Showing posts with label Ngẫm và nghĩ. Show all posts
Showing posts with label Ngẫm và nghĩ. Show all posts

Việt Nam không còn nước sạch

Đang ngủ nơi Salon, bổng thức giấc vì trên đài truyền hình nói đến đề tài “how did Vietnam run out of  Clean Water “ khiến mình thất kinh của đài truyền hình CNA của Tân Gia Ba. Có lần mình xem một phóng sự về Sàigòn tại sao đất lún, nước ngập khi trời mưa. 


Hôm qua, mình có ăn cơm với mấy giáo sư cũ ở Sàigòn khi xưa, có một giáo sư đại học khoa học, từng làm cho RAND nên bị đi cải tạo 3 năm. Khi về thì có làm việc với Việt Cộng. Ông ta nói mấy ông ngoài Bắc nói rất hay nhưng trên thực tế thì không biết gì cả. Ông ta có giúp Hà Nội xây một nhà máy, ông ta được cử đi xem các mõ dầu của Việt Nam nhưng Việt Nam không biết khai thác. Ông ta kể có quen một ông tiến sĩ đi học ở Liên Xô về. Một hôm ông ta có mua lọ thuốc liên Xô nên nhờ ông này giải thích. Ông tiến sĩ kêu đọc không được dù đi học ở Liên Xô. Ông ta thú thật là học qua thông dịch. Có ai kiểm chứng dùm mình vụ này. Ông giáo sư cho biết là Việt Cộng phá nát hết vì họ không biết gì ngoài nói hay.


Sông Đáy do báo Hà Nội lên tiếng. https://laodong.vn/su-kien-binh-luan/o-nhiem-vo-dich-song-nhue-song-day-doc-den-do-khong-the-tuoi-rau-829085.ldo


Những hình ảnh trên màn ảnh mình đã thấy cách đây 20 năm tại Trung Cộng. Nước ô nhiễm người dân bị ngộ độc vì sử dụng nước thải môi trường,… nhà máy khiến người chụp hình bị bắt vì tải lên mạng. Không ngờ ngày nay lại nhìn thấy tại Việt Nam. Mình về quê, sông Đáy của quê mình nay hôi thối, bao nhiêu chất dơ đều chảy vào đó, về Đà Lạt nơi mình sinh ra thì cũng te tua với sự phát triển khóc liệt vô tổ chức. Xuống Sàigòn thì cách đây mấy năm sau khi đi viếng Cần Thơ, Cao Miên mình có đọc tài liệu về sông Cửu Long, ở thượng nguồn có đến hơn 160 cái đập nước mà người dân thành lập để giữ nước dùng và phát điện thì ở hạ nguồn Việt Nam xem như hết hy vọng sống còn. Người dân bỏ quê làng ra đi , lên Sàigòn, ra Hà Nội, làm dâu xứ Đài, xứ Hàn,…


Đây xem tường trình phóng sự của một đài truyền hình ngoại quốc, chắc chắn là bị kiểm duyệt rất nhiều. Những hình ảnh người dân bị bệnh truyền nhiễm vì sử dụng nước bị ô nhiễm, nằm mất thần ở bệnh viện khiến mình buồn vì có thể phòng ngừa, tránh được nhưng tại sao lại xẩy ra. Chắc chắn không có đài truyền hình nào tại Việt Nam dám đưa những hình ảnh này lên để cảnh báo, giúp người dân ý thức để bảo vệ môi trường cũng như tương lai sức khoẻ y tế cộng đồng.


Họ chiếu ở ngoài ruộng, nông dân không có nước từ sông ngoài vì thượng nguồn chận nước nên đào giếng xuống sâu hơn 100 mét để bơm nước tưới cây, nuôi cá, nuôi lươn,… nước ở 100 mét hết thì phải đào thêm đưa đến tình trạng đất lún.

Hiện tượng đất lún khi chúng ta bơm nước của mạch nước dưới đất. Bớt nước thì đất nặng nhất là xây cất cao tầng thì lún xuống. Đất khu vực Sàigòn được xem là lún nhanh nhất trên thế giới. Thủ đô Jakarta, Nam dương bị lún, nay họ phải chuẩn bị xây một kinh đô mới vì trong 20 năm tới sẽ bị ngập trong nước.

Mình có viếng một trang trại ở miền Nam Cali, họ dùng nước giếng để tưới. Năng lượng mặt trời để bơm lên. Họ phải có 3 cái giếng đào cách nhau hơi xa vì các túi nước bị bơm lên sẽ cạn nhanh, do đó. Lại bơm giếng kế tiếp rồi kế tiếp tỏng khi đó hy vọng nước ở giếng đầu có thể đầy lại từ nguồn nước ngầm đến.


Ở Sàigòn, đất lún thì chính phủ làm đường cao lên thì nước ngập vào nhà dân. Dân có tiền thì nâng nhà lên thì khiến đường bị ngập. Được biết Sàigòn là thành phố bị lún nhiều nhất thế giới. Mình về Sàigòn, chạy xe ngang khúc Nguyễn Hữu Cảnh, thấy nhà cao tầng cứ xây bú xua la mua như ở Hương Cảng. Đất thì càng ngày càng lún, nước dơ không biết xử lý ra sao hay cứ đổ xuống sông Sàigòn. Có dạo mình định mua một căn hộ tại Sàigòn rồi đọc sách báo và xem phóng sự này thì bỏ giấc mơ đó vì Đà Lạt còn lụt thì Sàigòn thấm thía gì.

Nông dân xịt thuốc sâu, chỉ có 30-40% là hiệu lực với cây lá, còn lại thì rơi xuống đất, chảy ra mương đưa đến sông ngòi làm môi trường gọi ô nhiễm.


Phù sa không về như xưa vì bị chận phía thượng nguồn nên người dân phải sử dụng phân bón hoá chất. Hóa chất đâu 60% rớt xuống đất rồi theo nước tưới chảy ra sông lạc, làm ô nhiễm nước, người dân quê dùng là ngọng.


Mình đi Ai Cập, viếng thăm cái đập Assan mà khi xưa các nước, thân liên Xô hô hào, xem đó là cái gương học tập vì được Liên Xô xây cất vì mấy ông Mỹ không chịu. Ngày nay, hỏi người dân Ai Cập, họ không dám chửi thẳng nhưng đại ý là kêu anh hùng Nasser là thằng ngu. Mấy ngàn năm, sông Nile chảy từ miền Nam lên miền BẮc đổ ra biển Địa Trung Hải, kéo theo phù sa, đã biến các vùng xung quanh Sông Nile thành vựa lúa của xứ này, đưa đến một nền văn minh rất cao. Nay ông nội Nasser nghe lời cố vấn Liên Xô xây cái đập, thêm tượng đài hữu nghị đủ trò để du khách đến chụp hình, ngược lại thì cái đập chận hết phù sa, điện của cái đập cung cấp không tới 20%. Nông dân Ai Cập phải dùng phân bón do mấy ông Tây bà đầm bán để trồng rau cải, vô hình trung phá hủy môi trường, bị ô nhiễm vô tội vạ.

Con sông Nile hay sông tại Việt Nam, có đồng bằng vào mùa khô
Đây là khi mùa mưa đến, phù sa được nước kéo về làm ngập cả vùng. Khi nước trôi đi thì để lại phù sa để trồng trọt. Có lẻ vì vậy khi xưa, người ta nói miền nam chẳng cần làm ăn gì cả vì lúa tự động mọc, cá nhiều ăn không hết,… này không có phù sa kết về thì đói, bỏ xứ mà đi. Ngay Biển Hồ ở Cam Bốt, khi xưa học địa lý kêu rất trù Phú, nay đi câu cá cũng ít thấy.


Nghe nói người Nhật Bản có thử nghiệm xử lý nước dơ của sông Tô Lịch ở Hà Nội, bị mấy ông cán bộ nhà nước thọc gậy bánh xe vì không có gì để ăn như Việt Á. Hay giải cứu máy bay. Mình nhớ về Hà Nội, đi ngang hồ Thái Bạch để chỉ cho mấy đứa con nơi ông McCain bị bắn rơi thì chúng nó chỉ cá chết nổi lình bình trên hồ. Chắc tên giặc lái McCain bị bắn rơi xuống, sợ quá nên tè và ị trong hồ nên cá chết đến ngày nay.


Ngoài ra Việt Nam cũng như Cao Miên có vấn nạn là thạch tín rất độc cho cơ thể nên họ phải dùng phèn để khử thạch tín trước khi dùng nhưng không hết. Từ từ về già sẽ bị ngộ độc và bị ung thư hay đủ thứ bệnh. Nghe nói có đến gấp 300 lần số lượng mà WHO quy định.

Thạch tín sông ngòi Việt Nam quá cao gấp 300 lần quy định của WHO, nguồn của Ntional Institutes of HEALTH 


Nông nghiệp Việt Nam cần đến 70% số lượng nước mà nay thì xem như là mệt. Có một tiến sĩ người Việt cho hay là khi mùa khô thì phía thượng nguồn họ chận nước để giữ nước dùng thì phía hạ lưu Việt Nam không có nước nên bị hạn Hán, khi mùa mưa đến thì phía thượng lưu để bảo đảm an toàn của đê hồ của họ nên xả nước theo quy trình khiến vùng hạ lưu đã bị ngập lại thêm nước nên chỉ có lội nước trong thành phố như Sàigòn. 


Mình có chứng kiến cảnh này ở Hội An khi về thăm quê của vợ. Xe hồi chiều đậu trước khách sạn, mình kêu khách sạn gì mà xây cao, phải leo lên 1.5 mét thang cấp đến sáng hôm sau, muốn ra phố thì ghe chạy vào đậu ngay cửa khách sạn, mình chỉ bước lên ghe để họ chèo ra phố, nơi có gò cao hơn một tí. Họ cho biết mấy ông cán bộ xây đập để biến điện bán cho dân chúng, sợ đập của họ bị vỡ nên xả nước theo quy trình, không cần báo cho dân biết trước để chuẩn bị.

Kinh hoang tại Việt Nam, rác trôi lềnh bềnh


Thấy trong phim, chiếu một bà, cầm cục phèn khua cái lu nước vài vòng rồi lấy cái thau nhỏ để múc lớp nước trên để dùng. Trong phim kể nông dân phải mua nước trong chai về uống, còn nước sông thì để rữa sơ sơ còn nước mưa hứng dùng để nấu ăn. Có lẻ vì vậy, có bà cán bộ nào tuyên bố; muốn chống lũ ngập, mỗi nhà phải mua cái lu hứng nước. Khi lu đầy nước thì sao?


Nhà máy thả nước dơ, ô nhiễm xuống sông, người dân cũng xả rác đủ thứ xuống sông. Trước khi có nước thượng nguồn về, nước ròng đủ trò nên kéo đi hết. Nay không có nước thì ngọng. Không bệnh hoạn là không phải người Việt. (Còn tiếp)


Viết tới đây thấy chán quá nên ngưng. Hồi nào buồn đời, kể tiếp. Mình có tải video, ai buồn đời thì xem.


Nguyễn Hoàng Sơn 




Hoa gì Kỳ lạ?

Hôm nay, lễ độc lập của Hoa Kỳ, cũng là ngày kỷ niệm mình lên xe bông mấy chục năm về trước. Sáng đi ăn phở với vợ con xong thì vợ đi họp mặt bạn học cũ Trưng Vương tới khuya mới về. Mình ở nhà mò mò trên mạng tin tức thì thất kinh.


Thiên hạ bỏ hình ái nữ của Tập Sến sáng, Tập Minh Trạch du học tại xứ tư bản dẫy chết. Hình như khi xưa ông ta có sang Hoa Kỳ ở nhà người Mỹ vài tháng trong vụ trao đổi học sinh ngoại quốc. Mình hay làm vụ này khi xưa, con mình chạy qua Đức quốc, Nhật Bản ở nhà thiên hạ trong mùa hè rồi con họ chạy qua nhà mình ở lại.

Ái nữ của ông Tập Cập Bình, du học tại Hoa Kỳ . Nghe nói ở Trung Cộng, cuối năm thí sinh thi vào đại học rất khó như thể khi xưa, thế hệ mình rớt là đi lính.

Thế này là thế nào? Tại sao giáo dục Trung Cộng là ưu việt, ngay ông đầu não của Trung Cộng lại gửi con sang xứ Cờ Hoa để học. Nghe nói học Harvard.


Nhớ khi xưa, ở Pháp mình nghe nói con gái của Staline lại chạy sang Mỹ định cư vào năm 1982. Lâu lâu lại thấy báo chí lên tiếng về bà. Mình đã ngu lại càng ngu bền vững. Mình đoán là chắc ông bố chết nên sợ bị thủ tiêu nên chạy qua Mỹ. Mấy ông mỹ này cũng lạ, con của kẻ thù mà vẫn đón tiếp nồng hậu. Như ông nhà văn Aleksandr Solzhenitsyn, nổi tiếng, được Hoa Kỳ cho tá túc đến khi Liên Xô sụp đỗ thì về lại xứ ông ta. Đặc biệt ông này cứ chửi Mỹ khi còn sinh sống tại xứ Hoa Kỳ nhưng vẫn được tiếp đãi nồng nàn. Người Mỹ vẫn chửi nước Mỹ như điên. Có chị quen, cứ khen bên tây, chửi Mỹ, không dám hỏi sao không sang tây mà ở.

Con gái của nhà độc tài Staline. Bà này nhiều chồng, sau này mê một ông cộng sản ấn độ nhưng đảng không cho lấy nên xin tỵ nạn ở toà đại sứ Hoa Kỳ ở Ấn Độ.

Lại nghe nói con gái của ông Fidel Castro, Alina Fernández qua Hoa Kỳ định cư dù cha mình hăm doạ đánh cho mỹ cút, làm gác dan với Việt Nam cho nhân loại ngủ. Được cái là cô này không dám ở Florida, nơi cộng đồng người tỵ nạn Cuba khá đông.

Con gái của Fidel Castro định cư tại Hoa Kỳ. Bà này lại chống cộng, dùng giấy tờ giả để chạy qua Tây Ban Nha rồi qua Hoa Kỳ sinh sống. Bà có viết cuốn hồi ký thì bị bà dì hay cô kiện tụng Chán Mớ Đời  

Nghe nói các ông lớn ở Việt Nam, có tài sản ở Hoa Kỳ, có người đứng tên hộ để khỏi bị lộ.


Ngày nay, khắp thế giới đều nói Hoa Kỳ, không còn vĩ đại như xưa nữa. Ông Trump ra tranh cử với khẩu hiệu làm Hoa Kỳ trở lại vĩ đại. Xưa là khi nào, phải có cột mốc. Xứ này chưa tới 300 năm nên lịch sử rất ngắn ngủi.


Điều gì làm cho Hoa Kỳ vĩ đại nhứt trên thế giới?


Ngày nay, người ta cho biết người tù ở Hoa Kỳ đông nhất thế giới. Đa số là dính dáng đến sì ke ma tuý. Đi thi Olympic, học sinh mỹ thua xa mấy anh ba tàu, Ấn Độ,…về toán, khoa học,…


Mỗi năm Trung Cộng sản xuất 3.5 triệu cử nhân, tiến sĩ. Ấn Độ có đến 3.5 triệu kỹ sư ra trường hàng năm. So sánh thống kê thì Hoa Kỳ thua xa Trung Cộng và Ấn Độ. Vấn đề là Hoa Kỳ vẫn có nhiều người đoạt giải Nobel về khoa học, văn chương hàng năm. Xem trên mạng thì Hoa Kỳ có đến 406 người Mỹ đoạt giải Nobel, so với Nhật Bản 32, Trung Cộng 8. Việt Nam có 1 là ông Lê Đức Thọ về Nobel hoà bình với ông Kissinger rồi 2 năm sau, khi Hoa Kỳ rút quân thì xâm chiếm Việt Nam Cộng Hoà đến nay.


Có ông giáo sư Ý Đại Lợi, đoạt giải Nobel với một giáo sư khác ở Hoa Kỳ. Chính phủ Ý Đại Lợi kêu gọi ông ta về, cho nhà cho cửa, lương cao,…nhưng ông ta từ chối khiến người Ý tức giận khiến ông ta phải giải thích là ở Ý Đại Lợi, với tinh thần cổ điển của xứ này thì ông ta sẽ không làm được gì dù có lương cao. Lý do đó ông ta dọn qua Hoa Kỳ làm giáo sư đại học vừa nghiên cứu khoa học. Ông cho biết môi trường làm việc tại đại học của Hoa Kỳ là ước mơ của tất cả mọi người thích nghiên cứu khoa học.

Nếu ở Trung Cộng là họ làm cáp treo cho du khách viếng thăm chụp hình, còn xứ này thì để như vậy, bảo vệ môi trường.

Có chị bạn gốc tàu cho biết là khi đến sinh sống tại Hoa Kỳ, chị ta thấy xứ này rộng lớn mà không tàn phá man rợ như ở Trung Cộng. Đất đai còn nhiều và được bảo vệ môi trường trong khi ở xứ chị ta thì đất bị sa mạc hoá một cách kinh khủng với sự phát triển quá nhanh để đánh đổi sự tàn phá môi trường mà có lẻ sẽ không bao giờ cải tổ được. 


Chị ta cho biết dùng WeChat gửi tấm ảnh mà thiên hạ ở ngoài Trung Cộng thấy lan tràn có tấm biểu ngữ chống cô lập hoá trong vụ covid thì tài khoản bị khoá 4 tháng trời mà chị ta chỉ gửi cho ông anh, và bố mẹ. Nếu ở Trung Cộng là mệt.


Khi đi thăm viếng các công viên quốc gia, chị ta thấy mọi người trên thế giới đều được đến viếng, bất chấp người Mỹ, người Pháp, người âu châu, Ấn Độ, … ai nấy đều trả giá đồng đều, không phân biệt mà lại rẻ. Một chiếc xe cho 7 ngày chỉ trả có $30. Có chỗ để gia đình ăn uống ngoài trời miễn phí, thưởng ngoạn phong cảnh. Đúng là thiên đường.

Hôm qua ghé nhà chị ta ăn cơm. Căn nhà nhìn ra biển xa xa, giá trên 2 triệu. Ở Trung Cộng chắc chắn vợ chồng anh ta sẽ không bao giờ ở được một căn nhà như vậy


Hôm qua ghé nhà chị ta ăn cơm, nhà to đùng ở trên đồi cao của thành phố Orange Hill, nhìn ra biển. Đó là giấc mơ Hoa Kỳ cho mọi người trên thế giới. Anh chồng, gốc nông dân sang đây học, rồi mở công ty. Vai năm sau bán cái đùng, bỏ túi mấy chục triệu rồi cứ đi mua nhà cho thuê. Xong om


Chị ta cho biết người Tàu giàu có, đảng tịch cũng di cư qua Hoa Kỳ hay Gia-nã-đại rất nhiều. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo phơi nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 








Vợ tôi leo núi

Càng ngày mình càng phục đồng chí gái vì rất hăng say leo núi,… thường mình thấy mấy bà trên 6 bó là cứ rên rên here rên rên there, rồi niệm phật, bảo mình tu mau kẻo trễ. Gặp nhau là mấy bà than với nhau đau bệnh già ra sao. Mụ vợ cũng có vấn đề cao tuổi của mụ nhưng chỉ rên với mình thôi. Đồng chí gái mới cho biết một cô bạn mới mỗ lại bị nhiễm trùng, một cô khác đi không được, phải bay đi đâu để chữa trị,…


Mụ vợ đi tập Zumba mỗi ngày, đi leo đồi leo núi với mấy người bạn vào cuối tuần. Lâu lâu lại tổ chức đi chơi xa cho biết đó biết đây, ở nhà với chồng biết chừng nào khôn.


Hoá ra mấy bà đi chơi leo núi, dã ngoại với nhau là để chụp hình toả nắng, tạo dáng chớ không vì sức khoẻ. Lúc đầu mình nghĩ mấy bà già trên 6 bó xí xộn nhưng sau này mới giác ngộ cách mạng nên hết đấu tố họ là những thành phần xét lại, mất lập trường cách mạng, có tư tưởng do thế lực thù địch xúi dục.


Đi chơi với mấy chị bạn của đồng chí gái vừa qua ở Yellowstone thì mình mới hiểu. Nhiều chị có chồng, không thích đi xa, dã ngoại, mấy ông chỉ thích các môn thể thao bạo lực trên truyền hình hay trên bàn nhậu. Có người thì chồng có vấn đề sức khỏe tuổi nào cảnh đấy.

Vợ tôi leo núi kêu tôi chụp hình

Có anh bạn thích đi dã ngoại, chèo thuyền, leo núi nhưng cô vợ thì không thích đi đâu cả. Chỉ đi làm về ngồi nhà, tập nấu ăn. Anh chồng về Việt Nam, đem theo kayak để chèo trên sông Hương, chị vợ vẫn ở nhà. Cho thấy mình rất may mắn có mụ vợ đồng hành với mình trên đại lộ hoàng hôn của đời người.


Nhiều người, chồng mất sớm, ở vậy nuôi con nay con cái đều ra riêng nên cô đơn, hụt hẫng vì bao nhiêu trách nhiệm bổng dưng chấm hết một cách gửi gió cho mây ngàn bay. Cái này mình có trải qua khi mấy đứa con đi học đại học, chỉ còn lại hai vợ chồng, cảm thấy hụt hẫng. Sau bao nhiêu năm chỉ lo cho con nay hai vợ chồng nhìn nhau đối chọi hay đối thoại. Vợ chồng mình tìm lại nhau như sau hai mươi năm cách biệt vì bao nhiêu thời gian qua chỉ dành thì giờ, lo cho con ăn học.


 Sáng lo chở con đi tập bơi, rồi chở về, lo ăn sáng rồi chở đi học. Chiều đi đón chở đi tập bơi tiếp hay mấy môn ngoại khoá như đánh đàn rồi cuối tuần đi hướng đạo, lớp việt ngữ... Khi nào có bơi đua lại chuẩn bị lo cho đội, cho con, đem lều, chuẩn bị ăn uống cho cả 2 ngày cuối tuần. Đồng chí vợ thì không thích mấy vụ này, chỉ có đến hướng đạo ngồi tám với mấy bà mẹ khác, làm cách nào để dạy dỗ, cải tạo thằng chồng phản động, mất lập trường cách mạng. 


Khi con đi xa học đại học, hai vợ chồng mới thấy hụt hẫng, tìm lại nhau vì trong thời gian nuôi con, có thể hai người bắt đầu biến chứng hủ hoá, chạy theo thế lực thù địch. Nếu không bỏ thời gian tìm lại nhau thì gia đình bé nhỏ có thể đổ vỡ.

Sơn đen nên ai đứng gần cũng đen. Nước thác bắn lên người nhưng vợ chồng vẫn leo. Phía sau là thác Vernal sau đó phải leo lên đến thác Nevada. Lần sau đến đây mình sẽ leo lên đỉnh 1/2 Dome để vợ dẫn bạn bè đi xe đạp. 

Mình tập võ mỗi ngày, đồng chí vợ thì tập zumba, hai thể loại thể thao hơi khác nhau. Đến khi có tên bạn mỹ buồn đời rủ leo núi Whitney nên bắt đầu tập leo núi. Mụ vợ kêu sao không ghi tên cho mụ đi thì nhất trí, kêu cuối tuần đi tập leo núi xung quanh vùng này.


Cái hay ở Cali là có núi có biển, chỉ chạy chừng 30 phút là có núi, 15 phút là ra biển. Lần đầu tiên, mụ vợ leo núi thấp nhất vùng này là đỉnh San Gabriel. Đi chưa tới 1/2 đường lên núi mụ vợ đã bở hơi tai, cứ kêu gần đến chưa. Mình bắt chước Tào Tháo kêu rừng me phía trước, còn 5 phút nữa. Mụ vợ mệt, thở không ra hơi nên không chửi bới được. Cuối cùng cũng lên được tới đỉnh. Mình hỏi đi lên tiếp không, phần này là bonus, ăn tráng miệng thêm 1 dặm nữa. Mụ kêu không và đi xuống.


Trên đường hạ sơn thì mụ mới có thời gian ngắm cảnh, bắt mình chụp hình. Từ đó mụ dính cái bệnh leo núi nên sắm đồ đạt như giày, gậy, ba lô đựng nước vì đi với mình thì mình mang nước, thức ăn cho đồng chí gái.


Vấn đề là mình muốn đi leo núi Machu Picchu, Kilimanjaro và Everest Base Camp nhưng mụ vợ kêu bận đi làm nên ghi danh đi một mình vì đợi mụ về hưu là mình hết sức đi. Người già không thể đợi. Mụ thấy mình đi nên Chán Mớ Đời kêu ngu quá. Đi làm để thằng chồng phản động đi chơi một mình. Thế là về hưu non để đi chung với mình. Mình tính tập mụ leo lên mấy núi cao nhất ở Cali thì chắc mụ sẽ theo mình đi hành hương 88 cái chùa ở Nhật Bản vào mùa hoa anh đào sang năm, hứng thì đi Camino bên Tây Ban Nha.


Người ta leo núi có đôi

Vợ tôi lên núi kêu tôi chụp hình


Tại sao khi mới quen tui anh chụp hình đẹp, nay sao chụp xấu rứa? Đó là lời mụ vợ than khi bắt mình chụp hình khi leo núi. Khi xưa đi cua đồng chí gái, mình chụp hình chỉ nhắm vào mụ để xem ánh sáng ra sao, bố cục,… nay sau trên 30 năm khói lửa, nội chiến từng ngày, mình là thương binh của mối tình hữu nghị sông liền sông núi liên núi nên Chán Mớ Đời.

Lần trước lên đây chụp hình chỗ này, có mấy người bạn của đồng chí gái kêu là Photoshop nay trở lại chụp lại

Phong cảnh đang đẹp, lại thấy hình ảnh kẻ nội thù hiện trên màn ảnh di động thông minh khiến mình đã ngu lại ngu thêm nên chả thiết chụp với chả. Thêm mụ chụp hình đâu chỉ có vài kiểu mà là một lô đúng 12 con giáp. Thứ nhất là chụp sau lưng, như nhìn về trời mông lung, hỏi gió có hôn trên tóc em không, rồi ngồi nghiêng, làm như cô gái hUế, người em sầu mộng như đâu đây tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương rồi đến nhìn thẳng với nụ cười như hoa hàm ếch, rồi đến đội nón, rồi đeo mắt kính khác, rồi lôi trong ba lô mình ra áo quần khác để chụp thêm. May là mụ vợ mình không đem theo áo dài để chụp như mấy bà trên mạng. Kinh


Mình chưa thấy mấy tên bạn quen nào thích chụp hình vợ họ sau bao nhiêu năm khói lửa ngoại trừ mấy tên về Việt Nam, lấy vợ trẻ hơn mấy chục tuổi. Mấy tên này như mình mấy chục năm về trước, dạo đi theo tán mụ vợ, còn say mê, thèm khát nay thì bội thực nên chả với thiết. Có một ông thần dòng Tôn Thất, hay leo núi, chụp hình rất đẹp. Ông ta chụp có người mẫu nhưng xa xa, rất ấn tượng, không nhận ra ai cả. Không biết có phải vợ ông ta mà cứ thấy trời lạnh tuyết rơi mà người mẫu cứ bận áo đỏ dạ hội. Ông thần có rủ mình đi theo học nghề. Mình chỉ sợ học nghề ông thần này lại phải chụp mụ vợ thêm mấy bà bạn là cháy máy. Thôi hẹn kiếp sau.


Đi chơi với mấy chị bạn của đồng chí gái vừa rồi ở Yellowstone thì mới giác ngộ vụ này. Mình thấy mấy cô gái trẻ chỉ chụp một vài tấm để bỏ lên Instagram còn mấy bà này trên 6 bó, chụp đủ trò, theo cái bệnh cải lão hoàn đồng khi về già, muốn làm trò mà khi xưa ở Việt Nam, không được trải nghiệm. Con gái phải ý tứ, không được cười to,… nay về già rồi, nên làm đủ trò cho vui, để quên ngày tháng, tuổi già bệnh hoạn.

Thấy vợ leo núi trong mưa mà thương. Cũng chỉ tại mình mà ra nông nổi

Đi viếng công viên quốc gia Yosemite kỳ này, mình chịu khó chánh niệm chụp hình cho vợ và đồng chí gái lại có bệnh nghề nghiệp Quality Assurance nên chụp xong, phải đưa cho mụ kiểm duyệt, chụp lại nếu không vừa ý. Cũng chịu khó đứng ngồi để chụp hình với vợ với nụ cười nhẹ nhàng, không hình sự như Hải quan phi trường Tân Sân nHất.

Vợ hẹn cùng ta đến bên bờ suối

Hôm qua, có người hỏi sao không thấy mình xeo-phì. Một chị bạn giải thích là mình mặc cảm đen nên không chụp hình. Cuộc đời mình chưa bao giờ bị mặc cảm cả từ bé đến giờ vì Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo phơi nắng Sơn đen. Mình chỉ thích đứng nhìn, quan sát, cảm nhận không gian để thâu vào trí nhớ để hoà mình vào trong thiên nhiên. Có chụp vài cái để nhớ còn ra mình thích vẽ hơn. Khi lấy vợ thì không còn cái xa xỉ này nên thôi. Có lẻ lần sau, mình sẽ đem theo cuốn sổ esquisse để vẽ nhanh trong khi vợ chụp hình tạo dáng với mấy người bạn.

Có em bên đời là một niềm hạnh phúc đời người

Mình may mắn, có mụ vụ đồng hành đi chơi, leo núi tuy có khắc khẩu nhưng vẫn hơn mấy người có vợ có chồng ngồi nhà. Đồng chí gái nói để tổ chức rủ mấy chị bạn đi chơi tiếp, mình nhất trí. Không có đồng chí vợ thì mấy người bạn không đi đâu cả vì cần tài xế. 2 tuần nữa lại lên đường rồi tháng 9 lại đi mấy cái xứ gì khó đọc Uzbekistan, Georgia và Qatar. Lúc đó mụ vợ mà khoẻ chân thì leo Annapurna, thấp hơn Kilimanjaro. Mình biết cách trị bệnh say núi nên có thể dẫn mụ lên cao được.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo phơi nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Sự cách biệt lịch sử

 Mình hay tự hỏi lý do nào , một quốc gia hay một giống dân lại phát triển, giỏi gian hơn các nước hay chủng tộc khác. Các nền văn minh danh tiếng một thời rồi tàn lụi như người ta nói ai giàu 3 họ ai khó ba đời. Các nền văn minh La-Hy, xây dựng nhiều kiến trúc vẫn tồn tại đến ngày nay, lại có thể biến mất, suy tàn. Hay Trung Hoa từng là nước giàu mạnh về kỹ thuật nhất thế giới trong khi Âu châu sống trong thời trung cổ, để rồi bị các nước Âu châu, học các kỹ thuật của họ, phát triển hơn rồi chiếm đóng xứ họ.

Những gì mình học tại trường khi bé ở Việt Nam như người Việt thông minh, nước ta giàu có nhiều tài nguyên,…đến khi ra hải ngoại thì nghiệm không đúng. Lý do là nếu thông minh, tại sao chúng ta lại nghèo, làm nô lệ cho các xứ khác. Hồi sau tết, về Việt Nam, thấy ở phi trường có nhiều toán thanh niên thanh nữ người Việt, đi lao động quốc tế. Hà Nội kêu gọi sản xuất thêm 500,000 lao động quốc tế cho các xứ khác thiếu nhân công. Thay vì trai hay gái chỉ hai mà thôi, nay cho đẻ líp ba ga để có đủ nhân công xuất khẩu cho thế giới, ngoài các người dân đi lậu qua âu châu để trồng cần sa,…
Tại phi tường Tân Sơn Nhất vào tháng 2 năm nay khi mình rời Việt Nam, thấy nhiều em đi lao động quốc tế. Thấy thương.

Đó là nói về các quốc gia, văn minh trên thế giới nhưng khi xét lại trong gia đình thì cũng có sự khác biệt giữa anh em, chị em cùng cha cùng mẹ. Bố mẹ nuôi đàn con cùng thức ăn mỗi ngày, cũng cho bú sữa mẹ, không khác gì cả nhưng tại sao lại có sự khác biệt, chênh lệch đưa đến sự bất hòa giữa anh chị em với nhau.


Đầu thế kỷ 20, có một giáo sư đại học Stanford, tên Lewis M Terman làm một nghiên cứu. Ông ta theo dõi 1,470 người có IQ 140 trở lên. Vào thời ấy phụ nữ ít làm việc toàn thời gian. Ông ta khám phá ra có một số người rất thành công, số ít thành công và 20% thì te tua, cho thấy chỉ số thông minh chưa chắc là chìa khoá của sự thành công. Trong số 150 người được xem là không thành đạt, 8 người tốt nghiệp đại học, 12 người tốt nghiệp trung học. Ngược lại nhóm thành công của nghiên cứu này thì có đến 98 người tốT nghiệp đại học. Ngược lại có hai người được test khi còn bé, không đạt được IQ 140 thì đoạt giải Nobel.

Người thành công đa số là xuất thân từ gia đình trung lưu và thượng lưu. Có cha, phân nữa tốt nghiệp đại học, trong nhà có sách báo rất nhiều.

Có một người rất nổi tiếng cho biết ông ta không nghĩ tiếp tục học lên đại học nhưng nhờ một người xa lạ khuyến khích tiếp tục học. Mình nhớ khi xưa, không thích học đến khi một ông hàng xóm đi cán bộ xây dựng nông thôn, kêu mình vào nhà, cho mượn sách đọc, từ đó mới có mộng Đi du học và chịu khó học hành, đã thay đổi cuộc đời của mình.


Người ta xem các tay chơi cù nhà nghề thì đa số chưa bao giờ thắng một giải PGA. Chỉ có 3 người như Arnold Palmer, Jack Nicklaus và Tiger Woods là thắng nhiều nhất. Tương tự các môn thể thao khác như quần vợt,…


Người ta có làm một nghiên cứu về National Merit Scholarship, học bổng quốc gia Hoa Kỳ thì khám phá ra các người được học bổng đa số là con đầu trong gia đình có anh em đông hay là con một. Nếu 5 anh em thì người con đầu, nếu 3 anh em thì cũng là người con đầu,…


Nếu có sự công bằng thì các anh em đều được nhận học bổng cả vì có cùng gene cũng giáo dục cùng thực phẩm,…thì kết quả phải giống nhau. Họ lại tìm thấy con đầu lòng đa số có chỉ số thông minh cao hơn một tí người con thứ 2 và người con thứ hai thì cao hơn 1 tí người con thứ 3,… thế này là thế nào.


Họ thử trong quân đội như ở Hoà Lan, Na Uy,.. thì con đầu lòng cũng khá hơn những người em về mặt tinh thần chịu đựng.


Năm 1978, một trường y khoa xét các thí sinh vào trường thì cũng đưa đến kết quả, đa số là con đầu lòng. Ngày xưa, người ta truyền ngôi lại cho con đầu lòng, chắc cũng vì thấy con đầu lòng thông minh, đỉnh ngộ hơn còn em út thì ganh tị và tranh dành ngôi báu, huynh đệ tương tàn.


Tại Anh quốc năm 2003, người ta nhận thấy 22% con đầu lòng tốt nghiệp bằng đại học so với 11% con thứ 4 và 3% cho những người con thứ 10. Kinh


Viết đến đây thì nghĩ đến chế độ 1 con của Trung Cộng khiến người Tàu ngày nay thông mình nhiều hơn là đẻ thêm con? Ai có tài liệu cho mình xin.


Con trong một gia đình làm việc văn phòng thì có thể nghe đến 2,100 từ trong một tiếng đồng hồ, trong khi con của giới lao động thì chỉ nghe 1,200 trong một giờ đồng hồ còn gia đình ăn Welfare thì chỉ có 600 từ. Chán Mớ Đời 


Dù có nhiều nghiên cứu nhưng khó có thể so sánh giáo dục, gia đình để định nghĩa tương lai của một đứa bé vì có nhiều yếu tố tâm lý, xã hội,… con nhà giàu có thể chỉ chơi sì ke, con nhà nghèo có thể tốt nghiệp đại học, thành đạt. Ở Việt Nam, con cán bộ thì lại làm cán bộ, con ngụy quân ngụy quyền thì vẫn là kẻ bên lề.

Người ta xét đến các nước, những lý do kiến họ trở nên lạc hậu hay giàu có phát triển. Điển hình là xứ Tô Cách Lan, lạc hậu từ bao nhiêu thế kỷ. Nghe kể là ngay một bá tước, giai cấp thống trị của xứ này không viết được tên của họ. Như kiểu Việt Nam ngày nay có người có bằng tiến sĩ mà lại chưa học hết lớp 3, còn nghe nói là thất học không biết đọc. Mình nghĩ chắc thế lực thù địch nói vậy nhưng rõ ràng là báo xuất bản tại Việt Nam.


Vào thế kỷ 18 và 19, một số đại trí thức của Anh quốc đều có gốc từ xứ Tô Cách Lan nhưng ông James Watt, Adam Smith, David Hume, John Stuart Mill,…


Người ta cho biết là nhờ các nhà thờ Tin Lành, xoá nạn mù chữ, kêu gọi mọi người trong giáo hội phải biết đọc và viết để họ có thể tự đọc thánh kinh, thay vì đợi các mục sư giảng dạy những gì trong phúc âm. Một cải cách khác là khuyến khích học anh ngữ để thay thế tiếng Gaelic của xứ họ giúp người Tô Cách Lan học hỏi, biết nhiều hơn vì tiếng của họ chỉ nói chớ không có sách vỡ gì cả. Nếu có chỉ là văn chương truyền khẩu,…


Tương tự Nhật Bản cũng nghèo nàn, lạc hậu khi thấy chiếc xe lửa đầu tiên của Hoa Kỳ tặng năm 1853. Từ đó họ thay đổi, học kỹ thuật người ngoại quốc và ngày nay hệ thống xe lửa của họ là số 1 trên thế giới trong khi hệ thống Amtrak của Hoa Kỳ thì Chán Mớ Đời .


Chúng ta thường nghe và thấy giống dân Do Thái đào tạo khá nhiều thiên tài cho thế giới về văn chương, âm nhạc, nghệ thuật, nhưng trên thực tế các thiên tài của giống dân này chỉ xuất hiện vào thế kỷ 19 và 20. Khởi đầu cuộc cách mạng kỹ nghệ, các người đi tiên phong không phải Do Thái. Lý do là người gốc Do Thái sinh sống tại Âu Châu không được thâu nhận vào đại học trước thế kỷ 19 thậm chí giống dân này bị cấm làm những nghề tay chân, chỉ được làm các nghề như cho vay, buôn bán…


Chỉ vào cuối thế kỷ 18, Hoa Kỳ là nước đầu tiên cho phép giống dân Do Thái có cùng quyền với các giống dân khác và Pháp quốc sau cuộc cách mạng 1789 cũng bắt đầu giảm các cấm cản đối với với giống dân này. Năm 1880, người gốc Do Thái chiếm 30% sinh viên đại học của đế quốc Áo Hung. Kết quả ngày nay 22% người DO Thái đoạt giải Nobel về hóa học, 32% về y khoa và 32% về vật lý.


Mình có anh bạn kể; sau 75 anh ta là thủ khoa ở Huế, không có vấn đề giai cấp gì cả với chế độ mới, có giấy tờ được đi du học Liên Xô, học ở Võ Văn Tần 1 năm để học tiếng Nga rồi giờ chót mấy ông từ Hà Nội vào, loại bỏ để con họ đi. Anh ta chỉ biết xuống tàu ra khơi, nay rất thành công ở Cali. Chỉ buồn là năm đó có một thủ khoa Sàigòn, không được đi nên anh ta tự tử.

Tương tự Trung hOa là một quốc gia rộng lớn, kỹ thuật rất mạnh so với Âu châu vào thời Trung Cổ khiến người Tàu cho rằng dân da trắng là bọn man di. Người Tàu sử dụng gan thép trước người tây phương cả ngàn năm, làm giấy viết, in ấn từ lâu trước khi Guttenberg chế ra máy in. Các tàu của họ to hơn các chiếc tàu mà Khả Luân Bố dùng tìm ra Mỹ Châu. 


Năm 1433 người Tàu bỏ các chuyến đi xa vì thấy các xứ khác lạc hậu, kỹ nghệ đóng tàu của họ bị phai mờ theo thời gian. Có một tài liệu mình xem khi người Tàu bị quân Mông Cổ bắt đóng tàu để họ tiến đánh Nhật Bản. Hình như mình có kể rồi.


Khi người Tàu thu về xứ họ, bế môn tỏa cảng không đi khám phá ra các nước khác thì âu châu thoát ra khỏi sự đen tối của thiên chúa giáo, giúp phát triển thời PHuc Hưng đều dựa trên các kỹ thuật của người Tàu như sử dụng thuốc nổ để chế tạo súng ống, rồi đi tìm Ấn Độ dương, mỹ châu,… trong khi người Tàu lại rơi vào sự lạc hậu đến nổi sau này Nhật Bản chiếm đóng họ. Người Tàu bị bỏ rơi, lạc hậu so với Âu châu vì lãnh  đạo của họ ngu dốt, tự cao tự đại, tự xem mình là thông minh, cái rốn của vũ trụ.


Năm 1994, 57 triệu người Tàu ở hải ngoại tạo dựng tài sản nhiều hơn 1 tỷ người Tàu ở Trung Cộng. Tương tự ngày nay người Việt ở hải ngoại tạo dựng tài sản nhiều hơn người Việt trong nước. Chưa có một công ty nào ở Việt Nam có số bán như công ty tương ớt Sriracha mà dạo này ớt bị hư nên họ sản Xuất ít lại khiến một chai tương ớt lên đến cả 150 đô.

Người Việt tại Việt Nam giàu lên nhờ bán đất, biến đất công thành đất tư chớ chưa tự tạo ra một thương hiệu nào có thể so sánh với quốc tế.


Người cao miên họ sản xuất gạo bán cho Âu châu, giá cao hơn gạo Việt Nam gấp mấy lần. Nước mắm Thái Lan sản xuất bán cho âu châu giá cao hơn của Việt Nam, dù đa số là nước mắm Việt Nam bán cho Thái lan rồi họ để danh hiệu của họ vào để bán cho Âu Châu. Bù vào thì Việt Nam có nhiều tiến sĩ hơn xứ họ, tự xem như chỉ số thông minh người Việt cao hơn họ. Mình đi viếng Thái Lan tháng 2 vừa rồi thì phải công nhận xứ họ bỏ xa Việt Nam trên 30 năm. Các xí nghiệp lớn ở Việt Nam đều bị người Thái Lan mua như bia, Big C,… Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo phơi nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn