Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình.... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình.... Hiển thị tất cả bài đăng

Câu chuyện tình già 3 giờ sáng

Đi Tân Gia Ba chơi với Bà cụ và đồng chí gái thì rất cảm động khi nghe bà cụ kêu “đẹp quá con hỉ”, kêu gặp lại mình như trẻ hơn 10 tuổi. Trong chuyến đi mình có đọc được một câu chuyện về một người sở tại lớn tuổi, bà vợ qua đời, để lại ông một cuộc sống vắng vẻ, buồn chán. Xin tóm tắc như sau:

Người đàn ông goá vợ, mỗi ngày ra quán cơm ngồi ăn một mình trong nổi cô đơn trống vắng khi người vợ đã qua đời. Khi chúng ta mất đi mới quý sự hiện diện của người bạn đời

 Tôi sống ở Bukit Ho Swee. Khu tập thể cũ. Loại HDB sơn màu pastel đã phai, hành lang hẹp đến mức hàng xóm nghe được cả tiếng bạn hắt xì. Ở đây yên tĩnh. Không phải kiểu yên bình. Mà là kiểu ai ở nhà nấy, đóng cổng sớm, không ai dây với ai. Nghe kể là 80% căn hộ ở Tân gia Ba thuộc của chính phủ nên mua hay thuê rẻ.

Dưới nhà có một quán cà phê. Chẳng có gì đặc biệt. Ghế nhựa, đèn huỳnh quang chói mắt. Một quán zi char, một quầy nước, một quán cơm bình dân, và một dì bán bánh mì kaya buổi sáng. Loại chỗ mà khách du lịch sẽ chẳng bao giờ tìm thấy, còn người Singapore thì đi ngang qua mỗi ngày mà không buồn nhìn. Gia đình mình có trải nghiệm, ăn trong vài quán bình dân kiểu này nhưng kêu thức ăn đều qua điện thoại di động. Được cái là thức ăn ngon, hỏi khách sạn thì họ chỉ đến mấy chỗ này. Đến tân Gia Ba hay mưa mùa đó nên cầm ô đi vòng vòng gần khách sạn.

Tôi bắt đầu để ý tới ông ấy khoảng một năm trước. Tối nào cũng vậy. 6 giờ 30. Cùng một bàn. Cùng một góc, quay mặt về phía cái TV chẳng ai xem. Ông ngồi xuống, gọi một ly kopi-o kosong và một dĩa cơm. Lúc nào cũng là cơm bình dân. Lúc nào cũng giống nhau: một món mặn, một món rau. Không thêm thắt. Ông ăn chậm. Không phải vì muốn thưởng thức, mà vì ăn xong rồi cũng chẳng biết đi đâu nữa.

Ăn xong, ông không về. Ông cứ ngồi đó, nhìn xuống mặt bàn. Thỉnh thoảng nhìn người qua lại. Thỉnh thoảng chỉ ngó hai bàn tay của mình. Ông chủ quầy nước sẽ tự động châm thêm kopi cho ông, không cần hỏi. Kiểu 1 thỏa hiệp im lặng được xây bằng nhiều năm, dù chẳng biết tên nhau.

Một tối, tôi xuống mua đồ ăn mang về, quán gần như trống trơn. Chỉ có ông ấy, tôi, và ông chủ quầy nước đang lau quầy. Tôi ngồi cách hai bàn. Vừa ăn vừa lướt điện thoại. Như ai cũng vẫn làm. Rồi tôi nghe thấy gì đó. Rất nhỏ. Gần như không có. Nhưng trong một quán cà phê trống lúc 8 giờ tối, bất cứ âm thanh nào bạn cũng nghe được.

Ông đang nói chuyện. Với cái ghế trống phía đối diện. Không lớn tiếng. Không điên loạn. Chỉ là đang nói chuyện. Giọng điệu của người nói với một người từng ngồi đó. “Hôm nay nóng quá ha. Bà lúc nào cũng nói tôi uống nhiều nước. Tôi uống rồi mà.”  Ông ngừng lại, như chờ ai trả lời. “Con cá hôm nay cũng được. Bà sẽ nói mặn quá. Cái gì trong mắt bà cũng mặn hết.” Tôi đặt điện thoại xuống.

Ông nói chuyện với cái ghế đó suốt mười phút. Về thời tiết. Về đồ ăn. Về một chương trình trên Channel 8 ông xem chiều nay. Những chuyện bình thường. Chuyện vụn vặt hằng ngày. Kiểu chuyện chỉ kể cho người đã cùng mình đi qua cả đời. Nói xong, ông gấp khăn giấy, đặt lên dĩa, rồi lại ngồi đó. Im lặng. Hai tay đặt trên bàn. Như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc, và giờ họ chỉ ngồi cạnh nhau. Kiểu như những cặp vợ chồng già vẫn làm. Tôi không rời mắt được. Mà cũng không dám nhìn thẳng. Tôi cứ giả vờ ăn, nhưng trong ngực như có cái gì đó vừa rạn nứt ra.

Đêm nào ông cũng đến. Tôi bắt đầu để ý kỹ hơn. Thứ Hai. Kopi-o kosong. Cơm bình dân. Ghế trống. Thứ Ba. Vẫn vậy. Thứ Tư. Vẫn vậy. Thứ Năm…ông gọi hai ly kopi. Đặt một ly bên kia bàn. Không hề động tới. Để nó nguội lạnh. Đêm đó tôi chuyển bàn. Không có kế hoạch. Không chuẩn bị câu nào. Tôi chỉ bưng dĩa cơm sang ngồi ngay bàn bên cạnh. Đủ gần để mở lời. Đủ xa để nếu cần thì vẫn giả vờ như chẳng quen.

Chú, cơm bình dân ở đây cũng được ha?” Ông ngẩng lên, ngạc nhiên. Như thể quên mất rằng vẫn có người nhìn thấy ông. “Cũng được. Nhưng hồi trước ngon hơn. Cô bán trước…wah, thịt kho tàu của cổ. Vợ tôi lúc nào cũng gọi gấp đôi phần.” Lần đầu tiên ông nhắc đến bà với một người lạ. Có lẽ cũng là lần đầu ông nói chuyện đàng hoàng với ai đó trong quán này sau rất lâu.

Ông tên là Tân. Bảy mươi tám tuổi. Sống tầng chín. Cùng block với tôi. Ở đó từ năm 1970, ngay sau khi kampung cũ bị dỡ sau vụ cháy. Nuôi ba đứa con trong một căn hộ ba phòng. Lái xe buýt cho SBS suốt ba mươi lăm năm. Nghỉ hưu năm 2003. Vợ ông mất hai năm trước. Đột quỵ. Nhanh. Bà đang ở chợ Beo Crescent một buổi sáng, mua ikan bilis thì ngã xuống ngay cạnh sạp rau. Xe cấp cứu tới SGH thì bà đã đi rồi.

“Bà đi chợ mỗi ngày đó. Ngày nào cũng đi. Mưa cũng đi. Tôi nói, ‘Aiyah, hôm nay đừng đi nữa.’ Bà nói, ‘Vậy tối nay ông ăn gì?’ Ông cười khi kể. Nụ cười như được giữ lại bằng những sợi chỉ mỏng manh.

Bà đi rồi, tôi chẳng biết làm gì. Năm mươi hai năm bà nấu cho tôi. Giặt đồ. Nhắc tôi uống thuốc. Tôi còn không biết bật máy giặt sao nữa. Năm mươi hai năm mà tôi không tự giặt nổi quần áo mình.”Ông tự học. Bằng YouTube. Ở tuổi bảy mươi tám. Thằng cháu trai chỉ cho ông một lần, dịp Tết Âm lịch…lần cuối cùng có ai đến thăm. Giờ ông thức lúc 2 giờ sáng xem video nấu ăn vì không ngủ được, mà căn nhà thì quá yên tĩnh.

Anh biết cái gì tệ nhất không? Không phải nấu ăn. Không phải dọn dẹp. Tệ nhất là giờ ăn tối. Mỗi tối, 6 giờ, bà ngồi ở bàn bếp. Hai đứa ăn với nhau. Nói chuyện tào lao. Than phiền hàng xóm. Cười những chuyện cũ rích. Giờ tôi ngồi đó, cái ghế trống. Nhà yên đến mức tôi nghe rõ tiếng kim đồng hồ.

Đó là lý do ông xuống quán cà phê. Không phải vì đồ ăn. Mà là vì tiếng người. Vì âm thanh của những người khác đang sống. Bởi trên căn hộ phía trên, mọi thứ như một bảo tàng của người đã mất, và sự im lặng ở đó là kiểu im lặng khiến người ta quên rằng mình vẫn còn thở.

Tôi hỏi về con cái ông. Ông im lặng. Một khoảng im dài. “Con trai tôi ở KL. Đi làm. Thỉnh thoảng gọi. Chắc một tháng một lần. Rất nhanh. ‘Ba, ba khỏe không?’ ‘Khỏe.’ ‘Rồi, bye.’ Vậy đó. Con gái…ở Woodlands. Xa. Nó có gia đình riêng. Hai đứa nhỏ. Bận. Tôi hiểu. Ở Singapore mà. Lần cuối tôi gặp nó là dịp Thanh Minh. Đi nghĩa trang chung. Xong rồi thôi.”

Còn cháu ngoại, cháu nội thì sao chú?” “Thằng cháu đó hả. Nó đang đi nghĩa vụ quân sự. Nó nhắn tin chúc mừng sinh nhật tôi vào tháng Chín. Nhầm tháng. Sinh nhật tôi là tháng Ba.” Ông cười. Nhưng không phải kiểu buồn cười.

Tôi không trách tụi nó. Cuộc sống Singapore mà. Ai cũng bận. HDB mắc. Con cái thì học thêm. Công việc thì tăng ca. Làm xong hết mấy thứ đó, còn thời gian đâu nữa. Tôi hồi đó cũng vậy. Mẹ tôi…tôi gửi bà vô viện dưỡng lão ở Yishun. Nói cuối tuần ghé. Mà lâu lâu lại bận. Bà không nói gì. Nhưng giờ tôi hiểu cái mặt bà lúc đó muốn nói gì rồi.”

Ông nhìn sang cái ghế trống. “Giờ tôi là người ngồi chờ. Buồn cười ha. Đời đúng là vòng tròn.” Tôi bắt đầu ngồi với ông. Không phải tối nào. Nhưng đa phần tối. Tuần ba, bốn lần, tôi xuống lúc 6 giờ 30, mua đồ ăn rồi ngồi vào bàn của ông. Có lúc nói chuyện. Có lúc chỉ ăn trong im lặng. Cả hai cùng nhìn cái TV chẳng ai xem, ăn cơm bình dân, chỉ đơn giản là có mặt ở đó.

Ông kể tôi nghe chuyện đi lái xe buýt hai mươi năm. Cùng một tuyến: Bukit Merah tới Tampines. Ông thuộc mặt khách quen. Cô dì lúc nào cũng chuẩn từng đồng lẻ. Đám học sinh chạy hộc tốc bắt xe ở Queenstown. Một cô gái trẻ đi xe mỗi sáng suốt ba năm, rồi tự nhiên biến mất…tới giờ ông vẫn tự hỏi không biết đời cô ấy rẽ đi đâu.

Ông kể về vợ mình. Cách bà trả giá với ông bán cá ở chợ Beo Crescent mỗi sáng chỉ vì hai chục xu. Cách bà cất tất cả phong bao lì xì Tết trong một cái hộp thiếc dưới gầm giường…bốn mươi năm tiền lì xì không mở ra đếm. Cách bà ngân nga mấy bài hát tiếng Phúc Kiến khi nấu ăn mà không hề biết mình đang hát.

Tôi nhớ nhất là tiếng bà ngân nga. Anh biết không, khi một người ở bên mình mỗi ngày, mình không còn nghe họ nữa. Rồi họ đi. Tự nhiên cái im lặng ồn ào kinh khủng.”

Một tối thứ Năm, ông không đến. 6 giờ 30. 7 giờ. 7 giờ 30. Bàn của ông trống trơn. Tôi lên nhà. Tầng chín. Gõ cửa. Không ai trả lời. Tôi gõ thêm lần nữa. Cửa mở. Ông mặc áo ba lỗ, quần đùi. Mắt đỏ. Trên tay cầm một khung ảnh.

Chú khoẻ chứ? Hôm nay chú không xuống.”

“Hôm nay là sinh nhật bà.” Ông đưa tôi xem tấm hình. Một người phụ nữ trẻ, mặc sườn xám đỏ, cười rạng rỡ. “Năm 1971. Năm đầu tụi tôi cưới nhau.” Cả ngày ông ở trong nhà. Ngồi nhìn hình. Nói chuyện với bà. Nấu món bà thích nhất, cá hấp gừng với xì dầu, rồi bày lên bàn.

Hai cái dĩa. Hai chén cơm. Hai đôi đũa.

Năm nào tới sinh nhật bà tôi cũng nấu cho bà. Tôi biết bà không còn ở đây. Nhưng tay tôi vẫn nhớ bà thích ăn thế nào. Gừng phải xắt thiệt mỏng. Xì dầu không được nhiều. Nếu tôi ngừng nấu, thì chẳng còn ai trên đời nhớ được bà thích ăn cá thế nào nữa. Vậy là bà mất luôn thiệt rồi.”

Tôi ngồi xuống. Hai chú cháu ăn với nhau. Cá rất ngon. Gừng mỏng. Xì dầu vừa miệng. Đêm đó về đến nhà, tôi gọi cho mẹ. Bình thường hai mẹ con nói chuyện khoảng tuần một lần. Ngắn gọn. “Má ăn cơm chưa?” “Ăn rồi.” “Vậy ha.” “Ừ.” Như kịch bản học thuộc lòng. Nhanh gọn, kiểu Singapore.

Nhưng tối đó tôi nói lâu hơn. Ba mươi phút. Tôi hỏi má về một ngày của má. Má nấu gì. Hàng xóm dưới nhà còn chơi mạt chược tới nửa đêm không. Lúc đầu má có vẻ ngạc nhiên. “Sao hôm nay con hỏi nhiều vậy? Con có chuyện gì không?” “Con không sao, má. Chỉ muốn nói chuyện thôi.”

Đầu dây bên kia im lặng một chút. Rồi má tôi nói một câu đã rất lâu tôi không nghe. “Má mừng vì con gọi. Nhà dạo này yên lắm.” Nhà dạo này yên lắm. Y chang câu ông Tân nói. Cùng những chữ đó. Cùng cái tông giọng đó. Chỉ khác người.

Ông Tân vẫn đến quán mỗi tối. 6 giờ 30. Bàn trong góc. Kopi-o kosong. Cơm bình dân. Tôi cũng ngồi với ông hầu hết các tối. Trở thành thói quen. Thỉnh thoảng ông chủ quầy nước rảnh tay cũng qua ngồi chừng mười phút. Có hôm dì bán zi char gửi sang thêm một đĩa đồ ăn.

Cho chú Tân, nói là quán mời.”

Một cái bàn nhỏ ở quán cà phê Bukit Ho Swee. Đôi khi ba, bốn người. Đa phần là hai. Đó là cả thế giới của ông bây giờ.

Tuần trước, ông nói một câu mà tới giờ tôi vẫn không ngừng nghĩ tới.

Anh biết không, hồi đó tôi lái xe buýt. Mỗi ngày tôi chạy ngang qua bao nhiêu người. Hàng ngàn. Tôi thấy họ nhưng chẳng biết họ là ai. Giờ tôi già. Tôi ngồi đây. Người ta đi ngang qua. Họ thấy tôi mà chẳng biết tôi là ai. Cũng vậy thôi. Chỉ là bây giờ tôi là người ngồi ở trạm xe buýt.”

Ông nhấp một ngụm kopi.

Còn anh. Anh ngồi xuống. Anh ăn với tôi. Anh nghe một ông già nói tào lao về vợ, về xe buýt, về con cá. Không ai bắt anh làm vậy. Nhưng anh làm. Và tôi muốn nói với anh…đây là điều quan trọng nhất có người làm cho tôi từ ngày bà mất tới giờ.”

Tôi không biết trả lời sao. Chỉ nói: “Mai, giờ này nữa hả chú?

Giờ này chứ đâu. Tôi còn chỗ nào để đi đâu.”

Ông cười. Lần này là nụ cười thật sự.

Đó là câu chuyện của ông. Và từ khi đọc xong, tôi không còn như trước nữa.

Điều tôi rút ra là:

Ba mẹ chúng ta sẽ không nói với chúng ta là họ cô đơn. Họ sẽ không bảo, “Nhà im lắm.” Họ sẽ không thú thật là họ đang nói chuyện với một cái ghế trống trong bữa tối. Họ sẽ chỉ nói, “Má/ba khoẻ.” Họ sẽ nói, “Đừng lo.” Họ sẽ nói, “Con bận mà, không sao, để lần sau.

Nhưng “lần sau” rồi lần sau thành tháng sau rồi tháng sau thành Tết rồi năm sau và năm sau….

Rồi một ngày, chính chúng ta sẽ là người ngồi ở quán cà phê, nói chuyện với cái ghế trống, ước gì có ai ngồi xuống với mình. Chúng ta không cần phải bay về nhà. Không cần một cử chỉ hoành tráng. Không phải sửa hết mọi thứ. Chỉ cần gọi. Nói chuyện lâu hơn hai phút. Hỏi hôm nay họ ăn gì. Hỏi về hàng xóm. Hỏi những chuyện không đầu không đuôi. Để họ có người mà kể.

Hoặc tốt hơn nữa…nếu có thể, hãy bước xuống nhà. Đi tới quán cà phê. Ngồi với họ. Ăn dĩa cơm bình dân đó. Xem cái TV chẳng ai để ý. Không biết nói gì cũng không sao. Chỉ cần có mặt ở đó. Vì sẽ đến một ngày cái ghế đó trống thật sự. Và chúng ta sẽ ước gì được nghe họ than món cá mặn thêm một lần nữa. Đừng đợi tới khi cái ghế trống rồi mới nhận ra trước đó nó đầy ắp. Tối nay, hãy ngồi xuống cạnh ai đó.

Câu chuyện nói về người già như mình, từ từ con cháu dọn ra riêng, lủi thủi còn hai vợ chồng. Nhưng rồi một ngày sẽ đến, người chồng hay người vợ ra đi trước, để lại nổi trống vắng của cuộc đời. Chúng ta khi xưa bận con cái, công ăn việc làm nên không có thời gian để ý đến cha mẹ rồi khi có chút thời gian thì cha mẹ đã vắn số, để rồi có người kêu đổi thiên thu để thấy nụ cười của mẹ.

Như ông Tân, vợ chết sớm, chả biết làm gì ngoài sự trống vắng. Ông ta xuống quán ăn để khẳng định mình là có mặt trên cỏi đời vì thức ăn không ngon như vợ nấu nhưng cũng phải ăn vì lo sợ cái im lặng ồn ào trong căn hộ của mình. Mỗi tuần mình cố gắng nói chuyện với bà cụ ở Đà Lạt. Cố nhìn mụ vợ, ôm mụ mỗi ngày vì biết đâu một ngày nào đó, sẽ không còn thấy nhau. Câu chuyện hơi tiêu cực nhưng cũng khiến mình suy nghĩ về cuộc đời.

Đi chơi mà đọc câu chuyện thật về cuộc đời nên hơi buồn. Nghĩ lại thì bà vợ của ông này hên là đi sớm, trước ông ta. Vì nếu ông ta đi trước thì bà ta còn buồn hơn cả ông chồng. Mình thấy bố vợ mình qua đời sớm nên mẹ vợ loay hoay buồn vì không có ai cãi nhau hàng ngày. Cái may đến là trả nhớ về không. Như ông anh vợ nói là may mẹ trả nhớ về không, giúp con cháu từ từ quen với cảnh xa mẹ và quên mẹ dần dần nên khi mẹ qua đời, con cháu bớt đau khổ. Vì đã quen xa cách mẹ vài năm trước, không nhận ra con cháu.

Nàng trao một nữa nỤ cười

Làm Ta mất một đời làm ô-sin

https://youtu.be/BlRdyclVzzg

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Cúng Táo Tây Táo Da Đỏ

 Hôm kia, 23 âm lịch nên mình làm một mâm cúng ông Táo về trời. Chỉ cúng chè xôi và trái cây vì sợ ông bà Táo bị cao máu, cao mỡ, bay không nổi về trời, để báo cáo tình hình gia đình lên thiên đình, để tâu cho tốt tốt, hảo hảo. Vợ mình thích xôi bắp và chè khoai môn nên chạy ra tiệm Chè Hiển Khánh, mua 3 đĩa xôi và 3 chén chè thêm bánh ú và trái cây ngũ quả. Cái này thì dễ vì đem trong vườn về, nào là cam, quýt, bưởi, bơ Hass, mía là xong.


Đi vườn về, mình tắm gội cho sạch mình, lấy dầu nhị thiên đường xoa xoa nơi mặt cho thơm mùi linh thiêng đế bơ. Thắp hương, lòng thành khẩn, mình cầu nguyện:
Nam Mô A Di Đà Phật! Boong, gõ cái chuông cho nó ngân lên để đưa tâm hồn mình về nơi xa vắng rồi hít một hơi dài, chậm rãi khấn:
Kính lạy Ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân !
Tín chủ con là Sơn Đen, vợ là đồng chí gái. Ngụ tại Quận Cam, tiểu bang California, xứ Hiệp Chủng Quốc. Sau đó mình hít sâu vào rồi khấn tiếp: Nhằm ngày 23 tháng Chạp, tín chủ chúng con thành tâm, sửa biện hương hoa phẩm vật, xiêm hài áo mũ, nghi lễ cung trần, dâng lên trước án, dâng hiến Tôn Thần, đốt nén tâm hương dốc lòng bái thỉnh. Đến đây thì mình ngưng, thở một cái để lấy hơi, ép phình bụng ra.
Chúng con kính mời Ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân giáng lâm trước án thụ hưởng lễ vật. Năm nay chúng con sợ các ngài bị cao máu, cao mỡ nên chỉ cúng chay. Phỏng theo lệ cũ, Ngài là vị chủ, Ngũ Tự Gia Thần, soi xét lòng trần, Táo Quân chứng giám. Sau đó mình gõ cái chuông một cái boong cho nó ngân xa xa.
Trong năm sai phạm, các tội lỗi lầm, cúi xin Tôn Thần, gia ân châm chước. Ban lộc ban phước, phù hộ toàn gia, trai gái trẻ già, an ninh khang thái.
Giãi tấm lòng thành, cúi xin chứng giám.
Cẩn cáo. Đánh ba tiếng chuông boong boong boong
Mụ vợ đang tập đàn Mùa Xuân đầu Tiên của Văn Cao, đệm theo tiếng chuông ngân của mình tạo thành một dung dịch trầm bổng linh thiêng, bổng nhiên nói thổ thần đất đai là Mễ, còn ông bà Táo có thể là mỹ, anh khấn tiếng Việt thì bố thằng mễ, con mỹ nào hiểu. Thế là mình phải khấn lại bằng tiếng mễ: 

¡Buda Namo Amitabha! Nos inclinamos respetuosamente ante el Señor de la Cocina, el Dios del Hogar.
Su humilde servidor, Son Den, alias Pintura negra, Mi esposa es camarada. 
Residente en el Condado de Orange, California, Estados Unidos
El día 23 del duodécimo mes lunar, nosotros, sus humildes servidores, preparamos con sinceridad incienso, flores, ofrendas, túnicas, sombreros y artículos ceremoniales, presentándolos ante el altar, ofreciéndolos al Venerable Dios, quemándolos con sincera devoción y ferviente súplica. Lúc này mình thuở một tí để nhớ dịch ra sao từ việt ngữ ra mễ ngữ. Rồi gõ cái chuông boông, hít một hơi dài rồi khấn tiếp.
Invitamos respetuosamente: Al Señor de la Cocina, el Dios del Hogar, a descender ante el altar y participar de las ofrendas. Este año, tememos que las deidades puedan sufrir de hipertensión y colesterol alto, por lo que solo ofrecemos comida vegetariana. Siguiendo la antigua costumbre, tú eres el maestro, los Cinco Dioses del Hogar, que examinan los corazones de los mortales, el Dios de la Cocina que da testimonio.
Por cualquier transgresión o error cometido durante el año, suplicamos humildemente a Dios Venerable que muestre misericordia e indulgencia. Conceda bendiciones y buena fortuna, proteja a toda la familia, jóvenes y ancianos, hombres y mujeres, y asegure la paz y la prosperidad.
Expresamos nuestra sincera devoción y solicitamos humildemente su testimonio.
Respetuosamente presentado. Rồi mình gõ 3 tiếng chuông như báo táo Mễ là xong, terminado. Comida. Trong khi đồng chí gái hát rồi dập diều mùa xuân én về,…

Đợi hương tàn, mình nằm ngay ghế sa-lông, theo mùi hương trầm, nghĩ vớ vẩn. Càng suy nghĩ mình càng thấy văn hoá của người Việt, dựa hoàn toàn theo mấy anh ba tàu. Bên tàu thì họ có thờ 3 ông thần trong nhà: Thổ kỳ, Thổ công và Thổ địa, dựa theo Lão giáo. Người Việt mình bị đô hộ lâu ngày, đói anh hùng nên cứ vớ chuyện của thiên hạ, làm của mình, chỉ chế lại cho hợp với hoàn cảnh thành hai ông Táo và bà Táo.
Hôm trước, có người gửi cho mình những bản đồ Việt Nam theo các thời đại từ ngay lập quốc nên có gửi cho thầy Hồ Thanh Tâm, dạy sử địa mình và trường Võ Bị Quốc Gia. Thầy công nhận là một công trình nghiên cứu công fu. Thì như mình đoán, Hai Bà Trưng dấy quân ở Động Đình Hồ, nằm ở xứ Tàu, cả mấy ngàn cây số về phía bắc biên giới Việt Nam thời đó. Mỗi năm, dân Việt Nam cứ thờ phụng hai bà, Phù đổng thiên vương, Triệu Đà, vua Hùng,..., vô hình trung là thờ tàu, hèn chi 2000 năm nay không thoát nổi sự nô lệ của người Hoa. Mất đất thì còn có thể lấy lại còn mất văn hoá thì vô phương.
Vấn đề là mình có cả gan từ chối, thoát ly khỏi những vướng mắc về tâm linh của tổ tiên để lại vì sợ mang tội bất hiếu với tổ tông. Nếu không làm thì con cháu mình không bao giờ tìm được sự thật về bản thể của mình để có thể vươn lên cùng thế giới. Đó là tình trạng khó xử của người Đài Loan, bị binh lính của Tưởng Giới Thạch, chiếm đóng từ năm 1949 đến nay, xây dựng mô hình xã hội văn hoá theo tàu.
Đang lơ mơ thì bổng có ai lay chân mình rồi nói: "réveilles-toi? On crève la dalle ici!". Mình tá hoả tam tinh, tỉnh dậy thì thấy có thằng tây, bận đồ Chef, màu trắng, đội cái toque. Mình chưa hoàng hồn thì thằng tây tố tiếp. Mày hà tiện cúng cho tụi tao toàn là trái cây và chè thì làm sao tụi tao no mà bay lên trời được. ( phải thông dịch qua tiếng Mít nếu không mấy bà Văn Học lại la mất gốc).
Viết tiếng tây thì bị mấy người bạn học chung Văn Học, không học trường tây la còn viết tiếng Việt thì dân trường Tây, có người không hiểu, hỏi mình có thể tóm tắc bằng tiếng tây. Chán mớ đời cô Lựu. Viết bờ lốc là làm dâu ngàn họ.
Mình nói thằng Tây là vợ mình thích ăn chè khoai môn bạch thảo và trái cây cho nó nhẹ nhàng nên cúng mùi cho nó còn để vợ ăn. Mình hỏi mấy ông bà muốn ăn gì thì họ đòi ăn bánh mì. May quá trong tủ đông lạnh, còn mấy ổ bánh mì nên đem ra, bỏ lò nướng lại. Hôm mụ vợ đi Pháp học, có đem về mấy hộp pâté nên lấy ra mời thằng Tây và cặp vợ chồng lạ mặt.
Hôm trước Tết Tây, có người đem cho chai rượu, bảo là ngon lắm nên cô ta bảo cất đi, mình đem ra khui cho họ uống. Ăn uống xong thì thằng Tây bảo hắn là Táo giai số 2, còn ông kia là Táo giai số 1 còn người đàn bà là Táo gái. Họ kể lí do nào lại được Ngọc Hoàng chỉ thị họ vào làm tổ trưởng Táo ở nhà mình.
Táo tây bảo mình năm sau, có cúng thì khấn bằng tiếng Tây hay tiếng Mễ vì khấn tiếng Việt thì táo ông táo bà không hiểu. Nhất là đòi ăn nên cúng đồ tây và Taco vì đồ Việt Nam ăn không quen mùi nước mắm. Đại loại là Fromage, baguette, raclette vào mùa đông. Mình kêu Parfait.
Bà Pocahônem, Táo gái là người của Bộ lạc Sioux, thủa bé được đính hôn với ông Mèo Rừng, Táo ông 1. Một hôm đi giặt áo quần ở bờ suối thì gặp ông Chef, lính hầu cận của tướng Lafayette, ở vùng Normandie, nghèo nên theo ông Lafayette sang Mỹ đánh giặc, giúp người Mỹ dành độc lập.
Một hôm, ông ra bờ suối múc nước để nấu pot-au-feu cho ông tướng thì gặp bà Pocahônem đang tắm nên nhảy xuống tắm tiên với bà ta rồi rủ bà ta trốn sang Cali làm lại cuộc đời. Ai ngờ ông Táo mọi da đỏ nhớ vợ đi kiếm. Mỗi ngày, ông ta tìm theo dấu chân ngựa của hai người dâm phu dâm phụ.
Họ chạy đến thành phố trồng cam nên được gọi là Quận Cam. Họ chiếm một mảnh đất làm nông trại. Ngày ngày tưới cây, hái cam đem ra chợ bán hay nấu vịt bán canard à l' orange vào cuối tuần. Một hôm, bà táo ở nhà, ông Tây kêu đi chợ mua phân, bón cây thì tên chồng cũ, Táo ông 1 bò vào nhà.
Tình xưa nghĩa cũ không rủ cũng lại. Trong lúc táo ông táo bà ôm nhau khóc lóc thì ông tây lại về sớm. Bà táo sợ quá, bảo ông táo 1 nấp vào cái lò sưởi nơi cái ống khói. Táo tây đem vịt ra vặt lông rồi bỏ nướng trong lò sưởi khiến táo da đỏ chết cháy trong ống khói. Mụ táo thấy vậy cũng lao đầu vào lò lửa kéo theo ông tây.
Nhà cháy rụi nên nhà nước lấy và bán cho bọn đầu tư xây nhà, chặt hết vườn cam. Hai ông táo và bà táo không muốn đi đầu thai vì sợ chia lia nữa nên xin Ngọc Hoàng cho làm ăng ten ở nhà của mình để hàng năm báo cáo Algorithm, tin tức của gia đình mình lại lên thiên đình. Ông tây quen chuyện bếp núc thì làm Thổ công, lo chuyện nấu ăn. Ông Táo da đỏ thì làm Thổ Địa lo chuyện vườn tược còn bà táo thì lo đi chợ làm Thổ Kỳ.
Táo Tây bảo mình nấu ăn quá dở nên mỗi lần mình nấu, ông ta phải phụ giúp bằng cách nói thầm bên tai để nhắc nhủ. Lúc này mới thấy ông Táo da đỏ kêu là mình không biết làm vườn. Mạng mình là Dương Hạ Hoả cho nên đốt cây hết khiến ông ta phải nhắc mụ vợ mình tưới cây. Bà Táo gái kêu mình không biết đi chợ lại hà tiện nên chả mua gì nhiều khiến bà và hai fu quân đói teo râu.
Đang nói chuyện thì ông táo tây kêu Merde! On est en retard. Mình hỏi chuyện gì thì ông ta kể phải về chầu thiên đình mà quên mất. Nếu đi bằng Cá chép thì cũng mất độ 2 tiếng mà có hẹn với Ngọc Hoàng trong 10 phút tới. Mình hỏi muốn đi bằng fi thuyền không rồi chạy lấy cái iPad, mở trang nhà của công ty SpaceX, họ đang phóng vệ tinh lên trời.

Thế là hai ông tái cùng bà táo chui vào cái iPad. 3 người an vị xong là mình nhấn nút chạy thì nghe đếm 20, 19, 18.... Rồi khói mờ mịt, chiếc Hoả tiễn bắn lên không trung đem theo thông điệp của mình cho thiên đình.
Mình đang xem hỏa tiễn bay lên không trung qua màn ảnh iPad thì bổng nhiên nghe mụ vợ la om xòm, kêu cúng ông táo chi mà nằm ngủ chèo queo như ri, hương tàn rơi xuống đầy bàn. Mụ kêu đem cho mụ chén chè khoai môn bạch quả. Mình thấy trong ly chè có dấu 3 cái muỗng.
Trên màn ảnh của SpaceX thấy dàn phóng đã bay ngược trở lại và đậu trên fi đạo, không thấy bóng dáng ông bà táo đâu hết. Xong om!
Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 
Nguyễn Hoàng Sơn 

in sách bán hay tặng

 In sách bán hay tặng


Đi chơi về, thấy một phong bì dầy cộm, của người không quen gửi từ tiểu bang khỉ ho cò gáy nên chả hiểu là gì. Mở ra thì thấy cuốn sách của một ông thần lớn tuổi hơn mình, sinh sống đâu ở Úc Đại Lợi mà mình hay đọc bài của anh ta. Ông thần này bay bướm lắm, sinh sống tại nhiều quốc gia. Mình thích anh ta kể chuyện đời xưa, tán gái ra sao ở Sàigòn,… sau này có dạo, anh ta viết về ông Trump mà anh ta kêu Dượng khiến mình ngạc nhiên vì sống ngoài nước Mỹ mà lại chú ý đến chính trị tại Hoa Kỳ. Một fan cứng của ông Trump. Dân thích ông Trump thì hoan hô còn dân ghét ông Trump thì chửi banh ta lông. Hay đọc nhiều còm chửi của thiên hạ khiến nay mình ớn hết dám đọc bài vỡ về ông Trump nữa. Hình như báo chí dạo này, ít đưa tin về ông Trump vì không câu khách nữa. Mình lo năm 2026 có thể kinh tế banh ta lông vì mấy ông thần về tài chánh mà mình theo dõi từ 30 năm nay đều xác quyết như vậy. Mình mong họ sai vì trước đây họ đã từng sai nhưng cũng từng rất đúng. Mình nhắn tin tác giả cảm ơn đã gửi sách.

Bận áo này làm sao đi đứng

Đâu tháng trước, thấy anh ta kêu là đã in sách, và bay về Việt Nam để ra mắt và ký tặng thân hữu này nọ. Thấy anh ta kêu cho địa chỉ gửi sách nên mình ghi danh. Ai ngờ đi chơi mấy tuần về lại nhận được từ fan cứng của anh ta tại Hoa Kỳ khiến mình ngạc nhiên. Mình tưởng anh ta bán nên tính gửi mua, ai ngờ lại cho không còn tốn tiền tem. Chắc Fan cứng bỏ tiền gửi cho anh ta. Xin cảm ơn. Thấy lạ. Lý do là nông dân như mình, cái gì làm không ra tiền thì mình không thích làm. Viết bờ lốc để đầu óc bớt lộn xộn với những thứ nhảy múa chạy vòng vòng trong đầu.


Ngạc nhiên mình hỏi vòng vòng thì khám phá ra người Việt in sách đa số là bỏ tiền túi, rồi tặng thân hữu khiến mình thất kinh. Tặng họ, có chắc họ đọc không. Cái gì miễn phí, người ta không trân trọng. Hiệu Lá Bồ Đề thường ít ai trân quý lắm. Ngoại trừ bố mẹ mình.


Có người xúi mình gom lại mấy bài viết về Đà Lạt ngày xưa, in thành sách. Thấy cũng hay. Mình nghĩ nhờ ai đó biên tập lại những phần nhạy cảm, sửa chửa lỗi chính tả này nọ rồi in ra. Nếu lời thì giúp quỹ học bổng cho học sinh hay sinh viên nghèo. Hỏi lòng vòng thì thấy toàn thiên hạ in ra để tặng. Tốn tiền vô ích. Mình đã từng thấy nhiều người quen in sách bán không được để đầy nhà, khi dọn nhà nhờ mình chở đi quăng hay tặng cho thân hữu. Hay mỗi lần gặp mình, họ quên đã tặng trước đây nên ký tặng một lần nữa.


Có chuyện khác lạ nữa là ở Đà Lạt có ông thần hay viết bài về Đà Lạt. Mình theo dõi ông thần này từ 1 năm nay. Rồi thấy ông thần in sách, mình định lần sau về Đà Lạt, liên lạc mua một cuốn làm kỷ niệm thì gần đây, ông thần kêu có ông thần nào, lấy nhiều bài của ông thần rồi in ra sách về Đà Lạt. Ông thần kêu tên đạo văn này lấy in 50% bài vỡ trong cuốn sách là của ông thần khiến mình thất kinh. Mình chỉ đọc những gì ông thần công bố trên mạng thì thấy ông thần viết sai chính tả “Lac des Soupirs” (hồ Than Thở) thì ông thần in sách cũng không biên tập lại vẫn để y chang cái lỗi chính tả tiếng pháp. Nếu để bán thì có lý, đây bỏ tiền in bài người khác không nói tên tác giả để người ta lầm tưởng mình viết. Lại thấy con ông thần in sách viết trình bày tự gọi tôi là con ông thần đạo văn chi đó. Có kể là ông bố có viết trong thư ngõ, lời phi lộ nói là sưu tầm các bài viết về Đà Lạt này nọ. Nếu in để làm tiền thì nên trách vì không chia tiền còn in để chia sẻ thì không còn vấn đề. Người Đà Lạt xưa có nhiều bờ lốc và trang nhà, gom nhiều bài viết về Đà Lạt trên đó. Chỉ có khác là họ ghi tên tác giả.


Có ông thần nào xin mình gửi cho cái link hình ảnh của ông NK gửi để ông thần làm video. Mình gửi rồi thất kinh khi xem video của ông thần. Mình có giữ mấy tấm ảnh khi đọc giai thoại về bài hát Chuyện Tình Buồn được phổ nhạc qua bài thơ của ông nào, kèm theo hình ảnh của người phụ nữ. Mình tải về để làm tài liệu. Ông thần chả hiểu ất giáp gì cũng tải lên video, kêu là gái Đà Lạt khi xưa khiến mình thất kinh. Sau này mình hết dám gửi cho thiên hạ vì họ không hiểu nên tải sai.


Anh bạn học cũ, tiến sĩ Chử Nhị Anh, buồn đời biên tập 100 bài viết tiêu biểu của mình rồi bỏ lên Amazon. Anh ta mua đâu 10 cuốn để gửi về Việt Nam tặng mấy thầy dạy học khi xưa. 5 cuốn gửi cho một bạn học cũ đảng viên ở Đà Lạt thì trót lọt, còn 5 cuốn gửi cho anh bạn ở Sàigòn, không phải đảng viên thì bị công an văn hoá kêu lên thẩm vấn mấy ngày luôn nên sợ hết dám gửi cho thầy cô. Bạn của đồng chí gái có gửi mua từ Amazon, đến nhà họ vô tư. Anh bạn bỏ công đọc bao nhiêu bài mình viết rồi biên tập sửa lỗi chính tả bú xua la mua, rồi in vài quyển gửi tặng thầy cô ở Việt Nam, chả được nhuận bút gì cả. Anh ta làm vì chỉ muốn chia sẻ những gì mình kể về Đà Lạt xưa, không gian dung dịch mà anh ta đã một thời thở trong vùng ký ức đó. Mình cảm ơn anh ta đã bỏ thời gian, biên tập, sửa lỗi chính tả rồi đăng lên Amazon. Đó là chuyện hiếm của một người bạn học xưa tuy ngày xưa không thân như ngày nay.


Tương tự sau này, có người đề nghị làm bờ lốc cho mình thì mình cũng cảm ơn họ. Thứ nhất không ngờ đã có người đọc thứ hai lại có Fan cứng như chị hàng xóm khi xưa, hay cho mình mượn sách việt ngữ để đọc. Nhờ vậy mà ngày nay mình mới đọc được sách báo việt ngữ.



Gần đây, có người hỏi mình là có dính dáng chi đến một khách sạn nào ở Đà Lạt, họ hay lấy bài của mình để đăng lại nhưng không để tên mình. Mình không để ý vụ ghi tên người viết, có thấy họ đăng lại nhưng thấy không có gì quan trọng lắm. Kiểu như họ thấy tin tức quan trọng trên mạng, đáng được phổ biến thì tốt thôi, chớ quyền tác giả đề tên tác giả này nọ, không có vấn đề. Mình không cần tiền hay tên tuổi hay được mọi người biết đến. Ngày nay, người ta đóng góp cho Wikipedia này nọ, không ai nghĩ đến tên tuổi của họ, tương tự Linux được thành lập để người dân khắp thế giới sử dùng miễn phí. Nếu ai đó đăng tải lại bài của mình thì cảm ơn vì nếu không có họ thì ít người được cơ hội đọc. Còn đề tên tác giả hay không không thành vấn đề lắm vì càng ít người biết đến mình càng tốt. Mình chỉ muốn đóng góp vào ký ức cộng đồng.


Nhưng nhiều người hỏi nên mình phải xác minh là không biết chủ khách sạn chia sẻ bài mình viết về Đà Lạt là ai. Thì thấy dạo này khách sạn này hết đăng lại cũng có thể họ Block mình nên không thấy. Có dạo, một khách sạn ở Đà Lạt, đăng hình hồ Xuân Hương do ông Bill Robbie chụp khi tham chiến tại Đà Lạt. Bị ông ta kêu ai lấy hình tao thế. Ông Robbie có gửi cho mình mấy tấm ảnh do ông ta chụp khi tham chiến tại Đà Lạt. Qua ông ta mới hiểu chính ông ta gây quỹ giúp 4 học sinh của trường Trần Hưng Đạo và Bùi Thị Xuân. Giải mã được cái thắc mắc của mình khi thấy trực thăng mỹ đậu trước trường Trần Hưng Đạo và Bùi Thị Xuân. Ông ta có kể cho mình sự việc, lý do, mình có kể rồi.


Có lần mình gặp và ăn cơm với hai vợ chồng chủ nhà in Phương Nam Việt Nam tại nhà thân hữu. Nếu muốn có tiền thì phải qua mấy nhà in như vậy chớ còn tự in thì chỉ có lỗ. Vì in ra bán không được thì thà dùng tiền in sách, tặng học bổng sinh viên nghèo có lý hơn. Cuốn Mực Tím Sơn Đen của Chử Nhị Anh thực hiện, mình cũng chả có 1 cuốn ở nhà. Mình có mua một cuốn gửi về cho bà cụ ở Đà Lạt. Xong om


Thân hữu về Việt Nam, có mua và cho mình mượn một cuốn sách do ông Nguyễn Vĩnh Nguyên, gốc bắc kỳ, vào nam nhưng không hiểu sao ông ta thích Đà Lạt nên nghiên cứu về Đà Lạt xưa và in thành sách. Không biết ông ta bán được bao nhiêu cuốn về Đà Lạt. Có người vào kho lưu trữ tài liệu và chụp hình cho mình. Định bụng về Đà Lạt, bò lại kho lưu trữ gần nhà mình nhưng cứ quên.


Lần sau, có duyên gặp lại hai vợ chồng nhà in Phương Nam ở Sàigòn, sẽ hỏi thử thị trường đề tài Đà Lạt xưa có bán được không. Cách đây 20 năm mình về Sàigòn, thân hữu xúi đồng chí gái kéo gia đình chụp hình studio thì gặp nhiếp ảnh gia Tam Thái, người Quảng Nam. Trong khi vợ anh ta lo trang điểm cho vợ con mình, Ông này cho biết, đang chuẩn bị in cuốn sách về các biệt thự Đà Lạt thời tây. Sau này mình thấy thiên hạ tải hình ảnh của cuốn sách của anh ta nhưng chả thấy ai ghi chú là được trích trong sách của anh ta. Mình đoán chắc anh ta cũng chả bán được bao nhiêu. Chỉ làm vì đam mê. Cái gì đam mê là không đẻ ra tiền. Không ra tiền thì không nên làm. Mình bỏ nghề Kiến trúc Sư cũng vì không thích vẽ chùa cho thiên hạ. Xong om


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

35 Năm một chặng đường

Tuần này được xem video do trí tuệ nhân tạo thực hiện miêu tả về người cha, người chồng ghi danh thi tài, hát trên sân khấu AGT, với niềm hy vọng, vợ con đã xa rời ông ta bao nhiêu năm nghe, để nhắn nhủ ông ta vẫn chờ đợi họ ở cửa, nói lên tâm trạng một người cô đơn khi về già tại xứ tư bản dẫy chết này khiến mình khóc như mưa bay trên trời phiêu lãng từ Bôn Sa lái xe về nhà. Buồn đời mình hỏi AI làm một bài hát diễn tả 35 năm làm người chồng ô sin cho đồng chí gái. Biết đâu được trên 5 triệu người xem, YouTube trả tiền ăn cơm tấm bôn sa.

Hình ây ai minh hoạ hai vợ chồng ngồi bên trăng, muỗi chích như điên. Em là ánh sáng rực sáng đời anh.

Có nhiều người nhắn tin, yêu cầu mình đọc bài viết của mình rồi bỏ lên mạng để họ nghe khi làm việc, lái xe hay vì mắt kém nên đọc chữ khó khăn khiến mình chới với. Viết không đã bị đồng chí gái la, không rửa chén nấu nướng, dọn nhà. Nay còn vụ thâu âm là chết em. Bác nào có thời gian, muốn đọc bài của em bỏ lên YouTube cho ai mắt kém nghe thì cứ tự nhiên nhé. Sẽ nhờ ông thần làm bờ lốc kết nối lên bờ lốc.

Mình hỏi AI như sau:

Làm một bản nhạc để tôi cảm ơn người bạn đời đã đồng hành với tôi suốt 35 năm qua, vượt qua bao nhiêu thử thách để sống bên nhau trọn đời. Cảm ơn

Dưới đây là một bài hát ngắn bằng tiếng Việt, được viết để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến người bạn đời đã đồng hành cùng bạn qua 35 năm với bao thử thách và tình yêu bền vững. Bài hát mang giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, phù hợp với một bản ballad hoặc acoustic. (AI dùng từ ngữ của Việt Cộng. Kinh)

Ây Ai tự đặt tên bài hát 35 năm một chặng đường. Hình như dựa trên một bài mình đã viết khi xưa.


Bài hát: “Ba Mươi Lăm Năm Một Chặng Đường”

Verse 1:

Ba mươi lăm năm, một chặng đường dài,

Cùng em vượt gió sương, chẳng ngại chông gai.

Từng cơn bão tố, ta nắm tay nhau,

Tình yêu bền vững, mãi chẳng phai màu.

Pre-Chorus:

Có những ngày buồn, nước mắt rơi,

Có những giấc mơ, tưởng chừng xa vời.

Nhưng em luôn đó, như ánh trăng soi,

Dẫn lối anh qua những đêm chơi vơi.

Chorus:

Cảm ơn em, người bạn đời anh yêu,

Ba mươi lăm năm, tình vẫn ngọt ngào.

Dẫu đời bão giông, em vẫn bên anh,

Mãi mãi trọn đời, ta chẳng rời xa.

Verse 2:

Nhớ những ngày xưa, ta bắt đầu thôi,

Chỉ có tình yêu, chẳng màng được mất.

Giờ đây nhìn lại, bao kỷ niệm vui,

Em là món quà, đời anh rực sáng.

Pre-Chorus:

Có những lúc mệt nhoài, muốn buông tay,

Nhưng em vẫn cười, xua tan bóng mây.

Tình yêu của em, là sức mạnh lớn,

Giúp anh vững vàng, vượt ngàn sóng gió.

Chorus:

Cảm ơn em, người bạn đời anh yêu,

Ba mươi lăm năm, tình vẫn ngọt ngào.

Dẫu đời bão giông, em vẫn bên anh,

Mãi mãi trọn đời, ta chẳng rời xa.

Bridge:

Dẫu thời gian có làm tóc phai màu,

Dẫu năm tháng trôi, lòng vẫn trước sau.

Anh hứa sẽ mãi, yêu em như ngày đầu,

Cùng em đi tiếp, đến cuối đời thâu.

Final Chorus:

Cảm ơn em, người bạn đời anh thương,

Ba mươi lăm năm, tình vẫn vấn vương.

Dẫu cho thế giới, đổi thay muôn phần,

Bên em mãi mãi, là nhà của anh.

Outro:

Ba mươi lăm năm, một chặng đường dài,

Cảm ơn em, mãi là ánh nắng mai.


Gợi ý trình bày:

•  Giai điệu: Bài hát này phù hợp với phong cách ballad nhẹ nhàng, sử dụng guitar acoustic hoặc piano làm chủ đạo để tạo cảm giác ấm áp, chân thành.

•  Hòa âm: Có thể thêm violin hoặc cello ở phần bridge để tăng cảm xúc, và một đoạn điệp khúc cuối với hợp xướng nhẹ để tạo sự cao trào.

•  Biểu diễn: Nếu bạn muốn, có thể thu âm bài này với giọng hát mộc mạc hoặc nhờ một ca sĩ chuyên nghiệp thể hiện để tặng người bạn đời như một món quà đặc biệt.

Hy vọng bài hát này sẽ giúp bạn bày tỏ lòng biết ơn và tình yêu đến người bạn đời của mình một cách ý nghĩa! Nếu bạn muốn chỉnh sửa lời bài hát, thêm câu chuyện cá nhân, hoặc cần hỗ trợ về cách trình bày, hãy cho tôi biết nhé.

Được ây ai soạn cho bản nhạc khiến mình nhớ đến những ngày tháng trôi mau ở Lausanne, khi mình đi làm. Có anh bạn kêu mày phải học đánh đàn đến tán gái kiếm vợ rồi cũng làm nhạc, bài hát bú xua la mua. Dạo ấy người Việt tại Lausanne rất ít, mấy cô thì đếm trên đầu ngón tay. Không có đối tượng thì mình bựa ra để làm thơ làm nhạc. Sau này đọc lại thấy cực sến nên bỏ nghề luôn từ khi đồng chí gái kêu; “giọng anh rất tồi. Muốn lấy tui thì bỏ việc đàn hát đi. Lo làm ăn. Tui lấy ô sin chớ không phải lấy nghệ sĩ”. Thế là mình bỏ nghề kiến trúc đi làm thầu khoán rồi nông dân.

Mình kiếm một ứng dụng để làm nhạc thì họ lại dịch qua anh ngữ nhưng nghe rất hay. Vấn đề là họ chỉ cho nghe có 1 phút. Đòi phải trả $66 hco một lần xài luôn cả đời nưhng vài năm sau họ lại chuyển thể khác, vòi thêm tiền. Nên mình thâu lại qua Voice Memo của IPhone. Bác nào biết cách nào để em tải lên đây. Nghe rất chiến đấu. Không ngờ mối tiền hữu nghi của em và đồng chí gái được AI thiên thu háo cực đỉnh.


https://www.mureka.ai/song-detail/PBpeiyKcCyowKHaspbA1T3?is_from_share=1

tiếng Việt hát bởi AI Mỹ. Kinh. Ai muốn thử, tò mò thì theo đường link sau đây. Mình đang mò nên chưa biết cái nào hay và cũng không muốn làm nhạc sĩ AI. 


https://www.mureka.ai/?invite_code=UrqAJv


Thirty-five years, a road so long, 

With you by my side, we’ve carried on strong. 

Through every storm, we held on tight, 

Our love everlasting, shining so bright.


There were days of sorrow, tears that flowed, 

And dreams that felt far, heavy like a load. 

But you’re always there, like the moon's soft glow, 

Guiding me gently through the nights so low. 


Thank you, my love, my heart’s delight, 

Thirty-five years, our bond feels just right. 

Though life has its storms, you’re forever near, 

For all of our days, I’ll keep you dear. 


Remember those days when we started anew, 

With just our love, nothing else would do. 

Now looking back on all the joy we’ve shared, 

You’re the greatest treasure, a light in my care. 


[Pre-Chorus] 

Sometimes I’m weary, thinking of letting go, 

But your smile brings sunshine, brightens the low. 

Your love is my anchor, my strength through it all, 

With you beside me, I’ll never fall. 


[Chorus] 

Thank you, my love, my heart’s delight, 

Thirty-five years, our bond feels just right. 

Though life has its storms, you’re forever near, 

For all of our days, I’ll keep you dear.


So here’s to the laughter and the tears that we shed, 

In this beautiful journey, in the life that we led. 

Every moment together, each memory made, 

Forever in my heart, you’ll never fade. 


[Chorus] 

Thank you, my love, my heart’s delight, 

Thirty-five years, our bond feels just right. 

Though life has its storms, you’re forever near,

For all of our days, I’ll keep you dear. 


[Outro] 

With every heartbeat, I promise to stay, 

Together forever, come what may. 

Thirty-five years, yet love’s still unbent, 

Here’s my heart, with you it’s content.


Sau này có anh bạn đàn địch thì bết lắm nhưng gái bu như ruồi. Mình tò mò mời anh ta đi ăn phở để hỏi bí quyết. Anh ta cười kêu mày học đánh đàn Mì Fa Sol La Si Đô nhiều quá. Tao chỉ học 2 nốt nhạc, đó là Đô và La. Gái chúng thích Đô-la chớ còn phải nghe mi fa sol la chúng nó Chán Mớ Đời lắm.

Được câu “Em là món quà, đời anh rực sáng.” Mình đen quá nên đồng chí gái trắng làm sáng đời mình. Có bà nội mấy chị bạn, gốc Hội An kêu: “cái thèng đen thui lui, lấy con vợ tréng bét”. Chán Mớ Đời 

Mình nói Ây Ai thêm nhạc dùm chớ lời không thì ngọng. Sau đây là trả lời của Ây Ai:

Mình tưởng Ây Ai sẽ hát như Ernesto trong video “still waiting at the door” nên bấm giọng đọc thì có transcript hiện lên màn ảnh như sau:

Dưới đây, tôi sẽ bổ sung thêm một số ý tưởng để làm bài hát “Ba Mươi Lăm Năm Một Chặng Đường” trở nên phong phú hơn với phần nhạc chi tiết hơn và một số gợi ý để hòa âm, đồng thời giữ lời bài hát đã viết trước đó, chỉ thêm một vài đoạn để làm bài hát dài hơn và cảm xúc hơn. Tôi cũng sẽ mô tả cụ thể cách hòa âm để bài hát trở thành một món quà âm nhạc trọn vẹn, như một bản thu âm hoặc trình diễn dành tặng người bạn đời của bạn.

 — Bài hát: “Ba Mươi Lăm Năm Một Chặng Đường” (Phiên bản mở rộng) Intro (Âm nhạc): Piano chơi hợp âm C – Am – F – G, với nhịp 4/4 chậm rãi, tạo cảm giác dịu dàng, hồi tưởng. Một đoạn arpeggio nhẹ mở đầu, kéo dài khoảng 20 giây, như thể gợi lên ký ức của 35 năm. Thêm vào một vài tiếng chuông gió (wind chimes) để tạo cảm giác mơ màng. 

Verse 1: Ba mươi lăm năm, một chặng đường dài, Cùng em vượt gió sương, chẳng ngại chông gai. Từng cơn bão tố, ta nắm tay nhau, Tình yêu bền vững, mãi chẳng phai màu.

Pre-Chorus: Có những ngày buồn, nước mắt rơi, Có những giấc mơ, tưởng chừng xa vời. Nhưng em luôn đó, như ánh trăng soi, Dẫn lối anh qua những đêm chơi vơi. 

Chorus: Cảm ơn em, người bạn đời anh yêu, Ba mươi lăm năm, tình vẫn ngọt ngào. Dẫu đời bão giông, em vẫn bên anh, Mãi mãi trọn đời, ta chẳng rời xa. 

Verse 2: Nhớ những ngày xưa, ta bắt đầu thôi, Chỉ có tình yêu, chẳng màng được mất. Giờ đây nhìn lại, bao kỷ niệm vui, Em là món quà, đời anh rực sáng. 

Pre-Chorus: Có những lúc mệt nhoài, muốn buông tay, Nhưng em vẫn cười, xua tan bóng mây. Tình yêu của em, là sức mạnh lớn, Giúp anh vững vàng, vượt ngàn sóng gió. 

Chorus: Cảm ơn em, người bạn đời anh yêu, Ba mươi lăm năm, tình vẫn ngọt ngào. Dẫu đời bão giông, em vẫn bên anh, Mãi mãi trọn đời, ta chẳng rời xa. Bridge: Dẫu thời gian có làm tóc phai màu, Dẫu năm tháng trôi, lòng vẫn trước sau. Anh hứa sẽ mãi, yêu em như ngày đầu, Cùng em đi tiếp, đến cuối đời thâu. 

Final Chorus: Cảm ơn em, người bạn đời anh thương, Ba mươi lăm năm, tình vẫn vấn vương. Dẫu cho thế giới, đổi thay muôn phần, Bên em mãi mãi, là nhà của anh. 

(Âm nhạc): Ba mươi lăm năm, một chặng đường dài, Cảm ơn em, mãi là ánh nắng mai.

 — Gợi ý trình bày và sản xuất: 

1. Phong cách nhạc: Ballad hoặc acoustic pop, với nhịp độ chậm (khoảng 60-70 BPM) để tạo không gian cảm xúc. 

2. Nhạc cụ chủ đạo: Piano, guitar acoustic, dàn dây (violin, cello), và trống cajon để giữ sự mộc mạc nhưng vẫn phong phú. 

3. Hợp xướng: Nếu có điều kiện, hãy thêm một dàn hợp xướng nhỏ (4-6 người) để hát phần nền ở điệp khúc, tạo cảm giác cộng hưởng và trang trọng. 

4. Thu âm: Nếu bạn muốn tặng bài hát này, hãy tìm một phòng thu để ghi âm với ca sĩ có giọng hát ấm áp, truyền cảm. Bạn cũng có thể thêm một đoạn thu âm giọng nói ngắn của chính bạn ở đầu hoặc cuối bài hát, nói lời cảm ơn trực tiếp đến người bạn đời (ví dụ: “Cảm ơn em, vì đã luôn là ánh sáng của đời anh”).

 5. Biểu diễn trực tiếp: Nếu bạn chơi nhạc cụ, hãy thử trình bày bài hát này trong một buổi tối đặc biệt với ánh nến và không gian ấm cúng, hoặc thuê một ban nhạc nhỏ để biểu diễn cho người bạn đời của bạn. 

Lời khuyên cá nhân hóa: - Nếu bạn muốn, tôi có thể thêm một đoạn lời bài hát dựa trên kỷ niệm cụ thể của bạn và người bạn đời (ví dụ: nơi hai người gặp nhau, một thử thách đặc biệt cả hai đã vượt qua, hoặc một biệt danh bạn gọi người ấy). 

- Nếu bạn muốn bài hát dài hơn nữa hoặc thay đổi phong cách (ví dụ: chuyển sang phong cách dân ca hoặc pop hiện đại), hãy cho tôi biết! Hãy cho tôi biết bạn muốn tôi điều chỉnh gì thêm hoặc nếu bạn cần hỗ trợ tìm nhạc sĩ/thu âm để hiện thực hóa bài hát này nhé! tìm nhạc sĩ/thu âm để hiện thực hóa bài hát.

Kinh

Đọc tới đây là mình thấy Chán Mớ Đời. Lý do là ây ai làm, không nói lên cảm xúc của mình được. Mất tính hài hước của mình thêm dùng từ ngữ khá cách mạng của Hà Nội. Để xem hôm nào buồn đời, mình viết lời xem sao. Mình hỏi ây Ai làm cho tấm tranh minh hoạ cho bài hát thì được như sau:


Ảnh này thấy có vẻ nông dân tàu nên mình kêu cho thêm đàn.


Thì có như sau. Hơi hằm bà lằn nữa tàu nữa mít với kiểu áo và đàn nên hỏi thêm vẽ như tranh tàu thì được như sau:


Mình kêu làm theo kiểu tranh thuỷ mạc rồi hỏi thêm được như sau:


Tới đây thì phải đi vườn. Ống nước bị bể nên phải lo sửa chửa cho xong. Bác nào rảnh giúp em về nhạc lý cho bài này xem. Chớ đợi em thì chắc cũng hơi lâu vì đi chơi và khá bận sau khi trở lại. Thêm ai hát được như Ernesto thì cứ tự nhiên nhé. Dân chủ tập thể, sáng tác tập thể. Cảm ơn trước.

Nói cho ngay mình không thích làm nhạc hay video với AI. Có cái gì đó không thật. Dạo này trên mạng thấy video hay câu chuyện do AI sáng tác nên Chán Mớ Đời. Chắc sẽ không tiếp tục nghiên cứu nhiều về AI. Có thể cách vẽ để tạo dựng lại các hình ảnh Đà Lạt xưa trước 75 để làm một cuốn video.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn