Out of Africa (rời khỏi Châu Phi)

 Mình theo dõi nhóm chuyên viết lịch sử về phụ nữ, âm thầm thay đổi xã hội, văn hoá, chính trị nên lâu lâu thấy họ đăng lịch sử những bà nhà văn, nhân vật nào đó… mà mình có dịp đọc khi xưa. Thật ra từ một thế kỷ qua, nhiều nhân vật nữ trên thế giới đã thay đổi rất nhiều xã hội về văn hoá, khoa học,… 

Mình có một sự kính nể các phụ nữ qua hình ảnh bà cụ mình, dù chưa bao giờ được đến lớp học nhưng vẫn thành công trong cuộc đời, không để sự nghèo hèn của ông bà mình, vẫn vươn lên trong xã hội tại Việt Nam. Do đó mình có đam mê tìm kiếm các nhân vật phụ nữ trong lịch sử để xem họ đã thay đổi xã hội, chế độ phụ hệ ra sao. Hôm nay có một bà, nói cho ngay không biết tên, chỉ nhớ dạo đi làm ở Luân Đôn thì có xem phim “Out Of Africa” có Robert Redford và Meryl Streep đóng với những phong cảnh đẹp nức nở. Sau này mình có dịp đi leo núi Kilimanjaro thì mới cảm nhận được hình ảnh trong phim. Hình như đạo diễn là Sydney Pollack. Đi xem vì bà thư ký trong công ty, người gốc Ấn Độ nhưng được sinh tại Kenya, rồi lấy chồng Anh quốc, di dân qua Luân Đôn, kêu mình đi xem. Đọc báo dạo đó nói là sau khi phim này trình chiếu thì dân Anh quốc đi nghỉ hè ở Phi châu đông còn hơn người Anh quốc.

Câu chuyện về một phụ nữ chôn người mình yêu tại Phi Châu, rồi chứng kiến đồn điền cà phê của bà ta banh ta lông sau bao nhiêu năm công sức xây dựng vì nói gì thì nói chớ trong một văn hoá như Phi châu, một phụ nữ khó mà sai khiến các nông dân ngu lâu dốt bền như mình nên khó mà thành công. Bà ta trở về âu châu, đói, hết tiền, bệnh và đơn côi. Bà ta mất hết những gì sỡ hữu tại phi châu, tình yêu, tài sản và kể lại hồi ức của thời gian tại phi châu, và cuốn sách này trở thành hồi ký được yêu thích nhất thế giới tây phương.


Karen Dinesen sinh năm 1885 trong một gia đình quý tộc, thông minh, tài hoa và cảm thấy ngột ngạt trong một nền văn hoá, đào tạo phụ nữ thành một hình thức trang trí và tuân lời đàn ông. Năm 28 tuổi, thời đó được xem là ế nguyên thuỷ, bà ta quyết định lấy bá tước Bror von Blixen-Finecke không vì tình yêu và muốn tìm con đường thoát ly. Lý do là bà ta yêu người em sinh đôi của chồng nhưng tên này từ khước, tiếp thu mối tình hữu nghị sông không liền sông núi không liền núi của bà nên chơi sang, lấy thằng anh để tên phụ bạc gọi bà ta bằng chị.



Ông chồng thích giang hồ, khó tin tưởng nhưng ông ta đem đến cho bà một lối thoát ra khỏi Đan Mạch, và họ rời Đan MẠch di dân sang Kenya, Phi Châu. Hai vợ chồng mua độ 450 mẫu đất dưới chân đôi Ngong, gần Nairobi. Và trồng cà phê, được xem là “kim thuỷ”, sẽ làm cho họ giàu có, khi đem cà phê về âu châu bán như Starbuck. Như bao nhiêu kẻ phiêu lưu, họ không biết gì về trồng trọt nhất là cà phê nơi xứ lạ. Đất của họ mua nằm trên đồi, cao độ quá cao để trồng cà phê. Đêm đêm trời lạnh nên cây cà phê chới với. Vụ này thì mình hiểu vì vườn bơ của mình ở vùng Riverside, nằm trên đồi cao, không nằm trong khu vực bị lạnh cứng chớ vùng Temecula thì có vấn đề này hay cách vườn mình độ 5 dặm, nằm dưới thấp là ngọng. Mùa đông lạnh dưới 30 độ F thì chủ nông trại phải đốt lửa rồi dùng quạt gió để thổi hơi ấm nếu không thì trái bị đông cứng thì bị hư ngay. Khu vực vườn mình thì nằm trên cao nên có gió thổi nên không bị lạnh lắm nên không vướng vụ này. Hú vía.


Ông chồng thì thuộc giống quý tộc nên tối ngày đi săn thú Safari như tây đồn điền khi xưa ở Đà Lạt. Nên bà ta từ một gia đình quý tộc phải làm lo lắng mọi thứ cho nông trại. Tiền bạc, nông dân,… rồi một ngày đẹp trời, ông chồng đi săn về và truyền cho bà ta bệnh hoa liễu vì gái gú trong các chuyến đi săn.

Thời ấy thì chưa có thuốc chữa như ngày nay. Họ chỉ hạn chế bằng cách sử dụng thạch tín và thuỷ ngân nên huỷ hoại từ từ thân thể của bà ta. Bà ta phải trở về Đan Mạch nhiều lần để chữa trị, thuỷ ngân làm hư răng của bà ta, hệ thống tiêu hoá cũng như thần kinh. Bà ta đau ốm cả đời đến khi qua đời. Có một ông gốc Đà Lạt kể cho mình là ông bố đi chơi gái bị bệnh hoa liễu về làm một phát bà mẹ bị bệnh này luôn nên hết sinh con đẻ cái. May là thời đó tây đã tìm được thuốc chữa trị.


Bà ta ly dị ông chồng năm 1925 sau 12 năm chung sống sơ sơ nhưng vẫn ở lại giữ cái trại cà phê. Bà ta cương quyết phải thành công. Trong phim họ quay Meryl Streep đẹp như bà mỹ chả thấy hư răng hư cỏ gì cả. 


Buồn đời bà ta có duyên gặp ông Denys Finch Hatton, người Anh quốc, tốt nghiệp đại học Oxford, có văn hoá, trí thức khác với ông chồng bá tước vớ vẩn. Ông thần này thì sang phi châu cũng để đi săn bắn thú và làm phi công. Ông ta yêu bà này nhưng không muốn đám cưới, bị ràng buộc. Trong khi bà ta thì muốn có một cuộc sống an bình. Nên hai người sống với nhau vài tuần rồi ông ta đi săn cả tháng, trở lại.


Trong phim thấy họ quay cảnh nghe nhạc Mozart, đọc thơ, hay xem mặt trời lặn, đủ thứ khiến mình muốn đi phi châu. Khi sang đây thì khám phá trong phim họ không có quay cảnh mấy con muỗi chích hay ruồi bu như ruồi bu. Cho nên khi xem phim là một chuyện còn thực tế là một chuyện. Khỏi phải đưa đồng chí gái sang đây vì mụ vợ không thích bị muỗi chích.


Bà ta có viết là chàng không có nhà ngoài cái lều che nắng che mưa. Thật sự đàn ông không thích bị ràng buộc lắm. Bà này bị bệnh hoa liễu nên mình không biết ra sao, thêm bệnh hoạn, răng cỏ bú xấu la mua. Gần 40 chắc cũng hết khả năng làm mẹ.


Đang bơi lội trong vòng hạnh phúc vô biên, âm nhạc của Mozart, thi ca nên bà ta quên lo vụ cà phê nên nợ nần chồng chất nên cuối cùng đành phải bán nông trại. Hoạ vô đơn chí, ông bồ buồn đời hay sao lái máy bay rồi đâm vào núi. Bà ta chôn người tình không bao giờ cưới ở đồi Ngong, nơi ông bồ yêu thích nhất rồi rời Châu Phi trở về Đan Mạch. Sạch túi, sạch tình. Chỉ còn lại mới ký ức vì cuộc tình không trọn vẹn và sự trống vắng dung dịch vô biên của đời người.


Thông thường ai lâm vào tình trạng của bà ta chắc lâm vào bệnh trầm cảm này nọ. Bà ta thì không, bà ta bắt đầu viết kể lại cuộc đời bà ta từ khi rời Đan Mạch. Bà ta lấy bút hiệu Isak Dinesen (Isak theo tiếng do thái, có nghĩa là “người thích cười” và Dinesen là họ của bà ta). Và bà ta bắt đầu viết về cuộc đời ở Phi châu. Bà ta viết cuốn “Out of Africa” (rời khỏi Phi Châu) và được xuất bản năm 1937. 


Bà ta viết về thiên đàng đánh mất tại pHi châu, một thời trẻ đầy nhiệt huyết, muốn tạo dựng cơ ngơi tại một đất nước khác, không gò bó như những người di dân đến Hoa Kỳ hay một nước nào khác. Đau khổ vì tình yêu, như TTKH đi bên cạnh ái ân của chồng tôi vì bị bệnh hoa liễu. Rồi phát hiện ra mối tình hữu nghị sông liền sông núi liền núi để rồi tình yêu vỗ cánh bay theo chiếc máy bay bà già rớt đâu đó trên ngọn đồi Châu Phi. Nông trại bà ta cố công phát triển cũng tan theo mây khói. Như các gia đình pháp sang Việt Nam như ở Đà Lạt, gia đình La Farrault, O’neil ,…muốn biến Đà Lạt thành khu nông nghiệp trồng trà, nuôi bò này nọ. Mình người Việt thì kêu là thực dân này nọ nhưng thật ra họ đem sự hiểu biết văn mình đến cho các thuộc địa. Ngày nay thực dân đã ra đi, rời khỏi CHâu Phi nhưng người sở tại vẫn không khá gì mấy trước kia. Khi xưa, thằng thực dân bốc lột, nay thằng đánh đuổi thực dân học nghề lại bốc lột dân bản địa nên thấy tương lai mịt mù. Nay người Tàu đến thì lại thấy hình ảnh mấy người sở tại đi tìm các ông ba tàu chém giết vì bốc lột họ.


Sau cuốn Out of Africa, bà có viết thêm nhiều cuốn nữa nhưng không được độc giả ưa thích lắm. Bà ta được đề cử văn chương Nobel mấy lần nhưng không được. Nhà văn Ernest Hemingway cho rằng bà ta xứng đáng là khôi nguyên văn chương Nobel hơn ông ta nhưng có lẻ thời đó xã hội còn kỳ thị phụ nữ.

Nhờ qua tác phẩm của bà ta mà người ta biết đến Safari , thú vật ở phi châu khiến du khách tò mò muốn khám phá. Mình nhờ đọc Hemingway mới muốn bò lên đỉnh núi cao nhất Châu Phi, Kilimanjaro.


Đọc cuốn sách thì hay hơn xem phim. Khi xem phim thì thấy hình ảnh này nọ chuyện tình thì chả hiểu gì nhiều lắm nhưng khi đọc cuốn sách, mới hiểu thêm về chủ nghĩa thực dân, sự xung đột hay đối xử với người bản địa ra sao.


Nay về già mới nhận ra là bà ta như mình, rời Đà Lạt ra hải ngoại, tạo dựng cuộc đời mới, lập gia đình, có con cái. May mắn không gãy cánh giữa đường như nhiều người bạn quen. Cuộc đời qua bao nhiêu chông gai, vợ chồng vẫn đồng hành vượt qua. Trong khi bà Karen, cảm thấy tù túng tại Đan Mạch. Ai chưa đi Đan Mạch chớ xứ này ít người, chán như con gián. Bà ta muốn thoát ra khỏi không gian tù túng, không muốn an phận cuộc đời nên chấp nhận lấy ông chồng không yêu thương gì để thoát khỏi không gian của xã hội cổ xưa.


Hồi ký của bà ta rất sống động, kể về cuộc sống tại phi châu, các toan tính, lo lắng khi làm nông dân, văn hoá phong tục của người bản địa, tình yêu vợ chồng như người tình hờ. Để rồi gặp ông thần phi công. Ông này cũng vậy, muốn thoát khỏi xứ sương mù, lái máy bay chở khánh khách, đi săn bắn. Ông ta cũng như bao đàn ông khác, không muốn bị kềm kẹp vào một tình yêu, bị trói buộc vào trách nhiệm người chồng, người cha. Chỉ muốn yêu như làm thơ, trong khi bà Karen thì muốn biến tình yêu thành công cụ, làm ô sin cho mình.


Bỏ cả tuổi thanh xuân để kiến tạo một tương lai vững vàn về tài chánh, tình yêu để rồi mất tất cả cho nên văn hoá của tây phương không có câu: “đỏ tình đen bạc” hay ngược lại. Đỏ tình thì đỏ tiền còn đen tình thì đen bạc. Anh hay chị có tiền thì gái hay trai đẹp bu lại đen còn hơn ruồi còn không có thì chả có thằng nào hay cô nào bu lại. Chán Mớ Đời 


Nhưng nhờ bà ta can đảm nhìn lại đời thấy rong rêu nên viết lại hồi ký một đời người đầy thất bại, vừa tiền bạc vừa tình yêu bằng anh ngữ. Có lẻ tại phi châu bà ta sử dụng anh ngữ nhiều hơn nhất là khi cặp bồ với ông phi công người anh. Cuối cùng bà ta thành công qua văn chương thay vì qua nghề trồng cà phê. Nhưng phải trải nghiệm mới có chất sống để viết thay vì ngồi bựa ra hay kêu Ây Ai viết dùm. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


Bánh mì mỹ khác bánh mì âu châu?

bánh mì Mỹ và bánh mì âu châu

 Đi âu châu, mình mê ăn bánh mì của họ như ở Ý Đại Lợi, hay Pháp quốc còn bánh mì của mỹ thì không mê lắm thêm đọc tin tức về cách làm bánh mì mỹ với các phụ gia khiến mình sợ nên ăn ít lắm. Không chỉ riêng mình mà ngay bạn bè cũng nói, hay du khách mỹ cũng kêu trên mạng xã hội. Có thể khi đi du lịch, chúng ta vui vẻ nên ăn thấy ngon. Có lần mình nói chuyện với một ông tây làm bánh mì, học trường bên tây đàng hoàng. Ông ta cho biết là có đem bột mì của tây qua mỹ để làm nhưng không hiểu sao vẫn khác khi làm bên tây. Có thể nhiệt độ, hay nước hay chi đó, khiến khẩu vị của mình thay đổi như người Việt bên pháp kêu đồ ăn bên Cali dỡ, còn mình về Việt Nam thì ngồi ăn thấy ruồi nhặng bay tùm lum thêm nóng nực thì cảm thấy không ngon.

Tranh luận về bánh mì Mỹ là một chủ đề thảo luận khó thống nhất trên mạng và trong văn hóa, xoay quanh việc tại sao bánh mì hàng ngày ở Mỹ (như Wonder Bread hay các loại bánh mì siêu thị) thường bị chỉ trích là kém chất lượng, quá chế biến, hoặc thậm chí “bị hủy hoại” so với bánh mì ở châu Âu, Úc hay các khu vực khác. Có lần mình xem phim tài liệu của một công ty mỹ danh tiếng thì thất kinh.

Mình từng sinh sống tại Pháp quốc, Ý Đại Lợi, Thuỵ Sĩ và Anh quốc nên có thể nói mình đã nếm đủ thứ bánh mì trước khi định cư tại Hoa Kỳ . Bánh mì Anh quốc thì chán như con gián, bánh mì tại Thụy sĩ thì cũng hơi lộn xộn vì mình đi làm việc ở vùng đức ngữ nên bị ảnh hưởng của Đức, trong khi ở Ý Đại Lợi thì mình chỉ thích bánh mì to đùng của họ mà tây gọi là bánh mì nhà quê (pain de campagne) còn bánh mì bên tây thì thường mình ăn baguette, cực ngon. Nhớ năm ngoái về Paris đi ăn với gia đình cô em ở tiệm ăn Au Train Bleu, bánh mì baguette của họ cực ngon, nhỏ xíu, mình xơi hết còn kêu đem ra thêm.

Bánh mì ở tiệm Au Train Bleu, mình xơi 4 cái bánh này. Ngon cực. Năm sau về chắc bò lại ăn bánh mì này thôi


Theo các du khách mỹ tranh luận trên mạng xã hội thì bánh mì Mỹ thường được mô tả là ngọt như bánh ngọt, xốp như bọt biển, và chứa chất phụ gia đáng ngờ ưu tiên thời hạn sử dụng hơn là dinh dưỡng hay hương vị. Nhớ có lần xem cuốn phim tài liệu Supersize me, nói về một ông phóng viên ăn 30 ngày thức ăn của MacDonald. Thì sau 30 ngày họ cho thấy khoai tây chiên cũng như bánh mì của công ty này vẫn Không hư. Không biết họ bỏ gì trong mà không hư. 


 Có video YouTube năm 2022 của Johnny Harris có tiêu đề “How The U.S. Ruined Bread” với hàng triệu lượt xem), nhưng gốc rễ nằm ở những thay đổi trong sản xuất thực phẩm công nghiệp từ giữa thế kỷ 20. Bác nào buồn đời nên xem cho qua ngày tháng. Ai buồn đời thì xem đường dẫn, mới xem lại có đến trên 6 triệu lượt xem.

https://youtu.be/FovIyqov1uA?si=ak6NQ5lT9Ys-AEtn


Dưới đây em ghi lại các lập luận chính:

1.  Thành phần và chất phụ gia: Yếu tố “độc hại”

•  Bánh mì Mỹ được làm bằng lúa mì GMO, thường chứa chất điều chỉnh bột, chất tẩy trắng, và chất bảo quản bị cấm ở EU, Anh, Trung Quốc và nhiều nơi khác do nguy cơ sức khỏe. Ví dụ:

•  Kali bromat: Giúp bánh nở nhưng liên quan đến ung thư trong nghiên cứu trên động vật (bị cấm ở EU từ 1990).

•  Azodicarbonamide (ACA): Chất tẩy trắng gọi là “hóa chất thảm yoga”; khi nướng phân hủy thành urethane (chất có thể gây ung thư). Bị cấm dùng trong thực phẩm ở EU.

•  Bột mì brom hóa: Làm oxy hóa bột để tạo kết cấu tốt hơn nhưng để lại dư lượng chất trên.

•  Quy định Mỹ (qua FDA) cho phép nếu được coi là “an toàn chung” ở liều thấp, ưu tiên sản xuất hàng loạt và thời hạn sử dụng dài (lên đến 2 tuần không mốc). Châu Âu nhấn mạnh quy tắc “nhãn sạch”, hạn chế phụ gia.

•  Bánh mì Mỹ có thể có vị “hóa chất” hoặc gây khó tiêu cho một số người (ví dụ: đầy hơi do gluten cao hoặc chất bảo quản). Một bài báo của The Guardian năm 2019 gọi bánh mì Mỹ là “bánh mì bị cấm”.

Mua đồ ăn ở Costco nên xem

https://youtu.be/EEte-ztogX8?si=WvLPpWdFHZ3gG05h


2.  Đường cao và kết cấu mềm: “Giống bánh ngọt hơn”

•  Nhiều loại bánh mì Mỹ thêm đường (siro ngô giàu fructose hoặc dextrose) để tạo vị và màu nâu – chiếm 5-10% công thức, so với gần như không có đường ở bánh mì thủ công châu Âu. Điều này làm bánh ngọt hơn và mềm hơn, giống món tráng miệng.

•  Quy trình bánh mì Chorleywood (được áp dụng ở Mỹ sau Thế chiến II) dùng trộn cơ học mạnh, enzyme và chất nhũ hóa để tạo bánh nhanh, đồng đều. Nó tạo ra kết cấu xốp, bóp được, nhưng mất hương vị và dinh dưỡng.

•  Người Úc trên TikTok chế nhạo bánh mì Mỹ là “bọt ngọt”, trong khi người châu Âu ca ngợi bánh mì sourdough giòn, dai, chỉ dùng bột mì, nước, muối và men. Cái này thì mình thích loại bánh mì chua chua. Dạo đi Tajisktan, Kazakhstan, ăn bánh mì của họ làm chua chua quá ngon.


3.  Ảnh hưởng sức khỏe và văn hóa

•  Gluten và tiêu hóa: Lúa mì Mỹ thường là giống “cứng” (11-15% protein/gluten) để nở tốt, so với giống “mềm” ở EU (6-10%). Điều này có thể làm trầm trọng thêm tình trạng nhạy cảm, dù nghiên cứu chưa rõ ràng – nhiều người đổ lỗi cho phụ gia hơn là gluten. Cứ đi tiệm ăn thấy họ chạt thêm tiền nếu không có gluten. Đi tiệm thấy có thực đơn, không có gluten thêm tiền.

•  Mất dinh dưỡng: Tẩy trắng và tinh chế loại bỏ chất dinh dưỡng; bổ sung lại bằng chất tổng hợp, nhưng bánh mì nguyên cám thì đắt hơn và ít phổ biến. Năm ngoái đi Ý Đại Lợi, đến nhà anh bạn, anh ta làm bánh mì trấu, màu nâu ăn cực ngon. (Pane integrale)

•  Góc văn hóa: Ở châu Âu, bánh mì là nghi thức (mua tươi hàng ngày từ tiệm bánh); ở Mỹ, đó là thực phẩm tiện lợi, phản ánh lối sống nhanh, công nghiệp hóa. Các nhà phê bình liên hệ điều này với béo phì và thực phẩm siêu chế biến. Kiểu người Việt mình nấu cơm mỗi ngày. Còn bánh mì thì mua cái bịch to, rồi mỗi ngày lấy mấy lát ăn sáng, làm Sandwich cho con ăn trưa,… trong khi ở Pháp mình nhớ mỗi ngày ra tiệm bánh mì mua ổ baguette ăn. Đi chơi xa với bạn bè thì mua ổ bánh mì nhà quê to đùng.


Khoảng 200 năm trước, các nhà máy xay lúa mì ở Hoa Kỳ bắt đầu loại bỏ cám và phơi lúa mì để giữ được lâu. Điều này đã loại bỏ chất xơ, chất dinh dưỡng và sức sống của bột mì. Sau đó, các "biện pháp khác nhanh hơn" xuất hiện:


- Axit folic tổng hợp được thêm vào lại, mặc dù nhiều người không thể chuyển hóa nó một cách bình thường.

- Khí clo được sử dụng để tẩy trắng bột mì.

- Kali bromat, một chất gây ung thư bị cấm ở Châu Âu, Vương quốc Anh và thậm chí cả Trung Quốc được thêm vào để giúp bột nở. Mình nhớ năm ngoái làm bánh mì thử để ăn, lần đầu tiên nướng xong, mụ vợ kêu sao nó như cục gạch, phang cái bổ đầu. Sau mình hỏi bà mễ, ông bố là thợ làm bánh mì, kêu bỏ thêm bột nở vào.

- Glyphosate (aka round-Up) được phun lên cây trồng trước khi thu hoạch để làm khô chúng nhanh hơn, gây rối loạn hormone và sức khỏe đường ruột. Họ sử dụng trong các hoá chất diệt cỏ gây ung thư mà công ty ROundUp sử dụng bị kiện te tua vì mang đến bệnh ung thư. Có ông nào bị ung thư và thắng kiện được mấy trăm triệu đô nhưng chắc sắp chết.


Những gì còn lại là bánh mì đã chết về mặt dinh dưỡng, bị tẩy trắng bằng hóa chất và bị pha độc tố nhưng vẫn được bán hợp pháp như thực phẩm.


Thiên hạ gọi đó là "chất độc chậm", so sánh bột mì Mỹ với thứ gì đó trông và ngon miệng nhưng lại gây hại cho sức khỏe theo thời gian. Ở Châu Âu, bánh mì thật vẫn tồn tại. Ở Hoa Kỳ, nó chủ yếu là một sản phẩm hóa học được ngụy trang thành thực phẩm. Gần đây ông bộ trưởng y tế Hoa Kỳ muốn giảm mất chất phụ gia trong thực phẩm sản xuất tại Hoa Kỳ.


Tháng 9 và 10 vừa rồi, mình về Ý Đại Lợi và Pháp quốc, ăn bánh mì mệt thở luôn. Không hiểu tại sao bánh mì bên Pháp ăn rất ngon, lại rẻ hơn bên Mỹ. Một ổ baguette giá 1.2 Euro còn ở siêu thị Hoa Kỳ là thấy 2.5 hay 3.5 một ổ mà không ngon.


Hôm qua đi Costco thấy bánh mì và croissant nhưng không dám mua. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Amazon tái bản Mực Tím Sơn Đen

 Có nhiều người nhắn tin hỏi mình sao vào Amazon kiếm mua cuốn Mực Tím Sơn Đen do tiến sĩ CHử Nhị ANh biên soạn mà không được. Mình hỏi Nhị Anh thì ông thần cho biết là công ty in ấn gì đó ngưng in vì có vấn đề Font chữ tiếng Việt nên anh chàng hứa sẽ sửa lại. Mấy ngày sau thì thiên hạ kêu đã gửi mua được rồi. Hình như phải bán trên 1,000 cuốn thì tác giả mới bắt đầu được tiền. Hôm kia có ông bạn kêu đã mua được sách, và nhờ mình ghé lại nhà để ký cuốn sách. Có người ở Việt Nam gửi mua qua Amazon, gửi thẳng về nhà ở Việt Nam cho họ.

Khi xưa đâu $14 này giấy lên giá nên $16. Ông bạn mói nhận được hôm qua, hú mình kêu lại nhà để ký tên vào sách. 

Cuộc đời quái lạ. Khi không viết mấy bài kể chuyện đời xưa rồi tưởng giống, ai ngờ có người kêu để họ làm bờ lốc cho khiến mình phải tiếp tục viết đến nay. Rồi có người buồn đời, biên soạn, làm một cuốn sách bỏ lên Amazon. Rồi nay lại thấy thiên hạ làm video về Đà Lạt. Cho thấy trong tương lai chắc sẽ có nhiều người nhớ về Đà Lạt và ghi lại ký ức của họ qua bài viết, video hay hình ảnh ,… từ từ tạo thành Ký Ức Cộng Đồng về Đà Lạt.

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Đà Lạt còn mưa không em

 Đà Lạt còn mưa không em

Cuộc đời lạ! Có người đọc bờ lốc của mình rồi gửi ảnh Đà Lạt xưa cho mình. Người Mỹ có, người Việt có, khiến nay mình có đâu 3,000 tấm ảnh cũ của Đà Lạt xưa, kể cả các hình ảnh mình tải về khi đọc tài liệu của người Pháp. Hôm trước, có ông thần cựu học sinh Adran gửi cho mình đường dẫn cả ngàn tấm ảnh Đà Lạt xưa nên mình chuyển cho một ông thần, gốc Đà Lạt, nhưng xa Đà Lạt từ năm 1975, nay hứng lấy hình ảnh cũ Đà Lạt rồi gom lại thành một video qua ứng dụng AI. Sau có ông thần nào xưng cháu xin hình ảnh để làm YouTube về Đà Lạt xưa nên mình cũng gửi luôn. 


Mình gửi cho thiếu tá Phong, đại đội trinh sát 302 xưa, anh ta xem xong thì kêu: “Nhớ Đà Lạt quá Sơn ơi”. Thiếu tá Phong lâu lâu gửi cho mình hình ảnh Đà Lạt xưa hay bài hát nào nói về Đà Lạt mà anh ta thích để nghe. Ông thần kêu: “ Oh ! Han hành được anh Phong  xem…” chắc ông thần này khi xưa đi lính ở Đà Lạt.

Hôm nay lại nhận một video khác của ông thần mới làm. Dạo này có nhiều người lấy ảnh Đà Lạt xưa, dùng AI tạo dựng hình màu nhưng có lẻ họ thuộc giới trẻ nên không tạo màu như mấy người của thế hệ mình hay già hơn. Lý do là khi xưa, các biệt thự hay công thự đều được quét vôi chớ không phải sơn như ngày nay, nên màu tường của Đà Lạt khi xưa rất dễ nhận ra. Mỗi năm, ty công chánh và viện Pasteur quét vôi trước tết thì ông cụ mình có nhờ họ về nhà quét vôi luôn.


Điển hình mấy màu vàng mình thấy họ sơn như ở ga Đà Lạt, nhìn thấy Chán Mớ Đời, không thanh như màu vàng khi xưa, nhờ quét vôi. Thậm chí viện Pasteur Đà Lạt, nhìn màu thấy buồn, họ gọi là viện Vắc xin hay gì đó.


Ông thần này, làm video sử dụng hình cũ mình gửi rất hay. Thêm ông thần bỏ nhạc dùng AI, của ai làm trên YOutube, để AI trình bày, nghe rất phê. Nghe nói ngày nay thiên hạ dùng nhạc cũ rồi nhờ AI thay đổi hợp âm và hát luôn chuẩn hơn ca sĩ thường. Xem đường dẫn.


https://youtu.be/J1XNLmuSgCE?si=5ZG95j1hHKc3XlER


Bản đầu tiên là “thành phố buồn” của Lam Phương khiến mình nhớ đến ông cụ. Khi xưa, ông Lam Phương lên Đà Lạt tán gái sao đó làm được bản nhạc này, kiếm mấy triệu. Nghe nói bài hát này chiếm được số thu nhiều nhất miền nam khi xưa. Mình nhớ ông cụ mua tờ nhạc “thành phố buồn” tại nhà sách Thiên Nhiên, đường Minh Mạng, rồi mở bản nhạc trên máy TEAC, do Chế Linh trình bày, rồi hát theo, giọng và khuông mặt rất đau khổ. Mình chả biết ông cụ nhớ đến cô nào ngày xưa mà hát rất đau khổ, nhăn nhó như ca sĩ Chế Linh, rất ấn tượng. Dạo ấy thì mình chả hiểu tại sao thành phố buồn, chỉ muốn đi nơi khác vì loanh quanh chỉ gặp cảnh cũ.

Bài thứ 2 là Đà Lạt hôm nay còn mưa không em, do AI làm và hát luôn nghe rất phê. Xin tải lại đây. Lấy trên hợp âm.com. Bài này nói về anh chàng nào lỡ cuộc tình và tiếc nuối. Dạo còn ở Đà Lạt mình chưa có một mối tình vắt vai nên xa Đà Lạt, chả có kỷ niệm đau khổ vì tình yêu gì cả. Chỉ có một đối tượng một thời học sinh nên có chút gì kỷ niệm rất vui và ấm lòng khi nghĩ đến chớ chả có khóc than gì như ông thần Ây Ai hát rất trần ai.


Mình nghĩ con gái Đà Lạt khi xưa rất dễ thương lại ngô ngây, đâu có ai gian ác như mấy bài hát than trên. Điển hình có cô bị chết đuối vì nghe theo lời tên bồ nhảy xuống hồ Xuân Hương tự vận để làm Đôi Thông Hai Mộ, phiên bản 2. Nhưng tên này bơi vô bờ rồi trốn luôn xuống Sàigòn mới bị bắt. Mình nghĩ đa số các cuộc tình tan vỡ là lỗi của đàn ông nhưng thi sĩ cứ đem mấy bà ra đổ lỗi. Tiễn đưa người quên cả tình yêu. Anh cứ nhậu cả ngày và phì phào thuốc lào thì bố ai mà chịu được cả đời. Kiếm tên nào có khả năng nuôi vợ con.


Đà lạt hôm nay còn mưa không [Gm]  em

Anh nơi xa lòng như khung cửa [Dm]  sổ quên khép

Chiều buông rơi trên mái ngói [Cm]  trầm

Một tách cà [F]  phê - vẫn đợi ai [Gm]  âm thầm

Khói sương bay - như dáng em ngày [Gm]  đó

Chiếc áo len, tay lạnh nép vào [Dm]  anh

Phố dốc xưa, giọt mưa trôi như [Cm]  nhớ

Từng bước chân [F]  , giờ hóa chuyện xa [Gm]  xăm...hơ hờ hơ hơ Đà Lạt ơi


Đà Lạt còn mưa không [Bb]  em ?

Còn ai đứng lặng bên thềm, đợi [Dm]  ai...

Bên hàng thông xưa em từng [Cm]  ngồi

Giờ ai chạm [F]  khẽ, bàn tay phai [Gm]  phôi

Đà Lạt còn sương không [Bb]  em ?

Gió có còn gọi tên em giữa [Dm]  đêm

Nếu ngày ấy mình, mình đừng lặng [Cm]  im

Có lẽ giờ [F]  này, ..vẫn còn bên [Gm]  nhau..hờ hơ hờ hớ hơ hờ hơ hơ hớ


Có con đường anh chưa đi lại lần [Gm]  hai

Sợ thấy những ký ức không [Dm]  phai

Mùi hoa Mimosa lạc trong [Cm]  gió

Như câu chuyện [F]  mình - chỉ còn để đó [Gm] 

Đêm Đà Lạt lạnh hơn khi không có [Gm]  em

Tiếng xe máy khuya xa mờ trong [Dm]  đêm

Lòng bỗng nhớ...dù không mong [Cm]  nữa

Chỉ là... chợt [F]  nghe tiếng

chuông ngân...buồn [Gm]  thêm...hơ hờ hơ em còn nhớ không?


Hôm qua mình gửi cho CHử Nhất Anh và CHử Nhị Anh và nhóm bạn Đà Lạt xưa, Nhất Anh kêu ông nào hát bài thành phố buồn quá hay. Mình nói ca sĩ Ây Ai. Tháng trước, sinh nhật mụ vợ, mình có nhờ AI làm nhạc để tặng mụ vợ, nghe hay hơn cả tây hát. Hôm trước, có anh bạn học chung tiểu học khi xưa, rồi anh ta qua trường việt, nên không chơi với nhau nữa, bổng nhiên sau 60 năm, nhắn tin xin làm quen. Mình nói quen từ thời Bảo Đại còn xin gì nữa. Anh ta gửi cho đường dẫn mấy bài hát anh ta làm về Đà Lạt, nghe đầy cảm xúc của một người con xa Đà Lạt. Xin xem đường dẫn


http://www.youtube.com/playlist?list=PLYNtZXz9_ikgTrhYN5UÚV7DB7BebTSY19


Anh chàng này, nghe nói nay là nhạc sĩ nổi tiếng ở Việt Nam. Không ngờ nông dân như mình mà có thời quen những người sau này nổi tiếng, còn mình sau 60 năm vẫn làm vườn như xưa và thêm cái nghề làm ô sin cho đồng chí gái. Chán Mớ Đời 


Thật ra trên mạng xã hội, tìm được những người gốc Đà Lạt xưa, nay họ tìm tòi hình ảnh, chuyện xưa rồi gửi cho mình như có một ông thần gốc Cây Số 4, lâu lâu về thăm nhà ở Đà Lạt, chạy đi chụp mấy tấm ảnh ngày nay của Đà Lạt rồi ghép ảnh xưa để so sánh giúp thiên hạ xa Đà Lạt, có thể mường tượng về Đà Lạt ngày nay, và giới trẻ ngày nay có thể mường tượng đến Đà Lạt trước 1975.

Mấy quán nhỏ khu Hoà Bình, phía trên nhà hàng La Tulipe rouge. Họ phá bỏ các kiosque hình đầu tiên để làm 3 cái quán Chán Mớ Đời này. Thấy chiếc xe Jeep sơn màu xanh da trời, đoán là xe của ông cụ khi xưa vì Đà Lạt chỉ có mỗi chiếc xe dân dụng sơn màu này. 75 Chạy di tản về Sàigòn bị Việt Cộng tịch thu. Xong om

Mỗi người mỗi tài năng riêng tạo dựng lại hình ảnh xưa của Đà Lạt. Mà chúng ta đã bỏ lại sau lưng. Người thu thập hình ảnh xưa, người làm video qua AI, người cố công tìm chụp ảnh ngày nay ngay góc xưa để giúp mọi người so sánh, hồi tưởng hay mường tượng một thời. Ai có gì thì xin chia sẻ cho cộng đồng. Ráng đừng có chặt bớt các hình ảnh khiến thiên hạ chả ai nhận ra cả. Mình thấy có nhiều tấm ảnh, có tên tác giả thì bị họ cắt. Có lần ông Robbie, nói như Hà Nội là giặc lái khi xưa, có chụp nhiều hình Đà Lạt từ máy bay. Ông ta gửi mình làm kỷ niệm. Có lần khách sạn nào ở Đà Lạt, chụp hình khoe tấm ảnh của ông ta ở lễ tân, ông ta hỏi thì họ xoá luôn. Chán Mớ Đời  


Chúc các bác vui vẻ cuối tuần. Hôm nào em tải thêm mấy tấm ảnh mới nhận được. Nếu em biết tác giả thì em đề còn không đừng có trách em. Ở Đà Lạt có ông Thi Đà Lạt, có gửi cho em một số hình ảnh xưa của Đà Lạt nhưng em chưa kịp xem hết nhưng tư liệu của ông thần rất hiếm. Em có gặp tại quán cà phê của ông thần.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn