Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Tại sao di dân lậu quan trọng cho năm 2030

 Di dân lậu và năm 2030


Ngày ngày thấy tin tức về tội phạm do các người di dân lậu khiến mình thất kinh. Lý do theo mình nghĩ một người ở lậu tại Hoa Kỳ, đa số là họ không muốn ai biết đến, chỉ lo làm lậu, kiếm tiền gửi về cho gia đình ở xứ họ. Chắc chắn sẽ có một số nhỏ phạm pháp này nọ nhưng tin tức được đưa lên báo chí, truyền hình khiến người xem có thể có một hiểu biết sai lệch về người di dân. Lý do là họ đề “Non-citizen” khiến thiên hạ hiểu lầm. Vì “Non-citizen” có thể là những người có thẻ xanh, có chiếu khán lao động, cư trú hợp pháp nhưng không phải công dân Hoa Kỳ. Buồn đời mình mò tài liệu để xem hư thật ra sao vì chính trị xen vào khiến người Mỹ có một hiểu biết sai lệch nhất là họ chỉ tin vào những gì đảng của họ nói.

Câu hỏi mình muốn tìm sự thật về di dân lậu gây tội ác nhiều hơn những người di dân hợp pháp hay người Mỹ sinh trưởng tại Hoa Kỳ. Câu trả lời là tuỳ theo các nguồn tin đọc hay xem và ủng hộ. Một bên thì cho thấy các người di dân đến Hoa Kỳ, chịu khó làm việc, tạo dựng một tương lai trên đất Mỹ. Bên kia thì đưa ra toàn tin tức về các tội ác của người di dân chính thức cũng như lậu. Tin tức của hai bên đều thật nhưng phải tìm các thống kê để hiểu sự thật vì hai bên đều dùng thống kê và thay đổi tuỳ theo lập trường của họ và đảng của họ đưa ra.

Incarceration and Conviction Rates
  • Compared to U.S.-Born: Multiple studies, including analyses of Texas Department of Public Safety data, have found that undocumented immigrants are, on average, less likely to be convicted of crimes or incarcerated than native-born Americans.
  • Texas Data (2013-2022): Research from the Cato Institute indicated that the homicide conviction rate in Texas for illegal immigrants was 2.2 per 100,000, compared to 3.0 per 100,000 for native-born Americans.
  • Long-Term Trends: Research from the Proceedings of the National Academy of Sciences suggests that undocumented immigrants are roughly half as likely to be arrested for violent and property crimes as U.S.-born citizens.
  • Incarceration Rates: A 2021 study indicated that undocumented immigrants are 33% to 60% less likely to be incarcerated than U.S.-born individuals.

Theo thống kê thì người di dân lậu gây tội ác thấp hơn người Mỹ. Nếu đánh máy hỏi các trí tuệ nhân tạo thì đều nói như nhau. Vấn đề là các tin tức thống kê của các AI đều sử dụng một nghiên cứu độc nhất một tiểu bang dù Hoa Kỳ có đến 50 tiểu bang. Đó là tiểu bang Texas. Lý do là ngân sách của mỗi tiểu bang không cho phép, trong khi tiểu bang Texas nằm ngay biên giới Mễ-Hoa Kỳ nên phải làm.


Vấn đề là các chính trị gia, giới hàn lâm, ký giả, các hội bất vụ lợi,…đều tuyên bố là họ nói sự thật. Thật ra họ đều bựa, phản đạo đức cách mạng hết. Chúng ta có thể tìm các dữ liệu mong muốn từ số người á châu, phụ nữ bị chết đuối 10 năm trước hay hôm qua, tỷ lệ phụ nữ á đông không có bằng đại học. Nhưng Hoa Kỳ không truy tìm số di dân lậu phạm pháp, bị bắt hay ở tù. Lấy thí dụ, cơ quan FBI có trên 3,500 nhân viên mà ông Trump đòi dẹp hay dọn chỗ khác, có thể cho chúng ta biết chút dữ liệu về các di dân hợp pháp bị giam trong tù liên bang nhưng không ai biết số người di dân lậu bị giam giữ. Nhưng mỗi ngày chúng ta thấy tin tức ào ào về các di dân lậu hiếp dâm rồi giết người này nọ,… tuyên truyền cho một chính sách.


Cái mất dạy là họ không biết gì cả trong các trại tù tiểu bang, các nơi chứa 90% tù nhân khắp nước mỹ. FBI có hỏi các cơ quan nhà tù ở tiểu bang nhưng không được trả lời. Sẽ kể lý do sau này. Khi một người bị bắt, cảnh sát viên địa phương sẽ kiểm soát tên tuổi. Vợ mình khi xưa làm phần mềm cho các cơ quan cảnh sát khắp nước mỹ. Để kết nối các người có tiền án nên khi cảnh sát bắt được ai là trong vài giây đồng hồ là có thể phát hiện ra tiểu sử người bị chận xe hay bắt. Nhưng không có tin tức gì về diện cư trú, đã từng bị dẫn độ hay dấu lăn tay…


Cho nên khi các chính trị gia, giáo sư hàm lâm, ký giả cho rằng họ biết tỷ lệ, con số về tội phạm này nọ, là họ bựa hết vì không ai có thể xét lại được. Vì các dữ liệu về vấn nạn này không có.

https://youtu.be/BlRdyclVzzg

Thử xem hai nghiên cứu, một do Libertarian Kato Institute, một tổ chức thiên di dân và một nghiên cứu thứ hai do các giáo sư nghiên cứu. Cả hai đều dùng các dữ liệu của nhà tù của Texas. Kato thì cho rằng từ 2012 đến 2018, các di dân lậu ở Texas phạm tội thấp hơn các người Mỹ sinh trưởng tại Hoa Kỳ đến 42%. Về tội ác giết người thì 25% thấp hơn người Mỹ địa phương. Nói chung cả hai nghiên cứu này đều đồng ý thì theo hàng năm, người di dân lậu ít phạm tội, bị bỏ tù.


Vấn đề là các đài truyền hình, sách báo đều tung tin khác với hai nghiên cứu của hai bên. Lý do là khi cảnh sát địa phương bắt một người thì không biết tình trạng di trú của người đó để có thể gọi là di dân lậu hay chính thức, có thẻ xanh. Họ chỉ dựa vào các tin tức của những người đã từng bị dẫn độ, mới có tên trong sổ phong thần. Có ông mỹ gốc mễ, kể là bố ông ta vượt biên giới năm 1965 mất 9 lần. Cứ qua biên giới bị bắt, biên phòng chở đến biên giới MỸ-Mễ thả về, ông ta lại tiếp tục. Mấy người như vậy thì có tên trong sổ phong thần. Còn những người vượt qua an toàn rồi trốn luôn thì không ai biết đến. Người ta khám phá ra có 11,000 người được xem là di dân lậu khi họ bị nhốt trong các nhà tù của tiểu bang Texas. Trong khi đó cả triệu người di dân lậu chưa bao giờ bị bắt hay dẫn độ thì đâu biết con số chính thức.


Thường thì người ta dùng số người di dân lậu phạm pháp chia với tổng số người di dân lậu nhưng đây chúng ta không biết bao nhiêu người di dân lậu thì làm sao có thể làm thống kê. Người ta chỉ ướt lượng thôi từ 11-22 triệu người, xem như độ 3.2% đến 6.4% dân số Hoa Kỳ. Riêng Cali thì nghe nói có đến 5 triệu người thì xem như 12-15% dân số Cali. Do đó khó mà có con số chính xác về tỷ lệ tội phạm di dân lậu. Ngoài ra tuỳ khu vực nữa. Thí dụ vùng San Francisco thì ít tội phạm trong khi ở vùng Oakland gần đó thì lại cao. Hình như tuần này, có tin một người Mỹ gốc Việt giết bà mẹ vì cãi nhau này nọ tại thành phố này. 


Cho thấy các nghiên cứu về tội ác của người di dân lậu hoàn toàn sai. Goverment Accountability Office cho biết 1/3 các tù nhân liên bang là “non-citizen”, không phải công dân Hoa Kỳ nhưng “non-citizen” có nghĩa là những người có thẻ xanh, ngoài ra những người này được xem là vi phạm luật di trú của Hoa Kỳ, một tội liên bang nhưng không phải tội của tiểu bang. Chỉ có độ 10% các tù nhân này bị giam trong các trại giam liên bang.


Có vấn đề thêm là States Criminal Allien Assistance Program (SCAP), một chương trình của liên bang, được thành lập vào năm 1994 nhằm trả tiền cho các tiểu bang giam các người di dân lậu. Nghĩa là càng có di dân lậu bị giam thì các tiểu bang này nhận được thêm tiền từ liên bang. Nghe nói $57,000/ người. Có những nhóm nghiên cứu các dữ liệu của SCAP, họ khám phá ra các di dân lậu bị giam tại các tiểu bang như Cali, New York, gấp 4 lần các tiểu bang gần đó như Arizona và New Jersey. Mình có mua cổ phiếu của công ty lo các trại giam tư nhân vì nhà tù tiểu bang đã quá tải. Các tiểu bang ăn tiền liên bang rồi bán cái cho các trại giam tư nhân rẻ hơn, bỏ tiền vô túi. Không biết cho ngân sách tiểu bang hay túi của các cán bộ, đại biểu. Càng có tù thì càng có tiền nên vô tư.


Vụ di dân này tốn tiền cho Hoa Kỳ rất nhiều nên mình hiểu lý do chính phủ Hoa Kỳ muốn giảm vụ này. Chúng ta nên nhớ thế hệ BabyBoom về hưu mà chính phủ không có tiền trả tiền hưu trí và y tế cho họ. Khi an sinh xã hội được thành lập, người Mỹ trung bình chết vào lứa tuổi 63.5 tuổi nghĩa là 18 tháng trước khi nhận được tấm ngân phiếu đầu tiên khi về hưu. Ngày nay người Mỹ sống đến 75 tuổi còn phụ nữ thì 82 tuổi nghĩa là sống thêm 10-17 năm. Do đó không có tiền. Vì dạo ấy 25 người Mỹ đi làm để nuôi một người Mỹ về hưu trong khi ngày nay thì 10 người đi làm để nuôi một người về hưu và họ tính đến năm 2035 thì 5 người đi làm nuôi một người.


Vấn đề là người di dân lậu không đóng thuế, không đóng tiền bảo hiểm, khi đau ốm họ cứ chạy vào nhà thương phòng cấp cứu thì bắt buộc bác sĩ nhà thương chữa bệnh nhưng không có tiền trả hay an sinh xã hội để đòi.


Mình xem dữ liệu dẫn độ di dân lậu của tổng thống Obama thì thấy rất cao. Nhưng nhìn kỹ cách thức dẫn độ dạo ấy như sau: chính phủ của ông Obama thay đổi từ ngữ dẫn độ. Thường đuổi về (return) là khi một người vượt biên giới bị bắt thì biên phòng kêu trở về bên kia biên giới. Những người này không được liệt kê vào danh sách của những người bị dẫn độ chính thức (formal deportation). Chính phủ Obama gom cả hai dữ liệu này khiến tổng số dẫn độ lên cao ngất mây xanh, tạo dựng một chính phủ chống di dân lậu để chuẩn bị đạo luật ACA, con em của những người di dân lậu, được mang theo. Muốn giới này được hợp thức hoá. Họ sẽ bầu cho đảng Dân CHủ. Do đó đảng Cộng Hoà cản trở.


Đến thời ông BIden thì còn cao hơn. Có ứng dụng Borrower Patrol One được người di dân lậu tải về khi qua biên giới cứ kêu là tỵ nạn, nộp đơn qua ứng dụng rồi hẹn ngày ra toà, 4-6 năm chờ đợi để được duyệt xét tỵ nạn chính trị. Người tàu chạy qua biên giới kêu là không được thờ phụng chúa ở Trung Cộng thế là được nạp đơn tỵ nạn tôn giáo, đợi ngày ra toà 4-6 năm sau rồi kêu người nhà đến đón. Mình có xem một phim tài liệu 2 tiếng của đài truyền hình Tân Gia Ba đi theo hai cặp người Tàu từ Trung Cộng qua Equador, rồi đi xe buýt đến biên giới Mỹ Mễ. Rồi bà phóng viên đứng đợi bên kia biên giới Mỹ để quay mấy cặp người Tàu vượt biên giới. Sau đó thì có người quen họ hàng đến đón chở đi đâu trên Los Angeles ở.


Theo dữ liệu thì thời bác Biden, có đến hơn 800,000 nộp đơn cứu xét tỵ nạn ở biên giới. Trước đó, họ được xem là di dân lậu. Đến năm 2025, thì ông Trump bỏ vụ này. Để mình giải thích lý do người Mỹ đa số không thích ông Trump nhưng lại bầu cho ông ta. Nhớ dưới thời bác BIden, cho dân di dân lậu qua biên giới như đi chợ. Thống đốc tiều bang Texas, buồn đời, ông ta mướn xe buýt chở mấy người di dân lậu lên các tiểu bang, thành phố rêu rao là di dân là tự do bú xua la mua. Khi xe buýt chở mấy người này lên New York, Boston,…khiến dân tình mấy chỗ này kêu không muốn di dân lậu ở vùng này, họ cho cảnh vệ quốc gia hốt hết chở đi đâu mình không theo dõi. Nhờ các hình ảnh này mà ông Trump cứ rao rảo và được người Mỹ lưng chừng bầu nhiều.


 Họ cho biết thời bác Biden trong một năm có đến 2.4 triệu người di dân. Có một ông thần kêu trả $50,000 để được vợ con đưa qua biên giới. Buồn cười là khi nói chuyện với người gốc Mễ, họ tò mò hỏi mình sao nói tiếng mễ. Mình nói là Coyote. Tiếng lóng nghĩa là người đưa di dân lậu qua biên giới. Mấy người này xin điện thoại rồi hai ba ngày sau gọi mình nhờ đưa họ hàng của họ qua biên giới. Mình nói bỏ nghề rồi vì quá nguy hiểm. Chán Mớ Đời 


Mà từ khi ông Trump lên nắm chính quyền thì số người vượt biên xuống thấp nhất từ 50 năm nay. Vấn đề là chính phủ Trump muốn thay đổi hạ tầng cơ sở về di dân. Họ gọi là 287(g). Đó là chương trình liên bang mà ICE phụ giúp các chính quyền địa phương có thể kết nối với dữ liệu liên bang. Nhớ là khi một người di dân bị bắt trong tiểu bang hợp tác với chính phủ liên bang thì họ có thể kiểm điểm qua hệ thống an ninh DHS. Nếu được biết là di dân lậu thì cơ quan ICE sẽ được thông báo và sẽ gửi người đến nhà bắt. Chúng ta thấy cách đây mấy tuần có một ông nào bị bắt khi bận quần áo không được ấm khiến phía dân chủ lên tiếng kêu lã dã man. Nếu hiểu chương trình này thì mới hiểu làm sao ICE có thể biết người di dân lậu ở đâu để đến bắt. Và người báo động cho di dân lậu, mình đoán là họ làm trong các cơ quan cảnh sát,… năm 2030 sắp tới sẽ có Census mới thì mình đoán là các người di dân lậu sẽ không dám ghi tên vì sợ La Migra tìm đến nhà.


The 287(g) program is a partnership between U.S. Immigration and Customs Enforcement (ICE) and state/local law enforcement, allowing trained local officers to perform designated immigration enforcement functions, such as identifying, detaining, and processing noncitizens booked into local jails


Thật ra chương trình này đã có từ thời bác Obama, có đến 35 trường hợp  287(g) nhưng đến thời ông Trump nhiệm kỳ thứ nhất thì gia tăng lên 150 và kỳ này thì 255 đồng thuận với cơ quan địa phương. Tiểu bang Florida ngày nay bắt buộc các cơ quan giam tù phải tham gia. Tiểu bang Texas cũng bắt buộc các ty cảnh sát trong thành phố tham gia chương trình này.


Các tiểu bang do đảng Dân Chủ nắm chính quyền như Cali thì không tham gia chưởng trình này. Năm vừa qua 52% số người bị bắt bởi ICE đều do dữ liệu từ các trại giam hợp tác trong các tiểu bang theo đảng Cộng Hoà. Như tiểu bang Texas ICE bắt được 27,000 vụ từ tháng 2 đến tháng 7 năm 2025. Di dân lậu ở Florida và Texas nguy cơ bị bắt nhiều hơn tại CAli. Mình nhớ có anh bạn làm việc tại tiểu bang Arizona kể là lúc ông Trump lên lần trước, tiểu bang Arizona ICE kiếm lùng bắt di dân lậu nên dân đây bỏ chạy qua Cali hết.


Vấn đề di dân lậu rất quan trọng. Mình mới khám phá ra vụ này. Di dân lậu sẽ chọn tiểu bang để sinh sống. Các tiểu bang Cộng hoà sẽ thấy di dân lậu suy giảm trong khi các tiểu bang theo Dân Chủ sẽ có di dân lậu gia tăng để chuẩn bị cho Census 2030.


Hiện nay, các tiểu bang có ghế quốc hội, Hạ Viện dựa trên tổng số dân số của tiểu bang, dân số chớ không tính công dân Hoa Kỳ. Nhiều dân số thì có nhiều ghế quốc hội và electoral college votes bất kể là công dân hay không. Do đó đảng Cộng Hoà muốn đi bầu phải cần có quốc tịch Hoa Kỳ trong khi đảng dân Chủ thì chống. Nếu các tiểu bang Đỏ dẫn độ đuổi di dân thì sẽ mất vài ghế ở Quốc hỘi trong khi các tiểu bang Xanh có thêm vài ghế thì bầu phiếu về luật mới sẽ có lợi cho đảng Dân CHủ.


Khi mình mới sang Hoa Kỳ, tiểu bang Cali là một tiểu bang đa số là cử tri của đảng Cộng Hoà. Tổng thống Reagan từng là thống đốc của tiểu bang này nhưng rồi ông ta đồng ý cho ân xá các người di dân lậu. Ông Gignac mà mình quen ở pháp có một người con trai ở lậu tại Cali. Có vợ có con nhưng không về thăm gia đình được. Sau được ân xá của tổng thống Reagan thì về Pháp với vợ con gặp lại gia đình sau cả 20 năm. Và từ từ tiểu bang này trở thành quê hương đồng khởi thành trì chống đảng Cộng Hoà. Xem như ngày nay 70% cử tri bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ, thêm Census cho thấy có thêm nhiều dân số với người di dân lậu mà họ ước tính là trên 5 triệu người hay độ 15% dân số.


Nay đảng Cộng Hoà tìm cách ra luật đi bầu phải có quốc tịch Hoa Kỳ trong khi đảng Dân Chủ thì chống. Tiểu bang theo cộng hòa ít dân số sẽ bị giảm số ghế đại biểu trong khi các tiểu bang dân chỉ có di dân lậu nhiều sẽ gia tăng số ghế đại biểu quốc hội. Thế là dân chủ năm quyền suốt đời. 


Do Đó di dân lậu và Census sắp tới là cuộc chiến sinh tử chính trị của Hoa Kỳ cho năm 2030 sắp tới. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


Câu chuyện tình già 3 giờ sáng

Đi Tân Gia Ba chơi với Bà cụ và đồng chí gái thì rất cảm động khi nghe bà cụ kêu “đẹp quá con hỉ”, kêu gặp lại mình như trẻ hơn 10 tuổi. Trong chuyến đi mình có đọc được một câu chuyện về một người sở tại lớn tuổi, bà vợ qua đời, để lại ông một cuộc sống vắng vẻ, buồn chán. Xin tóm tắc như sau:

Người đàn ông goá vợ, mỗi ngày ra quán cơm ngồi ăn một mình trong nổi cô đơn trống vắng khi người vợ đã qua đời. Khi chúng ta mất đi mới quý sự hiện diện của người bạn đời

 Tôi sống ở Bukit Ho Swee. Khu tập thể cũ. Loại HDB sơn màu pastel đã phai, hành lang hẹp đến mức hàng xóm nghe được cả tiếng bạn hắt xì. Ở đây yên tĩnh. Không phải kiểu yên bình. Mà là kiểu ai ở nhà nấy, đóng cổng sớm, không ai dây với ai. Nghe kể là 80% căn hộ ở Tân gia Ba thuộc của chính phủ nên mua hay thuê rẻ.

Dưới nhà có một quán cà phê. Chẳng có gì đặc biệt. Ghế nhựa, đèn huỳnh quang chói mắt. Một quán zi char, một quầy nước, một quán cơm bình dân, và một dì bán bánh mì kaya buổi sáng. Loại chỗ mà khách du lịch sẽ chẳng bao giờ tìm thấy, còn người Singapore thì đi ngang qua mỗi ngày mà không buồn nhìn. Gia đình mình có trải nghiệm, ăn trong vài quán bình dân kiểu này nhưng kêu thức ăn đều qua điện thoại di động. Được cái là thức ăn ngon, hỏi khách sạn thì họ chỉ đến mấy chỗ này. Đến tân Gia Ba hay mưa mùa đó nên cầm ô đi vòng vòng gần khách sạn.

Tôi bắt đầu để ý tới ông ấy khoảng một năm trước. Tối nào cũng vậy. 6 giờ 30. Cùng một bàn. Cùng một góc, quay mặt về phía cái TV chẳng ai xem. Ông ngồi xuống, gọi một ly kopi-o kosong và một dĩa cơm. Lúc nào cũng là cơm bình dân. Lúc nào cũng giống nhau: một món mặn, một món rau. Không thêm thắt. Ông ăn chậm. Không phải vì muốn thưởng thức, mà vì ăn xong rồi cũng chẳng biết đi đâu nữa.

Ăn xong, ông không về. Ông cứ ngồi đó, nhìn xuống mặt bàn. Thỉnh thoảng nhìn người qua lại. Thỉnh thoảng chỉ ngó hai bàn tay của mình. Ông chủ quầy nước sẽ tự động châm thêm kopi cho ông, không cần hỏi. Kiểu 1 thỏa hiệp im lặng được xây bằng nhiều năm, dù chẳng biết tên nhau.

Một tối, tôi xuống mua đồ ăn mang về, quán gần như trống trơn. Chỉ có ông ấy, tôi, và ông chủ quầy nước đang lau quầy. Tôi ngồi cách hai bàn. Vừa ăn vừa lướt điện thoại. Như ai cũng vẫn làm. Rồi tôi nghe thấy gì đó. Rất nhỏ. Gần như không có. Nhưng trong một quán cà phê trống lúc 8 giờ tối, bất cứ âm thanh nào bạn cũng nghe được.

Ông đang nói chuyện. Với cái ghế trống phía đối diện. Không lớn tiếng. Không điên loạn. Chỉ là đang nói chuyện. Giọng điệu của người nói với một người từng ngồi đó. “Hôm nay nóng quá ha. Bà lúc nào cũng nói tôi uống nhiều nước. Tôi uống rồi mà.”  Ông ngừng lại, như chờ ai trả lời. “Con cá hôm nay cũng được. Bà sẽ nói mặn quá. Cái gì trong mắt bà cũng mặn hết.” Tôi đặt điện thoại xuống.

Ông nói chuyện với cái ghế đó suốt mười phút. Về thời tiết. Về đồ ăn. Về một chương trình trên Channel 8 ông xem chiều nay. Những chuyện bình thường. Chuyện vụn vặt hằng ngày. Kiểu chuyện chỉ kể cho người đã cùng mình đi qua cả đời. Nói xong, ông gấp khăn giấy, đặt lên dĩa, rồi lại ngồi đó. Im lặng. Hai tay đặt trên bàn. Như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc, và giờ họ chỉ ngồi cạnh nhau. Kiểu như những cặp vợ chồng già vẫn làm. Tôi không rời mắt được. Mà cũng không dám nhìn thẳng. Tôi cứ giả vờ ăn, nhưng trong ngực như có cái gì đó vừa rạn nứt ra.

Đêm nào ông cũng đến. Tôi bắt đầu để ý kỹ hơn. Thứ Hai. Kopi-o kosong. Cơm bình dân. Ghế trống. Thứ Ba. Vẫn vậy. Thứ Tư. Vẫn vậy. Thứ Năm…ông gọi hai ly kopi. Đặt một ly bên kia bàn. Không hề động tới. Để nó nguội lạnh. Đêm đó tôi chuyển bàn. Không có kế hoạch. Không chuẩn bị câu nào. Tôi chỉ bưng dĩa cơm sang ngồi ngay bàn bên cạnh. Đủ gần để mở lời. Đủ xa để nếu cần thì vẫn giả vờ như chẳng quen.

Chú, cơm bình dân ở đây cũng được ha?” Ông ngẩng lên, ngạc nhiên. Như thể quên mất rằng vẫn có người nhìn thấy ông. “Cũng được. Nhưng hồi trước ngon hơn. Cô bán trước…wah, thịt kho tàu của cổ. Vợ tôi lúc nào cũng gọi gấp đôi phần.” Lần đầu tiên ông nhắc đến bà với một người lạ. Có lẽ cũng là lần đầu ông nói chuyện đàng hoàng với ai đó trong quán này sau rất lâu.

Ông tên là Tân. Bảy mươi tám tuổi. Sống tầng chín. Cùng block với tôi. Ở đó từ năm 1970, ngay sau khi kampung cũ bị dỡ sau vụ cháy. Nuôi ba đứa con trong một căn hộ ba phòng. Lái xe buýt cho SBS suốt ba mươi lăm năm. Nghỉ hưu năm 2003. Vợ ông mất hai năm trước. Đột quỵ. Nhanh. Bà đang ở chợ Beo Crescent một buổi sáng, mua ikan bilis thì ngã xuống ngay cạnh sạp rau. Xe cấp cứu tới SGH thì bà đã đi rồi.

“Bà đi chợ mỗi ngày đó. Ngày nào cũng đi. Mưa cũng đi. Tôi nói, ‘Aiyah, hôm nay đừng đi nữa.’ Bà nói, ‘Vậy tối nay ông ăn gì?’ Ông cười khi kể. Nụ cười như được giữ lại bằng những sợi chỉ mỏng manh.

Bà đi rồi, tôi chẳng biết làm gì. Năm mươi hai năm bà nấu cho tôi. Giặt đồ. Nhắc tôi uống thuốc. Tôi còn không biết bật máy giặt sao nữa. Năm mươi hai năm mà tôi không tự giặt nổi quần áo mình.”Ông tự học. Bằng YouTube. Ở tuổi bảy mươi tám. Thằng cháu trai chỉ cho ông một lần, dịp Tết Âm lịch…lần cuối cùng có ai đến thăm. Giờ ông thức lúc 2 giờ sáng xem video nấu ăn vì không ngủ được, mà căn nhà thì quá yên tĩnh.

Anh biết cái gì tệ nhất không? Không phải nấu ăn. Không phải dọn dẹp. Tệ nhất là giờ ăn tối. Mỗi tối, 6 giờ, bà ngồi ở bàn bếp. Hai đứa ăn với nhau. Nói chuyện tào lao. Than phiền hàng xóm. Cười những chuyện cũ rích. Giờ tôi ngồi đó, cái ghế trống. Nhà yên đến mức tôi nghe rõ tiếng kim đồng hồ.

Đó là lý do ông xuống quán cà phê. Không phải vì đồ ăn. Mà là vì tiếng người. Vì âm thanh của những người khác đang sống. Bởi trên căn hộ phía trên, mọi thứ như một bảo tàng của người đã mất, và sự im lặng ở đó là kiểu im lặng khiến người ta quên rằng mình vẫn còn thở.

Tôi hỏi về con cái ông. Ông im lặng. Một khoảng im dài. “Con trai tôi ở KL. Đi làm. Thỉnh thoảng gọi. Chắc một tháng một lần. Rất nhanh. ‘Ba, ba khỏe không?’ ‘Khỏe.’ ‘Rồi, bye.’ Vậy đó. Con gái…ở Woodlands. Xa. Nó có gia đình riêng. Hai đứa nhỏ. Bận. Tôi hiểu. Ở Singapore mà. Lần cuối tôi gặp nó là dịp Thanh Minh. Đi nghĩa trang chung. Xong rồi thôi.”

Còn cháu ngoại, cháu nội thì sao chú?” “Thằng cháu đó hả. Nó đang đi nghĩa vụ quân sự. Nó nhắn tin chúc mừng sinh nhật tôi vào tháng Chín. Nhầm tháng. Sinh nhật tôi là tháng Ba.” Ông cười. Nhưng không phải kiểu buồn cười.

Tôi không trách tụi nó. Cuộc sống Singapore mà. Ai cũng bận. HDB mắc. Con cái thì học thêm. Công việc thì tăng ca. Làm xong hết mấy thứ đó, còn thời gian đâu nữa. Tôi hồi đó cũng vậy. Mẹ tôi…tôi gửi bà vô viện dưỡng lão ở Yishun. Nói cuối tuần ghé. Mà lâu lâu lại bận. Bà không nói gì. Nhưng giờ tôi hiểu cái mặt bà lúc đó muốn nói gì rồi.”

Ông nhìn sang cái ghế trống. “Giờ tôi là người ngồi chờ. Buồn cười ha. Đời đúng là vòng tròn.” Tôi bắt đầu ngồi với ông. Không phải tối nào. Nhưng đa phần tối. Tuần ba, bốn lần, tôi xuống lúc 6 giờ 30, mua đồ ăn rồi ngồi vào bàn của ông. Có lúc nói chuyện. Có lúc chỉ ăn trong im lặng. Cả hai cùng nhìn cái TV chẳng ai xem, ăn cơm bình dân, chỉ đơn giản là có mặt ở đó.

Ông kể tôi nghe chuyện đi lái xe buýt hai mươi năm. Cùng một tuyến: Bukit Merah tới Tampines. Ông thuộc mặt khách quen. Cô dì lúc nào cũng chuẩn từng đồng lẻ. Đám học sinh chạy hộc tốc bắt xe ở Queenstown. Một cô gái trẻ đi xe mỗi sáng suốt ba năm, rồi tự nhiên biến mất…tới giờ ông vẫn tự hỏi không biết đời cô ấy rẽ đi đâu.

Ông kể về vợ mình. Cách bà trả giá với ông bán cá ở chợ Beo Crescent mỗi sáng chỉ vì hai chục xu. Cách bà cất tất cả phong bao lì xì Tết trong một cái hộp thiếc dưới gầm giường…bốn mươi năm tiền lì xì không mở ra đếm. Cách bà ngân nga mấy bài hát tiếng Phúc Kiến khi nấu ăn mà không hề biết mình đang hát.

Tôi nhớ nhất là tiếng bà ngân nga. Anh biết không, khi một người ở bên mình mỗi ngày, mình không còn nghe họ nữa. Rồi họ đi. Tự nhiên cái im lặng ồn ào kinh khủng.”

Một tối thứ Năm, ông không đến. 6 giờ 30. 7 giờ. 7 giờ 30. Bàn của ông trống trơn. Tôi lên nhà. Tầng chín. Gõ cửa. Không ai trả lời. Tôi gõ thêm lần nữa. Cửa mở. Ông mặc áo ba lỗ, quần đùi. Mắt đỏ. Trên tay cầm một khung ảnh.

Chú khoẻ chứ? Hôm nay chú không xuống.”

“Hôm nay là sinh nhật bà.” Ông đưa tôi xem tấm hình. Một người phụ nữ trẻ, mặc sườn xám đỏ, cười rạng rỡ. “Năm 1971. Năm đầu tụi tôi cưới nhau.” Cả ngày ông ở trong nhà. Ngồi nhìn hình. Nói chuyện với bà. Nấu món bà thích nhất, cá hấp gừng với xì dầu, rồi bày lên bàn.

Hai cái dĩa. Hai chén cơm. Hai đôi đũa.

Năm nào tới sinh nhật bà tôi cũng nấu cho bà. Tôi biết bà không còn ở đây. Nhưng tay tôi vẫn nhớ bà thích ăn thế nào. Gừng phải xắt thiệt mỏng. Xì dầu không được nhiều. Nếu tôi ngừng nấu, thì chẳng còn ai trên đời nhớ được bà thích ăn cá thế nào nữa. Vậy là bà mất luôn thiệt rồi.”

Tôi ngồi xuống. Hai chú cháu ăn với nhau. Cá rất ngon. Gừng mỏng. Xì dầu vừa miệng. Đêm đó về đến nhà, tôi gọi cho mẹ. Bình thường hai mẹ con nói chuyện khoảng tuần một lần. Ngắn gọn. “Má ăn cơm chưa?” “Ăn rồi.” “Vậy ha.” “Ừ.” Như kịch bản học thuộc lòng. Nhanh gọn, kiểu Singapore.

Nhưng tối đó tôi nói lâu hơn. Ba mươi phút. Tôi hỏi má về một ngày của má. Má nấu gì. Hàng xóm dưới nhà còn chơi mạt chược tới nửa đêm không. Lúc đầu má có vẻ ngạc nhiên. “Sao hôm nay con hỏi nhiều vậy? Con có chuyện gì không?” “Con không sao, má. Chỉ muốn nói chuyện thôi.”

Đầu dây bên kia im lặng một chút. Rồi má tôi nói một câu đã rất lâu tôi không nghe. “Má mừng vì con gọi. Nhà dạo này yên lắm.” Nhà dạo này yên lắm. Y chang câu ông Tân nói. Cùng những chữ đó. Cùng cái tông giọng đó. Chỉ khác người.

Ông Tân vẫn đến quán mỗi tối. 6 giờ 30. Bàn trong góc. Kopi-o kosong. Cơm bình dân. Tôi cũng ngồi với ông hầu hết các tối. Trở thành thói quen. Thỉnh thoảng ông chủ quầy nước rảnh tay cũng qua ngồi chừng mười phút. Có hôm dì bán zi char gửi sang thêm một đĩa đồ ăn.

Cho chú Tân, nói là quán mời.”

Một cái bàn nhỏ ở quán cà phê Bukit Ho Swee. Đôi khi ba, bốn người. Đa phần là hai. Đó là cả thế giới của ông bây giờ.

Tuần trước, ông nói một câu mà tới giờ tôi vẫn không ngừng nghĩ tới.

Anh biết không, hồi đó tôi lái xe buýt. Mỗi ngày tôi chạy ngang qua bao nhiêu người. Hàng ngàn. Tôi thấy họ nhưng chẳng biết họ là ai. Giờ tôi già. Tôi ngồi đây. Người ta đi ngang qua. Họ thấy tôi mà chẳng biết tôi là ai. Cũng vậy thôi. Chỉ là bây giờ tôi là người ngồi ở trạm xe buýt.”

Ông nhấp một ngụm kopi.

Còn anh. Anh ngồi xuống. Anh ăn với tôi. Anh nghe một ông già nói tào lao về vợ, về xe buýt, về con cá. Không ai bắt anh làm vậy. Nhưng anh làm. Và tôi muốn nói với anh…đây là điều quan trọng nhất có người làm cho tôi từ ngày bà mất tới giờ.”

Tôi không biết trả lời sao. Chỉ nói: “Mai, giờ này nữa hả chú?

Giờ này chứ đâu. Tôi còn chỗ nào để đi đâu.”

Ông cười. Lần này là nụ cười thật sự.

Đó là câu chuyện của ông. Và từ khi đọc xong, tôi không còn như trước nữa.

Điều tôi rút ra là:

Ba mẹ chúng ta sẽ không nói với chúng ta là họ cô đơn. Họ sẽ không bảo, “Nhà im lắm.” Họ sẽ không thú thật là họ đang nói chuyện với một cái ghế trống trong bữa tối. Họ sẽ chỉ nói, “Má/ba khoẻ.” Họ sẽ nói, “Đừng lo.” Họ sẽ nói, “Con bận mà, không sao, để lần sau.

Nhưng “lần sau” rồi lần sau thành tháng sau rồi tháng sau thành Tết rồi năm sau và năm sau….

Rồi một ngày, chính chúng ta sẽ là người ngồi ở quán cà phê, nói chuyện với cái ghế trống, ước gì có ai ngồi xuống với mình. Chúng ta không cần phải bay về nhà. Không cần một cử chỉ hoành tráng. Không phải sửa hết mọi thứ. Chỉ cần gọi. Nói chuyện lâu hơn hai phút. Hỏi hôm nay họ ăn gì. Hỏi về hàng xóm. Hỏi những chuyện không đầu không đuôi. Để họ có người mà kể.

Hoặc tốt hơn nữa…nếu có thể, hãy bước xuống nhà. Đi tới quán cà phê. Ngồi với họ. Ăn dĩa cơm bình dân đó. Xem cái TV chẳng ai để ý. Không biết nói gì cũng không sao. Chỉ cần có mặt ở đó. Vì sẽ đến một ngày cái ghế đó trống thật sự. Và chúng ta sẽ ước gì được nghe họ than món cá mặn thêm một lần nữa. Đừng đợi tới khi cái ghế trống rồi mới nhận ra trước đó nó đầy ắp. Tối nay, hãy ngồi xuống cạnh ai đó.

Câu chuyện nói về người già như mình, từ từ con cháu dọn ra riêng, lủi thủi còn hai vợ chồng. Nhưng rồi một ngày sẽ đến, người chồng hay người vợ ra đi trước, để lại nổi trống vắng của cuộc đời. Chúng ta khi xưa bận con cái, công ăn việc làm nên không có thời gian để ý đến cha mẹ rồi khi có chút thời gian thì cha mẹ đã vắn số, để rồi có người kêu đổi thiên thu để thấy nụ cười của mẹ.

Như ông Tân, vợ chết sớm, chả biết làm gì ngoài sự trống vắng. Ông ta xuống quán ăn để khẳng định mình là có mặt trên cỏi đời vì thức ăn không ngon như vợ nấu nhưng cũng phải ăn vì lo sợ cái im lặng ồn ào trong căn hộ của mình. Mỗi tuần mình cố gắng nói chuyện với bà cụ ở Đà Lạt. Cố nhìn mụ vợ, ôm mụ mỗi ngày vì biết đâu một ngày nào đó, sẽ không còn thấy nhau. Câu chuyện hơi tiêu cực nhưng cũng khiến mình suy nghĩ về cuộc đời.

Đi chơi mà đọc câu chuyện thật về cuộc đời nên hơi buồn. Nghĩ lại thì bà vợ của ông này hên là đi sớm, trước ông ta. Vì nếu ông ta đi trước thì bà ta còn buồn hơn cả ông chồng. Mình thấy bố vợ mình qua đời sớm nên mẹ vợ loay hoay buồn vì không có ai cãi nhau hàng ngày. Cái may đến là trả nhớ về không. Như ông anh vợ nói là may mẹ trả nhớ về không, giúp con cháu từ từ quen với cảnh xa mẹ và quên mẹ dần dần nên khi mẹ qua đời, con cháu bớt đau khổ. Vì đã quen xa cách mẹ vài năm trước, không nhận ra con cháu.

Nàng trao một nữa nỤ cười

Làm Ta mất một đời làm ô-sin

https://youtu.be/BlRdyclVzzg

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tiên sư cái con Miên mở hàng

 Tiên sư cái con Miên mở hàng

Có người đọc bài “Tiên Sư cái thằng mở hàng” rồi viết thư than với mình có cách gì giải quyết vấn đề là anh ta cứ lấy vợ rồi bị ly dị, đến nay đã 4 đời vợ khiến mình thất kinh. Tốn biết bao nhiêu tiền. Mình nói đừng lấy vợ thì sẽ không bị cái nghiệp bị vợ bỏ nhưng anh ta kêu là sợ cô đơn. Mình nói bắt chước ông Larry, khi nào cần giải quyết sinh lý thì trả tiền, rẻ hơn là ly dị.  

Ông thần này cứ ngày nào cũng nhắn tin kêu mình giúp anh ta, mình nghe con nhà Phật thường nói cứu một người không bị ly dị còn hơn xây 9 cái chùa nên tìm cách nhất là tìm hiểu lý do anh ta bị vợ bỏ. 


Anh ta kể vào những năm của thập niên 90 của thế kỷ trước, cộng đồng người Việt tỵ nạn có vấn nạn là trai thừa gái thiếu nên công nhân như anh khó kiếm vợ nên mới tìm về Việt Nam lấy vợ. Dạo ấy dân vượt biển đa số là đàn ông còn phụ nữ thì ít hơn vì các gia đình sợ con trai phải đi nghĩa vụ quốc tế bên Cao Miên. Thêm vấn nạn hải tặc nên ít gia đình dám cho con gái đi. Do đó dân số người Việt tỵ nạn mất quân bình đưa đến nạn trai thừa gái thiếu. 


Họ hàng giới thiệu nên về Sàigòn tổ chức đám cưới ở khách sạn Chiến Thắng Victory rất đình đám, nhờ văn phòng di trú ở Bolsa viết thư cho vợ mới cưới ở Việt Nam vì anh ta không rành thể cách giao lưu, viết thư cho vợ mới gặp một lần đã làm đám cưới, để được toà đại sứ Mỹ phỏng vấn. Khi xưa sinh ra ở quê rồi Việt Cộng vào bắt cả nhà đi kinh tế mới , khổ quá nên canh me vượt biên được. Qua đây làm công nhân nên tình trạng trai thiếu gái thừa nên ế. Dù thù Việt Cộng nhưng cũng phải bấm bụng về Việt Nam kiếm vợ. 


Anh ta nói có lẻ tại cái bà mở hàng cướp đời trai trong trắng của em có vía nặng nên em bị cái huông của bà nên không ở được với vợ lâu ngày. Nghe đến đây mình tò mò hỏi cô nào bà nào cướp đời trai của anh. Mình tưởng như trường hợp Dustin Hoffman trong phim The Graduate, bị mẹ cô bồ cướp đời trai hay tổng thống Macron bị cướp đời trai bởi mẹ thằng bạn học nên hỏi. Anh ta kêu dạo đó họ bắt con trai con gái thanh niên xung phong, đội nón tai bèo qua Cao Miên làm nghĩa vụ quốc tế nên em tham gia vì ở vùng kinh tế mới buồn và khổ quá. Ngày nào cũng tổ quốc ơi ăn khoai mì ngán quá, Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn tây. 


Qua Cao Miên đánh khờ me đỏ thì người dân họ thương nên cho ăn cơm với mắm bò hóc rồi liên hoan, sau đó mấy bà bị khờ me đỏ giết chồng nên người miên khao tụi em một đêm với mấy bà này để thắt chặt mối tình hữu nghị KHờ Me-Việt. Tối ăn mắm bò hóc uống rượu đế xong thì chung vô giường thì sáng ra thấy mất đời trai. Em quay qua thấy bà già người miên răng rụng hết, đang chải tóc cười duyên với em khiến em thất kinh bỏ chạy mất dép râu dẫm nát đời trai trẻ, bỏ lại cái nón tai bèo che khuất nẻo tương lai. Rồi về Bà Rịa canh me đi vượt biên luôn.


Bảo lãnh được vợ sang Hoa Kỳ thì nó khám phá ra em đi làm công nhân chớ không phải kỹ sư nên nó Chán Mớ Đời có giấy tờ xong, có bằng lái là nó ly dị em theo một thằng kỹ sư khác. Biết lỗi mình muốn có vợ nên về Việt Nam gáy cho oai để người ta muốn cho con đi Hoa Kỳ nên gã con gái cho. 


Đi cày được hai năm để tiền về Việt Nam cưới vợ lại thêm công hàm độc thân. Lần này khi nó đến phi trường thì có bồ nó đón tại phi trường, họ chỉ cần mình bảo lãnh để đi còn qua đây thì có bồ và họ hàng lo. Phải chi dạo đó có ông Trump thì em đi báo cho ICE biết. Lần thứ 4 anh ta về kêu lấy gái thành phố sang đây nó bỏ nên anh ta lên rừng lấy cô vợ người thiểu số rồi làm giấy tờ tốn cho văn phòng di trú. Tiền thì năm sau cô vợ sang. Không ngờ cô ta có người quen kêu lấy em mạt cả đời nên có giấy tờ xong thì mối tình Việt kiều công nhân cũng rủ cánh bay theo chim lên rừng. 


Mình nói cái vía của bà già người Miên cướp đời trai của anh quá nặng, dạo đó chắc sức trai của anh mạnh nên khiến con tim bà ta đã vui trở lại sau nhiều năm bị khờ me đỏ, cấm cản phải kiếm thầy Miên để giải chớ tôi thì chịu. Tôi tập ở Đông Phương Hội 20 năm nay, khá lắm chỉ đánh cái mộc nhân nặng độ 50 kí lô bay thôi chớ vía bà khờ me già này thì quá nặng. Vụ bà chị quen đồng chí gái là phước chủ may thầy chớ tôi đâu có biết gì về giải ế, cúng tế. Anh ta năn nỉ thì anh ráng giúp em đi, chớ ở xứ lạ quê người, em đang ở chỗ không có nhiều người Việt như ở Tiểu Sàigòn như anh nên khổ buồn lắm. Mình nghe hoài nên cũng Chán Mớ Đời nên cố nhớ lại khi xưa ông thầy tu ở núi Bà Đen, Tây Ninh, làm phép ra sao để chỉ lại cho anh này.


Bổng nhiên mình tư duy đột phá hỏi anh ta là sau khi bị cướp đời trai, bà già miên có tặng anh cái gì không. Anh ta nói anh hỏi em mới nhớ, bà ta có đưa cho em cái bọc có lá bùa ở trong và dây sợi đeo nơi cổ em, nói để giúp không bị khờ me đỏ giết. Ông chồng bà ta không chịu đeo nên bị bắn banh xác. Từ dạo đó em đeo đi vượt biển, nói chung là tai qua nạn khỏi chỉ có lấy vợ là hơi bị lộn xộn. 


Mình nói có lẻ đó là lá bùa ngải chỉ rước thêm những hương linh mới lạ trở thành nhân duyên với mình tức là thêm nghiệp, chứ không bớt nghiệp được. Ví dụ, rất nhiều trường hợp bị hương linh đi theo, đeo bùa thì đỡ được một thời gian, nhưng sau đó đến dần dần thành tâm không ổn, có lẻ vì vậy mấy cô vợ của anh sợ sợ nên bỏ chạy chớ người Việt đâu phải ai cũng như đồn đại chỉ lấy chồng để được qua mỹ rồi xù anh chồng. Tôi thấy nhiều người quen lấy vợ ở Việt Nam sang đây rất gắn bó với nhau.


Đó là do họ rước thêm hương linh, thêm quỷ về với mình. Ngoài ra, có những người bị ốm thì đi yểm bùa mong cầu được khỏi bệnh. Nhưng về sau, gia đình không những vẫn ốm đau mà còn có nhiều chuyện xảy ra không thể giải quyết được. Thường thường với nam giới, biểu hiện nhận biết người bị bùa ngải có thể là thường xuyên cáu gắt với người thân bên cạnh. Nghiêm trọng hơn họ có thể là đánh đập. Lúc này tâm tính của họ không thể lý giải được, rất vô lý và ngày càng đi theo chiều hướng tiêu cực. Tâm tính anh có bị như vậy không. Anh chàng nói anh hỏi em mới nhớ, từ hôm bị cái bà già Miên cướp đời trai và đeo lá bùa thì tính tình em hay bị bạn bè kêu thay đổi. Biết là sai nhưng em cứ làm không sợ thằng khờ me đỏ nào hết.


Mình nói anh đi làm về thì ghé ra phố tàu, mua chút cam thảo. Về nhà ngậm vào trong miệng. Cam thảo vốn có vị ngọt và dễ dùng. Trường hợp nếu anh nôn ói ra nước cam thảo nghĩa là anh đã bị yểm bùa yêu. Hôm sau, anh ta nhắn tin kêu là ngậm cam thảo thì độ 1 phút sau thì nôn ói ra khiến mình thất kinh. Mình nói nhà anh có trứng gà không, anh ta nói có. Mình nói anh lấy vài quả trứng gà rồi luộc chín lên. Sau đó lấy quả trứng lăn trên người khi trứng đang còn nóng. Sau khi lăn xong được một khoảng thời gian, anh hãy bốc quả trứng gà ra nếu thấy quả trứng có lòng đỏ chuyển dần sang màu đen thẫm thì báo cho tôi hay. Sáng hôm sau, mình thấy nhắn tin kêu hột gà từ đỏ qua đen khiến mình thất kinh. Vụ này hơi quá sự hiểu biết của mình. Mình nói ở vùng anh có ai người Miên hay không hay người Mường, hỏi họ xem họ làm sao.


Anh ta kêu không biết ai anh ơi, anh giúp dùm đi. Thôi thì cứu một mạng người còn hơn xây 9 cái chùa, mà mình thì không có tiền cúng chùa. Bây giờ, anh lấy tỏi ở nhà, anh bỏ mấy quả tỏi vào nấu rồi đem tắm, sau đó nấu ngũ vị hương để xông người xem. Rồi luộc trứng gà rồi lăn lăn trên bụng xem nó bớt đen không. Rồi cho tôi biết. 


Sáng sau mình nhận tin nhắn, anh ta kêu luộc mấy quả trứng thì thấy bớt màu đen, khiến mình thất kinh, không ngờ lại đúng. Không ngờ cuốn sách thờ cúng của bác sĩ Lê Văn Lân, do ông thầy địa lý tặng 20 năm rồi, đọc vớ vẩn lại giúp được ông thần bị vợ bỏ mấy lần.


Mình nói mốt là rằm, người KHờ Me họ cúng Ok Om Bok thì anh nên mua đồ về cúng đốt phong long cho bà già người Miên, cướp đời con trai của anh để bà ta được đi đầu thai. Anh khấn như sau : “ Tâu thần Mặt Trăng, con dâng cúng các lễ vật là sản vật của địa phương (hamburger, French frites, coca cola, bánh Pía, chuối, khoai...). Xin thần nhận lấy và ban cho sức khỏe, trí tuệ cho con, và giúp bà già Miên đi đầu thai để con có thể làm ăn yên ổn lấy vợ không bị bỏ nữa". Nhưng nhớ là tắm rữa kỳ cọ, không được ô uế này nọ thì mới linh. Cứ tắm nước tỏi và xông ngũ vị hương. Nhớ đừng có cúng măm bò hóc, dân miên họ ghiền không chịu đi đầu thai là mệt. Cúng tương ớt Huy Phong nhé.


Mấy bà Miên mê cải lương nên anh phải cúng rượu rồi hát cải lương để tiễn bà già miên như:”Em ơi tôi không phải kẻ tình si cũng không phải là lãng tử mượn đóa đào kia để tương tư hình bóng mà chỉ bâng khuâng với trái tim rung động …. “ anh hát làm sao cho như Minh cảnh để bà ta bỏ chạy không dám trở lại. Còn hát không giống thì dùng AI xào lại giọng ca cải lương của tui mở ra cho bà già mIên nghe là chạy mất hủ mắm bò hóc.


Sau đó thì cúng thổ thần đất đai để họ không cho vía bà già người miên nhập hộ khẩu nhà anh nữa. Lý do là bà ta vô nhà anh thì sẽ làm nhiều cách để tống cô vợ mới cưới của anh đi. Anh ở vùng Minnesota thì toàn là dân da đỏ nên phải cúng và nói tiếng da đỏ. Anh không có thì mua hay mở YouTube để mở rồi theo tiếng nhạc mà múa theo điệu múa tiễn người chết (Nanissáanah), chống lại bọn thực dân, chiếm đất đuổi tổ tiên họ về miền bắc và giết bò rừng.


Anh ta có vẻ mừng lắm, tính sang năm để dành tiền rồi về Việt Nam kiếm vợ để xem. Hy vọng cái vía bà già người miên sẽ bay theo Pol Pot, khờ me đỏ để anh ta có thể kiếm được vợ mới và sống lâu đời đến răng long đầu bạc. Để xem tình hình ra sao sẽ báo cáo cho các bác biết năm con ngựa. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tình yêu và tôn giáo thời A-Còng

 Tình yêu và tôn giáo thời A-Còng


Dạo này Cali mưa nhiều nên không phải cuốc đất trồng bơ nên buồn đời, em thắc mắc tại sao cộng đồng, xã hội và thế giới choảng nhau như điên, nhìn ai cũng là Ma-Gà, ai cũng là Dân-Chửi, ai cũng là Bò Đỏ, Bò vàng bú xua la mua. Miệng Nam Mô, bụng là một bồ dao găm. Tại sao chúng ta lại hành động, đối xử với nhau như vậy? Ảnh hưởng từ đâu? Nếu cứ đỗ lỗi cho sự tuyên truyền thì có vẻ thuyết âm mưu.

Với đầu óc ngu lâu dốt bền của nông dân, không tìm ra đáp số nên buồn đời em bò vào trang nhà của mấy đại học lớn như Harvard, xem học ké được mấy bài giảng miễn phí. Để bồi dưỡng chút gì cho não bộ nông dân của em.


Có một giáo sư kêu có nhiều lý thuyết như tôn giáo. Cho rằng chúng ta luôn luôn gây hấn, xung đột giữa Cái Tốt và Cái Độc Ác. Đi xâm chiếm các xứ khác vì nghĩ mình nhân danh thiên chúa để khai phóng dân mọi rợ hay nhân danh Allah cải tạo bọn vô thần. Có một phần tốt của chúng ta và một phần độc ác của chúng ta luôn luôn hiện hữu như Satan và Thượng Đế khiến chúng ta luôn luôn phải tự đối chọi trong chúng ta. Chúng ta phải thiên về cái Ác hay về cái Thiện của Thượng Đế. Tôn giáo giúp nhân loại tìm về con đường của cái Thiện. Ai khác ta là bọn ngu ngốc, tà ma ngoại đạo, ai nói như ta là người hiền. Đó là nghịch lý của cuộc đời.


Đồng chí gái kêu có ai viết bú xua la mua trên bờ lốc, anh biết không. Mình nói có ghi nhận, diễn đàn thì ai muốn nêu lập trường của họ thì mình tôn trọng ý kiến của họ vì ai nắm được sự đúng đắn, sự thật vì cuộc đời chỉ là vô thường, tương đối. Không ai đúng và cũng không ai sai. Có thể hôm nay chúng ta nghĩ như vậy nhưng theo thời gian có kinh nghiệm hơn lại suy nghĩ khác. Đó là tư duy thay đổi hoặc tư duy cố định, tuỳ chúng ta chọn lựa, không ai đúng và cũng không có ai sai.


Lý thuyết thứ 2 là sinh lý. Chúng ta phải giao hợp, sinh con đẻ cái để tiếp tục nòi giống. Khi về già có con nuôi dưỡng nếu không loài người chúng ta sẽ bị tuyệt giống. Sự khác biệt giữa Nam Nữ, là đàn ông có cái buồi, chỉ thích chích vào phụ nữ để tạo dựng sự sống còn cho nhân loại. Vấn đề của phụ nữ lại khác vì rất khó khăn, khổ cực để mang thai 9 tháng 10 ngày rồi sinh con, có thể gây nguy hiểm đến tính mạng của họ rồi lại phải bỏ ra 16-18 năm để nuôi dưỡng đứa con lớn khôn. Đó là một sự đầu tư dài lâu và thời gian rất nhiều nhất là khi xưa, con người sống đến 30-40 tuổi là cùng. Lập gia đình xong, đẻ nuôi đứa con lớn khôn là đến tuổi về thiên quốc.


Từ đó đưa đến vấn nạn là phụ nữ rất lo ngại về người đàn ông mà họ giao cấu với. Thời ăn lông ở lổ thì nguyên bộ lạc, đàn ông ngủ với, giao cấu với mọi phụ nữ trong bộ lạc, tương tự phụ nữ cũng ngủ với ai đó mình thích đưa đến tình trạng là đàn ông nuôi dưỡng các đứa bé được sinh ra trong bộ lạc vì nghĩ đó là con mình, chỉ dạy chúng săn bắn vì đó là sự sống còn của mình vì khi già rụng răng thì có con đi săn hay hái quả nuôi mình. Theo mình đó là thời đại xã hội chủ nghĩa đầu tiên của loài người, trước khi được Karl Marx tái định lập lại.


Chỉ đến khi con người ngừng di chuyển, săn bắn và ngưng tại chỗ để trồng trọt thì quyền tư hưu mới được đột phá tư duy đặt ra. Đây là đất của tôi, đây là máy đẻ của tôi,…. Và sự tiếp cận trai gái bắt đầu đưa đến ý niệm lấy ai, sống với ai để bảo đảm tương lai, không còn buông thả tự do như thời săn bắn. Từ đó mới có câu gái chính chuyên chỉ có một chồng. Đó là thuyết về sinh học.


Khi đã có sự chia cách dẫn đến sự tranh nhau, định nghĩa qua giống nòi, màu da và văn hoá. Thằng này da đen, không nên lấy, phải lấy thằng cao, có râu vì nghe nói đàn ông có râu là mạnh về tình dục. Thiên hạ chỉ nói theo chủ quan của mình có thể đúng có thể sai.


Rồi đưa đến thuyết kinh tế. Chúng ta tin là tiền bạc giúp chúng ta hạnh phúc nên chúng ta bỏ thời gian nhiều để tạo thành nhiều tiền của. Cuối cùng thế kỷ 20 đưa chúng ta đến chủ nghĩa tự do với sự khai sáng của các trí thức âu châu. Đó là những lý thuyết về đời sống con người từ thời ông Bành Tổ về sau.


Ngày nay, thế giới đang lâm vào nạn diệt chủng vì người ta không muốn sinh đẻ nữa. Các nước giàu có bị lão hoá nhanh trong khi các nước nghèo như ở pHi Châu thì đẻ ngày chưa đủ tranh thủ đẻ đêm. Để giải thích vấn nạn này họ đưa ra  một thí dụ: 5 người đàn ông 1,2,3,4, và 5 đối diện 5 người đàn bà 1,2,3,4 và 5. Trên thực tế xã hội có độ 53% phụ nữ và 47% đàn ông. Nghe nói mấy xứ Liên Xô cũ như Slovenia, Azerbaijan mà mình có dịp ghé qua năm kia, phụ nữ đông hơn đàn ông nhiều. Họ kêu gọi ai muốn vợ thì qua đó kiếm. Ngược với bên Trung Cộng, đàn ông đông hơn phụ nữ. Hậu quả của chế độ một con. 


Họ đánh giá mỗi người tuỳ theo sự lôi cuốn dựa trên 3 yếu tố; sinh học, tài sản và địa vị xã hội. Yếu tố sinh học rất dễ nhận vì đẹp, to cao, chân dài tới nách. Tài sản thì xét về cá nhân hay gia đình có tiền của hay không. Còn địa vị thì có nhiều bạn, công ăn việc làm tốt trong xã hội như bác sĩ, nha sĩ làm tiền nhiều, được người ta trọng nể.


Chúng ta thử đánh giá 5 người qua các yếu tố trên. Nếu người đàn ông số 1 là được nhất, hội đủ các điều kiện tìm muốn của phụ nữ trong 5 người thì 5 phụ nữ kia đều muốn lấy ông số 1. Nhưng làm như vậy thì xã hội sẽ tan rã vì chỉ có tên giàu có, đẹp trai là lấy được vợ còn mấy tên kia ế nguyên thuỷ. Khi xưa mình đi kiếm vợ quen cô nào thì cô ta đi chơi ăn uống với mình nhưng vẫn tìm kiếm thêm những tên khác, thấy tên nào khá hơn, có khả năng làm tiền nhiều tiền hơn nông dân như mình thì kêu sugar me, me go, sugar you, you go. Đó là luật tự nhiên, xét về kinh tế cũng vậy, vui lòng em đến vừa lòng em đi. Xong om


Cuối cùng thì phụ nữ thứ 2, có thể nói thôi thì lấy thằng số 3 chắc cũng được, nó có nghề kiếm tiền, chim khoẻ này nọ, có thể cải tạo nòi giống, và như thế sự tác hợp giữa đàn ông và đàn bà dựa theo nhu cầu và trung dung lại sự đòi hỏi của mình. Thế là bà thứ 4 lấy ông thứ 5 hay ngược lại,… đó là chuyện ngày xưa, thời mình đi kiếm vợ.


Vấn đề là trên thực tế, không ai theo cái luật lệ này cả. Nếu chúng ta hỏi giới trẻ ngày nay, đến tuổi lập gia đình, hỏi chúng điều kiện căn bản tối thiểu để làm người phối ngẫu. Đa số con trai sẽ kêu nếu cô ta thích cháu và có thể làm tình là vui đời cô lựu. Nhưng đối với mấy cô gái ngày nay thì khác. Nếu tôi không thích tên đó, hắn không có gì hấp dẫn thì tôi cần 1 triệu đô la hay nhiều hơn. Có chị bạn kể cô cháu ở Việt Nam, nhà giàu bố mẹ cho đi du học ở Anh quốc, cô ta tốt nghiệp tiến sĩ, nay bố mẹ muốn cô ta lấy con một thân chủ giàu có nhưng cô ta không chịu. Cuối cùng bố mẹ phải chìu theo điều kiện của cô ta, cho đâu trên 2 triệu mỹ kim chớ không phải tiền bác Hồ thì cô ta mới gạt nước mắt, con sáo xổ lồng bay qua nhà chồng. Mình nghe nói có ông tỷ phú người Việt nào đó trả tiền cho hoa hậu nội y Việt Nam, bao nhiêu tiền để làm vợ một năm hay hai năm gì đó. Ông ta cho một đống tiền. Vì nếu không cô ta cạp đất mà ăn.


Đàn ông chỉ cần thoả mãn thú tính sinh lý là OK, còn phụ nữ thì phải có cái gì đền bù về vật chất cho họ. Chúng ta thấy ông Elon Musk có bao nhiêu vợ, bao nhiêu đứa con. Phụ nữ quan trọng hoá về vật chất tiền bạc hơn khi chọn lựa người chồng. Nếu vài người trong số 5 người đàn ông kiếm vợ khó khăn, họ Chán Mớ Đời nên ngưng đi tìm, chơi game điện tử như tự huỷ diệt chính mình. Còn đi tìm thì sẽ gặp mấy em trên mạng ở Cao Miên.


Nhưng nhiều khi có nhiều phụ nữ họ không quan tâm nhiều đến tài sản. Họ quan tâm đến không muốn sinh con đẻ cái. Tôi lấy chồng để chụp hình bỏ lên Instagram để được triệu Like. Có ông có thể nghĩ tôi muốn lấy vợ để khi đi mua sắm, hay đi dạ hội, nhiều tên thèm thò ghen với tôi. Đó là một lối trò chơi địa vị xã hội. Chúng ta thấy các tài tử lấy nhau rồi bỏ nhau như đổi áo khi đi chụp hình ở các giải thưởng này nọ. Hay những người trong cộng đồng thích đi dự các buổi tiệc gây quỹ để được người ta chú ý chụp hình. Hào nhoáng bên ngoài nhưng người ta ưa thích sự việc này. Được người khác để ý đến, khen tặng dù là xã giao.


Do đó trên mạng chúng ta thấy nhiều cô hay nhiều cậu trẻ, đi dụ mấy bà già hay ông già để lừa tiền họ. Mình nhớ có dạo đi dự gây quỹ hay gì đó, thấy một tên trẻ mà thiên hạ gọi Vietnamese gigolo, đi với một bà đáng tuổi bà ngoại hắn. Thà nhắm mắt trên giường với bà ngoại, uống sữa quá Date nhưng được tiền xài, ăn sung mặc sướng còn hơn cạp đất mà ăn à. Chúng ta cần đủ loại người để tạo thành một thế giới, chớ cứ tạo dựng người vô sản hết thì Chán Mớ Đời.


Mấy bà có thể nói tôi sinh con đẻ cái được rồi, bỏ ra 18 năm để nuôi chúng khôn lớn nhưng tên chồng phải này nọ, giàu có, địa vị như trao đổi món hàng, không còn thuần tuý tình yêu mà chúng ta học ở học đường khi còn bé. Điển hình là đồng chí gái khi giới thiệu mình cho thân hữu, bạn bè của mụ vợ mình ai nấy đều chê mình cả, nhưng mụ vợ đồng ý lấy mình vì cái tính khờ khờ ngu lâu dốt bền nông dân của mình. Nếu không là mình ế đến giờ. Thậm chí đến ngày nay, bạn của mụ vợ có nhiều người vẫn tự hỏi làm sao đồng chí gái có thể sống với tên nông dân ngu dốt như mình. Chắc là nợ kiếp trước phải trả.


Ngày nay các nước phát triển gặp phải vấn nạn là phụ nữ, có công ăn việc làm, có địa vị xã hội nên họ không muốn từ bỏ địa vị xã hội để sinh con đẻ cái, rồi nuôi nấng chúng đến tuổi trưởng thành. Khi chúng ta cho phụ nữ sự lựa chọn, họ sẽ chọn người nào khá hơn họ. Và đường dài thì xã hội sẽ sụp đỗ. Mình phải giải thích cho con gái và thằng con là mục đích chính của cuộc đời người là sống hạnh phúc, và có sức khoẻ. Chớ không phải tiền bạc, nhà lầu xe hơi. Làm nông dân như mình rất khoẻ vì chả có ai để cạnh tranh.


Mình để ý mỗi lần đến nhà thân hữu ăn uống. Ai lạ hỏi mình làm nghề gì, mình nói làm nông dân thì họ ờ rồi đi mất tiêu. Trong khi mấy người bạn bác sĩ, nha sĩ thì được đông người chiếu cố, bu quanh nói chuyện. Có anh bạn bác sĩ nói đa số mấy bác sĩ ở Bolsa đeo đồng hồ Rolex giả hết như anh ta. Chán Mớ Đời 


Nếu chúng ta nhìn lịch sử thì các nền văn minh khi xưa bị sụp đỗ, thường phụ nữ trở nên giàu có và ít con như đế chế La Mã và ngày nay đang xảy ra tại âu châu, Trung Cộng. Cho thấy chu kỳ của nền văn minh thịnh suy đều dựa trên phụ nữ.

Bản đồ sinh sản trên thế giới

Ngày nay, các nước phát triển cao đều có chỉ số sinh sản dưới con số 2.1. Nghĩa là muốn bình thường hoá dân số của một quốc gia, trung bình một phụ nữ phải sinh 2.1 người con, để phòng ngừa đứa bé chết sớm. Trung Cộng có luật 1 con, và Việt Nam thì trai hay gái chỉ hai mà thôi, hơi dưới trung bình một tị. Mình nhớ ở Hà Nội có nói chuyện với một cán bộ ngành sinh sản, ông ta cho biết rút kinh nghiệm của Trung Cộng nên Việt Nam áp dụng chế độ 2 con. Không biết có phải Võ Đại Tướng đã ra chỉ thị này hay không, vì đẻ một con như tàu thì ai đi đánh giặc, làm cách mạng. Không lẻ cứ đẻ anh hùng Lê Văn Tám hoài.


Tại các nước phát triển phụ nữ chọn người đàn ông khá nhất hoặc không sinh con đẻ cái. Nhìn á châu ta thấy Trung Cộng, nay có trên 1.4 tỷ người nhưng họ dự đoán đến năm 2070 thì sẽ mất đi 600 triệu người dân. Tệ hại hơn là Nam Hàn, tỷ lệ sinh sản của họ là 0.6. Nhớ dạo viếng Nam Hàn, mình nói chuyện với ông chủ trẻ của AirBnB, ông ta kể có cô bồ làm việc mỗi ngày đến 11 giờ đêm nên chỉ gặp nhau cuối tuần. Hỏi chừng nào làm đám cưới ông ta kêu không biết vì đám cưới tốn $200,000. Lý do là muốn tạo dựng một địa vị, được thiên hạ nể nang, nhấn Like như người tàu nói khi xưa “một ngày cưới vợ, một đời trả nợ”. Sang Ý Đại Lợi, thấy mấy cặp đại hàn trả tiền cho thợ chụp ảnh đi theo để chụp hình đám cưới. Ở Paris thì thấy người Nhật nhiều hơn.


Nếu nhìn bản đồ dân số ngày nay, phi châu sinh sản nhiều nhất còn âu châu, mỹ châu là ngọng. Từ đó mới có phong trào cho di dân đến nhưng một thời gian sau họ thấy lộn xộn với người di dân nên bắt đầu có phong trào bài ngoại, di dân, dẫn độ về nước.


Có một quốc gia đặc biệt đó là Do Thái. Phụ nữ xứ này đẻ như điên. Lý do là để tồn tại. Chị đẻ nhiều con, vậy chị là người yêu nước, anh có con nhiều là vì yêu dân tộc, yêu Do Thái. Tuy chỉ có 9 triệu dân, gần đây thấy họ tìm ra mấy người Tàu gốc do thái, cũng đem về Do Thái nuôi. Thời xưa, Marco Polo đi buôn với mấy người Do Thái, sang tàu như Kinh Kha rồi sinh con đẻ cái bên đó. Đối với người do thái, sinh sản là sự sống còn của dân tộc họ.


Ngày nay, chúng ta thấy người tây phương, bỏ thượng đế và chạy theo chủ nghĩa duy vật. Giá trị của Tây phương ngày nay là gì? Chúng ta có những cố đạo mới ra lò mà họ gọi những người gây ảnh hưởng (influencer) có hàng triệu người theo dõi. Họ nhận tiền để quảng cáo trên kênh YouTube của họ hay TikTok,… Tôn giáo ngày nay không cần nhà thờ, tôn giáo ngày nay chỉ cần Wi-Fi tốt, hệ thống 5 gờ, 7 gờ gì đó (còn tiếp)

Có người còm nên ghi lại đây:

Không phải chỉ có mấy ông đâu. Mấy bà già như tôi cũng nhận tin nhắn "em ơi em à" từ mấy thằng phải zó. Nhiều nhất là qua app Zalo.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn