Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hoá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hoá. Hiển thị tất cả bài đăng

Xe đạp ơi

 Xe đạp ơi


Năm ngoái, về Paris thăm thân quyến, mình đi bộ lại những con đường khi xưa đã từng qua lại như để tìm lại những vết chân xưa của một thời sinh viên. Nhưng lần này mình cảm thấy có cái gì khác lạ. Sau nhiều lần quan sát thì khám phá ra Paris, ít có xe hay đúng hơn là kẹt xe như xưa. Không có tiếng còi xe in ỏi hay nghe Tây chửi thề. Thấy đường phố, được kẽ sơn thêm làn riêng cho những người đạp xe đạp, chiếm hết đường. Mấy ông tây bà đầm đạp xe đạp cứ nhìn lên trời, hãnh diện là thánh sống bảo vệ môi trường. Có hẹn cô bạn đầm khi xưa, đi ăn với mẹ cô ta, được sinh ra tại Nam Định khi ông bà ngoại cô ta sang Việt Nam làm việc cho chính quyền thuộc địa. Thấy cô ta đi xe đạp đến, và rất hãnh diện bảo vệ môi trường, không đi xe hơi, hay xe điện.


Sáng nay đọc báo bên tây thì được biết đường Rivoli sẽ được nới thêm vĩa hè cho người đi bộ, xe sẽ khó chạy qua đây.

Nhớ khi xưa ở Paris, khi thành phố tạo làn xe buýt riêng không thôi là dân tây chửi bới đủ trò, bóp còi in ỏi. Về Paris vừa rồi, cứ cảm tưởng như đang ở Utrecht, Hoà Lan hay Cambridge, Oxford, khi thấy sinh viên đạp xe đạp, bận áo choàng sinh viên khắp nơi.


Cho thấy chúng ta đang đi ngược thời gian về miền quá khứ. Khi xưa thì đi bộ, đi ngựa chán nên tìm cách chế biến xe hơi, rồi nay trời lại từ từ trở lại thời tiền sử. Không biết đó là cái hay, hay là nền văn minh tây phương đang dần tắt ngúm với tư duy bảo vệ môi trường. Mình không chủ trương phá hoại môi trường, nhưng không muốn thay đổi, đi ngược với trào lưu tiến bộ của khoa học.


Điểm nguy hiểm là các ông tây bà đầm nhân danh bảo vệ môi trường, không đi xe buýt, xe lửa mà đạp xe đạp. Đó là quyền tự do của họ, không ai phê phán gì cả. Đằng này họ trở nên quá khích, đi cạo xe hơi nào to lớn, hay xì bánh xe, kêu các người có xe hơi nhiều phân khối, làm ô nhiễm môi trường. Nhân danh bảo vệ môi trường, vô hình trung họ trở thành những kẻ khủng bố. Nhớ vụ xe Tesla, xe chạy bằng điện do các thánh bảo vệ môi trường tung hô vạn tuế trước khi ông Trump đắc cử vì xe điện bảo vệ môi trường. Những cũng chính những người này, đi cạo sơn xe, đập phá xe Tesla. Lý do ông Musk ủng hộ ông Trump. Chán Mớ Đời 


Nếu các người có xe hơi, bỏ hết đi bộ thì nói theo kinh tế gia thì quả địa cầu đang chết lần mòn vì tạo ra một cuộc khủng hoảng cho nền kinh tế quốc gia. Kinh tế mạnh là nhờ sản xuất và tiêu thụ. Họ đi xe đạp nên không mua xe hơi, thì sẽ không mượn tiền ngân hàng. Họ sẽ không trả tiền bảo hiểm, không phải trả tiền đổ xăng, không phải sửa chửa, trùng tu xe cộ. Chỉ trả tiền bảo trì, bánh xe, thắng dây này nọ.


Các trạm xăng đóng cửa, rồi từ từ công ty họ đang làm cũng đóng cửa vì không có khách hàng. Lý do là muốn tạo ra chiếc đạp, cần có chất liệu, thợ, nhà máy để chế tạo ra cái xích, cái nệm, cánh vỏ bánh xe,…


Các bãi đậu xe sẽ trống không, sẽ không cao tai nạn xe cộ, nhà thương sẽ đóng cửa vì không có cấp cứu. Người ta sẽ không cần các xa lộ, sẽ sa thải công nhân, hay xe lửa cũng đình chỉ luôn vì tốn nhiên liệu và gây hiểm hoạ cho môi trường. Nhà thương đóng cửa, bác sĩ bị sa thải, y tá cũng về vườn, đạp xe đạp. Đi xe đạp sẽ khiến người dân khoẻ mạnh nên chả ai cần đến bác sĩ, nhà thương.


Ngược lại, khi một cửa hàng tiệm ăn MacDonalds mở cửa thì tạo ra 30 công ăn việc làm: 10 bác sĩ, 10 nha sĩ, và 10 chuyên gia dinh dưỡng.


Hy vọng một ngày nào đó mình trở lại Paris sẽ không còn thấy xe đạp nữa, mà người Pháp đi bộ, như vậy người ta sẽ không cần tạo các phố đi bộ nữa vì chỗ nào cũng là phố đi bộ.


Hôm qua xem một cờ-líp trên mạng xã hội pháp, có một chủ nhân tiệm ăn ở miền nam nước pháp, quay và rên là tháng 7-8 là mùa du khách, kiếm tiền nhiều nhất của ông ta từ 20 năm qua. Năm nay chả thấy du khách đến nữa vì giá quá đắt so với Tây Ban Nha. Đa số các du khách chịu khó lái xe thêm 200 cây số, qua biên giới ăn uống rẻ gấp đôi bên pháp. 


Đọc còm của người Pháp thì đa số đổ lỗi cho tổng thống Macron, mình không sống ở xứ này thì chịu. Không có ý kiến. Người thì kêu giá đắt mà đa số là thức ăn đông lạnh. Xứ tây càng ngày càng thay đổi. Càng mỹ hoá cuộc sống. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 



Vợ tôi làm ca nhạc sĩ

 Vợ tôi làm vũ nữ


Nhớ mấy chục năm trước, đi ăn cưới cô em họ, thấy mấy bà lớn tuổi hơn mình, bận áo quần bú xua la mua, lên sân khấu múa may quay cuồng. Với tư duy nông dân, mình cho đó là già mất nết như mấy người ngồi cạnh bàn. Ai ngờ 20 năm sau, đến tuổi của họ, mình cũng mất nết nhiều khi còn phá kỹ lục của họ. Chán Mớ Đời 

Đồng chí gái song tấu với cô cháu nha sĩ, về hưu

Người Việt giải trí cuối tuần không như người Mỹ. Khi xưa thì đi nghe ca sĩ hát ở sòng bài hay mấy chương trình ca nhạc hội, hay các vũ trường nay thì có lẻ nghe ca sĩ cao tuổi hơi nhiều nên thiên hạ muốn tự làm ca sĩ, bắt thiên hạ nghe mình rên rĩ khi hát karaoke. Thường mình thấy ca sĩ đang rống trên sân khấu, mấy bà phi thân lên, nhảy múa chả thấy ca sĩ đâu hết trong khi mấy ông chồng hay kép quay video chụp hình bú xua la mua.


 Người Mỹ thì họ giải trí như đi xem opera, xi-nê, nghe nhạc thính phòng hay dàn nhạc âm hưởng này nọ hay kịch nói hoặc nhạc kịch broadway. Mấy cái này thì người Việt sang đây, nhiều khi không rành tiếng anh lắm nên không thích như chỉ thích ăn phở thay vì hamburger, khoai tây chiên.


Hát karaoke cứ bị máy cho điểm 0 nên họ Chán Mớ Đời, mướn Onemanband để đánh đàn cho họ hát, họ cho rằng mấy ông thần này đánh theo nhịp của họ, chớ hát đuổi karaoke thì không ô kê. Họ thi nhau lên tặng hoa bú xua la mua, làm dáng ta đây được nhiều người ái mộ, thật ra là tiền boa cho các nhạc sĩ trên sân khấu, đang cố gắng theo nhịp của ca sĩ trên đài danh vọng. Văn hoá Boa của người Việt rất thanh tao, tặng hoa ghép tiền cho mấy nhạc sĩ. Họ tổ chức ở nhà hàng loe ngoe vài thực khách, đến uống chai bia lên hát một bài “anh đã lầm đưa em sang đây” để nhớ lại tuổi dại khờ, chạy đôn chạy đáo bảo lãnh em gái hậu phương sang Hoa Kỳ rồi sau khi có giấy tờ, thì sugar you you go, sugar mê me go. Chán Mớ Đời 


Có nhiều người thích lối nhạc “thính phòng” nên họ tụ tập tại nhà ai trong garage, vài chục người trả tiền $25/người, ngồi ghế đẩu đợi phiên mình hát 1 bài mất 3 tiếng đồng hồ. Sau đó giải lao, ăn cháo gà rồi vô ngồi đợi thêm 3 tiếng để hát tiếp thêm 1 bản rồi ra về. Do đó họ hay đến sớm để về sớm, nhưng cũng mất trên 3 - 4 tiếng đồng hồ. Xem như từ 5 giờ chiều đến khuya. Có vợ chồng anh bạn quen ở Ý Đại Lợi khi xưa, rủ tham gia. Mình đến 2 lần để đồng chí gái hát rồi sợ luôn. Lý do là trong garage chật có 400 sqft, mà phải thở thán khí của mấy người trong suốt 3 tiếng đồng hồ, chưa kể họ đánh rấm này nọ, không ai nghe vì nhạc to đùng. Cứ ngồi độ 45 phút là đồng hồ báo động, mình phải đứng lên đi ra ngoài, hít thở không khí ngoài vườn cho máu huyết lưu thông lại bình thường. Đúng hơn là cứ 30 phút là mình đi ra ngoài 10 phút. Cho nên mình không hiểu sao họ có thể ngồi lâu như sợ mất đến phiên mình, suốt 3-4 tiếng đồng hồ. Ngồi lâu sẽ thiếu oxy, sẽ làm họ mệt, nhưng có lẻ nhờ đam mê âm nhạc nên họ chịu đựng được. Mình không biết hát nên không cần đợi đến phiên mình.


Thật ra người Mỹ chơi nhạc thính phòng tại tư gia, là có người đàn dương cầm rồi thiên hạ hát, không microphone còn người Việt mình thì nhét mấy chục mạng trong garage, nóng chết bỏ thêm dàn âm thanh cực đỉnh nên từ thính phòng biến thành biên phòng. Có nơi gắn cái máy lạnh nhưng không có có lỗ hút hơi ra để bơm không khí mới vào nên chịu thua. Cái bệnh cố hữu của người Việt là muốn người ta nghe đến dụng cụ mình chơi nên ai cũng rống nhau nên hơi bị lộn xộn. Đồng hồ mình cứ mỗi 5 phút là báo động âm thanh to trên 120 Decibel vì đổi ca sĩ. Kinh


Đi ăn tiệc mà có hát hò, chúng ta sẽ nhận ra ngay những người nào muốn giết mình không bằng gươm bằng dáo. Họ xúi mình lên sân khấu để hát để thiên hạ cười mình. Trong bài “3 bà mẹ chồng” của bạn AVT khi xưa, có câu 2 cô sĩ có khen nhau bao giờ,… nên tên nào hay ả nào mà khen chúng ta hát hay là dân đâm sau lưng chiến sĩ. Tương tự ghét ai thì xúi họ mở nhà hàng. Không nên rơi vào cái bẩy này. Mình biết là không biết hát, như đồng chí gái kêu “giọng ca anh rất tồi, muốn lấy tui thì đừng bao giờ hát”. Nên ai mà xúi mình hát là biết tẩy họ là ai, tình cảm sâu đậm của họ, dành cho mình.


Đúng hơn thì chả ai nghe ai, ngoại trừ mình vì mình không biết hát, lại ngại đám đông nên thu mình vào một góc garage. Ngồi xem họ trình diễn tạo nên cái đẹp “Tân hiện thực” trong ánh sáng mờ ảo như phim của đạo diễn người Ý Đại Lợi, Federico Fellini. Mấy ca sĩ nghiệp dư thì cứ soạt soạt cái điện thoại di động để nhớ ca từ của bài hát mà họ sắp trình diễn. Lớn tuổi nên họ không nhớ ca từ nên phải cầm điện thoại đọc theo nên phần diễn đạt cảm xúc hơi bị trơ.


Đa số toàn là trên 7 bó, có một bà trên 9 bó cũng lên hát. Sợ bị lây bệnh nên người nào người nấy đều mang theo cái bùa, microphone-trang, khẩu trang cho micro vì sợ say mê hát quá rồi đụng cái micro phone, vi khuẩn của ca sĩ trước. Sau này mình để đồng chí gái đi một mình nhưng cô nàng lại ngại lái xe về khuya nên đồng chí gái cũng ngưng luôn sau vụ làm vũ nữ bất đắc dĩ. Mình tuổi con gà nên đi ngủ sớm. Thêm đóng $25, không hát không ăn vì không muốn ăn sau 6 giờ chiều.


Có chị bạn ở Việt Nam, nay theo con sang Hoa Kỳ. Mỗi lần tụi này về Sàigòn thì chị ta bố trí ở Penthouse trên nhà cao tầng, thấy phong cảnh từ trên cao khắp Sàigòn, kêu tài xế chở cả gia đình muốn đi đâu trong ngày tới tối chở về. Chị ta rủ đồng chí gái hát chung, hát bè chi đó cho cuối tuần. Chị ta với vợ của một ca-nhạc-sĩ danh tiếng khi xưa, đến nhà mình tập dợt chi đó. Đi vườn về thì mình thất kinh khi thấy 3 bà bận áo đủ màu, vừa hát vừa múa, cứ bà rằn bà rí như trên sân khấu sòng bài. Tuần đó mình xin cáo ở nhà, xem phim tài liệu. Hôm sau, đồng chí gái kêu hát chưa xong còn múa máy. Chán Mớ Đời 


Nhìn một cách tích cực thì về già, có nhiều người tìm ra tài năng hát hò hay cái gì đó để tiêu khiển cho qua thì giờ. Có anh quen, thứ 7 nào cũng đi với bà vợ đến hát. Kêu là có khán giả khiến anh ta phê, hát có hồn hơn. Có cặp vợ chồng quen từ thời ở Ý Đại Lợi, cả tuần hai chồng tập dượt để cống hiến cho thân hữu những bài Bolero đương đại.


Về già, thường ký ức xa xưa gợi về nên họ nhớ đến những bản nhạc, nói lên ký ức của họ về một cuộc tình sáng nắng chiều mưa, hay một bóng hồng nào đã mà họ trồng cây-si. Âm nhạc là phương thức truyền đạt những ký ức mời gọi về của họ. Có lần đến nhà thân hữu, thấy một chị hát rất hay và mình hiểu lý do chị ta hay hát bản ruột của chị “đừng nhìn em nữa anh ơi….” Người chị ta béo trùng trục nên ông bồ cũ mà gặp lại thì chắc cũng bỏ chạy mất dép.


Đồng chí gái nghe lời thân hữu gia nhập hội tây ban cầm cao niên nên cứ 2 tháng là có trình diễn ở trung tâm người cao tuổi của thành phố Fountain Valley. Mình phải bỏ một ngày làm vườn để đi cổ động tinh thần dấn thân của đồng chí gái từ 2 năm nay. Ban đêm thì mình cũng động viên cô nàng khi đang ngủ bị đánh thức dậy, hỏi thấy vợ anh giỏi không. Mắt nhắm mắt mở cũng nhất trí. Thứ 6 thì đi hát trong viện dưỡng lão.


Mình không ngờ ngày nay, tối đi ngủ lại được vợ đánh đàn hát bên tai, lâu lâu lên dây đàn răn-rắc khiến mình phải quặn người theo dây đàn. Cô nàng sợ ma nên không dám ngồi một mình ở phòng khách nên vác đàn vào phòng ngủ rồi tưng tưng tích tịch tình tang ai đưa công chúa lên hang, yêu tôi hay yêu đàn bên tai mình. Được cái là mình nghe tiếng đàn của vợ, giúp mình ngủ ngay đưa về miền quán khứ.


Mình có kể vụ âm nhạc giúp người lớn tuổi sinh động, nhớ thêm, ít bị bại não nên khi đồng chí gái ghi tên học đàn là mình hoan hô 10000%. Chỉ có vụ làm vũ nữ thì hơi kẹt. May làm một lần thì cô nàng dẹp bỏ mộng làm vũ nữ vì sợ có cái kết như cô Cẩm Nhung khi xưa.


https://youtu.be/D6tbzY2-KDw?feature=shared

Tuần rồi, thấy cô nàng trình diễn, thấy tiến bộ hơn năm vừa rồi nên cũng mừng. Mỗi ngày mình dẫn vợ đi bộ 3-4 cây số nên cô nàng ngủ ngon, ít ngáy bên tai như gọi đò trên sông Hương trong đêm trường, mình không phải thức khuya mới biết đêm dài. Bác nào muốn giúp trí nhớ mình không bị lộn xộn về già thì nên tham gia các lớp nhạc. Hoặc muốn làm vũ nữ thì mình sẽ giới thiệu đại gia Sàigòn xưa. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Cà phê và tiểu đường

 Cà phê và tiểu đường


Đi chơi khắp nơi, mình thấy có nhiều quán cà phê như Starbucks hay các thương hiệu khác ở âu châu. Xem như ngày nay dân chúng khắp thế giới uống cà phê là chính. Hình như giới trẻ ở Hoa Kỳ ngày nay đang có phong trào uống trà Matcha của Nhật Bản. Mình đoán là do các quảng cáo tạo thành một phong trào. Mình có kể người Nhật bị ông tây bán quảng cáo nên ngày nay họ uống cà phê như điên.



Đi ăn đám cưới của người á đông, mình thấy nhiều cô trẻ nhưng to béo như người Mỹ trắng nên không hiểu nguyên do. Có lẻ vì uống trà sữa hay pizza. Mình thấy nhiều bác sĩ nói nên uống cà phê hay trà khi vô thất để giảm lượng glucose trong huyết quản nhưng lại có nhiều bác sĩ bảo không nên chả biết đường nào mò. Bác sĩ kêu uống cà phê sẽ giúp trí nhớ khi về già này nọ. Mình có đọc một tài liệu giải thích là sai. Hôm nào rảnh mình sẽ kể. Hôm nay mình muốn kể vụ caffeine hiện diện trong các thức uống như cà phê, trà, nước ngọt như coca cola, MOuntain Dew,… Do đó mình tìm tài liệu để đọc về chất caffeine thì thất kinh.


Có nhiều nghiên cứu khác nhau về chất caffeine khi các người bị bệnh tiểu đường tiêu thụ cà phê. Kết quả cho thấy phản ứng có thể gia tăng lượng đường và insulin trong máu đối với người bị bệnh tháo đường. Một nghiên cứu với các bệnh nhân tháo đường loại 2, tiêu thụ một viên 250 milligram caffeine vào điểm tâm và một viên khác khi ăn trưa. Tương đương với hai ly cà phê cho mỗi bữa ăn. Kết quả cho thấy: lượng đường trong máu cao hơn 8% vào những ngày họ không tiêu thụ chất caffeine. Chỉ số cũng nhảy vọt hơn mỗi bữa ăn. Chán Mớ Đời 


Các nghiên cứu giải thích caffeine có thể tác động cơ thể phản ứng với insulin, một loại hormone cho phép đường vào trong các tế bào và biến đổi thành năng lượng. Nghĩa là caffeine có thể làm giảm độ nhậy với insulin, nghĩa là các tế bào trong cơ thể không phản ứng nhiều với hormone như trước đây. Không tiếp thu nhiều đường trong máu sau khi chúng ta ăn uống khiến cơ thể phải tạo thêm insulin, khiến chỉ số cao đường cao hơn sau khi ăn uống.


Họ cho biết nếu có bệnh tiểu đường thì cơ thể đã không sử dụng insulin tốt nên sau khi ăn uống thì chỉ số đường gia tăng. Cho nên tiêu thụ caffeine càng khiến giảm thiểu chỉ số đường khó khăn hơn và sẽ khiến làm gia tăng chỉ số đường và về lâu về dài sẽ tạo những hệ ứng như làm hư hỏng các dây thần kinh hay bệnh tim.


Vấn đề là các khoa học gia vẫn còn đang nghiên cứu hệ quả của caffeine đối với insulin và chỉ số đường. Nhưng họ nghĩ có thể như sau: Caffeine có thể gia tăng một số hormone stress như epinephrine (còn được gọi là adrenaline). Epinephrine có thể ngăn cản xử lý đường và có thể cản trở cơ thể tạo nhiều insulin. Có thể ngăn cản một hoá chất được gọi là Adenosine. Một phân tử có vai trò về cấu tạo insulin và kiểm soát các tế bào đáp ứng. Thêm sẽ tác động vào giấc ngủ vì nhiều chất caffeine quá thì sẽ khiến chúng ta mất ngủ và nếu thiếu ngủ cũng đưa đến tình trạng giảm insulin.


Chỉ cần hấp thụ khoảng 200 miligam caffeine là đủ để ảnh hưởng đến lượng đường trong máu của chúng ta. Lượng caffeine này tương đương với khoảng một hoặc hai tách cà phê pha hoặc ba đến bốn tách trà đen. Khả năng dung nạp caffeine của mỗi người là khác nhau; cơ thể chúng ta có thể chịu được lượng caffeine nhiều hơn hoặc ít hơn mức trung bình. Phản ứng của cơ thể đối với chất này còn phụ thuộc vào các yếu tố như độ tuổi và cân nặng.


Thói quen tiêu thụ caffeine hàng ngày cũng đóng vai trò nhất định. Những người mắc bệnh tiểu đường có thói quen uống cà phê thường xuyên không có mức đường huyết cao hơn so với những người không uống. Một số chuyên gia cho rằng cơ thể sẽ dần thích nghi với lượng caffeine đó theo thời gian. Tuy nhiên, các nghiên cứu khác lại chỉ ra rằng caffeine vẫn có thể gây tăng đột biến lượng đường trong máu, ngay cả khi chúng ta quen bắt đầu ngày mới bằng một tách cà phê. Mình nghe nhiều bác sĩ nói là buổi sáng thức giác, cortisol của cơ thể lên cao nên không nên uống cà phê ngay.

Thường người Mỹ buổi sáng uống cà phê lại chơi thêm các bánh ngọt, tinh bột nhiều nên khiến lượng đường gia tăng trong máu. Thêm họ uống với đường thì chỉ có lên chớ không có xuống.


Có nhiều nghiên cứu cho thấy cà phê có thể giúp giảm nguy cơ mắc bệnh tiểu đường loại 2 ngay từ đầu. Xin nhắc lại trước khi bị bệnh này. Các chuyên gia cho rằng điều này là nhờ hàm lượng chất chống oxy hóa cao có trong loại đồ uống này. Các hợp chất này giúp giảm tình trạng viêm nhiễm trong cơ thể, một yếu tố có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh tiểu đường. 


Mình có đọc đâu đó nói về vấn đề này các chất chống oxy-hoá (antioxidants) nhưng nếu đã mắc bệnh tiểu đường loại 2, điều này có thể không còn đúng nữa. Chất caffeine trong cà phê khiến việc kiểm soát lượng đường trong máu trở nên khó khăn hơn. Nếu chỉ số đường huyết của cơ thể tăng vọt sau khi uống cà phê vào buổi sáng, nên cân nhắc chuyển sang dùng loại đã loại bỏ caffeine (decaf). Mặc dù loại cà phê này vẫn chứa một lượng nhỏ caffeine, nhưng nó không gây ảnh hưởng đến lượng đường trong máu hay nồng độ insulin.


Có dạo mình đọc đâu đó nói uống cà phê giúp trí nhớ nên lâu lâu có uống với bạn bè khi gặp mặt ở quán cà phê. Mình có mấy người em ở Đà Lạt có quán cà phê. Mấy người em nói là chỉ pha cà phê nguyên chất, chớ thường các quán cà phê pha chế nhiều. Mình có anh thợ gốc Guatemala, gia đình có vườn trồng cà phê nên lâu lâu anh ta cho một gói khi nhà gửi sang. Anh ta có cho một bọc cà phê decaf, nói là chỉ toàn hạt bắp rang.


Còn cà phê bán ngoài chợ Việt Nam thì không nên sử dụng vì mình đọc báo mỹ nói là có nhiều công ty pha chế đủ trò, có công ty có đến 19 chất cấm tại Hoa Kỳ. Các thương hiệu cà phê nổi tiếng, mình nghĩ chắc họ pha chế nhiều.


Nói chung mình bắt đầu hiểu các cô gái á đông trẻ bị bệnh béo phì, có lẻ vì uống trà sữa, Matcha hay cà phê. Báo chí lại quảng cáo các antioxidants khiến chúng ta ngộ nhận để mua uống vì nghĩ tốt cho sức khoẻ, não bộ. Một ly cà phê muối mà đến $12 thôi thì đi bán muối cho khoẻ đời cô lựu. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Anh 

Thảm sát Thánh Bartholomew ở thế kỷ 21

 Thảm sát Thánh Bartholomew ở thế kỷ 21


Đọc báo chí và mạng xã hội bên pháp và âu châu, thấy nhiều người Pháp lên tiếng chống đối người hồi giáo ra mặt. Không còn lịch sự, ngại ngùng bị chỉ trích là kỳ thị chủng tộc này nọ. Có người nhắc đến cuộc thảm sát ngày Thánh Bartholomew khi xưa và có thể xảy ra lại tại âu châu giữa người sở tại và người di dân theo hồi giáo. Thấy họ bỏ video chiếu cảnh người âu châu bị người hồi giáo đánh đập rồi người sở tại, hè nhau đánh lại đủ trò. Chính phủ thuỷ điển đã ra chương trình hồi hương người hồi giáo, nghe nói họ cho mỗi gia đình về lại cố hương 40,000 euro để làm lại cuộc đời ở quê nhà. Theo mình thì có lẻ về sự khác biệt văn hoá hơn là tôn giáo vì dân âu châu ít đi nhà thờ lắm.

Khi mình ghé Barcelona lần đầu tiên thì có xem tấm tranh này nhưng chả hiểu lý do. Sau đọc sách mới hiểu ông thánh này bị hành hình, xẻo da


Chính phủ Đức quốc muốn hồi hương 900,000 người tỵ nạn Syria mà chính phủ lâm thời Syria không muốn nhận. Tối cao Pháp Viện Hoa Kỳ mới tuyên bố cho phép chính quyền mỹ hiện nay có thể hồi hương các người tỵ nạn Haiti,… nghe đâu trên triệu người. Đi qua Thổ Nhĩ Kỳ, đến các biên giới gần Syria sẽ thấy dân tình tỵ nạn ở đó đông lắm. Mấy ông tây phương, tàu, nga cứ đưa súng đạn cho mấy người này đánh nhau như Việt Nam khi xưa rồi tỵ nạn chạy giặc đầy. Sống lây lấc ở các trại tỵ nạn như trường hợp dân Palestine, mà mình có chạy ngang xem các trại tỵ nạn của dân này ở Jordan, họ sống từ năm 1948 đến nay, không biết bao nhiều thế hệ. Đặc biệt, là ai cũng thương dân Palestine nhưng chả có nước nào muốn nhận tỵ nạn của giống dân này cả. Ngày cả các anh em ả rập.


Các đế chế như Hy-Lạp, La-Mã thời xưa cũng tan rã vì nội chiến, khi các người di dân mà người hy-lạp chính thống gọi “Métèque”, nổi lên chống lại người Hy-Lạp. Một đế chế tan rã vì nội chiến như chúng ta thấy ngày nay tại các nước tây phương, có sự xung đột giữa hai bên, vì quyền lợi cá nhân hơn là quyền lợi dân tộc.


Nhớ khi xưa ông tây dạy lịch sử Pháp quốc, nói vụ chiến tranh tôn giáo với những nhóm Huguenots đủ trò khiến mình đã ngu lại càng ngu thêm. Sau này sang âu châu nhất là khi làm việc ở Luân đôn mới hiểu vụ người công giáo và người Tin Lành choảng nhau ở vùng Bắc Ái Nhỉ Lan. Cùng một tôn giáo, cùng thánh kinh mà họ hiểu khác nhau đánh nhau bú xua la mua. Cứ lâu lâu nghe họ đặt bom nổ ở đâu đó, thậm chí khách sạn mà bà thủ tướng đang cư ngụ, họ cũng tìm cách đánh bom banh ta lông.


Ngày tàn sát thánh Bartholomew là một trong những vụ bạo lực tôn giáo nổi tiếng nhất trong lịch sử châu Âu. Khởi đầu vào đêm 23–24 tháng 8 năm 1572 tại Paris và nhanh chóng lan sang nhiều thành phố khác của Pháp quốc. Năm ngoái có ghé thành phố Lyon, ông thổ công ở đây dẫn mình đi ngang một ngôi nhà thờ xưa của người đạo Tin Lành, sau này làm gì mình quên nhưng đó là dấu hiệu, di tích lịch sử tồn tại còn lại của sự việc. Nhưng cũng nhờ vậy mà người Pháp, người Anh quốc vì tôn giáo nên vượt biển di dân sang châu Mỹ để tìm miền đất hứa mới.


Thế kỷ 16, nước Pháp bị chia rẽ bởi các cuộc chiến tranh tôn giáo giữa người Công giáo và người Tin Lành Pháp, được gọi là Huguenot. Hai bên đã trải qua nhiều năm giao tranh, ám sát và trả thù lẫn nhau.

Đội tuyển pháp chỉ có độc nhất một người gốc pháp. Hy vọng năm nay Pháp quốc sẽ thắng giải túc cầu thế giới chớ thua thì dân pháp chửi dân di dân, lại lộn xộn đình công đủ trò.


Để hòa giải, triều đình tổ chức hôn lễ giữa: Marguerite de Valois (Công giáo)và Henri de Navarre (Tin Lành). Đám cưới hoành tráng diễn ra tại Paris vào tháng 8 năm 1572 và thu hút rất nhiều quý tộc Huguenot đến thủ đô. Vài ngày sau đám cưới, lãnh tụ Huguenot là Gaspard II de Coligny, bị ám sát hụt. Triều đình lo ngại những người Huguenot sẽ nổi dậy để trả thù. Trong bối cảnh căng thẳng đó, nhà vua Charles IX cảu Pháp quốc, đã ra lệnh tiêu diệt một số lãnh đạo Huguenot. Có người cho rằng chính mẹ ông, Catherine de’ Medici, là người đưa ra quyết định này. Bà này gốc Ý Đại Lợi, sùng công giáo, dòng họ này có nhiều người làm đức giáo hoàng tại La-Mã.


Rạng sáng ngày 24 tháng 8: Đô đốc Coligny bị giết. Đám đông sau đó tấn công những người Huguenot trong thành phố. Cuộc giết chóc nhanh chóng vượt khỏi mục tiêu ban đầu và trở thành bạo lực trên toàn nước pháp. Hình như thành phố Lyon có nhiều người theo đạo Tin Lành. Viết đến đây mới nhớ cảnh trong phim “Ghandi” của đạo diễn David Lean, có diễn lại cảnh người theo Hồi Giáo và Ấn Độ Giáo giết nhau sau khi người Anh quốc rút lui khỏi thuộc địa của họ. Kinh hoàng.


Các ước tính số người chết hai bên rất khác nhau nhưng so với dân số thời đó thì khá nhiều. Hôm qua đọc tin tức bên tây được biết là công ty Louis Vuitton đã bỏ ý định tiếp tục xây khách sạn trên đại lộ Champs Elysees mà ngày nay du khách đi ngang tấy hình thù một cái rương to đùng. Mình đoán lý do là mỗi lần đội banh PSG thắng là dân tình chạy ra đây đốt phá. Các tiệm cứ phải mua gỗ đóng che cửa tiệm lại. Đu khách đến trả mấy ngàn một đêm mà bị đốt phá thì hơi phiền.


Người ta ước tính khoảng 2.000–3.000 người bị sát hại ở Paris. Trên toàn nước Pháp, khoảng 5.000–10.000 người, dù một số nguồn lịch sử đưa ra con số cao hơn. Do tài liệu đương thời không đầy đủ, không có con số chính xác được tất cả các sử gia chấp nhận.


Hậu quả sự việc là hàng nghìn người Huguenot bỏ trốn sang các nước khác như Hoà lan, THuỵ Sĩ, Châu Mỹ như Hoa Kỳ, Gia-nã-đại, các đảo nhỏ của Pháp quốc,… Chiến tranh tôn giáo ở Pháp tiếp tục kéo dài thêm nhiều năm. Sự kiện làm người Công giáo và Tin Lành trên khắp châu Âu, không ưa nhau. Có anh bạn người hoà Lan nói: tao sinh ra ở bên đường ngày là công giáo nhưng nếu tao sinh ra bên kia đường thì là Tin Lành. Chán Mớ Đời 


Về sau, Henry IV của Pháp quốc, lên ngôi và ban hành Edict of Nantes năm 1598, trao cho người Huguenot nhiều quyền tự do tôn giáo hơn và giúp giảm bớt xung đột, dù sắc lệnh này sau đó bị hủy bỏ vào năm 1685. Nói chung mình ít gặp người Pháp theo đại tin lành bên pháp.


Cái gì trên đời này mà choảng nhau là vì quyền lợi, còn tôn giáo chỉ là cách giải thích cho hợp lý. Cạnh tranh quyền lực giữa các gia đình quý tộc, và các gia đình làm ăn buôn bán khá hơn, lo ngại về an ninh của triều đình. Tình hình chính trị bất ổn trong nước thêm tâm lý đám đông và bạo lực leo thang sau những vụ ám sát ban đầu. Điển hình lâu lâu ở Hoa Kỳ, có cảnh sát nào bắn chết một người Mỹ da đen là thấy lộn xộn. Vì vậy, thảm sát Ngày Thánh Bartholomew thường được xem là kết quả của sự kết hợp giữa xung đột tôn giáo, đấu tranh chính trị và những quyết định của giới cầm quyền trong bối cảnh khủng hoảng.


Mình không phải công giáo nhưng khi xưa đi viếng viện bảo tàng, hay vào nhà thờ xem tranh đều thấy các bức tranh nói về ông thánh Bartholomew này, một trong Mười Hai Tông đồ của Jesus of Nazareth.


Theo truyền thống Kitô giáo, sau khi Chúa Giêsu phục sinh, Thánh Bartholomew đã đi truyền giáo tại nhiều nơi, có người nói bên Ấn Độ, có thể ngày nay là các vùng của Ba Tư, Armenia,.. Theo truyền thống, Thánh Bartholomew bị tử đạo tại Armenia, sau này được phong thánh. Vấn đề là nghe nói ông ta bị hành hình, bị lột da khi còn sống, sau đó bị chém đầu hoặc đóng đinh. Vì vậy, trong nghệ thuật Kitô giáo, ông thường được các hoạ sĩ vẽ: cầm một con dao (dụng cụ hành hình) hay cầm chính tấm da của mình. Kinh


Mình không phải công giáo nhưng khi học kiến trúc, phải đi xem tranh bú xua la mua rồi học lịch sử nghệ thuật, thầy giảng về các nhân vật trong kinh thánh để nói lên hình ảnh, lý do bức tranh được thực hiện,… nên phải mò tìm thánh kinh để đọc để hiểu thêm về văn hoá nước sở tại. Chán Mớ Đời 


Tình hình kiểu này, cứ tin tức giả khiêu khích người âu châu và dân di cư hồi giáo thì không sớm muộn có thể đi đến vụ đạp giết nhau. Cứ thấy lâu lâu có người bắn chết dân tỏng nhà thờ, hay do thái đủ trò. Lâu ngày sẽ bùng nổ mà giết nhau.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Con đàn cháu đống

 Con cháu đông đầy


Hôm qua, đám cưới thằng cháu khiến mình rất vui. Lý do là con mình, con của mấy ông anh bà chị vợ đều bay từ xa về, New York, Boston,…để tham dự đám cưới con trai đầu của một ông anh vợ. Lúc ăn uống xong thấy chúng tụ tập nhau nhảy muá chọc nhau như khi đi nghỉ hè chung, thấy vui. Rồi thêm mấy đứa cháu nội, cháu ngoại của mấy anh chị vợ. Có đứa cháu gọi mình bằng ông sắp sửa tốt nghiệp đại học, lại có bồ, vài năm nữa có cháu gọi bằng cố ông. Nói chung là con cháu thế hệ thứ 2 là 18 đứa. Rồi chúng sinh đẻ đầy ra, mỗi cặp 2, 3 đứa thêm đâu 16 đứa cháu thế hệ thứ 3, và còn 11 đứa thế hệ 2 chưa lập gia đình. Nội 11 đứa kia lập gia đình thì chắc sẽ đông hơn. Nội nhớ tên mấy đứa này là thấy oải đời tình anh bán bơ.

Cháu gọi bằng Bà, cô cháu dâu là gốc Nhật Bản nên cho nó đi học trường Nhật Bản nên đến nhà mình là nó xếp giày dép hết. người Nhật huấn luyện thu dọn từ bé.


Hôm nay cả đám kéo lại nhà mình để một đứa cháu gái có bầu, báo tin giới tính của đứa con thứ 2. Tối hôm qua, chú rể đến bàn cảm ơn đồng chí gái đã tụ tập, giúp gia đình anh em trong gia đình vẫn giữ được tình yêu thương Huynh đệ từ mấy chục năm qua. Khi xưa, lúc tụi này mới cưới nhau, đi chơi, đồng chí gái hay tổ chức chở thêm mấy đứa cháu lên núi hay ra biển chơi hay qua Mễ Tây Cơ ít ngày vì bố mẹ chúng lo bận buôn bán. Ở Hoa Kỳ mà có 6 đứa con là hơi mệt. Phải cày ngày chưa đủ tranh thủ cày đêm.


Hôm đầu tuần, con gái mình được thằng bồ cầu hôn, mấy đứa cháu cũng kéo lại chật nhà dù không phải cuối tuần.


Được cái là vợ mình và bà chị vợ chịu khó chi tiền vì đa số mấy bà chị dâu không muốn chi gì cả. Hai chị em bỏ tiền hàng năm ra trả khách sạn hay nhà thuê AirBnB để cho cả đại gia đình tụ họp các kỳ nghỉ hè cho 36 mạng. Thật ra bỏ tiền thì cũng con cháu mình hưởng chớ có phải ai đâu nên không cần do dự. Như mẹ vợ mình và bà cụ mình đều nói “ở sởi lởi trời cho, ở so đo trời lấy lại”. Mình nghiệm lời nói của hai bà mẹ rất đúng, những người ki bo, so-đo về già Chán Mớ Đời như mình phải đi làm ruộng, trong khi đồng chí gái thì cứ ôm đàn đi tập hát. Như sau vụ mời đại gia đình đi chơi ở Dubai, xem như lần đầu tiên bà cụ được nhìn con cháu khắp nơi trên thế giới cùng một lúc. Về lại Cali, có người kêu bán cho một trung tâm thương mại ở trên Los Angeles mấy triệu và cho vay lại 25 năm. Theo phương châm ở sởi lởi trời cho. Chán Mớ Đời 


Hay các lễ giáng sinh, tạ ơn và Tết đều họp mặt ở nhà mình vì mấy bà chị dâu lười dọn dẹp. Mấy đứa cháu có bồ là cứ đem lại nhà mình vào các dịp lễ để thấy anh em cô cậu hay chú bác xum vầy, chơi trò chơi, đánh bài lắc bầu cua,… được cái là mấy đứa cháu dâu hay cháu rể cũng rất hoà đồng, có vài đứa mỹ trắng hay tàu, Nhật Bản nhưng cũng húp nước mắm mệt thở.


Vợ mình kể là học ở mấy bà dì, chị và em của mẹ khi xưa. Mỗi lần ra Đà Nẵng chơi, là dì cho ăn mệt thở. Ông anh vợ kể, tối đi ngủ, dì đi vòng vòng ngay cả giường mình để xem có ngủ chưa, cần mềm chiếu gì không dù dì có 14 người con. Có bà dì ở Sàigòn, cháu ở Đà NẴng hay hỘI AN vào Sàigòn học đại học thì đều ở lại nhà dì hết. Dì nuôi. Hy sinh đời dì củng cố đời cháu. Sau này, qua mỹ, cháu trả ơn, mời dì đi nghỉ hè hay vợ mình mỗi tuần ghé lại nhà chở dì đi chơi, ăn uống để dì bớt buồn. Dì hay nói “chú Sơn và PT chở dì đi chơi như ri là dì vui lắm.” Tình thương của mấy bà dì dành cho các cháu khiến đồng chí gái và bà chị vợ noi theo.


Chớ mình thấy nhiều gia đình quen hay họ hàng, kỵ giỗ không tham dự, đám cưới không mời nhau giữa anh chị em. Chưa kể có gia đình đem nhau ra toà vì ba chuyện tiền bạc vớ vẩn. Anh em không nhìn mặt nhau nên cháu chắc cũng lánh xa. Chán Mớ Đời 


Nhớ khi xưa ở Đà Lạt, mỗi lần gần tết là có chạp mộ mấy người ở làng vào Đà Lạt sinh sống rồi qua đời. Sau đó các gia đình tụ tập nhau ăn bún bò tại nhà chú Thành, lái xe Lam ở đường Hai Bà Trưng, gần số 4 để người cùng làng họp mặt để biết ai bà con ai con bà. Rồi mỗi lần giỗ bên ngoại thì vào nhà ông Dụ ở Xuân An hay ra nhà ông bà Phúng ở 11 Duy Tân.


Năm ngoái mình về Sàigòn thì mấy người em họ ở Sàigòn mời mình dùng cơm. Rất vui vì đa số mình không biết mặt, gặp nhau lần đầu nên cảm thấy rất gần gũi như người Việt hay nói giọt máy đào còn hơn thau nước lã. Con của mấy bà dì hay chú của mẹ mình ở Sàigòn. Nhưng tình cảm của mấy người em rất đậm đà như bánh bột lọc, bánh nậm của làng Dưỡng Mong. Mấy bà Dì và ông Cậu, cháu gọi ông ngoại mình bằng bác rất mến mẹ mình. Mẹ mình là cả về vai vế vì ông ngoại là anh đầu.


Cho thấy bên vợ cũng như bên nội của mẹ mình anh em rất hoà thuận, đó là cái phước của gia đình. Hy vọng những gì đồng chí gái và bà chị vợ làm cho mấy đứa cháu, sẽ được đám cháu sau này tiếp tục thực hiện tinh thần đùm bọc lẫn nhau để tình cảm anh em họ hàng vẫn luôn luôn bền vững, sông có cạn núi có mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi. Đó là niềm hạnh phúc khi anh em và bà con hoà thuận nhau thay vì tì hiềm với những lùng bùng tiền bạc hay nó nhau chăm sóc bố mẹ về già. Xong om


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen