Hiển thị các bài đăng có nhãn Thầy cô. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thầy cô. Hiển thị tất cả bài đăng

Con thầy chùa quét lá đa

 Cha giàu con giàu

Lâu rồi mình có đọc về một thử nghiệm của một giáo sư đại học Stanford, Walter Mischel thì phải. Ông ta làm thí nghiệm với mấy đứa bé thường được gọi thí nghiệm “marshmallow Test”. Ông ta cho mấy đứa bé ngồi trong một căn phòng rồi để trên bàn marshmallow và nói ông cần đi đâu một chút dặn mấy đứa bé là nếu không ăn marshmallow khi ông ta đi ra khỏi phòng thì khi trở lại ông ta sẽ cho gấp đôi.  

Và theo thời gian họ khám phá ra những đứa trẻ đã không ăn marshmallow khi ông ta vắng mặt, đợi nhận miếng marshmallow thứ 2, đa số đều học giỏi và thành công sau này. Còn những đứa trẻ không nghe lời, muốn ăn liền thì theo thời gian đa số học không giỏi và không xong đại học này nọ. 


Từ đó họ kết luận rằng những ai lựa chọn tự thoả mãn trễ thì sẽ thành công như khi còn trẻ chắt chiêu, để dành tiền đầu tư thì về lâu về dài, gà đẻ trứng vàng, ít bị dính nghiện ngập béo phì, bệnh hoạn thì họ sẽ thành công giàu có sau này. Còn ai cứ có tiền là thoả mãn nhu cầu trước thì cả đời thiếu thốn, bệnh hoạn, nghiện ngập.


Còn có giáo sư ở Stanford tên Carol Dwight viết cuốn sách tựa đề “Mindset” (tư duy). Bà ta cho biết những người thành công có “growth mindset” (tư duy phát triển) và những người không thành công thường có “fixed Mindset” (tư duy cố định). Bà ta giải thích với tư duy phát triển, thì khi người ta thất bại thì họ tự nghĩ, tôi học được bài học nào trong sự thất bại này để tránh lập lại lỗi lầm. Trong khi người có tư duy cố định thì khi gặp phải thất bại thì không chấp nhận, không có khả năng thay đổi và chấp nhận sự thất bại của mình. Cuối cùng bỏ cuộc.

Những hình ảnh của đứa bé bị tra tấn khi nhìn miếng marshamallow

Có một nhà phân tâm học ở Thuỵ Điển, quên tên hình như Erickson chi đó, cho rằng các người thành công trong lãnh vực âm nhạc hay thể thao, họ đều tập luyện rất nhiều nhưng với phương cách, chiến lược. Mình thấy mụ vợ mình tiến bộ rất nhiều sau 1 năm học đàn tây ban cầm vì mụ bỏ thì giờ rất nhiều mỗi ngày để tập luyện nhưng với chiến lược. Mụ xem trên YouTube để coi những người khác tập luyện hướng dẫn cách rãi đàn ra sao hay hát này nọ. Chớ cứ tập như thầy dạy rồi đợi tuần sau trả bài rồi thầy kêu sai tương tự mấy đứa con khi xưa, không có youtube, cứ tập theo thầy dạy rồi nhiều khi quên hay tập sai nên không tiến bộ nhiều.


Họ thí nghiệm với 500 sinh viên năm thứ nhất. Họ cho xét nghiệm IQ, trí thông minh. Sau đó thì họ hỏi anh chị nghĩ gì về test của mình. Anh chị nghĩ mình thuộc 5% đầu bảng hay 5% cuối bảng. Họ đối chiếu kết quả thì khám phá không ai đúng với việc tự xếp hạng của mình trong cuộc trắc nghiệm IQ cả.


Số người đạt 5% đầu bảng nghĩ họ thuộc nhóm 20%. Lý do là đối với họ quá dễ nên họ nghĩ ai cũng làm được nên nghĩ mọi người đều làm được. Vấn đề là 5% những người có điểm xấu nhất lại nghĩ mình thuộc 50% trên trung bình. Lý do là người ngu lâu dốt bền như mình không có khả năng tự biết là mình ngu. Do đó phải nhờ thầy cô và bạn học kêu mình ngu lâu dốt bền. Từ từ mưa lâu thấm đất nên mình bắt đầu chấp nhận là ngu. Nên không dám hỏi thiên hạ biết bố mày là ai không. 


Giáo sư cho rằng sự khó khăn nhất của sinh viên là tự lượng sức mình, và tự đánh giá mình mình ở thang bậc nào để có thể cải thiện. Những người ngu nhất là những người tự tin nhất thế giới. Họ gọi hiệu ứng Dunning- Kruger. Cái này thì chúng ta thấy mỗi ngày, nhiều người chửi ông này là bò vàng, bà kia là bò đỏ, tên kia là ngu xuẩn, con kia dốt như tên nông dân Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen .

 là một thiên kiến nhận thức khiến những người có năng lực hạn chế hoặc kiến thức ít ỏi lại tự đánh giá cao khả năng của bản thân hơn thực tế. Xuất phát từ nghiên cứu của David Dunning và Justin Kruger, hiện tượng này giải thích vì sao người thiếu hiểu biết thường không nhận ra sai lầm của chính mình do thiếu kỹ năng metacognition (tự nhận thức về tư duy).
Các đặc điểm chính của hiệu ứng Dunning-Kruger:
  • Đánh giá quá cao bản thân: Người kém cỏi tự cho rằng họ giỏi giang.
  • Không nhận ra năng lực người khác: Họ không nhìn thấy kỹ năng thực sự của những người giỏi.
  • Không nhận ra sự yếu kém của mình: Do kiến thức quá ít, họ không biết mình thiếu sót điều gì.
  • Thay đổi khi có kiến thức: Nếu được đào tạo và kỹ năng được nâng cao, họ mới bắt đầu nhận ra sự yếu kém trước đây của bản thân.

Vấn đề là họ có tìm cách thay đổi các chương trình giáo dục để giúp sinh viên đạt được kết quả tốt hơn nhưng không thành công. Nếu chúng ta kêu một sinh viên dốt như mình, và dạy họ tự kiểm soát, khả năng phục hồi, và tự đánh giá thì sinh viên này không khá hơn. Lý do là tương quan không đồng nghĩa với quan hệ nhân quả như nhà Phật thường nói.


Điển hình đa số người thành công, thức dậy sớm nhưng thức dậy sớm không có nghĩa là chúng ta sẽ thành công. Không phải chúng ta có tư duy phát triển là chúng ta sẽ thành công. Nếu anh chị thành công, anh chị thức dậy sớm vì anh chị có nhiều động lực, có nhiều sự tự kiểm soát. Có nhiều khả năng phục hồi, khiêm tốn, không vỗ ngực hỏi biết bố mày là ai ? Câu hỏi là tại sao sự việc như vậy và cuối cùng ai sẽ có khả năng thành đạt trên đường đời.


Trở lại vụ trắc nghiệm đầu tiên với Marshmallow, họ khám phá ra các đứa bé không ăn liền miếng marshmallow để đợi miếng thứ hai, đa số là con nhà giàu còn mấy đứa mà xơi ngay đa số là con nhà nghèo. Họ đưa đến kết quả là môi trường rất quan trọng để đứa bé có thể thành công. Có nhiều đứa bé con nhà giàu bê tha, nghiện ngập này nọ và có nhiều đứa bé con nhà nghèo lại thành công nhưng nói chung con nhà giàu có cơ hội thành đạt nhiều hơn.


Xét về kinh tế vĩ mô thì trường học không quan trọng.  Chúng ta có học giỏi ở trường, chưa chắc sẽ thành công nhưng nếu cha mẹ chúng ta giàu có thì cơ hội thành công đến nhiều hơn. Mình lấy thí dụ nghề kiến trúc sư của mình cần người giàu có tiền bạc mới xây nhà xây cửa. Mình thấy đa số bạn học kiến trúc, con nhà giàu thì sau này chúng khá hết. Lý do bố mẹ chúng giàu có, quen biết rộng nên khi thân hữu muốn xây nhà cửa thì giới thiệu cho chúng. Trong khi mình tỵ nạn, tiếng tây tiếng u khạc không ra, chỉ có làm công cho thiên hạ, làm cu li cho tây cả đời anh hùng Lê Văn 8. Cho nên con của ai muốn học kiến trúc, mình hỏi bố mẹ cháu giàu không, có quen bạn giàu có triệu phú không. Nếu không thì bỏ mộng làm kiến trúc sư. Những kiến trúc sư mình từng làm việc cho họ đều thuộc giới quý tộc hết. Mình có hai đứa cháu kiến trúc sư ở Sàigòn. Bác nào ở Việt Nam cần kiến trúc sư thì em giới thiệu. 


Kết luận bố mẹ giàu thì con sẽ có khả năng thành công nhiều hơn, còn bố mẹ nghèo thì khó giàu có sau này. Con cán bộ lớn thì khả năng vào bộ chính trị nhiều hơn là con đảng viên ở huyện xã. Có những trường hợp đặc biệt nhưng chung chung là vậy. Bố mẹ giàu có thì sẽ kiếm vợ kiếm chồng cho con với những người giàu có, người Việt mình gọi môn đăng hộ đối. Khi xưa mình đi kiếm vợ, bố mẹ mấy cô hỏi gia thế mình xong là kêu con đừng có lấy thằng này, cả đời mạt đó con. Ngày nay mình có con, cũng quan ngại về người phối ngẫu của con. Cho nên mình không trách bố mẹ mấy đối tượng ngày xưa. Lấy Sơn đen về để đói một đời.


Nhìn về giáo dục giữa cha mẹ nghèo và bố mẹ giàu. Trước tiên bố mẹ giàu nói chuyện với con nhiều hơn bố mẹ nghèo. Khi bố mẹ giàu nói chuyện với con họ sử dụng từ vựng cao cấp hơn thay vì bố tiên sư mày như bố mẹ nghèo, chửi mắng. Hay lo đi làm tăng ca nên không có thời gian nói chuyện với con. Thêm thái độ khi nói chuyện với con cũng khác. Bố mẹ giàu thường nói chuyện thân mật hơn, giải thích rõ ràng hơn. Bố mẹ nghèo thì nạt nộ. 


Con mình không hiểu sự việc như làm toán thì mình tìm cách giải thích, đưa thí dụ này nọ trong khi ông cụ mình khi xưa, kêu mình ngu như bò này nọ, hay so sánh mình với con người ta, khiến từ từ mình nghĩ mình ngu như bò nhưng không biết bò vàng hay bò đỏ chắc bò đen. Lạng quạng ông cụ cho ăn tát tai. Thêm văn hoá Việt Nam cứ kính trên đạp dưới nên ra đời mình không có tự tin, cứ lo sợ. Khác với mấy đứa con mình sinh ra và lớn lên tại Hoa Kỳ, được pháp luật bảo về nên chúng rất tự tin hơn. Nhớ có lần gặp cô giáo tiểu học của con gái, bà ta kể là con gái mình kêu bà ta đánh vần sai khi viết trên bảng, bà ta quay lại cảm ơn con gái mình. Chớ gặp ở Việt Nam là bị trù dập trong khi mình ở Việt Nam, nghe người lớn nói chuyện khó hiểu hay hơi bựa, mình hay hỏi là bị chửi ăn cơm hớt hay sao rồi cho vài bợt tai nên hết dám hỏi.


Bố mẹ giàu có thể giữ lời hứa, nói con học giỏi thì bố mẹ thưởng cái này cái kia hay dẫn đi chơi Disneyland. Trong khi đó bố mẹ nghèo thì tiền lúc nào cũng thiếu thốn nên hay thất hứa và từ đó đứa bé lớn lên bị ảnh hưởng, thiếu  tự tin. Con nhà giàu nghĩ mình chịu khó làm việc chăm chỉ, buôn bán sẽ đạt được mục đích còn con nhà nghèo thì đa số hay buông xuôi cho số phận. Kêu là giấc mơ không bao giờ thành sự thật.


Như trường hợp marshmallow, đứa bé con nhà nghèo khi nói đợi sẽ được gấp đôi thì sẽ không tin tưởng vào lời nói của người lớn. Nhà mình khi xưa có 12 anh em nên lên mâm cơm là mạnh ai nấy nhai nấy múc, vì không ăn nhanh thì hết cơm, độ 5 phút là nồi cơm sạch bách cho nên khi nghe ai nói đợi này nọ là chuyện vớ vẩn.


Câu hỏi là tại sao người giàu thì con họ lại giàu và người nghèo thì con họ lại nghèo. Lý do là hệ thống phân cấp. Thường phân chia hai gia cấp khác biệt; người giàu và người nghèo. Để tồn tại người nghèo phải nghe lời kẻ trên như trong gia đình nghèo, bố mẹ mắng chửi hay phạt nếu chúng ta làm lỗi, học ngu. Trong khi người giàu thì con cháu có thể thương lượng này nọ để tránh hình phạt.


Đứa bé con nhà nghèo chỉ quen vâng lời bố mẹ, sợ bị phạt nên ra đời cũng như con thú quen luồn cúi, trong khi người giàu họ muốn con mình biết thương lượng với đồng nghiệp hay xếp trên về lương bổng này nọ. Nhớ hồi mấy đứa con còn nhỏ, hè mình cho chúng học mấy lớp tranh luận, này nọ để chúng tập nói chuyện trước công chúng này nọ. Hay đi học nhảy híp hóp để đi học bạn bè rủ đi nhảy đầm không ngại ngùng thiếu tự tin như mình.


Mình nhớ hồi học tiểu học, mỗi lần trường có lễ gì, như phát phần thưởng cuối năm hay văn nghệ, mình được lên hát này nọ. Bố mẹ mình không có mặt vì ông bố ở trong quân đội, mẹ mình thì lo buôn bán ngoài chợ. Mình cảm thấy lạc lỏng bơ vơ ở sân trường nên sau này con mình đi bơi, đi học đàn hay lễ lộc gì ở trường mình đều có mặt. Tối mình kể chuyện cổ tích và Việt Nam cho chúng nghe.


Ông giáo sư gốc tàu kể là khi ông ta 6 tuổi thì bố ông ta làm nghề rửa chén bát ở tiệm ăn tàu tại thành phố Toronto, Gia-nã-đại. Lý do ông ta thành công là vì ông ta rời Gia-nã-đại để đến Hoa Kỳ học tại Đại học Yale. Ông ta có học bổng. Ông cho biết nếu ở lại Gia-nã-đại thì cuộc đời ông ta không thay đổi lắm. Ở Gia-nã-đại, người ta có thể lên chút đỉnh trong bậc thang của xã hội nhưng không như tại Hoa Kỳ.


Nhưng là sự thành công của ông ta phải trả giá là phải rời khỏi cộng đồng của ông ta. Tại sao đa số không làm việc này vì con người thường đi theo con đường dễ dàng nhất. Rời bỏ sẽ đưa đến sự nguy cơ thất bại rất nhiều. Ông ta cho biết ông ta may mắn được học bổng của Yale. Nếu ở Trung Cộng hay xứ khác như Pháp thì họ cho kỳ thi vào đại học. Ai được điểm cao nhất thì được vào còn rớt thì về trồng bơ như sơn đen. Ở Hoa Kỳ thì họ cần học bạ mấy năm và quan trọng nhất là họ đọc bài tiểu luận của học sinh cho biết lý do muốn vào trường đại học. Ông ta viết về gia đình nghèo ở Toronto và muốn thoát khỏi cảnh cơ hàn của bố mẹ. Nhờ đó mà ông ta được nhận và vì nhà nghèo nên được học bổng. Cuộc đời phải có may mắn và muốn được may mắn thì phải tìm cách đi vào những chỗ nào để hy vọng được may mắn đón chào.


Ông ta cho biết, ở Gia-nã-đại thì dù có làm việc nhiều không ai để ý đến trong khi ở Hoa Kỳ nếu tôi làm việc nhiều cực lực thì có thể gặp một người xếp để ý, kêu ông làm việc cực lực, tôi tiến cử thăng chức ông. Ngoài ra còn có Body Student, hệ thống đàn anh giúp đàn em rất mạnh trong các đại học. Con gái mình tìm được công việc mới nhờ qua hệ thống cựu sinh viên của trường. Lúc đi thực tập, được giới thiệu một công ty bên Thái lan, rồi được ai đó cho tiền để đi thực tập mỗi hè tại á châu, Hoa Kỳ,…


Người giàu có bạn bè giúp họ giàu có thêm như người Việt kêu “giàu nhờ  bạn, sang nhờ vợ”. Một người làm $100,000/ NĂM, họ đọc sách, quen những người khác với người làm $500,000/ năm. Tương tự người làm 1 triệu một năm quen, giao du, đọc sách khác với người làm nữa triệu một năm. Vì họ đọc sách có được thông tin khác với người làm $100,000/ năm… trong khi người nghèo thì được việc làm tăng ca không được trả lương. Cuối tuần bỏ vợ con ở nhà chạy vô sở để làm giàu cho chủ như đồng chí gái khi xưa. Cứ sợ bị sa thải, nên cứ cắm cổ làm việc không được trả tiền phụ trội.


Ông ta kể là Mao Trạch Đông muốn học cao thi vào trường Quốc Tử giám để ra làm quan đổi đời. Thật ra ông ta xuất thân từ một gia đình giàu có mới đi học chớ tá điền thì cuốc đất. Nhưng vì thời gian đó họ phế bỏ trường dạy đào tạo các quan lại cho triều đình Mãn Thanh. Tương tự Chu Ân LAi, Đặng Tiểu bÌnh cũng xuất thân con nhà giàu. Nếu xét lại lịch sử thì các triều đại tại Trung Hoà khi xưa đều do các giới thương gia tạo dựng. Do đó mà đạo KHổng cho bọn thương gia là hạng cuối cùng. Sĩ nông công thương.


Cách mạng tại pháp cũng do một số thương gia gây nên để dẹp bỏ chế độ quân chủ, giúp họ làm giàu thêm. Tương tự ở Việt Nam ông Hồ cũng muốn làm quan cho người Pháp nên có viết thư xin học trường Bảo Hộ như ông Trần Trọng Kim nhưng không được. Nên nhớ bố ông Hồ làm quan cho triều đình nhà Nguyễn, say rượu đánh chết ai nên mới bị cách chức, buồn đời đi xuống miền nam trồng cây vú sữa. Hay ông Võ Nguyên Giáp, ông Phạm Văn Đồng,… đều học trường Tây. Ông Vũ Quốc Thúc kể là ông Võ NGuyên Giáp khi xưa học giỏi nhưng bị giáo sư tây đánh rớt, không được đi du học bên tây như ông ta dù giỏi hơn nên buồn đời đi làm kháng chiến. Chớ dạo ấy người Pháp cho ông HỒ đi học trường Bảo hỘ, hay cho ông Giáp đi du học bên tây thì họ sẽ trở thành những tay sai đắc lực cho người Pháp sau này thay vì bị họ đánh chạy có cờ.


Người giàu có kiểm soát tiền bạc, trong khi người nghèo để sống còn phải mượn tiền và tiền lời khiến người nghèo bị biến thành nô lệ. Anh không trả được nợ thì phải bán con trả nợ như kiểu mấy tá điền ngày xưa hay Chị Dậu. Và ngoài ra còn vụ vô sản, người nghèo bị dính nợ, phải bán đất đai của cha ông để trả nợ. Do đó khi mấy người trí thức như Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu BÌnh, Chu ân Lai lên tiếng làm cách mạng, họ phải sử dụng các người nghèo vì những người không có gì để mất.


Đảng công sản tàu thắng nhóm Tưởng giới THẠCH, được xem là tàu gian, tàn dư của đám quan lại của chế độ phong kiến. Khác ở Hoa Kỳ là khi hết đảng này chán thì người Mỹ bầu đảng kia lên để họ ăn chớ vì làm chính trị đâu phải làm từ thiện. Thậm chí làm từ thiện ở Hoa Kỳ là làm tiền cho mình trước. Ở Trung Cộng chỉ có một đảng nên thằng ngồi lâu ăn nhiều quá rồi đưa con cháu  và gia đình lên nên đám không ăn được tìm cách hạ bệ thế thôi. Nghe nói bên tàu đang có diễn biến hoà bình. Ở Việt Nam có ông nào về làm người tử tế, nay đưa hai thằng con lên chóp bu.


Khi ông LÊNIN được Đức quốc, đúng hơn nước Phổ đưa về Nga, người ta hỏi ông ta chủ nghĩa cộng sản là gì. Ông ta trả lời chủ nghĩa cộng sản là mỗi nhà có điện nước và bánh mì ăn hàng ngày. Vì lẻ đó khi nghèo con người mới tìm đến tôn giáo cầu xin thương đế, trời phật, hay Allah nên họ tạo dựng một thiên đàng nơi đó không ai bị nợ nần gì cả.


Tương tự khi xưa, đế chế La mÃ, Julius Caesar cũng lên tiếng như vậy, kêu gọi người dân, binh sĩ giúp ông ta lật đỗ đám thượng nghị sĩ bốc lột người dân, đưa ông ta lên ngôi hoàng đế.


Ngày nay, ông Trump được ưa chuông vì người Mỹ bị nợ nần quá tải, nợ thẻ tín dụng, nợ đại học, nợ nhà, nợ xe,… muốn làm vua thì điều tiên quyết phải làm là xoá nợ. Ai là người chống ông Trump, là những người giàu có, nguy hiểm có thể đánh đổ ngai vàng, địa vị của họ. Trước khi ông Trump đắc cử, đa số các tỷ phú Hoa Kỳ đều chống ông ta, cho tiền ông Biden để ông Trump không đắc cử nhưng xui cái là khi tranh luận ông Biden tự nhiên trả nhớ về không. Nếu ông Biden không bị lộn xộn thì ông Trump chắc không được đắc cử. 24 tiếng đồng hồ sau khi ông Trump đắc cử thì các tỷ phú bay đến Florida để chi tiền, và danh sách khách hàng của ông tỷ phú Epstein sẽ không bao giờ được xuất hiện. Và giới giàu có vẫn vui chơi như cô Thắm về làng.


Nay xuất hiện mấy người bên Dân CHủ trẻ tuổi muốn lật đỗ trật tự thì sẽ ra tranh cử kỳ tới vì thống đốc Cali được xem là thuộc giai cấp thống trị. Con vua lại làm vua , con sơn đen thì lại trồng bơ. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

lừa đảo người già

 Lừa đảo người già


Đọc trên mạng, FoxNews có bài viết về sự lừa đảo các người cao niên, hưu trí nên xin tóm tắc lại đây để ngừa phòng. FBI cảnh báo rằng một trò lừa đảo được sử dụng để rút toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời hoặc tài khoản hưu trí đã trở nên "thảm khốc" đối với người cao tuổi.

Đi Alaska, vào tiệm ăn ngồi đợi mấy cô phục vụ lướt điện thoại.

Ngày 15 tháng 7, FBI Los Angeles đã đăng một lời nhắc nhở trên X về vụ lừa đảo Phantom Hacker, đã gây thiệt hại cho người Mỹ hơn 1 tỷ đô la kể từ ít nhất năm 2024, theo cơ quan này. FBI cho biết trò lừa đảo này nhắm vào người cao tuổi và cảnh báo rằng nạn nhân có thể mất "tiền tiết kiệm cả đời".


Trò lừa đảo hoạt động theo ba giai đoạn: "kẻ mạo danh hỗ trợ kỹ thuật", "kẻ mạo danh tổ chức tài chính" và "kẻ mạo danh chính phủ Hoa Kỳ". Vụ này thì mình nhận nhắn tin hàng ngày, hoặc email kêu tài khoản bị hack này nọ, hay ngân hàng mình này nọ. Mình nhận ra ngay vì email khác với email mình sử dụng cho ngân hàng nên khi thấy email là biết lừa đảo. Mình bị một vố ham rẻ nên bị chúng lừa may quá chỉ mất $100. 


Mình thấy trên facebook có đăng bán một chiếc xe bán tải có $2,000, xe cũ có 2 năm, đã chạy 12,000 dặm. Mình gọi điện thoại thì một bà Mỹ kêu chồng chết nên không chạy muốn bán rẻ nhưng ở xa nên mình cũng không biết làm sao. Mình hỏi trả bằng thẻ tín dụng nhưng họ không chịu, muốn trả bằng gift card. Họ bảo đặt cọc $100 để họ giữ rồi sau đó trả tiếp theo. Họ kêu mình trả bằng cách mua Gift cards, thẻ tặng quà. Mình chạy vào target mua nhưng chỉ có còn $100, cạo cái số chuyển cho họ nên gửi cho họ qua Google, rồi họ email lại kêu gửi tiếp. Mình chạy vào tiệm khác để mua gift card thêm thì bà quản lý hỏi mình mua để làm gì , nói để trả tiền mua chiếc xe. Bà ta nói là scam, lừa đảo vì họ không nhận thẻ tín dụng. Thế là chúa gửi người đến giúp mình tỉnh ngộ cách mạng lòng tham. Không gửi nữa. Chúng gọi điện thoại, email chửi tùm lùm. Cho thấy mình vì lòng tham vẫn bị lừa nên phải thành thật nói cho vợ con biết để lỡ sau này có chuyện khác mình không để ý thì vợ con chận liền. Từ đó em sợ đến già không tham nữa.

Mình nhận tin nhắn như vậy mỗi ngày

Trong giai đoạn đầu tiên, kẻ mạo danh hỗ trợ kỹ thuật sẽ liên hệ với nạn nhân qua tin nhắn, cuộc gọi điện thoại hoặc email, sau đó hướng dẫn họ tải xuống một chương trình cho phép kẻ lừa đảo truy cập từ xa vào máy tính của họ. Vụ này có nhiều ứng dụng, chương trình để người ngoài chiếm lấy quyền kiểm soát máy của mình như có lần mình tải không được một chương trình nên có nhờ thằng cháu, nó xem từ nhà nó để hiểu lý do gì không tải về và cài đặt được. Vụ này thì chỉ để người thân, quen biết sử dụng còn thì không bao giờ. Sau đó, kẻ lừa đảo yêu cầu nạn nhân mở tài khoản tài chính của họ để "xác định xem có bất kỳ khoản phí trái phép nào không", mà FBI cho biết "là mục tiêu sinh lời nhất". Sau đó, kẻ lừa đảo sẽ chọn một tài khoản để nhắm mục tiêu, sau đó thông báo cho nạn nhân rằng họ sẽ nhận được cuộc gọi để xin hướng dẫn thêm từ "bộ phận gian lận" của ngân hàng lưu trữ tài khoản của họ. Rất bài bảng.


Ở giai đoạn thứ hai, kẻ mạo danh tổ chức tài chính sẽ gọi điện cho nạn nhân và thông báo rằng tiền của họ đã bị "tin tặc nước ngoài truy cập" và phải được chuyển đến một tài khoản bên thứ ba "an toàn". Sau đó, nạn nhân được hướng dẫn gửi tiền qua chuyển khoản ngân hàng, tiền mặt hoặc tiền điện tử, và được yêu cầu gửi "nhiều giao dịch trong vài ngày hoặc vài tháng".

Đó là cái nó câu mình. Nhận hàng ngày. Mình dùng điện thoại số khác cho các dịch vụ tài chánh


Trong giai đoạn thứ ba của vụ lừa đảo, nạn nhân có thể bị liên lạc bởi một kẻ mạo danh nhân viên chính phủ Hoa Kỳ, kẻ này yêu cầu nạn nhân chuyển tiền vào một tài khoản "bí danh" để được bảo vệ.


Ông Pete Nicoletti, giám đốc an ninh thông tin tại Check Point, nói với Fox News Digital rằng vụ lừa đảo này đã trở nên "tàn khốc" đối với người cao tuổi, và các gia đình cần thảo luận với người thân để bảo vệ họ. Nicoletti cho biết những kẻ lừa đảo hiện đang nhắm vào một số đối tượng cụ thể, nhắm vào những người có sở thích riêng.


"Gia đình nên thảo luận về vấn đề này vào giờ ăn tối", Nicoletti nói. "Nhưng, bạn biết đấy, những người cao tuổi đang đăng bài lên Facebook như thể họ là một nhà sưu tập Corvette. Bọn tội phạm thực ra đang sử dụng trí tuệ nhân tạo để tìm kiếm những đặc điểm và hồ sơ như vậy. Và chúng sẽ gửi cho bạn một email hoặc tin nhắn nói rằng, 'này, chiếc Corvette mà bạn đã đặt mua một tháng trước hiện đã có sẵn. Bạn biết đấy, với giá 500 đô la, bạn có thể mua nó... và chúng tôi sẽ giao hàng cho bạn ngay lập tức.' Và tất nhiên, người cao tuổi sẽ nói, 'À, tôi là một nhà sưu tập Corvette. Có thể tôi đã quên và tôi không biết rằng mình đã đặt mua chiếc Corvette đó, hoặc, bạn biết đấy.' Nicoletti cho biết các nạn nhân hiếm khi lấy lại được tiền, ngay cả sau khi đã báo cáo việc bị đánh cắp với chính quyền. 


Vụ này thì mình biết khi bị mất $100, mới khám phá ra chúng dùng địa chỉ của Google này nọ, để đăng quảng cáo bán xe khiến mình tin tưởng. Có chị nào nói là thấy ai đó sử dụng tài khoản Facebook, y chang của mình, với tên tuổi và hình ảnh, thấy video hai con rắn đang múa kép. Cách đây vào năm bị người ở Việt Nam hack cướp tài khoản và mình không lấy lại được.


"Thật là đau lòng", ông nói. "Nếu [nạn nhân báo cáo bị mất tiền] ngay trong ngày, thì vẫn có cơ hội. Tôi nghĩ tỷ lệ này chỉ vài phần trăm. Khoảng 10, 15%. Tôi đã nghe nói, tôi đã nghe nói về việc có người lấy lại được tiền. Nếu quá thời hạn đó, thì không ổn. Tiền sẽ mất hết."


Mình tải lại đường dẫn để ai tò mò đọc thêm cho rõ.


HOW SCAMMERS EXPLOIT YOUR DATA FOR 'PRE-APPROVED' RETIREMENT SCAMS


SOCIAL SECURITY ADMINISTRATION PHISHING SCAM TARGETS RETIREES


Ráng cẩn thận, đừng có tin ai nhé. Thậm chí ngay cả Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen cũng bị lừa, nhất là họ có thể giả danh của em nhé.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Trâu già gậm cỏ non

 Chuyện tình 85 và 35


Hôm trước, có anh bạn lớn tuổi hơn mình, gọi đi ăn phở ở Bolsa vì từ ngày Covid đến nay, không gặp nhau. Thấy dạo này sức khoẻ có vẻ yếu hơn vì phải chống gậy. Anh ta kêu nghe lời mình nên mua cây gậy để chống đi cả ngã. Chân anh ta hơi bị cứng vì ít vận động thêm lưng khòm. Mình kêu lại Đông Phương Hội tập nhưng về già người ta không còn ý chí để tập nữa, chỉ muốn mì ăn liền, có thuốc tiên nào quảng cáo trên đài là gọi mua thôi. Tốn tiền vô ích. Con buôn biết ý nên rao bán đủ trò, tiền mất tật mang.


Ăn phở xong kêu ly cà phê nhâm nhi, anh ta nói dạo này anh có thêm một vợ nữa khiến mình thất kinh. Lý do là mấy năm trước anh ta về Việt Nam chơi, phát hiện một mối tình hữu nghị với một cô thua anh ta 30 tuổi, ly dị có con có cháu bồng rồi. Hai người làm giá thú đầy đủ và anh ta làm thủ tục để bảo lãnh cô vợ mới sang mà đến nay cả 5 năm rồi vẫn chưa thấy chuyển tiếp. Mỗi ngày đều nói chuyện qua internet. Anh ta kể hồ sơ trả tiền luật sư này nọ mà sở di trú mới gửi thư là đã xoá hồ sơ vì cả năm qua không thấy chủ động gì cả khiến ông luật sư nổi điên, kêu đã viết thư cho xếp của nhân viên này.


Mình nói không ngờ số anh đào hoa thật, vợ anh ta khi xưa được xem là hoa khôi của trường Gia Long. Khi xưa, có vợ rồi nhưng có nhiều cô Mỹ tóc vàng mê. Nay vợ qua đời, lại dính được hai hoa khôi. Đúng là số đào hoa. Trên 8 bó rồi mà gái trẻ vẫn bám theo như ruồi. Mình hỏi gái Bắc kỳ. Anh ta hỏi sao em biết. Mình nói gái Bắc kỳ mê Việt kiều lắm. Chẳng bù lại gái gặp mình là băng qua đường, tránh như tránh hủi. Đó là cũng cái may mắn trong cuộc đời.


Anh ta bán căn nhà sau khi vợ qua đời, mướn một căn hộ nhỏ, gửi cho cô vợ mới cưới ở Việt Nam $175,000 để mua một căn hộ xịn ở Hà Nội lầu 12, rồi boa thêm $100,000 để cô vợ  lo chuyện  gia đình gì đó. Rồi mỗi tháng gửi tiền về phụ giúp sinh sống, nghe cô vợ mới kêu cho thêm tiền để nuôi cháu nhưng anh ta nói không đủ khả năng.


Chuyện cô vợ trẻ hơn 30 tuổi ở Hà Nội chưa xong lại có cô khác ở Hoa Kỳ khiến mình thất kinh nhất là nghe nói trẻ hơn con trai của anh, nghe đâu 37 tuổi, thua 45 tuổi nhưng mình đoán trẻ hơn vì anh ta cho xem hình. Phải công nhận cô này xinh hay Photoshop. Anh ta kể phát hiện ra mối tình hữu nghị này năm ngoái khi anh ta đi Âu châu. Trên đường về gặp cô ta tại phi trường, nói chuyện rồi trao đổi thông tin. Mấy tháng sau cô ta mới liên lạc lại. Rồi kể về thân phận, có chồng, bố mẹ cho một căn nhà làm của hồi môn ở Việt Nam, thằng chồng kêu bán đi làm vốn để nó sang Macau làm ăn như thể đem tiền đến Las Vegas. Nước mắt mùa thu khóc ai đêm dài. Đời một người con gái ước mơ rất nhiều đến khi lấy chồng chỉ có căn nhà mang theo.


Thằng chồng chả làm ăn gì cả, chơi bời bạn bè quay video gửi về. Khi tên chồng về Việt Nam thì cô ta hỏi chuyện, đối chất thì anh ta học nghề của đàn ông tàu nên khệnh cho một trận nhừ tử. Thế là cô ta ly hôn, và kêu ông chú học ở Yale đến 10 năm mới tốt nghiệp tiến sĩ kinh tế. Kinh. Mình thấy có gì hơi không ổn, học 10 năm mới đậu bằng tiến sĩ kinh tế. Mỗi năm tối thiểu $50,000, 10 năm nữa triệu. Quá phí tiền.


Ông chú làm ăn khá lắm nên đem cô ta sang đây với hai đứa con được 8 năm rồi. Mình hỏi làm sao ông chú đưa cô ta sang Hoa Kỳ, vì không phải bố mẹ ruột, ngoài ra ở Việt Nam thường nghe nói nếu có con nhất là con trai thì bên nội bắt nuôi con. Anh ta không biết chỉ nghe vợ bé bỏng kể thì tin như Đảng viên không khốc. Thế thôi. Anh ta nói cô này lanh lợi lắm làm về bán hàng online chi đó. Mình hỏi còn vụ vợ ở Việt Nam chưa mang sang thì sao. Anh ta có thố lộ với cô vợ bé (37 tuổi), lý do gọi là vợ vì cô ta nhắn tin kêu “chồng Yêu với mấy trái tim” khiến miệng mình há hốc thèm thuồng  như chó nhỏ dãi. Anh ta đưa cho xem những nhắn tin trong ngày, sáng đi làm nhắn tin hỏi chồng ăn chưa, love you bú xua la mua. Cô ta nói là nếu vợ lớn ở Việt Nam sang được Hoa Kỳ thì thôi, adieu sois heureux.


Sau tô phở, lấy tăm xỉa mấy cọng hành và thịt tái nạm còn dính trên răng, nhâm nhi ly cà phê thì anh ta mới kể là anh ta đưa cho cô ta $30,000 để đầu tư vào Bitcoin, từ tháng 4 đến giờ nó lên đến $175,000 khiến mình thất kinh. Nhớ trước bầu cử mình có mua bitcoin vì xuống đến $27,500 nay thì nó lên như diều say rượu. Nay đâu trên $110,000. Anh ta nói mình muốn đầu tư thì anh ta sẽ giới thiệu cô vợ bé bỏng chiều sương. Mình nói ừ nếu có việc gì làm ra tiền thì cũng xem có khả thí hay không.


Anh ta nhắn tin thì cô vợ bé bỏng chiều sương, cô ta kêu là mình liên lạc với cô ta qua Whatsapp khiến mình tò mò vì thường ai không muốn cho người ta biết mình ở đâu thì liên lạc qua Whatsapp. Trong đầu mình bắt đầu có ý phản động nghi ngờ cách mạng. Mình nói anh lớn tuổi rồi, cây ra trái thì phải hái nếu không sẽ rụng xuống đất hết. Vậy anh nhờ cô ta rút tiền lời ra cho anh để lại vốn $30,000. Đợi năm sau nó sẽ ra trái khác, lại hái như em hái bơ, thế là anh ta gọi cô vợ bé bỏng chiều thu. Cô nàng kêu không được, anh cứ tin vợ nhé, em biết vụ này, em theo dõi dùm cho anh cái gì S121 chi đó. Tiền anh cũng như tiền em. Quand on a que l’amour. 


Anh ta nhìn mình hỏi ý kiến. Mình nói nếu vậy anh kêu rút tiền vốn thôi, xem sao nếu cô ta không cho thì đời anh cô đơn nên yêu ai cũng bị đào mỏ. Mình xem số điện thoại của cô vợ bé bỏng chiều thu thì area code, số vùng là (347) nên thắc mắc. Cô ta nói với anh bạn sinh sống ở Seattle thì số vùng là (206) còn (347) là vùng ngoại ô của New York. Chán Mớ Đời 


Bắt thang lên hỏi ông Trời

Lấy tiền cho gái có đòi lại được không

Ông trời ông bảo là không

Tao còn bị gạt huống chi là mày


Mình nói tới đây thì thấy mặt anh ta ngã màu từ trắng qua màu xám ngắt rồi lên màu xanh đít nhái nên trả tiền kêu em phải đi lên vườn. Cứ kêu cô vợ bé bỏng chiều xuân cho anh xin số vốn lại xem sao. Rồi cho em biết. Trên đường về mình không biết có nên nói thẳng với anh ta vụ này hay cứ để anh ta chìm đắm trong giấc mộng yêu đương. Chán Mớ Đời  (Còn tiếp)


Có một chị cho biết là có ai đó làm tài khoảng lấy tên mình rồi làm video. Có thể là tài khoản khi xưa mình bị ai ở Việt Nam cướp trước khi mình phải mở cái này.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn