Rockefeller và y học hiện đại

 Rockefeller và y học hiện đại 

Hoa Kỳ bắt cóc ông Maduro và dầu từ Venezuela được chở qua Hoa Kỳ để lọc. Thiên hạ chê, nói dầu của xứ này nặng nề này nọ nhưng họ quên một vấn đề chính. Các loại khoáng chất còn lại sau khi được lọc, có giá trị kinh tế của nó rất nhiều so với với xăng nhớt.


Năm 1900, ông John D. Rockefeller kiểm soát khoảng 90% toàn bộ ngành lọc dầu tại Hoa Kỳ. Ông là người được cho là cá nhân giàu nhất từng sống trên Trái Đất theo một số tính toán cộng lạm phát.


Ông gặp phải một vấn đề, làm gì với những xác dầu sau khi lọc. Đem quăng cũng là một vấn đề vì tốn tiền và làm hại môi trường. Các nhà khoa học đang phát hiện ra rằng các hợp chất chiết xuất từ hắc ín than đá, một sản phẩm phụ của ngành dầu mỏ có thể được dùng làm thuốc tổng hợp. Aspirin, được chiết xuất từ hắc ín than đá, đã được Bayer ra mắt năm 1899. Các bác nào mà uống thuốc viên là nó đó. Dòng chất thải từ dầu mỏ mà Rockefeller trước đây phải tiêu hủy giờ có thể được bán lại cho công chúng dưới dạng thuốc với mức lợi nhuận khoảng 10,000%. Chưa kể dầu ăn mà mình đã kể. Người ta kêu lý do đó mà người Mỹ bị ung thư và to béo như ngày nay. Khi ăn hay uống vào các cặn dư biến chế của dầu hoả được bơm lên và thanh lọc.


Ông lại gặp thêm một vấn đề khác. Y học Mỹ năm 1900 là một hệ sinh thái cạnh tranh gồm các thầy thuốc vi lượng đồng căn, thảo dược, naturopath, osteopath, hộ sinh và các bác sĩ truyền thống sử dụng thực phẩm, cây cỏ, nước và lối sống làm công cụ chữa bệnh chính. Khoảng một nửa số trường y ở Mỹ dạy một hình thức y học tự nhiên hoặc thay thế nào đó. Muốn bán thuốc của ông ta thì phải nắm đầu ngành y học, dạy cho các bác sĩ tương lai là phải cho bệnh nhân uống thuốc của ông ta.


Rockefeller đầu tư vào ngành dược phẩm Đức, cuối cùng nắm cổ phần đáng kể trong IG Farben, tập đoàn khổng lồ bao gồm Bayer, BASF và Hoechst. Sau đó ông ủy thác, đúng hơn là mướn một người soạn thảo một báo cáo.


Báo cáo được Abraham Flexner, một nhà giáo dục không có được đào tạo y khoa soạn thảo, do Quỹ Rockefeller và Carnegie tài trợ, và được công bố năm 1910. Báo cáo tuyên bố rằng các trường y tự nhiên và thay thế là “lang băm thiếu khoa học”. Và đề xuất đóng cửa hơn một nửa số trường y Mỹ và chuẩn hóa phần còn lại xung quanh y học dựa trên thuốc tổng hợp có bằng sáng chế. Khởi đầu sự kiểm soát của các công ty dược phẩm lên nhân loại.


Quốc hội hành động theo lời đống góp quỹ bầu cử cuả các công ty dược phẩm. Một nửa số trường y Mỹ đóng cửa trong vòng một thập kỷ. Các trường còn lại chấp nhận tài trợ từ Rockefeller và Carnegie với điều kiện phải tổ chức lại chương trình giảng dạy xung quanh điều trị bằng dược phẩm. Dinh dưỡng bị loại bỏ. Thuốc từ thảo dược bị loại bỏ. Can thiệp lối sống bị loại bỏ. Công việc của bác sĩ được định nghĩa lại: chẩn đoán triệu chứng, kê đơn thuốc.


Và bài hoc đầu tiên ở trường thuốc là “một bệnh nhân được chữa trị là mất một khách hàng” do đó phải nuôi bệnh. Bắt chúng uống thuốc cả đời. Cứ 3 tháng đến phòng mạch, ký cho cái toa đi mua thuốc uống, bỏ túi vài trăm. ObamaCare càng tốt vì mỗi tháng chính phủ tự động trả tiền cho mình dù bệnh nhân không đến. Có anh bạn bác sĩ giải thích lý do khi Obama Care ra đời, các văn phòng y khoa kêu người việt ghi tên các văn phòng của họ.


Những loại thuốc đó được chiết xuất từ dầu mỏ. Dầu mỏ được cung cấp bởi các nhà máy lọc dầu do Rockefeller kiểm soát. Các trường y được Rockefeller tài trợ. Các tạp chí y khoa được Rockefeller tài trợ. AMA được Rockefeller hỗ trợ, các bệnh viện được Rockefeller tài trợ. Khi tài trợ thì họ kiểm soát. Ai buồn đời vào các trang nhà của các hội y sĩ hay chống ung thư này nọ, sẽ thấy các công ty thực phẩm, dược phẩm tài trợ đầy thì làm sao chữa bệnh ung thư. Khi họ quảng cáo ăn các sản phẩm mà khoa học gia kêu gây bệnh ung thư.


Mấy anh Ấn Độ hay ba tàu đều có nơi để thanh lọc dầu cặn để làm thuốc bán cho người Mỹ với giá hữu nghị. người Tàu muốn bá chủ thế giới, không biết họ bỏ cái gì trong các viện thuốc bán cho người Mỹ. Vì chính họ sản xuất Fentanyl rồi đưa qua các anh Mễ, chuyển vào Hoa Kỳ để bán đầu độc người Mỹ, huỷ hoại xã hội đế quốc đang dãy chết.


Đến năm 1925, hệ thống y tế Mỹ đã trở thành một phần mở rộng tích hợp dọc của ngành công nghiệp dầu mỏ, hoạt động dưới khẩu hiệu marketing rằng đây là y học “khoa học”. Đây chính là hệ thống vẫn tồn tại cho đến ngày nay.


Ngành công nghiệp dược phẩm tạo ra khoảng 1,5 nghìn tỷ USD doanh thu mỗi năm. Dân số Mỹ, chiếm 4% dân số thế giới, tiêu thụ khoảng 50% tổng số dược phẩm được sản xuất trên toàn cầu. Hàng ngày chúng ta thấy quảng cáo khắp nơi về thuốc than. Cứ mua uống vì tin sẽ giúp cho sức khoẻ. Nhớ có lần đọc tin tức rồi video của một ông bác sĩ nói chữa bệnh bú xua la mua, cuối cùng ông ta bán thuốc của ông ta hay ai đó. Mình xem thì hoá ra họ lấy nước dừa và cốt nước dừa để làm. Vậy ra bolsa mua dừa về uống và ăn rẻ hơn. Không bị hoá chất bú xua la mua. Thật ra đọc tin tức của họ cũng hay nhưng đừng mua thuốc của họ. Nếu là tốt thì công ty dược phẩm đã mua bằng và cất vì một bệnh nhân khỏi là mất đi một khách hàng.


Hệ thống này không được thiết kế để làm cho con người khỏe mạnh. Hệ thống được thiết kế để quản lý triệu chứng theo cách tạo ra những khách hàng trọn đời. Một bệnh nhân khỏe mạnh là mất một khách hàng. Một bệnh nhân được “quản lý”, người phải uống thuốc mỗi ngày suốt phần đời còn lại, chính là một khoản đầu tư sinh lời đều đặn. ATM mỗi tháng. 


Mục tiêu từ đầu đến cuối là giữ bệnh nhân nằm trong hành lang sinh lời đó giữa khỏe mạnh và chết. Lâu đủ để bạn tiếp tục mua thuốc. Nhưng không khỏe đến mức bạn ngừng mua. Đó là thực tế ngày nay trên thế giới.


Bác sĩ khuyên bệnh nhân nên chữa lành chuyển hóa bằng cách thay đổi chế độ ăn uống, theo quan điểm của hệ thống đã đào tạo ông ta, là một sản phẩm lỗi. Bác sĩ kê cho bệnh nhân statin, metformin, thuốc chống trầm cảm và thuốc huyết áp dùng suốt đời mới là người đang thực hiện đúng như hệ thống thiết kế.


Hệ thống được thiết kế bởi một ông trùm dầu mỏ cần bán các sản phẩm thải của nhà máy lọc dầu mình. 116 năm sau Báo cáo Flexner, vẫn hoạt động chính xác như cách ông ta đã thiết kế. Bệnh nhân là khách hàng. Bài học đầu tiên của trường y là “chữa lành một bệnh nhân là chúng ta mất một khách hàng”.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét