Hiển thị bài đăng được sắp xếp theo mức độ liên quan cho truy vấn Chửi mất chuối. Sắp xếp theo ngày Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị bài đăng được sắp xếp theo mức độ liên quan cho truy vấn Chửi mất chuối. Sắp xếp theo ngày Hiển thị tất cả bài đăng

Bài thơ Chửi mất Vợ

 Dạo này, trên mạng thiên hạ nức nở vì có một bài thơ chửi mất gà, đoạt giải nhất. Tác giả bài thơ nói mẹ ông ta, quán triệt lập trường cách mạng nên mỗi lần mất gà là cầu nguyện cho gà của bà bị làng xóm cưỡng chế, sinh đẻ cho nhiều gà, giúp gia đình ăn cắp gà của bà giàu có, hạnh phúc hơn,....nhờ vậy mà con gái của bà có đến 4 gia đình muốn cưới về làm dâu vì tính nết nhân văn, con người mới của xã hội chủ nghĩa, chia sẻ với tha nhân của bà mẹ. Nhà của tác giả được bằng khen của khu phố Văn Hoá và bà mẹ được văn bằng người mẹ Anh Hùng.

Có nhiều người nhại theo bài theo đoạt giải nhất như một loại văn mẫu mà ngày nay, thầy cô khuyến khích học sinh mua về để chép lại khi làm tiểu luận. Có một bài mình rất là thích, xin phép tác giả tải về đây:

ĐỨA NÀO TRỘM VỢ TAO

(Thơ dự thi)

 

Đứa nào trộm vợ tao

Tao cảm ơn rất nhiều

Ơn cả sáng cả chiều

Cả đêm khuya gà gáy

Xin tạ mày ngàn lạy

Biếu thêm một cặp bò

Hai bồ thóc trong kho

Một cặp heo nái, nọc

...!

Giờ đây tao nằm khóc

Thương cảm cái thân mày

Bởi lẽ kể từ đây

Nhà mày là địa ngục!

NÁT BÀN THƠ 


Cho nên mình hiểu và thông cảm ông Phạm đình Chương bị thiên hạ cưỡng chế mất bà vợ, nhắm mắt làm bản nhạc, rên rỉ, cảm ơn họ đã cướp vợ mình, bỏ túi cả triệu bạc. Ông cưỡng chế vợ của ông Chương này, cũng làm bài hát, cũng bán chạy, kiếm khối tiền nghìn trùng vớt tài Lộc nhờ tình duyên.


Ông Nguyễn Công Hoan, nhà văn mà mình thích nhất, có viết về vụ trộm gà rất nhân văn, và từ đó thiên hạ dựa vào bài của ông để chế lại những câu chuyện mất gà. Mình khi xưa và thằng Khánh Ù, con ông Phúc, trên đường Thi Sách, nhỏ hơn mình một tuổi, rủ nhau đi ăn cắp buồng chuối La-Ba của bà làm vườn mà gần đây có ông thần nào, cho biết là ở số nhà 49C Hai Bà Trưng, cái nhà gỗ 2 tầng màu đen khiến mình thất kinh, vì ngay chỗ vườn của bà bắc kỳ, làm vườn nuôi heo gần xóm mình.


Nhờ bà ta mà mình hiểu được heo nọc, heo nái hủ hoá thế nào theo tinh thần, đạo đức cách mạng nông dân vì lâu lâu thấy ông Ba Nọc, dẫn con heo nọc của ông đến nhà bà bắc kỳ làm vườn để cho heo nó lẹo nhau. Không ngờ hồi nhỏ, đám con nít trong xóm được xem phim con heo, hủ hoá, mất lập trường cách mạng, không bị kiểm duyệt gì cả. Cứ đứng ngoài đường ngay hàng rào, nhìn vào trong chuồng heo. Mình có kể vụ này rồi. Kinh


Bài chửi mất gà, mình có chế lại thành bài chửi mất chuối của bà Nam Định. Viết đã lâu, nay tải lại cho các bác đọc.


Hồi bé, trưa mình không ngủ, cứ đi vòng vòng, cà lê hết xóm trên rồi đến xóm dưới, hay mò mẫm ra chợ để hóng sự chuyện Thiên Hạ. Chuyện kiến cắn chim hay mèo cãi lộn với chó, mình đều quan sát để Ý ngay cả chó dính lẹo nhau, hủ hoá, mất căn bản lập trường cách mạng, tư tưởng Uncle Lake. u chầu u chầu đến mờ cả mắt, mắt bị mụt lẹo, khiến mình bị cận thị cả chục độ. Con chó trong xóm thường ngày thấy mình từ xa là đã sũa vì có ăn thịt chó hai lần khi xưa mà khi gặp chó cái là mặt nó cứ đực ra, không sũa không rống chi cả ngay cả con nít ném đá nó cũng đờ cái mặt ngu lâu như chó. Sau này, lớn lên mình gặp gái cũng đứng chết trân như Từ Hải, mặt đực ra như chó tháng 6.

 

Có lẻ dầm mưa dãi nắng đi hóng sự nên da mặt mình đen đen như Kampuchia mà cô giáo dạy việt văn hay nói. Sau này lớn lên thì có mua một cuốn sổ để ghi chép chuyện xe cán chó nhất là khi mấy bà ngoài chợ chửi nhau như nói lên, đại diện cho nền văn hoá miệt chợ qua văn chương bình dân truyền khẩu. 

Cái hay là nền văn hoá chửi đồng, chửi chợ rất hoành tráng vì mấy bà này theo sự hiểu biết của mình thì ít có học nhưng họ chửi rất hay, chửi có duyên, chửi rất tinh tế, có tính nhân văn của hoa đồng cỏ nội, mưa dầm dề như mưa Đà Lạt, chửi thâm thuý, giàu chất thơ văn chỉn chu, và vững lập trường nhất sĩ nhì nông tam công tứ cổ... trong khi những thằng như mình, học trường tây chỉ biết chửi hai tiếng Đờ Mờ là xong. Uổng phí tiền bố mẹ cho đi học trường Tây mà một tiếng chửi thề tây cũng không biết, đến khi sang tây mới biết chửi mực-xà-lù. Chán Mớ Đời  

 

Ở đây nếu bàn về sự sáng tạo của phụ nữ Việt Nam trong văn chửi thì mình biết không có khả năng như các nhà ngôn ngữ học của làng Phây Búc này nên chỉ ghi chép lại để không mang tội về làm mất đi, mai một di sản văn hoá cổ truyền Việt Nam của thời thơ ấu. Đúng hơn là tàng tích văn hoá của chế độ cũ. 


Mấy hôm nay mạng xã hội nổi sóng vì có 5 cô người Việt qua Nhật Bản lao động quốc tế để thắt chặt tình hữu nghị Việt Nam-Nhật Bản, quay video đéo mẹ đéo cha khi đi hái trộm trái cây nhà người ta. người Nhật Chán Mớ Đời vì không biết dịch ra sao nên đưa mấy cô về lại Việt Nam để học tiếng nhật khi chửi như xê-ku-ra này nọ.

 

Trong xóm thì hay xẩy ra chuyện vợ lớn đánh ghen vợ nhỏ ở chung nhà hay bà làm vườn hay có trò gà mái xổ chuồng, chui hàng rào đi kiếm đồng chí trống như Thuý Kiều đi tìm Kim Trọng nên hay nghe bà ấy, gốc Nam Định chửi rất hay, có vần có điệu mà sau này mới biết là bà chửi bài "chửi mất gà" của dân gian mà cả ba miền Nam Bắc Trung đều có bản riêng của mỗi địa phương. 

 

Bà làm vườn gốc Nam Định hay đứng trên đường Thi Sách, gần nhà ĐGL. Đầu đeo cái khăn mõ quạ, hàm răng đen, mồm nhai nhoàm nhoàm trầu cau, lâu lâu nhổ cái toẹt bãi trầu xuống đường như người bị tức hộc máu, lấy tay quẹt cái mõm. Tay xăng hai cái ống quần, đứng chống nạnh rồi bắt đầu chửi khai vị.


Có lẻ bà ta sinh ra vào thời tây nên biết cách chửi theo bài bản của người Pháp khi ăn như mời khách nghe chửi khai vị rồi đến món chính, sau đó mới đến Phoo-mát , món tráng miệng.

 

Không biết bà có đi học hay không nhưng văn bà chửi soạn theo thể biền ngẫu, nghĩa là đối nhau từng cặp. Kiểu như "mày ăn gà nhà bà thì con cháu mày hộc máu toi, mày vặc lông gà nhà bà thì tổ tiên nhà mày nghẹn họng mà chết...." Cứ mỗi lần nghe bà chửi đổng lên là dù đang ăn cơm, mình cũng cầm bát cơm chạy ra đường, vừa ăn vừa nhai vừa theo dõi màn lai chim, trực tiếp truyền hình, để nghe như sợ mất đi bài chửi dân gian. Một thứ văn hoá cổ truyền cha truyền con nối, bà chửi con tiếp.

 

Hình như bà ta cố ý, đợi thiên hạ ăn cơm trưa mới chửi. Người ta nói “trời đánh tránh bữa ăn” nhưng không thấy ai nói “bà chửi tránh bữa ăn”. Có lẻ cả buổi sáng làm việc ngoài vườn, thái bắp chuối nấu cám cho heo ăn nên trưa mới rảnh, mới mở cái loa phường cá nhân, làm đài phát thanh nhân dân, báo cáo tình hình trong xóm, tin tức chiến sự và khí tượng.


Bà ta chửi khai vị tại nhà cho ấm giọng. Sau đó mới vào món chính, đi vòng vòng khắp xóm, vác theo cái xoong và cái ống thổi lửa dùng khi nấu cám heo.

 

Bà ta cầm theo cái nồi với cái ống thổi lửa vì hay nấu cám cho heo ăn, vừa đi vừa khỏ cái nồi boong boong, như Giuletta Masina trong phim La Strada của Federico Fellini. Bà đi từ xóm trên, khúc nhà mình xuống xóm dưới chỗ nhà ông Ba Tây để chửi mà không có lắp. Nhớ bà Ron cũng hay chửi mấy đứa em khi chúng đánh con bà ta. Nhưng bà Ron không chửi có vần có điệu, bà bán cơm nên chửi văng cơm thôi.


Cô giáo mình khi xưa, dạy ca dao tục ngữ, bắt học trò làm câu ca dao tục ngữ hay thơ đường luật Trắc Trắc bằng bằng chi đó mà mình ngồi hàng giờ không rặn ra được một câu, một chữ trong khi bà này cứ khỏ nồi nấu cám heo mà làm khối câu lúc đó mới hiểu các nho sĩ khi xưa nấu sử sôi kinh cho heo ăn, giúp con người xuất khẩu thành thơ. Nếu bà ta được ăn học như mọi người thì chắc sẽ làm thơ còn hay hơn Hàn Mặc Tử. Đúng hơn là bà Hồ Xuân Hương.


Mỗi lần bà ta chửi là mình và con nít trong xóm ùn ùn chạy ra đường Thi Sách. Rón rén từng bước thầm đến gần để nghe trực tiếp kiểu live stream ngày nay. Chỉ có một lần duy nhất khi bà chửi, mình không dám hó hé ra đường. Dạo ấy, thấy buồng chuối nhà bà to lớn rất hấp dẫn. Mình sai thằng Khánh Ù, nhảy qua hàng rào nhà bà ta chặt trộm buồng chuối vào ban đêm. Đem về nhà dú mà quên nguyên tắc chính là phải phơi nắng trước.


Trưa hôm đó nghe bà ta cầm cái nồi đi từ đầu đường Thi Sách, vừa gõ vừa chửi. Mình ngồi trong nhà, nuốt không nổi miếng cơm vì biết bà ta đang chửi mình và thằng Khánh Ù. Tên này, nhờ ăn cắp buồng chuối, sau này làm đến chức hiệu trưởng trường trung học nào ở Đàlạt. Chắc cũng là Đảng viên ưu tú mới lên chức cao như vậy. Về Đà Lạt không đi tìm. Nếu mình không đi Tây thì sau 30/4 chắc sẽ bị nó đấu tố trước tổ khu phố, đã xúi nó leo qua hàng rào, chặt buồng chuối. 

 

Bà ta chửi xong ca của mình thì ngưng, uống miếng nước đình chiến như ông Trump đánh các giáo sĩ Ba Tư. Đến phiên con Yến, con gái của bà ta, lớn hơn mình một tuổi, học trường Bùi Thị Xuân, chửi tăng ca, tiếp nối con đường cách mạng chửi đổng truyền thống của gia tộc. Con này thuộc loại gái mồm mép, lại học ban toán nên nó đưa phân tích, lũy thừa vào văn chương truyền khẩu, môn “chửi-mất-chuối học” do mẹ nó truyền lại. Dạo ấy còn học trường tây nên tiếng Việt không thông lắm, mình chả hiểu nên phải ghi lại. Con này thừa kế cái mồm của mẹ nó nên cũng khá chanh chua. Hình ảnh con Yến khiến mình rất sợ muôn thuở gái Bắc.

 

"Tiên sư đứa nào ăn cắp buồng chuối nhà bà”. Con này hơn mình có một tuổi mà dám tự xưng là bà. Chuối ở nhà bà là trái tiên, quả Phật. Chuối về nhà mày thành con rắn, con sâu. Bà... bà... bà... Mẹ cho con xin ly nước để con chửi tiếp... nó ngừng lại để lấy cái ly nước từ bà mẹ, tu một cái ực như hình ảnh cô gái quê uống nước vối, rồi tiếp tục làm toán đại số bằng mồm. Trong khi con này chửi tăng ca thì mẹ nó chạy vào bỏ thêm củi cho nồi cám lợn.

Hình ảnh này tương tự nơi gần chuồng heo ngày xưa của bà bắc kỳ nấu cám heo.

Nó cầm cái nồi cám heo, gõ 3 cái boong boong boong rồi cất giọng lại “Bà chửi theo kiểu toán học cho mày nghe nhá... Bố mày là A, mẹ mày là B, bà cho vào ngoặc, bà khai căn cả họ nhà mày... Bà rủa tiên sư nhà mày ăn miếng rau, tiền sư nhà mày ói ra miếng thịt, bố mày tắm trong ao, bố mày chết chìm trong chậu.... Con này có học nên lối chửi của nó rất khoa học, có vè có đối, tuy bị nó chửi vì tội ăn cắp buồng chuối của nhà nó nhưng mình phải phục tài năng của nó nên lấy sổ chép lại.

 

Con Yến tiếp tục “ Bà khai căn cả họ nhà mày, xong rồi bà tích phân n bậc, bà bắt cả hang, cả hốc, ông cụ, ông nội, cả tổ tiên nhà mày ra mà đạo hàm n lần.” Con này mất dạy, nó đem cả tổ tiên mình và thằng Khánh Ù ra chửi đạo hàm khiến mình nhớ đến thằng Biểu, con tiệm vàng Kim Thịnh, ở đầu đường Minh Mạng, cũng hay chửi nhưng bằng giọng Huế rặc khi xưa. Có dịp sẽ kể về tên này khi xưa có dạo học chung. Mình mới liên lạc lại được với hắn. Em hắn kêu về Đà Lạt, sẽ nấu bún bò cho mình ăn, và nghe thằng anh nói chửi. Vừa ăn bún bò cay vừa hít hà tỏng tiếng chửi của nó. Để hôm nào mình kể chuyện nó chửi bằng giọng Huế. Sau này về Đà Lạt, em nó xù khiến mình mất một dịp nghe ca trù mái nhị của thằng bạn học chung khi xưa.

 

Ái chà chà....mày tưởng à. Mày tưởng nuốt được trái chuối nhà bà là mày có thể yên ổn mà chơi trò "cộng trừ âm dương" hủ hoá trên giường với nhau à.... Bà cho trị tuyệt đối hết cả họ chín đời nhà mày. Cho chúng mày biết thế nào là vô nghiệm, cho chúng mày không sinh, không đẻ, không duy trì được nòi giống nữa thì thôi... 


May mồm con Yến không gặp giờ linh nên sau này mình vẫn có con, chắc nó không giỏi toán nên khai căn đáp án không đúng. Bà sẽ nguyền rủa cho chúng mày đời đời chìm đắm trong âm vô cực, sẽ gặp tai ương đến dương vô cùng. Cho chúng mày chết rục trong địa ngục, cho chúng mày trượt đến vô cực của sự vô hạn tối tăm... "....... nhờ ông thần ở căn nhà 49 C Hai Bà Trưng, có còn liên lạc với gia đình này không, để em xin lời tạ tội.

 

Mình với thằng Khánh Ù chỉ biết ngậm cay nuốt đắng, không nói với nhau lời nào nhưng hai thằng giác ngộ đạo đức cách mạng tuy hơi trễ, biết thế thà đừng ăn cắp buồng chuối thì khỏe hơn. Cái khốn là buồng chuối bỏ vào lu gạo để dú cho chín. Một tháng sau vẫn không chín lại teo lại rồi hai thằng hè nhau, đem buồng chuối quăn lại trong vườn của bà làm vườn Nam Định. Lại nghe chửi một lần nữa nhưng mình sợ quá nên không còn thong dong lấy bút ra ghi lại.

 

Con CÒ Đào mới cho số điện thoại của tên Khánh ù này. Hôm nào về Đàlạt, gọi hắn thử xem còn nhớ mấy trận chửi này không. Mình chỉ biết là sau này, gặp gái bắc kỳ là chạy làng trước nhất là dân học ban Toán. Kinh

 

Viết đến đây thì mình thấu hiểu thêm về cơ căn của mình, sinh và sống lên tại ngoại ô của Đà Lạt, tuy không phải là chốn ít người qua lại như Thái Phiên, Đơn Dương, Đức Trọng,... Nghĩ lại thì mình đã sống 18 năm trong không gian nữa tỉnh nữa quê, nên bị ảnh hưởng rất nhiều. Không ngờ Văn hoá này vẫn đeo theo mình suốt 50 năm qua. 


Ai thích nghe chửi nữa thì cho em biết. Phạm Duy có làm con đường cái quan nên em tính sẽ sưu tầm thêm về cách chửi của mấy miền khác như Quảng Nam để viết lại. Hôm nào sẽ kể về bà Sở, bạn hàng của bà cụ, gốc Quảng chửi cũng thuộc loại cực đỉnh ở chợ Đà Lạt. Cuộc đấu khẩu của bà Sở (gốc Quảng) và dì Nhâm (gốc di cư) bán dừa, mình nghe một lần sướng cả một đời.

 

Em có tìm ra bài chửi mất gà giọng HUế. Để hôm nào hết hái bơ bán, em sẽ kể lại. Xin đón đọc.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 


Nguyễn Hoàng Sơn 

Nải chuối một thời ngu dại

 Nải chuối năm xưa


Hôm kia đến gặp ông thuê nhà. Ông ta rên là chuột chạy trên mái nhà nên ghé lại xem và rải thuốc diệt chuột. Bổng thấy ông ta treo hai buồng chuối mình hỏi năm nay chuối lớn vậy, ông ta lấy cho mình một buồng vì hai vợ chồng ông ta ăn buồng kia chắc cũng đến sang năm dần mới hết. Đem về nhà kêu thằng con treo ở garage cho chín rồi ăn. 

Nhìn buồng chuối treo tòn ten khiến mình nhớ đến khi xưa ở Đà Lạt, đi ăn cắp buồng chuối bị thiên hạ chửi banh xác nên ghi lại cho mấy bác đọc cho vui trước khi em đi Âu châu. 

Nhà mình ở đường Hai bà trưng nhưng lại đâu lưng ra đường Thi Sách nên sinh hoạt trong xóm gần với đường Thi Sách hơn là Hai Bà Trưng. Dạo đó trong xóm có 3 tên nhỏ hơn mình 1 tuổi, Đắc con anh Bình, Tiến con bà Vinh và Khánh Ù con bà Phúc. Bố thằng Khánh Ù, ông Phúc chơi trumpet cho đội kèn đồng của trường Võ Bị nên cứ nghe ông dợt kèn nhất là mỗi lần đại lễ sắp đến là ông ta cứ tò tí te hoài nên nản lắm. Có lần bà Phúc chửi ông ta cái gì khiến ông ta nổi điên lên thổi kèn điệu nhạc đánh thức lính kêu tập họp vang khắp xóm khiến cả xóm chả hiểu ất giáp gì cả. Sau này khi nghe kèn nhà binh của ông ta là biết vợ chồng đang gây lộn. Lâu lâu mình vô nhà chơi với thằng kHánh Ù thấy ông ta ngồi tập thổi khiến Chán Mớ Đời.

1 hôm thằng Khánh Ù bò đến nhà mình rủ đi ăn cắp buồng chuối nhà bà làm vườn. Gần xóm có hai cái vườn; một của nhà bà Hành trên đường Thi Sách và 1 vườn rộng giáp với đường Thi Sách và đường Hai Bà Trưng. Cái vườn này thì ngỏ chính đi vào là dưới đường Hai Bà Trưng, hình như số 49 C nhưng chuồng heo và mấy cây chuối lại nằm phía trên đường Thi Sách. Chiều ăn cơm xong mình và Khánh Ù (nghe nói sau này nó làm đến chức hiệu trưởng, chắc là Đảng viên gộc nên về Đà Lạt không dám đi tìm) hay đi lòng vòng lên nhà khu Trung tá Tốn rồi đi ngược lại thì thấy mấy buồng chuối trong vườn. Bà làm vườn có trồng chuối hai nơi, phía cạnh nhà anh Bình và phía chỗ xóm ông Oai. Chỗ gần xóm ông Oai thì Mậu Thân, Việt Cộng núp trong nhà thờ Domaine de Marie bắn B40 thiết giáp M113 đang chạy ngay đường Ngô Quyền hay Calmette nhưng không trúng bay xuống dưới dốc trúng ngay mấy bụi chuối chỗ này bay tứ tung khiến xóm mình sợ bỏ chạy vào nhà.

Khơi dậy lòng tham, mình nghĩ là họ có nhiều buồng chuối nên phải chia xẻ bớt cho người không có. Cho thấy hồi nhỏ mình đã có khuynh hướng ăn cướp theo tinh thần chủ nghĩa xã hội. Ngày nay như để trả nợ này, thiên hạ cũng lén vào vườn mình, ăn cắp bơ. Lên vườn đến mùa bơ hay thấy mấy thùng bơ họ hái xong lấy lá che lại đợi chiều về lấy.

Mình và thằng Khánh bàn tối thứ 6, ăn cơm xong thì leo hàng rào chặt buồng chuối. Tối đó như đã dự liệu, mình mang con dao bầu theo nó. Nó leo hàng rào rồi mình chuyền cho nó con dao. Nó chặt buồng chuối nhưng có lẻ nặng nên nó để rớt xuống đất nghe cái bịch to đùng khiến con chó trong nhà cạnh chuồng heo sủa. Nó sợ quá xách buồng chuối bỏ qua hàng rào cho mình ôm lấy rồi leo qua lại hàng rào rách một cái áo dính vào dây kẻm gai, hai thằng chạy thục mạng về nhà mình. Mình lấy buồng chuối bỏ vào lu gạo để dú. 

Trưa hôm sau vừa ăn cơm xong định đánh một giấc thì nghe dưới xóm Thi Sách lao xao rồi thằng Khánh chạy vào phòng mình, mặt xanh như đít nhái, kêu bà làm vườn đang chửi tụi mình ăn cắp chuối của bà ta.  


Bà làm vườn gốc Nam Định hay đứng trên đường Thi Sách, gần nhà Đinh gia Lành, con đại úy Hải chửi thiên hạ vì con nít trong xóm hay lấy đá ném mấy con heo trong chuồng heo của bà. Đầu đeo cái khăn mõ quạ, hàm răng đen, mồm nhai nhoàm nhoàm trầu cau, lâu lâu nhổ cái toẹt bãi trầu xuống đường như bị tức hộc máu, lấy tay quẹt cái mõm. Tay xăng hai cái ống quần như sắp sửa vào tưới mấy luống bắp sú, đứng chống nạnh rồi bắt đầu chửi khai vị.


Không biết bà có đi học hay không nhưng văn bà chửi soạn theo thể biền ngẫu, nghĩa là đối nhau từng cặp. Kiểu như "mày ăn chuối nhà bà thì con cháu mày hộc máu toi, mày nuốt chuối nhà bà thì tổ tiên nhà mày nghẹn họng mà chết...." Cứ mỗi lần nghe bà chửi đổng lên là dù đang ăn cơm, mình cũng cầm bát cơm chạy ra đường, để nghe như sợ mất đi bài chửi của đài phát thanh chương trình Dạ Lan. Thời đó trong xóm không có đài truyền hình nên khi có chuyện gì thì cả xóm đổ xô ra xem như xem phim bộ. Trong xóm có một ông có hai bà vợ, ở chung một nhà. Cứ lâu lâu là hai bà choảng nhau khiến con nít trong xóm bu lại như ruồi. Sau này bà nhỏ Chán Mớ Đời nên dọn về Sàigòn với mấy đứa con thì trong xóm nhà cửa êm ấm đến khi ông chồng đi công tác đâu xuống Nha Trang, vác về một cô 18 tuổi làm vợ 3, sinh đứa con trai. Tên này sau 75 hay bò lại nhà mình ăn cắp gạo cho nhà hắn.

Hình như bà làm vườn cố ý, đợi thiên hạ ăn cơm trưa mới bắt đầu phát thanh chương trình sinh hoạt văn nghệ chửi cho cả xóm nghe. Có lẻ cả buổi sáng làm việc ngoài vườn hay lo cho đàn heo ăn cám và xắt bắp chuối nên trưa mới rảnh, làm đài phát thanh của xóm, báo cáo tình hình trong xóm. Bà ta chửi khai vị tại hàng rào nhà sau đó mới vào món chính, đi vòng vòng khắp xóm, vác theo cái xoong và cái ống thổi lửa dùng khi nấu cám heo.

Bà ta cầm theo cái nồi với cái ống thổi lửa vì hay nấu cám cho heo ăn, vừa đi vừa khỏ cái nồi boong boong, như người đi dạo quảng cáo bột giặt Viso, đi từ xóm trên xuống xóm dưới để chửi mà không có lắp. Cô Ngô thị Liên khi xưa dạy ca dao tục ngữ, bắt mình làm câu ca dao tục ngữ hay thơ đường luật Trắc Trắc bằng bằng chi đó mà mình ngồi hàng giờ không rặn ra được một câu, một chữ trong khi bà này cứ khỏ nồi cám heo mà làm khối câu lúc đó mới hiểu nấu sử sôi kinh cho heo ăn, giúp con người xuất khẩu thành thơ.


Bà ta chửi rồi bổng nhiên con chó nhà ông Nghi, phòng trồng răng Nguyễn Văn Nghi ở đường mInh Mạng, đối diện tiệm bi da Hồng Ngọc, đến ngửi ngửi chân bà ta. Hóa ra mãi say mê trong tiếng chửi, bà ta đạp nhằm bãi kít chó nên phải quẹt chân trong mấy bụi cỏ để xoá tang vết son của con chó. Xong ca chửi của bà thì con Yến, con gái của bà ta, lớn hơn mình một tuổi, học trường Bùi Thị Xuân, từ trong nhà chạy ra tiếp nối con đường cách mạng chửi đổng. Con này thuộc loại gái mồm mép, hay chửi đám con nít trong xóm mỗi khi có chú Tư Nọc, đem con heo nọc lại nhà để nọc mấy con heo cái nhà nó. Con này học ban toán nên nó dùng phân tích, lũy thừa đưa vào văn chương truyền khẩu, văn hoá chửi do mẹ nó truyền lại. Dạo ấy còn học trường tây nên mình chả hiểu mấy cụm từ nó dùng. Con này thừa kế cái mồm của mẹ nó nên cũng khá chanh chua. Hình ảnh con Yến khiến mình rất sợ muôn đời gái Bắc. Sau này chỉ muốn lấy gái Huế thôi. 

"Tiên sư đứa nào ăn cắp buồng chuối nhà bà.” Con này hơn mình có một tuổi mà dám tự xưng là bà với cả xóm. Chuối ở nhà bà là trái tiên, quả Phật. Chuối về nhà mày thành con rắn, con sâu. Bà... bà... bà... U cho con ly nước để con chửi tiếp... nó chửi mỏi mồm, thả quá nhiều CO2 khát nước nên xin bà mẹ tiếp tế nước, bà làm vườn chạy vào nhà đem ra cho nó cốc nước. Nó đưa ly nước lên trời tu một hơi dài như Lệnh hồ xung rồi cầm cái nồi cám heo và ống thổi lửa tiếp tục gõ bong bóng. Bà chửi theo kiểu toán học cho mày nghe nhá... Bố mày là A, mẹ mày là B, bà cho vào ngoặc, bà khai căn cả họ nhà mày... Bà rủa mày ăn miếng rau, mày ói ra miếng thịt, mày tắm trong ao, mày chết chìm trong chậu.... Con này có học nên lối chửi của nó rất khoa học, kiến thức sâu hơn mẹ nó, có vè có đối, tuy bị nó chửi vì ăn cắp buồng chuối của nhà nó nhưng phải phục tài năng tuổi trẻ tài cao của nó. Chỉ tiếc khi xưa không lấy sổ chép lại. Nay chỉ nhớ sơ sơ.

Bà khai căn cả họ nhà mày, xong rồi bà tích phân n bậc, bà bắt cả hang, cả hốc, ông cụ, ông nội, cả tổ tiên cửu Huyền thất tổ nhà mày ra mà đạo hàm n lần. Con này mất dạy, nó đem cả tổ tiên mình và thằng Khánh Ù ra chửi khiến mình nhớ đến thằng NB, con tiệm vàng Kim Thịnh, cũng hay chửi nhưng bằng giọng Huế rặc khi xưa. Có dịp sẽ kể về tên này khi xưa có dạo học chung.

Ái chà chà....mày tưởng à. Mày tưởng nuốt được trái chuối nhà bà là mày có thể yên ổn mà chơi trò "cộng trừ âm dương" trên giường với nhau à.... Bà cho trị tuyệt đối hết cả họ chín đời nhà mày. Cho chúng mày biết thế nào là vô nghiệm, cho chúng mày không sinh, không đẻ, không duy trì được nòi giống nữa thì thôi... May mồm con Yến không gặp giờ linh nên sau này mình vẫn có con, chắc nó không giỏi toán nên khai căn đáp án không đúng. Bà sẽ nguyền rủa cho chúng mày đời đời chìm đắm trong âm vô cực, sẽ gặp tai ương đến dương vô cùng. Cho chúng mày chết rục trong địa ngục, cho chúng mày trượt đến vô cực của sự vô hạn tối tăm... ".......

Mình với thằng Khánh Ù chỉ biết ngậm cay ngậm đắng, không nói với nhau lời nào nhưng hai thằng giác ngộ cách mạng tuy hơi trễ, biết vậy đừng ăn cắp buồng chuối thì khỏe hơn. Bị chửi căm hờn nhưng như con hổ của Thế Lữ trong chuồng nghĩ đến một thời nhục nhã bị gái chửi. Cái khốn là buồng chuối bỏ vào lu gạo để dú cho chín. Một tháng sau vẫn không chín lại teo lại rồi hai thằng hè nhau, đem buồng chuối quăn lại trong vườn của bà làm vườn Nam Định. Không ăn được trái nào lại bị chửi không oan.

Con Yến chửi tới đây thì bổng nhiên có giọng Huế hay Quảng trị chi đó từ phía giếng ông Ba Tây cất lên.   

 

Vơ....mấy kỳ thằng đầu trộm đuôi cướp

Ăn ga tau bây mắc cổ cho coi

Cố tổ, cao tằng mi răng đẻ ra kỳ nòi

Dác mần, siêng ăn vô già tau ăn trộm.

 

Hu...ba hồn bảy vía mấy kỳ thằng mặt heo

Nỏ chộ đàng...đi ăn cắp của mệ tra

Bây dem lả....lả hần cháy mất già

Bây ra đàng xe hần tôông lọi cẳng.


Mấy đứa con nít đang thưởng thức giọng chửi Oanh vàng của mẹ con bà Nam định, bỏ chạy uống xóm dưới kêu Bà R chửi bà R chửi chạy bây ơi. Bà Nam định đang chửi, gõ xoong nồi ngon lành, có đám khán giả con nít trong xóm đứng nhìn nên hăng tiết chửi rồi đến con Yến thay thế. Tự nhiên thấy mất đám khán giả thiếu nhi nên cụt hứng, ngưng chửi mình và thằng kHánh Ù, bỏ vào nhà.


Hóa ra bà R. Gia đình bà không biết từ đâu đến chỉ biết sau Mậu Thân thì gia đình bà đến xóm dưới, phác mấy bụi bông Quỳ rồi làm căn nhà nhỏ bằng gỗ và nuôi heo gà sau nhà. Con cái bò chung với heo, không quần không áo nay nghe nói giàu có từ ngày cách mạng về. Bà này cũng thuộc dạng chửi có vần có cú pháp, tốt nghiệp trường văn hoá bình dân học vụ. Hóa ra bà ta mất gà, ai ăn trộm. Trong xóm có một tên hút thuốc phiện nên hay đi chôm đồ thiên hạ. Nhà mình cũng bị hắn chôm quần áo phơi dây kẽm và bị mất gà nhiều. Mình bị ông cụ đánh cho một trận vì để mất cái áo phi công, giặt xong phơi nơi hàng rào.

Chửi đến đây thì thằng cu R, con bà ta bế đứa em đang khóc vì đang ngủ, bà mẹ tiếc của, ngứa mồm lại lên cơn chửi, khiến nó thức giấc, khóc đòi sữa hay sợ quá tè trong tả chi đó. Bà R đưa cái nón lá cho thằng Cu Tị cầm, rồi bế đứa con đang khóc, rồi vạch áo ra, cho con bé bú. Rồi bà tiếp tục ru con với những câu chửi ầu ơ qua dòng sữa tươi của người mẹ kinh thiên động địa, uống nước sông Hương từ bé.

 

Vơ.......mấy thằng trộm, chừ tau mì nói thẳng

Bây ở mô ? xóm đưới hay xóm trên

Trộm ga tau bây mần thịt ăn liền

Hay đang dốt thì mau đem trả lại.

 

Có lẻ hăng tiết lên bà ra múa tay múa chân khiến cái vòi sữa bật ra, đứa bé lại ré lên khóc, bà lấy cái vòi vú mớm cho con bé bú rồi tiếp tục đọc diễn văn của người mất gà.


Bây khung trả thì tau đây xưởi mại

Đến khi mô bây cảy cổ thì thôi

Tau xưởi cho già mi tiệt hết kỳ nòi

Dác mần ăn chỉ đi rình trộm cắp.


Bà bắc kỳ Nam Định chửi thì mình nghe được, còn mệ R thì khó nghe, không biết giọng xứ nào. Dân vùng Xịa thì phải. Xóm mình có nhà ông Hoà, hình như dân xứ Nghệ hay Hà Tỉnh chi đó, nói cũng khó nghe lắm. Không biết sao bà ta biết là thằng nào ăn trộm, mà kêu 3 hồn 7 vía của hắn ra để trù ẻo. Con gái thì họ réo 9 vía. Kinh


Hu...ba hồn bảy vía kỳ thằng chết rấp

Đêm bựa qua bắt trộm ga của tau

Lo liệu hồn đem mà trả chò mau...

 

Hình như chửi nhiều quá nên bà ta mất sức hay con bé đói quá, bú hết sữa nên ré lên, bà đưa tay thổ thổ con bé nhưng có lẻ giọng chửi của bà hơi cao, hơi trật hợp âm La, biến thành âm Ré trưởng nên con bé càng ré to hơn tiếng mụ chửi. Hổ cái sinh hổ tử. Mình không biết mấy đứa con bà ta sau này có tiếp tục nghề gia truyền, gia phong hay không. Về Đà Lạt không dám đi kiếm vì nghe nói làm lớn, được cách mạng trọng vọng. Hưởng lương hưu của Đảng viên, có công với cách mạng.


Xưởi mệt rồi bựa chừ nghỉ cấy đạ.


Nói xong bà ta bế con bé vào nhà, khiến cuốn phim đang đến độ gây cấn, vì đám con nít như mình muốn biết thằng nào ăn trộm gà của bà ta vì bà réo 7 vía, bị đứt dây giữa chừng, như đi xem phim bị cháy phim hay cấm trẻ em nhìn tài tử hôn nhau khiến đám con nít hàng xóm đang tụ năm tụ 7 như mình bàn tán, ai hè ai hè, rồi từ từ rả đám. Con Yến đang lên giọng chửi hoành tráng bổng bị bà R cướp diễn đàn nên Chán Mớ Đời , bỏ vào nhà hồi nào. Không ai nói, tự động rã đám, đi về. Thằng Khánh Ù kêu chắc đem buồng chuối đem trả lại để bà Bắc kỳ khỏi chửi nữa. 


Mình chỉ sợ ông cụ biết được lại ăn đòn nên nhất trí. Thế là tối đó gần giới nghiêm hai thằng khiêng buồng chuối, không chịu chín, quăng qua hàng rào. Trưa hôm sau lại nghe hai BÀ xóm trên chửi kiểu stereo bên giọng Huế và bên giọng Bắc. Nhưng mình cóc sợ nữa vì tang vật không còn trong lu gạo nữa, không sợ ông cụ khệnh nữa. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

 

Chửi

Hồi bé, trưa mình không ngủ, cứ đi vòng vòng, cà lê hết xóm trên rồi đến xóm dưới, hay mò mẫm ra chợ để hóng sự chuyện Thiên Hạ. Chuyện kiến cắn chim hay mèo cải lộn với chó, mình đều quan sát để Ý ngay cả chó dính lẹo nhau, u chầu u chầu đến mờ cả mắt, mắt bị mụt lẹo, cận thị cả chục độ. Con chó trong xóm thường ngày thấy mình từ xa là đã sủa vì có ăn thịt chó hai lần khi xưa mà khi có đồng chí cái là mặt nó cứ đực ra, không sủa khôngrống chi cả ngay cả con nít ném đá nó cũng đờ cái mặt ngu lâu như chó. Sau này lấy vợ thì mới hiểu cái mặt chó ấy ra sao. He he he.
Hôm trước, có cô em của Mệ BĐ gọi điện thoại, kể là mỗi lần đến thăm anh bạn trai của cô nàng ở trong xóm mình. Nếu thấy mình ghé qua nhà anh bạn trai này là cô nàng trốn. Cô nàng kể da mình đen đen. Tiếc thật nếu không ngày nay có dữ liệu để kể lại chuyện tình của hai người yêu nhau, lại trốn nhs như trốn nợ.
Có lẻ dầm mưa dãi nắng đi hóng sự nên da mặt mình đen đen như Kampuchia mà cô giáo NTL hay nói. Sau này lớn lên thì có mua một cuốn sổ để ghi chép chuyện xe cán chó nhất là khi mấy bà ngoài chợ chửi nhau như nói lên, đại diện cho nền văn hoá miệt chợ qua văn chương truyền khẩu.
Mình không biết Chảnh thị có mục kích, sở thị hay trọng thị những bà ngoài chợ chửi nhau chớ mình thì mỗi tuần. Cái hay là nền văn hoá chửi đồng, chửi chợ rất hoànhtráng vì mấy bà này theo sự hiểu biết của mình thì ít có học nhưng họ chửi rất hay, chửi có duyên, chửi rất tinh tế, nói như ông Bùi Bảo Trúc là có nhân văn, chửi thâm thuý, giàu chất thơ văn...
Ở đây nếu bàn về sự sáng tạo của phụ nữ Việt Nam trong văn chửi thì mình biết không có khả năng như mấy bác trên diễn đàn nên xin dành lại cho các nhà ngôn ngữ học của làng này nên chỉ ghi chép lại để không mang tội về làm mất đi, mai một di sản văn hoá cổ truyền Việt Nam của thời thơ ấu.

1 tấm ảnh 2 thằng bạn xưa

 1 tấm ảnh 2 thằng bạn xưa


Hôm qua, anh bạn học xưa gửi cho tấm ảnh chụp ở Đà Lạt. Mình nhận ra ngay chỗ trước nhà mình ở góc đường Thi Sách và cái dốc được nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang phổ nhạc “Tình tôi con dốc nhỏ” vì anh ta khi xưa đi bộ mỗi ngày qua con dốc này để về nhà ở đường Calmette. Đà Lạt có 1 con dốc nối liền 3 con đường song song: Hai Bà trưng, Thi Sách và Calmette.

Hai tên bạn một thời trẻ trâu. Một huế một bắc, không ngờ sau 75 chúng lại quen nhau vì học làm giáo viên chi đó. Lại chụp ngay trước nhà mình. Cái am bị dẹp bỏ thì phải. Sau lưng là nhà gỗ của bà Hành, căm dùi, bên cạnh là nhà thằng Khánh ù.


Mình nhận ra anh bạn tuy có để râu như Mr. Kỳ, giống như ca sĩ Sỹ Phú. Còn tên đứng bên cạnh thì ú ớ. Hóa ra Khánh Ù, bạn trong xóm khi xưa. Sau 75 hết ù, ăn khoai mì chán quá nên gầy lại. Tên Khánh Ù này mình đã có kể chuyện hai thằng đi ăn cắp buồng chuối của bà làm vườn, cạnh nhà bác Ngọc số 49 B Hai Bà TRưng, có ông thần ở số 49C, nay ở Gia-nã-đại, ngay chỗ đi vào vườn. 


Phía sau lưng của vườn bà ta là đường Thi Sách, có trồng mấy cây chuối để ăn hay để bào thân cây chuối cho heo ăn vì bà ta có một cái chuồng lợn, nuôi 4, 5 con heo mà mình có kể vụ người ta chở heo nọc của ông 3 Nọc đến đè mấy con heo nái ra cho nó hủ hoá tinh thần cách mạng.


Gia đình thằng Khánh Ù chả biết từ đâu dọn đến xóm mình sau năm Mậu Thân. Dạo đó khu vực này chỉ toàn là các bụi bông Quỳ hoang. Đối diện nhà ông Đề, giám đốc trung tâm thẩm vấn Đà Lạt ở trên đồi vào trường Lasan Adran. Nhớ dạo đó, Đà Lạt có phong trào thương phế binh cắm dùi. Đất công hay đất tư thì thiên hạ cắm dùi, hùa theo mấy thương phế binh Việt Nam Cộng Hoà. Xóm mình có nhà anh BÌnh, Lê MInh Sớm, phát bụi Quỳ ráp ranh với nhà bà làm vườn, để xây nhà. Hình như hai bên có choảng nhau kêu chiếm đất của tao này nọ nên làm hàng rào kẽm gai để không lấn đất dành heo nữa. Ông Quán cũng chiếm một miếng đất, được ông cụ xem là của mình vì khi xưa mình có trồng vườn xu tại đây. Ông cụ mình với ông Quán cũng choảng nhau về vụ này.


Phía trên đường Thi Sách , sau lưng nhà BÀ Ron thì gia đình em bà Ron là bà Phúc phát bụi Quỳ xây căn nhà gỗ ở đó. Nhà Bà Ron là em của ông Phú, khi dọn qua Phan Đình Phùng, cạnh bên tiệm thuốc tây Lâm Viên thì gia đình ông Tước có xin dọn đến nhưng ông Phú để cho gia đình ông Ron, là em dọn đến. Bà Hành có vườn rau giữa giếng ông Ba Tây và nhà trung tá Tốn, giận chồng có vợ bé hay chi đó, cũng phát bụi Quỳ bên cạnh nhà bà Phúc, xây một căn nhà gỗ để buôn bán chi đó nuôi con. Cạnh nhà bà Phúc thì bà Thới, mẹ tên Minh Tây Lai, tập Thái Cực Đạo với mình, cũng chiếm đất xây căn nhà mở cái quán. Bà Thới không biết có bà con chi với bà Thủ, mẹ thằng Vui, nằm vùng bị ông Oai bắt nhốt trên trung tâm thẩm vấn. Có lần bác Oai chở mình và con trai tên Hùng tập Thái Cực Đạo ở Adran lên trung tâm thẩm vấn, ông ta dẫn mình đi xem mấy xà lim, một cái thấy thằng Vui ngồi trong đó. Ông Oai kêu khai đi rồi được về. Khiến mình thất kinh. Có thể bác Oai dẫn mình đi xem tù nằm vùng để cảnh cáo không được bị họ dù theo.


Mình có chơi với con bà Hành, tên Nhân, hơn mình đâu 3 tuổi. Rớt tú tài hắn đi lính, sư đoàn 7, chết trận, đem về làm đám tang, thê lương. Dạo đó trên dốc Hai Bà Trưng, cũng có anh Thống, người huế, thủ khoa Võ Bị, ra trận cũng chết. Bà Hành có một cô con gái tên Xuân thì phải, học Bùi Thị Xuân, hình như hơn mình hay cùng tuổi. Nghe nói sau 75 về Sàigòn giàu có lắm, đại gia chi đó. Mình chưa bao giờ nói chuyện với cô con gái.


Thằng Khánh ù hình như có cô chị học Bùi Thị Xuân, chả biết tên gì. Được cái là bố mẹ nó sản xuất con đàn cháu đống, có lẻ ít hơn nhà mình nhưng lên nhà nó thì thấy đám em của nó là mình chóng mặt rồi vì mình có đến 12 đứa em. Kinh


Còn bà Thới thì không chồng nhưng có thằng con Tây Lai, tên Minh hơn mình đâu 2 tuổi. Chắc sinh ra sau khi bố hắn về nước nên cả đời không biết bố là ai. Đi chơi với nó thấy hắn hay bị thiên hạ gọi là Tây lai, Minh Tây Lai khiến hắn nổi điên. Mình có tập võ với hắn ở võ đường Nguyễn BÌnh được hai năm rồi sau này hắn mất tích, không nói năng gì cả không biết có đậu tú tài hay không. Năm hắn học thi tú tài 1, sau đó là mất tích. Hay rớt tú tài đi tỉnh khác học lại hay vô bưng. Không biết. Chỉ nghe nhà kể là sau 75, mẹ hắn là CM 30 cộng bà Thủ, mẹ thằng Vui, nằm vùng nên tố gia đình mình mệt thở. Con chó kiki nhà mình có máu phản động của chó ngụy quân nguỵ quyền nên ghét dân 30 nên khi bà ta đi ngang nhà mình hay đứng rình chi đó, nó táp bà ta một phát khiến bà ta hành gia đình minh mệt thở, phải bồi dưỡng, rồi mỗi ngày thuê xe chở bà ta lên viện Pasteur vác-xin chi đó. Mình về thì bà ta chết mất đất nên không hỏi tin tức thằng Minh được. Con chó thì cán bộ đến xin để cúng ông bà. Chán Mớ Đời 


Hồi mình nhỏ thì bà Thủ bán nước cam, kẹo bánh cho con nít trong xóm nhưng từ ngày thằng Vui bị bắt thì hết. Bà Thới nối nghiệp. Nói chung khu vực sau lưng nà Bà Ron, có ba gia đình chiếm đất công làm tư hữu theo phương châm người cày có ruộng người dân có nhà.


Nhà Bà Ron thì có cái sân to đùng, tên Kiệt, an ninh quân đội, con bà Hiển, lấy vợ rồi chiếm một miếng đất sân của nhà bà Ron xây căn nhà gỗ nhỏ ở. Hai bên chửi bới nhau ra sao, tên Kiệt rút súng ra bắn chỉ thiên khiến bà Ron hết cãi. Tên Kiệt này tướng tá ngầu nhưng lấy vợ xong là hiền từ lại. Có lần hai vợ chồng cãi nhau, hắn bỏ chạy xuống nhà mẹ, thì bà vợ chạy theo cầm con dao bầu phóng theo, kêu cho mày chết. Mình thấy con dao bầu bay trúng sau lưng tên Kiệt nhưng có lẻ trời thương nên cái cán trúng lưng hắn rồi trớt xuống đất nghe cái choang. Mình chỉ kịp nghe tiếng “Hự” của hắn rồi chạy nhanh hơn. 


Mỗi lần trong xóm có cãi nhau, bạo hành gia đình là con nít trong xóm như mình chạy ra xem như phim bộ. Vài ngày sau thì thấy hai vợ chồng đề huề lại, anh em ngọt sớt như mùa thu lá bay Đó là 4 gia đình chiếm đất xây nhà ở xóm mình trên đường Thi Sách. Tên Kiệt này có ăn cắp xăng của ông cụ mình. Trước 75, mùa hè đỏ lửa nên xăng khan hiếm và đắt nên hắn ban đêm lén qua nhà mình lấy cái vòi cao su rồi hút xăng ra bình của hắn. Ông cụ mình biết chỉ nói cho mình cẩn thận chớ cũng nói gì. Điên lên hắn lấy súng bắn như bà Ron. Sau 75 nghe nói hắn biến mất. Không biết nhà của hắn ai lấy.


Từ đó mình hay chơi với thằng Khánh, con bà Phúc, bố nó ở trong đội kèn đồng của trường Võ Bị Đà Lạt. Ngày ngày khi ông ta về nhà là thấy ông ta tập thổi kèn trompette. Lâu lâu thấy ông ta buồn đời thổi điệu nhạc tập họp lính, chắc bị mụ vợ la nên Chán Mớ Đời lấy kèn ra thổi cho hàng xóm biết là con vợ tui đang la tui.


Tên Khánh này một hôm đi rảo rảo với mình. Dạo ấy trong xóm, hè chả có gì làm thì ăn cơm chiều xong thì mấy tên trong xóm rủ nhau đi bộ từ xóm xuống giếng ông Ba Tây giúp tiêu cơm để glucose không tăng vọt. Một hôm nó chỉ mình cái buồng chuối trên cây của bà LÀm Vườn. Chuối xanh này to đùng mà dú chín ăn hết xẩy. Mình nhất trí. Ngày này qua tuần nọ, chiều chiều cứ thấy buồng chuối mỗi ngày một lớn thêm nên một hôm nó đột phá tư duy, hay tối này mình lén nhảy qua hàng rào, chặt đem về dú ăn. Mình nhất trí.


Thế là tối hôm sau, đâu 7, 8 giờ tối, thằng Khánh lấy con dao của mẹ nó dùng để thái thịt nấu bún bò. Lận trong người rồi kêu mình ở ngoài cửa sổ. Thế là hai thằng đi xuống nhà ông Nghi trồng răng, quyết phen này phải chặt buồng chuối của bà địa chủ cường hào ác bá Làm Vườn, có nợ máu với nhân dân không có chuối. Nhiều gia đình không có chuối mà nhà bà có rất nhiều cây chuối. Đúng là bọn cường hào ác bá. Đến nơi, nó lanh lẹ nhảy qua hàng rào rồi, phụt phụt phụt, 3 nhát dao của nó như Vương Vũ trong Độc Thủ Đại Hiệp chém buồng chuối rớt cái rầm.


Buồng chuối rớt xuống đất sao nghe to hơn cả bom nổ trên Số 4. Nó chụp buồng chuối đưa qua hàng rào, mình đưa tay lấy. Ai ngờ buồng chuối nặng như bao gạo nên rớt cái bịch. Nó kêu  suỵt. Rồi nó leo rào nhảy ra đường. Hai thằng hì hục khiêng nải chuối về nhà mình, bỏ trong cái lu đựng gạo. Hôm sau cứ đi học về là hai thằng chạy vào nhà xem cái lu coi chuối chín chưa. 4 tuần lễ chả thấy chín trong khi đó bà Làm Vườn mỗi ngày cứ lấy cái xoong nấu cám heo ra đường chửi vói cô con gái, chả biết tên hình như Yến. Mình không dây dưa với con cháu địa chủ, cường hào ác bá, có nợ máu với nhân dân hai miền. Mình có kể vụ chửi mất buồng chuối của bà Làm Vườn rồi. Ai buồn đời thì tìm trên mạng.


Chuyện thứ 2 thì không hiểu sao nó có oán thù kiếp trước với mấy đứa em thằng Đôn, con bà Tân Gầy dưới đường Hai Bà Trưng. Trời mưa bong bóng phập phòng, nhìn trời Đà Lạt Chán Mớ Đời nên nó lấy cái ná, lượm mấy cục sỏi rồi bắn đá xuống mái nhà của bà Tân. Thằng Bi con ông Tước bắn ná sỏi xuống nhà bà Duy thì khôn hơn, chỉ bắn ban đêm nên Không biết ai bắn từ đâu. Đây ban ngày, trời mưa, nó buồn đời bắn ná. Xui cái là hôm ấy thằng Ái, em thằng Đôn, không quản ngại trời mưa, quyết chí ra đi, tìm kẻ thù bắn đá lên mái nhà nó, che dù đi lên đường Thi Sách, bắt tên Khánh tại trận đang bắn ná xuống nhà nó. Thế là bà Tân chạy lên nhà nó la hét mắng vốn bú xua la mua. Có lẻ từ đó, bố mẹ nó không cho nó chơi với mình nữa. Vì sau đó mình có bạn mới, đám trong lớp, có xe nên sau giờ học chạy xa chơi với bạn được. Hình như khi xưa, người trong xóm không muốn con họ giao du với mình. Ai buồn đời đọc bài chửi mất buồn chuối:


https://www.muctimsonden.com/search?q=Chửi+mất+chuối


Nhà thằng Khánh, con đông, bố mẹ nó cứ hò giả gạo nên sản xuất hàng năm theo chỉ tiêu trai hay gái chỉ 10 mà thôi. Bố nó thì lính thổi kèn nên lương bổng không bao nhiêu nên mẹ nó đột phá tư duy đi bán bún bò. Mẹ nó mượn bà Vinh tiền để mua nồi gánh đi bán bún. Cứ ngày ngày, sáng là mẹ nó gánh bún bò đi bán. Trạm đầu tiên là nhà bà Vinh, bà ta cho mượn tiền thì ăn bún bò trừ tiền lời. Nhiều khi thấy bà Vinh xài xề nói này nói nọ với mẹ nó, thấy bà Phúc vẫn nhịn nhục kiếm tiền nuôi con. Nghe nói sau 75 bà ta bán cháo vịt hay chi đó. Chị bà Phúc là Bà Ron cũng nấu ăn ngon, bán cơm ngoài chợ vì ông chồng theo vợ bé nên không có lương đem về. Nghe nói con Phương, con gái đầu bà Ron nay là đại gia Sàigòn cũng như con Xuân con bà Hành. Cũng mừng cho họ, hy sinh đời mẹ củng cố đời con. Có thể địa lý phong thuỷ cắm dùi mấy chỗ đó khiến con cháu làm ăn nên, ngược lại thằng Vui ra tù cũng cắm dùi được cái quán nhỏ xíu bên kia đường, nay cho ai thuê rửa xe. Chán Mớ Đời 


 Hôm nay bổng nhiên thấy tấm ảnh thằng Khánh Ù khi xưa, nay không ù nữa. Để lần sau về Đà Lạt, mình đi kiếm nó xem. Con cò Đào có cho mình điện thoại của nó nhưng bỏ đâu rồi. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn