Hiển thị các bài đăng có nhãn Thiên hạ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thiên hạ. Hiển thị tất cả bài đăng

Giải phóng mặt bằng ế

 Giải phóng ế


Có người đọc bài rồi còm như sau: “Ông trời ! Sao ông tếu quá hà ! Đọc bài của ông riết rồi tui bắt ghiền 😃. Nhưng xin nói nhỏ: ông may mắn suốt đời có đồng chí, không hiểu cảnh cô đơn ra sao, nên ông mới méchant với bà chị như vậy. Có những người trên 95 ở trong viện dưỡng lão vẫn cua nhau, tìm với nhau. Họ chỉ cần một người ngồi gần, uống trà, trò chuyện với họ để cảm thấy chút ấm cúng. Ở trong chăn mới biết chăn có rận ông anh ơi ! Sự cô đơn nặng nề lắm.”


https://www.muctimsonden.com/2026/01/tien-su-cai-thang-mo-hang.html


Năm nay mình tự nhủ sẽ viết ngắn gọn lại nên có người kêu mình ác “méchant” với chị bạn. Để mình kể tiếp vụ này vì nó không đơn giản ngắn như cái kết mình kể lần trước.

Đây là Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 


Số là sau khi nói chị bạn nên đốt phong long để giải ế, nói theo thời nay ở Việt Nam là giải phóng cái ế. Hôm sau đang ở vườn thì có điện thoại reo, hoá ra chị bạn. Chị ta kêu đang đi mua gà luộc để cúng phong long mà hỏi mấy tiệm Việt Nam bán gà, họ đều kêu chỉ toàn là gà thiến. Mình nói người Việt với người Tàu chuyên cúng gà thiến. 


Lý do là khi xưa, ở Việt Nam người ta nuôi gà không như ở mỹ, họ thả ngoài trời cho gà tự đi tìm thức ăn. Vấn đề là họ nuôi một con gà trống thì có 10 con gà mái. Gà trống đạp 10 con mái nên mất sức. Em tập ở Đông Phương Hội 90 phút mà chỉ hao sức độ 290 calories, trong khi thả gà ra đá với đồng chí gái thì có mấy phút mất trên 1,000 calories. Do đó người ta phải thiến mấy con gà trống, chỉ nuôi một chiến kê để đạp mái, để gà mái sản xuất trứng gà có lòng nở gà con.


Chị chạy vào chợ mỹ, chúng không có thời gian thiến mấy con gà. Chúng tọng thực phẩm và thuốc nên con nào con nấy mập ú. Thế là chị ta chạy vào Albertsons mua về cúng. 


Chị ta mua hoa quả sinh hữu cơ, “Bio-Organic” và một con gà trống, đem về luộc. Sau đó đem đặt lên bàn thờ với đồ mả như mình dặn, ngoài chợ tàu nay bán đủ thứ. Nào là một tên cởi ngựa, Quan Công, đủ trò thêm một rương thỏi vàng và giấy tiền đô la bạc trăm. Chị gọi mình thì mình nói, ấy ấy, bỏ tên Quan Công ra. Chị ta nói người ta thờ Quan công nhiều lắm. Mình nói không được tên này là đồng tính, con hắn là con nuôi. Chị không nhớ ông Lưu Bị đi xa, kêu tên này ở nhà gác canh cho vợ ông ta ngủ dù biết bà vợ rất đầy nhiệt huyết với sinh lý. Tên này cầm đuốc đốt suốt đêm để tình nhân của vợ Lưu Bị thấy ông ta mà không dám bò lại.


Mấy ngày sau, chị ta gọi lại kêu cảm ơn em, đã giúp chị thoát ế. Mình nói phước chủ may thầy thôi chị. Rồi chị ta kể lại sự việc được cách mạng giải phóng mặt bằng ế ra sao. Em xin thuật lại đây:


Chị ta kể là sau khi bày cúng này nọ, chị ta đi tắm rữa cho sạch, xịt nước hoa Chanel cho thơm rồi bắt đầu thắp hương. Chị ta khấn : "Đốt vía đốt vận, vía lành thì ở, vía dữ thì đi". Chị ta lặp lại 7 lần vì đàn ông có 7 vía, phụ nữ có 9 vía. Bác giai nào muốn giải ế thì phải đọc khấn 9 lần thì mấy con ma cái còn vương vấn bên cạnh mới chạy đi.


Chị ta đợi hương gần tàn rồi mới lấy chai rượu Tequila ra đổ vào cái ly cho thổ thần đất đai. Để thổ thần chứng giám không cho cái thằng mở hàng trở lại đất này nữa. Bổng nhiên chị ta quên hỏi mình hôm ở tiệm ăn, phải khấn thổ thần đất đai ra sao nên gọi cho mình. Mình thì đang lo tỉa cây mà cứ bị kéo làm thầy cúng nhưng ông bà mình có nói xây 9 cái chùa không bằng cứu một người thoát ế nên dặn chị khấn như sau. Hỏi chị đi lấy giấy ghi lại cả lại quên. Sau đó mình nói chị ta ghi âm câu nói và viết thêm để khỏi phải hỏi đi hỏi lại hay gọi mình hoài.


"Hôm nay là ngày... tháng... năm..., gia chủ tên mỹ của chị, chớ nói tên Việt Nam ra họ không hiểu, ngụ tại địa chỉ nhà của chị, thành tâm sửa biện lễ vật kính dâng lên... Kính mời các Chư Thần, Ông Bà, các vị Khuất Mày Khuất Mặt, Cô Bác Đất Đai trong khu vực này thọ nhận...Gia chủ xin dâng hương hoa, quả phẩm, gạo muối, bánh kẹo, vàng bạc... với lòng thành kính nhất. Xin các ngài chứng giám, phù hộ cho gia đình bình an, làm ăn phát đạt, mọi việc hanh thông. Giúp con thoát ế, các chư thần đừng cho tiên sư cái thằng mở hàng bóc tem của con, không được lai vãng lại chốn này. Muốn vào phải khai báo sổ gạo, hộ khẩu, chiếu khán nhập cảnh. Lễ vật có điều sơ sót, kính mong các vị niệm tình tha thứ. Gia chủ xin cáo thỉnh lễ vật, xin mời các vị trở về an nghỉ". Chị phải nói thành khẩn. Sau đó rót rượu cho họ uống. Đợi nhang cháy hết, hóa vàng, hạ lễ và thụ lộc. 


Chị ta ghi chép xong xuôi đọc lại cho mình nghe rồi mình nhất trí rồi tắt máy. Bổng nhiên mình nhớ đến ông thầy địa lý kể là khi ở Nhật Bản, ông ta mua rượu whisky để cúng thổ thần đất đai thì không bắt được làn sóng mới nhớ sực là ở Nhật Bản nên phải chạy đi mua sake. Nên mình gọi lại hỏi rượu chị có trong nhà là loại rượu gì, chị ta kêu Mai quế lộ. Mình nói không được chị chạy ra tiệm rượu gần nhà mua chai rượu nhỏ thôi mua Tequila vì đất vùng này là của người mễ khi xưa nên thần linh thổ thần chỉ uống tequila. Khi họ đến vùng này gặp mọi da đỏ nên cho uống tequila nên thổ thần đất đai chỉ biết uống rượu Tequila.


Bổng nhiên mình sực nhớ, gọi lại hỏi chị biết tiếng mễ không, phải nói tiếng mễ nếu không thổ thần đất đai chả hiểu gì cả. Chị ta kêu không. Mình nói mở ứng dụng thâu tiếng của em rồi khi chị khấn với lòng thành bằng tiếng Việt rồi sau đó bậc cái này lên cho thổ thần đất đai nghe mới chứng giám “


Hoy es 8 de enero de 2026. El propietario, está J Nguyen, que reside en la dirección anterior, prepara sinceramente ofrendas para presentar respetuosamente... Invitamos respetuosamente a todas las deidades, antepasados ​​y espíritus de la tierra en esta área a aceptar estas ofrendas... El propietario ofrece incienso, flores, frutas, arroz, sal, dulces, oro y plata... con la mayor reverencia. Le pedimos que sea testigo y bendiga a nuestra familia con paz, prosperidad y éxito en todos los esfuerzos. Por favor, ayúdenos a escapar de la soltería, y que los espíritus prohíban que la primera persona que entre en este lugar regrese. Para entrar, uno debe declarar su libreta de racionamiento de arroz, registro de hogar y visa de entrada. Si hay alguna deficiencia en las ofrendas, humildemente pedimos su comprensión. El propietario solicita respetuosamente que se devuelvan las ofrendas y que se permita a los espíritus descansar en paz”.


Mấy ngày sau chị ta gọi điện thoại cảm ơn mình đã giúp chị ta thoát ế. Chị ta kể như sau. Sau khi cúng xong, lấy cốc rượu đổ xuống đất và khấn thổ thần đất đai, thì chị ta lấy cái thau bằng nhôm để ngâm chân nước muối vào buổi tối mùa đông. Chị ta lấy hàng mả bỏ vào trong đó đốt. Cái mất dạy là khói xông lên, chị ta bước qua bước lại cái thau vừa khấn vía xấu đi thì khói bốc lên trần nhà thì cái máy báo động chửa cháy réo in ỏi. Khiến chị ta chới với quýnh quáng chưa biết làm sao thì có tiếng đập cửa, chạy ra mở thì ông già hàng xóm người Mỹ đứng đó, hỏi tôi nghe tiếng còi báo động, rồi chạy vào nhà chụp cái thau vàng bạc, đem ra sân. Rồi mở cửa sổ này, lấy đồ quạt khói vương ra khỏi nhà như đuổi tà, đuổi vía đi khỏi nhà.


Chị ta cảm ơn rối rít, kêu tôi cúng ông bà đầu năm rồi phong tục nước tôi là cúng vàng đô la cho người chết để họ có tiền tiêu xài ở cỏi trên. Nhân tiện ông cứu tôi, thì xin nán lại dùng bữa cơm với tôi. Thế là ông mỹ già ở lại và câu chuyện không dứt. Ông ta mời chị đi nghe nhạc ở đại học Chapman này nọ. Ông ta cũng thích hát nên chị rủ ông ta đến tiệm ăn hát cho nhau nghe. Và còn tiếng đã vui trở lại. 


Quên giải thích, trong cuốn “Đoạn Tuyệt” của Nhất Linh, ông ta có kể khi Loan về nhà chồng thì bà Phán theo cổ hủ tục, lấy cái lò than để nơi cửa, trên nguyên tắc cô dâu phải bước qua để đốt phong long nhưng Loan là người cách mạng, không chịu, nên bước một bên đi vào nhà nên đem cái xui đến cho gia đình cuả bà Phán. Sau này đâm chết Thân, người chồng gia trưởng. Mình đọc cuốn này năm lớp 11 B, và thầy Phạm Văn An dạy nên nhớ, lấy vợ rồi không được gia trưởng vì lớ quớ là mồ côi. Bác nào có quen ai mới cứ để cái lò sưởi điện nhỏ ở cửa, khi nào có quen ai mới đến nhà thì cứ để cho họ bước ngang nhé. Đốt phong long, tây gọi là bruler le vent du dragon, còn mỹ gọi là Burn the Dragon’s wind. Xong om


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

ÁO DÀI NAM PHƯƠNG HOÀNG HẬU

 CUỘC CÁCH MẠNG THẦM LẶNG CỦA MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM


Hôm trước, tình cờ xem hình ảnh cũ đám tang của bà Nam Phương Hoàng Hậu bên tây thì khám phá ra cái áo dài của bà ta mặc khi đám cưới với vua Bảo Đại. Tò mò vì có tin tức cho rằng bà ta đã hợp tác với nhà thiết kế Cát Tường (Le Mur) để cải cách áo dài Việt Nam từ tứ thân thành như áo dài cách tân ngày nay. Họ cho biết bà Hoàng hậu cuối cùng của Việt Nam, chính là người tạo ra “cuộc cách mạng áo dài” lớn nhất thế kỷ 20, và gần như toàn bộ áo dài hiện đại ngày nay đều mang dấu ấn của bà.

Năm 1934, tại Đại nội Huế, trong buổi lễ tấn phong Hoàng hậu duy nhất còn diễn ra dưới triều Nguyễn, một người phụ nữ 20 tuổi bước ra từ điện Kiến Trung trong chiếc áo dài lụa vàng thêu rồng phượng. Chiếc áo ấy không còn bốn tà rộng thùng thình, không còn cổ cao cứng nhắc, mà chỉ có hai tà, cổ tròn thấp, tay raglan ôm sát, eo chiết nhẹ nhàng.

Chỉ một lần xuất hiện, chiếc áo dài ấy đã thay đổi hoàn toàn lịch sử quốc phục Việt Nam suốt gần một thế kỷ sau. Người phụ nữ ấy chính là Nam Phương Hoàng hậu, tên cúng cơm Nguyễn Hữu Thị Lan. Bố tên là Nguyễn Hữu Hào, Đà Lạt có cái lăng của ông ta, gần Cam Ly. Mình có đến đây 1 hay 2 lần khi còn bé.


Áo dài Nam Phương không chỉ là một kiểu trang phục, mà là một cuộc cách mạng thẩm mỹ, một tuyên ngôn về người phụ nữ Việt Nam hiện đại, và trên hết, là câu chuyện về sức mạnh mềm của một người phụ nữ đã dùng chính vẻ đẹp và vị thế của mình để định hình lại linh hồn dân tộc. Nếu mình không lầm thời đó phụ nữ ở miền bẮc bận váy. Nói như Hà Nội, quần thủng đáy. Khi còn bé, mình có thấy vài người di cư ở Đà Lạt như bà Bắc, giúp việc cho gia đình chú Ký, bận váy, đội khăn nên khi bà đi tè, chỉ đứng một chỗ rồi khi bà ta xong, bước đi chỗ khác thì thấy đất ướt . Bà Bắc này tội lắm, sau khi hết giúp việc cho nhà chú Ký, thấy bà đi bán buôn ngoài chợ, lâu lâu gặp mình kêu lại cho một đồng ăn quà. Sau 75, chú Ký đi tù với ông cụ mình thì bà ta đi thăm nuôi còn gia đình chú Ký thì không. Hình như có 1, 2 lần gì đó.


Trước năm 1930, áo dài Việt Nam vẫn là áo dài tứ thân hoặc ngũ thân biến thể: năm tà, bốn tà, cổ cao đứng, tay rộng, thân rộng thùng thình, màu sắc u tối. Mình nhớ ông thầy dạy sử khi xưa kể lý do áo tứ thân là vì người xưa dệt vải, cái khung dệt rất nhỏ do đó may áo thường là họ nối phía sau 2 thân, phía trước 2 thân nên gọi là áo tứ thân. Sau này về Việt Nam, tính đi về các làng dệt lụa để hỏi thêm lịch sử nhưng không có thì giờ. Thêm nghe nói nay họ mua lụa của Trung Cộng rồi đề made in Việt Nam. Trang phục ấy phù hợp với người phụ nữ sống trong khuôn phép cũ, nhưng hoàn toàn lạc lõng với thế hệ phụ nữ tân đại, đi học, đi làm, đạp xe đạp trên phố phường Hà Nội, Huế và Sài Gòn.

Năm 1930–1932, họa sĩ Cát Tường (Le Mur) đã vẽ kiểu “áo tân thời” với hai tà, tay phồng, cổ lá sen, váy ngắn – nhưng lập tức bị xã hội bảo thủ ném đá kịch liệt, bị gọi là “đồ Tây hóa hở hang”. Kiểu áo Le Mur dù tiên phong vẫn chỉ tồn tại trong một nhóm nhỏ trí thức và nhanh chóng bị lãng quên. Nghe nói bà Nguyễn Thị Hậu, nữ thị trưởng đầu tiên của Đà Lạt, là người mẫu bận chiếc áo dài đầu tiên của nhà thiết kế Cát Tường.


Khi Nam Phương bước lên ngai vàng, bà không chọn mặc áo dài tứ thân truyền thống của các bậc Hoàng hậu tiền nhiệm. Bà chọn một chiếc áo dài đã được cải tiến triệt để từ ý tưởng của Cát Tường nhưng được chỉnh sửa lại theo tinh thần Việt Nam:

•  Bỏ cổ lá sen Tây hóa → thay bằng cổ tròn thấp kín đáo

•  Bỏ tay phồng, váy ngắn → thay bằng tay raglan ôm sát và tà áo dài chấm gót

•  Bỏ eo chiết quá gắt → thay bằng đường eo vừa phải, tôn dáng nhưng vẫn thanh lịch

•  Dùng chất liệu cao cấp nhất: lụa Hà Đông, voan Pháp, nhung Ý

•  Dùng màu sắc hoàng gia: vàng, hồng phấn, tím Huế, xanh ngọc

Chỉ trong vòng một năm (1934–1935), mọi trường nữ trung học lớn ở Sài Gòn, Huế, Hà Nội đều bỏ áo dài cũ, chuyển sang mặc đồng phục kiểu Nam Phương. Báo chí thời đó gọi hiện tượng này là “cơn bão áo dài Hoàng hậu”.



Khi học về Tự Lực Văn đoàn, nghe nói nhóm này muốn giúp người Việt bỏ các hủ tục, để chạy theo nền văn minh của tây phương. Bà Nam Phương dân tây vì Nam Kỳ thuộc Pháp quốc, du học tại pháp. Mình đoán bà ta chỉ học xong trung học hay chưa xong vì về nước khi 18 tuổi. Ngay ông Bảo Đại chắc khá lắm là đậu tú tài, và bằng nhảy đầm ở bên tây. Vì vê nước năm lên 19 tuổi.


Có lẻ cuộc cách mạng về trang phục thời chế độ phong kiến, được thực hiện, không bị ném đá vì uy tín tuyệt đối của Hoàng hậu, biểu tượng cao nhất của đất nước. Không ai dám chỉ trích “hở hang” khi chính Hoàng hậu mặc. Tương tự khi bà Ngô Đình Nhu may áo dài décolleté, cổ tròn chi đó, cũng bị thiên hạ ném đá nhưng mấy bà dựa vào uy tín của bà Nhu nên bận áo dài hở cổ ở Sàigòn. Chớ trời nóng, đổ mồ hôi và cứ cổ cao như vịt.

Bà hoàng hậu giữ được sự hiện đại nhưng không đánh mất vẻ kín đáo, duyên dáng Á Đông. Mỗi lần bà xuất hiện (lễ tấn phong 1934, tiếp khách Pháp 1939, chụp ảnh hoàng gia 1942), hàng triệu phụ nữ Việt Nam đều nhìn thấy và muốn mặc giống bà. Mình thấy bà Nam Phương này rất đẹp nhưng hình bà ta về già sau 50 tuổi thì hơi mệt. Nhà may cho rằng kiểu áo của bà dễ may, dễ mặc, dễ vận động, phù hợp với nữ sinh, giáo viên, nhân viên ngân hàng, thư ký… người ta cho biết từ 1935 đến nay, gần như 100% áo dài Việt Nam đều mang 5 đặc điểm gốc do Nam Phương định hình: 2 tà – cổ tròn thấp – tay raglan – chiết eo nhẹ – màu sắc thanh lịch. Mình chỉ nhớ hồi nhỏ có bà dì làm thợ may áo dài, thấy mấy cô đến may áo dài raglan, rồi sau này có vụ áo dài mini, đạp xe đạp mini rồi mất nước. Nay thì áo bú xía la mua.


 Năm 1941, trường Nữ trung học Nam Phương (Đà Lạt) lấy chính kiểu áo dài trắng của bà làm đồng phục,  trở thành hình mẫu áo dài nữ sinh toàn miền Nam, rồi cả nước. 

Từ 1954–1975, áo dài trắng Nam Phương là biểu tượng của nữ sinh Sài Gòn – Huế – Đà Lạt.

Sau 1975, dù có nhiều biến thể cách tân thời, cổ cao, cổ V, tay bồng… thì kiểu dáng cơ bản của Nam Phương vẫn là chuẩn mực khi nói đến “áo dài truyền thống”.


Năm 2023, khi UNESCO công nhận áo dài là di sản văn hóa phi vật thể, hình ảnh đại diện chính là kiểu 2 tà, cổ tròn thấp, tay raglan, tức kiểu của Nam Phương Hoàng hậu năm xưa. Nghe kể khi xưa, lính mỹ qua Việt Nam, may áo dài gửi về cho vợ mà quên vợ viết thư kêu ai cũng khen áo dài nhưng thấy sexy quá vì quên gửi cái quần.

Chắc lúc này chưa lấy ông Bảo Đại. Biết đâu hình chụp hôm gặp ông vua Bảo Đại vì nghe bà ta kể hôm ấy không muốn đi dự nhưng ông cậu kêu đi nên bận đồ sơ sài màu đen. Gặp ở khách sạn Palace. Khiến ông Bảo Đại thích.

Bà thị trưởng Đà Lạt Nguyễn Thị Hậu, nghe nói là người mẫu đầu tiên bận áo dài của của thiết kế gia Cát Tường

Nam Phương Hoàng hậu không bao giờ tự nhận mình là nhà thiết kế. Bà chỉ lặng lẽ mặc những chiếc áo dài đẹp nhất, thanh lịch nhất, hiện đại nhất mà vẫn rất Việt Nam. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy đã tạo ra một cuộc cách mạng lớn lao: biến áo dài từ trang phục cũ kỹ của quá khứ thành biểu tượng vĩnh cửu của người phụ nữ Việt Nam hiện đại.


Hơn 60 năm sau ngày bà qua đời, mỗi lần một cô dâu Việt Nam khoác lên mình chiếc áo dài trắng hay màu pastel, mỗi lần hàng triệu nữ sinh mặc áo dài trắng đến trường, mỗi lần áo dài Việt Nam xuất hiện trên các sàn diễn quốc tế, đó chính là lúc di sản của Nam Phương Hoàng hậu vẫn đang sống, vẫn đang bay, đang tỏa hương như chính ý nghĩa cái tên mà vua Bảo Đại đã ban tặng cho bà: “Hương thơm phương Nam”.

Hôm trước, thấy tấm ảnh phục dựng có hai cô gái đẹp nức nở nhưng mình đoán chắc AI cũng giải phẫu thẩm mỹ họ luôn vì quá đẹp.

Mụ vợ mình khi đám cưới thì cũng bận áo dài của dòng Cát Mệ để lại tương tự như chiếc áo trên, đội khăn vành to đùng như trên. Nhớ khi bà chị vợ dẫn đồng chí gái từ trên lầu xuống, bận bộ đồ của dòng họ cát mệ khiến mình nức nỡ, không ngờ lấy mụ vợ đẹp và sang như gái Huế. Mỗi khi cô nào trong đại gia đình đi lấy chồng là bận bộ áo dài này. Không biết gia đình nào giữ, không biết đến đời con gái mình lấy chồng có chịu bận hay không.

Có người gửi cho mình đường dẫn đầy đủ hình ảnh về hoàng Nam Phương

https://www.lofficielvietnam.com/documentary/nam-phuong-hoang-hau-va-dau-an-thoi-trang-qua-tung-not-thang-cuoc-doi


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

The sound of silence

 The sound of silence

Nhớ thời trung học, một hôm Hùng Con Cua cho mượn cuốn băng nhạc có bản nhạc “the sound of Silence” do cặp bài trùng Paul Simon và Art Garfunkel hát và đánh đàn thùng. Cùng dạo ấy ở rạp xi-nê Ngọc-Lan có chiếu phim “the Graduate” do Dustin Hoffman và Katherine Ross đóng, có màn cô dâu trong nhà thờ, sắp sửa được ông mục sư tuyên phán làm vợ ông nào thì Dustin Hoffman, gõ cửa nhà thờ là hét rồi kéo cô dâu bỏ chạy khiến đám con nít như mình thấy quá hay. Sau này nghe tin tổng thống Pháp lấy bà mẹ của người bạn học khiến mình nhớ đến bà Robinson mà cặp bài trùng có làm nhạc cho cuốn phim này đã đưa họ lên đài danh vọng. Sang Tây thì mới được nghe mấy bản nhạc khác của họ nhưng bản nhạc “The Sound Of the Silence” vẫn theo mình đến nay.


Hai ông thần Simon & Garfunkel, gốc do thái, học chung trường và hát chung ở các buổi trình diễn văn nghệ của trường từ năm 11 tuổi. Sau này thành danh rồi xù nhau vì cảm thấy một người được tỏa nắng và ca tụng trong khi người kia sáng tác nhạc và hoà âm nhưng không được công chúng yêu mến tương tự hai ông thần Paul McCartney và John Lennon.


Sau này qua các cuộc phỏng vấn thì người ta mới hiểu sự cạnh tranh của hai người, không phải vì tài năng mà vì những chi tiết cá nhân khiến họ phải xa nhau, rồi hát chung với nhau nhưng chỉ vì làm ăn, chớ không vì nghệ thuật.


Người ta được biết là ông Paul Simon có hình dạng thấp nên ganh tỵ với ông Garfunkel, cao ráo và đẹp trai. Khán giả mê giọng hát của ông này trong khi Paul Simon là tác giả tất cả các bài hát đưa họ lên đài danh vọng.


Quen nhau tại nhà trường và có cùng sở thích về âm nhạc nên họ bắt đầu hát với nhau và thành lập một ban nhạc với mấy người bạn khác mang tên Pepton. Năm 1957, họ lên 15 tuổi, Paul Simon làm được bản nhạc mang tên “ hey school girl” và vét hết tiền để dành được $25, rồi cùng nhau đi qua Manhattan để thâu bản nhạc ở phòng ghi âm. Số hên được một ông sản xuất nhạc để ý và đề nghị với bố mẹ hai ông thần này để ông ta sản xuất nhạc của họ. Bản nhạc này được bán 100,000 đĩa nhưng mấy bản nhạc sau này không được ưa chuộng lắm.


Sau đó hai ông thần tốt nghiệp trung học, vào đại học vì không biết cuộc đời ca nhạc sĩ sẽ ra sao. Ông Simon thì học về Anh ngữ trong khi ông Garfunkel học kiến trúc. Buồn đời ông Simon làm nhạc và không cho ông Garfunkel biết khi tự thâu mấy bản nhạc này và tình bạn của họ bị sức mẻ từ đó.

Nữ tài tử đóng vai Mrs. Robinson

5 năm sau, họ hợp tác với nhau lại và bắt đầu hát ở Greenwich Village ở Manhattan thì có một ông thần nhạc sĩ da đen nghe được. Ông này là người giới thiệu và đưa Bob Dylan lên đài danh vọng. Họ hát bản nhạc “the sound of silence” mà Paul Simon đột phá tư duy và sáng tác trong nhà vệ sinh. Xui cái là bản nhạc này chỉ bán được 3,000 đĩa nhạc. Có lẻ thời chưa đến. Chán Mớ Đời nên ông Simon qua Anh quốc hát hò để tìm nguồn hứng âm nhạc trong khi ông Garfunkel trở lại đại học.


Một năm sau, hình như thời cơ chín muồi, có một đài phát thanh sinh viên ở Boston, và Florida phát thanh lại bản nhạc. Ông nhạc sĩ da đen nghe được và phối trí hoà âm lại với guita điện, trống,… cho hợp với sự ưa chuộng của quần chúng, ông Simon dạo ấy đang đi hát rong ở Đan Mạch, có nghe phiên bản này thì kêu họ giết nhạc của tôi nhưng thính giả lại mê. Và năm sau bản nhạc nầy đứng hàng đầu tại Hoa Kỳ. Và hai ông thần này bổng nhiên nổi tiếng, bán trên 3 triệu đĩa nhạc. Giàu to nên bỏ nghiệp sinh viên đại học. 


Mike Nichols, đang đạo diễn phim The Graduate, đột phá tư duy, thay vì chơi nhạc đệm như giới điện ảnh làm, ông ta ký hợp đồng với hai ông thần S và G để làm 3 bản nhạc cho cuốn phim. Hai ông này nhất trí nhưng phải đi tour hốt bạc khi quần chúng đang nóng ủng hộ nên không thực hiện được và sử dụng mấy bài đã làm. Chỉ có làm bản nhạc Mrs. Robinson là mới.


Thật ra bản nhạc này lúc đầu tác giả làm với tựa đề “mrs. Roosevelt”, để tưởng nhớ bà đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ nhưng ông Đạo diễn thấy tựa tựa nên để nghị đặt tên Mrs. Robinson như trong phim the Graduate dù các ca từ chả ăn nhập gì với câu truyện của cuốn phim. 


 Cuốn phim nổi tiếng hốt bạc khiến tên tuổi hai ông thần lên như diều gặp gió nhưng lại khiến sự quan hệ của họ trở nên bi thảm hơn vì lòng đố kỵ với nhau. Ông Simon tự nói là mình là tác giả tất cả các bài hát nổi tiếng trong khi tên bạn chỉ đứng hát mà lại được người ta yêu thích hơn nên Chán Mớ Đời.


Năm 1969, hai ông thần này được đạo diễn phim The Graduate mời đóng phim “Catch 22” nhưng vào giờ chót thì ông Simon bị loại, có thể vì thấp người không ăn ảnh. Chỉ có ông Garfunkel đi đóng phim trong khi ông Simon ở nhà với con tim rướm máu và từ đó họ tan rã sau cuốn album cuối cùng. Ông ta làm bản nhạc “the only living boy in New York” trong hoàn cảnh đó. 


Ngược lại ông Garfunkel trả lời trong các cuộc phỏng vấn là ông ta cũng muốn sáng tác nhạc nhưng cảm thấy sẽ không có chất lượng và hồn như ông Simon. Nên cũng có chút ganh tị tài năng.


Sau cuộc chia tay thì ông Paul Simon như được thoát lồng nên hát solo và ra nhiều album nổi tiếng trong khi ông Art Garfunkel thì không khá lắm, ít thành công hơn dù có giọng hát cực hay. Bù lại ông ta đóng phim khá thành công. Thật ra vào thập 70, thế giới đã thay đổi, người Mỹ giới trẻ chống chiến tranh Việt Nam, nên âm nhạc của họ không còn ăn khách như trước đây.


Đến năm 1981, người ta tụ họp hai ông thần này để hát 21 bản nhạc tại công viên Central của new York có trên 500,000 khán giả tham dự nhưng sự cạnh tranh, ganh tị vẫn còn nên khó hàn gắn với nhau được. Sau này họ đi tour với nhau nhưng chỉ vì làm ăn , thậm chí ít khi nói chuyện với nhau. Rồi năm 2010, họ huỷ tour khắp thế giới vì ông Garfunkel có vấn đề giọng hát. 


Ở pháp mình chỉ nghe được một hay hai album của họ nhưng chỉ thích nghe bài the sound of the silence vì có lẻ đưa mình về khung trời học sinh ngày xưa dù khi xưa.


Hello darkness, my old friend

I've come to talk with you again

Because a vision softly creeping

Left its seeds while I was sleeping

And the vision that was planted in my brain

Still remains

Within the sound of silence

In restless dreams I walked alone

Narrow streets of cobblestone

'Neath the halo of a street lamp

I turned my collar to the cold and damp

When my eyes were stabbed by the flash of a neon light

That split the night

And touched the sound of silence

And in the naked light I saw

Ten thousand people, maybe more

People talking without speaking

People hearing without listening

People writing songs that voices never share

No one dared

Disturb the sound of silence

"Fools" said I, "You do not know

Silence like a cancer grows

Hear my words that I might teach you

Take my arms that I might reach you"

But my words like silent raindrops fell

And echoed in the wells of silence

And the people bowed and prayed

To the neon god they made

And the sign flashed out its warning

In the words that it was forming

And the sign said, "The words of the prophets

Are written on the subway walls

And tenement halls

And whispered in the sounds of silence"


Songwriters: Paul Simon



Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn