Showing posts with label Thiên hạ. Show all posts
Showing posts with label Thiên hạ. Show all posts

Cà phê Mỹ ngon cà phê Tây?


Hôm qua thấy có tấm ảnh khiến mình suy nghĩ về đời sống bên pháp, đã bỏ lại và đời sống bên Mỹ đang sống. Tấm ảnh chụp ghép hai hình ảnh về uống cà phê. Tấm trên thấy một tiệm cà phê đơn độc, bãi đậu xe không có một chiếc xe đậu và một hàng xe hơi nối đuôi nhau đợi mua cà phê mà người Mỹ gọi là drive through. Không phải đậu xe lại, cứ tới cổng có cái haut parleur tài xế chỉ việc gọi loại cà phê nào, mấy ly rồi chạy đến cửa sổ trả tiền rồi chạy tới cuối tiệm lấy cà phê đem đi uống trên xe. 

Hình ảnh thứ hai, chụp khung cảnh một tiệm cà phê ở Paris, nổi tiếng Les Deux Magots trên đại lộ Saint Germain, gần trường mình học. Thiên hạ ngồi ngoài đường. Mùa đông dù lạnh, có máy sưởi bằng ga, thưởng thức ly cà phê, tán gẫu. Mình không biết tỷ lệ bệnh trầm cảm bên tây có ít hơn bên Hoa Kỳ hay không. Người Mỹ nhiều khi rất cô độc vì đất rộng người thưa, nhiều người ở những nơi chả có thằng tây con đầm nào hết. Nhiều vùng chạy xe cả tiếng không gặp một bóng người. 


Cũng uống cà phê nhưng một bên thì một mình trong xe và một bên thì ngồi đối ẩm với bạn bè hay người yêu. 2 hình ảnh trên mình đều đã trải qua. Khi xưa, ở Paris, lâu lâu đi bộ với cô bạn, cũng hay ghé cà phê “hai ông quan” hay chỗ khác uống trà hay lái xe ở Cali ghé mua thức ăn cho thợ hay mấy đứa con. Mình không uống cà phê nên không phải đợi mua cà phê hay la cà ở mấy quán cà phê ở Cali. Có anh bạn, học Đà Lạt khi xưa, năm khi mười hoạ, hú một tiếng chạy ra quán cà phê ngồi chém gió với anh ta.

Về già nhìn lại thì xem lối sống nào hay hơn thì chịu, không trả lời được. Ở bolsa khi có bạn, muốn chém gió thì hú nhau ra khu Phước Lộc Thọ uống cà phê. Mình thấy ở Phước Lộc Thọ có cả bàn cờ tướng để mấy ông đánh cờ. Quanh năm trời nắm ấm.


Người Pháp họ quan tâm đến việc đi chơi, nghỉ hè nhiều hơn là để dành tiền mua nhà hay làm giàu. Nhân sinh quan cũng như điều kiện xã hội khác với bên Hoa Kỳ. Có lẻ vì lịch sử, có một giai cấp địa chủ và một gia cấp tá điền từ lâu năm. Dân giàu có thì có tư duy khác còn còn gốc tá điền thì khác thêm bắt nguồn từ Mặt Trận Bình dân (Front populaire). Chính quyền này khởi đầu cho việc người Pháp làm việc được quyền nghỉ hè mỗi năm. Một ý tưởng lạ vào thời ấy khiến ăn sâu vào đầu người Pháp.


Dạo còn sinh viên, hè mình làm việc ở ngân hàng tại Paris, thế cho mấy người đi nghỉ hè. Cứ đến tháng 7 là có phân nữa nhân viên đi nghỉ hè, và đến tháng 8, có một phân nữa kia đi nên sinh viên đi làm được 2 tháng hè, lương SMIC. Thấy mấy người đi hè về thì cả 2 tuần đầu, thấy họ nói chuyện về chuyến đi nghỉ hè, rồi 2 tuần sau đó lại tính chuyện đi nghỉ hè sang năm, chưa nói đến các ngày lễ trong năm, bắt cầu luôn qua cuối tuần. Thí dụ, ngày lễ ông thánh nào đó nhăm vào ngày thứ 4 thì họ nghỉ luôn thứ 4, thứ 5 đến thứ hai tuần sau mới đi làm lại. Tháng 5 bên Tây nghỉ mệt thở, chả ai đi làm cả.


Bên âu châu chỉ có 35% người dân làm chủ căn hộ hay căn nhà, số người kia thì chỉ biết mướn nhà hay căn hộ làm giàu cho chủ nhà từ đời này sang đời nọ. Bên Mỹ thì tỷ lệ người có nhà gấp đôi số bên tây. Nếu có nhà thì thế hệ con cháu sẽ được hưởng căn nhà, đỡ vất vã hơn trong tương lai, không phải mướn nhà và có khả năng theo học đại học và con cháu đi lên những thế hệ sau.


Điển hình khi người Mỹ trở về từ mặt trận của đệ nhị thế chiến, chính phủ ra luật giúp họ được trở lại đại học, và mua nhà. Người Mỹ da trắng hưởng được quyền lợi này trong khi các cựu chiến binh da màu thì chỉ có 5% được hưởng các quyền lợi này. Sau mấy thế hệ thì người Mỹ da trắng thoát nghèo sớm hơn người Mỹ da màu.


Hệ thống phúc lợi bên tây thì cao hơn bên Mỹ, về già thì có tiền già, đau ốm có chính phủ lo. Không tiền thì vào viện dưỡng lão được chính phủ lo hết. Vấn đề là xứ tây bắt đầu ít người đi làm để đóng thuế những người về hưu, mà họ lại càng sống lâu hơn xưa. Không biết tình trạng này sẽ kéo dài được bao lâu. Các ngọn sóng ngầm sẽ đánh vật cả xã hội trong tương lai.


Qua Hoa Kỳ thì không thấy người Mỹ đi nghỉ hè nhiều, tối đa là 2 tuần. Có ngày nghỉ nhưng thiên hạ lại muốn đi cày vì cần tiền để trả tiền nợ ngân hàng hay sợ mất việc. Muốn cho chủ thấy mình siêng năng nhất là người á đông. Do đó bệnh về tinh thần của người Mỹ rất cao. Họ uống thuốc giảm đau, trầm cảm đủ loại. Khi xưa, mình hay ghé thăm mấy người bán nhà cho mình thay vì gửi ngân phiếu, mình ghé lại đưa cho họ ngân phiếu. Họ rất mừng rỡ vì con cháu đi mất tiêu. Ở nhà hai vợ chồng nhìn nhau, không muốn mỏi miệng cãi nhau vì đã hết hơi sau bao nhiêu sinh sống với kẻ nội thù.


 Ai cũng có xe, theo tiêu chuẩn mua trước, trả sau nên người Mỹ làm việc mệt nghỉ để trả nợ. Thức ăn thì rẻ so với Châu Âu nên họ ăn mệt thở. Họ ăn trên xe vì không có thời gian. Cứ như đoàn quân Mông cổ của Thành Cát Tư hãn, cởi ngựa vừa ăn vừa ngủ. Họ làm việc ngày đêm, làm ngày chưa đủ tranh thủ làm đêm, 2 3 job để có nhiều tiền tiêu sắm, trả nợ. Họ sợ bị sa thải vì mất việc là mất tất cả trong khi tại âu châu rất khó bị sa thải, mất cả năm mới sa thải được nhân viên. 

Người tây thì ăn uống là nghề của họ. Mỗi lần mình được mời đến nhà bạn ăn cơm là mất 4 tiếng tối thiểu. Ăn khai vị rồi đến súp, món chính rồi xà lách, phô mát đến tráng miệng rồi cà phê, thêm cognac cho tiêu cơm,… bữa cơm chiều là chính trong ngày. Trong tuần họ có thể nấu ăn nhanh nhưng cuối tuần, ăn cơm là một cách thư giãn của họ. Ăn bao nhiêu món thì uống bao nhiêu loại rượu. Đại loại như khi ăn phô mát Camembert, mình thấy Tây uống với rượu trắng, thậm chí họ uống cidre. Họ kỵ uống Beaujolais và rượu đỏ khi ăn loại phô mát này. Mà Tây có trên 400 loại phô mát. Mình thích phô mát Brie, tương tự Camembert, mềm mềm nhưng Tây lại uống với rượu đỏ vùng Bordeaux. Thế là ngọng. May mình rời Tây sớm chớ ở lâu chắc cũng điên điên, lo ăn uống bu xua la mua như “Tây Đui”. Mình cũng không uống rượu nên khỏi mất công lựa rượu này nọ. Cứ nước lạnh thì không cần loại gì.


Ở Cali mình nhận thấy dạo này người Việt bắt đầu uống rượu thay vì bia Heineken, không hiểu lý do. Trước đây, khi mời thân hữu đến nhà, phải mua bia nay thì bia ế độ, vấn đề là không biết mua loại rượu nào vì thức ăn Việt Nam, hằm bà lằn, khó phân biệt. Chắc phải cần mấy bác nào ở Pháp giải thích như ăn bánh nậm thì uống loại gì. Bác Michel, cho em xin ý kiến vì cuối năm mụ vợ tổ chức ăn mừng năm mới. Nước mắm áp hết các mùi vị của rượu. Mình thấy người tây như ăn thịt thì họ uống rượu đỏ, ăn cá thì uống rượu trắng và tùy loại rượu vùng nào. Còn người Việt mình thì nhận thấy họ bỏ đá cục vào ly rượu, uống hằm bà lằn, đỏ trắng loạn xà ngầu. Tây mà thấy chắc đứng tim. Ở Hoa Kỳ, muốn đi học một lớp về uống rượu, phải mất độ $15,000.

Người mỹ không kiểu cọ về ăn uống như người Pháp. Họ ăn hamburger, Hot Dog, uống bia khi có bạn bè đến nhà thì nướng thịt ăn thôi, kẹp bánh mì, xịt ketchup và mù tạc. Trong cuốn The Millionaire Next Door, giáo sư Stanley cho biết trong quá trình nghiên cứu các triệu Phú Mỹ thì nhận ra một việc, các triệu Phú Mỹ không màng đến việc ăn uống. Mời họ vào một tiệm ăn sáng trọng, họ không dùng loại muỗng đĩa nào để ăn nên thường chọn món hamburgers hay steak và khoai Tây chiên. 


Đến lễ tạ ơn thì họ làm con gà tây đút lò, không hương vị lắm hay đặt mua một con. Người Việt, mấy bà nấu hay mua thức ăn ở bolsa nên đi riết ăn cũng ớn vì biết món này món nọ đặt từ quán nào ở Bolsa. Đồng chí gái có mấy bà bạn thích nấu đồ ăn nên mình thích đi còn nghe mấy người nào, biết họ mua ở tiệm đem về thì ngồi nhà đợi vợ cho khoẻ. Dân Huế thì bò ra quán Huế, dân Nam thì bò ra quán Nam và tương tự với quán Bắc.


Nhập gia tuỳ tục, nhập giang tuỳ khúc cho nên không thể chê bai bên tây bên mỹ vì cái nghiệp của mình phải định cư tại Hoa Kỳ. Nói chung mình thích đời sống tại Hoa Kỳ hơn, có lẻ quen lâu năm nhưng nếu phải trở về tây ở thì mình cũng không ngại.

Mình thấy nhiều nhóm trên mạng, lâu lâu rủ nhau họp mặt, uống cà phê rất hay. Có dịp để chém gió rồi chém phở gà, giúp đời sống vui vẻ hơn trên con đường hoàng hôn đời người. Muốn uống cà phê miễn phí vào ngân hàng của mình, lúc nào họ cũng có máy làm cà phê uống miễn phí hay các Dealer bán xe. Còn nước cũng vậy khỏi tốn tiền. 


Khi xưa, ở New York hay bên Tây, qua Cali ăn thèm cơm Việt Nam đã luôn. Ở đây riết ớn mấy tiệm ngoài bolsa. Chỉ thích ăn tại nhà do thân hữu nấu. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 





Nên hay không tập qua mạng?


Có người nhắn tin hỏi cách tập Trạm Trang Công hay nội công Hồng Gia La phù Sơn khiến mình ngọng. Mình trả lời, ráng chịu khó đến Đông Phương Hội tập thì sẽ được Khoa hướng dẫn khiến họ Chán Mớ Đời. Đông Phương Hội đâu có lấy tiền gì đâu, ai muốn tập thì đến tập, Khoa sẽ chỉ tận tình. Nhiều người đến từ Việt Nam, Úc Đại Lợi, Đức quốc, Âu châu, hay các tiểu bang khác để được Khoa hướng dẫn. Sau đó về nhà tự tập theo cách chỉ dẫn rồi liên lạc thường xuyên với anh chị của Đông Phương Hội để giúp tập tiên tiến hơn.

Mình nhớ có anh hàng phở từ Melbourne, bỏ tiệm phở, để vợ lo, bay sang Cali 2 tuần lễ để luyện tập. Có anh bên Đức, nghỉ hè bay qua tập. Có người từ Việt Nam cũng bay sang để tập. Rồi có lần Khoa về Việt Nam thăm gia đình có hướng dẫn nhóm này tập với nhau. Xin tải cái link của một người tập được Khoa hướng dẫn tại Việt Nam, sau đó anh ta tiếp tục tập và liên lạc với Đông Phương Hội. Anh ta 27 tuổi, bị tiểu đường và sau 2 năm thì không phải uống thuốc nữa. Cho thấy phải cần thời gian tập luyện để được kết quả, còn cứ tìm mì ăn liền thì không bổ béo gì cả.


https://khicongtramtrangvadonnoicong.blogspot.com/?m=1


Lý do là nếu tập không đúng có thể gây hệ quả nghiêm trọng sau này. Trước đây, mình hay lên các diễn đàn võ thuật để đọc thêm tài liệu. Có vài lần thấy một anh kia tập Trạm Trang Công rồi bỏ lên mạng cách tập ra sao. Có nhiều người theo tập rồi kêu thân người bị lạnh thay vì ấm lên. Mình hỏi Khoa thì được biết họ tập sai và người chỉ cũng sai. Do đó, mình không dám giải thích trên bờ lốc. 


Có duyên thì sẽ gặp còn không thì chịu. Thường duyên do mình tự tạo nên như trường hợp mình, nghe lời anh bạn đến võ đường tập thử, liên lạc với Khoa. Nghe anh bạn muốn giới thiệu một cô gái ở Boston. Mình ở New York cũng bay lên mới gặp đồng chí gái. Nếu mình nói anh bạn gửi tấm ảnh thì chắc không bao giờ lấy vợ. Muốn tập thì đến Đông Phương Hội. Chưa chắc lối tập của Đông Phương Hội phù hợp với tất cả mọi người. Vợ mình không thích tập kiểu Đông Phương Hội, mụ vợ thích kiểu có nhạc nhảy bú xua la mua. Nhiều người hỏi địa chỉ đủ trò rồi có thấy họ đến đâu.


Mình thấy nhiều người hãnh diện tải về những video của người Tàu, xem như bí mật võ thuật. Mình thấy ông tàu dạy Nội Kình Nhất Chỉ Thiền không đúng. Tấn đứng đều sai, cách xoay người hay tay cũng sai, nếu tập lâu ngày sẽ bị lộn xộn trong cơ thể. Nhất là các người lớn tuổi mà tập theo kiểu này là vẹo vai. Có thể nhận thấy ngay nơi ông thầy tàu. Nhiều video lắm nên sau này, mình hết xem, bỏ thì giờ tập thay vì xem video không giúp mình gì cả.


Khi chúng ta tập thì khó ai nhìn được gân cốt chuyển động bên trong, chỉ có những ông thầy tập lâu năm mới nhận thấy. Do đó người mới tập đâu biết, cứ nghe nói rồi mò mò. Nhất là người viết hay quay video bỏ trên YouTube nhằm câu View để kiếm tiền trên mạng.


Dạo này, thấy mụ vợ theo YouTube tập Dịch Cân Kinh. Mình lén xem cô nàng tập có đúng không. Chán Mớ Đời  Cũng tốt là mụ vợ tập, quơ tay quơ chân, không có gì nguy hiểm. Có lần trời lạnh, vai mình đưa không lên, có tập phần này độ 1 tuần thì hết. Sau này, khi đông về thì Khoa cho tập Nội Kình Nhất Chỉ Thiền để cơ thể không bị lộn xộn vì trời lạnh.

Mụ vợ mới la tại sao anh chạy xuống bolsa, mỗi sáng để tập, tốn thì giờ, tốn xăng khiến mình ngọng. Mình không dám hỏi lại, sao mụ cứ chạy đi kiếm good deal để mua áo quần dù chất đầy tủ áo quần. Mình tập võ thuật từ 16 năm qua. Càng ngày càng khám phá ra cái lực của mình nên mê, nay Khoa chỉ mình cách tập trung và tải khí lực khi giao thủ với thiên hạ nhất là mài hơi thở khi kéo nội công hay đi Thái Cực Quyền. Cái này thì khó nhất trong giai đoạn này vì mới tập. Khi nghe Trí đi Thái Cực Quyền 8 thức lâu 1 tiếng đồng hồ nên mình thử tập, phải mất hơn 1 năm mới đi được. Sau đó quên không đi thêm nữa vì nghĩ mình đã đạt được. Rồi covid đến nên quên tập.

Gần đây, Khoa giúp mình nhận được cái lực trong người, cố gắng khi di chuyển không bị mất cái lực. Như nước trong thùng, khi bị di chuyển, chao đảo và bị hất văng ra khỏi miệng thùng. Tập luyện được cái này cũng giúp tinh thần mình ít bị giao động khi thiên hạ chửi hay mụ vợ la. Chỉ biết ghi nhận rồi quên đi. Nhiều người nghĩ mình “chảnh”. Người Mỹ hay nói “Proactive”. Tinh thần chủ động hơn là bị động, giúp đầu óc mình không nghĩ gì cả. Vợ la thì nhận thức, thiên hạ chửi thì không nghe vì đâu có thì giờ để nghe chửi. Khi giao thủ với Khoa, mình không bị giao động dễ dàng vì tự tin vào khí lực của mình dù biết Khoa mạnh hơn mình.


Khi xưa, mỗi lần Khoa nắm tay là mình bị kẹt, không nhúc nhích được. Sau này hiểu vì tinh thần, hơi thở không ổn định thêm lo sợ hay chỉ đối lại lực của Khoa tác động vào cơ thể mình. Nay thì mình hiểu thêm về lực và cách phát lực nên không lo ngại. Đầu óc vẫn bình tỉnh để ghi nhận lực của Khoa tác động lên tay chân của mình và tìm cách hoá giải và phản công. Trước đây, mình không có lực thì Khoa đâu có chỉ được. Phải mất một thời gian tập luyện mới có chút khí lực.


Phải đầu tư thời gian để tập luyện như trồng cây, phải mất công chăm bón để từ từ ngày này qua tháng nọ rể mọc dài và sâu, thân cây mới phát triển được. Với tư duy mì ăn liền thì chúng ta khó nhận thức được về cơ thể cũng như bản thân mình. Mụ vợ rủ đi học thiền hôm nay, mình nói không. Mấy bà cứ la chồng hoài nên cần học thiền để không tạo khẩu nghiệp. Mấy ông thầy dạy thiền, cứ kêu họ đứng Trạm Trang Công độ 5 phút xem thì chắc chắn sẽ hết dám dạy thiền.

Cứ kêu mấy ông thầy dạy khí công, thiền định, đứng trên 2 cục gạch chừng 5 phút thôi là mấy ông bỏ nghề. Khỏi cần bay lên cảnh giới khác, niết bàn.


Sáng nay Khoa cho mình tập di chuyển xung quanh 4 mộc nhân để tìm cách thoát khi bị đối phương tấn công. Sau đó nắm tay mình để mình tập cách thoát ra. Lúc đầu thì ý mình không tập trung được nên lực bị gãy nhưng dần dần, biết tự thoát ra và tấn công lại tương tự lết cả thân người đi vào sát người đối phương với lực toàn thân. Vấn đề là ở nhà phải tiếp tục tập, lại bị vợ la. Cho thấy sau 16 năm, mình nhận ra 1 phần của khí lực trong người và tìm cách giữ lực. Khi di chuyển tay chân quá đà, thoát khỏi cấu trúc tạo bởi các véctơ của cơ thể là mất lực. Giây phút này rất nguy hiểm vì đối phương sẽ trả đòn là ngọng.

Cho nên ai nói tập qua mạng hay điện thoại khiến mình thất kinh. Có lần Khoa nói; ngay người đến tập tại Đông Phương Hội, mình nắm tay chỉ cho họ tập mà họ chưa hiểu nổi thì làm sao từ xa lại tập được. Người Việt mình có tinh thần Phù Đổng được cấy vào đầu từ bé với những câu chuyện cổ tích Phù Đổng, sau này đọc truyện kiếm hiệp nên cứ mong tìm được bí kiếp để làm giàu nhanh chóng hay có sức khoẻ nhanh. 


Có lần Khoa nhờ mình đứng lớp và dặn mọi người kéo nội công, để ý đến vector của tay chân. Nói xong thì ai nấy đều tiếp tục tập theo thói quen của họ. Cơ thể theo quán tính nên cần chú ý khi tập thì mới thay đổi và tiến bộ được. Có lẻ khi tập mệt nên đa số chỉ muốn tập cho qua thời gian thay vì chú ý tập nghe ngóng cơ thể và hơi thở. Do đó không có kết quả nhiều nên bỏ đi tìm nơi khác, thầy khác sẽ giúp họ đạt kết quả nhanh chóng. Thầy giỏi mà học trò làm biếng thì bó tay chấm còm như con chiên lười đi lễ nhà thờ thì làm sao được các cha giúp mạc khải được tình yêu của thiên chúa.


Cái này mình hay bị khi leo núi, mệt quá cứ đi theo quán tính cho xong, chỉ mong đến đích. Thật sự tập để tạo sức khoẻ cho mình không phải là điểm đến mà là cuộc hành trình. Leo núi lên tới đỉnh là cái đích nhưng thật sự quan trọng nhất là khi đi lên núi, chúng ta có cảm nhận thiên nhiên, cảnh quang xung quanh. Tương tự khi tập, chúng ta phải để ý đến cơ thể, hơi thở, tại sao lực bị gãy, không tác động được đối phương. Không nhất thiết phải tập nhiều thức, nhiều môn. Biết nhiều thứ nhưng chả có cái nào ra hồn thì cũng vô ít. Người có nhiều bạn gái bạn trai, không hiểu được đời sống lứa đôi. Một người đào hoa, không hiểu được thay tả hay pha sữa cho con vào lúc 12 giờ đêm.


Họ quên sức khoẻ là do mình tự tạo qua quá trình tập luyện hàng ngày như mình đã kể chuyện anh chàng tắm heo trên núi. Mình đọc sách trung bình 2 cuốn một tháng như tắm heo vậy thôi. Còn tập luyện thì khó mà tập ở nhà lắm vì bị chi phối, nên cần đến Đông Phương Hội để tập dù chỉ có một mình. Nhất là có Khoa chỉ thêm để tập có hiệu lực hơn là tập cho có lệ.

Hôm qua, có anh nào bên pháp, đọc bài trên Facebook, gọi điện thoại hỏi nay muốn tập thể dục nên hỏi mình nên tập gì. Mình nói đi bộ là tốt nhất. Dễ nhất. Đi bộ giúp chân tay hoạt động, hít thở bình thường, giúp máu huyết lưu thông là tốt. Làm được cái này thì sau này muốn tập thêm cái gì thì tính sau. Cái đơn giản chưa làm được thì khó nói đến chuyện khổ công hơn.


Khi mình theo học Seminar về 7 habits của tiến sĩ Steven Covey. Ông ta có kể câu chuyện hai người cắt cỏ. Một ông thì cứ cắm cúi cắt từ sáng đến giờ về, còn ông kia thì cứ lâu lâu ngừng để mài cái lưỡi cưa. Cuối ngày thì người cứ lâu lâu ngừng để mài lưỡi cưa, cắt được nhiều cỏ hơn ông kia. Luyện tập cũng vậy, lâu lâu phải xét lại, mài lại lưỡi cưa dao, xem mình tập có đúng không, sai chỗ nào. Có đến lớp thì Khoa mới chỉ cái sai của mình. 


Tại sao lực bị gãy, không tạo lực được. Mỗi động tác đều kết nối toàn thân như họ nói tâm thân đồng nhất. Anh khoẻ, có lực mà cái tâm của anh không đi cùng cái lực thì không hợp nhất được. Tinh thần mình bị giao động khi Khoa nắm tay thì khó mà tự giải thoát được lực một khối của Khoa. Nếu mình bình tỉnh cảm nhận cái lực của Khoa rồi nương theo đó, tạo cái lực của mình thành một khối thì sẽ thoát ra ngay. Trước nhất là tìm cách thoát khỏi cái khối lực của Khoa hay đối phương.


Ai đến tập ở Đông Phương Hội một thời gian rồi bỏ đi vì họ thấy không có gì đặc biệt cả. Lý do là con người hay thích tìm cái lạ để thoả mãn tính tò mò, tri thức của họ. Có anh quen tập khi xưa với mình, lâu lâu gọi điện thoại hỏi thăm rồi khoe mới tập với ông thầy tàu này môn À, ông đại hàn kia môn B. Anh này thích tìm cái lạ để tập. Vấn đề là sức khoẻ anh ta không khả quan lắm. Cứ than đau chỗ này chỗ kia.


Mấy năm trước, mình tự mãn là đi bài Thái Cực Quyền 8 thức dài 62 phút. Vấn đề là ngày nay mình có thể đi chậm với cách tạo lực khắp cơ thể và di chuyển cơ thể như Khoa chỉ. Nếu mình đi được 60 phút với tinh thần này thì chắc vui. Hy vọng cuối sang năm sẽ thực hiện được. Xem link Khoa dùng ngón tay đánh bể gạch, mình thì chỉ chặt gạch bằng cạnh tay chớ chưa luyện được ngón tay. 


Thôi đi tập cả đồng chí gái dậy lại la.


https://youtube.com/shorts/5ajvkdN1jjw?si=wd5SbdFOZa1tZbVG


Đối tượng một thời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 







USA vs VN, bạn ủng hộ phe nào?


Hôm kia xem trận đầu tiên giải túc cầu nữ thế giới, giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Hóa ra mình ủng hộ đội Hoa Kỳ còn Việt Nam thì cảm xúc khó hiểu. Cứ nhìn những cái áo đỏ là mình rất khó chịu như bị dị ứng. Lâu lâu mình có xem trên kênh Paramount +, tóm tắc các trận đấu giải ở á châu. Khi đội tuyển Hà Nội, bận áo vàng hay trắng thì mình xem, còn áo đỏ là mình tắt.


Mình đều thích các đội banh mặc áo đỏ như Liverpool, Bayern Munich, Manchester United nhưng mầu đỏ của mấy đội tuyển rất khác, trong sáng không như màu lá cờ đỏ Hà Nội. Có lẻ đẫm máu người Việt rất nhiều từ 80 năm qua.



Cứ như những lá cờ đỏ mà ông Trần Dần đã viết lên khi xưa trong bài “nhất định phải thắng” mà lần đầu tiên về Đà Lạt sau 18 năm xa cách, mình mới cảm nhận được khi đi đến phố Hoà Bình để tìm lại chút hình ảnh ngày xưa trong cơn mưa với đầy cờ của chế độ mới.

……


Những ngày ấy bao nhiêu thương xót
Tôi bước đi
        không thấy phố
              không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa.
         trên màu cờ đỏ

…….. (Trần Dần)


Có một đội tuyển á châu khác tham dự có 10% dân số của họ sinh sống tại hải ngoại. Là nước cung cấp y tá điều dưỡng và ô sin cho thế giới. Cách đây 30 năm mình ghé Hương cảng, vào ngày chủ nhật, đi ra gần bến tàu thấy toàn là phụ nữ Phi, bỏ gia đình con cái để đến đây làm ô sin hay điều dưỡng viên cho dân xứ sở này, chủ nhật họ rảnh nên ra đây ngồi, đem thức ăn theo để chia sẻ với bạn bè cũng quê, cùng một lứa bên trời lận đận. 5 năm trước, mình trở lại Hồng Kong tương tự hình như còn đông hơn xưa, khiến họ phải vào ngồi trong các cầu bộ hành. Những nạn nhân của một tầng lớp nắm quyền dốt nát, tham nhũng mà chúng ta thấy ngày nay con trai của tên độc tài Ferdinand Marcos, trở lại xứ này làm tổng thống, sau mấy dòng họ khác giàu có thay phiên như Aquino,…

Đội bóng Filipinas chỉ có 1 cầu thủ duy nhất sinh sống tại Phi Luật Tân, còn lại sinh sống tại người quốc, có đến 18 người từ Hoa Kỳ. 


 Đội tuyển của họ gồm 23 cầu thủ mà chỉ có 1 người sinh tại Phi Luật Tân còn ra 18 người từ Hoa Kỳ, 1 người từ Gia-nã-đại,… huấn luyện viên của Phi luật Tân cho biết là đội tuyển của họ được kiều bào phi, ủng hộ khắp nơi khi đi thi đấu bởi người Phi sinh sống tại nước sở tại. Ông ta gốc người Serbia và sinh sống tại Úc cho biết là người Úc, cổ động cho các quốc gia, quê cha đất tổ của họ rất nhiều.


Người Việt trong nước lại kêu chưa chắc đã được cho xem trực tiếp vì sợ có thế lực thù địch, đem cờ Việt Nam Cộng Hoà ra phất trên khán đài.


Kỳ đại hội thể thao đông Nam Á vừa qua, mình có đọc báo Việt Nam, cho biết có 2 chị em người Mỹ gốc việt tham gia đội tuyển Việt Nam, đoạt huy chương vàng. 2 cầu thủ chính cho đội chính 6 người, xem như 33% đội tuyển. Có rất nhiều sinh viên hay học sinh người Mỹ gốc việt, được đào tạo bài bản của hệ thống học đường Hoa Kỳ nhưng khó chen chân vào đội tuyển quốc gia nên có thể chơi cho đội tuyển Việt Nam. Cái này nếu Việt Cộng khôn khéo có thể kéo thế hệ thứ 2 về  đầu quân cho đội tuyển họ.

Trước trận đấu mình thấy dư luận viên Hà Nội đưa ra tấm ảnh này khiến mình thất kinh.

Có điểm mình thấy rất lạ nhưng đã phản ánh văn hoá người Việt. Gia đình Việt Nam lúc nào cũng trọng nam khinh nữ, chăm sóc, cưng chiều mấy người con trai, bỏ bê con gái nhưng cuối cùng thì con gái lại sáng hơn con trai. Mình đoán đội tuyển nữ Hà Nội, chắc lương bổng không bao nhiêu, thậm chí khi chụp hình, cũng phải nhường cho con trai, mấy nhà mạnh thường quân đứng trước dù mình nhỏ thấp hơn nhưng lại được vé tham dự giải túc cầu thế giới, còn mấy ông con trai thì chỉ loanh quanh với khẩu hiệu Thái Lan thua Việt Nam đến 15 năm. Kinh


Lương bổng của nữ cầu thủ Hoa Kỳ không hơn thậm chí thua xa, rất xa nam cầu thủ. Lý do là ít khán giả xem nên ít quảng cáo truyền hình và trên sân. Dù nữ cầu thủ lên tiếng đòi lương bằng nam càu thủ nhưng ở Hoa Kỳ, cái gì cũng qua quảng cáo. Nếu ít lượng khán giả xem thì ít ai mua quảng cáo ngoại trừ coca cola. Chán Mớ Đời 


Đây là một bước lớn cho đội tuyển Hà Nội, hy vọng họ tiếp tục tập luyện nhất là có môi trường cho mấy cô gái Việt Nam chơi thể thao. Thời mình ở Việt Nam, ít thấy con gái chơi thể thao, có vài cô đánh bóng bàn, vũ cầu…. Sau khi ông huấn luyện viên họ Mai về hưu thì đội tuyển không biết ra sao, hay mấy người ăn có nhảy vào phá nát hết những gì ông ta đã xây dựng.


Mình ủng hộ đội tuyển Hoa Kỳ và pháp vì có sổ thông hành của hai nước này. 


Có người tự cho là người khôn lanh, kêu chỉ ủng hộ ai đá hay thôi. Thể thao mà. Toàn là bố láo. Họ mở mồm nói thế là chưa bao giờ đi xem một trận đấu. Mình nhớ lần đầu tiên đến Luân Đôn, thấy có đá banh ở sân vận động quốc gia nổi tiếng nơi đã có trận chung kết nghẹ thở năm 1966 giữa Anh quốc và Đức quốc tại Wembley. Mình bò đi xem thì không may đúng hơn là không biết mua vé. Dành cho đội mình yêu thích. Thay vì mua Liverpool mình lại mua nơi khán đài  của Arsenal. Khi cầu thủ Keegan của Liverpool đá lọt lưới thì mình hoan hô trong khi nguyên một cánh khán đài của mình đang đứng, đều xoay qua nhìn mình với những ánh mắt hoả châu. May thời đó chưa có Hooligans không thôi là Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo phơi nắng Sơn đen đã bị đánh nằm viện.


Mình nghĩ trong trận này thì gia đình mình bị chia hai phe; phe ủng hộ Hoa Kỳ là mình, có thể hai người em bên Pháp còn số còn lại ủng hộ Việt Nam. Có một cô em ở Hoa Kỳ nhưng cô nàng được nuôi dưỡng từ mái trường xã hội chủ nghĩa từ bé, đến Hoa Kỳ sau khi lập gia đình nên cách nhìn rất Việt Nam, gắn bó với Việt Nam nhiều hơn. Không tham gia vào dòng chính của Hoa Kỳ.


Xem trận đấu thì cầu thủ Việt Nam đứng đâu tới nách của cầu thủ người Mỹ là thấy thua vụ đội đầu banh đưa cao. Đội Việt Nam chỉ thủ và hy vọng phản công nhưng phản công thì phải chạy nhanh, mà đứng tới vai thì khó mà chạy qua mặt hậu vệ mỹ, chân dài như ngựa. Chán Mớ Đời 


Ngoài ra, nay là mùa đông ở Nam Bán cầu, cầu thủ Hà Nội không quen với độ lạnh nên cũng thất thế. Không biết Hà Nội có cho họ luyện tập vài tháng hay đá giao hữu với các đội bóng ở âu châu để quen với độ giá lạnh để quen đá vào thời tiết lạnh. Chắc không vì trình độ thấp, chắc không có liên đoàn bóng đá nào mời nên muốn đá thì bỏ tiền ra, cho đội tuyển qua các xứ lạnh tập.


Có lẻ thủ môn của Hà Nội, là cầu thủ hay nhất của trận vì không có cô ta thì Hà Nội còn bị thua đậm hơn. Cô ta nhảy cao để đấm banh, giải vây. Nếu cô ta không đỡ được cú phạt đền thì có lẻ tinh thần sẽ xuống và số bàn thắng còn đậm hơn.

Rốt cuộc mỹ sút 28 lần và lọt 3 trái, 1 quả bị lỗi việt vị, 2 trúng xà ngang trong khi Việt Nam không có màn tấn công nào cả khiến thủ môn Hoa Kỳ phải chống đỡ. Có lẻ sợ bị như đội tuyển Thái Lan ăn 13 trái như lần xuất quân đầu tiên 4 năm về trước. Cho thấy đẳng cấp đá banh Hà Nội ngày nay rất kém với so với thế giới, giúp Hà Nội có cái nhìn rõ hơn để có một chương trình huấn luyện từ học đường. Phải mấy chục năm nữa mới hy vọng đá ngang hàng với âu mỹ.

Thua thì nói thua, tại sao lại vác đội tuyển Thái Lan vào. Đội tuyển Hoa Kỳ năm nay, thực lực không bằng 4 năm về trước, có đến 14 cầu thủ mới và trẻ. Những người như Alex Morgan đã già, Rapinoe thì đã lấy vợ nên hết sức, chỉ đá được 20 phút cuối. Nghe nói được vớt vào đội tuyển vì cần có chút cầu thủ kinh nghiệm để truyền lại cho đàn em mới.


Mình nhớ khi xưa, xem đội nữ của Nhật Bản đá rất te tua nhưng ngày nay thì da trắng da đen gì cũng sợ họ cả. Có lẻ họ có cái tính khiêm nhượng, học hỏi, tập luyện ở người tây phương. Đã từng đá bài Hoa Kỳ trong trận chung kết 12 năm về trước.

Thái Lan chúc mừng và cổ vỏ đội tuyển Việt Nam, đại diện cho vùng Châu Á trong khi Việt Nam thì chê họ thậm tệ. Chán Mớ Đời 


Hôm nào Việt Nam đá với đội tuyển Hoà Lan vào trận chót thì càng chới với vì cầu thủ của họ cao lêu nghêu như Johans Cruyff. Toàn là cao trên 1.8 m. Là trận chót nên Hoà Lan sẽ tìm cách đá lọt bàn cho nhiều để đứng đầu bảng, cứ đá vào vòng cấm địa rồi cầu thủ cao lớn của họ cứ nhảy lên đánh đầu là xong om. 3 đội kia đều có trình độ gần nhau, ai thắng Việt Nam đậm nhất là có hy vọng bước vào vòng trong.


Chán Mớ Đời 


Nguyễn Hoàng Sơn