Hiển thị các bài đăng có nhãn Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng

Lương y như từ mẫu

 Lương y như từ mẫu

Hôm qua lái xe lên vườn, nghe podcast ông bác sĩ David danh tiếng người anh, chuyên trị về Fatty Liver,(gan nhiễm mỡ), tiểu đường kể về cuộc đời làm y sĩ khiến mình chới với. Không ngờ ông ta rất thành thật khi bị bệnh nhân chửi banh xác, nhờ vậy ông ta mới tìm hiểu thêm và cùng vợ làm một thử nghiệm đã thay đổi cuộc sống tư duy của ông ta và cách chữa trị bệnh nhân bị gan nhiễm mỡ và tiểu đường.

Thấy tấm ảnh này trên mạng thấy thương mấy ông lính đánh chiếm lại Quảng Trị. Hai bên chết như rạ, bình địa hết.


Ông ta cho biết là mỡ ở bụng của chúng ta rất nguy hiểm hơn mỡ ở chân tay. Ông ta cho biết là cái bụng của mình phải ít hơn 1/2 độ cao của mình. Điển hình mình cao 173 cm thì bụng mình phải nhỏ hơn 86 cm. Hay cao 72 inches thì bụng mình phải nhỏ hơn 36 inches. Bụng mình thì 30 inches nên bớt lo. Mấy tên mỹ mình quen nghe mình nói về ăn một ngày một bữa nay thấy họ xuống khá nhiều 20 cân anh, người thì 40 cân anh, bụng nhỏ lại nên mừng cho họ.


Có thể 1/3 dân số trên thế giới bị bệnh tiểu đường mà không hay biết. Ông ta cho biết là ai bị bệnh tiểu đường mà không tìm cách chữa khỏi thì sẽ giảm tuổi thọ 100 ngày hay 3 tháng cho mỗi năm. Rồi ông ta để trên bàn 1 tô cereal mà buổi sáng người Mỹ được khuyến khích cho con nít ăn sáng như mình khi xưa cho con ăn vì bị quảng cáo trên truyền hình và con bị ảnh hưởng nên khi đi chợ mua đồ là chúng lấy mấy cái hộp này bỏ vào xe. Chán Mớ Đời  rồi một quả khoai tây, một chén cơm gạo trắng, 1 quả chuối và một thỏi sô-cô-la. Ông ta hỏi người phỏng vấn lấy mấy cục đường trong thẩu như ở bên âu châu khi người ta mua đường để uống cà phê, cà pháo để bỏ vào. Mỗi cục đường là 4g một muỗng đường.


Thì khám phá ra 1 thỏi sô-cô-la có đến 7.5 muỗng đường, để mình xem lại podcast để ghi lại rõ hơn vì lái xe nên chỉ nghe rồi kể lại. (Ghi chú thêm) 1 tô cornflake là 8 cục đường trắng x 4 là 32 g đường. Quả khoai tây là 9 cục đường 4 g hay 36 g đường, 1 thỏi sô-cô-là là 7 cục đường hay 28 g đường, còn trái chuối thì tuỳ theo to hay lớn, trái này thì 6 cục đường hay 24 g đường, và tô cơm nặng 150g thì có đến 10 cục đường hay 40 g đường.


Do đó những người được gọi chocoholic, nghiện sô-cô-la là vì họ nghiện đường trong các thỏi sô-cô-la. 


Ông ta kể là sau khi tốt nghiệp y khoa, ông ta muốn đem kiến thức của mình để giúp đời, giúp người. Bệnh nhân vào là cho uống Metformin mệt thở suốt 25 năm. Ông ta khởi nghiệp y sĩ năm 1986, xem như 40 năm qua. Có lần ông ta thấy có một cặp bệnh nhân hơi to béo một chút, mà ông ta theo dõi khám cho họ từ 10 năm qua, lâu quá không đến khám để lấy thuốc. Thông thường cứ 3 tháng hết thuốc thì bệnh nhân phải gọi bác sĩ lấy hẹn để đến khám và cho toa để mua thuốc thuốc tiểu đường nhưng hai vợ chồng này cả năm không đến nên gọi điện thoại xem tình hình ra sao. Mình thấy các hệ ứng phụ của thuốc Metformin như sau:


Metformin is highly effective at managing blood sugar but commonly causes temporary digestive issues, including diarrhea, nausea, vomiting, and gas. Taking it with food or switching to an extended-release version often helps. Less common but serious risks include lactic acidosis and vitamin B12 deficiency. [12345]

Đây là kim tự tháp dinh dưỡng mà bác sĩ khuyên chúng ta ăn uống hàng ngày từ mấy chục năm qua trước khi ông RObert Kennedy Jr., được bổ nhiều Jim làm bộ trưởng y tế Hoa Kỳ.


Bà bệnh nhân lấy hẹn rồi khi vào phòng mạch thì chửi ông ta như tát nước mùa thu. Điều ông ta ngạc nhiên là thấy bà ta xuống cân thấy rõ. Bà ta cho biết là những thứ ông khuyên tôi ăn toàn là đường, cereal, trái cây, bánh mì,…như kim tự tháp mà ông chỉ. Đó là bài học căn bản sinh vật học từ các năm lớp trung học. Tôi và chồng tôi phải gia nhập một nhóm trên mạng xã hội có đến trên 40,000 người bị bệnh tiểu đường để tự giúp nhau. Chúng tôi bỏ các thứ mà ông khuyên ăn, chỉ ăn thịt rau và tuyệt đối không có tinh bột như bánh mì và đường. Bây giờ xem chúng tôi xuống cân, không phải uống thuốc do ông kê toa nữa rồi bỏ đi về. Có bao giờ ông nói với tôi là bánh mì mà tôi ăn hàng ngày là đường. Cereal mà ông bảo tôi ăn mỗi buổi sáng là đường. Khi tôi ngưng ăn mấy thứ ông bảo tôi ăn thì tôi không cần uống Metformin do ông kê nữa. Chán Mớ Đời

Xem kim tự tháp về dinh dưỡng dưới thời bộ trưởng y tế Robert Kennedy Jr., thấy gần như đão ngược, ít tinh bột bánh mì cơm. 
 

Nghe bệnh nhân chửi một cách nhẹ nhàng khiến ông ta đứng ngớ như Sơn đen thấy gái đẹp. Ông ta lo ngại chớ, bệnh nhân đi kiện này nọ thì sẽ nguy hại đến danh tiếng của tổ hợp y tế của ông. Tối đó về ông ta kể chuyện này cho bà vợ nghe. Được cái là ông ta may mắn lấy bà vợ thông minh, không như đa số các bà vợ bác sĩ chuyên đi mua sắm. Bà này đột phá tư duy, nói tại sao mình không thử nghiệm này sau giờ làm việc. Hỏi xem có ai muốn tham gia chương trình, thay đổi cách ăn uống, để chữa trị bệnh tiểu đường. Làm thí nghiệm xem có như bà bệnh nhân chửi ông ta như tát nước.


Thế là ông ta hỏi các bác sĩ khác cùng tổ hợp y khoa của ông ta thì mấy ông bác sĩ kia không chịu, hỏi có giúp ích gì cho phòng mạch kiếm tiền vì hết bệnh nhân thì chúng ta đói. Chữa một bệnh nhân khỏi bệnh là mất đi một khách hàng (lương y như kế mẫu). Thế là ông ta phải tự làm một mình với bà vợ rồi có cô y tá nghe nói đến chương trình sau giờ làm việc và cuối tuần thì kêu sẽ giúp không lấy tiền công. Thế là họ kêu gọi bệnh nhân nào muốn thử nghiệm chương trình này và làm việc này. Ông khám phá ra cách chữa trị bằng Metformin thì không bao giờ khỏi nhưng qua qua dinh dưỡng thì hết.


Trở lại câu hỏi chính lúc đầu là ông bác sĩ David cho biết là tất cả mọi người trong chúng ta đều có một tương lai bệnh lý khác nhau tuỳ theo sự ăn uống sinh hoạt của mình và quan trọng nhất là mỗi người tự chọn lấy. Thí dụ như thân hữu của mình, gặp nhau khi xưa. Mình nói khi xưa vì dạo này gặp nhau thấy họ thay đổi ăn uống. Gặp nhau vui vẻ, ăn uống phủ phê, uống rượu dzô dzô rồi ra vườn đứng hút thuốc vì vợ con chửi. Còn ở Việt Nam thì vô tư như người Hà Nội. Cho nên rất khó khăn để tự chọn cho mình một lối sống riêng vì bị ảnh hưởng, áp lực từ bạn bè này nọ. Mình nhớ có lần về Sàigòn, gặp lại mấy người bạn Yersin thì có một anh bạn không muốn uống vì nhà ở Củ CHi cần lái xe về nhưng mấy tên kia ép uống nên phải uống. Mình thì không ai ép uống cả vì cái mặt cô hồn của mình. Mình tự chọn con đường không hút thuốc , không uống rượu, đi bộ và tập ở Đông Phương Hội mỗi ngày. Thấy rõ ràng thân hữu ngày nay te tua, không còn dzô dzô nữa, uống nước suối hết.

Thân hữu nhìn mặt mình là hết muốn nhậu nên ít ai rủ mình dzô dzô hết


Ông ta sinh sống tại Liverpool, cho biết năm 1986, khi bắt đầu hành nghề y sĩ thì bệnh béo phì và bệnh tiểu đường không thấy xuất hiện ở các lứa tuổi dưới 55. Không có đến một trường hợp. Dạo ấy tiểu đường loại 2 có một tên khác không biết dịch ra tiếng Việt ra sao “maturity on set diabetes” nghĩa là cho người cao tuổi. Ngày nay chúng ta gọi tiểu đường Diabetes loại 2 vì phải cộng thêm lớp người trẻ dưới 55 tuổi.


Được cái là giới trẻ họ có thời gian để thay đổi cuộc sống cho tương lai còn thế hệ mình thì buông bỏ cho rảnh nợ đời nên hôm trước, có hai ông thần đến nhà mình chơi một chai Whisky khiến mình thất kinh. Họ nay bị ghiền, về già khó bỏ, chỉ đợi trời kêu ai nấy dạ thôi. Bà vợ kể là uống thuốc với rượu. Kinh Ông bác sĩ cho biết là theo chính phủ thì được biết nếu không kiểm soát được tiều đường loại 2 thì mỗi năm, con người sẽ giảm đi mất 100 ngày tuổi thọ. Hay đúng hơn 1/3 năm.


Câu hỏi về người bị bệnh tiểu đường chết vì ung thư. Ông bác sĩ cho biết có 8 loại ung thư liên quan đến bệnh tiểu đường. Ông ta bắt đầu giải thích về Insulin trước khi nói về bệnh tiểu đường. Cao đường làm hư hại các động mạch nội mô, mà ông ta gọi là Glycoalix, phần không bị dính. Nói về Glucose đến từ thực phẩm chất dinh dưỡng tinh bột. Câu hỏi là insulin sẽ làm gì với đường mà chúng ta ăn vào. Hormone insulin được cấu tạo bởi Pancreas gland (tuyến tuỵ) đẩy đường ra khỏi huyết quản, đưa vào các tế bào để được sử dụng như năng lượng cho cơ thể của chúng ta hoạt động. Thật ra chúng ta cần đường để giúp các tế bào hoạt động.


Nhưng nếu chúng ta ăn tinh bột nhiều hơn cơ thể cần thì đường sẽ chuyển thành chất béo vì ít nguy hiểm hơn là làm hư hại các động mạch. Ông ta nói là bị bệnh tiểu đường. Ông ta bị stress vì đứng đầu tổ hợp y tế. Bệnh nhân hay tặng bánh cho ông ta nên hay ăn bánh nên từ từ ông ta tiêu thụ đường nhiều hơn cơ thể cần mỗi ngày. Insulin làm việc rất cực nhọc để loại bớt chất đường trong cơ thể và kết quả cho tôi hai thứ: cái bụng bự và lá gan chứa đầy chất béo, được gọi là gan nhiễm mỡ. Chán Mớ Đời 


Sau bao nhiêu năm làm việc nhiều, lá gan của ông ta được chứa đầy chất béo. Vấn đề là lá gan nhiễm mỡ sẽ cản trở việc xử lý của insulin. Nghĩa là cơ thể chúng ta phát triển mà họ gọi là Insulin resistance, mình dịch là kháng insulin, nghĩa là insulin làm việc kém hiệu quả hơn trước. Do đó chúng ta cần pancreas, (tuyến tuỵ từ này này hình như sau 75) sản xuất thêm insulin. Vấn đề là lá gan bị nhiễm mỡ có thể cả 10 năm nhưng chúng ta không biết. Mà cuộc sống lại dựa vào sự sản xuất Insulin.


Ông ta cho biết 93% bệnh nhân bị tiểu đường loại 2 thì nếu ăn tinh bột và đường ít lại thì lượng đường trong máu sẽ trở lại bình thường. Còn nếu đợi thêm vài năm thì con số này sẽ giảm đến 73% nhưng nếu chúng ta vẫn thèm ăn cơm chiên phở gà này nọ thì nói đợi thêm 5 năm nữa thì con số này sẽ giảm xuống 50%.

Đây là hình ảnh của lá gan bình thường và lá gan bị nhiễm mỡ. Cái hay là chúng ta có thể cải tạo lại lá gan nhiễm mỡ bằng chế độ ăn uống.


Ông ta có nói đến Glycemic load khiến mình thất kinh vì lần đầu tiên nghe đến. Thường thì nghe glycemic index để nói về các món ăn có hệ số đường ra sao. Glycemic là lấy số lượng của thức ăn sẽ gây ảnh hưởng đến lượng đường trong máu. Điển hình là chúng ta ăn dưa hấu, nói là nước nhưng nếu chúng ta ăn nhiều lượng dưa hấu số lượng đường sẽ tương đương như ăn thỏi sô-cô-la là 7.5 muỗng đường. Ngoài ra phải xem cả lượng đường trong thức ăn nữa.

Đây là bảng Glycemic Index và Glycemic Load. Xem theo để ăn uống độ chừng


Ông bác sĩ và bà vợ tìm được 18 bệnh nhân muốn chữa lành bệnh tiểu đường. Mỗi tối thứ hai họ gặp nhau chia sẻ các tin tức về ít tinh bột, cách nấu ăn này nọ và ông ta theo dõi bằng cách lấy máu để thử mỗi tuần cho chính ông ta và bệnh nhân vì ông ta cũng bị tiểu đường vì được bệnh nhân thương nên tặng bánh tây ăn. Ông ta tưởng bệnh nhân bị gan nhiễm mỡ từ 10 năm vì họ uống rượu nhưng không vì ăn đường. Nên nhớ rượu cũng là do đường lên men tạo ra độ cồn. Sau độ vài tuần thì lá gan của họ hoạt động khá hơn từ 1/3 đến 50% tốt hơn. Ngồi xem kết quả phòng thử nghiệm khiến ông ta vui như có vua Charles trong ngày vui đại thắng.


Rồi trọng lượng, từ từ tuần này qua tháng nọ lượng cân giảm thấy rõ, và cảm thấy không đói bụng nhiều như xưa. Lý do là khi lượng đường giảm khiến chúng ta đói. Trước đây mỗi lần ông ta đứng dậy là cảm thấy chống mặt nay thì hết, cái bụng bự cũng tan theo mấy khói của lò lửa. Áp huyết bình thường lại. Cần mất 3 tháng mới thấy kết quả rõ rệt. Đó là việc xẩy ra năm 2013, nay thì tôi không cần ngủ trưa nữa, khoẻ như tây bà đầm, con cháu của vua Charles. Hơi dài nên hôm nào kể tiếp. Chán Mớ Đời 


Bà đầm tiến sĩ mà thiên hạ hay gọi nữ thần glucose (glucose Goddess) mới ra một cuốn sách mới. Mình có kể về bà này rồi, ai buồn đời thì tìm trên bờ lốc còn không thì mua sách của bà ta. Để hiểu thêm về cách hạ đường trong máu, không cần uống Metformin .


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nah 


Nguyễn Tài, trùm tình báo khét tiếng của Hà Nội

 Nguyễn Tài, tình báo khét tiếng của Hà Nội 


Hôm nay đọc một bài của người Mỹ viết kể về một người làm phản gián cho Hà Nội, bắt hết các điệp viên hay lính Lôi Hổ của Nhà Kỹ Thuật nhảy Bắc để phá hoại thu thập tin tức như ông Đặng Chí bÌnh kể trong tập hồi ký Thép Đen. Sau này ông ta vào miền nam để cầm đầu hệ thống gián điệp ở miền Nam rồi tình cờ bị bắt. Việt Nam Cộng Hoà giao cho CIA khai thác và trước khi Hoa Kỳ rút lui, giao lại cho cảnh sát Việt Nam Cộng Hoà. Trước 30/4/ 75, ông Nguyễn Khắc Bình ra lệnh thủ tiêu ông ta nhưng lúc đó chả ai còn hồn để lo mấy vụ này nên khi Việt Cộng vào Sàigòn thì ông ta được thả và sau này làm lớn lắm nhưng cái kết khá buồn.


Ông ta tên Nguyễn Tài, tên khai sinh là Nguyễn Tài Đông, biệt danh Tư TrọngTư DuyBa Sáng, là con trai của nhà văn Nguyễn Công Hoan. Ông nguyên là Cục trưởng Cục Bảo vệ Chính trị và bị CIA bắt tra khảo trong 5 năm, với biệt danh "The Man in the Snow White Cell"..hồi ký của một cựu nhân viên tình báo Mỹ. Mình có kể ông này rồi khi ông ta diễn thuyết về điệp viên giỏi nhất của Việt Nam Cộng Hoà là ông Võ Văn Ba, bí danh là X92. Mình mò thêm tài liệu của Hà Nội nên tóm tắc như sau vì tài liệu của cảnh sát Việt Nam Cộng Hoà thì xem như y tờ. 


Nguyễn Tài không theo nghiệp văn giống cha, tham gia Việt Minh khi mới 18 tuổi làm cách mạng khá sớm, có khiếu nghề công an, khai thác tin tức. Tháng 9 năm 1945, ông bắt đầu công tác trong ngành an ninh. Khi mới 21 tuổi, ông là Trưởng ty Công an Hà Nội, rồi Giám đốc Sở Công an đặc khu Hà Nội. Tháng 9 năm 1951, dưới sự chỉ đạo của ông và lực lượng điệp báo bộ công an, một nữ điệp báo viên Hà Nội đã đánh bom cảm tử tàu chiến Pháp. Đây được xem là vụ đánh bom cảm tử đầu tiên trên thế giới bởi phụ nữ. Cô này vác 30 kí lô mìn trong Vali để lên tàu rồi làm nổ mìn và chết banh xác theo tiếng nổ của mìn. Được xem là người phụ nữ đầu tiên đánh bom cảm tử trên thế giới. Không biết nhạc sĩ Văn Cao có làm dưới quyền ông này hay không vì theo lời nhạc sĩ Văn Cao kể là khi xưa ông ta là đại uý biệt động, được lệnh giết mấy người thuộc đảng khác, đi hút thuốc phiện,…

Ông Nguyễn Tài và bộ trưởng Trần Công Hoàn


Được cái là ông ta như ông Trường Chinh, tố cáo bố ruột của mình là nhà văn Nguyễn Công Hoan là phản động, giúp đảng cộng sản tin tưởng và được thăng chức làm lớn. Hy sinh đời bố để củng cố đời con.


Tháng 9 năm 1958, ông là Cục trưởng Cục bảo vệ chính trị 2, mật danh KG2 (Bộ Công an). Đầu những năm 1960, ông là người được Lãnh đạo Bộ Công an giao nhiệm vụ trực tiếp chỉ huy toàn diện cuộc chiến chống gián điệp - biệt kích, góp phần làm thất bại âm mưu phá hoại miền Bắc của CIA và Việt Nam Cộng Hoà qua Nha Kỹ Thuật. Bao nhiêu toán biệt kích miền nam được gửi ra bắc bằng tàu hay nhảy dù thì đến nơi đã có Việt Cộng chờ sẵn. Ông Trần Quốc Hùng, tự  Đặng CHí BÌnh có kể lại qua hồi ký của ông ta “Thép Đen”.


Ngày 21 tháng 3 năm 1964 ông được Trung ương cử vào miền Nam trực tiếp chiến đấu, được xem là "người có cấp cao nhất trong ngành công an từ trước đến lúc đó xâm nhập vào Nam". Ông thành lập và phát triển Ban An ninh khu Sài Gòn - Gia Định thành một lực lượng vững mạnh, được chính quyền Hà Nội khen thưởng danh hiệu Đơn vị anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Ngay cả đối phương, trước thời gian ông bị bắt, cũng không nắm được đầy đủ về người lãnh đạo T4.


Lạ là người Hưng Yên có tài làm công an vì nghe nói bộ trưởng công an của Hà Nội toàn là người Hưng Yên. 


Sau Mậu Thân thì hệ thống nằm vùng của Việt Cộng tại Sàigòn bị banh ta lông nên họ phải dời ra ngoại ô của Sàigòn để củng cố lực lượng lại. Ngày 23 tháng 12 năm 1970, trên đường đi dự một cuộc họp của Thường vụ Thành ủy Sài Gòn - Gia Định, ông bị chận xe và bị bắt trong địa phận tỉnh Bến Tre. Cảnh sát quốc gia chận xe hỏi theo giấy căn cước, ông tên Nguyễn Văn Lắm, sinh ở Định Thủy, Mỏ Cày, Bến Tre, tại sao nói giọng Bắc? Thế là ngọng. Ông giải thích: cha người Bắc, mẹ người Nam, sinh ở quê mẹ nhưng lớn lên ở quê cha, năm 1954 di cư vào Nam, sống ở Bến Tre. Cho thấy muốn làm gián điệp phải biết giả giọng bắc Nam trung nếu không là ngọng.


Để không ảnh hưởng tới tổ chức và nhân sự của Thành ủy (mà ông là ủy viên thường vụ) và Ban An ninh T4 (mà ông là trưởng ban), ông tạo ra một lý lịch giả, tự nhận là Nguyễn Văn Hợp, đại úy của Cục nghiên cứu, mới vào Nam tháng 11-1970 (một tháng trước khi bị bắt), bị bắt trên đường đi Hồng Ngự để được để được giao nhiệm vụ cụ thể, tạo dựng vỏ bọc hợp pháp nhằm qua Pháp hoạt động. (Lời khai này đã gây ra rắc rối cho ông sau năm 1975, trong vấn đề thẩm tra và đánh giá lại quá trình ông bị bắt). Sau này, đối phương phát hiện ra danh tính thật của ông nhờ chỉ điểm của những hồi chánh viên.


Vào mùa thu năm 1971, cấp trên của ông nGuyễn Tài thay đổi chiến thuật để cứu ông ta. Ngày 9 tháng 10, họ thả thượng sĩ John Sexton bị Việt Cộng bắt với lá thư của ông Trần Bạch Đằng, đứng đầu Sàigòn-Gia Định. Lá thư yêu cầu thả ông Nguyễn Tài và một tù nhân Việt Cộng khác tên Lê Văn Hoài để đổi lấy một công chức toà đại sứ Hoa Kỳ tại Sàigòn tên Douglas Ramsey, bị bắt từ năm 1966 mà Việt Cộng nghi ông ta là nhân viên tình báo của Hoa Kỳ vì nói được tiếng Việt. Như phép lạ, các cuộc tra tấn lấy khẩu cung được tạm ngưng. Tình báo mỹ đột phá tư duy là giá trị ông NGuyễn Tài quá lớn hơn họ tưởng trước đây. Mỹ từ chối lời đề nghị của Hà Nội vì cho rằng "Nguyễn Tài quá quan trọng để đánh đổi lấy Ramsey". Sau này, Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn, nổi tiếng trong hồi ký của ông Vũ Thư Hiền, với câu chuyện về cô gái họ Nông tên Xuân, nói rằng đó là một hình thức ngăn cản Mỹ và Việt Nam Cộng hòa thủ tiêu Nguyễn Tài.


Khác với các thẩm vấn viên của Việt Nam Cộng Hoà, các chuyên gia CIA không dùng nhục hình làm biện pháp duy nhất. CIA sử dụng kết hợp các kỹ thuật cả về thể xác lẫn tâm lý trong một phương pháp cùng cực. Việc đầu tiên của CIA là cho xây cho ông Tài một xà-lim đặc biệt ngay trong khuôn viên Trung tâm thẩm vấn cảnh sát quốc gia, một xà-lim hình vuông, mỗi cạnh 2 mét. Các bức tường đều sơn trắng toát khiến tinh thần người tù luôn bị căng thẳng; trần gắn 5 ngọn đèn thắp sáng choang 24 trên 24 giờ nhằm làm cho người tù mất khái niệm về thời gian. Xà-lim kín mít khiến người tù "không bao giờ thấy ánh sáng bình minh của ngày mới", chỉ có một lỗ nhỏ trên cánh cửa ra vào để đưa thức ăn. Tường và cửa đều dày, cách âm, người bên trong không nghe tiếng động bên ngoài. Trên trần có gắn máy thu âm và thu hình ngày đêm truyền hình ảnh và âm thanh sang phòng bên cạnh để các cai ngục có thể bí mật theo dõi mọi hành động và cử chỉ của người tù. Ngoài ra, còn có hệ thống máy lạnh mở ở công suất cao vì CIA biết ông Tài không chịu lạnh được. Ông Frank Snepp gọi xà-lim đặc biệt đó là "môi trường làm mất phương hướng" (disorienting environment). 


Khi bị biệt giam ở đó trong thời gian dài, người tù bị "một sức ép tâm lý mãnh liệt" khiến nhận thức của họ bị rối loạn và có thể tiết lộ thông tin một cách vô ý thức. So với các nhục hình của các thẩm vấn viên của cảnh sát đặc biệt của Việt Nam Cộng Hoà, cách hỏi cung bằng tra tấn tinh thần và tâm lý của các chuyên viên CIA tinh vi hơn. Ai buồn đời thì đọc báo Hà Nội theo đường dẫn. Đọc báo Hà Nội và tài liệu của người Mỹ để đối chiếu. Chỉ có vấn đề là tài liệu Việt Nam Cộng Hoà thì không có cho nên cũng không biết bên nào đúng hơn.


Điệp viên Võ Văn Ba, bí danh là X92, thì có thiếu tá Ngưu của Việt Nam Cộng Hoà, cảnh sát đặc biệt vùng Tây Ninh, có kể thêm và ông Frank Snepp của CIA và tài liệu báo chí của Hà Nội nên mình có thể tổng hợp được. Còn đây thì hơi khó.


https://dantri.com.vn/thoi-su/anh-hung-nguyen-tai-tai-nang-duc-do-bat-khuat-kien-cuong-1345499681.htm


Ông Nguyễn Tài có tinh thần, ý chí cao thật. Do đó, sau này khi Hoa Kỳ xâm chiếm Iraq, sử dụng tra khảo để lấy cung thì ông Frank Snepp chống đối vì đã sử dụng cách tra tấn để lấy khẩu cung với ông Nguyễn Tài. Kinh nghiệm cho thấy người ta đau quá nói bừa nhất là các thành viên sẵn sàng chết cho ISIS,…. Thì họ sẽ nói bựa ra để qua ngày.


Năm 2009, tức gần 40 năm sau, ông Frank Snepp thú nhận "vẫn còn bị ám ảnh bởi những gì tôi đã làm" trong thời gian thẩm vấn ông Tài. Ông Nguyễn Tài tìm cách chống lại các thủ đoạn "làm mất phương hướng" của các thẩm vấn viên CIA. Theo kể rằng, "ông tự động thức dậy lúc 6 giờ sáng mỗi ngày. Lúc đó, ông hát thầm Quốc ca của Bắc Việt Nam, tập các động tác thể dục đơn giản, sáng tác các bài thơ, bài hát trong đầu, chào một ngôi sao mà ông vẽ trên tường xà-lim tượng trưng cho Quốc kỳ của Bắc Việt Nam. Ông lặp đi lặp lại những sinh hoạt đó trong ngày và đi ngủ vào lúc 10 giờ tối mỗi ngày". Mình đọc bài của Hà Nội viết về ông thì được biết ông làm thơ trữ tình nay nọ, chắc vì vậy sau này ông ta bị cho ra rìa vì bị mất lập trường cách mạng.


Cuối cùng, họ kết luận: "ông Tài đã đánh bại các phương pháp của KUBARK (mật danh của CIA) vì đã giữ vững thế chủ động cả về thể chất lẫn tinh thần". CIA thừa nhận điều đó: "Phần lớn những thông tin mà ông khai có lẽ chỉ là những thông tin bị làm sai lạc một cách có tính toán". Do đó, trong ba năm... các thẩm vấn viên CIA đấu trí với ông Tài nhưng không thu được hiệu quả". Ông Frank Snepp được giao thẩm vấn 8 tù nhân tại Trung tâm thẩm vấn quốc gia, nhưng ông thú nhận "thẩm vấn Nguyễn Tài là thẩm vấn nhiều thách thức nhất của tôi" và kết luận: cho đến 30-4-1975, "ông Tài đã trải qua hơn bốn năm bị biệt giam trong xà-lim nhưng ông chưa từng khai nhận một cách đầy đủ ông là ai".


Ngày 26-4-1975, khi 5 cánh quân của miền bắc sắp tiến vào Sài Gòn, "một viên chức cao cấp của CIA, gợi ý cho nhà cầm quyền Nam Việt Nam cần thủ tiêu ông Nguyễn Tài" để tránh việc "ông Tài được giải thoát bởi các đồng chí của ông ta". Tướng Nguyễn Khắc Bình, tư lệnh Cảnh sát quốc gia kiêm đặc ủy trưởng Phủ đặc ủy trung ương tình báo, ra lệnh cho số cầm đầu Trung tâm thẩm vấn quốc gia thủ tiêu ông Tài theo lệnh của CIA. Tuy nhiên, theo ông Pribbenow, "lệnh đến quá trễ. Tất cả các viên chức cao cấp của Phủ đặc ủy trung ương tình báo đang tìm cách chạy trốn khỏi Nam Việt Nam". Bản thân các viên chức CIA trong đó có Frank Snepp cũng lo tháo chạy thoát thân sau khi đưa cựu tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra sân bay để phòng hờ ông Thiệu bị ám sát. 


Hai năm sau, 1977, trong lúc quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ đang gián đoạn, ông Frank Snepp hoàn toàn không có tin tức gì về ông Tài, yên trí là ông Nguyễn Khắc Bình đã thi hành lệnh của CIA, nên ông ta viết trong cuốn Decent Interval (Khoảng cách thích đáng): "Tài bị đưa lên một máy bay và bị ném xuống biển Đông ở độ cao 1.000 feet". Sự thật không phải vậy. Ông Pribbenow cho biết: "Các nhân viên cấp dưới (của Trung tâm thẩm vấn quốc gia) sợ bị trừng phạt nếu những người Cộng sản chiến thắng biết họ đã giết Tài", do đó họ "không dám thi hành (lệnh thủ tiêu) vì sợ mang thêm tội với Cách mạng".


Trưa 30-4-1975, một tiểu đoàn thuộc Quân đoàn IV tiến vào Sài Gòn, chiếm Phủ đặc ủy trung ương tình báo. Ông Tài được giải thoát khỏi xà-lim trắng toát sau 4 năm 4 tháng 10 ngày bị biệt giam.



Sau khi ra khỏi nhà tù, ông Nguyễn Tài quay lại làm việc ở trong ngành Công an Việt Nam với chức vụ Ủy viên Thường vụ Thành ủy TP Hồ Chí Minh, Giám đốc Sở Nội vụ TP Hồ Chí Minh, Thứ trưởng Bộ Nội vụ, phụ trách điều tra xét hỏi nhân viên tình báo VNCH sau năm 1975. Rồi ông bị đình chỉ công tác vì có một tài liệu nói ông đã bị CIA sử dụng cùng với một số nội dung về ông trong hồi ký Decent Interval của ông Frank Snepp, chuyên gia CIA từng tham gia thẩm vấn ông. Sau chiến tranh thì quyền lợi đến nên các đồng chí đánh nhau để dành chức phận,….nên ông ta bị cho ra rìa.

(Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Chuyện người hàng xóm mỹ

 Chuyện người hàng xóm mỹ


Hôm qua, mình đem mấy quả bơ qua sang cho bà hàng xóm đối diện nhà vì thấy bà trong ga-ra mở. Bà ta kêu là đồng chí gái đã đưa hôm qua rồi nhưng vẫn lấy thêm. Nhà to đùng mà chỉ có hai vợ chồng ở từ 40 năm qua. Có lẻ người hàng xóm thân thiện nhất của xóm này cũng là công an khu vực vì cái gì xảy ra trong xóm là họ đều biết trước và nói lại cho mình. Đi chơi thì nhờ bà ta canh dùm nhà, đem thùng rác vào.

Thở bằng mũi và miệng


Ai chết ai mới dọn tới hay dọn đi bà ta đều biết rõ ràng. Kinh. Ông chồng trước đây là cảnh sát viên còn bà ta làm giáo viên. Hai vợ chồng công chức nhà nước nên về hưu lương bổng thoải mái đi chơi đủ trò. Vào ga-ra thì khám phá ra các thùng giấy đầy nhóc mới hỏi bà ta. Bà ta cho biết ông chồng có hai lá thận bị hư nên mỗi ngày phải truyền mấy bịch nước chi đó vào người, tổng cộng là 9 bịch mỗi ngày. Tối ông ta ngủ cạnh nhà cầu tiêu để dễ đi tiểu. Hình như năm ngoái ông ta bị tông xe trên xa lộ, nằm bệnh viện mấy ngày. Đâu hai năm trước ông ta bị mỗ tim. Kinh. Sau đó thấy ông ta yếu và gầy hẳn xuống. Được cái là không tốn tiền mua mấy thùng nước truyền vào người. Cứ mỗi tháng có chiếc xe chở mấy trăm thùng đến, nhét đầy ga-ra.


Mình có anh bạn gốc Đài Loan, hôm trước đi thăm thấy te tua vì ăn uống phải truyền qua đường ống, trẻ hơn mình cả một con giáp. Cho thấy sức khoẻ rất cần thiết. Bệnh tật không đến cái rụp mà từ từ như mưa lâu thấm đất. Lúc bác sĩ phác giác ra thì đã quá muộn màng. Chán Mớ Đời 


Xem các phim tài liệu ngắn, thường là các bác sĩ hay tự xưng bác sĩ nói sơ sơ về vấn đề nào đó rồi rao bán thuốc. Bác sĩ bán thuốc kiếm nhiều tiền hơn chữa bệnh. Được cái là cũng học thêm chút gì về thông tin y tế. Từ đó mò thêm tin tức để đọc.


Vấn đề là mới xem ông bác sĩ này nói như vậy, phải làm thế này thế nọ thì kỹ thuật toán nó tung các video khác trên youtube, hay trên mạng về vấn đề mới xem thì thấy một bác sĩ khác nói trái ngược người đầu tiên nên mình chả biết đâu là bến bờ. Phải mò tài liệu sách vỡ lòng đọc cho hết Chán Mớ Đời. 

Há mồm khi ngủ. Mấy người Tàu cũng nói về vụ ngủ thở bằng mồm và bằng mũi 

Theo tài liệu của học trò giáo sư Feymann, đoạt giải Nobel về vật lý quantum thì có nhiều điều khá vui, giải thích được những thắc mắc. Điển hình tại sao về già thiên hạ hay đi tiểu đêm. Họ giải thích là trong ngày chúng ta hoạt động nên cơ thể đi đứng khiến chất lỏng chạy xuống chân nên khi đi ngủ thì nằm thẳng thì nước hay chất lỏng chảy ngược về thận khiến hai lá thận làm việc mệt thở và đưa đến mót tiểu. Họ khuyên trước khi đi ngủ ngồi trên sofa duỗi chân lên cao để nước chảy tuần tự về sẽ khiến mình mót tè trước khi ngủ. Có dạo mình thấy họ kêu ngủ phải bỏ cái gối dưới chân nhưng không giải thích nay thì hiểu sự việc nhưng họ nói và giải thích không như vật lý. Cứ nghe ai nói rồi bắt chước bỏ lên mạng để câu like hay view kiếm tiền từ YouTube hay Facebook.


Mình có anh quen, nha sĩ, lần đầu tiên đến nhà mình, đem theo chai whisky nhưng mình lại không uống rượu nên một mình anh ta chơi chai rượu. Kinh. Sau này quen thân thì anh ta giải thích là khi xưa ở Việt Nam, sau 75 uống rượu nấu của thiên hạ, không biết độ cồn bao nhiêu, không giới hạn như ở Hoa Kỳ nên hai lá thận xem như banh ta lông. Anh ta không uống nước vì thận lọc rất lâu nên chỉ uống rượu.


Mình đọc hai cuốn sách của một ông Mỹ và ái Nhĩ Lan bị vấn đề ngủ khó khăn. Lý do khi ngủ cái mồm của họ há to như cá sấu nên mất nhiệt và ngáy như Tây ba lô. Họ chữa được nhờ thở bằng mũi và tối ngủ thì dán cái mồm lại với băng keo. 1 ông được đại học standford thử nghiệm. Mình thử theo phương pháp của họ, công nhận không phải thức đêm và hay nhất là ngủ rất sâu. Sáng xem biểu đồ giấc ngủ, thấy rõ ràng khác với lúc trước. Lúc ngậm mồm lại thì sẽ có ít gas carbonique trong người, nên Oxygen từ mũi sẽ được đưa vào huyết quản nhiều hơn để nuôi các tế bào.


 Họ giải thích cơ thể con người được “thiết kế” để thở bằng mũi, không phải bằng miệng. Khi thở qua mũi, không khí được lọc, làm ấm và làm ẩm trước khi vào phổi. Quan trọng hơn, xoang mũi sản sinh ra Nitric Oxide, một phân tử giúp giãn mạch máu và tăng khả năng hấp thụ oxy vào máu. Ngược lại, khi thở bằng miệng, thì không khí đi thẳng vào phổi mà không qua xử lý. Thiếu Nitric Oxide sẽ không giúp giãn mạch máu khiến hiệu quả trao đổi khí giảm. Điều này dẫn đến một tình trạng giống như “thiếu oxy nhẹ” kéo dài suốt đêm, khiến cơ thể không được phục hồi tối ưu. Nên sáng ra vẫn cảm thấy mỏi mệt, ngủ chưa đủ.


Khi thở bằng miệng làm thay đổi cấu trúc đường thở khi ngủ; lưỡi dễ tụt ra sau và Đường thở bị thu hẹp. Điều này dẫn đến hiện tượng ngáy và, nghiêm trọng hơn, Sleep Apnea (ngưng thở khi ngủ). Vấn đề mỗi lần ngưng thở, dù chỉ vài giây: Não bị đánh thức để “khởi động lại” việc thở và chu kỳ ngủ sâu bị gián đoạn. Vụ này khá nguy hiểm, thay vì ngưng thở vài giây mà có thể ngưng thở luôn. Mình có vài thân hữu ngủ rồi đi luôn. Hậu quả là người ngủ không đạt được giai đoạn ngủ sâu (deep sleep) và ngủ REM, hai giai đoạn quan trọng nhất cho phục hồi thể chất và tinh thần. Có lần đi chơi với vợ chồng tên bác sĩ người Phi, anh ta đem theo cái máy để ngủ ban đêm. Kinh. Leo núi sơ sơ mà thấy anh ta chới với. Anh ta béo lắm.


Một yếu tố sinh lý quan trọng nhưng ít người biết là vai trò của CO₂ trong việc vận chuyển oxy. Khi thở bằng miệng, chúng ta thường thở nhanh và ngắn hơn, làm giảm nồng độ CO₂ trong máu. Điều này liên quan đến Bohr Effect, một cơ chế cho phép oxy tách khỏi hemoglobin để đi vào tế bào.


Khi CO₂ quá thấp: Oxy bị “giữ lại” trong máu và tế bào không nhận đủ oxy cần thiết. Nói cách khác, dù có oxy trong máu, cơ thể vẫn không sử dụng được hiệu quả, giống như có tiền trong ngân hàng nhưng không rút ra tiêu được.


Thở bằng miệng làm tăng tốc độ mất nước qua hơi thở, dẫn đến: khô miệng, khô họng và cảm giác khó chịu. Những yếu tố này gây ra các lần thức giấc ngắn trong đêm. Dù người ngủ thường không nhớ những lần tỉnh giấc này, chúng vẫn phá vỡ cấu trúc tự nhiên của giấc ngủ. 


Thở bằng mũi thường liên quan đến nhịp thở chậm và sâu, giúp kích hoạt hệ thần kinh phó giao cảm, trạng thái thư giãn của cơ thể. Ngược lại, thở bằng miệng có xu hướng: nhanh hơn và ngắn hơn.


Khoa chỉ mình cách thở bằng mũi khi đi bộ hay tập Hồng Gia hay Thái Cực Quyền thì thấy không mệt. Như năm ngoái mình đi bộ 375 km ở Ý Đại Lợi thì chả thấy mệt gì cả khi thở bằng mũi thay vì bằng mồm. Tương tự khi đi Thái Cực Quyền hay kéo nội công Hồng Gia, nếu mình giữ nhịp thở đều thì khi đối thủ tác động tay chân vào cơ thể của mình thì thay vì phản công, tinh thần của mình bình lặng, từ từ nhận thức được cái lực của đối thủ và sẽ bẻ cái lực của họ. Lý do là hơi thở không bị ngắt quảng vì khi bị ngắt quảng dù chỉ một tích tắc là mất lực và sẽ bị đối thủ đàn áp.


Dạo này mình kết nối được cả cơ thể khi kéo nội công Hồng Gia nhờ xương cụt được bẩy đúng khiến toàn khối cấu kết lại chỉ có đều là hơi mệt nhưng cố giữ hơi thở ở bụng thì ít mệt. Chớ trước đây khi mình thở vô ra đều thì toát mồ hôi nhiều còn nay thì ít hơn và ít mệt.


Mình chỉ lấy băng keo trong, cắt một miếng độ 1 inch (3 cm) rồi dán lên cái mồm của mình để khoá cái miệng lại rồi ngủ rồi. Sáng dậy thì lột ra, uống ly nước ấm với chút muối biển. Xong om


Hôm trước có chị tập ở Đông Phương Hội kêu “Đông Phương Hội giúp chị nhiều lắm”. Mình hỏi giúp về điều gì thì chị ta cho biết như ăn được ngủ được. Chị ta năm nay lên 83 tuổi mà sáng 5 giờ sáng dậy, lái xe một mình đi tập. Có một chị tập đâu cả năm rồi. Lúc đầu chị ta đến tập ho như thiên hạ hát karaoke ở Bolsa. Chị ta đi làm xa nên chỉ tập được 30 phút là chạy, hôm nào làm việc ở nhà thì có thể tập đến cuối giờ. Nay thì chị ta bớt ho rồi.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn