Hiển thị các bài đăng có nhãn Covid-19. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Covid-19. Hiển thị tất cả bài đăng

Thảm sát Thánh Bartholomew ở thế kỷ 21

 Thảm sát Thánh Bartholomew ở thế kỷ 21


Đọc báo chí và mạng xã hội bên pháp và âu châu, thấy nhiều người Pháp lên tiếng chống đối người hồi giáo ra mặt. Không còn lịch sự, ngại ngùng bị chỉ trích là kỳ thị chủng tộc này nọ. Có người nhắc đến cuộc thảm sát ngày Thánh Bartholomew khi xưa và có thể xảy ra lại tại âu châu giữa người sở tại và người di dân theo hồi giáo. Thấy họ bỏ video chiếu cảnh người âu châu bị người hồi giáo đánh đập rồi người sở tại, hè nhau đánh lại đủ trò. Chính phủ thuỷ điển đã ra chương trình hồi hương người hồi giáo, nghe nói họ cho mỗi gia đình về lại cố hương 40,000 euro để làm lại cuộc đời ở quê nhà. Theo mình thì có lẻ về sự khác biệt văn hoá hơn là tôn giáo vì dân âu châu ít đi nhà thờ lắm.

Khi mình ghé Barcelona lần đầu tiên thì có xem tấm tranh này nhưng chả hiểu lý do. Sau đọc sách mới hiểu ông thánh này bị hành hình, xẻo da


Chính phủ Đức quốc muốn hồi hương 900,000 người tỵ nạn Syria mà chính phủ lâm thời Syria không muốn nhận. Tối cao Pháp Viện Hoa Kỳ mới tuyên bố cho phép chính quyền mỹ hiện nay có thể hồi hương các người tỵ nạn Haiti,… nghe đâu trên triệu người. Đi qua Thổ Nhĩ Kỳ, đến các biên giới gần Syria sẽ thấy dân tình tỵ nạn ở đó đông lắm. Mấy ông tây phương, tàu, nga cứ đưa súng đạn cho mấy người này đánh nhau như Việt Nam khi xưa rồi tỵ nạn chạy giặc đầy. Sống lây lấc ở các trại tỵ nạn như trường hợp dân Palestine, mà mình có chạy ngang xem các trại tỵ nạn của dân này ở Jordan, họ sống từ năm 1948 đến nay, không biết bao nhiều thế hệ. Đặc biệt, là ai cũng thương dân Palestine nhưng chả có nước nào muốn nhận tỵ nạn của giống dân này cả. Ngày cả các anh em ả rập.


Các đế chế như Hy-Lạp, La-Mã thời xưa cũng tan rã vì nội chiến, khi các người di dân mà người hy-lạp chính thống gọi “Métèque”, nổi lên chống lại người Hy-Lạp. Một đế chế tan rã vì nội chiến như chúng ta thấy ngày nay tại các nước tây phương, có sự xung đột giữa hai bên, vì quyền lợi cá nhân hơn là quyền lợi dân tộc.


Nhớ khi xưa ông tây dạy lịch sử Pháp quốc, nói vụ chiến tranh tôn giáo với những nhóm Huguenots đủ trò khiến mình đã ngu lại càng ngu thêm. Sau này sang âu châu nhất là khi làm việc ở Luân đôn mới hiểu vụ người công giáo và người Tin Lành choảng nhau ở vùng Bắc Ái Nhỉ Lan. Cùng một tôn giáo, cùng thánh kinh mà họ hiểu khác nhau đánh nhau bú xua la mua. Cứ lâu lâu nghe họ đặt bom nổ ở đâu đó, thậm chí khách sạn mà bà thủ tướng đang cư ngụ, họ cũng tìm cách đánh bom banh ta lông.


Ngày tàn sát thánh Bartholomew là một trong những vụ bạo lực tôn giáo nổi tiếng nhất trong lịch sử châu Âu. Khởi đầu vào đêm 23–24 tháng 8 năm 1572 tại Paris và nhanh chóng lan sang nhiều thành phố khác của Pháp quốc. Năm ngoái có ghé thành phố Lyon, ông thổ công ở đây dẫn mình đi ngang một ngôi nhà thờ xưa của người đạo Tin Lành, sau này làm gì mình quên nhưng đó là dấu hiệu, di tích lịch sử tồn tại còn lại của sự việc. Nhưng cũng nhờ vậy mà người Pháp, người Anh quốc vì tôn giáo nên vượt biển di dân sang châu Mỹ để tìm miền đất hứa mới.


Thế kỷ 16, nước Pháp bị chia rẽ bởi các cuộc chiến tranh tôn giáo giữa người Công giáo và người Tin Lành Pháp, được gọi là Huguenot. Hai bên đã trải qua nhiều năm giao tranh, ám sát và trả thù lẫn nhau.

Đội tuyển pháp chỉ có độc nhất một người gốc pháp. Hy vọng năm nay Pháp quốc sẽ thắng giải túc cầu thế giới chớ thua thì dân pháp chửi dân di dân, lại lộn xộn đình công đủ trò.


Để hòa giải, triều đình tổ chức hôn lễ giữa: Marguerite de Valois (Công giáo)và Henri de Navarre (Tin Lành). Đám cưới hoành tráng diễn ra tại Paris vào tháng 8 năm 1572 và thu hút rất nhiều quý tộc Huguenot đến thủ đô. Vài ngày sau đám cưới, lãnh tụ Huguenot là Gaspard II de Coligny, bị ám sát hụt. Triều đình lo ngại những người Huguenot sẽ nổi dậy để trả thù. Trong bối cảnh căng thẳng đó, nhà vua Charles IX cảu Pháp quốc, đã ra lệnh tiêu diệt một số lãnh đạo Huguenot. Có người cho rằng chính mẹ ông, Catherine de’ Medici, là người đưa ra quyết định này. Bà này gốc Ý Đại Lợi, sùng công giáo, dòng họ này có nhiều người làm đức giáo hoàng tại La-Mã.


Rạng sáng ngày 24 tháng 8: Đô đốc Coligny bị giết. Đám đông sau đó tấn công những người Huguenot trong thành phố. Cuộc giết chóc nhanh chóng vượt khỏi mục tiêu ban đầu và trở thành bạo lực trên toàn nước pháp. Hình như thành phố Lyon có nhiều người theo đạo Tin Lành. Viết đến đây mới nhớ cảnh trong phim “Ghandi” của đạo diễn David Lean, có diễn lại cảnh người theo Hồi Giáo và Ấn Độ Giáo giết nhau sau khi người Anh quốc rút lui khỏi thuộc địa của họ. Kinh hoàng.


Các ước tính số người chết hai bên rất khác nhau nhưng so với dân số thời đó thì khá nhiều. Hôm qua đọc tin tức bên tây được biết là công ty Louis Vuitton đã bỏ ý định tiếp tục xây khách sạn trên đại lộ Champs Elysees mà ngày nay du khách đi ngang tấy hình thù một cái rương to đùng. Mình đoán lý do là mỗi lần đội banh PSG thắng là dân tình chạy ra đây đốt phá. Các tiệm cứ phải mua gỗ đóng che cửa tiệm lại. Đu khách đến trả mấy ngàn một đêm mà bị đốt phá thì hơi phiền.


Người ta ước tính khoảng 2.000–3.000 người bị sát hại ở Paris. Trên toàn nước Pháp, khoảng 5.000–10.000 người, dù một số nguồn lịch sử đưa ra con số cao hơn. Do tài liệu đương thời không đầy đủ, không có con số chính xác được tất cả các sử gia chấp nhận.


Hậu quả sự việc là hàng nghìn người Huguenot bỏ trốn sang các nước khác như Hoà lan, THuỵ Sĩ, Châu Mỹ như Hoa Kỳ, Gia-nã-đại, các đảo nhỏ của Pháp quốc,… Chiến tranh tôn giáo ở Pháp tiếp tục kéo dài thêm nhiều năm. Sự kiện làm người Công giáo và Tin Lành trên khắp châu Âu, không ưa nhau. Có anh bạn người hoà Lan nói: tao sinh ra ở bên đường ngày là công giáo nhưng nếu tao sinh ra bên kia đường thì là Tin Lành. Chán Mớ Đời 


Về sau, Henry IV của Pháp quốc, lên ngôi và ban hành Edict of Nantes năm 1598, trao cho người Huguenot nhiều quyền tự do tôn giáo hơn và giúp giảm bớt xung đột, dù sắc lệnh này sau đó bị hủy bỏ vào năm 1685. Nói chung mình ít gặp người Pháp theo đại tin lành bên pháp.


Cái gì trên đời này mà choảng nhau là vì quyền lợi, còn tôn giáo chỉ là cách giải thích cho hợp lý. Cạnh tranh quyền lực giữa các gia đình quý tộc, và các gia đình làm ăn buôn bán khá hơn, lo ngại về an ninh của triều đình. Tình hình chính trị bất ổn trong nước thêm tâm lý đám đông và bạo lực leo thang sau những vụ ám sát ban đầu. Điển hình lâu lâu ở Hoa Kỳ, có cảnh sát nào bắn chết một người Mỹ da đen là thấy lộn xộn. Vì vậy, thảm sát Ngày Thánh Bartholomew thường được xem là kết quả của sự kết hợp giữa xung đột tôn giáo, đấu tranh chính trị và những quyết định của giới cầm quyền trong bối cảnh khủng hoảng.


Mình không phải công giáo nhưng khi xưa đi viếng viện bảo tàng, hay vào nhà thờ xem tranh đều thấy các bức tranh nói về ông thánh Bartholomew này, một trong Mười Hai Tông đồ của Jesus of Nazareth.


Theo truyền thống Kitô giáo, sau khi Chúa Giêsu phục sinh, Thánh Bartholomew đã đi truyền giáo tại nhiều nơi, có người nói bên Ấn Độ, có thể ngày nay là các vùng của Ba Tư, Armenia,.. Theo truyền thống, Thánh Bartholomew bị tử đạo tại Armenia, sau này được phong thánh. Vấn đề là nghe nói ông ta bị hành hình, bị lột da khi còn sống, sau đó bị chém đầu hoặc đóng đinh. Vì vậy, trong nghệ thuật Kitô giáo, ông thường được các hoạ sĩ vẽ: cầm một con dao (dụng cụ hành hình) hay cầm chính tấm da của mình. Kinh


Mình không phải công giáo nhưng khi học kiến trúc, phải đi xem tranh bú xua la mua rồi học lịch sử nghệ thuật, thầy giảng về các nhân vật trong kinh thánh để nói lên hình ảnh, lý do bức tranh được thực hiện,… nên phải mò tìm thánh kinh để đọc để hiểu thêm về văn hoá nước sở tại. Chán Mớ Đời 


Tình hình kiểu này, cứ tin tức giả khiêu khích người âu châu và dân di cư hồi giáo thì không sớm muộn có thể đi đến vụ đạp giết nhau. Cứ thấy lâu lâu có người bắn chết dân tỏng nhà thờ, hay do thái đủ trò. Lâu ngày sẽ bùng nổ mà giết nhau.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tìm lại mối tình toả nắng Yersin Đà Lạt xưa

 Tìm lại mối tình toả nắng Yersin Đà Lạt xưa


Có anh bạn kêu mày là “trung tâm nghe nhìn” như Việt Cộng gọi khiến mình thất kinh. Lý do là lâu lâu có người hỏi mình tên này ả nọ khi xưa ở Đà Lạt, khiến mình đã ngu lại còn ngu lâu, ngu bền vững, ngu có căn bản, ngu chuyên chính như người trồng bơ già. Buồn đời về già thiên hạ nghĩ quẩn, hỏi mình chuyện cỏi trên, chuyện đời xưa. Thứ nhất mình không ở ngoài phố, trung tâm thị xã Đà Lạt, thứ hai họ hỏi toàn những tên rất xa lạ như thằng Tuần, con Thảo thì Đà Lạt hay ở trường trong lớp biết bao nhiêu tên như vậy. Nếu cho thêm cái họ và ở khu vực nào hay tên bố mẹ thì hoạ may, vâng hoạ may thì mình còn mò mò trí óc nông dân một đời để tìm ra như vạch lá tìm sâu.


Hôm nay mình chép còm của một cô khi xưa học Yersin, sau khi đọc bài mình kể gặp lại tên bạn học chung khi xưa ở Virginia, gần 45 năm mới gặp lại. Mình gửi cho tên bạn học một thời đi học rồi kêu có cô nào nhớ nụ cười của mày khi xưa. “Làm sao mà quên được ánh mắt với nụ cười..." Tên này hỏi tên và họ nên mình cho hắn địa chỉ của cô nàng khi xưa ở Đà Lạt thì tên bạn kêu “Vậy là tao nhớ ra rồi. Họ và tên là Nguyễn Thị …. Chất có học Lycee’ . Có 1 lần, em viết cho tao câu thơ: 

Người đi qua nhà tôi ngày 02 bận. Mắt xa đưa nên chẳng thấy tôi buồn. Hồn lưu lạc chưa hề 1 chúa . Yêu 1 người ta dâng cả tình thương. Nếu mày có gặp nói cho tao hỏi thăm. Thanks!”.


Mình tải mấy câu thơ cho cô nàng thì cô nàng nói không phải thơ của cô ta nhưng chép ở đâu để gửi tặng tên bạn. Cô này biết mấy bà dì bà con của mình ở số 9 Duy Tân. Kinh


Mình đoán khi xưa học sinh đọc thơ con cóc của ai rồi chép lại truyền cho nhau như tên bạn học khi xưa, Dương Quang Trí, con ông Marcel ở đường Phan đình Phùng hay sưu tầm. Có lần hắn sưu tầm được bài thơ Bastos Luxe nên chậm rãi bóc gói thuốc Bastos ra , châm điếu thuốc với cái hột quẹt zippo rồi hít một hơi thuốc lá, nhìn xa xa về một phương trời vô định dù hắn không thuộc loại học sinh tiên tiến trong lớp, không biết giải toán hàm số hay hình học được rồi thốt ra:


Buồn những lúc cô đơn gối chiếc

Ánh lửa tù đốt cháy cả tương lai

Rồi hắn một tụ rồi rít thêm một làn hơi sâu như giúp hồn thơ sâu đậm hơn rồi phà khói thuốc ra từng vòng tròn như Lucky Luke chậm chậm rồi đọc tiếp:


Song cửa sắt ngăn đôi đời du đảng

Tiếc làm gì khi mối tình ta tan vỡ

Đúng lúc đó thằng Đa xen vào, kêu du đảng gì, mày gặp lính 302 là trốn mất tiêu đòi làm đu đảng. Mình nói đúng nhưng để nó đọc tiếp. Đang hăng say tiếp thu những lời vần thơ tình yêu mà tên đa cứ xen vào. Thằng Trí như quê một cục nên ngưng đọc làm neo khiến cả đám xúm lại năn nỉ nó đọc tiếp. Tên trí này nhà có vườn trên Đa Thiện nên to con, hay vác máy cày của bố nó đi cày thuê cho mấy vườn hàng xóm, được tiền hay hú bạn bè đi ăn chè. Trong đám nhà tên này là khá nhất nên hay bao bạn bè đi ăn chè Mây Hồng ở đường Tăng Bạt Hổ của bác Tám, quen mẹ mình.


Cuối cùng nó cũng muốn làm thi sĩ nên buột miệng đọc tiếp:

Ôi dĩ vãng tương lại và hiện tại

Sống làm gì với số kiếp lang thang  


Cái này đúng là tư tưởng hiện sinh của Jean Paul Sartre, làm sao nó mò ra được câu thơ đầy triết lý hiện sinh . Kinh


Rồi Trí hít một hơi dài khiến điếu thuốc bập bùng đỏ rực như mặt trời cách mạng nức nở trào ra thêm mấy câu:


Lời hẹn ước năm xưa em còn nhớ

U sầu buồn hởi cố nhân

Xe hoa đón rước người em gái, 

Em đã sang ngang lỗi hẹn thề.


Hắn đọc tới đây bổng không gian bổng trùng xuống, cả đám như rơi vào một loại dung dịch đong đưa buồn ná thở. Chả thằng nào có đối tượng nhưng nghe em đã sang ngang lỗi hẹn thề. Thì buồn vào hồn không tên, nói như kép Út Trà Ôn, ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào trên kinh Ngã 7 nhưng cô gái năm xưa đi lấy chồng trớt quớt.


Tên bạn học khi xưa, học ban C nên có vẻ văn chương thơ thi khá nhiều chớ ban B, như mình chỉ học toán vật lý không thì chả biết thi phú gì cả để cưa gái. Chỉ biết Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen.


Mình nói là cô nàng có gọi cho mày nhưng chả thấy bắt điện thoại. Hắn kêu sợ bị Spam nên không dám bắt điện thoại số lạ. Mình xem lại tin nhắn thì hoá ra cô ta để lạc số điện thoại nên xin lại. Phụ nữ về già lạ thật. Nếu quên thì lần lên lại tin nhắn ở phía trên thì ra. Nói cô nàng nhắn tin cho tao rồi tao gọi lại liền. “Mày nên đưa cho em Trang Văn học để em nghe tiếng hát của tao”. https://van-hocdalat.smugmug.com/MORE-GALLERIES/Đinh-Anh-Quốc-73-74


Tên bạn học này khi xưa được xem là trai chuyên chính Đà Lạt vì má hồng như gái Đà Lạt chính hiệu con nai vàng. Mấy người da trắng thì nhờ ở trên núi nên hồng huyết cầu nhiều nên khi trời nóng là má đỏ lên như đánh phấn. Có chị bạn học Couvent des Oiseaux kể là hay bị mấy bà sơ la, kêu sao dám đánh phấn đi học vì má hồng tự nhiên. Sau này xuống Long Xuyên vượt biển, phải lấy bùn xoa mặt đủ trò vì má hồng thì bố thằng tây nào cũng nhận ra không phải dân làm ruộng. Trai gái Đà Lạt mà về Sàigòn là thiên hạ mê như ngày nay họ mê tài tử ăn kim chi. Chán Mớ Đời 


Mình cũng nhớ mấy cô hàng xóm hay mấy cô học chung khi xưa, trời ấm lên làm mấy cô má đỏ môi hồng chỉ có vấn đề là mình rất khù khờ không như mấy tên bạn học của mình. Anh bạn chép miệng bên kia đường dây, kêu ngày xưa biết gì, chỉ có có được to xác chớ khù khờ chả biết gì. Bọn con gái chúng già dặn, nữ thập nam thập lục. Hắn như tiếc nuối ngày xưa khờ khạo, được gái yêu mến mà chả biết làm gì để tăng tốc mối tình hữu nghị.


Từ ngày tìm lại nhau, nói chuyện với hắn mới khám phá ra khi xưa hắn có nhiều mối tình toả nắng. Lâu lâu buồn đời, lái xe xa nên mình gọi hắn nói chuyện cho quên đường dài. Hắn thì về già chả biết làm gì ngoài rửa chén nấu cơm nên vác đàn ra đánh đàn hát nhớ lại những mối tình tỏa nắng khi xưa ở Đà Lạt trong khi mình thì làm vườn chết bỏ con gà kê. Chán Mớ Đời 


Dạo này bẫy mấy con sóc cho coyote ăn nên chúng có vẻ thân thiện, đi gần mình xem có sóc cho chúng ăn hay không. Chớ khi xưa, thấy mình từ xa là chúng bỏ chạy như dân miền nam khi xưa gặp Việt Cộng. Khiến Việt Cộng tức giận vì không thực hiện được chiến tranh nhân dân vùng lên đánh cho mỹ cút nguỵ nhào. Dân tình nghe Việt Cộng đến đâu là bỏ chạy đến đó, cứ bỏ chạy khiến chúng điên lên nên pháo kích trên đại lộ mà thiên hạ gọi là “đại lộ kinh hoàng.” Năm 75, khi chạy di tản về Bình Tuy, gia đình mình suýt chết vì pháo kích của Việt Cộng. Có chiếc xe Lambretta chở một đám chạy bóp kèn in ỏi nên ông cụ để cho họ chạy qua mặt rồi 5 phút sau, thấy xe Lambretta banh ta lông, xác người lăn lóc bầy nhày. Nói như người xưa, ăn cổ đi trước chạy giặc đi sau.


Cuộc đời mình khi xưa lạ lắm, hình như có khiếu về đưa thư dùm thiên hạ. Có lần tên học chung là chủng sinh thừa sai, đi tu, chắc để trốn đi quân dịch vì lớn hơn mình đâu 4 tuổi chi đó nhưng còn vấn vương chuyện nợ tình đời nên lấy địa chỉ nhà mình rồi viết thư cho cô nào ở nHa Trang rồi cô ta gửi lại nên mình làm người đưa thư bất đắc dĩ cho những mối tình qua Tìm bạn bốn phương mà ngày xưa báo chí Việt Nam Cộng Hoà hay đăng. 


Qua Văn Học thì có hai tên: Huỳnh Kim Sang (11B) và Trần Văn Hiệp (11A), hai tên này đá banh ở sân vận động đường Cộng Hoà với mình mỗi chiều, nhờ đưa thư cho Nguyễn Thị … và Nguyễn Thị ... Rồi hai ả này lại đưa thư nhờ mình trao lại miễn phí. Rồi một ngày đẹp trời bổng nhiên mây giăng kín bầu trời Đà Lạt, Việt Nam Cộng Hoà ra lệnh đôn quân nên mấy ông thần sinh năm 1955, phải xếp bút nghiêng theo việc đao cung. Cũng chấm dứt luôn nghề đưa thư trai gái trong lớp của mình. Chán Mớ Đời 


Nhớ trong lớp có tên Tuấn, ở gần xóm, vào lớp hắn cứ hát kêu Nguyễn Thị …... Tên này cũng đá banh với mình nên hay hỏi mình vụ đưa thư dùm cho Trần Văn Hiệp vì hắn kết Nguyễn Thị … Sau này về Đà Lạt, nghe bạn bè nói hắn lấy Nguyễn Thị …. Nghe nói hai vợ chồng đối choại rất nhiều vì dành nhau lên thiên đàng. Lên thiên đàng thì kêu không muốn gặp nhau, phải lên trời hai đứa hai nơi, dù phải lên trên trời. Vấn đề là một người lên thiên đàng thì kẻ kia phải xuống địa ngục. Nên cả xóm phải nghe hai vợ chồng dành nhau lên thiên đàng. Mình thì chấp nhận xuống địa ngục để đồng chí gái lên thiên đàng nên không cải cựa gì nữa.


Hôm nay, vừa đi vườn về thì anh bạn gọi điện thoại kêu đã nói chuyện với Lá Diêu Bông ngày xưa rồi. Tao đang ngủ bổng nhiên điện thoại reo, 11 giờ đêm. Hoá ra cô nàng gọi nói chuyện mấy tiếng đồng hồ. Khiến tao hết ngủ. Chán Mớ Đời  (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Bệnh tật ở tuổi già Đến từ đâu

 Bệnh tật ở tuổi già

Hôm qua, lái xe lên vườn thì nghe podcast của hai ông bác sĩ mà mình có đọc sách của họ đâu 20 năm về trước, có ăn uống theo phương pháp dinh dưỡng của họ một thời gian rồi từ từ quên mất. Mình có tật là làm cái gì độ 1,2 năm thấy có kết quả thì ngưng vì lại nghe ông thần bà vãi nào khác. Chán Mớ Đời. 


Họ nói về bệnh tật ở tuổi già, không phải tự nhiên mà có. Cơ thể mình như cái máy, càng sử dụng nhiều thì các bộ phận bắt đầu bị lão hoá đưa đến các bệnh tật. Như chiếc xe chạy lâu ngày thì bắt đầu hư cái nầy, xút cái kia. Do đó bảo trì chiếc xe rất cần thiết. Tương tự cơ thể chúng ta như cổ máy chạy 24/24 nên cần bảo trì bằng cách lâu lâu nhịn ăn một tuần lễ hay 12 ngày, để cơ thể có thời gian tự bảo trì.

Tế bào bình thường và tế bào ung thư

Vấn đề là khi chúng ta đi khám bác sĩ, họ chỉ chú tâm chữa trị các chuyên bệnh như cholesterol, tiểu đường,… nhưng ít để ý đến toàn bộ cơ thể, đúng hơn là quản lý mức độ bình bình.  Ngoài ra còn vấn đề kinh tế nữa, bác sĩ nuôi bệnh vì chữa một bệnh nhân khỏi bệnh là mất đi một khách hàng. Vì lái xe em không ghi chép lại chi tiết nên chỉ tóm tắc những gì nghe trong suốt 40 phút lái xe.


Trong khi đông y thì họ nhìn tổng quát, lý do bệnh này xảy ra và tìm cách chữa trị từ gốc. Tuy chậm hơn nhưng khi hết bệnh thì khỏe còn tây y thì vá đầu này lòi ra đầu kia nên không chữa lành hoàn toàn được. 


Họ cho biết phương cách được giảng dạy tại trường y khoa, đáp ứng chữa trị một cách khẩn cấp mà họ gọi là whack a mole medicine (y khoa đập con chuột nhủi). Kiểu như dạo em mới mua cái vườn, nước bị bể chỗ nào thì vá lại chỗ đó đến khi em đột phá tư duy, quá mất công thời gian và tiền bạc nên gắn lại một hệ thống mới thì nay mới hết lộn xộn, chỉ lâu lâu mới phải sửa chửa. Nếu chúng ta chú tâm vào cơ chế lão hoá, thì chúng ta có thể giúp người Mỹ sống lâu hơn đến 30-40 năm. Chúng ta chỉ cần chú tâm vào hệ thống miễn nhiễm được lão hoá tốt đẹp. Có lẻ vì vậy mà bên Nhật Bản người Nhật sống lâu trên 100 tuổi. Em mới đọc một tài liệu vè dinh dưỡng của người Nhật mới hiểu lý do họ sống lâu dù uống rượu nhiều hơn người Mỹ nhất là hút thuốc lá như ống khói mà vẫn sống lâu, ít bệnh hoạn như người Mỹ. Để hôm nào buồn đời em tóm tắc lại đây.

Chúng ta chỉ nghe nói đến antioxidants nhưng họ lại nói đến Pro-oxidants rất nguy hiểm

Các ông thần bà thánh về điều dưỡng, tập luyện thể thao bú xua la mua cứ quảng cáo ăn cái này tập cái kia để ốm này nọ nhưng rốt cuộc tiền mất mà thân vẫn phì nộm. Người kêu phương pháp dinh dưỡng này  tốt rồi phương pháp kia hay rốt cuộc để bán kiếm tiền chớ không phải đánh vào nội thành. Nguyên nhân của các bệnh về già.


Theo mình hiểu thì khi uống thuốc trụ sinh như thả bom Napalm. Trụ sinh sẽ giết các vi khuẩn độc khiến chúng ta bị bệnh nhưng đồng thời cũng tiêu diệt các vi khuẩn tốt trong đường ruột của mình, khiến hệ miễn nhiễm suy yếu, dễ đau, bị các vi khuẩn lạ xâm hại. Do đó mình hay đi các tiệm ăn đủ loại, mễ, Thổ Nhĩ Kỳ, ả rập, tây,…để tạo dựng lại hệ miễn nhiễm của mình. Ở Việt Nam thì chỉ có người Việt còn ở Hoa Kỳ thì nhất là khi đi du lịch thì gặp nhiều vi khuẩn khác lạ nên cần ăn uống các loại thức ăn khác, kiểu chích thuốc ngừa.


Họ cho biết hiện tượng lão hóa là quan trọng nhất sau đó mới đến bệnh tật. Đây là quan niệm của viện Buck nghiên cứu về lão hoá (Buck Institute for Research on Aging). Mình nhớ có dạo anh vợ mình, bác sĩ kể là bệnh nhân già ở nhà buồn nên cứ muốn con chở đi bác sĩ, để than thân. Anh vợ cứ ngồi yên, hỏi chuyện. Sau khi trút được cơn buồn, khó nói với ai với bác sĩ thì hết bệnh. Hai ông bác sĩ này nói nếu chúng ta quan tâm, chữa trị bệnh già, sẽ thay đổi cách chữa trị bệnh nhân đúng đắn hơn như hiện nay. 


Bác sĩ cứ xem kết quả thử máu rồi phán uống thuốc, lại quên là cổ máy cơ thể đã bị lão hoá, không thể có khả năng trở lại như lúc trẻ mới 20 tuổi. Một người trên 70 tuổi không thể nào có hệ thống chuyển hoá mạnh như trẻ em hay áp huyết 120/80 như giới trẻ. Mà cao một tí là uống thuốc. Bác sĩ lại dựa trên những tiêu chuẩn này để cho thuốc như một người 70 tuổi có áp huyết hơi cao hơn bình thường, hay cholesterol cao hơn chuẩn mực. Chưa kể là các chuẩn mực này được các công ty dược phẩm lobby FDA để giảm xuống, giúp họ bán thuốc. Điển hình là số chung cholesterol cách đây 45 năm thì chỉ số là từ 150-310 cho người Mỹ từ 50 tuổi trở lên mà ngày nay là 200. Xem như giảm 40% để họ bán thuốc.


In 1981, normal cholesterol was considered between 150-310 if you were 50 or older. And in the last 30+ years we have seen those recommendations drop from 300 to 240, to 220, to the current 200 total cholesterol recommendation.” (Trích trên Wikipedia )


Điển hình càng về già, metabolism của người ta không hoạt động hữu hiệu như thời trẻ mà bác sĩ cứ dựa theo tiêu chuẩn của chính phủ để chữa trị đại trà cho mọi người Mỹ. Bắt uống thuốc đưa đến các hệ ứng tiêu cực.


Họ nói đến nghiên cứu của viện Buck mà họ gọi là giả thuyết địa khoa học (geoscience hypothesis), nghe cái tên là đủ chóng mặt và những gì không thể sửa đổi như tuổi và giới tính. Họ cho biết lão hoá đưa đến rủi ro lớn nhất cho bệnh tim, đột quỵ, phong thấp, tiểu đường loại 2, ung thư cũng như bệnh Alzheimer, Parkinson,… điển hình là Covid 19, chúng ta quan tâm đến viêm phổi (pneumonia), đều là kết quả của bệnh lão hoá. Gần đây mình đọc tài liệu về sức khoẻ thì họ khuyên mỗi tuần nên vào rừng đi bộ để hít không khí trong lành từ các cây toả ra nhất là để đến một môi trường yên lành giúp thư giãn đầu óc. Do đó em hay mời người quen vào vườn để hít không khí trong lành. Đa số đến để hái bơ rồi chạy chả để ý gì đến môi trường xanh, sinh thái gì cả. Chán Mớ Đời 


Họ kể là khi đi học trường thuốc, họ được dạy về cách cấp cứu khi gặp ai bị đột quỵ. Sinh viên ai cũng có thể trả lời các rủi ro nguy hiểm đưa đến đột quỵ như hút thuốc, không tập thể dục, bệnh béo phì,… các từ ngữ này nằm hết trong sách y khoa như những rủi ro có thể thay đổi được. Nhưng họ lại quên vấn đề lão hoá của cơ thể theo cổ máy thời gian.


Kỹ nghệ statins để chữa bệnh cholesterol cao lên đến 20 tỷ mỹ kim mỗi năm, nhưng ít giảm thiểu rủi ro về bệnh tim. Lý do là mức đo cholesterol ít quan trọng hơn 7 lần so với tuổi già của chúng ta.


Lão hoá là nguyên nhân chính đưa đến các bệnh tật. Cứ nhìn một cây với tất cả các nhánh bị bệnh, khô héo và nếu chúng ta đi thẳng đến nguyên do thì có thể giảm lão hoá và bệnh tật. Mình để ý các nhánh cây bị che ánh mặt trời, một thời gian sau là chết khô. Do đó hàng năm phải tỉa các nhánh cây cao, để ánh mặt trời có thể vào để nuôi sống các nhánh nhỏ ở dưới. Nếu chúng ta nhắm vào vào cơ chế của sự lão hoá thì chúng ta có thể giúp người Mỹ sống lâu hơn từ 30-40 năm, xem như 115-120 tuổi. Kinh. Nhớ có anh bạn kể cả gia đình tổ chức lễ thượng thọ 100 tuổi cho ông bố. Hỏi có vui không, ông bố kêu Không. Lý do là bạn bè chết mất đất. Sống khoẻ mạnh đến 100 tuổi là đủ, không cần đến 120 tuổi.


Hôm kia đi ăn phở với vợ chồng anh vợ. Mình ăn phở không bánh phở nên chị dâu hỏi ăn kiêng à? Mình nói không. Lý do không ăn bánh phở vì đọc tài liệu thì được biết bánh phở được sử dụng chất bảo quản rất độc hại nên bao nhiêu năm qua ăn phở nhiều nên chắc chắn trong cơ thể hội tụ khá nhiều độc tố nên không ăn. Nhất là gạo Việt Nam có nhiều thạch tín và báo chí thế giới cho biết nông dân Việt Nam sử dụng rất nhiều thuốc trừ sâu do đó phải bán rẻ hơn gạo Thái Lan. Tiệm phở thay vì bỏ bánh phở trong tô thì cho cải làng và cà rốt để thế. Càng ngon miệng.


Càng già chúng ta thấy các bệnh tật đều liên quan đến Viêm, não bộ già bị viêm, viêm Alzheimer, viêm ung thư, viêm béo phì, viêm tiểu đường, viêm bệnh tim … khi chúng ta bị viêm thì ảnh hưởng tất cả mọi thứ. Ảnh hưởng đến ty thể, gen, hệ vi sinh vật. Tất cả đều liên đới với nhau. Điển hình khi chúng ta bị bỏng, bị đứt tay, việc đầu tiên chúng ta thấy là bên ngoài màu đỏ, rồi có những nơi bị phồng lên, đó là quá trình để lành hẳn vết thương. Đó là viêm cấp tính. Tác động lại các hư hại của cơ thể.


Từ từ các chỗ phòng xẹp xuống và cơ thể lành vết thương. Viêm rất quan trọng, là đáp án để giúp lành các hư hại. Vấn đề là lão hoá là sự liên tục của viêm. Có sự liên kết giữa viêm và ty thể mà trước đây người ta không để ý đến hay ít để ý đến sự liên quan của sự việc này. Khi người ta nói đến ty thể, người ta nghĩ ty thể là năng lượng dành cho các tế bào. Nhưng ty thể còn là thước đo cho những gì xảy ra đến các bệnh viêm. Ai buồn đời thì đọc đường dẫn vì mình chỉ tóm tắc.


https://www.mdpi.com/2076-3921/9/6/532


Điển hình khi ty thể không hoạt động tốt, sẽ tạo ra các gốc oxy tự do, chúng rất nguy hiểm vì tạo ra các viêm. Chúng ta thường nghĩ là kháng oxy hoá nhưng đây là pro-oxidant. Do đó khi ty thể không làm việc đúng thì cơ thể sẽ tạo ra nhiều oxidative stress. Nói một cách khác là ty thể và oxy hoá stress tạo ra viêm. Ngày nay người ta khám phá ra ty thể có DNA riêng của nó mà họ gọi là eukaryotes. Nói cho ngay mấy năm trước, bắt đầu đọc sách báo y khoa thì mình chới với nhưng từ từ thì bắt đầu hiểu thêm mọt chút.


Cho nên khi họ chữa bệnh ung thư được cho một bệnh nhân, nhưng chỉ kéo thêm thời gian sống từ 5-7 năm. Sau đó các tế bào ung thư lại tái phát. Trong khi nếu chúng ta chú tâm đến cấu trúc của tuổi già thì có thể kéo dài cuộc sống đến 30-40 năm. Kinh


Trong quá trình của sự lão hoá, chúng ta có vấn đề đường ruột. Các vi khuẩn trong ruột của chúng ta có thể bị đưa vào huyết quản, và chúng tạo ra sự viêm khiến các tế bào tưởng bị nhiễm trùng nên sẽ tạo ra một hàng rào để bảo vệ. Trong vườn mình, có mấy con sên bò lên cây và đến các trái bơ để nhậm một tị khiến cây đưa anti-oxidant đến nơi vết thương của trái bị sên ăn để giúp làm lành vết thương, tạo ra vết sẹo. Thường thì thiên hạ chỉ thích mua trái lành, đẹp và to nhưng mình có ông mễ cứ tìm mấy trái bị sẹo để mua và chở lên chợ nông dân ở Santa Monica để bán giá gấp 3 lần. Hình như người giàu có họ khôn hơn chúng ta nên lại mua trái có sẹo thay vì trái được ngâm chất bảo quản và sát trùng. Chán Mớ Đời 


Hệ thống miễn nhiễm rất quan trọng khi về già. Chứng ta thấy qua đại dịch Covid-19, người lớn tuổi chết như rạ, đa số vì hệ miễn nhiễm của họ yếu. Trung bình hàng tháng người Mỹ chết vì cảm cúm lên đến 30,000 người. Khi các kháng thể yếu, sẽ ít lập thành hàng rào tốt, vững chắc để chống chọi sự nhiễm trùng. Điển hình, khi các vệ binh ở biên giới ít ỏi hay chính sách nhập cư lỏng lẻo và số người nhập cư lậu tràn qua biên giới thì chỉ biết chịu thua. 


Hệ miễn nhiễm giúp kiểm soát các khối u, bướu để tìm cách dập tắt. Nhưng cần 2 loại như biên giới chống nhập cư lậu. Một mặt phải chống các vi khuẩn lạ xâm nhập và cơ thể và một mặt phải tìm cách dẫn độ các thành phần nhập cư lậu xấu, gây tội ác ra khỏi Hoa Kỳ. Tương tự khi xưa Việt Nam Cộng Hoà phải chống chọi bộ đội xâm nhập từ Cảm Bốt và Hạ Lào vào đánh banh ta lông. Một mặt lại có đám nằm vùng, đặt chất nổ khiến người dân hoảng sợ, bị khủng bố tinh thần. Nhớ khi xưa sau 75, có vụ đặt chất nổ nhiều nơi ở Đà Lạt như khách sạn Ngọc Lan, cây xăng Ngã Ba Chùa, khu phố I,…


Có chị bạn kể hai vợ chồng về Việt Nam để truyền tế bào sống (stem cell) vì Hoa Kỳ chưa cho phép. Mình nghe nói ai đau chân này nọ thì họ có chích tế bào sống. Ông nuôi ong ở vườn có kể mình vụ này và anh bạn người Bồ Đào nHa có kể nhưng cuối cùng vẫn phải mỗ rồi gắn con vít vào đó thì phải. Tế bào sống không làm hệ miễn nhiễm của mình mạnh hơn. Ngược lại bị ong chích thì giúp hệ miễn nhiễm của mình nên mình cứ để cho ong chích trong vườn. Về nhà lấy đồng bạc 10 cents đắp lên là hết.


Họ có nhắc đến ông Tony Whiskore sử dụng đồng hồ Proteomics. Họ lấy máu để đo các loại protein để chẩn đoán các khí quan, não bộ, tim gan, phèo phổi. Nếu kết quả cho thấy não bộ già sớm 20 tuổi, thì chúng ta sẽ không khá lắm. Do đó các nội tạng liên đới với nhau. Chớ nên không nên không muốn bị lão hoá sớm thì không nên tự phá huỷ các nội tạng như uống rượu, hút thuốc, ăn nhiều nhất là hàng độc,..


Hôm trước đi xem 2 căn nhà rao bán ở Laguna Beach thì thấy ông chuyên gia địa ốc mà mình cả năm hơn không gặp, trẻ lại vì ông ta cố gắng giảm cân như mình kể, ăn mỗi ngày một bữa. Ông ta cho biết là đã giảm 20 cân, thấy có vẻ trẻ hơn trước đây. Nên nhớ hệ miễn nhiễm của chúng ta là ở đường ruột là chính. Đường ruột thanh lọc các độc tố nguy hại trước tiên nên có thể bị đau bụng khi ăn vào một vi khuẩn độc hại khiến đường ruột đưa ra các vệ binh vi khuẩn tốt để chống đỡ đưa đến sự việc như ỉa chảy này nọ. Mệt rồi phải đi lên ruộng. Hôm nào buồn đời kể tiếp.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn