Hiển thị các bài đăng có nhãn Du Ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Du Ký. Hiển thị tất cả bài đăng

Viếng Kênh Panama

 Kênh Panama


Hôm nay mình đi viếng kênh Panama, một trong những nơi trên thế giới mà mình có hoài bảo viếng. Ăn sáng xong thì tàu cập bến Colon, Colon để nói đến ông Kha Luân Bố (cristofo colombo ). Bên Mỹ thì họ đập tan tượng của ông Kha Luân Bố thậm chí anh hùng lao động César Chavez mà tổng thống Obama tuyên bố cuối tháng 3 là ngày nhớ ơn người anh hùng lao động này nay họ dẹp hết hình ảnh của ông ta và tượng đài tại Hoa Kỳ vì khám phá ra ông ta cũng thuộc hạng dê xòm chi đó. Hôm qua là anh hùng hôm nay là hùng anh. Chán Mớ Đời 

Xem chiếc tàu chở hàng đi qua con kênh này mới thấy con người quá hay


hai vợ chồng dắt nhau xuống bến tàu. May quá chỗ đợi lên xe tour rất gần xem như ngay cửa cổng bến tàu. Thấy công ty của mình ra đón là vui đời. Xe có vợ chồng mình là người Mỹ thêm 5 người Mễ Tây cơ và một đại gia đình Ấn Độ đến từ Gia-nã-đại nên ông thần hướng dẫn viên phải nói hai thứ tiếng. 


Điểm đến đầu tiên là Miraflores, Panama, nổi tiếng là bến tàu bên Thái Bình dương, đúng hơn là Agua Clara, được xem là nơi du khách đến thăm nhiều nhất. Giá du khách là $10/ người tiền địa phương tương đương tiền đô la. 


Mình có ghi lại bản đồ vẽ cách thiết kế. Viếng cái kênh này khiến mình nhớ khi xưa ở Petit Lycee học vụ phà đi qua con kênh Saint Martin ở Paris. Thấy hình vẽ này nọ trong sách Leçons des Choses nên khi sang Paris là mình chạy ra con kênh Saint Martin xem và vẽ ở đó nhiều lần. 


Đâu tương tự từ biển Thái Bình qua biển Đại Tây Dương vùng Caribe cách nhau độ 16 mét chiều cao. Họ làm con kênh được chia thành 3 khúc. Mình thấy họ rút cái cửa chắn đầu tiên để cho nước tràn vào cái khúc tiếp theo rồi có 1 chiếc tàu gọi tugboat kéo chiếc tàu của Tân gia ba chở khí đốt vào con kênh, phía sau có một chiếc tàu tugboat khác chạy phía sau cột dây xích hai bên sau chiếc tàu để tránh tàu bị lệch hay lật khi nước trong con kênh bị rút để tàu hạ thấp xuống. Khi tàu vào vòng 1 thì họ đóng cổng lại và rút nước của khu vực một. Cứ mỗi khúc như vậy mất độ 30 phút. Coi cho vui để hiểu rồi phải lên xe chạy viếng thủ đô Panama. 


Khi người Tây Ban Nha xâm chiếm Châu Mỹ để tìm vàng bạc thì có ông thần tên Balboa tìm ra vùng này nên đi đâi cũng thấy tên ông ta. Ông ta tìm ra bạc nhưng vấn đề là nằm phía Thái Bình Dương. Ông ta báo cáo cho vua Charles Quint mà khi xe ông Tây bắt mình học chết bỏ về ông thần này, khiến ông vua kêu mấy quan triều đình tính toán việc đào con kênh từ đại Tây dương qua Thái Bình dương. Nhưng không tiền. Đành làm ha con đường. 


Sau này ở thế kỷ thứ 19, mấy ông thực dân pháp buồn đời nghĩ nên xây con kênh này để chạy từ đại Tây dương qua Thái Bình dương không phải để vòng xuống phía nam của Châu Mỹ rồi đi bọc lên mất mấy ngàn cây số nhất là khúc này là vùng giao thoa của hai biển nên sóng to kinh hoàng. Mình đã trải nghiệm khi đi Antarctica nằm trong phòng mà chai ly rớt xuống sàn nhà. Hai vợ chồng gần ói luôn. 


Thật ra ý tưởng đào con kênh đã có từ lâu và có người muốn đào ở nước Nicaragua. Đến khi nó khởi sự vào năm 1881 và ngưng năm 1889. người Pháp hồ hởi sau khi thành công đào con kênh Suez ở Ai Cập năm 1869 nên thừa thắng xông lên họ kêu không có gì mà người Pháp không làm được ngoại trừ uống rượu đỏ với đá lạnh như người Mỹ. 


Thế là người Pháp chơi ngay, họ để ông Ferdinand de Lesseps đứng đầu một công ty người Pháp để thực hiện đào con kênh này qua vùng Panama, thuộc xứ Columbia. Họ khởi đầu năm 1881 rất lạc quan nhưng rồi công trình vướng phải những vụ đất sụp và nước ngập. Nên nhớ Ai Cập chỉ toàn là sa mạc, mình có đi tàu trên con kênh Suez này, nhìn xung quanh chỉ thấy cát và cát trong khi vùng này thì rừng rậm và bệnh sốt rét đã giết trên 20,000 nhân công đến từ các thuộc địa của pháp ở Châu Mỹ như Guadeloupe, Haiti,… rồi gặp vấn đề tài chánh mà người Pháp gọi Les scandales de Panama và công ty khai phá sản vào năm 1889. Thế là các nhà đầu tư pháp bỏ của chạy lấy người. 


Đến năm 1904, người Mỹ dưới sự lãnh đạo của tổng thống Roosevelt do dự giữa đào con kênh Panama hay Nicaragua. Được tin này thì ông Tây của công ty phá sản mới viết thư cho 100 thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đề cập đến xứ Nicaragua có núi lửa, giông bão bú xưa la mua khiến quốc hội Hoa Kỳ chọn Panama để có thể trả cho một ít những gì đã chi tiêu. 

Cuối cùng họ chọn Panama thì xứ Columbia không chịu. Thế là anh Mỹ kêu mi không chịu thì tao kêu dân vùng này đòi tự trị dành độc lập. Thế là cho tiền dân vùng này nổi dậy đòi độc lập. Trong tương lai sẽ chơi trò này ở Greenland. 


Thế là tháng 11 năm 1903, Panama tuyên bố độc lập với tàu chiến của Hoa Kỳ nằm gần bờ. Và sau đi ký hiệp ước Hay-Bunau-Varilla Treaty, cho phép Hoa Kỳ kiểm soát 10 dặm xung quanh vùng con kênh muôn năm và trả mỗi năm $10 triệu đô la. 


Công trình khởi đầu năm 1904 bởi các kỹ sư của quân đội Hoa Kỳ với bác sĩ William Gorgas chỉ huy chương trình diệt muỗi và bệnh sốt rét.


Họ sử dụng hồ Gatun sau khi chận con sông Chagres để nâng tàu lên cao 85 cao bộ trên mặt biển. Đào con kênh kiểu này họ cần nước rất nhiều. Nước hồ được sử dụng khi họ cho tràn vào các bể nước để cho tàu đi chuyển đến. Có đến 40,000 nhân công và đâu 5,600 người thiệt mạng. Đa số đến từ Barbados Jamaica. 


Luôn tiện nhắc luôn là dân số ở nước Panama chưa tới 4.5 triệu người nhưng như Hoa Kỳ đủ thứ dân đến để đào con kênh. Lúc đầu từ các thuộc địa cũ của Pháp quốc rồi đến khi Hoa Kỳ thực hiện thì kêu gọi dân từ các thuộc địa Anh quốc đến cũng như của Hoa Kỳ. Do đó người dân ở đây nói tiếng Tây Ban Nha nhưng đủ loại dân, hôm nay có thấy ngừi sở tại, sắc tộc thiểu số, đang thấp múa hát ở công trường trong thành phố để kiếm tiền. 


Con kênh được khánh thành ngày 15 tháng 8 năm 1914, Hoa Kỳ tốn tổng cộng $500 triệu đô là thời ấy, ngày nay thì tính tiền tỷ. 


Những năm thập niên 70, dân tình chống đối với sự giúp đỡ của Liên sô nên tổng thống Carter kêu thôi trả lại con kênh này cho họ. Vấn đề là chính phủ xứ này không có khả năng  cai quản nên giao cho các công ty ngoại quốc thầu và mỗi chuyến tàu đi qua phải trả trước 2 triệu đô la tối thiểu. Rồi anh ba tàu nhảy vào cai quản nên khi ông Trump lên kỳ hai, việc đầu tiên là sai ngoại trưởng Rubio bay sang xứ này và nói sao đó để công ty Blackrock của Mỹ kiểm soát không để anh ba tàu làm nữa. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Hải cảng Chanh, Costa Rica

 Hải cảng Chanh, Costa Rica


Hôm nay tầu cập bến hải cảng Chanh (Puerto Límon) của xứ Costa Rica vào lúc 9:00 sáng lúc hai vợ chồng đang ăn sáng. Trời ấm hơn Cozumel (mễ tây cơ) vì phía nam nhưng lại mưa tuy không nhiều. 



Lúc hai vợ chồng xuống tàu thì vắng người. Thường đa số có mua tour đi viếng vùng này thì đã xuống sớm. Bò ra thì gió thổi như điên nên mụ vợ trở lui để lấy áo ấm. Sau đó thì vào cái chợ bán đồ lưu niệm. Muốn ra phố phải bước qua chợ này rồi quan thuế của xứ này. 


Đàn bà hay lạ kỳ, mụ vợ đang than mệt nhưng vào nơi mua sắm là xem như khỏe còn hơn voi. Chạy lung tung làng tang. Mua cái này mua cái kia trong khi mình ngồi đợi như bao đàn ông khác. Xong xuôi mình nói đi ra ngoài xem tình hình dân chúng ra sao nhưng mụ vợ kêu thôi lên tàu lại. Cuối cùng mình cũng kéo được mụ đi ra quan thuế. Bắt đầu thấy thiên hạ rao đồ và taxi bú xua la mua. 


Mình xem có chỗ nào đi viếng nhưng chỉ cái rừng sở thú này nọ. Mình đi mấy vụ này nhiều nơi thấy không có gì đặc sắc bằng ở Hoa Kỳ nên nay chán không muốn khám phá mấy chỗ này thêm muỗi chích đủ trò. Đa số họ làm vơ vẩn kiếm tiền du khách kiểu về Đà Lạt thấy họ làm những địa điểm chém du khách. Ná ná như vậy. 


Hai vợ chồng qua quan thuế thì thấy ông thần bán nước dừa tươi nên ngừng lại mua hai trái dừa uống rồi nhờ đập hai ra có cái thìa múc cơm dừa tươi ăn cho có vẻ người Việt tại costa rica. Sau đó mình kêu đi vào trung tâm thành phố thì mụ vợ kêu sợ lắm. Sao anh gan rứa đi vào chỗ lạ. Mình nói lấy vợ mấy chục năm nay khiến gan mình thành gan cọp rồi. 



Đi vòng vòng thấy các tiệm Samsung bán máy giặt quảng cáo rầm trời mới nhận ra là cái máy giặt đã giúp phụ nữ thoát cảnh giặt quần áo như ngày xưa và có thời gian hơn để lướt mạng xã hội. Dùng ứng dụng tạo dáng đẹp kinh hồn. Nói cho ngay đến xứ nghèo thấy tội và chẳng có gì hấp dẫn ở phố nên hai vợ chồng đi về. Qua quan thuế mới khám phá ra là cần có giấy tờ có hình mình nên đưa bằng lái xe. Tốt nhất là sổ thông hành. Quên là ở Mễ Tây cơ thì chỉ cần cái thẻ của tàu là lên xuống được đây là xứ khác nên cần đem theo giấy tờ tùy thân. 


Về tàu lại đi ăn nữa vì 1 giờ trưa. Nói cho ngay là ăn hoài ớn quá. Đi ra khỏi Cali mới thấy người Mỹ to béo kinh hồn. Cali người Mỹ tương đối còn để ý đến ăn uống vì thời tiết khá tốt để đi ra ngoài còn ở mấy vùng lạnh thì họ nhốt nhau trong nhà và ăn và ăn mấy đồ có chất ngọt. Thấy nhiều cặp vợ chồng to béo đi xe lăn bằng điện tự lái, chạy èo èo ở mấy chỗ ăn thấy khiếp. Mình chịu khó nhịn ăn nhiều mà người Mỹ ăn thả dàn thêm uống rượu bia. Thường họ mua bao luôn chuyến đi $1,150 nên uống thả dàn. Một lon coca giá $8. Kinh. người Mỹ họ ghiền nước coca nên uống như điên. Nhớ năm ngoài đi Alaska hụt, thấy anh bạn từ Austin kéo theo hai thùng coca, anh ta cho biết họ cho phép đem lên tàu. Mình thì không uống coca nên không để ý lắm với không uống rượu nên không lo vụ nước uống.  Thấy có cà phê uống thả dàn nhưng lại thấy nhiều người mua cà phê tại góc cà phê với giá $8. Sáng nay mình lấy nước ấm uống thì có hỏi bà Mỹ cà phê uống thả dàn ngon không.  Bà ta kêu được. Mình đọc tài liệu về cà phê trên tàu là hết dám uống   Kinh


Thấy họ to béo mà còn xâm mình thấy ớn lạnh. Đọc tài liệu thì họ nói xâm mình sau này sẽ bị ung thư nên không hiểu ra sao. Ngày mai là tàu cập bến Colon của xứ Panama sẽ theo tour đi viếng con kênh ra sao. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn

Hải cảng Maya của Cozumel

 Hải cảng Maya của Cozumel 


Hôm nay tàu ghé bến Puerta Maya thuộc đảo Cozumel của xứ Mễ Tây Cơ. Hòn đảo này gần Cancun nên thường du khách viếng Cancun hay đi tàu lại đây chơi. 


Đảo này có 3 hải cảng; Puerto Maya, International Pier và Punto Langosta. Hải cảng dành cho các tàu của hàng Carnival và những tàu liên hệ. Còn International Pier thì các hãng như Xcelebrity, Royal. Lần trước mình đến đây thì đi theo tàu xelebrity đậu ở đây. 


Mình hủy cuộc đi lặn vì thấy thời tieet thông báo có mưa và trời không nóng lắm với dạo này đồng chí gái không khỏe lắm. Bận tập đàn nên không đi bộ với mình mỗi ngày lại thích shopping. Mình mua gói này qua ứng dựng Viator nên có thể hủy trước 24 tiếng đồng hồ. 

Có người ở Việt Nam chưa bao giờ vô sòng bài nên mình tải đây hình kéo máy ở sòng bài. Thật ra khi xưa nó có cái cần bỏ tiền vô rồi cóc ái cần, đưa kéo xuống thì mấy con số nhảy múa ào ào tước mặt mình. Trúng thì tiền bạc cắc rớt xuống nghe leng keng vui lắm. Nay thì họ hết cho kéo khiến bà con không tập thể dục bằng tay nữa. Cứ ngồi bấm nút rồi mấy con số chạy. Mình có xem một phim tài liệu thì họ viết lập trình để cho mình thua càng nhiều càng tốt
Người tàu đánh bài nhiều nên họ làm mấy cái máy có hình thù của văn hoá người Tàu.


Ăn sáng xong thì xuống tàu đi bộ ra khu vực do mấy công ty Carnival thành lập như khu mua sắm, ăn uống nhất là các bãi biển cho du khách. Đa số du khách Mỹ  già đi đứng khó khăn thêm nếu họ ở những nơi không có biển thì đến đây mướn cái ghế và dù rồi ngồi phơi nắng cả ngày đến khi lên tàu, gọi thức ăn và uống rượu bia là đời lên hương. Chả cần đi đâu cả. Công ty hàng hải tìm đủ cách để vớt hết tiền của nhân dân. Lần trước thì mình và đồng chí gái ở đây chụp hình cho mụ vợ mua sắm. Kỳ này mình kêu đi vào trung tâm thành phố khiến cô nàng vùng vằng nhưng rồi cũng lên taxi chạy vào thành phố mất 10 Đô.


Trung tâm gọi là San Miguel thì cũng khu mua sắm vắt lông du khách Mỹ. Cho thấy không có du khách Mỹ thì mấy chỗ này xem như chết. Đi vòng vòng cho mụ vợ mua áo quần với mũ rồi ngồi ăn. Mụ vợ đòi ăn tôm hùm họ đem ra cho xem con tôm hùm nhỏ xíu kêu $120 khiến hai vợ chồng cứng họng hết dám ăn, đợi về nhà ra tiệm tàu ăn một con 2 kí lô giá phân nữa. Mình thấy hamburger tôm nên gọi thử thịt tôm tươi và phô mát ngon. Đồng chí gái kêu con cá hồng ăn cũng được. Sau đó hai vợ chồng đi bộ về tàu mất một tiếng độ 3 dặm hay một vòng hồ Xuân Hương, đỡ tốn $10. Lên tàu nằm ngủ một giấc cho đời thêm Vui. 

Xuống bến tàu là thấy tiệm thuốc tây mọc đầy khắp nơi. Thuốc ở đây rẻ hơn bên mỹ, du khách đa số là giới về hưu nên họ uống thuốc thay cơm mà thuốc bên mỹ đắt nên khi đi chơi họ hay vào mấy tiệm thuốc tây mua uống cho đã đời cô ma-ri-Lin mông rô.


Thức dậy đi ăn rồi xem chương trình Deal or No Deal rồi lên phòng tập Trạm Trang Công một tí rồi ngủ. 


Mỗi lần cập bến thì có nhiều chuyện để làm như nhồi bãi biển uống rượu bia hay đi viếng vùng này hay chơ thể thao. Họ chế đủ trò như chạy xe ATV lòng vòng. Xe này mình có trong vườn nên khi vào vườn sử dụng chạy chở đồ làm việc. Thường thì các gia đình đi với con cháu thì họ ghi danh đi chơi cho vui đời lãng mạn. Ghi danh qua tàu thì chắc ăn hơn vì nếu về trễ thì họ sẽ đợi còn đi theo tư nhân thì về trễ thì mua vé máy bay bay đrén địa điểm tới của tàu nên chịu khó đi chơi độ 4 tiếng là xong về trước độ 2-3 tiếng đồng hồ vì có thể gặp xe hư hay kẹt xe đủ trò. ( còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Du hành trên biển

 Du hành trên biển


Kỳ này đi du hành đến Panama với đồng chí gái không có thân hữu đi chung. Lý do là năm ngoái tụi này hẹn đi chung với cặp vợ chồng ở texas đi Alaska nhưng khi chuẩn bị lên tàu thì sổ thông hành của mình hết hạn nên buồn đời lấy tiền lại thì công ty hàng hải không cho, bắt phải đi lại chuyến này ở thời điểm khác hay có thể thay thế chuyến đi. Thế là hai vợ chồng đi Panama cho thỏa chí tò mò con kênh đào của xứ này khiến người Pháp và người Mỹ chết nhiều để đào nó. 


Thường thì người ta đến thành phố Hải cảng trước một ngày vì nhiều khi bay trong ngày lại bị máy bay trễ là buồn vào hồn không yên trong khi mụ vợ hát bài khỏe vì nước. Tụi này đến Houston sớm hơn hai ngày để thăm bạn rồi lên tàu nhổ neo để hát thuyền viễn xứ không nguôi. 


Vợ chồng chị bạn chở đến hải cảng sau đó chạy về Houston thì bị kẹt xe nên hai vợ chồng bò vào macdonalds uống cà phê và đi tè trong khi hai vợ chồng mình đang ăn trên tàu chờ họ cho vào phòng. Tội chở tụi này nên lây cái vía đen nên xui. Chán Mớ Đời 


Trước khi đi thì có check-in đủ trò nên khi đến bến tàu mới thấy mình thuộc dạng già có căn bản vì thấy nhiều người Mỹ chống gậy, đi xe lăn lên tàu. Nay họ làm thủ tục dễ dàng chụp hình đủ trò bằng điện thoại nhỏ rồi cho qua. Khi lấy phòng thì đã có sẵn chìa khóa mở phòng trong hộp thơ bên cạnh cửa. Trước kia phải in thử có hình ảnh của mình nay thì trong điện thoại của họ đã có ảnh của mình. 


Kỳ này đi tàu mình không mua Internet của công ty hàng hải mà mua của GigSky rẻ hơn nhiều. Đâu $49 cho 15 ngày trong khi công ty hàng hải thì tùy tiến độ nhanh hay chậm từ $120 trở lên. Chán Mớ Đời 


Nghe họ giải thích là dựa trên Star link trên tàu nên ra ngoài biển sâu thì rõ lắm còn độ 20 hải lý vào đất liền thì hên xui. Các tàu đều đa số dùng hệ thống vệ tinh Star link. Mình nhớ mấy lần trước đi tàu mua của công ty hàng hải thì Internet lúc có lúc không nhưng lại đắt. Đây lần đầu tiên mua của GigSky. Thường mình mua Airolo vì quen hệ thống này. Đến Mễ tây cơ thì mình tắt GigSky vì at&t có thể roaming ở Mễ Tây cơ để đỡ tốn dữ liệu. Thấy hệ thống LTE có 5 hay 3 gạch tùy nơi. Trên boong tàu thì có 1 hay 2 còn trong tàu thì 5. 


Lên tàu đông như quân nguyên vì ai cũng lên mà chưa có phòng nên ngồi la liệt. Chạy đi ăn cơm cũng gần chụp giựt, thấy hai mẹ con bà Mỹ đen ngồi cái bàn 4 ghế nên xin ngồi chung bàn. Khám phá ra họ mới đi tàu chỗ nào mới về nhà Houston được 5 ngày lại lên đường. Kinh nghe nói nhiều người về già không biết làm gì cứ đi tàu loại mùa đông rẻ lên tàu nhìn thiên hạ cho vui đời vì ăn uống cũng vậy. Nhiều người Mỹ ngồi xe điện chạy ào ào trên tàu khiên thiên hạ dạt ra. 


Kỳ này đi tàu mình tự kỹ luật không ăn đồ ngọt chỉ ăn trứng luộc như sáng nay chơi 7 quả và chút rau chẳng bù trước đây lên tàu ăn mệt thở. Trưa thì ăn đĩa rau và trái cây chiều thì ăn ở đại sảnh thì có thực đơn cũng ăn hai món rồi đĩa phô mát chớ đụng vào tráng miệng. Mình chỉ thích đồ ngọt nếu làm ở nhà với mật ong, tuy có đường nhưng có thêm các chất dinh dưỡng khác còn bánh tây hay kem chỉ toàn đường hóa học và mình đã đọc các nghiên cứu về vụ này nên hết dám đụng. 


Chuyến đi này mình có duyên với giáo sư vì ở Houston đã gặp hai giáo sư đại học. Lên tàu người ta bố trí chỗ ngồi ăn trong tiệm ăn thì lại ngồi cạnh hai vợ chồng cựu giáo sư người ấn độ dạy đại học ở Hoa Kỳ rồi về hưu ở Houston. 


Lại gặp cặp vợ chồng người Mỹ dân Texas. Ông ta từng tham chiến tại Việt Nam lái máy bay lên thẳng. Ông ta cho biết là ở Việt Nam hai năm. Năm đầu thì xong tính về Mỹ lại thì thấy đám giặc lái trẻ thiếu kinh nghiệm dễ chết nên tình nguyện ở lại 6 tháng rồi thêm 6 tháng. Ông ta chỉ huy 48 trực thăng. 


Ông ta kể khi quân đội Hoa Kỳ đánh qua cam bốt, Việt Cộng thì súng ống hổn hợp không chuyên nghiệp như cán binh bộ đội. Chúng biết tụi tao sắp đến để dàn chào. Mình nói đến nằm vùng dọ thám của  Hà Nội. Ông ta kể có lượm được mấy cây súng của bộ đội như ak47, SkS. Ông ta tháo ra rồi bỏ bao thư gửi lẻ tẻ về nhà. Sau này ông ta gặp một ông Cựu chiến binh thành lập một viện bảo tàng nhỏ về chiến tranh Việt Nam nên đổi với bộ máy trực thăng mà ông ta từng lái. 


Vui nhất là nghe ông ta kể về mấy người con. Ổng ta có 3 người con và bà vợ cũng có 3 người con riêng cộng lại là 6 đứa nuôi chết bỏ. Mình để ý bà vợ bị bệnh Parkinson nên tay hơi bị rung. Hy vọng mình sẽ không bị vụ này thấy tội lắm. Họ có 15 đứa cháu nội và ngoại. Kêu con họ cứ tưởng họ là ngân hàng nên cứ mượn tiền không lời và quên trả lại. 


Buồn đời hai ông bà xây căn nhà ở đâu mình chả biết vì không rành địa lý vùng này. Một hôm cô con gái gọi điện thoại là vào nhà bố mẹ nhưng sao thấy trống trơn ai dọn nội thất đi mất tiêu chắc có ăn trộm. Ông ta nói đã dọn đi xa mấy tuần nay. Xa quá nên đám con không bò lại mượn tiền nữa. 


Ăn xong hai vợ chồng ông ta kéo nhau đi sòng bài. Hôm qua mình thấy chỗ mấy sòng bài và máy tự động nạp thẻ, mấy bà đứng để nạp tiền rồi thấy thiên hạ ngồi kéo máy nhiều. Có lẻ đông người á đông chơi bài nên máy có hình ảnh người Tàu như kiểu ông thần tài này nọ. (Còn Tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Câu chuyện tình già 3 giờ sáng

Đi Tân Gia Ba chơi với Bà cụ và đồng chí gái thì rất cảm động khi nghe bà cụ kêu “đẹp quá con hỉ”, kêu gặp lại mình như trẻ hơn 10 tuổi. Trong chuyến đi mình có đọc được một câu chuyện về một người sở tại lớn tuổi, bà vợ qua đời, để lại ông một cuộc sống vắng vẻ, buồn chán. Xin tóm tắc như sau:

Người đàn ông goá vợ, mỗi ngày ra quán cơm ngồi ăn một mình trong nổi cô đơn trống vắng khi người vợ đã qua đời. Khi chúng ta mất đi mới quý sự hiện diện của người bạn đời

 Tôi sống ở Bukit Ho Swee. Khu tập thể cũ. Loại HDB sơn màu pastel đã phai, hành lang hẹp đến mức hàng xóm nghe được cả tiếng bạn hắt xì. Ở đây yên tĩnh. Không phải kiểu yên bình. Mà là kiểu ai ở nhà nấy, đóng cổng sớm, không ai dây với ai. Nghe kể là 80% căn hộ ở Tân gia Ba thuộc của chính phủ nên mua hay thuê rẻ.

Dưới nhà có một quán cà phê. Chẳng có gì đặc biệt. Ghế nhựa, đèn huỳnh quang chói mắt. Một quán zi char, một quầy nước, một quán cơm bình dân, và một dì bán bánh mì kaya buổi sáng. Loại chỗ mà khách du lịch sẽ chẳng bao giờ tìm thấy, còn người Singapore thì đi ngang qua mỗi ngày mà không buồn nhìn. Gia đình mình có trải nghiệm, ăn trong vài quán bình dân kiểu này nhưng kêu thức ăn đều qua điện thoại di động. Được cái là thức ăn ngon, hỏi khách sạn thì họ chỉ đến mấy chỗ này. Đến tân Gia Ba hay mưa mùa đó nên cầm ô đi vòng vòng gần khách sạn.

Tôi bắt đầu để ý tới ông ấy khoảng một năm trước. Tối nào cũng vậy. 6 giờ 30. Cùng một bàn. Cùng một góc, quay mặt về phía cái TV chẳng ai xem. Ông ngồi xuống, gọi một ly kopi-o kosong và một dĩa cơm. Lúc nào cũng là cơm bình dân. Lúc nào cũng giống nhau: một món mặn, một món rau. Không thêm thắt. Ông ăn chậm. Không phải vì muốn thưởng thức, mà vì ăn xong rồi cũng chẳng biết đi đâu nữa.

Ăn xong, ông không về. Ông cứ ngồi đó, nhìn xuống mặt bàn. Thỉnh thoảng nhìn người qua lại. Thỉnh thoảng chỉ ngó hai bàn tay của mình. Ông chủ quầy nước sẽ tự động châm thêm kopi cho ông, không cần hỏi. Kiểu 1 thỏa hiệp im lặng được xây bằng nhiều năm, dù chẳng biết tên nhau.

Một tối, tôi xuống mua đồ ăn mang về, quán gần như trống trơn. Chỉ có ông ấy, tôi, và ông chủ quầy nước đang lau quầy. Tôi ngồi cách hai bàn. Vừa ăn vừa lướt điện thoại. Như ai cũng vẫn làm. Rồi tôi nghe thấy gì đó. Rất nhỏ. Gần như không có. Nhưng trong một quán cà phê trống lúc 8 giờ tối, bất cứ âm thanh nào bạn cũng nghe được.

Ông đang nói chuyện. Với cái ghế trống phía đối diện. Không lớn tiếng. Không điên loạn. Chỉ là đang nói chuyện. Giọng điệu của người nói với một người từng ngồi đó. “Hôm nay nóng quá ha. Bà lúc nào cũng nói tôi uống nhiều nước. Tôi uống rồi mà.”  Ông ngừng lại, như chờ ai trả lời. “Con cá hôm nay cũng được. Bà sẽ nói mặn quá. Cái gì trong mắt bà cũng mặn hết.” Tôi đặt điện thoại xuống.

Ông nói chuyện với cái ghế đó suốt mười phút. Về thời tiết. Về đồ ăn. Về một chương trình trên Channel 8 ông xem chiều nay. Những chuyện bình thường. Chuyện vụn vặt hằng ngày. Kiểu chuyện chỉ kể cho người đã cùng mình đi qua cả đời. Nói xong, ông gấp khăn giấy, đặt lên dĩa, rồi lại ngồi đó. Im lặng. Hai tay đặt trên bàn. Như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc, và giờ họ chỉ ngồi cạnh nhau. Kiểu như những cặp vợ chồng già vẫn làm. Tôi không rời mắt được. Mà cũng không dám nhìn thẳng. Tôi cứ giả vờ ăn, nhưng trong ngực như có cái gì đó vừa rạn nứt ra.

Đêm nào ông cũng đến. Tôi bắt đầu để ý kỹ hơn. Thứ Hai. Kopi-o kosong. Cơm bình dân. Ghế trống. Thứ Ba. Vẫn vậy. Thứ Tư. Vẫn vậy. Thứ Năm…ông gọi hai ly kopi. Đặt một ly bên kia bàn. Không hề động tới. Để nó nguội lạnh. Đêm đó tôi chuyển bàn. Không có kế hoạch. Không chuẩn bị câu nào. Tôi chỉ bưng dĩa cơm sang ngồi ngay bàn bên cạnh. Đủ gần để mở lời. Đủ xa để nếu cần thì vẫn giả vờ như chẳng quen.

Chú, cơm bình dân ở đây cũng được ha?” Ông ngẩng lên, ngạc nhiên. Như thể quên mất rằng vẫn có người nhìn thấy ông. “Cũng được. Nhưng hồi trước ngon hơn. Cô bán trước…wah, thịt kho tàu của cổ. Vợ tôi lúc nào cũng gọi gấp đôi phần.” Lần đầu tiên ông nhắc đến bà với một người lạ. Có lẽ cũng là lần đầu ông nói chuyện đàng hoàng với ai đó trong quán này sau rất lâu.

Ông tên là Tân. Bảy mươi tám tuổi. Sống tầng chín. Cùng block với tôi. Ở đó từ năm 1970, ngay sau khi kampung cũ bị dỡ sau vụ cháy. Nuôi ba đứa con trong một căn hộ ba phòng. Lái xe buýt cho SBS suốt ba mươi lăm năm. Nghỉ hưu năm 2003. Vợ ông mất hai năm trước. Đột quỵ. Nhanh. Bà đang ở chợ Beo Crescent một buổi sáng, mua ikan bilis thì ngã xuống ngay cạnh sạp rau. Xe cấp cứu tới SGH thì bà đã đi rồi.

“Bà đi chợ mỗi ngày đó. Ngày nào cũng đi. Mưa cũng đi. Tôi nói, ‘Aiyah, hôm nay đừng đi nữa.’ Bà nói, ‘Vậy tối nay ông ăn gì?’ Ông cười khi kể. Nụ cười như được giữ lại bằng những sợi chỉ mỏng manh.

Bà đi rồi, tôi chẳng biết làm gì. Năm mươi hai năm bà nấu cho tôi. Giặt đồ. Nhắc tôi uống thuốc. Tôi còn không biết bật máy giặt sao nữa. Năm mươi hai năm mà tôi không tự giặt nổi quần áo mình.”Ông tự học. Bằng YouTube. Ở tuổi bảy mươi tám. Thằng cháu trai chỉ cho ông một lần, dịp Tết Âm lịch…lần cuối cùng có ai đến thăm. Giờ ông thức lúc 2 giờ sáng xem video nấu ăn vì không ngủ được, mà căn nhà thì quá yên tĩnh.

Anh biết cái gì tệ nhất không? Không phải nấu ăn. Không phải dọn dẹp. Tệ nhất là giờ ăn tối. Mỗi tối, 6 giờ, bà ngồi ở bàn bếp. Hai đứa ăn với nhau. Nói chuyện tào lao. Than phiền hàng xóm. Cười những chuyện cũ rích. Giờ tôi ngồi đó, cái ghế trống. Nhà yên đến mức tôi nghe rõ tiếng kim đồng hồ.

Đó là lý do ông xuống quán cà phê. Không phải vì đồ ăn. Mà là vì tiếng người. Vì âm thanh của những người khác đang sống. Bởi trên căn hộ phía trên, mọi thứ như một bảo tàng của người đã mất, và sự im lặng ở đó là kiểu im lặng khiến người ta quên rằng mình vẫn còn thở.

Tôi hỏi về con cái ông. Ông im lặng. Một khoảng im dài. “Con trai tôi ở KL. Đi làm. Thỉnh thoảng gọi. Chắc một tháng một lần. Rất nhanh. ‘Ba, ba khỏe không?’ ‘Khỏe.’ ‘Rồi, bye.’ Vậy đó. Con gái…ở Woodlands. Xa. Nó có gia đình riêng. Hai đứa nhỏ. Bận. Tôi hiểu. Ở Singapore mà. Lần cuối tôi gặp nó là dịp Thanh Minh. Đi nghĩa trang chung. Xong rồi thôi.”

Còn cháu ngoại, cháu nội thì sao chú?” “Thằng cháu đó hả. Nó đang đi nghĩa vụ quân sự. Nó nhắn tin chúc mừng sinh nhật tôi vào tháng Chín. Nhầm tháng. Sinh nhật tôi là tháng Ba.” Ông cười. Nhưng không phải kiểu buồn cười.

Tôi không trách tụi nó. Cuộc sống Singapore mà. Ai cũng bận. HDB mắc. Con cái thì học thêm. Công việc thì tăng ca. Làm xong hết mấy thứ đó, còn thời gian đâu nữa. Tôi hồi đó cũng vậy. Mẹ tôi…tôi gửi bà vô viện dưỡng lão ở Yishun. Nói cuối tuần ghé. Mà lâu lâu lại bận. Bà không nói gì. Nhưng giờ tôi hiểu cái mặt bà lúc đó muốn nói gì rồi.”

Ông nhìn sang cái ghế trống. “Giờ tôi là người ngồi chờ. Buồn cười ha. Đời đúng là vòng tròn.” Tôi bắt đầu ngồi với ông. Không phải tối nào. Nhưng đa phần tối. Tuần ba, bốn lần, tôi xuống lúc 6 giờ 30, mua đồ ăn rồi ngồi vào bàn của ông. Có lúc nói chuyện. Có lúc chỉ ăn trong im lặng. Cả hai cùng nhìn cái TV chẳng ai xem, ăn cơm bình dân, chỉ đơn giản là có mặt ở đó.

Ông kể tôi nghe chuyện đi lái xe buýt hai mươi năm. Cùng một tuyến: Bukit Merah tới Tampines. Ông thuộc mặt khách quen. Cô dì lúc nào cũng chuẩn từng đồng lẻ. Đám học sinh chạy hộc tốc bắt xe ở Queenstown. Một cô gái trẻ đi xe mỗi sáng suốt ba năm, rồi tự nhiên biến mất…tới giờ ông vẫn tự hỏi không biết đời cô ấy rẽ đi đâu.

Ông kể về vợ mình. Cách bà trả giá với ông bán cá ở chợ Beo Crescent mỗi sáng chỉ vì hai chục xu. Cách bà cất tất cả phong bao lì xì Tết trong một cái hộp thiếc dưới gầm giường…bốn mươi năm tiền lì xì không mở ra đếm. Cách bà ngân nga mấy bài hát tiếng Phúc Kiến khi nấu ăn mà không hề biết mình đang hát.

Tôi nhớ nhất là tiếng bà ngân nga. Anh biết không, khi một người ở bên mình mỗi ngày, mình không còn nghe họ nữa. Rồi họ đi. Tự nhiên cái im lặng ồn ào kinh khủng.”

Một tối thứ Năm, ông không đến. 6 giờ 30. 7 giờ. 7 giờ 30. Bàn của ông trống trơn. Tôi lên nhà. Tầng chín. Gõ cửa. Không ai trả lời. Tôi gõ thêm lần nữa. Cửa mở. Ông mặc áo ba lỗ, quần đùi. Mắt đỏ. Trên tay cầm một khung ảnh.

Chú khoẻ chứ? Hôm nay chú không xuống.”

“Hôm nay là sinh nhật bà.” Ông đưa tôi xem tấm hình. Một người phụ nữ trẻ, mặc sườn xám đỏ, cười rạng rỡ. “Năm 1971. Năm đầu tụi tôi cưới nhau.” Cả ngày ông ở trong nhà. Ngồi nhìn hình. Nói chuyện với bà. Nấu món bà thích nhất, cá hấp gừng với xì dầu, rồi bày lên bàn.

Hai cái dĩa. Hai chén cơm. Hai đôi đũa.

Năm nào tới sinh nhật bà tôi cũng nấu cho bà. Tôi biết bà không còn ở đây. Nhưng tay tôi vẫn nhớ bà thích ăn thế nào. Gừng phải xắt thiệt mỏng. Xì dầu không được nhiều. Nếu tôi ngừng nấu, thì chẳng còn ai trên đời nhớ được bà thích ăn cá thế nào nữa. Vậy là bà mất luôn thiệt rồi.”

Tôi ngồi xuống. Hai chú cháu ăn với nhau. Cá rất ngon. Gừng mỏng. Xì dầu vừa miệng. Đêm đó về đến nhà, tôi gọi cho mẹ. Bình thường hai mẹ con nói chuyện khoảng tuần một lần. Ngắn gọn. “Má ăn cơm chưa?” “Ăn rồi.” “Vậy ha.” “Ừ.” Như kịch bản học thuộc lòng. Nhanh gọn, kiểu Singapore.

Nhưng tối đó tôi nói lâu hơn. Ba mươi phút. Tôi hỏi má về một ngày của má. Má nấu gì. Hàng xóm dưới nhà còn chơi mạt chược tới nửa đêm không. Lúc đầu má có vẻ ngạc nhiên. “Sao hôm nay con hỏi nhiều vậy? Con có chuyện gì không?” “Con không sao, má. Chỉ muốn nói chuyện thôi.”

Đầu dây bên kia im lặng một chút. Rồi má tôi nói một câu đã rất lâu tôi không nghe. “Má mừng vì con gọi. Nhà dạo này yên lắm.” Nhà dạo này yên lắm. Y chang câu ông Tân nói. Cùng những chữ đó. Cùng cái tông giọng đó. Chỉ khác người.

Ông Tân vẫn đến quán mỗi tối. 6 giờ 30. Bàn trong góc. Kopi-o kosong. Cơm bình dân. Tôi cũng ngồi với ông hầu hết các tối. Trở thành thói quen. Thỉnh thoảng ông chủ quầy nước rảnh tay cũng qua ngồi chừng mười phút. Có hôm dì bán zi char gửi sang thêm một đĩa đồ ăn.

Cho chú Tân, nói là quán mời.”

Một cái bàn nhỏ ở quán cà phê Bukit Ho Swee. Đôi khi ba, bốn người. Đa phần là hai. Đó là cả thế giới của ông bây giờ.

Tuần trước, ông nói một câu mà tới giờ tôi vẫn không ngừng nghĩ tới.

Anh biết không, hồi đó tôi lái xe buýt. Mỗi ngày tôi chạy ngang qua bao nhiêu người. Hàng ngàn. Tôi thấy họ nhưng chẳng biết họ là ai. Giờ tôi già. Tôi ngồi đây. Người ta đi ngang qua. Họ thấy tôi mà chẳng biết tôi là ai. Cũng vậy thôi. Chỉ là bây giờ tôi là người ngồi ở trạm xe buýt.”

Ông nhấp một ngụm kopi.

Còn anh. Anh ngồi xuống. Anh ăn với tôi. Anh nghe một ông già nói tào lao về vợ, về xe buýt, về con cá. Không ai bắt anh làm vậy. Nhưng anh làm. Và tôi muốn nói với anh…đây là điều quan trọng nhất có người làm cho tôi từ ngày bà mất tới giờ.”

Tôi không biết trả lời sao. Chỉ nói: “Mai, giờ này nữa hả chú?

Giờ này chứ đâu. Tôi còn chỗ nào để đi đâu.”

Ông cười. Lần này là nụ cười thật sự.

Đó là câu chuyện của ông. Và từ khi đọc xong, tôi không còn như trước nữa.

Điều tôi rút ra là:

Ba mẹ chúng ta sẽ không nói với chúng ta là họ cô đơn. Họ sẽ không bảo, “Nhà im lắm.” Họ sẽ không thú thật là họ đang nói chuyện với một cái ghế trống trong bữa tối. Họ sẽ chỉ nói, “Má/ba khoẻ.” Họ sẽ nói, “Đừng lo.” Họ sẽ nói, “Con bận mà, không sao, để lần sau.

Nhưng “lần sau” rồi lần sau thành tháng sau rồi tháng sau thành Tết rồi năm sau và năm sau….

Rồi một ngày, chính chúng ta sẽ là người ngồi ở quán cà phê, nói chuyện với cái ghế trống, ước gì có ai ngồi xuống với mình. Chúng ta không cần phải bay về nhà. Không cần một cử chỉ hoành tráng. Không phải sửa hết mọi thứ. Chỉ cần gọi. Nói chuyện lâu hơn hai phút. Hỏi hôm nay họ ăn gì. Hỏi về hàng xóm. Hỏi những chuyện không đầu không đuôi. Để họ có người mà kể.

Hoặc tốt hơn nữa…nếu có thể, hãy bước xuống nhà. Đi tới quán cà phê. Ngồi với họ. Ăn dĩa cơm bình dân đó. Xem cái TV chẳng ai để ý. Không biết nói gì cũng không sao. Chỉ cần có mặt ở đó. Vì sẽ đến một ngày cái ghế đó trống thật sự. Và chúng ta sẽ ước gì được nghe họ than món cá mặn thêm một lần nữa. Đừng đợi tới khi cái ghế trống rồi mới nhận ra trước đó nó đầy ắp. Tối nay, hãy ngồi xuống cạnh ai đó.

Câu chuyện nói về người già như mình, từ từ con cháu dọn ra riêng, lủi thủi còn hai vợ chồng. Nhưng rồi một ngày sẽ đến, người chồng hay người vợ ra đi trước, để lại nổi trống vắng của cuộc đời. Chúng ta khi xưa bận con cái, công ăn việc làm nên không có thời gian để ý đến cha mẹ rồi khi có chút thời gian thì cha mẹ đã vắn số, để rồi có người kêu đổi thiên thu để thấy nụ cười của mẹ.

Như ông Tân, vợ chết sớm, chả biết làm gì ngoài sự trống vắng. Ông ta xuống quán ăn để khẳng định mình là có mặt trên cỏi đời vì thức ăn không ngon như vợ nấu nhưng cũng phải ăn vì lo sợ cái im lặng ồn ào trong căn hộ của mình. Mỗi tuần mình cố gắng nói chuyện với bà cụ ở Đà Lạt. Cố nhìn mụ vợ, ôm mụ mỗi ngày vì biết đâu một ngày nào đó, sẽ không còn thấy nhau. Câu chuyện hơi tiêu cực nhưng cũng khiến mình suy nghĩ về cuộc đời.

Đi chơi mà đọc câu chuyện thật về cuộc đời nên hơi buồn. Nghĩ lại thì bà vợ của ông này hên là đi sớm, trước ông ta. Vì nếu ông ta đi trước thì bà ta còn buồn hơn cả ông chồng. Mình thấy bố vợ mình qua đời sớm nên mẹ vợ loay hoay buồn vì không có ai cãi nhau hàng ngày. Cái may đến là trả nhớ về không. Như ông anh vợ nói là may mẹ trả nhớ về không, giúp con cháu từ từ quen với cảnh xa mẹ và quên mẹ dần dần nên khi mẹ qua đời, con cháu bớt đau khổ. Vì đã quen xa cách mẹ vài năm trước, không nhận ra con cháu.

Nàng trao một nữa nỤ cười

Làm Ta mất một đời làm ô-sin

https://youtu.be/BlRdyclVzzg

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Du lịch Đài Loan

 Trên đường về thăm Việt Nam mình quá cảnh rất nhiều lần ở Phi trường Đài Bắc nhưng chưa bao giờ ghé thăm xứ này. Năm nay đi Á Châu nhưng không cần ghé Việt Nam nên tranh thủ ghé xứ Đài vài ngày. 

Viện bảo tàng quốc gia và tượng Tưởng Giới Thạch
Tượng đài các nhà cách mạng trung hoa

Chí hùng vĩ của người Tàu. Dù có ghét tàu vì khi xưa bị đô hộ nhưng phải công nhận sau khi viếng Trung Cộng và Đài Loan, phải công nhận Chí Hùng Vĩ của họ, không như tư duy tre làng, biết bố mày là ai không của người Việt. Có dịp mình sẽ kể. 


Từ Tân Gia Ba bay đến đây mất trên 5 tiếng dù cùng múi giờ thêm máy bay bị trễ đến 3 tiếng. Khi đến nơi thì quá trễ nên chỉ biết lên xe đã đặt trước đưa về khách sạn. Mình hỏi công ty đón mình ở khách sạn lấy bao nhiêu một ngày chở hai vợ chồng đi thăm quan. Tính ra rẻ hơn đi theo tour nên mình nhất trí. 


Sáng hôm sau mình đưa chương trình của mấy công ty khác cho cô tài xế chở đi. Đầu tiên là vườn sinh thái ngay cạnh bờ biển. Có mấy ụ cát hay đá bị sống gió đánh mòn tạo ra mấy nơi có hình như bà già. Sau đó cô tài xế chở đi ăn đồ biển tươi. Quá ngon nhưng khá khẩm bạc. Họ cóc lấy thẻ tín dụng nên cô tài xế trả thế rồi mình hoàn lại cô ta sau.


Theo chương trình thì chạy đi xem một cái làng cổ toàn là tiệm bán đồ cho du khách lại đúng lúc mưa ập xuống, phải mua cái áo mưa rồi đi lòng vòng rồi lên xe. Chả có gì đặc biệt. Chương trình đi đến chỗ cái làng để mua cái lồng đèn thả lên trời nhưng mưa thì lồng đèn hết bay và viếng cái thác nước nổi tiếng Đài Loan nên hủy, kêu cô tài xế cho về tòa cao ốc nổi tiếng nhất Đài Bắc Taiwan 101.


Khi xưa làm việc cho kiến trúc sư IM Pei, người thiết kế chỗ vào kim tự tháp cho viện bảo tàng Louvre, có hai tên đồng nghiệp người Đài Loan. Có một tên rủ mình về Hương cảng làm ăn với hắn vì hắn đầu tư vào Trung Cộng. Gặp nhau tại Hương Cảng hắn kể về tên đồng nghiệp khác lại chuẩn bị thế ông bố, người có phần hùn lớn nhất toà cao ốc Taiwan 101. Lâu quá không liên lạc mình quên mất địa chỉ của hai tên này nên thôi đành đi lòng vòng với đồng chí gái. 


Phải công nhận thiết kế rất đẹp. Hai vợ chồng bò lên xem, trời mưa nên không nhìn thấy bao nhiêu nên bò xuống trung tâm ăn uống. Kéo mụ vợ đến xem quả cầu nặng để khi động đất giúp bỚt chao đảo. 


Rất lạ khung cảnh họ trang hoàng cho giáng sinh. Mình chỉ quen không gian ở âu châu hay Hoa Kỳ đây tại Á châu họ trang hoàng giáng sinh để buôn bán trong một xứ ít có người theo thiên chúa. Ăn uống phủ phê chụp hình cho mụ vợ xong thì kêu cô tài xế đem xe lại đưa về khách sạn. Sáng mai lại đem xe đến rước đi nữa. Vợ mình thích ăn bao bụng vì muốn ăn thử đủ thứ.


Sáng đi viếng mấy cái chùa nổi tiếng nhưng thấy sao sao, không thích chùa tàu, khác với khung cảnh của chùa Linh Phong hay Linh Sơn, rồi các nơi như đài tưởng niệm các nhà cách mạng trung hoa và tượng đài ông Tưởng Giới Thạch, người đã kéo tàn quân Trung Hoà Quốc Dân đảng qua Đài Loan sau khi bị Mao Sến sán đánh chạy có cờ qua đảo Đài Loan, đã lập ra nước Cộng hòa Trung Hoa rồi ghé thăm viện bảo tàng quốc gia. Bò lên núi Voi, chả có gì đặc biệt nhưng thấy chương trình thì cứ đi rồi cô tài xế thả xuống một trung tâm thương mại khác với Đài Loan 101. Khá dễ thương. Mụ vợ chạy vô kêu gọi đủ thứ ăn. 


Sau đó kêu cô tài xế chở về đúng giờ tan sở và thứ sáu nên kẹt xe bú xua la mua. Hôm sau hai cô chồng dưỡng sức ở khách sạn vì đã thấy những nơi cần viếng. Tà tà đi bộ kiếm chỗ ăn lẩu đài Loan nghe nói tiệm ngon lắm. Review có bà nào kể sang Đài Loan 6 lần nhưng lần đầu tìm được lẩu Đài Loan ngon như đài loan. Nói cho ngay thì ăn cho biết chớ thật sự ở Cali ăn mấy tiệm Đài Loan ngon hơn.


Sáng nay lấy xe Uber ra phi trường rẻ hơn là đặt qua Viator hay ai khác. Đến đài Bắc thì dùng Uber. Còn mấy xứ kia ở đông Nam Á là Grab. Xong om


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn