Showing posts with label Lịch sử. Show all posts
Showing posts with label Lịch sử. Show all posts

Lừa tình lừa bạc


Tại Hoa Kỳ có những vụ lừa đảo người cao niên càng ngày càng gia tăng. Lý do là đa số người lớn tuổi về hưu có tiền hưu trí, tiết kiệm. Họ được xem là không rành về kỹ thuật như các thế hệ trẻ sau này, thêm họ có thể có vấn đề trí nhớ ở tuổi hạc.


Theo Federal Trade Commission (FTC) thì lừa đảo người lớn tuổi là một ngành thương mại rất phát triển hiện nay. Năm 2023, người Mỹ trên 60 tuổi báo cáo đến 289,971 trường hợp và tổn thất đến $1.4 tỷ đôla. Đó chưa kể số người ngại khai báo vì sợ cười chê. 

Họ đưa ra đến hàng trăm cách lừa đảo tiền bạc, các thông tin cá nhân từ các công ty, cá nhân và ngay cả các tổ chức chính phủ. đi học vừa qua, họ cho biết có một vụ họp mặt với ban giám đốc của hãng. Ông CFO được lệnh của tổng giám đốc chuyển tài khoản 25 triệu cho một công ty nào để buôn bán. Sau này họ khám phá ra là bọn lừa đảo dùng AI để tạo dựng hình ảnh qua Zoom và tiếng nói của ban giám đốc khiến ông CFO tưởng thiệt.


Họ kêu gọi là cẩn thận vì bọn lừa đảo có thể gọi với hình ảnh của con cháu với giọng nói từ AI để xin tiền đủ trò. Họ nhắc là nên cho vợ con biết mật mã vì khi nói chuyện, hỏi con hay vợ mật mã thì lòi ra ngay.


Hôm trước có đọc bài của một bà chuyên viết về tài Chánh trên báo New York magazine tên Charlotte Cowles. Bà ta cho biết bị lừa gạt mất trên $50,000 khiến mình thất kinh. Mình đinh ninh một người như bà ta là giỏi, hiểu biết về tài chính. Tương tự có một ông kia viết sách về tài chính mà mình có mua đọc, kể là bị lừa mất $500,000. Cho thấy dù tài giỏi đến đâu cũng có kẻ tài hơn mình để lừa mình. Lý do chính là lòng tham của chúng ta.  


Dữ liệu cho thấy các người có ăn học, hiểu biết rộng vẫn bị lừa như chơi. Theo FTC cho biết thì đa số giới trẻ báo cáo khi bị lừa còn người cao niên thì ít hơn. Vì mắc cở hay sợ bị sĩ nhục bởi bạn bè. 

Các tay lừa đảo ăn nói rất hay. Ông tác giả cuốn sách cho biết gặp tên luật sư ở nhà thờ ăn nói rất thuyết phục nên ông ta nghe và dâng $500,000. Lý do ông ta phải lên tiếng trên truyền hình để cảnh báo các người khác và bạn bè để đừng bị lâm vào thế này. 


Họ cho biết, không bao giờ phán xét những người bị lừa đảo. Đừng bao giờ nghĩ mình sẽ không bị lừa đảo ngoại trừ không có tiền bạc để người ta tìm cách chiếm đoạt. Tóm lại đừng gọi họ ngu vì trong một giây lát lòng tham nổi dậy. Chúng ta có thể bị lừa vì không suy nghĩ kỹ lưỡng. 


Họ đưa ra những chiêu mà các tay lừa đảo sử dụng để lừa các người cao tuổi. Em xin tóm tắc sau đây. 

  1. Medicare

Medicare thường xẩy ra trong năm nhưng nhiều nhất là khi đến ngày tháng phải nộp đơn. Một người lừa đảo thường giả danh là một chuyên viên về medicare, biếu vài thứ rẻ tiền để lấy lòng hay kêu tài khoản của chúng ta có vấn đề như bị ai lấy trộm hay chi đó. 


Lý do: bọn lừa đảo muốn thu thập thông tin của nạn nhân, như số an sinh xã  hội, hay những tin tức khác có thể thấy trên thẻ medicare. Hay số tài khoản ngân hàng.


FTC cho biết là Medicare không bao giờ gọi cho chúng ta, xin nhắc lại là không bao giờ hay gọi để bán các bảo hiểm y tế khác. Luôn luôn cắt cuộc điện đàm rồi gọi là chuyên viên medicare của mình để hỏi cho kỹ càng. Không bao giờ cho người lạ trên điện thoại số an sinh xã hội. Vì ngày nay ngân hàng hay gì đều hỏi mình 4 số cuối để xác minh là mình. Gọi 1-800-MEDICARE nếu chúng ta nghi ngờ điều gì. 


Lý do ngân hàng chỉ hỏi 4 số cuối vì có các nhân viên ngân hàng rút tiền của khách hàng. Mình có anh bạn kể, bà mẹ lớn tuổi nên không rành tiếng Mỹ, giao tiếp hay sử dụng thẻ ATM nên anh ta làm cho mẹ. Ai ngờ có người lấy cắp thông tin cá nhân, mua xe BMW rồi rút tiền đủ thứ, mua hàng trên Amazon gửi đến nhà anh ta nhưng dặn để bên hông nhà. Một hôm vợ anh ta ở nhà thấy ông nào đi vào bên hông nhà lấy hàng Amazon, hỏi thì kêu họ đưa lộn địa chỉ. Anh ta cứ đổi mật mã thì 6 phút sau lại có người đổi mật mã khác. Cuối cùng trung ương ngân hàng kêu anh ta đổi và chỉ ở trung ương mới cho phép đổi. Nữa tiếng sau họ bắt nhân viên ngân hàng người Việt trong một chi nhánh trên đường bolsa. 


2/ Toa thuốc giả

Về già, người lớn tuổi hay bị bác sĩ bắt uống thuốc, làm giàu cho công ty dược phẩm cũng như họ được quota với nhà thương. Nên bọn lừa đảo hay sử dụng chiêu này hỏi có deals mua thuốc rẻ tiền hơn. Chúng ta nên nhớ la khi về già, co nhiều người Mỹ phải trả đâu $600 tiền thuốc men cho mỗi tháng.


Thường họ làm một website giả về các thuốc đắt tiền. Chúng ta mua thì họ lấy tiền, có thể không gửi gì hết hoặc loại thuốc rẻ tiền, không công hiệu. Ấn Độ là xứ sản xuất và bán thuốc cho thế giới nhiều nhất. Mình có kể vụ bán mua thuốc giả ở ngoại quốc rồi. 


Rôbocall và thâu âm giọng nói. Đám lừa đảo gọi với số địa phương qua Internet rồi nếu chúng ta trả lời thì họ bắt đầu thâu âm giọng nói của chúng ta và sẽ sử dụng AI để biên tập và sau này gọi để mua với giọng nói của mình. Ai gọi mình, nhân danh là nhà thương, bác sĩ, tiệm thuốc tây để số điện thoại lại thì không nên gọi lại số của họ mà gọi số điện thoại của mình có. Nhiều khi mình trả lời nhưng họ không nói gì hết vì đang thâu tiếng của mình. Trong trường hợp bị như vậy thì báo cáo với https://www.bbb.org/scamtracker


3/ Khi người thân qua đời

Khi có người thân qua đời, bọn lừa đảo đọc các mẫu tin cáo phó rồi gọi điện thoại cho tang quyến. Thường họ kêu người quá cố thiếu họ tiền hay chi đó. Hay tự kêu là luật sư và thực hiện thừa kế gia tài, cần các thông tin cá nhân của con cháu để lo vụ thừa kế. Đừng nghĩ là luật sư không lừa đảo. Ông viết hai cuốn sách mà mình mua đọc, bị luật sư lừa mất nữa triệu.


Hay tự xưng là nhà quàn và kêu có một số tiền chưa thanh toán đủ trò.


Nên nhớ ở Hoa Kỳ, chúng ta không bị liên đới bởi số nợ của người chết. Nếu có mắc nợ thì kêu mấy tên đòi nợ chết theo xuống âm phủ mà đòi. Nợ sẽ được trả bởi Estate của người qua đời. Đừng bao giờ chia sẻ thông tin cá nhân của mình và người chết cho những ai mình không biết.


4/ Vấn đề kỹ thuật

Thường là mở máy điện toán thấy có tin nhắn kêu máy điện toán bị trục trặc, virus gì đó. Kêu gọi số điện thoại nào đó rồi trong giây phút lo lắng, chúng ta gọi là họ kêu cần kiểm soát màn hình của máy điện toán của chúng ta. Họ đưa cái link xong rồi mình nhấn vào là xem như ngọng. Họ lấy hết dữ liệu trong máy về bên họ. Tài khoản, ngân hàng,..


5/ Có một cách lừa đảo mà đa số là phụ nữ. Khi về già , phụ nữ lo sợ cho nhan sắc héo tàn của mình nên khi nghe tin có phương cách để làm tươi đẹp hoài là mấy bà ưa thích, muốn trẻ Mãi không già. Mấy tên lừa đảo quảng cáo các sản phẩm kháng lão với suối nguồn tuổi trẻ với hình ảnh bựa về các người mẫu, Photoshop. Họ bán xong rồi chuồn mất và vẫn già.


Khi gần về hưu, điều mọi người lo lắng là có tiền để sống đến khi mãn phần nên thường hay bị lừa đảo vào đầu tư có lời khủng. Xem mấy chương trình như American Greed thường thấy các nạn nhân là người cao tuổi, lo lắng nên hay tin vào nhưng chương trình đầu tư lời to. Họ cho ăn lúc đầu để lấy niềm tin sắt đá rồi vớt cú chót.


5/ Lừa tình

Về già, nhiều người goá vợ hay goá chồng, cô đơn nên hay bị mấy vụ lừa tình lừa tiền. Có ai kể mình là có ông nào liên lạc với bà ta, tự giới thiệu thích đi du lịch bú xu la mua. Rồi gửi ảnh đi chơi xứ này xứ nọ. Rủ bà ta đi chơi bên tây bên tàu. Sau bạn bà ta xem ảnh thì thấy là Photoshop. Ông thần lấy ảnh ở đâu rồi bỏ hình mình lên trên ảnh qua mấy cái app để dụ gái già có tiền.


Có anh bạn kể là có mấy cô nào trẻ lắm cứ nhắn tin xin kết bạn với anh ta. Anh ta xem profile của mấy cô này thì kêu là ly dị, chỉ thấy toàn là ảnh chụp hình đi shopping, đi biển chụp hình áo tắm đủ trò nên anh ta ớn da gà, không dám kết bạn. Hỏi tại sao? Gái trẻ xin làm bạn hơn mấy chục tuổi. Anh nói chúng tưởng tao có tiền, để chài chớ yêu thương gì. Chán Mớ Đời


Có lần một chú thuê nhà kêu hôm qua tụi đi chợ, mới đậu xe lại thì thấy một cô trẻ ngừng bên cạnh hỏi anh rảnh, lên xe em chở đi chơi buồn quá. Mình hỏi sao có lên xe. Chú kêu điên à. Hỏi sao? Chú kêu thằng bạn tui tuần rồi bị rồi. Chú kể ông bạn được một cô gái rủ đi chơi nên bò lên xe, tưởng mình còn đẹp trai như thẩm quyền khi xưa. Xe mới chạy được một block thì cô gái ghé cây xăng đổ đầy bình. Ông bạn là dân đã từng tạm trú tại đảo Galang nên móc bóp trả tiền. 


Sau đó cô gái chở ra Laguna beach đến tiệm sang trọng. Vào ăn, cô ta hỏi lương già bao nhiêu đủ trò. Trước khi về gọi thêm hai món to go cho bố mẹ. Sau đó chở ông ta về bolsa thả ngay parking. Khi không tốn tiền khơi khơi. Thấy ông ta kêu không có tiền nếu không thì khổ nữa. Mỗi tháng tiền già có $870 mà đi chơi với em 2 tiếng bay mất gần 25% tháng lương.


 Có ông bà kia mướn nhà. Bà vợ rên là ông chồng 85 tuổi, chuẩn bị về Việt Nam bán nhà được mấy trăm ngàn. Không biết ông ta khoe với ai mà có 1 cô trẻ cứ gọi tới tấp xưng em rủ đi Việt Nam. Mình hỏi ông chồng thì ông ta nói đi tìm tương lai. Mụ vợ già rồi. Bán xong cái nhà ở Việt Nam, ông lăn cù ra chết. Bà vợ lãnh hết. Không mướn nhà nữa. Chán Mớ Đời  (còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Những dòng sông định mệnh


Sau khi Trung Cộng đánh đuổi được tàn quân của Tưởng Giới Thạch chạy qua Đài Loan thì việc đầu tiên Mao thị cho làm là đem quân đánh chiếm Tây Tạng, khiến ông Daila Lama, phải bỏ xứ chạy lưu vong từ bé đến nay. Năm ngoái mình có đi viếng mấy xứ nằm trong chương trình Vòng Đai và Con Đường của Trung Cộng thì thất kinh. Mới hiểu lý do Trung Cộng đánh chiếm xứ Tây Tạng. Họ chiếm xứ này để kiểm soát lưu lượng của các dòng sống đem nước về cho xứ họ và các quốc gia trong vùng. Tương tự khi người Pháp chiếm đóng Đông-Dương thì việc đầu tiên là họ chiếm vùng Côn MInh, Vân NAm để kiểm soát dòng sông Mekong, yếu mạch của 3 nước này. 


Người ta hay kêu xứ Bhutan là một nước hạnh phúc nhất thế giới khiến mình thất kinh. Lý do là Trung Cộng muốn chiếm đóng xứ này để hán hoá và kiểm soát dòng sông đem nước về xứ Ấn Độ. Năm 2017, quân đội Trung Cộng đã chạy qua xứ này chiếm đóng nhưng nhờ ông fakir Ấn Độ, đem quân lại đánh đuổi về nước.

Buồn đời, Trung Cộng không cung cấp các dữ liệu về lượng nước ở thượng nguồn cho Ấn Độ khiến năm ấy Ấn Độ bị thiệt hại rất nặng vì lụt lội, chết đâu 300 mạng và cả triệu nạn nhân lũ lụt.


Ngoài kiểm soát nguồn nước cho ấn đô và phía Đông Á, Trung Cộng còn chơi cho kiểm soát luôn vùng Đông-Dương cũ của người Pháp và các nước lân cận như Thái Lan, Miến Điện. Đó là kiểm soát dòng sông Mekong. Mình có kể trong bài Mekong, dòng sông bức tử. Theo địa chính thì Trung Cộng đã kiểm soát các nhà cầm quyền của Miến Điện, và ba nước Đông-Dương.  


Nhìn chung thì có khoảng 60 triệu dân sống nhờ vào dòng sông này. Vùng đồng bằng Cửu Long Việt Nam sản xuất đến 50% GDP của Việt Nam còn Campuchia thì có Hồ Tonle Sap, vùng cung cấp nhiều cá nước ngọt nhất thế giới. Cá vùng Mekong cung cấp trung bình 80% chất đạm cho người dân cao miên.


Miền đồng bằng Cửu Long sản xuất hàng năm 24 tỷ tấn gạo, cung cấp 50% sản phẩm canh nông và hải sản cho Việt Nam. 86% đất đai của xứ Cao Miên nằm trên vùng Mekong. 28% GDP của Cao Miên từ các sản phẩm canh nông. 70% dân số sống về ngư nghiệp. Mình có viếng thăm vùng Tonle Sap này, có thấy mấy làng người Việt sinh sống tại đây. 7.5 triệu thái lan sống trên vùng đồng bằng Cửu Long. Tóm tắc lại là dòng sông Mekong rất quan trọng cho sự sống còn của 4 xứ Việt Nam, Lào, Cao Miên, và Thái Lan thuộc vùng hạ lưu của Mekong. 


Trung Cộng chiếm đóng Tây tạng nên xem như họ kiểm soát cái vòi nước của dòng sông này tại thượng nguồn, có thể mở tuỳ hứng khiến các nước miền hạ lưu chới với, phải năn nỉ. Mùa nắng cần nước, người Tàu cho khoá lại ngọng, mùa mưa thay vì đóng lại, anh cho xả lũ thêm là khốn cả đời em.


Thượng nguồn Mekong nằm giữa hai nước Miến Điện và Trung Cộng. Đa phần nằm trong lãnh thổ của Trung Cộng, được gọi dưới tên sông Lancang.


Vfung đồng bằng Brahmaputra của Ấn Độ với dòng sông định mệnh

Người Tàu họ thích phong thuỷ nên hay cho máy anh thầy phong thuỷ đi khắp nơi để trấn, điểm, xây đập nước. Nghe nói có trên 87,000 cái đập trên xứ của mấy anh tàu. người Tàu đã cho xây 11 cái đập trên thượng nguồn dòng sông Mekong. Chứa đâu trên 40 tỷ lít nước. Các đập nầy dùng để cung cấp điện lực cho Trung Cộng. Nhưng lại làm các dân miền hạ lưu chới với vì thiếu nước. Nghe đâu có đến hơn 2.5 triệu người bị ảnh hưởng trực tiếp. Hiện nay, được biết là lưu lượng giảm 2/3. 


ĐBSCL của Việt Nam là ngọng vì thiếu nước ngọt khiến nước mặn tràn vào. Các vùng nước Thái Lan thì chỉ nhận được 46% nước cần thiết. Thái Lan cho đào con kênh từ dòng sông Mekong vào sâu địa phận của họ và nay anh cambuchia cũng đào một con kênh từ sông Mekong ra biển của họ. Việt Nam chỉ biết bắt chước Tuấn Vũ, hát đời em cô đơn nên ai cũng thiếu nước.


Hiện nay có đến 45 cái đập từ Lào xuống Việt Nam, trong đó có đến 11 cái thuộc Trung Cộng. 21 cái thuộc Lào, giữ độ 37% nước của Mekong, Thái Lan chơi 7 cái đập, lưu trữ 7.1% lượng nước của Mekong và Cam bu chia giữ 2.1% và Việt Nam đoạt giải vô địch giữ được lưu lượng Mekong đâu 1.3% nên khái nhau 15 năm nữa thái Lan mới bằng Việt Nam. 


Nhà cầm quyền Lào đột phá tư duy, muốn xây đập để làm điện bán cho các nước láng giềng để phát triển giàu có. Vấn đề là anh Lào cộng không có tiền nên phải đi vay. Thì anh ba tàu nhảy vào kêu Vành Đai và Con Đường, cho vay tiền. Thế là anh tư Lào mắc bẩy.


Để mình mở ngoặc. Sau khi thế chiến thứ 2 chấm dứt. Các nước tây phương thấy đem quân đi đóng các thuộc địa mệt quá, trả độc lập lại cho họ. Sau đó họ thành lập hai tổ chức quốc tế gọi là World Bank (ngân hàng thế giới) và International Monetary Fund (quỹ tiền tệ quốc tế). Các nước mới dành lại độc lập thì chính quyền đa số là do các anh được thực dân đào tạo. Ít ai giỏi như Lý Quang Diệu. Đâu biết phát triển đất nước ra sao. Chưa thấy mô hình nào cả. Mấy anh tây và Mỹ mới cho các chuyên gia của họ, được gọi là “sát thủ kinh tế”, đến nói chuyện với nhà cầm quyền. Kêu xây cái đập này, có điện phát triển đất nước. Các anh cầm quyền kêu u chau hay hè gật đầu thì cần tiền chớ không lẻ in ra.

Lúc đó Ngân HÀng Thế giới mới nhảy vào điều nghiên các chương trình và cho vay ăn lời. Nếu chương trình được thực hiện bởi các chuyên gia địa phương thì khả thí. Các nước Tây phương và Hoa Kỳ kêu không được. Tụi tao cho vay nên cần kiểm soát công trình, phải để nhà thầu chúng tao xây cất mới kiểm soát chất lượng. Muốn thực hiện thì phải mượn tiền mà chỉ có hai thằng cho vay với điều kiện là người của nó làm. Một thằng kỹ sư tây hay mỹ được trả $100 giờ trong khi thằng kỹ sư địa phương chỉ tốn có $2/ giờ, vẫn làm việc được. Do đó thi công rất tốn. Ngoài ra mấy thằng Nắm quyền kêu công tao nằm gai nếm đánh thực dân dành lại độc lập. Nay về già, cần chút tiền thế là mỗi tên rút một ít một tí nên phải đội vốn và nhân dân trả. Tên cầm quyền nào trong sạch thì bị thủ tiêu như mấy ông tổng thống ở Guatemala, Panama, Ecuador, thậm chí ngay ông Diệm. Thời Việt Nam Cộng Hoà các chương trình viện trợ điều do các nhà thầu Mỹ như RMK thầu hết. Tiền không đến Việt Nam. Họ chỉ mướn người Việt đổ rác vớ vẩn. 


Dưới thời thực dân người ta xây trường Grand Lycee, nhà ga Đà Lạt, Nhà Địa Dư,.. để làm rẻ người phải mướn người Việt làm thì cũng đẹp đâu thua thằng tây nào đâu. Cho nên các chương trình xây đập đủ trò, các kỹ sư địa phương đều có thể làm được cả. Khi người tây phương cho mượn tiền là họ nắm quyền cai trị các xứ. Mày không nghe thì trả tiền lại đây. Chỉ phong mấy tên làm thái thú cho họ, tham nhũng nghe lời họ là xong. 


Anh ba tàu cũng bắt chước mấy anh tây chơi trò này, đặt tên Vành Đai và Con Đường. Cũng cho vay và khuyến khích đội vốn, lãnh đạo bỏ túi vô tư. Sáng nay, mình xem phỏng vấn đạo diễn Trần Văn Thuỷ, ông này chuyên làm phim về lịch sử, ông ta cho rằng trong 5 năm cầm quyền, toàn quyền Paul Doumer đã thực hiện được hạ tầng cơ sở tại Việt Nam, xe lửa xuyên việt, quốc lộ, lại không có mấy cái bot để thu tiền trong khi đường rày Cát Linh làm 11 năm cũng chưa xong. Đội vốn vào nhiêu lần. Thực dân gian ác nhưng chúng còn làm đâu ra đó còn người địa phương làm thì bú xưa là mua. 


Cái mất dạy là không đủ tiền trả thì anh ba tàu kêu cho tao khai thác 99 năm như Hải cảng ở xứ phía nam ấn độ. Khi không Trung Cộng có một Hải cảng quân sự do người dân địa phương bỏ tiền đóng thuế làm cho họ xài. Mình đi phi châu và các nước Trung Á đều thấy sự hiện Diện của anh tàu. Vấn đề dân đối bỏ nước ra đi kiêm cơm thì lại chạy qua các xứ Tây phương và họ. Không có anh nào chạy qua Trung Cộng ở cả. Thậm chí người Tàu còn chạy qua Mễ để đến Cali sống. 


Trở lại anh Lào, được anh ba tàu đột phá tư duy kêu xây mấy cái đập để bán điện đủ giàu. Anh Lào ngu nên chấp thuận ký giấy tờ, cho các công ty tàu đến xây đập còn mấy anh ngồi hát ngày mai tươi sáng của chế độ Lào Cộng. Tính ra Lào phải trả mỗi năm 1.2 tỷ đô La trong vòng 5 năm. Họ chỉ có 1.7 tỷ đôla dự trữ. Mỗi năm bán cho Thái Lan được 1.7 tỷ đô la cho điện. Thấy mỗi năm trả 1.2. Tỷ tiền nợ và bán điện được 1.7 tỷ nên các anh Lào hồ bởi xông lên, ký giấy tờ mượn nợ xây thêm 78 cái đập. Hình như Việt Nam có hùn tiền đầu tư vào một vài cái, giúp bức tử người Việt ở hạ lưu.


Vấn đề là Lào không những bị ảnh hưởng tiền vay của Trung Cộng mà còn là nước sông Mekong. Nếu anh tàu vui thì mở nước còn không thì đóng lại. Không nước thì bán ddi cho ai mà lại phải trả nợ. Chán Mớ Đời 


Cuối cùng công ty Power China chiếm 85% cổ phần trong các vụ xây đập. Anh tính $200/ giờ trả kỹ sư nhưng vì người Tàu nên anh trả đâu 5 đô một giờ. Lời khẩm. Bây giờ anh Lào thiếu nợ người Tàu thì họ đề nghị bán lại điện cho người Tàu để trả nợ. Làm như vây sẽ không tác hại môi trường tại Trung Cộng, có gì dân Lào gánh dùm.


Trung Cộng bị tây phương chơi nên hiểu chuyện. Các công ty tây phương đem nhà máy qua Trung Cộng sản xuất. Anh tàu mới mở cửa, không hiểu gì hết, cần phát triển nên môi trường ngày này bị te tua nên bắt các công ty tây phương này nọ thì họ rút ra rồi tuyên truyền này nọ về chính quyền Trung Cộng vi phạm nhân quyền đủ trò. Đặng Thị cho lính bắn chết người biểu tình ở THiên An Môn khiến cả thế giới rúng động nhưng họ vẫn tiếp tục đầu tư để người Tàu sản xuất. Nay nói vớ vẩn.


Anh Hun Sen cũng không thoát vụ này, cũng mượn tiền anh ba tàu bỏ túi rồi cho xây đập đủ trò. Họ làm các nghiên cứu về tai hại môi trường thì khuyên không nên làm nhưng anh HUn Sen, cựu khờ me đỏ cũng tiếp tục để có thể bỏ tiền túi cho cả dòng họ. 


Năm 2008, khởi đầu là công ty điện lực Việt Nam EVN, đến năm 2012 thì được chuyển qua Trung Cộng với 51% cổ phần, cao miên được 39% còn Việt Nam chỉ còn 10%. Lúc đầu thì chính quyền cao miên còn thương lượng với người dân để bù trừ nay Trung Cộng chiếm số đông thì đếch thèm đền. Dân chỉ biết khóc vì nhà cửa bị ngập, phải bỏ xứ ra đi. Còn lôi thôi thì lính của hun sen đem ra khệnh mọt gông. 


Bây giờ hỏi mấy nước Đông-Dương có dám mở mồm lên tiếng với Trung Cộng. Chúng cho ăn ngập đầu, mở miệng ra hít chúng đưa bằng chứng là đi tù à.

Hình ảnh báo động một năm đầy bất trắc

Giờ nói đến sự lợi hại làm đập nước. Đi viếng Ai Cập mình có viếng cái đập nổi tiếng mà tổng thống Nasser xây cất mà người dân Ai Cập chửi ngu như bò. Nasser khi lên ngôi, bị sát thủ kinh tế đến dụ xây cái đập mang tên ông ta để lưu danh muôn thủa. Đắt quá mà anh ta không sơ múi được gì nên kêu anh Liên Xô hữu nghị xây cái đập. Ta đọc lịch sử là đồng bằng Nile bên dòng sông này nổi tiếng từ thời pharraon, giàu có vì phù sa ở phía Nam Phi châu đỗ về đây vào mùa mưa. Nên khi họ trồng trái cây đủ trò cứ như đồng bằng sông cửu long, giàu có. Nay nhờ ông Nasser muốn làm Phareon thế kỷ 20, xây cái đập chận phù sa trôi về miền đồng bằng. Đất đai cằn cỏi, phải sử dụng phân bón, khiến đời sống mắc mỏ. Cái khốn nạn là điện đem về rất xa nên mất nhiều năng lượng chỉ cung cấp đâu 20% cho dân Ai Cập.


Bây giờ nói đến phía đông nam của xứ Trung Cộng. Trung Cộng chơi cha thiên hạ muốn xây dựng một nhà máy điện 60,000 MetaWatt trên dòng sông Brhamaputra tại Medog, cách biên giới ấn độ 20 dậm. Phía nam có Ấn Độ và Bangladesh. Tương tự sông Mekong, Trung Cộng có thể đóng không cho nước chảy về hạ lưu là anh Ấn Độ ngọng. Anh ba tàu đem quân đến đóng cao nguyên Diklam của Bhutan và khởi đầu xây cất hạ tầng cơ sở. Ấn Độ phải can thiệp vì nếu để Trung Cộng chiếm Bhutan là coi như cái cuống họng nơi dòng sông chảy qua sẽ bị Trung Cộng đổi hướng là chết. (Còn tiếp)



Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 









Phụ nữ = tài sản của đàn ông?

 Hôm trước, đọc một bài báo nói về sự giải phóng phụ nữ Tây phương chỉ khởi đầu vào thập kỷ 70 của thế kỷ trước. Khi phụ nữ xuống đường đòi hỏi bình đẳng đồng thời với phong trào chống chiến tranh Việt Nam và đòi quyền Dân Sự của người Mỹ da màu. Nền dân chủ của Hoa Kỳ thật sự được thực thi trong giai đoạn này nên từ đó, chính quyền đều lo sợ các cuộc xuống đường, có khả năng lật đỗ quyền lực của họ nên thường là ra tay tìm cách chận trước. Khắp nơi, đều có máy quay video an ninh, kỹ thuật toán biết rất rõ về chúng ta, đọc những gì, sách báo nào, mua cái gì, đang ở đâu, đi đâu.

Tại Ukraine, thập niên trước có phong trào phụ nữ phanh ngực, đòi hỏi tự do cho phụ nữ bị nhà cầm quyền bắt giữ, khủng bố khiến họ phải chạy qua Pháp quốc để tranh đấu và tắt ngấm. Mình có kể vụ này rồi.

Xem phim tài liệu về 12 triệu người gốc đức, bị đuổi đi sau thế chiến. Hồng Quân Liên Xô được lệnh hãm hiếp phụ nữ của kẻ thua cuộc một cách vô tư, như kẻ thắng cuộc ban cho đặc ân. Tưởng tượng mấy triệu phụ nữ gốc Đức phải sống suốt đời với hình ảnh bị hiếp xâm phạm tình dục bởi kẻ thắng cuộc. 


Chúng ta sinh sống tại các quốc gia tây phương ngày nay nên hay tỏ vẻ bất bình khi thấy các xã hội ở trung đông, phi châu, dù có người theo thiên chúa giáo vẫn không xem phụ nữ ra gì. Cho dù họ vẫn xem phụ nữ về mặt trí tuệ là cao ngang hàng với đàn ông.


Buồn đời mình tìm kiếm sách báo về lịch sử tây phương thì thất kinh vì trong quá khứ phụ nữ tây phương được xem là tài sản của người cha khi còn ở nhà, của chồng khi lập gia đình và khi chồng qua đời thì xem như của anh hay em chồng. Phụ nữ không có quyền sở hữu tài sản vì chính họ là tài sản của đàn ông trong chế độ phụ hệ. 


Khi đi viếng các xứ theo đạo hồi giáo, mụ vợ cứ căm thù dùm cho phụ nữ tại đây, ra đường phải che mặt đủ trò. Ở tây phương ra đường, mấy bà phải bôi kem chống nắng vì sợ cháy da mặt, trong khi ở các xứ khác, họ chỉ lấy tấm vãi che mặt lại, không sợ mặt trời ăn nắng, không nguy hiểm vì theo các khoa học gia các kem chống nắng có những hoá chất rất độc hại cho cơ thể. Đỡ tốn tiền nhưng báo chí vẫn tương ra để bán báo và quảng cáo.

Hồi nhỏ mình học bài thơ Thiếu Phụ Nam Xương, nên hay thắc mắc về số phận người phụ nữ trong xã hội. Mình nhìn hình ảnh mẹ mình, rất thông minh, rất giỏi nhưng tại sao không được đi học trong khi cậu mình thì làm đến thanh tra giáo dục. Nếu được đi học, có lẻ cuộc đời mẹ mình sẽ khác. Nghe thầy giảng về tam tòng tứ đức rồi ông Hồ Dzếnh làm thêm bài thơ về phụ nữ Việt Nam qua bài Cảm Xúc:


Cô gái Việt Nam ơi!
Từ thuở sơ sinh lận đận rồi
Tôi biết tình cô u uất lắm
Xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi

Cô chẳng bao giờ biết bướm hoa
Má hồng mỗi tiết mỗi phôi pha
Khi cô vui thú, là khi đã
Bồng bế con thơ, đón tuổi già

Cô gái Việt Nam ơi!
Ngọn gió thời gian đổi hướng rồi
Thế hệ huy hoàng không đủ xóa
Nghìn năm vằng vặc ánh trăng soi

Tôi đến đây tìm lại bóng cô
Trở về đường cũ, hái mơ xưa
Rau sam vẫn mọc chân rào trước
Son sắt, lòng cô vẫn đợi chờ

Dãi lúa cô trồng nay đã tươi
Gió xuân ý nhị vít bông cười...
Ai hay lòng kẻ từng chăm lúa
Trong một làng con, đã héo rồi!

Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi


Rồi cô Liên dạy về Thách Cưới năm Mậu Thân.


Hôm qua tát nước đầu đình,
Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen.
Em được thì cho anh xin,
Hay là em để làm tin trong nhà?
Áo anh sứt chỉ đường tà,
Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu.
Áo anh sứt chỉ đã lâu,
Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng.
Khâu rồi anh sẽ trả công,
Đến khi lấy chồng anh sẽ giúp cho:
Giúp cho một thúng xôi vò,
Một con lợn béo, một vò rượu tăm.
Giúp em đôi chiếu em nằm,
Đôi chăn em đắp, đôi trằm em đeo.
Giúp em quan tám tiền cheo,
Quan năm tiền cưới, lại đèo buồng cau


Hồi học bài này khiến mình lo sợ, không biết phải nuôi mấy con heo để sau này lấy vợ. Nhà mỗi lần kỵ giỗ chỉ làm mấy đĩa xôi vò, đây nhà gái đòi đến một thúng… mình có hỏi tại sao lại thách cưới. Câu hỏi đi theo mình lâu năm như thể bố mẹ đem bán con gái, đổi lấy vò rượu tăm để bố nhậu lai rai như mấy ông hàng xóm khi xưa, còn buồng cau để mẹ têm trầu, ăn như mệ ngoại của mình. Mình có bà dì thợ may ở nhà nên mình học đạp máy may SInger và khâu vá đến khi sang tây thì hữu sự, không sợ nhờ đầm khâu vá và bắt trả công. Nội có khâu cái áo mà bắt trả công hết gia tài. Chán Mớ Đời 


Rồi đọc truyện thấy chị Dậu phải bán con để cứu thằng chồng vì chế độ phong kiến bú xua la mua. Ngày nay vẫn có hàng nghìn chị Dậu. Người ta cũng bán con dù cách mạng đã thành công. Cho thấy vì kinh tế phải bán con chớ chả phải vì phong kiến hay phong thấp gì cả. Trong nhà không còn gì để bán thì bán con gái cho xong.

Theo lịch sử loài người thì từ khi đàn ông bắt đầu đổi chác phụ nữ trong bầy đàn, từ thời đại săn bắn thì phụ nữ bắt đầu cúi đầu trước uy quyền người đàn ông, không nghe chúng khệnh cho bể mặt. Người ta tìm được bộ luật cỗ nhất thế giới, cách đây hơn 4100 năm là bộ luật Ur-Nammu. Rồi các bộ luật của Anh quốc thì cho thấy phụ nữ chả có quyền gì về tài sản.


Qua Truyện Kiều, chúng ta thấy Thuý Kiều bị bán vào nhà thổ và chịu đựng 15 năm trời đến khi xác xơ, không ai muốn đụng tới như một cô điếm già, nhảy xuống sông Tiền Đường. Mình đoán là ông bố đi đánh bài ở Las Vegas, thua tiền về kêu bị tên lái buôn nào hãm hại nên phải cần tiền trả cho tên lái buôn. Trong xã hội bị ảnh hưởng nho giáo, người ta khinh các tên lái buôn nên cứ phang đại là bị tên lái buôn hại cho đúng tinh thần cách mạng phong kiến.


 Thuý Kiều kêu em là Thuý Vân lấy Kim Trọng thay mình vì ít ra làm dâu nhà giàu đỡ hơn làm vợ tên nông dân như Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen. Mình khi xưa, hay trách Kim Trọng là gia đình giàu có, sao lại không về xin bố mẹ cưới Thuý Kiều, đem tiền thách cưới, trả nợ cho bố vợ. Lớn lên thì hiểu rằng khi xưa, thậm chí ngày nay, người ta vẫn quan niệm con gái là con người ta, là tài sản để trao đổi, mới có tục lệ thách cưới, 3 bò 9 trâu và từ đó người mẹ chồng đầy đoạ cô dâu vì đã mua về như câu ca dao khi xưa học “rể là khách dâu là con”. Chúng ta thấy ngày nay, các cô gái đứng đường đều có ma-cô, bao che. Họ đâu làm việc cho họ, mà là nô lệ cho một tên ma-cô hay tú bà.


Lâu lâu buồn đời, mình xem chương trình Bạn Muốn Hẹn Hò của Hà Nội thì rất ngạc nhiên vì các người điều khiển chương trình đều hỏi các cô gái thành đạt hay đi làm kiếm tiền nuôi sống bản thân câu “em có chịu làm dâu?” Khi xưa, người vợ không học hành, ở quê thì khi được gã chồng thì về gia đình chồng, lo công việc nội trợ., quán xuyến bên gia đình chồng vì bố mẹ thách cưới nên về làm dâu để trả nợ công cha mẹ nuôi từ bé đến khi đi lấy chồng. Con dâu mới chính mẹ cha mua về. Tại sao ngày nay, phụ nữ có ăn học, bằng cấp, làm việc nhiều khi lương bổng cao hơn chồng, lại phải làm dâu, đi làm về mệt, phải lăn vô bếp nấu ăn cho bố mẹ và chồng con.


Có cô bạn đầm viếng thăm Việt Nam, nơi bà mẹ được sinh ra vì ông bà ngoại sang Việt Nam dạy ở trường tại Nam Định trong thời Tây thuộc. Cô ta kêu bọn đàn ông việt của mày, cứ ngồi hè đường nhậu say cuộc đời, không chăm sóc gì vợ con.


Do đó mới có câu “thân gái 12 bến nước trong nhờ đục chịu”, lấy chồng rồi bị nhà chồng khệnh thì chịu đòn, không được trở về nhà bố mẹ ruột. Vì ông bố đã bán đồ thách cưới để đánh bài ăn nhậu hết rồi. Nghe kể khi xưa, muốn lấy vợ thì phải gửi gạo, qua nhà vợ tương lai để phụ giúp khi nhà có việc. Lý do là họ muốn quan sát tên rể tương lai có phải là người chí thú làm ăn, con nhà nòi. Chớ cứ thấy rể sang nhà vợ ngồi nhậu thì chắc chắn cuộc đời con gái mình sau này khốn nạn.

  • Công anh làm rể có tài
    Một mình ăn hết mười hai vại cà
    Giếng đâu thì dắt anh ra
    Kẻo mà anh chết theo cà nhà em

Cho thấy kinh tế thời săn bắn đã khởi đầu nền kinh tế buôn bán tình dục, bán người. Gần đây có chuyến máy bay từ Ấn Độ quá cảnh xuống phi trường ở Pháp quốc, bị chận xét vì tình nghi buôn bán tình dục, buôn người chi đó qua Nicaragua. Rồi từ đó chạy đi đâu mình không biết. Tây chỉ bắt bay về Ấn Độ rồi để nhà cầm quyền cà ri nị xử. Chỉ đọc tài liệu nói như vậy. Xem phim cà ri nị thì thấy vấn đề của hồi môn, nếu không có là ở giá. Nghe nói ngày nay, luật lệ cấm nhưng phong tục vẫn còn đó nên ai tìm vợ nên qua Ấn Độ. Kêu tôi không cần của hồi môn, được chân dài, đủ trò. Thà hồ ăn cà ri, nghe nói cà ri rất tốt cho cơ thể.

Ra Bôn Sa thấy mấy tiệm MÁt -xa của người Tàu mọc lên như nấm. Nghe nói mấy cô gái trả trên $20,000 để được sang Hoa Kỳ, đi làm mát xa gửi tiền về cho bố mẹ báo hiếu như các cô gái Việt Nam làm dâu xứ Hàn hay xứ Đài như trong bài “Trăng Nghẹn”. Tập thị có ra chương trình Giác Mơ Trung Cộng, có tiền mấy chục ngàn đô để đưa cho cò đem sang Hoa Kỳ làm mát xa. Hô hào cho cố, người dân vẫn âm thầm ra đi tìm tương lai. Mình có quen vài người Tàu du học ở Hoa Kỳ rồi ở lại luôn. Nghe họ nói về Trung Cộng thì Chán Mớ Đời. Có một chị bạn kể gửi cái hình có ông tàu nào treo cái biểu ngữ, kêu gọi mở cửa thời covid thì bị khóa tài khoản WeChat 5 tháng, ngay bố mẹ nhận được cũng bị khoá luôn.


Mình có chị bạn sinh hoạt với Pacific Link Foundation kể, ông bố chở cô con gái đến biên giới Campuchia, rồi bán cô con gái 13 tuổi đâu $200 thời đó. Foundation này dạy nghề giúp mấy em không phải bán thân. Mấy xứ này có tụi tây thích con nít nên họ bắt cóc hay bán cho tây biến thái. Chỗ nào có nhu cầu là có cung ứng. Nghe nói có nhiều tên tây mở các trung tâm mồ côi để rờ mó đám trẻ mồ côi được đem vào trại nuôi.

Học lịch sử khi xưa, cho biết chế độ nô lệ đã bị giải thể từ thế kỷ 19 với các cuộc cách mạng long trời lỡ đất. Nhưng ngày nay, theo International Labor Organization, theo dõi các cuộc buôn bán nô lệ thì 71% nô lệ trên thế giới là phụ nữ. 15.4 triệu phụ nữ bị ép buộc lấy chồng mà họ không đồng ý. Năm ngoái có vụ ông già nào ở Ấn Độ muốn lấy cô gái 8 tuổi vì chắc xem phim tập cô dâu 8 tuổi nên muốn sống theo bộ phim. Mẹ mình xem bộ phim này đâu mất cả 2 năm trời.


Trong lịch sử loài người, phụ nữ thường bị bắt buộc “kết hôn”. Thường bởi người cha để đổi lấy con bò hay đàn dê,… thời săn bắn, phụ nữ được chia sẻ bởi đàn ông để trả nợ, hay hòa bình như công chúa Huyền Trân, được vua cha gã lấy vua Chiêm Thành để đổi lấy hai ô hay chỉ để mua vui. Ở âu châu cũng vậy, ông vua xứ Áo gã con gái là Marie Antoinette cho hoàng tử Pháp để rồi bị chặt đầu. Các đoàn quân viễn chinh đều chiếm đóng, giết đàn ông và lấy phụ nữ về làm thiếp như Thành Cát Tư Hãn, bắt con gái kẻ thù làm vợ rồi một đêm trăng sáng, cô ta lấy dao đâm chết ông thần. Xem cuốn phim tài liệu về 12 triệu người gốc đức bị đuổi ra khỏi Ba LAn, Tiệp KHắc dù họ sinh ra tại đó bao nhiêu đời. Phụ nữ bị hãm hiếp như trò chơi.



Người ta nói, đàn ông có quyền quyết định về sinh lý của người vợ, giữ gìn người vợ cũng như trinh tiết vì muốn bảo đảm giống nòi của họ. Trên thực tế thì chả có ai để ý. Mình có xem một phim Thổ Nhĩ Kỳ, nói về bà vợ có chồng chết, theo văn hoá của xứ này thì bà ta phải lấy anh của ông chồng vì không muốn tài sản lọt vào tay kẻ khác. Bà ta không chịu, và để tự nuôi sống, bà ta mở một quán ăn bên quốc lộ để sinh sống khiến gia đình chồng làm khó dễ. Lâu quá mình quên cái kết. Hình như bà ta bị lấy nhà lại nhưng vẫn muốn độc lập, mướn một tiệm để mở một tiệm ăn khác. Có một ông khách ăn mê bà ta, có lẻ sau này hai người lấy nhau.


Ngày nay, tương tự mấy ông chồng, có bao giờ nói với vợ nếu anh chết thì em đi lấy thằng khác, bao nhiêu của cải anh làm ra, em chi dẫn nó đi tuần trăng mật, ở khách sạn 5 sao. Với tính ích kỷ, đàn ông tạo ra các thành lệ, trở thành tập quán để quản lý phụ nữ từ xưa đến nay.


Đàn ông muốn kiểm soát sinh lý của phụ nữ nên mới tạo thành những luật lệ để răn đe họ. Từ cổ kim đến nay, ta thấy đàn ông sống và thành lập trong các chế độ đa thê. Phụ nữ khi xưa, nhiều khi phải làm vợ lẻ cho mấy ông già để có con, về già có người nuôi.

Có lưỡi cưa như vậy thì không thằng đàn ông nào dám đụng cái quần xì bảo vệ tiết trinh phụ nữ.


Các hệ thống luật pháp được viết ra để áp bức phụ nữ, bắt họ phục tòng như một tài sản của người chồng, người cha,…Phụ nữ được người cha canh giữ vì sợ mất tiết trinh, sẽ có giá cao hơn khi thách cưới và người chồng có quyền bao thầu về đời sống tình dục của người vợ. Lý do đó mà ngay cả ở Sicily thời mình ở Ý Đại Lợi, nghe kể các cô gái ra đường phải có anh hay một người đàn ông trong dòng họ dẫn đi. Lý do là sợ cô con gái ra đường, bị tên nào chiêu dụ, mất trinh là xem như hết gã cô con gái được. Xem như phải gửi vào nhà dòng để tu hết cuối đời.


Khi xưa, ở âu châu, phụ nữ cũng phải đeo khăn che mặt, tây gọi là voile nhưng không phủ kín kiểu người hồi giáo ngày nay. Hình ảnh tượng trưng người phụ nữ này thuộc về một người đàn ông. Đàn ông đi đánh giặc, chinh phục khắp nơi nên hình ảnh cái khăn che mặt được thấy khắp nơi, tuỳ theo môi trường, sẽ được may ra sao. Họ có làm mấy cái khoá tiết trinh khi đi đánh giặc vì ở nhà sợ mụ vợ đi ngủ với trai. Đó là biểu tượng uy quyền, phụ nữ là tài sản của đàn ông. Họ độc quyền về sinh lý của người vợ, nếu không may họ chết tại mặt trận thì xem như không chìa khoá, password để mở khoá tiết trinh cho bà goá phụ. Mình có thấy mấy cái khoá này ở âu châu trong viện bảo tàng.



Trước đây, tại âu châu, luật pháp cho phép người cha có quyền bán con gái. Tương tự Mình có xem một phim bên phi châu, họ bán con gái bằng 3 con dê. Người cha có thể giết cô con gái nếu cô ta bị hiếp dâm vì sẽ không còn giá trị, không còn là một đơn vị kinh tế. Mình có xem một cuốn phim Thổ Nhĩ Kỳ, có cô gái bị hiếp dâm trong ruộng. Cô ta trốn ra thành phố Istanbul. Cha cô ta sai một người anh họ ra Istanbul kiếm cô ta để giết vì danh dự của gia đình. Một người chú cũng sai con đi tìm để giết, hoá ra người hiếp cô gái là ông chú, để bịp mồm, diệt khẩu. Theo Amnesty International ở Hoa Kỳ cũng có nạn này. Xin xem đường dẫn https://www.amnestyusa.org/updates/the-horror-of-honor-killings-even-in-us/


Cho tới thế kỷ 20, các nước tây phương bắt buộc phụ nữ phải đem của hồi môn về nhà chồng. Phụ nữ không được tham gia vào nền tài chính của gia đình chồng. Họ không có của cải riêng hay tài sản đứng tên họ mà dưới tên của chồng hay con trai. Của hồi môn như tiền đặt cọc để trả tiền ăn ở cả đời ở nhà chồng. Bà Catherine Medicis khi lấy chồng thì phải đem của hồi môn, đầu bếp, đủ trò sang tây, chớ vua tây đâu có sang Ý Đại Lợi rước dâu, ra mắt nhà vợ đâu. Cũng nhờ bà này mà ngày nay thức ăn pháp nổi tiếng vì có đầu bếp Ý Đại Lợi đi theo bà hoàng hậu nổi tiếng của xứ tây, để dạy nghề cho mấy ông tây hay truyền nghề lại cho con cháu sau này.

Ngày xưa, nghe kể vua chúa không ưa mụ vợ thì đầy ra ở trong các cung cấm (donjon) đến mãn đời. Các Couvent của mấy bà sơ được thành lập để cho các bà muốn phụng sự chúa nhưng cũng là nơi dùng để nuôi các phụ nữ không còn giá trị, để lấy chồng hay những phụ nữ goá chồng. Chồng chết thì gia đình chồng đuổi cổ đi nếu không có con nối dòng. Người con trai nối dòng hưởng được gia tài còn không thì anh, em hay cháu ruột sẽ lãnh. Điển hình ông Napoleon lấy bà Josephine không có con nên bắt buộc phải lấy bà khác sinh ra con trai nhưng ông con chết sớm nên người cháu nối ngôi dưới danh nghĩa Napoleon đệ tam. Người con hưởng gia tài nên để mẹ sống với mình. Còn không thì bị gia đình chồng đuổi ra khỏi nhà vì không có con nói dòng. Xem ra tất cả đều là kinh tế.


Tại các quốc tây phương, chúng ta thấy phong trào phụ nữ đòi quyền sống từ 50 năm qua đã thay đổi cách suy nghĩ của phụ nữ về tương lai của họ. Năm ngoái mình đi viếng Sơn Đoòng thì gặp 3, 4 gái Việt Nam, làm việc tại Sàigòn. Họ thành đạt nhưng có ý tưởng mới, không lo lấy chồng, như xã hội của mẹ họ mà đi chơi khắp nơi, sống cuộc đời của họ thay vì lấy thằng chồng về, tối ngày ăn nhậu, rồi cuối đời bệnh hoạn phải chăm sóc cho tròn đạo làm vợ. 


Có thể là một điểm may vì khi người con gái không bị áp lực lấy chồng, sinh con sẽ giúp họ thực hiện được những gì họ mong đời ở cuộc đời thay vì làm máy đẻ, máy sinh dục cho chồng thoả mãn. Nếu cần thì kiếm thằng nào đẹp trai, xin tinh trùng rồi phòng thí nghiệm lấy trứng của họ, tạo nên một thằng con trai hay con gái tuỳ lựa chọn, không phải cung phụng thằng chồng. Về Nha Trang, vào nhà người quen, hỏi thăm thì được biết là cô vợ Chán Mớ Đời thằng chồng, cứ say sưa nên bỏ và từ đó tự thân làm ăn nên ra, giàu có. Trước đây đi buôn bán thì thằng chồng vay nợ, nhậu ói đầy nhà. Nhờ đó mới hy vọng nam nữ bình đẳng trong tương lai. Đàn ông học dần lối suy nghĩ cấp tiến về phụ nữ trong gia đình. 


Ngày nay ở Hoa Kỳ, tiền bạc, tài sản khi chia tay thì trên nguyên tắc là cưa đôi cho hai người nhưng thường là phụ nữ được nhiều hơn. Vì chăm sóc con và được cấp dưỡng hàng tháng nên phụ nữ về già có thể sống một mình vì có chút gì tài sản, không cần phải phụ thuộc vào gia đình chồng hay con cái thêm có an sinh xã hội. Cho dù trong thời gian làm vợ, không đi làm nhưng đến tuổi hưu trí thì vẫn được 1/2 số tiền của ông chồng lãnh. Hôm kia, đọc một bài của bà nào kêu chỉ sống một mình với $1,500 tiền an sinh xã hội hàng tháng và cũng ok.

Các truyền thống đã được đàn ông thành lập từ mấy ngàn năm qua. Ngày nay tuy là nữ quyền được đẩy mạnh khắp thế giới nhưng theo FAO, phụ nữ chỉ nắm giữ độ 18% tài sản trên thế giới. Người ta chỉ trích phụ nữ là nguyên nhân chính gây ra trên 50% cuộc ly dị tại Hoa Kỳ nhưng trên thực tế đàn ông chưa nhận thức ra vai trò của người phối ngẫu trong một xã hội hiện đại. Có quyền ngang nhau như người chồng, phải biết lắng nghe người vợ vì có thêm một chính kiến quan trọng, cần bàn bạc sâu rộng về sự lợi và hại của quyết định chung thay vì sử tinh thần gia trưởng, kêu vợ câm mồm rồi tự quyết định, có thể gây nhiều tai hại cho gia đình, liên quan đến cả gia đình.

Lúc đầu, mình tưởng đàn ông đàn áp phụ nữ là vì họ càm ràm, nói nhiều nên họ lợi dụng chức tước trong xã hội, lập ra các đạo luật để phòng ngừa các bà nói nhiều, làm điên đầu. Mò mò đọc tài liệu về vụ này thì thất kinh vì nguyên do chính là kinh tế chớ chả phải càm ràm gì cả. Ở ngoài bắc, nghe nói có vụ bắt tình. Ở mấy vùng có người thiểu số, Chợ Tình, con trai cứ thích cô nào, mò đến gần nhà rồi lừa cách bắt cóc, đem về nhà bắt làm vợ không khác chi kẻ cướp.


Mấy bác gái nghĩ thế nào ở cương vị phụ nữ trong xã hội ngày nay. Có nên đi làm về nấu cơm cho chồng, cho bố mẹ chồng trong khi thằng chồng thì đang ngồi nhậu với bạn bè ở quán bia ôm hay cà phê ở truồng.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn