Áp thuế Việt Nam

Lại ông thần Trump, khi không áp thuế sắt ma ze Việt Nam lên gần 456%. Khiến mình nhớ mấy người quen, khi xưa muốn về làm ăn tại Việt Nam. Có người kể là họ nhập cảng xe cũ từ Cali về Việt Nam. Lý do là xe hơi tại Cali được chế tạo theo luật bảo vệ môi trường nghiêm khắc nhất nước mỹ. Lần lần họ đem về Việt Nam, cho tiền thứ trưởng đủ trò nhưng lời lắm.
Một chiếc xe cũ lời gấp đôi, gấp 3 giá mua ở Cali. Một hôm, Việt Cộng kêu mua xe mới nên họ sang Nhật Bản mua xe nhật chở về Việt Nam cho gần. Về đến cảng Sàigòn thì Việt Cộng kêu đánh thuế 200%, chưa kể tiền chạy chọt. Tiền đâu ra để chi vì đã lấy hết vốn để chơi. Đành để lãnh đạo xơi tái mấy chục chiếc xe mới, ôm đầu máu chạy về Hoa Kỳ.
Người Việt mua sắt của Trung Cộng, Nam Hàn, Đài Loan quá cảnh tại Việt Nam, dán hiệu ma ze Việt Nam rồi chở đến cảng Long Beach. Tên Trump chơi cú Việt Cộng khi xưa, áp thuế 456%, lãnh đạo Việt Nam chắc sẽ kêu thu vàng, thu đô la của nhân dân để đóng thuế vào Hoa Kỳ. Chán Mớ Đời
Mua xe mỹ về Việt Nam, bị áp thuế 200% mà nay chính phủ Trump chơi không công bằng. Có dạo mình đọc tài liệu sản xuất thép của Việt Nam khi nghe con rể của lãnh đạo tuyên bố một câu xanh rờn “làm thép, dại gì mà không chơi”.
Vào thế kỹ 20, các nước như Hoa Kỳ, âu châu, Liên Xô, Nhật là những quốc gia đứng đầu về sản xuất thép đến khi Trung Quốc nhập cuộc chơi thì ở thế kỷ 21, Trung Quốc đứng đầu thế giới về sản xuất thép, đưa đến hậu quả các nhà máy thép của Hoa Kỳ bị đóng cửa.

Báo cáo tài chính

Nhớ lần đầu đi mượn tiền mua nhà với đồng chí gái. Mình đem theo bằng cấp, Curriculum Vitae, hình ảnh hay đồ án của mình đã thiết kế đến ngân hàng. Bà nhân viên ngân hàng chả thèm liếc xem hồ sơ mình, đưa cho tờ giấy để điền nộp đơn xin mượn nợ mua nhà. Toàn là những câu hỏi mà mình chưa bao giờ nghe đến. Khám phá ra trong tờ đơn mình chỉ có điền chiếc xe Nissan cũ đời 1980, giá trị $500. Ngân hàng thì có mấy ngàn để lo cưới vợ ngoài ra, chả có tiền hưu trí, cổ phiếu chi cả.
Sau này mới hiểu đó là tờ báo cáo tài chính. Hoá ra ngoài đời thường nhật, người ta không cần biết mình học giỏi, có bằng cấp chi cả. Họ chỉ cần biết mình có tài sản bao nhiêu, khả năng trả nợ hay không. Chấm hết.
Hoá ra những gì người lớn như bố mẹ, thầy giáo dạy mình từ bé đến nay đều không đúng. Họ bắt mình phải học thuộc lòng, học ngày chưa đủ tranh thủ học đêm để được điểm cao khi đi thi, để sau này có cái nghề kiếm cơm, làm công cho chủ cả đời,….
Nếu ra đời, người ta chỉ chú trọng vào báo cáo tài chính thì tại sao ở trường, thầy cô lại không dạy những vấn đề này cho chúng ta, thậm chí mình thấy thầy cô cũng gặp khó khăn về kinh tế nên phải dạy thêm để nuôi gia đình. Nhiều khi đi học thêm để giúp thầy. Người ngoại quốc hay nói: “nếu bạn muốn trở thành triệu phú thì tìm một người triệu phú rồi đi theo những bước của họ”.

Hoá ra thầy cô nghèo dạy học trò đói nghèo. Học trò tin lời thầy cô, đi theo bước chân người nghèo để rồi vỗ ngực tự xưng “người quân tử ăn chẳng cầu no” nhưng ăn cỗ đi trước, lội nước theo sau. Gọi là chuyện quái gở.
Lớn lên đọc sách về ông Khổng Khâu thì mới hiểu vì sao người Việt nghèo. Cứ muốn làm người quân tử như thầy trò ông Khổng Khâu khi xưa. Học trò thổi cơm, lọ nghẹ dính vào nên múc ăn trước lại bị thầy chửi khéo. Có lẻ vì vậy mà trong tự vị việt ngữ có đến 234 từ kép với chữ “ăn”.
Ngân hàng không hỏi mình về điểm học, tay nghề chi cả. Họ chỉ hỏi mình về bản báo cáo tài chính, kiểu hồ sơ lý lịch tài chánh tư bản để biết mình có khả năng trả tiền nợ cho họ. Ngày nay, không có gì đảm bảo cho sự an toàn về công ăn việc làm.
Sau khi điền tờ đơn xin mượn tiền thì mình khám phá ra là mình chả có gì cả, gần như vô sản, không biết chi về tài chánh. Căn nhà mình có thể mua để ở rất khiêm tốn, người ta chỉ cho mình mượn tiền trong khả năng tài chánh mà mình và đồng chí gái có thể trả được. Mình bỏ mộng vẽ nhà để xây tổ uyên ương từ đó.
Đúng lúc đó, trời rung rủi khiến mình đọc báo thấy lớp dạy làm giàu. Kể sau.
Nếu chúng ta nhìn hệ thống giáo dục cuả người Mỹ thì nhận thấy người ta chú trọng vào hai điểm:
Giáo dục học thuật: giúp học sinh biết đọc, viết và làm tính. Ngày xưa, mình học làm tính bắn phi thuyền lên không gian, khoảng cách bao xa, bao nhiêu nhiên liệu nhưng đi mượn tiền, ngân hàng không hỏi, chỉ hỏi làm bao nhiêu, xài bao nhiêu còn dư bao nhiêu, để dành tiết kiệm hưu trí,…. Chán Mớ Đời
Giáo dục chuyên nghiệp: dạy người ta có cái nghề như bác sĩ, luật sư, thợ sửa máy, hay muốn làm gì để kiếm tiền khi rời mái nhà trường. Nhớ Đàlạt khi xưa, có trường Kỹ Thuật Lasan ở đường Hùng Vương thì phải. Bên tây, cũng có các trường hướng nghiệp. Tới 16 tuổi, không thích học chữ thì chuyển qua học một cái nghề thay vì đợi đến 18 tuổi như ở Hoa Kỳ.
Điều quan trọng nhất trong cuộc sống là tài chánh, vì tiền bạc là mạch máu của cuộc sống lứa đôi, hạnh phúc hay không đều tuỳ thuộc vào có tiền hay không có tiền đong gạo hàng tháng, thì nhà trường không dạy, như làm sao để biến tiền của mình làm, thành nhiều tiền hơn, nhằm bảo đảm tương lai về tài chánh, để tránh bị thất bại mà khả năng ngóc đầu lên không được. Có lần mình đọc báo việt ngữ, phỏng vấn một anh gốc việt vô gia cư. Anh ta cho biết trước đây, có công ăn việc làm ổn định nhưng không biết để dành tiền đến khi kinh tế xuống, hết tiền, đành phải dọn ra ở bờ ở bụi rồi từ đó không còn khả năng đi tìm việc, chỉ ăn trợ cấp, hay xin ăn ở Bolsa.
Ngân hàng bắt đồng chí gái và mình nộp báo cáo tài chính để họ đo lường trình độ thông minh về tài chính của hai vợ chồng sắp cưới. Tạm gọi là chỉ số thông minh tài chánh. Một người làm $50,000/ năm nhưng để dành $10,000 có chỉ số thông mình tài chánh khá hơn người làm nữa triệu một năm nhưng tiêu hơn $600,000.
Mình biết 2 ông bác sĩ, có thời làm cả triệu bạc mỗi năm để rồi khi họ về hưu, trở thành vô sản, vợ bỏ. Bạn bè thương mua cho chiếc xe cũ để chạy, ở mướn một khu hộ nghèo nàn, không an ninh. Học y khoa là phải có chỉ số thông minh rất cao nhưng họ lại không có chỉ số thông minh tài chánh nên bù trớt.
Hôm trước, sinh nhật của đồng chí gái, có anh bạn luật sư kể là con gái mới ra trường y khoa. Anh ta tính ra là tốn trên 1 triệu để nuôi con ăn học trường đại học nổi tiếng. 1 triệu là sau khi đóng thuế, còn nếu cộng thêm thuế thì anh ta phải thu nhập độ 1.4 triệu. Nếu người con yêu nghề thì không có vấn đề, còn nếu người con không thích mà phải đi học y khoa cho bố mẹ thoả lòng thì hơi mất thời gian. Anh này rất giỏi về đầu tư nên con của vợ chồng anh ta sẽ không làm phí tiền đầu tư.
Nhìn lại đời, mình thấy chúng ta cần chỉ số thông minh về tài chánh nhiều hơn để thành công trong cuộc sống. Có ông cuốc đất thuê cho nhà mình khi xưa, kêu là ông bà mình nói là để lại cho con cháu cái nghề, không nên để lại chúng ruộng nương. Tương tự trong kinh thánh, có nói đến dạy cho người ta biết câu cá thay vì cho họ cá hoài.
Có một trung tâm nuôi trẻ em mồ côi và người già neo đơn ở Việt Nam mà hàng năm vợ chồng tụi này bảo trợ. Sau bao nhiêu năm, có người đột phá tư duy, kêu tặng trung tâm này 10 con heo để họ nuôi bán lấy lời. Năm vừa rồi, thành công lời nên mừng. Trong nhóm tụi này, có mấy người làm nail, cho tiền từ mấy chục năm qua, nay họ mở tiệm nail rồi cuối năm, tiền lời thì dùng vào quỹ tự thiện, lo mỗ tim, cấp học bổng cho học sinh nghèo tại Việt Nam. Nếu mình không lầm thì đã có đến 4 tiệm nail.
Nói theo đường lối chính trị, thì tụi này đang từ chính sách của đảng dân chủ chuyển hướng qua đường lối của đảng Cộng Hoà. Tư bản giúp xoá đói thoát nghèo còn xã hội chỉ khiến thiên hạ ngứa tay xin trợ cấp.  Chán Mớ Đời
Mỗi lần 3 cha con đi đâu là mình để băng casette trong xe về tài chánh cho cả 3 nghe. Sau này, có cho thằng con đi học khoá tài chánh hai lần. Đi học nó ngất ngư vì quá xa lạ về tiền bạc nhưng dạo này bắt đầu đi làm, bỏ tiền ra đầu tư thay vì ăn chơi, tiêu hết như bố nó ngày xưa.
Do đó khi con mình vào đại học, mình chỉ muốn chúng học trường cộng đồng rẻ nhưng con nít bị bạn bè rũ rê đòi học trường nổi tiếng. Đủ trò. Mình có bạn bè xuất thân từ các đại học danh tiếng Hoa Kỳ như MIT, Harvard, Princeton,…nhưng ngày nay chỉ đếm trên đầu ngón tay những người thành công về tài chánh. Có người tốt nghiệp 7 bằng MIT, nay phải về Việt Nam dạy nghề chi đó. Lâu quá không liên lạc.
Ngược lại có nhiều người bạn, chưa tốt nghiệp trung học hay đại học lại giàu kinh khủng, vì họ thông minh về tài chánh. Họ theo học các lớp về tài chánh để quản lý tiền bạc của họ. Mình có tên bạn người Phi, kêu hắn học đại học được một ngày rồi ngưng. Hỏi lý do. Hắn kể vào lớp, ông thầy bảo phải chịu khó làm bài tập cho hết thì mới ra trường. Sau này mới có khả năng dạy đại học như ông ta. Hắn hỏi ông thầy dạy hắn là triệu phú thì bị ông thầy chửi, kêu xách mé nên hắn bỏ lớp đi ra. Chán Mớ Đời
Khi xưa, mình hay bị thầy cô hay bạn bè hỏi là mi ăn chi mà ngu rứa nên cứ đinh ninh là mình thuộc dạng ngu lâu, không thuốc chửa đến khi ông hàng xóm cho mượn cuốn sách nói về ông Albert Einstein, khi xưa cũng được thầy cô kêu ngu vì ông ta không học thuộc lòng được. Ông ta kêu “Imagination is more important than knowledge.” Tưởng tượng quan trọng hơn sự hiểu biết.
Nhìn lại thì mình chán học ở trường, chả có gì làm mình hứng thú cả ngoài lịch sử và địa lý hay toán. Còn bằng bằng trắc trắc hay song thất lục bát lục chén đĩa khiến mình điên đầu, học hoài không thuộc. Đến ngày nay mình chả thích đọc thơ mới, còn thơ đường thơ muối chi đó thì chịu.
Mình đọc ở đâu, cho rằng cha mẹ là những người thầy dạy tốt nhất cho con nít vì chúng kề cận, nghe mình nói và làm những gì cha mẹ đã dạy bảo. Mình nhớ Mệ Ngoại mình hay la mình vì không chịu tắt đèn khi bước ra khỏi phòng, sợ tốn điện. Không ngờ, cái tính tắt đèn trước khi ra khỏi phòng đeo đuổi đến mình ngày nay, thậm chí mình còn la, bắt mấy đứa con làm. Đi chơi ở khách sạn, mình cũng bắt con tắt đèn khi rời phòng, nói giúp chủ khách sạn tiết kiệm được một tí tiền cũng tốt cho họ, nên giúp người ta giàu có tốt hơn là giúp người ta nghèo thêm, hơn nữa tụi con muốn bảo vệ môi trường thì phải hà tiện sử dụng điện nước,…
Ngày nay, con mình lớn lên, lại khám phá ra chúng bị ảnh hưởng của mình khá nhiều. Con gái đi chơi, học xa cũng chắt chiêu, không tiêu bậy, thằng con thì còn trùm sò hơn mình. Đi làm có tiền, điều đầu tiên là nó bỏ vào quỹ hưu trí $500/ tháng. 40 năm nữa khi nó về hưu sẽ có:
N= 480 tháng
I/PY = 12%
PMT = -$500
FV = $5,882,386
Chỉ bỏ $500/ tháng thôi là khi nó về hưu sẽ có chừng đó tiền, chưa kể là mua nhà cho thuê. Mình kêu nó bỏ vào Roth IRA vì lương còn ít nên không sợ đóng thuế nhiều.
Con gái bắt đầu hiểu là muốn thành công trên đường đời, cần có bạn bè và network. Hôm qua nó nhắn tin, kêu có bà làm cho Conrad ở Florida sang công tác ở khách sạn của nó đang thực tập ở Hilton, Maui. Bà ta rủ nó đi ăn ở tiệm sang nhất của khu nghỉ dưỡng này. Nó rủ mình sang mà giá mỗi đêm gần $1,000 nên bố kêu thôi con. Không nên học làm trưởng giả.
Vào tiệm ăn thì gặp thằng quản lý người ý. Con gái mới học ở Ý Đại Lợi một năm về nên xổ một tràng tiếng ý khiến thằng quản lý vui vẻ, kêu sẽ tặng món khai vị cho sinh viên trường đại học Bocconi. Lần đầu tiên ở mỹ, có người biết trường kinh tế nổi tiếng âu châu. Lại gặp thằng bồi, hay chạy vào văn phòng của nó, xin in cái bảng tên vì hay đánh mất nên tên này kêu sẽ tặng cái bánh tráng miệng $20. Thế là vui rồi chỉ còn trả $50 cho món ăn chính.
Bà mỹ đi công tác nên công ty cho $60/ ngày thêm là nhân viên của khách sạn nên được 50% khuyến mãi. Phần bà ta chỉ trả có $3.12 rồi bà ta nói nó là sinh viên , thôi để bà ta trả. Nó kêu, bắt đầu hiểu những gì bố đã dạy khi tiếp xúc thiên hạ. Thành công là nhờ giao tiếp. Giàu nhờ bạn nghèo nhờ vợ đi shopping.
Dạo mình bắt đầu mò học về tài chánh thì nghe ai đó nói “tiền bạc chỉ là một ý tưởng” vì mình có muốn tiền trở thành những gì mình muốn. Nếu bạn kêu là bạn sẽ không bao giờ giàu có thì xác suất bạn không giàu sẽ trở thành sự thật rất nhiều. Nếu bạn nói “tôi không thể mua hay sở hữu được” thì khả năng bạn không mua được hay sở hữu vật gì đó rất cao.
Ông Napoleon Hill, được ông Andrew Carnegie , vua thép của Hoa Kỳ một thời, trả công cho ông trong suốt thấy chục năm, giới thiệu các tay tài phiệt để ông ta phỏng vấn rồi viết thành cuốn kinh thánh cho những ai muốn làm giàu: “Think and Grow Rich”
("When you begin to think and grow rich, you will observe that riches begin with a state of mind, with definiteness of purpose, with little or no hard work. You, and every other person, ought to be interested in knowing how to acquire that state of mind which will attract riches… Observe very closely, as soon as you master the principles of this philosophy, and begin to follow the instructions for applying those principles, your financial status will begin to improve, and everything you touch will begin to transmute itself into an asset for your benefit. Impossible? Not at all!”).
Mình đoán là ở Việt Nam chắc họ có dịch cuốn này ra việt ngữ. Mình hy vọng con cháu người Việt tại Việt Nam đều đọc cuốn này vì nó đã giúp hàng triệu người thành công nhừo khám phá ra các nguyên tắc làm giàu, thành công trong sự nghiệp. Có dịp mình kể về cuốn kinh thánh giúp thành công này.
Mình đọc cuốn này mấy lần mới hiểu thấm nhuần được nên mình bỏ nghề kiến trúc sư từ đó. Mình trả tiền cho hai đứa con mình để đọc mấy cuốn nhẹ nhẹ như “Rich dad poor dad” để cho chúng hiểu nhẹ nhẹ tiền bạc ra sao vì con nít quan sát cha mẹ.
Bởi vậy người ta mơ trúng sổ số rất nhiều, chỉ khổ một cái là khi có tiền bạc mà không biết quản lý thì tiền bạc, không cánh cũng sẽ bay đi xa. Các nghiên cứu cho thấy, các người trúng số thì sau 24 tháng là bay mất hết tiền bạc. Họ còn nghèo hơn xưa vì nợ nầng đủ trò. Mình coi phỏng vấn mấy ông tài tử như ông đóng trong vai Mr. T, khi hết đóng phim, ở trong một căn phòng nhỏ, nghèo hèn. Ông Dennis Rodman, cựu cầu thủ bóng rổ, khi xưa làm 29 triệu đô mỗi năm, nay sống trong một căn hộ nghèo nàn với bà vợ mới.
Có thể mỗi đứa bé sinh ra, đều có có thể trở thành giàu có và thông minh. Có người cho rằng có thể thực hiện được và cũng có người tin rằng không làm được. Tại sao cha mẹ không chịu bảo vệ khả năng của con mình có thể giàu có thay vì cứ nghĩ con cán bộ sẽ lãnh đạo là hồng phúc của dân tộc vì được bác Hồ phù hộ, được nâng điểm còn con sãi thì quét lá đa. Cha mẹ cần hổ trợ con mình, nuôi chí vững bền thay vì la lối, chửi bới con mình như “đồ ngu như bò, ăn chi mà ngu rứa,…”
Lấy thí dụ, thay vì bỏ 1.4 triệu trả tiền cho con học y khoa tại các trường đại học danh tiếng, anh bạn có thể mua một dịch vụ rữa xe, lợi tức hàng năm sau khi đóng thuế là trên $400,000. Nếu người con muốn học y khoa để giúp đời, cứu người thì chấp nhận còn nếu học để làm tiền thì nên đố giai đoạn.
Cha mẹ nào cũng mong, tin rằng con mình thông minh nhưng con họ đến trường để được giáo huấn, dạy dỗ bởi những người gặp khó khăn về kinh tế, lại cho rằng chúng nó ngu, chúng học để nghèo cả đời. Cứ tưởng tượng một đứa bé cứ bị thầy giáo hay cô giáo kêu ngu vì không hiểu. Thay vì tìm cách khác để giúp học sinh hiểu vấn đề, thầy cô kêu ngu. Cứ ngày này qua ngày nọ cứ nghe chửi ngu thì dần dần đứa bé sẽ chấp nhận, bị nhập tâm, tự kỷ mình là ngu.
Có lần mình nói chuyện với một anh trẻ người Huế. Anh này nói anh ngữ rất đậm mùi mắm ruốc của Sông Hương núi Ngự. Anh ta la thằng con vì nó không hiểu toán khi anh dạy. Mình nói ngay anh là gốc Huế cũng không hiểu khi em nói tiếng anh thì làm sao con em nó hiểu. Rồi lại chửi nó rồi còn đánh nó. Sau này, có gặp lại anh ta cảm ơn kêu là nhờ anh em mới hiểu phải bình tâm, dạy con. Không dạy kiểu Việt Nam như ba em khi xưa. Phương pháp giảng dạy rất khó vì con nít lãnh hội khác nhau mà mình có bú xua la mua theo một lối, ai khôgn theo được là kêu ngu như thầy giáo của ông Einstein khi xưa.
Người tây phương dùng từ “education” (giáo dục) đến từ “educare”, có nghĩa là rút ra. Ngày nay thì ngược đời, Ở trường thay vì thầy cô tìm cách rút ra cái thiên tài của đứa bé thì chúng ta khi xưa cũng như con cháu ngày nay bị bắt học từ chương, học thuộc lòng, tượng như nhét kiến thức vào đầu. Về Đàlạt, nghe kể học sinh làm toán giỏi, giải đúng đáp án nhưng cô hay thầy giáo kêu giải không đúng quy trình của giáo án. Để học sinh được điểm thấp, phải đi học thêm ở thầy cô, vô hình trung giết đi cách tư duy mới, sáng tạo mới của đứa bé. Lý do đó mà một đứa trẻ ở Việt Nam rất sợ sệt không mạnh dạn như con nít ở tây phương. Mình gặp cháu, hay con thiên hạ là kêu khỏi chào. Thiên hạ bắt con cháu khoanh tay , chào đủ trò nên khi ra đời tiếp xúc với thiên hạ, chúng rụt rè, thiếu sự tin.
Điều căn bản nhất là cha mẹ phải hoà thuận với nhau. Mình thấy con của mấy gia đình quen, bố mẹ ly dị. Trong tuần thì ở với mẹ, cuối tuần thì ôm gói đi ngủ lại nhà bố. Thằng con mình có quen một thằng bé, rất đáng thương, đầu óc hơi nổi loạn. Ông bố đánh bài, nên phải bán nhà. Cha mẹ ly dị, cuối tuần đi ở với ông bố, lấy bà vợ khác đẻ hai ba đứa em rồi ly dị, rồi ông bố lấy vợ khác đẻ thêm em út rồi ly dị. Ông bố phải trả tiền nuôi con nên đi làm thêm cuối tuần nên rốt cuộc không gặp mặt bố. Nay ông bố sống trong một cái ga ra, thằng bé lên 18 tuổi, không thèm nhìn bố nữa.
Nghe nói tỷ lệ ly dị ở Hoa Kỳ là 50%. Trong tuần ở với mẹ, mẹ còn căm thù chế độ cũ nên chửi thằng bố. Cuối tuần về bố ở thì lại nghe bố chửi chế độ phong kiến của mẹ nên con nít không biết tin ai. Đầu óc lộn xộn.
Thống kê cho biết vợ chồng ly dị đa số vì chỉ số thông minh tài chánh chớ khôgn phải vì không yêu nhau. 70% Họ không biết quản lý tài chánh, tiêu phá bậy bạ, mắc nợ rồi cãi nhau, chửi nhau rồi bỏ nhau cho dù họ thương nhau cực đỉnh. Thay vì đi viếng cố vaasn hôn nhân, họ nên viếng một cố vấn tài chánh để phân tích tình trạng kinh tế của họ.
Ngày nay, cha mẹ đều đi làm, nhiều khi tăng ca nên phó mặc giáo dục cho trường mà thầy cô thì đa số không thích công việc này vì lương bổng không cao lắm. Như anh bạn người Phi của mình kể, hỏi ông thầy làm sao trở thành triệu phú thì ông ta đực ra như ngỗng ị. Với tinh thần như vậy thì làm sao người thầy hay cô có thể đảm bảo sự giáo dục. Ở Tân Gia Ba, người ta trả lương cho giáo viên, giáo sư rất cao để họ hăng say giáo huấn con cháu mình. Bên Phần Lan, cũng lựa chọn toàn những người giỏi ở đại học để dạy trẻ em và trả lương cao.
Mình nhớ ở Văn Học có một thầy dạy pháp văn. Ông ta kể là khi xưa, ông ta đậu vào Phú Thọ và Văn Khoa. Sau chọn theo ngành văn khoa, môn Pháp văn vì dạo ấy thời ông Ngô Đình Diệm, người ta trả lương cho thầy giáo rất cao. Nay lương giáo chức không bao nhiêu nên phải đi dạy thêm. Lại dạy môn pháp văn nên ít học trò. Gặp thầy cô cứ lo về kinh tế thì khó mà chú tâm giảng dạy học trò cho đến nơi đến chốn. Chán Mớ Đời
Mình đọc ở đâu, kể là trong 1 lớp học tiểu học. Bà giáo kêu hôm nay, lớp chúng ta ăn mừng vì có một bạn được xem là thần đồng (genius) vì bạn ta có IQ rất cao. Rồi kêu người bạn học lên bảng. Không hiểu cụm từ IQ nên người kể hỏi cô giáo. Cô giáo nhìn anh ta rất chán nản, ước gì học trò đều có IQ cao như bạn kia. Bà ta đành trả lời IQ nghĩa là Intelligence Quotient. Vấn đề là anh ta chưa hiểu IQ có nghĩa là gì nên dơ tay xin hỏi nữa.
Cô giáo đã chán đời nên kêu hỏi cái gì nữa đây. Anh ta nói là cô nói IQ là viết tắc của Intelligence Quotient nhưng IQ thật sự có ý nghĩa gì. Cô giáo nói không biết thì tra tự vị. Anh ta đoán là cô giáo không biết, thay vì thú nhận là không biết nên mới nói học sinh tra tự điển. Anh ta tra tự điển thì được giải thích IQ là lấy số điểm của test rồi chia với số tuổi của người làm test rồi nhân 100.
Tên này thuộc dạng ngu lâu dốt sớm như mình vì ngày xưa mình hay hỏi thầy cô nên hay bị chửi ngu. Hắn lại hỏi bà cô là vẫn không hiểu. Nếu cô nghĩ là quan trọng thì phải giải thích cho em khiến cô giáo điên người.
Cuối cùng tên bạn thần đồng, lên bảng giải thích cho cả lớp. Hắn nói người ta kêu hắn là thần đồng vì hắn chỉ có 10 tuổi, nhưng làm test thì được điểm của người 18 tuổi. Ông thần ngu lâu dốt sớm này hỏi nếu khi lớn tuổi, mình không chịu học thêm, tìm hiểu thêm thì IQ của mình sẽ giảm. Bạn có thể thần đồng hôm nay nhưng có thể ngu lâu dốt sớm mai sau như tôi nếu không chịu học tiếp như Lenin thường kêu, học học học mãi.
Đi học thì người ta đo IQ còn đi làm việc, đầu tư thì người ta nói đến “Financial Intelligence” (trí tuệ tài chánh? Chế). Nếu định nghĩa giàu có là người có Financial Intelligence thì không đúng. Người ta định nghĩa người có trí tuệ tài chánh là người biết dùng tiền bạc để mua cho họ hạnh phúc, sức khoẻ và sự lựa chọn trọng cuôc đời.
Có anh bạn linh mục kể, có con chiên mời đến nhà làm lễ cầu nguyện vì người anh bị ung thư. Anh ta đến nhà thì người bệnh kêu là con cảm ơn chúa đã cho con bệnh. Nhờ đó con mới mạc khải sai lầm của con. Con sang Hoa Kỳ , cứ lao vào làm giàu, đi làm 7 ngày một tuần, con không quan tâm đến gia đình, nay có tiền nhưng không có tình thương yêu của vợ con.
Có dạo mình đi seminar thì gặp một ông mỹ ở South Carolina . Ngồi nói chuyện ông ta hỏi “Young man, mày dự định có bao nhiêu nhà cho thuê trước khi về hưu”. Mình đưa cho ông ta coi cuốn sổ Franklin Covey cho ông ta xem. Ông ta gật đầu, kêu nhiều quá. Ít lại đi cho sướng cuộc đời.
Ông ta kể, khi xưa vào nghề mua nhà cho thuê với mấy người bạn. Tụi tao hứa với nhau là 20 năm nữa, ngày này giờ này sẽ cùng đi du lịch khắp thế giới theo cuốn phim 80 ngày vòng quanh anh trái đất. 20 năm sau, chỉ có 3 tên ngự lâm pháo thủ đi còn tao là D’Artegnan, không đi được. Mình hỏi tại sao. Ông ta kể là có 1,200 căn nhà cho thuê. Tao đi là bao nhiêu chuyện xẩy ra không ai quán xuyến.
Ông ta nói đừng bao giờ làm nô lệ cho đồng tiền. Nếu mày phải làm ra tiền thì phải tìm một cách làm việc để vui vẻ, hạnh phúc.
Ba một người bạn, đại diện bố mẹ mình đi hỏi vợ cho mình. Ông ta nói đừng bao giờ bán rẻ cuộc đời. Ông bà này sang mỹ từ năm 75, chỉ có đi làm một vài tháng ở New York rồi mua nhà dọn qua Cali ở. Từ đó không đi làm nữa. Hàng năm, đi chơi 4 lần. Mỗi lần đi chơi thì gọi mình xem chừng dùm nhà. Âu châu, á châu, nam mỹ, đủ loại. Đi Trung Cộng thì mướn người gánh lên tàu, lên vạn lý tường thành, đủ trò.
Mình hay hỏi các tập viên ở Đông Phương Hội là có tập ở nhà hay thậm chí ở võ đường, cứ nghe họ rên. Mình hỏi chủ kêu làm tăng ca thì ai cũng chấp thuận vui vẻ. Lý do là có tiền thêm. Có tiền thêm thì lại bỏ tiền mua thuốc thang. Thế tại sao không chịu làm ít lại và dùng thời giơ tăng ca để tập luyện thể dục,… đó là nghịch lý giữa trí tuệ thông minh và chỉ số thông minh tài chánh.
Tai biến, đột quỵ, ung thư không tự nhiên mà xẩy ra. Những bệnh này cần thời gian để phát triển vì người ta ăn uống không hợp lý, không tập thể dục. Có một điều chắc chắn là thiếu hạnh phúc, vui vẻ sẽ đưa đến bị đột quỵ.
Hai tháng trước, mình đưa bà cụ thăm viếng Nhật Bản bằng vé hạng thương gia. Vẫn biết là vé hạng thương gia hay vé hạng thường đều rời một lúc và đến cùng lúc. Vẫn đề ở đây là mình may mắn có sự chọn lựa: đi hạng nhất hoặc đi hạng thường. Đa số không có sự chọn lựa. Nhìn lại thì tốn tiền nhưng mình đã làm đúng khi thấy nụ cười trên môi của mẹ khi được chào đón rất thân thiện của các tiếp viên hàng không tại phi trường hay trên máy bay. Ai đó kêu là đổi thiên thu để thấy nụ cười của mẹ thì vé máy bay hạng thương gia quá rẻ để thấy nụ cười của mẹ. Mình nhớ câu hỏi của mẹ, nguyên cái chỗ là của mình hả. Tiếp viên đem áo của mẹ đi cất, đem champagne lại cho mẹ uống. Mẹ thấy rất sung sướng khi nhâm nhi champagne ở phòng đợi.
Thật sự tiền bạc không làm cho người ta hạnh phúc. Cho nên không bào giờ nghĩ mình sẽ hạnh phúc khi có tiền. Nếu chúng ta không vui sướng khi làm tiền thì chắc chắn khi có tiền, giàu có thì cũng sẽ không hạnh phúc, vui sướng. Do đó, nghèo hay giàu, ai nấy đều cố gắng vui vẻ.
Cái mình thích nhất là có tự do chọn lựa: muốn làm hay không muốn làm cho những khách hàng mà mình không thích. Ngày xưa, mình bị xếp bắt đi làm, hay cần tiền mua sữa, thay tả cho con đành phải cắn răng làm cho thiên hạ. Sau này, thích thì làm còn không thì kêu bận, bị vợ chửi nát nước.
Có thì giờ thì mình giúp hội Lions International gây quỹ giúp các hội đoàn xã hội trong vùng. Tuần này, mình bỏ thì giờ phụ giúp bán pháo bông cho ngày lễ độc lập. 4 ngày trời mà lời cả $15,000. Có thể cho học bổng học sinh nghèo, cho học sinh nghèo đi trượt tuyết, giúp mấy hội bảo vệ phụ nữ bị bạo hành,…
Còn tiếp

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 
Nguyễn Hoàng Sơn 

Chỉ số ngu lâu

Mình thuộc dạng ngu lâu dốt sớm, chỉ nghe đến chỉ số thông minh IQ (Intelligence Quotient) khi sang Tây chớ ở Việt Nam thì chịu, có lẻ vì vậy mà bạn bè và thầy giáo kêu mình là Thành phần ngu lâu.
Chỉ số thông minh được tính như sau:
18 (Mental Age) x 100 = 180 IQ 10 (Chronological Age)
Mình tưởng chỉ số thông minh là để nói đến những đứa trẻ thông minh, học giỏi. Dạo tiểu học mấy đứa con mình cũng được cô giáo khảo sát để vào lớp chuyên GATE (Gifted and Talented Education).
Mình cho con chơi thể thao thì khám phá con gái mình đá banh cực dỡ trong khi thằng anh lại đá giỏi. Mình cứ đinh ninh con gái mình được nhận vào học trường chuyên thì phải giỏi mọi thứ mà sao không biết đá banh. Chán Mớ Đời
Hoá ra có nhiều loại chỉ số thông minh. Theo định nghĩa “Thông minh” là có khả năng để phân loại những sự khác biệt. Điển hình là các môn thể thao đều khác nhau. Có người chơi được môn này nhưng lại chơi không được Môn khác vì khả năng của họ không bắt kịp.

Chuck Norris vs communism

Đi leo núi 12 dậm về, mỏi giò ngồi coi netflix. Mình thích xem Netflix vì có phim ngoại quốc, coi phim mỹ riết chán, chẳng bù lại khi xưa còn ở Âu châu thì thèm xem phim mỹ.
Ngồi mò mò thấy cái tựa Chuck Norris V Communism, thấy là lạ tính không xem vì mình chán mấy phim có chuck Norris này, toàn nói mỹ thắng, bựa tùm lum nhưng coi thử nếu không thích thì ngưng.
Hoá ra phim khá hay, chỉ dùng cái tựa hơi quái quái. Phim kể về thời cộng sản cai trị ở Lỗ Ma Ni dưới thời cộng sản Ceaucescu. Mỗi ngày có 2 tiếng đồng hồ trên đài truyền hình, tuyên truyền kêu gọi xây dựng xã hội chủ nghĩa, thiên đường cộng sản.
Có một tên buôn lậu tên Zefir thì phải, mua lậu phim video VHS của mỹ rồi nhờ một bà tên Irina, thuyết minh qua tiếng Lỗ Ma Ni rồi sang ra bán cho chợ đen. Bà này làm cho cơ quan kiểm duyệt các phim, kể ngay phim của Liên Sô cũng bị kiểm duyệt. Một hôm được mời đến nhà ông Zefir, đưa cho băng video rồi đọc thuyết minh, thông dịch từ tiếng mỹ qua phương ngữ.

Dân tộc Do Thái

Người Mỹ gốc Do Thái chiếm 2% dân số Hoa Kỳ nhưng 48% tỷ phú mỹ là gốc Do Thái và 18% gia đình gốc Do Thái sở hữu trên 1 triệu đồng. Theo báo Forbes thì trong số 400 người giàu có nhất thế giới, có đến 50 người là gốc Do Thái, người trẻ nhất là người sáng lập ra Facebook. 30% các người thắng giải Nobel là gốc Do Thái đó là kể cả Hitler đã giết hại trên 6 triệu người gốc Do Thái.
Mình rất phục giống dân Do Thái vì họ bị lưu đày, đuổi ra khỏi quê hương của họ, sống tạm sống nhờ tại các xứ khác trên thế giới trên 2000 năm nhưng họ không bị đồng hoá. Họ bị bạc đãi, khinh khi thậm chí bị cấm hành nghề như người dân bản địa thì họ lại sinh ra những nghề như cầm đồ, cho vay nên càng bị dân địa phương thù ghét. Tương tự người tàu được xem là người Do Thái ở Á Châu.
Cách đây cả chục năm, mình có mượn cuốn video về người Do Thái sống tại Nga Sô, cũng bị bạc đãi dù cha đẻ của chủ thuyết Cộng Sản là người gốc Do Thái. Đọc tài liệu vòng vòng thì mình đoán nguyên nhân người Do Thái không bị đồng hoá và vẫn giữ truyền thống văn hoá dân tộc từ mấy ngàn năm nay là nhờ đạo Do Thái.

Quân tử = tiểu nhân

Hồi nhỏ thường nghe người lớn nói về Nguỵ Quân Tử, Nhạc Bất Quần trong tiểu thuyết Kim Dung hay câu "quân tử nhất ngôn là quân tử dại, quân tử nói đi nói lại là quân tử khôn". Nghe nhưng không hiểu. Mình chỉ biết khi đọc Tam Quốc Chí, là Tào Tháo lên ngôi sáng lập nhà Nguỵ nên đoán Nguỵ Quân Tử là người của nước này.
Sau này qua Hoa Kỳ đi làm, mượn sách của thư viện Harvard về Việt Nam để đọc. Mình thích đọc sách của ông Nguyễn Hiến Lê vì viết ít văn hoa tận trời xanh. Mấy cuốn của ông viết về Nho Giáo, Luận Ngữ, Khổng tử tuy khó nuốt nhưng cũng cố đọc đi đọc lại để làm ngụy quân tử vì Việt Cộng kêu dân miền nam là Nguỵ. He he he.
Theo mình hiểu, xã hội của người Tàu khi xưa đã có Nho Giáo 儒教 trước khi ông Khổng Khâu ra đời nhưng vì ông này có công quảng bá Nho giáo nên người Tàu hay kêu Nho Giáo là Khổng Giáo. Nho giáo là một hệ thống giáo dục nhằm đào tạo những người, bầy tôi để phục vụ cho vua chúa.
Tiếng Tầu chữ "Nho" được viết ghép bởi hai chữ "nhân" (người) và "nhu" (cần thiết) do đó Nho Giáo là trường đào tạo các người ra làm quan, như khi xưa Pháp họ dạy nhiều người làm thông ngôn (thầy ngôn), và làm thơ ký (thầy ký) hay VNCH khi xưa có trường Quốc Gia Hành Chánh, bắt chước hệ thống của Pháp có trường École Nationale d' Administration, thường được gọi tắc ENA, được thành lập dưới thời hoàng đế Napoleon.
Nói vậy chớ không phải ai có học đều được ra làm quan. Những người được bổ ra làm quan, được gọi là "Sĩ", được đào tạo, quản lý bởi một ông quan Tư Đồ. Họ được huấn luyện 6 nghề: Lễ (cúng tế), Nhạc (đàn hát múa ca), Xạ (bắn cung, võ học), Ngự (ngựa, lái xe), Thư ( ghi chép) và Số ( bói toán, Kinh Dịch). Xã hội người Tàu nói chung có 3 giai cấp: Vương Hầu, Quân Tử và Tiểu Nhân.
Vua chúa là giai cấp của những người thống trị, có đầy tớ, ruộng vườn. Tiểu nhân có nghĩa là dân ngu khu đen, sinh ra để phục vụ Khanh Tướng, vương hầu còn giai cấp Quân Tử là gạch nối giữa hai giai cấp kẻ thống trị và kẻ bị trị. Những người được đào tạo để phục vụ cho nhóm thống trị được gọi là Quân Tử.
Dần dà người Tàu có lẻ quên lịch sử của sự hình thành giới Nho và Sĩ nên lầm lẫn đề cao các nho sĩ như một biểu tượng về nhân cách để sống: chính nhân quân tử và tiểu nhân lúc đầu chỉ những người nghèo, dân chúng sau biến thành người nhỏ mọn có ý tưởng xấu xa. Tương tự dân gian Việt Nam dùng cụm từ Sở Khanh, một nhân vật của Truyện Kiều để chỉ những người đàn ông chơi gái rồi chạy làng, Hoạn Thư để ám chỉ người đàn bà ghen tuông, Thúc Sinh như Sơn Đen sợ vợ ....

Ông Khổng Khâu là một "sĩ", 19 tuổi được bổ làm quan lo việc thu thuế, sau thì được cho giữ một đàn súc vật dùng vào việc cúng tế. Nhờ thời gian này mà ông ta đâm ra mê việc cúng tế, lễ liết,... Sau này ông được cử đi du học ở nước Chu về cúng bái nên khi về lại nước Lỗ thì được mọi người kính nể như khi xưa ai đi du học bên tây về, dù đậu bằng nhảy đầm vẫn được dân chúng kính nể kêu u chầu. Ôn nhớ been Tây về.
Nhưng phải đợi đến năm 51 tuổi thì ông ta mới được vua Lỗ, phong cho chức cao. Nhưng sau một năm thì ông ta từ chức. Lí do là trong một buổi lễ, vua không chia phần cúng cho ông ta, có lẻ từ đó có câu "người quân tử ăn bất cầu no". Rồi bỏ nước ra đi tìm cách làm quan ở xứ khác. Khi trình CV, hồ sơ lý lịch trích ngang trích dọc cho các vua xứ khác, hỏi vì sao bỏ nước, ông kêu vua xứ Lỗ không chia phần thế là mất toi 11 năm, đi lang thang, vô gia cư, may có mấy người học trò đi theo, cứu.
Điểm hay ở ông Khổng Khâu là khi đi đường, đói quá, nên ai muốn bỏ nhà theo ông ta, ông đều nhận cả bất chấp họ thuộc giai cấp nào. Có lẻ đói quá nên ông ta trở nên thực tiễn, không kệ nệ giai cấp và khám phá ra nhiều học trò, xuất xứ từ giai cấp cùng đinh vẫn thông minh, đối đáp hay hỏi ông ta nhiều câu rất khó trả lời thêm biết nuôi ông ta.
Do đó, sau 11 năm tình cũ, kiếm cơm ở xứ người không được, ông ta đành trở về nước Lỗ và xin phép vua, được mở trường tư kiếm sống. Có lẻ đó là lần đầu tiên, một sĩ được mở trường dạy học, kiếm cơm vì trước đó khi các "Nho", được đi học và nếu không được tuyển lựa để vào trường thành "Sĩ" thì chỉ biết về quê, đi chăn trâu. Nay nhờ ông Khổng Khâu mà các Nho, không đậu tuyển thì về quê, có thể mở trường dạy học kiếm cơm, do đó các nhà nho mới nhớ ơn ông ta nên tôn thờ như thánh tổ. Không biết có phải vì vậy cụm từ "tổ sư" ra đời từ đó.
Thời đó xã hội được chia theo trật tự thì đa số người được đi học là gia đình có chút tiền, cho nên con cháu của giai cấp cùng đinh thì không bao giờ ước mơ được đi học để làm quan. Do đó khi ông Khổng Khâu, mở trường dạy học và ai cũng có thể theo học, đánh dấu cuộc cách mạng văn hoá lớn lao cho giai đoạn đó.
Khi về lại nước Lỗ thì ông đã 68 tuổi, tuổi mà người Mỹ cho nhận an sinh xã hội hưu trí, ông bỏ mộng làm quan và chú tâm vào viết sách, để đệ tử của ông dạy học còn ông làm hiệu trưởng thu tiền. Nghe nói dạo đó trường tư thục của ông ta có đến 3 ngàn học sinh. Mấy người không vào được trường công thì ghi tên đóng tiền học tư thục. Có lẻ từ dạo đó phát sinh ra câu "tiên học phí hậu học văn".
Có câu chuyện khi ông và học trò sang nước Tề, được một người tặng cho gạo. Ông sai Nhan Hồi, học trò cưng nhất thổi cơm trong khi ông đọc sách. Bổng ông thấy Nhan Hồi ăn vụng nên trước bữa ăn, ông ta hỏi học trò là muốn dùng cơm để cúng cha mẹ trước khi ăn nhưng không biết cơm có sạch.
Nhan Hồi nói là không. Vì khi trưa, trong lúc nấu cơm thì khi dỡ nắp ra xem thì có bồ hón rơi xuống nên ông ta vớt ra, tính đổ đi nhưng tiếc vì thầy trò đều nghèo đói nên ăn phần đó và sẽ không ăn phần cơm chiều. Ông ta đợi 30 năm mới được làm quan lớn nhưng vì vua không chia đồ cúng nên bất mãn, từ chức đi xứ khác kiếm ăn. Khi thấy học trò nấu cơm, ăn trước ông ta không hiểu nguyên cơ, nói xiêng nói xỏ.
Ông viết sách và nói chỉ kể lại những gì người xưa nói và làm. Ông nói: "thuật nhi bất tác, tín nhi hiếu cổ", ta chỉ thuật lại mà không sáng tác, ta tin vào những gì của người xưa. Có lẻ câu nói này đã gây ảnh hưởng tai hại cho xứ Tầu, người Tàu hay nói đúng hơn các nho sĩ, theo gương của ông mà không muốn sáng tác, tư duy đột phá, một hai kêu kính lão đắc thọ.... Cứ giữ và tiếp tục làm như người đi trước vì theo ông người xưa đã suy nghĩ đúng, không cần thay đổi. Nếu học thầy có trình độ lớp 3 thì vẫn xem lời thầy là tuyệt đối nên trò không bao giờ hơn thầy.
Khi đi học, học sinh thích thầy A hơn thầy B dù họ đều dạy chung một đề tài nhưng thầy A dùng trí óc mình, trợ cụ như hình ảnh, máy điện toán,.. để truyền đạt cho học sinh, giúp dễ hiểu bài hơn thầy B. Thầy A vô hình trung đã thay đổi cách nhìn về môn học này, giúp học sinh có thể tư duy thay vì gò bó như thầy B, cứ giảng dạy theo lối của thầy mình khi xưa đã truyền lại mình.
Khi các nhà tư tưởng của Hy Lạp thành lập nền móng triết lý Tây phương, các thế hệ sau, tư duy theo thời đại của họ và uyển chuyển thay đổi cách nhìn, phong phú hoá, bồi đắp thêm cho tư tưởng, văn hoá của họ.
Khi thiên chúa giáo trì trệ, đã biến xã hội Tây phương trong thời đạo đen tối (Dark age), người Tây phương được tự do, nẩy ra những ý tưởng mới và giúp phục Hưng lại xã hội của họ. Họ đã thay đổi những suy nghĩ về tôn giáo của bằng cách tạo ra ánh sáng niềm tin mà đạo Tin Lành đã giúp xã hội của họ đi lên và trưởng thành như ngày nay. Tôn giáo nay không ngừng thay đổi nên có rất nhiều nhánh tại Hoa Kỳ. Nghe nói Vatican đang điều nghiên về cho phép nữ tu có thể làm lễ trong nhà thờ hay cho phép li dị.
Ông Khổng Khâu viết lại được 5 cuốn sách, gọi là Ngũ Kinh: Kinh Thi, Kinh Dịch, Kinh Thư, Kinh Nhạc, Kinh Lễ. Ngoài ra ông ta còn soạn bộ Xuân Thu nhưng thất lạc khá nhiều. Về sau các nho sĩ khác viết thêm 4 cuốn sách, thường được gọi là Tứ Thư: Đại Học, Trung Dung, Luận Ngữ và Mạnh Tử. Ngũ Kinh và Tứ Thư là những cuốn sách căn bản của Nho Giáo. Khi xưa các nho sĩ đi học chỉ cần học cho thuộc làu mấy cuốn này và các câu trả lời Khổng tử cỏn như ri, Mạnh Tử nói thế kia là đậu thêm đừng viết tên vua chúa vì kỵ huý.

Nho giáo được các nho sĩ đóng góp qua nhiều thời đại, trong đó có hai người khá nổi tiếng là Mạnh Tử và Tuân Tử. Người ta thường gọi Nho Giáo là đạo Khổng Mạnh còn Tuân Tử thì rất giỏi, lý luận rất hay nhưng thoái đời, ai hơn mình thì bị chê bai, phỉ báng. Sau này qua các triều đại, có nhiều người muốn cải tổ Nho Giáo như Vương Thông, Vương An Thạch,..., nhưng bị nhóm thủ cựu chống đối, hạ bệ như trường hợp Vương An Thạch. Do đó thiên hạ hay bị lầm lẫn giữa Hán Nho, Đường Nho, Tống Nho, Minh Nho,... Vì mỗi triều đại tìm cách thay đổi Nho giáo thì không bền vững vì nhóm nho sĩ xôi thịt, chống đối vì sợ mất quyền lợi riêng tư.
Theo tài liệu của tầu thì khi ông Vương An Thạch này, cho quân sang đánh Việt Nam thì nhóm thủ cựu cho người sang báo cho vua Việt Nam biết và cử Lý Thường Kiệt ra biên ải phục kích nên quân đội nhà Tống thua, khiến triều đình hỏi tội Vương An Thạch, nghi ngờ về những cải cách của ông ta đề nghị, khiến ông này phải từ quan về làm vườn.
Nếu xét về Nho Giáo, ông Khổng Khâu không có đóng góp gì mặt tư tưởng nhưng một cách gián tiếp ông ta đã đóng góp vào sự trì trệ làm cho Nho giáo không phát triển được từ trên 20 thế kỷ qua. Các cụ cứ nói "ôn cố tri tân" cho nên cứ dùng quá khứ để rồi không thay đổi dù cho thế giới, vật đổi sao dời. Trung Quốc và các nước lân cận bị ảnh hưởng của Nho Giáo đã dậm chân tại chỗ từ 2 ngàn năm nay.
Xong om
Nhs

Ăn cơm Tàu ở nhà Tây

Hồi nhỏ hay nghe người ta bảo “ăn cơm tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật” nên đi học tiếng Nhật với ông sư từng du học ở Nhật về, hy vọng một ngày nào đó đi du học sang Nhật, lấy vợ Nhật bận áo kimono như hiệp sĩ mù nghe gió kiếm. Đậu tú tài, không đi Nhật lại đi Tây, sau này khám phá ra phụ nữ nhật không đẹp nên có chìu chồng thì cũng chạy tám hướng.
Đọc tài liệu tây thì được biết thời tây, có nhiều cô gái Nhật sang Việt Nam làm gái bao, phục vụ mấy tên tây thực dân. Họ chìu chuộng kiểu gì mà tây khen đáo để nên mấy thầy thông thầy ký được tây kể nên nói phải lấy vợ nhật. Sau này ra hải ngoại mình chưa gặp cô nào gốc nhật hay sang viếng Nhật Bản mà đẹp cả. Chán Mớ Đời . Quên ở New York có gặp một cô nhiếp ảnh gia người nhật xinh nhưng không đến nổi nghiêng thùng đổ nước. Cái vui là mụ vợ mình hay được bạn học khi xưa kêu là giống Nhật, thích bận Kimono.
Người xưa vớ vẩn, chỉ nói lơ quơ chớ chưa bao giờ hiển thị tương tự trước khi mình đi Tây, nhiều người quen biết tin, đến nhà chào hỏi rồi dặn dò mình qua bên Tây phải như thế này, mày phải như thế kia như thể họ đã ở Tây lâu đời. Ăn ra sao, uống thế kia, địt như thế nọ nhẹ nhẹ,….Chán Mớ Đời
Ở nhà Tây thì Đàlạt có nhiều biệt thự ở đường Trần Hưng Đạo mà mình hay chạy ngang, ước mơ ngày nào ở được một căn, nhất là cái nhà bằng kiếng ở đường Hùng Vương, đối diện Petit Lycée, nhà ở trên đồi Thông, cứ như trong xi la ma.

Hong Kông 2017

Mình trở lại Hương Cảng sau 23 năm. Dạo ấy có tên bạn, người Mỹ gốc Đài Loan, làm chung ở Nữu Ước rũ qua Trung Quốc làm việc với hắn và đầu tư ở Việt Nam.
Hắn và một tên khác người xứ Đài, nhảy vào thị trường Trung Quốc, lập công ty sản xuất bên Tàu, mở văn phòng đại diện ở Hương Cảng để xuất cảng qua Hoa Kỳ vì dạo ấy người Tàu chưa biết gì ở ngoài nên phải nhờ đám đài Loan đã giao thương với Hoa Kỳ và Âu châu.
Người đài Loan tân trang máy móc mới nên đem máy cũ bán qua Trung Quốc tương tự ngày nay người Tàu đem máy cũ qua Việt Nam để sản xuất xe hơi trong khi họ chế xe điện. Hắn muốn nhảy vào thị trường Việt Nam như bán máy móc cũ cho Việt Nam, làm y chang như ở Trung Quốc. Mình bay về Việt Nam với hắn, giới thiệu một số người quen cho hắn.

Lê Dương Mặt Gạch

Hồi nhỏ nghe người lớn nói chuyện, hay kể về sự bố ráp, đổ bộ của lính thực dân Pháp, họ sợ nhất là lính Lê Dương và lính Mặt Gạch. Nghe đến Lê Dương, tuy tò mò nhưng con nít không được nói leo, thêm thuộc diện thân thích 3 đời ngang dọc thiếu văn hoá, ngu lâu dốt sớm, không dám hỏi nên mình đoán là lính của ông nào họ Lê tên Dương như Hà Nội có ông nào đi làm cách mạng, đổi tên Lê Nin, còn mặt gạch thì đoán là lính có mặt bằng gạch đến khi sang tây thì mới khám phá ra lính Lê Dương được dịch từ La Légion Étrangere, còn Mặt Gạch là dịch từ Malgaches, người dân của đảo Madagascar, thuộc địa của Pháp.
Pháp thiếu đàn ông đi lính nên tuyển mộ đàn ông ở các thuộc địa của mình như Đông Dương, Phi Châu, Trung Mỹ,…, đi lính để chống lại quân đội Đức trong thời kỳ đệ nhất thế chiến mà chính phủ Pháp gọi là quân đội thuộc địa (l' armée coloniale) sau này được đổi lại là quân đội hải ngoại (outre-mer). Dạo ấy Đông Dương được chia thành 5 kỳ như Bắc Kỳ (Tonkin), Trung Kỳ (Annam), Nam Kỳ (Cochinchine), Lào và Kampuchia. Có 4 tiểu đoàn Bắc Kỳ và một tiểu đoàn Trung Kỳ còn được gọi là Sontay 1883. Người Pháp xem người được mộ tại các thuộc địa không giỏi chiến đấu, sợ sệt vì không phải đi lính cho quê hương của họ nên gọi mấy người này là Tirailleurs (Lính thợ), chắc dạo ấy để phân biệt với các binh chủng của mẫu quốc.

Thế giới an ninh mạng

Ông Kenneth Kidd, một nhà di truyền học nổi tiếng của đại học Yale. Người đã giúp các ông toà chấp nhận DNA như tang chứng trong các phiên toà. Ông này vô tình dính vào một câu chuyện mà ngày nay, người ta hay nhắc đến vì một chương trình mà ông ta đã tham gia mấy thập kỷ qua.
Ông ta muốn tìm hiểu di truyền của nhân loại khắp thế giới. Ý tưởng khởi đầu bằng lấy máu của một người, lấy DNA của họ rồi khảo sát sẽ biết người đó thuộc dân tộc nào và ở vùng nào.
Ngày nay, chúng ta thấy đài truyền hình quảng cáo, tìm nguồn gốc tổ tiên, đủ trò.
Từ bao nhiêu năm qua, ông Kidd trắc nghiệm ý tưởng của mình, cần DNA của mọi người dân trên thế giới. Năm 2010, ông ta vẫn chưa thoả mản về DNA của sự nghiên cứu của mình khắp toàn cầu vì ông ta thiếu chủng tộc người Tàu ở Trung Cộng. Ông ta nghĩ hơn 1 tỷ người thì chắc chắn có nhiều loại DNA để đào bới thêm về nhân chủng học.