Bề trái cuộc đời tài tử Paul Newman
Mấy bà đầm mình quen đều mê đôi mắt xanh của ông nàyMình nhớ khi mới sang Pháp, có xem cuốn phim “La Tour Infernale” ở rạp Gaumonth trên đại lộ Champs Elysees, tài tử Paul Newman đóng vai kiến trúc sư thiết kế toà nhà cao ốc bị cháy khiến mình bỏ mộng học kỹ sư và chuyển qua học kiến trúc. Sau nay có xem thêm nhiều phim khác do ông ta đóng. Đặc biệt là mấy cô đầm quen đều mê ông này với đôi mắt xanh như Paul Newman. Có một phim ông ta đóng vai tên đánh bi-da chuyên nghiệp cá độ rất hay nhưng có lẻ phim thích nhất là “The Sting” khi ông đóng vai bịp đánh bài và cá độ một tên anh chị nổi tiếng.
Sau này khi về già hay trước khi chết vài năm mình thấy ông ta thành lập tổ chức vô vụ lợi và bán thức ăn để làm việc thiện. Được biết ông ta tuy đẹp trai nhưng chả bao giờ thấy có xì-căn-đan về ái tình, chung thuỷ với bà vợ lâu năm. Sau này mới khám phá ra về đời tư của ông ta nên thán phục. Xin tóm tắc lại đây.
Cuốn phim đã thay đổi cuộc đời mìnhTrong khi quay phim *The Color of Money* năm 1985, tài tử Paul Newman đã làm một việc bất ngờ khiến cả đoàn làm phim ngạc nhiên. Hợp đồng của ông ký với nhà làm phim bao gồm chỗ ở sang trọng, rượu vang giao mỗi ngày và đầu bếp riêng, Newman đã âm thầm từ bỏ những đặc quyền này ngay cả trước khi bắt đầu quay phim. Số tiền đó ông ta nhờ nhà làm phim chuyển đến một bệnh viện nhi đồng ở Chicago, gần địa điểm quay phim bộ phim. Nhân viên bệnh viện đã vô cùng ngạc nhiên khi nhận được khoản quyên góp hào phóng nhưng ẩn danh. Không có ánh đèn flash, không họp báo, và không có tên tuổi nào được đưa ra trước công chúng. Mãi đến sau này họ mới biết ai đứng sau hành động tử tế đó.
Cách hành xử này được lặp lại trên nhiều trường quay trong suốt những năm 1980. Ông Newman thường đưa các đặc quyền khá lớn vào hợp đồng của mình, như xe limousine, phòng hạng sang năm sao và dịch vụ ăn uống cao cấp. Khi ngân sách được phê duyệt, ông lại yêu cầu loại bỏ những khoản chi này. Số tiền tiết kiệm được sau đó được gửi đến các bệnh viện nhi đồng gần nơi quay phim, thường là một cách lặng lẽ và ẩn danh.
Một nhà sản xuất, khi nhớ lại quá trình làm việc trong *The Color of Money*, đã chia sẻ một câu nói thể hiện rõ suy nghĩ của ông Newman: “Nếu ai đó đã sẵn sàng trả tiền cho rượu vang, thì số tiền đó tốt hơn nên giúp những đứa trẻ chưa bao giờ có cơ hội thực sự.” Cũng trong tuần đó, một bệnh viện nhi đồng ở New York cũng nhận được một khoản quyên góp đáng kể khi việc chuẩn bị cho bộ phim tiếp theo của ông Newman đang diễn ra.
Phim này mình xem mấy lần vẫn mê. Chỉ mấy cô tài tử không đẹp lắmÔng Newman chưa bao giờ biến các hoạt động từ thiện của mình thành một màn trình diễn công khai. Ông không mời nhà báo, không yêu cầu gắn bảng tên, cũng không đặt tên mình cho một khu của bệnh viện. Sự giúp đỡ của ông kín đáo, có chủ đích và mang tính cá nhân sâu sắc. Đồng nghiệp thường chỉ biết đến những hành động này một cách tình cờ.
Trên trường quay *Harry & Son*, một nhân viên của nhà sản xuất nhận thấy ông Newman mỗi ngày đều đến bằng một chiếc xe thuê bình thường, mặc dù hợp đồng của ông là một chiếc xe sang trọng. Khi được hỏi, nam diễn viên chỉ mỉm cười và trả lời: “Hãy để người khác đi hạng nhất nếu điều đó có nghĩa là thêm một chiếc giường cho một đứa trẻ.” Những hành động này vượt xa sự hào phóng đơn thuần; chúng thể hiện sự tiết chế, khiêm tốn và khả năng phi thường trong việc biến đặc quyền thành sự giúp đỡ thiết thực. Ông Newman nhận thức rõ sức mạnh to lớn của ánh hào quang danh tiếng mà ông sở hữu, nhưng ông cũng có ý thức rõ ràng trong việc hướng nó ra xa bản thân mình.
Một thành viên đoàn phim *Blaze* kể lại rằng trong một giờ nghỉ, ông thấy ông Newman ngồi một mình với danh sách các phòng khám địa phương. Ông không luyện tập lời thoại hay xem xét trang phục; thay vào đó, ông cẩn thận đối chiếu địa chỉ với bản đồ thành phố để xác định nơi mà số tiền quyên góp có thể tạo ra tác động lớn nhất. Dạo đó chưa có Google. Ngay cả phía sau hậu trường, cách hành xử của ông Newman cũng khác biệt so với hình ảnh điển hình của một ngôi sao Hollywood. Dù có ảnh hưởng lớn, ông thường dành thời gian ngồi ăn trưa cùng các kỹ thuật viên ánh sáng, công nhân hậu cần hoặc diễn viên quần chúng.
Trong khi sản xuất *The Verdict*, mình có xem phim này, ông ta đóng vai một luật sư, ông Newman được cho là đã chia sẻ với một diễn viên rằng thành tựu quan trọng nhất trong năm không phải là bất kỳ cảnh quay nào, mà là tin một đứa trẻ tại một trong những bệnh viện ông hỗ trợ đã có thể đi lại trở lại. Ông không tìm kiếm lời khen ngợi hay sự công nhận của bất cứ ai.
Trong khi quay *Fat Man and Little Boy*, khi một nhà báo hỏi về tin đồn quyên góp ẩn danh, ông Newman đã khéo léo né tránh bằng một câu đùa và nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác. Đối với ông, giá trị thực sự của ảnh hưởng nằm ở kết quả tích cực đạt được, chứ không phải sự chú ý từ các tiêu đề báo chí. Ông hiểu rõ sức hấp dẫn của những tràng pháo tay và biết rằng chúng có thể dễ dàng dẫn đến sự tự mãn. Những người từng làm việc gần gũi với tài tử Newman thường rời đi với cảm giác thay đổi sâu sắc. Một nhà quay phim cuối những năm 1980 chia sẻ rằng sau khi biết về các hoạt động từ thiện của ông Newman, ông bắt đầu quyên góp một phần thu nhập của mình cho các trường học địa phương tại nơi họ quay phim. Ông Newman không bao giờ giảng dạy hay áp đặt giá trị của mình; ông chỉ thể hiện chúng qua hành động, không cần diễn thuyết hay rao giảng đạo đức.
Sau này, khi ông thành lập một công ty bán thức ăn hình như bán mấy chai dầu pha sẵn để ăn xà-lách, mình tưởng ông ta làm về già, sử dụng danh tiếng mình để kiếm tiền vì hết đóng phim, ai ngờ, ông ta làm để sử dụng danh tiếng của mình để kiếm tiền giúp từ thiện. Cho thấy mình có đầu óc phán xét khá ngu ngốc. Ông ta qua đời sau bạo bệnh, khi nhớ về tài tử Paul Newman là tưởng nhớ một con người có thể dễ dàng tận dụng mọi lợi thế từ danh tiếng của mình nhưng đã chọn nâng đỡ người khác.
Trong một ngành kỹ nghệ điện ảnh, nghệ thuật thứ 7, đa số người ta sống bằng sự hào nhoáng, ảo ảnh và thảm đỏ, ông Newman lặng lẽ đặt niềm tin vào những điều thực sự quan trọng. Ông đã chứng minh rằng những “cảnh” mạnh mẽ nhất thường diễn ra ngoài ống kính, những khoảnh khắc khi không ai quan sát, và kịch bản được viết nên bằng hình thức thuần khiết nhất của lòng tử tế.
Đọc tài liệu về cuộc đời và những gì ông ta làm khiến mình cảm động, học thêm một điều hay về con người, tính khiêm nhường.
Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen
Nguyễn Hoàng Sơn




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét