17 tuổi thành tỷ phú = gia tài công ty In-N-Out

 Đế chế In-N-Out

Dạo này thống đốc tiểu bang Cali lo ngại là tỷ phú ở tiểu bang Cali bỏ chạy ra các tiểu bang khác vì tiểu bang mới ra dự luật đánh thuế người giàu. Hy vọng năm nay đi bầu, người dân Cali sẽ ủng hộ dự luật này. 72% cử tri Cali bầu cho đảng Dân Chủ nên chắc chắn sẽ được bỏ phiếu. Đa số người theo đảng dân chủ cứ nghĩ là đánh thuế bọn nhà giàu, phú ông vì chúng bốc lột nhân viên này nọ nên mấy tên này bỏ chạy. Đánh cho bọn nhà giàu cút người dân nghèo thêm. Ngân hàng Wells Fargo kêu sẽ dời sang tiểu bang khác trong năm nay. Họ quên một điều những người này là những người tạo ra công ăn việc làm cho xã hội. Không có họ thì không có nhà máy, văn phòng. Với lương tối thiểu $25/ giờ cho nhân viên khiến các công ty như 99 Cents đóng cửa vĩnh viễn. Hôm nào buồn đời mình kể các dãy tiệm lớn nhất Rite AID, Walgreens đóng cửa hết, mấy Sears, nay thậm chí Target cũng sẽ đóng cửa năm 2026,…. Kinh tế đang thay đổi nên mất việc là mệt vì khó tìm lại việc khác. Lại cứ đè đầu những thằng có khả năng tạo công ăn việc làm, đánh thuế thì chúng bỏ chạy hết. Về âu châu sẽ thấy xã hội chủ nghĩa ra sao. 

Tỷ phú Lynsi Snyder ở tuổi 17


Từ mấy năm nay, các công ty lớn của Cali bỏ của chạy lấy người qua Texas, rồi nay Tennessee vì điện nước ở Texas khá đắt nên mấy tiểu bang kia, kêu đến với em, tha hồ miễn phí, ít thuế. Còn em Cali thì cứ vênh váo lên trời, các công ty đi thì đa số nhân viên phải chạy theo nên trong tương lai đóng thuế để nuôi làm theo năng xuất hưởng theo nhu cầu. Họ mới truy tố ông thần nào ở Cali vớt 21 triệu dành cho người vô gia cư. Có người cho là tiểu bang Cali là nhân văn, trí thức cấp tiến bú xua la mua, còn mấy thằng giàu nhờ Cali ăn cơm Dân Chủ thờ ma Cộng Hoà bú xua la mua. Mình nghĩ người ta thương, quý cái túi tiền của họ hơn là ma vì ma nào cũng là ma. Đảng DâN Chủ hay Cộng Hoà đều đánh thuế dân hết và mượn tiền để tiêu xài.


Gần đây công ty bán hamburger In-N-Out danh tiếng của Cali cũng bỏ chạy qua tiểu bang Tennessee. Họ sẽ làm công ty mẹ ở Tennessee và sẽ rút tiền lời về công ty mẹ thì Cali húp cháo. Cali được cái là khí hậu tốt nên thiên hạ phải ở chớ còn khí hậu mà lạnh lẽo thì cha con đã bỏ chạy tứ xứ từ lâu. Có người kêu vì tinh thần cấp tiến tri thức của người dân Cali này nọ. Nếu họ chịu khó xem bản đồ Hoa Kỳ thì thấy các công ty xe hơi như Mercedes, Toyota,…đều chuyển hết về miền Nam, còn các tiểu bang cấp tiến như Detroit thì bỏ chạy mất dép.


Người ta giải thích là Cali khi xưa theo Cộng Hoà nhiều nhưng từ khi ông Reagan ân xá các người di dân lậu thì tiểu bang Cali, Oregon và Seattle được chuyển qua Dân Chủ và nay thì khó mà trở lại như xưa vì cử tri Dân Chủ ở mấy tiểu bang này là 70-80%. Cali thiếu 5.5 triệu căn hộ vì có nhiều cư dân là di dân lậu nhưng khó mà xây được chung cư cho người ít lợi tức. Lý do là luật lệ xây cất cao như núi như bên Âu Châu. Một tư nhân xây cất một căn nhà giá thành lên $400,000/ căn nhà trong khi chính phủ mà xây cất thì mỗi căn có giá thành lên đến 1.2 triệu đô la. Lý do là công đoàn, nếu xây cất dùng công đoàn lao động thì tiền xây cất lên gấp 3, vì phải trả tiền phụ trối gấp 2 lần thêm đủ thứ trò, mất thời gian nhiêu hơn. Mình bỏ nghề xây cất cả 20 năm qua vì chán không muốn luồn cúi với mấy ông thần ở thành phố.


Công ty In-N-Out được thành lập năm 1948, từ một quán nhỏ 10 anh bộ x 10 anh bộ tại Balwin Park và ngày nay có trên 418 tiệm khắp 9 tiểu bang, với lợi tức hàng năm trên 6.7 tỷ mỹ kim và chỉ có gia đình này làm chủ như dãy nhà hàng Panda Express. Đúng hơn là cô Lynsi Snyder làm chủ.


Mỗi tiệm ăn In-N-Out trung bình mỗi năm tiền thu nhập trung bình là $5,800,000 trong khi tiệm ăn MacDonalds trung bình chỉ có doanh thu độ $2,600,000. Phân nữa thu nhập mà muốn mở tiệm ăn này phải đóng tối thiểu 1 triệu.


Công ty này được thành lập bởi cặp vợ chồng Harry và Esther Snyder năm 1948, 1 năm sau khi họ cưới nhau. Năm 1976, ông chồng chết vì ung thư dù dã ngưng hút thuốc từ lâu. Người con trai Richard Snyder chết năm 1993 ở tuổi 41, rồi đến người con trưởng Guy chết năm 1999 ở tuổi 48, để lại một cô con gái tên Lynsi Snyder. Cái hay là dòng họ này làm Trust để các điều kiện là chồng cô Lynsi, không dính dáng gì đến tài sản của họ. Cô này cũng nghiện ngập như cha cô ta và có 3 đời chồng ở tuổi 30. Kinh. Nay thì hết nghiện rồi, chịu khó làm ăn.


Qua bao nhiêu sóng gió nhưng dòng họ chỉ còn lại hậu duệ là cô Lynsi Snyder thừa kế gia sản khi chưa đến tuổi vị thành niên. Khi bố cô ta qua đời thì cô Lynsi chỉ mới 17 tuổi, và khi bà nội qua đời thì mới 24 tuổi. Di chúc để lại là có chỉ nhận được 1/3 gia tài năm 25, rồi 1/2 còn lại khi lên 30 tuổi và số còn lại năm 35 tuổi. Các điều lệ này thường được viết trong di chúc như vậy để tránh, con cái chưa đủ tuổi trưởng thành rồi làm bay hết gia tài hay phối ngẫu ly dị này nọ. Trong trường hợp cô Lynsi qua đời sớm thì gia tài sẽ chuyển cho bên bà nội thay vì để chồng con của cô Lynsi vớt.


Câu chuyện bắt đầu khi ông Harry Snyder, người Gia-nã-đại và bà Esther Johnson gặp nhau tại tiệm ăn quân đội ở Seattle năm 1947 và làm đám cưới năm 1948. Họ mở một quán bán Hamburger nhỏ ở đường Francisco Skito Avenue tại thành phố Baldwin Park, gần Los Angeles. Ngày đầu tiên họ bán được 47 cái hamburger và tháng đầu tiên được 2,000 hamburger. Họ rất để ý đến thực phẩm bán rất tươi, như khoai tây chiên là làm tại tiệm mỗi ngày.


Họ có 2 thằng con trai, Guy và Richard. Đến năm 1976, họ có 18 nhà hàng ở Cali. Nhưng rồi ông chồng tuy ngưng hút thuốc nhưng có thể hít mùi khói nướng Hamburger nên chết sớm. Cậu con trai đầu thì nghiện ngập nên con trai thứ hai phải nối nghiệp ở tuổi 24. Ông này có vẻ giỏi nên khuếch trương mướn người làm rất giỏi, mở trường đại học In-N-Out để huấn luyện các nhân viên và quản lý. Ông mở thêm đến 93 cửa tiệm này hàng.


Ông con Rich mất 17 năm trời để khuếch trương công ty lớn và nổi tiếng ở Cali. Ông này theo đạo tin LÀnh giáo phái Born-Again Christian nên tạo dựng thương hiệu với mục đích đạo đức và cách ứng xử với khách hàng. Năm 1993, trên đường bay về Nam Cali, máy bay ông bị rơi, chết tại chỗ. Gia đình phải kêu ông anh đầu nghiện ngập thế. Ông ta mở thêm nhà hàng từ 93 nhà hàng lên đến 140 trong vòng 6 năm. Ông mở cửa hàng ở Arizona rồi qua đời vì overdose.


Bà Esther, 79 tuổi phải quay lại lãnh đạo công ty vì hai đứa con qua đời, còn cháu nội duy nhất thì mới 17 tuổi. Được cái là cô này đi làm ở tiệm ăn như người bình thường không ai biết cô ta là cháu nội của bà chủ. Vấn đề là các giám đốc công ty choảng nhau và thưa kiện nhau. Bà Esther qua đời khi cô Lynsi được 24 tuổi nhưng phải đợi đến s3 năm sau cô ta mới được lên chức tổng giám đốc công ty. Cô ta lập gia đình 3 lần và ly dị 3 lần trước khi đủ 35 tuổi để nhận lãnh hết gia tài của gia đình.


Cách nhìn của In-N-Out là không mở nhiều chi nhánh như kiểu Starbucks vì nay họ đóng cửa trên 800 tiệm. Họ tuyên bố năm 2025 là bỏ 125 triệu đô la để mở công ty ở Tennessee và năm 2029 sẽ chuyển công ty mẹ qua bên đó. Thế là Cali ngọng, ít được thuế của mấy tiệm ăn này. Hoan hô xã hội chủ nghĩa, làm theo năng suốt hưởng theo nhu cầu. Chán Mớ Đời (còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét