Showing posts with label Ở Tây. Show all posts
Showing posts with label Ở Tây. Show all posts

Uncle Sam want you


Sáng nay, ở hội Toastmaster có ông mỹ, từng tham chiến tại chiến trường Á phủ Hãn, đọc diễn văn. Anh ta là người lính Thuỷ Quân Lục CHiến mỹ cuối cùng rời khỏi xứ này tương tự như ngày 30/4/75, người ta thấy chiếc trực thăng cuối cùng đưa đại sứ Martin rời khỏi khuôn viên toà đại sứ Hoa Kỳ tại Sàigòn.


Hôm nay đến phiên anh ta đọc diễn văn với nhan đề “Uncle Sam want you”. Anh ta cho biết là năm 17 tuổi, vừa xong trung học thì được tuyển mộ vào quân đội. Anh ta ăn mừng sinh nhật thứ 18 trong quân trường. Sau bao tháng tập luyện anh ta được gửi qua chiến trường Á Phủ Hãn. Tại đây, đụng chạm với chiến tranh, khác với những gì được trình chiếu trong các phim thì khác xa một trời một vực. Nếu anh ta làm lỗi thì đồng đội có thể chết và nếu bắn lầm người dân thì có thể bị ra toà án quân sự, ở tù. Cho nên đầu óc rất căn thẳng, đưa đến hội chứng sau chiến tranh.

Hình Việt Cộng rất trẻ khiến mình thất kinh. Với tuổi đời này chỉ cần được nghe lệnh là bắn giết 

Gần đây, trên Netflix có chiếu một phim kể về lính mỹ bị tù vì giết lầm thường dân vô tội của Ả Phú Hãn.

Anh ta đặt câu hỏi: tại Hoa Kỳ muốn hút thuốc hay uống rượu thì người Mỹ phải trên 21 tuổi mới có quyền mua hay uống. Xem như 21 tuổi mới được xem là trưởng thành, có thể tự quyết định lựa chọn cách sống của mình. Vào quán bar, họ hay hỏi thẻ căn cước những người trẻ muốn uống rượu. Trong khi đó mới 17 tuổi đã được tuyển mộ đi lính. Một người vị thành niên chưa đến 21 tuổi thì làm sao có thể lấy trách nhiệm sinh tử của một người khác trên trận mạc.


Lý do mà anh ta đưa ra vì trả lương rẻ mạt cho giới trẻ. Nay phải trả tối thiểu $15/ giờ và đang dự định lên đến $25/ giờ trong khi lương lính thường ở quân đội không có bao nhiêu. Mình có một gia đình người mướn nhà, di dân bất hợp pháp. Bà mẹ với hai người con trai. Người con đầu tình nguyện đi lính cho Hoa Kỳ để được thẻ xanh rồi bảo lãnh mẹ và em trai được có thẻ xanh. Họ ở với mình cũng được 10 năm. Sau có vợ nên họ dọn về Quận Cam. Mướn nhà khác của mình ở Quận Cam. Nay con cháu đùm đề. Họ mến mình lắm vì cho họ mướn nhà dù biết họ không hợp pháp. 


Nay ở Cali có luật là không được hỏi giấy tờ của người muốn thuê nhà. Lạng quạng là bị thưa nên cuối này hai cha con đi học về mướn nhà. Thêm nữa là có trên 5 triệu người di dân bất hợp pháp. Ở Cali nay có luật là không được hỏi về tình trạng nhập cư, thậm chí không được xét về bị tù đủ thứ. Sẽ bị kêu là kỳ thị đủ trò và có thể bị phạt rất nặng.


Anh ta kể là đồng đội tham chiến trở về đều bị chấn thương tâm lý. Ai may mắn thì thoát được như anh ta, đi làm lại, tạo dựng cuộc sống mới tại Hoa Kỳ nhưng rất nhiều người không chịu nổi những ám ảnh của chiến trận nên tự tử đủ trò, nghiện rượu hay sì ke,… mình không biết mấy người lính khi xưa đánh giặc, nhất là sau khi đi tù cải tạo về, có bị hội chứng tâm lý hay không.

Anh ta cho biết rất yêu quê hương Hoa Kỳ. Nếu phải làm lại từ đầu, anh ta sẵn sàng làm lại như xưa, tham gia quân đội nhưng chúng ta phải đặt câu hỏi đưa một đứa trẻ dưới tuổi vị thành niên ra trận mạc để rồi không có những chương trình giúp đỡ họ khi trở về với hội chứng tâm lý.


Mình gặp hay đọc trên mạng người Mỹ gốc Việt, bàn tán về nạn nhập cư bất hợp pháp của những người tỵ nạn chính trị, tỵ nạn kinh tế ngay cả người Tàu sang rất đông, bỏ lại sau lưng Giấc Mơ Thiên Triều như Tập Thị xướng. Họ kêu người dân phải vào Hoa Kỳ theo đường lối hợp pháp. Họ quên một điều là khi xưa, vượt biển, tàu ghe chúng ta đã đến các nước lân cận như MÃ Lai, Nam Dương, Thái Lan bất hợp pháp. Theo mình không có sự khác biệt giữa người nhập cư lậu qua ngõ biên giới Mễ và chúng ta khi xưa vào các các nước Đông NAm Á. Khi các nước âu châu cũng như Hoa Kỳ ngưng nhận người Việt tỵ nạn thì phong trào vượt biển cũng ngưng tại Việt Nam. Một số được trả về Việt Nam.


Phần mình thì xem Hoa Kỳ đã cho mình cơ hội xây dựng cuộc đời bên vợ con, có cuộc sống tương đối ổn định so với các nước khi xưa mình từng sinh sống. Mình cảm ơn đất nước này và muốn bảo vệ quốc gia này nhất là tương lai vẫn tiếp tục là một nước tự do cho các thế hệ con cháu mình được sống an vui.


Hoa Kỳ ngày nay có những điều tiêu cực khiến mình lo lắng. Mình khám phá ra đất nước này hay nói chung các nước khác trên thế giới được xem là tây phương giàu có, đều do các công ty đa quốc gia điều hành. Sự giàu nghèo quá rõ rệt, quá bất công. Người dân ở các xứ nghèo vẫn tiếp tục ra đi như trong lịch sử loài người, phải bỏ nơi chôn nhau cắt rốn, đi phương xa để tìm miếng ăn. Không ai muốn bỏ quê hương ra đi.

Hình suối Cam Ly Đà Lạt ngày nay

Kỹ nghệ dược phẩm, thực phẩm được chính phủ trợ cấp nên họ nuôi heo bò, gà vịt với hoá chất, bán rẻ so với giá thị trường quốc tế. Các công ty dược phẩm định hoạch giáo trình đại học y khoa, dược khoa,..để bác sĩ kê toa bệnh nhân uống thuốc. Kỹ nghệ chiến tranh như tổng thống Ike Eisenhower cảnh báo, gây chiến khắp nơi trên thế giới để buôn bán vũ khí. Các chính trị gia từ tổng thống xuống đều là con rối của các nhóm tư bản này. Báo chí chửi ông Trump bú xua la mua, kêu ông ta tuyên bố là nếu không đóng tiền cho NATO thì Nga sô đánh tụi bây thì ráng chịu. Thật ra, hàm ý để nói cho các xứ này phải mua thêm vũ khí của Hoa Kỳ. Hỏi 100 người Mỹ là Ukraine ở đâu thì 99% đều không biết nằm ở đâu. Chắc chắn họ không muốn tiền đóng thuế của họ, được đem đi mua súng ống để đưa cho người dân Ukraine đánh nhau với Nga. Chúng ta gửi súng ống qua Ukraine, các tên đầu não ăn bớt một phần rồi kêu lính đánh giặc. Chỉ tội là người Mỹ phải đóng thuế. Thay vì đem tiền qua mấy xứ khác, chúng ta dùng tiền ấy để xây dựng một Hoa Kỳ tốt đẹp hơn, không còn cảnh người vô gia cư, nghèo đói,… 


Nếu chúng ta đọc tài liệu về thế chiến thứ nhất và thứ 2, thật sự hai đại thế chiến này được gây ra không phải vì lý do này nọ như chúng ta được thầy cô dạy trên sách giáo khoa. Tại sao chiến tranh Việt Nam vẫn được tiếp tục sau khi quân đội pháp rút khỏi Đông-Dương. Tại sao tổng thống Kennedy bị giết, tại sao tổng thống Reagan bị bắn không chết. Tại sao tổng thống Carter phải nghe lời họ,…


Nếu trở về miền quá khứ xa xưa thì khi hoàng đế Napoleon của pháp phải bán Louisiane cho Hoa Kỳ với giá rẻ mạt để có tiền tiếp tục đánh nhau, thực hiện ý đồ làm bá chủ âu châu thì dòng họ Rothchilds cho tiền đề đốc Wellington, để ông ta trang bị quân của ông ta để phá mộng của Napoleon và cầm tù ông thần này tại một đảo nhỏ bên Ý Đại Lợi. Sau đó được giao cho những đấu thầu khiến họ giàu có đến ngày nay. Có thể gọi dòng họ giàu nhất thế giới.


Khi chúng ta học lịch sử đệ nhất cũng như đệ nhị thế chiến qua các sách giáo khoa nhưng trên thực tế, lý do chính là khác và nội chiến tại Hoa Kỳ cũng vậy, không dính dáng gì đến nô lệ. Cứ xem mấy người miền bắc vẫn nuôi nô lệ sau khi ông Lincoln bị ám sát. Thậm chí nhà dòng tên, mở trường đại học John Hopkins cũng nuôi nô lệ mệt thở. Sau này bị kiện nên đền bù mệt thở. Người da màu vẫn được đối xử như công dân thấp so với người Mỹ trắng. Họ vẫn bị đốt cháy trên các thập tự giá ở các vùng miền nam.

Trước 1945, tương đối người Mỹ da màu tuy bị cách biệt như không được ngồi xe chung với người Mỹ da trắng nhưng trong cộng đồng của họ vẫn sống tử tế đến khi các người lính tham dự đệ nhị thế chiến về. 


Hoa Kỳ ra luật G.I bills, giúp đỡ họ thì chỉ 5% người Mỹ da màu được hưởng các chương trình này như đi học đại học, mua nhà cửa. Kết quả là sau 2 thế hệ, người Mỹ da màu tụt xa người Mỹ da trắng.


Người Mỹ da trắng được đi tiền đi học lại, tốt nghiệp đại học, lương bổng cao lại được giúp đỡ mua nhà không cần tiền đặt cọc. Cựu chiến binh mỹ được mua nhà và có thể mượn tiền qua chương trình cựu chiến binh, rẻ và được mượn 100%. Với thời gian khi họ về hưu hay qua đời thì con cháu có thể thừa hưởng tài sản của họ để lại và có thể leo lên nấc thang của xã hội trong khi người da màu thì te tua. Không được mượn tiền mua nhà, đi học đại học, chỉ làm nghề vớ vẩn thêm bị hội chứng chiến tranh thì gia đình bị ảnh hưởng theo. Đại khái người da màu mua nhà ở khu của cộng đồng họ thì ngân hàng rất ngại cho vay tiền ở các khu kém an ninh


Võ sĩ Cassius Clay kể trên đài truyền hình Anh quốc, ông ta thắng huy chương vàng của thế vận hội. Khi cờ Hoa Kỳ được kéo lên, ông ta hãnh diện hát quốc ca Hoa Kỳ đến khi về lại Hoa Kỳ. Ông ta đeo huy chương đi vào tiệm ăn thì bà tiếp viên kêu tại đây không tiếp người da màu (Negro). Chán Mớ Đời

(Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Lừa đảo người cao niên qua timeshare


Dạo này báo chí nói về lừa đảo với Timeshare bởi nhóm cartel buôn bán sì-ke của Mễ nên mình ghi lại đây cho ai chưa bị thì nên tránh. Họ cho biết đa số người cao tuổi là nạn nhân của mấy vụ này. Trước tiên mình xin nhắc sơ về timeshare, (chia xẻ thời gian).


Nhớ trước khi đi tuần trăng mật, bạn bè dặn dò là đến Cancun thì đừng để bị dụ, mua timeshare. Khi đến nơi thì chỉ lo chăm sóc mụ vợ trong phòng, đói bò dậy đi ăn rồi tiếp tục đối chọi trên giường. Nên chả biết timeshare là gì cả.

Sau này vào mấy khu thương mại, thấy họ trưng bày một chiếc xe, kêu điền tên vào để bốc thăm nên mình khấn trời phật, điền tên vào đầy đủ để lỡ trúng thì chúng gửi đến nhà. Đổi chiếc xe cà rich cà tang 10 năm tình cũ của mình.


Độ tháng sau, có người gọi, kêu chúc mừng ông đã trúng một cuộc du lịch miễn phí tại đâu đó nhưng phải trả tiền trước, đến đây chúng tôi sẽ hoàn tiền lại cho ông bà sau. Mình vốn dòng keo kiệt nên từ chối. Đâu vài ngày sau, chúng gọi tiếp kêu mời đến thăm viếng một khu nghỉ dưỡng tại phía nam Quận Cam, gần biển. San Clemente thì phải.


Đúng ngày giờ, mình bò lại với vợ, được chúng cho ăn cơm thịnh soạn lắm, dẫn đi thăm viếng các phòng, căn hộ. Cuối cùng họ kêu mình mua thì mình kêu không có tiền. Khiến tên bán chới với, kêu tên manager đến. Tên này vật mình lên vật mình xuống nhưng mình cứ đơ ra khiến hắn bực mình. Mình chửi hắn một tăng rồi dẫn vợ đi về. Mình chưa bao giờ thấy đồng chí gái mặt xanh như đít nhái. Nếu không đơ ra chắc bị bắt mua timeshare. Kỹ thuật bán hàng chúng rất kinh hồn còn hơn đám bán xe cũ.


Có chị bạn đi Hạ Uy Di với chồng con rồi hứng lên mua timeshare, về tới nhà mới nghe Chế Linh hát Một mai qua cơn mê ta trả tiền timeshare nên muốn trả lại nhưng không được nên cuối cùng không muốn đóng tiếp. Xù luôn.


Có lần gặp anh hàng xóm người Việt, hỏi mình muốn đi chơi ở Mễ tây Cơ miễn phí không. Chỉ cần đóng tiền bảo hành thôi, anh ta không lấy tiền gì cả. Ai mà kêu miễn phí nhất là người Việt thì mình bắt chước ông Kỳ, cảm ơn nói để hỏi vợ. Mình về lên mạng thì khám phá ra là timeshare ở Mễ. Anh ta kêu mình đóng $695 cho một tuần, đúng hơn là 5 ngày vì mất ngày đi ngày về. Mình bò lên trang nhà của nơi anh ta đề nghị thì khám phá ra cũ kỹ, và công ty có làm thêm cái mới. Họ đang khuyến mãi $500/ tuần. Đây là chiêu dụ hay nhất. Thấy rẻ bò lại là bị chốt liền. 


Mình hỏi vòng vòng thì mới hiểu cơ chế timeshare là họ xây một chung cư gần biển rồi bán lại cho thiên hạ 1 tuần bao nhiêu đó. Một năm có 52 tuần thì căn hộ được bán cho 52 người, có thể thêm vì thiên hạ đâu muốn đi một chỗ hoài. Họ đổi chỗ khác trên thế giới và thường là phải bù thêm. Vấn đề là mình bỏ tiền ra mua 1 tuần, giá đại khái dạo ấy độ $15,000. Đâu phải bỏ tiền ra mua là xong. Mỗi năm phải đóng thêm tiền bảo trì cho hàng năm. Như ông hàng xóm mới quen, đóng $695/ năm mà phải đi lại hàng năm. Nếu chọn chỗ khác thì trả thêm mấy trăm. Bù trớt.


Thử làm tính xem. Trung bình một căn hộ là $15,000 (năm 1995), so với bên Mễ là nhiều. Một chung cư như vậy là có tối thiểu 100 căn hộ. Nhân cho 52 tuần là 5,200 tuần nhân cho $15,000 là $78,000,000.00. Còn tiền hàng năm là $695 x 5,200 = là cho phần bảo trì. Giàu to. Tên nào nghĩ ra chiêu này rất thông minh. 


Đồng chí gái kêu đi nên mình đặt qua công ty giá $500 thay vì $695 qua ông hàng xóm. Đến phi trường thì họ kêu máy bay đầy, ngày mai trở lại khiến mình điên lên, kêu cho tôi gặp manager của bà. Mình hỏi bà quản lý thì cù cưa được bà ta kêu đây $100 dẫn vợ con đi ăn, rồi sáng mai đến đây, kêu gặp tôi để tôi cho lên máy bay sớm. Mình hỏi lại “that’s all you can do?” Cuối cùng bà ta cho thêm vé máy bay cho cả gia đình có thể đi trong vòng một năm, miễn phí.


Đến phi trường Mễ thì nghe mấy tên taxi kêu đi miễn phí, với điều kiện là đi xem timeshare. Có tên kêu cho $100, tên kêu $150. Ngu như mình không hiểu tự dưng thiên hạ cho tiền để đi viếng timeshare nên ngu thì phải hỏi. Hoá ra các nhân viên dẫn mình đi tham quan các timeshare trả cho những người dẫn mối tiền nên họ đồng tâm muốn chia xẻ với mình tiền cò. Tiền huê hồng đâu 30% nên cho vài trăm không ngại.


Cuối cùng mình lấy taxi về khu nghỉ dưỡng. Đẹp chi lạ. Có cổng vào, hai hàng dừa đẹp, cứ như đi vào biệt phủ cán bộ nhớn. Đến nơi, họ không đưa mình chìa khóa mà bảo đến gặp một cô ngồi một góc. Hoá ra là cô lo về timeshare. Thơ ngây nên cô ta hỏi tên tuổi địa chỉ, nhất là quốc tịch. Cái này quan trọng. Nếu không muốn bị phiền hà cứ kêu là quốc tịch xứ Ấn Độ hay gì đó. Ở Hoa Kỳ nhưng chỉ có vài tháng rồi về lại xứ Ấn Độ là xong. Không bị phiền hạ gì cả.


Dạo ấy ngu nên khi họ hỏi lương bổng thì mình cứ bơm gấp đôi vào cho có vẻ giàu tưng tự đồng chí gái hay đi guốc cao để cho người ta nghỉ mình là đại gai vì có vợ chân dài. Cô ta đang rà xét để coi có phải là đối tượng. Có khả năng để mua. Nay thì mình kêu về hưu làm nghề xe ôm là xong chuyện. Xong xuôi cô ta mời hai vợ chồng ngày mai đi viếng khu nghỉ dưỡng, có điểm tâm miễn phí. Mình nói là bận vì trên đường từ phi trường về đây đã có người mời sáng mai đi dự cái gì đó. Họ đến chở mình đi mà còn cho $200 một người. Mặt cô ta bổng như xanh như đít nhái. Kêu không được đi đâu cả, cô ta cho mình $400 cho hai vợ chồng. Mình như thằng Bờm có cái quạt mo nên mình cười liền. Cô ta còn boa thêm một phát mát xa cho hai vợ chồng miễn phí gái $100. Xem như $500. Huề vốn.


Sáng hôm sau, mình đi ăn sáng với vợ nhưng không mua. Rồi ghé lại lãnh $400. Sang năm lại làm lại vì có vé máy bay miễn phí, đi chỗ khác cũng vớt được tiền. Xem như đi chơi một tuần 4 người miễn phí đến khi con mình kêu chán đi Mễ Tây Cơ.


Trở lại cách thức lừa đảo. Ai mua timeshare rồi đều có chút gì đó hối hận và bắt chước Chế lInh hát bài một mai qua cơn mê. Bọn Mễ mới nhân vụ này cho gọi điện thoại kêu là muốn mua lại timeshare của họ. Quá mừng.


Xin nêu trường hợp ông MIchael. Ông này có mua một timeshare cho hai tuần lễ ở Mexico với giá $47,000 năm 2005. Đây có một tên chuyên gia địa ốc Mễ gọi, nói muốn mua timeshare lại với giá $65,000. Nếu họ xin ông ta cũng cho không với điều kiện là trả tiền bảo trì đâu trên $1,200/ năm. Ông ta đồng ý bán condo 2 phòng ngủ. Ông ta mừng hết lớn, không ngờ chúa đã nghe lời nguyện cầu của ông ta.


Họ lại loay hoay nới với điều kiện là ông ta phải trả thuế cho Mexico $3,900 (mua $57,000 nay bán $65,000, lời $18,000 nên trả thuế). Số tiền này sẽ được giữ trong escrow, và gửi lại ông ta sau khi cái deal xong xuôi. Ông ta gửi số tiền $3,900 sau đó như chim bay biển bắc, ông ta tìm biển nam. Cuối cùng ông ta mất đâu 1.8 triệu đô. Sẽ kể sau. Ông ta chỉ cho tên nhưng không cho họ vì sợ chủ ông ta biết. Không biết ông ta có thụt két hay không. Chán Mớ Đời 


Theo chính phủ Hoa Kỳ thì 10 năm qua có hàng ngàn người Mỹ bị lừa đảo kiểu này do đám cartel về thuốc phiện. Làm cái này họ kiếm tiền nhanh hơn và không nguy hiểm lại có tiền chính chắn không cần phải rửa tiền. Họ gọi nhóm Jalisco New Generation (CJNG) khởi đầu ở thành phố Puerto Vallarta. Mình có viếng chỗ này hai lần. Sau này nghe nói sì ke nhiều nên tránh đi .


Mình vô mấy viện dưỡng lão để xem có ai bán nhà thì khám phá ra mấy người lớn tuổi bị kẹt vụ này nhiều lắm. Sau khi về hưu, hai vợ chồng đi chơi, đến chỗ nào đẹp nên bị dụ mua timeshare rồi chồng bị tai biến hay vợ chết hay già quá đi không nổi mà mỗi năm phải trả tiền bảo trì là ngọng nên họ đăng quảng cáo cho không.


Sau khi mua timeshare thì ai cũng khóc hết và là nạn nhân của một cuộc lừa đảo khác. Chính phủ Hoa Kỳ cho biết danh sách hơn 40 công ty bán timeshare liên kết với nhóm JAlisco. Mỗi năm có đến hơn 1,200 vụ báo cáo bị lừa. Năm 2019, bộ tư pháp Hoa Kỳ có nêu tên 6 người Mễ, moi ruột của 12 người Mỹ lên đến 20 triệu. 4 người bị bắt và bỏ tù 5 năm.


Nhóm Jalisco này cho nhân viên gọi qua Hoa Kỳ, với danh sách của những người mua timeshare. Nếu nhân viên mà nghỉ việc thì bị giết. Họ gọi những người mua timeshare ở Hoa Kỳ như ông Filomeno Medina, 73 tuổi. Họ gọi cho biết là muốn mua timeshare ở Cancun của ông này với giá $50,000. Như ông mỹ kia, họ bảo phải trả thuế capital gains. Họ cho biết là đã gửi ngân phiếu nhưng bị giữ lại tại quan thuế ở biên giới, ông phải trả tiền này để họ cho qua biên giới. Mọi chi phí sẽ được hoàn lại cho ông ta khi hợp đồng buôn bán chấm dứt.  Sau đó họ nói muốn chuyển tiền ra khỏi Mexico thì phải trả tiền lệ phí. Họ cho biết $30,000. Ông này mừng quá, gửi tiếp $30,000 đến khi đã gửi hết tiền trong quỹ hưu trí $80,000 và khai phá sản.


Ông MIchael bi lừa nhưng đến năm 2013, hai năm sau thì có một cú gọi khác. Kỳ này người gọi có vẻ chính chắn hơn. Lại chuyển tiền thêm $240,000 mới hiểu là bị lừa. Ông ta báo với FBI thì được biết là công ty đó là bựa. Đến năm 2021 ông Michael lại bị gọi tiếp, tự xưng là luật sư đang thưa kiện các công ty này và ngân hàng. Ông ta có thể lấy về được 6 triệu đô la. Ông ta tìm hiểu về người đàn bà và thấy rõ ràng bà ta. FBI cho biết là họ lấy tên của những người có thật sự và dùng tên mấy người này để lỡ mình sưu tra một tí thì không bị lộ.


Bà ta kêu là ông ta phải trả lệ phí gì đó trước khi lãnh mấy triệu đô. Thế là ông ta gửi thêm $100,000. Bà ta kêu là có Red flag về số tiền ông gửi vì sợ rửa tiền nên số tiền ông ta gửi bị giữ lại, phải trả thêm tiền để họ có thể được lãnh để lo hồ sơ cho ông ta. Thêm ông ta có trên sách của Interpol, nên cần trả thêm tiền để họ lo cho xong. Cuối cùng ông ta dọ hỏi bên mỹ thì không bị Red flag gì cả. Tính ra là trong vòng 10 năm, ông ta chuyển tiền cho họ đến 99 lần cho hơn 150 người và 12 ngân hàng Mễ tây cơ. Tổng cộng 1.8 triệu đô la. Chán Mớ Đời 


Tóm lại nếu các bác ghét ai thì xúi họ mua timeshare và thương ai như mấy người bạn của mình, kêu đừng mua timeshare. Lỡ bị dụ đi thì nói với người đi theo mình là có người muốn cho mình cái timeshare của họ, mình đi để được xem trước khi nhận lấy timeshare thì họ sẽ xem các bác như con cháu chế độ cũ.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Lừa tình lừa bạc


Tại Hoa Kỳ có những vụ lừa đảo người cao niên càng ngày càng gia tăng. Lý do là đa số người lớn tuổi về hưu có tiền hưu trí, tiết kiệm. Họ được xem là không rành về kỹ thuật như các thế hệ trẻ sau này, thêm họ có thể có vấn đề trí nhớ ở tuổi hạc.


Theo Federal Trade Commission (FTC) thì lừa đảo người lớn tuổi là một ngành thương mại rất phát triển hiện nay. Năm 2023, người Mỹ trên 60 tuổi báo cáo đến 289,971 trường hợp và tổn thất đến $1.4 tỷ đôla. Đó chưa kể số người ngại khai báo vì sợ cười chê. 

Họ đưa ra đến hàng trăm cách lừa đảo tiền bạc, các thông tin cá nhân từ các công ty, cá nhân và ngay cả các tổ chức chính phủ. đi học vừa qua, họ cho biết có một vụ họp mặt với ban giám đốc của hãng. Ông CFO được lệnh của tổng giám đốc chuyển tài khoản 25 triệu cho một công ty nào để buôn bán. Sau này họ khám phá ra là bọn lừa đảo dùng AI để tạo dựng hình ảnh qua Zoom và tiếng nói của ban giám đốc khiến ông CFO tưởng thiệt.


Họ kêu gọi là cẩn thận vì bọn lừa đảo có thể gọi với hình ảnh của con cháu với giọng nói từ AI để xin tiền đủ trò. Họ nhắc là nên cho vợ con biết mật mã vì khi nói chuyện, hỏi con hay vợ mật mã thì lòi ra ngay.


Hôm trước có đọc bài của một bà chuyên viết về tài Chánh trên báo New York magazine tên Charlotte Cowles. Bà ta cho biết bị lừa gạt mất trên $50,000 khiến mình thất kinh. Mình đinh ninh một người như bà ta là giỏi, hiểu biết về tài chính. Tương tự có một ông kia viết sách về tài chính mà mình có mua đọc, kể là bị lừa mất $500,000. Cho thấy dù tài giỏi đến đâu cũng có kẻ tài hơn mình để lừa mình. Lý do chính là lòng tham của chúng ta.  


Dữ liệu cho thấy các người có ăn học, hiểu biết rộng vẫn bị lừa như chơi. Theo FTC cho biết thì đa số giới trẻ báo cáo khi bị lừa còn người cao niên thì ít hơn. Vì mắc cở hay sợ bị sĩ nhục bởi bạn bè. 

Các tay lừa đảo ăn nói rất hay. Ông tác giả cuốn sách cho biết gặp tên luật sư ở nhà thờ ăn nói rất thuyết phục nên ông ta nghe và dâng $500,000. Lý do ông ta phải lên tiếng trên truyền hình để cảnh báo các người khác và bạn bè để đừng bị lâm vào thế này. 


Họ cho biết, không bao giờ phán xét những người bị lừa đảo. Đừng bao giờ nghĩ mình sẽ không bị lừa đảo ngoại trừ không có tiền bạc để người ta tìm cách chiếm đoạt. Tóm lại đừng gọi họ ngu vì trong một giây lát lòng tham nổi dậy. Chúng ta có thể bị lừa vì không suy nghĩ kỹ lưỡng. 


Họ đưa ra những chiêu mà các tay lừa đảo sử dụng để lừa các người cao tuổi. Em xin tóm tắc sau đây. 

  1. Medicare

Medicare thường xẩy ra trong năm nhưng nhiều nhất là khi đến ngày tháng phải nộp đơn. Một người lừa đảo thường giả danh là một chuyên viên về medicare, biếu vài thứ rẻ tiền để lấy lòng hay kêu tài khoản của chúng ta có vấn đề như bị ai lấy trộm hay chi đó. 


Lý do: bọn lừa đảo muốn thu thập thông tin của nạn nhân, như số an sinh xã  hội, hay những tin tức khác có thể thấy trên thẻ medicare. Hay số tài khoản ngân hàng.


FTC cho biết là Medicare không bao giờ gọi cho chúng ta, xin nhắc lại là không bao giờ hay gọi để bán các bảo hiểm y tế khác. Luôn luôn cắt cuộc điện đàm rồi gọi là chuyên viên medicare của mình để hỏi cho kỹ càng. Không bao giờ cho người lạ trên điện thoại số an sinh xã hội. Vì ngày nay ngân hàng hay gì đều hỏi mình 4 số cuối để xác minh là mình. Gọi 1-800-MEDICARE nếu chúng ta nghi ngờ điều gì. 


Lý do ngân hàng chỉ hỏi 4 số cuối vì có các nhân viên ngân hàng rút tiền của khách hàng. Mình có anh bạn kể, bà mẹ lớn tuổi nên không rành tiếng Mỹ, giao tiếp hay sử dụng thẻ ATM nên anh ta làm cho mẹ. Ai ngờ có người lấy cắp thông tin cá nhân, mua xe BMW rồi rút tiền đủ thứ, mua hàng trên Amazon gửi đến nhà anh ta nhưng dặn để bên hông nhà. Một hôm vợ anh ta ở nhà thấy ông nào đi vào bên hông nhà lấy hàng Amazon, hỏi thì kêu họ đưa lộn địa chỉ. Anh ta cứ đổi mật mã thì 6 phút sau lại có người đổi mật mã khác. Cuối cùng trung ương ngân hàng kêu anh ta đổi và chỉ ở trung ương mới cho phép đổi. Nữa tiếng sau họ bắt nhân viên ngân hàng người Việt trong một chi nhánh trên đường bolsa. 


2/ Toa thuốc giả

Về già, người lớn tuổi hay bị bác sĩ bắt uống thuốc, làm giàu cho công ty dược phẩm cũng như họ được quota với nhà thương. Nên bọn lừa đảo hay sử dụng chiêu này hỏi có deals mua thuốc rẻ tiền hơn. Chúng ta nên nhớ la khi về già, co nhiều người Mỹ phải trả đâu $600 tiền thuốc men cho mỗi tháng.


Thường họ làm một website giả về các thuốc đắt tiền. Chúng ta mua thì họ lấy tiền, có thể không gửi gì hết hoặc loại thuốc rẻ tiền, không công hiệu. Ấn Độ là xứ sản xuất và bán thuốc cho thế giới nhiều nhất. Mình có kể vụ bán mua thuốc giả ở ngoại quốc rồi. 


Rôbocall và thâu âm giọng nói. Đám lừa đảo gọi với số địa phương qua Internet rồi nếu chúng ta trả lời thì họ bắt đầu thâu âm giọng nói của chúng ta và sẽ sử dụng AI để biên tập và sau này gọi để mua với giọng nói của mình. Ai gọi mình, nhân danh là nhà thương, bác sĩ, tiệm thuốc tây để số điện thoại lại thì không nên gọi lại số của họ mà gọi số điện thoại của mình có. Nhiều khi mình trả lời nhưng họ không nói gì hết vì đang thâu tiếng của mình. Trong trường hợp bị như vậy thì báo cáo với https://www.bbb.org/scamtracker


3/ Khi người thân qua đời

Khi có người thân qua đời, bọn lừa đảo đọc các mẫu tin cáo phó rồi gọi điện thoại cho tang quyến. Thường họ kêu người quá cố thiếu họ tiền hay chi đó. Hay tự kêu là luật sư và thực hiện thừa kế gia tài, cần các thông tin cá nhân của con cháu để lo vụ thừa kế. Đừng nghĩ là luật sư không lừa đảo. Ông viết hai cuốn sách mà mình mua đọc, bị luật sư lừa mất nữa triệu.


Hay tự xưng là nhà quàn và kêu có một số tiền chưa thanh toán đủ trò.


Nên nhớ ở Hoa Kỳ, chúng ta không bị liên đới bởi số nợ của người chết. Nếu có mắc nợ thì kêu mấy tên đòi nợ chết theo xuống âm phủ mà đòi. Nợ sẽ được trả bởi Estate của người qua đời. Đừng bao giờ chia sẻ thông tin cá nhân của mình và người chết cho những ai mình không biết.


4/ Vấn đề kỹ thuật

Thường là mở máy điện toán thấy có tin nhắn kêu máy điện toán bị trục trặc, virus gì đó. Kêu gọi số điện thoại nào đó rồi trong giây phút lo lắng, chúng ta gọi là họ kêu cần kiểm soát màn hình của máy điện toán của chúng ta. Họ đưa cái link xong rồi mình nhấn vào là xem như ngọng. Họ lấy hết dữ liệu trong máy về bên họ. Tài khoản, ngân hàng,..


5/ Có một cách lừa đảo mà đa số là phụ nữ. Khi về già , phụ nữ lo sợ cho nhan sắc héo tàn của mình nên khi nghe tin có phương cách để làm tươi đẹp hoài là mấy bà ưa thích, muốn trẻ Mãi không già. Mấy tên lừa đảo quảng cáo các sản phẩm kháng lão với suối nguồn tuổi trẻ với hình ảnh bựa về các người mẫu, Photoshop. Họ bán xong rồi chuồn mất và vẫn già.


Khi gần về hưu, điều mọi người lo lắng là có tiền để sống đến khi mãn phần nên thường hay bị lừa đảo vào đầu tư có lời khủng. Xem mấy chương trình như American Greed thường thấy các nạn nhân là người cao tuổi, lo lắng nên hay tin vào nhưng chương trình đầu tư lời to. Họ cho ăn lúc đầu để lấy niềm tin sắt đá rồi vớt cú chót.


5/ Lừa tình

Về già, nhiều người goá vợ hay goá chồng, cô đơn nên hay bị mấy vụ lừa tình lừa tiền. Có ai kể mình là có ông nào liên lạc với bà ta, tự giới thiệu thích đi du lịch bú xu la mua. Rồi gửi ảnh đi chơi xứ này xứ nọ. Rủ bà ta đi chơi bên tây bên tàu. Sau bạn bà ta xem ảnh thì thấy là Photoshop. Ông thần lấy ảnh ở đâu rồi bỏ hình mình lên trên ảnh qua mấy cái app để dụ gái già có tiền.


Có anh bạn kể là có mấy cô nào trẻ lắm cứ nhắn tin xin kết bạn với anh ta. Anh ta xem profile của mấy cô này thì kêu là ly dị, chỉ thấy toàn là ảnh chụp hình đi shopping, đi biển chụp hình áo tắm đủ trò nên anh ta ớn da gà, không dám kết bạn. Hỏi tại sao? Gái trẻ xin làm bạn hơn mấy chục tuổi. Anh nói chúng tưởng tao có tiền, để chài chớ yêu thương gì. Chán Mớ Đời


Có lần một chú thuê nhà kêu hôm qua tụi đi chợ, mới đậu xe lại thì thấy một cô trẻ ngừng bên cạnh hỏi anh rảnh, lên xe em chở đi chơi buồn quá. Mình hỏi sao có lên xe. Chú kêu điên à. Hỏi sao? Chú kêu thằng bạn tui tuần rồi bị rồi. Chú kể ông bạn được một cô gái rủ đi chơi nên bò lên xe, tưởng mình còn đẹp trai như thẩm quyền khi xưa. Xe mới chạy được một block thì cô gái ghé cây xăng đổ đầy bình. Ông bạn là dân đã từng tạm trú tại đảo Galang nên móc bóp trả tiền. 


Sau đó cô gái chở ra Laguna beach đến tiệm sang trọng. Vào ăn, cô ta hỏi lương già bao nhiêu đủ trò. Trước khi về gọi thêm hai món to go cho bố mẹ. Sau đó chở ông ta về bolsa thả ngay parking. Khi không tốn tiền khơi khơi. Thấy ông ta kêu không có tiền nếu không thì khổ nữa. Mỗi tháng tiền già có $870 mà đi chơi với em 2 tiếng bay mất gần 25% tháng lương.


 Có ông bà kia mướn nhà. Bà vợ rên là ông chồng 85 tuổi, chuẩn bị về Việt Nam bán nhà được mấy trăm ngàn. Không biết ông ta khoe với ai mà có 1 cô trẻ cứ gọi tới tấp xưng em rủ đi Việt Nam. Mình hỏi ông chồng thì ông ta nói đi tìm tương lai. Mụ vợ già rồi. Bán xong cái nhà ở Việt Nam, ông lăn cù ra chết. Bà vợ lãnh hết. Không mướn nhà nữa. Chán Mớ Đời  (còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn