Giấc mơ Hoa Kỳ của người tỵ nạn

 Giấc mơ Hoa Kỳ của người tỵ nạn

Mình thấy xứ mỹ này rất hay. Nhớ năm 2016, bầu cử tổng thống Hoa Kỳ, các ứng cử viên của đảng Cộng hoà, có Trump và một thượng nghị sĩ trẻ gốc Cuba, tên Marco Rubio tranh luận. Ông Rubio kêu ông Trump Là Fake bú xua la mua. Rồi nay ông ta lại được ông Trump bổ nhiệm là ngoại trưởng kiêm luôn cố vấn an ninh quốc gia, thêm cái chức chi nữa. Hai chức vụ này trước đây có ông Henry Kissinger từng đảm nhiệm. Một mình gom 3 chức vị khá lớn trong chính phủ của ông Trump. Không biết có được ăn lương cả 3. Cho thấy Hoa Kỳ rất kỳ lạ. Không thù vặc, ai giỏi thì họ tuyển như bà Clinton ngưng tranh cử vì đám tài phiệt bổng nhiên bơm tiền cho ông Obama, nên bà ta hết tiền phải ủng hộ ông Obama hốt phiếu nên được bổ nhiệm làm ngoại trưởng.

Biểu đồ cho thấy người Việt lợi tức thấp hơn cả người Campuchia 


Tuần vừa rồi thiên hạ bàn tán vụ ông Cao Hùng, một người Việt tỵ nạn, thứ trưởng bộ hải quân, rồi nay ông bộ trưởng bị đuổi về vườn với vợ thì ông này thế tạm chức bộ trưởng khiến nhiều người Việt hoan hô, cũng có người chống đối kêu ông ta là chạy theo bợ đít mỹ trắng này nọ. Chán Mớ Đời 


https://en.wikipedia.org/wiki/Viet_D._Dinh


Trước ông Hùng Cao đã có một người Mỹ gốc việt làm đến chức thứ trưởng bộ tư pháp Hoa Kỳ dưới thời tổng thống Bush COn. Ông ta là người thảo dự luật Patriot sau vụ khủng bố 9/11. Tên ông ta là Đinh Đồng Phụng Việt, tên mỹ là Ted Dinh. Ông này tốt nghiệp trường luật khoa Harvard. Mình có gặp vài lần khi xưa lúc anh ta còn sinh viên. Nghe nói sau này anh ta bị nhóm trí thức cấp tiến đả kích rất nhiều vì làm việc cho đảng Cộng Hoà.


Mình thấy lạ là người Việt chửi ông Cao Hùng là chạy theo da trắng thượng đẳng này nọ. Mình cũng chả hiểu lý do nào họ chửi đổng như thế. Mình cũng chưa từng nghe ông này phát biểu, chỉ lướt qua thôi. Thấy mỹ trắng hoan hô ông ta, kể là thuyền nhân tỵ nạn cộng sản này nọ. Chỉ biết ông ta đi lính mỹ rồi ra ứng cử thượng nghị sĩ nhưng bị thất cử rồi buồn đời ông Trump hỏi ông ta muốn làm đại sứ tại Việt Nam hay không thì ông ta từ chối, sau đó ông Trump bổ nhiệm làm thứ trưởng bộ hải quân. Được biết thượng viện kênh sì po ông ta rất lâu mới bỏ phiếu thuận vì ông ta là da vàng mũi tẹt. Nên ai chửi ông ta bợ đít da trắng thì mình khó hiểu. Có lẻ họ sống trong các tháp ngà trí thức cao vời vợi.


Hôm nay muốn nói đến một người tỵ nạn khác thành công trong việc thực hiện giấc mơ Hoa Kỳ của gia đình ông ta. Đó là ngoại trưởng kiêm cố vấn an ninh quốc gia Hoa Kỳ, Marco Rubio.


Bố mẹ ông ta gốc CUba, chạy qua Hoa Kỳ trước khi đoàn quân dưới sự lãnh đạo của Fidel Castro tiến chiếm Cuba. Bố ông ta làm bartender trong khi bà mẹ thì dọn phòng ở khách sạn. Mất hết tài sản, bỏ lại sau lưng ở quê hương họ và phải làm lại từ đầu ở xứ người. Nói như Hà Nội hy sinh đời bố củng cố đời con. Ông nội của ông ta nhập cư bất hợp pháp, suýt bị đuổi về xứ Cuba nhưng vào giờ chót ông ta được cho phép thường trú dân. Mình đoán là nhờ đạo luật Cuba Adjustment Act of 1966. Ai từ Cuba mà vượt biển hay sao đó đến Hoa Kỳ thì được cho phép ở lại Hoa Kỳ theo quy chế tỵ nạn cộng sản.


Do đó chính phủ Fidel Castro cho điệp viên của họ, bay máy bay hay vượt biển đủ trò đến Hoa Kỳ, xin tỵ nạn nhưng thật ra làm lũng đoạn cộng đồng người Cuba, làm gián điệp. Có một cuốn phim kể về chuyện này, có cô đào bốc lửa Penelope Cruz đóng. Mình đoán chắc chắn trong cộng đồng người Việt tại hải ngoại có người của Hà Nội đưa qua nên rối như canh hẹ.


Chính phủ Hoa Kỳ thường do các luật sư năm giữ. Như ông Obama, Biden, ông bà Clinton, Abraham Lincoln,… Ông Rubio cũng tốt nghiệp luật sư, nhưng trường làng ở Florida. Nhớ có lần tham dự cuộc gây quỹ bầu cử của một ông thượng nghị sĩ. Ông ta là luật sư và tuyên bố với cử toạ là một luật sư giỏi là một người nói láo, một luật sự dỡ là một thượng nghị sĩ. Nên sau này mình không cúng tiền cho ông ta nữa.


Cuộc đời chính trị của ông Rubio, khởi đầu khi đắc cử dân biểu của tiểu bang Florida rồi năm 2010, đắc cử chức thượng nghị sĩ đại diện tiểu bang Florida. Dạo ấy ông ta được xem là một nhân vật trẻ có triển vọng của đảng Cộng Hoà khiến mình thất kinh. Dạo đó cũng có một thượng nghị sĩ trẻ của đảng Dân Chủ mang tên Barrack Obama. Tuy không bỏ phiếu cho ông Obama nhưng mình rất vui khi có một tổng thống da màu cà phê sữa của Hoa Kỳ. Cho thấy Hoa Kỳ ai có tiềm năng, chịu khó thì sẽ đạt được giấc mơ Hoa Kỳ, bất kỳ da màu hay da trắng. Nhưng phải cực giỏi, xuất chúng, làm việc gấp 2-3 lần người Mỹ da trắng như cựu ngoại trưởng Condi Rice từng tuyên bố. Nên nhớ lợi tức người Mỹ da trắng thấp hơn người Mỹ gốc á châu. xem biểu đồ


Cái hay của ông Rubio là không phải con của dân giàu có, quyền lực để được đưa lên làm chính trị của đảng Cộng Hoà như ông BUsh Con. Ông ta được xem là nhân vật danh tiếng nhất của người Mỹ gốc mỹ la-tinh. Khi ông Trump bổ nhiệm ông ta làm ngoại trưởng thì thượng viện Hoa Kỳ bỏ phiếu thuận 99-0.


Nhớ có lần nghe ông Phan Văn Trường, tốt nghiệp bên pHáp, từng làm tổng giám đốc một công ty Pháp lớn nhất, có đâu trên 100,000 nhân viên khắp thế giới. Mình biết tên ông ta khi chính phủ Pháp, bổ nhiệm ông ta để thương lượng với người Nhật. Họ kêu để á đông gặp nhau, biết nhau dễ thương lượng vì tây gặp người Nhật thì thấy mặt của họ lạnh như tiền. Không biết nói chuyện cởi mở ra sao.


Ông Trường, anh của nhạc sĩ Phan Văn Hưng của tổng hội sinh viên Paris khi xưa, có kể là từ khi ông ta chấp nhận, tự xem mình là người Pháp thì mọi việc đều hanh thông, chức vụ lên như tây. Trước đó cứ nấn ná đứng ở gạch nối Franco-Vietnamien, thịt ba chỉ, nữa nạt nữa mỡ. Có thể lên cao cao nhưng khó được tây bổ nhiệm các chức vụ lớn dù có thật tài. Dù sao thì xã hội tây vẫn còn khép kín với giới giàu có lâu năm nhiều thế hệ. Ngày nay có thể hơi cởi mở nhưng mình không nghĩ sẽ không có một tổng thống tây, gốc người ả rập này nọ. Có thể trong tương lai nhưng khó nói trước. Người ta dự đoán vào năm 2050, Pháp quốc sẽ có 18% dân số là người theo đạo hồi.


Tây Ban Nha, Pháp quốc và Anh quốc thậm chí Ý Đại Lợi tuyên bố không cho máy bay mỹ dùng không phận của mình để đánh bom xứ Ba Tư. Theo mình lý do chính là cách đây mấy năm, hình như năm 2014, đám hồi giáo cực đoan đánh bom cùng lúc mấy chiếc xe điện ngầm khiến mấy trăm người dân chết và đâu trên 2,000 bị thương và mấy vụ đánh bom hay giết người tại Paris với nhà báo Charlie Hebdo,…


Mình nghĩ nếu không vào dòng chính của Hoa Kỳ thì chúng ta có thể thành công trong cộng đồng người Việt nhưng sẽ bị giới hạn. Dạo này thằng con đang lo cho mướn share phòng căn nhà ở Westminster, thì vấp phải người Việt mình chỉ mướn một phòng giá độ $800/ tháng trở xuống trong khi người mễ có thể trả lên đến $1,200/ tháng. Nó chả hiểu tiếng Việt nên lọng cọng. Mình nói cho người mễ mướn thêm $400/ tháng.


Nhìn biểu đồ lợi tức trung bình người Việt tại Hoa Kỳ thì cho thấy rất thua xa các cộng đồng á châu khác. Chỉ hơn người lào hay Bangladesh,… thậm chí thua cả người Cao Miên. Chán Mớ Đời 


Chúng ta thấy người gốc La tinh như người Mễ đã đi vào dòng chính nên họ có rất nhiều đại diện của họ tỏng lãnh vực chính trị, đại biểu đủ trò dù có thể họ ít có nhiều bác sĩ hay kỹ sư như người Việt. Chúng ta nên nhớ là phải tham gia vào dòng chính, chính trị để bảo vệ quyền lợi cho người Việt nếu không thì bù trớt.


Dạo này họ đang đập mấy người gốc Somalia ở tiểu bang Minnesota, cho rằng họ gian lận. Cộng đồng nào cũng gian lận cả nhất là người Do Thái. Nhưng sao lại đánh cộng đồng Somalia vì họ ít người, có một đại biểu quốc hội. Tương tự khi xưa, cộng đồng người Việt mình yếu về thứ lực chính trị nên cảnh sát đến các phòng mạch còng tay mấy bác sĩ gốc việt gian lận Medicare gì đó. Như để dằn mặt các cộng đồng có thế lực chính trị lớn hơn. Ngày nay tương đối cộng đồng người Việt lớn mạnh hơn nên cũng đỡ. 


Người Việt mình thì con cứ bắt học ra bác sĩ, kỹ sư nhưng ít khuyến khích con mình theo chính trị. Hy vọng thế hệ thứ 3 của cộng đồng người Việt sẽ vào chính trị đông hơn. Khi có tiếng nói chính trị thì mới có thể giàu có được. Mình nhớ có lần mua một căn nhà đã được biến thành văn phòng bác sĩ. Mình muốn đổi lại vùng dân cư. Thành phố Garden Grove kêu phải đóng $5,000 và đợi 6 tháng. Nhưng chưa chắc được. Mình nhờ một người Mỹ quen, có ông bạn làm manager cho thành phố. Ông ta gọi điện thoại một cái xong thì nói với mình. 2 ngày nữa, đến thành phố đem bản vẽ, gặp lại tên kêu mình bắt đóng $5,000 lệ phí. Hắn xem bản vẽ rồi đóng dấu cái rụp. Chả trả lệ phí gì cả, không phải đợi 6 tháng qua hội đồng bú xua la mua.


Có lần mình thấy Andy Quách, nghị viên thành phố Westmisnter, đi với hai tên nào vào thành phố Garden Grove rồi hỏi gặp tên nghị viên nào rồi nói chuyện để nhờ giúp đỡ cho hai tên kia được giấy phép xây cất gì đó.


The Grit of the Mustang

​The Trump administration saw Hung Cao and recognized the content of his character rather than a woke checklist because they valued his grit and technical mastery over the color of his skin or his status as an immigrant. Fifty-one years ago, Cao arrived in Guam as a four-year-old refugee with nothing but two suitcases after his family had been rescued from the fall of Saigon by the very fleet he now oversees. On April 22 2026, he made history as the first Vietnamese refugee to lead the Department of the Navy as Acting Secretary, closing a fifty-year circle of service to the nation that pulled his family from the water. His commitment to the uniform is not a simple career choice but a debt of honor. In 1979 while his family was living in Niger, West Africa, the Iranian Revolution sparked regional chaos and the U.S. Marines brought his family into the embassy to stand watch over them until they were safe. He did not see bureaucrats that day; he saw heroes who stood between his family and the fire. That moment became his North Star. He did not join the Navy to climb a corporate ladder but to become the kind of person who stands the watch for others. That mission began on the deckplates in 1989 when he was enlisting as a Seaman Recruit. While many were battling the winter winds at Great Lakes, Cao was sweting through his first sets of stencils in the Florida humidity of RTC Orlando, 1989. He served seven years in the enlisted ranks before earning his way into the U.S. Naval Academy in 1996. That Mustang journey gives him a perspective that cannot be taught in a seminar because he understands the weight of the sea bag on a sailors shoulder. Because of those rough edges, Cao has been blunt about the type of people the Navy needs to win wars. He has pushed back against woke recruiting efforts, stating that the Navy does not need checklists but needs alpha males and alpha females who are ready to do the grit-heavy work of combat. For Cao the Navy is not a place for optics, it is a place for the rip out their own guts level of toughness required for high-stakes survival. As a career Navy Diver and EOD Officer who led the recovery of John F. Kennedy Jr. and served combat tours in Iraq and Somalia, he knows that in the dark, under a hull, a rehearsed press release wont save a mission. Technical mastery and individual caractor will save it. Even as he handles high-level financial reviews of carrier contracts, his focus remains on the sailors who man the watch. He is the first Secretary in a generation who knows what it is like to stand a mid-watch and rely on the equipment that the Pentagon buys. He is not there to fit in with the Ivory Tower. He is there to ensure that the most powerful Navy in the world is led by someone who has lived its reality from the bottom up.

​#HungCao #NavyMustang #ContentOfCharacter #USNavy #Veterans #Leadership #SemperFortis #MustangNavy


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


Những Kẻ phản bội của Liên Sô

  “lịch sử ngắn gọn” về Liên Xô:


Dạo này chiến tranh Ba Tư và Do Thái và Hoa Kỳ khiến thiên hạ để ý vì dính dáng đến cái hồ bao của họ chớ thường chả ai để ý. Hay chiến tranh Ukraina-Nga, không ai nhắc đến nữa vì quá lâu, mất tính câu like. Nghe nói Ukraina sản xuất các Drone và bán cho Hoa Kỳ và các nước tỏng vùng trung đông để chóng lại hoả tiễn Ba tư. Lý do là Rẻ Hơn. Như vụ 40,000 người dân Ba Tư nổi dậy bị vệ binh cộng hoà hồi giáo giết như chém chuối trong vườn. 


Hoa Kỳ hay Do Thái bỏ bom trúng cái trường học khiến mấy học sinh bị giết chết. Không biết các vệ binh cố tình bám vào dân như chiến lược của Việt Cộng khi xưa để Hoa Kỳ không dội bom hay tình báo sai đưa đến vụ thiệt hại này. Vụ này học sinh chết khiến cả thế giới lên tiếng chửi bới này nọ nhưng tuyệt nhiên chả thấy ai, kể cả đức giáo hoàng nói đến vụ 40,000 nạn nhân bị chính quyền ba tư tàn sát. Cho thấy bỏ bom 168 học sinh tàn nhẫn hơn giết 40,000 người. Chán Mớ Đời 


Thấy các chế độ độc tài khát máu thì sớm muộn gì cũng bị dẹp tiệm mà các tên lãnh đạo đều là tội đồ cả. Điển hình chế độ Liên sô từ 1917 đến 1991. Chưa tới 100 năm. Ông LÊNIN làm cách mạng muốn lật đổ Sa Hoàng bị mật vụ lùng kiếm nên chạy qua Thuỵ Sĩ. Muốn về nước phải làm chi đó cho nước pHỔ, để giúp chấm dứt chiến tranh với Sa Hoàng. Nói như người nga là Nga Gian vì bắt tay với ngoại bang thêm người đức cho ông ta tiền để về làm cách mạng để Sa Hoàng bị lộn xộn mà không đánh nhau với nước Phổ nữa. Do đó người đức mới để ông ta yên ấm ngồi xe lửa đi từ Thuỵ Sĩ qua Đức quốc an toàn, mới về lại xứ Sa Hoàng để thực hiện cuộc cách mạng long trời lỡ đất đã giết chết không biết bao nhiêu người.


 Ông ta chiếm chính quyền nhưng cai trị chưa được bao lâu thì lăn đùng ra chết vì bệnh phong tình. Ngay sau khi Lenin qua đời, họ mới đột phá tư duy nhân vật số hai của Đảng, đồng chí Trotsky, người hoạch định thực hiện cách mạng, lại là một kẻ phản bội. Kamenev, Zinoviev, Bukharin và Stalin đã lật đổ Trotsky và đày ông ra khỏi Liên Xô. Ông Trotsky này chạy qua tới Mễ Tây Cơ, đồng chí Stalin lại sai người ám sát ông ta. Có cuốn phim kể về vụ này. 


Nhưng chỉ vài năm sau, người ta lại phát hiện rằng Kamenev, Zinoviev và Bukharin cũng là kẻ thù của nhân dân và phần tử phá hoại đảng và nhà nước. Khi đó, đồng chí dũng cảm Genrikh Yagoda đã cho xử bắn họ. Không lâu sau, Yagoda với tư cách là một điệp viên của kẻ thù lại bị Yezhov xử bắn. Chán Mớ Đời 


Nhưng thêm vài năm nữa, hóa ra Yezhov cũng chẳng phải đồng chí gì, mà chỉ là một kẻ phản bội và gián điệp cho ngoại bang. Và Beria đã cho xử bắn Yezhov. Tình đồng chí qua yêu thương.


Sau khi Stalin qua đời, mọi người nhận ra rằng Beria cũng là kẻ phản bội. Rồi Zhukov lật đổ và xử bắn Beria. Nhưng chẳng bao lâu, Khrushchev phát hiện ra Zhukov là kẻ thù và kẻ âm mưu. Và ông đã đày Zhukov đi vùng Ural. Cái này lạ vì khác với mấy đồng chí trước đây, đều bị đem ra xử bắn đây lại đày đi tù. Bắt đầu mất cảnh giác cách mạng. Bị tiểu tư sản hoá, mất lập trường cách mạng.


Một thời gian sau nữa, người ta công bố rằng chính Stalin cũng từng là kẻ thù, phần tử phá hoại và phản bội. Cùng với ông, phần lớn Bộ Chính trị cũng bị quy kết như vậy. Khi đó, các đảng viên trung thực, do Khrushchev lãnh đạo, đã đưa Stalin ra khỏi lăng và giải tán Bộ Chính trị, cùng với Shepilov người đã “gia nhập cùng họ”. Mình đi viếng Georgia, quê hương của Stalin, có ghé lại căn nhà của ông ta và viện bảo tàng thì kinh khủng vì người ta chỉ thích các tên đồ tể.


Vài năm trôi qua, lại phát hiện rằng Khrushchev là một kẻ duy ý chí, lưu manh vì dám đem giày vào họp ở liên hIệp Quốc rồi rút ra đập bàn doạ bom nguyên tử cả đám, phiêu lưu và là kẻ thù của nhân dân. Rồi Brezhnev buộc Khrushchev phải về hưu. Chẳng bao lâu sau, Brezhnev qua đời, và người ta nói rằng ông là một lão già lú lẫn, phần tử phá hoại và là nguyên nhân của thời kỳ trì trệ. Sau đó còn có thêm hai “lão già lú lẫn” nữa, nhưng chẳng ai kịp nhớ tới họ, vì họ lần lượt qua đời rất nhanh như Andropov, cựu lãnh đạo KGB.

Thấy tấm ảnh này trên nhóm cựu quân Nhân Mỹ tại Việt Nam. Không biết là ban nhạc người phi luật tân hay Việt Nam 


Rồi một nhà lãnh đạo trẻ trung, năng động là Gorbachev lên nắm quyền. Và hóa ra toàn bộ Đảng đều là một đảng của những kẻ phá hoại và kẻ thù nhân dân hết nhưng giờ đây ông sẽ sửa chữa tất cả… Và đó là lúc Liên Xô sụp đổ. Và Gorbachev hóa ra cũng là một kẻ thù và kẻ phản bội đảng và nhà nước. Sau này ông Yeltsin lên thì họ cũng kêu ông này là tay sai ngoại bang, Nga gian chi đó. Rồi ông Puchin lên ngôi thì còn tại vị. Không biết sau khi ông ta xuống hay qua đời, có đồng chí nào lại đọc diễn văn chửi bới ông ta hay không. Chán Mớ Đời 


Tính lại các nhà lãnh đạo cộng sản đều là kẻ thù nhân dân, kẻ phá hoại hết. Học tập chưa sửa sai hết. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Sự thật về cuộc đời của ông Jackie Chan

 Hậu quả chiến tranh quốc - cộng


Chiến tranh Việt Nam đem lại nhiều đỗ vỡ cho rất nhiều gia đình mà vết thương đến ngày nay vẫn chưa được lành. Hôm nay tình cờ đọc, xem một chuyện của gia đình người Tàu, cũng vì tranh chấp quốc-cộng. Đều là người Tàu nhưng họ muốn xây dựng nước họ theo ý thức hệ riêng khác nhau đưa đến thảm hoạ, gia đình ly tán, đầy nước mắt. Câu chuyện kể về gia đình diễn viên điện ảnh Jackie Chan. Mình tóm tắc lại đây.


Năm 1947, trong khói bụi hỗn loạn của Thượng Hải thời hậu chiến, một người đàn ông 32 tuổi làm việc cho một trong những tổ chức bí mật nhất Trung Hoa đang kiểm tra hành khách tại một cảng đông đúc. Trên giấy tờ, ông tên là Charles Chan. Tên khai sinh của ông là Phòng Đa Long (Fang Daolong). Ông là một mật vụ Quốc Dân Đảng, từng được huấn luyện dưới quyền Trung tướng Dai Li, trùm tình báo quyền lực nhất của Trung Hoa Dân Quốc và nhiệm vụ hôm đó, trong số nhiều việc khác, là bắt những kẻ buôn lậu.


Một người phụ nữ bước vào hàng kiểm tra của ông, bị ông phác giác đang mang theo thuốc phiện. Tên bà là Trần Nguyệt Dung (Chen Yuerong), nhưng mọi người gọi bà là Lee-Lee. Khoảng 31 tuổi, bà từng có một cuộc đời hoàn toàn khác. Cha mẹ bà sở hữu một cửa hàng tạp hóa. Người chồng đầu tiên của bà là một thợ đóng giày, sau đó làm công nhân đường sắt, và họ có hai cô con gái nhỏ. Nhưng vào đầu những năm 1940, bom của Nhật Bản trút xuống Vũ Hán, chồng bà thiệt mạng. Khi đó bà 28 tuổi, không tiền bạc, phải nuôi hai con; Yulan 12 tuổi và Guilan 4 tuổi. Bà làm những gì có thể để nuôi con. Bà để hai con ở lại một nhà ga tại Vũ Hán với người thân, nói rằng sẽ quay lại, rồi đi Thượng Hải kiếm tiền. Sau này bà nói dối như vậy để các con không buồn. Bà nghe nói buôn thuốc phiện rất có lời và bà đã mua một ít mang theo thử thời vận. Nên nhớ dạo ấy, người Anh quốc bán thuốc phiện cho người Tàu mệt nghỉ, kiếm tiền rất nhiều.


Xui cho bà ta là ông Charles tìm thấy thuốc phiện và tịch thu nó. Theo đúng nhiệm vụ, ông phải lập tức bắt bà và đưa vào tù. Ông đã chuẩn bị biên bản và còng tay nhưng rồi ông nhìn thấy một thứ trên người bà. Trên tóc bà là một bông hoa nhỏ màu xanh. Với đầu óc tiểu tư sản, chưa giác ngộ cách mạng, ông ta thấy xót xa nên biến đau thương thành một hành động cách mạng. Thả bà ta. Đây là lý do mà cộng sản thắng với lòng tin vững chắc vào đảng, không có tiểu tư sản. Như Cò Giao Đà Lạt khi xưa gốc Bến Tre kể là anh em trong nhà đi vượt biên bị bắt mà chúng còn bỏ tù mục gông. Ngày nay chúng ta thấy người cộng sản bỏ tù người cộng sản. Chán Mớ Đời 


Trong thời chiến ở Trung Quốc, hoa cài tóc của phụ nữ là một mật hiệu. Hoa trắng nghĩa là mất cha mẹ. Hoa xanh nghĩa là mất chồng, hoặc con, hoặc cả hai. Ông Charles nhẹ nhàng hỏi chuyện gì đã xảy ra. Bà kể về trận bom ở Vũ Hán, về hai đứa con ở nhà ga, về người chồng không bao giờ trở về. Ông Charles với đầu óc tiểu tư sản, chưa giác ngộ cách mạng trả lại thuốc phiện cho bà. Rồi ông để bà đi. Đó là sai lầm ý tưởng mà phe Tưởng Giới Thạch sau này bị thua.


Sau hôm đó bà Lee-Lee sợ bị bắt nên bỏ buôn lậu và chuyển sang đánh bạc và hóa ra lại cực kỳ giỏi. Bà thắng liên tục đến mức giới giang hồ gọi bà là “Đại Tỷ.” Bà được kính nể, được bảo vệ và sống sót trong thời chiến.


Đến năm 1949, lực lượng cộng sản của Mao trạch Đông tràn khắp Trung Quốc cất tiếng ca như có bác Mao trong ngày vui đại thắng. Những người liên quan đến Quốc Dân Đảng đặc biệt là một cựu điệp viên như ông Charles trở thành mục tiêu. Ông xuống tàu chạy sang Hương Cảng. Ông buộc phải bỏ lại bà vợ và hai người con trai từ cuộc hôn nhân đầu, Shide và Shisheng, vẫn còn nhỏ, ở Thượng Hải. Bạn bè phải giấu chúng đi. Họ sợ hãi; chứa chấp con của một gián điệp Quốc Dân Đảng có thể khiến họ bị bắt. Sau này, ông Charles nói rằng suốt 36 năm, ông không biết hai con mình còn sống hay đã chết.


Năm 1951, Lee-Lee cũng sang Hương Cảng. Họ tìm lại được nhau, hai kẻ lưu vong, cùng một lứa bên trời lận đận, đều bỏ lại con cái phía sau, đều không còn quê hương. Họ kết hôn năm 1954. Ngày 7 tháng 4 năm 1954, trong một căn phòng nhỏ phía sau Lãnh sự quán Pháp, nơi ông Charles làm đầu bếp, con trai họ ra đời. Họ đặt tên là Trần Cảng Sinh (Chan Kong-Sang) nghĩa là “sinh ra ở Hương Cảng.” Sau này đứa bé được mọi người trên thế giới biết đến với tên JAckie Chan.


Mình không biết, tác giả Amy Tan khi viết Joy Luck Club, có kể chuyện bà mẹ do diễn viên Kiều Chinh đóng, bỏ lại tại Trung Cộng là chuyện thân thay qua câu chuyện về gia đình của tài tử Jackie Chan.


Trong phần lớn cuộc đời, ông Jackie không hề biết điều này. Cha ông là một người hiền lành như hải quan phi trường Tân Sơn Nhất, ít nói, làm đầu bếp tại Lãnh sự quán Pháp rồi Đại sứ quán Mỹ ở Canberra. Mẹ ông lo việc gia đình. Họ nói tiếng Quảng Đông thay vì tiếng quan thoại. Họ làm việc rất nhiều ngày đêm, hy sinh đời bố mẹ củng cố đời con. Khi họ gửi ông Jackie Chan lúc 6 tuổi vào Học viện kịch Trung Hoa, nơi ông trải qua 10 năm học kịch Bắc Kinh, nhào lộn và võ thuật, Jackie từng nghĩ mình bị bỏ rơi. Mình có xem phim này ở New York, hình như với nhóm sinh viên MIT xuống thăm mình, kể về cuộc đời của ông Jackie Chan và Jimmy Ho. Ông âm thầm oán trách cha mẹ suốt nhiều năm. Ông không biết rằng căn hộ họ mua cho ông ở Hồng Kông được trả bằng từng đồng họ tiết kiệm, kể cả tiền tip mẹ ông kiếm được khi làm người giúp việc.


Mãi đến khi Jackie đã ngoài 40, đã là một siêu sao quốc tế, cha ông mới nói trong một lần ngồi trên xe: “Cha có một bí mật. Con không phải họ Trần. Tên gốc của con là họ Phòng.” Ông Charles kể hết mọi chuyện. Công việc gián điệp, những ngày bị Nhật giam giữ. Cuộc hôn nhân đầu với hai người con trai bị bỏ lại ở Thượng Hải. Hai người con gái của Lee-Lee ở Vũ Hán. Chán Mớ Đời 


Năm 1985, với sự giúp đỡ của một người bạn tại Đại sứ quán Trung Quốc ở Úc, ông Charles tìm lại được hai người con trai. Họ đang sống ở Vũ Hán. Một người làm bưu tá. Một người làm việc ở trang trại nuôi heo. Cuộc đoàn tụ diễn ra tại Quảng Châu,đầy nước mắt, ngượng ngùng, nhưng sâu sắc. Họ nói về những năm tháng đã mất, về việc sống sót không có cha, những sinh nhật trôi qua trong im lặng.


Bà Lee-Lee qua đời năm 2002. Ông Charles qua đời năm 2008, thọ 93 tuổi, tại Hương Cảng. Ông được chôn cất bên cạnh bà Lee-Lee tại nghĩa trang Gungahlin, Canberra.


Đây là phần câu chuyện tình hiếm khi được kể. Mối tình giữa một điệp viên và một người buôn thuốc phiện là phần dễ nhớ. Nhưng phần khó hơn, thật hơn, là: họ là hai con người đã buộc phải rời bỏ cuộc đời cũ và con cái của mình để sống sót qua chiến tranh và mang theo gánh nặng đó suốt phần đời còn lại, trong im lặng, khi nuôi dạy một đứa trẻ phi thường ở Hồng Kông.


Phim của Jackie Chan đầy những pha nguy hiểm có thể giết chết ông. Nhưng khoảnh khắc rủi ro nhất trong lịch sử gia đình ông xảy ra trước khi ông được sinh ra khi một người đàn ông cầm huy hiệu nhìn thấy một kẻ buôn lậu với bông hoa xanh trên tóc… và quyết định cất tờ biên bản đi.


Bộ phim tài liệu năm 2003 về câu chuyện này có tên Traces of a Dragon. Phim truyện năm 2013 là A Tale of Three Cities, đều do Mabel Cheung  đạo diễn. Cả hai đều đáng xem và đều không phải hư cấu. Ai muốn coi phim này thì theo đường dẫn cuối bài. 


Chiến tranh đều đem lại nhà tan cửa nát, gia đình ly tán. Như người Việt sau 54, 75 gia đình ly tán khắp nơi. Con trai ở pháp, con gái ở Mỹ, cha mẹ ở Úc Đại Lợi,… đó là may mắn còn sống để gặp lại. Mình có chị bạn 30/4/75 di tản, mấy ông anh và bố đi riêng mất tích luôn. Có người đi vượt biển mất tích, gia đình không bao giờ nghe tin tức.


Như gia đình mình trải qua chiến tranh chống Pháp rồi chống mỸ. Thời kháng chiến pháp mình có ông chú bị tây bắn chết. Ông cụ mình thì bị du kích bao vây nhà ban đêm như nhạc sĩ nGuyễn Đức Quang diễn tả trong bài hát “Người anh Vĩnh Bình”, nhảy qua tường khi du kích đến nhà ban đêm bắt, chạy vào Nam, còn ông chú thứ 2 thì đi bộ đội vào nam thì bị bom B 52 dập chết trên đường mòn Hồ CHí Minh. Sau 75 thì ông cụ mình đi cải tạo 15 năm, em mình vượt biển, đưa thì ở Mỹ, đứa thì ở Pháp.


https://youtu.be/L880VLBeIMI?si=oYjYsyvjyzBYsR5x


Do đó, mấy năm trước, mình và đồng chí gái tổ chức buổi họp mặt đại gia đình ở Dubai để anh em và cháu có thể gặp mặt nhau, xum họp sau bao nhiêu năm xa cách, mẹ mình được nhìn đầy đủ con cháu một lần. Vì mỗi khi về Đà Lạt thì có người về người không, cháu bận không về,… có lần được xem hình Dubai, đồng chí gái kêu không tiếc tiền. Còn sống gặp nhau là mừng, hạnh phúc một đời.


https://youtu.be/SpoeZcAksMs?si=_DtagEchrm7he6G5


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Người lính Mỹ được nhiều huy chương nhất

 Người lính Mỹ được nhiều huy chương nhất


Đọc tài liệu chiến tranh Việt Nam của người Mỹ thì lâu lâu lại lòi ra nhiều nhân vật chống đối chính sách của chính phủ Hoa Kỳ tại Việt Nam. Có nhiều người phản chiến nhưng lại có những người lính lên tiếng chỉ trích, cho rằng chính sách của chính phủ sẽ không cho quân đội Hoa Kỳ tại Việt Nam thắng được cuộc chiến. Như không bỏ bom các đê điều, hạ tầng cơ sở, các đường tiếp liệu của Liên Sô và Trung Cộng.


Mình có đọc tin tức của Trung Cộng thì họ có cho biết, đưa ra hình ảnh lính của họ, 300,000 có mặt tại miền bắc, bận quân y của bộ đội Việt Nam. Bộ đội bác Hồ vào Nam hết nên hậu phương cần bảo vệ nên binh lính của Trung Cộng đảm nhiệm phần này. Những hình ảnh lính tàu bận quân y bộ đội bác Hồ, lại đứng chào hình ảnh của Mao chủ tịch khiến người Việt chới với. Với những hình ảnh này nên mình đoán Hoa Kỳ không muốn dội bom các hạ tầng cơ sở của Bắc Việt sợ giết lầm lính của bác Mao.

Bắc Mao giận lên, cho lính tràn qua vĩ tuyến 17 là mệt. Vì năm 1953, lính tàu đánh giết không biết bao nhiêu lính mỹ tại Triều Tiên. Hôm nay đọc một tài liệu khác về một cựu chiến binh Mỹ từng tham gia chiến tranh Triều Tiên và Việt Nam.

Vào tháng 6 năm 1971, người lính được trao nhiều huân chương nhất nước Mỹ đã xuất hiện trên truyền hình quốc gia và nói ra sự thật về chiến tranh Việt Nam. Ai buồn đời thì theo đường dẫn.


https://atvaudio.com/ata_search.php?record_id=16642#:~:text=David%20Hackworth.%20On%20June%2027%2C,post%2DWorld%20War%20II%20era%2C%20Col.


Một cuộc phỏng vấn đó đã chấm dứt sự nghiệp 25 năm binh nghiệp, được xây dựng bằng máu, lòng dũng cảm và khả năng chỉ huy chiến đấu xuất sắc của ông là David Hackworth. Ông khai gian tuổi để nhập ngũ khi mới 15 tuổi vào năm 1946. Đến chiến tranh Triều Tiên, ông đã là một chỉ huy dày dặn tại trận mạc. Ở tuổi 20, ông trở thành một trong những đại úy trẻ nhất trong lịch sử quân đội sau khi được thăng cấp ngay tại chiến trường. Triết lý của ông cực kỳ đơn giản nhưng khắc nghiệt: dẫn đầu từ tuyến trước, di chuyển nhanh, đánh mạnh, và không cho kẻ thù một giây thở. Binh sĩ theo ông vì ông không bao giờ yêu cầu họ làm điều gì mà chính ông không làm trước thường là trước nhất và nguy hiểm hơn.


Ông không chỉ dũng cảm, còn cực kỳ giỏi trong tác chiến. Tại Việt Nam, ông nhận chỉ huy Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 39 Bộ binh ở đồng bằng sông Cửu Long, một đơn vị “đen đủi” đã chịu hàng trăm thương vong và tinh thần suy sụp. Ông gạt bỏ giáo trình cứng nhắc của Ngũ Giác Đài. Ông lập các đội trinh sát tinh nhuệ, huấn luyện binh sĩ theo chiến thuật du kích cấp tiểu đội, và nhấn mạnh tuần tra tấn công cùng tác chiến ban đêm để khiến Việt Cộng luôn bị động. Ông nghiên cứu chính phương thức của đối phương và đánh bại họ bằng chính cách đó.


Tiểu đoàn của ông Hackworth, sau này được gọi là “Hardcore Battalion”, gây tổn thất nặng nề cho đối phương trong khi giảm thương vong phía Mỹ. Ông chiến đấu theo cách cần thiết trên thực địa, chứ không phải theo cách Hoa Thịnh Đốn muốn thể hiện trên giấy tờ. Nên nhớ chiến tranh Việt Nam khởi đầu với sự tham chiến của binh sĩ mỹ với chủ thuyết của bộ trưởng bộ quốc phòng MacNamara. Thực thi chủ trương của giới kỹ nghệ chiến tranh.


Quân phục của ông đầy huân chương: hai Huân chương Chữ Thập Phục Vụ Xuất Sắc, mười Huân chương Ngôi Sao Bạc, tám Huân chương Ngôi Sao Đồng với chữ “V” vì lòng dũng cảm, tám Huân chương Trái Tim Tím, ba mươi bốn Huân chương Không Quân, và tổng cộng hơn chín mươi phần thưởng. Ông là một huyền thoại trong mắt những người lính từng phục vụ dưới quyền.


Và rồi, vào tháng 6 năm 1971, Đại tá David Hackworth đã làm điều không tưởng. Vẫn đang tại ngũ và mặc quân phục, ông tham gia một cuộc phỏng vấn dài trên chương trình truyền hình của ABC mang tên Issues and Answers. Nhìn thẳng vào ống kính, ông nói với người dân Mỹ điều mà Ngũ Giác Đài không muốn thừa nhận: cuộc chiến này không thể thắng theo cách đang tiến hành. Lãnh đạo thì tha hóa và chạy theo sự nghiệp. Số liệu “đếm xác” bị thổi phồng dối trá. Những người lính Mỹ trẻ tuổi đang chết vì một chiến lược không có cơ hội thành công. Thêm cần sa đầy nơi. Mình có xem một phim tài liệu kể là các quan tài của binh sĩ Mỹ chết tại Việt Nam, đem về Hoa Kỳ được giấu cần sa ma tuý ở tỏng.


Như sau này ông cựu bộ trưởng bộ quốc phòng McNamara viết trong hồi ký về chiến tranh Việt Nam. Ông kêu chúng ta đánh cộng sản trong khi Hà Nội đánh Tây rồi nay đánh Mỹ, “ngoại nhân” ra khỏi VN. Hai suy nghĩ về cuộc chiến khác nhau. 


Chúng ta không chiến thắng,” ông nói. “Chúng ta thậm chí còn không chiến đấu đúng cuộc chiến.” Phản ứng từ Ngũ Giác Đài đến nhanh và dữ dội. Các sĩ quan cấp cao phẫn nộ. Điều tra được mở ra. Áp lực gia tăng. Con đường gần như chắc chắn lên cấp tướng của ông tan biến chỉ sau một đêm. Chỉ trong vài tháng, sự nghiệp 25 năm của ông coi như kết thúc. Ông nghỉ hưu với cấp bậc đại tá, danh tiếng trong giới chính quyền Washington bị phá hủy.


Giới tướng lĩnh gọi ông là kẻ bất tuân, thiếu trung thành, thậm chí là phản bội. Nhưng những người lính, những người đã đổ máu cùng ông trong rừng rậm lại nhìn ông khác. Họ tôn trọng ông vì ông đã nói ra điều mà ai cũng biết nhưng không ai dám nói nếu không muốn tự hủy hoại sự nghiệp của mình.


Hackworth không biến mất. Ông trở thành một nhà báo và tác giả không sợ hãi. Cuốn hồi ký bán chạy About Face của ông phơi bày thẳng thắn những thất bại của lãnh đạo quân sự. Ông tiếp tục viết báo và lên tiếng chống lại sự quan liêu, lãng phí và những chiến lược đặt sự nghiệp lên trên sinh mạng người lính. Ông không bao giờ mềm mỏng. Ông cũng không bao giờ xin lỗi và lịch sử đã chứng minh ông đúng.


Pentagon Papers, sự sụp đổ của Sài Gòn, và hàng thập kỷ phân tích trung thực sau đó đã xác nhận gần như mọi chỉ trích mà ông đưa ra từ năm 1971. Người mà hệ thống cố bịt miệng đã luôn nói sự thật.


Những năm cuối đời, Hackworth đấu tranh mạnh mẽ cho người lính bình thường, huấn luyện tốt hơn, trang bị tốt hơn, lãnh đạo tốt hơn, và chăm sóc tử tế cho cựu quân nhân. Năm 2005, ở tuổi 74, ông qua đời vì ung thư bàng quang tại Tijuana, Mexico, khi đang tìm kiếm phương pháp điều trị. Nhiều người thân tin rằng căn bệnh này liên quan đến việc ông tiếp xúc với chất độc da cam trong những năm ở Việt Nam. Cuộc chiến cuối cùng cũng đã lấy đi ông, chậm rãi và đau đớn, rất lâu sau khi ông rời chiến trường.


Về chất độc Da Cam, tuần này thấy ở Paris họ có dựng tượng về nạn nhân của chất độc Da Cam này. Mình theo dõi các nhóm cựu quân Nhân Mỹ tại Việt Nam thì có nhiều người cho biết về già họ bị bệnh đủ thứ vì chất độc này.


Trong tang lễ của ông, từ tướng lĩnh đến binh nhì đứng cạnh nhau. Có người vẫn xem ông là anh hùng đã lên tiếng vì người lính. Có người không bao giờ tha thứ vì ông “phá vỡ hàng ngũ”. Nhưng không ai có thể phủ nhận di sản của ông: ông đã chiến đấu quyết liệt, lãnh đạo tốt, và cuối cùng thể hiện lòng can đảm đạo đức lớn hơn đa số.


David Hackworth nhận hơn chín mươi (90) huân chương qua hai cuộc chiến. Ông biến những đơn vị rệu rã thành lực lượng tinh nhuệ. Nhưng trận chiến định hình nhất của ông không diễn ra ở đồi núi Triều Tiên hay đầm lầy Việt Nam.


https://youtu.be/-UhgAzycMSE?si=B6rh3teMjsRrLn9A


Đó là trận chiến năm 1971, khi ông đứng một mình trước ống kính truyền hình, nói với một quốc gia đang chia rẽ một sự thật khó chấp nhận, biết rõ rằng điều đó sẽ khiến ông mất tất cả những gì đã xây dựng.


Ông có thể im lặng, nhận đủ quân hàm, và tận hưởng nghỉ hưu trong vinh quang. Nhưng ông đã chọn nguyên tắc thay vì thăng tiến. Đó là một dạng dũng cảm hiếm hơn cả việc lao vào làn đạn, dũng cảm đạo đức: sẵn sàng hy sinh sự nghiệp, danh tiếng và tương lai vì sinh mạng của những người lính vẫn đang chiến đấu, và vì sự thật mà đất nước cần được nghe.


Ông là người lính còn sống được trao nhiều huân chương nhất nước Mỹ và ông đã từ bỏ tất cả để chấm dứt những lời dối trá. Đó không chỉ là một anh hùng chiến tranh mà là một kiểu anh hùng hoàn toàn khác.


 Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn