Từ mấy năm nay bổng nhiên thấy thiên hạ dùng nhiều từ rất to lớn, hở tý là họ phán “kỳ thị chủng tộc”. Nhớ có lần nói chuyện với mấy đứa con, bổng nhiên chúng kêu bố racist, kỳ thị chúng tộc vì mình kêu mấy người da đen, chúng cho biết mình phải gọi là afro-American khiến mình thất kinh. Mình hỏi vậy khi vào tiệm cà phê muốn gọi một ly cà phê đen thì phải gọi: afro-American coffee. Có ông kia quen ly dị vợ nên đi hẹn hò với bà nào, ông ta phải hỏi “how long have you been biologically a woman?” Khiến mình thất kinh vì ở hội Toastmasters, có lần mình dùng từ “Ladies” bị một nữ hội viên sửa lưng kêu không nên dùng từ ladies. Nên mình cũng chả biết dùng gì ngoài Woman. Ngày nay định nghĩa phụ nữ rất khó khăn ngay bà được phê chuẩn làm thành viên của tối cao pháp viện Hoa Kỳ cũng không định nghĩa được phụ nữ ra sao. Một người chuyển đổi giới tính không có khả năng sinh đẻ có thể gọi là phụ nữ? Đó là câu trả lời mà tất cả đàn ông trên thế gian đều muốn biết. Đàn bà là gì? Chán Mớ Đời
Tổng thống Kennedy thuộc đảng dân chủ khi xưa kêu gọi người Mỹ đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho các bạn mà hãy hỏi bạn đã làm gì cho tổ quốcTừ thời ông Obama lên làm tổng thống đến nay, Hoa Kỳ chao đảo với các từ ngữ được thông dụng hoá như Phát-xít, cộng sản, dân chửi, ma-gà,… khi đi học về tranh luận, người ta giải thích trong đám đông, có 3 loại người: 1 loại rất yêu mến mình, luôn luôn bảo vệ mình, 1 loại trung lập, chả dể ý đến mình và một loại thứ 3 là họ ghét mình, dù có cho họ ăn ngon tiệm sang trọng. Khi tranh luận chỉ để ý đến thành phần thứ 2, dân vô can, tìm cách đưa ra ý kiến khiến họ đồng ý với mình, còn người mà họ ghét mình rồi thì bất chấp. Không nên cãi cùn với họ.
Sau năm 1945, phong trào dân quyền, phương Tây đã biến “kỳ thị chủng tộc” thành cái ác tuyệt đối. Điều này là đúng đắn: đó là một trong những chinh phục đạo đức vĩ đại nhất của họ. Từ “raciste” trở thành từ độc hại nhất trong ngôn ngữ, là hình thức khai trừ hiện đại.
Lý do là Hitler với chủ thuyết người da trắng độc tôn, đã sát hại mấy triệu người do thái và các nước âu châu. Người ta không dám đặt tên con mình là “Adolph” vì sợ bị dũa là Đức quốc Xã (Nazi). Nhưng từ từ các trí thức thiên tả đã đánh cắp vốn liếng đạo đức này. Không phải để bảo vệ con người, mà để bảo vệ một ý thức hệ của họ tôn thờ.
Danh sách nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản trên thế giới
Chủ nghĩa bình đẳng về kết quả chưa bao giờ thắng được trong tranh luận dựa trên các sự kiện. Nó luôn sinh sản ra điều ngược lại với những gì nó hứa hẹn, ở mọi nơi, mọi thời điểm. Vì vậy thay vì thắng tranh luận, người ta đã khiến tranh luận trở nên không thể tiến hành. Tiến thối lưỡng nan. Anh đặt câu hỏi về kết quả của nhập cư mà không đồng hóa, thâm nhập vào dòng chính văn hoá của nước sở tại? Kỳ thị chủng tộc. Chị bênh vực nguyên tắc xứng đáng thay vì dựa theo tiêu chuẩn sắc da màu hay giới tính? Kỳ thị chủng tộc. Toán học nâng cao trong học đường để chạy đua thời đại AI? Kỳ thị chủng tộc. Xây bức tường tại biên giới? Kỳ thị chủng tộc. Cụm Từ này đã ngừng mô tả một hành vi cá nhân để trở thành mô tả một lập trường trên bàn cờ chính trị.
Cách đây mấy năm, có một cô học sinh trung học ở Nam Cali, kiện nhà trường vì không phát bằng trung học vì không đủ điểm thi cuối năm. Gia đình cô ta kiện nhà trường là kỳ thị chủng tộc vì gốc mễ la-tinh. Đi dự lễ phát phần thưởng ở trường mấy đứa con. Mấy học sinh gốc á châu phải thi đủ GPA 4.0 cho 3 tam cá nguyệt mới được phát cái bằng tưởng lệ. Trong khi các học sinh gốc mễ la-tinh hay da đen chỉ cần có 3 điểm C là được phát bằng tưởng lục. Nếu thắc mắc sẽ bị chửi là kỳ thị chủng tộc.
Không cần lập luận: chỉ cần cáo buộc là đủ. Không cần phiên tòa: việc phủ nhận chỉ làm tình hình tệ hơn (sự phòng vệ của anh chị chứng tỏ anh chị có tội). Nói như người Cộng Sản không có tội thì đánh cho có tội, có tội rồi đánh cho chừa. Không cần cảnh sát: nỗi sợ hãi tự làm phần việc, mỗi người tự giám sát bản thân và giám sát hàng xóm miễn phí. Chúng ta sợ political correctness. Chỉ cần công khai xử tử vài ví dụ mỗi năm là đủ để kiểm soát hàng triệu người. Một ý thức hệ không thể bác bỏ, được bảo vệ bởi một từ không thể phát âm. Hai lớp chắn của cùng một hệ thống: French Theory đã xóa bỏ sự thật, còn lời cáo buộc đã xóa bỏ tranh luận. Mình xem phỏng vấn các học sinh da trắng trung học tại Hoa Kỳ than là không dám mở miệng nói lên ý nghĩ của mình thật sự, phải dè dặt và không dám tham gia cuộc tranh luận dù chúng ta đang ở xứ dân chủ.
Trong lịch sử Hoa Kỳ, cũng có một thời dưới sự lãnh đạo của thượng nghị sĩ MacCarthur, săn lùng gián điệp của cộng sản cũng khiến nhiều người bị tan nhà cửa nát.
Siêu lạm phát ngôn ngữ xảy ra khi một từ hoặc cụm từ có sức mạnh lớn (thường là từ chỉ tội lỗi đạo đức, sự xấu xa, hoặc cấm kỵ) được sử dụng quá mức, quá dễ dàng, và lan tỏa rộng khắp mọi xã hội nhất là trên các mạng xã hội, đến nỗi nó mất đi sức mạnh nguyên thủy, giống như đồng tiền bị in ồ ạt dẫn đến siêu lạm phát (hyperinflation) trong kinh tế.
Trong kinh tế: In quá nhiều tiền → tiền mất giá → người ta phải mang bao tải tiền đi mua bánh mì. Trong ngôn ngữ: Sử dụng quá nhiều từ bạo lực, mạnh (racist, fascist, nazi, white supremacist, misogynist, transphobe, v.v.) → từ mất sức mạnh kết án → người ta không còn sợ nữa. Không sợ bị gán bởi các từ như phản động, xét-lại, nguỵ quân hay nguỵ quyền hay Việt Cộng … khiến nhiều người rất hãnh diện mang tên Nguỵ.
Kiểu cộng đồng người Việt khi xưa, nghe ai nói cái gì khác khác ý của mình là chỉ mặt kêu Việt Cộng nằm vùng, chụp cho cái nón cối. Ngày nay, thế hệ con mình được đào tạo tại học đường mỹ thì chắc chắn chúng bị tiêm nhiễm với ý thức hệ của các giáo sư nên bầu cho đảng Dân Chủ, lại lên tiếng chửi bới. Nhiều khi là Việt Cộng nằm vùng bựa lên để chia rẽ cộng đồng. Con mình trước đây chúng cũng thiên về dân chủ nhưng từ khi ra trường đi làm đóng thuế, thì chúng bắt đầu hiểu sự thật cuộc đời nên bắt đầu có những tư tưởng phản động so với ý thức hệ mà chúng được học tại học đường trước đây.
Và giờ đây, hãy nhìn những gì đang sụp đổ trước mắt chúng ta. Một lời sỉ nhục chỉ có tác dụng khi nó gây ra nỗi sợ, và một đồng tiền chỉ có giá trị khi nó hiếm. Họ đã in ra từ này như Weimar in đồng mark. Khi mọi thứ đều là phân biệt chủng tộc, thì chẳng còn gì là phân biệt chủng tộc nữa. Kết quả: những tweet bắt đầu bằng “cứ gọi tôi là phân biệt chủng tộc nếu các bạn muốn” nhận được hàng chục nghìn lượt thích và sự ủng hộ của người giàu nhất thế giới. Cách đây mười năm, câu nói đó là tự sát nghề nghiệp. Ngày nay, nó chỉ là nhún vai. Siêu lạm phát đã giết chết đồng tiền.
Và đây là bi kịch thực sự mà những kẻ làm tiền giả sẽ phải gánh chịu: khi in không giới hạn cụm từ này, họ đã thiêu hủy nó cho tất cả mọi người. Bao gồm cả việc dùng để chỉ ra sự phân biệt chủng tộc thật khi nó tồn tại, vì nó vẫn tồn tại. Những kẻ làm tiền giả không chỉ phá hủy vũ khí của mình. Họ phá hủy chính cụm từ mà một xã hội trung thực cần có.
Bị tước mất cụm từ thần kỳ của mình, ý thức hệ giờ đây sẽ phải làm điều mà nó chưa bao giờ biết cách làm: thắng một cuộc tranh luận dựa trên sự kiện. Cứ thấy truyền thông hai bên lên tiếng tố cáo nhau. Phải ráng đừng dính vào các vụ tranh luận vì sẽ bị dòng thác cuốn mình theo và sẽ không thấy bến bờ.
Điểm nguy hiểm là đưa đến sát hại nhau như trường hợp ông Charlie Kirk, một nhà cực hữu bị ám sát chết. Mình chỉ biết ông ta khi ông ta bị bắn chết. Xem mấy video phỏng vấn ông ta trong các đại học thì mới hiểu vấn nạn hôm nay về siêu lạm phát ngôn ngữ đã khiến những người quá khích, gây án mạng hay lấy chìa khoá rạch xe người khác…. Chán Mớ Đời
Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen
Nguyễn Hoàng Sơn


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét