Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình.... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình.... Hiển thị tất cả bài đăng

Trí thức thế kỷ 21

 Trí thức thế kỷ 21



Đọc một bài trên báo tây thì có ông tây kể câu chuyện hàn huyên với 1 cựu chính trị gia pháp, ông này nói sau: Tôi không rơi vào chủ nghĩa thiên tả về mặt trí thức (theo nghĩa kinh tế) bởi vì tôi quan tâm đến khoa học và sinh học trước khi quan tâm đến chính trị. (Je ne suis pas tombé dans le gauchisme intellectuel au sens économique du terme parce que je me suis intéressé à la science et à la biologie avant de m'intéresser à la politique.) Khoa học dạy ông ta một điều căn bản: chúng ta không thể mặc cả với thực tại. Một giả thuyết hoặc đúng hoặc sai, xã hội chủ nghĩa với việc ông ta muốn nó như thế nào. Và khi ông áp dụng sự nghiêm ngặt đó vào kinh tế, chủ nghĩa xã hội không thể tồn tại khi đối diện với dữ liệu.

Câu nói đó ám ảnh ông tây nhiều ngày liền. Bởi vì nó giải thích một trong những hiện tượng thú vị nhất trong đời sống trí thức Pháp: làm sao những người rõ ràng thông minh, có học thức, đọc rất nhiều, lại có thể lặp lại trong kinh tế một thứ “cháo Marxist” đã bị bác bỏ từ 150 năm trước mà không hề do dự. Khi xưa, mình mất công cãi lộn với tây đầm vì chúng cứ hoan hô oncle Lac. Mình phải công nhận người Pháp đọc sách nhiều hơn người Mỹ. Liên Xô đã thử chế độ này từ năm 1917 và giết không biết bao nhiêu người hay Trung Cộng đã thực sự áp đặt chế độ này từ năm 1949 và nếu không theo kinh tế thị trường thì vẫn nghèo muôn thủa.


Câu trả lời là sự “phân mảnh trí tuệ” (silotage intellectuel). Và đó là một cái bẫy mà những bộ óc sáng nhất dễ rơi vào. Mình có kể vụ Pháp quốc đã đào tạo một tầng lớp lãnh đạo qua trường quốc gia hành chánh, đã đưa xứ này lên thịnh vượng sau thế chiến thứ 2 nhưng ngày nay với tư tưởng hiện đại thì đã làm Pháp quốc mất hết tiềm năng kỹ nghệ.


Tương tự khi xưa, Việt Nam hay Trung Hoa mở trường dạy ra làm quan. Họ chỉ biết kinh thi, văn chương thi ca nên chả giúp phát triển đất nước. Khi ông Nguyễn Trường Tộ đi tây về kêu là có đèn trở ngược khiến quan triều đình la hét kêu mày xem chúng tao là con nít.


Khi mình sang tây thì bạn bè kêu mình phải đọc  Zola, Hugo, Sartre, Bourdieu, nên hè vào thư viện mượn sách đọc. Ngày làm culi tối về đọc sách. Mình cảm nhận từ từ tinh thần của mình bắt đầu bị thiên tả hoá khi toàn bộ nền tảng trí tuệ của mình được xây dựng trên phê phán xã hội và lên án bất bình đẳng, từ các cuốn sách đọc từ Emile Zola, Honoré de Balzac, Victor Hugo,… từ từ phát triển cho mình một lối nhìn thế giới rất nhất quán, hấp dẫn về mặt thẩm mỹ và mạnh mẽ về cảm xúc. Mình cũng mò đọc nhưng thú thật dạo đó không hiểu khi đọc tác phẩm Dás Kapital của Karl Marx. Sau này qua Hoa Kỳ đọc lại thì mới hiểu ngấm ngấm một chút nhưng nông dân ngu lâu dốt bền như mình thì cả đời vẫn ngu.


The first step in liquidating a people is to erase its memory. Destroy its books, its culture, its history. Then have somebody write new books, manufacture a new culture, invent a new history. Before long that nation will begin to forget what it is and what it was... The struggle of man against power is the struggle of memory against forgetting.

~Milan Kundera (Book: The Book of Laughter and Forgetting)

Do đó mình bắt đầu hiểu tại sao người Việt sang tây đa số theo Hà Nội, chống lại Việt Nam Cộng Hoà. Vì bị ảnh hưởng xã hội địa phương nơi mình sinh sống, tiếp xúc hàng ngày với những tên tây bà đầm có tâm hồn trí thức hướng thượng, yêu nhân loại bú xua la mua. Tương tự ngày nay, người Việt có khá nhiều thân đảng Dân Chủ, chửi đảng Cộng Hoà. Lý do đi học ở trường, bị ảnh hưởng thầy cô, thêm các chương trình khuyến khích DEI,… thời trẻ ai cũng có một tấm lòng vị tha, muốn bảo vệ người nghèo khó.


Mình nghĩ ngày nay, nếu có dự luật nào cấm ông Trump đi cầu thì các đại biểu quốc hội trí thức đều bỏ phiếu. Cho thấy trí thức ngày nay họ tự cô lập trong các silo trí thức mà không muốn quan sát sự việc khác. Ngoan ngoãn bầu theo chỉ thị của đảng vì nếu không thì sẽ không được tái cử.


Hôm trước có ông thần nào kêu mấy tên tỷ phú bỏ Cali chạy qua các tiểu bang ít thuế, là ăn cơm dân chủ thờ ma cộng hoà. Chúng ta thấy tỷ phú bỏ chạy Cali nay đến New York khiến bà thống đốc new York, một ứng cử viên dân chủ cho vụ bầu cử tổng thống sắp tới than trời, kêu gọi các tỷ phú trở lại New York đem tiền để giúp các chương trình nhân ái. Mình có kể các tỷ phú nhà giàu mỹ ngày nay bớt cho tiền từ thiện vì bị lạm dụng khá nhiều. Ông thần không hiểu muốn xây một trung tâm lưu giữ dữ liệu ngày nay, cần năng lượng mà năng lượng của Cali và New York đắt gấp 3 lần ở Tennessee thì một người làm kinh tế, phải nghĩ đến điều đó. Còn ông thần là một nhà trí thức, làm công cho chủ, đi làm đóng thuế thì xong việc. Trong khi các tên tỷ phú tranh đua với các công ty khác một cách khốc liệt, họ phải hà tiện từng đồng, từng cắc. Có công ty mới hôm nay giàu có rồi đùng bị sập tiệm vài năm sau.


Vấn đề là các tình cảm, định kiến được xây dựng trên những tiền đề kinh tế sai như ông thần kêu ăn cơm dân chủ thờ ma cộng hoà. Nhưng chúng ta không biết điều đó, vì chưa từng mở một cuốn sách kinh tế nghiêm túc, chưa từng lập doanh nghiệp, chưa từng phải trả lương, chưa từng chịu rủi ro tài chính trong đời. Chưa từng phải trả lương cho nhân viên trong khi chưa có đồ án mới vì phải nuôi nhân viên nếu không họ đi thì khi có việc lại sẽ không có ai có kinh nghiệm thực hiện. 

Khi mình sang Hoa Kỳ làm việc, tinh thần cartesien vẫn còn bị ảnh hưởng rất nhiều nhưng khi mình bắt đầu mở công ty xây dựng, làm cho mình, cho mướn nhà thì mới đụng chạm thực tế. Điển hình, có lần xây xong một căn nhà, mình dẫn thợ đi ăn tiệm rồi bonus, tiền thưởng cho họ để hăng hái làm việc thêm cho căn nhà mới. Sáng thứ 2, mấy tên thợ hè nhau kêu tăng lương vì mình cho chúng tiền thưởng. Thế là ngọng. Đành cho họ nghỉ và tìm thợ khác. Cuối cùng mình chỉ khoán lại cho các tên khác giỏi. Làm nhanh thì ăn nhiều, làm chậm mình kêu thằng khác đến làm trừ tiền trong giao kèo. Lý do đó mà các công ty lớn của Hoa Kỳ đều khoán cho các công ty nhỏ gọi là Subcontractor làm những phụ kiện, phụ tùng để họ ráp nối thay vì phải mở một cơ quan khác trong hãng để làm mấy việc này. Trước Tết, mình có người em ở Hà Nội qua Hoa Kỳ họp vì Spaces X mướn công ty ở Việt Nam sản xuất phụ kiện cho công ty này, rẻ hơn ở Hoa Kỳ và nhanh chóng.


Chúng ta rất giỏi trong lĩnh vực của mình nhưng lĩnh vực đó chưa bao giờ buộc chúng ta đối diện với thực tế kinh tế. Chỉ đi làm công cho thiên hạ, sáng bò đến sở làm uống cà phê rồi chiều về. Thứ 6 lãnh lương, chả để ý tại sao phải đóng thuế này thuế nọ, an sinh xã hội,… Thế là chúng ta suy rộng ra, lấy lăng kính văn học của mình, đại diện cho tri thức, cái tôi và áp đặt vào kinh tế. Và kết quả ra đời sách của Thomas Piketty, (mình có đọc một cuốn sách của ông mua ở Paris) và Gabriel Zucman. Những người rất thông minh về mặt trí tuệ nhưng xây những lâu đài bằng những lá bài trên những tiền đề kinh tế sai lầm vì chưa kinh qua thực tế. Đọc mấy sách của mấy ông này thì thấy rất hay. Nhưng có áp dụng được vào thực tế là chuyện khác. Người xưa hay gọi là mọt sách.


Ông tây kể tiếp những người có cái nhìn đúng đắn nhất về kinh tế, ít nhất là những người mà ông ta từng gặp luôn là những người đa ngành. Một người đã lập doanh nghiệp, đọc khoa học, quan tâm đến lịch sử, đã đi nhiều nơi, và cũng đọc văn học. Bởi vì kinh tế không phải là một lĩnh vực cô lập. Nó là điểm giao của bản chất con người, toán học, lịch sử và tâm lý học. Nhất là ngày nay, kỹ thuật toán dò la xét chúng ta. Chúng ta đọc hay xem một quảng cáo nào là chúng bắn quảng cáo đến cho chúng ta. Chúng ta thích chửi dân Ma Gà thì các tin tức về bọn ngu lâu dốt bền của đám MAGA sẽ tiếp tục nhảy vào tài khoản chúng ta để tha hồ đọc chửi và ai ghét Dân Chuỗi thì tương tự cũng nhận được tin tức đầy ngập chửi bọn dân chửi để chúng ta vui như có bác Trump trong ngày vui đại thắng. 


Mình nhận thấy về chuyên môn thì người Mỹ rất hiểu rất kỹ lưỡng về ngành của họ, nhưng khi nói đến những vấn đề khác ngoài nghề chuyên môn của họ là ngọng. Họ chỉ là các chuyên viên được đào tạo để thực hiện một công việc chuyên ngành của họ, không có khả năng đi xa hơn như người Pháp. Có lẻ vì vậy ngày nay người ta cần đến các người học về nghệ thuật,…để giúp các người viết lập trình, hay AI. Có anh bạn kể, cô con gái tốt nghiệp đại học Harvard ngành nhân văn chi đó, mới 25 tuổi được công ty Google trả lương trên 300 ngàn đô một năm.

Ông này có lý của ông ta nhưng không nói lên sự thật. Mình có kể sự thật trong bài chiến tranh Gaza và Ba tư.

Một người chỉ học văn học mà chưa từng lập một công ty trong đời rất dễ rơi vào thiên tả kinh tế. Cứ lâu lâu mình thích xem thượng nghị sĩ Sanders, được xem là cộng sản, tài sản có trên 8 triệu nhưng cứ đăng đàn kêu phải đánh thuế mấy thằng tỷ phú để lấy phiếu. Bởi vì cách nhìn thế giới của họ được xây dựng hoàn toàn trên sự đồng cảm và phê phán, chứ không phải trên sự va chạm với những ràng buộc của thực tế. Họ nhìn thấy bất bình đẳng nhưng không thấy các cơ chế làm giảm nó. Họ thấy đau khổ nhưng không thấy những gì trong lịch sử đã làm nó giảm đi. Chủ nghĩa tư bản đã giúp Nam hàn, Nhật Bản, Đài Loan, thậm chí Trung Cộng và Việt Nam tuy theo chủ nghĩa cộng sản nhưng định hướng thị trưởng tư bản mới có ngày hôm nay.  Họ thấy triệu chứng và đề xuất một phương thuốc làm bệnh nặng thêm.


Và thực ra, chủ nghĩa tự do kinh tế không phải là một hệ tư tưởng. Nó là điều ngược lại của hệ tư tưởng. Một hệ tư tưởng nói cho chúng ta biết thế giới nên vận hành như thế nào và ép thực tại phải phù hợp với nó. Chủ nghĩa tự do quan sát cách thế giới thực sự vận hành và xây dựng các thể chế phù hợp với bản chất con người thay vì chống lại nó. Tại sao Hoa Kỳ lại có an sinh xã hội, bảo hiểm y tế nếu dựa theo chủ nghĩa tư bản gian ác. Vì chủ nghĩa này tự thay đổi để tồn tại. Khi khủng hoảng tài chánh đến, nhân công không có việc làm nên họ phải ra luật thành lập các quỹ thất nghiệp hay y tế,…để bảo vệ sự sống còn của công ty.

Có người theo dõi thượng nghị sĩ Bernie Sanders, chưa bao giờ đi làm, chuyên gia tranh đấu từ khi còn sinh viên đến nay. Bây giờ tài sản ròng lên 8 triệu nên ông ta kêu đánh thuế bọn tỷ phú.


Chúng ta quan sát thấy tình hình có mòi lộn xộn, Venezuela, chiến tranh Ukraina,…thì việc đầu tiên là nếu có tiền hay dùng 401(k) phải mua cổ phiếu các công ty dầu hoả, năng lượng. Cali được $57,000/ tù nhân từ liên bang nên cứ nhận tù càng đông càng có nhiều tiền và trả cho các công ty tư nhân nuôi tù, và bỏ túi 30% thì phải mua cổ phiếu các công ty nhà tù…


Con người ích kỷ? Thị trường biến sự ích kỷ thành hợp tác thông qua trao đổi tự nguyện. Con người sai lầm? Cạnh tranh loại bỏ những quyết định tồi mà không cần một nhà hoạch định toàn trị. Con người tập trung quyền lực? Phân quyền và các cơ chế đối trọng giúp hạn chế thiệt hại. Cứ 2 năm họ bầu 1/2 quốc hội và 4 năm bầu lại tổng thống. Anh hay chị có kế hoạch mà không thực hiện tốt thì 2 năm sau hay 4 năm sau họ bỏ phiếu loại anh chị ra và bầu người nào khác có thể thực hiện được.


Nassim Taleb nói rằng chủ nghĩa xã hội mong manh, nó vỡ ngay khi gặp cú sốc đầu tiên vì tập trung quyết định. Dân chủ xã hội thì bền bỉ, chịu đựng được nhưng không cải thiện. Còn chủ nghĩa tự do thì “phản mong manh” (antifragile), nó cải thiện dưới áp lực vì cạnh tranh và “hủy diệt sáng tạo” loại bỏ những thứ không hiệu quả. Như mình đã kể cho tiền thưởng thợ thì họ xúm lại bắt mình tăng lương nên phải cho họ nghỉ rồi khoán cho các thợ nên mình có thể biết lời lỗ trước khi thực hiện công trình. Cho thấy mình muốn chia sẻ tiền lời với thợ theo tinh thần nhân văn, xã hội chủ nghĩa nhưng họ không nghĩ như vậy.


Những trí thức Pháp vẫn lặp lại tuyên ngôn cộng sản của Karl Marx vào năm 2026 không phải là ngu ngốc. Họ bị “đóng khung” trong những silo, những toà tháp ngà tri thức. Và trong một đất nước mà hệ thống giáo dục chỉ dạy về “thất bại của thị trường” mà không bao giờ nhắc đến thất bại của nhà nước, nơi Hayek, Mises và Buchanan vắng bóng trong chương trình, và doanh nhân thì vô hình trong sách giáo khoa, điều đó cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Giáo dục nói về sự dã man của chủ nghĩa tư bản mà con mình được dạy tại trung học sẽ theo chúng suốt đời. May là chúng giác ngộ cách mạng khi mình trả tiền cho đi học khoá về tài chánh.


Ngày nay sự sụp đỗ của Liên Xô đã chứng minh chủ nghĩa Marxít không áp dụng được vào thực tế nhưng các nhà trí thức vẫn tiếp tục trong các tháp ngà trí thức của họ, họ biến dạng cuộc đấu tranh giai cấp thành đấu tranh về giới tính, chủng tộc,.. đả phá lịch sử khi xưa. Hôm qua họ tung hô vạn tuế anh hùng nông dân, đấu tranh cho quyền campesino nhưng rồi khi nghe chính tai người em dâu, đồng chí từng sát cánh với Cesar Chavez, thì họ kéo tượng , xoá hết dấu vết như triết gia người Pháp Jacques Derida đưa ra chủ nghĩa Deconstruction.


Mình có kể vụ tổng thống Mitterand lên ngôi rồi ra các chương trình xã hội khiến Pháp quốc banh ta lông như ngày nay. Làm theo năng suất hưởng theo nhu cầu. Mình về Paris, gặp mấy đứa cháu, chả thấy đứa nào muốn mở công ty như mấy đứa cháu ở Hoa Kỳ. Mình có hai đứa cháu mới 30 tuổi đã thành triệu phú, giờ cứ đi lông bông tìm ý tưởng mới để thành lập công ty.


Vấn đề không nằm ở trí thông minh của con người. Mà ở độ rộng “cửa sổ” mà họ dùng để nhìn vào thực tế kinh tế. Nước Pháp không thiếu nhân tài. "Nước Pháp thiếu người phù hợp. Một quốc gia để các kỹ sư của mình ra đi sẽ làm suy yếu khả năng tự vệ." Một quốc gia để những người tốt nghiệp ngành nhân văn quản lý hệ thống của mình thậm chí không cần phải để các kỹ sư ra đi. Điều đó khiến họ trở nên vô dụng ở trong nước.


Có trên YouTube, 1 ông tàu nói khá hay, chế độ Hoa Kỳ đa số do các luật sư nắm quyền như Bill Clinton và vợ, Barack Obama, Al Gore,  Joe Biden, Kamala,… trong khi Trung Cộng thì do các kỹ sư năm quyền như Tập thị là kỹ sư hoá học. Cho nên chính quyền sửa sai khác nhau. Trung Cộng sai thì tìm cách sửa sai đi cho đúng hướng còn Hoa Kỳ thì mấy ông lãnh đạo cứ sợ bị thưa kiện nên lúc nào cũng lo chới với về luật lệ, phép tắc tỏng khi ông Trump thì là con buôn nên cái gì không làm ra tiền thì dẹp.


Pháp là quốc gia phát triển lớn duy nhất trên thế giới mà tầng lớp cầm quyền hầu như chỉ toàn là những người tốt nghiệp ngành nhân văn và luật. Những người này phải công nhận họ rất giỏi, biết nhiều, có văn hoá rất cao. Trường Quốc Gia Hành chính (ENA), Sciences Po, và các trường luật và nhân văn ưu tú đã đào tạo ra các công chức cấp cao, Ủy viên Quốc vụ viện, chánh văn phòng và Tổng thống Cộng hòa trong 50 năm. Và trong 50 năm đó, đất nước này đã tụt hậu.


Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đó là quy luật nhân quả. Quản lý một quốc gia có nghĩa là quản lý các hệ thống. Dòng chảy tài chính, dòng chảy hậu cần, dòng chảy thông tin, dòng chảy con người. Đó là đầu vào/đầu ra, nguyên tắc của một nền kinh tế cho một xí nghiệp hay một quốc gia. Đó là các vòng phản hồi. Đó là đo lường, tối ưu hóa, lặp lại. Đó chính xác là những gì một kỹ sư hoặc một doanh nhân làm trong cuộc sống hàng ngày. Còn Việt Nam thì có tư duy khác.


Một nhà văn, luật sư nhìn thấy một vấn đề và viết ra một bộ luật dài 200 trang. Một kỹ sư nhìn thấy một vấn đề và tìm cách xây dựng một hệ thống giải quyết nó. Nhà văn đo lường thành công bằng số trang đã viết ra. Kỹ sư đo lường thành công bằng kết quả có thể quan sát được. Pháp đã ban hành 400.000 quy định và 84.000 điều luật. Và xứ Phú Lăng Sa này đang hoạt động ngày càng kém hiệu quả. Không phải là thiếu luật pháp. Mà là quá nhiều luật pháp được viết ra bởi những người không hiểu các hệ thống mà họ tuyên bố đang điều chỉnh. Kiểu người Việt hay nói đả đảo Thiệu Kỳ mua cái gì cũng có, hoan hô Uncle Lake mua cái gì cũng xin phép.


Hệ thống lương hưu ngày nay là vấn đề nan giải của Pháp quốc để có thể xoay sở cải cách đất nước. Một kỹ sư xem xét tỷ lệ người lao động so với người nghỉ hưu (1,7:1), đường cong nhân khẩu học (tỷ lệ sinh là 1,56), thâm hụt tính toán bảo hiểm (khoảng cách 144 tỷ euro giữa đóng góp và nhu cầu), và kết luận rằng hệ thống này không khả thi về mặt toán học nếu không có cải cách cấu trúc. Đó là vấn đề toán học. Một sinh viên tốt nghiệp Trường Quốc gia Hành chính(ENA) xem xét cùng một vấn đề và đưa ra một bản cải cách tham số dài 900 trang, chỉ dịch chuyển vấn đề đi 3 năm và tạo ra 47 ngoại lệ. Bởi vì họ quản lý sự cân bằng chính trị, chứ không phải hệ thống. Cho nên người Pháp về hưu ở tuổi 62 trong khi người đức về hưu ở tuổi 67.


Hệ thống chăm sóc sức khỏe cũng là một nổi lo âu lớn nhất. Một kỹ sư xem xét các khoản đầu vào (856 tỷ euro chi tiêu cho bảo trợ xã hội, 32% GDP), các khoản đầu ra (xếp hạng thứ 16 của WHO, các vùng thiếu dịch vụ y tế, phòng cấp cứu quá tải, thời gian chờ đợi 6 tháng để được khám chuyên khoa), và kết luận rằng vấn đề nằm ở hiệu quả của hệ thống, chứ không phải số tiền đầu tư. Một sinh viên tốt nghiệp trường ENA kết luận rằng cần phải đầu tư thêm tiền. Bởi vì anh ta nhầm lẫn giữa việc chi tiêu với việc giải quyết vấn đề.


Giáo dục là nền móng giúp đất nước cải cách trong tương lai. Một kỹ sư nhìn vào kết quả PISA (xếp hạng 23 và liên tục giảm), so sánh chúng với ngân sách (khoản chi tiêu lớn nhất của nhà nước), và tìm kiếm những sai sót trong quy trình. Một sinh viên tốt nghiệp trường École Nationale d'Administration (ENA) thành lập một ủy ban, viết một báo cáo dài 300 trang, và đề xuất một cuộc cải cách chương trình giảng dạy mà sẽ bị đảo ngược bởi cuộc cải cách tiếp theo.


Nhà ở cho dân chúng ở các thành phố lớn là vấn đề nan giải của Pháp từ khi đệ nhị thế chiến kết thúc. Một kỹ sư xem xét nguồn cung (287.000 ngôi nhà được xây dựng mỗi năm), nhu cầu (cần 400.000 đến 500.000 ngôi nhà), xác định các điểm nghẽn (tiêu chuẩn xây dựng, chậm trễ cấp phép, khiếu nại có hệ thống, quy hoạch phát triển đô thị địa phương hạn chế), và đề xuất loại bỏ chúng. Một người tốt nghiệp Trường Quốc gia Hành chính (ENA) tạo ra một ưu đãi thuế bổ sung (Pinel, Denormandie, MaPrimeRénov) làm tăng thêm sự phức tạp mà không giải quyết được vấn đề cốt lõi. Thật ra không chỉ Pháp quốc mà cả âu châu ngày nay.


Mô hình luôn giống nhau. Một vấn đề mang tính hệ thống được giải quyết bằng một phản hồi bằng văn bản. Một lớp quy định được thêm vào thay vì đơn giản hóa hệ thống. Một cơ quan được thành lập thay vì loại bỏ điểm nghẽn. Các trang giấy được tạo ra thay vì kết quả. Pháp quốc đã sinh ra một chế độ quan liêu từ năm 1974 đến nay, tạo dựng một cấu trúc hành chánh, xã hội khiến các cuộc cải cách xã hội, chính trị, kinh tế có thể thực hiện. 


Có thể một cuộc chiến tranh mới, khiến con người sẽ nương tựa và hy sinh các tư lợi thì mới có thể thay đổi tình hình. Mình nhớ dạo khủng bố 9/11, tinh thần người Mỹ rất thống nhất, không ai xem người kia là dân chửi hay Ma gà mà là người Mỹ, muốn làm cái gì cho cộng đồng và đất nước.


Hãy nhìn vào những quốc gia hoạt động hiệu quả. Singapore, mà mình có ghé tháng 12 vừa rồi, đã được điều hành bởi các kỹ sư kể từ thời Lý Quang Diệu. Nước này có một trong những GDP bình quân đầu người cao nhất thế giới, dịch vụ công cộng đẳng cấp thế giới và hầu như không có tham nhũng. Trung Quốc cũng được điều hành bởi các kỹ sư. Tập Cận Bình là một kỹ sư hóa học. Bảy trong số chín thành viên của Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị đều có bằng kỹ sư hoặc khoa học. Người ta có thể chỉ trích hệ thống chính trị của Trung Cộng, nhưng năng lực hệ thống là không thể phủ nhận. Israel là một quốc gia của các kỹ sư và doanh nhân. Có nhiều công ty khởi nghiệp trên đầu người nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác trên thế giới. Cali ngày nay cũng lâm vào tình trạng này khiến bế tắc bởi chế độ quan liêu.


Sáng nay, mình đọc bài báo về Nam Hàn thì được biết có trên 2 triệu cửa hàng nhỏ bị đóng cửa vì nền kinh tế, xã hội đã thay đổi khá nhiều, sinh con đẻ cái ít nhất thế giới, cạnh tranh bới các công ty Trung Cộng như Nemu, bán hàng rẻ và giao tận nhà. Chúng ta đang sống ở thời đại đổi thay mà nếu không có một cấu trúc hành chính luật pháp uyển chuyển để thay đổi, cải tiến là ngọng.


Ở Pháp, Emmanuel Macron là một thanh tra tài chính. Những người tiền nhiệm của ông: Hollande, tốt nghiệp Trường Quốc gia Hành chính (ENA). Sarkozy, một luật sư. Chirac, cũng tốt nghiệp ENA. Mitterrand, một luật sư và một nhân vật văn học. Chúng ta đã trao chìa khóa cỗ máy cho những người chưa bao giờ chế tạo một cỗ máy nào trong đời. Và chúng ta ngạc nhiên khi cỗ máy bị hỏng.


Và điều bi thảm nhất là Pháp sản sinh ra một số kỹ sư và nhà khoa học giỏi nhất thế giới. Các trường lớn như Polytechnique, Centrale, Mines ParisTech, École Normale Supérieure (ENS), CNRS. Những bộ óc đẳng cấp thế giới. Những người đang rời đi. Bởi vì hệ thống không cho họ quyền ra quyết định, không có không gian để xoay xở, và bắt họ phải tuân theo những tiêu chuẩn do những người không hiểu rõ công việc của mình đặt ra. Mình có cô bạn đầm kể là ông chủ cô ta là người Pháp, kỹ sư phải bò qua mỹ thành lập công ty và trở thành gần tỷ phú, còn ở pháp thì chắc chỉ ngồi chơi xơi nước.


Chúng ta đang chứng kiến ​​sự kết thúc của hệ thống này. Trí tuệ nhân tạo (AI) sẽ khiến việc che giấu sự bất tài mang tính hệ thống đằng sau những thuật ngữ pháp lý trở nên bất khả thi. Khi một tác nhân AI có thể kiểm toán hiệu quả của từng euro được chi tiêu trong thời gian thực, khi người dân có thể ngay lập tức so sánh hiệu quả hoạt động của quốc gia mình với các nước láng giềng, khi tính minh bạch trở thành cấu trúc, thì màn khói văn chương sẽ không còn hiệu lực nữa. Chúng ta thấy DOGE của ông Elon Musk đã trong tích tắc cho biết thất thoát mỗi cơ quan là bao nhiêu.


Sẽ đến lúc các kỹ sư và doanh nhân nắm quyền điều hành như tường hợp Hoa Kỳ với ông Trump. Các luật sư ra toà tìm cách trì hoãn cuộc tranh cãi, kéo dài thời gian để có thêm tiền và cuối cùng chỉ đi đến thoả thuận, bỏ tiền vào túi. Chúng ta sẽ nhìn lại 40-50 năm qua đúng như bản chất của nó: một sự phá sản về trí tuệ. Không phải là phá sản về trí thông minh, nước Pháp có rất nhiều người tài giỏi. Nhưng đó là hậu quả thảm khốc của việc trao quyền điều hành cho những người lẽ ra nên ở lại trong lĩnh vực chuyên môn của họ: lý thuyết thuần túy, văn học, luật pháp, và chắc chắn không phải quản lý các hệ thống lẽ ra phải được quản lý bởi khoa học, kỹ thuật, lẽ thường, dữ liệu và tính hợp lý.


Khi xưa đi học trung học, một học sinh ban B (toán) có thể học thêm về triết học, truyện Kiều, nhạc lý nhưng một học sinh ban C (nhân văn) thì chắc chắn không thể tính được thời gian bắn một trái hoả tiễn lên cung trăng. Vì vậy nói chuyện với bạn bè ở âu châu, có người rất thích ông Trump. Lý do ông ta là con buôn, cái gì lợi thì làm còn không thì dẹp đỡ tốn tiền bớt đau khổ.


Pháp có hai vấn đề rất đặc thù (gần như độc nhất vô nhị trong OECD) đã tồn tại lâu dài và ăn sâu vào ý thức quốc gia: "Đạo đức" bình đẳng (không thực sự bình đẳng) bắt nguồn từ Cách mạng Pháp và tư tưởng của Jean-Jacques Rousseau, coi trọng việc hạn chế sự chênh lệch và thành công cá nhân trong việc duy trì bình đẳng. Trong suốt thế kỷ 19 và 20, ý tưởng này đã phát triển thành kỳ vọng về sự bình đẳng cụ thể về điều kiện (và không chỉ còn là quyền và cơ hội), được củng cố bởi nhà nước phúc lợi và văn hóa thiếu tin tưởng đối với giới tinh hoa.


Ngược lại Hoa Kỳ là xứ bất bình đẳng, người ta tôn thờ các tên giàu có, thành công về kinh tế. Họ khuyến khích con cháu lập nghiệp. Ở Pháp, hỏi 10 người Pháp thì có đến 7 người biết Susan Sontag là người Mỹ. Trong khi ở Hoa Kỳ chả thằng tây nào biết bà Sontag là ai cả.


Kết quả là sự thiếu động lực để thành công, gánh nặng thuế cao đối với những người năng suất nhất, xu hướng hướng tới sự đồng nhất hơn là sự xuất sắc, và… sự bùng nổ của các ngành khoa học nhân văn và xã hội nổi tiếng, hoàn toàn dành riêng cho việc nghiên cứu sự bất bình đẳng (thực tế hoặc tưởng tượng)!


Rào cản gần như không thể xuyên thủng giữa hai mô hình xuất sắc phát triển song song: các ngành khoa học (sinh viên tốt nghiệp trường École Polytechnique, kỹ sư, v.v.). Các ngành nhân văn (sinh viên tốt nghiệp trường École Normale Supérieure, triết gia, công chức cấp cao). Sự chuyên môn hóa này tạo ra những cá nhân có thể rất giỏi trong lĩnh vực của họ nhưng thường cảm thấy không thoải mái khi hoạt động ngoài lĩnh vực đó, với những "ngôn ngữ trí tuệ" khác nhau không thể giao tiếp tốt với nhau.


Mình lấy thí dụ cá nhân. Khi xưa đi học ở Paris thì mình chỉ được dạy vẽ đẹp, đọc sách vớ vẩn, có những ý nghĩ táo bạo nhưng khó thực hiện. Sang Thuỵ SĨ làm việc thì họ chú trọng về kỹ thuật xây cất thì mình ngọng chả biết gì vì chỉ biết vẽ cho đẹp. Qua Anh quốc mình cũng thấy thua đám làm chung vì hiểu biết kỹ thuật của họ về xây cất rất rành hơn mình. Khi vẽ một chi tiết để xây cất thì họ rất giỏi nhưng không có khả năng tạo những ý tưởng như mình.


Khi mình bắt đầu làm việc cho mình, đi thầu thì mới hiểu tại công trường, cách lắp ráp, xây dựng, mới bắt đầu tính toán, chi tiết về thợ thuyền hành chánh, thuế má chớ ở Pháp thì tuyệt nhiên chỉ biết vẽ như một kẻ mộng du. Cho nên kiến trúc sư ở Hoa Kỳ biết nhiều vấn đề hơn kiến trúc sư được đào tạo bên pHáp. Có lẻ vì vậy ít có kiến trúc sư pháp nổi tiếng quốc tế ngoài ông Jean Prouvé, kỹ sư rồi kiêm kiến trúc sư.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Câu chuyện tình già 3 giờ sáng

Đi Tân Gia Ba chơi với Bà cụ và đồng chí gái thì rất cảm động khi nghe bà cụ kêu “đẹp quá con hỉ”, kêu gặp lại mình như trẻ hơn 10 tuổi. Trong chuyến đi mình có đọc được một câu chuyện về một người sở tại lớn tuổi, bà vợ qua đời, để lại ông một cuộc sống vắng vẻ, buồn chán. Xin tóm tắc như sau:

Người đàn ông goá vợ, mỗi ngày ra quán cơm ngồi ăn một mình trong nổi cô đơn trống vắng khi người vợ đã qua đời. Khi chúng ta mất đi mới quý sự hiện diện của người bạn đời

 Tôi sống ở Bukit Ho Swee. Khu tập thể cũ. Loại HDB sơn màu pastel đã phai, hành lang hẹp đến mức hàng xóm nghe được cả tiếng bạn hắt xì. Ở đây yên tĩnh. Không phải kiểu yên bình. Mà là kiểu ai ở nhà nấy, đóng cổng sớm, không ai dây với ai. Nghe kể là 80% căn hộ ở Tân gia Ba thuộc của chính phủ nên mua hay thuê rẻ.

Dưới nhà có một quán cà phê. Chẳng có gì đặc biệt. Ghế nhựa, đèn huỳnh quang chói mắt. Một quán zi char, một quầy nước, một quán cơm bình dân, và một dì bán bánh mì kaya buổi sáng. Loại chỗ mà khách du lịch sẽ chẳng bao giờ tìm thấy, còn người Singapore thì đi ngang qua mỗi ngày mà không buồn nhìn. Gia đình mình có trải nghiệm, ăn trong vài quán bình dân kiểu này nhưng kêu thức ăn đều qua điện thoại di động. Được cái là thức ăn ngon, hỏi khách sạn thì họ chỉ đến mấy chỗ này. Đến tân Gia Ba hay mưa mùa đó nên cầm ô đi vòng vòng gần khách sạn.

Tôi bắt đầu để ý tới ông ấy khoảng một năm trước. Tối nào cũng vậy. 6 giờ 30. Cùng một bàn. Cùng một góc, quay mặt về phía cái TV chẳng ai xem. Ông ngồi xuống, gọi một ly kopi-o kosong và một dĩa cơm. Lúc nào cũng là cơm bình dân. Lúc nào cũng giống nhau: một món mặn, một món rau. Không thêm thắt. Ông ăn chậm. Không phải vì muốn thưởng thức, mà vì ăn xong rồi cũng chẳng biết đi đâu nữa.

Ăn xong, ông không về. Ông cứ ngồi đó, nhìn xuống mặt bàn. Thỉnh thoảng nhìn người qua lại. Thỉnh thoảng chỉ ngó hai bàn tay của mình. Ông chủ quầy nước sẽ tự động châm thêm kopi cho ông, không cần hỏi. Kiểu 1 thỏa hiệp im lặng được xây bằng nhiều năm, dù chẳng biết tên nhau.

Một tối, tôi xuống mua đồ ăn mang về, quán gần như trống trơn. Chỉ có ông ấy, tôi, và ông chủ quầy nước đang lau quầy. Tôi ngồi cách hai bàn. Vừa ăn vừa lướt điện thoại. Như ai cũng vẫn làm. Rồi tôi nghe thấy gì đó. Rất nhỏ. Gần như không có. Nhưng trong một quán cà phê trống lúc 8 giờ tối, bất cứ âm thanh nào bạn cũng nghe được.

Ông đang nói chuyện. Với cái ghế trống phía đối diện. Không lớn tiếng. Không điên loạn. Chỉ là đang nói chuyện. Giọng điệu của người nói với một người từng ngồi đó. “Hôm nay nóng quá ha. Bà lúc nào cũng nói tôi uống nhiều nước. Tôi uống rồi mà.”  Ông ngừng lại, như chờ ai trả lời. “Con cá hôm nay cũng được. Bà sẽ nói mặn quá. Cái gì trong mắt bà cũng mặn hết.” Tôi đặt điện thoại xuống.

Ông nói chuyện với cái ghế đó suốt mười phút. Về thời tiết. Về đồ ăn. Về một chương trình trên Channel 8 ông xem chiều nay. Những chuyện bình thường. Chuyện vụn vặt hằng ngày. Kiểu chuyện chỉ kể cho người đã cùng mình đi qua cả đời. Nói xong, ông gấp khăn giấy, đặt lên dĩa, rồi lại ngồi đó. Im lặng. Hai tay đặt trên bàn. Như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc, và giờ họ chỉ ngồi cạnh nhau. Kiểu như những cặp vợ chồng già vẫn làm. Tôi không rời mắt được. Mà cũng không dám nhìn thẳng. Tôi cứ giả vờ ăn, nhưng trong ngực như có cái gì đó vừa rạn nứt ra.

Đêm nào ông cũng đến. Tôi bắt đầu để ý kỹ hơn. Thứ Hai. Kopi-o kosong. Cơm bình dân. Ghế trống. Thứ Ba. Vẫn vậy. Thứ Tư. Vẫn vậy. Thứ Năm…ông gọi hai ly kopi. Đặt một ly bên kia bàn. Không hề động tới. Để nó nguội lạnh. Đêm đó tôi chuyển bàn. Không có kế hoạch. Không chuẩn bị câu nào. Tôi chỉ bưng dĩa cơm sang ngồi ngay bàn bên cạnh. Đủ gần để mở lời. Đủ xa để nếu cần thì vẫn giả vờ như chẳng quen.

Chú, cơm bình dân ở đây cũng được ha?” Ông ngẩng lên, ngạc nhiên. Như thể quên mất rằng vẫn có người nhìn thấy ông. “Cũng được. Nhưng hồi trước ngon hơn. Cô bán trước…wah, thịt kho tàu của cổ. Vợ tôi lúc nào cũng gọi gấp đôi phần.” Lần đầu tiên ông nhắc đến bà với một người lạ. Có lẽ cũng là lần đầu ông nói chuyện đàng hoàng với ai đó trong quán này sau rất lâu.

Ông tên là Tân. Bảy mươi tám tuổi. Sống tầng chín. Cùng block với tôi. Ở đó từ năm 1970, ngay sau khi kampung cũ bị dỡ sau vụ cháy. Nuôi ba đứa con trong một căn hộ ba phòng. Lái xe buýt cho SBS suốt ba mươi lăm năm. Nghỉ hưu năm 2003. Vợ ông mất hai năm trước. Đột quỵ. Nhanh. Bà đang ở chợ Beo Crescent một buổi sáng, mua ikan bilis thì ngã xuống ngay cạnh sạp rau. Xe cấp cứu tới SGH thì bà đã đi rồi.

“Bà đi chợ mỗi ngày đó. Ngày nào cũng đi. Mưa cũng đi. Tôi nói, ‘Aiyah, hôm nay đừng đi nữa.’ Bà nói, ‘Vậy tối nay ông ăn gì?’ Ông cười khi kể. Nụ cười như được giữ lại bằng những sợi chỉ mỏng manh.

Bà đi rồi, tôi chẳng biết làm gì. Năm mươi hai năm bà nấu cho tôi. Giặt đồ. Nhắc tôi uống thuốc. Tôi còn không biết bật máy giặt sao nữa. Năm mươi hai năm mà tôi không tự giặt nổi quần áo mình.”Ông tự học. Bằng YouTube. Ở tuổi bảy mươi tám. Thằng cháu trai chỉ cho ông một lần, dịp Tết Âm lịch…lần cuối cùng có ai đến thăm. Giờ ông thức lúc 2 giờ sáng xem video nấu ăn vì không ngủ được, mà căn nhà thì quá yên tĩnh.

Anh biết cái gì tệ nhất không? Không phải nấu ăn. Không phải dọn dẹp. Tệ nhất là giờ ăn tối. Mỗi tối, 6 giờ, bà ngồi ở bàn bếp. Hai đứa ăn với nhau. Nói chuyện tào lao. Than phiền hàng xóm. Cười những chuyện cũ rích. Giờ tôi ngồi đó, cái ghế trống. Nhà yên đến mức tôi nghe rõ tiếng kim đồng hồ.

Đó là lý do ông xuống quán cà phê. Không phải vì đồ ăn. Mà là vì tiếng người. Vì âm thanh của những người khác đang sống. Bởi trên căn hộ phía trên, mọi thứ như một bảo tàng của người đã mất, và sự im lặng ở đó là kiểu im lặng khiến người ta quên rằng mình vẫn còn thở.

Tôi hỏi về con cái ông. Ông im lặng. Một khoảng im dài. “Con trai tôi ở KL. Đi làm. Thỉnh thoảng gọi. Chắc một tháng một lần. Rất nhanh. ‘Ba, ba khỏe không?’ ‘Khỏe.’ ‘Rồi, bye.’ Vậy đó. Con gái…ở Woodlands. Xa. Nó có gia đình riêng. Hai đứa nhỏ. Bận. Tôi hiểu. Ở Singapore mà. Lần cuối tôi gặp nó là dịp Thanh Minh. Đi nghĩa trang chung. Xong rồi thôi.”

Còn cháu ngoại, cháu nội thì sao chú?” “Thằng cháu đó hả. Nó đang đi nghĩa vụ quân sự. Nó nhắn tin chúc mừng sinh nhật tôi vào tháng Chín. Nhầm tháng. Sinh nhật tôi là tháng Ba.” Ông cười. Nhưng không phải kiểu buồn cười.

Tôi không trách tụi nó. Cuộc sống Singapore mà. Ai cũng bận. HDB mắc. Con cái thì học thêm. Công việc thì tăng ca. Làm xong hết mấy thứ đó, còn thời gian đâu nữa. Tôi hồi đó cũng vậy. Mẹ tôi…tôi gửi bà vô viện dưỡng lão ở Yishun. Nói cuối tuần ghé. Mà lâu lâu lại bận. Bà không nói gì. Nhưng giờ tôi hiểu cái mặt bà lúc đó muốn nói gì rồi.”

Ông nhìn sang cái ghế trống. “Giờ tôi là người ngồi chờ. Buồn cười ha. Đời đúng là vòng tròn.” Tôi bắt đầu ngồi với ông. Không phải tối nào. Nhưng đa phần tối. Tuần ba, bốn lần, tôi xuống lúc 6 giờ 30, mua đồ ăn rồi ngồi vào bàn của ông. Có lúc nói chuyện. Có lúc chỉ ăn trong im lặng. Cả hai cùng nhìn cái TV chẳng ai xem, ăn cơm bình dân, chỉ đơn giản là có mặt ở đó.

Ông kể tôi nghe chuyện đi lái xe buýt hai mươi năm. Cùng một tuyến: Bukit Merah tới Tampines. Ông thuộc mặt khách quen. Cô dì lúc nào cũng chuẩn từng đồng lẻ. Đám học sinh chạy hộc tốc bắt xe ở Queenstown. Một cô gái trẻ đi xe mỗi sáng suốt ba năm, rồi tự nhiên biến mất…tới giờ ông vẫn tự hỏi không biết đời cô ấy rẽ đi đâu.

Ông kể về vợ mình. Cách bà trả giá với ông bán cá ở chợ Beo Crescent mỗi sáng chỉ vì hai chục xu. Cách bà cất tất cả phong bao lì xì Tết trong một cái hộp thiếc dưới gầm giường…bốn mươi năm tiền lì xì không mở ra đếm. Cách bà ngân nga mấy bài hát tiếng Phúc Kiến khi nấu ăn mà không hề biết mình đang hát.

Tôi nhớ nhất là tiếng bà ngân nga. Anh biết không, khi một người ở bên mình mỗi ngày, mình không còn nghe họ nữa. Rồi họ đi. Tự nhiên cái im lặng ồn ào kinh khủng.”

Một tối thứ Năm, ông không đến. 6 giờ 30. 7 giờ. 7 giờ 30. Bàn của ông trống trơn. Tôi lên nhà. Tầng chín. Gõ cửa. Không ai trả lời. Tôi gõ thêm lần nữa. Cửa mở. Ông mặc áo ba lỗ, quần đùi. Mắt đỏ. Trên tay cầm một khung ảnh.

Chú khoẻ chứ? Hôm nay chú không xuống.”

“Hôm nay là sinh nhật bà.” Ông đưa tôi xem tấm hình. Một người phụ nữ trẻ, mặc sườn xám đỏ, cười rạng rỡ. “Năm 1971. Năm đầu tụi tôi cưới nhau.” Cả ngày ông ở trong nhà. Ngồi nhìn hình. Nói chuyện với bà. Nấu món bà thích nhất, cá hấp gừng với xì dầu, rồi bày lên bàn.

Hai cái dĩa. Hai chén cơm. Hai đôi đũa.

Năm nào tới sinh nhật bà tôi cũng nấu cho bà. Tôi biết bà không còn ở đây. Nhưng tay tôi vẫn nhớ bà thích ăn thế nào. Gừng phải xắt thiệt mỏng. Xì dầu không được nhiều. Nếu tôi ngừng nấu, thì chẳng còn ai trên đời nhớ được bà thích ăn cá thế nào nữa. Vậy là bà mất luôn thiệt rồi.”

Tôi ngồi xuống. Hai chú cháu ăn với nhau. Cá rất ngon. Gừng mỏng. Xì dầu vừa miệng. Đêm đó về đến nhà, tôi gọi cho mẹ. Bình thường hai mẹ con nói chuyện khoảng tuần một lần. Ngắn gọn. “Má ăn cơm chưa?” “Ăn rồi.” “Vậy ha.” “Ừ.” Như kịch bản học thuộc lòng. Nhanh gọn, kiểu Singapore.

Nhưng tối đó tôi nói lâu hơn. Ba mươi phút. Tôi hỏi má về một ngày của má. Má nấu gì. Hàng xóm dưới nhà còn chơi mạt chược tới nửa đêm không. Lúc đầu má có vẻ ngạc nhiên. “Sao hôm nay con hỏi nhiều vậy? Con có chuyện gì không?” “Con không sao, má. Chỉ muốn nói chuyện thôi.”

Đầu dây bên kia im lặng một chút. Rồi má tôi nói một câu đã rất lâu tôi không nghe. “Má mừng vì con gọi. Nhà dạo này yên lắm.” Nhà dạo này yên lắm. Y chang câu ông Tân nói. Cùng những chữ đó. Cùng cái tông giọng đó. Chỉ khác người.

Ông Tân vẫn đến quán mỗi tối. 6 giờ 30. Bàn trong góc. Kopi-o kosong. Cơm bình dân. Tôi cũng ngồi với ông hầu hết các tối. Trở thành thói quen. Thỉnh thoảng ông chủ quầy nước rảnh tay cũng qua ngồi chừng mười phút. Có hôm dì bán zi char gửi sang thêm một đĩa đồ ăn.

Cho chú Tân, nói là quán mời.”

Một cái bàn nhỏ ở quán cà phê Bukit Ho Swee. Đôi khi ba, bốn người. Đa phần là hai. Đó là cả thế giới của ông bây giờ.

Tuần trước, ông nói một câu mà tới giờ tôi vẫn không ngừng nghĩ tới.

Anh biết không, hồi đó tôi lái xe buýt. Mỗi ngày tôi chạy ngang qua bao nhiêu người. Hàng ngàn. Tôi thấy họ nhưng chẳng biết họ là ai. Giờ tôi già. Tôi ngồi đây. Người ta đi ngang qua. Họ thấy tôi mà chẳng biết tôi là ai. Cũng vậy thôi. Chỉ là bây giờ tôi là người ngồi ở trạm xe buýt.”

Ông nhấp một ngụm kopi.

Còn anh. Anh ngồi xuống. Anh ăn với tôi. Anh nghe một ông già nói tào lao về vợ, về xe buýt, về con cá. Không ai bắt anh làm vậy. Nhưng anh làm. Và tôi muốn nói với anh…đây là điều quan trọng nhất có người làm cho tôi từ ngày bà mất tới giờ.”

Tôi không biết trả lời sao. Chỉ nói: “Mai, giờ này nữa hả chú?

Giờ này chứ đâu. Tôi còn chỗ nào để đi đâu.”

Ông cười. Lần này là nụ cười thật sự.

Đó là câu chuyện của ông. Và từ khi đọc xong, tôi không còn như trước nữa.

Điều tôi rút ra là:

Ba mẹ chúng ta sẽ không nói với chúng ta là họ cô đơn. Họ sẽ không bảo, “Nhà im lắm.” Họ sẽ không thú thật là họ đang nói chuyện với một cái ghế trống trong bữa tối. Họ sẽ chỉ nói, “Má/ba khoẻ.” Họ sẽ nói, “Đừng lo.” Họ sẽ nói, “Con bận mà, không sao, để lần sau.

Nhưng “lần sau” rồi lần sau thành tháng sau rồi tháng sau thành Tết rồi năm sau và năm sau….

Rồi một ngày, chính chúng ta sẽ là người ngồi ở quán cà phê, nói chuyện với cái ghế trống, ước gì có ai ngồi xuống với mình. Chúng ta không cần phải bay về nhà. Không cần một cử chỉ hoành tráng. Không phải sửa hết mọi thứ. Chỉ cần gọi. Nói chuyện lâu hơn hai phút. Hỏi hôm nay họ ăn gì. Hỏi về hàng xóm. Hỏi những chuyện không đầu không đuôi. Để họ có người mà kể.

Hoặc tốt hơn nữa…nếu có thể, hãy bước xuống nhà. Đi tới quán cà phê. Ngồi với họ. Ăn dĩa cơm bình dân đó. Xem cái TV chẳng ai để ý. Không biết nói gì cũng không sao. Chỉ cần có mặt ở đó. Vì sẽ đến một ngày cái ghế đó trống thật sự. Và chúng ta sẽ ước gì được nghe họ than món cá mặn thêm một lần nữa. Đừng đợi tới khi cái ghế trống rồi mới nhận ra trước đó nó đầy ắp. Tối nay, hãy ngồi xuống cạnh ai đó.

Câu chuyện nói về người già như mình, từ từ con cháu dọn ra riêng, lủi thủi còn hai vợ chồng. Nhưng rồi một ngày sẽ đến, người chồng hay người vợ ra đi trước, để lại nổi trống vắng của cuộc đời. Chúng ta khi xưa bận con cái, công ăn việc làm nên không có thời gian để ý đến cha mẹ rồi khi có chút thời gian thì cha mẹ đã vắn số, để rồi có người kêu đổi thiên thu để thấy nụ cười của mẹ.

Như ông Tân, vợ chết sớm, chả biết làm gì ngoài sự trống vắng. Ông ta xuống quán ăn để khẳng định mình là có mặt trên cỏi đời vì thức ăn không ngon như vợ nấu nhưng cũng phải ăn vì lo sợ cái im lặng ồn ào trong căn hộ của mình. Mỗi tuần mình cố gắng nói chuyện với bà cụ ở Đà Lạt. Cố nhìn mụ vợ, ôm mụ mỗi ngày vì biết đâu một ngày nào đó, sẽ không còn thấy nhau. Câu chuyện hơi tiêu cực nhưng cũng khiến mình suy nghĩ về cuộc đời.

Đi chơi mà đọc câu chuyện thật về cuộc đời nên hơi buồn. Nghĩ lại thì bà vợ của ông này hên là đi sớm, trước ông ta. Vì nếu ông ta đi trước thì bà ta còn buồn hơn cả ông chồng. Mình thấy bố vợ mình qua đời sớm nên mẹ vợ loay hoay buồn vì không có ai cãi nhau hàng ngày. Cái may đến là trả nhớ về không. Như ông anh vợ nói là may mẹ trả nhớ về không, giúp con cháu từ từ quen với cảnh xa mẹ và quên mẹ dần dần nên khi mẹ qua đời, con cháu bớt đau khổ. Vì đã quen xa cách mẹ vài năm trước, không nhận ra con cháu.

Nàng trao một nữa nỤ cười

Làm Ta mất một đời làm ô-sin

https://youtu.be/BlRdyclVzzg

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Cúng Táo Tây Táo Da Đỏ

 Hôm kia, 23 âm lịch nên mình làm một mâm cúng ông Táo về trời. Chỉ cúng chè xôi và trái cây vì sợ ông bà Táo bị cao máu, cao mỡ, bay không nổi về trời, để báo cáo tình hình gia đình lên thiên đình, để tâu cho tốt tốt, hảo hảo. Vợ mình thích xôi bắp và chè khoai môn nên chạy ra tiệm Chè Hiển Khánh, mua 3 đĩa xôi và 3 chén chè thêm bánh ú và trái cây ngũ quả. Cái này thì dễ vì đem trong vườn về, nào là cam, quýt, bưởi, bơ Hass, mía là xong.


Đi vườn về, mình tắm gội cho sạch mình, lấy dầu nhị thiên đường xoa xoa nơi mặt cho thơm mùi linh thiêng đế bơ. Thắp hương, lòng thành khẩn, mình cầu nguyện:
Nam Mô A Di Đà Phật! Boong, gõ cái chuông cho nó ngân lên để đưa tâm hồn mình về nơi xa vắng rồi hít một hơi dài, chậm rãi khấn:
Kính lạy Ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân !
Tín chủ con là Sơn Đen, vợ là đồng chí gái. Ngụ tại Quận Cam, tiểu bang California, xứ Hiệp Chủng Quốc. Sau đó mình hít sâu vào rồi khấn tiếp: Nhằm ngày 23 tháng Chạp, tín chủ chúng con thành tâm, sửa biện hương hoa phẩm vật, xiêm hài áo mũ, nghi lễ cung trần, dâng lên trước án, dâng hiến Tôn Thần, đốt nén tâm hương dốc lòng bái thỉnh. Đến đây thì mình ngưng, thở một cái để lấy hơi, ép phình bụng ra.
Chúng con kính mời Ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân giáng lâm trước án thụ hưởng lễ vật. Năm nay chúng con sợ các ngài bị cao máu, cao mỡ nên chỉ cúng chay. Phỏng theo lệ cũ, Ngài là vị chủ, Ngũ Tự Gia Thần, soi xét lòng trần, Táo Quân chứng giám. Sau đó mình gõ cái chuông một cái boong cho nó ngân xa xa.
Trong năm sai phạm, các tội lỗi lầm, cúi xin Tôn Thần, gia ân châm chước. Ban lộc ban phước, phù hộ toàn gia, trai gái trẻ già, an ninh khang thái.
Giãi tấm lòng thành, cúi xin chứng giám.
Cẩn cáo. Đánh ba tiếng chuông boong boong boong
Mụ vợ đang tập đàn Mùa Xuân đầu Tiên của Văn Cao, đệm theo tiếng chuông ngân của mình tạo thành một dung dịch trầm bổng linh thiêng, bổng nhiên nói thổ thần đất đai là Mễ, còn ông bà Táo có thể là mỹ, anh khấn tiếng Việt thì bố thằng mễ, con mỹ nào hiểu. Thế là mình phải khấn lại bằng tiếng mễ: 

¡Buda Namo Amitabha! Nos inclinamos respetuosamente ante el Señor de la Cocina, el Dios del Hogar.
Su humilde servidor, Son Den, alias Pintura negra, Mi esposa es camarada. 
Residente en el Condado de Orange, California, Estados Unidos
El día 23 del duodécimo mes lunar, nosotros, sus humildes servidores, preparamos con sinceridad incienso, flores, ofrendas, túnicas, sombreros y artículos ceremoniales, presentándolos ante el altar, ofreciéndolos al Venerable Dios, quemándolos con sincera devoción y ferviente súplica. Lúc này mình thuở một tí để nhớ dịch ra sao từ việt ngữ ra mễ ngữ. Rồi gõ cái chuông boông, hít một hơi dài rồi khấn tiếp.
Invitamos respetuosamente: Al Señor de la Cocina, el Dios del Hogar, a descender ante el altar y participar de las ofrendas. Este año, tememos que las deidades puedan sufrir de hipertensión y colesterol alto, por lo que solo ofrecemos comida vegetariana. Siguiendo la antigua costumbre, tú eres el maestro, los Cinco Dioses del Hogar, que examinan los corazones de los mortales, el Dios de la Cocina que da testimonio.
Por cualquier transgresión o error cometido durante el año, suplicamos humildemente a Dios Venerable que muestre misericordia e indulgencia. Conceda bendiciones y buena fortuna, proteja a toda la familia, jóvenes y ancianos, hombres y mujeres, y asegure la paz y la prosperidad.
Expresamos nuestra sincera devoción y solicitamos humildemente su testimonio.
Respetuosamente presentado. Rồi mình gõ 3 tiếng chuông như báo táo Mễ là xong, terminado. Comida. Trong khi đồng chí gái hát rồi dập diều mùa xuân én về,…

Đợi hương tàn, mình nằm ngay ghế sa-lông, theo mùi hương trầm, nghĩ vớ vẩn. Càng suy nghĩ mình càng thấy văn hoá của người Việt, dựa hoàn toàn theo mấy anh ba tàu. Bên tàu thì họ có thờ 3 ông thần trong nhà: Thổ kỳ, Thổ công và Thổ địa, dựa theo Lão giáo. Người Việt mình bị đô hộ lâu ngày, đói anh hùng nên cứ vớ chuyện của thiên hạ, làm của mình, chỉ chế lại cho hợp với hoàn cảnh thành hai ông Táo và bà Táo.
Hôm trước, có người gửi cho mình những bản đồ Việt Nam theo các thời đại từ ngay lập quốc nên có gửi cho thầy Hồ Thanh Tâm, dạy sử địa mình và trường Võ Bị Quốc Gia. Thầy công nhận là một công trình nghiên cứu công fu. Thì như mình đoán, Hai Bà Trưng dấy quân ở Động Đình Hồ, nằm ở xứ Tàu, cả mấy ngàn cây số về phía bắc biên giới Việt Nam thời đó. Mỗi năm, dân Việt Nam cứ thờ phụng hai bà, Phù đổng thiên vương, Triệu Đà, vua Hùng,..., vô hình trung là thờ tàu, hèn chi 2000 năm nay không thoát nổi sự nô lệ của người Hoa. Mất đất thì còn có thể lấy lại còn mất văn hoá thì vô phương.
Vấn đề là mình có cả gan từ chối, thoát ly khỏi những vướng mắc về tâm linh của tổ tiên để lại vì sợ mang tội bất hiếu với tổ tông. Nếu không làm thì con cháu mình không bao giờ tìm được sự thật về bản thể của mình để có thể vươn lên cùng thế giới. Đó là tình trạng khó xử của người Đài Loan, bị binh lính của Tưởng Giới Thạch, chiếm đóng từ năm 1949 đến nay, xây dựng mô hình xã hội văn hoá theo tàu.
Đang lơ mơ thì bổng có ai lay chân mình rồi nói: "réveilles-toi? On crève la dalle ici!". Mình tá hoả tam tinh, tỉnh dậy thì thấy có thằng tây, bận đồ Chef, màu trắng, đội cái toque. Mình chưa hoàng hồn thì thằng tây tố tiếp. Mày hà tiện cúng cho tụi tao toàn là trái cây và chè thì làm sao tụi tao no mà bay lên trời được. ( phải thông dịch qua tiếng Mít nếu không mấy bà Văn Học lại la mất gốc).
Viết tiếng tây thì bị mấy người bạn học chung Văn Học, không học trường tây la còn viết tiếng Việt thì dân trường Tây, có người không hiểu, hỏi mình có thể tóm tắc bằng tiếng tây. Chán mớ đời cô Lựu. Viết bờ lốc là làm dâu ngàn họ.
Mình nói thằng Tây là vợ mình thích ăn chè khoai môn bạch thảo và trái cây cho nó nhẹ nhàng nên cúng mùi cho nó còn để vợ ăn. Mình hỏi mấy ông bà muốn ăn gì thì họ đòi ăn bánh mì. May quá trong tủ đông lạnh, còn mấy ổ bánh mì nên đem ra, bỏ lò nướng lại. Hôm mụ vợ đi Pháp học, có đem về mấy hộp pâté nên lấy ra mời thằng Tây và cặp vợ chồng lạ mặt.
Hôm trước Tết Tây, có người đem cho chai rượu, bảo là ngon lắm nên cô ta bảo cất đi, mình đem ra khui cho họ uống. Ăn uống xong thì thằng Tây bảo hắn là Táo giai số 2, còn ông kia là Táo giai số 1 còn người đàn bà là Táo gái. Họ kể lí do nào lại được Ngọc Hoàng chỉ thị họ vào làm tổ trưởng Táo ở nhà mình.
Táo tây bảo mình năm sau, có cúng thì khấn bằng tiếng Tây hay tiếng Mễ vì khấn tiếng Việt thì táo ông táo bà không hiểu. Nhất là đòi ăn nên cúng đồ tây và Taco vì đồ Việt Nam ăn không quen mùi nước mắm. Đại loại là Fromage, baguette, raclette vào mùa đông. Mình kêu Parfait.
Bà Pocahônem, Táo gái là người của Bộ lạc Sioux, thủa bé được đính hôn với ông Mèo Rừng, Táo ông 1. Một hôm đi giặt áo quần ở bờ suối thì gặp ông Chef, lính hầu cận của tướng Lafayette, ở vùng Normandie, nghèo nên theo ông Lafayette sang Mỹ đánh giặc, giúp người Mỹ dành độc lập.
Một hôm, ông ra bờ suối múc nước để nấu pot-au-feu cho ông tướng thì gặp bà Pocahônem đang tắm nên nhảy xuống tắm tiên với bà ta rồi rủ bà ta trốn sang Cali làm lại cuộc đời. Ai ngờ ông Táo mọi da đỏ nhớ vợ đi kiếm. Mỗi ngày, ông ta tìm theo dấu chân ngựa của hai người dâm phu dâm phụ.
Họ chạy đến thành phố trồng cam nên được gọi là Quận Cam. Họ chiếm một mảnh đất làm nông trại. Ngày ngày tưới cây, hái cam đem ra chợ bán hay nấu vịt bán canard à l' orange vào cuối tuần. Một hôm, bà táo ở nhà, ông Tây kêu đi chợ mua phân, bón cây thì tên chồng cũ, Táo ông 1 bò vào nhà.
Tình xưa nghĩa cũ không rủ cũng lại. Trong lúc táo ông táo bà ôm nhau khóc lóc thì ông tây lại về sớm. Bà táo sợ quá, bảo ông táo 1 nấp vào cái lò sưởi nơi cái ống khói. Táo tây đem vịt ra vặt lông rồi bỏ nướng trong lò sưởi khiến táo da đỏ chết cháy trong ống khói. Mụ táo thấy vậy cũng lao đầu vào lò lửa kéo theo ông tây.
Nhà cháy rụi nên nhà nước lấy và bán cho bọn đầu tư xây nhà, chặt hết vườn cam. Hai ông táo và bà táo không muốn đi đầu thai vì sợ chia lia nữa nên xin Ngọc Hoàng cho làm ăng ten ở nhà của mình để hàng năm báo cáo Algorithm, tin tức của gia đình mình lại lên thiên đình. Ông tây quen chuyện bếp núc thì làm Thổ công, lo chuyện nấu ăn. Ông Táo da đỏ thì làm Thổ Địa lo chuyện vườn tược còn bà táo thì lo đi chợ làm Thổ Kỳ.
Táo Tây bảo mình nấu ăn quá dở nên mỗi lần mình nấu, ông ta phải phụ giúp bằng cách nói thầm bên tai để nhắc nhủ. Lúc này mới thấy ông Táo da đỏ kêu là mình không biết làm vườn. Mạng mình là Dương Hạ Hoả cho nên đốt cây hết khiến ông ta phải nhắc mụ vợ mình tưới cây. Bà Táo gái kêu mình không biết đi chợ lại hà tiện nên chả mua gì nhiều khiến bà và hai fu quân đói teo râu.
Đang nói chuyện thì ông táo tây kêu Merde! On est en retard. Mình hỏi chuyện gì thì ông ta kể phải về chầu thiên đình mà quên mất. Nếu đi bằng Cá chép thì cũng mất độ 2 tiếng mà có hẹn với Ngọc Hoàng trong 10 phút tới. Mình hỏi muốn đi bằng fi thuyền không rồi chạy lấy cái iPad, mở trang nhà của công ty SpaceX, họ đang phóng vệ tinh lên trời.

Thế là hai ông tái cùng bà táo chui vào cái iPad. 3 người an vị xong là mình nhấn nút chạy thì nghe đếm 20, 19, 18.... Rồi khói mờ mịt, chiếc Hoả tiễn bắn lên không trung đem theo thông điệp của mình cho thiên đình.
Mình đang xem hỏa tiễn bay lên không trung qua màn ảnh iPad thì bổng nhiên nghe mụ vợ la om xòm, kêu cúng ông táo chi mà nằm ngủ chèo queo như ri, hương tàn rơi xuống đầy bàn. Mụ kêu đem cho mụ chén chè khoai môn bạch quả. Mình thấy trong ly chè có dấu 3 cái muỗng.
Trên màn ảnh của SpaceX thấy dàn phóng đã bay ngược trở lại và đậu trên fi đạo, không thấy bóng dáng ông bà táo đâu hết. Xong om!
Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 
Nguyễn Hoàng Sơn