Hiển thị các bài đăng có nhãn Sức khoẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sức khoẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

Về già, cái gì quý nhất


Hôm nay đi vườn về sớm để đi thăm người thân nằm nhà thương. Hỏi ra hai người quen đều nằm chung bệnh viện, cùng lầu nên đỡ. Một người bị ung thư ruột, vừa mới được giải phẫu, nằm lim dim, một người thì bệnh già nên Chán Mớ Đời, cũng lim dim trên giường bệnh. Hỏi thăm chúc mau lành bệnh rồi ra về, thấy nản đời anh bia ôm.

Hôm nay mở ứng dụng thì thấy có thêm phần này nên tò mò thì khám phá ra từ trên 9 năm qua mình đã đi bộ trên 8,772 dặm. Lâu nhất là 375 cây số năm ngoái còn thì lai rai ở vườn . Xem như mỗi ngày trung bình đi 2.5 dặm


Hôm trước có anh bạn rủ đi ăn bún đậu. Kể có 4 thằng bạn banh ta lông. 2 người bị black-out khi lái xe. Tiền bạc nhiều đếm không hết nhưng rồi cũng hoa rụng ven sông. Anh bạn đang dự định mua chiếc xe Tesla mới, có vụ lái xe tự động, không người lái chớ như mấy anh bạn bị black out thì hơi mệt. Kể mỗi ngày thức dậy, phơi nắng một tí rồi mò xem có tiệm ăn nào mới mở, ngon thì lái xe đi ăn thử. Ăn cho đã chớ mai mốt con cháu không cần hỏi thèm món gì, khỏi phải đợi chúng cúng quẩy gì cả. Mình thích chạy tesla nhất là ban đêm, cứ nhấn nút kêu “take me home” là tự động nó chạy về nhà, đỡ sợ ngủ gục.


Mỗi tháng anh ta kể tiêu từ $4,000-$5,000 tiền ăn tiệm khiến mình thất kinh. Anh chàng này mình quen thuộc dạng biết ăn đồ tây, không như đa số Việt Nam, uống rượu khi ăn cơm lại bỏ đá vào. Lý do là về hưu tiền an sinh xã hội của đồng chí gái gấp đôi của mình mà cô nàng giữ hết khiến mình không có tiền, phải đi trồng bơ bán kiếm tiền lo nhà cửa, điện nước. Về già thiên hạ đi ăn cái này thử món kia, trong khi mình chỉ có bơ và bơ thêm bưởi, cây nhà lá vườn cho qua đời cô lựu. Thấy anh bạn hay, có tiền cứ đi kiếm tiệm ăn nào ngon thử, chớ mai mốt đi tây về thiên quốc thì tiền để lại cho ai. Mình thì ngược lại, chả thích ăn uống gì lắm. Lâu lâu có mấy người bạn nấu cho một nồi thịt kho trứng hay cá ăn là vui đời cô lựu.


Anh ta cho biết dạo này sức khỏe yếu, mới nằm nhà thương về. Ăn nhiều không được. Ăn chút xíu là phải ngưng nên ngày ăn 6 cử. Kinh. Mình nói nên mướn 1 hay cô y tá phi luật tân về chăm sóc. Anh ta kêu hết xí quách rồi. Mình nói đâu cần phải làm gì tối nằm ngủ với mấy cô như khi xưa vua Càn Long ngủ theo tư thế với 3 cô hầu đâu có làm gì. Nhằm hút khí lực của mấy cô gái trẻ. Mình có đọc một cuốn sách của một bác sĩ đông y ở pháp kể về vụ này. Bệnh nhân của ông ta đa số có vấn đề hết cường dương nên ông ta chữa theo cách đông y xưa. Ông ta chỉ nói nhiều người nổi tiếng bên tây , bên Mỹ đến khám. Ông ta kể có mấy quan nhớn Việt Nam sang sửa bệnh, đổ rượu vào bồn nước cho mấy cô gái còn trinh, vào ngâm thân thể mình rồi họ lấy vá múc rượu uống đủ trò. Có lẻ vì vậy mà mấy ông lớn hay đến đảo của ông Epstein để kiếm các cô gái vị thành niên. Đọc cho biết chớ mình cũng không tin lắm. Trong phim Áo Lụa Hà Đông , có quay cảnh một bà có con, nghèo nên bán sữa, cho ông già tàu nào ở Hội An bú sữa mình. Đó là quan niệm đông y nên tin hay không tuỳ người. Nay truyền nước biển cũng khoẻ mạnh như tây.


Nói tới ăn uống mới nhớ cuối tuần trước, mấy bà Trưng Vương họp mặt nhưng không cho mấy ông chồng tham dự. Có anh bạn hay tặng mình lá Vối uống, kêu đến nhà anh ta cho trái dâu tằm vì năm nay ra quá nhiều, anh ta làm rượu dâu tằm không hết. Đem về làm sinh tố xả ruột rất tốt. Chị vợ cũng là Trưng Vương, con cháu hai bà. Anh chồng kêu tại sao không cho mấy ông đi. Mình đoán mấy ông đi thì lại uống say nên mấy bà vợ để ở nhà trông nhà. Mình nói bà vợ đi họp lớp thì anh ghé nhà mình uống nước vối. Thế là nhất trí hôm đó nhưng đâu có ngờ, anh ta thèm nhậu.

Đôi giàu leo núi Whitney, nay sắp mòn rách. Chán Mớ Đời kệ ráng đi cho nó mòn luôn rồi thay đế mới.

Lúc anh ta gõ cửa thì thấy có đem theo một ông bạn nhậu nữa. Ông thần này mình có gặp vài lần ở nhà thân hữu, cũng văn nghệ văn gừng lắm. Mình tưởng họ đến nhà uống nước trà hay nước vối vì mình không ăn sau 6 giờ chiều. Ai ngờ họ đem theo một chai whisky và Soda. Đúng là dân mỹ chỉ uống Whisky và Soda. Hai ông ngồi nhậu và uống hết chai whisky, còn mình thì hết hai bình thủy nhỏ nước vối khiến mình thất kinh. Một ông càng uống mặt càng đỏ như gấc Nhà Bè, còn một ông càng uống thì mặt càng trắng như bột mì Trung Quốc khiến mình da xanh tái như như thịt heo thối mấy ngày. Nếu chụp hình thì như cờ tam tài. Chán Mớ Đời 


Người xưa hay nói Rượu vào thì lời ra nên họ bắt đầu kể chuyện đời xưa. Thời sau 75, Việt Cộng bắt đi làm rẫy, ở vùng kinh tế mới. Được xung phong vào dân quân du kích chi đó, mấy từ thấy lạ tai vì không biết. Họ kể mấy người đi buôn lậu để nuôi con, đêm khuya bị công an chận đầu tính làm tiền thì mấy ông thần dân quân chạy ra đòi bắn vì không biết mật khẩu. Nói tới mật khẩu lại nhớ đến câu chuyện ông lính gốc Quảng Nam, đêm canh gác, có mật khẩu “Bạch Đằng” thì đối tác phải nói: “Quang Trung”. Đến khi ông chỉ huy đồn về nhà ôm ấp vợ xong xuôi vào trại. Ông thần Quảng Nam kêu : “Bẹt đèn” khiến ông chỉ huy trưởng bật đèn pha xe lên thì ông kia kêu tét đèn rồi bẹt đèn khiến ông chỉ huy trưởng cứ bật đèn tắt đèn. Cuối cùng ông thần Quảng Nam ria một tràng đại liên.


Sau này khổ quá nên đi vượt biển, đến lần thứ 13 mới thoát ra khỏi hải phận Việt Nam. Sang Hoa Kỳ, thay vì đi làm rẫy như nhà nước giao phó cho con có cha chết trận cho Việt Nam Cộng Hoà “quốc gia nghĩa tử”, anh ta học ra kỹ sư đi làm hách xì xằng lắm. Họ kể bị Việt Cộng bắt ở tù khi đi vượt biển, bị nhốt ở tù như cơm bữa. Vừa về đến nhà thì có người kêu có tàu đi không. Lại xách dép chạy tiếp. Nói như cởi lên lưng cọp, ghiền vượt biển nên cứ có thuyền là đi. Anh kia, mình đoán đi theo diện đoàn tụ gia đình.

Thật ra mình đi bộ tiêu chuẩn mỗi ngày là 3.5 dặm nhưng dạo gần đây thấy đồng chí gái hơi yếu nên phải kéo đầu vợ đi bộ thêm 2-3 dặm vào buổi chiều nên lên hơi nhiều.


Anh ta kể ở Sàigòn đi cua gái nhưng đối tượng chê anh ta không biết đàn hát nên nổi điên lên đi học đàn và thanh nhạc. Rốt cuộc sau này gặp lại cô ta vẫn chê anh ta vì không biết hát đàn hai nốt Đô và La. Sau hai ông thần đòi tự lái xe về khiến mình lo sợ. May quá Chúa đã đưa hai ông thần về nhà bình yên. Nhận được tin nhắn mình mới yên tâm đi ngủ.


Hôm nay, xem lại đồng hồ thì thấy ứng dụng Pedometer nên mở ra xem thì khám phá ra từ 22 tháng 9 năm 2016, đến nay mình đã đi bộ trên 8,772 dặm, xem ra là trung bình 2.5 dặm mỗi ngày. Ở San Jose, có anh gốc Đà Lạt, du học ở Bỉ quốc trước mình chắc cũng 3,4 năm, rồi sang Hoa Kỳ làm luận án rồi ở lại đây làm việc. Mỗi ngày hai vợ chồng đi bộ mỗi sáng, không biết bao nhiêu dặm nhưng cứ 5 giờ sáng là họ dậy, đem gậy lên đường dù bình minh chưa ló dạng. Dạo ghé thăm hai vợ chồng, họ rủ đi với họ nhưng có đồng chí gái mà 5 giờ sáng thì khó đánh thức mụ vợ dậy. Hai vợ chồng nhìn mặt là biết chả bệnh hoạn gì cả, gầy như mắm. Họ ăn uống cũng rất kỹ, trồng rau ở nhà để ăn. Anh ta nói có chiết một nhánh dâu tằm Đà Lạt cho mình. Để xem tháng 6 này, chạy lên San Jose thăm thân hữu rồi ghé nhà anh ta.


Mình đi bộ vì bất đắc dĩ vì phải làm vườn còn hai vợ chồng này thì xem như quen rồi. Họ cho biết giờ sức khoẻ là hàng đầu, họ chỉ lo giữ gìn sức khoẻ. Mình vừa về đến Đà Lạt, đang còn jetlag, họ đã gọi kêu đi bộ xung quanh hồ Xuân Hương nên xin kiếu. Kiểu như mình sáng 5 giờ là đi tập ở Đông Phương Hội 90 phút. 


Con gái mình gửi cái link cho biết có ông Mỹ nào đi bộ mất 6 tháng từ New Jersey đến Cali. Em thấy cái này hấp dẫn. Có bác nào buồn đời trốn vợ đi bộ với em trong chuyến này. 

https://time.com/5713206/mike-posner-walk-across-america/

Cuộc đời lạ lắm, mình đâu có muốn đi bộ rồi khi không thiên hạ kêu mua cái vườn để chia lô xây nhà bán nhưng rồi như chán xây cất nên mình cứ để làm vườn vô hình trung mỗi ngày lên vườn lại đi bộ từ 4-9 dặm. Rồi có tên mỹ quen rủ leo núi cao nhất nước mỹ nên bỏ thời gian tập leo núi. Mới đi lần đầu lên Yosemite, bị té nức xương, phải mất 6 tháng mới lành. Thay vì bỏ cuộc mình lại tiếp tục tập luyện, và từ đó leo Kilimanjaro, Machu Picchu rồi cuối cùng đỉnh Whitney, cao nhất Hoa Kỳ nội địa.


Cho thấy mình may mắn có người xúi đi leo núi và tập Hồng Gia nên dạo này tương đối sức khoẻ khá ổn. Chỉ ăn ngày một bữa cho đỡ tiền chợ. Chịu khó lên vườn 5-6 ngày một tuần, chỉ có hôm nào có đá banh giải âu châu thì ngồi nhà xem cho vui đời cô lựu. 


Cần nhất là không tham dự vào cuộc chiến Dân Chửi v Mao-Gà, chả đem lại lợi ích gì cho bản thân, lại căm thù người này người nọ, sẽ giảm sức khoẻ của mình. Ai buồn đời thì lên vườn em một ngày một tuần chính có anh quen, gốc Huế, về hưu, mỗi tuần anh ta ghé vườn phụ em làm lặt vặt vài chuyện, có sức khoẻ đi bộ lên đồi xuống dốc. Không thấy anh ta vào mạng xã hội chửi bới này nọ. Rất khoẻ, anh ta dạo này bận vì phải lên mấy ngọn núi xung quanh vùng này đẻ phụ mấy người làm lại đường mòn cho dân cư đi leo núi vì tuyết tan thì sẽ làm hư một số con đường mòn. Về già như anh ta rất tốt, tinh thần yêu đời, không bị lộn xộn trong đầu.

Xong om


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Chuyện người hàng xóm mỹ

 Chuyện người hàng xóm mỹ


Hôm qua, mình đem mấy quả bơ qua sang cho bà hàng xóm đối diện nhà vì thấy bà trong ga-ra mở. Bà ta kêu là đồng chí gái đã đưa hôm qua rồi nhưng vẫn lấy thêm. Nhà to đùng mà chỉ có hai vợ chồng ở từ 40 năm qua. Có lẻ người hàng xóm thân thiện nhất của xóm này cũng là công an khu vực vì cái gì xảy ra trong xóm là họ đều biết trước và nói lại cho mình. Đi chơi thì nhờ bà ta canh dùm nhà, đem thùng rác vào.

Thở bằng mũi và miệng


Ai chết ai mới dọn tới hay dọn đi bà ta đều biết rõ ràng. Kinh. Ông chồng trước đây là cảnh sát viên còn bà ta làm giáo viên. Hai vợ chồng công chức nhà nước nên về hưu lương bổng thoải mái đi chơi đủ trò. Vào ga-ra thì khám phá ra các thùng giấy đầy nhóc mới hỏi bà ta. Bà ta cho biết ông chồng có hai lá thận bị hư nên mỗi ngày phải truyền mấy bịch nước chi đó vào người, tổng cộng là 9 bịch mỗi ngày. Tối ông ta ngủ cạnh nhà cầu tiêu để dễ đi tiểu. Hình như năm ngoái ông ta bị tông xe trên xa lộ, nằm bệnh viện mấy ngày. Đâu hai năm trước ông ta bị mỗ tim. Kinh. Sau đó thấy ông ta yếu và gầy hẳn xuống. Được cái là không tốn tiền mua mấy thùng nước truyền vào người. Cứ mỗi tháng có chiếc xe chở mấy trăm thùng đến, nhét đầy ga-ra.


Mình có anh bạn gốc Đài Loan, hôm trước đi thăm thấy te tua vì ăn uống phải truyền qua đường ống, trẻ hơn mình cả một con giáp. Cho thấy sức khoẻ rất cần thiết. Bệnh tật không đến cái rụp mà từ từ như mưa lâu thấm đất. Lúc bác sĩ phác giác ra thì đã quá muộn màng. Chán Mớ Đời 


Xem các phim tài liệu ngắn, thường là các bác sĩ hay tự xưng bác sĩ nói sơ sơ về vấn đề nào đó rồi rao bán thuốc. Bác sĩ bán thuốc kiếm nhiều tiền hơn chữa bệnh. Được cái là cũng học thêm chút gì về thông tin y tế. Từ đó mò thêm tin tức để đọc.


Vấn đề là mới xem ông bác sĩ này nói như vậy, phải làm thế này thế nọ thì kỹ thuật toán nó tung các video khác trên youtube, hay trên mạng về vấn đề mới xem thì thấy một bác sĩ khác nói trái ngược người đầu tiên nên mình chả biết đâu là bến bờ. Phải mò tài liệu sách vỡ lòng đọc cho hết Chán Mớ Đời. 

Há mồm khi ngủ. Mấy người Tàu cũng nói về vụ ngủ thở bằng mồm và bằng mũi 

Theo tài liệu của học trò giáo sư Feymann, đoạt giải Nobel về vật lý quantum thì có nhiều điều khá vui, giải thích được những thắc mắc. Điển hình tại sao về già thiên hạ hay đi tiểu đêm. Họ giải thích là trong ngày chúng ta hoạt động nên cơ thể đi đứng khiến chất lỏng chạy xuống chân nên khi đi ngủ thì nằm thẳng thì nước hay chất lỏng chảy ngược về thận khiến hai lá thận làm việc mệt thở và đưa đến mót tiểu. Họ khuyên trước khi đi ngủ ngồi trên sofa duỗi chân lên cao để nước chảy tuần tự về sẽ khiến mình mót tè trước khi ngủ. Có dạo mình thấy họ kêu ngủ phải bỏ cái gối dưới chân nhưng không giải thích nay thì hiểu sự việc nhưng họ nói và giải thích không như vật lý. Cứ nghe ai nói rồi bắt chước bỏ lên mạng để câu like hay view kiếm tiền từ YouTube hay Facebook.


Mình có anh quen, nha sĩ, lần đầu tiên đến nhà mình, đem theo chai whisky nhưng mình lại không uống rượu nên một mình anh ta chơi chai rượu. Kinh. Sau này quen thân thì anh ta giải thích là khi xưa ở Việt Nam, sau 75 uống rượu nấu của thiên hạ, không biết độ cồn bao nhiêu, không giới hạn như ở Hoa Kỳ nên hai lá thận xem như banh ta lông. Anh ta không uống nước vì thận lọc rất lâu nên chỉ uống rượu.


Mình đọc hai cuốn sách của một ông Mỹ và ái Nhĩ Lan bị vấn đề ngủ khó khăn. Lý do khi ngủ cái mồm của họ há to như cá sấu nên mất nhiệt và ngáy như Tây ba lô. Họ chữa được nhờ thở bằng mũi và tối ngủ thì dán cái mồm lại với băng keo. 1 ông được đại học standford thử nghiệm. Mình thử theo phương pháp của họ, công nhận không phải thức đêm và hay nhất là ngủ rất sâu. Sáng xem biểu đồ giấc ngủ, thấy rõ ràng khác với lúc trước. Lúc ngậm mồm lại thì sẽ có ít gas carbonique trong người, nên Oxygen từ mũi sẽ được đưa vào huyết quản nhiều hơn để nuôi các tế bào.


 Họ giải thích cơ thể con người được “thiết kế” để thở bằng mũi, không phải bằng miệng. Khi thở qua mũi, không khí được lọc, làm ấm và làm ẩm trước khi vào phổi. Quan trọng hơn, xoang mũi sản sinh ra Nitric Oxide, một phân tử giúp giãn mạch máu và tăng khả năng hấp thụ oxy vào máu. Ngược lại, khi thở bằng miệng, thì không khí đi thẳng vào phổi mà không qua xử lý. Thiếu Nitric Oxide sẽ không giúp giãn mạch máu khiến hiệu quả trao đổi khí giảm. Điều này dẫn đến một tình trạng giống như “thiếu oxy nhẹ” kéo dài suốt đêm, khiến cơ thể không được phục hồi tối ưu. Nên sáng ra vẫn cảm thấy mỏi mệt, ngủ chưa đủ.


Khi thở bằng miệng làm thay đổi cấu trúc đường thở khi ngủ; lưỡi dễ tụt ra sau và Đường thở bị thu hẹp. Điều này dẫn đến hiện tượng ngáy và, nghiêm trọng hơn, Sleep Apnea (ngưng thở khi ngủ). Vấn đề mỗi lần ngưng thở, dù chỉ vài giây: Não bị đánh thức để “khởi động lại” việc thở và chu kỳ ngủ sâu bị gián đoạn. Vụ này khá nguy hiểm, thay vì ngưng thở vài giây mà có thể ngưng thở luôn. Mình có vài thân hữu ngủ rồi đi luôn. Hậu quả là người ngủ không đạt được giai đoạn ngủ sâu (deep sleep) và ngủ REM, hai giai đoạn quan trọng nhất cho phục hồi thể chất và tinh thần. Có lần đi chơi với vợ chồng tên bác sĩ người Phi, anh ta đem theo cái máy để ngủ ban đêm. Kinh. Leo núi sơ sơ mà thấy anh ta chới với. Anh ta béo lắm.


Một yếu tố sinh lý quan trọng nhưng ít người biết là vai trò của CO₂ trong việc vận chuyển oxy. Khi thở bằng miệng, chúng ta thường thở nhanh và ngắn hơn, làm giảm nồng độ CO₂ trong máu. Điều này liên quan đến Bohr Effect, một cơ chế cho phép oxy tách khỏi hemoglobin để đi vào tế bào.


Khi CO₂ quá thấp: Oxy bị “giữ lại” trong máu và tế bào không nhận đủ oxy cần thiết. Nói cách khác, dù có oxy trong máu, cơ thể vẫn không sử dụng được hiệu quả, giống như có tiền trong ngân hàng nhưng không rút ra tiêu được.


Thở bằng miệng làm tăng tốc độ mất nước qua hơi thở, dẫn đến: khô miệng, khô họng và cảm giác khó chịu. Những yếu tố này gây ra các lần thức giấc ngắn trong đêm. Dù người ngủ thường không nhớ những lần tỉnh giấc này, chúng vẫn phá vỡ cấu trúc tự nhiên của giấc ngủ. 


Thở bằng mũi thường liên quan đến nhịp thở chậm và sâu, giúp kích hoạt hệ thần kinh phó giao cảm, trạng thái thư giãn của cơ thể. Ngược lại, thở bằng miệng có xu hướng: nhanh hơn và ngắn hơn.


Khoa chỉ mình cách thở bằng mũi khi đi bộ hay tập Hồng Gia hay Thái Cực Quyền thì thấy không mệt. Như năm ngoái mình đi bộ 375 km ở Ý Đại Lợi thì chả thấy mệt gì cả khi thở bằng mũi thay vì bằng mồm. Tương tự khi đi Thái Cực Quyền hay kéo nội công Hồng Gia, nếu mình giữ nhịp thở đều thì khi đối thủ tác động tay chân vào cơ thể của mình thì thay vì phản công, tinh thần của mình bình lặng, từ từ nhận thức được cái lực của đối thủ và sẽ bẻ cái lực của họ. Lý do là hơi thở không bị ngắt quảng vì khi bị ngắt quảng dù chỉ một tích tắc là mất lực và sẽ bị đối thủ đàn áp.


Dạo này mình kết nối được cả cơ thể khi kéo nội công Hồng Gia nhờ xương cụt được bẩy đúng khiến toàn khối cấu kết lại chỉ có đều là hơi mệt nhưng cố giữ hơi thở ở bụng thì ít mệt. Chớ trước đây khi mình thở vô ra đều thì toát mồ hôi nhiều còn nay thì ít hơn và ít mệt.


Mình chỉ lấy băng keo trong, cắt một miếng độ 1 inch (3 cm) rồi dán lên cái mồm của mình để khoá cái miệng lại rồi ngủ rồi. Sáng dậy thì lột ra, uống ly nước ấm với chút muối biển. Xong om


Hôm trước có chị tập ở Đông Phương Hội kêu “Đông Phương Hội giúp chị nhiều lắm”. Mình hỏi giúp về điều gì thì chị ta cho biết như ăn được ngủ được. Chị ta năm nay lên 83 tuổi mà sáng 5 giờ sáng dậy, lái xe một mình đi tập. Có một chị tập đâu cả năm rồi. Lúc đầu chị ta đến tập ho như thiên hạ hát karaoke ở Bolsa. Chị ta đi làm xa nên chỉ tập được 30 phút là chạy, hôm nào làm việc ở nhà thì có thể tập đến cuối giờ. Nay thì chị ta bớt ho rồi.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tại sao chữa bệnh tiểu đường không hết

 Tại sao chữa bệnh tiểu đường không hết



Có lần đổi bảo hiểm sức khoẻ nên mình phải đổi bác sĩ. Gặp ông bác sĩ trẻ, bắt mình đi thử máu rồi lần sau ông ta kêu mọi việc tốt nhưng đề nghị mình nên uống thuốc tiểu đường dù đường không cao. Mình hỏi lý do, ông ta kêu để phòng ngừa (to prevent) thế là mình kêu; “I’ll take a chance” khiến bác sĩ giận và chào mình. Mấy năm nay đi bác sĩ thì chỉ có tên phụ tá y sĩ gặp mình. Mình có kể vụ ngành y khoa hiện đại được thành lập ra sao và câu thần chú của y khoa hiện đại  là “một bệnh nhân được chữa lành là mất đi một khách hàng”.

Bác sĩ Arnaldo Cantani, người đã tìm ra cách chữa trị bệnh tiểu đường hơn 100 năm về trước nhưng cách điều trị của ông ta không hái ra tiền nên các công ty dược phẩm đã xoá sổ các tài liệu của ông ta


Tuần này buồn đời mình đọc tài liệu về tiểu đường thì có một ông bác sĩ tên James Caldwell kể vụ mẹ ông ta chết vì bệnh tiểu đường, nghe lời bác sĩ uống thuốc trị tiểu đường suốt 16 năm, không thuyên giảm mà càng ngày gia tăng. Buồn đời ông ta vào thư viện các trường y khoa để kiếm tài liệu đọc. Và khám phá năm 1922, ngành y học toàn cầu đã đưa ra một quyết định về điều trị bệnh tiểu đường đã thay đổi cách chữa trị bệnh tiểu đường trên thế giới.


Quyết định đó đã mang lại cho các công ty dược phẩm hàng trăm tỷ đô la và khiến mẹ ông ta mất thị lực. Các tài liệu chữa bệnh tiểu đường từ xưa bị chôn vùi vào năm 1922 cũng chính là thứ đang khiến A1C của người Mỹ tiếp tục tăng vào năm 2026.


Ông ta kể trong bảy tháng qua và bốn mươi giờ nghiên cứu tại thư viện y khoa, ông ta đã xác minh một hồ sơ lịch sử có ghi chép. Tất cả những gì ông ta kể đều có bằng chứng công khai. Tất cả đã nằm trong các kho lưu trữ suốt một thế kỷ. Bác sĩ nội tiết ngày nay chưa bao giờ được học về bất kỳ điều nào trong số đó, và lý do ấy chưa từng được học chính là lý do mẹ ông ta bị mù.


Nếu A1C của những ai đã tăng trong nhiều năm dù dùng metformin. Nếu được nói rằng tiền tiểu đường tất yếu sẽ tiến triển thì chúng ta cần phải xem xét lại. Lý do là bệnh nhân dù đang cố gắng giảm thiểu lượng đường trong máu của mình theo lời khuyên của bác sĩ thất bại mà chúng ta cần nhìn về một quyết định của các công ty dược phẩm được đưa ra trước khi chúng ta ra đời nghĩa là trên 1 thế kỷ.


Ông ta kể mẹ ông ta được chẩn đoán mắc tiểu đường loại 2 vào năm 1998, năm 52 tuổi. Bác sĩ kê toa metformin và dặn bà mẹ đi bộ 30 phút mỗi ngày và tránh ăn tráng miệng (đồ ngọt). Mẹ ông ta đã làm tất cả những điều đó hàng ngày theo lời bác sĩ như một tín đồ trong suốt mười sáu năm. Năm 2014, 16 năm sau, A1C của bà đã tăng từ 6,8 lúc chẩn đoán lên 8,2. Bác sĩ nội tiết thêm insulin. Mẹ ông ta bắt đầu tiêm. Bà đã sợ kim tiêm từ nhỏ nhưng vẫn làm vì tin vào bác sĩ, vào sự chuẩn mực, vào đơn thuốc.


Năm 2014, cùng năm insulin được tiêm vào, bà bắt đầu mất thị lực ở mắt phải. Bệnh võng mạc do tiểu đường. Đến năm 2017, bà bị mù hợp pháp ở mắt đó. Đến năm 2020, bà bị mù hợp pháp ở cả hai mắt. Bà qua đời vào tháng 5 năm 2022 vì nhồi máu cơ tim khi đang ngủ năm 76 tuổi.


Chỉ số A1C cuối cùng của bà, được đo ba tuần trước khi bà mất, là 9,1. Mười sáu năm dùng thuốc đúng như chỉ định. A1C tăng suốt thời gian đó. Bà mất thị lực. Bà chết trong niềm tin rằng thuốc đã giúp mình. Buồn đời, ông ta bắt đầu điều tra điều gì thực sự đã xảy ra với cơ thể bà mẹ sau đám tang. Ai buồn đời thì theo đường dẫn đọc.


https://onlinebooks.library.upenn.edu/webbin/serial?id=deutmedwoch


Tháng 2 năm 2025, ông ta đang đọc một ấn bản năm 1923 của Deutsche Medizinische Wochenschrift trong kho lưu trữ của NYU Langone Medical Library. Ông ta đang tìm một thứ hoàn toàn khác, một tài liệu tham khảo không liên quan đến tiểu đường. Tình cờ gặp một cáo phó ngắn về một bác sĩ người Ý tên Arnaldo Cantani, người đã qua đời năm 1893. Cáo phó nhắc đến chuyên khảo của ông về “bệnh tiểu đường” và mô tả phác đồ của ông là “tiêu chuẩn chăm sóc trên khắp Trung Âu cho điều trị rối loạn glucose ở người trưởng thành trước khi insulin ra đời.” Ai buồn đời đọc tài liệu của cơ quan về bệnh tiểu đường. Nói về 3 ôgn bác sĩ khi xưa chữa bệnh tiểu đường.


https://diabetesjournals.org/diabetes/article-abstract/1/1/63/187/Arnoldo-Cantani-Pioneer-of-Modern-Diabetes?redirectedFrom=fulltext


Đại khía là cách chữa trị của bác sĩ Cantani, tương tự nhóm dinh dưỡng chuyên ăn thịt, không ăn tinh bột và uống berberine. Ông ta kể đã nghiên cứu bệnh của mẹ tôi trong hai năm, đã đọc mười bảy cuốn sách về lịch sử điều trị bệnh tiểu đường mà tên bác sĩ Cantani không có mặt trong bất kỳ cuốn nào. Ông ta dành bốn mươi giờ tiếp theo ở ba thư viện y khoa đại học khác nhau để lần theo chuyện gì đã xảy ra với phác đồ của Cantani từ năm 1922 đến 1955.


 Bác sĩ Arnaldo Cantani sinh năm 1837. Ông học y tại Vienna dưới sự hướng dẫn của Johann von Oppolzer. Năm 1864, ông được bổ nhiệm làm Giáo sư Y học Lâm sàng tại Đại học Naples, Ý Đại Lợi. Một vị trí ông giữ trong 29 năm cho đến khi qua đời. Ông không phải là một người hành nghề bên lề. Ông đã xuất bản 47 chuyên khảo về bệnh lý. Học viện Y khoa Hoàng gia Palermo trao cho ông huy chương vàng vì nghiên cứu tiểu đường vào năm 1878. Ông được trao Huân chương Vương miện Ý vào năm 1880. Công trình của ông về thứ ông gọi là “bệnh tiểu đường”, căn bệnh mẹ tôi chết vì nó đã được bình duyệt trên Lancet, Deutsche Medizinische Wochenschrift và Gazzetta Medica Italiana.


Chuyên khảo năm 1876 của ông ghi nhận 83 trong số 87 bệnh nhân đạt glucose bình thường trong vòng 90 ngày theo phác đồ của ông. Phác đồ có ba thành phần: hạn chế tinh bột carbohydrate, nghỉ ngơi, và một liều nhỏ hằng ngày của chiết xuất thảo dược đắng ngậm dưới lưỡi goldenseal, Oregon grape root, barberry. Cả ba loài cây này đều chứa hoạt chất berberine. Mình có đọc tài liệu về Berberine này, có mua về uống thử nhưng lại đọc tài liệu khác kêu mấy loại bán này không hiệu nghiệm nên dẹp tiệm. Chán Mớ Đời. Ngày nay chúng ta gặp vấn đề là tự do nên ai cũng bán thuốc bổ sung, rêu rao đủ trò vì thuốc bổ sung không phải thuốc nên tự do bán như tây. 


Bác sĩ Cantani xác định gan là cơ quan chính gây tăng đường huyết. Không phải tuyến tụy. Vào năm 1876, tức bốn mươi sáu năm trước khi insulin được phát hiện. Cái này mới vì mình cứ nghe hay đọc tài liệu là tuyến tuỵ là cơ quan phát sinh ra lượng đường. Phác đồ của ông là tiêu chuẩn chăm sóc ở Đức, Ý, Áo và một phần của Pháp từ năm 1876 đến 1922.


Ông không phải là bác sĩ bị lịch sử y học lãng quên mà là người bác sĩ bị lịch sử y học hiện đại cố ý xóa bỏ. Lý do là Berberine không có bằng sáng chế nên không làm ra tiền cho các công ty dược phẩm. Đều quan trọng là:


Tháng 1 năm 1922: Frederick Banting và Charles Best tách được insulin tại Đại học Toronto.

Năm 1923: công ty dược phẩm Eli Lilly ký thỏa thuận cấp phép độc quyền với Đại học Toronto và bắt đầu sản xuất hàng loạt insulin tiêm. Doanh thu trong năm đầu: 1,1 triệu đô la theo giá 1923, tương đương khoảng 20 triệu đô la năm 2026. Ai buồn đời thì vào trang nhà của công ty này

 https://www.lilly.com/?utm_source=GOOGLE&utm_medium=cpc&gclsrc=aw.ds&gad_source=1&gad_campaignid=22491649804&gbraid=0AAAAABfVgSkUSEE3GR6W5K0x90SzCX9bw&gclid=CjwKCAjwzLHPBhBTEiwABaLsSj9t2nntUsgF8fgAvXmuwDF4FfqVZTw1XbxWt1HscX-r1EZs6jQIQRoCKjEQAvD_BwE

1924-1928: công ty Eli Lilly tài trợ các ghế giáo sư nội tiết tại bảy trường y danh tiếng của Hoa Kỳ như Johns Hopkins, Columbia, Harvard, Pennsylvania, Michigan, Northwestern và Washington University ở St. Louis. Các bổ nhiệm này là hồ sơ công khai. Bảy bác sĩ được bổ nhiệm vào các ghế này đều công bố bài báo từ 1926 đến 1934 mở rộng liệu pháp insulin cho tiểu đường type 2, mặc dù bệnh nhân type 2 vẫn tự sản xuất insulin nội sinh.

1925-1932: General Education Board của Quỹ Rockefeller giải ngân 78 triệu đô la khoảng 1,4 tỷ đô la theo giá 2026 để tái cấu trúc giáo dục y khoa Mỹ theo cái được gọi là “mô hình khoa học.” Một phần của tái cấu trúc này là loại bỏ các liệu pháp thảo dược và ngậm dưới lưỡi khỏi chương trình giảng dạy chính thức. Mình có kể vụ này tuần trước. Ai buồn đời thì mò trên bơ lốc.

Đến năm 1935: cuốn Clinica Speciale của bác sĩ Cantani không còn được in bản tiếng Anh nữa.

Đến năm 1948: tên ông không còn xuất hiện trong bất kỳ giáo trình nội tiết học nào ở Mỹ.

Đến năm 1955: ông bị loại khỏi chương trình đào tạo y khoa ở mọi trường y lớn của Mỹ.

Đến năm 2025: bác sĩ nội tiết của người Mỹ chưa từng nghe về ông.


Đây là những gì đã xảy ra với Arnaldo Cantani. Đây là những gì đã được làm với phác đồ lẽ ra có thể giữ được thị lực của mẹ ông ta. Chán Mớ Đời 


Doanh thu toàn cầu từ insulin kể từ năm 1923: hơn 600 tỷ đô la. Doanh thu toàn cầu từ thuốc điều trị tiểu đường type 2 kể từ năm 1950: hơn 2,4 nghìn tỷ đô la.


Chiết xuất berberine ngậm dưới lưỡi của Cantani: không thể được cấp bằng sáng chế. Năm 2015, một nhóm nghiên cứu tại Đại học Y học Cổ truyền Trung Quốc Bắc Kinh đã tái tạo cơ chế của bác sĩ Cantani bằng phương pháp hiện đại và được công bố trên PLOS ONE. 184 bệnh nhân. Mù đôi, đối chứng giả dược. Chiết xuất berberine ngậm dưới lưỡi ở liều điều trị. Giảm 52 phần trăm mỡ gan được xác nhận bằng MRI. Glucose lúc đói trở về bình thường trong vòng 12 tuần (3 tháng). Bài báo được trích dẫn 2.300 lần. Em mò trên mạng nói về vụ này.


Multiple PLOS ONE studies demonstrate that berberine (BBR) is a versatile natural compound acting as a metabolic regulator and anti-inflammatory agent. Research indicates it can improve glucose metabolism, mitigate neuroinflammation, and inhibit tumor growth. However, its therapeutic use is limited by low bioavailability, prompting studies into improved delivery methods.
Key findings from PLOS ONE studies:

  • Metabolic & Cardiovascular Health: Studies show BBR reduces blood glucose, body weight, and lowers cholesterol/triglycerides by inhibiting hepatic gluconeogenesis and regulating metabolism.
  • Neuroprotection: BBR mitigates brain damage and reduces neuronal apoptosis in traumatic brain injury models by suppressing glia-mediated inflammation.
  • Cancer Studies: Studies show BBR can inhibit the growth, migration, and invasion of colorectal tumor cells.
  • Tissue Distribution: Oral administration shows BBR distributes quickly into tissues, including the liver, kidneys, muscle, lungs, brain, heart, and pancreas.
  • Safety/Risk: A 2024 study suggests a potential risk, as BBR was shown to exacerbate liver inflammation and fibrosis in specific Pi*Z mouse models.
  • Bioavailability: Several studies focus on improving the poor bioavailability of BBR through techniques like encapsulation.

Công trình nghiên cứu và chữa trị của bác sĩ Cantani bị xóa bỏ vì lợi nhuận. Điều bác sĩ Cantani hiểu vào năm 1876 là điều mà bác sĩ nội tiết ngày nay chưa được dạy. Tuyến tụy không phải là thứ đang làm A1C của chúng ta tăng lên. Gan mới là nguyên nhân. Khoảng 70 phần trăm bệnh nhân tiền tiểu đường mắc bệnh gan nhiễm mỡ (Fatty liver) không do rượu. Bác sĩ của bạn không nhắc đến vì không có thuốc được phê duyệt để điều trị nó. Gan nhiễm mỡ giải phóng glucose dự trữ vào máu một cách tự động trong khoảng từ 3 giờ sáng đến 5 giờ sáng khi nhịn ăn qua đêm. Đường huyết lúc 7 giờ sáng của bạn cao hơn 20 đến 40 điểm so với nửa đêm dù chúng ta không ăn gì.


Điểm này mình có đọc tài liệu của tiến sĩ Sinclair của đại học Harvard, ông ta người Úc và là chuyên gia về khoa trường sinh. Ông ta có nói đến hiệu chứng bình minh, là buổi sáng lượng đường trong cơ thể gia tăng nên khuyên không nên ăn sáng trước 10 giờ sáng. Vì ăn vào buổi sáng sớm sẽ khiến lượng huyết đường gia tăng mạnh trong khi đó các công ty thực phẩm quảng cáo là buổi ăn sáng là quan trọng nhất ngày để bán cereal, oatmeal, bacon bú xua la mua. 


Mình đoán cơ thể tự nhiên tạo ra đường để sáng thức giấc mình có sức đứng dậy chuẩn bị đi làm chớ không có đường thì cứ lêu bêu trên giường, không hoạt động bình thường được. Cơ thể cần đường nhé để hoạt động. Chỉ đoán thôi. Chắc hôm nào mò đọc thêm các tài liệu do giáo sư Sinclair để xem ông ta giải thích thế nào. Em đọc tài liệu của ông ta đâu 5-7 năm về trước. Ai muốn trẻ mãi không già thì theo đường dẫn này đọc về tiến sĩ Sinclair. Ông ta nay bán thuốc bổ sung nên mình ngưng đọc.


https://www.nad.com/news/david-sinclairs-2024-anti-aging-supplement-protocol


Đây là điều đã làm A1C của chúng ta gia tăng. Metformin điều trị độ nhạy insulin ở cấp độ tế bào ở phía sau quá trình. Nó không chặn sự giải phóng glucose từ gan vào ban đêm. Insulin cũng không chặn sự giải phóng đó. Insulin thu nhận glucose sau khi nó đã vào máu và ép nó đi vào tế bào.


Không loại thuốc nào hiện nay nhắm vào nguồn gốc của sự giải phóng Glucose vào ban đêm, đúng hơn vào buổi sáng trước khi thức giấc. Phác đồ của bác sĩ Cantani thì có. Ông ta nói đã thử berberine dạng viên trên Amazon. Quế. Chromium. Không thứ nào hiệu quả. Lý do là Berberine dạng viên mất 85 phần trăm nồng độ trị liệu trong quá trình qua dạ dày. Khi đến gan, không còn đủ hoạt chất để tạo ra khác biệt đo được trên A1C. Chán Mớ Đời 


Dùng ngậm dưới lưỡi hấp thu trong 90 giây, bỏ qua hệ tiêu hóa hoàn toàn, và đưa đến gan ở nồng độ trị liệu. Cùng một thành phần, khác đường đưa vào. Một cái hiệu quả, một cái thì không. Bác sĩ Cantani biết điều này từ năm 1876. Mình mua sữa ong chúa, họ cũng kêu bỏ dưới lưỡi, rất khó nghe. Không hiểu lý do, có bác nào hiểu lý do thì cho em xin.


 Ông ta kể có một phụ nữ đã ở tình trạng tiền tiểu đường suốt chín năm. 57 tuổi. Hai người con đã trưởng thành, chồng chết vì biến chứng tiểu đường năm 2019. A1C của bà năm 2016 là 6,2. Đến năm 2024 là 7,1. Metformin không hiệu quả. Farxiga không hiệu quả.


Bà bắt đầu dùng berberine ngậm dưới lưỡi vào ngày 3 tháng 4.

Sau 30 ngày, A1C của bà là 6,3.

Sau 60 ngày, là 5,8.

Sau 90 ngày, là 5,4.

Bác sĩ nội tiết xem xét kết quả xét nghiệm và ghi vào hồ sơ rằng “bệnh nhân cho biết đang dùng thực phẩm bổ sung berberine dạng lỏng”, bác sĩ của bà không hỏi loại nào, không hỏi liều lượng, không hỏi cơ chế. Bà đã không quay lại phòng khám đó trong sáu tháng. Bà cũng không có bệnh võng mạc do tiểu đường. Bà sẽ không bị mù như mẹ tôi.


Điều mà bác sĩ Arnaldo Cantani phát hiện vào năm 1876 đã bị chôn vùi trong 103 năm bởi ngành công nghiệp dược phẩm kiếm được 2,4 nghìn tỷ đô la từ quyết định chôn vùi nó.


Đại loại là có chromium, nghệ, khổ qua, berberine, gộp chung lại. Mình nghĩ người Việt mình có vụ ép 5 loại quả như khổ qua, ớt tây, cần tây, táo xanh là cũng tốt. Chịu khó ép thôi. Có lẻ lần tới mình sẽ bỏ thêm nghệ.


Có nhiều bác sĩ mới ra trường, nợ chồng chất, nhà thương ra quota nên phải buộc theo. Mình đọc đâu đó là các công ty dược phẩm ra quota với nhà thương mà nhà thương thì cần bệnh nhân để được trả tiền. Xem mấy tấm ảnh khi xưa cách đây 50 năm, ở bãi biển, người Mỹ gầy như mắm tôm nay thì to béo, đưa đến bệnh hoạn đủ trò khiến phải đi thăm người tình của mình là bác sĩ gia đình, để bác sĩ kê toa, bỏ túi vài trăm và được các công ty dược phẩm hàng năm mời vợ chồng đi du hí khách sạn 5 sao. Đó là cái vòng lẩn quẩn mà chúng ta đang trải nghiệm.


Như ai nói ngày nay lương y như kế mẫu. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn