Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Vào rừng chữa lành

 Tại sao thiên hạ thích vào rừng chữa lành


Hôm nay nghe Podcast trên đường lên vườn thì có câu chuyện chữa lành như sau. Bên Nhật Bản và Nam Hàn, ngày nay người ta thích ra thiên nhiên, vào rừng để chữa lành, giảm stress, tăng hệ miễn dịch. Có lẻ như cuộc thử nghiệm của người Nhật làm từ trên hai thập niên qua. Có thấy trên mạng nói đến nhóm người vào rừng ôm cây chữa lành gì đó nhưng không hiểu lý do, nay nghe podcast này thì hiểu thêm một chút. Vườn mình có 1,200 cây bơ nên khi vào vườn mình cảm thấy có gì đó khác lạ, giúp mình không bị phiền não, an bình.

Giáo sư Qing Li, người Nhật gốc Trung Hoà đã thực hiện nghiên cứu về “tắm Rừng”
Một nhà miễn dịch học gốc Nhật - Trung, Qing Li đã dành 20 năm để chứng minh rằng các hợp chất hóa học mà cây cối thải vào không khí có thể đi vào máu của người tìm đến thiên nhiên, có cây cối rậm rạp, các hormone gây căng thẳng và tăng cường hệ miễn dịch theo cách mà chưa liệu pháp hay loại thuốc nào sánh được. Điều đáng chú ý là phần lớn dữ liệu này đã nằm trong các tạp chí y khoa Nhật Bản suốt hai thập niên. 20 năm nghiên cứu thì khả tín hơn là các influencer trên mạng tìm cách bán thuốc bổ sung.

Ông Qing Li, sinh ra tại Trung Cộng và du học tại Nhật Bản rồi ở lại, giáo sư lâm sàng tại Trường Y Nippon ở Tokyo và là chủ tịch Hiệp hội “Y học Rừng” Nhật Bản. Có cả tên nữa. Kinh. Chính phủ Nhật đã tài trợ nghiên cứu của ông từ năm 2004, và những công trình ông thực hiện chính là lý do liệu pháp “tắm rừng” hiện được kê toa chính thức tại Nhật Bản và Hàn Quốc.

Câu chuyện thực ra bắt đầu từ năm 1982, khi Bộ Nông nghiệp, Lâm nghiệp và Thủy sản Nhật Bản đặt ra thuật ngữ “shinrin-yoku” để mô tả việc đi bộ chậm rãi, có ý thức trong rừng, nôm na là “tắm rừng”. Họ làm vậy vì lý do thực tế. Nhật Bản đang đô thị hóa nhanh, các bệnh liên quan đến stress tăng cao, làm việc quá độ trong khi quốc gia này có hàng nghìn km² rừng chưa được tận dụng. Ý tưởng là tạo lý do để mọi người ngưng làm việc, bước vào rừng... nhưng họ không hề biết điều gì thực sự xảy ra với cơ thể con người trong những chuyến đi đó cho đến khi giáo sư Qing Li thực hiện thí nghiệm chuẩn đầu tiên vào năm 2005.


Ông đưa 12 người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh đi chuyến dã ngoại rừng kéo dài 3 ngày 2 đêm. Mỗi ngày họ đi bộ vài giờ, không gắng sức, không lộ trình hay bài tập thở cụ thể mà ngày nay mình thấy trên mạng tải lên do A.I. Họ chỉ đơn giản đi chậm qua rừng, hít thở không khí, quan sát thiên nhiên. Giáo sư Li lấy mẫu máu và nước tiểu trước chuyến đi, vào ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ bảy và ngày thứ ba mươi sau khi về nhà. Kết quả từ phòng thí nghiệm không giống bất kỳ những gì dự đoán. Có lần ai đó kêu muốn bán vườn bơ của họ ở vùng Escondido, mình chạy xuống thì thấy gần đó có một ngôi làng của người Việt tu hành chi đó. Hôm đó thấy họ đi bộ chậm chậm trên đường theo hàng dài như ông Thích Minh Tuệ đi khất thực. Không biết có phải họ thực hành tắm rừng hay không. Đứng bên đồi này nhìn sang khu vực của họ thì thấy có mấy cái chòi chắc họ chia nhau ở trong đó.


Hoạt động của một loại tế bào miễn dịch gọi là “tế bào tiêu diệt tự nhiên” (natural killer cell), một loại tế bào giúp cơ thể tiêu diệt tế bào ung thư và tế bào nhiễm virus đã gia tăng khoảng 50% trong chuyến đi rừng. Số lượng các tế bào này trong máu cũng tăng đáng kể. Khỏi cần uống thuốc hay xạ trị.


Ba loại protein chống ung thư do các tế bào này tạo ra như perforin, granzymes và granulysin đều tăng mạnh. Mình ghi các tên chất đạm nhưng chả biết có công dụng gì. Để tìm kiếm tài liệu đọc thêm sẽ bổ túc. Ai có tài liệu thì cho em xin. Họ không nói đến số lượng và hiệu ứng này không biến mất khi họ trở về nhà. Sự tăng cường miễn dịch vẫn đo được vào ngày thứ bảy sau chuyến hành trình và vẫn còn một phần vào ngày thứ ba mươi sau cuộc đi tắm rừng. Chỉ hai giờ mỗi ngày trong rừng đã nâng cấp hệ miễn dịch suốt cả tháng. Viết đến đây thì nhớ đến câu chuyện của một người gốc Hy Lạp, di dân qua Hoa Kỳ rồi khi bị bệnh ung thư, ông ta muốn về quê cha đất tổ để chết. Vấn đề là 20 năm sau, ông ta vẫn sống nhăn răng, họ cho biết nhờ ông ta về xứ nên ăn uống rau quả lại bình thường và có vườn để chăm sóc, hoạt động trong thiên nhiên. Có thể nhờ làm vườn, sống ở thiên nhiên khiến hệ miễn nhiễm của ông ta gia tăng, giúp giảm các tế bào ung thư như thí nghiệm bên Nhật Bản cho thấy. Chỉ có thử mới biết có hợp với trường hợp của mỗi cá nhân vì căng cơ khác nhau.


Một năm sau, giáo sư Li thực hiện thí nghiệm tương tự với phụ nữ và thu được kết quả gần như giống hệt. Sau đó ông thử với một nhóm đối chứng, thay vì vào rừng thì đi du lịch 3 ngày trong thành phố với cùng mức độ đi bộ, cùng chất lượng khách sạn và chế độ ăn uống. Kết quả các cuộc thử máu của nhóm đi chơi ở thành phố không có bất kỳ thay đổi đáng kể nào về hoạt động của tế bào miễn dịch nên họ kết luận chính khu rừng tạo ra tác động, không phải kỳ nghỉ hè. Nghỉ hè, chúng ta ăn uống như điên, chạy đôn chạy đáo, tìm xe, cái này chụp hình chỗ nọ. Uống rượu này nọ. Mình đã đi du lịch khá nhiều nhưng chỉ năm ngoái khi mình đi bộ tại Ý Đại Lợi 375 cây số thì mới thấy nhẹ nhàng chớ còn thường đi viếng các thành phố, là muốn đến chỗ này chỗ kia, viếng viện bảo tàng, xem nhạc nước, …, gặp thân hữu, ăn uống đủ trò nhất là đi du thuyền, xuống hải cảng là chạy như điên tỏng mấy tiếng đồng hồ rồi hối hả chạy về hải cảng, cả trễ tàu ra khơi, lên tàu ăn như điên nên chắc mình sẽ không đi du thuyền nữa.



Sự việc này được xác định là do các phân tử trong không khí gọi là phytoncides. Cây cối tạo ra các hợp chất này để tự vệ trước côn trùng, vi khuẩn và nấm. Các cây như thông, tuyết tùng, sồi và bách tiết ra chúng với lượng lớn, đặc biệt trong thời tiết ấm và sau mưa. Hồi nhỏ học vạn vật thì nghe thầy cô nói là ban ngày, cây thả oxygen và hút Gas Carbonique vào. Nay thì được biết thêm không khí là không đơn giản như hồi nhỏ học.

Cách thửo trước khi đi ngủ để ngủ an giấc, ít bị cortisol tăng


Khi đi trong rừng, người ta hít các phân tử này vào phổi và hấp thụ qua da. Khi vào cơ thể, chúng dường như trực tiếp kích thích sự sản xuất và hoạt động của các tế bào miễn dịch mà giáo sư Li đo lường trong phòng thí nghiệm. Năm ngoái, khi mình đi bộ một mình 375 km tại Ý Đại Lợi, thì cảm thấy rất lạ, tuy đường dài nhưng không mệt lại cảm thấy phấn chấn thêm, sau một ngày băng rừng lội suối. Ngoài ra mỗi tuần khi tập leo núi ở Đỉnh Baldy miền Nam Cali, tuần 2 lần, rồi lên 3, 4, 5 lần. Năm nay không leo núi, nên vợ mình thấy cũng xuống sắc lắm. Nay thì tối hai vợ chồng đi bộ 2 dặm. Nhưng không bằng leo núi có cây cối um tùm. Mình thích nhất là con đường mòn Baden Powell, có rất nhiều cây hay khu rừng có mấy cây cao gần Yosemite.


Theo dữ liệu của giáo sư Li, khoảng 50% lợi ích sức khỏe của việc đi bộ trong rừng đến từ chính thành phần hóa học của không khí. Nửa còn lại đến từ tác động của rừng lên hệ thần kinh. Đây là lúc câu chuyện không còn chỉ là miễn dịch mà trở thành vấn đề về xả stress.


Một nhóm nghiên cứu Nhật Bản khác đã đo cortisol, hormone stress chính của cơ thể ở 84 người tham gia tại 35 khu rừng khác nhau. Họ lấy mẫu trước và sau khi đi bộ 30 phút trong rừng, rồi so sánh với việc đi bộ tương tự trong môi trường đô thị. Kết quả cho thấy mức cortisol của những người đi rừng thấp hơn đáng kể so với những người đi trong thành phố. Nhịp tim và huyết áp của họ cũng thấp hơn. Hoạt động của hệ thần kinh đối giao cảm, hệ chịu trách nhiệm nghỉ ngơi và phục hồi tăng lên. Trong khi đó, hoạt động của hệ thần kinh giao cảm, hệ kích hoạt phản ứng chống lại hay bỏ qua giảm xuống. Mình nhớ doạ ở Paris, vào mùa thu, có anh bạn hay rủ về vùng Saint-Sever, Calvados để đi săn với bố anh ta. Mình thì không săn bắn nhưng đi theo họ săn mấy con chim phaisant. Khu rừng này không nhớ mấy trăm mẩu, của ông bà nội anh ta thì cảm thấy rất bình an. Toàn là rừng và rừng, lá vàng rơi như tây khóc mùa thu lá bay.


Sau đó, một nhà nghiên cứu tại Đại học Michigan tên Mary Carol Hunter thực hiện phiên bản thí nghiệm chặt chẽ nhất. Bà yêu cầu người tham gia “uống thuốc thiên nhiên”, (vào rừng) ba lần mỗi tuần trong tám tuần. Họ được tự chọn thời gian, địa điểm và thời lượng, miễn là ở ngoài trời, vào ban ngày, không dùng điện thoại, không trò chuyện và không vận động mạnh. Họ gửi mẫu nước bọt trước và sau mỗi lần để đo cortisol chính xác và loại trừ sự giảm tự nhiên trong ngày.


Kết quả cho thấy lượng cortisol giảm 21,3% mỗi giờ khi ở trong thiên nhiên, với hiệu quả lớn nhất xảy ra trong khoảng từ phút thứ 20 đến 30. Sau đó cortisol vẫn giảm nhưng chậm hơn. Liều tối thiểu để có hiệu quả rõ rệt chỉ là 20 phút ở ngoài trời, trong môi trường giống thiên nhiên. Tương tự người ta cũng khuyên nên tắm nắng mỗi ngày ít nhất 20 phút. Lý do là khi ánh nắng chạm làn da, phải đợi 20 phút sau thì cơ thể mới tạo được sinh tố D, giúp tạo calcium cho xương cốt. 


Vấn đề là ngày nay, thiên hạ bị định hướng bởi các công ty dược phẩm, lo sợ bị ung thư da nên không dám tắm nắng. Ra đường là họ bôi kem chống nắng. Người ta khuyên là tuỳ làn da, như da trắng thì chỉ phơi độ 20 phút còn da đen thì lâu hơn được. Có chị bạn bác sĩ giải thích vấn nạn là về già, các người lớn tuổi ở các vùng phiá bắc, quanh năm mùa đông nên họ ít ra nắng, nên thiếu sinh tố D. Còn Cali thì quanh năm có nắng nhưng thiên hạ ra đường lại sợ ăn nắng nên trét kem chống nắng nên không có ánh nắng mặt trời xuyên qua da để giúp tạo nên sinh tố D, cần thiết cho xương cốt nên về già xương cốt mềm, dễ bị té ngã khi đi bộ vì xương yếu khiến mất thân bằng. 


Có ông hàng xóm mỹ, bị ngã, gãy xương chậu và ống quyển phải đưa vào bệnh viện nhưng bác sĩ chưa cho mỗ. Từ ngày ông ta lọc thận, chỉ loanh quanh trong nhà nên thiếu ánh mặt trời. Dữ liệu cho biết là 75% người 65 tuổi trở lên, chết vì ngã. Té xuống có thể bị chấn thương sọ não, có thể gãy xương chậu thì khó lành vì lớn tuổi, xương mềm. Nằm dài trên giường thì không cử động cũng khó khăn.


Điều này không có nghĩa thiên nhiên thay thế được liệu pháp tâm lý hay thuốc men khi cần thiết. Hai thứ đó điều trị những vấn đề khác nhau, và chính ông Li cũng nhấn mạnh rằng “tắm rừng” là phương pháp hổ trợ, không phải thay thế điều trị y khoa.


Nhưng nghiên cứu đã xác nhận là cơ thể con người có phản ứng sinh lý khi ở giữa cây cối, tác động lên chính những hệ sinh học mà y học hiện đại đang cố gắng điều chỉnh bằng thuốc và quá trình điều trị và phản ứng này nhanh, đo được, và miễn phí.


Phần kỳ lạ nhất trong công trình nghiên cứu của giáo sư Li là điều ông thường nhắc lại: con người hiện đại dành hơn 90% thời gian sinh hoạt ở trong nhà hay sở làm. Cortisol luôn ở mức độ cao. Tế bào miễn dịch hoạt động chậm chạp. Cortisol cao có nguy cơ tăng lượng đường trong máu. Mình mới đọc tài liệu, họ giải thích bị thức giấc vào buổi sáng độ 3 giờ sáng không phải vì mắc tè, lý do chính là cortisol lên cao. Họ cho biết cortisol lên cao đến 9 giờ sáng, do đó họ khuyên không nên ăn sáng trước 9 giờ sáng.


Hệ thần kinh đối giao cảm hiếm khi có cơ hội hoạt động. Một hệ thống sinh học được hình thành qua hàng triệu năm sống dưới tán cây giờ đây phải vận hành trong những chiếc hộp bằng tường thạch cao và màn hình. Thêm không khí không được trong lành vì máy điều hoà không khí. Như lên xe hơi, trời nóng mở máy lạnh, họ khuyên mở cửa sổ mấy phút đầu trước khi mở máy điều hoà bắt đầu hoạt động. Lý do là trời nóng các chất hoá học của các thiết kế trong xe bị nóng khi chúng ta hít vào không tốt. Thêm chất Freon, làm lạnh lúc đầu tiên vì đọng lại trước khi tắt máy lần trước, có thể gây độc hại khi hít vào.


Mình cảm nhận từ ngày mua cái vườn, đi bộ chặt cây, hay làm các công việc khác ở vườn. Vườn lại toàn là dốc cao nên đi rất chậm, trung bình mỗi ngày là 4 dặm như ứng dụng Pedometer cho biết từ ngày 22 tháng 9 năm 2016 đến hôm nay, mình đã đi bộ được 21,770,342 bước chân hay 8,939 dặm đường.

Tình cờ mới khám phá ra ứng dụng đã ghi lại từ ngày mua IPhone đến giờ, cho biết mình đã đi bộ 8,939 dặm gần 10 năm nay


Nhớ ngày đầu tiên vào viếng cái vườn khi họ kêu bán. Từ thành phố, bổng nhiên vào đây với 1,200 cây bơ, mình cảm thấy có cái gì lạ lắm khó tả. Hơi thở chậm lại, trời nóng nhưng đứng dưới mấy cây bơ thấy mát hơn rất nhiều, nhìn ánh sáng mặt trời xuyên qua các nhánh cây, nghe tiếng chim hót, mình cảm thấy an bình. Có cái gì hôi thúc mình phải mua. Rồi sau này bỏ ý định xây nhà bán nên mình định bán cho mấy người muốn mua. Nhưng có lẻ trời bắt mình giữ cái vườn để phục hồi sức khoẻ cho mình. Làm vườn giúp mình khoẻ mạnh vì lao động chân tay. Đó là may mắn của cuộc đời. Có lẻ ơn trên đã xui khiến thiên hạ kêu mình để bán cái vườn cho mình.


Do đó mình muốn chia sẻ cảm giác an bình cho thân hữu nên lâu lâu có người muốn đến thăm vườn thì mình nhất trí. Ai ngờ khi họ đến vườn thì stress của họ càng gia tăng vì chỉ muốn đi tìm đi kiếm bơ để hái. Chả ai đến để đi bộ dưới các làn cây, hít thở không khí trong lành. Hình như vài người bạn của vợ mình, có hái bơ nhưng cũng đem theo đàn để trải chiếu ăn uống rồi hát hò.


Độc nhất có một anh, không biết từ đâu xuất hiện rồi hỏi mình có cần gì giúp không. Cứ mỗi tuần anh ta dành mấy tiếng đến phụ mình. Như mua mấy cái tag có số để đóng trên mỗi cây để làm dấu, tính bao nhiêu cây ở mỗi khu vực. Anh ta về hưu nhưng khoẻ lắm, đi rừng leo núi mỗi tuần. Lâu lâu lại nghe anh ta vác lều lên các công viên ở 1 tuần. Rồi khi mùa xuân đến, anh ta theo phụ các nhóm bảo vệ rừng, như sửa chửa lại các con đường mòn bị tuyết tan phá hư để thiên hạ có thể leo núi không nguy hiểm vì đường trơn trợt. Có lẻ sống như anh ta là phải đạo khi về vườn như người xưa hay nói khi hưu trí thì nên làm vườn cho có sức khoẻ.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


Cô dâu đến từ chiến tranh

 Cô dâu á châu đến từ chiến tranh


Có lần đọc một bài báo Tây giải thích ngày nay, đàn ông tây rất thích về Á châu kiếm bạn gái hay vợ Á châu. Họ lập luận ngày nay phụ nữ Tây phương với chủ nghĩa nữ quyền, nam nữ bình đẳng khiến đàn ông Tây phương mất đi cảm giác cần phải bảo bọc cô gái. Họ tìm tố chất nữ tính ở các cô gái Á châu vì chưa bị hoàn toàn nữ quyền hóa. Chán Mớ Đời 

Cô tài tử này có thời đi Việt Nam để uỷ lạo binh sĩ mỹ với ông Bob Hope khiến binh lính mỹ lên tinh thần. Ngày nay mấy cô tài tử ốm như cây tre.


Có nhiều người tây phương về hưu, qua á châu sống với một cô gái trẻ hơn mình rất nhiều. Năm kia đi Phi Luật tân, thấy nhiều cô phi trẻ cặp với mấy ông tây già đi đầy đường, đông như quân phi. Hay sang Thái Lan cũng tương tự. Nhiều người lên tiếng chỉ trích này nọ nhưng các cô gái ít học ở làng quê ra thủ đô kiếm việc để nuôi gia đình. Làm vợ hờ cho một ông già, nấu cơm giặt áo quần này nọ, mỗi tháng được chút tiền kha khá hơn đi làm ô-sin gửi về nuôi gia đình.


Hôm trước xem đá banh giải vô địch túc cầu nữ Anh quốc khiến mình thất kinh. Thấy mấy cô bứt tóc giật đuôi gà của đối thủ, chặt chân còn hơn cầu thủ nam. Nghe nói phụ nữ mà chơi thể thao nhiều thì hay có vấn đề giới tính, bớt nữ tính, có nhiều người trở nên đồng tính vì hormone thay đổi này nọ. Có đọc bài nghiên cứu về vụ này nhưng thấy nhức đầu quá.


Mình thấy ở Hoa Kỳ ngày nay con lai khá nhiều. Đi ăn cưới thân hữu gốc người Việt, thấy cháu ngoại lai mỹ trắng khá đông. Đa số là các cô gốc á châu lấy chồng Mỹ trắng, ngược lại ít đàn ông Á châu lấy vợ Mỹ trắng. Không hiểu lý do. Có thể đàn ông gốc Á châu vẫn còn tính gia trưởng cổ hủ cũng có thể dạng người thấp hơn người Mỹ trắng. Hay họ cũng dính vào cái bệnh sợ phụ nữ da trắng với những tư tưởng nữ quyền trên hết rồi đến quyền chó, mèo cuối cùng mới đến chồng. Nói chung đầm về già thì già hơn phụ nữ á đông.


Theo dữ liệu và nghiên cứu của Pew khoảng 2015-2017 thì phụ nữ gốc Á châu lập gia đình với người Mỹ trắng cao nhất chiếm 11% cặp lấy nhau trên đất Mỹ. 11% thì rất nhiều. Nay có lẻ hơn nhiều. Không thấy nói đến ly dị, ai có số liệu này thì cho em xin. Chỉ biết năm 2009, có nghiên cứu cho rằng 59% tỷ lệ ly hôn giữa người Nam Á châu và phụ nữ da trắng. Còn nữ á châu với Mỹ trắng thì không có dữ liệu nhưng chắc cũng nhiều nhưng có thể ít hơn.


Thậm chí trên các mạng của các ứng dụng hẹn hò thì được biết các cô và các bà gốc Á châu có nhiều người muốn làm quen nhiều nhất. Chỉ thấy phụ nữ á châu có giá rất cao ở Hoa Kỳ. Hôm trước đi họp lớp Yersin Đà Lạt thì thấy một chị bạn không gặp lại từ COVID nay cặp với ông Mỹ vì Chán Mớ Đời với mấy ông á châu. Họ cho biết các cuộc hôn nhân đa chủng thì các cặp da trắng và á châu ít ly dị hơn các cuộc hôn nhân khác.


Người ta giải thích lý do sự việc bắt nguồn từ đệ nhị thế chiến, chiến tranh Việt Nam và cứ tiếp tục với các ứng dụng, du lịch. Tương truyền là phụ nữ á châu, chăm sóc gia đình, nhẹ nhàng, ít đối choại hơn phụ nữ tây phương,… Mình đoán là có thể bắt nguồn từ vỡ kịch Opera Madame Buttefly hay Traviata, nói đến sự tận tuỵ với chồng con, gia đình của phụ nữ á châu, tạo nên một ý tưởng sai, ngộ nhận về phụ nữ á châu, chớ ai lấy vợ việt đều hiểu vụ này. Phụ nữ đen trắng vàng hay đỏ đều như nhau. Đều đì chồng như nhau, cho dù họ đeo chatdor hồi giáo.


Mình có thân hữu lấy chồng mỹ trắng hay phi luật tân thì khi họp mặt thân hữu thấy mấy ông chồng ngồi ngơ ngơ ngáo ngáo khi thiên hạ nói tiếng Việt, cười ré om sòm. Nên mình hay nói chuyện với họ, có ông thần gốc Ý Đại Lợi nhưng sinh tại Hoa Kỳ nên tiếng ý cũng lơ bơ nhiều khi ông ta hỏi mình nói sao tiếng ý. Mỗi lần gặp ông thần thì ông ta thích nói tiếng ý với mình.


Trên thực tế thì người Mỹ da trắng thích lập gia đình với người Mỹ đồng chủng vì cùng văn hoá tương tự phụ nữ á đông cũng thích lấy chồng đồng chủng vì cùng văn hoá. Tưởng tượng lấy vợ việt cùng tiếng nói mà đối choại, phải đả thông tư tưởng hàng ngày rồi huống chi với người khác văn hoá. Giới trẻ sinh ra tại xứ này thì có thể hiểu văn hoá mỹ, chỉ khác nhau một tị là vặn hoá từ gia đình thôi nên cũng ổn. Mình có hai cô cháu lấy chồng ngoại quốc. Thấy chúng cũng vui vẻ sinh con rần rần, hay cháu lấy người gốc Nhật. Thế hệ mình còn nhìn sự khác biệt còn thế hệ con cháu thì chúng chả để ý.


Mình để ý các phim quảng cáo ở Hoa Kỳ, thường thấy một người Mỹ da đen thành đạt lấy vợ người da trắng. Không hiểu lý do. Cho thấy anh da màu mà kha khá đều muốn lấy mỹ trắng như được lên cấp. Từ đó họ hay nhận xét là các cô gái á đông lấy chồng mỹ trắng là muốn vươn lên gia cấp thống lĩnh. Có thể ác ý cũng có thể đúng một phần nào vì đầu óc người nô lệ da vàng. Đều bắt chước văn hoá tây phương như trở thành một giai cấp thượng lưa như nhảy đầm, uống rượu tây, bận áo quần tây phương, xách ví hàng hiệu tây phương, giúp người tây phương làm giàu.


Cơn sốt vàng (yellow fever) thường được người tây phương nói đến khi nhắc đến người á châu vì khi xưa có bệnh truyền nhiễm do muỗi, có triệu chứng vàng da. Ngày nay người tây phương hay nói đến sự chú ý về phụ nữ á đông Yellow Fever. Một cách xem thường người á đông theo tiêu chuẩn thực dân mới.


Vào thế kỷ 19, khi người tàu, đa số đàn ông đến Hoa Kỳ làm phu, thợ đường rầy xe lửa. Đồng thời lại cấm đoàn tụ gia đình nên người Tàu không đem vợ con sang Hoa Kỳ được vì luật Chinese exclusion act chỉ đến khi thế chiến thứ 2 xảy ra vì Trung Hoa theo quân đội mỹ nên họ mới dẹp vụ này nhưng phải đợi  đến năm 1965, người á châu mới được định cư tại Hoa Kỳ. Cũng có một số ít phụ nữ tàu sang Hoa Kỳ được vào thế kỷ 19, đa số phải phục vụ sinh lý cho người da trắng. Từ đó mới có ý tưởng phụ nữ á châu chỉ để hầu hạ, nấu ăn, phục tùng sinh lý. Nên năm 1875, có đạo luật Page Act, giới hạn phụ nữ tàu di dân vì sợ họ chài các ông mỹ trắng và phá vỡ hạnh phúc gia can người Mỹ trắng.


Hậu thế chiến thứ 2, quân đội Hoa Kỳ đóng ở nước Nhật Bản, nên có thể đã khai thác phụ nữ, phục vụ binh lính các nhu cầu sinh lý. Nhật Bản te tua, kinh tế khó khăn thì gặp kẻ thắng cuộc thì phải sống. Thêm hình ảnh Geisha làm tăng thêm hình ảnh phục tùng của phụ nữ nhật. Theo thống kê có đến 45,000-50,000 phụ nữ người Nhật lấy chồng binh sĩ mỹ khi họ đóng quân ở Nhật Bản. Ngày nay lính mỹ vẫn còn đóng quân tại Nhật Bản nhưng xa.


Sau đó đến chiến tranh Triều Tiên và Việt Nam, đưa đến cảnh vợ hờ hay cô dâu từ chiến tranh. Sang Hoa Kỳ mình mới khám phá ra người đại hàn di dân sang Hoa Kỳ rất đông. Mấy cô lấy chồng lính mỹ rồi bảo lãnh gia đình sang rất nhiều. Hiện nay vẫn còn 30,000 binh sĩ mỹ đóng quân ở Nam Hàn nên con số phụ nữ đại hàn lấy chồng lính mỹ gia tăng.


Mình có xem một phim do Gregory Peck đóng kể chuyện khi ông ta đi lính đóng ở Napoli, Ý Đại Lợi thì có quen một cô gái ý rồi làm cô ta có con. Sau này ông ta nhận được thư của cô gái và tấm ảnh của đứa bé trai nên đưa cho vợ xem để xử lý.


Quân đội mỹ đóng quân ở Đức quốc cũng lấy vợ người bản xứ rất đông. Có người ở lại, có người qua mỹ. Có một bà người đức lấy chồng người Việt, dân Đà Lạt ở Seattle hay liên lạc với mình để hỏi thêm về Đà Lạt để bà ta viết tiểu thuyết chi đó. Có dạo đội tuyển túc cầu Hoa Kỳ phải mời các người con lai này, lai đen có, trắng có gia nhập hội tuyển Hoa Kỳ. Người Mỹ nhưng chả nói tiếng Mỹ được. Chỉ xổ tiếng đức. Chán Mớ Đời 


Thêm lính mỹ đóng ở Phi luật Tân nên khi lính Mỹ ở Việt Nam đi phép thì họ bay qua Phi Luật Tân hay Thái Lan trong những lần phép, để giải quyết sinh lý nên từ từ Thái Lan sau này trở thành nơi mà đàn ông tây phương đi du lịch mà họ gọi là SEX-tourism, du lịch sinh lý. Mình nhớ hồi ở âu châu, nghe kể là mấy ông xứ Ba Tư, và mấy xứ dầu hoả, tổ chức hàng tuần máy bay, bay qua Ba Lan để hưởng thụ vì dạo ấy còn chiến tranh lạnh. Dân Liên Xô nghèo đói.


Sau này lại nghe xem phim tài liệu ở pháp, kể đám du khách tây hay đến Thái Lan, Phi luật Tân để tìm con trai còn bé hay con gái như ông tổng giám đốc DHL. Sau khi ông ta chết, để lại không biết bao nhiêu con rơi. Có xem phim tài liệu nói về mấy ông đàn ông pháp đi Thái Lan để kiếm Petit Garçon. Nói chung thì người tây phương có cái nhìn không công bằng với người á châu. Có lẻ khởi đầu từ tinh thần thực dân đối với thuộc địa.

Về quê, nghe họ hàng kể khi xưa ôn chú mình đi học về bị lính tây bắn chết nên mình đoán như hình trên. Ông chú nghe nói mới 15 tuổi. Hình này thấy trên nhóm cựu chiến binh Đông-Dương của người Pháp. Họ chụp hình một người theo Việt Minh bị bắn chết, chả thấy súng ống gì cả.


Người vợ Nhật Bản sang Hoa Kỳ đụng phải sự kỳ thị khi ở xa các nơi có cộng đồng người Nhật. Thật ra phụ nữ Nhật Bản lấy chồng da trắng bị gia đình cấm cản đủ trò. Mình thấy mấy tấm ảnh các cô gái Nhật Bản ở Sàigòn, phục vụ trong các ổ thuốc phiện do người Pháp chụp nên đoán khi xưa Nhật Bản nghèo nên dân họ di dân sang Hoa Kỳ, hay Nam Mỹ. Ai ít tiền trả thì chỉ đến Hòn Ngọc Viễn đông. Đến Peru hay Chí Lợi, mình thấy người gốc Nhật Bản rất nhiều, cơm nước bị ảnh hưởng Nhật Bản nên rất ngon. Xứ Nam Mỹ mà mình thích trở lại là Peru vì thức ăn bị ảnh hưởng của Nhật Bản và tàu. Gần đây thấy có nữ lực sĩ đánh quần vợt lai da đen, đấu cho Nhật Bản hay ông nhật nào lai da đen làm thủ môn cho đội tuyển Nhật Bản. Mà nghe nói người Nhật rất kỳ thị con lai không thua gì người Việt mình. Ngoại trừ khi muốn đi mỹ.


Sang Hoa Kỳ thì bị cơn sốt văn hoá nên có nhiều cặp đa chủng tan rã nhưng có nhiều cặp bền vững với mối tình hữu nghị đến khi chết. Theo thống kê thì phụ nữ đại hàn lấy chồng lính mỹ ít hơn Nhật Bản. Đâu 28,040 người còn Việt Nam thì có độ 8,000 người nhưng di dân về quê chồng chỉ có độ 1,400 người. Trong khi đó lính mỹ ở Việt Nam có thời lên đến 500,000.


Họ cho biết năm 1970, chỉ có độ 1,400 phụ nữ Việt Nam lấy chồng mỹ theo chồng về Hoa Kỳ. Mình có biết một phụ nữ lấy chồng là lính mỹ; chị Lệ Lý Hayslip mà đạo diễn Oliver Stone đã đưa lên màn bạc. Có đọc cuốn sách của chị kể cuộc đời sinh ra ở Quảng Nam hình như làng Kỳ Là thì phải. Mình nhớ đám cưới mình chị ta mấy bài hát mà họ dạy cho học sinh ở làng. Buổi sáng thì hoan hô Thiệu Kỳ, tối thì mấy ông kẹ về bắt học tập đạo đức Bác Hồ, cho thấy sống ở vùng xôi đậu rất khổ. Có dạo chị nhắn tin rủ xuống nhà chị ở Escondido chơi nhưng rồi mụ vợ bận hát hò nên chưa có dịp.


Sau lớn lên một tí, chị ta được Việt Cộng cho canh gác lính Việt Nam Cộng Hoà. Tối thì lính Việt Nam Cộng Hoà rời làng ra tỉnh còn sáng sớm thì vào lại. Một hôm chị ta ngủ gục nên không báo động cho Việt Cộng nên toà án nhân dân cách mạng lên án tử hình chị ta. Số chị còn sống nên tên Việt Cộng được chỉ thị hạ sát chị ta, tiếc của trời nên đè chị ta xuống làm hổn rồi mệt quá lăn ra ngủ. Giúp chị ta trốn vào Đà Nẵng làm này nọ rồi đưa đến làm trong cái bar, gặp ông lính mỹ thương chị và lấy đem về mỹ. Ông chồng như đa số lính mỹ ở Việt Nam, bị PTSD sau đó tự tử chết.

Không biết ca sĩ Việt Nam hay Phi Luật Tân vì nghe kể khi xưa, các ban nhạc Phi luật tân hay ang Việt Nam chơi nhạc cho lính Mỹ giải trí.


Hôm trước mình kể một bác lớn tuổi, ở vùng xôi đậu nên tối Việt Cộng bò về kêu nấu cơm. Bác ta kêu to khẩu hiệu “đả đảo Thiệu Kỳ, mua cái gì cũng có, hoan hô Hồ Chí Minh mua cái đinh cũng xin giấy.” Bố chồng không theo Việt Cộng nên bị chặt đầu. Cho nên không nấu cơm là chống lại cách mạng thì chặt đầu. Cho nên cũng thông cảm cho họ. Dân thường thì phe nào bắt làm gì thì làm nấy để khỏi bị giết. Ông cụ mình không theo vIệt minh nên du kích ban đêm bò đến nhà tìm cách giết nhưng ông cụ trốn được. Ông bà nội mình cứ tưởng bị việt minh thủ tiêu đêm hôm ấy nên lấy ngày ông cụ trốn làm ngày giỗ. Sau 75, ông cụ gửi thư về làng, ông bà nội mừng vì tưởng tuyệt tự. Có 3 ông con trai, 1 ông bị tây bắn chết, 1 ông liệt sĩ trên đường mòn Hồ CHí Minh và tưởng một ông bị việt minh giết khi xưa.


Trong lịch sử loài người, khi một đoàn quân thắng cuộc thì họ xem phe thua cuộc như đồ chơi, thích thì tha mạng còn không thì giết. Nghe nói các đoàn quân thắng cuộc thường hiếp dâm hay lấy vợ của kẻ thua cuộc. Mục đích là sinh con ra để chúng không oán hận và quên đi sự thua cuộc. Xem phim tài liệu của Đức quốc sau thế chiến thứ 2, mấy bà cụ kể bị hồng quân liên xô thay nhau hãm hiếp dù có trốn. Người ta kể tiếng cầu cứu hét vang khắp nơi trong thành phố vì bị lính liên xô hãm. Mấy tháng liên tục như vậy trước khi cuộc họp của phe thắng cuộc tại Yalta.


Họ tính ra có trên 200,000 con lai tây với đức sau 4 năm bị quân đội Đức quốc xã chiếm đóng, xem như 80,000/ năm. Sau này người Pháp hay nói mấy cô người Pháp làm gián điệp nên phải ngủ với lính đức để thu thập tin tức như rất nhiều phim kể về chuyện này. Thế kỷ 20, Mỹ thắng trận nên Nhật Bản phải có các hộ lý cho lính mỹ. Gái mà làm vậy thì khó ở lại Nhật Bản để kiếm chồng nên tên G.I., nào buồn đời xin cưới là nhất trí ngay để ra khỏi sự hẹp hòi của xã hội người Nhật. Tương tự như người Việt mình trong thời gian chiến tranh, có trên 500,000 binh sĩ mỹ hiện diện tại Việt Nam, thì chắc chắn họ cần hộ lý.


Thời tây người Việt hay kêu mấy bà lấy tây dù tạm thời là Me Tây, còn thời mỹ thì gọi là Me Mỹ thì phải hay Gái Bán Bar,. Nhìn lại thì thấy xã hội mình khắc khe quá, cũng có thể vì chống thực dân nên người ta ghét lây mấy bà lấy tây hay ở với tây. Thời mỹ thì mình thấy bớt hơn. Hàng xóm có chị một tên bạn đi làm cho sở Mỹ, cứ trưa thấy xe Jeep mỹ chạy đến đón và chiều đưa về. Mình có bà dì bà con, có ông bố làm quan của thời Bảo Đại cũng đi làm sở mỹ. Không thấy đá động gì cả. Có thể đi làm thôi. Có lần giỗ bên ngoại, mình có xuống nhà thấy hai ông mỹ to đùng được mời đến ăn giỗ để giải thích văn hoá truyền thống Việt Nam.


Ngày nay ở Hoa Kỳ mình thấy quen, ai lấy ai, da trắng da đen da dê thì kệ họ. Miễn sao là họ hạnh phúc bên nhau chớ cùng màu da lại cãi nhau mệt thở. Người việt ở Hoa Kỳ cũng ly hôn ná thở. Năm ngoái đi chơi ở Tajikistan, thằng bồ của con gái hỏi mình có ý kiến gì không vì chúng dự định năm nay làm đám cưới. Mình nói chỉ cần hai đứa hạnh phúc là mình vui rồi. Không có ý kiến gì cả.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

người Tình Cindy

 Mordechai Vanunu và người Tình Cindy


Nhớ dạo mình làm việc ở Luân Đôn, có lần thiên hạ bàn tán về một ông người do thái bán tin tức cho một tờ báo Times, nói là do Thái có vũ khí nguyên tử rồi sau đó ông ta biệt tăm. Nay mình lò dò vào đọc tin tức của Do Thái thì khám phá ra ông ta bị bắt và dẫn độ về Do Thái và bị lên án 18 năm. Hình như mình có xem một phim tài liệu nói về ông này cũng như cặp điệp viên pháp, giả làm vợ chồng qua xứ  Tân Tây Lang đặt mìn tàu của hội Greenpeace nhưng không thành và bị bắt. Năm ngoái đến xứ Tân Tây Lan mình có bò lại bến tàu nơi cặp tây đầm điệp viên tây bị bắt.


Mordechai Vanunu sinh năm 1954 tại Marrakech, Morocco, trong một gia đình Do Thái có 11 người con. Năm 1963, gia đình ông di dân đến Israel và định cư tại Beersheba, miền nam đất nước. Thời đó ở Algeria xứ bên cạnh đuổi cổ dân Tây dân gốc do thái ra khỏi nước họ nên có lẻ vì vậy mà gia đình ông này và các người Do Thái dọn về Do Thái cho lành. Mình nghe nói là ở maroc trước kia các người đạo hồi, công giáo và do thái sống yên vui với nhau dưới thời tây cai trị nhưng khi mấy xứ này bắt đầu dành độc lập thì không còn anh em với nhau nữa. Đánh nhau chí choé. 


Giống như mọi công dân Israel, ông hoàn thành nghĩa vụ quân sự. Sau đó, ông học triết học và địa lý tại Ben-Gurion University. Chính tại đây, ông bắt đầu đặt ra những câu hỏi lớn về chính phủ, công lý và đạo đức. Ai mà không đi quân dịch là mệt, không kiếm việc làm được. Có một anh gốc việt được tàu đi Thái vớt không chịu đi quân dịch nên khó kiếm công ăn việc làm. Trai gái đều đi quân dịch nếu không là xã hội loại bỏ. 


Năm 1976, ông làm việc tại Trung tâm Nghiên cứu Hạt nhân Negev, gần Dimona, một cơ sở lớn giữa sa mạc. Israel luôn tuyên bố đây là cơ sở nghiên cứu hòa bình và chưa bao giờ chính thức xác nhận hay phủ nhận việc sở hữu vũ khí hạt nhân.


Trong 9 năm làm kỹ thuật viên hạt nhân, ông Vanunu vận hành hệ thống xử lý plutonium nằm sâu dưới lòng đất, sau nhiều lớp cửa an ninh. Ông tận mắt chứng kiến: Israel đang sản xuất vũ khí hạt nhân. Không phải vài quả mà có thể hàng chục, thậm chí hàng trăm. Hoàn toàn bí mật với thế giới, kể cả Liên Hiệp Quốc.


Dần dần, suy nghĩ của ông thay đổi, mầm mống phản động khơi mào. Ông tham gia các hoạt động chính trị cánh tả, quan tâm đến quyền của người Palestine. Năm 1985, hợp đồng của ông không được gia hạn. Chán Mớ Đời ông ta muốn biến đau thương thành hành động cách mạng. Ông ta đột phá tư duy, ông làm một việc thay đổi cả cuộc đời mình: Mang máy ảnh vào khu vực cấm, Chụp khoảng 60 bức ảnh chi tiết về cơ sở hạt nhân.


Năm 1986, ông rời Israel, đi qua châu Á rồi đến Úc. Tại Sydney, ông cải đạo sang Thiên Chúa giáo. Nói như người thiên chúa giáo là trở về đạo. Ông ta đã lầm đường lạc lối nên nay muốn cách mạng khoan hồng nên Ông tin rằng mình có nghĩa vụ đạo đức phải nói ra sự thật. Ông liên hệ với tờ The Sunday Times ở London. Các chuyên gia độc lập xác nhận toàn bộ thông tin: Israel có chương trình vũ khí hạt nhân bí mật, Ước tính từ 100–200 đầu đạn


Khi bài báo sắp được công bố, ông ta được một số tiền nên vào bar ăn uống cho vui đời cô lựu thì choáng váng khi một giai nhân xuất hiện. Anh ta nghĩ ông bà nói quả không sai khi có tiền thì mấy cô gái dẫn xác đến nạp thân, lúc ông đói chả cô nào thèm nhìn mặt. Tin tưởng đã phát hiện ra mối tình hữu nghị sông liên sông núi liền núi. 


Cô gái đẹp nức nở là một nữ điệp viên tên “Cindy” (Cheryl Bentov)  thua ông ta đến 14 tuổi, tiếp cận ông. Bên tai Cindy thỏ thẻ anh làm em ngưỡng mộ quá, ba má em có căn hộ ở la mã, hay cuối tuần này em nghĩ làm chúng mình bay qua La MÃ để cùng nhau viếng nhà thờ San Pedro. Ông ta nhất trí tưởng đến quỳ lạy chúa cho con lấy được Cindy, mời cô nàng đi ăn ở các tiệm sang trọng của La Mã và ăn gelato ở Trastevere. Thế là ông ta bị dụ sang Rome. Vừa chạy taxi từ phi trường về nhà chưa đầy 5 phút, ông ta chưa kịp đè Cindy xuống giường thì có tiếng gõ cửa. Cindy ra mở và các bác Mossad bước vào đè đầu ông ta và đánh thuốc mê trong giấc mơ bên cạnh em Cindy thơm như múi mít. Ngày 30/9/1986, ông bị đánh thuốc mê, bắt cóc và đưa bí mật về Israel. Do Thái hậu chơi trò này khi xưa đến Á Căn Đình để bắt tên đồ tể Aldo Eichmann đem về đưa ra tòa. 


Ngày 5/10/1986, bài báo vẫn được đăng. Cả thế giới biết sự thật. Ông Vanunu bị xét xử bí mật, kết án phản quốc và gián điệp. Năm 1988, ông bị tuyên án 18 năm tù. 11 năm trong phòng biệt giam, Một căn phòng 2m x 3m, Không giao tiếp, không con người, chỉ có im lặng nhưng ông không bao giờ hối hận. Chắc con cháu của Trương Bất Hối. Năm 1998, ông được chuyển ra khỏi biệt giam. Amnesty International gọi ông là “tù nhân lương tâm”. Ông được đề cử Nobel Hòa bình 17 lần nhưng chưa từng được trao. Vì DO Thái Lobby rất kiến hiệu ở Na Uy. Phải chi Ba Tư lobby để Na Uy tặng giải Nobel hòa bình cho ông Trump thì chắc không bị dội bom. 


Ngày 21/4/2004, ông được trả tự do sau 18 năm. Nhưng… ông vẫn không thật sự tự do. Không được rời Israel. Không được nói chuyện với báo chí nước ngoài. Bị giám sát liên tục. Ông nhiều lần bị bắt lại chỉ vì nói chuyện với phóng viên. Năm 2007, ông bị kết án thêm 6 tháng tù vì… nói rằng ông muốn rời khỏi đất nước. Họ hỏi ông ta đi đâu, chắc là muốn sang đầu quân cho Ba Tư. Ông xin tị nạn ở Na Uy, Mỹ và nhiều nơi khác đều bị từ chối. Chán Mớ Đời 


Israel nói ông vẫn còn “bí mật trong đầu”. Một người rời khỏi cơ sở hạt nhân từ 40 năm trước… vẫn bị coi là nguy hiểm. Ông Vanunu nói:“Tôi không hối hận. Thế giới cần biết sự thật.” Xem như thành phần ngoan cố, không bao giờ cải tạo được.


Một người bình thường.

Một công việc ổn định.

Một cuộc sống có thể yên ổn.


Nhưng ông đã chọn nói ra sự thật. Đổi lại: 18 năm tù, 11 năm biệt giam và hàng chục năm bị hạn chế tự do. 


Có những người nói ra sự thật và được trao huy chương. Có những người nói ra sự thật… và sống 11 năm trong một căn phòng nhỏ hơn phòng tắm. Và Mordechai Vanunu đã nói ra sự thật. Và phải trả một giá quá đắt. Ông cụ mình cũng phải trả giá nói lên sự thật và bị bắt nhốt 15 năm cải tạo. Chán Mớ Đời 


Mình nghĩ chắc lúc đó ông ta chưa có vợ con, chớ một khi có vợ con thì họ sống hèn lại, để có thể đi làm để nuôi vợ nuôi con. Còn nói lên sự thật thì vợ con phải gánh chịu hậu quả. Mình làm mình chịu nhưng nếu ông ta có gia đình thì có lẻ không xẩy ra vấn đề này. Xong om


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 


Nguyễn Hoàng Sơn