Hiển thị các bài đăng có nhãn Sức khoẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sức khoẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

Dùng liệu-pháp miễn dịch trị ung thư

 Dùng liệu-pháp miễn dịch trị ung thư

Mình có mua một cuốn sách của bác sĩ William Li, nói về ăn uống để trị bệnh, thấy rất có lý. Lâu rồi mình có xem phim về nữ bác sĩ đầu tiên đại hàn trong hoàng cung thì thấy các đại y chữa bệnh cho vua đều qua thức ăn. Nữ diễn viên đóng vai bác sĩ đẹp như ba-tây, nhưng sau này nghe nói cô ta tự tử nên chả hiểu ra sao. Người xưa hay nói “bệnh tòng khẩu nhập”, nghĩa là bệnh đều gây ra do những gì mình ăn hay uống vào. Do đó các danh y khi xưa đều cho ăn hay uống những gì có khả năng chữa trị. Ai buồn đời thì xem podcast sau đây:


https://youtu.be/LgsJ3V9pIG0?is=UZfErkFtSALHU5KA


Theo mình hiểu đại khái như ăn những gì “âm” như cá thì người xưa, thêm gừng thuộc dạng “dương” để bảo hoà như ăn sushi thì ăn thêm gừng. Người tây phương cũng làm tương tự như khi họ ăn thức ăn “âm” như cá thì họ uống rượu trắng (dương) còn khi ăn thịt (dương) thì họ uống rượu đỏ (âm). Mình hay thấy thân hữu người Việt, người Mỹ tại Hoa Kỳ ít ai để ý đến vấn đề này, cứ thấy uống đủ loại rượu rồi bia hằm bà lằn rồi thêm đá. Tây thấy là khóc như mưa bay. 


Có lần nghe một bài thuyết trình của bác sĩ Li, ông ta kể đã cứu mẹ ông ta thoát bệnh ung thư ở giai đoạn 4 bằng liệu-pháp miễn dịch, một phương thức đã được điều trị cho cựu tổng thống Jimmy Carter sống thêm cả 10 năm. Ông ta cố gắng sống lâu để đi bầu cho bà Kamala trước khi tắt thở. Ông bác sĩ kể là đã từng mất hai người chú về bệnh ung thư; một người chết vì ung thư đại tràng, người kia chết vì ung thư gan. Dù là bác sĩ, ông cũng không thể làm gì để cứu họ. 


Mười lăm năm sau, nghiên cứu ung thư đã tiến bộ rất nhiều, các nhà khoa học phát hiện ra điều đáng kinh ngạc. Hệ miễn dịch của chúng ta không chỉ chống lại virus và vi khuẩn, nó cũng có thể chống lại ung thư. Khám phá đó đã thay đổi hoàn toàn quan điểm của bác sĩ Li về y học. Rồi ung thư lại tấn công gia đình ông, mẹ ông 80 tuổi bị chảy máu âm đạo bất thường. Bác sĩ phát hiện một khối u. Bà phải phẫu thuật cắt bỏ tử cung và buồng trứng. Bác sĩ chẩn đoán là ung thư nội mạc tử cung và đề nghị giải phẫu. Sau phẫu thuật và xạ trị, mọi người hy vọng ung thư đã biến mất. Vài tháng sau… Nó tái phát. Chán Mớ Đời 


Tế bào ung thư đã di căn, bà mẹ đã ở giai đoạn 4. Bác sĩ ung thư nói với bác sĩ Li rằng về căn bản là hết cách nhưng Lần này y học đã có thứ mới; Liệu pháp miễn dịch. Thay vì tấn công trực tiếp vào ung thư như phương pháp trị liệu xạ trí hay hoá trị, nó hướng dẫn hệ miễn dịch nhận diện và tiêu diệt tế bào ung thư. Có một cách trị ung thư không được phép điều trị tại Hoa Kỳ nhưng ở Đức quốc. Có xem một phim tài liệu, có một ông mỹ đem bà vợ bị ung thư qua Đức quốc điều trị bằng phương pháp trị liệu sinh tố C. Trong vòng một tháng, bệnh viện tư nhân truyền nước biển với sinh tố C, loại sinh tố này mình đã kể, có công thức háo học tựa tựa như đường, chỉ khác lượng Hydrogen thôi nên khi tế bào ung thư thấy, tương là glucose nên nhảy ra ăn mệt nghỉ và bị tự huỷ.


Mẹ ông trở thành một trong những bệnh nhân đầu tiên được điều trị bằng phương pháp này. Tiến sĩ Li không chỉ dựa vào điều trị bằng phép trị-liệu mà giữa mỗi lần điều trị… Ông đã thay đổi hoàn toàn lối sống và sinh hoạt của bà.


Mục tiêu của ông rất đơn giản. Làm cho cơ thể bà mạnh nhất có thể để chiến đấu chống lại sự tấn công của tế bào ung thư. Ông gọi đó là giữ “lá chắn.” Ông ta giải thích quá nhiều bước như:

Bước 1: Nâng cao hệ miễn dịch. Mỗi ngày ông tập trung hỗ trợ hệ phòng thủ tự nhiên của cơ thể bà bằng cách cho ăn uống các thứ như: Nấm, Trà xanh, Tỏi, Quả mọng, Cà chua. Cà chua nên ăn với dầu olive thì mới hiệu nghiệm. Mầm bông cải xanh, loại này mình lâu lâu hay làm ăn, lấy hạt ngâm nước sau đó vài ngày mọc ra như giá sống, ăn thoải mái con gà kê. Ông cũng giúp bà mẹ có giấc ngủ tốt, vận động đều đặn và giảm căng thẳng mãn tính.


Ung thư phát triển dễ dàng hơn trong môi trường viêm nên ông ta tìm cách giảm viêm. Do đó ông tránh cho bà mẹ tiêu thụ các thực phẩm siêu chế biến như Đường thêm vào, rượu thừa, thịt chế biến, thay thế bằng rau củ, dầu ô liu, thảo mộc, cá béo và các thực phẩm giàu polyphenol khác.


Xây dựng hệ vi sinh vật đường ruột khỏe mạnh. Một số vi khuẩn đường ruột giúp hệ miễn dịch phản ứng tốt hơn với liệu pháp miễn dịch. Ông ta cho bà mẹ ăn rau giàu chất xơ, Đậu, Đậu lăng, Yến mạch, Thực phẩm lên men, Lựu, quất.


Mạch máu khỏe mạnh nuôi dưỡng mô khỏe mạnh. Khi bị bệnh ung thư, có vấn đề là các mạch máu tự động sản xuất thêm mà y khoa gọi là Angiogenesis. Do đó cần ăn uống để tránh vấn đề này vì sẽ bị di căn đến hết thuốc chữa. Ung thư cũng cố gắng tạo nguồn cung cấp máu riêng. Các thực phẩm được bác sĩ Li khuyến nghị trong cuốn sách của ông ta gồm:

  • Trà xanh
  • Cà chua
  • Tỏi
  • Dâu tây
  • Đậu nành
  • Cà phê 

Bác sĩ Li đối đấu với ung thư trên hai mặt trận. Mặt trận thứ nhất là phương pháp điều trị y tế tốt nhất hiện có và mặt trận thứ hai là tăng cường cơ thể mẹ ông thông qua dinh dưỡng và lối sống. Mẹ ông chỉ nhận ba lần liệu pháp miễn dịch thì khỏi bệnh. Một lần điều trị. Ba tuần sau lần nữa và cuối cùng Ba tuần sau lần thứ ba. Chín tuần sau khi bắt đầu điều trị thì lành khỏi


Và cuối cùng đã trở thành giai đoạn hết bị ung thư. Mẹ ông ta chưa bao giờ cần hóa trị. Mẹ của bác sĩ Li được chẩn đoán bị ung thư vào năm 2014. Bà vẫn còn sống đến hôm nay, khỏe mạnh và không còn ung thư.


Tò mò mình mò thêm tài liệu về liệu-pháp miễn dịch (Immunotherapy) thì được biết là một phương pháp điều trị ung thư hiện đại, giúp hệ miễn dịch của chính cơ thể nhận diện và tiêu diệt tế bào ung thư, thay vì tấn công trực tiếp vào khối u như hóa trị hay xạ trị.


Hồi nhỏ mình đã bị bệnh phổi khi đi đi khám bác sĩ Sohier, chụp hình rồi sau đó mình cứ ho hen đau hoài. Mùa đông Paris thì ho mệt thở, sau này qua mỹ trời lạnh New York cũng đau, rồi bác sĩ cho thuốc trụ sinh uống cho hết vô hình trung khiến hệ miễn nhiễm của mình banh ta lông luôn. Sau này nhờ tập ở Đông Phương Hội nên từ từ cơ thể khoẻ lại, thêm ăn uống đủ loại cơm tây, tàu, ả rập, mễ,… nên nay hệ miễn nhiễm có vẻ khả quan hơn xưa, không còn ho hen, hay đau ốm như xưa. Ngày nay, mình có cảm tưởng như khoẻ hơn cách đây 20 năm. Dạo ấy, đi bộ có 2 cây số mà chân đau, leo cầu thang là đau đầu gối. Từ khi tập ở Đông Phương Hội thì hết đau, núi nào cũng leo được như Kilimanjaro, Whitney,…


Hệ miễn dịch bình thường có thể phát hiện và tiêu diệt tế bào bất thường. Tuy nhiên, tế bào ung thư thường “ngụy trang” hoặc kích hoạt các “điểm kiểm soát” (checkpoints) để tắt phản ứng miễn dịch.


Liệu pháp miễn dịch giải quyết vấn đề này bằng nhiều cách:

  • Ức chế điểm kiểm soát miễn dịch (Immune checkpoint inhibitors): Các thuốc như pembrolizumab (Keytruda), nivolumab… “không chận tế bào T (một loại tế bào miễn dịch), giúp chúng nhận ra và tấn công ung thư. Đây là loại phổ biến nhất hiện nay.
  • Liệu pháp tế bào (CAR-T, TIL…): Lấy tế bào miễn dịch của bệnh nhân, biến đổi trong phòng lab rồi truyền lại để chúng mạnh hơn và nhắm đích chính xác. Nhớ có phong trào ở cộng đồng người Việt hô hào uống canh dưỡng sinh, do một ông người Nhật nào chế biến. Ông ta là khoa học gia bị ung thư, không muốn chết nên tìm cách tự cứu dù bác sĩ bó tay chấm còm. Ông ta chế ra cách nấu cà rốt, nấm shitake, cải trắng và củ gì quên tên sau đó ông ta tè ra lấy nước tiểu của mình trộn với canh đường sinh để uống. Mình đọc giải thích của ông ta là khi tế bào ung thư xâm nhập vào cơ thể thì cơ thể lập tức đề kháng, tạo ra các kháng sinh một số đi theo đường nước tiểu ra. Nên ông ta kêu uống nước tiều của mình rất tốt vì có kháng sinh. Hồi nhỏ có bà hàng xóm, mỗi sáng qua nhà mình kêu mình đứng ghế tè vào cái cốc cho bà ta mang về để cô con gái, mới sinh ở cử uống. Nay ai hỏi thì mình bán nghe, không cho không nữa. Vì cứu một mạng người tốt hơn là xây 9 cái chùa.
  • Kháng thể đơn dòng, vaccine ung thư, cytokine…: Hỗ trợ hoặc hướng dẫn hệ miễn dịch theo nhiều cách khác nhau.

Khác với hóa trị (tiêu diệt cả tế bào lành lẫn tế bào ung thư), liệu pháp miễn dịch tập trung kích hoạt “đội quân” tự nhiên của cơ thể. Khi thành công, hiệu quả có thể kéo dài nhờ “bộ nhớ” miễn dịch.


Trong trường hợp mẹ của bác sĩ William Li (chẩn đoán năm 2014, 80 tuổi, ung thư nội mạc tử cung giai đoạn 4 đã di căn), bà là một trong những bệnh nhân sớm được dùng liệu pháp miễn dịch. Bà chỉ nhận 3 lần truyền (mỗi lần khoảng 20 phút, cách nhau 3 tuần). Sau khoảng 9 tuần, kết quả chụp chiếu cho thấy từ giai đoạn 4 chuyển thành giai đoạn 0, không cần hóa trị. Bà vẫn khỏe mạnh đến nay. 


Bác sĩ Li kết hợp điều trị với thay đổi lối sống (dinh dưỡng hỗ trợ hệ miễn dịch, giảm viêm, bảo vệ mạch máu, cải thiện hệ vi sinh đường ruột) để “giữ lá chắn được nâng cao”. Nghiên cứu sau này cũng cho thấy một số vi khuẩn đường ruột (như Akkermansia muciniphila) liên quan đến khả năng đáp ứng tốt hơn với liệu pháp miễn dịch.


Ưu điểm:

  • Có thể mang lại đáp ứng lâu dài, thậm chí thuyên giảm hoàn toàn ở một số bệnh nhân.
  • Ít độc tính toàn thân hơn hóa trị ở nhiều trường hợp. Họ có làm nghiên cứu, hỏi các bác sĩ trị ung thư tại Gia-nã-đại, là nếu họ hay người thân bị ung thư thì có khuyên chữa háo tị hay không thì 76% các vị bác sĩ này tuyền bố là KHÔNG.
  • Hiệu quả với nhiều loại ung thư: melanoma, ung thư phổi không tế bào nhỏ, ung thư thận, một số ung thư phụ khoa, ung thư hạch…

Hạn chế:

  • Không phải ai cũng đáp ứng (tỷ lệ đáp ứng thường khoảng 20–40% tùy loại ung thư và tình trạng bệnh nhân).
  • Có thể gây tác dụng phụ liên quan miễn dịch (viêm phổi, viêm ruột, rối loạn nội tiết…).
  • Chi phí cao và không phải lúc nào cũng được bảo hiểm chi trả. Hình như ở Hoa Kỳ bảo hiểm chỉ trả nếu điều trị qua 3 phương pháp trị liệu được chấp thuận như xạ trị, hoá trị, và thuốc.


Liệu pháp miễn dịch đại diện cho sự chuyển đổi lớn trong điều trị ung thư: từ “tiêu diệt” sang “hỗ trợ cơ thể tự chữa lành”. Câu chuyện của mẹ bác sĩ Li minh họa rõ tiềm năng khi kết hợp y học hiện đại với việc tối ưu hóa sức khỏe tổng thể của cơ thể.


Gần đây mình thấy có nhiều tác giả nêu lên nhiều phương pháp để  chữa trị ung thư, ít độc hại hơn hoá trị. Để hôm nào rảnh sẽ kể (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Kháng Insulin

 




Khi nhìn vào biểu đồ này khiến mình thất kinh vì trong 20 năm, 7 bệnh lý, các đường cong đều đang đi lên. Alzheimer tăng 260%. Parkinson tăng 150%. Gan nhiễm mỡ tăng 125%. Tiểu đường tăng gấp đôi. Béo phì tăng 42%. Ung thư tăng 16%. Bệnh tim giảm rồi lại tăng trở lại. Hàng nghìn tỷ đô la của người Mỹ đã trả để thấy kết quả thay đổi theo hướng tiêu cực. Hệ thống chăm sóc sức khỏe đắt tiền nhất trong lịch sử nhân loại và không một bệnh chuyển hóa nào đang cải thiện. Chán Mớ Đời 


Có thứ gì đó đang gây ra tất cả chúng. Cùng một thứ và không ai ngăn chặn nó. Thực phẩm chế biến sẵn, Đường, Dầu hạt giống, Siro ngô giàu fructose và Carbohydrate tinh chế. Các sản phẩm siêu chế biến không có cách đây 100 năm. Những sản phẩm được thiết kế để làm tăng đường huyết và insulin cùng lúc. Những sản phẩm chiếm tới 73% nguồn cung thực phẩm của Mỹ. Vụ này mình có kể rồi, chính phủ Hoa Kỳ giúp nông dân để giúp ngành canh nông Hoa Kỳ tiến bộ để bán cho thế giới nhưng từ từ, các công ty thực phẩm được bao trọn gói và họ làm các nhà nông bé nhỏ banh ta lông để họ mua lại đất đai và kiểm soát hết ngành canh nông và thực phẩm của Hoa Kỳ.

Kỹ nghệ dược phẩm gia tăng kinh hoàng, không phải để chữa trị mà bán thuốc cho bệnh nhân cả đời


Chúng ta không có khủng hoảng bệnh tim, tiểu đường, béo phì. Chúng ta đang có một bệnh do thực phẩm và chính nó đang thúc đẩy mọi bệnh lý trên biểu đồ đó. Có một thứ kết nối mọi bệnh trên biểu đồ 20 năm ấy. Một rối loạn chuyển hóa duy nhất đang dẫn dắt tất cả. Kháng insulin. Kháng insulin dẫn đến tiểu đường type 2, dẫn đến bệnh tim, dẫn đến béo phì, dẫn đến Alzheimer, dẫn đến gan nhiễm mỡ,  đến PCOS. Nó dẫn đến hội chứng chuyển hóa.


Năm 1988, Tiến sĩ Gerald Reaven tại Stanford đã chứng minh rằng kháng insulin làm tăng huyết áp, tăng triglyceride, giảm HDL, tích tụ mỡ bụng, và gây viêm mạn tính. Mỗi lần chúng ta ăn thực phẩm chế biến, đường huyết của chúng ta tăng vọt. Tụy tiết ra insulin. Lặp lại điều này 5–6 lần mỗi ngày trong 20 năm, các tế bào của chúng ta sẽ ngừng phản ứng. Chúng trở nên kháng insulin. Tụy phải sản xuất nhiều insulin hơn. Vòng xoáy càng lúc càng nhanh. Đó chính là kháng insulin. Và nó bắt đầu hàng thập niên trước khi bác sĩ phát hiện ra.



Năm 1975, Joseph Kraft đã kiểm tra 14.384 bệnh nhân và phát hiện ra điều mà hệ thống y tế vẫn chưa tiếp nhận. Kháng insulin có thể phát hiện được 10 đến 20 năm trước khi đường huyết thay đổi trên xét nghiệm thông thường. Nhìn vào biểu đồ. Đường đỏ là insulin. Đang tăng trong 20 năm. Đường xanh dương là glucose. Phẳng. “Bình thường.” Suốt thời gian đó.


Bác sĩ chỉ kiểm tra đường xanh dương. Đường đỏ mới là nơi bệnh tật thực sự đang trú ngụ. Do đó họ bắt uống thuốc để phòng ngừa hay để giảm. Xét nghiệm insulin lúc đói có thể phát hiện từ năm đầu tiên. Bác sĩ của chúng ta phát hiện ở năm thứ hai mươi. Đó là khoảng trống đang giết chết mọi người. Khám sức khỏe hàng năm chỉ kiểm tra glucose lúc đói.


Nó kiểm tra cholesterol LDL, yếu tố dự báo yếu nhất của bệnh tim (chỉ 1.4 lần theo Nghiên cứu Sức khỏe Phụ nữ). Nó không kiểm tra insulin lúc đói, dấu hiệu sớm nhất của rối loạn đang gây ra mọi bệnh ở đầu danh sách. Tại sao không? Vì không có loại thuốc nào để bán cho tình trạng kháng insulin. Phương pháp điều trị là thực phẩm. Tập luyện. Ngủ đủ giấc. Những thứ không ai có thể cấp bằng sáng chế. Chán Mớ Đời 


Hệ thống không được thiết kế để tìm nguyên nhân gốc rễ. Nó được thiết kế để chờ nguyên nhân gốc rễ trở thành bệnh, sau đó bán cho bạn một loại thuốc để chữa bệnh đó suốt đời. Bác sĩ nói insulin lúc đói “bình thường” ở mức dưới 25. Y học nói trên 5 là cảnh báo. Trên 8 là cao. Trên 12 là nguy cơ cao. Trên 20 là nguy hiểm.


Insulin lúc đói mức 15 vẫn được coi là “bình thường” trên giấy xét nghiệm. Nhưng tụy của chúng ta đang sản xuất gấp ba lần lượng insulin cần thiết. Tế bào của chúng ta đã kháng insulin. Động mạch của chúng ta đã chịu áp lực. Khoảng cách giữa cái bác sĩ gọi là “bình thường” và cái khoa học gọi là “tối ưu” chính là nơi bệnh tật ẩn náu trong 20 năm. Khoa học hiện đại đã tiến xa rất nhiều nhưng chương trình giảng dạy y khoa vẫn chưa thay đổi, cập nhập hoá các khám phá mới của khoa học hiện nay.


Khoa học chứng mình chúng ta có thể đảo ngược Kháng Insulin không cần thuốc, không cần tiêm GLP-1, không cần toa thuốc suốt đời.


Chỉ cần loại bỏ đường, loại bỏ dầu hạt giống, loại bỏ carbohydrate chế biến. Ăn thực phẩm thật: Thịt Cá, Trứng, Bơ, Rau củ, Dầu olive. Những thực phẩm mà con người đã ăn trong 2 triệu năm trước khi dịch bệnh bùng nổ.


Hãy vận động cơ thể. Tập tạ, Đi bộ, Cơ bắp là “bể chứa” glucose lớn nhất của chúng ta nên khi đi bộ, tập thể dục sẽ khiến glucose giảm rất nhiều. Ngủ 7–8 giờ mỗi đêm. Cortisol làm tăng kháng insulin độc lập với mọi yếu tố khác. Không có thuốc cho vấn đề này vì không cần. Chữa lành chính là loại bỏ nguyên nhân và đó chính là lý do không ai nói cho chúng ta biết. Lý do là chữa lành một bệnh nhân là mất một khách hàng.



Họ khuyên nên làm 5 xét nghiệm. Dưới 150 USD. Không cần toa thuốc.

  • Fasting Insulin: Dưới 30 USD. Mục tiêu: dưới 5.
  • HOMA-IR: Tính miễn phí. Mục tiêu: dưới 1.0.
  • hs-CRP: Dưới 25 USD. Mục tiêu: dưới 1.0.
  • HbA1c: Dưới 30 USD. Mục tiêu: dưới 5.4.
  • Lp(a): Dưới 40 USD. Xét nghiệm một lần trong đời.

(Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Về già cần làm gì để sống khoẻ

 Về già cần làm gì để sống khoẻ

Mình nhận thấy thân hữu, ai chịu khó tập thể dục, chơi thể thao thì trên 65 tuổi, họ vẫn khoẻ. Có anh quen dân Đà Lạt, hơn mình 2 tuổi, leo núi Kilimanjaro với mình, thấy anh ta khoẻ như tây, leo núi này rồi núi nọ, chạy marathon, lướt sóng biển đủ trò, trong khi nhiều người bạn cùng tuổi anh ta lăn đùng ra chết. Một anh khác cùng tuổi với mình, buồn đời ra sao đó, hẹn gặp mình trước mộ thi sĩ Hàn Mạc Tử. Mình đi xe tới nơi, oải lưng luôn trong khi anh ta đạp xe đạp từ Nha Trang ra gặp mình để chụp tấm ảnh rồi sugar you you go, sugar mi mi go.


Ngược lại ai ăn nhậu nhiều và không tập thể thao thì đa số có vấn đề về sức khoẻ. Có nhiều người quen hỏi tập Đông Phương Hội ra sao, mình nói từ 5:30 sáng đến 7:00 sáng thì đa số bỏ chạy mất luôn dép. Đọc tài liệu thì được biết thời điểm tập thể thao hay thể dục tốt nhất là vào buổi sáng sau khi thức giấc. Thêm họ nghiên cứu người Nhật sống thọ trên 100 tuổi cũng nhờ vào những thói quen hằng ngày.


Đọc tài liệu thì được biết cơ thể được trang bị để sống thọ đến 100 tuổi nhưng đa số đến 55- 65 tuổi thì ngọng. Trái tim của chúng ta vẫn có thể đập thêm cả tỷ lần, các tế bào não bộ vẫn có thể tục tăng trưởng, cơ bắp vẫn có thể hoạt động như thời trẻ. Lý do là cơ thể của họ không thể thực hiện những điều trên khi đã qua 65 tuổi. Vì các thói quen của chúng ta ngăn cản những cố gắng thực hiện. Thân hữu nói mình còn sớm quá vào 5:00 giờ sáng.

Đa số những người trên 65 tuổi đều thuở 1/3 lá phổi

Đại học Harvard có làm một nghiên cứu trên 4,400 người trên 60 tuổi suốt 2 thập niên. Họ khám phá ra ai thực hiện 6 thói quen sau đây vào buổi sáng thì sống thêm 30 năm với não bộ rất nhậy bén, chân tay mạnh và ít dấu hiệu bị lão hoá. Tưởng tượng sống thêm 30 năm không cần thuốc men, chất bổ sung nhưng nhờ vào các thói quen tích cực của họ vào buổi sáng.


Họ cho biết khi thức giấc vào buổi sáng thì cơ thể chờ đợi tín hiệu từ chúng ta. 60 phút đầu tiên trong ngày từ khi chúng ta mở mắt ra thì các tế bào của chúng ta bắt đầu tự sửa chữa. Nếu chúng ta khởi đầu ngày mới với tiêu thụ đường, stress hay bất động, cơ thể chúng ta nghĩ là chúng ta đang bị tấn công và tự động khoá phần chữa lành. Nhưng nếu chúng ta khởi đầu buổi sáng với những hoạt động tích cực, cơ thể chúng ta kích hoạt giúp các mạch máu tiếp tục mở nhằm giúp cơ bắp mạnh và năng lượng cao suốt ngày để làm việc hay hoạt động nếu không thì sẽ cảm thấy mệt mỏi, cần uống cà phê hay đường để kích hoạch cơ thể làm việc.

Họ khuyên sáng thức dậy nên tập thở lâu, giúp giảm áp huyết, giảm cortisol


Họ cho rằng khi thức giấc, chúng ta cần uống nước, độ 16 oz (473 mL) nước với độ ấm trong phòng trước khi ăn hay uống những gì khác, sẽ giúp chúng ta sống thêm 7 năm. Viện quốc gia về lão hoá (national Institute on Aging) theo dõi 11,000 người lớn tuổi suốt 25 năm, đưa đến kết quả là khi ngủ qua đêm, cơ thể mất độ 2 cân anh nước qua hơi thở và mồ hôi, nghĩa là khi chúng ta thức giấc thì máu của chúng ta đặc lại và dính nhau hơn cả si-rô, khiến trái tim chúng ta phải làm việc thêm 23% để bơm máu trong huyết quản. Lý do đó mà bác sĩ hay cho bệnh nhân uống thuốc loãng máu để tránh bị đột quỵ. Do đó việc đầu tiên khi thức giấc là làm một cốc nước trước giúp máu loãng để tim không phải làm việc nhiều. Mình đọc đâu đó đa số các người bị đột quỵ là vào buổi sáng.


Các nhà nghiên cứu khám phá những ai uống 2 cốc nước đầy sau khi thức giấc có chỉ số bệnh đau tim giảm xuống 41% và tỷ lệ đột quỵ giảm xuống 37%. Chỉ cần uống 2 cốc nước vào buổi sáng khi thức giấc sẽ giúp máu của chúng ta loãng ra sẽ giúp chúng ta hoạt động lâu trong ngày. Thường đa số thức giấc là uống ngay cà phê, mà cà phê làm chúng ta càng khát nhiều hơn uống trà. Cứ uống hai thứ này vào là buồn tiểu nhanh. Chiều tối mình đi bộ với vợ 3 dặm nên trước khi đi ngủ uống nước mệt thở vì đi bộ toát mồ hôi rất nhiều.

2 lá phổi mất độ 40% khả năng từ 30 tuổi đến 70 tuổi, nếu tập thở sẽ giúp lá phổi thở nhiều hơn


Họ nói uống nước với nhiệt độ của nhà bếp là tốt nhất, giúp cơ thể hấp thụ nhanh hơn là nước lạnh. Lý do là cơ thể không cần thời gian để hâm nóng. Không thấy họ nói đến nước ấm. Mình nghĩ nước ấm chắc tốt hơn. Đi á châu như Đài Loan, Tân Gia BA,…đều thấy trong khách sạn thậm chí ở phi trường có máy nước nóng. Ngoài ra họ còn khám phá ra là khát nước vào buổi sáng khiến não bộ bị teo lại, và lâu ngày sẽ đưa đến mất trí nhớ. Mình có kể cuốn sách của một ông bác sĩ viết, nói là chúng ta không bị bệnh mà chúng ta khát nước. Khi lượng nước trong người không được quân bình sẽ khiến chúng ta bị đau.


Ngoài ra hai lá thân lọc mỗi ngày 200 quart hay 6,400 Oz máu, hoạt động hữu hiệu hơn nếu nước uống vào đủ dùng, giúp tẩy chất độc. Nếu không cứ tích trữ trong cơ thể và lâu ngày sẽ phá hư các nội tạng. Được biết thói quen uống nước khi thức giấc sẽ giúp giảm bớt 45% nguy cơ bị ung thư đường ruột, và 50% bọng đái vì nước sẽ tải ra ngoài các chất carcinogens trước khi chúng tấn công vào các nội tạng. Có thể nước không lạt lẽo thì thêm miếng chanh giúp kích hoạch các enzymes của hệ tiêu hoá. Nên nhớ là uống 30 phút trước bữa cơm sáng. Vụ này thì người ta khuyên không nên uống nước khi ăn cơm, đợi 30 phút sau bữa cơm mới uống nước. Lý do là nước sẽ làm loãng chất acid trong bao tử cần thiết để giúp tiêu hoá nhanh.

Các người thở 10 lần theo phương pháp 4-7-8 mỗ sáng giảm thiểu 50% nguy cơ bị đột quỵ, giảm 45% bị mất trí nhớ và hay nhất là trẻ hơn từ 10-15 tuổi.


Thói quen thứ 2 chúng ta cần làm là mở cửa sổ để ánh sáng lọt vào phòng hay đi ra ngoài sân. Ánh mặt trời 10 phút sau khi thức giấc sẽ giúp hệ sinh học của chúng ta trẻ độ 5 tuổi. Đại học John’s Hopkins đo các tế bào lão hoá của trên 3,000 người tham gia nghiên cứu, họ cho biết mắt của chúng ta có những tế bào đặc biệt, sẽ đánh tín hiệu lên não bộ, kiểm soát các hormone sẽ được thải ra trong cơ thể 24 tiếng đồng hồ tới. Khi ánh sáng mặt trời buổi sáng chạm vào các tế bào này sẽ giảm 50% melatonin và gia tăng 35% cortisol mà cơ thể cần để sữa chữa các tế bào hư hại ngày hôm trước. Họ còn cho biết là có ánh sáng mặt trời sẽ giúp ngủ ngon hơn 43% và 38% ít bị trầm cảm. Ánh sáng mặt trời giúp tạo các sinh tố D qua làn da vì khó có thể thay thế bởi chất bổ sung. Thiếu sinh tố D thì xương sẽ bị loãng. Ánh sáng mặt trời sau 10 giờ sáng thì sẽ không còn nhiều ảnh hưởng nữa vì Cortisol đã quá cao điểm, và cơ thể mất cơ hội để ăn nhịp với hoạt động trong ngày.


Họ giải thích là cơ thể buổi sáng, cortisol lên rất cao, cơ thể sau một đêm suốt 8-12 tiếng không ăn uống nên hơi lộn xộn. Do đó cần ăn một chút chất đạm để cơ thể không hoang mang. Ăn chất đạm vào buổi sáng sẽ kích hoạch quá trình mà họ gọi “muscle protein Synthesis”. Đa số sáng ăn cereal hay tinh bột nên cơ thể sẽ bắt đầu dùng amino acid của cơ bắp. Do đó nên ăn chút chất đạm vào buổi sáng để cơ thể không tìm chất đạm của cơ bắp khiến lâu ngày sẽ bị teo cơ. Mình nghe lời ông bác sĩ sáng dậy, uống nước xong thì làm vài muỗng mè đen, và đậu xanh rang, nghiền nhỏ, khuấy với nước ấm uống để cơ thể không hoang mang để khỏi mất cơ bắp. Có bác sĩ nói nên ăn hai quả trứng. Nói đúng hơn là buổi sáng cơ thể hấp thụ chất đạm 40% nhiều hơn là vào buổi chiều. Mình chỉ tóm tắt thôi chớ giải thích thì sẽ khiến các bác Chán Mớ Đời.


Đại học Texas nghiên cứu 2,500 người Mỹ trên 60 tuổi suốt 8 năm dài. Họ khám phá ra sau tuổi 60, chúng ta mất độ 3% cơ bắp mỗi năm, và khi chúng ta mất quá mức thì tỷ lệ bị ngã lên đến 400%. Nên nhớ 75% người Mỹ chết trên 65 tuổi, là bị ngã. Như trường hợp ông hàng xóm mỹ mình mới qua đời vì ngã, bể xương chậu, giải phẫu nhưng chỉ nằm vì ngồi dậy là chóng mặt. Máu không bơm đủ về tim. Họ cho biết nếu ngã thì 30% xác suất sẽ được  Chúa gọi về trong vòng 1 năm.


Bệnh viện Mayo có làm một nghiên cứu 4,000 người Mỹ lớn tuổi suốt 10 năm. Mỗi ngày họ chỉ đứng một chân độ 30 giây sẽ giúp kích hoạch các neuron mà thường sau 50 tuổi sẽ bị hư hại. Ở Đông Phương Hội, lúc phần nhiệt thân pháp, có phần đứng một chân, lắc đầu gối,… sẽ giúp họ không bị ngã. Mỗi năm có trên 3 triệu người Mỹ được chở vào cấp cứu vì bị ngã. Thông thường 30% người bị ngã sẽ không sống thọ quá 1 năm. Xin nhắc lại 75% người Mỹ trên 65 tuổi chết không phải vì ung thư mà bị ngã. Nghiên cứu của bệnh viện MAyo, cho thấy các người tham gia nghiên cứu, không đứng trên 1 chân quá 10 giây thì có tỷ lệ 84% cao hơn bị đột quỵ hay chết trong vòng 7 năm tới. Vụ này thì dễ biết hơn là đo cholesterol hay huyết áp. Mình có kể vụ đại học Harvard nghiên cứu lý do tại sao phải tập Thái Cực Quyền khi về già. Ai buồn đời thì mò trên bờ lốc.


Họ thấy rõ sự tiến bộ của mấy người tập đứng một chân. Lúc đầu chỉ cần vịnh một cái ghế rồi đứng một chân, sau 7 ngày, họ scan não bộ thì thấy có sự thay đổi, có khả năng hơn 40% để phòng bị khi bị ngã.


Sáng thức dậy, họ cũng khuyên sau uống nước, ra ánh mặt trời, ăn chất đạm, tập đứng 1 chân và thể dục như ở Đông Phương Hội. Nên tập thở giúp cơ thể có oxygen đều để khởi đầu một ngày mới. Lý do là các người trên 65 tuổi thường chỉ sử dụng 1/3 lá phổi để thở, nên chỉ hấp thụ được 30% oxygen cần thiết, từ từ sẽ khiến các nội tạng bị lão hoá nhanh hơn. Có anh kia quen, trước đây có ai bên pháp đọc bài của mình nên kêu anh ta đến Đông Phương Hội tập. Dạo ấy anh ta yếu lắm nhưng sau 2 năm tập thấy anh ta khoẻ lên nhưng rồi covid đến nên ngưng tập. Hôm trước mình gặp lại, anh ta kể là mới nằm nhà thương cả tháng vì lá phổi thở chỉ có 1/3 nên nay tối cần cái bình oxygen để thở. Khi tập thở sẽ giúp hạ áp huyết. Hạ cortisol, hormone lão hoá đến 50%. Họ xem các người Nhật sống trên 100 tuổi đều có tập thở hết. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Như