Hiển thị các bài đăng có nhãn Đầu tư. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đầu tư. Hiển thị tất cả bài đăng

người Mỹ xâm chiếm các đội bóng Anh quốc

 Lý do người Mỹ làm chủ các đội banh túc cầu Anh quốc 


Cuối tuần rồi, có trận đấu giữa hai đội banh Anh quốc; Arsenal vs Manchester United. Mình tò mò vì thấy khắp nơi trên thế giới xem trận đấu này, từ Việt Nam sang Thái Lan, Cao miên, Phi Châu,…đều xem. Xem xong thì mấy ngày sau các cờ líp về trận đấu hay người xem vui buồn khi đội của mình đá vào, bị thân hữu chọc quê. Trong giải Premier League này có đến 20 đội banh đấu cả năm nhưng có đến 14 đội banh đều có chủ là công ty Mỹ. Ngạc nhiên vì không lẻ người mỹ đâm ra thích trời mưa và túc cầu vì ở Hoa Kỳ túc cầu chưa phải là môn được truyền hình chiếu cho khán giả mỹ xem thường trực. Có một đội banh của thành phố Leicester, được một tỷ phú Thái Lan mua và buồn đời được một huấn luyện viên người ý đoạt chức vô địch. Sau này ông tỷ phú đi máy bay sao bị rớt, chết luôn. Cậu con trai kế nghiệp nhưng có lẻ chưa quen nên đội banh tụt hạng.

Năm nay các đội tuyển của Anh quốc có đến 6 đội lọt vào vòng trong của giải túc cầu liên hiệp Âu châu Champion League được xem là giải túc cầu hàng năm danh tiếng được thế giới xem mỗi tối thứ 3,4. Pháp quốc chỉ có đâu 3 đội và năm sau có thể chỉ còn hai đội được đại diện vì họ tính theo thành tích của những năm qua. 


Hỏi ra thì lý do là rẻ tiền dù giải này được khắp thế giới xem hàng tuần. Cách tranh giải hợp với cách làm ăn business của người Mỹ. Premier League của Anh quốc là một cái máy làm tiền toàn vũ. Là môn thể thao được xem đông nhất trên thế giới, được truyền hình trên 200 quốc gia mỗi tuần, kiếm tiền truyền hình hàng tỷ mỹ kim. Giải Premier league được thành lập đâu vào thập niên 1990 vì khi mình ở Luôn Đôn, vẫn chưa có giải này. Lúc đầu họ cho chiếu truyền hình khắp thế giới miễn phí đến khi người dân trên thế giới nghiện rồi thì họ mới bắt trả tiền. Kiểu mấy tên bán sì ke đứng trước trường học, cho học sinh hút miễn phí cho vui đến khi chúng nghiện thì đè đầu bắt trả tiền học gạch. Và tiếp thị bán đồ của các công ty quảng cáo. Khi xưa thấy cho xem nên mình coi mỗi tuần để nhớ thời ở âu châu, ai ngờ nghiện xem Manchester United. Nay chỉ xem trên YOutube tóm tắt cho chắc ăn vì không có thời gian xem 2 tiếng đồng hồ. Nhất là phải trả mấy chục đô mỗi tháng.


Trên nguyên tắc thì các đội banh của Anh quốc thường không được quản lý, làm tiền như chủ nghãi tư bản. Đa số là do một người làm chủ vì yêu đá banh, nên tài chánh lúc nào cũng thiếu hụt. Trong khi đối với các chủ nhân  người Mỹ thì xem đây là cách quản trị quá yếu kém nên họ nhảy vào mua rẻ. Giá một đội banh bầu dục ở Hoa Kỳ giá thị trường là 4-5 tỷ mỹ kim, trong khi một đội banh bóng rổ thì giá trị độ 2-3 tỷ đô la còn ở Anh quốc, một đội banh danh tiếng độ 300 triệu. Xem như tiền bạc cắc cho mấy hedge funds. Mấy người Mỹ giàu có tư duy đột phá là tại sao phải mua một đội banh không danh tiếng của Mỹ lại đắt tiền trong khi mua một đội banh danh tiếng toàn cầu của Anh Quốc lại rẻ như bèo hay fish and Chips. 


Từ khi các chủ Nhân Mỹ nhảy vào thì giá tiền mua cầu thủ lên giá khủng. Được cái là họ khôn nên ký hợp đồng thành 7,8 năm. Ai mua một cầu thủ thí dụ 80 triệu nhừ trải ra 8 năm thì xem như chỉ trả 10 triệu mỗi năm. Vài năm sau là bán trước khi hết hạn giao kèo. Người Mỹ hiểu rõ logic kinh doanh nhượng quyền. Mặc dù người hâm mộ Anh không thích nghe điều này, nhưng người Mỹ coi các câu lạc bộ như: các thương hiệu, các cỗ máy tạo ra nội dung, các cộng đồng toàn cầu.


Họ áp dụng: Phân tích dữ liệu, Tối ưu hóa doanh thu, Quan hệ đối tác thương mại, Khai thác lợi nhuận từ sân vận động (sự kiện, hòa nhạc, du lịch). Mình có xem một phim quên tên nói về một công ty quảng cáo giúp công ty đá banh mua cầu thủ.


Ví dụ: Fenway Sports Group (Liverpool): chiến lược "moneyball" + xây dựng thương hiệu toàn cầu, Glazers (Man United): mở rộng thương mại mạnh mẽ, Boehly/Clearlake (Chelsea): tư duy đầu tư mạo hiểm. Tư duy này xuất phát trực tiếp từ các chủ sở hữu của MLB, NBA và NFL.


Sự kết hợp văn hóa: Niềm đam mê của người Anh, nhớ hồi ở Luân Đôn, chủ nhật là đá banh, sáng thứ 2 vào sở là mất nữa ngày để nghe thiên hạ nói về đội nào của họ ưa chuộng. Túc cầu Anh quốc có: Lòng trung thành sâu sắc của người hâm mộ địa phương. Cái này thì for ràng, từ mấy đời chớ không phải nơi họ. Tương tự bên Ý Đại Lợi cũng vậy, có nhiều người ưa chuộng đội banh Inter Milan, hay Juventus từ thời ông cố. Họ rất trung thành. Mình thấy mấy năm nay Manchester United đá Chán Mớ Đời nên xoay qua xem Manchester City hay Arsenal.


Vốn đầu tư của Mỹ bổ sung thêm: Tiền bạc, Tiếp thị, Phạm vi toàn cầu. Đây là một trường hợp điển hình của việc khai thác văn hóa + mở rộng quy mô tài chính: Lấy một nền văn hóa có gốc rễ sâu sắc → kết nối nó với chủ nghĩa tư bản toàn cầu. Nếu xem trên mạng sẽ thấy khắp nơi trên thế giới, đen, rệp, vàng đỏ đều chung một nhà.


Tại sao lại là Anh (chứ không phải Ý hay Pháp)? Vì hai nước này đoạt nhiều giải vô địch túc cầu thế giới gần đây. Vì Anh quốc có: Sự bảo vệ pháp lý mạnh mẽ cho các chủ sở hữu, quản trị doanh nghiệp minh bạch, ngôn ngữ tiếng Anh (rất quan trọng đối với truyền thông và xây dựng thương hiệu), không có các hạn chế về quyền sở hữu như quy tắc 50+1 của Đức


Anh quốc là một nền kinh tế tư bản thân thiện với nhà đầu tư, kết hợp với thẩm mỹ bóng đá. Vậy tại sao lại là “14 câu lạc bộ”? Thành công thu hút sự bắt chước, các ông chủ người Mỹ đầu tiên đã thu được lợi nhuận khổng lồ như dòng họ Glazer, mượn tiền mua đội Manchester United rồi thua tiền nên những người khác đổ xô vào (các quỹ đầu tư mạo hiểm, các nhà đầu tư mạo hiểm, các tỷ phú). Một quốc gia như Tây Ban Nha chỉ có hai đội thay phiên là vô địch, Real Madrid và Barcelona. Pháp quốc chỉ có PSG, chớ Lyon hay Marseille thì năm khi 10 hoạ.


Hiện nay, người Mỹ kiểm soát hoặc kiểm soát một phần các câu lạc bộ như:

• Manchester United

• Liverpool

• Chelsea

• Arsenal

• Aston Villa

• Fulham

• Crystal Palace

• Bournemouth

… các đội mướn càu thủ giỏi trên thế giới cũng như huấn luyện viên nên sự cách biệt hiện thừoi về số điểm giữa 10 đội đứng đầu rất ngang ngửa. Có thể đội vô địch năm nay chỉ hơn đội về nhì 1, 2 điểm sau 38 trận đấu.


Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà là một làn sóng vốn đầu tư. Đây không chỉ là về bóng đá. Mà là về: Toàn cầu hóa văn hóa, Tài chính hóa bản sắc, Sự chuyển đổi người hâm mộ thành người tiêu dùng. Từ đó ta thấy các cầu thủ á châu được mướn như Nhật Bản, nam hàn, phi châu thì đông như quân nguyên. Đi chơi á châu mình thấy người dân địa phương bận áo của đội tuyển Arsenal, Chelsea,…mỗi cái cả 100 đô.


Lâu lâu mình thấy các ủng hộ viên tổ chức biểu tình phản đối mỗi khi chủ nhân lên giá vé. Nhưng rồi đâu cũng hoàn lại đó vì họ vẫn mê đá banh, không dám bước ra hay tàu chay trận đấu. Sự kháng cự đối với quá trình tài chính hóa bóng đá Anh, dù dai dẳng và mang sức nặng biểu tượng, vẫn vận hành trong những điều kiện mang tính cấu trúc đầy ràng buộc. Những hành động này bày tỏ sự bất mãn nhưng hiếm khi sở hữu quyền lực vật chất đủ mạnh để tái cấu trúc các quan hệ sở hữu. Vì làm sao có đủ tiền để mua lại đội banh yêu mến của họ. Nên nhớ dân tình ham mê bóng đá đa số là thợ thuyền, giới quý tộc thì không kể vì quá ít.


Vấn đề xem đá banh khắp thế giới sẽ giúp cho các thương hiệu Hoa Kỳ quảng cáo khắp nơi. Và làm giàu vì mình thấy quảng cáo các thương hiệu tàu, Việt Nam, Thái Lan đầy. Có thể khi phát hình tại các nước trên thế giới họ có cách quảng cáo khác để làm thêm tiền. Cứ cho dân tình yêu thích đá banh thì sẽ không có nổi loạn vì sau trận đá là các ủng hộ viên đi bão. Nước nào bây giờ lãnh đạo cũng làm như vậy, vừa được tiền vừa được bình yên. Dân chỉ lo kiếm tiền để mua vé đi xem đá banh. Cả $100 một vé.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


Pig Butchering, chiêu mổ heo Già của mấy cô

 Pig Butchering mổ heo


Mình có kể vụ anh bạn U90, có cô bé thua 50 tuổi kêu là chồng, rồi kêu anh ta đầu tư vào Bitcoin. Đến khi buồn đời, đúng hơn là vui mừng, anh ta kể cho mình nghe về cái số đào hoa thì mình kêu anh nói vợ anh cho rút ra vốn để lại tiền lời thôi thì cô ta biến mất. Hôm nay thấy đài truyền hình, người ta tường trình một ông mỹ bị “Pig Butchring”, tiếng lóng nói về đàn ông lớn tuổi bị mấy em nhắn tin lộn, để vớt tiền của họ. Em xin tóm tắc sau đây để mấy bác về già đừng có nghĩ mấy em yêu thương các bác mà tránh xa.

Carl Jung cho biết, phụ nữ trên 20 tuổi họ chỉ nghĩ đến tiền khi lập gia đình chớ không điên khùng như vị thành niên mơ màn tình yêu vô đối. Trên 50 tuổi thì đừng bao giờ nghĩ đến tình hữu nghị răng giả liền răng giả, môi em liền môi anh.


Hàng ngày em nhận được tin nhắn đủ trò, phải mất thời gian chặn nhưng như con quỷ Hydra của thần thoại Hy Lạp, chặt đầu này thì cái đầu khác lòi ra. Thời gian chặn xoá cũng là cách thiền cho mình, không nóng giận rồi chặn, xoá đi những con ruồi bay vo ve bên tai. Mỗi ngày, chạy vào spam không biết bao nhiêu mà kể. Ai buồn đời thì xem đường dẫn sau đây.

https://www.staysafeonline.org/articles/what-is-pig-butchering-and-how-to-spot-the-scam


Câu chuyện kể phỏng vấn ông Brian. Ông ta cho biết muốn nói lên trường hợp của mình để những ai khác biết để khỏi rơi vào trường hợp của ông ta. Ông ta kể là lấy vợ trên 25 năm, hai vợ chồng để dành tiền để xây tổ uyên ương, đẹp như nhà Mỹ, có hồ bơi, Jacuzzi,… xây xong chưa kịp hưởng thì bà vợ lăn đùng ra chết vì ung thư. Mỗi ngày ông ta hát karaoke Người Yêu Cô Đơn.


Một hôm ông ta nhận một tin nhắn, của Tina, đại khái như: “tôi mới đi công tác về, tôi có thể đem con chó lại không”. Ông Brian như bao nhiêu người đàn ông, thẳng thắn nhắn tin lại: “lộn số”. Thế là Tina nhắn lại: “ồ xin lỗi ông, ông không phải là công ty Cao Miên ở đặc khu nuôi chó?”. Ông ta chới với nên trả lời lại: “dạ không”. Tina lại nhắn tin kêu: “ông có thích chó không”, ông ta kêu rất thích chó nhưng không nuôi chó. Thế là Tina kêu “ông rất nghiêm túc, đàng hoàng”. Không thằng đàn ông nào trên thế gian mà được Tina khen là đàng hoàng, nghiêm túc mà không vui mừng, nụ cười toả nắng trên môi. Ngay Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen mà nghe ai khen cũng cười banh càng luôn phun sặc bơ luôn. Được cái là em không thích chó mèo gì cả.

Tina xin giới thiệu là giám đốc công ty nào đó, để tạo niềm tin cho ông Brian. Tương tự cô vợ trẻ hơn 50 tuổi của anh bạn kêu là giám đốc chi đó tại Seattle. Rồi từ từ Tina nói về thân thế như sinh tại Hương Cảng, bị cha mẹ bỏ rơi từ bé nên rất vất vả trong cuộc đời nhưng nhờ ơn chúa nên cũng vượt qua số phận, trở thành giám đốc bú xua la mua. Nghe Tina kể chuyện đời tư khiến ông ta rất cảm thông, thương cho số phận gái 12 bến nước của Tina. Ông ta muốn làm gì đó để giúp Tina và con tim ông đã vui trở lại,…. Quên mụ vợ chết năm ngoái.


Tương tự anh bạn kể là cô gái thua anh ta 50 tuổi kêu là thằng chồng bắt bán căn căn hộ ở Hà Nội, để hắn sang Macau làm ăn. Bạn bè đi Macau về cho biết tên chồng mất dạy chỉ đánh bài, gái gú. Khi về Hà Nội thì cô ta hỏi thì bị tên chồng bợp tai, thượng cẳng tay hạ cẳng chân. Thế là ôm hai con về nhà mẹ, rồi có ông chú ở Hoa Kỳ, là tiến sĩ tốt nghiệp ở Yale sau 10 năm học tập. Ông chú bảo lãnh sang Hoa Kỳ và nay làm việc cho chú ở Seattle. Ly hôn với thằng chồng mất dạy, ôm con sang mỹ. 


Nghe tới đây thì mình thấy có gì không đúng lắm, lý do là chú khó bảo lãnh cho chaú. Thêm chú học tiến sĩ 10 năm ở Yale mà kêu chú giỏi. 10 năm để làm tiến sĩ. Kinh. Mình mất 10 năm vẫn chưa ra tiến sĩ trồng bơ. Chán Mớ Đời 


Tina hỏi chuyện ông Brian rồi từ từ ngày nào ông ta cũng mong đến giờ trao đổi tin nhắn với Tina. Một hôm, Tina kêu ông Brian gửi cho tấm ảnh. Ông ta gửi cho Tina. Và Tina gửi lại tấm ảnh đẹp như gái tàu khiến ông ta mê mệt vì được AI trùng tu, hay hình của ai đó. Ông Brian hỏi ngày nào mình gặp ở nhau ngoài đời. Tina kêu một ngày gần đây, em sẽ bận bộ đồ này để gặp anh. Toàn là đồ hàng xịn, thời trang. Hôm trước, mình đọc trên mạng, có cô nào gửi tấm ảnh, trên nhóm nào người Việt, quên tên. Cô ta kêu cần tìm bạn tri kỷ thì có mấy ông trả lời lại tên gì khác, chào em. Chắc cô ta cũng lừa nhiều tên dưới tên giả khác.


Ông Brian, kêu muốn gặp Tina, ông ta phải đi tập ở câu lạc bộ thể thao, xuống được 20 cân anh. Cứ hỏi Tina, chừng nào gặp nhau thì Tina kêu nên chuyển các tin nhắn qua WhatsApp để riêng tư hơn, ít ai dò hỏi. Mình đoán là khi chuyển qua Whapsapp là thời cơ chín muồi. Anh bạn mình nói cô vợ là có thể giúp Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen đầu tư Bitcoin không thì cô nàng kêu liên lạc qua WhatsApp là mình thất kinh. Lý do là Google cho số điện thoại miễn phí. Mình có nhà ở San Bernardino nên lấy số điện thoại miễn phí của Google ở vùng này để người mướn gọi.


Thế là từ đó Tina và ông Brian liên lạc qua WhatsApp. Tina nói có bà dì làm cho Morgan Stanley biết cổ phiếu nào hay tốt để đầu tư. Cô ta cho ông ta xem tài khoản của cô ta lên như diều bay thẳng cánh, thế là ông Brian sa lưới mà người mỹ gọi “Pig Butchering”, mổ lợn. Lúc đầu ông ta bỏ ít tiền vào thì thấy lên như diều khiến lòng tham dâng tràn nổi sóng. Bỏ thêm tiền gần hết vốn tiền hưu trí lên trên 1 triệu thì thấy tiền trên tài khoản ma lên trên 2 triệu. Mỗi ngày ông ta cứ vào mạng xem tiền lên như tây cà chua.


Tina kêu kiếm tiền bỏ thêm. Đến một hôm ông ta buồn đời nói rút tiền ra một ít để mua xe chi đó thì Tina kêu không được. Phải nuôi trứng đẻ trứng vàng rồi một ngày đẹp trời, anh vẫn biết yêu em là mất tiền nhưng vì sao anh vẫn bỏ tiền vô rồi đó. Không thấy Tina liên lạc. Đi báo FBI, cảnh sát thì cũng bù trớt vì website giả ở xứ nào đó. Như trường hợp anh bạn của mình. Họ làm các website giả nên anh ta cứ thấy tiền mình lên như tây ăn trầu. Rồi một ngày đẹp trời kêu không vào được nữa. Như có lần mình thấy trên mạng có ông ở Cali bị cô nào bên Georgia xứ cạnh ông Puchin mà mình so viếng thăm cách đây 3 năm, lừa lấy hết tiền.


Họ tóm tắc lại là Tina khởi đầu kêu than về cuộc đời mình để ông Brian nổi máu anh hùng muốn giúp đỡ. Rồi Tina kêu có bà dì làm cho Ngân HÀng cổ phiếu rồi đưa cho xem tài khoản giả của Tina khiến ông Brian tham. Rồi họ làm website giả khiến ông bỏ thêm tiền rồi một ngày đó hai đứa mình xa nhau. Và nhớ nhau hoài. Như anh bạn mình, cô vợ thua 50 tuổi kêu là ông chú tốt nghiệp đại học Yale cấp tiến sĩ rất rành về Bitcoin nên dính vào. Khi cô ta gửi hình vú ngực của cô ta cho anh bạn xem là quên bố đường về canh thâu.


Vấn đề là hoạ vô đơn chí, ông ta rút tiền từ 401(k) nên phải trả thuế nữa. Bay hết tiền mà nay còn thiếu sở thuế gần nữa triệu, chắc phải bán căn nhà để trả thuế. Chán Mớ Đời


Kể lại cho mấy bác trai nghe nhé, đừng có tin phụ nữ, ngoại trừ vợ mình. Bác nào độc thân thì đừng có dại chrypto, bitcoin bú xua la mua. có tiền mua vàng hay bạc trữ. Xong om


Không phải chỉ có mấy ông đâu. Mấy bà già như tôi cũng nhận tin nhắn "em ơi em à" từ mấy thằng phải zó. Nhiều nhất là qua app Zalo.

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

17 tuổi thành tỷ phú = gia tài công ty In-N-Out

 Đế chế In-N-Out

Dạo này thống đốc tiểu bang Cali lo ngại là tỷ phú ở tiểu bang Cali bỏ chạy ra các tiểu bang khác vì tiểu bang mới ra dự luật đánh thuế người giàu. Hy vọng năm nay đi bầu, người dân Cali sẽ ủng hộ dự luật này. 72% cử tri Cali bầu cho đảng Dân Chủ nên chắc chắn sẽ được bỏ phiếu. Đa số người theo đảng dân chủ cứ nghĩ là đánh thuế bọn nhà giàu, phú ông vì chúng bốc lột nhân viên này nọ nên mấy tên này bỏ chạy. Đánh cho bọn nhà giàu cút người dân nghèo thêm. Ngân hàng Wells Fargo kêu sẽ dời sang tiểu bang khác trong năm nay. Họ quên một điều những người này là những người tạo ra công ăn việc làm cho xã hội. Không có họ thì không có nhà máy, văn phòng. Với lương tối thiểu $25/ giờ cho nhân viên khiến các công ty như 99 Cents đóng cửa vĩnh viễn. Hôm nào buồn đời mình kể các dãy tiệm lớn nhất Rite AID, Walgreens đóng cửa hết, mấy Sears, nay thậm chí Target cũng sẽ đóng cửa năm 2026,…. Kinh tế đang thay đổi nên mất việc là mệt vì khó tìm lại việc khác. Lại cứ đè đầu những thằng có khả năng tạo công ăn việc làm, đánh thuế thì chúng bỏ chạy hết. Về âu châu sẽ thấy xã hội chủ nghĩa ra sao. 

Tỷ phú Lynsi Snyder ở tuổi 17


Từ mấy năm nay, các công ty lớn của Cali bỏ của chạy lấy người qua Texas, rồi nay Tennessee vì điện nước ở Texas khá đắt nên mấy tiểu bang kia, kêu đến với em, tha hồ miễn phí, ít thuế. Còn em Cali thì cứ vênh váo lên trời, các công ty đi thì đa số nhân viên phải chạy theo nên trong tương lai đóng thuế để nuôi làm theo năng xuất hưởng theo nhu cầu. Họ mới truy tố ông thần nào ở Cali vớt 21 triệu dành cho người vô gia cư. Có người cho là tiểu bang Cali là nhân văn, trí thức cấp tiến bú xua la mua, còn mấy thằng giàu nhờ Cali ăn cơm Dân Chủ thờ ma Cộng Hoà bú xua la mua. Mình nghĩ người ta thương, quý cái túi tiền của họ hơn là ma vì ma nào cũng là ma. Đảng DâN Chủ hay Cộng Hoà đều đánh thuế dân hết và mượn tiền để tiêu xài.


Gần đây công ty bán hamburger In-N-Out danh tiếng của Cali cũng bỏ chạy qua tiểu bang Tennessee. Họ sẽ làm công ty mẹ ở Tennessee và sẽ rút tiền lời về công ty mẹ thì Cali húp cháo. Cali được cái là khí hậu tốt nên thiên hạ phải ở chớ còn khí hậu mà lạnh lẽo thì cha con đã bỏ chạy tứ xứ từ lâu. Có người kêu vì tinh thần cấp tiến tri thức của người dân Cali này nọ. Nếu họ chịu khó xem bản đồ Hoa Kỳ thì thấy các công ty xe hơi như Mercedes, Toyota,…đều chuyển hết về miền Nam, còn các tiểu bang cấp tiến như Detroit thì bỏ chạy mất dép.


Người ta giải thích là Cali khi xưa theo Cộng Hoà nhiều nhưng từ khi ông Reagan ân xá các người di dân lậu thì tiểu bang Cali, Oregon và Seattle được chuyển qua Dân Chủ và nay thì khó mà trở lại như xưa vì cử tri Dân Chủ ở mấy tiểu bang này là 70-80%. Cali thiếu 5.5 triệu căn hộ vì có nhiều cư dân là di dân lậu nhưng khó mà xây được chung cư cho người ít lợi tức. Lý do là luật lệ xây cất cao như núi như bên Âu Châu. Một tư nhân xây cất một căn nhà giá thành lên $400,000/ căn nhà trong khi chính phủ mà xây cất thì mỗi căn có giá thành lên đến 1.2 triệu đô la. Lý do là công đoàn, nếu xây cất dùng công đoàn lao động thì tiền xây cất lên gấp 3, vì phải trả tiền phụ trối gấp 2 lần thêm đủ thứ trò, mất thời gian nhiêu hơn. Mình bỏ nghề xây cất cả 20 năm qua vì chán không muốn luồn cúi với mấy ông thần ở thành phố.


Công ty In-N-Out được thành lập năm 1948, từ một quán nhỏ 10 anh bộ x 10 anh bộ tại Balwin Park và ngày nay có trên 418 tiệm khắp 9 tiểu bang, với lợi tức hàng năm trên 6.7 tỷ mỹ kim và chỉ có gia đình này làm chủ như dãy nhà hàng Panda Express. Đúng hơn là cô Lynsi Snyder làm chủ.


Mỗi tiệm ăn In-N-Out trung bình mỗi năm tiền thu nhập trung bình là $5,800,000 trong khi tiệm ăn MacDonalds trung bình chỉ có doanh thu độ $2,600,000. Phân nữa thu nhập mà muốn mở tiệm ăn này phải đóng tối thiểu 1 triệu.


Công ty này được thành lập bởi cặp vợ chồng Harry và Esther Snyder năm 1948, 1 năm sau khi họ cưới nhau. Năm 1976, ông chồng chết vì ung thư dù dã ngưng hút thuốc từ lâu. Người con trai Richard Snyder chết năm 1993 ở tuổi 41, rồi đến người con trưởng Guy chết năm 1999 ở tuổi 48, để lại một cô con gái tên Lynsi Snyder. Cái hay là dòng họ này làm Trust để các điều kiện là chồng cô Lynsi, không dính dáng gì đến tài sản của họ. Cô này cũng nghiện ngập như cha cô ta và có 3 đời chồng ở tuổi 30. Kinh. Nay thì hết nghiện rồi, chịu khó làm ăn.


Qua bao nhiêu sóng gió nhưng dòng họ chỉ còn lại hậu duệ là cô Lynsi Snyder thừa kế gia sản khi chưa đến tuổi vị thành niên. Khi bố cô ta qua đời thì cô Lynsi chỉ mới 17 tuổi, và khi bà nội qua đời thì mới 24 tuổi. Di chúc để lại là có chỉ nhận được 1/3 gia tài năm 25, rồi 1/2 còn lại khi lên 30 tuổi và số còn lại năm 35 tuổi. Các điều lệ này thường được viết trong di chúc như vậy để tránh, con cái chưa đủ tuổi trưởng thành rồi làm bay hết gia tài hay phối ngẫu ly dị này nọ. Trong trường hợp cô Lynsi qua đời sớm thì gia tài sẽ chuyển cho bên bà nội thay vì để chồng con của cô Lynsi vớt.


Câu chuyện bắt đầu khi ông Harry Snyder, người Gia-nã-đại và bà Esther Johnson gặp nhau tại tiệm ăn quân đội ở Seattle năm 1947 và làm đám cưới năm 1948. Họ mở một quán bán Hamburger nhỏ ở đường Francisco Skito Avenue tại thành phố Baldwin Park, gần Los Angeles. Ngày đầu tiên họ bán được 47 cái hamburger và tháng đầu tiên được 2,000 hamburger. Họ rất để ý đến thực phẩm bán rất tươi, như khoai tây chiên là làm tại tiệm mỗi ngày.


Họ có 2 thằng con trai, Guy và Richard. Đến năm 1976, họ có 18 nhà hàng ở Cali. Nhưng rồi ông chồng tuy ngưng hút thuốc nhưng có thể hít mùi khói nướng Hamburger nên chết sớm. Cậu con trai đầu thì nghiện ngập nên con trai thứ hai phải nối nghiệp ở tuổi 24. Ông này có vẻ giỏi nên khuếch trương mướn người làm rất giỏi, mở trường đại học In-N-Out để huấn luyện các nhân viên và quản lý. Ông mở thêm đến 93 cửa tiệm này hàng.


Ông con Rich mất 17 năm trời để khuếch trương công ty lớn và nổi tiếng ở Cali. Ông này theo đạo tin LÀnh giáo phái Born-Again Christian nên tạo dựng thương hiệu với mục đích đạo đức và cách ứng xử với khách hàng. Năm 1993, trên đường bay về Nam Cali, máy bay ông bị rơi, chết tại chỗ. Gia đình phải kêu ông anh đầu nghiện ngập thế. Ông ta mở thêm nhà hàng từ 93 nhà hàng lên đến 140 trong vòng 6 năm. Ông mở cửa hàng ở Arizona rồi qua đời vì overdose.


Bà Esther, 79 tuổi phải quay lại lãnh đạo công ty vì hai đứa con qua đời, còn cháu nội duy nhất thì mới 17 tuổi. Được cái là cô này đi làm ở tiệm ăn như người bình thường không ai biết cô ta là cháu nội của bà chủ. Vấn đề là các giám đốc công ty choảng nhau và thưa kiện nhau. Bà Esther qua đời khi cô Lynsi được 24 tuổi nhưng phải đợi đến s3 năm sau cô ta mới được lên chức tổng giám đốc công ty. Cô ta lập gia đình 3 lần và ly dị 3 lần trước khi đủ 35 tuổi để nhận lãnh hết gia tài của gia đình.


Cách nhìn của In-N-Out là không mở nhiều chi nhánh như kiểu Starbucks vì nay họ đóng cửa trên 800 tiệm. Họ tuyên bố năm 2025 là bỏ 125 triệu đô la để mở công ty ở Tennessee và năm 2029 sẽ chuyển công ty mẹ qua bên đó. Thế là Cali ngọng, ít được thuế của mấy tiệm ăn này. Hoan hô xã hội chủ nghĩa, làm theo năng suốt hưởng theo nhu cầu. Chán Mớ Đời (còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Thành công ở đời là gì.

 Thành công trong cuộc đời là gì 

Có lần con gái gọi điện thoại khóc kêu bị áp lực công việc nhiều quá, chống chọi với đồng nghiệp nam giới. Mình nói cuộc đời không phải chỉ có tiền bạc mà cần đến hạnh phúc gia đình, sức khoẻ cá nhân mới có cuộc sống quân bình và hạnh phúc. Người giàu có chưa chắc đã hạnh phúc. Nếu không thích công việc này nữa thì nghỉ, tìm việc khác nhẹ nhàng hơn, sức khoẻ về tinh thần của mình là quan trọng nhất.

Ngày xưa, bố đi làm 2 giờ là xong, đi đón con với anh con đi học ra, rồi chở về nhà ăn cơm, đi học đàn và các lớp ngoại khoá như bơi lội, nhảy híp hóp, đóng kịch. Bố làm ít tiền hơn nhưng vui vì tham dự các sinh hoạt của con. Nay về già bố làm nông dân cũng hạnh phúc, đâu cần phải ở nhà cao cửa rộng chạy xe xịn này nọ. 


Mình kể cho nó quyết định đúng đắn nhất của mình khi chúng còn bé. Có người kêu bán miếng đất 5 mẫu, có thể xây 20-40 căn nhà. Mình chạy lên Victorville để xem, thấy gần đó có tên đang xây mấy căn nhà bán, hắn nó lời mỗi căn $50,000 cách đây 30 năm về trước. Mình làm tính thì xây 40 căn, bỏ túi được 2 triệu sau 3-4 năm. Vấn đề là mình phải ở trên Victorville trong thời gian đó, ít gặp vợ con. Khi nào xong thì về lại Quận Cam, con mình như con của thiếu phụ Nam Xương, hỏi ai rứa là mình ngọng. Hai vợ chồng bàn với nhau đưa đến quyết định, có mắm, ăn mắm, có khoai ăn khoai, không mua miếng đất. Sau này mình xem lại miếng đất, có tên nào nhảy vào mua, hắn vẽ lại được thành phố chấp thuận và xoay qua bán dự án lời 1.2 triệu khiến mình giác ngộ cách mạng. Hồi đó không biết, cứ vẽ xin chấp thuận dự án xong là bán. Cho thấy nghề dạy nghề. Rốt cuộc mình nay không giàu có nhưng vẫn có đồng chí gái cùng một lứa lận đận bên đời.


Nói chuyện với mình xong thì nó có vẻ nguôi. Con gái giống đồng chí gái thích làm việc, muốn cho hơn người, mình thì thuộc dạng ngu lâu dốt bền từ bé nên chả bao giờ có tham vọng hơn người. Cuối cùng nó đổi sở, lương cao hơn mấy chục ngàn. Nhưng có vẻ nó thích hơn. Rồi một ngày nào đó lại mỏi mệt, gọi bố.


Vấn đề ở Hoa Kỳ, ở trường, học sinh bị định hướng lúc nào cũng phải giỏi hơn chúng bạn, lên trung học chúng phải học ngoại khóa tơi bời hóa lá để chuản bị vào đại học. ở Pháp, chỉ cần thi tuyển vào trường nổi tiếng là xong , ở Hoa kỳ, cần thêm các hoạt động ngoại khóa, rồi học bạ mấy năm đủ trò, cho nên con nít bị áp lực rất nặng nề, tự tử khá nhiều. Nay họ nói sinh viên tốt nghiệp đại học Harvard, có người mất cả năm mới tìm được việc làm.


Từ ngày nói chuyện với con gái mình tìm sách hay tài liệu gửi cho mấy đứa con đọc hay xem về đề tài thế nào là thành công trong cuộc đời. Hôm nay mình gửi chúng cuộc phỏng vấn giáo sư Clayton Christensen, cựu giáo sư trường MBA của Harvard. Ông này nói về lúc mới vào công ty làm việc. Ông Manager lại kêu chủ nhật này mọi người đồng ý sẽ vào công ty làm việc để chuẩn bị trình bày đồ án cho khách hàng hôm thứ hai.


Ông ta nói với Manager là tôi quên nói với ông là tôi đã hứa với Chúa là ngày chủ nhật, không đi làm (ông ta sinh ra tại tiểu bang Utah nên mình đoán ông ta theo đạo Mormon). Câu nói của ông ta khiến manager nổi điên. Ông Manager hỏi nhà thờ ông ra sao, chớ nhà thờ tôi thì nhiều khi tôi làm sai đạo đức cách mạng, rồi xin gặp ông cố đạo, ông ta nghe tôi thú tội, tự kiểm điểm sau đó thì xá tội.

Một tiếng sau, ông manager trở lại, nói vậy thì thứ 7 vậy. Ông lại trả lời tôi quên nói với ông là tôi hứa với vợ tôi là ngày thứ 7, tôi dành trọn thời gian cho gia đình lại khiến ông Manager nổi điên. Ông giáo sư này nói là chúng ta thường hay làm những việc hơi trái với đường lối của chúng ta vạch ra, tự an ủi chắc không sao, rồi cúng tiền cho nhà thờ này nọ để xem như mình đã giải tội.


Chúng ta cứ cố gắng làm cho được nhiều tiền rồi dùng tiền đó mua thuốc để uống giúp chúng ta mạnh khoẻ. Từ ngày mình có con, mình chưa bao giờ đi uống cà phê với thân hữu, rượu mình không uống nên không cần phải xã giao. Ai quen đều biết mình không uống rượu, hút thuốc nên họ chẳng mời. Ngày nay, thân hữu mình đều rệu hết vì thuốc lá, và rượu bia. Nay gặp họ, chả thấy dô dô gì nữa, ai cũng uống nước ấm.


Có lẻ seminar mà mình được công ty gửi đi học do ông Steven Covey, tác giả cuốn sách "The 7 habits of highly effective people" thực hiện là quan trọng nhất. Họ dạy mình 4 Quadrant để sống làm việc và bồi dưỡng đạo đức với gia đình. Ngày nào cũng mở cuốn chỉ nam ra xem nên cuộc đời mình thay đổi từ đó. giúp mình về hưu ở tuổi 55.


Ông Christensen dạy tại đại học Harvard chương trình MBA. Ông ta có nhắc đến lý thuyết mà nhóm của ông ta nghiên cứu. Tại sao Nhật Bản thành công vượt bực rồi tắt ngúm. Tại sao các công ty nổi tiếng một thời như Lucents Techologies, Nortel,…về truyền thông, làm tiền như nước rồi bị các công ty khác mua lại. Các ban giám đốc đâu có ai có ý định là diệt cho bằng được công ty của mình. Nói cho đúng họ là nạn nhân của sự thành công của họ.


Các chuyên viên , giám đốc đều giỏi cả, họ bỏ tâm trí để bán buôn nhiều hơn, năm này bán lời hơn năm ngoái, này nọ. Họ chỉ chú tâm đến lợi nhuận trước mắt mà quên đi cái nhìn xa, viễn kiến cho 5, 10 năm tới. Trong khi một công ty như Cisco mới mở tiệm, từ từ họ lên đánh văng hết mấy công ty khét tiếng. mình có theo học vài lớp của đại học Tân Gia Ba qua mạng, giới cao cấp của xứ này họ nghiên cứu chương trình phát triển của quốc gia họ trong 50 năm tới, nghĩa là 2075.


Viết tới đây khiến mình nhớ đến công ty Kodak. Họ làm tiền nhiều quá, đến nổi khi một chuyên viên của họ đệ trình máy ảnh kỹ thuật số (digital camera), họ bỏ qua một bên, vì đang làm tiền, bá chủ thế giới về bán phim chụp hình để rồi sau này bị phá sản khi máy chụp hình kỹ thuật số ra đời.


Ông ta nhấn mạnh là chúng ta chỉ nhìn cái lợi trước mắt. Ông ta điển hình là con cái. Khi chúng còn bé, chúng làm khó dễ không chịu nghe lời này nọ nhưng chúng ta vẫn bình tỉnh nuôi nấng, dạy dỗ chúng đến 20 năm sau, nhìn lại chúng ta có thể tự hào đã dạy dỗ đứa con nên người, trở thành một người hữu ích cho xã hội. Chớ tưởng tượng như cặp vợ chồng vừa bị thằng con sát hại ở Hồ Ly Vọng.


Ông ta nói đến ngày lên gặp Chúa để interview vào thiên quốc. Chúa không nói đến tiền bạc , vàng vòng, nhà cửa, châu báu của chúng ta có mà hỏi chúng ta đã làm gì để giúp đỡ tha nhân trọn cuộc đời chúng ta. Một khi chúng ta rời cỏi đời này, tiền bạc chúng ta bỏ công sức để làm ra, nhà cao cửa rộng để rồi cũng bỏ lại sau lưng.


Ông ta nói rất đúng tại sao chúng ta cứ phải chạy theo tiền bạc, chức danh. Xã hội Hoa Kỳ thúc đẩy chúng ta phải mua cái ví Louis Vuitton, chiếc xe Mercedes hay ở nhà khu sang trọng vì đó là hình ảnh do Hồ ly Vọng bán cho chúng ta, các quảng cáo thúc đẩy chúng ta chạy làm 3 job để có tiền mua sắm này nọ, tạo dựng công ăn việc làm cho mọi người, giúp kinh tế đi lên nhưng chúng ta phải trả giá rất cao. Tỷ lệ ly dị Hoa Kỳ trên 50%, con cái bơ vơ, bị cha mẹ kéo qua kéo về khiến chúng bị khủng hoảng tinh thần, chơi sì ke ma tuý.


Ông Christensen có kể, ông ta học MBA ở Harvard ra thì có truyền thống là họp lớp cứ 5 năm thì phải. Mấy lần họp lớp đầu tiên thì ai nấy đều vui vẻ, khoe vợ đẹp con thơ, công ăn việc làm quá xuất sắc nhưng đến lần thứ 4, 5 là thấy đa số ly dị, phải nuôi con của người vợ hay chồng mới cưới trong khi con mình thì theo mẹ chúng đến tiểu bang khác, ít khi gặp. ông ta khôgn nghĩ bạn học cùng khóa có ý định ly dị, sống xa con cái nhưng vì họ không tuân theo các nguyên tắc đạo đức của họ như ông đã thực hiện mấy chục năm qua. Ngày chủ nhật là dành cho nhà thờ, thứ 7 dành cho gia đình. Bao nhiêu trong chúng ta có thể thực hiện được điều này.


Mình gửi cho mấy đứa con sách của ông này để chúng đọc, để có cái nhìn bớt sai lệch về cuộc đời. Chúng ta không cần phải có quyền cao chức rộng, cứ tà tà cũng hạnh phúc. Mình về âu châu, thăm các người bạn xưa, thấy họ sống thoải mái, có thể không có nhà cao cửa rộng như bên mỹ, được cái là họ đi chơi mút muà lệ thuỷ, tà tà. Họ ít bị stress như người sống tại Hoa Kỳ. Ít ly dị như bên Hoa Kỳ. Chúng ta có quyền lựa chọn cuộc sống vì chỉ có quyền định nghĩa thế nào là hạnh phúc, thành công ở đời. Chán Mớ Đời


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn