Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn nghệ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn nghệ. Hiển thị tất cả bài đăng

Du lịch y tế

 Du lịch y tế

Lâu rồi ông Larry kể với mình là hay đem cô bồ sang mễ tây cơ để căng da mặt vì rẻ. Nay cả hai đều đi căng da mặt ở tây phương cực lạc. Phải vào các phòng mạch được canh gác bởi bảo vệ có súng tiểu liên ở Tijuana đề phòng trộm cướp bắt cóc. Khi xưa mình hay mướn nhà ở vùng Rosalito phía nam thành phố biên giới này để đưa gia đinh đi chơi nhưng từ ngày con bà Betty bị giết ở đây thì hết đám mò xuống xứ mễ. Có lần tính mua căn nhà dưới đó cho đại gia đình đi chơi nhưng sợ quá. Cặp người Mỹ về hưu về đây sống, rồi lớn tuổi hơn bệnh hoạn đủ trò nên phải về mỹ để ở gần nhà thương.

Phố Răng Hàm bên cầu biên giới

Hôm nay đọc bài báo kể một thành phố ở biên giới Mễ Mỹ có đến hơn 300 phòng nha khoa, phục vụ các du khách Mỹ và Gia-nã-đại, sang đây du lịch thăm quan và chữa răng rẻ gấp nhiều lần bên Mỹ nên ghi lại đây để bác nào cần thì du lịch nha khoa một chuyến cho biết đời cô lựu và ăn tacos. Ăn tacos trước rồi làm răng.


Nằm cạnh biên giới Mễ của tiểu bang Arizona có một thị trấn nhỏ mang tên Los Algodones, một địa danh nổi tiếng bởi một sự khác thường. Đó là các nha sĩ, được xem là nơi hội tụ nha sĩ đông nhất thế giới. Dân số thị trấn này có vài ngàn người nhưng lại có trên 300 văn phòng nha khoa. Được xem là nơi tập trung nhiều nha sĩ nhất trên thế giới. Hình như cứ 100 người dân sinh sống tại đây có một nha sĩ. Nhớ lúc mới sang pháp họ cho biết là số bác sĩ người Việt ở pháp đông hơn số bác sĩ ở Sàigòn. HỌc xong rồi không về Việt Nam tham chiến nên ở lại bên tây làm Việt kiều yêu nước.


Hàng năm hàng ngàn người Mỹ vượt biên giới gần Yuma, hình như có cuốn phim lâu rồi mang tên Yuma. Có xem ở rạp Ngọc Lan hồi nhỏ. Không nhớ câu chuyện lắm, đại loại có một cảnh sát liên bang đến vùng này để dẹp loạn kiêu binh của đám du thủ du thực địa phương. Hình như sau này có phim do Russell Crowe đóng 3:10 to Yuma thì phải. Có xem phim này lâu rồi vì đồng chí gái mê tên này. Không nhớ câu chuyện, hình như có một tên giết người nhưng bị bắt và khi ông cảnh sát dẫn tên này đến nhà ga để lên chuyến xe lửa thì đàn em của Russell Crowe dàn chào bắn phá chi đó. Không nhớ rõ.


Các người Mỹ đến thành phố này để trồng Răng, nhổ răng cấm, hay làm răng sứ này nọ với giá hữu nghị Mễ Mỹ. Do đó thành phố Los Algodones được gọi là “Molar City.” ( thành phố răng hàm). Kinh


Mình có người quen về Việt Nam làm răng này nọ, có người than có người khen. Nhớ về Hội An, có gặp anh quen nói đưa vợ về Implant răng chi đó ở Đà Nẵng. Trên 7 bó rồi mà vẫn muốn có hàm răng như anh 7 chà da đen Hynos. Mình nghe anh kia quen nói đừng bao giờ làm implant vì anh ta nghe lời làm và khóc như mưa. Nội đeo hàm răng giả đã khó chịu huống chi implant thêm sức khoẻ khi về già cũng khó khăn.


Du lịch nha khoa đã thay đổi nền kinh tế của thị trấn biên giới này. Các phòng khám dành cho bệnh nhân ngoại quốc với nhân viên nói anh ngữ như người Mễ. Với các dụng cụ nha khoa tân tiến thiết kế đa số cho người Mỹ và Gia-nã-đại. Có chị bạn kêu về Việt Nam làm răng vì ở Gia-nã-đại phải chờ đợi rồi rên vì không hài lòng mà cứ bay về hoài để chữa thì tốn tiền quá.


Khởi đầu vài nha sĩ vài thập niên trước để phục vụ các cộng đồng ở vùng biên giới và dần dần trở thành một trung tâm du lịch và chữa bệnh răng.


Bác nào ở Nam Cali thì có thể lái xe, độ 3-4 tiếng đồng hồ, sáng đi chiều về hay ở lại một đêm để nghe nhạc Mariachi. Nhưng người ta khuyên là nên gú gồ trước để xem review, nha sĩ tốt nghiệp ở đâu, có nhiều nha sĩ tốt nghiệp tại Hoa Kỳ, các tên hiệu dùng cho Implant như Nobel, Straumann,.. nhất là e-mail trước để biết quy trình chữa bệnh ra sao trước khi lái xe qua biên giới. Đa số các phòng chữa răng đều nói tiếng anh. Nên gửi hình chụp quang tuyến và hình ảnh hàm răng của mình cho nha sĩ xem trước. Chớ đến nơi họ vẹo tới vẹo phải chụp hình bú xua la mua thêm tiền.


Lái xe đến cổng biên giới tên Andrade/ Los Algonodones. Nếu muốn thì đậu xe ở biên giới bên Hoa Kỳ rồi cuốc bộ sang. Vụ này hay hơn vì em nhớ khi xưa, chạy xe qua mễ phải mua bảo kiểm xe cộ đủ trò, đem sang chúng ăn cắp cũng mệt. Xe mang bản số Cali là dễ bị ăn cắp vì luật lệ môi trường Cali rất khó nên xe tốt. Đậu xe bên mỹ tốn $5-$10/ ngày. Đi bộ qua biên giới mất 1 phút nếu đông thì 5 phút. Đi qua thì dễ đi về thì nhớ đem theo sổ thông hành vì nếu không thì hết đường về mỹ, phải tốn tiền bay đến Tijuana mới có toà lãnh sự Hoa Kỳ.


Sau khi qua biên giới thì vùng nha khoa ở phía bên phải của cổng biên giới. Em xem hình không là thấy hoá gà vì nhiều lắm. Có nhiều phòng mạch cho người đến cổng biên giới đến đón các bác vì sợ có phòng mạch khác vớt bệnh nhân của họ. Chắc tương tự đến Cancun, ở phi trường là thấy thiên hạ bu lại dụ đi xem timeshare.


Họ sẽ xem xét răng của mấy bác miễn phí rồi cho giá hữu nghị. Trung bình giá cả như nhổ răng cấm là $250-$500, anh em cột chèo của mình là nha sĩ nhổ răng cấm giá hữu nghị mỹ-việt $5,000. Implant thì giá hữu nghị Mỹ-mễ từ $900-$1,800. Răng giả thì từ $250-$450. Thường thì họ làm trong ngày chỉ có implant thì cần ít nhất hai suất. Sau 6 tháng trở lại tái khám.


Trong khi chờ đợi họ làm hàm răng giả hay chi đó, các bác có thể ăn tacos hay đi vòng vòng hát bên cầu biên giới hay ghé quán cà phê. Em không biết họ có cà phê võng hay không vì chưa bao giờ đến khu vực này. Tháng 5 này em sẽ đi học ở Phoenix, rãnh em chạy lại đây chụp cái hình cho vui.


Họ khuyên là nên hỏi nha sĩ về bảo đảm cả không phải tốn thêm tiền khi phải làm lại. Nhớ là không nên chọn giá rẻ vì tiền Peéo nào của Mễ. Pesos khác với đô la. Chán Mớ Đời 


Em đi Texas với đồng chí gái rất cảm động. Có người kêu lại nhà ở, người thì lái xe từ Dallas đến Houston đón em ở phi trường. Người thì mời ăn cơm đủ trò. Cho thấy trong cuốn Luận Ngữ có câu “Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ” thấy khá đúng với em ngày nay.


Chử Nhị Anh đang tổ chức xem hội thoại cựu học sinh Văn Học Đà Lạt xưa qua Zoom. Chắc vui. Mấy bác Yersin nên tổ chức hội thoại qua zoom cho vui. Gửi đường link cho mọi người ngày giờ họ vào tán gẫu vì nay bà con đa số đi đứng khó khăn, khó gặp nhau.


https://van-hocdalat.smugmug.com/


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Trái cây ở vườn và chợ khác nhau?

 Trái cây ở vườn và chợ khác nhau?

Công nhận bơ của cậu Sơn ngon ghê. 2 đứa nhà em hết ăn plain rồi lại làm sinh tố. Thích quá trời. Em cũng hay mua bơ bên này nhưng ko ngon lắm. Cám ơn cậu Sơn”. Đó là lời nhắn tin của cô em ở Phila gửi hôm qua sau khi phải đợi 7 ngày bơ gửi từ Cali mới đến. Mỗi năm mình gửi bơ cho cô em nhưng hạn chế số lượng vì tiền cước đắt gấp 10 lần tiền bơ. Chán Mớ Đời do đó mình không dám bán trên Amazon.

Hôm trước có ai hỏi lý do bơ mua ở chợ về khi chín ăn không được. Tương tự cô em ở phila rên mua bơ ở Costco về ăn không được vì bị đen bên trong. Bơ có nhiều loại, có nhiều loại như Bacon, Duarte,..ngon hơn Hass nhưng tại sao người ta cứ bán Hass. Lý do là da của bơ đa số rất mỏng dễ bị trầy trong khi da của bơ loại Hass thì dầy như da cá sấu, dễ chuyên chở không bị hư.


Có người hỏi là bơ vườn mình có bán thẳng cho chợ Việt Nam không thì mình nói không. Đa số ngày nay, các chợ mua của các công ty bán sĩ cho an toàn, dễ kiểm tra và truy tầm khi có trái cây bị nhiễm trùng. Vườn mình có bán lẻ cho mấy người mua để bán ở Farmers Market hay chợ trời, hoặc cá nhân hay hội đoàn.


Đa phần mình bán cho công ty mua sỹ. Để mình giải thích quá trình từ khâu ở vườn mình đến công ty bán sĩ. Khi bơ đến mùa hái được rồi, đủ tiêu chuẩn của Cali rồi thì sẽ được phép bán. Nếu ai bán trước thì sẽ bị phạt. Có ông mễ quen hay mua bơ của mình để bán mỗi tuần, bị phạt $1,000 trước khi bộ canh nông tiểu bang Cali cho phép.


Mùa bơ của Cali thường là tháng 2 hay tháng 3 trở đi đến tháng 6 là xong. Có nhiều loại bơ ăn được vào các tháng 10, 11 nhưng thời điểm ấy, bơ từ Peru đổ về nhiều nên rẻ nên ít ai trồng loại bơ này vì bán không có giá thêm bận rộng. Còn bơ mà thấy bán ở chợ ở các tháng khác, đa phần là từ Mễ tây Cơ, Peru chở sang hoặc các công ty mua sĩ để phòng lạnh, đến ngày thì đem ra bán. Nhiều khi trái bơ sai trái ở mùa nên giá bán rẻ, các công ty này mua với giá bèo, rồi giữ trong phòng lạnh. Đến khi hết mùa thì đem ra bán ăn lời mệt thở.

Đồ hái bơ cho an toàn, đưa cái cần đến cái cuống của trái bơ rồi cắt, trái rớt vào cái bao lưới.

Trở lại vụ hái bơ ở vườn. Khi bộ canh nông cho phép hái bán thì mình kêu các công ty đến hái. Vườn mình cần độ 10 người hái trong vòng 3-5 ngày tuỳ mùa. Vì lý do vệ sinh, sợ bị nhiễm trùng nên họ phải cắt với cái cuống. Các người hái có cái khèo với cái kéo và cái bịch. Họ đẩy cây sào đến cái cuống của trái bơ và cắt cuống trái bơ lọt vào cái túi. Lý do là để tránh nhiễm trùng, vì bơ rớt xuống đất có thể dính bùn, nước phân của thú vật,… do đó có cái cuống để bảo đảm không bị nhiễm trùng vì vi khuẩn đi vào bên trong trái bơ qua cái cuống hoặc da bị trầy. (Vì lý do đó người ta thích bán Hass vì da ít khi bị trầy.) chớ Zutano rất được các con coyote yêu thích. Nếu thú hoang thích loại trái nào thì có thể nói lên chất lượng hay gì đó phía trong. Do đó vào tháng 1 là mình phải bán Zutano cho đa số các tiệm ăn Mễ để họ làm guacamole nhất là cho Superbowl.


Vườn mình được chứng nhận là Good Agricultural Practices (GAP). Costco chỉ mua trái cây ở vườn nào có giấy chứng nhận GAP của Cali. Mình phải theo học khoá huấn luyện này và được cấp chứng chỉ tốt nghiệp để quản lý vườn. Hàng năm thanh tra đến xem xét, mình dùng loại phân bón nào, nước tưới ra sao. Nước thì của thành phố nên dễ, chớ dùng nước giếng thì phải gửi cho phòng thí nghiệm khám nghiệm và thị thực.

Ông nuôi ong khi xưa đến vườn đem ít bơ về cho vợ

Hái kiểu này rất mất thì giờ nên rất đắt tiền. Họ lấy độ 25% tiền bán bơ. Mấy người này hái xong bỏ vào các cần xé nặng độ 1 tấn rồi kêu công ty mua sĩ đem xe đến chở về. Về đến công ty thì việc đầu tiên là họ bỏ bơ vào phòng lạnh vì thường hái vào những tháng nóng nên trái cây hái xong, để ngoài trời nên có thể nóng nên cần bỏ vào phòng lạnh. Sau đó họ nhúng bơ vào nước hoá học có chất tẩy trùng và chất bảo quản thêm sáp để làm da của trái bơ sáng láng lâu ngày.


Để khô xong, họ cho chạy vào máy, có máy laser để thanh loại các trái to nhỏ, hư hay không hư rồi tự động cho vào thùng hay bao lưới. Từ đó họ chở và chất trong các phòng lạnh. Khi nào khách hàng cần thì họ mới đem vào phòng làm chín trái bơ rồi đem bán, giao cho khách hàng. Điển hình Chipotle không có chỗ chứa nhiều bơ trong nhà bếp của họ. Họ chỉ lấy 24 tiếng đồng hồ trước khi sử dụng. Khi họ nhận Chipotle đặt hàng cho ngày mốt. Họ bỏ mấy thùng vào phòng đặc biệt và xì hơi vào để làm chín cho nhanh. Hôm sau chỉ việc chở đến giao cho các tiệm Chipotle trong vùng.


Theo mình biết thì bơ Cali rất được các nước khác như Nhật Bản, âu châu, Trung Cộng ưa chuộng. Lý do là luật lệ nghiêm khắc hơn các nước lân cận về việc sử dụng hoá chất, phân bón độc hại. Do đó bơ Cali thường được chở xuất cảng qua các nước khác, còn người Mỹ nhất là Cali ít khi có dịp ăn bơ Cali.


Do đó bơ mình mà đến chợ thì cũng đã được ngâm hoá chất và thuốc bảo quản. Khi chín thì phía trong đã đen rồi. Nếu hà tiện ăn thì đắng. Buồn vào hồn không tên. Thật ra là tất cả các trái cây được bày bán trong chợ đều phải qua quá trình như vậy. Nhớ tết nào, có người cho quýt tàu to như quả cam. Da sáp nhưng khi bóc ra ăn thì thấy hơi xanh, ăn đắng nghét. Vì hoá chất đã thắm vào trong vì để lâu ngày, có thể lên cả mấy tháng.

Trong vườn mình có nuôi ong nên có mật ong nguyên chất hữu cơ. Mỗi năm như vậy đến mùa hoa người nuôi ong đem đến độ 300 tổ ong. Đây chỉ để vài tổ vào mùa đông. Sau khi xong vụ để tổ ong ở các vườn hạnh nhân ở thung lũng San Joaquim thì họ đem về đây.


Có lần mình xem cuốn phim tài liệu của pháp về ngành trồng nho. Có ông tây chủ nông trại trồng nho mấy đời, kêu là ông ta bán cho người Tàu vì không muốn con cháu tiếp thu nông trại. Lý do là xịt thuốc sâu quá nhiều. Cứ nhìn mấy trái nho to đùng không bị sâu ăn gì cả là nhờ họ xịt thuốc sâu mệt thở. Năm ngoái, mình đi bộ 325 cây số xuyến vùng Toscana nơi họ trồng nho để làm rượu. Mình đứng lại quan sát nho thì trái nho bị sâu ăn mệt thở. Mình đi seminar, thấy họ quảng cáo bán loại thuốc xịt hormone đã được Cali cho phép, giúp đậu trái nhiều. Mấy loại nho, trái cây mà không có hột là được xịt thuốc này ra. Mình không xài vì mình muốn trồng bơ theo kiểu Bio-Organic.


Có lần mình đi học ở đại học Riverside, ông giáo sư cầm quả táo và hỏi cả lớp quả này được hái từ bao giờ. Có người kêu hồi sáng, người kêu hổi tuần trước. Cuối cùng ông thầy Scan cái nhãn, thường được dán trên trái cây thì được biết 9 tháng 16 ngày. Vỏ trái táo vẫn tươi như hoa hậu U80. Khi hái táo nhiều thì họ mua rẻ rồi cất trong phòng lạnh, ngâm vỏ hoá chất bảo quản. Đợi khi nào thị trường ít lại thì đem ra bán kiếm lời nhiều hơn.


Từ ngày mình mua cái vườn này thì không ăn trái cây mua ngoài chợ nữa. Chỉ ăn cây nhà lá vườn cho chắc ăn. Vì chất bảo quản và thuốc sâu. Trái cây hữu cơ họ đều xịt thuốc sâu hết, cho nên người ta nói thức ăn hữu cơ là cú lừa thế kỷ. Rất đúng. Đã có kể rồi.


https://youtu.be/AEuY9XxsfMk?si=B1fhfn51BFxGQv60


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

The sound of silence

 The sound of silence

Nhớ thời trung học, một hôm Hùng Con Cua cho mượn cuốn băng nhạc có bản nhạc “the sound of Silence” do cặp bài trùng Paul Simon và Art Garfunkel hát và đánh đàn thùng. Cùng dạo ấy ở rạp xi-nê Ngọc-Lan có chiếu phim “the Graduate” do Dustin Hoffman và Katherine Ross đóng, có màn cô dâu trong nhà thờ, sắp sửa được ông mục sư tuyên phán làm vợ ông nào thì Dustin Hoffman, gõ cửa nhà thờ là hét rồi kéo cô dâu bỏ chạy khiến đám con nít như mình thấy quá hay. Sau này nghe tin tổng thống Pháp lấy bà mẹ của người bạn học khiến mình nhớ đến bà Robinson mà cặp bài trùng có làm nhạc cho cuốn phim này đã đưa họ lên đài danh vọng. Sang Tây thì mới được nghe mấy bản nhạc khác của họ nhưng bản nhạc “The Sound Of the Silence” vẫn theo mình đến nay.


Hai ông thần Simon & Garfunkel, gốc do thái, học chung trường và hát chung ở các buổi trình diễn văn nghệ của trường từ năm 11 tuổi. Sau này thành danh rồi xù nhau vì cảm thấy một người được tỏa nắng và ca tụng trong khi người kia sáng tác nhạc và hoà âm nhưng không được công chúng yêu mến tương tự hai ông thần Paul McCartney và John Lennon.


Sau này qua các cuộc phỏng vấn thì người ta mới hiểu sự cạnh tranh của hai người, không phải vì tài năng mà vì những chi tiết cá nhân khiến họ phải xa nhau, rồi hát chung với nhau nhưng chỉ vì làm ăn, chớ không vì nghệ thuật.


Người ta được biết là ông Paul Simon có hình dạng thấp nên ganh tỵ với ông Garfunkel, cao ráo và đẹp trai. Khán giả mê giọng hát của ông này trong khi Paul Simon là tác giả tất cả các bài hát đưa họ lên đài danh vọng.


Quen nhau tại nhà trường và có cùng sở thích về âm nhạc nên họ bắt đầu hát với nhau và thành lập một ban nhạc với mấy người bạn khác mang tên Pepton. Năm 1957, họ lên 15 tuổi, Paul Simon làm được bản nhạc mang tên “ hey school girl” và vét hết tiền để dành được $25, rồi cùng nhau đi qua Manhattan để thâu bản nhạc ở phòng ghi âm. Số hên được một ông sản xuất nhạc để ý và đề nghị với bố mẹ hai ông thần này để ông ta sản xuất nhạc của họ. Bản nhạc này được bán 100,000 đĩa nhưng mấy bản nhạc sau này không được ưa chuộng lắm.


Sau đó hai ông thần tốt nghiệp trung học, vào đại học vì không biết cuộc đời ca nhạc sĩ sẽ ra sao. Ông Simon thì học về Anh ngữ trong khi ông Garfunkel học kiến trúc. Buồn đời ông Simon làm nhạc và không cho ông Garfunkel biết khi tự thâu mấy bản nhạc này và tình bạn của họ bị sức mẻ từ đó.

Nữ tài tử đóng vai Mrs. Robinson

5 năm sau, họ hợp tác với nhau lại và bắt đầu hát ở Greenwich Village ở Manhattan thì có một ông thần nhạc sĩ da đen nghe được. Ông này là người giới thiệu và đưa Bob Dylan lên đài danh vọng. Họ hát bản nhạc “the sound of silence” mà Paul Simon đột phá tư duy và sáng tác trong nhà vệ sinh. Xui cái là bản nhạc này chỉ bán được 3,000 đĩa nhạc. Có lẻ thời chưa đến. Chán Mớ Đời nên ông Simon qua Anh quốc hát hò để tìm nguồn hứng âm nhạc trong khi ông Garfunkel trở lại đại học.


Một năm sau, hình như thời cơ chín muồi, có một đài phát thanh sinh viên ở Boston, và Florida phát thanh lại bản nhạc. Ông nhạc sĩ da đen nghe được và phối trí hoà âm lại với guita điện, trống,… cho hợp với sự ưa chuộng của quần chúng, ông Simon dạo ấy đang đi hát rong ở Đan Mạch, có nghe phiên bản này thì kêu họ giết nhạc của tôi nhưng thính giả lại mê. Và năm sau bản nhạc nầy đứng hàng đầu tại Hoa Kỳ. Và hai ông thần này bổng nhiên nổi tiếng, bán trên 3 triệu đĩa nhạc. Giàu to nên bỏ nghiệp sinh viên đại học. 


Mike Nichols, đang đạo diễn phim The Graduate, đột phá tư duy, thay vì chơi nhạc đệm như giới điện ảnh làm, ông ta ký hợp đồng với hai ông thần S và G để làm 3 bản nhạc cho cuốn phim. Hai ông này nhất trí nhưng phải đi tour hốt bạc khi quần chúng đang nóng ủng hộ nên không thực hiện được và sử dụng mấy bài đã làm. Chỉ có làm bản nhạc Mrs. Robinson là mới.


Thật ra bản nhạc này lúc đầu tác giả làm với tựa đề “mrs. Roosevelt”, để tưởng nhớ bà đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ nhưng ông Đạo diễn thấy tựa tựa nên để nghị đặt tên Mrs. Robinson như trong phim the Graduate dù các ca từ chả ăn nhập gì với câu truyện của cuốn phim. 


 Cuốn phim nổi tiếng hốt bạc khiến tên tuổi hai ông thần lên như diều gặp gió nhưng lại khiến sự quan hệ của họ trở nên bi thảm hơn vì lòng đố kỵ với nhau. Ông Simon tự nói là mình là tác giả tất cả các bài hát nổi tiếng trong khi tên bạn chỉ đứng hát mà lại được người ta yêu thích hơn nên Chán Mớ Đời.


Năm 1969, hai ông thần này được đạo diễn phim The Graduate mời đóng phim “Catch 22” nhưng vào giờ chót thì ông Simon bị loại, có thể vì thấp người không ăn ảnh. Chỉ có ông Garfunkel đi đóng phim trong khi ông Simon ở nhà với con tim rướm máu và từ đó họ tan rã sau cuốn album cuối cùng. Ông ta làm bản nhạc “the only living boy in New York” trong hoàn cảnh đó. 


Ngược lại ông Garfunkel trả lời trong các cuộc phỏng vấn là ông ta cũng muốn sáng tác nhạc nhưng cảm thấy sẽ không có chất lượng và hồn như ông Simon. Nên cũng có chút ganh tị tài năng.


Sau cuộc chia tay thì ông Paul Simon như được thoát lồng nên hát solo và ra nhiều album nổi tiếng trong khi ông Art Garfunkel thì không khá lắm, ít thành công hơn dù có giọng hát cực hay. Bù lại ông ta đóng phim khá thành công. Thật ra vào thập 70, thế giới đã thay đổi, người Mỹ giới trẻ chống chiến tranh Việt Nam, nên âm nhạc của họ không còn ăn khách như trước đây.


Đến năm 1981, người ta tụ họp hai ông thần này để hát 21 bản nhạc tại công viên Central của new York có trên 500,000 khán giả tham dự nhưng sự cạnh tranh, ganh tị vẫn còn nên khó hàn gắn với nhau được. Sau này họ đi tour với nhau nhưng chỉ vì làm ăn , thậm chí ít khi nói chuyện với nhau. Rồi năm 2010, họ huỷ tour khắp thế giới vì ông Garfunkel có vấn đề giọng hát. 


Ở pháp mình chỉ nghe được một hay hai album của họ nhưng chỉ thích nghe bài the sound of the silence vì có lẻ đưa mình về khung trời học sinh ngày xưa dù khi xưa.


Hello darkness, my old friend

I've come to talk with you again

Because a vision softly creeping

Left its seeds while I was sleeping

And the vision that was planted in my brain

Still remains

Within the sound of silence

In restless dreams I walked alone

Narrow streets of cobblestone

'Neath the halo of a street lamp

I turned my collar to the cold and damp

When my eyes were stabbed by the flash of a neon light

That split the night

And touched the sound of silence

And in the naked light I saw

Ten thousand people, maybe more

People talking without speaking

People hearing without listening

People writing songs that voices never share

No one dared

Disturb the sound of silence

"Fools" said I, "You do not know

Silence like a cancer grows

Hear my words that I might teach you

Take my arms that I might reach you"

But my words like silent raindrops fell

And echoed in the wells of silence

And the people bowed and prayed

To the neon god they made

And the sign flashed out its warning

In the words that it was forming

And the sign said, "The words of the prophets

Are written on the subway walls

And tenement halls

And whispered in the sounds of silence"


Songwriters: Paul Simon



Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Đưa tiền vào Nam đánh Việt Nam Cộng Hoà

  Đưa tiền vào Nam


Có lần nói chuyện với anh Phong, đại đội trưởng đại đội trinh sát 302, và tiểu đoàn trưởng 204 Đà Lạt khi xưa. Anh ta kể có lần đi hành quân, lính anh ta bắt được một cái sacoche của Việt Cộng trong đó có mấy ngàn đô la, chia nhau cho cả đại đội xài. Có người kể là chỉ huy bộ đội đi vào miền nam chỉ đem theo vàng và tiền đô la để đưa cho nằm vùng mua thực phẩm cho bộ đội. Một lần khác ở Quảng đức, lính 302 bắt gặp xe Jeep của 1 thiếu tá, được ông tướng Nguyễn Văn Toàn quân khu 2, vua tham nhũng mà mình có kể về bài viết của tuỳ viên ông ta nói về vị chỉ huy của mình, đưa người đi thương lượng với Việt Cộng, trả tiền để cho người ông ta chặt cây bán cho ngoại quốc không bị phá. Trinh sát 302 bị phát hiện nên bắn chết cả Việt Cộng và ông thiếu tá khiến ông Toàn nổi điên, muốn bỏ tù thiếu tá Phong. Mất đâu 2 ngàn đô la. Ai buồn đời thì tìm đọc bài của vị sĩ quan tuỳ viên, mình có chép trong bài mình kể lại trên bờ lốc.


Nay mình mới hiểu vị trí của Việt Cộng trong thời chiến tranh vì khi xưa, cứ nghĩ họ núp bên Lào hay bên Cao Miên


Đà Lạt khi xưa có nhiều tiểu thương làm kinh tài cho bộ đội như cô Ba Chỉ tiệm Bình Lợi dưới chợ Đà Lạt, giữa 2 tiệm Lộc Sơn và Nguyễn Văn Ngạch, đối diện đồn cảnh sát. Sau 75, cô ta làm lớn ở Đà Lạt rồi bị về vườn. Nghe cô ta kể là trước 75, đi du lịch qua Thái Lan, gặp bà Nguyễn THị Bình để nhận được chỉ thị kinh tài ra sao. Ngoài ra có nhiều tiểu thương khác nhiều khi bị bắt buộc nếu không bị giết hay cho nổ mìn như vụ cây xăng Ngã Ba CHùa. Mấy người nằm vùng mua gạo muối đường và lương khô rồi chở vào bưng cho Việt Cộng. Lâu lâu mình nghe ngoài chợ kêu đường tăng bo hay ai đó bị Việt Cộng tịch thu hết hàng hoá. Sau này mới hiểu họ chở vào bưng rồi kêu bị Việt Cộng tịch thu đóng thuế để qua mắt chính quyền miền nam.


Mình kể có lần cô Ba Chỉ kêu mẹ mình vào tiệm nói có 100 bao gạo mới về, ai hỏi thì bán lấy lời nuôi con. Độ 1 tiếng sau, có người đến hàng mẹ mình hỏi có gạo không muốn mua 100 bao. Thế là mẹ mình nói có và bán giá cao hơn cô Ba CHỉ đưa, kiếm tiền nuôi con và trả nợ cho chồng đánh bài thua. Sau 75, bà hay đến mua gạo là nằm vùng, làm lớn lắm. Ông cụ mình đi tù nhưng nhờ cô Ba CHỉ và mấy bà khi xưa nằm vùng đỡ đầu nên tai qua nạn khỏi với đám CM 30 ở chợ cũng như ở xóm.


Mẹ mình có mua gạo của Địa Phương Quân nữa. Có ông đại đội trưởng nào ở Đà Lạt, hay kêu mẹ mình để bán gạo. Gạo của lính ông ta, chắc có nhiều lính kiểng nên ông ta dư gạo nên kêu bà cụ bán rẻ. Có lần ông ta nhận tiền mà không cho lính chở gạo ra chợ nên bà cụ đi đòi, không được thì lên vị chỉ huy của ông ta, thì được biết ông ta đánh bài thua nên kiện củ khoai. Ngoài ra có mua gạo của mấy bà sơ và ông cha nhà dòng. Mỹ viện trợ ăn không hết nên đem bán cho bà cụ. Mẹ mình không có môn bài đại lý bán gạo nên bán chui, phải đi mua hàng kiểu này để bán lại.



Có lần một ông tài xế quen ngoài chợ, hay chở hàng cho mẹ mình từ Sàigòn về, bị bắt bỏ tù cả năm khiến bà vợ phải thuê tài xế, lái xe hàng đi Sàigòn. Sau này bà ta sinh con, người ta đồn là con của ông tài xế vì không giống mấy đứa con khác. Chán Mớ Đời 


Lâu rồi mình có đọc bài báo của báo Hà Nội kể các người nằm vùng đổi tiền ngoại quốc đi nhiều ngõ từ Paris, qua Hương Cảng, Cao Miên,… trước khi đưa về Sàigòn.

Xin trích một đoạn của báo Hà Nội do tác giả cuốn sách về những con đường Trường Sơn đặc biệt.


Đến thời điểm hẹn trước, một bộ phận đặc biệt chuyên trách vấn đề vận chuyển là đơn vị C.100 thuộc Đoàn 559 cùng B.29 tiến hành các thủ tục giấy tờ giao nhận, đóng thùng đặc chủng và chở đi. Trong giai đoạn đầu, tiền đi vào Nam theo một con đường khá "sang trọng": 


Con đường thường xuyên và gian khổ nhất của đại bộ phận đôla vẫn là tuyến đường Trường Sơn, bằng xe tải quân sự và đường biển trên những chuyến tàu không số, cất giấu dưới hầm tàu hai đáy trên con đường Hồ Chí Minh trên biển. 

Hành trình của các loại tiền kể trên từ Hà Nội vào Nam được phân bổ theo từng phân đoạn, theo quy định của trung ương: tiền tới địa chỉ nào thì nơi đó có đơn vị đặc nhiệm tiếp nhận và cất giữ. Trung ương phân bổ theo từng khu vực lớn là: Trị Thiên - Huế, Khu V, Tây nguyên, Nam bộ (B2)... Tại từng khu vực nói trên, việc cấp phát, phân bổ, sử dụng, chi tiêu là công việc nội bộ từng nơi, dưới sự lãnh đạo toàn diện của từng đảng bộ, với sự tham mưu chỉ đạo chuyên ngành là các ban tài chính hoặc ban kinh - tài trực thuộc. 

Khi có nhu cầu chi tiêu bằng biệt tệ mà số do trung ương đã đổi và chuyển vào không đủ, phải tiến hành "chế biến" tại chỗ. Việc "chế biến" này được thực hiện theo phương pháp phân tán nhỏ lẻ để khỏi bị lộ (trung ương không chủ trương tích giữ dài ngày đồng tiền Sài Gòn, bởi từ sau năm 1970 sự mất giá của tiền Sài Gòn xảy ra liên tục, tỉ lệ mất giá ngày càng cao). Việc quản lý thu, chi, theo dõi hạch toán kế toán, kho quỹ được thực hiện rất chặt chẽ. Tại ban kinh - tài hoặc cơ quan ngân tín được đảng bộ từng khu vực giao trách nhiệm chỉ đạo, điều hành công tác này, các bộ phận chuyên trách về kế toán và kho quỹ đều được thành lập. Kế toán từng khu vực đều tiến hành đối chiếu số liệu định kỳ với kế toán B.29.

Từ năm 1964-1965 chi phí cho miền Nam tăng lên rất nhiều, phương thức AM càng thêm khó khăn, tốn kém, kể cả sự hi sinh xương máu. Trong tình hình mới nó bộc lộ nhiều nhược điểm. Thứ nhất, Mỹ ra sức đánh phá các con đường trên bộ và trên biển, gây rất nhiều khó khăn cho việc vận chuyển. Thực tế đã xảy ra một số lần đối phương ném bom trúng xe chở hàng, trong đó có các thùng đựng tiền, vỏ thùng đựng tiền tuy không bị cháy nhưng sức nóng của lửa đã làm phân hủy số đôla bên trong. Từ giữa thập kỷ 1960 tình hình chính trị của Campuchia bất ổn, đặc biệt từ khi có đảo chính của Lonnol thì con đường này cũng chỉ có thể được sử dụng một cách rất hạn chế. Thứ hai, việc "chế biến" lần thứ hai từ đôla ra tiền Sài Gòn cũng gặp khó khăn, không thể nào "chế biến" một cách nhanh chóng một số tiền quá lớn trên thị trường miền Nam.

Phương pháp mới 


Từ 1965, Trung ương Cục có chủ trương phát triển các cơ sở tại nội thành. Những cán bộ chủ chốt của Ban Tài chính đặc biệt đã được đưa vào nội thành để bám trụ. Hai cán bộ là Mười Phi và Nguyễn Thanh Quang (còn gọi là Năm Quang, tức Dân Sanh) đã nảy ra ý định "chơi theo luật chơi", nghĩa là sử dụng chính hệ thống ngân hàng của thế giới và của chế độ Sài Gòn để chuyển tiền cho cách mạng. 

Phát hiện bất ngờ này được đề xuất với trung ương. Sau đó được trung ương chấp thuận cho thực thi, gọi là phương pháp mới, ký hiệu là FM. FM là phương thức chi viện tiền cho miền Nam bằng chuyển khoản. Chuyển khoản có hai chiều: nhận và trả.

Khâu nhận: Tiền Z (tiền Sài Gòn) được lấy ngay tại Sài Gòn qua một đường dây hoạt động nội thành của Ban Tài chính đặc biệt thuộc Trung ương Cục miền Nam (tức N.2683), sau đó hoàn trả cho nhà cung cấp tại nước ngoài bằng đôla. Nhà cung cấp tiền Z Sài Gòn là những chủ kinh doanh lớn sẵn sàng hợp tác với một đầu mối của N.2683 trong nội thành Sài Gòn, có mật danh là C.130 do Dân Sanh đảm nhiệm. Họ có tài khoản tại các ngân hàng thương mại nước ngoài và ở Sài Gòn. Theo sự thỏa thuận với N.2683, họ rút tiền Z từ ngân hàng để cung cấp cho cách mạng nhưng lấy lý do để sản xuất kinh doanh. Trong nhiều trường hợp có những khoản lớn là tiền Z, không cần rút từ ngân hàng mà thu trực tiếp do bán hàng nhập khẩu. 

Tiền Z được giao tại những nơi quy ước là vùng giáp ranh ven đô Sài Gòn - Gia Định, có khi còn đi xa hơn, phân tán trong các kho nhỏ rồi tổ chức các chuyến ôtô đem đi. Phương pháp này được mang ký hiệu là FM vì FM vừa là tên gọi một kênh phát sóng ngắn hơn AM, vừa là chữ viết tắt của phương pháp mới (F: phương pháp; M: mới). Phương pháp này có nhiều thuận lợi hơn phương pháp AM: có thể giải quyết một vụ chuyển tiền lớn chỉ trong một ngày thay vì nhiều tháng hành trình đầy rủi ro của phương pháp AM, an toàn hơn, kín đáo hơn, không bị thiệt thòi do vấn đề tỉ giá, mà có trường hợp còn sinh lợi nhờ hưởng lãi suất phát sinh tại các ngân hàng (khoản lãi suất này trong mười năm tính ra tới gần 25 triệu đôla).

Để thực hiện FM cần phải có một hệ thống tổ chức rất tinh vi và dày công bố trí. Tại Hà Nội, bộ phận B.29 thuộc Vietcombank dùng các mật mã, điện đài để liên lạc với miền Nam và liên lạc với các ngân hàng trên thế giới để nhận và gửi các lệnh chi tiền, chuyển tiền. Bộ phận đó vẫn do ông Mai Hữu Ích điều hành và trưởng phòng thanh toán Nguyễn Nhật Hồng (còn gọi là Ba Hồng) trực tiếp phụ trách. 

Ở trong Nam, một bộ phận có bí danh là N.2683 do ông Mười Phi làm trưởng ban tài chính đặc biệt của Trung ương Cục phụ trách. Một bộ phận đặt tại Sài Gòn. Cơ sở này trực thuộc Trung ương Cục, gọi là Ban Công tác đặc biệt. Nó là một "đối tác" đặc biệt của B.29. Đầu mối và cũng là cơ sở của N.2683 là một đại thương gia có khả năng chi tiền mặt cho N.2683. Rồi theo thông báo của N.2683, B.29 lại chi trả cho họ bằng cách chuyển ngân vào tài khoản của họ ở các ngân hàng nước ngoài. 



Mình có quen một gia đình khi xưa giàu có ở CHợ Lớn, sau 75 thì ở Hải ngoại, có nhà ở Tây Ban Nha, ở Hồng Kông này nọ. Nên không biết khi xưa họ có chuyển tiền ra Hải ngoại bằng cách nào. Đưa cho nằm vùng Việt Cộng ở miền nam rồi họ ở ngoại quốc chuyển tiền vào ngân hàng Thuỵ Sĩ? Nay qua đời nên không biết hỏi ai.


Ông Mười Phi nhận định: "Đây cũng là một loại đường mòn Hồ Chí Minh nhưng không dùng ôtô, tàu thủy, máy bay hay đường ống nên không có vết chân nguời. Chỉ có những lệnh chuyển tiền thôi. Anh Phạm Hùng cho tôi danh sách năm người để tôi chọn. Tôi chọn anh Ba Châu và nhắc anh Phạm Hùng nên cho anh Ba Châu đi học thêm tiếng Khơme, học tình báo rồi hãy vào Phnom Penh giúp chúng tôi". 

Ông Lữ Minh Châu (Ba Châu) - phó Ban N.2683 - kể lại: "Chiến trường mở rộng, nhu cầu tiền càng nhiều, càng nhanh càng tốt và phải cung cấp cho nhiều nơi. Với biện pháp FM, nói cách khác, với hoạt động ngân hàng đặc biệt trong thời kỳ chống Mỹ tại miền Nam, chúng tôi "Ban Công tác đặc biệt" trực thuộc Trung ương Cục miền Nam với các loại bí số D.270 và N.2683, mà tôi là phó trưởng ban, anh Mười Thăng Long là trưởng ban, đã cung cấp các loại tiền nhanh chóng, đủ và đúng theo yêu cầu của Cục Hậu cần miền Nam".

ĐẶNG PHONG, tác giả cuốn sách nói trên. Ai buồn đời thì đọc để hiểu thêm về cuộc chiến Việt Nam ngày xưa.


Đọc tài liệu của Hà Nội nên biết thêm chút gì về cuộc xâm chiếm miền Nam:


Báo Thời báo Ngân hàng mô tả rõ vai trò của “Ngân hàng Ngoại hối” bí mật mang bí danh B.29, thành lập tại Hà Nội, tiếp nhận viện trợ quốc tế (USD, rúp, tệ…) rồi quy đổi và chuyển vào miền Nam thông qua hai đơn vị Ban Kinh tài Trung ương Cục miền Nam: N.2683 (Ban Tài chính đặc biệt) và C.32 (Ban Ngân tín R). Các cán bộ như Mai Hữu Ích, Nguyễn Nhật Hồng, Nguyễn Văn Phi… đã xử lý hàng tỷ USD quy đổi và gửi vào chiến trường qua Đoàn 559  .


Bộ Tài chính Việt Nam thông tin rằng nhiệm vụ chi viện miền Nam được đánh giá là cốt tử trong chiến lược giải phóng, đặc biệt trong giai đoạn 1964–1965, tập trung cán bộ ưu tú để vận hành dòng tiền chiến lược này  .


Trung tâm Lưu trữ Việt Nam tại Texas Tech (VNCA) lưu giữ hàng triệu trang tư liệu liên quan đến chiến tranh Việt Nam, bao gồm các báo cáo tài chính, ghi chép nội bộ ngành ngân hàng, chứng minh tính xác thực và quy mô tài chính vận chuyển trong kháng chiến  .


https://www.vietnam.ttu.edu/


Sơ đồ tổ chức vận chuyển tài chính


1. Ở Hà Nội – miền Bắc

B.29 (Ngân hàng Ngoại hối bí mật): tiếp nhận ngoại tệ viện trợ từ quốc tế tại các đầu mối như Hong Kong, Paris, London, Bắc Kinh. Mình có đọc một bài báo của Hà Nội phỏng vấn mấy người khi xưa, chuyển tiền từ Paris, qua Hương Cảng rồi về Sàigòn. Nay tìm lại không thấy nữa. Quá lâu nên nằm ở dưới các tài liệu mới.

Quy đổi và gom tiền vào kho Bắc, chờ lệnh vận chuyển.


2. Đường vận chuyển qua Đoàn 559

Tài chính được vận chuyển cùng lương thực, vũ khí… qua Lào – Campuchia. Đường mòn Hồ Chí Minh vận hành liên tục từ năm 1959 – đặc biệt quy mô lớn từ 1967–1971  .

Tiền được giấu trong thùng kín đặc biệt, chia nhỏ để giảm rủi ro. Có cả đường dẫn dầu phục vụ xe, hệ thống trạm nghỉ…


3. Tại miền Nam – Trung ương Cục

N.2683 (Ban Tài chính đặc biệt) và C.32 (Ban Ngân tín R): tiếp nhận tài chính từ Bắc chuyển đến, kiểm đếm, bảo quản rồi phân phối đến các chiến khu, vùng giải phóng  .

Giao liên địa phương, cán bộ cơ sở trong mật danh F.M (phương pháp mới) phối hợp kinh doanh bình phong để lấy tiền công khai từ hệ thống tài chính Sài Gòn, rồi chuyển về xuôi phục vụ cách mạng  .


Cho thấy Hà Nội có rất nhiều đường tiếp tế vào nam trong khi Việt Nam Cộng Hoà thì nhận viện trợ từ Hoa Kỳ rồi nhiều tiền quá nên tướng tá tham nhũng. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn