Hiển thị các bài đăng có nhãn Sức khoẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sức khoẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

Tướng George Marshall khôi phục lại âu châu

 Chiến Tranh và Hoà Bình

Dạo này dân cư mạng ồn ào trên các mạng xã hội. Người nguyền rủa Hoa Kỳ bán đứng Ukraine như Việt Nam Cộng Hoà, Á-Phú-Hãn, các đồng minh. Người thì hoan hô, kêu cuộc chiến không phải của người Mỹ hay người Pháp. Bên pháp số chống đối tổng thống Macron thì kêu ông Macron hân hoan tuyên bố sẽ cung cấp 100 chiến đấu cơ Rafale cho Ukraina trong vòng 10 năm nữa, khiến cổ phiếu công ty chế tạo máy bay này tăng vọt lên 10% trong khi ngân quỹ không được quốc hội duyệt phê. Họ kêu thu thuế được 18 tỷ mà phải xài đâu 30 tỷ (không nhớ số chính xác, chỉ lướt qua). Dân tình kêu tiền đâu, bán cho Ukraine, họ hết tiền, hết người để đánh. Chết rất nhiều. Mình theo dõi bên ủng hộ Ukraina, bên ủng hô Puchin thì cả hai bên chết rất nhiều và đào ngủ cả hai bên cũng nhiều. Mình thích đọc tài liệu của hai bên để có một nhận định riêng ít bị tuyên truyền.


Khi xưa, còn bé mình nghe đài Sàigòn buổi chiều kêu Việt Cộng bỏ lại mặt trận 120 xác chết, và bao nhiêu bị thương, phe ta vô sự rồi buồn đời tối mình mở đài Hà Nội ra nghe thì cũng cùng trận đánh, phe ta diệt 400 tên lính nguỵ,… cho nên mình thất kinh từ đó, không bao giờ tin vào một tin tức. Sau này đọc tin tức cả hai bên thì được biết Mùa Hè Đỏ Lửa, hai bên chết kinh hoàng. Mình hỏi ông chú họ ở quê, chú kể là hãi hùng, đại đội của chú chỉ sống sót vài người, chú bị thương nhẹ nên may được trở về quê quán. Đọc hồi ký các sĩ quan Việt Nam Cộng Hoà cũng nghe kể tan thương lắm.

Trên tờ Foreign Affairs, có đăng vụ phụ nữ Nga hối hả lấy chồng, đối tượng là những chàng trai sắp sửa được đưa ra mặt trận, vào lò nghiến thịt. Lý do là những người tử trận được tiền tử đền bù khá nhiều và có thể được trả lương cả đời nhằm khuyến khích họ ra đi. Họ sẽ hát ngày thành hôn tôi bận đồ hành quân và vợ tôi chỉ mong cho tôi sớm hy sinh cho Puchin …. Cho thấy người Nga vẫn vui khi có chiến tranh vì được lãnh tiền vì chiến tranh.


Mình thích sự trào phúng của người Pháp vì có nhiều người đưa thí dụ Pháp quốc ký giấy “letter of intent” bán cho Ukraina 100 phi cơ chiến đấu Rafale như: hội phụ huynh muốn gây quỹ nên mua bột mì, đường bú xua la mua rồi bỏ công làm bánh này nọ, sau đó đem bán rồi cúng hết tiền cho chương trình của trường. Chính phủ Macron nói bán 100 chiến đấu cơ Rafale nhưng Ukraine không có tiền thì xem như cho không. Tạo công ăn việc làm và làm giàu cho công ty chế tạo Rafale, đã giúp ông ta lên ngôi tổng thống. Cũng có thể chỉ nói cho vui làm trò để lấy tinh thần cho lính Ukraina tiếp tục đánh. Nghe phía bên Puchin thì cũng muốn đàm phán. Cần giữ đất đã chiếm vì nếu không thì dân nga sẽ thịt ông ta. Mà ông Zelensky cũng lâm vào tình trạng nếu mất đất thì dân chúng Ukraina cũng thịt ông ta. Có lẻ ông Zelensky sẽ bị ám sát trước khi ký kết ngưng bắn. Rồi vài năm sau, Puchin lại cho quân xua qua Ukraina nữa như Hà Nội đã làm sau khi bị đánh tơi bời hoa lá năm Mậu Thân. Dân chúng miền nam không nổi dậy chạy theo họ mà bỏ chạy nên họ dẹp vụ giải phóng miền nam và ra mặt đưa bộ đội vào Nam bất kể ký kết hiệp đình Paris.


Sáng nay, lại nghe Hung Gia Lợi kêu được Hoa Kỳ cho phép mua dầu khí rẻ của Nga và sẽ chia cho Serbia. Mấy ông tây bà đầm ở Âu Châu hô hào đánh cho Puchin bay đầu nhưng lại mua dầu khí rẻ của Puchin thì làm sao cấm vận được. Họ được mua dầu khí rẻ thì càng tốt. Chiến tranh càng kéo dài dân âu châu càng lợi. Họ chỉ hô hào đạo đức giả.


Nhớ khi xưa, học lịch sử Hoa Kỳ, sau khi Hitler tự tử, nay lại nghe tin tức ở Á Căn Đình cho rằng ông này đã chạy sang Á Căn Đình sống đến chết. Quân đội đồng minh chiến thắng thì có chương trình MArshall nhằm tái thiết Tây Âu lại. Cứ tưởng tượng đang đứng giữa trung tâm một thành phố châu Âu năm 1945. Không có tiếng xe cộ. Không có tiếng rao buôn bán. Chỉ có mùi khói, những bức tường cháy xém, và tiếng bước chân nặng nhọc của những con người đang cố gắng sống sót sau một cơn ác mộng kéo dài sáu năm. Những cây cầu gãy đôi, những trường học chỉ còn là đống gạch. Những nhà máy không còn máy móc và tệ hơn tất cả: không còn hy vọng. Có thể nói là tuyệt vọng.


Hình ảnh này mình đã nhìn thấy năm Mậu Thân, khi lên Cây Số 4, phụ gia đình dì Ba Ca, xây lại căn nhà, dấu vết bom napalm vẫn đầy , nghẹt mùi cháy của bom phosphore. Hình ảnh dượng Ba Ca đứng nhìn căn nhà gỗ đã tương, chỉ còn nền xi-măng. Dượng và mấy người con trai mỗi ngày làm hắc-lô để xây lại. Chính phủ Việt Nam Cộng Hoà đã tài trợ một số tiền. Hình ảnh hoang tàn của chiến tranh khiến mình hoảng sợ, chả muốn đánh nhau, tham dự cuộc chiến.

Hình ảnh mình đã thấy ở Số 4 sau khi Việt Cộng rút lui và trận mưa bom napalm mà từ khu vực nhà mình đứng thấy rõ các cuộc oanh tạc. Lúc đầu thấy máy bay bà già bay vòng vòng rồi nghe cái tạch, rồi thấy đạn khói bay xuống đất khói bay lên rồi vài phút sau là khu trục cơ bay đến thả bom. Dạo đó chưa học hyperbol nhưng sau này lớn lên học là hiểu liền nhờ chứng kiến thật khi xưa. Có ai biết lý do Việt Cộng lại cắm quân lại Số 4? Vì dân số 4 có nhiều người nằm vùng?


Trong bối cảnh Tây Âu thời hậu chiến, xuất hiện một nhân vật, dáng khắc khổ, ít khi cười, nói chuyện thẳng thắn nhưng rất chậm rãi, không ồn ào phô trương. Tên của ông là George Catlett Marshall. Trong chiến tranh, ông từng chỉ huy hơn tám triệu binh sĩ, nhiều hơn cả lực lượng của Mỹ ngày nay. Ông góp phần định hình chiến lược đánh bại phe Trục. Tướng Eisenhower, cựu tổng thống Hoa Kỳ từng nói:“Marshall là người đàn ông vĩ đại nhất tôi từng gặp.”


Nhưng điều khiến ông Marshall trở nên một tướng lãnh độc nhất, không phải là khả năng chỉ huy chiến tranh mà là khả năng nhìn thấy hòa bình khi thế giới chỉ thấy tro tàn. Tương tự ngày nay, dân cư mạng cứ hô hào Ukraine phải đánh tới người dân cuối cùng. Mình xem biểu đồ ngân sách của âu châu và Hoa Kỳ viện trợ cho Ukraine từ khi cuộc chiến khởi đầu thì thất kinh, người Mỹ đóng góp rất nhiều mà nay âu châu kêu gọi đóng góp thêm khiến người Pháp kêu trời. Tiền đâu ra. Lúc đầu mình tưởng chỉ có Hoa Kỳ nay khám phá ra âu châu cũng banh ta lông về kinh tế. Chúng ta cần chuẩn bị cho cuộc khủng hoảng kinh tế sắp tới.

Ông Trump lên kêu không cung cấp viện trợ nữa thế là ngọng. Mình nghe nói nhưng chưa có tin chính thức là chính quyền Ukraina cũng tham nhũng lắm. Đồ viện trợ qua tay chính phủ Ukraina rồi trở lại các tay khác ở Âu châu và Hoa Kỳ. 


Trong một buổi điều trần tại thượng viện, tướng George C. Marshall ngồi im lặng trong khi các thượng nghị sĩ tranh luận, giọng nói của họ vang lên khi họ cố gắng biến chiến thắng khó nhọc của Thế chiến II thành sự trả thù. Đó là năm 1947, và châu Âu đã tan vỡ. Các thành phố nằm trong đống đổ nát, người dân chết đói, và trật tự chính trị từng gắn kết lục địa này đang sụp đổ. Toàn bộ các quốc gia đứng bên bờ vực hỗn loạn. Các người dân địa phương trả thù nhau vì tội làm pháp gian, đức gian, ý gian,… các phụ nữ có sinh hoạt với đức quốc xã trong thời chiến tranh, bị cạo đầu, bôi nhọ, chửi bới. Thêm Stalin cắt đất, khiến nhiều dân tộc phải rời bỏ chốn chôn nhau cắt rốn đi về một xứ nào đó họ chưa bao giờ biết. Như trường hợp bà Inge, sinh ra trong vùng đất ở Ba Lan, sau đệ nhị thế chiến bị tống cổ về Đức quốc. Phải học tiếng đức vì được xem là người đức thay vì Ba Lan như xưa.


Hoa Kỳ đã có thể quay lưng. Họ có thể tuyên bố chiến thắng của mình và bỏ mặc châu Âu chịu đau khổ. Nhiều người trong Quốc hội mong muốn điều đó. George Catlett Marshall, hiện là Ngoại trưởng, lại có một tầm nhìn khác. Ông đề nghị một điều mà ít ai có thể tưởng tượng được: tái thiết chính những quốc gia mà nước Mỹ đã chiến đấu chỉ hai năm trước đó như Đức quốc và Nhật Bản thêm Ý Đại Lợi. Nhờ đó có thể giúp Hoa Kỳ khôi phục các xưởng sản xuất, tái thiết sau thế chiến thứ 2. Giúp người giúp ta 100 lần 100 giàu có.


Ngày 5 tháng 6 năm 1947, ông đứng trên bục giảng tại Đại học Harvard, đọc bài diễn văn tốt nghiệp chỉ kéo dài chưa đầy mười phút. Không có những khoảng lặng kịch tính như mình học ở hội Toastmasters hay những lời kêu gọi cảm xúc, không có những lời hoa mỹ để nhận được tràng pháo tay. Thay vào đó, ngoại trưởng Marshall nói một cách thẳng thắn, thực tế về sự tàn phá ở châu Âu và trách nhiệm của những người đã thoát khỏi nó. “Chính sách của chúng ta không nhằm vào bất kỳ quốc gia hay học thuyết nào,” ông nói, “mà là chống lại nạn đói, nghèo đói, tuyệt vọng và hỗn loạn.” Ai buồn đời thì nghe bài diễn văn của ông ta:

https://youtu.be/dg9_GqXa770?si=Xc6IxauqhZcY-PX3


Mấy ông tàu cũng bắt chước ý định này với chương trình “Vòng đại và Con Đường”, giúp họ phát triển, có công ăn việc làm cho người Tàu lại thêm có ảnh hưởng ở các các xứ mà họ thực hiện chương trình này như ở Phi Châu và các nước thuộc Liên Xô cũ mà mình đã từng ghé. Puchin thay vì đem quân đi đánh thiên hạ, cứ dùng tiền bán dầu hoả rồi thành lập các chương trình như Trung Cộng là được lòng dân thế giới, giúp đất nước giàu có.


Đằng sau những lời lẽ bình tĩnh ấy là một người đàn ông đã chứng kiến ​​chiến tranh sâu sắc hơn bất kỳ ai. Với tư cách là Tổng Tham mưu trưởng Lục quân, Marshall đã chỉ huy lực lượng quân sự lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, hơn tám triệu quân dưới quyền. Ông đã giám sát mọi hoạt động, mọi kế hoạch, mọi cuộc di chuyển từ Bắc Phi đến Normandy. Tuy nhiên, ông chưa bao giờ tìm kiếm sự chú ý của đám đông. Nếu ai có dịp đi viếng vùng Normandie, nên ghé lại các nghĩa địa chôn lính mỹ chết khi được gửi sang âu châu. Nghĩa trang Biên Hoà của lính Việt Nam Cộng Hoà không bằng những nghĩa trang quân đội Hoa Kỳ tại vùng này. Lính chết nhiều khi đổ bộ xuống bờ biển Normandie. Khi viếng những nghĩa trang này, thì không ai có khả năng hô hào chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, toàn là lính trẻ không. Mình ghé lại nghĩa trang quân đội Việt Nam Cộng Hoà, ở Biên Hoà, thấy toàn là lính chết ở tuổi 19, 20. Ukraina hay Nga, đều có những người mẹ, hay vợ khóc khi được tin con hay chồng hy sinh cho cuộc chiến vô nghĩa.


Như ông thượng tá mình gặp, chủ một tiệm ăn ở Vịnh Hạ Long. Ông ta than bỏ cả tuổi trẻ vào nam đánh mỹ cút nguỵ nhào, nay về quê mở tiệm ăn, phải phục vụ bọn đế quốc du khách mỹ và nguỵ quân nguỵ quyền như anh. Chán Mớ Đời. Sau 10 năm say men chiến thắng khiến dân từ có cơm để ăn phải ăn bo bo mà Liên Xô cho ngựa ăn để sống. Phải quay đầu lại năn nỉ Hoa Kỳ xin bang giao. Cho thấy cuộc chiến vo nghĩa, thêm ông Lê Duẫn cuối đời như giác ngộ cách mạng kêu “chúng ta đánh cho Nga, cho Tàu”.  


Khi Tổng thống Roosevelt đề nghị ông cơ hội lãnh đạo cuộc đổ bộ của quân Đồng minh vào châu Âu, Marshall đã từ chối, chỉ nói: “Tổng thống phải quyết định nơi nào tôi hữu ích nhất.” Ông hiểu tầm quan trọng của sự lãnh đạo, nhưng ông cũng biết khi nào nên để người khác chỉ huy. Roosevelt đã chọn Eisenhower cho Ngày D, và Marshall ủng hộ quyết định này mà không hề phàn nàn. 


Giờ đây, khi sự tàn phá của chiến tranh lan rộng từ chiến trường đến sinh mạng của hàng triệu thường dân, ông Marshall nhận thấy rằng việc giành lại hòa bình sẽ đòi hỏi cùng một kỷ luật và sự hy sinh đã giúp giành chiến thắng trong chiến tranh. Ông đề nghị một chương trình mà sau này được gọi là Kế hoạch Marshall là một nỗ lực to lớn để tái thiết Tây Âu, không phải thông qua chiếm đóng hay trừng phạt, mà thông qua viện trợ. Kế hoạch này sẽ tiêu tốn 13 tỷ đô la, một số tiền tương đương hơn 170 tỷ đô la theo giá trị hiện đại.


Kế hoạch này kêu gọi thực phẩm, máy móc và chuyên môn của Mỹ đổ vào các nền kinh tế đang bị tàn phá của châu Âu. Kế hoạch này sẽ giúp xây dựng lại các nhà máy, khôi phục nông trại và ổn định chính phủ. Nó cũng sẽ gắn kết tương lai của châu Âu với Hoa Kỳ, tạo ra mối liên kết tin tưởng thay vì oán giận. Nhờ đó mà kinh tế và kỹ thuật Hoa Kỳ phát triển rất nhanh sau cuộc chiến khiến khắp nơi thế giới, ai nấy đều có nhà và xe hơi. Một nhân công mỹ có thể nuôi một vợ và con, có chiếc xe hơi.


Trong nước, ý tưởng này đã vấp phải sự phản đối dữ dội. Những người chỉ trích cáo buộc Marshall lãng phí tiền của Mỹ, "nuôi dưỡng người nước ngoài" khi các cựu chiến binh Mỹ vẫn cần sự giúp đỡ. Tương tự ngày nay, người ta hô hào ủng hộ Ukraine đánh Puchin nhưng chả thấy ai tự nguyện lên đường sang Ukraine đánh Puchin. Một số người thậm chí còn gọi kế hoạch này là phản quốc, cho rằng nó sẽ củng cố sức mạnh cho những kẻ thù cũ như Đức và Ý. Tại Thượng viện, cuộc tranh luận trở nên gay gắt. Tuy nhiên, Marshall vẫn giữ bình tĩnh. Ông không tranh luận hay biện hộ. Ông chỉ đơn giản nêu ra sự thật và để logic của lòng trắc ẩn tự lên tiếng.


“Hoa Kỳ sẽ giúp tái thiết toàn bộ châu Âu.” Không chỉ giúp một nước, không chỉ giúp đồng minh, mà là toàn bộ lục địa chìm trong bóng tối. Ông không hứa cứu trợ nhân đạo đơn thuần mà đề nghị một phương thuốc chữa tận gốc: giúp các quốc gia tự đứng vững. Một phóng viên đã viết “Marshall không nói bằng lửa, mà bằng sự tỉnh thức.” Và chính sự tỉnh thức ấy đã thay đổi thế giới.


Trong vòng bốn năm, kết quả là không thể phủ nhận. Sản lượng công nghiệp của châu Âu đã tăng hơn 35%. Nạn đói giảm, chính phủ ổn định, và những kẻ thù cũ trở thành đồng minh. Kế hoạch này không chỉ tái thiết các thành phố mà còn xây dựng lại niềm tin vào nền dân chủ, vào sự hợp tác, và vào chính nước Mỹ. Như chúng ta thấy Tây Đức và Nhật Bản, phát triển thậm chí ngày nay người Nhật và người Nam Hàn làm cái tượng của tướng McArthur.


Công nghiệp Tây Âu vượt mức trước chiến tranh. Người dân có việc làm trở lại. Nhà cửa được xây mới. Hệ thống dân chủ được củng cố. Các quốc gia kề vai hợp tác thay vì nghi ngờ. Ngay cả những nước từng là đối thủ trong chiến tranh cũng nhận viện trợ. Marshall hiểu rằng: Hòa bình bền vững không thể xây trên lòng thù hận. Chỉ có thể xây trên thịnh vượng chung.


Do đó khi nghe thiên hạ chửi nhau này nọ. Quá dễ vì họ không phải hy sinh nhân mạng, tài chính nên tha hồ hét bú xua la mua đến tên cuối cùng cũng đánh. 


Kế hoạch Marshall trở thành nền tảng cho Cộng đồng Kinh tế châu Âu, rồi Liên minh châu Âu sau này. Kế hoạch Marshall cung cấp 13 tỷ đô la, một con số khổng lồ thời bấy giờ. Nhưng số tiền ấy vẫn chưa phải là điều đặc biệt nhất. Lần đầu tiên trong lịch sử, một cường quốc chiến thắng chọn xây dựng thay vì trừng phạt. Có lẻ ông ta học được bài học thế chiến thứ nhất, khi quân chiến thắng trừng phạt Đức quốc khiến phòng trào Đức quốc Xã lên ngôi và tìm cách trả thù tạo nên thế chiến thứ 2.


Họ gửi lúa mì đến nuôi dân đói, gửi than để sưởi ấm mùa đông, máy móc để dựng lại nhà máy. Gửi vốn để mở lại thương cảng và gửi cả niềm tin rằng tương lai có thể tốt hơn. Một nhà sử học viết: “Kế hoạch Marshall không chỉ mang hàng hóa đến châu Âu. Nó mang lại hy vọng.”


Khi George Marshall nhận giải Nobel Hòa bình năm 1953, ông trở thành người lính chuyên nghiệp đầu tiên làm được điều này. Đứng trước khán giả ở Oslo, ông đã nhận giải thưởng với cùng một sự khiêm nhường lặng lẽ đã định hình cuộc đời ông. "Hòa bình", ông nói, Tôi là một người lính. Tôi hiểu chiến tranh tàn phá thế nào và tôi biết hòa bình đáng giá ra sao.” Ông không nói về chiến thắng, không nói về vinh quang. Ông nói về điều duy nhất khiến chiến thắng có ý nghĩa: khôi phục lại cuộc sống của con người.


Không lâu sau đó, ông từ giã sự nghiệp chính trị. Không giống như nhiều người cùng thời, ông không viết hồi ký, không có bài phát biểu nào để tôn vinh thành tích của mình, và cũng không tìm kiếm chức vụ chính trị nào. Ông chưa bao giờ đấu tranh để được công nhận, mà chỉ đấu tranh vì kết quả. Khi ông qua đời vào năm 1959, không có tượng đài cá nhân hay lời tri ân nào được viết ra. Chỉ có một di sản được khắc trên những con phố được xây dựng lại của châu Âu và sự ổn định của một thế giới mà ông đã góp phần cứu vãn.


George C. Marshall đã dành cả cuộc đời để làm chủ nghệ thuật chỉ huy, nhưng hành động lãnh đạo vĩ đại nhất của ông không đến trong chiến tranh mà là trong hòa bình. Vào thời điểm thế giới sẵn sàng trừng phạt, ông đã chọn tái thiết. Vào thời điểm cơn giận dễ dàng đến, ông đã chọn lòng nhân từ.


Ông đã chứng minh rằng sức mạnh thực sự không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là lòng can đảm để khôi phục lại những gì sự hủy diệt đã lấy đi. Một nhà ngoại giao châu Âu từng nói: “Nếu không có Marshall, có lẽ châu Âu vẫn còn chia rẽ, đói nghèo và sợ hãi.”


Khi mình ở Pháp quốc, có viếng vùng Normandie, nơi có mấy nghĩa trang quân đội Hoa Kỳ, đã nằm xuống để “giải phóng” nước pháp. Ngược lại người Pháp rất ghét người Mỹ kêu “les amerloques” này nọ, chửi Hoa Kỳ không thương tiếc. Nếu không có người Mỹ nhảy vào cuộc chiến thì có lẻ ngày nay người Pháp nói tiếng đức. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn

Tập dưỡng sinh về già

 Chú cứ quảng cáo chị hoài

Hôm nay đi tập, gặp một hội viên đã trên 8 bó mà sáng nào, 5 giờ sáng cũng chịu khó tự lái xe, đến Đông Phương Hội tập. Chị ta chịu khó nên sau hơn 1 năm thấy chị ta khoẻ hẳn ra. Hôm trước, chị ta cầm cuốn niên giám và với hai tay không tự xé cuốn niên giám. Về nhà thử lại xem có làm được không thì thấy xé niên giám dày hơn nên mừng lắm. Cảm ơn Khoa ná thở. Ăn ngủ được, đêm chưa qua mà trời sao vội sáng. Hôm trước, thấy chị dẫn một chị bạn đến Đông Phương Hội tập nhưng sau một ngày thì chị này trốn luôn. Mình kể về sự thành công của chị sau 18 tháng tập với Đông Phương Hội. Tình cờ chị ta có đọc bài nên kêu mình quảng cáo chị hoài. Mình nói đồng chí gái mê ăn hồng mà chị cho hồng nhà chị nên phải cảm ơn lăng-xê chị một tí để đồng chí gái được ăn lộc hồng.

Mình tập với Đông Phương Hội đã trên 18 năm nên thấy thiên hạ đến tập đông như quân Nguyên nhưng chỉ có ít người trụ lâu lắm. Thêm Khoa cũng không muốn lớp đông quá vì khó theo dõi, hướng dẫn họ. Hướng dẫn không lấy tiền nên cũng phải chọn lựa người tập. Có người tập mấy tháng, xin tập tiếp nhưng Khoa từ chối. Lý do là mới tập mà đã quay video, hướng dẫn thiên hạ trên mạng. Vụ này nguy hiểm vì khiến người xem hiểu sai cách tập. Mình tập đã trên 20 năm mà vẫn chưa đúng lắm vì cơ địa thay đổi khi tập theo thời gian. Khoa sửa hoài nhưng đó là cái may vì càng tập càng thấy mình chưa đúng. Cần tiếp tục tới khi không còn tập được nữa. Khi thì ngón tay hơi bị cứng vì gồng nhưng từ từ nhả được, tay nhẹ nhàng như phát lực ra được nếu cần.


Có ông Mỹ tập Vịnh Xuân Quyền, chuyển đến Quận cam nên đi kiếm võ đường tập Vịnh Xuân Quyền nên mò đến tập. Kể là lúc đầu tập Vịnh Xuân Quyền nhưng dần dần Khoa cho tập Nội Công Hồng Gia và Thái Cực Quyền là chính, chỉ tập riêng Vịnh Xuân Quyền với Khoa. Có lần ông trở lại thăm võ đường xưa, giao thủ với các sư huynh khi xưa. Ông ta ngạc nhiên là ông ta đàn áp các sư huynh khi xưa, từng khệnh ông ta. Trên nguyên tắc thì các sư huynh này cũng tập rất nhiều nhưng không áp đảo được ông ta như xưa. Cho thấy phương pháp Khoa cho tập tại Đông Phương Hội rất hiệu nghiệm.


Hôm trước, có một hội viên kêu người ta nói già không nên đi bộ khiến mình buồn cười, nói là họ lười nên nói vậy. Nếu mở YouTube hay mạng xã hội sẽ thấy các guru về sức khoẻ dinh dưỡng kêu không nên đi bộ mà chỉ tập mấy thế của họ chỉ để họ được lãnh tiền của mạng xã hội. Họ đánh vào tâm lý con người, thích làm theo năng suất hưởng theo nhu cầu nên bú xua la mua, tạo lòng tham con người. Trên thực tế thì đói thì vào bếp. Mình nghĩ võ đường đổ mồ hôi, về nhà bớt đổ máu. Tập mệt rồi về nhà, vợ chồng hết sức choảng nhau.


 Khoa giải thích cho anh ta là đi bộ thì trọng lượng cơ thể sẽ đè xuống hai chân và sẽ có một phản lực từ dưới chân bật lên lại. Lâu ngày sẽ làm đau đầu gối hay hông này nọ. Nhưng nếu chúng ta đi với tư thế như cái lò-xo thì trọng lượng cơ thể của chúng ta sẽ được giảm nhẹ và ít tác động vào đầu gối. Mình tập leo núi với cách đi như vậy thêm Khoa chỉ mình cách thở khi đi bộ cũng như khi tập nội công Hồng Gia và Thái Cực Quyền. Kết quả là mình đi hành hương bên Ý Đại Lợi tháng 9-10 vừa qua, 325 cây số không mệt, mỗi ngày đi bộ từ 30-40 cây số, không cần nghỉ ngơi, ăn gì cả. Chỉ ngưng lại mỗi tiếng để uống 2-3 ngụm uống nước như ông thần người nhái mỹ chỉ mình khi tập luyện trước cuộc hành hương. Mất độ 1 phút để uống nước. Nhất là leo núi vùng Toscana mỗi ngày leo độ 3,000-4,000 cao bộ. Đi xong chuyến này mới thấy tập theo phương pháp của Khoa quá hay. Mình thấy đa số người đi hành hương, đi nhanh hơn mình nhưng họ ngừng khá lâu để ăn snack và uống nước, nghỉ mệt nên cuối cùng về đến nơi cùng lúc với mình. Mình thì đi chậm theo hơi thở vì hơi thở càng chậm thì càng ít mệt. Không bị áp huyết lên cao này nọ.


Sáng thì ăn sáng ở khách sạn, nhà nghỉ, nhiều chỗ ăn ngon nhiều chỗ cho ăn ít. Nên đi một lèo từ 8-9  giờ sáng đến, 3, 4 giờ chiều, có khi đến 5 giờ chiều vì đường lên núi khá cao và dài. Đến nơi tắm rửa xong thì lại phải đi vòng thăm quan thành phố vì tiệm ăn mở cửa vào lúc 7 giờ tối nên thêm vài cây số. Ăn tối thì mình ăn đầy đủ, như món xà-lách mixta trước, rồi salame, prosciutto, …. Sau đó đi một vòng vài cây số rồi về nhà nghỉ ngủ.


Có vài người còm hỏi mình về tập Nội KÌnh Nhất Chỉ Thiền thì mình có mời họ đến võ đường để giải thích rõ ràng. Lý do là đọc bài thiên hạ viết trên mạng rất khó nhận ra. Chỉ có so tay, giao thủ mới giải thích cho họ hiểu được lực từ đâu đến. “toi co tap nhiet than phap 1-2 nam . nhung Khong nam duoc. yeu linh

de dat ket qua tot. xin. anh son cho biet o dong Phuong hoi , khi tap” hay có người kể là có đọc bài ai viết trên diễn đàn kỹ thuật khi xưa

 “HOI 2005 , TOI CO LEN DIEN DAN THAI CUC DOC BAI , LAM QUEN DUOC

VOI 2 MASTER NGUOI THU 1 VIET BAI NGU HANH TRAM TRANG CONG

CO TEN LA MOTGIOT , NGUOI THU 2 CO TEN LA TVTT , HINH NHU LA

THAN VO TRAM TRANG , NHO 2 MASTER NAY MA TOI HIEU THAU VA

TAP THANH TRAM TRANG CONG.

SAU DO NHU GIAO LUU VOI TVTT TREN EMAIL , TOI NGO DUOC CHU

KHONG VA DI VAO DUOC THIEN SHITANKAZHAI CUA NHAT.

SAU VI CHICH THUOC COVID 19 , NGUOI TOI MAT HOA NHIET ,

BAT BAU LANH LAI . TOI MOI TAP NGHIEM TUC LAI TU THANG 3

CHUYEN GI DUNG THI TOI NOI RA , TVTT CUNG LA 1 GIAO SU GIOI”.


Mình trả lời đến Đông Phương Hội để Khoa giải thích nhưng ông ta kêu già rồi, chỉ hỏi cho biết. Biết trên lý thuyết thì mất công vì phải ngộ được khi tập thì mới hiểu chớ còn nghe nói thì mất thì giờ. Còn người thứ 2 kể thì mình thất kinh. Ông ta cho biết ngộ được qua email với TVTT. Ông thần võ, ngày nay bị gắn mấy cái stent, khi xưa là một võ sư giỏi nhưng sau này bị trật cột sống nên không biết có tập hay không, chỉ nghe kể anh ta trẻ hơn mình, vào nhà thương mấy lần, bị gắn mấy cái stent. Nên chắc cũng không tập luyện gì nữa, ngoài bàn phím. Phương pháp nào cũng hay mà nếu không tập thì bù trớt.


Khi xưa mình cũng mê đọc bài của ông thần này lắm. Anh ta có dạy mình bài Bạch Hạc Triều Dương, nhờ anh ta mình mới gặp được Khoa và tập với Khoa từ 18 năm qua. Có ngưng vài năm vì gia đình con dại và covid. Khi mình tập bài Tiểu Niệm Đầu của Vịnh Xuân Quyền, thay vì 5 phút, có hôm Khoa kêu tập 45 phút thì mới cảm nhận cơ thể mình, các đốt xương từ tay, chân đều liên kết, nối kết với nhau như các bánh xe của cái đồng hồ, xoay chậm chậm rồi từ từ đổi kim đồng hồ.


Hôm đó mình giác ngộ một điều là nên bỏ đọc những gì trên diễn đàn võ thuật mà chú ý, để ý đến cơ thể mình khi tập. Lý do là họ chưa tập tới đó nhưng nghe Kim Dung hay ai đó nói nên viết lại theo sự hiểu biết của họ nên sẽ khiến người ta đi xa rời thực tế vì tập luyện mỗi ngày như sắt phải nung lửa đỏ rồi lấy búa đập cho dẹp uống nắn theo ý của mình. Còn mấy vụ thiên hạ kể trong truyện kiếm hiệp thì quên đi. Như tập Thái Cực Quyền mình cũng chả nhớ tên mấy thế tập nữa chỉ chú vào hơi thở, chân bước, trọng lực cơ thể,… Từ từ mới nhận ra hơi thở là nguồn chính để tạo lực. Cách chuyển động eo chân tay mới tạo ra lực. Nếu trong tích tắc hơi thở mình bị ngưng thì lực cũng bị ngưng. Càng tập Khoa càng chỉ ra những điểm hay trong cơ thể mới từ từ hiểu được Hàm hung bạc bối là sao, hư linh đỉnh kình. Lực như dòng nước chảy chậm hay nhanh tuỳ cơ thể dao động. Nhất là lực bị tắt khi cơ thể mình bị gồng, hay vướng này nọ.


Dạo này mình tập lại bộ nội công số 1 thì cảm nhận cơ thể khác với khi xưa tập. Nếu mình không tập đơn nội công Hồng Gia đúng thì bộ nội Hồng Gia có tập cũng không hiệu nghiệm gì cả. Chỉ là múa cho vui đời cô lựu khóc Út Trà Ôn tình anh bán chiếu. Hơi thở phải đi liền với cử động mới tạo được lực, không bị mất vì khi ngưng thở trong giây lác là ngọng cũng như cơ thể có thể bị cứng, gãy ở các khớp xương như ở vai, cổ tay là hết tạo lực. Do đó mài hơi thở rất quan trọng. Mình đi bộ cả ngày leo núi mà không mệt nhờ mài hơi thở.


Có lần mình mới vào võ đường, Khoa kêu mình lại rồi nhờ một anh tập chung, nghe nói 4 đẳng Hiệp Khí Đạo, anh ta có dạy vào cuối tuần cho hội đoàn nào, mình không rõ. Nói anh ta tìm cách khoá tay mình, mình chả biết ất giáp gì cả, thấy anh ta khoá tay thì mình nương theo lực của anh và xiả ngón tay như Nội Kình Nhất Chỉ Thiền thì anh kia chới với mình rút tay về. Sau mới hiểu là cuối tuần vừa qua, anh ta trả tiền đi học seminar họ dạy về cách khoá tay khoá cẳng thiên hạ. Khoa giải thích là không nói trước để xem mình có thể phá được không. Vì nếu nói trước thì mình sẽ cẩn thận hơn. Để xem mình phản ứng thế nào.


Nếu anh là bác sĩ mà không đi thực tập lâm sàng thì có đọc sách nghiên cứu cả ngàn cuốn sách cũng không cứu được bệnh nhân. Anh là kỹ sư mà không đi thực tế thì cũng khó mà rút kinh nghiệm để trở thành kỹ sư giỏi. Vì lý thuyết đến thực hành là một trời một vực. Thêm nếu anh có học đủ thứ mà không có thể lực thì cũng bỏ đi. Có ông thần nào ở võ đường Hồng Gia Việt Nam cứ đi mấy võ đường thách đấu. Có lần ký giấy tờ đấu với võ sĩ Phan Nam, ông Nam này thấp bé hơn nhưng thể lực mạnh nên sau vài phút là đo ván ông thần chuyên môn đi thách đấu, nghe nói nay bỏ nghề thách đấu.


Mình theo chủ nghĩa tắm heo, cứ tập đều đặn mỗi ngày thì được sức khoẻ. Còn muốn trở thành cao thủ bàn phiếm thì để ai đó làm để thoả mãn cái tôi của họ. Có lần mấy hội viên mời ông sư nào đến nói về thiền và ý chí. Ông ta cho biết phải luyện ý chí để vượt qua đau đớn, biến đau thương thành hành động cách mạng. Đến khi ông ta nhờ Khoa chẩn lại xương cốt vì đau. Khoa mới vặn có chút xíu là ông ta dãy nãy kêu đau đau thầy. Cho thấy nói là một việc, ai cũng nói được nhất là những người có khoa ăn nói nhưng đụng chuyện thì vẫn Chán Mớ Đời 


Có nhiều người rên là tập từ 5:30 sáng mỗi ngày ở Đông Phương Hội quá sớm cho họ nên có anh tập chung là võ sư lâu năm sẽ bắt đầu hướng dẫn lớp khí công ở Huntington Beach vào chiều thứ tư mỗi tuần tại Murdy Community Center, xin liên lạc với anh Dennis Lam 714-262-8274.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

cung điện Tuileries tại Paris bị cháy

 Hôm trước kể vụ đám tang văn hào Victor Hugo, mình có kể khải hoàn môn Caroussel gần bảo tàng viện Louvre nhưng quên nhắc đến Palais De Tuileries từng được xây cất tại đây với vườn thượng uyển Tuileries. Tuileries là vì khi xưa chỗ này có nhà máy làm mái ngói. Vườn thượng uyển do ông kiến trúc sư nổi tiếng Andre Le Nôtre thiết kế. người Pháp họ đặt tên thấy lạ lắm, không biết tiếng Tây thì  nghe cao sang nhưng hiểu tiếng Tây thì họ đặt tên các nơi rất bình dân như người Đà Lạt đặt tên Lò Gạch, để nói đến khu Hoàng Diệu vì khi xưa có lò nung gạch. Hay La Grenouillère, Đầm Ếch mà người Việt gọi là Thuỷ Tạ tại Đà Lạt.

Đây là cung điện Tuileries khi xưa, sau bị dân Tây nổi dậy đốt phá nếu không thì chắc được nhập vào bảo tàng viện Louvre luôn. Được xây sau Khải hoàn môn Carrousel với vườn thượng uyển Tuileries bị che. Hình dưới la ngày nay, chỉ thấy vườn Tuileries.

Theo lịch sử thì bà hoàng hậu Catherine de Medici, lấy vua pháp tên Henry II, buồn đời sau khi ông chồng băng hà, kêu dân Tây xây cung điện này mang tên Palais De Tuileries vào năm 1564. Từ đó, cung điện này được nhiều ông vua Tây ở như Henry IV, Louis XIV và ông Napoleon I nên khi mình xem phim Napoleon, thấy ông ta ở lâu đài với Josephine thì ngạc nhiên vì đã bị cháy. Chắc họ quay lâu đài nào mình chả biết.


Đến năm 1682, vua Louis XIV dọn về điện Versailles mới xây cất ở ngoại ô Paris nhưng cung điện này vẫn nhộn nhịp vì quan lại ra vào. Khi cách mạng nổi lên, các tên nông dân như mình, nghe lời xúi giục của đám trí thức ở m ờ, vác cuốc chạy vào đây, kiếm vua Louis 16 và hoàng gia. Sau đó lôi vua ra chém đầu rồi thấy hoàng hậu Marie-Antoinette, buồn quá nên cũng đưa bà ta lên máy chém luôn. Ngày nay , người Pháp cũng thích Écolo đạp xe đạp về ngoại ô, thiên nhiên chơi nên có thể là dấu hiệu cho một cách mạng long trời lỡ đất sắp đến chăng. Thời bà Marie-Antoinette, buồn đời không biết làm gì, cho xây mấy chuồng dê để bà ta làm cô gái chăn dê, đi vắt sữa dê để hoà hợp, hiểu rõ về đời sống nông dân, dân quê chân chất. Dân tình đói quá, nổi lên đốt phá.

Tấm ảnh này được xem là tấm ảnh đầu tiên chụp tại mặt trận đang đánh nhau ở Sedan, nơi hoàng đế Napoleon III bị bắt sống.

Ông Napoleon I ở đảo Corse, đói quá gia nhập quân đội pháp, rồi buồn đời, tự xưng làm hoàng đế, chạy vào đây ngủ. Rồi hứng tình lên ông ta đem quân sang Nga sô để xem mùa đông Mạc Tư Khoa ra sao. Khi xưa ông Tây bắt mình học bài hoàng đế Napoleon ở Mạc Tư Khoa, ông ta lạnh quá nên đốt nhà cửa, điện Cẩm Linh cho ấm lòng rồi làm thơ kêu ở giữa Mạc tư Khoa bổng nhớ đến dòng sông Seine.

Tranh vẽ khi xưa, phía xa là cung điện Tuileries đã bị công nhân nổi điên lên đốt. Còn hình dưới là ảnh chụp ngày nay thấy xa xa Khải hoàn môn ở quảng trường Ngôi sao cuối đại lộ Champs Elysees.


Rồi ông Napoleon đệ tam, cháu của Bonaparte, buồn đời cũng bắt chước ông chú đem quân đi đánh quân Phổ. Thấy dòng họ Napoleon nên quân Phổ, hăng say bắt sống ông hoàng đế của Tây tại trận đánh Sedan năm 1871. Nghe tin này thì bảo vệ quân Pháp quốc, nổi điên nổi dậy mà người ta gọi “La Commune de Paris” mà khi xưa ông Tây dạy lịch sử bắt mình học mà chả hiểu gì cả. Dân tham gia La Commune htif người Pháp gọi là Communards.

Phần mình tô màu phía màu đỏ xanh dưới là địa điểm khi xưa của cung điện Tuileries

Chỉ nhớ là hoàng đế Napoleon đệ tam thua trận này, bị bắt sống, nhưng chính phủ Pháp ở Paris không chịu thua nên quân Phổ bao vây Paris, kêu hàng, trời lạnh quá nên họ đặt cà nông rồi bắn vào Paris chơi cho ấm người thế là chính phủ pháp đầu hàng, nhượng hai vùng Alsace và Lorraine giữa hai nước cho quân Phổ rồi 1945, khi quân đội đồng minh thắng quân đội của Hitler, nên Tây đòi lại hai vùng này.

Phần mình tô màu là địa điểm của cung điện Tuileries, phía trái là vườn Tuileries. Hình ảnh này khi mình ở Pháp, lúc chưa xây kim tự tháp, chỗ đi vào bảo tàng viện Louvre

Thế là đám trí thức xách động quần chúng, dân bần cố nông như mình chạy vào cung điện này, đập phá, chôm chỉa rồi buồn đời đốt luôn. Rồi thua trận thì phải đền nợ chiến tranh cho mấy ông vua Phổ nên không có tiền xây lại nên năm 1883, chính phủ pháp ra lệnh phá luôn tàn tích của chế độ cũ.

Barricade của commune de paris. Kỳ này, các đại lộ của Paris đã được thành lập nên họ vác cà nông đem ra bắn chí choé nên dẹp được loạn Commune de Paris sau 2 tháng. Chuyến đi vừa rồi mình có ghé Lyon thì được dẫn đi xem các con hẻm xưa còn tồn tại. Mà khi dân thợ thuyền dệt vải mà Tây gọi là Canut nổi khùng chống lại chính quyền, trốn vào mấy chỗ này khiến khó đàn áp như thời cách mạng 1789 ở Paris. 

Commune của Paris nắm chính quyền đâu 10 tuần lễ mà họ chém mấy chục ngàn người, mấy ông linh mục cho lên máy chém luôn. Mình học lịch sử nên sợ Cách mạng vì cứ giết người, đốt phá chả biết xây dựng gì cả vì toàn là dân ngu khu đen, nghe lời xúi dục. Đóng cửa trường của mấy ông cha bà sơ dạy. Bắt đầu chương tình giáo dục dân sự, không dính dáng gì đến chúa, Tây gọi là éducation laique.


Ảnh hưởng của Commune de paris rất mạnh đến ông Hegel và Karl Marx, vì dạo đó Paris có nhiều nhân công, lao động thêm tỵ nạn. Quân Phổ đánh banh ta lông lính Tây nên họ bỏ chạy về Paris trú. Vụ này rất quan trọng gây ảnh hưởng đến lịch sử của Pháp quốc và thế giới sau này nhưng kể lại thì dài quá. Hôm nào rảnh em kể tiếp. Hôm ở Paris, đi bộ lại mấy chỗ này với cô em khiến mình nhớ lại mấy vụ này. Khi xưa ông Tây dạy lịch sử Tây khiến mình ngu nên dốt bền. Nhưng khi sang pháp thì buồn đời mình phải đọc lại lịch sử của Tây. Lúc đó mới hiểu những cuộc nổi dậy như vậy mới đưa đến các chế độ cộng sản sau này. Chán Mớ Đời 

Tượng hoàng đế Napoleon I bị communards đập phá. Hôm qua được tung hô hôm nay bị đập phá. Chán Mớ Đời 

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn