Hiển thị các bài đăng có nhãn ẩm thực. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ẩm thực. Hiển thị tất cả bài đăng

người Hàn và người Nhật ít béo phì hơn người Mỹ


Tại sao người Hàn và người Nhật ít béo phì hơn người Mỹ


Hôm nay đọc bài báo của bác sĩ Alexandra Pierce, về Tiêu hóa thấy quan trọng nên ghi lại đây, còn vụ họ bán thuốc bổ sung thì mình không ghi lại. Trong nhiều thập kỷ, các nhà nghiên cứu đã bối rối trước một nghịch lý đáng chú ý trong lĩnh vực sức khỏe cộng đồng. Trong vài chục năm trở lại đây, cả Nhật Bản và Hàn Quốc đều ngày càng tiếp nhận các yếu tố của chế độ ăn phương Tây, một mô hình ăn uống có mối liên hệ chặt chẽ với sự gia tăng béo phì tại Hoa Kỳ và châu Âu. Riêng tại Mỹ, gần 46% người trưởng thành hiện được xếp vào nhóm béo phì.


Tuy nhiên, bất chấp những thay đổi này, quân đội mỹ đóng quân tại hai xứ này nên các thức ăn nhanh như MacDonalds, Pizza đã được người sở tại ưa chuộng. Nhật Bản và Hàn Quốc vẫn là hai quốc gia có tỷ lệ béo phì thấp nhất trong thế giới công nghiệp hóa. Có đâu trên 30,000 lính Mỹ đóng quân ở Nam Hàn, và đâu 55,000 lính Mỹ tại Nhật Bản.


Dữ liệu dịch tễ học hiện nay cho thấy tỷ lệ béo phì chỉ khoảng 5,3% tại Hàn Quốc và 3,6% tại Nhật Bản, thấp hơn gần 13 lần so với Hoa Kỳ. “Đây là một trong những câu hỏi dai dẳng nhất của nghiên cứu chuyển hóa,” bác sĩ Julie Shapiro cho biết. “Khi lượng calo tiêu thụ và khả năng tiếp cận thực phẩm là tương đương, rõ ràng phải có một yếu tố khác tạo nên sự khác biệt.


Bước đột phá nghiên cứu được hậu thuẫn bởi các tổ chức học thuật hàng đầu. Trong những năm gần đây, ngày càng nhiều nghiên cứu được hỗ trợ bởi các tổ chức như Harvard UniversityStanford UniversityKing’s College London và University of Tokyo, đã bắt đầu làm sáng tỏ bí ẩn này. Sự đồng thuận đang dần hình thành cho thấy nguyên nhân không nằm ở việc đếm calo hay cường độ tập luyện, mà ở một hành vi ăn uống chung trong hai nền văn hóa này.

https://youtu.be/BlRdyclVzzg

Vai trò của thực phẩm lên men truyền thống của hai xứ này rất quan trọng. Các nhà khoa học nhận thấy một thói quen nhất quán ở cả hai quốc gia: tiêu thụ thường xuyên thực phẩm lên men truyền thống. Những ví dụ phổ biến bao gồm kimchi, natto, doenjang và miso, những món ăn hiếm khi xuất hiện với tần suất đáng kể trong chế độ ăn phương Tây. Mình thích đi ăn cơm của hai xứ này vì họ bày ra đủ trò lặt vặt trong khi đồ ăn Mỹ như Hamburger chỉ có khoai tây chiên với dầu thực vật, rất nguy hiểm mà mình đã có kể rồi thêm ketchup. Kinh


Điểm chung về mặt dinh dưỡng của các thực phẩm này là hàm lượng cao Bifidobacteria, một nhóm vi khuẩn có lợi trong đường ruột, ngày càng được chứng minh có vai trò quan trọng đối với sức khỏe chuyển hóa. “Đây không phải là những món ăn chỉ dùng thỉnh thoảng,” bác sĩ Shapiro nhấn mạnh. “Chúng được tiêu thụ hằng ngày, thường bắt đầu từ khi còn rất nhỏ.”


Mình thích ăn cơm đại hàn và Nhật Bản vì có mấy món này. Kim chi, rồi dưa leo,….


Ba chủng Bifidobacteria đang được nghiên cứu chuyên sâu. Nhiều nghiên cứu lâm sàng và quan sát gần đây tập trung vào ba chủng Bifidobacteria có liên quan chặt chẽ đến việc điều hòa cân nặng:

• Bifidobacterium lactis

 Bifidobacterium breve

 Bifidobacterium longum


Nhiều thử nghiệm cho thấy các chủng này có thể ảnh hưởng đến khả năng tích trữ mỡ, điều hòa cảm giác thèm ăn và cân bằng năng lượng. Trong một thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên trên 99 phụ nữ béo phì, những người tiếp xúc với B. lactis giảm cân nhiều hơn rõ rệt so với nhóm giả dược, đồng thời giảm mỡ vùng bụng đáng kể.


Một nghiên cứu kéo dài 12 tuần khác cho thấy B. breve liên quan đến mức giảm khối mỡ rất lớn, ngay cả khi không thay đổi lượng calo tiêu thụ hay mức độ vận động. Sau đó, các nhà khoa học Nhật Bản đã đánh giá tác động kết hợp của B. breve và B. longum, ghi nhận nguy cơ tăng cân thấp hơn đáng kể ở nhóm tham gia.


Cơ chế sinh học liên kết vi khuẩn đường ruột và chuyển hóa. Theo bác sĩ Shapiro, các tác động này hoàn toàn có cơ sở sinh học và ngày càng được chứng minh rõ ràng. Các nghiên cứu hiện nay cho thấy những chủng Bifidobacteria này có thể:

 Kích thích cơ thể tự sản xuất GLP-1, hormone tham gia điều hòa đường huyết và cảm giác no

 Giảm cortisol, hormone căng thẳng có liên quan mật thiết đến tích mỡ nội tạng

 Hỗ trợ cân bằng estrogen, yếu tố quan trọng trong phân bố mỡ và tốc độ chuyển hóa

 Tăng cường tín hiệu no giữa ruột và não

 Thúc đẩy sinh nhiệt và gia tăng tiêu hao năng lượng


Những cơ chế này phù hợp chặt chẽ với những gì chúng ta quan sát được ở các quần thể gầy tự nhiên,” bác sĩ Shapiro giải thích. Và chúng giúp lý giải vì sao khả năng kiểm soát cân nặng ở những nền văn hóa này bền vững hơn.”


Vì sao mô hình này hiếm gặp ở phương Tây? Dù thực phẩm lên men tồn tại ở nhiều nơi trên thế giới, nhưng tần suất sử dụng, sự đa dạng và hàm lượng vi sinh sống lại khác biệt rất lớn giữa các nền văn hóa. Tại Nhật Bản và Hàn Quốc, thực phẩm lên men được tiêu thụ hằng ngày và chế biến theo phương pháp truyền thống giúp bảo tồn vi khuẩn sống. Ngược lại, chế độ ăn phương Tây phụ thuộc nhiều vào thực phẩm chế biến sẵn, vốn gần như không còn vi sinh vật có lợi.


Họ khuyến khích ăn zauerkraut của người đức cũng giúp vụ này. Chỉ có điều người đức rất bự con vì họ ăn khoai tây khá nhiều. Mình nghĩ người mỹ ăn rất nhiều, các phần ăn trong tiệm hay ở nhà đều lớn. Nội vào tiệm ăn Việt Nam chơi một tô phở xe lửa xem. Mình khi xưa mới qua Mỹ đi ăn tô phở nhỏ thôi đã ngáp không nổi nhưng ở lâu dần thì chơi tô xe lửa như pha. Về Việt Nam, bà cụ mình kêu cô em đi mua đồ ăn về cho mình, kêu mua ba suất ăn mới no. Kinh


Vấn đề không nằm ở một món ăn cụ thể,” bác sĩ Shapiro nhấn mạnh. “Mà ở mô hình ăn uống dài hạn và tác động của nó lên hệ vi sinh đường ruột trong suốt nhiều thập kỷ.” Lĩnh vực nghiên cứu đang tiếp tục mở rộng. Các nhà khoa học đồng thuận rằng lĩnh vực này vẫn đang phát triển. Nhiều thử nghiệm lâm sàng quy mô lớn đang được tiến hành nhằm tìm hiểu sâu hơn vai trò của việc tiếp xúc sớm, phương pháp chế biến thực phẩm và sự đa dạng vi sinh đối với sức khỏe chuyển hóa suốt đời.


“Điều ngày càng rõ ràng,” bác sĩ Shapiro kết luận, là hệ vi sinh đường ruột không phải yếu tố phụ trong kiểm soát cân nặng mà là trung tâm của quá trình này.” Hệ sinh đường ruột rất quan trọng nhưng phải cẩn thận ăn uống ít lại nhất là mình lớn tuổi, không tiêu thụ nhiều calo ri như xưa. Mình nay ăn một ngày một bữa. Hôm tước, đến nhà thân hữu cho đồng chí gái hát hò. Sau hiệp nhất, họ giải lao, lúc 9:00 đêm cho ăn cháo gà đủ trò nhưng mình không ăn. Mụ vợ kêu đã trả tiền vấn đề là cần sự tự kỹ luật. Chớ 1 tiếng nữa đi ngủ, vì mình về sớm, mai 4 giờ sáng lên vườn. Còn thân hữu sau cháo gà họ hát tới khuya. Kinh


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Trái cây ở vườn và chợ khác nhau?

 Trái cây ở vườn và chợ khác nhau?


Công nhận bơ của cậu Sơn ngon ghê. 2 đứa nhà em hết ăn plain rồi lại làm sinh tố. Thích quá trời. Em cũng hay mua bơ bên này nhưng ko ngon lắm. Cám ơn cậu Sơn”. Đó là lời nhắn tin của cô em ở Phila gửi hôm qua sau khi phải đợi 7 ngày bơ gửi từ Cali mới đến. Mỗi năm mình gửi bơ cho cô em nhưng hạn chế số lượng vì tiền cước đắt gấp 10 lần tiền bơ. Chán Mớ Đời do đó mình không dám bán trên Amazon.


Hôm trước có ai hỏi lý do bơ mua ở chợ về khi chín ăn không được. Tương tự cô em ở phila rên mua bơ ở Costco về ăn không được vì bị đen bên trong. Bơ có nhiều loại, có nhiều loại như Bacon, Duarte,..ngon hơn Hass nhưng tại sao người ta cứ bán Hass. Lý do là da của bơ đa số rất mỏng dễ bị trầy trong khi da của bơ loại Hass thì dầy như da cá sấu, dễ chuyên chở không bị hư.


Có người hỏi là bơ vườn mình có bán thẳng cho chợ Việt Nam không thì mình nói không. Đa số ngày nay, các chợ mua của các công ty bán sĩ cho an toàn, dễ kiểm tra và truy tầm khi có trái cây bị nhiễm trùng. Vườn mình có bán lẻ cho mấy người mua để bán ở Farmers Market hay chợ trời, hoặc cá nhân hay hội đoàn.


Đa phần mình bán cho công ty mua sỹ. Để mình giải thích quá trình từ khâu ở vườn mình đến công ty bán sĩ. Khi bơ đến mùa hái được rồi, đủ tiêu chuẩn của Cali rồi thì sẽ được phép bán. Nếu ai bán trước thì sẽ bị phạt. Có ông mễ quen hay mua bơ của mình để bán mỗi tuần, bị phạt $1,000 trước khi bộ canh nông tiểu bang Cali cho phép.


Mùa bơ của Cali thường là tháng 2 hay tháng 3 trở đi đến tháng 6 là xong. Có nhiều loại bơ ăn được vào các tháng 10, 11 nhưng thời điểm ấy, bơ từ Peru đổ về nhiều nên rẻ nên ít ai trồng loại bơ này. Còn bơ mà thấy bán ở chợ ở các tháng khác, đa phần là từ Mễ tây Cơ, Peru chở sang hoặc các công ty mua sĩ để phòng lạnh, đến ngày thì đem ra bán. Nhiều khi trái bơ sai trái ở mùa nên giá bán rẻ, các công ty này mua với giá bèo, rồi giữ trong phòng lạnh. Đến khi hết mùa thì đem ra bán ăn lời mệt thở.

Đồ hái bơ cho an toàn, đưa cái cần đến cái cuống của trái bơ rồi cắt, trái rớt vào cái bao lưới.

Trở lại vụ hái bơ ở vườn. Khi bộ canh nông cho phép hái bán thì mình kêu các công ty đến hái. Vườn mình cần độ 10 người hái trong vòng 3-5 ngày tuỳ mùa. Vì lý do vệ sinh, sợ bị nhiễm trùng nên họ phải cắt với cái cuống. Các người hái có cái khèo với cái kéo và cái bịch. Họ đẩy cây sào đến cái cuống của trái bơ và cắt cuống trái bơ lọt vào cái túi. Lý do là để tránh nhiễm trùng, vì bơ rớt xuống đất có thể dính bùn, nước phân của thú vật,… do đó có cái cuống để bảo đảm không bị nhiễm trùng vì vi khuẩn đi vào bên trong trái bơ qua cái cuống hoặc da bị trầy. (Vì lý do đó người ta thích bán Hass vì da ít khi bị trầy.) chớ Zutano rất được các con coyote yêu thích. Nếu thú hoang thích loại trái nào thì có thể nói lên chất lượng hay gì đó phía trong. Do đó vào tháng 1 là mình phải bán Zutano cho đa số các tiệm ăn Mễ để họ làm guacamole nhất là cho Superbowl.


Vườn mình được chứng nhận là Good Agricultural Practices (GAP). Costco chỉ mua trái cây ở vườn nào có giấy chứng nhận GAP của Cali. Mình phải theo học khoá huấn luyện này và được cấp chứng chỉ tốt nghiệp để quản lý vườn. Hàng năm thanh tra đến xem xét, mình dùng loại phân bón nào, nước tưới ra sao. Nước thì của thành phố nên dễ, chớ dùng nước giếng thì phải gửi cho phòng thí nghiệm khám nghiệm và thị thực.

Ông nuôi ong khi xưa đến vườn đem ít bơ về cho vợ

Hái kiểu này rất mất thì giờ nên rất đắt tiền. Họ lấy độ 25% tiền bán bơ. Mấy người này hái xong bỏ vào các cần xé nặng độ 1 tấn rồi kêu công ty mua sĩ đem xe đến chở về. Về đến công ty thì việc đầu tiên là họ bỏ bơ vào phòng lạnh vì thường hái vào những tháng nóng nên trái cây hái xong, để ngoài trời nên có thể nóng nên cần bỏ vào phòng lạnh. Sau đó họ nhúng bơ vào nước hoá học có chất tẩy trùng và chất bảo quản thêm sáp để làm da của trái bơ sáng láng lâu ngày.


Để khô xong, họ cho chạy vào máy, có máy laser để thanh loại các trái to nhỏ, hư hay không hư rồi tự động cho vào thùng hay bao lưới. Từ đó họ chở và chất trong các phòng lạnh. Khi nào khách hàng cần thì họ mới đem vào phòng làm chín trái bơ rồi đem bán, giao cho khách hàng. Điển hình Chipotle không có chỗ chứa nhiều bơ trong nhà bếp của họ. Họ chỉ lấy 24 tiếng đồng hồ trước khi sử dụng. Khi họ nhận Chipotle đặt hàng cho ngày mốt. Họ bỏ mấy thùng vào phòng đặc biệt và xì hơi vào để làm chín cho nhanh. Hôm sau chỉ việc chở đến giao cho các tiệm Chipotle trong vùng.


Theo mình biết thì bơ Cali rất được các nước khác như Nhật Bản, âu châu, Trung Cộng ưa chuộng. Lý do là luật lệ nghiêm khắc hơn các nước lân cận về việc sử dụng hoá chất, phân bón độc hại. Do đó bơ Cali thường được chở xuất cảng qua các nước khác, còn người Mỹ nhất là Cali ít khi có dịp ăn bơ Cali.


Do đó bơ mình mà đến chợ thì cũng đã được ngâm hoá chất và thuốc bảo quản. Khi chín thì phía trong đã đen rồi. Nếu hà tiện ăn thì đắng. Buồn vào hồn không tên. Thật ra là tất cả các trái cây được bày bán trong chợ đều phải qua quá trình như vậy. Nhớ tết nào, có người cho quýt tàu to như quả cam. Da sáp nhưng khi bóc ra ăn thì thấy hơi xanh, ăn đắng nghét. Vì hoá chất đã thắm vào trong vì để lâu ngày, có thể lên cả mấy tháng.

Trong vườn mình có nuôi ong nên có mật ong nguyên chất hữu cơ. Mỗi năm như vậy đến mùa hoa người nuôi ong đem đến độ 300 tổ ong. Đây chỉ để vài tổ vào mùa đông. Sau khi xong vụ để tổ ong ở các vườn hạnh nhân ở thung lũng San Joaquim thì họ đem về đây.


Có lần mình xem cuốn phim tài liệu của pháp về ngành trồng nho. Có ông tây chủ nông trại trồng nho mấy đời, kêu là ông ta bán cho người Tàu vì không muốn con cháu tiếp thu nông trại. Lý do là xịt thuốc sâu quá nhiều. Cứ nhìn mấy trái nho to đùng không bị sâu ăn gì cả là nhờ họ xịt thuốc sâu mệt thở. Năm ngoái, mình đi bộ 325 cây số xuyến vùng Toscana nơi họ trồng nho để làm rượu. Mình đứng lại quan sát nho thì trái nho bị sâu ăn mệt thở. Mình đi seminar, thấy họ quảng cáo bán loại thuốc xịt hormone đã được Cali cho phép, giúp đậu trái nhiều. Mấy loại nho, trái cây mà không có hột là được xịt thuốc này ra. Mình không xài vì mình muốn trồng bơ theo kiểu Bio-Organic.


Có lần mình đi học ở đại học Riverside, ông giáo sư cầm quả táo và hỏi cả lớp quả này được hái từ bao giờ. Có người kêu hồi sáng, người kêu hổi tuần trước. Cuối cùng ông thầy Scan cái nhãn, thường được dán trên trái cây thì được biết 9 tháng 16 ngày. Vỏ trái táo vẫn tươi như hoa hậu U80. Khi hái táo nhiều thì họ mua rẻ rồi cất trong phòng lạnh, ngâm vỏ hoá chất bảo quản. Đợi khi nào thị trường ít lại thì đem ra bán kiếm lời nhiều hơn.


Từ ngày mình mua cái vườn này thì không ăn trái cây mua ngoài chợ nữa. Vì chất bảo quản và thuốc sâu. Trái cây hữu cơ họ đều xịt thuốc sâu hết, cho nên người ta nói thức ăn hữu cơ là cú lừa thế kỷ. Rất đúng. Đã có kể rồi.


https://youtu.be/AEuY9XxsfMk?si=B1fhfn51BFxGQv60


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tại sao chúng ta ăn dầu thực vật?

 Tại sao ăn dầu thực vật?

Hồi nhỏ mình nhớ ở nhà ăn dầu đậu phụng, nấu ăn đều dùng loại dầu này hay tép mỡ rồi khi quân đội mỹ qua thì bắt đầu ăn dầu mua trong các thùng nhôm, đủ trò. Nhà nào trong xóm cũng bắt đầu mua ăn để đem cái không khí văn minh của người Mỹ vào trong gia đình khi đồ hộp của mỹ, coca cola bắt đầu xâm nhập thị trường Việt Nam, qua mặt các chai nước cam vàng BGI của pháp để lại. Ngoài chợ hàng Bà Cáp bên cạnh bắt đầu bán dầu đậu nành thay thế cho dầu phụng.



Mấy năm gần đây, người ta lên án dầu ăn thực vật đã khiến sức khỏe người Mỹ te tua. Họ cho biết như sau:


1866: Hạt bông gòn được xem là rác thải nông nghiệp. Sau khi tách sợi bông, nông dân còn lại hàng triệu tấn hạt chứa dầu độc với con người. Gossypol, một chất trừ sâu tự nhiên trong cây bông, khiến dầu này không thể ăn được. Hạt chỉ được cho gia súc ăn với lượng rất nhỏ hoặc đơn giản là bị vứt bỏ. Mình đi Uzbekistan, được xem là vựa bông gòn của Liên Xô khi xưa được giải thích là liên xô trồng bông gòn để lấy hạt làm đạn dược.


1900: Procter & Gamble sản xuất nến và xà phòng. Họ cần chất béo rẻ. Mỡ động vật dùng được nhưng đắt. Dầu hạt bông thì dồi dào và gần như vô giá trị. Nếu có cách nào đó khiến giúp tiêu thụ được, họ sẽ có nguồn nguyên liệu rẻ vô hạn. Mụ vợ mình có cái tật hay mua ba cái nến về, kêu là thơm. Trên thực tế là toả ra khí độc không. Lâu lâu mình phải hốt một đống đem quăng.


Quy trình họ phát triển cực kỳ khắc nghiệt. Tách dầu bằng dung môi hóa học. Đun ở nhiệt độ cực cao để trung hòa gossypol. Hydro hóa bằng khí hydro nén để làm dầu đông đặc ở nhiệt độ phòng. Khử mùi bằng hóa chất để loại bỏ mùi ôi. Tẩy trắng để xóa màu xám.


Kết quả: Crisco. Dầu hạt bông kết tinh. Rác thải công nghiệp từ dệt may được biến bằng xử lý hóa học thành thứ gì đó trắng và rắn, trông giống mỡ heo. Họ đăng ký bằng sáng chế năm 1907, tung ra thị trường năm 1911.


Giờ họ gặp vấn đề. Không ai muốn ăn rác thải kỹ nghệ đã qua xử lý hóa chất. Bà nội bà ngoại khi xưa đều nấu ăn bằng mỡ heo và bơ như con người đã làm từ hàng nghìn năm qua. Crisco phải thuyết phục các bà nội trợ rằng chất béo truyền thống là chết người, còn thứ “bột nhão” dầu hạt bông hydro hóa này thì tốt hơn.


Chiến dịch marketing thật tài tình. Họ phát miễn phí sách dạy nấu ăn với các công thức được thiết kế riêng cho Crisco. Tài trợ các buổi trình diễn nấu ăn. Nhắm vào cộng đồng Do Thái, quảng cáo Crisco là kosher: không phải thịt cũng không phải sữa. Họ chạy quảng cáo trên tạp chí, ám chỉ rằng gia đình hiện đại, khoa học dùng Crisco, còn người quê mùa, lạc hậu thì dùng mỡ heo.


Nhưng cú đánh quyết định xảy ra năm 1948. Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ (AHA) chỉ có ngân sách 1.700 đô la. Họ là một tổ chức rất nhỏ. Procter & Gamble quyên góp 1,7 triệu đô la. Đột nhiên AHA có tiền, có ảnh hưởng, và có một nhà tài trợ lớn sản xuất dầu thực vật.


1961: AHA ban hành hướng dẫn ăn uống đầu tiên. Tránh chất béo bão hòa từ động vật. Thay thế bằng dầu thực vật. Các loại dầu được khuyến nghị: Crisco, Wesson và các dầu hạt khác. Xung đột lợi ích quá rõ ràng. Tổ chức đưa ra lời khuyên sức khỏe lại được tài trợ bởi công ty hưởng lợi khi mọi người làm theo lời khuyên đó.


Không ai tỏ ra bận tâm. Báo chí được trả tiền đưa tin các hướng dẫn như khoa học khách quan. Bác sĩ lặp lại cho bệnh nhân. Cơ quan chính phủ đưa vào chính sách. Dầu hạt bông công nghiệp, chiết xuất và hydro hóa bằng hóa chất, trở thành “tốt cho tim mạch”, còn bơ thì bị coi là “chất độc làm tắc động mạch”. Thế vào đó là magarine. Có lẻ dân mỹ ăn magarine nhiều quá nên nay trở thành MAGA hết. Chán Mớ Đời 


Những năm 1980: Các nhà nghiên cứu phát hiện chất béo trans, được tạo ra bởi hydro hóa, trực tiếp gây bệnh tim. Chúng làm tăng LDL, giảm HDL, thúc đẩy viêm và tăng nguy cơ đau tim hơn bất kỳ loại chất béo nào khác. Crisco, theo công thức ban đầu, cực kỳ có hại cho sức khỏe. Phải mất 70 năm điều này mới được chính thức thừa nhận.


Phản ứng của Procter & Gamble: Âm thầm thay đổi công thức, không thừa nhận sai lầm. Loại bỏ hydro hóa, tiếp tục bán dầu hạt, không bao giờ công nhận rằng sản phẩm “tốt cho tim mạch” của họ đã dành bảy thập kỷ gây ra chính căn bệnh mà nó tuyên bố ngăn ngừa.


Dầu hạt hiện đại vẫn còn đó. Dầu đậu nành, canola, bắp, rum… ở khắp mọi nơi. Cùng quy trình chiết xuất hóa học. Cùng tinh luyện ở nhiệt độ cao. Cùng vấn đề oxy hóa. Chỉ là không còn hydro hóa nên chất béo trans nằm dưới ngưỡng quy định.


Những loại dầu này oxy hóa rất nhanh khi đun nóng. Chúng tích hợp vào màng tế bào, tạo ra tín hiệu viêm trong nhiều tháng hoặc nhiều năm. Chúng giàu axit béo omega-6, thúc đẩy viêm. Chúng chưa từng tồn tại trong chế độ ăn của con người ở mức tiêu thụ như hiện nay. Có thể đây là khởi đầu cho căn bệnh thế kỷ: ung-thư.


Nhưng chúng quá rẻ và sinh lợi thêm ngành công nghiệp thực phẩm đã dành cả thế kỷ để thuyết phục mọi người rằng chúng tốt cho sức khỏe. Thừa nhận rằng rác thải công nghiệp dệt may không nên bị biến thành thực phẩm sẽ đồng nghĩa với việc phải thừa nhận 110 năm lời khuyên dinh dưỡng đã bị thao túng ngay từ đầu.


Bà nội bà ngoại của chúng ta nấu ăn bằng mỡ heo vì đó là thứ con người dùng suốt hàng thiên niên kỷ. Rồi Procter & Gamble cần bán giải pháp thay thế cho xà phòng và vô tình tạo ra sự thay đổi chế độ ăn lớn nhất trong lịch sử loài người.


Chúng ta đã đổi những chất béo động vật từng xây dựng các nền văn minh lấy rác thải nhà máy gây bệnh tật. Ngày nay, người Mỹ bắt đầu ăn lại bơ, mỡ, dầu dừa,…và tránh mấy loại dầu thực vật. Họ trở lại ăn dầu Olive,…


Chúng ta sống ở thời đại mà công nghệ quảng cáo quá mạnh, khiến chúng ta nghe lời bắt chước dù chưa biết ra sao và có thể đưa đến công ty xà bông thắng lớn và sức khỏe của chúng ta banh ta lông. Chán Mớ Đời 



Cám ơn bài viết của ông. Nhờ ông đen mà tâm hồn ông trong trắng nên ông đã hé lộ sự liên kết giữa giới kỷ nghệ gia , y khoa và truyền thông để tiêu thụ một sản phẫm độc hại cho sức khỏe con người. Thật ngở ngàng khi chính những vị BS chuyên khoa tim (AHA) và các ký giã bồi bút đã nhẫn tâm đi ngược lại sứ mạng của họ, bán lương tâm cho tụi kỷ nghệ gia để đầu độc con người qua nhiều thế hệ. Một vị sư ở CA tốt nghiệp dược sĩ ở Mỹ trong top 5, làm việc một thời gian trong ngành dược phẫm. Sau khi khám phá ra nhiều dân biểu có cổ phần trong những công ty dược và thuốc uống vào chửa bệnh này thì biến chứng phụ có thể tạo ra bệnh khác, Thầy nghỉ việc và bắt đầu những khóa tu thanh lọc cơ thể.
Khi cả thế giới đều hướng về lợi nhuận thì biết tin ai ?
(Tôi nhớ khi đi làm, vào những năm 80 có một bà đồng nghiệp có bằng cấp cao và ăn uống kỷ lưỡng, nói bà không dùng beurre trong bếp nữa mà thế bằng margarine ! )


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

17 tuổi thành tỷ phú = gia tài công ty In-N-Out

 Đế chế In-N-Out

Dạo này thống đốc tiểu bang Cali lo ngại là tỷ phú ở tiểu bang Cali bỏ chạy ra các tiểu bang khác vì tiểu bang mới ra dự luật đánh thuế người giàu. Hy vọng năm nay đi bầu, người dân Cali sẽ ủng hộ dự luật này. 72% cử tri Cali bầu cho đảng Dân Chủ nên chắc chắn sẽ được bỏ phiếu. Đa số người theo đảng dân chủ cứ nghĩ là đánh thuế bọn nhà giàu, phú ông vì chúng bốc lột nhân viên này nọ nên mấy tên này bỏ chạy. Đánh cho bọn nhà giàu cút người dân nghèo thêm. Ngân hàng Wells Fargo kêu sẽ dời sang tiểu bang khác trong năm nay. Họ quên một điều những người này là những người tạo ra công ăn việc làm cho xã hội. Không có họ thì không có nhà máy, văn phòng. Với lương tối thiểu $25/ giờ cho nhân viên khiến các công ty như 99 Cents đóng cửa vĩnh viễn. Hôm nào buồn đời mình kể các dãy tiệm lớn nhất Rite AID, Walgreens đóng cửa hết, mấy Sears, nay thậm chí Target cũng sẽ đóng cửa năm 2026,…. Kinh tế đang thay đổi nên mất việc là mệt vì khó tìm lại việc khác. Lại cứ đè đầu những thằng có khả năng tạo công ăn việc làm, đánh thuế thì chúng bỏ chạy hết. Về âu châu sẽ thấy xã hội chủ nghĩa ra sao. 

Tỷ phú Lynsi Snyder ở tuổi 17


Từ mấy năm nay, các công ty lớn của Cali bỏ của chạy lấy người qua Texas, rồi nay Tennessee vì điện nước ở Texas khá đắt nên mấy tiểu bang kia, kêu đến với em, tha hồ miễn phí, ít thuế. Còn em Cali thì cứ vênh váo lên trời, các công ty đi thì đa số nhân viên phải chạy theo nên trong tương lai đóng thuế để nuôi làm theo năng xuất hưởng theo nhu cầu. Họ mới truy tố ông thần nào ở Cali vớt 21 triệu dành cho người vô gia cư. Có người cho là tiểu bang Cali là nhân văn, trí thức cấp tiến bú xua la mua, còn mấy thằng giàu nhờ Cali ăn cơm Dân Chủ thờ ma Cộng Hoà bú xua la mua. Mình nghĩ người ta thương, quý cái túi tiền của họ hơn là ma vì ma nào cũng là ma. Đảng DâN Chủ hay Cộng Hoà đều đánh thuế dân hết và mượn tiền để tiêu xài.


Gần đây công ty bán hamburger In-N-Out danh tiếng của Cali cũng bỏ chạy qua tiểu bang Tennessee. Họ sẽ làm công ty mẹ ở Tennessee và sẽ rút tiền lời về công ty mẹ thì Cali húp cháo. Cali được cái là khí hậu tốt nên thiên hạ phải ở chớ còn khí hậu mà lạnh lẽo thì cha con đã bỏ chạy tứ xứ từ lâu. Có người kêu vì tinh thần cấp tiến tri thức của người dân Cali này nọ. Nếu họ chịu khó xem bản đồ Hoa Kỳ thì thấy các công ty xe hơi như Mercedes, Toyota,…đều chuyển hết về miền Nam, còn các tiểu bang cấp tiến như Detroit thì bỏ chạy mất dép.


Người ta giải thích là Cali khi xưa theo Cộng Hoà nhiều nhưng từ khi ông Reagan ân xá các người di dân lậu thì tiểu bang Cali, Oregon và Seattle được chuyển qua Dân Chủ và nay thì khó mà trở lại như xưa vì cử tri Dân Chủ ở mấy tiểu bang này là 70-80%. Cali thiếu 5.5 triệu căn hộ vì có nhiều cư dân là di dân lậu nhưng khó mà xây được chung cư cho người ít lợi tức. Lý do là luật lệ xây cất cao như núi như bên Âu Châu. Một tư nhân xây cất một căn nhà giá thành lên $400,000/ căn nhà trong khi chính phủ mà xây cất thì mỗi căn có giá thành lên đến 1.2 triệu đô la. Lý do là công đoàn, nếu xây cất dùng công đoàn lao động thì tiền xây cất lên gấp 3, vì phải trả tiền phụ trối gấp 2 lần thêm đủ thứ trò, mất thời gian nhiêu hơn. Mình bỏ nghề xây cất cả 20 năm qua vì chán không muốn luồn cúi với mấy ông thần ở thành phố.


Công ty In-N-Out được thành lập năm 1948, từ một quán nhỏ 10 anh bộ x 10 anh bộ tại Balwin Park và ngày nay có trên 418 tiệm khắp 9 tiểu bang, với lợi tức hàng năm trên 6.7 tỷ mỹ kim và chỉ có gia đình này làm chủ như dãy nhà hàng Panda Express. Đúng hơn là cô Lynsi Snyder làm chủ.


Mỗi tiệm ăn In-N-Out trung bình mỗi năm tiền thu nhập trung bình là $5,800,000 trong khi tiệm ăn MacDonalds trung bình chỉ có doanh thu độ $2,600,000. Phân nữa thu nhập mà muốn mở tiệm ăn này phải đóng tối thiểu 1 triệu.


Công ty này được thành lập bởi cặp vợ chồng Harry và Esther Snyder năm 1948, 1 năm sau khi họ cưới nhau. Năm 1976, ông chồng chết vì ung thư dù dã ngưng hút thuốc từ lâu. Người con trai Richard Snyder chết năm 1993 ở tuổi 41, rồi đến người con trưởng Guy chết năm 1999 ở tuổi 48, để lại một cô con gái tên Lynsi Snyder. Cái hay là dòng họ này làm Trust để các điều kiện là chồng cô Lynsi, không dính dáng gì đến tài sản của họ. Cô này cũng nghiện ngập như cha cô ta và có 3 đời chồng ở tuổi 30. Kinh. Nay thì hết nghiện rồi, chịu khó làm ăn.


Qua bao nhiêu sóng gió nhưng dòng họ chỉ còn lại hậu duệ là cô Lynsi Snyder thừa kế gia sản khi chưa đến tuổi vị thành niên. Khi bố cô ta qua đời thì cô Lynsi chỉ mới 17 tuổi, và khi bà nội qua đời thì mới 24 tuổi. Di chúc để lại là có chỉ nhận được 1/3 gia tài năm 25, rồi 1/2 còn lại khi lên 30 tuổi và số còn lại năm 35 tuổi. Các điều lệ này thường được viết trong di chúc như vậy để tránh, con cái chưa đủ tuổi trưởng thành rồi làm bay hết gia tài hay phối ngẫu ly dị này nọ. Trong trường hợp cô Lynsi qua đời sớm thì gia tài sẽ chuyển cho bên bà nội thay vì để chồng con của cô Lynsi vớt.


Câu chuyện bắt đầu khi ông Harry Snyder, người Gia-nã-đại và bà Esther Johnson gặp nhau tại tiệm ăn quân đội ở Seattle năm 1947 và làm đám cưới năm 1948. Họ mở một quán bán Hamburger nhỏ ở đường Francisco Skito Avenue tại thành phố Baldwin Park, gần Los Angeles. Ngày đầu tiên họ bán được 47 cái hamburger và tháng đầu tiên được 2,000 hamburger. Họ rất để ý đến thực phẩm bán rất tươi, như khoai tây chiên là làm tại tiệm mỗi ngày.


Họ có 2 thằng con trai, Guy và Richard. Đến năm 1976, họ có 18 nhà hàng ở Cali. Nhưng rồi ông chồng tuy ngưng hút thuốc nhưng có thể hít mùi khói nướng Hamburger nên chết sớm. Cậu con trai đầu thì nghiện ngập nên con trai thứ hai phải nối nghiệp ở tuổi 24. Ông này có vẻ giỏi nên khuếch trương mướn người làm rất giỏi, mở trường đại học In-N-Out để huấn luyện các nhân viên và quản lý. Ông mở thêm đến 93 cửa tiệm này hàng.


Ông con Rich mất 17 năm trời để khuếch trương công ty lớn và nổi tiếng ở Cali. Ông này theo đạo tin LÀnh giáo phái Born-Again Christian nên tạo dựng thương hiệu với mục đích đạo đức và cách ứng xử với khách hàng. Năm 1993, trên đường bay về Nam Cali, máy bay ông bị rơi, chết tại chỗ. Gia đình phải kêu ông anh đầu nghiện ngập thế. Ông ta mở thêm nhà hàng từ 93 nhà hàng lên đến 140 trong vòng 6 năm. Ông mở cửa hàng ở Arizona rồi qua đời vì overdose.


Bà Esther, 79 tuổi phải quay lại lãnh đạo công ty vì hai đứa con qua đời, còn cháu nội duy nhất thì mới 17 tuổi. Được cái là cô này đi làm ở tiệm ăn như người bình thường không ai biết cô ta là cháu nội của bà chủ. Vấn đề là các giám đốc công ty choảng nhau và thưa kiện nhau. Bà Esther qua đời khi cô Lynsi được 24 tuổi nhưng phải đợi đến s3 năm sau cô ta mới được lên chức tổng giám đốc công ty. Cô ta lập gia đình 3 lần và ly dị 3 lần trước khi đủ 35 tuổi để nhận lãnh hết gia tài của gia đình.


Cách nhìn của In-N-Out là không mở nhiều chi nhánh như kiểu Starbucks vì nay họ đóng cửa trên 800 tiệm. Họ tuyên bố năm 2025 là bỏ 125 triệu đô la để mở công ty ở Tennessee và năm 2029 sẽ chuyển công ty mẹ qua bên đó. Thế là Cali ngọng, ít được thuế của mấy tiệm ăn này. Hoan hô xã hội chủ nghĩa, làm theo năng suốt hưởng theo nhu cầu. Chán Mớ Đời (còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn