Hiển thị các bài đăng có nhãn Đông Phương Hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đông Phương Hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Bể khí hay khí hải


Khí bơ

Dạo này bạn bè kêu cái bụng mình sao to thế khiến mình lấy làm lạ vì đâu có lên cân mà cũng không béo vì bên hông không có dư chất béo gì cả. Quần khi xưa bận rộng 32 inches nay còn có 30 inches nên không hiểu lý do. Mình đoán có lẻ là bể khí gì đó vì khi tập thở bụng thì nó phình lên nên hỏi Khoa thì được xác nhận là tập thở lâu ngày thì cái bụng nó phình lên như phụ nữ có bầu 2-3 tháng. Ngay mụ vợ cũng kêu răng cái bụng bự như ri. 


Hồi mới tập thì Khoa kêu hít vô phình bụng ra rồi thở ra thì xẹp bụng vào. Từ từ thì kêu mài hơi thở vì thở ra thở vô thì có khoảng khắc hơi thở bị đứt khi chuyển từ hít vô và thở ra. Nay thì kêu để ý đến thắt lưng và ngay bụng khi tập nên cảm nhận khác khi đưa tay ra hay khi đối thủ giao thủ. Như Khoa cầm tay mình bẻ thì thân thể mình nhẹ nhàng trùng xuống, hơi thở đều đặng không còn bị vướng như trước đây, hơi thở bị ngắt đoạn và tay chân cố gồng cứng để choại lại lực của Khoa. Nay thì bình tỉnh hơn và từ từ tìm cách di chuyển tay chân của mình vì lực của toàn thân dẫn tay của Khoa đi.


Khoa giải thích trong cái hình âm dương, được chia làm hai, ta nhận thấy trong nữa phần âm có một cái 1 vòng tròn nhỏ của dương, tương tự trong 1/2 vòng tròn Dương có một vòng tròn nhỏ âm. Nhờ vậy mà âm dương được cân bằng do đó ráng mài hơi thở để từ từ chuyển qua hít vào và thở ra không bị gián đoạn. Nhờ đó mà khi đi bộ 375 cây số bên Ý Đại Lợi, leo núi mỗi ngày mình phải mài hơi thở nên không mệt lắm hay mỏi chân tay.


Đọc sách về võ thuật thì họ nói “tụ khí đan điền” gì đó nên mình đoán là khi Khoa kêu giữ hơi thở mài ở bụng và thắt lưng để khi đưa tay cũng như khi đưa chân ra chậm chậm để nhận thấy rõ cái lực từ bụng và thắt lưng được toả ra các tứ thân. Khi làm như vậy mình có thể điều thân, điều tức hơi thở và điều tâm, xem như cả 3 vì khi ý niệm mình không vững lo sợ đối phương mạnh hơn mình nên tìm cách chống đỡ gồng cứng thì mình mất lực. Lực bị gãy ngay cổ tay hay nơi vai. Có lẻ vì vậy họ gọi tâm thân đồng nhất. Nếu ba cái này mà không đồng nhất thì mình sẽ bất an và hơi thở sẽ bị gấp rút như khi bị đồng chí gái la. 


Mà nếu không mài hơi thở thì lực mình sẽ bị đứt đoạn ngay lúc chuyển tiếp hơi thở ra vô. Và tư thế của mình đều thả lỏng rơi cái mông xuống để trụ, tạo dựng cái đế để khỏi bị lực của đối phương chi phối. Khoa nói mình mất 20 năm để hiểu sự việc chớ đa số nhiều người mất cả đời đi tìm kiếm không ra. Lý do họ không tập mà chỉ ngồi đọc sách rồi suy diễn.


Nói chung thì dạo này mình tập thở chậm và sâu, tập trung ý thức vào bụng và thắt lưng, đi các động tác chậm và có kiểm soát đúng hơn là ý thức từng động tác khi tập Thái Cực Quyền hay Hồng Gia. Khi nằm ngủ mình hay thở thì độ 2,3 cái là đã ngủ nhưng có cảm nhận hai lá thận ấm khi điều hòa hơi thở. Khi giữ mài hơi thở thì cả thân người ấm lên. 


Trong cuốn "Surely You're Joking, Mr. Feynman", tiến sĩ Feynman, khôi nguyên  Nobel về Vật Lí Quantum, có nhắc đến giai thoại khi ông ta dạy đại học ở Ba Tây. Trước khi về Mỹ, ông ta được khoa trưởng, mời nói chuyện cho cả phân khoa; nhận xét của ông ta về ngành giáo dục của xứ BaTây.


Ông ta khởi đầu, nói với sinh viên: mục đích của buổi nói chuyện là để chứng minh; xứ Ba Tây không có giảng dạy Vật Lí. Ông ta nhận thấy trẻ em ở xứ này bắt đầu học Vật Lí sớm hơn trẻ em Hoa kỳ nhưng thực tế cho thấy xứ này không đào tạo được các nhà vật lí. Ông ta đơn cử câu chuyện về một học giả người Hy Lạp, dạy ngữ văn Hy Lạp cổ điển mà ngày nay, chính học sinh xứ này, ít người chịu học ngôn ngữ chết này.


Khi vị học giả được mời dạy môn này ở một nước khác ở Âu Châu thì khám phá nhiều sinh viên, ngay cả học sinh tiểu học đều thích học môn này. Có lần, trong kỳ thi tốt nghiệp, ông ta hỏi một sinh viên " Socrates nghĩ gì về sự liên hệ giữa Cái Đẹp và Sự Thật?" thì sinh viên này ú ớ. Ông ta hỏi lại " Socrates nói gì với Plato trong Symposium thứ 3?" thì sinh viên này trả lời bằng tiếng Hy Lạp cổ, thao thao bất tuyệt những gì Socrates đã nói với Plato. Third Symposium là tóm tắc những gì Socrates nói về sự liên hệ giữa sự thật và cái đẹp. Cứ như các học sĩ một là Khổng Tử cỏn, hai là Khổng tử viết, sau này thì Jean Paul Sartre đít như thế này, Simone de Beauvoir từ như thế kia.


Ông Feynman cầm cuốn sách vật lí xuất bản tại xứ này, cho sinh viên biết là trong cuốn sách, không thấy nói đến thí nghiệm, chỉ có học thuộc lòng. Ông ta lật một trang gặp từ Triboluminescence, rồi đọc tiếp "Triboluminescence: ánh sáng tỏa ra khi các chrystal bị đè nát." Ông ta hỏi các thính giả, đây có phải là khoa học? Không! Đây chỉ là một từ được giải thích bằng những cụm từ khác như trong tự điển. Nếu người soạn sách viết thêm, nếu lấy đường và dùng cái kềm để nghiền nát trong bóng tối thì sẽ thấy ánh sáng tỏa ra thì các học sinh có thể thí nghiệm ở nhà. Hiện tượng này gọi là Triboluminescence.


Ông ta nói là trong số sinh viên được ông giảng dạy năm vừa qua, chỉ có hai sinh viên, có đầu óc tư duy đột phá, ngoài ra các sinh viên khác chỉ học như vẹt tương tự sinh viên học tiếng Hy Lạp cổ điển, thuộc làu Symposium III nhưng không hiểu những gì Socrates nói với Plato. Trong phần đặt câu hỏi thì có hai sinh viên đứng dậy; một sinh viên kể là lúc trẻ, cha mẹ làm ăn buôn bán ở Đức nên đi học bên đó, mới trở về Ba Tây năm ngoái. Một sinh viên khác nói vì ở làng quê, không tới trường được nên anh ta học qua sách, tham khảo các sách Anh ngữ. Phương pháp giáo dục ở xứ Ba Tây là cách mình học tại Việt Nam từ bé đến tú tài.


Khi mới bắt đầu tập Hồng Gia và Khí Công thì mình có tìm tòi sách vở, tài liệu trên mạng để đọc. Cái khó là từ bé đến đại học thì mình học chương trình Pháp, ngoại trừ hai năm cuối của trung học là chương trình Việt nhưng học ban toán nên không cần Việt ngữ nhiều. Khi đọc sách báo Việt ngữ thì mình không quen lối viết của tác giả nên không hiểu tường tận cái ý của họ, nhất là họ dùng Hán tự khá nhiều.


Đọc các tài liệu về Võ học thì mình cảm thấy các tác giả, viết sách kiểu từ chương như "Triboluminescence, là ánh sáng tỏa ra khi các chrystal bị nghiền nát". Có nhiều người viết liên tu như 3rd Symposium nhưng chắc chắn khi hỏi họ:  Socrates nói gì về sự liên hệ của cái đẹp và sự thật thì chắc họ chỉ đứng như bò đội nón. Mình thấy nhiều người viết về khí, tập tiểu Chu Thiên, đại Chu Thiên,.. nhưng mình bảo đảm là họ chưa bao giờ chứng nghiệm được những gì họ viết. Họ nghe thầy của họ hay đọc sách báo rồi viết lại. Khi mình đọc cái gì chưa được kiểm nghiệm mà lại tin, cho đó là sự thật, tương tự như người ta đi tìm Lá Diêu Bông.


Cái khó thứ hai là một số đông tập võ, bị huyễn hoặc bởi tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung, nên có cái nhìn sai lệch về tập võ. Người tập võ cứ mong đạt được Võ công thượng thừa, tìm một bí kíp Võ công như Lâm Bình Chi, Nhạc Bất Quần,...nên vô tình chạy theo những cái gì chưa được kiểm nghiệm, chế biến xào nấu bởi các nhà văn hay dịch giả truyện kiếm hiệp.


Hôm trước có một chị mới vào tập ở Đông Phương Hội hỏi mình làm sao chỉ chị ta thế này thế nọ chớ loạng quạng quá. Mình giải thích là lúc mới tập chân tay của chị còn cứng ngắc chưa bị rả lõng ra thì có chỉ chị tập đúng thì chị vẫn làm không được vì tay chân còn cứng. Chịu khó nhẫn để tập. Lúc đầu mình tập cái hình thức rồi khi quen sẽ hướng dẫn thêm. Tương tự khi mới học một ngoại ngữ, chúng ta phải học A B C trước rồi từ từ ráp chữ để tập đọc. Mới vào đã muốn làm thơ như Huy Cận là ngọng. Phải học đọc rồi viết từ từ mới đến làm thơ đường, thơ muối. Chán Mớ Đời 


Dạo mới tập Nội Công Hồng Gia, ông thầy đi làm ăn ở VN, nên lâu lâu mới về. Ngày thường thì ít ai đến tập nhưng nghe ông thầy về thì võ đường chật như nêm,  không có chỗ để đứng. Mọi người đến, hy vọng được ông thầy chỉ cho vài chiêu mới như học được bí kíp của môn phái. Họ chạy theo, tìm kiếm một bí kíp "mì ăn liền" để trị bá bệnh hay trở thành một Độc Cô Cầu Bại, tương tự cô gái mới lớn, Mỵ Nương mơ tưởng một chàng trai, một vị hoàng tử khi nghe tiếng sáo của anh lái đò trên sông. Trong cuộc đời, nhiều người như Mỵ Nương, khi nghe tiếng sáo, tơ tưởng đến những cái không tưởng để rồi thất vọng khi gặp mặt Trương Chi.


Có lần mình thấy ông thầy chỉ mấy thế mới thấy quen quen. Mình hỏi thì ông thầy nói là chia ra nhiều thế để dễ tập. Mình đoán là thầy dạy lấy tiền cho nên phải chế mấy thế lại để tập khiến võ sinh nghĩ là học thêm các thế võ, giúp mình trở thành đệ nhất võ lâm.


Quá trình tập luyện như đi trên con đường từ A đến Z. Trên đường đi, nếu tình cờ thấy một cô gái đẹp hay một đóa hoa đẹp, chân vẫn bước đi tới nhưng đầu óc vẫn nghĩ đến cô gái hay đoá hoa mới phát hiện, vô hình trung mình lại mất cơ hội nhận thấy những cái đẹp khác đang diễn ra trước mắt. Có người nói với mình; nhìn lên trời, thấy một đám mây, vài phúc sau thì đám mây ấy sẽ bay mất, thì tại sao lại cố tìm đám mây đã biến dạng?


Dạo mình mới tập Trạm Trang Công thì thường nhận thấy một luồng khí nóng ở bắp vế nhưng ráng quên để tiếp tục nhận xét những hiện tượng khác trong cơ thể. Trong cơ thể của mình nhiệt độ trung bình là 92 độ, khi máu là chất lõng, được di chuyển sẽ tạo ra nhiệt năng như dòng sông chảy qua đập thuỷ điện, có lẻ vì vậy mình hay nhận ra những luồng khí nóng nhưng một thời gian sau thì quen nên không để ý lắm. Nếu mình nghĩ đó là khí lực rồi cứ cố gắng tìm kiếm nguồn năng lực đó trong cơ thể như tìm đám mây đã bay mất thì rất khó mà tập cho tới đích.


Mình có cái Duyên, gặp được nhóm Đông Phương Hội, giúp mình cởi bỏ những thông tin về Võ học, pha kiếm hiệp của Kim Dung. Mình bắt đầu lại từ đầu, kiếm đường rồi nghiền nát để xem có ánh lửa nào loé lên trong bóng tối để hiểu được hiện tượng này được gọi là Triboluminescence. Mình không muốn tìm bí kíp Võ công mì ăn liền, chỉ cần tập đều mỗi ngày. Mỗi ngày bỏ hai tiếng để tập, giúp thêm sức khoẻ để sau này trong tuổi già, không phải bị đau ốm như những người bệnh đến Đông Phương Hội, nhờ NLT chữa bệnh. Ngày cả các võ sư danh tiếng bolsa cũng nhờ Khoa chữa trị.


Tương tự, khi mới tập thì mình hỏi mấy người đi trước thì họ nói như thể là họ đã nghiệm hết nhưng dần dần mới hiểu là họ chỉ nghe người nào nói, rồi thêm mắm thêm muối vào rồi cứ dây chuyền, bổn sao thất lạc bản chính. Vì vậy mình thích tập ở Đông phương Hội, để tránh bị lôi cuốn theo những cái huyễn hoặc.


Hôm trước, mình đọc trên mạng có ông thần nào viết về Hồng Gia La Phù Sơn. Ông ta kể có 5 người học thành tài nên thầy cho xuống núi, gặp mấy người muốn làm nhà nên giúp họ bằng cách dùng Cương Đao Phạc Mộc, dùng bàn tay chặt cưa mấy miếng gỗ ra. Kinh 


Trong nhiều môn võ truyền thống, người ta tin rằng sức mạnh không chỉ đến từ cơ bắp. Lực phải xuất phát từ toàn thân. Đan điền đóng vai trò trung tâm kết nối thân trên và thân dưới. Ý nghĩa thực tế thường là:

  • Trọng tâm cơ thể ổn định.
  • Hông xoay đúng kỹ thuật.
  • Hơi thở phối hợp với động tác.
  • Toàn bộ cơ thể tham gia phát lực.

Khoa học hiện nay chưa tìm thấy bằng chứng cho sự tồn tại của “khí” như một dạng năng lượng vật lý riêng biệt lưu thông trong kinh mạch. Cái này chỉ cảm nhận và khi thực hiện còn cứ nói khơi khơi thì bù trớt. Cho nên nhiều người muốn tập cho đúng, quay video đủ trò nhưng làm sao họ hiểu được những gì làm dưới bộ quần áo, phác lực từ bụng. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Đạo luật Proposition 19 California (Sắc lệnh 19 California)

 Đạo luật Proposition 19 California (Sắc lệnh 19 California)

Có một sắc lệnh 19 mà năm tới dân Cali sẽ bỏ phiếu xóa bỏ hay giữ lại trong cuộc bầu cử 2026. Xem như còn 11 tháng nữa. Theo mình thì chắc vẫn giữ lý do là cử tri cho đảng Dân chủ ở Cali là 70%. Thêm ít ai để ý đến ngoại trừ ai có nhà cửa tại Cali và muốn để lại cho con cháu thì nên để ý đến. Lý do là khi mình qua đời thì con cháu được ghi trong di chúc thừa hưởng sẽ bị đánh thuế nếu phải bán để chia nhau. 


Nợ Hoa Kỳ ngày nay. Tính ra mỗi người Mỹ nợ trung bình $111,450

Thông thường thì từ trước đến 2020 khi sắc lệnh 19 ra đời thì khi một người qua đời, con cháu thừa hưởng gia tài căn nhà, anh em bán chia nhau như lời trăn trối trong đi chúc sẽ không bị đánh thuế. Thí dụ bà Năm qua đời sau ông Năm, để lại một căn nhà trị giá 1 triệu. Khi qua Mỹ 40 năm về trước, ông bà để dành tiền mua được căn nhà giá $100,000 nay vật giá leo thang nên giá trị căn nhà lên tới 1 triệu.  Xem như lời $900,000.


Trước khi proposition 19 ra đời thì các người con bán căn nhà giá 1 triệu không phải đóng thuế. Lý do là theo sở thuế liên bang thì họ gọi là step up basis nghĩa là con cháu thừa hưởng cái basis mới là 1 triệu. Do đó không phải đóng thuế khi bán nhà chia nhau. Mình đoán là chính phủ muốn đánh thuế thừa kế vì thâm thủng Cali.


70% cử tri tại Cali là cử tri của đảng dân chủ nên họ ủng hộ Proposition 19, nghĩa là con cháu thừa hưởng căn nhà thì phải đóng thuế $1,000,000 (trị giá ngày bán) cho $100,000 (khi mua) nghĩa là phải đóng thuế trên $900,000, xem như cả đời ông bà Năm dành dụm bị đánh thuế xem như $400,000. Con của ông bà Năm mà bầu cho proposition 19 là xem như họ là những người yêu chủ nghĩa xã hội thật sự và đem tiền mình thừa hưởng của cha mẹ giúp nhân dân nghèo khó.  Em xin bình dân học vụ sắc lệnh 19 như anh bạn nhờ:


Tên đầy đủ chính thức: “Đạo luật Bảo vệ Nhà ở cho Người cao tuổi, Người khuyết tật nặng, Gia đình và Nạn nhân của Cháy rừng hoặc Thiên tai” (Home Protection for Seniors, Severely Disabled, Families, and Victims of Wildfire or Natural Disasters Act,)


•  Thông qua ngày 3/11/2020 (51,1% tán thành)

•  Có hiệu lực từ 16/02/2021

•  Các quy định chuyển thuế tài sản chính thức áp dụng từ 01/04/2021

Prop 19 sửa đổi Proposition 13 (luật năm 1978 giới hạn tăng thuế tài sản) bằng cách:

•  Thu hẹp quyền thừa kế giữ nguyên thuế suất thấp giữa các thế hệ

•  Mở rộng quyền chuyển thuế suất thấp cho người cao tuổi, người khuyết tật và nạn nhân thiên tai

1. Thay đổi về Thừa kế Giữa Các Thế Hệ (Cha mẹ ↔ Con cái, Ông bà ↔ Cháu)

Trước Prop 19 (theo Prop 58 & 193):

Con cái/cháu có thể thừa kế nhà chính hoặc trang trại gia đình mà không bị định giá lại theo giá thị trường hiện tại → giữ nguyên thuế suất thấp vĩnh viễn, dù dùng làm gì, ở đâu.


Nghĩa là khi ông bà Năm qua đời, con cháu vào ở thì thuế nhà đất không thay đổi nhưng nếu không ở mà bán là thuế. Để giải thích. Ông bà năm mua căn nhà khi xưa giá $100,000, đóng thuế điền địa độ 1.2% nghĩa là $1,200/ năm. Mỗi năm họ tăng 2% nghĩa là năm tới phải trả tiền thuế $1,200 + 2% là $24 = $1,224. 30 năm sau ông bà Năm trả tiền thuế nhà đất là $2,185/ năm. Cho dù giá nhà ngày nay từ $100,000 tăng lên $1,000,000. Trong khi đó ai mua nhà hôm nay với trị giá $1,000,000 sẽ đóng thuế 1.2% nghĩa là $12,000/ năm trong khi đó nếu ông bà Năm qua đời, con cháu vào ở thì tiếp tục đóng thuế $2,185 thay vì $12,000. Sai biệt $10,000 do đó các tay mua nhà cửa thường dùng trust để mua, để giữ tiền thuế đóng $2,185 thay vì $12,000.


Tiền thuế này là để thành phố trả tiền công viên, cho chó đến đái ỉa, trường học, cảnh sát,... đủ trò cho thành phố hoạt động hữu hiệu. ai xây nhà thì biết vụ đóng thêm thuế công viên ghế đá vì anh còn nợ em, rồi trường học mà nay thì Hoa Kỳ ít đẻ con nên trường học phải đóng cửa gom lại.


Mình nghe nói tiền hưu trí của Cali bị đi đong mất phân nữa vì mấy ông tổ Dân Chủ, không rành đầu tư nên đứt chếnh mà không dám hở môi. Tương tự khi mình mới lấy vợ, quận Cam bị phá sản vì tên quản lý Quận Cẩm đầu tư bậy nên bay hết tiền. 5, 10 năm mới hết.


Sau khi phe Dân Chủ ra đời Prop 19 và được cử tri Cali chấp thuận thì từ 16/02/2021 trở đi:

•  Chỉ được giữ nguyên thuế suất thấp nếu người thừa kế dùng ngôi nhà đó làm nơi cư trú chính (primary residence). Ông bà Năm qua đời thì con bà Năm phải dọn vào ở thì mới tiếp tục đóng thuế theo diện ông bà Năm.

•  Nếu không dọn vào mà (cho thuê, nhà nghỉ cuối tuần, nhà thứ hai…), tài sản sẽ bị định giá lại theo giá thị trường hiện tại → thuế tăng mạnh (có trường hợp tăng hơn 1.000%). Là xem như phải đóng $12,000/ năm hay $1,000/ tháng. Cho thuê $3,000/ tháng mà tiền thuế đi đong $1,000 rồi tiền sửa chửa này nọ là ngọng.

•  Trang trại gia đình vẫn được miễn nếu tiếp tục dùng để canh tác. Như vườn bơ của mình nếu thằng con tiếp tục thì đóng thuế ít. Vậy là xem như con cháu mìh sẽ thành nông dân muôn đời, ngoại trừ đảng Cộng hòa nắm chính quyền. Dân Chủ muốn anh là nông dân nếu không sẽ đánh thuế.

•  Thừa kế từ ông bà → cháu: chỉ được miễn nếu cha mẹ của cháu đã qua đời và cháu dùng làm nơi ở chính. Điển hình là bà Betty qua đời, cháu gái bà ta nhảy vào ở, bố mẹ còn sống thì phải đóng thuế mệt thở. $12,000/ năm.

•  Quyền chuyển ngược (con cái chuyển cho cha mẹ) cũng được miễn nếu cha mẹ dùng làm nơi ở chính. Bác nào may mắn, có phúc, con cái mua nhà rộng hơn, kêu hai bác về ở thì vẫn tiếp tục đóng thuế theo diện con của hai bác. 


→ Hiện nay (2025) đang có phong trào thu thập chữ ký để đưa ra bỏ phiếu năm 2026 nhằm bãi bỏ hoặc sửa lại phần này của Prop 19. Nếu ai hỏi mấy bác có nhà cửa thì nên ký nhé. còn ai chửi Trump thì đừng ký, phải đánh thuế những tên hà tiện tiền để mua nhà, phản lại tinh thần thế giới đại đồng.


2. Quyền Chuyển Thuế suất Thấp cho Người Cao Tuổi, Khuyết tật và Nạn nhân Thiên tai

Ai đủ điều kiện:

•  Người từ 55 tuổi trở lên. Thật sự nếu các bác bán căn nhà 1 triệu mà mua lại căn nhà cũng 1 triệu thì được chớ mua đắt hơn thì không được. Em bị rồi. Có lần em mua nhà ở giá $369,000, qua 55 tuổi nên em bán giá $650,000, tính mua nhà mới to hơn giá $750,000 để tiếp tục đóng thuế nhà cũ nhưng không được vì chỉ được chấp thuận nếu em mua nhà giá $650,000 nên Chán Mớ Đời em không bán luôn. Cũng may vì nay cho thuê căn này được $5,150/ tháng.

•  Người khuyết tật nặng

•  Nạn nhân của cháy rừng/thiên tai do Thống đốc tuyên bố như vụ cháy năm ngoái.


Quyền lợi mới:

•  Có thể chuyển thuế suất thấp (tax base) của ngôi nhà cũ sang bất kỳ ngôi nhà mới nào trong toàn bang California (trước đây chỉ được trong cùng quận hoặc một số quận liên kết). Như em kể trên chỉ được cũng giá tiền mình bán căn nhà cũ.

•  Được chuyển tối đa 3 lần trong đời (trước đây chỉ được 1 lần).

•  Nếu nhà mới đắt hơn: được cộng thêm tối đa 1 triệu USD (điều chỉnh theo lạm phát hàng năm) vào thuế suất cũ. Cái này thì mới, khác với trước 2021. Vì nhà lên giá như điên. Nên bác nào trên 55 tuổi nên đổi nhà cả năm tới chúng hứng sao giải thể Proposition 19 trở lại như xưa là mệt.

•  Nếu nhà mới rẻ hơn: thuế suất sẽ giảm tương ứng.

Ví dụ:

•  Nhà cũ có thuế suất 200.000 USD → mua nhà mới 1,5 triệu USD
→ Thuế suất mới = 200.000 + 1.000.000 (giới hạn) + 300.000 (phần vượt) = 1.500.000 USD
→ Thuế vẫn tăng một phần nhưng thấp hơn rất nhiều so với định giá lại hoàn toàn. Cái này thì được lợi hơn trước 2021.


3. Quỹ Phòng chống Cháy rừng

Phần thuế tăng thêm từ việc định giá lại tài sản thừa kế sẽ được đưa vào Quỹ Phòng chống Cháy rừng và Tái thiết Rừng. Tuy nhiên, do ngân sách bang gặp khó khăn, việc cấp tiền đầy đủ chỉ bắt đầu từ khoảng năm 2025 trở đi. Tiểu bang Cali hiện này dùng tiền tùm lum để lo cho các di dân bất hợp pháp. trên thực tế là tiền huuw trí của các nhân công thợ thuyền, được mấy ông bà Dân Chủ đem đầu tư bị lỗ nặng. Chỉ phí rất nặng như trường học, nhà thương y tế, bảo hiểm,… người Mỹ đẻ ít lại nên các học khu này ít có học sinh nhưng các nơi có di dân lậu thì lại đông.


Tóm tắt tác tính đến tháng 11/2025

•  Người thừa kế không ở chính: thuế tăng mạnh, nhiều gia đình phải bán nhà.

•  Người cao tuổi 55+, khuyết tật, nạn nhân thiên tai: được lợi lớn, dễ dàng chuyển nhà mà không bị tăng thuế quá nhiều.

•  Nhiều gia đình đang vận động sửa lại hoặc bãi bỏ phần hạn chế thừa kế của Prop 19 qua bầu cử năm 2026. Mấy bác nào có nhà cửa, chịu khó vào đây đọc. em chỉ bình dân học vụ cho cái não nông dân của em.

Thông tin chính thức: Trang web Hội đồng Cân bằng Thuế bang California (BOE): https://www.boe.ca.gov/prop19/


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Hơi thở và nội lực

 Hơi thở và nội lực


Hôm qua, nhân mùa lễ Tạ-ơn, mấy hội viên rủ nhau đi ăn thì Khoa nhờ mình chia sẻ vụ cái chân của mình. Năm 2006, cách đây 18 năm, mình và gia đình về Pháp dự kỷ niệm 60 năm cưới nhau của ông bà Cayla, bố mẹ nuôi của mình ở Tây. Cả đại gia đình Cayla và gia đình mình họp mặt tại Grenobles. Họ mướn căn nhà to đùng ở trên núi cho toàn thể gia đình. Trong ngày đi bộ vòng vòng thì chân mình đau gót chân. Về lại Cali thì khám phá ra đầu gối rất đau. Bác sĩ khoa chân (túc khoa?) kêu có thể trong tương lai phải gọt bớt xương chi đó. Leo cầu thang rất đau nên mỗi ngày chỉ lên lầu 1 lần khi đi ngủ.

Cuộc đời mình kỳ lạ lắm. Mình hay gặp các “thiên sứ” đến báo cho mình việc gì rồi biến mất. Cả đám học sinh đến thăm ông thầy vào ngày Tết, ông thầy chỉ mình và kêu em nên cố gắng đi du học, thế là mình đi du học, đổi đời cô lựu. Lâu lâu gặp một ai đó nói câu gì, tặng cuốn sách,.. khiến thay đổi cuộc đời của mình. Cho nên mình hay nghe thiên hạ nói chuyện, ít nói trong đám đông, biết đâu, có người nói câu gì hay đề tài có thể giúp mình trong cuộc đời. Đồng chí gái ít khi dẫn mình đi theo khi có hội họp thân hữu vì mình ít mở mồm.


Đúng lúc đó, có một phụ huynh trong đoàn hướng đạo của mấy đứa con, cứ kêu mình đi tập Hồng Gia. Bao nhiêu phụ huynh có mặt, anh ta không rủ lại cứ rủ mình. Mình hay để ý xem thiên hạ nói gì, vì không phải tự nhiên mình tình cờ đọc hay nghe ai nói. Phải có cơ duyên gì mới đến tai mình. Cứ chủ Nhật đem con đến sinh hoạt với đoàn là anh ta bò lại, dụ dỗ mình đi tập Hồng Gia. Cuối cùng mình đành phải bò lại võ đường để tập thử một lần để anh ta khỏi dụ dỗ nữa.


Một hôm cuối tuần, mình bò lại võ đường thì đúng hôm ấy, anh ta vắng mặt nhưng lỡ đã đến vào 6 giờ sáng, hàng quán Bolsa chưa mở cửa nên mình vào tập. Tập xong thì có một ông tóc bạc phơ, đến kêu mình đóng tiền mua bộ đồ và nguyệt liễm nên đành móc túi đưa trước 3 tháng. Tự hứa tập 3 tháng, không có kết quả thì ngưng. Thường người ta nói làm cái gì cũng phải mất 3 tháng mới thấy được kết quả.


Lý do là khi xưa mình ở Đà Lạt, có tập đủ thứ Thái Cực Đạo, Như Đạo, Vovinam, Không Thủ Đạo nhưng không tới đâu cả. Mấy ông thầy cứ lắc đầu nhìn mình khi đi quyền hay đấm đá, kêu tướng anh, thuộc loại sợ vợ nên không bao giờ khá được. Sau khi đưa mình vào tập, như đã hoàn thành nhiệm vụ, anh ta bỏ tập Hồng Gia luôn từ đó. Có dạo anh ta muốn tới Đông Phương Hội tập nhưng lộn giờ ra sao nên không có duyên tập ở Đông Phương Hội. Rồi mình cũng không gặp lại anh ta từ đó.


Cũng nên nói một tí về anh này. Thua mình 3 tuổi, học Yersin, Đà Lạt  khi xưa, kỹ sư. 20 năm trước bị mỗ tim. Một hôm có anh làm chung ghé nhà thăm, chỉ anh ta vài động tác nội công Hồng Gia để anh ta tập ở nhà. Giúp anh ta khoẻ lại sau vụ mỗ tim và theo tập Hồng Gia từ đó đến khi đưa mình vào thế chỗ.


Đi Ý Đại Lợi gặp lại anh bạn, kể là đau cái lưng rồi tình cờ ai báo cho biết Hồng Gia nên anh ta mua cd về tập lắc qua lắc lại cái xương sống trong phần nhiệt thân pháp, nay hết đau lưng luôn. Mỗi ngày cứ tập thế đó thôi. 


Tập đâu được 6 tháng thì đi thử máu hàng năm thì khám phá ra cholesterol giảm quá nhiều, thêm chân không thấy đau nữa nên tập luôn đến giờ. Tập Hồng Gia Việt Nam được 2 năm liên tục, không nghỉ ngày nào trừ khi đi nghỉ hè. Người khoẻ ra, khá hơn xưa nhiều. Vấn đề là thay vì cố gắng tập, mình lại có óc tò mò nên mò trên mạng, đọc về Hồng Gia này nọ thì khám phá ra có một nhóm tập Hồng Gia ở nhà ai đó mà mình đoán tại Cali vì nhà cửa rất Cali. Tò mò làm quen rồi hẹn gặp.

Mình đến nhà một anh chàng tự xưng là Thần Võ Trạm Trang Công. Anh ta đang xem phim bộ Thần Điêu Đại Hiệp với vợ nên khi mình đến thì anh ta mời vào nhà rồi thử tay chân mình, gọi là giao thủ khiến mình như bò đội nón. Mình muốn gặp để hỏi tập nội công sao cho đúng chớ đâu phải để giao đấu. Chán Mớ Đời 


Thấy tay chân mình trói gà không chặt nên anh ta chán lắc đầu, ngồi xem tiếp phim bộ với vợ. Tại đây mình gặp một anh chàng trẻ tên Khoa. Nói chuyện thì mình thấy có lý. Đúng lúc ấy, anh chàng này có ý định thành lập Đông Phương Hội để hướng dẫn thiên hạ vì tập ở nhà cũng bất tiện. Nên mình theo tập với Khoa đến nay. Lý do là các người tập trước ở Hồng Gia Việt Nam, giải thích không đồng nhất. Người nói như vậy người nói như kia nên cuối cùng không biết nghe ai, tập theo ai. Họ chỉ hiểu lờ mờ như trong lớp thầy giảng bài nhưng các học sinh hiểu khác nhau. Trong khi theo tập với Khoa thì chỉ có một người hướng dẫn nên thấy tiến bộ hơn.


Lúc đầu ở Đông Phương Hội thì tập đủ thứ hết, kiếm, Wusu, ngạnh công, Thái Cực Quyền, Vịnh Xuân Quyền, Hồng Gia,…. Cuối cùng chỉ rút lại còn hai môn Hồng Gia La Phù Sơn và Thái Cực Quyền, Trạm Trang Công và mùa đông thì tập thêm Nội Kình Nhất Chỉ Thiền, giúp ấm người, không bị cảm cúm.


Tập vào buổi sáng nên cũng châm cho nhiều người. Nhưng nếu chúng ta vượt qua được sự cản trở này, chịu khó thức sớm đi tập là đã chiến thắng được bản thân với ý chí. Mỗi ngày phải ráng thêm một chút, lâu hơn một chút sẽ giúp chúng ta trí bền, làm tăng thêm Dũng lực thì sau này nếu có bị bệnh tật thì có thể vượt qua thay vì buông bỏ mọi sự. Mình có xem người ta phỏng vấn ông Thích Minh Tuệ, ông ta cho biết khi mới tập ngồi kiết già rất đau đớn nhưng ông ta phải kiên trì, mỗi ngày ngồi lâu hơn một chút, cuối cùng thành công ngồi kiết già như ta thấy ngày nay.


Chúng ta bị điều kiện hoá bởi các truyện kiếm hiệp tàu khi xưa nên chỉ mong gặp được sư phụ dạy truyền võ công là trở thành Trương Vô Kỵ,… nếu vậy thì người Tàu đã chiếm hết huy chương vàng thế vận hội. Người xưa hay nói đến cụm từ “công phu” là nói đến sự tập luyện hàng ngày chớ ngồi mà đợi trúng số, được bí kiếp võ lâm thì chả bao giờ có sức khoẻ.


Mình thấy nhiều tập viên chịu khó đến tập. Có người chạy từ Mission Viejo, thậm chí San Diego lên tập 90 phút rồi chạy về đi làm. Lúc đầu đau chân đau tay, không ngồi xuống đứng dậy được nhưng sau 6 tháng thì thấy họ khoe với mọi người là đã đứng dậy được cũng như co chân co tay như tìm lại sự sống. Thấy họ vui vẻ mừng rỡ cũng vui lây.


Có lẻ điểm quan trọng nhất trong quá trình tập luyện là khi Khoa cho tập bài “Tiểu Niệm Đầu” của Vịnh Xuân Quyền suốt 45 phút thay vì vài phút như mọi ngày thì mình chợt nhận ra, cơ thể với các đốt xương, liên kết với nhau, tuần tự như bộ máy đồng hồ lăn chuyển khi tay chân di động. Từ đó mình bỏ hết lý thuyết, sách vở để tập theo dõi cơ thể của mình, không nghe ai ngoài Khoa thì từ từ mới khám phá ra khi kéo nội công, phải hàm hung bạt bối ra sao để giúp hơi thở vô ra, giúp các gân cơ sau lưng. Có xem phim một ông bác sĩ chĩnh xương ở Nga, giải thích khi hàm hung bạt bối thì xương lưng của chúng ta mở đóng ra sao, giúp lá phổi phình ra và xẹp lại khi chúng ta kéo nội công hít thở sâu và chậm.


Cơ thể duỗi để ràng chặt lại từ cạnh bàn chân lên đến đầu ngón tay. Hóa ra phải tập để toàn cơ thể tạo thành một khối mà Khoa nói về trái banh đầy hơi khi mới tham gia Đông Phương Hội. Cũng khó vì khi tập, đầu óc hay bay bay đâu đâu nên quên để ý đến các ngón tay, ép ngực, mở ngực này nọ. Hơi thở đi kèm với các động tác tạo thành một khối khi hàm hung bạt bối, tạo lực nhưng mau mệt vì mình chưa thuần thục việc giữ nhịp thở đều đặn. Phải mất 18 năm trời mới hiểu. Nay mới hiểu mấy ông võ sư khi xưa chê mình ngu lâu dốt bền vì lãnh hội chậm.


Khoa kêu mình theo dõi hơi thở thì mới khám phá ra giữ độ bền của hơi thở rất quan trọng vì trong tích tắc đồng hồ, ngưng thở thay vì chuyển tiếp thì lực của mình cũng mất tiêu lúc đó. Nếu mất hơi thở thì cũng mất luôn nội lực, bị gián đoạn lúc đó thì đối phương dễ đàn áp chúng ta. Cái khó là giữ đều hơi thở ra vào chậm chậm đều đều, không đứt khoản. Giúp lực của mình tiếp tục như dòng nước chảy. Ngày nào mình tập được là xem như đắc đạo. Chắc 20 năm nữa. Chán Mớ Đời 


Khoa cho mình đi Thái Cực Quyền 8 thức hơn 1 tiếng đồng hồ là để giúp mình không hấp tấp, tập tính kiên nhẫn nhưng khi ráp với hơi thở thì khá phức tạp. Mình chưa thuần thục được hơi thở vì hay bị mất lắm. Được cái là mình bắt đầu tập thở bằng mũi thay vì bằng miệng. Tối đi ngủ mình dán băng keo nơi miệng để tránh há mồm trong giấc ngủ. Thấy ngủ giấc sâu (xem ứng dụng của đồng hồ). Cũng như khi tập hay leo núi chỉ thở bằng mũi giúp mình hít sâu hơn đưa nhiều oxy vào lá phổi. Ít mệt hơn. Mình có kể vụ này rồi.


Dạo này Khoa giúp mình nhận ra nội lực và cách tạo, đẩy lực thay vì cứ muốn ăn thua đủ với lực đối phương, sẽ bị kẹt, không tạo lực được nếu họ mạnh hơn mình. Phải an tâm tự tại thì mình mới nhận thức được lực của đối phương để từ từ điều chỉnh lại cơ thể của mình thành một khối, hơi thở để tạo lực nguyên khối như trái banh, như dòng nước từ từ lăn đến đối phương. Nếu mất hơi thở trong tích tắc là xem như mất luôn cái nguồn lực này. Nói cho ngay, mấy người tập ngày nay may mắn hơn vì qua bao năm tháng tập luyện, Khoa tìm ra cách hướng dẫn học viên nhận ra được nguồn lực trong cơ thể nhanh hơn.


Dạo này Khoa nhắc mình tập với hơi thở nên khá mệt vì muốn giữ gìn hơi thở đều. Hy vọng sẽ luyện tập được năm tới. Năm nay đi chơi mút mùa nên nghỉ tập khá nhiều.

Dạo này Khoa cho tập chém dao giúp di chuyển cái eo mới tạo được cảm giác cơ thể là một khối đồng nhất, không rời rạc. Nội xoay gót chân, xoay eo cũng tạo ra khối lực đồng nhất. Tập nội công Hồng Gia giúp bện các cơ bắp cũng như gân giúp cái lưng được bện chặt. Dạo này lưng mình ít khòm hơn xưa.


Mình thấy thân hữu đi tập thiền này nọ, quan sát hơi thở này nọ hay mấy người viết trên mạng bú xua la mua. Cách tốt nhất là tập nội công hay Trạm Trang Công,…. Rồi theo dõi hơi thở của mình. Chớ ngồi đó mà nghĩ tới đâu là khí chạy tới đó. Chán Mớ Đời 


Có ông thần bán phở ở Melbourne bỏ vợ con qua Hoa Kỳ mấy tuần để tập với Đông Phương Hội. Mình sắp đi Úc nên liên lạc thì anh ta cho biết như sau:


May quá. Em không có tập theo Thần Võ. Năm ngoái thần có qua đây chỉ em ngồi đấm nhưng tập vài ngày thấy đau vai quá nên em bỏ luôn 😁

Em thấy anh có rảnh nên đi gặp Thần Vỏ một lần cho biết. Chớ em thấy Thần nói chuyện nghe hay quá 😁


Nguy hiểm nhất là nghe ai nói, viết rất hay nhưng không tập thì lầm tưởng. Mình cũng bị thu hút bởi cách nói, giải thích của Thần Vỏ khi xưa nhưng sau này thì ngộ ra là phải tập hàng ngày vì sức khỏe mình càng già càng suy đi. Thần võ không tập nay bị soi tim mấy lần, truyền nước biển khi mệt, không tập, chế cách tập mới. Ở La Phù Sơn, họ luyện tập bao nhiêu năm mới hoàn chỉnh các thế tập, nay mình lại chế lại nhưng không tập thì làm sao ngộ được. Nhất là đưa đến các kết quả soi tim này nọ.


Nguy hiểm nhất là khiến nhiều người tin và tập theo như anh bán phở, kêu đau vai,… gây cho họ nhiều vấn đề khôn lường được.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn