Người lính Mỹ được nhiều huy chương nhất

 Người lính Mỹ được nhiều huy chương nhất


Đọc tài liệu chiến tranh Việt Nam của người Mỹ thì lâu lâu lại lòi ra nhiều nhân vật chống đối chính sách của chính phủ Hoa Kỳ tại Việt Nam. Có nhiều người phản chiến nhưng lại có những người lính lên tiếng chỉ trích, cho rằng chính sách của chính phủ sẽ không cho quân đội Hoa Kỳ tại Việt Nam thắng được cuộc chiến. Như không bỏ bom các đê điều, hạ tầng cơ sở, các đường tiếp liệu của Liên Sô và Trung Cộng.


Mình có đọc tin tức của Trung Cộng thì họ có cho biết, đưa ra hình ảnh lính của họ, 300,000 có mặt tại miền bắc, bận quân y của bộ đội Việt Nam. Bộ đội bác Hồ vào Nam hết nên hậu phương cần bảo vệ nên binh lính của Trung Cộng đảm nhiệm phần này. Những hình ảnh lính tàu bận quân y bộ đội bác Hồ, lại đứng chào hình ảnh của Mao chủ tịch khiến người Việt chới với. Với những hình ảnh này nên mình đoán Hoa Kỳ không muốn dội bom các hạ tầng cơ sở của Bắc Việt sợ giết lầm lính của bác Mao.

Bắc Mao giận lên, cho lính tràn qua vĩ tuyến 17 là mệt. Vì năm 1953, lính tàu đánh giết không biết bao nhiêu lính mỹ tại Triều Tiên. Hôm nay đọc một tài liệu khác về một cựu chiến binh Mỹ từng tham gia chiến tranh Triều Tiên và Việt Nam.

Vào tháng 6 năm 1971, người lính được trao nhiều huân chương nhất nước Mỹ đã xuất hiện trên truyền hình quốc gia và nói ra sự thật về chiến tranh Việt Nam. Ai buồn đời thì theo đường dẫn.


https://atvaudio.com/ata_search.php?record_id=16642#:~:text=David%20Hackworth.%20On%20June%2027%2C,post%2DWorld%20War%20II%20era%2C%20Col.


Một cuộc phỏng vấn đó đã chấm dứt sự nghiệp 25 năm binh nghiệp, được xây dựng bằng máu, lòng dũng cảm và khả năng chỉ huy chiến đấu xuất sắc của ông là David Hackworth. Ông khai gian tuổi để nhập ngũ khi mới 15 tuổi vào năm 1946. Đến chiến tranh Triều Tiên, ông đã là một chỉ huy dày dặn tại trận mạc. Ở tuổi 20, ông trở thành một trong những đại úy trẻ nhất trong lịch sử quân đội sau khi được thăng cấp ngay tại chiến trường. Triết lý của ông cực kỳ đơn giản nhưng khắc nghiệt: dẫn đầu từ tuyến trước, di chuyển nhanh, đánh mạnh, và không cho kẻ thù một giây thở. Binh sĩ theo ông vì ông không bao giờ yêu cầu họ làm điều gì mà chính ông không làm trước thường là trước nhất và nguy hiểm hơn.


Ông không chỉ dũng cảm, còn cực kỳ giỏi trong tác chiến. Tại Việt Nam, ông nhận chỉ huy Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 39 Bộ binh ở đồng bằng sông Cửu Long, một đơn vị “đen đủi” đã chịu hàng trăm thương vong và tinh thần suy sụp. Ông gạt bỏ giáo trình cứng nhắc của Ngũ Giác Đài. Ông lập các đội trinh sát tinh nhuệ, huấn luyện binh sĩ theo chiến thuật du kích cấp tiểu đội, và nhấn mạnh tuần tra tấn công cùng tác chiến ban đêm để khiến Việt Cộng luôn bị động. Ông nghiên cứu chính phương thức của đối phương và đánh bại họ bằng chính cách đó.


Tiểu đoàn của ông Hackworth, sau này được gọi là “Hardcore Battalion”, gây tổn thất nặng nề cho đối phương trong khi giảm thương vong phía Mỹ. Ông chiến đấu theo cách cần thiết trên thực địa, chứ không phải theo cách Hoa Thịnh Đốn muốn thể hiện trên giấy tờ. Nên nhớ chiến tranh Việt Nam khởi đầu với sự tham chiến của binh sĩ mỹ với chủ thuyết của bộ trưởng bộ quốc phòng MacNamara. Thực thi chủ trương của giới kỹ nghệ chiến tranh.


Quân phục của ông đầy huân chương: hai Huân chương Chữ Thập Phục Vụ Xuất Sắc, mười Huân chương Ngôi Sao Bạc, tám Huân chương Ngôi Sao Đồng với chữ “V” vì lòng dũng cảm, tám Huân chương Trái Tim Tím, ba mươi bốn Huân chương Không Quân, và tổng cộng hơn chín mươi phần thưởng. Ông là một huyền thoại trong mắt những người lính từng phục vụ dưới quyền.


Và rồi, vào tháng 6 năm 1971, Đại tá David Hackworth đã làm điều không tưởng. Vẫn đang tại ngũ và mặc quân phục, ông tham gia một cuộc phỏng vấn dài trên chương trình truyền hình của ABC mang tên Issues and Answers. Nhìn thẳng vào ống kính, ông nói với người dân Mỹ điều mà Ngũ Giác Đài không muốn thừa nhận: cuộc chiến này không thể thắng theo cách đang tiến hành. Lãnh đạo thì tha hóa và chạy theo sự nghiệp. Số liệu “đếm xác” bị thổi phồng dối trá. Những người lính Mỹ trẻ tuổi đang chết vì một chiến lược không có cơ hội thành công. Thêm cần sa đầy nơi. Mình có xem một phim tài liệu kể là các quan tài của binh sĩ Mỹ chết tại Việt Nam, đem về Hoa Kỳ được giấu cần sa ma tuý ở tỏng.


Như sau này ông cựu bộ trưởng bộ quốc phòng McNamara viết trong hồi ký về chiến tranh Việt Nam. Ông kêu chúng ta đánh cộng sản trong khi Hà Nội đánh Tây rồi nay đánh Mỹ, “ngoại nhân” ra khỏi VN. Hai suy nghĩ về cuộc chiến khác nhau. 


Chúng ta không chiến thắng,” ông nói. “Chúng ta thậm chí còn không chiến đấu đúng cuộc chiến.” Phản ứng từ Ngũ Giác Đài đến nhanh và dữ dội. Các sĩ quan cấp cao phẫn nộ. Điều tra được mở ra. Áp lực gia tăng. Con đường gần như chắc chắn lên cấp tướng của ông tan biến chỉ sau một đêm. Chỉ trong vài tháng, sự nghiệp 25 năm của ông coi như kết thúc. Ông nghỉ hưu với cấp bậc đại tá, danh tiếng trong giới chính quyền Washington bị phá hủy.


Giới tướng lĩnh gọi ông là kẻ bất tuân, thiếu trung thành, thậm chí là phản bội. Nhưng những người lính, những người đã đổ máu cùng ông trong rừng rậm lại nhìn ông khác. Họ tôn trọng ông vì ông đã nói ra điều mà ai cũng biết nhưng không ai dám nói nếu không muốn tự hủy hoại sự nghiệp của mình.


Hackworth không biến mất. Ông trở thành một nhà báo và tác giả không sợ hãi. Cuốn hồi ký bán chạy About Face của ông phơi bày thẳng thắn những thất bại của lãnh đạo quân sự. Ông tiếp tục viết báo và lên tiếng chống lại sự quan liêu, lãng phí và những chiến lược đặt sự nghiệp lên trên sinh mạng người lính. Ông không bao giờ mềm mỏng. Ông cũng không bao giờ xin lỗi và lịch sử đã chứng minh ông đúng.


Pentagon Papers, sự sụp đổ của Sài Gòn, và hàng thập kỷ phân tích trung thực sau đó đã xác nhận gần như mọi chỉ trích mà ông đưa ra từ năm 1971. Người mà hệ thống cố bịt miệng đã luôn nói sự thật.


Những năm cuối đời, Hackworth đấu tranh mạnh mẽ cho người lính bình thường, huấn luyện tốt hơn, trang bị tốt hơn, lãnh đạo tốt hơn, và chăm sóc tử tế cho cựu quân nhân. Năm 2005, ở tuổi 74, ông qua đời vì ung thư bàng quang tại Tijuana, Mexico, khi đang tìm kiếm phương pháp điều trị. Nhiều người thân tin rằng căn bệnh này liên quan đến việc ông tiếp xúc với chất độc da cam trong những năm ở Việt Nam. Cuộc chiến cuối cùng cũng đã lấy đi ông, chậm rãi và đau đớn, rất lâu sau khi ông rời chiến trường.


Về chất độc Da Cam, tuần này thấy ở Paris họ có dựng tượng về nạn nhân của chất độc Da Cam này. Mình theo dõi các nhóm cựu quân Nhân Mỹ tại Việt Nam thì có nhiều người cho biết về già họ bị bệnh đủ thứ vì chất độc này.


Trong tang lễ của ông, từ tướng lĩnh đến binh nhì đứng cạnh nhau. Có người vẫn xem ông là anh hùng đã lên tiếng vì người lính. Có người không bao giờ tha thứ vì ông “phá vỡ hàng ngũ”. Nhưng không ai có thể phủ nhận di sản của ông: ông đã chiến đấu quyết liệt, lãnh đạo tốt, và cuối cùng thể hiện lòng can đảm đạo đức lớn hơn đa số.


David Hackworth nhận hơn chín mươi (90) huân chương qua hai cuộc chiến. Ông biến những đơn vị rệu rã thành lực lượng tinh nhuệ. Nhưng trận chiến định hình nhất của ông không diễn ra ở đồi núi Triều Tiên hay đầm lầy Việt Nam.


https://youtu.be/-UhgAzycMSE?si=B6rh3teMjsRrLn9A


Đó là trận chiến năm 1971, khi ông đứng một mình trước ống kính truyền hình, nói với một quốc gia đang chia rẽ một sự thật khó chấp nhận, biết rõ rằng điều đó sẽ khiến ông mất tất cả những gì đã xây dựng.


Ông có thể im lặng, nhận đủ quân hàm, và tận hưởng nghỉ hưu trong vinh quang. Nhưng ông đã chọn nguyên tắc thay vì thăng tiến. Đó là một dạng dũng cảm hiếm hơn cả việc lao vào làn đạn, dũng cảm đạo đức: sẵn sàng hy sinh sự nghiệp, danh tiếng và tương lai vì sinh mạng của những người lính vẫn đang chiến đấu, và vì sự thật mà đất nước cần được nghe.


Ông là người lính còn sống được trao nhiều huân chương nhất nước Mỹ và ông đã từ bỏ tất cả để chấm dứt những lời dối trá. Đó không chỉ là một anh hùng chiến tranh mà là một kiểu anh hùng hoàn toàn khác.


 Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét