Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hoá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hoá. Hiển thị tất cả bài đăng

Con đàn cháu đống

 Con cháu đông đầy


Hôm qua, đám cưới thằng cháu khiến mình rất vui. Lý do là con mình, con của mấy ông anh bà chị vợ đều bay từ xa về, New York, Boston,…để tham dự đám cưới con trai đầu của một ông anh vợ. Lúc ăn uống xong thấy chúng tụ tập nhau nhảy muá chọc nhau như khi đi nghỉ hè chung, thấy vui. Rồi thêm mấy đứa cháu nội, cháu ngoại của mấy anh chị vợ. Có đứa cháu gọi mình bằng ông sắp sửa tốt nghiệp đại học, lại có bồ, vài năm nữa có cháu gọi bằng cố ông. Nói chung là con cháu thế hệ thứ 2 là 18 đứa. Rồi chúng sinh đẻ đầy ra, mỗi cặp 2, 3 đứa thêm đâu 16 đứa cháu thế hệ thứ 3, và còn 11 đứa thế hệ 2 chưa lập gia đình. Nội 11 đứa kia lập gia đình thì chắc sẽ đông hơn. Nội nhớ tên mấy đứa này là thấy oải đời tình anh bán bơ.

Cháu gọi bằng Bà, cô cháu dâu là gốc Nhật Bản nên cho nó đi học trường Nhật Bản nên đến nhà mình là nó xếp giày dép hết. người Nhật huấn luyện thu dọn từ bé.


Hôm nay cả đám kéo lại nhà mình để một đứa cháu gái có bầu, báo tin giới tính của đứa con thứ 2. Tối hôm qua, chú rể đến bàn cảm ơn đồng chí gái đã tụ tập, giúp gia đình anh em trong gia đình vẫn giữ được tình yêu thương Huynh đệ từ mấy chục năm qua. Khi xưa, lúc tụi này mới cưới nhau, đi chơi, đồng chí gái hay tổ chức chở thêm mấy đứa cháu lên núi hay ra biển chơi hay qua Mễ Tây Cơ ít ngày vì bố mẹ chúng lo bận buôn bán. Ở Hoa Kỳ mà có 6 đứa con là hơi mệt. Phải cày ngày chưa đủ tranh thủ cày đêm.


Hôm đầu tuần, con gái mình được thằng bồ cầu hôn, mấy đứa cháu cũng kéo lại chật nhà dù không phải cuối tuần.


Được cái là vợ mình và bà chị vợ chịu khó chi tiền vì đa số mấy bà chị dâu không muốn chi gì cả. Hai chị em bỏ tiền hàng năm ra trả khách sạn hay nhà thuê AirBnB để cho cả đại gia đình tụ họp các kỳ nghỉ hè cho 36 mạng. Thật ra bỏ tiền thì cũng con cháu mình hưởng chớ có phải ai đâu nên không cần do dự. Như mẹ vợ mình và bà cụ mình đều nói “ở sởi lởi trời cho, ở so đo trời lấy lại”. Mình nghiệm lời nói của hai bà mẹ rất đúng, những người ki bo, so-đo về già Chán Mớ Đời như mình phải đi làm ruộng, trong khi đồng chí gái thì cứ ôm đàn đi tập hát. Như sau vụ mời đại gia đình đi chơi ở Dubai, xem như lần đầu tiên bà cụ được nhìn con cháu khắp nơi trên thế giới cùng một lúc. Về lại Cali, có người kêu bán cho một trung tâm thương mại ở trên Los Angeles mấy triệu và cho vay lại 25 năm. Theo phương châm ở sởi lởi trời cho. Chán Mớ Đời 


Hay các lễ giáng sinh, tạ ơn và Tết đều họp mặt ở nhà mình vì mấy bà chị dâu lười dọn dẹp. Mấy đứa cháu có bồ là cứ đem lại nhà mình vào các dịp lễ để thấy anh em cô cậu hay chú bác xum vầy, chơi trò chơi, đánh bài lắc bầu cua,… được cái là mấy đứa cháu dâu hay cháu rể cũng rất hoà đồng, có vài đứa mỹ trắng hay tàu, Nhật Bản nhưng cũng húp nước mắm mệt thở.


Vợ mình kể là học ở mấy bà dì, chị và em của mẹ khi xưa. Mỗi lần ra Đà Nẵng chơi, là dì cho ăn mệt thở. Ông anh vợ kể, tối đi ngủ, dì đi vòng vòng ngay cả giường mình để xem có ngủ chưa, cần mềm chiếu gì không dù dì có 14 người con. Có bà dì ở Sàigòn, cháu ở Đà NẴng hay hỘI AN vào Sàigòn học đại học thì đều ở lại nhà dì hết. Dì nuôi. Hy sinh đời dì củng cố đời cháu. Sau này, qua mỹ, cháu trả ơn, mời dì đi nghỉ hè hay vợ mình mỗi tuần ghé lại nhà chở dì đi chơi, ăn uống để dì bớt buồn. Dì hay nói “chú Sơn và PT chở dì đi chơi như ri là dì vui lắm.” Tình thương của mấy bà dì dành cho các cháu khiến đồng chí gái và bà chị vợ noi theo.


Chớ mình thấy nhiều gia đình quen hay họ hàng, kỵ giỗ không tham dự, đám cưới không mời nhau giữa anh chị em. Chưa kể có gia đình đem nhau ra toà vì ba chuyện tiền bạc vớ vẩn. Anh em không nhìn mặt nhau nên cháu chắc cũng lánh xa. Chán Mớ Đời 


Nhớ khi xưa ở Đà Lạt, mỗi lần gần tết là có chạp mộ mấy người ở làng vào Đà Lạt sinh sống rồi qua đời. Sau đó các gia đình tụ tập nhau ăn bún bò tại nhà chú Thành, lái xe Lam ở đường Hai Bà Trưng, gần số 4 để người cùng làng họp mặt để biết ai bà con ai con bà. Rồi mỗi lần giỗ bên ngoại thì vào nhà ông Dụ ở Xuân An hay ra nhà ông bà Phúng ở 11 Duy Tân.


Năm ngoái mình về Sàigòn thì mấy người em họ ở Sàigòn mời mình dùng cơm. Rất vui vì đa số mình không biết mặt, gặp nhau lần đầu nên cảm thấy rất gần gũi như người Việt hay nói giọt máy đào còn hơn thau nước lã. Con của mấy bà dì hay chú của mẹ mình ở Sàigòn. Nhưng tình cảm của mấy người em rất đậm đà như bánh bột lọc, bánh nậm của làng Dưỡng Mong. Mấy bà Dì và ông Cậu, cháu gọi ông ngoại mình bằng bác rất mến mẹ mình. Mẹ mình là cả về vai vế vì ông ngoại là anh đầu.


Cho thấy bên vợ cũng như bên nội của mẹ mình anh em rất hoà thuận, đó là cái phước của gia đình. Hy vọng những gì đồng chí gái và bà chị vợ làm cho mấy đứa cháu, sẽ được đám cháu sau này tiếp tục thực hiện tinh thần đùm bọc lẫn nhau để tình cảm anh em họ hàng vẫn luôn luôn bền vững, sông có cạn núi có mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi. Đó là niềm hạnh phúc khi anh em và bà con hoà thuận nhau thay vì tì hiềm với những lùng bùng tiền bạc hay nó nhau chăm sóc bố mẹ về già. Xong om


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 


Cầu hôn đầy kịch tính

 Cầu hôn đầy kịch tính


Như mọi năm, gia đình mình đi nghỉ hè chung như bao nhiêu năm qua. Năm ngoái, Mình chọn đi Tajikistan, Kazakhstan và Kyrgyzstan ở vùng Trung Á vì năm trước đã đi Uzbekistan. Con gái nổi hứng kêu cho thằng bồ nó đi với. Mình kêu thì nó trả tiền. Lý do là trước đó, mình có trả tiền cho con gái, thằng con và thằng bồ đi học lớp về tài chánh căn bản. Mình muốn hai đứa con đi học mà con gái thì không muốn để thằng bồ lơ ngơ ở nhà khi đi học. Mình nghĩ nếu thằng bồ sau này lấy con gái thì tốt còn không thì ít ra mình cũng giúp được một người hiểu về tài chánh, giúp ít cho hắn và gia đình hắn sau này. 


Học xong thì mấy đứa con nhất trí theo con đường của bố. Tuần nào 2 đứa con và thằng bồ gọi mình nói chuyện, kể đã làm gì về tài chánh,… kiểm soát chi tiêu, mỗi tháng trừ khử mỗi thứ để tiết kiệm $50/ tháng. Chúng không muốn tiêu xài phung phí nữa, để dành tiền mua nhà cho thuê. Chúng mua được một căn nhà cho thuê ở Cali. Thằng bồ đồng ý trả tiền đi nghỉ hè nên cho đi chung. Con gái và thằng bồ bay từ New York đến Tajikistan trong khi mình, đồng chí gái và thằng con bay từ Cali qua.



Vùng Trung Á ít ai đi hay nghe đến nên du khách ít nên chỉ có một chuyến bay mỗi ngày từ Istanbul sang mà lại ban đêm. Đến đâu 1, 2 giờ sáng. Đồng chí gái có cái bệnh là khó ngủ nên mình phải đến trước 48 tiếng đồng hồ để mụ vợ có thể ngủ bù ở khách sạn. Ngày hôm sau trên nguyên tắc con gái và thằng bồ đến nhưng đâu 10 giờ tối, mình nhận tin nhắn là chúng trễ chuyến bay đến Tajikistan vì chuyến đến từ New York bị trễ nên chạy không kịp. Kinh nghiệm của mình là bay về vùng Trung á của năm trước là thà ở phi trường Istanbul 5 tiếng còn hơn là trễ máy bay. Lý do là an ninh ở phi trường  rất kỹ lưỡng, phải qua an ninh khám xét hành lý 3 lần. Trước khi vào check-in, rồi khi qua an ninh đến phòng cách ly rồi trước khi lên máy bay. Khủng bố khá nhiều ở xứ này. Vào lounge ngồi ngủ hay tắm rửa, ăn uống cho qua giờ.


Nó hỏi nhân viên của hãng hàng không thì họ đề nghị bay sang Uzbekistan rồi thuê taxi chạy đến biên giới Tajikistan. Thế là hai đứa đi chung taxi với thiên hạ từ Samarkhand, Uzbekistan đến biên giới. Mình đâu dám nói mụ vợ sợ mụ vợ lo lắng không ngủ được. Sáng hôm sau đang đi mua sắm cho mụ vợ vì mụ không đem theo áo ấm vì phải leo núi. Thằng bồ gọi nói đến biên giới nhưng họ không cho qua. Chán Mớ Đời 


Mình gọi cho tên chủ công ty lo cái tour riêng cho gia đình mình. Con gái gọi điện thoại kêu bố ơi cứu con. 48 tiếng đói quá, chỉ có $50, ăn toàn bánh mì cầm hơi. Con đút thẻ ATM vào, máy cho được $50 tiền bản địa rồi giữ luôn thẻ của con. Mình kêu bình tỉnh, để bố lo và kêu ông chủ công ty du lịch. Ông ta kêu cho nói chuyện với ông tài xế. Ông kêu tài xế chở ra phi trường Tashkent, thủ đô của Uzbekistan, trong khi đó ông ta mua vé máy bay từ Tashkent đến Tajạikistan và đưa cho con gái tiền mặt. May quá còn vé. 6 giờ sáng hôm sau, con gái và thằng bồ đến phi trường, xe chở về khách sạn kêu phải trả tiền Hyatts mà không được hưởng nên nhảy vào hồ bơi, sauna đủ trò trước khi lên đường. May mình chọn công ty loại xịn chớ không thì hơi mệt. Họ mua vé máy bay rồi đưa tiền mỹ kim tươi cho mình, rồi mình trả họ bằng thẻ tín dụng.


Thấy 2 đứa đi chơi chung mà không cãi nhau vụ trễ máy bay, ngồi xe taxi suốt 48 tiếng đồng hồ mà không giận hờn là thấy điềm tốt. Theo kinh nghiệm mình, khi xưa đi chơi với mấy cô xong là sugar you you go sugar me me go. Chỉ có một cô bạn người Mỹ và đồng chí gái là chả thấy cãi nhau. Cuộc đời sẽ gặp những thử thách mà hai người không bình tỉnh để lấy quyết định sáng suốt thay vì cãi nhau. Đó là dấu hiệu nên lấy nhau hay không.

Leo núi suốt 3 tiếng đồng hồ để lên đây, ngồi ăn bên cạnh thác suối và phiá sau là núi tuyết. Chỉ có gia đình mình. Quá đẹp. Bác nào còn sức khoẻ thì em nghĩ nên đi một chuyến. Tối họ cắm lều cho mình ngủ tại đây. Đẹp không thể tả được.


Điểm đầu tiên đến là trung tâm huấn luyện leo núi của Liên Xô cũ. Không gian rất đẹp. Ăn uống xong, hôm sau bắt đầu leo núi. Thấy thằng bồ con gái đi được. Leo núi cũng là cách thử thách xem tên này có chịu khó không không than vãn vì cuộc đời có lên có xuống. Đi chậm nhưng vẫn leo lên được. Cũng chăm sóc con gái khá cẩn thận nên mừng chớ mình lo mụ vợ không là đủ mệt. Phải công nhận cảnh trên núi này quá đẹp. Chắc mình sẽ trở lại đây vì quá đẹp. Nhưng sẽ đi leo mấy núi phía bên kia của xứ này. Mình đã leo đỉnh Whitney, Kilimanjaro và MAchu Picchu thì phải công nhận chỗ này là tuyệt vời. Chỉ có gia đình mình ngồi ăn bên dòng thác suối róc rách, xung quanh là núi tuyết đẹp mê hồn.


Hôm sau, thằng bồ hỏi mình khi đợi mấy bà đi vệ sinh. Nó hỏi tụi nó tính làm đám cưới sang năm, mình nghĩ sao. Hơi bất ngờ, vì con gái bồ hai ba đứa trước rồi. Mình trả lời nếu hai đứa cảm thấy hạnh phúc bên nhau thì mình nhất trí. Thật ra trong chuyến đi, thằng bồ có hỏi riêng đồng chí gái và thằng con.


Hồi đầu năm, đồng chí gái kêu thằng bồ hỏi mua nhẫn đính hôn cho con gái. Đồng chí gái có bà chị dâu bán vàng ở Phước Lộc Thọ nên có thể mua dùm với giá hữu nghị. Cuối tuần là đám cưới thằng cháu nên hai đứa bay về sớm hơn và muốn làm bất ngờ cho con gái. Hắn cầu hôn nên nhờ mụ vợ tìm chỗ nào cho có vẻ lãng mạn. Mụ vợ hay đi bộ trên núi gần nhà thì có một công viên rất đẹp, cây tùng to đùng khắp nơi, có suối róc rách. Mình kêu leo núi Kilimanjaro rồi cầu hôn trên đó khiến mụ vợ la quá cỡ. Tưởng tượng leo núi lên đỉnh Kilimanjaro sau 8 tiếng đồng hồ, cầu hôn rất tình cảm lãng mạn.


Con gái bay đến trước, còn thằng bồ đến sau, hẹn hai vợ chồng mình tại công viên rồi mình chỉ mấy chỗ để quỳ xuống xin làm ô-sin cho con gái cả đời. Nó chọn cạnh bờ suối. Xong về nhà. Hôm sau hai đứa đi làm ở công ty ở Irvine. Sau đó thằng bồ rủ đi leo núi với bố khiến con gái ngạc nhiên vì thường chúng rủ nhau đi gym. Thế hẹn nhau ở công viên.  Thấy thằng bồ có vẻ lo lắng nên mình đánh trống lãng kêu về Lão Giáo phải vào rừng này nọ. Khi đến bờ suối, nó rủ con con gái ghé xem trong khi mình tiếp tục đi rồi quay lại chụp hình và quay video bú xua la mua. 


Sau đó con gái kêu để nó ra xe thay đồ rồi lại phải chụp hình nữa. Chán Mớ Đời . Chụp hình mụ vợ thì mệt mỏi nhưng chụp con gái vui cười bên thằng bồ thì cảm thấy vui vui. Sau đó về nhà.


Trong khi mình đi tới công viên chụp hình thì ở nhà mụ vợ, mấy đứa bạn của con gái và anh chị họ hàng chuẩn bị đủ trò, bong bóng, này nọ. Bố mẹ và chị em của thằng bồ bay từ Atlanta qua để tham dự. Lần đầu tiên, làm sui nên lớ ngớ nhưng bên thằng bồ cũng dễ tính. Bố mẹ thằng bồ thích con gái mình, kêu ông bà dạy con gái quá hay. Mình nói công đồng chí gái chớ mình thì chả biết gì. Nông dân con cháu cường hào ác bá còn mụ vợ thuộc dòng Cát Mệ.


Ăn uống xong xuôi chụp hình cả đại gia đình. Nhìn qua nhìn lại thì khám phá ra mình có thằng con rể. Vui mớ đời. Tụi nó tính sang năm về Đà Lạt làm đám hỏi còn đám cưới ở Costa Rica. Ông bố thằng rể kêu sao lâu vậy, không biết tao còn sống không. Chả biết dự định đang năm độ tháng 3 thì cả hai gia đình về Đà Lạt làm đám hỏi ở nhà mình, cho chúng gặp bà nội. Lạy bàn thờ tổ tiên. Chỉ mong chúng vui vẻ bên nhau. Xong om


Có chị bạn kể là một người bạn làm đám cưới ở mỹ ngày nay ở khách sạn chỉ mời có 100 người mà tốn cả trăm ngàn. Nay hối tiếc. Thằng bồ có hỏi mình có nên làm đám cưới to đùng như á châu mình nói để dành tiền đặt cọc mua nhà cho thuê. Đám cưới ở ngoại quốc có lẻ rẻ hơn chỉ có gia đình và bạn thân nhất đến dự. Chớ rườm rề như thế hệ mình thấy mệt quá. Lại tốn tiền phí để mua nhà sinh lợi cho thuê, về hưu sớm sau này.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Eurovision 2026

 Eurovision 2026


Cuối tuần này, mở eurovision cho đồng chí gái xem lần đầu. Có thể nói là cuộc đấu nhạc âu châu được xem là show nhạc nổi tiếng và được nhiều khán giả xem trực tiếp đông nhất thế giới. Khi xưa ở âu châu, năm nào cũng xem show này nhưng từ khi sang Hoa Kỳ thì hết. Năm nay tình cờ thấy nên mở xem. Bảo Gia Lợi thắng giải với bài hát “Bangaranga” do DARA.


Năm nay được tổ chức tại Áo Quốc, lý do là năm 2025, JJ đại diện Áo quốc đã thắng giải với bài “Wasted Love”. Chung kết được tổ chức tại hí viện Wiener Stadthalle vào ngày 16 tháng 5 năm 2026. Cũng đánh dấu 40 năm trước mình sang Hoa Kỳ lần đầu.


Eurovision bắt đầu vào năm 1956 như một dự án văn hóa thời hậu chiến nhằm gắn kết các quốc gia châu Âu thông qua truyền hình trực tiếp và âm nhạc. Đúng 70 năm. Kinh. Cuộc thi được tổ chức bởi European Broadcasting Union (EBU), phần nào lấy cảm hứng từ lễ hội âm nhạc San Remo của Ý. Đó là một ý tưởng rất táo bạo vào thời điểm ấy: nhiều quốc gia cùng phát sóng trực tiếp một cuộc thi âm nhạc quốc tế trên toàn châu Âu. Ở Ý Đại Lợi có hội nhật câm nhạc hàng năm được tổ chức tại thành phố San Remo, khá nổi tiếng. Giới trẻ hàng năm hè là chạy đến đây nghe nhạc như ở Nam Cali có hội âm nhạc Coechella mà ai có nhà ở vùng này, cho thuê mỗi ngày trên $2,000. Khi xưa mình thấy xa nên không chạy ra đây mua nếu không giờ này giàu rồi, đâu phải trồng bơ làm nông dân phơi nắng. Chán Mớ Đời 

France Gall thắng giải năm 1965


Cuộc thi đầu tiên năm 1956 được tổ chức tại Lugano, Thuỵ Sĩ vùng nói tiếng Ý Đại Lợi vào năm 1956.

Chỉ có 7 quốc gia tham dự:

  • Thụy Sĩ
  • Pháp
  • Tây Đức
  • Ý
  • Luxembourg
  • Bỉ
  • Hà Lan

Ban đầu, mỗi quốc gia trình diễn hai bài hát. Thụy Sĩ chiến thắng cuộc Eurovision đầu tiên với ca khúc “Refrain” của Lys Assia.

Eurovision thời kỳ đầu mang phong cách: trang trọng, sử dụng dàn nhạc giao hưởng, chịu ảnh hưởng mạnh của nhạc chanson và ballad truyền thống, gần như hoàn toàn hát bằng ngôn ngữ quốc gia.


Chiến tranh Lạnh cũng gián tiếp ảnh hưởng đến cuộc thi: các nước Tây Âu thống trị giai đoạn đầu. Tây Ban Nha tham gia dưới chế độ Franco. Nam Tư sau đó trở thành quốc gia cộng sản duy nhất thường xuyên tham dự. Mình nghe đến Eurovision khi nghe France Gall, năm lên 17 tuổi hát bài hát mà cô ta thắng giải Eurovision năm 1965, đại diện cho Lục Xâm Bảo. Bản nhạc này sau thời nhạc trẻ tại Việt Nam được dịch và hát rất nhiều qua ca sĩ Thanh Lan “Poupée de cire, poupée de son” do nhạc sĩ Serge Gainsbourg phổ nhạc


Thập niên 1970 đã biến Eurovision thành một hiện tượng văn hóa đại chúng. Thời này mình sang pháp nên bắt đầu thích xem chương trình này hàng năm. Khoảnh khắc nổi tiếng nhất diễn ra vào năm 1974 khi nhóm nhạc Thụy Điển ABBA chiến thắng với ca khúc Waterloo. Màn trình diễn đó đã thay đổi Eurovision mãi mãi: sân khấu rực rỡ hơn, âm nhạc thiên về pop, trang phục flamboyant/cầu kỳ, sức hút thương mại quốc tế mạnh hơn. Ai buồn đời thì xem YouTube 


https://youtu.be/4XJBNJ2wq0Y?si=iSoOL4i5t_6xI9Hd


Eurovision trở thành bệ phóng cho nhiều sự nghiệp âm nhạc toàn cầu. Một siêu sao tương lai khác xuất hiện vào năm 1988: Celine Dion chiến thắng đại diện cho Thụy Sĩ với bài “Ne Partez Pas Sans Moi”. https://youtu.be/VXLWfXmlXPc?si=DdYwHmRsLLFT5p3V 


Nước Ireland trở thành thế lực thống trị cuối thập niên 1980 và đầu 1990, đặc biệt nhờ: Johnny Logan,
người duy nhất từng hai lần vô địch Eurovision với tư cách ca sĩ.


Sau sự sụp đổ của Liên Xô và Nam Tư, Eurovision mở rộng mạnh mẽ. Các quốc gia mới tham gia gồm:

  • Nga
  • Ukraine
  • các nước Baltic
  • các nước Balkan
  • khu vực Kavkaz

Cuộc thi trở nên lớn hơn nhiều và mang màu sắc địa chính trị rõ rệt hơn. Chiến thắng của Israel với bài “Diva” trở thành cột mốc lịch sử vì Dana International là người chuyển giới, khiến Eurovision ngày càng gắn liền với văn hóa LGBTQ và tư tưởng tự do xã hội.


Phần Lan gây sốc khi chiến thắng với một ban nhạc hard-rock hóa trang quái vật, chứng minh Eurovision không còn chỉ là những bản pop ballad truyền thống.


Hình thức khán giả gọi điện bình chọn dần thay thế một phần hệ thống ban giám khảo, làm gia tăng:

  • bỏ phiếu theo khu vực,
  • ảnh hưởng của cộng đồng kiều dân,
  • tranh cãi chính trị,
  • mức độ tham gia của người hâm mộ.

Các quốc gia thường trao điểm cho láng giềng hay phe ta: kiểu Hà Nội vẫn luôn ủng hộ Liên Xô.

  • Hy Lạp/ Chypre
  • các nước Bắc Âu,
  • Balkan,
  • các nước thuộc Liên Xô cũ.

Eurovision phát triển thành một trong những chương trình giải trí trực tiếp lớn nhất thế giới:

  • hơn 150 triệu người xem mỗi năm,
  • cộng đồng fan trực tuyến khổng lồ,
  • các màn trình diễn viral,
  • công nghệ sân khấu cực kỳ hiện đại.

Chiến thắng của Áo trở thành một sự kiện văn hóa quốc tế và biểu tượng của sự đa dạng. Ukraine chiến thắng giữa lúc Nga xâm lược Ukraine, cho thấy chính trị và sự đồng cảm công chúng có thể ảnh hưởng mạnh đến kết quả bình chọn. Có điều mình không hiểu lý do Úc Đại Lợi lại được tham dự, chắc vì hát tiếng anh.


Năm nay, có mấy nước từ chối tham dự vì chống đối Do Thái qua vụ đánh phá vùng Gaza. Điểm đặc biệt là ngày nay các mạng xã hội đã thay đổi ảnh hưởng cho vụ bầu cử bản nhạc hây nhất âu châu. Trước cuộc thi đã thấy mấy bản nhạc được TikTok, YouTube và meme tải lên mãng xã hội và đã thay đổi Eurovision:

  • bài hát có thể viral trước cả cuộc thi,
  • cộng đồng fan phân tích từng buổi tập dượt,
  • các màn trình diễn được thiết kế để lan truyền trên mạng xã hội chứ không chỉ cho truyền hình.

Eurovision không chỉ là một cuộc thi thuần tuý âm nhạc như xưa mà ngày nay là: tấm gương phản chiếu chính trị châu Âu, như họ không tham dự để chống đối Do Thái năm nay. Nơi thể hiện bản sắc quốc gia, để nghe nhạc và lời ca như tiếng Armenia, Hy Lạp,… đấu trường “soft power”, phòng thí nghiệm công nghệ truyền hình, thấy họ sử dụng AI rất nhiều, và một nghi lễ văn hóa chung của hàng chục quốc gia.


Cuộc thi phản ánh: căng thẳng Chiến tranh Lạnh, tiến trình hội nhập châu Âu, sự hiện diện của cộng đồng LGBTQ, chủ nghĩa dân tộc, toàn cầu hóa, di cư, và xu hướng âm nhạc đại chúng thay đổi theo thời gian.


Nhiều nghệ sĩ đã trở thành siêu sao quốc tế sau Eurovision:

  • ABBA
  • Celine Dion
  • Julio Iglesias
  • Olivia Newton-John
  • Måneskin, Chiến thắng năm 2021 của Måneskin đã giúp họ trở thành hiện tượng rock toàn cầu.

Xem Eurovision sau mấy chục năm thì thất vọng vì nhạc các quốc gia âu châu nay đều hao hao như nhau, có rất nhiều bản nhạc được viết bằng anh ngữ. Thấy vũ công cũng múa ào ào như ca sĩ mỹ nên thấy không có gì đặc biệt. Cho thấy dù muốn dù không chúng ta đang sống trong một nền văn hoá đang được toàn cầu hoá, coca cola hoá. Vài chục năm nữa, đi du lịch trên thế giới thấy thiên hạ ăn toàn hamburger và uống coca cola. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tấm ảnh khiến đồng chí gái thất kinh

 Tấm ảnh khiến đồng chí gái thất kinh


Hôm nay, sau khi trình diễn đánh đàn hát với câu lạc bộ tây ban cầm về, đồng chí gái hỏi “thấy vợ anh giỏi không?”, mình kêu quá giỏi. Rồi mụ vợ hỏi anh biết thay dây đàn, mình nói biết nên cô nàng nhờ thay dây đàn dùm. Mình từ ngày lấy vợ đổi họ thành họ “Ní” nên nói với mụ vợ ráng tập tự thay dây đi. Mụ vợ kêu không biết nên định mai nhờ tên nào lấy $45 để thay dây đàn khiến mình suýt đứng tim, kêu thôi đưa dây đàn đây để thay.

Đồng chí gái và chị bạn trình diễn nhân ngày 30/4

Sau khi thay dây đàn, mụ vợ hỏi sao anh biết thay dây đàn hay vậy. Mình mới lấy album xưa, đưa cho mụ xem tấm ảnh chụp trên sân khấu ở Luân Đôn, mình và một anh chàng nào quen ở Luân Đôn đánh đàn hát văn nghệ trong dịp lễ Vu Lan. Đang đánh thì anh chàng ra hiệu là cây đàn của anh ta bị đứt dây thế là mình phải chơi solo cho hết bài. Chán Mớ Đời. Có lần ai thấy tấm ảnh này có còm, kêu biết anh chàng đánh đàn chung với mình khi xưa ở Luân đôn. Không biết anh ta còn sống hay không. Từ ngày qua mỹ làm việc mình không gặp lại mấy người Việt quen ở Luân Đôn nữa. Qua Hoa Kỳ mình cũng hay hát cho sinh viên nghe những bài hát của văn đoàn Lam Sơn, của tổng hội sinh viên Paris.


Mụ vợ xem tấm ảnh, ngạc nhiên rồi kêu anh biết đàn khi xưa. Chớ răng! Bộ mụ cứ tưởng chỉ có mụ là biết đàn. Mụ còn phải trả tiền đi học bú xua la mua chớ tui là tự học nghe. Mà thời đó chưa có du-tu-be nghe. Sao anh không tiếp tục đánh đàn sau khi lập gia đình. Mình nhắc lại lời đồng chí gái thì thầm khi xưa. Cô kêu giọng hát tôi rất tồi. Anh mà muốn lấy tui thì hứa không bao giờ hát nữa. Bỏ vụ hát hò đi, lo kiếm tiền nuôi vợ con đi. Thế là cuộc đời ca nhạc sĩ của mình chấm dứt từ ngày lên xe bông về nhà đồng chí gái. Làm thợ hồ rồi ngày nay làm nông dân.


Ngày nay lại có vụ karaoke, đi dự tiệc ở nhà ai là có màn karaoke vỗ tay, thiên hạ cứ xúi mình cầm microphone để biểu dương cái giọng ca rất tồi của mình nên đành từ chối. Vì mình phải biết tự trọng, không nên phá tan tiệc vui. Mình kiếm một góc để ngủ đến khi vợ đánh thức dậy lái xe về.  


Mình thấy vài thân hữu có giọng hát cực kỳ phản cảm như cái loa phường ở quê mình nhưng ghi danh hát ná thở để bồi dưỡng cho các lỗ tai người già hay bị lãng. Mình không sống với Việt Cộng sau 75 nên khi về quê mình, có ngủ lại một đêm, sáng ra mới 4-5 giờ sáng nghe oang oang, ai đó đọc tin danh sách những người ở quê mình bị giết tại chiến trường Điện Biên Phủ. Hoá ra là cái loa phường được thiên hạ tả trong thời bao cấp.


 Sau khi hát xong, mấy bà lại kêu thể theo lời yêu cầu của quý khách, em xin gửi đến nhạc phẩm kế tiếp Kiếp Cầm ca mặc dù chả ai bắt hay yêu cầu họ hát cả. Có người bắt ông chồng quay video rồi tải lên mạng hay gửi cho mình thưởng thức lại sau khi ê-đít này nọ khiến mình chới với. Mấy ông chồng thì cầm máy ảnh to đùng, đeo nơi vai đi qua đi lại trước sân khấu để quay vợ như các camera men của Paris By Night. Chán Mớ Đời.


Đặc biệt là nay về già họ sợ bị lây bệnh nên mỗi lần lên sân khấu họ lấy ra trong túi áo hay ví cái đồ bọc cái micro phone để tránh bị nhiễm trùng, lây lan, rất y tế, sạch sẽ khiến mình cũng sợ không dám hát luôn. Nội làm cái vụ này với đôi tay run run của tuổi trên 7 bó là mất cũng vài phút nên mỗi người trung bình hát một bài là mất 10 phút. 12 người là mất 2 tiếng đồng hồ.

Một thời để nhớ. Cây đàn nay 40 năm sau ở Paris, thằng cháu thầu nên cũng chưa có vợ. Chắc bị cái huông của cậu nó.


Về già âm nhạc giúp con người không mất ký ức. Nếu chịu khó đi nhảy đầm sẽ giúp trí nhớ dai hơn. Cuộc đời học đàn của mình khởi đầu từ bé khi còn ở Đà Lạt. Mình thấy dì Thanh, con của ông bà Phúng học đàn Hạ Uy Di với ông thầy dạy đàn tên Hà ở đường Tăng Bạt Hổ. Nghe ẻo ẻo eo rất hay nên xin bà cụ đi học đàn. Mình ghi danh học đàn với ông thần này, tên Hà thì phải, nghe nói sau 75 mới khám phá ra ông ta là nằm vùng. Mình học ông ta được 1 tháng mà chưa chịu mua cây đàn ở tiệm ông ta, một hôm sau khi thấy mình nhịp chân đánh mì pha nước sôi, ông ta lắc đầu kêu mày sau này chỉ đánh đàn bà thôi chớ còn đánh đàn thì không có khiếu... 


Câu nói của ông ta khiến dâng lên trong mình nổi buồn cô lựu nên tự ái quyết không đi học đàn nữa mà đi đánh bi-da với tên Phong, con tiệm may Văn Gừng, chấm dứt cuộc đời ca nhạc sĩ của mình sau 4 lần đi học. Tên Phong mình có gặp lại năm ngoái khi ghé Melbourne. Sau này, gặp lại Thanh Tịnh, cô hàng xóm và thằng Hùng, con Hiệp Tam Kỳ, ngay góc Tăng Bạt Hổ và Nguyễn Biểu, vẫn tiếp tục học với ông thầy dạy đàn, đánh đàn như tây cho đài phát thanh Đà Lạt. Khiến mình tiếc thầm cho dòng sông tuổi thơ bỏ lại.


Sau khi tốt nghiệp, mình qua Lausanne, Thuỵ Sĩ, có tên bạn, cũng du học sinh, quen thời mình đi làm ở Ý Đại Lợi, kiếm cho một chân phụ tá trong trường bách khoa Lausanne. Tên này bắt đầu học đàn, nói là muốn cưa gái là phải biết đàn. Thế là mình mượn hắn cuốn sách tự học tây ban cầm do nhạc sĩ Phạm Duy biên soạn, nhờ cô thư ký chụp photocopy rồi mua cây đàn về tập đầu tiên “cây đàn bỏ quên”. Bắt đầu sự nghiệp đi cưa gái. Buồn đời mình làm thơ rồi phổ nhạc bú xu la mua. Sau này mình xem lại thi ca và nhạc của mình làm khi xưa thì phải công nhận là dỡ thật mặc dù mình có tính rất chủ quan. May mà đồng chí gái, tình thật nói lên sự thật về giọng ca một thời của mình để xây dựng tổ ấm, kêu giọng ca anh rất tồi, nghe thé thé như đài phát thanh Hà Nội. Chớ không có đồng chí gái, mình cứ tưởng mình là thần đồng nhạc hải ngoại thì chết chắc. Muôn đời không có vợ. 


Lúc mới tập đàn thì phải học các nốt nhạc Mi Pha Sol La Si Đô đủ trò, khi qua mỹ thì chúng lại đọc A B C D này nọ khiến mình đã ngu lại càng ngu lâu dốt bền. Vấn đề là mỗi lần có họp mặt sinh viên mình hay đem cây đàn ra hát thì cha con họ bỏ chạy vào cầu tiêu hay nhà bếp, không ai ngồi thưởng thức  giọng ca oanh vàng của Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen. Có ai buồn đời gửi mình mấy câu sau đây:


Sơn Đen đen cả cuộc đời
Máu xương da thịt là người ở đâu…?!
Ông Sư Bà vãi cãi nhau
Phật trên nhìn xuống lắc đầu chịu thua


Sau này mình mới hiểu con gái đàn bà họ thích nhạc tình yêu, khóc hu hu như con cá lóc như ông Vũ Thành An khóc rơi lệ người tình đi lấy chồng vì thầy bói kêu lấy tên này sau này đi tù thăm nuôi mệt thở còn mình thì chỉ nhớ và hát mấy bài hát khi xưa nghe trên đài phát thanh Đà Lạt như “giặc đến nhà đàn bà cũng phải đánh, vận nước ta gặp hồi gian nguy, anh em ta ơi cùng nhau kết đoàn, cũng nhau chống giặc không gì hay hơn. Nhân dân tự vệ cầm súng cầm dao, gậy gộc xuống đường,…” hay mùa hè đỏ lửa, mỗi ngày nghe hoài riết 54 năm sau vẫn nhớ “cờ bay cờ bay trên thành phố thân yêu vừa chiếm lại đêm qua bằng máu, cờ bay Từng ngóng đợi quân ta tiến về

Ta ôm nhau mắt lệ nghẹn ngào quì hôn đất thân yêu

Quảng Trị ơi, chào quê hương giải phóng

Hồi sinh rồi này mẹ này em

Vui hôm nay qua đêm đen tìm thấy ánh mặt trời

Đi lên. Đi lên trên hoang tàn ta xây dựng ngày mai

Nhà vươn lên người vươn lên

Quân bên dân xây tin yêu đời mới

Đón nhau về, anh đưa em về Gio Linh, Cam Lộ, Đông Hà

Sạch bóng thù, đồng hân hoan quân dân vui

Vang câu hát tự do …”


Hay “giặc miền bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào “. Nhưng bài ca nghe mỗi ngày cả chục lần trên đài phát thanh Đà Lạt và Sàigòn.


Sau có một tên mặt mũi không được sáng sủa lắm nhưng gái bu như ruồi cực nhiều nên mình mời hắn đi ăn phở để học hỏi hắn tuyệt chiêu. Hắn kêu mày không hiểu gì cả về phụ nữ. Mày học đánh đàn phải học các nốt MI Fa Sol La Si Đô này nọ. Tao chỉ cần học hai nốt nhạc mà phụ nữ ưa chuộng, ngắn gọn Đô và La, còn mày đàn hát phun cả nước bọt vào mặt mấy em thì chúng bỏ chạy là đúng rồi. Còn tao chỉ hỏi em muốn đi shopping với anh, muốn mua gì thì nói anh mua cho. Đô-La là hợp âm chính của thi ca trong tâm hồn của phụ nữ. Trong khi mình thì cứ đánh đàn mì pha nước sôi mệt nghỉ.


Khiến mình giác ngộ cách mạng, chửi thằng bạn quen thời ở Ý Đại Lợi. Tên này học đàn cũng kiếm vợ không ra, sau về Việt Nam vớt được một em sang Thuỵ Sĩ, rồi một thời gian sau bị cho số de luôn, trả tiền phụ dưỡng cho con gái mệt nghỉ. Mình có nói chuyện với hắn mấy năm trước, dự định dẫn vợ về thăm Thuỵ Sĩ nay nghe hắn đã qua đời. 


Vấn đề là chàng vốn dòng keo kiệt nên mình không dám mua quà cho mấy cô. Chỉ khi phát hiện ra mối tình hữu nghị bolsa liền Westminster của đồng chí gái thì mình mới bấm bụng mua quà. Nhưng với giá 50%. Dạo đó hãng GUcci te tua nên cuối năm thì có cô đồng nghiệp kêu, chị tao làm cho Gucci, có thể mua đồ được 50% off nên mình bấm bụng nhờ mua cho cái đồng hồ GUCCi. Đồng chí gái thích lắm và cảm động, không ngờ tên keo kiệt này dám mua tặng cái đồng hồ Gucci. Lý do đi chơi, mình chỉ dẫn cô nàng đi ăn tiệm Pollo Loco (gà điên) mình có mấy phiếu tem mua 2 tặng 1, cho cô nàng ăn gà mệt thở luôn. Nay mình ớn không dám ăn gà nữa từ ngày lấy vợ. 


Chở cô nàng về nhà, buồn đời sao cô nàng nói hay anh đem trả cái đồng hồ này, lấy tiền gửi về cho gia đình anh ăn Noel khiến mình cảm động. Mình nói đã gửi rồi. Câu nói của đồng chí gái khiến mình nhất quyết đăng ký quản lý đời em khiến cuộc đời mình bước sang một trang sử mới. Một trang sử bi hùng suốt mấy chục năm máu lửa, nội chiến từng ngày, gia tài của hai vợ chồng để lại cho con là những xương gà Pollo Loco. Chán Mớ Đời   


Cô nàng kêu giọng ca anh rất tồi, anh muốn lấy tui thì thề không bao giờ hát nữa. Các bác nào đọc bài này thì lần sau thông cảm cho em, đừng bắt em cãi lời vợ già. Đừng kêu em hát cho vui này nọ. Em thấy mấy bác hát bồi dưỡng cho cái lỗ tai nông dân của em, khác với các tiếng rống của mấy con coyote trong vườn là em vui rồi. Quá vui nữa. Nhưng đừng có gửi cho em nguyên cái file mà vợ mấy bác hát để xem lại nhé.


Chúc các bác một cuối tuần vui bên cạnh thân hữu mê karaoke. 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn