Showing posts with label Đầu tư. Show all posts
Showing posts with label Đầu tư. Show all posts

Hậu quả sơ khởi lương tối thiểu $20/ giờ

 Tuần trước mình có kể vụ tiểu bang Cali ra luật phải trả cho công nhân viên của nhà hàng thức ăn nhanh lương tối thiểu là $20/ giờ thì hôm nay đọc nghiên cứu sau 9 tháng thi hành luật này. 

Nguyên lý của kinh tế là nếu vật giá gia tăng thì khách hàng thắt lưng buột bụng, mua ít lại như khi xưa thời kiệm ước ở Việt Nam. Dân tình của tiểu bang Cali đang học một bài học kinh tế khi áp dụng luật $20/ giờ cho lương tối thiểu cho nhân viên các nhà hàng thức ăn nhanh. Từ ngày thấy vật giá leo thang mình cũng ít đi ăn ngoài, ngoại trừ sinh Nhật của đồng chí gái cuối tuần rồi.


Tháng 9 năm vừa rồi, ông thống đốc tiểu bang Cali, một ứng cử viên tương lai sáng giá của Đảng dân chủ cho cuộc chạy đua vào tòa bạch ốc kỳ sau, ký luật tăng lương tối thiểu từ $16/ giờ lên $20/ giờ xem như 25%. Thường thì đi làm, cuối năm chủ hay xem lại quá trình làm việc của nhân viên, rồi vỗ vai kêu nhân viên làm việc ráng chịu khó một tí rồi kêu tăng tiền lương năm tới thường 2, 3% khiến nhân viên mừng, không ngờ xếp mình thương mình quá, nguyện năm sau sẽ làm việc cật lực hơn nhưng họ không biết chủ tăng lương vì chạy theo lạm phát mỗi năm chớ chả có yêu thương gì mình cả nhưng luận điệu của kẻ tư bản là nói sao cho hay, như mình thương yêu nhân viên như con ruột. Rất tình nghĩa.


Ngược lại quốc hội Cali đang chuẩn bị ra luật chỉ cho tăng giá tiền thuê nhà lên 3% thay vì 5% như hiện nay.


Thực tế cho thấy là hàng ngàn nhân viên các nhà hàng thức ăn nhanh bị nghỉ việc sau khi luật này được áp dụng. Điển hình chuỗi nhà hàng Rubio’s Coastal Grill khai phá sản sau khi đóng cửa 48 tiệm ăn của họ. Nói cho đúng thì tiệm ăn này đã bị lộn xộn về tài Chánh trước đó nhưng khi luật này được thi hành thì họ lợi dụng trường hợp này để khai phá sản, cho rằng lương lên thì khó mà xoay sở. 


Có hai franchisees (những người mua quyền được bán thức ăn của những công ty như MacDonald ) của nhà hàng pizza hut cho biết sẽ hủy bỏ dịch vụ giao pizza tại nhà vì không đủ sở hụi để trả và sa thải hàng ngàn tài xế giao pizza. Ai muốn ăn thì gọi Uber Eats thì tốn tiền nhiều hơn. Khách hàng phải trả tiền nhiều hơn sẽ mua ít lại. Một franchisee có trên 140 nhà hàng của Burger King cũng tuyên bố sẽ trang bị máy gọi thức ăn tự động và nhà hàng El Pollo Loco cũng trang bị máy làm salsa thay vì dùng nhân viên. 


Các tiệm ăn cho biết là đã sa thải 9,500 nhân viên trước khi luật được thi hành chưa kể đến sau khi luật được thực thi. Con số này chưa được chính phủ công bố. Muốn lương nhiều mà không được thuê thì bù trớt. Nguy hiểm hơn là khi những người thất nghiệp làm việc cho Uber eats thì sẽ không có bảo hiểm y tế, tự làm cho mình, khi đau ốm là khổ cho gia đình. Các công ty như Uber hay Grab lấy phần trăm rất nhiều. Ở Sàigòn mình nói chuyện với một anh tài xế Grab, được biết Grab lấy 33% giá cuốc xe, chỉ có nhiệm vụ đưa mối cho anh ta còn xe cộ xăng dầu anh ta trả hết. Bên Phi luật Tân cũng tương tự. Tài xế sẽ Grab bị vớt 32%.


Trong khi đó thì giá biểu của nhà hàng thức ăn nhanh gia tăng như Wendy’s lên 8%, Chipotle 7.5% hay Taco Bell lên 3%. Mình nay hết dám ra Bolsa ăn phở vì quá đắt. Đi ăn mà ly trà nóng họ chặt $2.5 chả có mùi vị gì cả, nước cũng tính vì họ bỏ vào cái ly giấy. Một tô phở nay phải trả $20.


Thường giới truyền thông hay Đảng dân chủ xem các nhà hàng thức ăn nhanh là các công ty đa quốc gia, biểu tượng của giới tư bản bốc lộc giới lao động. Cần phải triệt hạ trong cuộc đấu tranh giai cấp. Trên thực tế các nhà hàng này đều do những cá nhân mua franchise và buôn bán lẻ như tiệm ăn gia đình, dưới dạng tiểu thương. Ai để dành chút tiền mua franchise rồi mượn ngân hàng để mở tiệm. Làm cực lắm vì có thể lỗ. 


Các người theo Đảng dân chủ hiểu lầm về tư bản. Ông Ray Kroc, người mua lại thương hiệu MacDonalds từ hai em nhà này và biến thành một công ty đa quốc gia. Một hôm, ông ta được mời nói chuyện tại đại học Harvard cho các sinh viên MBA. Ông ta hỏi sinh viên cách làm ăn, Business của MacDonalds là gì. Sinh viên chưng hửng kêu bán hạm Butler, CoCa cola,… anh ta giải thích MacDonalds làm giàu là nhờ đầu tư vào địa ốc khiến mọi người cảm thấy ngu lâu vững bền.


Ông ta giải thích mở tiệm ăn bán hamburger, khoai Tây chiên, họ chỉ lời có chút xíu thì sao giàu. Business của họ là xây các quán ăn ở mọi góc phố rồi cho các franchisee mướn với giá cắt cổ. Họ được trừ thuế vì depreciation trong khi franchisee làm chết cha để đóng tiền nhà cho họ. Có người kêu bán cho mình một tiệm ăn pizza hút ở Texas. Người mướn làm pizza trả cho mình tiền nhà nhưng xa quá. Chỉ cần có tiệm cho thuê ở bốn rồi cho thuê sống phè phởn thay vì làm việc.


Nay cho phép thành lập công đoàn lao công cho các nhân viên chuỗi cà phê Starbucks, thì họ sẽ thay nhân viên bằng máy làm cà phê. Mình thấy trong các trung tâm bán xe, có máy to đùng, muốn uống loại cà phê nào là bấm, ly lớn ly nhỏ hay đậm Lạt. Lại thất nghiệp, tạo dựng một giai cấp vô dụng vì không có việc, bị máy thay thế.


Tiểu bang Cali hiện nay dẫn đầu Hoa Kỳ về thất nghiệp đâu 5.3% theo chính phủ cho biết nhưng trên thực tế còn số này cao hơn. Tháng 9 năm ngoái khi luật được ban hành thì chỉ 4.7%. Trong khi Florida chỉ có 3.3% thất nghiệp. 


Thực tế cho thấy hậu quả của luật lao động không dựa trên nguyên lý kinh tế thị trường. Các chính trị gia muốn đắc cử phải câu phiếu bằng những đạo luật mị dân. Người dân nghe cũng ham nên bỏ phiếu rồi mình tự hại mình. Tháng 11 này có dự luật để dân cư Cali bỏ phiếu là lương tối thiểu là $18/ giờ sẽ có ảnh hưởng trong các ngành kỹ nghệ khác. Thất nghiệp sẽ lan rộng. 


Theo kinh nghiệm của mình là mướn thợ giỏi thì phải giữ họ. Muốn giữ họ thì phải trả tiền lương cao hơn. Nay thợ dỡ được luật lệ bảo vệ thì phải lấy tiền người xây nhà nhiều hơn trước đây. Vậy ai là người thiệt thòi? Những người đi bầu cho những tên chính trị gia không hiểu luật kinh tế thị trường, cung và cầu. Mình là nông dân nên rất sợ các trí thức chưa bao giờ làm kinh tế.

Thật ra thì luật lệ rất cần thiết để giúp môi trường làm việc cũng như lương bổng của nhân viên cần được để ý nhưng phải để kinh tế thị trường định đoạt. Nếu mình không trả thêm cho thợ giỏi thì họ sẽ kiếm việc khác nhiều tiền hơn. Mình đối xử với họ tốt, tăng lương hay bonus thì họ chịu khó làm việc tốt cho mình. Khách hàng vui, được giới thiệu thêm thì có nhiều việc hơn, lợi tức gia tăng cho mình cũng như cho thợ và khách hàng vui vẻ khiến kinh tế lên. Ai cũng có phần trong khi đem tinh thần đấu tranh giai cấp vào thì không ai hưởng lợi ngoại trừ các tên chính trị gia.


Tại Âu châu các cuộc bầu cử vừa qua cho thấy phe cực hữu đạt nhiều phiếu khiến mình lo ngại sẽ trở lại thời sau đệ nhất thế chiến. Chính trị như cái quả lắc cảm đồng hồ, khi nó ở bên phải thì bên trái là ó, kêu gào, kéo về phía họ rồi khi quả lắc chạy qua bên trái thì bên phải là ó. Gây thêm phiền phức, xứ để kinh tế thị trường định đoạt. Anh bán đắt thì người ta kiếm chỗ rẻ mua, do đó anh phải hạ giá nếu không thì banh ta lông.


Người dân bất mãn với những luật lệ ép buộc do hậu quả các cuộc đấu tranh giai cấp. Xã hội dần dần sẽ bị các nhóm phát xít cầm đầu và sẽ gây thiệt hại cho người di dân như người Việt tỵ nạn. Quyền lợi bị mất. Mình nghe kể thằng cháu mình sinh tại pháp mà ra đường trong vụ covid bị Tây trắng chửi kêu cút về nước mày. Hôm trước thấy nó kêu gọi nghệ sĩ gia nhập công đoàn lao động CGT. Bố mẹ nạn nhân của Việt Cộng vượt biển để rồi con theo cgt. Chán Mớ Đời 


Mình đoán bầu cử năm nay sẽ có nhiều thay đổi, kết quả sẽ như ở Âu châu.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 




Hối tiếc khi lãnh tiền già

 Hưu trí và hối tiếc không lãnh tiền già ở tuổi 62


Trước khi về hưu, người Mỹ cần tính toán về lãnh tiền an sinh xã hội cho kỹ vì càng để lâu càng lãnh được nhiều tiền hơn lấy sớm. Vấn đề là đa số quên để ý đến sự ra đi sớm của người bạn đời. Vì có ảnh hưởng rất nhiều đến tiền nhận được từ quỹ an sinh xã hội. 

Thường các chuyên gia tài chính đều khuyên chúng ta lãnh tiền an sinh xã hội trễ để nhận được nhiều tiền hơn. Họ ít khi nói đến sự ra đi của người bạn đời sớm vì có rất nhiều ảnh hưởng đến số tiền nhận được sau này.

Hôm nay đọc trên báo trường hợp của một bà Mỹ ở độ tuổi trên 60 và ông chồng già hơn 3 tuổi. Khi đến tuổi 62 thì bà ta chưa muốn nhận tiền an sinh xã hội và tiếp tục đi cày vì muốn khi hai vợ chồng về hưu cùng một lúc thì sẽ lãnh được tiền an sinh xã hội nhiều hơn. 


Khi ông chồng đến 66 tuổi thì bắt đầu lãnh tiền an sinh xã hội còn bà ta thì chưa. Ông chồng vẫn tiếp tục làm việc để có thêm chút tiền mà an sinh xã hội cho phép. Theo tính toán thì nếu bà ta lãnh tiền an sinh xã hội vào tuổi 62 thì chỉ lãnh được $900/ tháng, so với $1,700/ tháng nếu lãnh khi đến tuổi 66. Ở tuổi 62 nhìn số tiền lãnh chỉ có $900 thì gần phân nữa nếu đợi thêm 4 năm nữa. 


Thảm họa xảy đến vì 3 năm sau, ông chồng được chúa gọi về thiên quốc, để bà ta ở lại một mình để khóc cho vơi đi một cuộc tình. Tùy trường hợp mỗi người, người vợ hay người chồng còn sống sẽ lãnh 100% tiền an sinh của họ nếu qua 66 tuổi. Nếu trẻ hơn 66 tuổi thì sẽ nhận từ 71% đến 99% số tiền có thể nhận được.

Do Andy Nguyen gửi


Khi ông chồng của bà này qua đời thì bà ta được 65 tuổi, và chưa lấy tiền an sinh xã hội. Nay bà tà có thể lấy an sinh xã hội của mình thì chỉ được $1,200/ tháng. Hay đợi đến tuổi 66 thì sẽ lãnh được số tiền của người chồng $2,500. 


Nếu bà ta bắt đầu lãnh an sinh xã hội vào tuổi 62 với $900/ tháng thì hai vợ chồng có thể có chút tiền hàng tháng trong vòng 3 năm hay $10,800 x 3. Mỗi năm số tiền này có thể bỏ vào trương mục hưu trí. Thay vì đợi khi quá tuổi 66 thì ông chồng nhận được $2,500/ tháng và bà ta lãnh được $1,250/ tháng. An sinh xã hội chỉ cho bà ta nhận được số tiền cao nhất là của ông chồng là $2,500 còn $1,250 của bà trả hết về người. Xem như mất trắng $30,000 vì muốn nhận $1,700/ tháng. Mình nghĩ họ không tính rõ hay hiểu. Một khi hai vợ chồng đồng lãnh tiền an sinh xã hội thì một người lãnh nhiều nhất số tiền giữa hai người và người kia chỉ lãnh được 50% số tiền của người lãnh nhiều nhất. Hay lãnh $350 ($1,250 - $900).


Để mình giải thích lại vụ này vì thiên hạ cứ thắc mắc. Khi an sinh xã hội được thành lập thì phụ nữ ít đi làm, chỉ có ông chồng đi làm và đóng tiền an sinh xã hội. Nên họ tính là khi về hưu thì ông chồng lãnh tiền an sinh xã hội , nếu bà vợ còn sống thì sẽ được chu cấp thêm 50% số tiền của ông chồng. Ngày nay vợ chồng đều đi làm, thậm chí còn làm 2 3 jobs mà luật không thay đổi dù bà vợ vẫn đóng tiền an sinh xã hội theo lương của mình. Cho nên về già lãnh an sinh xã hội vẫn theo cấu trúc cũ. Đồng chí gái đi làm cho thiên hạ nên đóng tiền an sinh xã hội nhiều hơn mình nên nay lãnh tiền an sinh xã hội nhiều hơn mình trong khi đó mình ăn ké của vợ được 50% tiền của vợ nhiều hơn phần mình lãnh khi đến 62 tuổi.


Do đó khi về già chúng ta nên suy tính rất kỹ đừng để mấy chuyên gia tài chính gây nên lòng tham của chúng ta. Họ đều quảng cáo đủ trò để dụ mình đưa 401(K) cho họ quản lý. Xem sức khỏe vợ chồng có còn khỏe không. Nếu đi sai nước cờ thì như dòng sông không Trở lại, hết hát anh sẽ là dòng sông để em là biển rộng. Anh sẽ là lối nhỏ để ăn tiền an sinh xã hội ít hơn. Mình cứ đến 62 tuổi đủ tuổi là lấy an sinh xã hội rồi bỏ vào Roth Ira cho xong từ 6 năm qua. 


Mấy bác gái về già nên chăm sóc chồng cho kỹ vì sẽ tiếp tục nhận được an sinh xã hội của bác trai và của mình, còn nếu một khi bác trai đi về thiên quốc là mất 1 phần tiền an sinh xã hội.


Một đồng Trên tay hôm nay chắc ăn hơn 2 đồng ngày mai. Ăn chắc mặc bền. Có anh bạn người Mỹ kể là đến 65 tuổi về hưu mua xe rv rồi đi chơi khắp Hoa Kỳ với vợ thì 6 tháng trước khi về hưu, anh bạn lăn đùng ra nằm cứng ngay đơ. Chán Mớ Đời  vợ khóc đau đớn vì mất chồng, mất người mình có thể là mỗi ngày đì 1 tí thay vì để tiền an sinh xã hội bay đi theo cánh chim biển biệt.


Trời kêu ai nấy dạ cho nên cứ lấy được đồng nào thì cứ lấy vì đó là tiền của mình đóng từ khi đi làm đến giờ. Đừng có tham, trời cho bao nhiêu nhận bấy nhiêu.  Nhớ chăm sóc chồng kỹ lưỡng.

Có người bài báo của Forbes, rõ ràng hơn.

 50% of primary spouse (say husband) benefit applies ONLY if the other spouse (say wife) claims "spousal benefits". The wife can claims her own SSA benefit, especially if her own SSA benefit is higher, but she can only chose one, not both. See https://www.forbes.com/sites/stevevernon/2024/01/19/top-social-security-strategies-for-married-couples/


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Đến Palawan để khóc Phú quốc

Mình nghe Phi luật Tân có nhiều đảo đẹp nên đi viếng cho biết. Xứ này có nhiều đảo nhưng vì ít thời gian nên chọn Palawan để nhớ đến trại tỵ nạn mới người Việt tạm cư để được hướng dẫn về đời sống tại Hoa Kỳ trước khi đi định cư tại Hoa Kỳ.

Hòn đảo này, mình đi xe từ phía nam của thủ phủ cảng Công Chúa (Puerto Princesa) suốt 300 cây số lên miền Bắc đến thành phố El Nido. Nên có thể xem cách khai thác du lịch của họ ra sao. 

Biển tại Việt Nam hình như ở Nam Định. Với rác như vậy thì các công ty du lịch chắc chắn sẽ không giới thiệu khách hàng

Đảo Palawan rộng: 14,896 km² so với Phú Quốc: 574 km² xem như rộng gần gấp 3 đảo Ngọc của Việt Nam. Cái hay của người Phi là họ có lẻ tiếp cận được nền văn hóa Mỹ nên họ không khai thác du lịch một cách màn rợ như ở Phú Quốc. Các khách sạn và khu nghỉ dưỡng điều được xây cất không quá 2 tầng lầu. Họ giữ cây ngay gần bờ biển và xây các khu lịch phía sau và rải rác nên khi đứng trên tàu ngoài bãi biển chúng ta không thấy nhà cửa gì cả. Có mấy đảo nhỏ như Hòn Tré ở Nha Trang nhưng các biệt thự được xây cất theo du lịch sinh thái rất đơn sơ nhưng đắt tiền như ở MArriotts Vin Pearl. Đi vào thấy như ở thiên nhiên. Cho thấy các nhà đầu tư có tư duy về hái tiền du khách ngoại quốc. Du lịch sinh thái, sang trọng lịch sự nhưng không tàn phá thiên nhiên.


Nói về sự phát triển Phú Quốc xem như tiêu tùng. Ở Việt Nam hay xứ nào đi nữa. Chỉ có người trung lưu trở lên mới có khả năng đi nghỉ dưỡng do đó họ chỉ trang bị, đầu tư cho tầng lớp này. Số lượng du khách đến là người Tây phương vì rẻ hơn đi hè ở xứ họ, nhất là khám phá văn hóa cứ khác. Đây Phú Quốc được các nhà đầu tư xây các khách sạn hay phố xá như kiểu LasVegas mà tệ hơn khiến người Tây phương lắc đầu. Thấy phỏng vấn một cô đầm tại Phú quốc. Cô ta kêu người Việt điên rồ, bắt chước Tây phương mà còn tệ hơn là Disneyland. 


Mình xin tải một bài báo của báo Hà Nội để không mang tiếng:

Thấy họ cày nát ra rồi để ôm hận về sau

NHÀ ĐẦU TƯ ÔM ĐẤT PHÚ QUỐC CHẮC CÒN Ở ĐẢO NHIỀU NĂM CHƯA BIẾT KHI NÀO VỀ BỜ...

Năm 2016, một đàn em nhờ tôi tư vấn đầu tư chuỗi Homestay ở Phú Quốc. Cô có một miếng đất dự tính cất homestay, ngoài ra cô dự tính thuê thêm khoản 3 căn shophouse đang cho thuê giá rẻ để quản lý chuỗi....Tôi bay ra khảo sát 2 ngày; đứng ở Bãi Trường nhìn mênh mông dự án nối dự án, shophouse kéo dài hơn SG; rồi đi Nam đảo resort kề nhau, cao ốc mọc lên vài ngàn Condotel…

Tối hôm đó, ngồi uống beer ở Dương Đông và các món hải sản nghe thì hấp dẫn, nhưng không tươi ngon như danh tiếng Hải sản nơi đây, mà giá thì chát. Tôi nhận xét Phú Quốc không chuyển mình như Bali, nơi có phong cách du lịch gần gũi đời sống văn hóa địa phương hay Pattaya với dịch vụ vui chơi chuyên nghiệp mà PQ biến dần thành nơi xô bồ chặt chém kiểu Vũng Tàu trước đây. Sự hồn nhiên gần gũi của dân kinh doanh địa phương trước đây mà năm 2007 tôi từng khảo sát đã dần biến mất, thay vào đó người địa phương đã học được cách kinh doanh chụp giật.....Tôi nói với người đàn em "không nên triển khai, không có đường dài" và cô đã nghe tôi, vì biết tôi sẽ mất số tiền tư vấn, nên chắc tôi đã phân tích kỹ....

Gần đây, có thể những người kinh doanh PQ cho rằng do giá máy bay cao nên du khách né, nhưng bản chất là PQ chưa đủ hấp dẫn để nhiều người bay tới khi những vẻ đẹp của đảo loãng đi, hải sản và dịch vụ địa phương giá quá cao. Trong khi thay bằng các vui chơi phồn hoa như Sài gòn, Vũng Tàu thì khó thuyết phục du khách đi nữa, nhất là giờ đây Nha Trang chỉ mất 5h xe chạy từ SG càng khiến PQ thêm mệt....

Với giá đất PQ hiện nay, với shophouse, condotel đang có thì nhà đầu tư ôm đất PQ chắc còn ở đảo nhiều năm chưa biết khi nào về bờ...

-------------------------------------

Nguồn: Vietnam business insider


Đây là do chính người Việt tại Việt Nam cho biết. 

Thậm chí mình thấy các villa của MArriotts ở VinPearl với giá 22 tỷ đồng vẫn không tạo nên một khung cảnh đẹp như ở các khu nghỉ dưỡng ở Palawan. Đến là muốn trở lại vì cảnh thiên nhiên hài hòa khiến con người cảm thấy tự do, không bị các khối bê tông đè bẹp. Các kiến trúc được xây rất thoáng, hòa vào thiên nhiên. Mình thấy khu nghỉ dưỡng ở Lăng Cô, phá nát khu vực với mái ngói màu đỏ thè lè.


Mình nghe kể là giá vé máy bay tại Việt Nam lên khủng trong 5 ngày nghỉ nên người ta bay qua Thái Lan chơi còn rẻ hơn mua vé máy bay ra Phú quốc. Kiểu này người Việt là tự giết mình. Anh làm lợi cho công ty hàng không nhưng vô hình trung giết các trung tâm du lịch tại Phú Quốc.

Tiêu biểu của biển mình thấy ở Palawan, có mấy cây to đùng, che bóng mát để dân không muốn phơi nắng có thể ngồi chơi. Hình mình chụp từ tiệm ăn nhìn ra.

Đây là một người Việt tại Việt Nam giải thích cách đầu tư bất động sản tại Việt Nam mà mình thấy ở vùng ngoại ô Sàigòn, nhà cửa xây chưa xong hay vùng Phan Thiết, xây rồi bỏ đó không ai đến.


Phải nói là đội môi giới bán được các Shop-house đúng là quá giỏi. Khi vẽ ra 1 cái viễn tưởng tuyệt đẹp để bán với giá trên trời. Một cái SH còn đang trong quá trình xây dựng luôn được rao bán với giá thấp nhất cũng phải 50-60tr/m² trong khi một cái mặt đường chính của khu phố tương ứng khu đông dân cư ở đó cũng chỉ tầm 60tr/m2. Và khi SH xây xong cũng ko thể đưa vào sử dụng vì ko có người nên chẳng buôn bán, kinh doanh gì được, cho thuê cũng chẳng ai thèm. Sai lầm lớn nhất của hầu hết những người Việt Nam chơi bất động sản là không hiểu rõ về sản phẩm của mình cũng như không biết cách kiếm tiền từ bất động sản. Họ bỏ một khoản tiền rất lớn để mua một cái giá trị của tương lai, nhưng là tương lai không biết bao giờ đến. Trong khi cùng khoản tiền đó họ có thể mua một căn nhà mặt đường khu dân cư và ngay lập tức có thể cho thuê để có dòng tiền. Tốc độ lên giá ở những chỗ này rất ổn định và tính thanh khoản cao

Khách sạn sòng bài ở Côn đảo   Họ cày hết rồi trồng vài câu dừa con cho thiên hạ đến xin cô Vĩ Thị 6 được đốt lò. 


Đà Lạt thì xem như phá nát như tương, không còn chút gì phố núi cao phố núi đầy sương. Họ làm một bãi trên sân cù rồi bỏ dỡ công trình. Chắc ông lớn nào làm rồi nghỉ hưu nên không ai dám tiếp tục hay dẹp bỏ vì tốn tiền. Họ cho phá biệt thự Trang Hai được xây cất gần 100 năm, một hình ảnh lịch  sử của Đà Lạt để làm bãi đậu xe buýt Chán Mớ Đời. Nghe nói xe tãi có lần bị lọt xuống. Mình đi bộ thấy cá chết nổi lình bình trên hồ Xuân Hương. Đi ngang hồ thấy mùi hôi thối khôgn thể tả, lại thấy có ngừoi ngồi uống cà phê. Xong om

THÁNG TƯ - LỜI MUỘN PHIỀN CỦA NGƯỜI 69TUỔI

Đỗ Trung Quân 

….

ta mang tuổi hai mười vào rừng 8 năm

4 năm những vùng kinh tế mới

3 năm lòng hồ dầu tiếng – chiến khu Dương Minh Châu …

1 năm chiến trường biên giới K 

máu và không chắc còn nước mắt

trả xong món nợ lý lịch dù không con sĩ quan

dù không nhà địa chủ

thân thế ngay trên vai , mái tóc dài

hippie choai choai

ta trả nợ xong một phần “ tiểu tư sản thị thành ”

ba lô về , cuộc đời làm lại

căn cước mới

lý lịch thêm dòng “ thanh niên xung phong “

xong !

….

mất đến 20 năm

ta mới nhận ra mình thành kẻ nợ

nợ cả một đời ..


ta nợ những đêm xuống tàu định mệnh

cuộc đào thoát bi thảm

không internet

không một dòng thông tin

ta bình yên kiếm sống

vênh váo hư danh

hãnh tiến “ trong hào quang bóng tối “


ta nợ bạn bè học tài thi phận

thi bao nhiêu lần cũng rớt

học bao nhiêu cũng ra vỉa hè chanh ớt

bán dạo – chợ trời ..

lý lịch xét 3 đời

oan khuất


ta nợ  bạn ta xó chợ đầu đường

bán từng cái quần , cái áo

ta chễm chệ trên ghế ngồi giám khảo

nhét túi phong bì

những lễ hội phù hoa

dìm ta tận đáy ..


ta nợ như kẻ vô tâm

mắt mù

ta nợ những con thuyền vỡ nát

phận người chìm đáy biển sâu

ta như kẻ nợ

dù không vay

….

tháng tư hoa phượng cháy

nám cơn mưa sầm đen

ta biết ta còn nợ

những bình minh chưa lên ..

….

* tháng tư 2024 – Phú Nhuận - Gia Định thành - Sài Gòn


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 
Nguyễn Hoàng Sơn