Lương y như từ mẫu
Hôm qua lái xe lên vườn, nghe podcast ông bác sĩ David danh tiếng người anh, chuyên trị về Fatty Liver,(gan nhiễm mỡ), tiểu đường kể về cuộc đời làm y sĩ khiến mình chới với. Không ngờ ông ta rất thành thật khi bị bệnh nhân chửi banh xác, nhờ vậy ông ta mới tìm hiểu thêm và cùng vợ làm một thử nghiệm đã thay đổi cuộc sống tư duy của ông ta và cách chữa trị bệnh nhân bị gan nhiễm mỡ và tiểu đường.
Thấy tấm ảnh này trên mạng thấy thương mấy ông lính đánh chiếm lại Quảng Trị. Hai bên chết như rạ, bình địa hết.Ông ta cho biết là mỡ ở bụng của chúng ta rất nguy hiểm hơn mỡ ở chân tay. Ông ta cho biết là cái bụng của mình phải ít hơn 1/2 độ cao của mình. Điển hình mình cao 173 cm thì bụng mình phải nhỏ hơn 86 cm. Hay cao 72 inches thì bụng mình phải nhỏ hơn 36 inches. Bụng mình thì 30 inches nên bớt lo. Mấy tên mỹ mình quen nghe mình nói về ăn một ngày một bữa nay thấy họ xuống khá nhiều 20 cân anh, người thì 40 cân anh, bụng nhỏ lại nên mừng cho họ.
Có thể 1/3 dân số trên thế giới bị bệnh tiểu đường mà không hay biết. Ông ta cho biết là ai bị bệnh tiểu đường mà không tìm cách chữa khỏi thì sẽ giảm tuổi thọ 100 ngày hay 3 tháng cho mỗi năm. Rồi ông ta để trên bàn 1 tô cereal mà buổi sáng người Mỹ được khuyến khích cho con nít ăn sáng như mình khi xưa cho con ăn vì bị quảng cáo trên truyền hình và con bị ảnh hưởng nên khi đi chợ mua đồ là chúng lấy mấy cái hộp này bỏ vào xe. Chán Mớ Đời rồi một quả khoai tây, một chén cơm gạo trắng, 1 quả chuối và một thỏi sô-cô-la. Ông ta hỏi người phỏng vấn lấy mấy cụ đường trong thẩu như ở bên âu châu khi người ta mua đường để uống cà phê,cà phá để bỏ vào. Mỗi cục đường là 4g một muỗng đường.
Thì khám phá ra 1 thỏi sô-cô-la có đến 7.5 muỗng đường, để mình xem lại podcast để ghi lại rõ hơn vì lái xe nên chỉ nghe rồi kể lại. (Ghi chú thêm) 1 tô cornflake là 8 cục đường trắng x 4 là 32 g đường. Quả khoai tây là 9 cục đường 4 g hay 36 g đường, 1 thỏi sô-cô-là là 7 cục đường hay 28 g đường, còn trái chuối thì tuỳ theo to hay lớn, trái này thì 6 cục đường hay 24 g đường, và tô cơm nặng 150g thì có đến 10 cục đường hay 40 g đường.
Do đó những người được gọi chocoholic, nghiện sô-cô-la là vì họ nghiện đường trong các thỏi sô-cô-la.
Ông ta kể là sau khi tốt nghiệp y khoa, ông ta muốn đem kiến thức của mình để giúp đời, giúp người. Bệnh nhân vào là cho uống Metformin mệt thở suốt 25 năm. Ông ta khởi nghiệp y sĩ năm 1986, xem như 40 năm qua. Có lần ông ta thấy có một cặp bệnh nhân hơi to béo một chút, mà ông ta theo dõi khám cho họ từ 10 năm qua, lâu quá không đến khám để lấy thuốc. Thông thường cứ 3 tháng hết thuốc thì bệnh nhân phải gọi bác sĩ lấy hẹn để đến khám và cho toa để mua thuốc thuốc tiểu đường nhưng hai vợ chồng này cả năm không đến nên gọi điện thoại xem tình hình ra sao. Mình thấy các hệ ứng phụ của thuốc Metformin như sau:
Metformin is highly effective at managing blood sugar but commonly causes temporary digestive issues, including diarrhea, nausea, vomiting, and gas. Taking it with food or switching to an extended-release version often helps. Less common but serious risks include lactic acidosis and vitamin B12 deficiency. [1, 2, 3, 4, 5]
Đây là kim tự tháp dinh dưỡng mà bác sĩ khuyên chúng ta ăn uống hàng ngày từ mấy chục năm qua trước khi ông RObert Kennedy Jr., được bổ nhiều Jim làm bộ trưởng y tế Hoa Kỳ.Bà bệnh nhân lấy hẹn rồi khi vào phòng mạch thì chửi ông ta như tát nước mùa thu. Điều ông ta ngạc nhiên là thấy bà ta xuống cân thấy rõ. Bà ta cho biết là những thứ ông khuyên tôi ăn toàn là đường, cereal, trái cây, bánh mì,…như kim tự tháp mà ông chỉ. Đó là bài học căn bản sinh vật học từ các năm lớp trung học. Tôi và chồng tôi phải gia nhập một nhóm trên mạng xã hội có đến trên 40,000 người bị bệnh tiểu đường để tự giúp nhau. Chúng tôi bỏ các thứ mà ông khuyên ăn, chỉ ăn thịt rau và tuyệt đối không có tinh bột như bánh mì và đường. Bây giờ xem chúng tôi xuống cân, không phải uống thuốc do ông kê toa nữa rồi bỏ đi về. Có bao giờ ông nói với tôi là bánh mì mà tôi ăn hàng ngày là đường. Cereal mà ông bảo tôi ăn mỗi buổi sáng là đường. Khi tôi ngưng ăn mấy thứ ông bảo tôi ăn thì tôi không cần uống Metformin do ông kê nữa. Chán Mớ Đời
Xem kim tự tháp về dinh dưỡng dưới thời bộ trưởng y tế Robert Kennedy Jr., thấy gần như đão ngược, ít tinh bột bánh mì cơm.Nghe bệnh nhân chửi một cách nhẹ nhàng khiến ông ta đứng ngớ như Sơn đen thấy gái đẹp. Ông ta lo ngại chớ, bệnh nhân đi kiện này nọ thì sẽ nguy hại đến danh tiếng của tổ hợp y tế của ông. Tối đó về ông ta kể chuyện này cho bà vợ nghe. Được cái là ông ta may mắn lấy bà vợ thông minh, không như đa số các bà vợ bác sĩ chuyên đi mua sắm. Bà này đột phá tư duy, nói tại sao mình không thử nghiệm này sau giờ làm việc. Hỏi xem có ai muốn tham gia chương trình, thay đổi cách ăn uống, để chữa trị bệnh tiểu đường. Làm thí nghiệm xem có như bà bệnh nhân chửi ông ta như tát nước.
Thế là ông ta hỏi các bác sĩ khác cùng tổ hợp y khoa của ông ta thì mấy ông bác sĩ kia không chịu, hỏi có giúp ích gì cho phòng mạch kiếm tiền vì hết bệnh nhân thì chúng ta đói. Chữa một bệnh nhân khỏi bệnh là mất đi một khách hàng (lương y như kế mẫu). Thế là ông ta phải tự làm một mình với bà vợ rồi có cô y tá nghe nói đến chương trình sau giờ làm việc và cuối tuần thì kêu sẽ giúp không lấy tiền công. Thế là họ kêu gọi bệnh nhân nào muốn thử nghiệm chương trình này và làm việc này. Ông khám phá ra cách chữa trị bằng Metformin thì không bao giờ khỏi nhưng qua qua đinh dưỡng thì hết.
Trở lại câu hỏi chính lúc đầu là ông bác sĩ David cho biết là tất cả mọi người trong chúng ta đều có một tương lai bệnh lý khác nhau tuỳ theo sự ăn uống sinh hoạt của mình và quan trọng nhất là mỗi người tự chọn lấy. Thí dụ như thân hữu của mình, gặp nhau khi xưa. Mình nói khi xưa vì dạo này gặp nhau thấy họ thay đổi ăn uống. Gặp nhau vui vẻ, ăn uống phủ phê, uống rượu dzô dzô rồi ra vườn đứng hút thuốc vì vợ con chửi. Còn ở Việt Nam thì vô tư như người Hà Nội. Cho nên rất khó khăn để tự chọn cho mình một lối sống riêng vì bị ảnh hưởng, áp lực từ bạn bè này nọ. Mình nhớ có lần vè Sàigòn, gặp lại mấy người bạn Yersin thì có một anh bạn không muốn uống vì nhà ở Củ CHi cần lái xe về nhưng mấy tên kia ép uống nên phải uống. Mình thì không ai ép uống cả vì cái mặt cô hồn của mình. Mình tự chọn con đường không hút thuốc , không uống rượu, đi bộ và tập ở Đông Phương Hội mỗi ngày. Thấy rõ ràng thân hữu ngày nay te tua, không còn dzô dzô nữa, uống nước suối hết.
Thân hữu nhìn mặt mình là hết muốn nhậu nên ít ai rủ mình dzô dzô hếtÔng ta sinh sống tại Liverpool, cho biết năm 1986, khi bắt đầu hành nghề y sĩ thì bệnh béo phì và bệnh tiểu đường không thấy xuất hiện ở các lứa tuổi dưới 55. Không có đến một trường hợp. Dạo ấy tiểu đường loại 2 có một tên khác không biết dịch ra tiếng Việt ra sao “maturity on set diabetes” nghĩa là cho người cao tuổi. Ngày nay chúng ta gọi tiểu đường Diabetes loại 2 vì phải cộng thêm lớp người trẻ dưới 55 tuổi.
Được cái là giới trẻ họ có thời gian để thay đổi cuộc sống cho tương lai còn thế hệ mình thì buông bỏ cho rảnh nợ đời nên hôm trước, có hai ông thần đến nhà mình chơi một chai Whisky khiến mình thất kinh. Họ nay bị ghiền, về già khó bỏ, chỉ đợi trời kêu ai nấy dạ thôi. Bà vợ kể là uốgn thuốc với rượu. Kinh Ông bác sĩ cho biết là theo chính phủ thì được biết nếu không kiểm soát được tiều đường loại 2 thì mỗi năm, con người sẽ giảm đi mất 100 ngày tuổi thọ. Hay đúng hơn 1/3 năm.
Câu hỏi về người bị bệnh tiểu đường chết vì ung thư. Ông bác sĩ cho biết có 8 loại ung thư liên quan đến bệnh tiểu đường. Ông ta bắt đầu giải thích về Insulin trước khi nói về bệnh tiểu đường. Cao đường làm hư hại các động mạch nội mô, mà ông ta gọi là Glycoalix, phần không bị dính. Nói về Glucose đến từ thực phẩm chất dinh dưỡng tinh bột. Câu hỏi là insulin sẽ làm gì với đường mà chúng ta ăn vào. Hormone insulin được cấu tạo bởi Pancreas gland (tuyến tuỵ) đẩy đường ra khỏi huyết quản, đưa vào các tế bào để được sử dụng như năng lượng cho cơ thể của chúng ta hoạt động. Thật ra chúng ta cần đường để giúp các tế bào hoạt động.
Nhưng nếu chúng ta ăn tinh bột nhiều hơn cơ thể cần thì đường sẽ chuyển thành chất béo vì ít nguy hiểm hơn là làm hư hại các động mạch. Ông ta nói là bị bệnh tiểu đường. Ông ta bị stress vì đứng đầu tổ hợp y tế. Bệnh nhân hay tặng bánh cho ông ta nên hay ăn bánh nên từ từ ông ta tiêu thụ đường nhiều hơn cơ thể cần mỗi ngày. Insulin làm việc rất cực nhọc để loại bớt chất đường trong cơ thể và kết quả cho tôi hai thứ: cái bụng bự và lá gan chứa đầy chất béo, được gọi là gan nhiễm mỡ. Chán Mớ Đời
Sau bao nhiêu năm làm việc nhiều, lá gan của tôi được chứa đầy chất béo. Vấn đề là lá gan nhiễm mỡ sẽ cản trở việc xử lý của insulin. Nghĩa là cơ thể chúng ta phát triển mà họ gọi là Insulin resistance, mình dịch là kháng insulin, nghĩa là insulin làm việc kém hiệu quả hơn trước. Do đó chúng ta cần pancreas, (tuyến tuỵ từ này này hình như sau 75) sản xuất thêm insulin. Vấn đề là lá gan nhiễm mỡ có thể cả 10 năm nhưng chúng ta không biết. Mà cuộc sống lại dựa vào sự sản xuất Insulin.
Ông ta cho biết 93% bệnh nhân bị tiểu đường loại 2 thì nếu ăn tinh bột và đường ít lại thì lượng đường trong máu sẽ trở lại bình thường. Còn nếu đợi thêm vài năm thì con số này sẽ giảm đến 73% nhưng nếu chúng ta vẫn thèm ăn cơm chiên phở gà này nọ thì nói đợi thêm 5 năm nữa thì con số này sẽ giảm xuống 50%.
Đây là hình ảnh của lá gan bình thường và lá gan bị nhiễm mỡ. Cái hay là chúng ta có thể cải tạo lại lá gan nhiễm mỡ bằng chế độ ăn uống.Ông ta có nói đến Glycemic load khiến mình thất kinh vì lần đầu tiên nghe đến. Thường thì nghe glycemic index để nói về các món ăn có hệ số đường ra sao. Glycemic là lấy số lượng của thức ăn sẽ gây ảnh hưởng đến lượng đường trong máu. Điển hình là chúng ta ăn dưa hấu, nói là nước nhưng nếu chúng ta ăn nhiều lượng dưa hấu số lượng đường sẽ tương đương như ăn thỏi sô-cô-la là 7.5 muỗng đường. Ngoài ra phải xem cả lượng đường trong thức ăn nữa.
Đây là bảng Glycemic Index và Glycemic Load. Xem theo để ăn uống độ chừngÔng bác sĩ và bà vợ tìm được 18 bệnh nhân muốn chữa lành bệnh tiểu đường. Mỗi tối thứ hai họ gặp nhau chia sẻ các tin tức về ít tinh bột, cách nấu ăn này nọ và ông ta theo dõi bằng cách lấy máu để thử mỗi tuần cho chính ông ta và bệnh nhân vì ông ta cũng bị tiểu đường vì được bệnh nhân thương nên tặng bánh tây ăn. Ông ta tưởng bệnh nhân bị gan nhiễm mỡ từ 10 năm vì họ uống rượu nhưng không vì ăn đường. Nên nhớ rượu cũng là do đường lên men tạo ra độ cồn. Sau độ vài tuần thì lá gan của họ hoạt động khá hơn từ 1/3 đến 50% tốt hơn. Ngồi xem kết quả phòng thử nghiệm khiến ông ta vui như có vua Charles trong ngày vui đại thắng.
Rồi trọng lượng, từ từ tuần này qua tháng nọ lượng cân giảm thấy rõ, và cảm thấy không đói bụng nhiều như xưa. Lý do là khi lượng đường giảm khiến chúng ta đói. Trước đây mỗi lần ông ta đứng dậy là cảm thấy chống mặt nay thì hết, cái bụng bự cũng tan theo mấy khói của lò lửa. Áp huyết bình thường lại. Cần mất 3 tháng mới thấy kết quả rõ rệt. Đó là việc xẩy ra năm 2013, nay thì tôi không cần ngủ trưa nữa, khoẻ như tây bà đầm, con cháu của vua Charles. Hơi dài nên hôm nào kể tiếp. Chán Mớ Đời
Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen
Nah









