Hiển thị các bài đăng có nhãn Sức khoẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sức khoẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

Tỷ phú Mỹ, chủ các đội bóng Anh quốc

 Lý do người Mỹ làm chủ các đội banh túc cầu Anh quốc 


Cuối tuần rồi, có trận đấu giữa hai đội banh Anh quốc; Arsenal vs Manchester United. Mình tò mò vì thấy khắp nơi trên thế giới xem trận đấu này, từ Việt Nam sang Thái Lan, Cao miên, Phi Châu,…đều xem. Xem xong thì mấy ngày sau các cờ líp về trận đấu hay người xem vui buồn khi đội của mình đá vào, bị thân hữu chọc quê. Trong giải Premier League này có đến 20 đội banh đấu cả năm nhưng có đến 14 đội banh đều có chủ là công ty Mỹ. Ngạc nhiên vì không lẻ người mỹ đâm ra thích trời mưa và túc cầu vì ở Hoa Kỳ túc cầu chưa phải là môn được truyền hình chiếu cho khán giả mỹ xem thường trực. Có một đội banh của thành phố Leicester, được một tỷ phú Thái Lan mua và buồn đời được một huấn luyện viên người ý đoạt chức vô địch. Sau này ông tỷ phú đi máy bay sao bị rớt, chết luôn. Cậu con trai kế nghiệp nhưng có lẻ chưa quen nên đội banh tụt hạng.

Năm nay các đội tuyển của Anh quốc có đến 6 đội lọt vào vòng trong của giải túc cầu liên hiệp Âu châu Champion League được xem là giải túc cầu hàng năm danh tiếng được thế giới xem mỗi tối thứ 3,4. Pháp quốc chỉ có đâu 3 đội và năm sau có thể chỉ còn hai đội được đại diện vì họ tính theo thành tích của những năm qua. 


Hỏi ra thì lý do là rẻ tiền dù giải này được khắp thế giới xem hàng tuần. Cách tranh giải hợp với cách làm ăn business của người Mỹ. Premier League của Anh quốc là một cái máy làm tiền toàn vũ. Là môn thể thao được xem đông nhất trên thế giới, được truyền hình trên 200 quốc gia mỗi tuần, kiếm tiền truyền hình hàng tỷ mỹ kim. Giải Premier league được thành lập đâu vào thập niên 1990 vì khi mình ở Luôn Đôn, vẫn chưa có giải này. Lúc đầu họ cho chiếu truyền hình khắp thế giới miễn phí đến khi người dân trên thế giới nghiện rồi thì họ mới bắt trả tiền. Kiểu mấy tên bán sì ke đứng trước trường học, cho học sinh hút miễn phí cho vui đến khi chúng nghiện thì đè đầu bắt trả tiền học gạch. Và tiếp thị bán đồ của các công ty quảng cáo. Khi xưa thấy cho xem nên mình coi mỗi tuần để nhớ thời ở âu châu, ai ngờ nghiện xem Manchester United. Nay chỉ xem trên YOutube tóm tắt cho chắc ăn vì không có thời gian xem 2 tiếng đồng hồ. Nhất là phải trả mấy chục đô mỗi tháng.


Trên nguyên tắc thì các đội banh của Anh quốc thường không được quản lý, làm tiền như chủ nghãi tư bản. Đa số là do một người làm chủ vì yêu đá banh, nên tài chánh lúc nào cũng thiếu hụt. Trong khi đối với các chủ nhân  người Mỹ thì xem đây là cách quản trị quá yếu kém nên họ nhảy vào mua rẻ. Giá một đội banh bầu dục ở Hoa Kỳ giá thị trường là 4-5 tỷ mỹ kim, trong khi một đội banh bóng rổ thì giá trị độ 2-3 tỷ đô la còn ở Anh quốc, một đội banh danh tiếng độ 300 triệu. Xem như tiền bạc cắc cho mấy hedge funds. Mấy người Mỹ giàu có tư duy đột phá là tại sao phải mua một đội banh không danh tiếng của Mỹ lại đắt tiền trong khi mua một đội banh danh tiếng toàn cầu của Anh Quốc lại rẻ như bèo hay fish and Chips. 


Từ khi các chủ Nhân Mỹ nhảy vào thì giá tiền mua cầu thủ lên giá khủng. Được cái là họ khôn nên ký hợp đồng thành 7,8 năm. Ai mua một cầu thủ thí dụ 80 triệu nhừ trải ra 8 năm thì xem như chỉ trả 10 triệu mỗi năm. Vài năm sau là bán trước khi hết hạn giao kèo. Người Mỹ hiểu rõ logic kinh doanh nhượng quyền. Mặc dù người hâm mộ Anh không thích nghe điều này, nhưng người Mỹ coi các câu lạc bộ như: các thương hiệu, các cỗ máy tạo ra nội dung, các cộng đồng toàn cầu.


Họ áp dụng: Phân tích dữ liệu, Tối ưu hóa doanh thu, Quan hệ đối tác thương mại, Khai thác lợi nhuận từ sân vận động (sự kiện, hòa nhạc, du lịch). Mình có xem một phim quên tên nói về một công ty quảng cáo giúp công ty đá banh mua cầu thủ.


Ví dụ: Fenway Sports Group (Liverpool): chiến lược "moneyball" + xây dựng thương hiệu toàn cầu, Glazers (Man United): mở rộng thương mại mạnh mẽ, Boehly/Clearlake (Chelsea): tư duy đầu tư mạo hiểm. Tư duy này xuất phát trực tiếp từ các chủ sở hữu của MLB, NBA và NFL.


Sự kết hợp văn hóa: Niềm đam mê của người Anh, nhớ hồi ở Luân Đôn, chủ nhật là đá banh, sáng thứ 2 vào sở là mất nữa ngày để nghe thiên hạ nói về đội nào của họ ưa chuộng. Túc cầu Anh quốc có: Lòng trung thành sâu sắc của người hâm mộ địa phương. Cái này thì for ràng, từ mấy đời chớ không phải nơi họ. Tương tự bên Ý Đại Lợi cũng vậy, có nhiều người ưa chuộng đội banh Inter Milan, hay Juventus từ thời ông cố. Họ rất trung thành. Mình thấy mấy năm nay Manchester United đá Chán Mớ Đời nên xoay qua xem Manchester City hay Arsenal.


Vốn đầu tư của Mỹ bổ sung thêm: Tiền bạc, Tiếp thị, Phạm vi toàn cầu. Đây là một trường hợp điển hình của việc khai thác văn hóa + mở rộng quy mô tài chính: Lấy một nền văn hóa có gốc rễ sâu sắc → kết nối nó với chủ nghĩa tư bản toàn cầu. Nếu xem trên mạng sẽ thấy khắp nơi trên thế giới, đen, rệp, vàng đỏ đều chung một nhà.


Tại sao lại là Anh (chứ không phải Ý hay Pháp)? Vì hai nước này đoạt nhiều giải vô địch túc cầu thế giới gần đây. Vì Anh quốc có: Sự bảo vệ pháp lý mạnh mẽ cho các chủ sở hữu, quản trị doanh nghiệp minh bạch, ngôn ngữ tiếng Anh (rất quan trọng đối với truyền thông và xây dựng thương hiệu), không có các hạn chế về quyền sở hữu như quy tắc 50+1 của Đức


Anh quốc là một nền kinh tế tư bản thân thiện với nhà đầu tư, kết hợp với thẩm mỹ bóng đá. Vậy tại sao lại là “14 câu lạc bộ”? Thành công thu hút sự bắt chước, các ông chủ người Mỹ đầu tiên đã thu được lợi nhuận khổng lồ như dòng họ Glazer, mượn tiền mua đội Manchester United rồi thua tiền nên những người khác đổ xô vào (các quỹ đầu tư mạo hiểm, các nhà đầu tư mạo hiểm, các tỷ phú). Một quốc gia như Tây Ban Nha chỉ có hai đội thay phiên là vô địch, Real Madrid và Barcelona. Pháp quốc chỉ có PSG, chớ Lyon hay Marseille thì năm khi 10 hoạ.


Hiện nay, người Mỹ kiểm soát hoặc kiểm soát một phần các câu lạc bộ như:

• Manchester United

• Liverpool

• Chelsea

• Arsenal

• Aston Villa

• Fulham

• Crystal Palace

• Bournemouth

… các đội mướn càu thủ giỏi trên thế giới cũng như huấn luyện viên nên sự cách biệt hiện thừoi về số điểm giữa 10 đội đứng đầu rất ngang ngửa. Có thể đội vô địch năm nay chỉ hơn đội về nhì 1, 2 điểm sau 38 trận đấu.


Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà là một làn sóng vốn đầu tư. Đây không chỉ là về bóng đá. Mà là về: Toàn cầu hóa văn hóa, Tài chính hóa bản sắc, Sự chuyển đổi người hâm mộ thành người tiêu dùng. Từ đó ta thấy các cầu thủ á châu được mướn như Nhật Bản, nam hàn, phi châu thì đông như quân nguyên. Đi chơi á châu mình thấy người dân địa phương bận áo của đội tuyển Arsenal, Chelsea,…mỗi cái cả 100 đô.


Lâu lâu mình thấy các ủng hộ viên tổ chức biểu tình phản đối mỗi khi chủ nhân lên giá vé. Nhưng rồi đâu cũng hoàn lại đó vì họ vẫn mê đá banh, không dám bước ra hay tàu chay trận đấu. Sự kháng cự đối với quá trình tài chính hóa bóng đá Anh, dù dai dẳng và mang sức nặng biểu tượng, vẫn vận hành trong những điều kiện mang tính cấu trúc đầy ràng buộc. Những hành động này bày tỏ sự bất mãn nhưng hiếm khi sở hữu quyền lực vật chất đủ mạnh để tái cấu trúc các quan hệ sở hữu. Vì làm sao có đủ tiền để mua lại đội banh yêu mến của họ. Nên nhớ dân tình ham mê bóng đá đa số là thợ thuyền, giới quý tộc thì không kể vì quá ít.


Vấn đề xem đá banh khắp thế giới sẽ giúp cho các thương hiệu Hoa Kỳ quảng cáo khắp nơi. Và làm giàu vì mình thấy quảng cáo các thương hiệu tàu, Việt Nam, Thái Lan đầy. Có thể khi phát hình tại các nước trên thế giới họ có cách quảng cáo khác để làm thêm tiền. Cứ cho dân tình yêu thích đá banh thì sẽ không có nổi loạn vì sau trận đá là các ủng hộ viên đi bão. Nước nào bây giờ lãnh đạo cũng làm như vậy, vừa được tiền vừa được bình yên. Dân chỉ lo kiếm tiền để mua vé đi xem đá banh. Cả $100 một vé.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


Nhận thức 2026

 Nhận thức 2025

Hôm trước có 2 cặp vợ chồng nha sĩ từ Boston và Dallas sang chơi, ngụ lại nhà mình, xem như đất lành 4 nha sĩ đậu. Kinh! Có người hỏi thấy trên mạng có lớp dạy dưỡng sinh, mỗi tháng trả $10. Có nên tập không. Mình cười nói thiên hạ đến Đông Phương Hội tập miễn phí, Khoa cầm tay chỉ mà họ còn chưa làm được huống chi trên mạng. Khi tập phải có người chỉ chúng ta xoay eo, bện gót chân ra sao, thở này nọ, dù ở bên cạnh nhưng đâu phải ai cũng làm được vì phải qua một quá trình tập luyện lâu dài mới nhận ra được. 


Đâu phải như trong truyện chưởng Kim Dung, lọt vào hang động rồi thấy bí kíp bú xua la mua, trở thành độc cô cầu bại. Thật ra tập qua mạng cũng được. Mình có anh bạn ở Ý Đại Lợi kể là khi xưa đau lưng lắm. Sau mò được cuốn băng video của Hồng Gia Việt Nam, phần nhiệt thân pháp. Hình như cuốn này do nhạc sĩ Ngọc Chánh quay thầy Lý Hồng Thái hướng dẫn. Anh ta cứ đứng lắc thân thể vậy mà sau này hết đau lưng. Anh ta chỉ tập thế này thôi. Rất giản dị nhưng phải kiên trì mỗi ngày. Có tập vẫn tốt hơn là không tập.



18 năm qua, mình có duyên gặp Khoa, và cứ đều đều mỗi ngày, Khoa hướng dẫn mình tập, không lấy tiền bạc gì cả. Qua các thân hữu mình quen được vợ chồng bác sĩ Chẩn, cho mượn võ đường tập chỉ lấy tượng trưng tiền điện để mọi người có thể tập miễn phí. Có người đóng góp thêm trả tiền điện. Ai muốn tập thì đến Đông Phương Hội. Dạo này có một chị thuộc nhóm Salut Les Copains đến tập. Nghe kể chị ta đọc bài của mình rồi tò mò ghé lại tập. Thấy chị siêng lắm. Có một chị khác 83 tuổi đến tập gần 1 năm nay, thấy chị ta tiến bộ nên cũng mừng. Chị ta vui khi thử xé cuốn niên giám dày cộm bằng tay không.


Hy vọng mấy chị này sẽ cố gắng tiếp tục vì thường đa số đến tập một thời gian lại bỏ cuộc vì thấy không có gì lạ. Chúng ta hay thích tìm những gì mới lạ. Có mấy người trước đây tập với Khoa, rồi bỏ đi học thêm với ai, lâu lâu gọi mình kêu tập thêm cái này với ông thầy tàu này nọ nhưng hỏi lại thì họ bệnh tật đủ trò. Ở tuổi 7 bó, chỉ cần tập có sức khoẻ là vui rồi, còn biết thêm mấy môn võ chi cho cực.


Mấy năm đầu thì không để ý nhiều về sự tiến bộ nhưng gần đây thì thấy rõ. Cơ thể mình bắt đầu kết nối với nhau rõ ràng hơn. Khi kéo nội công thì xoắn gót chân tay từ dưới lên tới cổ là cảm thấy một khối hoạt động, các cơ bắp gân đều làm việc. Mình không tập tạ nhưng vẫn có cơ bắp đầy đủ. Khi đi Thái Cực Quyền thì cảm nhận khí lực rõ hơn.


Đa số chúng ta mắc chứng bệnh là tập một thời gian rồi đi kiếm món nghề nào khác để tập thêm, cho biết nhiều thứ, kiến thức đầy bụng, đó là mình giỏi nhưng thật sự cốt lõi của sự tập luyện không phải là học nhiều thứ mà tự tìm hiểu về cơ thể của chính mình rồi từ từ kết hợp với cái tâm mới gọi là tâm thân đồng nhất. Có một vị lãnh đạo, cha già dân tộc nào đó kêu biết nói được “hello” bằng 28 thứ tiếng, nhưng đó chỉ chào hỏi thôi chớ khi người bản xứ trả lời, hỏi thêm thì ngọng. Như mình khi vào tiệm ăn tàu chỉ chào hỏi nói bao nhiêu người, xin lỗi vớ vẩn, kêu trà,… chớ phổ ký nói thêm là ngọng. Nhớ hôm đi Đài Loan, mình xổ được vài câu rồi cô tài xế lái xe nói lại một tràng là phải lấy điện thoại ra, mở ứng dụng để thông dịch. Chán Mớ Đời 


Có anh tây người đức tập với tụi này cũng trên 10 năm. Khi xưa ở Đức quốc anh ta tập Vịnh Xuân Quyền. Anh ta kể bị mấy tên đàn anh đánh tơi bời hoa lá. Anh ta sang Cali, lấy vợ người Việt, thấy Đông Phương Hội có tập Vịnh Xuân Quyền nên bò lại xin tập. Lúc đầu có tập Tiểu Niệm đầu này nọ nhưng từ từ chỉ tập nội công Hồng Gia. Tuy không phải môn anh ta mong tìm nhưng cứ tập theo ngày tháng. Lâu lâu Khoa chỉ riêng anh ta thêm cách tập của Vịnh Xuân Quyền. Có lần anh ta về lại võ đường Vịnh Xuân Quyền xưa. Anh ta so tay với các sư huynh thì ngạc nhiên là anh ta hạ hết mấy người này. Đúng hơn là họ không áp đảo được anh ta, anh ta dựa theo lực của họ để phá đòn. Anh ta thắc mắc là mấy người này cũng tập như anh ta trong 10 năm qua, anh ta ít tập VInh Xuân Quyền thì mấy vị đàn anh chắc chắn phải giỏi và khoẻ mạnh hơn anh ta. Đây anh ta hạ hết nghĩa là sao. Đó là cốt lõi của võ thuật, khi chúng ta hiểu cơ thể của chúng ta thì mới hiểu cơ thể của đối thủ và nương theo đó mà đối phó. Còn chính cơ thể mình còn chưa điều khiển được thì chỉ múa may như phim kiếm hiệp.


Vịnh Xuân Quyền giúp mình nhận thức ra cơ thể hoạt động khi Khoa cho tập bài Tiểu Niệm Đầu, được xem là bài nội công của Vịnh Xuân Quyền 45 phút thay vì 5 phút. Ngày nay khi tập ở nhà, mình kéo nội Hồng Gia mỗi thế một phút để tìm theo hơi thở để xoắn cơ thể chậm chậm. Lâu lâu mình thử lại bài Tiểu Niệm đầu thì thấy khác lạ so với thời mình mới bắt đầu tập Đông Phương Hội. Gân cốt đều bện vào nhau không rời rạc như xưa.


Hơi thở rất quan trọng vì nếu không có thì không có lực. Nhờ tập hơi thở mà mình đeo ba-lô, đi bộ bên Ý Đại Lợi 30-40 km mỗi ngày không mệt. Mà đi một lèo không nghỉ như xưa. Chỉ đi độ 30 phút hay 1 tiếng, dừng lại 2 phút, lấy bình nước ra uống rồi đi tiếp, chả cần dừng lại ăn snack này nọ như xưa, chả mệt mỏi gì cả. Sáng ăn sáng 7 giờ sáng xong thì 8 giờ lên đường, 3 hay 4 giờ chiều đến nơi, xem như đi bộ suốt 7, 8 tiếng. Đến nơi lấy phòng khách sạn, tắm rửa xong thì đi bộ ra phố chơi thêm 2 tiếng nữa mới ăn được vì ở Ý Đại Lợi, tiệm ăn mở cửa vào lúc 7 giờ tối. Xem như nhịn ăn 12 tiếng. Vẫn tỉnh bơ như người Hà Nội. Quên là mình theo chế độ dinh dưỡng OMAD (ăn mỗi ngày một bữa). Lý do là về hưu, tiền an sinh xã hội ít nên không dám ăn nhiều.


Dạo này Khoa kêu mình tập thả lỏng, nhẹ nhàng lại không gồng như xưa. Khi đi Thái Cực Quyền dạo này mình thấy có tiến bộ nhiều, tay chân không gồng như trước đây, thả lỏng cơ thể thì cảm nhận khí lực nhiều hơn trước đây. Lý do là khi gồng thì cơ thể bị khoá tại nhiều nơi nên bế khí. Khí lực như nước chảy, phải để nhẹ nhàng không chận lại. Càng chảy thì càng tạo lực mạnh hơn. Mình thấy Khoa bỏ trên Tik Tok đánh cái mộc nhân cũng như xỉa ngón tay như theo Nội KÌnh Nhất Chỉ Thiền nên mình tới sớm võ đường thử xem. Khoa chỉ cách chuyển động cơ thể để tạo lực thì Bình, chỉ dùng một thế của Thái Cực Quyền đánh cái mộc nhân bay xuống đất tuy không mạnh như Khoa. Rồi lấy ngón tay xỉa mộc nhân cũng ngã. Mộc nhân được bỏ nước bên trong cho võ sinh tập đấm đá nên nặng độ 100 lbs.


Vấn đề là rất khó giải thích qua ngôn từ, mình lại nông dân nữa. Nhưng khi Khoa nắm tay để mình hiểu sự khác biệt khi phản ứng lại lực của đối phương, tự động cơ thể mình bị động, bị khoá ngay cổ tay hay vai. Còn nếu mình Proactive thì tự động sẽ mở được, nhất là đối thủ không hiểu lý do mất lực của mình. Nhớ có lần có 2 ông thần nào bên Texas, nghe nói 20 năm Việt Võ Đạo, qua đến võ đường chơi. Khoa nói ông thần 20 năm Việt Võ Đạo nắm tay mình, mình chỉ nương theo lực của anh ta là bùm, mình đã tháo được ra. Anh ta kêu là bổng nhiên lực của mình biến mất rồi một nguồn lực ở đâu ào đến khiến anh chịu không nổi phải thả buông tay ra.


Từ dạo đó đến nay chắc cũng 7-8 năm, nay mình mới hiểu lý do mất lực rồi từ đâu ùa về. Khi đối tác cầm tay mình thì theo phản xạ mình sẽ phản lực lại. Nếu họ nắm tay mình thì sẽ có phản lực ngay cổ tay. Đối phương sẽ nhận ra lực của mình và sẽ tìm cách điều khiển, áp đảo hay phá nó. Lúc ông thần vovinam nắm tay mình thì mình không gồng lại mà dựa theo lực của anh ta như Khoa chỉ các hội viên thì ông thần vovinam chới với vì không biết dựa vào đâu để áp đảo mình. Khi mình lấy được bình tỉnh và nương theo lực của anh ta thì mình có thể xoắn nhẹ tay là có thể thoát khỏi tay cầm của anh ta. Nay thì tập thêm Nội Kình Nhất Chỉ Thiền nên càng dễ tháo gỡ. 


Hôm trước, vào võ đường thì Khoa kêu lại rồi nhờ một hội viên khoá tay mình. Anh này nghe nói dạy Hiệp Khí đạo, mấy đẳng. Anh ta cầm tay mình bẻ vặn bú xua la mua, mình nương theo tay của anh ta rồi xỉa nhất chỉ thiền là thoát. Sau Khoa mới giải thích là cuối tuần qua, anh ta mới đi học một khoá của Hiệp Khí đạo về khoá tay khoá cẳng gì đó. Không nói mình trước để xem mình làm sao. Ngu như mình chả biết anh ta có mấy đẳng Hiệp Khí đạo nên chỉ nương theo những gì Khoa chỉ tập rồi thời cơ chín muồi là xỉa nhất chỉ một cái là anh ta buông tay. Sau đó Khoa mới nói là anh ta dạy Hiệp Khí đạo mấy đẳng. Hú hồn, suýt bị võ sư vặn tay.


Bài Thái Cực Quyền 8 thức mình tập mỗi ngày từ 18 năm nay. Lúc đầu có học mấy bài Thái Cực Quyền 24 thức, 36 thức nhưng rồi chỉ tập 8 thức không mà 18 năm sau mới ngộ được sự việc. Đúng là nông dân ngu lâu dốt bền. Làm sao chuyển động trọng lực và khí lực của cơ thể khi di chuyển, tay tuy lỏng như vẫn cảm nhận được khí lực. Khoa giải thích cơ thể như cái lu nước nên khi di chuyển nhanh sẽ làm sóng sánh chất lỏng bên trong, do đó cần di chuyển nhẹ nhàng để tránh sóng sánh vì khi sóng sánh thì giống như cái lu nước bị văng nước ra ngoài thì khó đứng vững. Vô hình trung khi di chuyển nhẹ nhàng thì lại giúp cái tâm mình lắng xuống và theo dõi cơ thể của mình với lực đối phương, như họ nói Tâm Thân Đồng Nhất. Sẽ khó mà áp đảo chúng ta.


Hôm nay mình nói với Khoa là tập 90 phút mỗi ngày cảm thấy không đủ. Dạo trước, tập 2 tiếng nên có thì giờ tập đầy đủ như cuối giờ có thể đứng Trạm Trang Công 15 phút. Nay chỉ còn 90 phút vì tập buổi sáng, hội viên phải đi làm sớm. Có một chị hội viên mới vào cứ bị ho, tuy có đỡ ho hơn lúc mới vào tập. Mình hỏi ở nhà có tập Trạm Trang Công, chị nói không. Chán Mớ Đời 


Trạm Trang Công là cách tập giúp hàn khí được tống khỏi ra ngoài cơ thể mà không chịu tập, lại thấy chị ta uống lạnh với đá. Kinh. Đi Tân Gia Ba, Đài Loan, mình thấy ngay tại phi trường, họ có máy nước nóng để hành khách đem bình đến hứng đem lên máy bay uống. Không hiểu lý do người Mỹ uống nước toàn là bỏ đá. Cơ thể mình ở trong ấm mà cứ uống nước lạnh hay ăn đồ lạnh vào thì sẽ khiến nhiệt độ trong người thay đổi nhanh chóng. Cứ lấy cái ly đổ nước sôi vào rồi đổ nước đi thì cái ly ấm, rồi bỏ mấy cục đá lạnh vào xem. Mình có xem một phim tài liệu, họ quay trong bao tử chuyển đổi ra sao khi ăn uống đồ lạnh vào. Từ đó hết dám uống nước đá lạnh. Lúc đó mới hiểu lý do người Tàu uống nước ấm nên vào tiệm ăn là kêu nước ấm, không tốn tiền.


Sáng nay mình quyết định dành 15 phút cuối để mọi người tập Trạm Trang Công. Chương trình thì mở đầu với nhiệt thân pháp của Nội Kình nhất chỉ thiền, sau đó kéo nội công Hồng Gia, kế đến nghỉ 1 phút uống nước rồi tập 15 phút Thái Cực Quyền 8 thức rồi 15 phút Trạm Trang Công, bonus 1 phút đứng tấn cho khoẻ đầu gối. Về già đầu gối hay bị yếu nên tập thêm món ông 30 này rồi chào lớp.


Sau đó, Khoa gọi nói có mấy người kêu tập theo chương trình này thích hơn vì có lẻ tập thêm Trạm Trang Công, giúp ấm người. Khi xưa, khi mới tập Trạm Trang Công, một thời gian sau, thấy khí chạy ngay cổ tay, cổ chân hay bắp vế, xương sống,… Khoa nói đừng để ý, chỉ ghi nhận thôi. Lý do là nếu mình để ý quá mấy vụ này thì sẽ không để ý đến những cái khác độc đáo hơn. Theo mình đó là hơi thở và nội lực. Nay Khoa chỉ mình chỉ cần nhẹ nhàng di chuyển ngón tay là đã thấy ấm tay, ấm người rồi.


Nhớ có lần leo núi Yosemite với thân hữu, đi chung có cặp vợ chồng ca sĩ quen, cô vợ đóng phim Vượt Sóng, chị ta hỏi mình sao chỉ bận có cái áo mong manh trong khi mọi người bận áo phông còn lạnh run. Lúc đó mình mới để ý. Tập ở Đông Phương Hội mỗi sáng vào lúc 5:30 sáng nên mọi người đều bận áo phông trong khi mình chỉ bận áo 3 lổ. Mình nói chả biết vì không lạnh. Chẳng bù lại khi xưa, mình lạnh, mùa đông năm nào cũng bị cảm ho bú xua la mua, uống thức cả tháng. Chân đau không leo cầu thang được. Có thể nói là sức khỏe ngày nay khá hơn ngày xưa rất nhiều. 


Cứ độ tháng 10 là mình mua mật ong hữu cơ nguyên chất của ông nuôi ong trong vườn, rồi ngâm với nghệ, gừng, nghệ, quế, ớt cayenne, tỏi và chanh. Khi nào thấy tỏi lắng xuống là biết dùng được. Sáng cứ múc một ít pha thêm nước sôi uống, ấm như tây.


Mình rất ngạc nhiên là đi hành hương bên Ý Đại Lợi năm vừa rồi. Lúc đầu sợ đi không nổi vì không tập luyện đủ theo chương trình nhưng rồi thấy đi 30-40 cây số một ngày như đi làm ruộng vậy thôi. Nghĩ lại nhờ làm vườn, mỗi lần mình vào vườn, là trong ngày đi bộ ít nhất 4 dặm, còn nhiều nhất là 9-10  dặm leo đồi.


20 năm về trước, qua Tây dự lễ kỷ niệm 60 năm thành hôn của ông bà mẹ nuôi mình ở Grenoble. Cả đại gia đình đi bộ có 2 cây số mà mình lết không nổi. Nay thì mỗi ngày trung bình 3 dặm. Tập Đông Phương Hội 90 phút, bơi 200 mét, tối đứng Trạm Trang Công 15 phút trước khi ngủ. Xong om


Đông Phương Hội tập mỗi ngày trừ cuối tuần. Từ 5:30 sáng đến 7:00 giờ sáng. Địa chỉ: 14871 Moran St

Westminster, CA  92683

Jan 19, 2026

có ông thần nào kêu tập Trạm Trang công khiên sông ta muốn đá gà.

DUNG TAP TRAM TRANG VAO BUOI TOI , NO LAM TANG SU HAM NUOM

KINH KHUNG , CO 1 THOI GIAN TOI PHAI NGUNG , SAU PHAI TAP LAI

VI KHONG CO CAI GI HON

GOI LOI BIET ON DEN 2 MASTER. TVTT VA MOTGIOT

thật ra tập sai vì tập đúng thì sẽ giúp cân bằng cơ thể, không có vụ này. Chán Mớ Đời

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

bán bệnh tật là nghề của bác sĩ

 Bán Bệnh Tật: Phơi bày cách ngành dược phẩm khổng lồ biến tất cả chúng ta thành bệnh nhân

Sống tại âu châu hơn 12 năm nhưng mình chả bao giờ đi khám bác sĩ dù có bảo hiểm y tế nhưng khi sang Hoa Kỳ, sau khi lấy vợ thì đồng chí gái kêu đi khám bác sĩ mỗi năm theo định kỳ thì phác giác ra mình có bệnh đủ thứ trò. Vợ bảo thì phải phục tùng vì phận trai thuyền quyên. Đến khi mình bị gãy chân khi leo núi, nằm trên giường, buồn đời đọc 5 cuốn sách về ung thư thì thất kinh nên từ đó tìm hiểu thêm về y tế vì không thể nào tin hoàn toàn vào bác sĩ của mình vì theo châm ngôn của y sĩ ngày nay là “giúp một bệnh nhân khỏi là mất đi một khách hàng”. Nên mình định nghĩa lại ngày nay lương y như kế mẫu. Một bệnh nhân là một con bò để bác sĩ vắt sữa 3 tháng một lần. Bò nhiều bệnh càng nhiều càng tốt.

Tìm tài liệu đọc thì khám phá ra có nhiều người lương y như từ mẫu, bị hội đồng y khoa rút bằng vì dám nói lên sự thật nên mình càng chới với. Có ông bác sĩ nào ở Úc Đại Lợi bị cấm hành nghề, phải kiện tụng đủ trò mới lấy lại được bằng hành nghề. Lý do là ông ta khuyên bệnh nhân ăn uống cẩn thận thì bị tố là không có bằng dinh dưỡng nên không được khuyên bệnh nhân. Từ đó hay kiếm phim tài liệu và sách đọc về y tế. Rất khó nuốt vì quá khô khan, không như tiểu thuyết, tình yêu vớ vẩn nhưng phải cố gắng vì sự nghiệp cách mạng để tự cứu lấy mình. Hôm nay mình kể về cuốn sách do một người úc đại lợi và một người Gia-nã-đại, viết cách đây 20 năm. Trên Prime của Amazon có khá nhiều tài liệu còn trên YouTube thì hay bị chận.


Năm 2005, cách đây 20 năm, nhà báo y tế Ray Moynihan và nhà nghiên cứu chính sách dược phẩm Alan Cassels đã xuất bản cuốn sách mang tính đột phá khiến các công ty dược phẩm không yêu thích lắm “Selling Sickness: How the World’s Biggest Pharmaceutical Companies Are Turning Us All Into Patients (tạm dịch: Bán Bệnh Tật: Các công ty dược phẩm lớn nhất thế giới đang biến tất cả chúng ta thành bệnh nhân như thế nào). Cuốn sách phê phán gay gắt cách kỹ nghệ dược phẩm mở rộng thị trường đúng theo quy trình, bằng việc quảng bá những trải nghiệm bình thường của con người thành các tình trạng bệnh lý cần điều trị bằng thuốc.


Luận điểm chính của cuốn sách bắt đầu bằng một câu trích dẫn từ một cựu giám đốc điều hành của công ty dược phẩm Hoa Kỳ Merck vào những năm 1970. Ông ấy buồn đời bị vợ la nên kêu rất thất vọng vì thuốc chỉ được bán cho người bệnh và mơ ước được sản xuất thuốc bán cho cả người khỏe mạnh, “bán cho mọi người”, giống như cách công ty Wrigley’s bán kẹo cao su. Chưa đau làm cho chúng bị đau, uống thuốc chúng càng đau thêm. 2 ông Moynihan và Cassels cho rằng tầm nhìn này đã trở thành hiện thực nhờ các chiến lược tiếp thị tinh vi: mở rộng ranh giới của bệnh tật, hạ thấp ngưỡng chẩn đoán và tạo ra nhu cầu ở những nơi trước đây không tồn tại, một quá trình mà họ và nhiều người khác gọi là bệnh hóa (disease mongering).

Các ý tưởng chính: Cách “bệnh tật” được sản xuất và bán ra


Các tác giả cấu trúc cuốn sách dưới dạng một loạt nghiên cứu trường hợp, mỗi chương phân tích một tình trạng bệnh cụ thể và thuốc liên quan để minh họa các chiến thuật mà “Big Pharma” sử dụng:

1.  Mở rộng định nghĩa về bệnh tật: Các công ty dược tài trợ cho các hướng dẫn y khoa và hội nghị đồng thuận nhằm tái định nghĩa những biến thể bình thường (như lão hóa, nhút nhát hay buồn bã) thành các rối loạn. Như Cholesterol khi xưa là chỉ số 356 là được xem là cao ngày nay thì chỉ số xuống còn 200 khiến ai cũng bị dính cả, phải uống thuốc. Các chuyên gia tham gia những hội nghị này thường có mối quan hệ tài chính với ngành công nghiệp, tạo ra xung đột lợi ích. Mình có xem một phim Ý Đại Lợi, nói về các người đi quảng bá thuốc, mua vé máy bay cho bác sĩ kê toa thuốc nhiều đi với gia đình du lịch ở các xứ khác miễn phí, có người lấy tiền bỏ túi.

2.  Hợp tác với bác sĩ và các nhóm bệnh nhân: Các hãng dược tài trợ giáo dục y khoa, hội nghị và các tổ chức vận động bệnh nhân, biến họ thành những người quảng bá (có thể vô tình hoặc cố ý). Các chiến dịch “nâng cao nhận thức” cho bệnh nhân, do các công ty dược phẩm tài trợ, giáo dục công chúng về những tình trạng “chưa được chẩn đoán đúng mức”. Lên mạng, thấy nhiều người không phải khoa học gia hay điều dưỡng viên, tuyên bố bệnh này bệnh nọ khiến người đọc hoang man, đi bác sĩ để xem xét lại. Ngày nay thì AI sử dụng các bác sĩ mà mình từng mua sách của họ rồi bựa ra đủ trò. 

Có một ông cựu bộ trưởng của Hy Lạp, nổi tiếng tỏng vụ Âu châu cứu xứ này khỏi bị phá sản. Ông này là mát-xít mình hay xem phỏng vấn ông ta về tình hình âu châu để hiểu thêm vì ông này có một cái nhìn khác với cộng đồng âu châu. Gần đây có AI làm video, bỏ ông ta lên nói đủ trò. Thiên hạ hỏi ông ta thì ông nói không phải do ông ta làm ra, họ dùng AI nhưng ông ta không làm gì được.

3.  Quảng cáo trực tiếp tới người tiêu dùng: Ở các quốc gia cho phép (như Mỹ), quảng cáo miêu tả những khó khăn đời thường thành các bệnh có thể điều trị, thúc đẩy bệnh nhân yêu cầu bác sĩ kê đơn thuốc cụ thể. Ở âu châu họ cấm được quảng cáo thuốc trên đài truyền hình còn ở Hoa Kỳ thì đủ loại nhưng 35% thời gian nói đến hệ ứng phụ, kêu cơ thể sau khi uống thuốc có hiệu ứng như này như nọ thì báo cáo ngay cho bác sĩ. Nếu họ nói đến hệ ứng phụ nghĩa là thuốc chưa đúng nhưng cứ bán ra đã.

4.  Tạo ra các rối loạn mới: Một số tình trạng gần như được “phát minh” hoặc phóng đại để phù hợp với thuốc mới, chẳng hạn biến sự cáu kỉnh nhẹ thành một rối loạn nghiêm trọng. Những chiến lược này biến những người khỏe mạnh hoặc chỉ gặp vấn đề nhẹ thành bệnh nhân suốt đời, tạo ra hàng tỷ đô la lợi nhuận đồng thời gây nguy cơ điều trị quá mức, tác dụng phụ và làm quá tải hệ thống y tế.


Các nghiên cứu trường hợp chính trong sách, em xin tóm tắc:

•  Cholesterol cao: Việc hạ thấp ngưỡng đã biến hàng triệu người thành “bệnh nhân” cần dùng statin, dù nhiều người có nguy cơ thực sự thấp. Chỉ số từ 240mg/dl còn 200mg/dl như ngày nay thì bố ai cũng bị cao mỡ, cái mất dạy là chúng ta cần mỡ để cơ thể hoạt động. Lá gan sản xuất 80% số lượng mỡ mà cơ thể cần hàng ngày.

•  Trầm cảm và thuốc SSRI: Tiêu chí mở rộng đã bệnh hóa nỗi buồn bình thường, thúc đẩy thuốc chống trầm cảm.

•  Mãn kinh và liệu pháp thay thế hormone (HRT): Được miêu tả như một bệnh thiếu hụt cần hormone dài hạn (sau này được phát hiện làm tăng nguy cơ sức khỏe). Đúng hơn là bệnh ung thư. Khi đồng chí gái đến thời kỳ mãn kinh, may có chị bạn là bác sĩ nói không nên uống. Bác sĩ biết sẽ gây ra bệnh ung thư nhưng bệnh nhân đến là cho toa về uống mệt thở.

•  Rối loạn lo âu xã hội: Sự nhút nhát được tái định khung thành tình trạng suy nhược có thể điều trị bằng thuốc như Paxil.

•  Rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD): Mở rộng sang người lớn, mở rộng thị trường thuốc kích thích.

•  Hội chứng ruột kích thích, loãng xương và rối loạn khó chịu tiền kinh nguyệt: Những vấn đề nhẹ hoặc phổ biến được nâng lên thành cần dùng thuốc.


Các tác giả dựa trên phỏng vấn người trong ngành, bác sĩ, nhân viên tiếp thị và các nguồn học thuật để cho thấy cách những nỗ lực này làm mờ ranh giới giữa bệnh thực sự và các “yếu tố nguy cơ” mang lại lợi nhuận. ông Ray Moynihan, cây bút thường xuyên của BMJ và Lancet, cùng ông Alan Cassels, chuyên gia Canada về chính sách dược phẩm, kết hợp báo chí điều tra với phân tích dựa trên bằng chứng. Tác phẩm của họ đã phổ biến khái niệm “bệnh hóa” và ảnh hưởng đến các cuộc tranh luận toàn cầu về quá trình y tế hóa quá mức.


Hai thập kỷ sau, cuốn Selling Sickness vẫn còn nguyên giá trị trong bối cảnh lo ngại liên tục về ảnh hưởng của ngành dược khoa từ tiếp thị opioid đến các mở rộng hiện đại như ADHD ở người lớn hay thuốc điều trị béo phì. Cuốn sách kêu gọi sự hoài nghi đối với tin tức y tế, hướng dẫn độc lập và việc đánh giá lại điều gì thực sự cấu thành “bệnh tật” trong thời đại y học bị chi phối bởi lợi nhuận. Ở các xứ mà người Mỹ hay đến vào mùa thu để xem lá rụng, người dân địa phương bị nghiện thuốc Opiod.


Một điểm khác như bệnh loảng xương. Đầu thập niên 1990, một công ty dược phẩm chế tạo ra một loại thuốc trị bệnh loảng xương, mà dạo ấy chưa được hiểu rõ lắm. Các đại diện các công ty dược phẩm và bác sĩ  họp nhau tại cơ quan WHO để hội thảo, và quyết định thế nào là xương chắt là bình thường. Họ xếp loại ra sao mà 50% phụ nữ trên 70 tuổi bị bệnh loảng xương. Xem như trong vòng một đêm , 50% phụ nữ trên 70 tuổi thức dậy là có bệnh loảng xuống phải uống thuốc.


Các công ty này tặng miễn phí các y cụ cho các phòng mạch bác sĩ hay nhà thương để khám mật độ xương. Cái mất dạy là sau khi uống thuốc này sau nhiều năm khiến xương của bệnh nhân dòn và dễ gãy hơn. Chán Mớ Đời (còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Hạt giống đỏ lãnh đạo tư bản

 Lò sản xuất tổng thống và bộ trưởng pháp

Tuần này thiên hạ bàn tán về ông cán bộ lớn nào kêu phải dùng gen chính gốc của người cộng sản 3 đời chuyên chính vô sản để cấy nòi giống lãnh đạo cho Việt Nam mai sau. Rồi thiên hạ đưa lên luận án ra trường tiến sĩ của ông ta là đạo văn đủ trò. Mình kể về vụ các lãnh đạo Tây phương được tuyển lọc ra sao và đào tạo để được đưa lên nắm chính quyền thi hành các chương trình của các tài phiệt khắp năm châu.

Hôm nay tình cờ xem phỏng vấn cháu nội của tổng thống De Gaulle, tên Pierre de Gaulle, (con của đô đốc Philippe de Gaulle), được xem là một nhân vật ít lên tiếng, trầm lặng trong giới tài chánh sinh sống tại Thụy Sĩ khiến mình thất kinh nên mò thêm tài liệu để đọc. 

Ông thần cháu nội được xem là bênh vực Puchin trong cuộc chiến tại Ukraine, ông ta chỉ trích NATO và ủng hộ Puchin khiến dòng họ De Gaulle kêu chỉ ông Thần này thôi còn cả dòng họ vẫn cương quyết ủng hộ Ukraina tới binh sĩ cuối cùng. Mình nghĩ ông cháu nội này có tư tưởng như tổng thống De Gaulle, chống Mỹ. Chính ông ta muốn trung lập hóa Đông-Dương. 


Ông thần này lên đài truyền hình kêu là các tổng thống pháp hay các nhà cầm quyền của Âu châu đều xuất thân từ chương trình Young Leaders của French-American Foundation do CIA tài trợ như Sarkozy, Hollande và Macron. Chương trình các lãnh đạo trẻ là ngọn đuốc của cơ quan French -American Foundation, một tổ chức vô vụ lợi được thành lập năm 1976 với mục đích nối kết liên hệ của Pháp quốc và Hoa Kỳ. Năm 1981, họ chọn đâu 20 người vừa pháp và Mỹ có khả năng lãnh đạo, tuổi độ 30-40 tuổi để giúp tiến cử vào các môi trường chính trị và truyền thông. Họ tổ chức các buổi hội thảo hai bên nhằm thắt chặt tình hữu nghị xuyên Bắc Đại Tây dương. Các nhân vật tham dự đặc biệt như: 

•  François Hollande (1996)

•  Emmanuel Macron (2012)

•  Alain Juppé (1981)

•  Édouard Philippe (2012)

•  và (Arnaud Montebourg, Najat Vallaud-Belkacem, etc.)

Nicolas Sarkozy không tham dự trực tiếp nhưng các công sự viên như Pierre Mariani tham dự vào 1996).


Chương trình này thường bị chỉ trích như một công cụ gây ảnh hưởng của Hoa Kỳ đúng hơn là CIA. Mình chưa tìm ra bằng chứng do CIA trực tiếp nắm chương trình này. 

French-American Foundation được tài trợ bởi các nhà hảo tâm, công ty tư nhân. 


Mình nghĩ mỗi nước tại Âu châu đều có một hiệp hội tương đương, mình chỉ tìm ở pháp vì theo dõi tình hình ở pháp còn mấy nước khác thì ít để ý. 


Theo trang nhà của hội thì mỗi năm họ phải tham dự 2 buổi hội thảo bắt buộc. 1 tại Âu châu và một tại Hoa Kỳ, thường vào tháng 10 mỗi năm. Tất cả đều được đài thọ. Và sau này sẽ được ủng hộ lên làm lãnh đạo tại Hoa Kỳ cũng như tại Pháp sau khi được huấn luyện rất kỹ. Mà muốn tham gia thì phải trải qua nhiều kỳ phỏng vấn chớ không phải nông dân như mình muốn xin là được. 


Tương tư mình có nghe người kể là Hoa Kỳ có tổ chức khóa hội thảo tại DC và mời một số luật sư trẻ và trí thức Việt Nam, một số du học sinh. Được đào tạo về tranh đấu dân chủ này nọ. Sau khi trở về Việt Nam thì họ có lên tiếng này nọ rồi bị bắt nay đa số đều được thả và ở hải ngoại. Lâu lâu có thấy tên họ trên mạng xã hội nhưng đã ra khỏi Việt Nam thì không còn hữu hiệu nữa. Hà Nội cho người đánh banh ta lông luôn. Hình như còn 2 người trong tù. Ai buồn đời thì đọc đường dẫn để hiểu thêm.


https://frenchamerican.org/young-leaders/


Tiền bạc mà USAID đài thọ các tổ chức vô chính phủ trên thế giới mà nay chính phủ Trump thay đổi không muốn dính dáng gì đến nữa nên cắt hết các tài trợ để quay về với chủ nghĩa của tổng thống Monroe để cải thiện lại kinh tế Hoa Kỳ trong cuộc tranh đua cách mạng trí tuệ nhân tạo với Trung Cộng. Có thể vì vậy mình thấy giới truyền thông việt ngữ có nhiều tờ báo đánh chính phủ Trùmp không thương tiếc. Chắc họ lãnh tiên từ các tổ chức này. Có những tờ báo cho cộng đồng mượn phòng họp của họ miễn phí, chắc chắn là có nhận tiền từ các cơ quan vô vị lợi. Mình biết một tổ chức thuê văn phòng to đùng rất rẻ và có nhận tiền tài trợ. Họ cho cộng đồng mướn rẻ hàng tuần để tổ chức các chương tình cho cộng đồng, phải trả bằng tiền tươi.


Phía Hoa Kỳ thì có những nhân vật sau đây:

 U.S.: Bill Clinton, Hillary Clinton, Antony Blinken (former Secretary of State), Eric Garcetti (Ambassador to India), Gwen Ifill (journalist), Isabel Wilkerson (Pulitzer winner).

•  France: Emmanuel Macron (President), Édouard Philippe (former Prime Minister), Thomas Pesquet (astronaut), Cédric Villani (mathematician/politician).

Xem ra các lãnh đạo Tây phương đều được sản xuất từ một lò nên chúng ta thấy địa chính trị đều như nhau. Mình nghe nói đến Deep State nhưng không rõ lắng nhưng qua vụ này thì mình bắt đầu hiểu các người bỏ tiền ra để huấn luyện và giúp cho các thành viên của foundation để đạt đến đỉnh cao của quyền lực tại Hoa Kỳ cũng như Pháp quốc không phải vì họ yêu nước mà cần các tay sai thực hiện những quyết định của họ muốn để nắm quyền lực và tiền bạc. 


Vụ hồ sơ Epstein gây sóng gió từ khi ông Trump lên, mình đoán các tài phiệt có dính liêu vào mà những người này đều cúng tiền tranh cử cho hai bên nên chỉ cho ra chút chút ra để dân bớt lộn xộn. Có thể họ dùng hình ảnh tài liệu để làm áp lực chinh trị vì thấy nhiều đại biểu thôi không tái ứng cử nữa. Dư luận bị dẫn dắt từ thời xưa đến nay chỉ có là tình vi hơn ngày nay. Được cái là họ tung fake news cho chúng ta chửi nhau cho vui. Để hôm nào mình kể cách làm lũng đoạn một quốc gia do một cựu đại tá an ninh nga sô kể chương trình của liên sô để làm sụp đỗ đế chế Hoa Kỳ cũng như cuốn sách người Tàu, cố vấn của Tập Cật Bình, nói về Hoa Kỳ. 


Bác nào có tài liệu về các tổ chức này thì cho em xin. Em nghĩ phía Trung Cộng hay nga sô cũng xen vào các nước khác nhằm bố trí các lãnh đạo trẻ trong các nước lân cận để hổ trợ cho cuộc xây dựng một đế chế mới ở Á châu. Ai được Nga hay Trung Cộng huấn luyện thì tương lai sẽ nắm quyền hành.


Lâu lắm rồi mình có đọc một bài về 100 hạt giống đỏ đầu tiên được Hà Nội cho qua liên xô đào tạo. Mình có dịp gặp vài người này như chị Hằng Nga, kiến trúc sư ở Đà Lạt và vài người khác. Nhớ chị Nga mời lại nhà chơi, nhìn lên bàn thờ thấy hình ông Hồ và Trường Chinh khiến mình thất kinh. Chị ta kêu bố tôi đấy. Bài báo cho biết các hạt giống đỏ này cũng không đem lại hay giúp gì cho đất nước. Bài báo do một người trong nước hình như cũng là hạt giống đỏ viết. Thấy Tấm ảnh chụp cả nhóm 100 hạt giống đỏ, con của các cán bộ cấp cao của Hà Nội. Hình như có ông Nông Đức Mạnh. Bác nào có thông tin gì thêm thì cho em xin. Cảm ơn trước. 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn