Tìm lại mối tình toả nắng Yersin Đà Lạt xưa
Có anh bạn kêu mày là “trung tâm nghe nhìn” như Việt Cộng gọi khiến mình thất kinh. Lý do là lâu lâu có người hỏi mình tên này ả nọ khi xưa ở Đà Lạt, khiến mình đã ngu lại còn ngu lâu, ngu bền vững, ngu có căn bản, ngu chuyên chính như người trồng bơ. Buồn đời về già thiên hạ nghĩ quẩn, hỏi mình chuyện cỏi trên, chuyện đời xưa. Thứ nhất mình không ở ngoài phố, trung tâm thị xã Đà Lạt, thứ hai họ hỏi toàn những tên rất xa lạ như thằng Tuần, con Thảo thì Đà Lạt hay ở trường trong lớp biết bao nhiêu tên như vậy. Nếu nói thêm cái họ và ở khu vực nào hay tên bố mẹ thì hoạ may, vâng hoạ may thì mình còn mò mò trí óc nông dân một đời để tìm ra như vạch lá tìm sâu.
Hôm nay mình chép còm của một cô khi xưa học Yersin, sau khi đọc bài mình kể gặp lại tên bạn học chung khi xưa ở Virginia, gần 45 năm mới gặp lại. Mình gửi cho tên bạn học một thời đi học rồi kêu có cô nào nhớ nụ cười của mày khi xưa. “Làm sao mà quên được ánh mắt với nụ cười..." Tên này hỏi tên và họ nên mình cho hắn địa chỉ của cô nàng khi xưa ở Đà Lạt thì tên bạn kêu “Vậy là tao nhớ ra rồi. Họ và tên là Nguyễn Thị …. Chất có học Lycee’ . Có 1 lần, em viết cho tao câu thơ:
Người đi qua nhà tôi ngày 02 bận. Mắt xa đưa nên chẳng thấy tôi buồn. Hồn lưu lạc chưa hề 1 chúa . Yêu 1 người ta dâng cả tình thương. Nếu mày có gặp nói cho tao hỏi thăm. Thanks!”.
Mình tải mấy câu thơ cho cô nàng thì cô nàng nói không phải thơ của cô ta nhưng chép ở đâu để gửi tặng tên bạn. Cô này biết mấy bà dì bà con của mình ở số 9 Duy Tân. Kinh
Mình đoán khi xưa học sinh đọc thơ con cóc của ai rồi chép lại truyền cho nhau như tên bạn học khi xưa, Dương Quang Trí, con ông Marcel ở đường Phan đình Phùng hay sưu tầm. Có lần hắn sưu tầm được bài thơ Bastos Luxe nên chậm rãi bóc gói thuốc Bastos ra , châm điếu thuốc với cái hột quẹt zippo rồi hít một hơi thuốc lá, nhìn xa xa về một phương trời vô định dù hắn không thuộc loại học sinh tiên tiến trong lớp, không biết giải toán hàm số hay hình học được rồi thốt ra:
Buồn những lúc cô đơn gối chiếc
Ánh lửa tù đốt cháy cả tương lai
Rồi hắn một tụ rồi rít thêm một làn hơi sâu như giúp hồn thơ sâu đậm hơn rồi phà khói thuốc ra từng vòng tròn như Lucky Luke chậm chậm rồi nói tiếp:
Song cửa sắt ngăn đôi đời du đảng
Tiếc làm gì khi mối tình ta tan vỡ
Đúng lúc đó thằng Đa xen vào, kêu du đảng gì, mày gặp lính 302 là trốn mất tiêu đòi làm đu đảng. Mình nói đúng nhưng để nó đọc tiếp. Thằng Trí như quê một cục nên ngưng đọc làm neo khiến cả đám xúm lại năn nỉ nó đọc tiếp. Tên trí này nhà có vườn trên Đa Thiện nên to con, hay vác máy cày của bố nó đi cày thuê cho mấy vườn hàng xóm, được tiền hay hú bạn bè đi ăn chè. Trong đám nhà tên này là khá nhất nên hay bao bạn bè đi ăn chè Mây Hồng ở đường Tăng Bạt Hổ của bác Tám, quen mẹ mình.
Cuối cùng nó cũng muốn làm thi sĩ nên buột miệng nói tiếp:
Ôi dĩ vãng tương lại và hiện tại
Sống làm gì với số kiếp lang thang
Cái này là hiện sinh của Jean Paul Sartre, làm sao nó mò ra được câu thơ đầy triết lý hiện sinh . Kinh
Rồi Trí hít một hơi dài khiến điếu thuốc bập bùng đỏ rực như mặt trời cách mạng nức nở trào ra thêm mấy câu:
Lời hẹn ước năm xưa em còn nhớ
U sầu buồn hởi cố nhân
Xe hoa đón rước người em gái, em đã sang ngang lõi hẹn thề.
Hắn đọc tới đây bổng không gian bổng trùng xuống, cả đám như rơi vào một loại dung dịch đong đưa buồn ná thở. Chả thằng nào có dối tượng nhưng nghe em đã sang ngang lỗi hẹn thề. Thì buồn vào hồn không tên, nói như kép Út Trà Ôn, ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào trên kinh Ngã 7 nhưng cô gái năm xưa đi lấy chồng trớt quớt.
Tên bạn học khi xưa, học ban C nên có vẻ văn chương thơ thi khá nhiều chớ ban B, như mình chỉ học toán vật lý không thì chả biết thi phú gì cả để cưa gái. Chỉ biết Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen.
Mình nói là cô nàng có gọi cho mày nhưng chả thấy bắt điện thoại. Hắn kêu sợ bị Spam nên không dám bắt điện thoại số lạ. Mình xem lại tin nhắn thì hoá ra cô ta để lạc số điện thoại nên xin lại mình. Phụ nữ về già lạ thật. Nếu quên thì lần lên lại tin nhắn ở phía trên thì ra. Nói cô nàng nhắn tin cho tao rồi tao gọi lại liền. “Mày nên đưa cho em Trang Văn học để em nghe tiếng hát của tao”. https://van-hocdalat.smugmug.com/MORE-GALLERIES/Đinh-Anh-Quốc-73-74
Tên bạn học này khi xưa được xem là trai chuyên chính Đà Lạt vì má hồng như gái Đà Lạt chính hiệu con nai vàng. Mấy người da trắng thì nhờ ở trên núi nên hồng huyết cầu nhiều nên khi trời nóng là má đỏ lên như đánh phấn. Có chị bạn học Couvent des Oiseaux kể là hay bị mấy bà sơ la, kêu sao dám đánh phấn đi học vì má hồng tự nhiên. Sau này xuống Long Xuyên vượt biển, phải lấy bùn xoa mặt đủ trò vì má hồng thì bố thằng tây nào cũng nhận ra không phải dân làm ruộng. Chán Mớ Đời
Mình cũng nhớ mấy cô hàng xóm hay mấy cô học chung khi xưa, trời ấm lên làm mấy cô má đỏ môi hồng chỉ có vấn đề là mình rất khù khờ không như mấy tên bạn học của mình. Anh bạn chép miệng bên kia đường dây, kêu ngày xưa biết gì, chỉ có có được to xác chớ khù khờ chả biết gì. Bọn con gái chúng già dặn, nữ thập nam thập lục. Hắn như tiếc nuối ngày xưa khờ khạo, được gái yêu mến mà chả biết làm gì để tăng tốc mối tình hữu nghị.
Dạo này bẫy mấy con sóc cho coyote ăn nên chúng có vẻ thân thiện, đi gần mình xem có sóc cho chúng ăn hay không. Chớ khi xưa, thấy mình từ xa là chúng bỏ chạy như dân miền nam khi xưa gặp Việt Cộng. Khiến Việt Cộng tức giận vì không thực hiện được chiến tranh nhân dân vùng lên đánh cho mỹ cút nguỵ nhào. Dân tình nghe Việt Cộng đến đâu là bỏ chạy đến đó, cứ bỏ chạy khiến chúng điên lên nên pháo kích trên đại lộ mà thiên hạ gọi là “đại lộ kinh hoàng.” Năm 75, khi chạy di tản về Bình Tuy, gia đình mình suýt chết vì pháo kích của Việt Cộng. Có chiếc xe Lambretta chở một đám chạy bóp kèn in ỏi nên ông cụ để cho họ chạy qua rồi 5 phút sau, thấy xe Lambretta banh ta lông, xác người lăn lóc bầy nhày. Nói như người xưa, ăn cổ đi trước chạy giặc đi sau.
Cuộc đời mình khi xưa lạ lắm, hình như có khiếu về đưa thư dùm thiên hạ. Có lần tên học chung là chủng sinh thừa sai, đi tu, chắc để trốn đi quân dịch vì lớn hơn mình đâu 4 tuổi chi đó nhưng còn vấn vương chuyện nợ tình đời nên lấy địa chỉ nhà mình rồi viết thư cho cô nào ở nHa Trang rồi cô ta gửi lại nên mình làm người đưa thư bất đắc dĩ cho những mối tình qua bạn bốn phương mà ngày xưa báo chí Việt Nam Cộng Hoà hay đăng.
Qua Văn Học thì có hai tên: Huỳnh Kim Sang (11B) và Trần Văn Hiệp (11A), hai tên này đá banh ở sân vận động đường Cộng Hoà với mình mỗi chiều, nhờ đưa thư cho Nguyễn Thị … và Nguyễn Thị ... Rồi hai ả này lại đưa thư nhờ mình trao lại miễn phí. Rồi một ngày đẹp trời bổng nhiên mây giăng kín bầu trời Đà Lạt, Việt Nam Cộng Hoà ra lệnh đôn quân nên mấy ông thần sinh năm 1955, phải xếp bút nghiêng theo việc đao cung. Cũng chấm dứt luôn nghề đưa thư trai gái trong lớp của mình. Chán Mớ Đời
Nhớ trong lớp có tên Tuấn, ở gần xóm, vào lớp hắn cứ hát kêu …... Tên này cũng đá banh với mình nên hay hỏi mình vụ đưa thư dùm cho Trần Văn Hiệp vì hắn kết Nguyễn Thị … Sau này về Đà Lạt, nghe bạn bè nói hắn lấy Nguyễn Thị …. Nghe nói hai vợ chồng đối choại rất nhiều vì dành nhau lên thiên đàng. Lên thiên đàng thì kêu không muốn gặp nhau, phải lên trời hai đứa hai nơi, dù phải lên trên trời. Vấn đề là một người lên thiên đàng thì kẻ kia phải xuống địa ngục. Nên cả xóm phải nghe hai vợ chồng dành nhau lên thiên đàng. Mình thì chấp nhận xuống địa ngục để đồng chí gái lên thiên đàng nên không cải cựa gì nữa.
Hôm nay, vừa đi vườn về thì anh bạn gọi điện thoại kêu đã nói chuyện với Lá Diêu Bông ngày xưa rồi. Tao đang ngủ bổng nhiên điện thoại reo, 11 giờ đêm. Hoá ra cô nàng gọi nói chuyện mấy tiếng đồng hồ. Khiến tao hết ngủ. Chán Mớ Đời (Còn tiếp)
Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen
Nguyễn Hoàng Sơn


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét