Hiển thị các bài đăng có nhãn Đây đó. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đây đó. Hiển thị tất cả bài đăng

Nổi đau nhà giàu đứt tay

 Nổi đau nhà giàu đứt tay


Hôm trước có ông thần bà thánh nào chửi bọn nhà giàu Cali là ăn cơm dân Chủ thờ ma Cộng Hoà khiến mình buồn cười. Mình đoán chắc họ không quen hay bạn của một tên hay ả đứng trong số 1% giàu có nhất Hoa Kỳ. Người Việt có câu thuyền to thì sóng lớn, càng làm ra vẻ nhà giàu có thì bên trong chưa chắc là như vậy.

Mình quan sát ông Rich Dad của mình, lợi tức hàng tháng trên $300,000 nghĩa là mỗi năm trên 3.6 triệu mỹ kim mà ông ta ăn bận như người mỹ bình thường, lái xe mua lại của bà nào chồng chết. Bà vợ thì lái xe Subaru rẻ tiền. Được cái là mỗi năm bà ta đi chơi với bạn hay em út, bà đều trả tiền cho họ dù ăn bận xuềnh xoàng.


Tại sao năm 2026 này là mốc thời gian lo lắng nhất. Không những cho người Mỹ nghèo mà cả số đông 1% triệu phú tại Hoa Kỳ. Để giải thích thành phần 1% người Mỹ giàu có nhờ đâu họ trở nên giàu có. Từ 15 năm qua, người mỹ trở nên giàu có, họ không tiêu xài tiền của họ. Chỉ có nông dân như sơn đen mới làm. Ăn chắc mặc bền.


Lý do là nếu họ bán cổ phiếu của họ để mua nhà thì sẽ phải đóng thuế capital gains nhất là ai ở Cali là lãnh đủ. Thay vì bán cổ phiếu của mình, họ vào ngân hàng Chase hay loại nào to to và nói là muốn sống như vua nhưng không muốn bán cổ phiếu đang lên, sợ đóng thuế. Nhân viên ngân hàng sẽ nói đó là điều mà người giàu đều mong muốn. Ngân hàng sẽ dựa vào cổ phiếu của họ, thí dụ tổng cộng 4-5 triệu. Họ sẽ cho vay 1 triệu để mua căn nhà và chút đỉnh khác để xài. Tiền lời mấy năm trước, xuống quá rẻ nên ai cũng mua nhà khiến nhà lên như rồng gặp nước.


Lấy thí dụ một người quen nhưng không thân lắm. Tên được đổi Frank. Ông ta có trên giấy tờ là 50 triệu vào năm 2021 khi bác Biden lên và in tiền xả lán. Dựa trên các cổ phiếu thị trường chứng khoán. Bà vợ xin nhắc lại bà vợ vì đàn bà là đầu mối sự bay đi tiền bạc. Bà vợ kêu là con bạn nói mua nhà ở Aspen để mùa đông cho con qua đó trượt tuyết cho sang vì ở Lake Tahoe thấy thường quá, không đẳng cấp của triệu phú như mình.


Rồi cuộc đời cái gì lên thì sẽ xuống. Giá thị trường của  công ty từ 500 triệu chưa IPO, bổng nhiên được thẩm định lại còn $100 triệu xem như 20% trước đây. Ông Frank nhìn cổ phiếu của mình xuống te tua muốn đứng tim. Hoạ vô đơn chí, bổng nhiên điện thoại reo, ngân hàng gọi là các cổ phiếu của ông ta giờ chả có giá gì cả nên muốn ông ta trả 5 triệu tiền mượn để mua căn nhà ở Aspen. Ông Frank lâm vào tình cảnh là nhà ở Aspen bán không được vì chả có thằng tây nào mua. Nên nhớ là nhà xuống đầu tiên là khu nhà giàu rồi từ từ mới đến khu nghèo. Thường người mình nghĩ giàu có, họ mua đồ chơi vì nghe lời mụ vợ cho đẳng cấp, để ra đường có thể gọi thiên hạ biết bà là ai không. Phần cổ phiếu thì bán không được vì tư nhân chưa ra IPO.


Khi có cổ phiếu như ông Frank 50 triệu mượn nợ với 7% thì mỗi năm làm ra 3.5 triệu để có thể sống sót.


Nhưng vấn đề khổ nhất là Commercial Real Estate (CRE) khắp nước mỹ đang banh ta lông. Muốn biết người giàu có để tiền ở đâu thì đừng có nhìn dưới giường của họ mà nhìn lên trời, các building chọc trời, văn phòng. Nếu họ mua các building chung với các người khác, bỏ người mướn văn phòng rồi lượm tiền cho thuê năm này qua tháng khác, tuy chả có gì thú nhưng tiền cứ vào như trứng gà. Khi xưa, mình cũng bị dụ mua mấy cái này, một cái cho ngân hàng thuê và một cái to đùng nhưng cứ thấy chúng kêu bán sau 17 tháng nên mình rút tiền luôn, mua nhà cho khoẻ.


Ông Ron, chuyên đầu tư địa ốc mua một building, bỏ xuống 50 triệu và mượn ngân hàng 150 triệu để mua. Nay 2026, 40% building bị bỏ trống vì thiên hạ làm việc ở nhà. Người thuê muốn giảm giá nhưng điểm đau đầu mất ăn là maturity của nợ ngân hàng. Thường ngân hàng chỉ cho vay từ 5-7 năm. Ông Ron phải tài tài trợ ngân hàng số nợ 150 triệu. Ngân hàng cho người xem building thì kêu 50 % bỏ trống , nay giá không phải là 200 triệu nữa mà 90 triệu. Ngân hàng cho vay dựa trên tiền mướn thu nhập mỗi tháng. Muốn tái tài trợ thì phải bỏ thêm 60 triệu, ngoài ra năm 2019 thì tiền lời nhất là dưới thời bác Biden quá rẻ mà nay muốn tái tài trợ thì từ 4% lên 8%.


Không có tiền 60 triệu để trả ngân hàng nên ông Ron giao chìa khoá cho ngân hàng và hát chuyện đôi ta buồn ít hơn vui. Báo WSJ cho biết năm 2026 có hàng triệu ức đô la phải tái tài trợ cho ngân hàng. Nên ai có tiền đầu tư để được gọi là Angel, silent partner khi đi dự party, xem như ngọng. Có người kể cách đây 5 năm bỏ nữa triệu để hùng mua cái gì đó, nay giá building xuống nên họ kêu phải bỏ thêm 50,000 nên ngọng.


Kỳ này, không có bác Biden, bác Kamala để in tiền. Bác Trump thì kêu cho chúng bây biết mùi tao bị khai phá sản ra sao. Các triệu phú ăn cơm dân chủ thờ ma dân chủ, nay đang bị dính vào trường hợp này rất nhiều.


Đi ăn phở người nghèo nông dân như mình thấy giá phở lên như điên, CPI cho biết là 3% nhưng đối với 1% người giàu thì không phải 3% mà là 15-20%. Lý do? Những gì người giàu có cần gia tăng kinh khủng từ các zip code tại Hoa Kỳ như Montecito đến Star Island,… họ giàu có nên mua những biệt thự sang trọng giá cả 25 triệu, nhìn xuống đại dương thêm có vườn nho làm rượu. American Dream. 


Buồn đời, một hôm nhận được thư của các công ty bảo hiểm kêu không bảo hiểm nhà của mấy bác nữa là ngọng. Từ 2 năm nay các công ty bảo hiểm bỏ chạy xứ Cali vì sợ nạn cháy rừng vì bác Newsom kêu cháy nhà bọn nhà giàu, đáng kiếp dù bác ở trong biệt thự 35 triệu. Nếu bác có nhà 20 triệu mà không có bảo hiểm thì xem như không mượn nợ được. Ngoài ra tiền bảo trì nhà. Lương của vị quản gia từ 180k lên 250k thêm xe cộ, mấy bà dọn phòng nấu ăn rồi mấy ông làm vườn,… xem như mỗi năm bay nữa triệu. Rồi trường học tư 70k cho mỗi đứa con, 3 đứa là bay 210k.


Đi party, thiên hạ nói mới bỏ 50k đầu tư cho start-up AI nghe thấy hồ hởi, kêu tương lai Uber này nọ. Tuần này Microsoft đầu tư 100 tỷ cho AI và mất 367 tỷ mỹ kim, Amazon đầu tư cũng nhiều cho AI nhưng sa thải cả 10,000 nhân viên. Khi tiền lời gần như 0, các bác sĩ, nha sĩ, luật sư hồ hởi mượn tiền rẻ và đầu tư AI để được gọi venture capitalist. Sang trọng hơn. Cao cấp hơn. Năm 2021, họ cảm thấy giàu nên đầu tư vào 5-10 cái start up, chỉ cần trúng một cái là giàu no bụng. Nhưng rồi AI start-up banh ta lông rất nhiều. Nhiều công ty cần thêm tiền người ta gọi down round, nghĩa là họ phải bán cổ phiếu giá thấp hơn trước đây. Nghĩa là phần mình 100k, bổng nhiên còn lại 20K mà nếu start up nào cũng vậy là ngọng. Dân có sạn 0.01% giàu có đã bỏ chạy từ lâu nên họ không mất tiền.


Bây giờ đến vụ chia tài sản. Khi tình hình kinh tế tử tua thì tài sản xuống giá là dã te tua rồi. Nay đến phần mấy bà đòi chia của, kêu anh hết thời thì em xin vẩy tay chào nhau một lần cuối. Thống kê cho biết giới tuổi 50 tuổi lên ly dị gia tăng rất nhiều từ năm 1990. Mà ai nắm giữ tài sản nhiều nhất, tuổi 50 trở lên. (Còn tiếp)


Sau 1975 Má tôi phải "hiến" của cải cho nhà nước để được chứng nhận là "tư sản dân tộc" hầu tránh cho gia đình bị cưởng bức đi kinh tế mới. Mà dầu cho không hiến thì cũng bị tịch thu. Nhờ kính đáo "hiến" thêm cho ông chủ tịch phường nên gia đình còn được ở lại ngôi nhà của mình trong thành phố. Má tôi là một người coi trọng đại đức nên đồng tiền của bà làm ra là đồng tiền sạch, nhưng khi mất hết bà chỉ nói một câu : khi nào tiền muốn vào nhà mình thì nó đập cửa nó vào. Còn nếu nó muốn đi thì nó đội nón nó đi. Mình không cản được. Có lẻ nhờ cái tư duy cổ lổ xĩ này mà bà không đau khổ lắm.
Tóm lại được giàu hay bị nghèo không hoàn toàn do ta quyết định.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tỷ phú Mỹ, chủ các đội bóng Anh quốc

 Lý do người Mỹ làm chủ các đội banh túc cầu Anh quốc 


Cuối tuần rồi, có trận đấu giữa hai đội banh Anh quốc; Arsenal vs Manchester United. Mình tò mò vì thấy khắp nơi trên thế giới xem trận đấu này, từ Việt Nam sang Thái Lan, Cao miên, Phi Châu,…đều xem. Xem xong thì mấy ngày sau các cờ líp về trận đấu hay người xem vui buồn khi đội của mình đá vào, bị thân hữu chọc quê. Trong giải Premier League này có đến 20 đội banh đấu cả năm nhưng có đến 14 đội banh đều có chủ là công ty Mỹ. Ngạc nhiên vì không lẻ người mỹ đâm ra thích trời mưa và túc cầu vì ở Hoa Kỳ túc cầu chưa phải là môn được truyền hình chiếu cho khán giả mỹ xem thường trực. Có một đội banh của thành phố Leicester, được một tỷ phú Thái Lan mua và buồn đời được một huấn luyện viên người ý đoạt chức vô địch. Sau này ông tỷ phú đi máy bay sao bị rớt, chết luôn. Cậu con trai kế nghiệp nhưng có lẻ chưa quen nên đội banh tụt hạng.

Năm nay các đội tuyển của Anh quốc có đến 6 đội lọt vào vòng trong của giải túc cầu liên hiệp Âu châu Champion League được xem là giải túc cầu hàng năm danh tiếng được thế giới xem mỗi tối thứ 3,4. Pháp quốc chỉ có đâu 3 đội và năm sau có thể chỉ còn hai đội được đại diện vì họ tính theo thành tích của những năm qua. 


Hỏi ra thì lý do là rẻ tiền dù giải này được khắp thế giới xem hàng tuần. Cách tranh giải hợp với cách làm ăn business của người Mỹ. Premier League của Anh quốc là một cái máy làm tiền toàn vũ. Là môn thể thao được xem đông nhất trên thế giới, được truyền hình trên 200 quốc gia mỗi tuần, kiếm tiền truyền hình hàng tỷ mỹ kim. Giải Premier league được thành lập đâu vào thập niên 1990 vì khi mình ở Luôn Đôn, vẫn chưa có giải này. Lúc đầu họ cho chiếu truyền hình khắp thế giới miễn phí đến khi người dân trên thế giới nghiện rồi thì họ mới bắt trả tiền. Kiểu mấy tên bán sì ke đứng trước trường học, cho học sinh hút miễn phí cho vui đến khi chúng nghiện thì đè đầu bắt trả tiền học gạch. Và tiếp thị bán đồ của các công ty quảng cáo. Khi xưa thấy cho xem nên mình coi mỗi tuần để nhớ thời ở âu châu, ai ngờ nghiện xem Manchester United. Nay chỉ xem trên YOutube tóm tắt cho chắc ăn vì không có thời gian xem 2 tiếng đồng hồ. Nhất là phải trả mấy chục đô mỗi tháng.


Trên nguyên tắc thì các đội banh của Anh quốc thường không được quản lý, làm tiền như chủ nghãi tư bản. Đa số là do một người làm chủ vì yêu đá banh, nên tài chánh lúc nào cũng thiếu hụt. Trong khi đối với các chủ nhân  người Mỹ thì xem đây là cách quản trị quá yếu kém nên họ nhảy vào mua rẻ. Giá một đội banh bầu dục ở Hoa Kỳ giá thị trường là 4-5 tỷ mỹ kim, trong khi một đội banh bóng rổ thì giá trị độ 2-3 tỷ đô la còn ở Anh quốc, một đội banh danh tiếng độ 300 triệu. Xem như tiền bạc cắc cho mấy hedge funds. Mấy người Mỹ giàu có tư duy đột phá là tại sao phải mua một đội banh không danh tiếng của Mỹ lại đắt tiền trong khi mua một đội banh danh tiếng toàn cầu của Anh Quốc lại rẻ như bèo hay fish and Chips. 


Từ khi các chủ Nhân Mỹ nhảy vào thì giá tiền mua cầu thủ lên giá khủng. Được cái là họ khôn nên ký hợp đồng thành 7,8 năm. Ai mua một cầu thủ thí dụ 80 triệu nhừ trải ra 8 năm thì xem như chỉ trả 10 triệu mỗi năm. Vài năm sau là bán trước khi hết hạn giao kèo. Người Mỹ hiểu rõ logic kinh doanh nhượng quyền. Mặc dù người hâm mộ Anh không thích nghe điều này, nhưng người Mỹ coi các câu lạc bộ như: các thương hiệu, các cỗ máy tạo ra nội dung, các cộng đồng toàn cầu.


Họ áp dụng: Phân tích dữ liệu, Tối ưu hóa doanh thu, Quan hệ đối tác thương mại, Khai thác lợi nhuận từ sân vận động (sự kiện, hòa nhạc, du lịch). Mình có xem một phim quên tên nói về một công ty quảng cáo giúp công ty đá banh mua cầu thủ.


Ví dụ: Fenway Sports Group (Liverpool): chiến lược "moneyball" + xây dựng thương hiệu toàn cầu, Glazers (Man United): mở rộng thương mại mạnh mẽ, Boehly/Clearlake (Chelsea): tư duy đầu tư mạo hiểm. Tư duy này xuất phát trực tiếp từ các chủ sở hữu của MLB, NBA và NFL.


Sự kết hợp văn hóa: Niềm đam mê của người Anh, nhớ hồi ở Luân Đôn, chủ nhật là đá banh, sáng thứ 2 vào sở là mất nữa ngày để nghe thiên hạ nói về đội nào của họ ưa chuộng. Túc cầu Anh quốc có: Lòng trung thành sâu sắc của người hâm mộ địa phương. Cái này thì for ràng, từ mấy đời chớ không phải nơi họ. Tương tự bên Ý Đại Lợi cũng vậy, có nhiều người ưa chuộng đội banh Inter Milan, hay Juventus từ thời ông cố. Họ rất trung thành. Mình thấy mấy năm nay Manchester United đá Chán Mớ Đời nên xoay qua xem Manchester City hay Arsenal.


Vốn đầu tư của Mỹ bổ sung thêm: Tiền bạc, Tiếp thị, Phạm vi toàn cầu. Đây là một trường hợp điển hình của việc khai thác văn hóa + mở rộng quy mô tài chính: Lấy một nền văn hóa có gốc rễ sâu sắc → kết nối nó với chủ nghĩa tư bản toàn cầu. Nếu xem trên mạng sẽ thấy khắp nơi trên thế giới, đen, rệp, vàng đỏ đều chung một nhà.


Tại sao lại là Anh (chứ không phải Ý hay Pháp)? Vì hai nước này đoạt nhiều giải vô địch túc cầu thế giới gần đây. Vì Anh quốc có: Sự bảo vệ pháp lý mạnh mẽ cho các chủ sở hữu, quản trị doanh nghiệp minh bạch, ngôn ngữ tiếng Anh (rất quan trọng đối với truyền thông và xây dựng thương hiệu), không có các hạn chế về quyền sở hữu như quy tắc 50+1 của Đức


Anh quốc là một nền kinh tế tư bản thân thiện với nhà đầu tư, kết hợp với thẩm mỹ bóng đá. Vậy tại sao lại là “14 câu lạc bộ”? Thành công thu hút sự bắt chước, các ông chủ người Mỹ đầu tiên đã thu được lợi nhuận khổng lồ như dòng họ Glazer, mượn tiền mua đội Manchester United rồi thua tiền nên những người khác đổ xô vào (các quỹ đầu tư mạo hiểm, các nhà đầu tư mạo hiểm, các tỷ phú). Một quốc gia như Tây Ban Nha chỉ có hai đội thay phiên là vô địch, Real Madrid và Barcelona. Pháp quốc chỉ có PSG, chớ Lyon hay Marseille thì năm khi 10 hoạ.


Hiện nay, người Mỹ kiểm soát hoặc kiểm soát một phần các câu lạc bộ như:

• Manchester United

• Liverpool

• Chelsea

• Arsenal

• Aston Villa

• Fulham

• Crystal Palace

• Bournemouth

… các đội mướn càu thủ giỏi trên thế giới cũng như huấn luyện viên nên sự cách biệt hiện thừoi về số điểm giữa 10 đội đứng đầu rất ngang ngửa. Có thể đội vô địch năm nay chỉ hơn đội về nhì 1, 2 điểm sau 38 trận đấu.


Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà là một làn sóng vốn đầu tư. Đây không chỉ là về bóng đá. Mà là về: Toàn cầu hóa văn hóa, Tài chính hóa bản sắc, Sự chuyển đổi người hâm mộ thành người tiêu dùng. Từ đó ta thấy các cầu thủ á châu được mướn như Nhật Bản, nam hàn, phi châu thì đông như quân nguyên. Đi chơi á châu mình thấy người dân địa phương bận áo của đội tuyển Arsenal, Chelsea,…mỗi cái cả 100 đô.


Lâu lâu mình thấy các ủng hộ viên tổ chức biểu tình phản đối mỗi khi chủ nhân lên giá vé. Nhưng rồi đâu cũng hoàn lại đó vì họ vẫn mê đá banh, không dám bước ra hay tàu chay trận đấu. Sự kháng cự đối với quá trình tài chính hóa bóng đá Anh, dù dai dẳng và mang sức nặng biểu tượng, vẫn vận hành trong những điều kiện mang tính cấu trúc đầy ràng buộc. Những hành động này bày tỏ sự bất mãn nhưng hiếm khi sở hữu quyền lực vật chất đủ mạnh để tái cấu trúc các quan hệ sở hữu. Vì làm sao có đủ tiền để mua lại đội banh yêu mến của họ. Nên nhớ dân tình ham mê bóng đá đa số là thợ thuyền, giới quý tộc thì không kể vì quá ít.


Vấn đề xem đá banh khắp thế giới sẽ giúp cho các thương hiệu Hoa Kỳ quảng cáo khắp nơi. Và làm giàu vì mình thấy quảng cáo các thương hiệu tàu, Việt Nam, Thái Lan đầy. Có thể khi phát hình tại các nước trên thế giới họ có cách quảng cáo khác để làm thêm tiền. Cứ cho dân tình yêu thích đá banh thì sẽ không có nổi loạn vì sau trận đá là các ủng hộ viên đi bão. Nước nào bây giờ lãnh đạo cũng làm như vậy, vừa được tiền vừa được bình yên. Dân chỉ lo kiếm tiền để mua vé đi xem đá banh. Cả $100 một vé.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


Pig Butchering, chiêu mổ heo Già của mấy cô

 Pig Butchering mổ heo


Mình có kể vụ anh bạn U90, có cô bé thua 50 tuổi kêu là chồng, rồi kêu anh ta đầu tư vào Bitcoin. Đến khi buồn đời, đúng hơn là vui mừng, anh ta kể cho mình nghe về cái số đào hoa thì mình kêu anh nói vợ anh cho rút ra vốn để lại tiền lời thôi thì cô ta biến mất. Hôm nay thấy đài truyền hình, người ta tường trình một ông mỹ bị “Pig Butchring”, tiếng lóng nói về đàn ông lớn tuổi bị mấy em nhắn tin lộn, để vớt tiền của họ. Em xin tóm tắc sau đây để mấy bác về già đừng có nghĩ mấy em yêu thương các bác mà tránh xa.

Carl Jung cho biết, phụ nữ trên 20 tuổi họ chỉ nghĩ đến tiền khi lập gia đình chớ không điên khùng như vị thành niên mơ màn tình yêu vô đối. Trên 50 tuổi thì đừng bao giờ nghĩ đến tình hữu nghị răng giả liền răng giả, môi em liền môi anh.


Hàng ngày em nhận được tin nhắn đủ trò, phải mất thời gian chặn nhưng như con quỷ Hydra của thần thoại Hy Lạp, chặt đầu này thì cái đầu khác lòi ra. Thời gian chặn xoá cũng là cách thiền cho mình, không nóng giận rồi chặn, xoá đi những con ruồi bay vo ve bên tai. Mỗi ngày, chạy vào spam không biết bao nhiêu mà kể. Ai buồn đời thì xem đường dẫn sau đây.

https://www.staysafeonline.org/articles/what-is-pig-butchering-and-how-to-spot-the-scam


Câu chuyện kể phỏng vấn ông Brian. Ông ta cho biết muốn nói lên trường hợp của mình để những ai khác biết để khỏi rơi vào trường hợp của ông ta. Ông ta kể là lấy vợ trên 25 năm, hai vợ chồng để dành tiền để xây tổ uyên ương, đẹp như nhà Mỹ, có hồ bơi, Jacuzzi,… xây xong chưa kịp hưởng thì bà vợ lăn đùng ra chết vì ung thư. Mỗi ngày ông ta hát karaoke Người Yêu Cô Đơn.


Một hôm ông ta nhận một tin nhắn, của Tina, đại khái như: “tôi mới đi công tác về, tôi có thể đem con chó lại không”. Ông Brian như bao nhiêu người đàn ông, thẳng thắn nhắn tin lại: “lộn số”. Thế là Tina nhắn lại: “ồ xin lỗi ông, ông không phải là công ty Cao Miên ở đặc khu nuôi chó?”. Ông ta chới với nên trả lời lại: “dạ không”. Tina lại nhắn tin kêu: “ông có thích chó không”, ông ta kêu rất thích chó nhưng không nuôi chó. Thế là Tina kêu “ông rất nghiêm túc, đàng hoàng”. Không thằng đàn ông nào trên thế gian mà được Tina khen là đàng hoàng, nghiêm túc mà không vui mừng, nụ cười toả nắng trên môi. Ngay Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen mà nghe ai khen cũng cười banh càng luôn phun sặc bơ luôn. Được cái là em không thích chó mèo gì cả.

Tina xin giới thiệu là giám đốc công ty nào đó, để tạo niềm tin cho ông Brian. Tương tự cô vợ trẻ hơn 50 tuổi của anh bạn kêu là giám đốc chi đó tại Seattle. Rồi từ từ Tina nói về thân thế như sinh tại Hương Cảng, bị cha mẹ bỏ rơi từ bé nên rất vất vả trong cuộc đời nhưng nhờ ơn chúa nên cũng vượt qua số phận, trở thành giám đốc bú xua la mua. Nghe Tina kể chuyện đời tư khiến ông ta rất cảm thông, thương cho số phận gái 12 bến nước của Tina. Ông ta muốn làm gì đó để giúp Tina và con tim ông đã vui trở lại,…. Quên mụ vợ chết năm ngoái.


Tương tự anh bạn kể là cô gái thua anh ta 50 tuổi kêu là thằng chồng bắt bán căn căn hộ ở Hà Nội, để hắn sang Macau làm ăn. Bạn bè đi Macau về cho biết tên chồng mất dạy chỉ đánh bài, gái gú. Khi về Hà Nội thì cô ta hỏi thì bị tên chồng bợp tai, thượng cẳng tay hạ cẳng chân. Thế là ôm hai con về nhà mẹ, rồi có ông chú ở Hoa Kỳ, là tiến sĩ tốt nghiệp ở Yale sau 10 năm học tập. Ông chú bảo lãnh sang Hoa Kỳ và nay làm việc cho chú ở Seattle. Ly hôn với thằng chồng mất dạy, ôm con sang mỹ. 


Nghe tới đây thì mình thấy có gì không đúng lắm, lý do là chú khó bảo lãnh cho chaú. Thêm chú học tiến sĩ 10 năm ở Yale mà kêu chú giỏi. 10 năm để làm tiến sĩ. Kinh. Mình mất 10 năm vẫn chưa ra tiến sĩ trồng bơ. Chán Mớ Đời 


Tina hỏi chuyện ông Brian rồi từ từ ngày nào ông ta cũng mong đến giờ trao đổi tin nhắn với Tina. Một hôm, Tina kêu ông Brian gửi cho tấm ảnh. Ông ta gửi cho Tina. Và Tina gửi lại tấm ảnh đẹp như gái tàu khiến ông ta mê mệt vì được AI trùng tu, hay hình của ai đó. Ông Brian hỏi ngày nào mình gặp ở nhau ngoài đời. Tina kêu một ngày gần đây, em sẽ bận bộ đồ này để gặp anh. Toàn là đồ hàng xịn, thời trang. Hôm trước, mình đọc trên mạng, có cô nào gửi tấm ảnh, trên nhóm nào người Việt, quên tên. Cô ta kêu cần tìm bạn tri kỷ thì có mấy ông trả lời lại tên gì khác, chào em. Chắc cô ta cũng lừa nhiều tên dưới tên giả khác.


Ông Brian, kêu muốn gặp Tina, ông ta phải đi tập ở câu lạc bộ thể thao, xuống được 20 cân anh. Cứ hỏi Tina, chừng nào gặp nhau thì Tina kêu nên chuyển các tin nhắn qua WhatsApp để riêng tư hơn, ít ai dò hỏi. Mình đoán là khi chuyển qua Whapsapp là thời cơ chín muồi. Anh bạn mình nói cô vợ là có thể giúp Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen đầu tư Bitcoin không thì cô nàng kêu liên lạc qua WhatsApp là mình thất kinh. Lý do là Google cho số điện thoại miễn phí. Mình có nhà ở San Bernardino nên lấy số điện thoại miễn phí của Google ở vùng này để người mướn gọi.


Thế là từ đó Tina và ông Brian liên lạc qua WhatsApp. Tina nói có bà dì làm cho Morgan Stanley biết cổ phiếu nào hay tốt để đầu tư. Cô ta cho ông ta xem tài khoản của cô ta lên như diều bay thẳng cánh, thế là ông Brian sa lưới mà người mỹ gọi “Pig Butchering”, mổ lợn. Lúc đầu ông ta bỏ ít tiền vào thì thấy lên như diều khiến lòng tham dâng tràn nổi sóng. Bỏ thêm tiền gần hết vốn tiền hưu trí lên trên 1 triệu thì thấy tiền trên tài khoản ma lên trên 2 triệu. Mỗi ngày ông ta cứ vào mạng xem tiền lên như tây cà chua.


Tina kêu kiếm tiền bỏ thêm. Đến một hôm ông ta buồn đời nói rút tiền ra một ít để mua xe chi đó thì Tina kêu không được. Phải nuôi trứng đẻ trứng vàng rồi một ngày đẹp trời, anh vẫn biết yêu em là mất tiền nhưng vì sao anh vẫn bỏ tiền vô rồi đó. Không thấy Tina liên lạc. Đi báo FBI, cảnh sát thì cũng bù trớt vì website giả ở xứ nào đó. Như trường hợp anh bạn của mình. Họ làm các website giả nên anh ta cứ thấy tiền mình lên như tây ăn trầu. Rồi một ngày đẹp trời kêu không vào được nữa. Như có lần mình thấy trên mạng có ông ở Cali bị cô nào bên Georgia xứ cạnh ông Puchin mà mình so viếng thăm cách đây 3 năm, lừa lấy hết tiền.


Họ tóm tắc lại là Tina khởi đầu kêu than về cuộc đời mình để ông Brian nổi máu anh hùng muốn giúp đỡ. Rồi Tina kêu có bà dì làm cho Ngân HÀng cổ phiếu rồi đưa cho xem tài khoản giả của Tina khiến ông Brian tham. Rồi họ làm website giả khiến ông bỏ thêm tiền rồi một ngày đó hai đứa mình xa nhau. Và nhớ nhau hoài. Như anh bạn mình, cô vợ thua 50 tuổi kêu là ông chú tốt nghiệp đại học Yale cấp tiến sĩ rất rành về Bitcoin nên dính vào. Khi cô ta gửi hình vú ngực của cô ta cho anh bạn xem là quên bố đường về canh thâu.


Vấn đề là hoạ vô đơn chí, ông ta rút tiền từ 401(k) nên phải trả thuế nữa. Bay hết tiền mà nay còn thiếu sở thuế gần nữa triệu, chắc phải bán căn nhà để trả thuế. Chán Mớ Đời


Kể lại cho mấy bác trai nghe nhé, đừng có tin phụ nữ, ngoại trừ vợ mình. Bác nào độc thân thì đừng có dại chrypto, bitcoin bú xua la mua. có tiền mua vàng hay bạc trữ. Xong om


Không phải chỉ có mấy ông đâu. Mấy bà già như tôi cũng nhận tin nhắn "em ơi em à" từ mấy thằng phải zó. Nhiều nhất là qua app Zalo.

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tại sao tỷ phú như Michael Dell không đóng thuế

 Tại sao người Mỹ giàu có không đóng thuế

Hôm qua , vợ chồng ông Michael Dell, vua laptop đã thực hiện một vụ chuyển giao tài sản thông minh nhất trong lịch sử hiện đại. Nhưng chẳng ai hiểu ông ta thực sự đã làm gì. Hôm qua, Michael Dell đã công bố 6,25 tỷ đô la để tài trợ cho "Tài khoản Trump" dành cho 25 triệu trẻ em Mỹ. Truyền thông đang ca ngợi đây là hoạt động từ thiện. Nhưng đó không phải là từ thiện...Mà là các tỷ phú đang biến cơ sở hạ tầng chính phủ thành khí giới giúp họ không đóng thuế cũng như con cháu họ. 


Ông Trump đã ký luật tạo tài khoản đầu tư cho trẻ em dưới 18 tuổi. Trẻ em sinh năm 2025-2028 sẽ nhận được 1.000 đô la từ Bộ Tài chính. Cha mẹ sẽ được hưởng thêm bằng đóng 5,000 đô la/năm và được hoãn thuế. Tiền sẽ được đưa vào S&P 500. khuyến khích sinh con đẻ cái.


Chương trình tiêu chuẩn? Sai. Kẽ hở cho các người giàu:

Các tổ chức đủ điều kiện có thể đóng góp thêm mà KHÔNG được tính vào hạn mức 5.000 đô la như người Mỹ trung lưu ." Tiền chảy vào không giới hạn. Dell chi 6,25 tỷ đô la cho khoản tiền gửi 250 đô la cho 25 triệu trẻ em ở các vùng có thu nhập dưới 150.000 đô la.


cái tuyệt cú mèo: Dell không xây dựng quỹ, theo dõi người nhận, quản lý đầu tư hay xử lý thuế như ông Warren Buffett làm cho Gates Foundation. Như vợ chồng ông Clinton hay Obama. Bộ Tài chính làm TẤT CẢ. Chỉ cần ký một tấm ngân phiếu. Chính phủ làm phần việc còn lại.


Ông Brad Gertner chơi sang tuyên bố: "Đây là một nền tảng độc đáo do chính phủ tạo ra, có thể mở ra những khoản đóng góp lớn." Các tỷ phú lần đầu sử dụng CƠ SỞ HẠ TẦNG LIÊN BANG để phân phối của cải. Không có chi phí quản lý.


Lãi kép:

250 đô la lúc 10 tuổi → 8.000 đô la lúc 50 tuổi

Thêm 100 đô la/năm từ cha mẹ → 72.000 đô la

250 đô la của Dell trở thành khoản tiền tiết kiệm 72.000 đô la. Ống ấy được hưởng toàn bộ lợi ích.


Giá trị tài sản ròng của Dell: 148 tỷ đô la.

Tổng số tiền từ thiện trước đây: 2,9 tỷ đô la.

Lần này: 6,25 tỷ đô la.

Ông đã TĂNG GẤP ĐÔI tổng số tiền từ thiện cả đời mình chỉ trong một giao dịch. Tại sao? Trước đây, việc trao tặng tiền cho 25 triệu trẻ em tốn 1-2 tỷ đô la chi phí quản lý. Giờ đây, chính phủ làm miễn phí. Các tỷ phú khác cũng đang theo dõi: Uber, Zillow, Nvidia, Salesforce đã cam kết hỗ trợ con cái của nhân viên.


Ông ta cho 6.5 tỷ không biết trừ thuế bao nhiêu. Nhưng ông ta mượn tiền để cho trả tiền lãi thấp, được khấu trừ thuế trong khi đó cổ phiếu và đầu tư của ông ta vẫn lên như diều. 

Đây là chiến lược hiện tại. Nhưng mọi người bỏ lỡ điều gì? Các tài khoản được hoãn thuế, không phải miễn thuế. Khoản rút tiền sẽ bị đánh thuế khi trẻ em đủ 18 tuổi. Chính phủ cho vay tiền, được hoàn trả sau nhiều thập kỷ thông qua thuế. Cổ phiếu của Dell đã tăng 4% kể từ khi công bố. 148 tỷ đô la → 154 tỷ đô la giá trị tài sản ròng. Ông đã kiếm được 6 tỷ đô la giá trị thị trường từ khoản quyên góp 6,25 tỷ đô la. Giá trị ròng trung lập. Cộng với chiến dịch PR "cam kết lớn nhất cho trẻ em Hoa Kỳ". Nhưng Dell không phải là người phát minh ra điều này. Ông Brad Gerstner đã dành 4 năm vận động hành lang. Dell đã đợi cho đến khi cơ sở hạ tầng được xây dựng xong, bỏ ra 6,25 tỷ đô la và giành lấy câu chuyện. Tại sao lại xây dựng đường rày khi chính phủ làm điều đó?

Điều gì xảy ra tiếp theo: Trong vòng 5 năm, hơn 100 tỷ đô la sẽ chảy vào các tài khoản này từ các tỷ phú khác. Đây trở thành phương tiện chính cho hoạt động từ thiện của các tỷ phú. Không phải vì nó hiệu quả nhất mà vì nó DỄ DÀNG NHẤT. 


Có dạo mình muốn làm một Foundation thì luạt sư kêu mình tép riêu chỉ có CLinton mới làm được. ông ta đề nghị làm một Corpration theo cách thức của IRS, do chính người làm cho sở thuế làm.nhưng ông ta chặt quá đẹp nên mình không làm. có một ông luật sư chuyên gia về thừa kế ở Newport Beach rất giỏi. mình đi nghe ông ta dạy mấy lần nhưng ông ta không nhận thêm khách hàng, thích để thì giờ đi chơi vối bà vợ trẻ. Bù lại ông ta có gửi cho mình cuốn sách của ông ta về thừa kế và thương mại. Đọc tóe phở luôn nhưng phải công nhận ông ta hay.


Viết một tấm séc. Chính phủ lo phần còn lại. Bài học không phải là về từ thiện. Mà là về CƠ SỞ HẠ TẦNG. Dell đã chiếm đoạt một hệ thống hiện có và mở rộng quy mô ngay lập tức. Đó là cách tỷ phú chuyển 6,25 tỷ đô la trong 24 giờ. Đừng xây dựng đường rày. Hãy tìm đường rày hiện có và vận hành con tàu của chúng ta.

Thực tế: 250 đô la không giải quyết được nghèo đói. Nhưng nó giúp 25 triệu gia đình cảm thấy thoải mái với việc đầu tư và lãi kép. 75% mã bưu chính đủ điều kiện. Bao gồm cả những gia đình trung lưu không cần đến nó. Điều này có nghĩa là: Đổi mới từ thiện thông minh nhất trong nhiều thập kỷ. Hoặc là chiêu trò PR tinh vi nhất từ ​​trước đến nay.

Thời gian sẽ trả lời. Nhưng có một điều chắc chắn... Michael Dell vừa thay đổi cách các tỷ phú cho đi tiền. Và tất cả diễn ra là nhờ chính phủ xây dựng cơ sở hạ tầng trước. 


Bác nào có tiền để lại cho con cháu thì sử dụng chiêu này.


Lâu lâu thấy thiên hạ đăng bài kể người giàu này cho tiền từ thiện, khen họ đủ trò khiến mình buồn cười vì đó là trò quan hệ quần chúng. Trên thực tế những người này chả đóng thuế một cắt. Như trường hợp Rockefeller gian ác mà đến ngày nay con cháu của ông ta vẫn tiếp tục hưởng thụ và không đóng thuế. Như ông tỷ phú Warren Buffett kêu thư ký của ông ta đóng thuế nhiều hơn ông ta. Như vợ chồng Clinton có 2 tỷ mà không đóng thuế một cắc hay ông bà Obama ngày nay.

Nợ Hoa Kỳ ngày nay xem như mỗi người Mỹ nợ trung bình là $111,450 còn mỗi công dân đóng thuế là $329,022 vì 40% người Mỹ không đóng thuế, thuộc dạng hộ nghèo. Đảng nào khôn thì cứ để người nghèo càng nhiều càng bỏ phiếu cho họ. Đây là tháng 11 năm 2025, còn phía dưới là mình nói tổng số năm 2024 ít hơn. 

Mấy tuần qua chính phủ Hoa Kỳ phải đóng cửa vì quốc hội Hoa Kỳ không nhất trí về ngân sách. Đảng Dân Chủ muốn mượn thêm nợ để giúp các chương trình của họ nhằm bảo vệ cử tri của họ nhưng đa số quốc hội Hoa Kỳ lại nằm trong tay đảng Cộng Hoà. Năm nào cũng có vấn đề này vì nợ như chúa chổm mà lợi tức đánh thuế không mang lại đủ. Mình nghĩ xứ nào cũng lâm vào tình trạng hôm nay, nợ như chúa chổm. Có dịp mình sẽ kể rõ hơn. Năm 2024, chính phủ Hoa Kỳ đánh thuế được 5,000 tỷ mỹ kim nhưng lại chi tiêu $6,800 tỷ Mỹ kim.  Xem như chính phủ phải mượn thêm tiền $1,800 tỷ, xem như cộng vào tổng số nợ của Hoa Kỳ. Có dịp mình sẽ kể về nợ của Hoa Kỳ. 


Nợ quốc gia Hoa Kỳ hiện nay lên trên 38,000 tỷ trong khi đó những người giàu có nhất Hoa Kỳ như Elon Musk, Bezos, Zuckenberg,…. Có tài sản lên trên 46,000 tỷ mỹ kim. Nếu cướp lấy tài sản của họ như cộng sản đủ trả nợ cho tất cả người Mỹ.


Trước cuộc cách mạng tại Pháp quốc năm 1789, giới quý tộc pháp không phải đóng thuế, chỉ có dân ngu khu đen mới nhận được trách nhiệm trọng đại đóng thuế là yêu vua và ngày nay tại Hoa Kỳ, giới giàu có nhất đại loại tỷ phú cũng thuộc diện giai cấp quý tộc thế kỷ 21 không phải đóng thuế. Trên nguyên tắc từ xưa, thuế thường đánh vào những người giàu có nhất Hoa Kỳ 1-2%. Vấn đề là luật thuế vụ đương đại giúp nhóm thiểu số này không đóng thuế mới Chán Mớ Đời.


Hệ thống thuế thừa kế Hoa Kỳ là đánh thuế 40% khi chuyển giao tài sản sau khi trừ số tiền được miễn. Vấn đề là chưa có tu chính án nào từ 1990 được ban hành nên tạo ra những lỗ hổng khiến chính phủ không nhận được thuế thừa kế như dự tính. Nên nhớ thế hệ bayboomer chuyển giao tài sản cho con cháu rất nhiều, có thể nói là lớn nhất lịch sử Hoa Kỳ. Trong khi đó các người Mỹ giàu có càng ngày càng giàu thêm. Lý do là các phần đầu tư của họ cũng như thừa kế tài sản thường được lách luật tránh bị đánh thuế. 


Điển hình ông Zuckenberg khởi đầu công ty trong cư xá sinh viên đến nay lên 100 tỷ mỹ kim nhưng chả bị đánh thuế. Cách đây mấy năm ông ta và bà vợ thành lập LLC đặc biệt để bỏ tài sản vào đó. Lý do là ông ta chưa bán các cổ phần của công ty nên không bị đánh thuế và ông ta không muốn bán vì muốn kiểm soát quyền hành của công ty. Hay các công ty thường đặt cơ sở chính tại các quốc gia không phải đóng thuế như Apple tại Ái Nhĩ LAn, nay Âu Châu bỏ vụ này nên Apple trở về Hoa Kỳ với thuế của ông Trump được hạ xuống. Trong khi một người mở tiệm sửa xe, bán Pizza này nọ là bị đánh thuế mệt thở. Giới tiểu thương là giai cấp yêu nước mỹ vì họ đóng thuế mệt thở và nay có nhiều thành phố thuộc đảng Dân Chủ ra lệnh trả tiền lương tối thiểu cho nhân viên là $25/ giờ nên nhiều tiệm đóng cửa. muốn giết một nền kinh tế, cứ cho các chính trị gia theo chủ nghãi xã hội là tiêu tùng ngay. cứ xem Âu Châu sau 30 năm.


Để giải thích, nếu ông Zuckenberg, ELon Musk muốn mua hay xây căn biệt thự 100 triệu đi. Trên nguyên tắc, họ phải bán cổ phiếu của mình để có tiền mua hay xây căn nhà cho vợ và con cái. Nhưng họ không làm như chúng ta, người Mỹ thông thường, họ kêu ngân hàng cho vay, dựa vào các cổ phiếu của họ ở META hay Tesla. Họ vay đaị khái 4% nhưng cổ phiếu công ty của họ lên 20%/ năm thì họ vẫn lời. Ngoài ra tiền lời mượn ngân hàng được trừ thuế trong khi nếu họ bán cổ phiếu thì bị đánh thuế. Họ đi du lịch hay tiêu xài đều mượn tiền nhà bank. Đó là lý do người giàu có ở Hoa Kỳ không đóng thuế. Tại sao từ khi ông Trump lên là thiên hạ nhảy vào đầu tư tại Hoa Kỳ. Câu hỏi là câu trả lời.


Mụ vợ muốn làm lại nền xi-măng trước cửa nhà nhưng mình kêu đợi dồn tiền đã. Mụ kêu sao không lấy tiền trong quỹ hưu trí của mụ ra để làm khiến mình nổi điên. Vì lấy ra thì phải đóng thuế xem như trả giá gấp 2. Mình đợi sang năm mượn tiền từ quỹ ra để khỏi đóng thuế. Mình do dự vì có thể sang năm là kinh tế toàn cầu banh ta lông, nhất là Hoa Kỳ vì bà đầm sắt của xứ Hoa Anh Đào mới lên, chơi khăm in tiền cho tiền lời lên 2.5%. Mấy chục năm nay tiền lời Nhật Bản xem như 0% nên thiên hạ đem tiền ra ngoại quốc đầu tư, mua trái phiếu Hoa Kỳ nên thiên hạ sẽ rút về. Nhật Bản mua trái phiếu của Hoa Kỳ nhiều nhất trên thế giới.


Người Mỹ thừa kế 10 triệu, 100 triệu thậm chí tỷ đô la không đóng thuế như dòng họ Rockerfeller nên đa số có khuynh hướng Dân Chủ. Lý do là họ sử dụng các pháp nhân như trust, Foundation như vợ chồng tổng thống Clinton, thành lập một foundation Clinton. Hôm nay, xem phỏng vấn vợ cũ của người sáng lập ra Google, bà ta giải thích cảm thấy ngu ngốc vì ký ngân phiếu cho các tổ chức NGO, để giúp giảm tệ đoan xã hội nhưng tội ác lại càng càng gia tăng. Bao nhiêu tiền thiên hạ cúng dường đều được nạp vào đây vì lý do từ thiện thay vì trả tiền công cho họ phải đóng thuế này nọ. Mỗi năm họ chỉ cần chi 5% số tiền lời cho các cơ quan từ thiện hay chương trình nào đó là xong. Nay foundation của họ có trên 2 tỷ đô la. Mỗi năm họ đầu tư lời được 10%, 2 tỷ x 2% = $40 triệu, chỉ đóng cho các cơ quan từ thiện 5% x $40 triệu, là 2 triệu, còn lại 38 triệu họ sống sao hết tiền. Mỗi lần tổng thống Clinton hay bà ngoại trưởng Clinton đi nói chuyện là được trả $500,000 hay 1 triệu, chỉ đóng góp vào Clinton foundation là xong. ông Obama khi xưa chống đối nhưng ngay cũng đi nói chuyện được tiền như vậy nên hết còn chống đối, tài sản của ông bà Obama nay lên mấy trăm triệu.


Đa số người Mỹ đóng thuế mệt thở, muốn làm thêm tăng ca thì càng đóng thuế nhiều hơn. Tiền tỉ cũng phải đóng thuế nên muốn lấy phiếu chính phủ Hoa Kỳ mới ký sắc lệnh là tiền lương tăng ca và tiền boa sẽ không bị đánh thuế. Khi quốc hội lên tiếng đánh thuế bọn giàu, có nghĩa là người Mỹ bình thường, trung lưu. 40% người Mỹ không đóng thuế, ăn trợ cấp. Chỉ còn 58% là đóng thuế còn 2% giàu có nhất thì được miễn.


Người giàu có đầu tư vào các công ty, họ mua cổ phiếu. Nếu chúng ta nhìn Dow Jones khi xưa, từ năm 1915 đến năm 1982 chỉ thấy lên xuống độ 2,000 -8,000 điểm. Như năm 1982 là 3,000 điểm, năm 1954 cũng 3,000 điểm, năm 1940 cũng 3,000. Lý do là công ty mỗi năm phải đóng thuế tiền lời, nên người mua cổ phiếu được trả tiền mà họ gọi là “dividends”. Số tiền này bị đánh thuế rất cao. Vào những năm 1970, những người mua cổ phiếu của các công ty , cuối năm nhận dividends phải đóng thuế cao. Trả tiền lời cho người mua cổ phiếu thì đâu còn tiền để khuếch trương rộng ra các thị trường khác.


Đến năm 1982, có một sự thay đổi lớn. Trước đó thì các công ty không có quyền mua lại cổ phiếu của mình trên thị trường chứng khoán. Lý do là khi công ty mua lại cổ phiếu của mình thì cổ phiếu sẽ tăng giá vì giảm thiểu số người sở hữu cổ phiếu của công ty. Năm 1982, SEC cho phép công ty mua lại cổ phiếu của mình thì ta thấy DJ năm 1982 có 3,000 điểm nhảy vọt lên 57,000 điểm năm 2025. Cuối năm họ lời thì lấy tiền lời (dividends) mua lại cổ phiếu của họ nên không bị đánh thuế. Nhờ đó lãi kép tăng dần.


Trong địa ốc, có luật gọi là 1031 Exchange là nếu mình bán một căn nhà cho thuê, lời thì sẽ bị đánh thuế. Thí dụ: bác nào mua căn nhà cho thuê giá $200,000 năm 1990, 10 năm sau căn nhà đó có giá trị là $500,000 tại Cali thì bác phải đóng thuế trên $300,000 tiền lời nhưng nếu bác mua căn nhà khác ở khu vực an ninh, đẹp hơn, cho thuê giá cao hơn thì chuyển tiền lời ấy qua mua căn nhà khác. Miễn thuế. 


Cuối năm thay vì chia tiền lời dividends cho các shareholders, công ty mua lại cổ phiếu của mình, không phải đóng thuế. Người ta nói đến đánh thuế khi chết như thời ông Obama làm tổng thống nhưng nay ông ta cũng chống vì tài sản ông ta lên quá nhiều đến mấy đời sau cũng ăn chưa hết.


Ngoài ra, người Mỹ có thể cho tiền các cơ quan từ thiện nhưng chả được khấu trừ gì nhiều trong khi người giàu có thì tha hồ. Họ thành lập các foundation như Rockerfeller, Gates, Clinton,… bao nhiều tiền bạc đều bỏ vào trong đó và cứ đời này đến đời sau tiếp tục sống và không bị đánh thuế. Chỉ cho 5% tiền lời hàng năm cho các cơ quan từ thiện. Lại được mang tiếng là một nhà từ thiện ưa ái. Đọc đến đây chắc có nhiều bác đã ngưng trước rồi nên em ngừng. Chán Mớ Đời  (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn