật đầu, nói ừ em ngáy rất hay khiến anh phải dậy sớm. Nói nho nhỏ, mụ vợ đang đeo máy nghe nên không nghe rõ. Thấy mình gật đầu là mụ sướng rồi tiếp tục hát đi lên dốc.


Nói chung mình may mắn là mụ vợ không bắt mình quay video mỗi khi mụ hát. Có mấy tên quen, vợ mà lên hát là họ phải chuẩn bị kỹ lưỡng, quay đủ góc, gần xa rồi lại bị vợ chửi chê quay như gì đó. Mình không cần có mặt khi mụ hát để vỗ tay.


Hôm trước, có chị cựu sinh viên tại Paris, nhắn tin mình nhờ viết một bài về tổng hội sinh viên Việt Nam tại Paris. Mình thì chưa bao giờ tham gia một hội đoàn nào nào cả nhưng nhận lời viết về đêm văn nghệ Tết 1976, với chủ đề “Ta còn sống đây” giúp mình giữ vẫn niềm tin cho một mai tươi sáng. Không có tổng hội sinh viên có lẻ mình đã mất niềm tin sau 30/4/75.


Có lẻ tinh thần của Tổng Hội Sinh Viên Paris, các hội viên như tinh thần của cựu chủ tịch Trần VĂn Bá. Mình nhớ dạo ấy, buổi chiều đi làm về chạy ra chỗ toà đại sứ Hà Nội, cùng với hai người em vượt biển, tham dự cuộc biểu tình trầm lặng, đòi hỏi Hà Nội thả các người bị bắt. Thấy anh của ông Trần Văn Bá hình như tên Trần VĂn Tòng và ông ký giả tây Olivier Todd. Ông này khi xưa chống chiến tranh Việt Nam, ủng hộ Hà Nội nhưng sau 75 thì phản tỉnh. Ông ta có viết cuốn “Cruel Avril”. Rồi khi nghe tin ông Trần VĂn BÁ bị xử tử thì buồn muốn khóc, dù mình chưa bao giờ gặp mặt ông ta khi còn sống. Nếu ông ta là có quốc tịch Pháp thì chắc Hà Nội không dám xử tử như trường hợp ông Mai Văn Hạnh. Hình như ông Trần Văn Tòng, có cho xây dựng một bức tường của ông Trần Văn Bá tại Paris nhưng mình chưa có dịp viếng thăm.



Ai ở Âu châu, muốn tìm hiểu quá trình hoạt động của Tổng Hội Sinh Viên Paris, xin liên lạc với các địa chỉ trên để mua báo.

Chúc các bác cùng gia quyến một năm Giáp Thìn được yên vui.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 





Thánh ca lịch sử mùa giáng sinh


Cứ đến mùa giáng sinh thường các đài phát thanh nhạc hay chuyển tải “Largo”, một giai điệu trong vở opera mang tên Serse, của nhạc sĩ George Frederick Handel, viết cho hí viện của nhà vua tại Luân Đôn vào thế kỷ 18. Mình không thích nhạc ông này lắm. Vở opera Serse không được công chúng yêu mến, phải ngưng sau vài lần trình diễn và không bao giờ được diễn lại khi tác giả còn sống. Serse là từ ngữ Ý Đại Lợi cho “Xerxes”, tên của vị hoàng đế của xứ Ba Tư, đi chinh phạt Hy Lạp vào thế kỷ thứ 5 và bị thất bại. Gần đây có cuốn phim nói về 300 người lính Spartan, chận đoàn viễn chinh của hoàng đế ba tư, đánh te tua tại cổng Thermopylae. Sparta nổi tiếng huấn luyện lính rất giỏi thời xưa, mình có ghé thăm khi viếng thăm Hy Lạp. Mình nhận thấy ở Hoa Kỳ ít ai để ý đến lịch sử của các xứ khác nhưng ở âu châu, khi nói chuyện, người ta hay đem những điển tích trong lịch sử lâu năm của Châu Âu nhất là Hy Lạp ra để diễn đạt ý tưởng họ muốn nói. Tương tự người Việt hay dùng điển tích của người Tàu để diễn đạt suy nghĩ của mình. Ở âu châu cần học lịch sử các nước lân cận nhất là nền văn mình la-hy.

Giai điệu này được gọi là Ombra mai fu, (không bao giờ là cái bóng). Tại sao người ta hay nhắc đến giai điệu này của nhạc sĩ Handel? Bởi vì nhạc của ông ta được phát thanh lần đầu tiên trên thế giới qua làn sóng điện Amplitude Modulation  (AM.) 


Đêm giáng sinh năm 1906, hai nhà tiên phong về làn sóng điện, Reginald Fessenden và F.W. Alexanderson phát thanh qua làn sóng điện AM từ thành phố Brant Rock thuộc tiểu bang Massachussetts, với sự mở đầu Largo của nhạc sĩ Handel, kèm theo đó là một thông điệp về giáng sinh. Chỉ có những người nghe được làn sóng điện ngoài biển khơi mới nghe được nhưng chắc chắn đã đem lại cho họ sự yên ấm, bình yên trong đêm giáng sinh, mọi người trên thế giới đón mừng sự ra đời của vị cứu tinh. 


Cứ tưởng tượng trong đêm tối, trên biển cả vào đêm giáng sinh, xa gia đình, bạn bè và quê hương, bổng nhiên tiếng rẹt rẹt trong làn sóng mà người ta sử dụng để liên lạc, cầu cứu ngoài biển khơi, họ nghe lần đầu tiên âm nhạc cổ điển. Mình nhớ đến muôn đời khi đi xem hoà nhạc hát tại hí viện của thành phố Torino, Ý Đại Lợi, lần đầu tiên trong đời. Nghe họ hát Carmina Burana của nhạc sĩ Carl Orff khiến mình mê nhạc cổ điển từ dạo đó đến nay. Sau này sang làm việc tại Luân Đôn, mình mua vé hàng năm đi nghe Opera. Rẻ. Ở Hoa Kỳ thì mấy vụ văn hóa kiểu này đắt tiền nên chỉ có một thiểu số, có khả năng thưởng thức, ngoại trừ vào các viện đại học xem trình diễn với các dàn nhạc ít nổi tiếng hơn.


Luân Đôn là thành phố văn hoá, âm nhạc theo mình là số 1 ở âu châu. Biết bao nhiêu kịch, nhạc, đủ thứ loại mới, cổ điển được dàn dựng hàng ngày. Mình ở đó 2 năm, tuần nào cũng đi xem kịch, opera hay nhạc Punk với bạn đầy nơi. Thường các show như MIss Sàigòn, Evita, Les Miserables,…khởi đầu tại Luân Đôn. Khi ăn khách thì họ mới cho qua New York. Điển hình về truyền hình cũng vậy, chương trình American Idol hay American Got Talent đều xuất thân tại Anh quốc trước khi đưa sang Hoa Kỳ rồi đi khắp thế giới.

Sự phát thanh của giai điệu Largo, tác phẩm được xem là một sự thất bại ê chề của nhạc sĩ tài danh Handel khi xưa, nhưng cũng đánh dấu lần đầu tiên nhân loại, nghe nhạc qua là làn sóng phát thanh và đã thay đổi hoàn toàn nhạc cổ điển hay tất cả các loại nhạc trên thế giới. Nhất là cách thức, phương tiện nghe nhạc xem như cuộc cách mạng âm nhạc. Các đài phát thanh ra đời và họ bán radio như điên khắp thế giới và ngày nay chúng ta nghe nhạc từ các điện thoại thông minh.


Trước khi đài phát thanh được chế tạo, hay trước khi các kỹ thuật thu âm được sáng chế, con người nghe nhạc trực tiếp. Chúng ta phải có mặt trong căn phòng với người chơi nhạc và ca sĩ. Nhạc bị giới hạn bởi không gian vì căn phòng, nhà thờ, hí viện ở một thời điểm nào đó hay phải ra các Amphitheatre lộ thiên như ở Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ,… Như trường hợp mấy đứa con khi xưa, học chơi đàn tranh và đàn bầu, chỉ được trình diễn trong các hội trường của trường học hay chơi trumpet tại các buổi lễ của trường tổ chức.


Âm nhạc đã được dân chủ hoá, giải phóng thoát khỏi các hí viện, bởi sự phát minh các máy thâu âm và đài phát thanh, giúp các người nghèo có thể thưởng thức được âm nhạc cổ điển vì khi xưa, âm nhạc chỉ để dành cho những người giàu có, có khả năng mua vé đi xem tại các hí viện. Nếu không chỉ có những dân ca trong các hội hè tại làng quận.


Trước đây, chúng ta không được tự do thưởng thức âm nhạc, hay nghe nhạc tuỳ theo hoàn cảnh của chúng ta. Chúng ta bị giới hạn bởi thời gian và không gian, với chương trình. Chúng ta cần nhiều yêu tố để có thể nghe nhạc. Chúng ta phải mua vé trước, bận áo quần như đi dạ hội, đến đúng giờ vì nếu không sẽ bị bắt đứng ngoài rạp cho đến hết phần đầu.

Thậm chí 60 năm về trước, ở Đà Lạt muốn nghe nhạc, mình phải đợi tối thứ sáu có chương trình nhạc yêu cầu trên đài phát thanh Đà Lạt để được nghe những bản nhạc mới ra đời, được yêu cầu bởi thị dân Đà Lạt. Còn chương trình Nhân Dân Tự Vệ thì cứ giặc đến nhà đàn bà cũng phải đánh, vận nước gặp hồi gian nguy. Ôi nhân dân ta ơi cũng nhau kết đoàn, cũng nhau chống giặc không gì hay hơn. Ngồi học bài với cái radio bên cạnh. Hay nghe trực tiếp truyền thanh trận đá banh của phóng viên Huyền Vũ từ Mã Lai, khi đội tuyển Việt Nam Cộng Hoà thắng giải Merdeka năm 1966. Dần dần các băng thâu nhạc ra đời, người dân chuyền nhau nghe và các nơi sang băng lậu giúp dân chủ hoá phương cách thẩm âm nhạc của người dân.


Ngày nay, chúng ta không cần xem trực tiếp, có thể thâu hình rồi khi nào rảnh mới mở lên xem, không cần biết kết quả trận đấu trước. Hay nghe nhạc lúc nào hứng thú, cảm nhận đầy cảm xúc.


Nhờ các phương tiện truyền thông mà chúng ta mới có nhạc POP, đủ thứ nhạc ngày nay. Những giai điệu mới lạ được giới thiệu. Nếu không được yêu chuộng bởi thính giả sẽ bị khai trừ ngay vì radio cần bán quảng cáo.


Mình có kể vụ làn sóng nhạc do đài phát thanh Europe 1 phát thanh hàng ngày tại pháp đã đưa thế giới nhạc trẻ qua chương trình Salut Les Copains. Mà sau này mình qua pHáp thì được nghe trên chương trình Hít Parade mỗi chiều, được giới trẻ gọi điện thoại vào yêu cầu hay bầu bán. Từ đó người ta bán các sản phẩm về các ca sĩ hàng đầu của chương trình, mở các cuộc lưu diễn tại các thành phố nhỏ, tạo dựng một nền kinh tế rất phát triển giúp bán băng nhạc, thời trang và sách báo. Giúp ca sĩ kiếm tiền nhiều với một chương trình tiếp thị có bài bản lâu dài.


Ngày nay, qua các mạng xã hội, chúng ta không cần phải được lăng-xê mà qua các dạng như YouTube, các nhạc sĩ hay ca sĩ có thể được phát hiện và yêu chuộng khắp nơi trên thế giới và làm tiền qua các các môi trưởng truyền thông này. Điển hình là thể loại Gangnam xuất phát từ đại hàn rồi lan truyền khắp nơi trên thế giới.

Chúng ta có thể lựa chọn thời gian không gian để nghe nhạc không những thế mà khi chúng ta thèm, hay cảm xúc cần nghe vào thời gian nào đó. Thậm chí còn hát theo khi đang tắm, đang cuốc đất hay chạy bộ. Nhiều khi cả ngày buồn chán, chúng ta có thể thể mở những bản nhạc vui để giúp thay đổi tâm thức hay hát karaoke. Chúng ta có dàn nhạc, chuyển hóa giọng ca lè tè trở thành chuẩn qua phần mềm được cài đặt, tạo ảo giác, chúng ta là một đi-va, một đi-vô, rồi được chồng đem hoa tặng, có tiền ở trong để boa anh nhạc công. Chán om. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn