Tết Bolsa

Nguyễn Hoàng Sơn

Năm nay gia đình mình ăn Tết bình thường, chỉ thấy trống trải khi các anh em, con cháu hội tụ chúc Tết, lắc bầu cua vì thiếu sự hiện diện của bà ngoại, bà nội, bà cố. Đón thằng con đi học xa về được một ngày ăn Tết rồi lại chở đi lại. Cô con gái thì phải trực ở hội chợ Tết vì đoàn hướng đạo lãnh phần giữ trật tự. Cuối tuần thì đi dự hai buổi họp mặt Tân Niên với hội ham Dzui và hội Thân Hữu Đà Lạt.

Từ 2 năm nay, đồng chí gái tìm lại được bạn học xưa ở Trưng Vương nên hay có trò họp mặt. Một trong những người bạn xưa lấy một tên cựu học sinh Marie Curie, là thành viên trong hội Ham Zui, hàng năm họ tổ chức nhảy đầm, mời vũ sư biểu diễn kiếm học trò, bú xua la mua. Như PĐD kể là cái đám trường tây gặp nhau chỉ biết nhảy đầm nhưng họ tự nhận là hội Ham Zui nên không có gì thắc mắc. Trong đời sống hàng ngày, họ bận bịu nên cần những giây phút giải trí. Năm ngoái mình có đi dự thì thấy Trung Hành và ban nhạc Mây Trắng thêm ca sĩ Minh Xuân,

Tập dưỡng sinh với Mẹ

Nguyễn Hoàng Sơn

Mấy sáng nay, ngủ không được vì còn trái múi giờ nên dậy sớm, tháp tùng Bà cụ lên trường Đa Nghĩa khi xưa để tập dưỡng sinh từ 5:00 sáng đến 7:00. Hai mẹ con nắm tay nhau để khỏi vấp té.

Đèn đường tắt vào lúc 4:45 sáng nên phải rọi đèn Bin đi đường. Đến nơi thì đã có lúc nhúc vài người cả huấn luyện viên, một ông người gốc Huế. Bà cụ mình được xem là cao niên nhất của nhóm nên Thiên Hạ hay gọi Má. Bà cụ mình tập môn này trên 15 năm nay đều đặn mỗi ngày. Nghĩ cũng lạ vì mình cũng thích tập võ, khí công.

Chương trình được chia thành nhiều phần như nhiệt thân pháp, thái cực quyền, múa song loan, rồi gậy và côn dài giúp giản gân xương sống cuối cùng là một bài quyền theo điệu Tango nhưng không hiểu sao huấn luyện viên gọi là Rumba.

Tập dưỡng sinh

Nguyễn Hoàng Sơn

Mình tập dưỡng sinh trên 11 năm nay qua sự giới thiệu một phụ huynh trong đoàn hướng đạo của mấy đứa con. Anh này khi xưa có thời học Yersin, dưới mình 3 lớp, cứ hối thúc mình đi tập môn Nội Công Hồng Gia mà anh ta đang tập. Sau mấy lần bỏ ngoài tai nhưng anh ta vẫn trường kỳ kháng chiến, bố trí tư tưởng mình nên cả nể, tính đi một lần cho biết, ai ngờ lại tập đến ngày nay trong khi anh ta lại ngưng tập.

Nghe kể, anh này bị mỗ tim, có anh bạn đồng nghiệp cũ ghé thăm, chỉ cho vài thế rồi anh ta chịu khó đi tập rồi khỏe hơn xưa nên cả dòng họ của anh theo tập rồi gặp ai, anh ta cũng rũ đi tập.

Dạo ấy bổng nhiên cái đầu gối của mình đau, thêm cái gót chân trái. Đi chơi bên Âu Châu toàn đi bộ, đau nhức nhối, ở nhà sợ leo cầu thang vì đau.
Vì vậy mình nghĩ nhiều khi Chúa hay Phật cử, sai ai đến báo cho mình một chuyện gì rồi khi hoàn thành nhiệm vụ thì bổng dưng không gặp họ nữa như anh bạn đồng môn, rũ mình đi tập rồi biến mất. Cuộc đời rất lạ!

Mình tập kiên trì suốt 6 tháng trời không nghỉ ngày nào, 7 ngày một tuần từ 6:00 sáng đến 8:00. Đi khám sức khỏe thì lượng mỡ béo từ 240 xuống 180, không cần ăn kiêng ăn cử gì cả thêm đồng chí gái kêu trả bài lúc nào cũng nộp thóc đầy đủ, không sợ hãi như xưa nên thừa thắng xông lên, mình tập đến nay nhưng tại võ đường khác vì tập thêm nhiều môn khác .

Mỗi tuần mình tập mấy bộ môn như: La Phù Sơn Hồng Quyền, Thái Cực Quyền, Nội Kình Nhất Chỉ Thiền, Trạm Trang Công và Đạt Ma Dịch Cân Kinh, và nghiên cứu thêm về môn Trật Dã. Mỗi môn bổ túc cho nhau ngoại trừ môn trật đả, để chửa bệnh bong gân. Mỗi ngày 2 tiếng nên cũng oải lắm nhất là hôm nào lên vườn nhưng được cái là tối ngủ rất ngon, vợ có ngáy bên tai cũng chả thiết.

Môn nội công Hồng quyền chủ yếu là tập gân cốt và nội lực. Về già thì xương có khuynh hướng mềm nên dẹp xuống, khiến người già thấp đi nên tập môn này giúp gân cốt khỏe, ít bị gãy xương hay chất vôi đóng ở các khấp xương khiến đau tay chân. Có dạo bận ngưng tập môn này thì cái gân ở Hạ Bộ bị rút đau thống dế luôn, không thể tả nên sợ quá, ngày nào cũng phải tập.

Ngày xưa, người ta dạy nội công trước khi dạy quyền nên khi đấu thì khỏe. Ngày xưa học võ đủ thứ nhưng không học không đúng cách nên chả đến đâu. Ngày nay, tập đúng nên về ngạnh công thì mình đánh bể gạch, bể chai hay đánh tắt nến từ xa.

Có lẻ môn Nội kình Nhất Chỉ Thiền là môn khó nhất vì tập liên tục 2 tiếng đồng hồ không ngưng. Phần đầu là Nhiệt Thân Pháp, giúp nóng người rồi đến phần Động Công, giúp mình nghe ngóng hơi thở, khí lực chạy trong cơ thể đến phần Trạm Trang Công, đứng như luyện công giúp các khớp xương hoà theo một khối nên có thể đở đòn. Có nhiều người đánh mình chơi chơi lại rên là đau tay.

Cuối cùng là môn Đạt Ma Dịch Cân Kinh. Lúc trước thì cả lớp dành 15 phút cuối để tập thở thai tức nhưng đến chỗ tập mới thì không có chỗ, để gối ngồi nên huấn luyện viên cho tập môn này, cũng xoắn người, khá mỏi. Theo người ta giải thích là vùng từ bụng đi lên đầu thuộc phần dương còn phần từ bụng trở xuống chân là phần âm. Âm nuôi Dương nên phải tập hai cái chân cho khỏe thì mới nuôi được phần trên, mấy nội tạng. Mấy người bị tiểu đường thì hay bị phù chân vì mấy bắp vế không làm nổi công việc của trạm phụ bơm máu về tim. Nghe kể ông sư tổ về già, không ngồi, chỉ đứng để viết hay đọc sách nên sống lâu.

Mình đang nghiên cứu môn Trật Đả, để chỉnh khớp xương khi bị trật, làm đau. Thấy nhiều người đến võ đường xin chửa bệnh vì bị trật khớp xương. Có anh kia quen, tập nội công mấy chục năm nên ỷ y khiêng đồ nặng, bị trật xương sống, nằm không được nên tối phải quỳ gối để ngủ. Sau nhờ qua mạng, quen trên diễn đàn võ thuật, cháu ngoại của một ông thầy tàu, có bệnh viện ở Chợ Lớn, nay định cư ở Na Uy, kêu bay qua Na Uy, anh ta sẽ chữa.

Anh bạn bay sang ở cả tháng, được chữa lành. Mấy năm trước cháu ngoại của ông thầy Chợ Lớn sang Cali chơi và dạy cho vài người môn này để giúp người không lấy tiền. Có tên quen, chơi golf bị trật xương, đi Bác sĩ chả tới đâu, đến Võ đường, được nắn xương lại thì khỏe như tiên, hứa sẽ đến tập cùng với vợ nhưng bỏ chạy mất. Có tên Mỹ, tập ở đâu bị trật xương sống từ lâu, đến tập ở Võ đường mấy tháng rồi xin nghỉ để đi mỗ. Anh chàng hướng dẫn kêu, nằm xuống rồi đây các khớp xương lại, khỏi cần mỗi khiến tên Mỹ, viết thư, đăng báo in ỏi. Dạo này, Võ đường không nhận chữa bệnh cho người ngoài nữa vì cần có thời gian để các môn sinh tập thêm.

Ở Cali này thì có đủ chỗ để tập. Cái nào cũng tốt cả chỉ khó là có chí để tập mỗi ngày để giúp thân thể khỏe mạnh, tránh bệnh tật khi về già. Mình biết nhiều trường hợp như một bác lớn tuổi, khi xưa không dám bước ra khỏi Bolsa vì đau tim nhưng nhờ tập liên tục nên áp huyết xuống, đi chơi ở Việt Nam từ nam ra Bắc vui vẻ, 3 tháng, khỏe ru. Một bà kia đi lọc thận mỗi tuần, nhờ ai rũ tập sau 2 năm thì không cần phải đi lọc thận nữa. Nay về già, thân thể bắt đầu rệu nên tập thể thao, thêm ăn uống vừa phải thì sống vui vẻ. Có sức khỏe là có tất cả!

Mình thấy nhiều người đến võ đường xin chữa bệnh thấy thương. Còn trẻ mà chân tay đau nhức. Có một chị mấy năm trước tưởng không khỏi con trăng, sau chịu khó tập nay thấy da hồng hào lại, đứng tập 2 tiếng không mệt lắm. Có nhiều người lười nên đến chữa bệnh xong là trốn, không bao giờ gặp lại đến khi bệnh cũ tái phát. Chán mớ đời!

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo phơi nắng Sơn đen 

Tạ ơn người

Nguyễn Hoàng Sơn

Tuần trước có đám cưới con trai của một người quen đi vượt biên chung tàu với đồng chí gái nên tụi này có dịp gặp lại vài người đi cùng chuyến tàu định mệnh 30 năm về trước. Khi ông Dương Văn Minh kêu gọi quân nhân cán chính của VNCH, đầu hàng thì đồng chí gái đang học Trưng Vương, cấp 3 rồi đậu tú tài, thi vào đại học tổng hợp, học ban Anh Văn. Dạo đó có phong trào vượt biên, ông cậu ruột đi tập kết, sĩ quan tuỳ viên cho tướng họ Võ về thăm bảo đi được thì đi nên cả dòng họ của gia đình đồng chí gái đi gần hết. Trong nhà có hai ông anh và một bà chị được thầy bói mù phán là có ligne de mer nên vượt biên, định cư tại Hoa Kỳ, còn ông anh kế vì sợ đi nghĩa vụ quốc tế ở Kampuchia nên cũng tìm cách vượt biên mấy lần nhưng bị bắt hoài. Dạo ấy đồng chí gái đi học nhưng cũng theo bà chị dâu ra chợ bán hàng. Đi mua khoai để bán lại thì gặp cô bạn nói để cô ta đem về xóm cô ta bán dùm cho rồi không trả tiền nên chỉ ngồi ngáp ruồi vì nhà cô bạn nghèo, cha mẹ đông, em út nhiều. Đồng chí gái thuộc dòng Các Mệ nên không quen xoay sở ngoài chợ nên sang Mỹ thì ôm đầu đi học rồi đi làm công cho người ta.
Một hôm có một chị quen bán hàng gần đó hỏi có muốn đi chui? Đồng chí gái bảo là không có vàng thì cô này bảo sẽ cho mượn, sang bên kia đi làm rồi trả sau. Đồng chí gái bảo là nhà cần cho ông anh kế đi hơn là mình thì chị bạn hàng nói vậy là thêm 4 cây nữa, đủ 8 cây. Trời xui đất khiến sao thì lần đó đi thì lọt đến Nam Dương. Đồng chí gái chỉ nhớ là vừa xuống thuyền thì bà chị dâu của ông anh, ói lên đầu rồi ngồi vật vờ lênh đênh trên biển mấy ngày, các bà các cô trên Tàu rủ nhau có kinh khiến tài công vái tứ phương để tắt kinh. Lúc được tàu ngoại quốc kéo vào bờ thì ông anh kế nhảy xuống nước làm mất chiếc nhẫn mà bà cụ cho đem theo để bán để tiêu khi đến bờ. Mấy ngày đói khát trên biển nên tay chân gầy lại nên chiếc nhẫn tuột mất. Ông anh này tuổi khỉ như mình cho nên sau này khi quản lý đời mình thì đồng chí gái biết tẩy của mình như Tề Thiên nằm trong bàn tay của Phật nên không biết đâu là bến bờ. Hồi nhỏ mình hay đọc truyện tàu cho mệ ngoại vì bà không biết đọc. Mình mê Tây Du Ký kể cuộc hành trình của ông tăng nhà Đường đi thỉnh kinh ở Ấn Độ, có 3 tên đệ tử đi theo phò mà sau này mình cảm nhận trong lòng mình có tính tham lam, mê gái như nhân vật Trư Bát Giới còn Tôn Ngộ Không như lý trí, lương tâm của mình, tìm cách diệt trừ các tham lam, mấy con quỷ đội lốt đàn bà con gái được quỷ thần phái đến phá hoại dụ dỗ mình. Con trâu Sa Tăng như ý chí con người, không sợ khó nhọc, khiêng gánh đồ đạc dọc đường cho 4 thầy trò. Con ngựa như thân thể con người phải cần được chăm sóc để có thể đi suốt hành trình còn Trần Huyền Tăng thì như tâm con người luôn luôn yếu đuối, dễ tin người nên hay bị đàn bà lừa.

Mình nhớ dạo đó có lần nhận thư nhà bảo thằng em kế đã lấy vợ nên viết thư về hỏi mới có 19 tuổi đầu mà đòi lấy vợ sau mới hiểu là nhà nói bóng nói gió là đã cho thằng em đi vượt biển. Dạo đó cứ mở truyền hình là thấy tàu vượt biên, nếu mình không lầm thì có con tàu đảo ánh sáng (île de lumière) do ông bác sĩ Bernard Kouchner làm trưởng đoàn, thuộc nhóm "Bác sĩ không biên giới", người Pháp quyên tiền để đi vớt tị nạn, có Đinh Quốc Anh Tuấn, học y khoa ở Paris, thành viên của tổng hội sinh viên Paris, viết nhạc rất hay, đi theo để làm thông dịch viên sau này sang Mỹ tu nghiệp nay mất liên lạc. Cuộc đời có nhiều điều kỳ lạ, đồng chí gái là con út nên không tính đi vuợt biển, ở lại chăm non ông bà cụ nhưng có người không biết có nợ nần chi kiếp trước đến hỏi đi chui không vì gia đình cô ta đang chuẩn bị tàu để đi, không có tiền thì họ cho mượn. Có người thì đi biết bao nhiêu lần nhưng không thoát được, bị lừa mất hết của cải. Đồng chí gái vẫn nhớ ơn người cho mượn tiền nên năm nào dù ở Colorado vẫn gửi quà cuối năm. Lâu lâu mấy người đi cùng tàu gặp lại thì kể chuyện thời vượt biên rồi ở trại tị nạn rồi Palawan,... Mình thì không biết mùi vị vượt biên nên chỉ ngồi nghe, lâu lâu kêu ngáp ngáp u chầu, u chầu, rứa hỉ. Cùng sinh ra tại một quê hương hay trong cùng một gia đình nhưng mỗi người vác một thập tự khác nhau đi lên đồi Calvary.

Sau khi lấy nhau thì mình muốn đem vợ con về VN thăm gia đình một chuyến nhưng đồng chí gái nhất định không chịu vì những gian khổ sau 75 vẫn còn ám ảnh nhất là đại gia đình bên ngoại đã sang đoàn tụ bên Mỹ hết nên tụi này mời ông bà cụ sang chơi một năm. Bỗng một hôm, mình nhận được cú điện thoại từ VN, một giọng Quảng hỏi cho gặp đồng chí gái thì khám phá ra một người bạn xưa ở Hội An, khi đi học, có chân trong ban Tuổi Thơ do anh Thái Tú Hạp hướng dẫn. Hai người nói chuyện say sưa rồi mấy người bạn xưa ở Hội An rủ về thăm chùm khế ngọt nên cô nàng mới chịu về ra mắt mấy bà cô bên nhà chồng. Năm ngoái về thì liên lạc được với nhóm bạn học tổng hợp thời sinh viên nên ca bài Châu về hợp phố. Mình nhớ đêm ghé lại Hội An, quê hương của người Minh hương, khi nhà Thanh đánh đổ nhà Minh, khiến một số người vượt biển sang lánh nạn tại vùng này. 

Gia đình mình ghé lại đây thì đúng lúc đêm đó cả phố tắt đèn điện, xe cộ không được vào phố Cổ, đi khắp nơi thắp lồng đèn rất lạ, tưởng tượng 60-70 năm về trước, chưa có điện hoá ở thành thị hay thời Tây Sơn cho quân lính đốt phá khủng bố thành phố này khiến các thương thuyền ngoại quốc không dám trở lại. Mình nhớ phim "Áo Lụa Hà Đông" được quay ở đây. Có ghé thăm căn nhà mà gia đình đồng chí gái sinh sống tại đây trong thời gian ông cụ làm Phó tỉnh trưởng. Đồng chí gái kể khi ở Saigon thì có cô bạn hồi nhỏ ở Hội An vào chơi. Sau 75 thì bỏ học, đi học thợ may, nhà buôn bán nên có tiền, một hôm đi ngang một tiệm bánh thơm lừng lựng thì cô bạn này rủ vô ăn, nói tao bao. Trong thời bao cấp, ăn được cái bánh nhỏ xíu nhưng sao mà nó ngon vô ngần, hương vị ngày ấy vẫn theo đồng chí gái đến giờ. Sau này vượt biên thì mất tin tức đến mấy năm sau có người nhắn là cô bạn năm xưa bị đau thận, cần phải mổ xin đồng chí gái giúp đỡ. Mới ra trường, đang đi thực tập nên không có tiền nhiều nhưng cũng gửi về giúp bạn cũ đã cho ăn bánh thời bao cấp, mấy trăm đô vào thời điểm ấy rất to ở VN. Cô bạn kể là nhận số tiền ấy quá to nên đau thêm nhưng nhờ số tiền ấy mà được giải phẫu ghép một lá thận nên sống sót rồi lập gia đình có con. 

Sau này Hội An, Taifo được du khách Âu Châu ghé thăm nên nghề may áo quần 24 tiếng đồng hồ đã giúp cô ta làm ăn phát đạt, sở hữu hai tiệm may, nhà cửa lên giá như chim cút ngày xưa nên sống thoải mái cho con đi du học. Nghe tin người chị của đồng chí gái về thăm Hội An nên nhờ người tìm kiếm xin số điện thoại. Nhờ mua cho bạn miếng bánh Tây mà sau này được cứu trong cơn ngặt nghèo, cho nên có lẽ chúng ta không nên nhỏ nhặt trong cuộc đời như đồng chí mẹ vợ hay khuyên con cháu, ở rộng thì trời cho, ở sởi lởi trời lấy lại. Cô bạn này có con đi du học với chồng, bây giờ muốn ở lại nên trả tiền cho người chịu làm hôn thú để ở lại, hai người phải đóng mấy chục ngàn. Nhìn bề ngoài thì ở VN họ sống khá sung túc nhưng vẫn muốn ra đi như 30-40 năm về trước như lớp người vượt biển, nghe nói mỗi năm có đến trên trăm ngàn cô gái Việt lấy chồng ngoại mà không phải Việt Kiều.

Năm ngoái, báo Wall Street Journal có nói các đại gia ở TQ, di dân khá nhiều qua Gia Nã Đại hay Mỹ. Ngay VN cũng có nhiều đại gia di dân sang Mỹ. Mình mới nhận điện thư của người bạn xuất thân ở MIT, về VN 17 năm trước nay trở lại với vợ con. Hôm trước đọc báo có ông nào tên Dũng Vôi, xây khu vườn Đại Nam ở Bình Dương tuyên bố là có người muốn ám hại để đoạt gia sản nên mới hiểu lý do các đại gia ra hải ngoại. Ngày xưa xã hội được chia thành 4 thành phần Sĩ Nông Công Thương, giới cầm quyền biết kinh tế là quyền lực như Khả Bất Di khi xưa nên tìm cách dìm giới Phi Thương Bất Phú. Ngày nay chỉ cần đổi "Sĩ" thì truyền thống, văn hoá được trùng tu. Năm ngoái đồng chí gái có tham dự hội ngộ Trưng Vương thì gặp lại nhiều bạn học cũ ngày xưa. Như cơn gió nào lùa về khiến mấy cô này liên lạc với nhau như chạy đua với thời gian, tìm lại những tình cảm, không gian thân hữu khi còn ở tuổi ô mai. Có một cô bạn khi xưa không thân lắm, con của lãnh sự VNCH ở Úc đại Lợi về Saigon trong khi đợi được bổ nhiệm công tác khác. Cô này thì sinh đẻ ở hải ngoại, học trường tiếng Anh nên khi vào học Trưng Vương thì tiếng Việt không rành, nói ngọng ngọng như đám con mình ngày nay nhưng được xem là cành vàng là ngọc, công chúa ở rừng xanh. Bố cô này là Tây lai nên cũng có nét đầm, cao ráo. Dạo đó ông Bố được bổ nhiệm sang làm việc cho toà đại sứ VNCH ở Pháp nên gia đình còn ở Saigon, đợi ông bố thu xếp nhà cửa rồi sẽ rước sang sinh sống tại Pháp.

Không ngờ 30/4 xẩy đến quá đột ngột, bà mẹ đem con ra phi trường Tân Sơn Nhất nhưng máy bay chỉ còn 3 chỗ nên bà quyết định đem thằng con trai theo, để hai chị em cô này ở lại với bà vú rồi sẽ tìm cách mang qua Pháp sau. Nghe đồng chí gái kể làm mình nhớ đến phim "The Joy luck Club" viết bởi Amy Tan mà Kiều Chinh đóng vai người mẹ, bỏ hai đứa con gái ở gốc cây vì tưởng mình sắp chết. Cô bạn này vẫn còn bị ám ảnh bởi người mẹ quyết định bỏ rơi để cứu người em trai. Cô này mỗi tuần đều gọi điện thoại với đồng chí gái nói chuyện liên tu bất tận. Bên Âu châu nghe nói gọi điện thoại ra ngoại quốc không tốn tiền. Người vú ôm hết tiền do bà mẹ để lại trốn mất biệt. Từ một người con gái của đại sứ ở lại Saigon,, cô này phải bươn chải ra chợ trời mua bán, tiếng Việt thì cà chớp cà chám, tối về phải đi họp tổ khu phố trong khi cô em đi học về hát "Thằng Mỹ Thằng Tây,.." nhưng cũng may là có quốc tịch Tây qua ông bố nên không bị đuổi đi kinh tế mới. Cô kể có bạn của bố đến thăm nói sẽ cho tiền, giúp đỡ nếu cô ta ngủ với họ nên chửi họ như tát nước vào mặt. Cuối cùng thì toà đại sứ Pháp can thiệp để được đoàn tụ với gia đình ở Paris. 

Mình nhớ mãi Giáng Sinh đầu tiên ở hải ngọai, được một gia đình Pháp mà ông bố có thời đi lính ở Đông Dương, mời đến nhà ngày 25 ăn cơm vì dạo đó Saigon mới mất, mất tin tức gia đình, sống một mình trong căn phòng ô sin (chambre de bonne). Hôm đó ăn được một bữa cơm ngon, tắm mình trong khung cảnh ấm cúng của một gia đình sống hạnh phúc không biết chiến tranh là gì. Đó lần đầu tiên mà mình không nghe đến ngưng bắn trong dịp Giáng Sinh để mọi người có thể chào mừng chúa Giê su ra đời vì ở VN cứ nghe nói đến ngưng bắn rồi VC vi phạm ngưng bắn. Từ dạo lập gia đình mình hay mời các cụ già có con cái ở xa hay sinh viên xa nhà đến nhà ăn bữa cơm gia đình để lấp đi khoảng trống trong lòng của kẻ xa nhà như bài "Đêm Đông".

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 
Nguyễn Hoàng Sơn 

Tân Thực dân

Nguyễn Hoàng Sơn

Sau đệ nhị thế chiến, các thuộc địa của Âu Châu bỗng nhận thức rằng các mẫu Quốc không giàu mạnh tuyệt đối như họ từng tin tưởng vì trong mấy tuần lễ, quân đội Đức Quốc Xã đã chiếm đóng Hoà Lan, Bỉ Quốc, Pháp nhất là Anh Quốc bị không quân Đức đánh phá nát tan nên các phong trào đòi độc lập được thành hình rất mạnh ở các thuộc địa Á Châu và Phi Châu, tương tự khi Nhật Bản đánh thắng Nga Hoàng vào đầu thế kỷ 20 khiến các phong trào Đông Du rộ lên, du học sinh sang Nhật Bản để học hỏi.

Liên Xô lên án chế độ thực dân, tư sản từ khi cuộc cách mạng 1917 thành công và đang truyền lửa cách mạng khắp thế giới để cùng xây dựng thế giới đại đồng. Ở Việt Nam, người Việt chứng kiến những binh sĩ Nhật nhỏ bé, thường kêu Nhật lùn đã bắt trói các "ông Tây" khi họ đánh chiếm Đông Dương trong một đêm như nhà Văn Duyên Anh kể trong "thằng Vũ".

Tâm thân đồng nhất

Nguyễn Hoàng Sơn

Hôm trước, đọc bài "Chữ Tâm" của Thầy An, mình có cảm tưởng như thầy nhắn nhủ, khai tâm thêm cho mình. Thầy đọc bài của mình, kể thấy gia đình nhà thơ Hữu Loan, thờ chữ Tâm thì nhắc khéo ngày nay chữ Tâm được người ta suy tôn như một mốt thời thượng, có người nhờ thầy viết chữ Tâm để treo ngày Tết nhưng từ chối vì không biết chữ Tâm nào thích hợp vì có nhiều Tâm, có thể là Ác Tâm, Thiện Tâm, Vô Tâm, Lương Tâm,....

Đọc bài của thầy khai tâm, hướng dẫn thêm cho mình thì cảm thấy vui, mới ngộ được cái thiên chức của Người Thầy dù xa vắng, không gặp nhau từ trên 42 năm qua, khiến mình say say và hạnh phúc vì gần 60 tuổi vẫn còn được thầy dẫn dắt trên con đường đi tìm lại chính mình như thể thầy trò Plato và Socrates ngày xưa ở một tỷ lệ xích nhỏ bé hơn. Mình viết như hỏi còn thầy viết như đáp từ nữa vòng trái đất, qua giấy vỡ học trò rồi gửi từ Bảo Lộc lên cho ca sĩ Ngân Hàng,

Tâm lý đàn bà

Nguyễn Hoàng Sơn

Mấy ngày nay, có ông thần nào tửng tửng tải một bài của tên nào tuyên bố: 6 lý do nên lấy gái Huế làm vợ, làm mình nhớ dạo đi kiếm vợ từ Âu Châu sang Phi Châu rồi sang Mỹ Châu, bị đàn bà đá lên, đá xuống xiểng liểng may 10 năm sau, có người dám lấy mình, nên tự công nhận có phước mấy đời trong khi tên này viết bài, viện dẫn, cần hội đủ 6 lý do để lấy gái Huế làm vợ. Hắn chắc là đẹp trai như Châu Nhượng Phát, học giỏi, tiền bạc như nước nên có thể tự đặt những điều kiện khủng để lấy vợ, trong khi mình thì chả đòi hỏi gì cả mà chả ai thèm lấy. Gái nam, gái Bắc hay Trung đều được cả. Chán mớ đời! Mình thì ngoại hình không có gì hấp dẫn phái đẹp, nhất là dân da vàng. Cái giống dân da vàng lại thích da trắng trong khi da mình đen như cột nhà cháy. Răng cỏ thì như hàng rào ấp chiến lược vì sinh nhằm năm, Ngô tổng thống ban hành thành lập hàng rào ấp chiến lược để ngừa VC phá hoại, thêm cận thị nặng. Về thi ca, Văn chương tán gái thì i tờ.
Các ca sĩ Phi Luật Tân trong thời chiến tranh. Lượm trên trang nhà của cựu chiến binh mỹ.

Có lần ráng đọc thơ của Hàn Mặc Tử, để xuất khẩu thành thơ nhưng khi nghe ông thi sĩ này kêu rao Thiên Hạ để bán trăng thì mình thấy tên này quá bố láo: trăng đâu phải của hắn mà đòi bán nên không dám đọc tiếp. Nói chung thì tâm hồn mình rất khô khan, không thể tiếp thu những lời văn, sáo ngữ dối trá nên sau khi ra trường, mình phải mất 10 năm tình lận đận mới có người dám rước mình lên xe hoa.

Thấy mình cứ bị đàn bà xù hoài nên có người thương tình, đề nghị nên kiếm sách đọc về cách chinh phục đàn bà, hy vọng mình sẽ cải thiện tư tưởng, kỷnăng bản thân thì đời mới khá, kiếm được vợ. Mình cũng thuộc thành phần giác ngộ cách mạng tình yêu, tiến bộ nên cũng ra tiệm sách, mua vài cuốn sách "làm sao chinh phục phụ nữ" (how to seduce women).

Mua về nhưng đọc một vài trang là thấy oải, xếp lại rồi quên luôn. Năm lớp 12, học môn Luận Lý với thầy Nguyễn Minh Diễm. Thầy tuyên bố một câu xanh rờn ngay ngày đầu tiên: "Đàn bà nói có là không, nói đi là ở, lấy chồng đi tu". Câu nói này nhập tâm của mình từ ngày ấy nên đầu óc mình bị định hướng bởi câu tuyên bố này của thầy nên sau này lận đận về tình duyên gia đạo. Nghe nói thầy sinh sống ở vùng Đông Bắc, định bụng có dịp sang bên đó sẽ tìm thầy để kiểm chứng lại câu phát ngôn lịch sử kia thì nghe thầy đã qua đời hè vừa qua.

Nhưng rồi mình cũng trúng số, có một cô gốc Huế, trước đó đòi hỏi nhiều quá nên những tên tài giỏi, đẹp trai,.., bỏ chạy hết. Quay đi quay lại chỉ còn thằng ngu khu đen là mình còn ngơ ngơ, nghếch nghếch bên cô nàng nên cô nàng đành lấy thằng chai mặt còn hơn là lấy thằng mặt chai. Cô nàng là út nên ông bà cụ muốn cô ta yên bề gia thất trước khi họ bị lẫn.

Tên N.A. cứ đâm chọt ví mình như Tố Hữu làm thơ ca tụng Xíc-‐Ta-‐Lin; thương cha thương mẹ thương 1, thương vợ thương 10. Cuộc đời mình đi qua một trang sử mới, thoát ly cuộc đời cô đơn để đồng chí gái làm chủ, quản lý cho nên mình ăn cây nào rào cây ấy, phải tôn thờ đồng chí gái, tôi trung chỉ thờ một chúa.

Năm ngoái, dọn nhà thì Mụ vợ mình, tình cờ lượm được mấy cuốn sách "chinh phục đàn bà" của mình. Đọc vài trang thì Mụ kêu lỗ khi lấy mình. Mình hỏi tại sao lỗ thì Mụ chỉ vào trang 12, bảo đây, đọc đi. Trang này nói về vệ sinh cá nhân. Tác giả bảo là phụ nữ rất để Ý đến vệ sinh cá nhân nên trước khi gặp họ, đàn ông nên tắm rửa, đánh răng,... Mụ vợ kêu dạo đó răng mình không đánh, không có xỉa răng,... Mình thì chả nhớ gì cả. Chỉ nhớ Mụ vợ dạo đó thích ăn gà nướng nên mỗi lần đi chơi là dắt vào El Pollo Loco, đem theo coupon, khuyến mãi mua 2 tặng 1, mua 8 miếng được 12 miếng thịt gà nướng cho Mụ ăn đã thèm. Không hết thì gói lại đem về để mai đem lên sở ăn trưa đở tiền cơm. Có lẽ lúc nhai gà, nên thịt có thểrơi rớt nơi hàng rào ấp chiến lược của mình như VC bị trúng mìn, phơi xác nơi hàng rào. Tiệm ăn Mễ không có tăm xỉa răng như tiệm phở.

Sau này lấy nhau, Mụ mới kể đi ăn gà nướng là vì không muốn mình tốn tiền, sợ mình kêu cô nàng xài tiền của mình rồi phải bắt thang lên hỏi ông trời, lấy tiền cho gái đòi lại được không. Ông trời ổng bảo là không, tao còn bị gạt huống chi là mày. Cô nàng thích đi ngắm hoàng hôn trên biển. Đàn bà quái thật! Bà nào cũng đòi đi tàu ra khơi như Phạm Duy trong bài Thuyền Viễn xứ nhưng ra khơi thì sóng nó dập, ói cơm ói thịt gà điên. Thường thường là ói trên áo mình. Dù biết lên boong tàu là ói nhưng cũng đòi tốn tiền ra khơi để nôn ói. Mình dặn thằng con là sau này đi tán gái, khi nào muốn chia tay với cô nào là vác ra biển, lên tàu xong là họ hết dám nhìn lại mình, không trả lời điện thoại. Còn cô nào mà muốn lấy làm vợ thì không bao giờ đem lên tàu.

Trang 24, bảo phải ăn mặc chỉnh tề, vì sẽ làm người con gái tin tưởng ở mình để trao duyên gửi phận, còn anh thì cứ bận bộ đồ nhung đen, túi thì đầy viết đỏ xanh tím vàng. Ngồi với người ta mà cứ lấy viết ra với cuốn sổ tay, vẽ nhà cửa, bàn ghế trong tiệm.

Đọc có mấy trang đã thấy mình bị hố, không được anh đắc nhân tâm gì cả. Họ dạy phải ăn nói nhỏ nhẹ, truyền cảm với đàn bà còn anh thì ăn nói cộc lốc. Trong tuần không gọi người ta, nếu người ta gọi anh thì anh bảo cúp để đỡ tốn tiền điện thoại.

Chán mớ đời! Trang 46, nói trong tuần khi vắng nhau, phải gọi điện thoại và viết thư như đêm nay đêm dài vô tận, ước gì được ở bên em, để thốn thức và quạt cho em ngủ, ầu ơ Ngậm Ngùi. Thư anh thì toàn kính gửi đồng chí gái, sông có cạn núi có mòn, l ý lịch ba đời địa chủ, cườm thao ác bá, có nợ máu với nhân dân,..., rặc mùi cách mạng, không tí nào lãng mạn cách mạng.

Nắng chia nửa bãi chiều rồi
Vườn hoang trinh nữ khép đôi lá rầu
Sợi buồn con nhện giăng mau
Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây.
Lòng anh mơ với quạt này,
Trăm con chim mộng về bay đầu giường.
Ngủ đi em mộng bình thường,
Ngủ đi em mộng bình thường.
Ru em sẵn tiếng, thùy dương đôi bờ.
Ngủ đi em, ngủ đi em.
Ngủ đi mộng vẫn bình thường
À ơi có tiếng thùy dương mấy bờ
Cây dài bóng xế ngẩn ngơ
Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau
Tay anh em hãy tựa đầu
cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi.

(Huy Cận)

Thì anh có đọc chỗ này, nhưng nghe ông thi sĩ bảo con nhện giăng tơ là sợ. Nhện mà sa xuống mặt em là điềm xui, thêm nó mà tè vào mắt là mù nên đâu dám trù ẻo. Nhất là ngày nay bên Mỹ có mấy điều hoà không khí, nóng thì bấm nút. Mà ông thi sĩ này cũng vẽ vời, mộng bình thường, mộng bình thiếc. Hắn mà nghe em ngáy bên tai thì bó tay chấm còm.

Mụ vợ gấp cuốn sách lại bảo thôi không đọc nữa, chán quá. Buồn cho thân phận mình không được đeo đuổi như trong sách mô tả. Mình bảo đó là lý thuyết đi tán gái chớ có phải dạy cách đi lấy vợ đâu. Em lấy chồng chớ có phải tìm một tên thi sĩ. Lấy thi sĩ thì chỉ có đói, hắn nhồi cho ăn bánh vẽ.

Mình đoán tên nêu ra 6 lí do để lấy gái Huế làm vợ là hắn đã trải nghiệm thực tế qua rồi nên mới viết phương trình lấy vợ Huế có 6 ẩn số chớ hồi chưa lấy vợ thì được cô ả cười, tiêu tiền đi chơi là mừng húm, chớ chả có thì giờ, phân tích phương trình lấy vợ gái Huế. Hắn cố bào chữa vì đã lấy vợ Huế, để tự đề cao mình thành bậc vĩ nhân trên đời nên cố tìm những ẩn số cho phương trình lấy vợ. Thật ra lấy vợ gốc Việt ở hải ngoại thì Huế, Nam hay Bắc chi cũng bị lai hết rồi. Có bài thơvề gái Huếcủa Hồ Chi Bửu khá ốt dột, gửi bà con đọc.

Ta gọi em là O Huế.

Tặng TL.

Ta nợ em bài thơ về xứ Huế
Bài thơ buồn của những kẻ tha hương
Ta đến Huế-- chưa biết nhiều về Huế
Đã yêu ngay hàng phượng vĩ bên đường
Chiều hối hả-- mưa luồn về An Cựu
Một chút gì ướt đẫm cả hồn ta
Không phải đâu-- sá gì dăm chén rượu
Huế đón ta – Ừ, những gã xa nhà
Em và Huế-- trong ta là bí ẩn
Huế thâm nghiêm mà em lại dịu dàng
Em với Huế – trong ta là ngộ nhận
Nên yêu hoài những bước nhỏ lang thang

Ta nợ em bài thơ về xứ Huế
Nợ sông Hương – nợ cả chuyến đò ngang
Bởi núi Ngự không cây chim ngủ đất
Nên chuông chùa Thiên Mụ mãi ngân vang..
Ta vẫn thích gọi em là O
huế Có cái gì gần gũi lẫn âu lo
Ta yêu Huế chưa viết gì về Huế
Nợ lần nầy-- mai mốt trả cho O…

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 
Nguyễn Hoàng Sơn 

Tagine de Marrakech

Nguyễn Hoàng Sơn

Hôm qua, Bích Đào mời vài người đến ăn trưa ở nhà Vân, nghe đến bánh xèo, nói đến bánh xèo là nhớ đến nhà hàng Vân, để ra mắt sư phụ và sư mẫu từ miền bắc Cali xuống. Mình và DCG và cô con gái ghé lại để gặp sư mẫu của Bích Đào, chuyên luyện nha sâu tróc gốc trên bắc Cali. Có gặp lại Hân cô kiếm khách và Diễm độc con cầu tự.

Nghe nói Hân cô kiếm khách cũng đang bái sư phụ của Bích Đào làm thầy. Sư phụ của hai người này thì đe mọi người rằng tương lai, con cháu mình phải đương đầu với dân ăn cà ri nị chớ không phải con cháu tàu phù nên khuyên con cháu nên lấy chồng hay vợ ăn cà ri thì mới có công ăn việc làm.

Câu chuyện lái sang máy in 3D, 3 chiều và trong tương lai là 4 chiều thì con cháu mình kiếm việc rất khó. Mình kể mới đọc trong Business Insider,

Steve và Diane

Nguyễn Hoàng Sơn

Mình quen cặp vợ chồng ly dị này khá lâu. Họ là chuyên viên địa ốc, mua được cho mình nhiều căn nhà với giá ngoài tưởng tượng. Họ lấy nhau rồi ly dị nhưng vẫn làm ăn chung. Nghe tên chồng sau khi bán cho mình căn nhà của hắn, nói là sẽ dọn vô ở nhà bà vợ cũ. Mình lại thấy bà Diane đến nhà Bank, khi mình trao tiền cho tên Steve. Hắn đưa cho bà vợ cũ $2,000. Mình chỉ nghe hắn kể là, ly dị bà Diane để lấy bà khác nhưng khai phá sản nên lại bỏ nhau, nay chạy về tá túc bà Diane. Tình cũ không rủcũng lại.

Nhớ dạo bà Diane bán cho mình cái nhà đầu tiên, mình gửi một giỏ trái cây, bánh trái, chocolat đến văn phòng của bà ta khiến bà ta khóc nhưmưa ngâu. Kêu 20 năm làm cái nghề này, lần đầu tiên được khách hàng gửi quà tặng nên hứa là sẽ gọi mình trước, mỗi khi có good deal. Sau đó thì bà ta bán cho mình khá nhiều nhà rẻ không tưởng tượng nổi.

Sống thù chết hận

Nguyễn Hoàng Sơn

Có dạo một cô bạn học cũ, imeo bảo là có một cô học chung khi xưa, vẫn còn căm thù mình và mình đoán có nhiều cô học chung khi xưa, còn căm thù mình. Nghe nói đến cô bạn học chung còn căm thù mình vì dạo ấy mình hay chọc cô nàng trong lớp khiến mình hơi vui vui.

Dạo ấy, ban B và ban C, ít học sinh nên các môn phụ như triết, sử địa, sinh ngữ thì hai lớp được nhập lại một để học chung. Ban B thì toàn là đực rựa, còn ban C thì có nhiều cô nên đám con trai hay chọc phá mấy cô ban C cho vui lớp thôi. Một mình thì nhát gái nhưng khi năm ba thằng tụm lại thì gan, bạo dạn hơn chớ ra đường mà gặp nhau thì cụp đuôi mà lủi cho sớm.

Tại sao có người sống thù chết hận lại làm cho mình vui vì có lần trong lớp, mình chọc ai đó không nhớ tên thì cô ả phản pháo lại bảo là ghét mình thì ông thầy dạy triết,