Tourane-Faifoo (Hội An) tramway, 10 năm tình cũ 1905-1915

 Tourane-Faifoo (Hội An) tramway 1905-1915

Vợ mình sinh ra ở Huế nhưng lớn lên tại Hội An 13 năm nên mình hay tò mò đọc tài liệu về Hội An mà người Pháp thường gọi là Faifoo, chắc tiếng tàu là Hải Phố (phố biển). Hôm nay tình cờ thấy một bài viết cộng hình ảnh về tuyến đường xe điện từ Tourane (Đà Nẵng) đến Faifoo (Hội An) do người Pháp thực hiện khi xưa nhưng chỉ hoạt động 10 năm thì đình chỉ. Công ty thực hiện tuyến đường khai phá sản. Ngạc nhiên là thấy một người ngoại quốc, gốc Ái Nhĩ Lan, tên Tim Doling, hình như lập gia đình với người Việt, ông ta có thời làm việc tại Việt Nam với Ford Foundation, lại nghiên cứu về hoả xa Việt Nam tương tự như ông Bill Robie, người Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam cũng yêu mến và nghiên cứu về các đường xe lửa Việt Nam thời tây để lại.

Đầu máy Decauville mua lại từ vùng Lạng Sơn

Xin tóm tắc như sau:


Sau khi Pháp kiểm soát Tourane (Đà Nẵng) năm 1888, Hội An vẫn là điểm trung chuyển hàng hóa quan trọng, nhưng sông Cổ Cò ngày càng bị bồi lấp khiến việc vận chuyển hàng bằng thuyền đến Tourane trở nên khó khăn. Thương nhân buôn trà tại Hội An tên Dérobert là người đầu tiên đề xuất xây tuyến xe điện hơi nước thay thế sông Cổ Cò, được Phòng Thương mại Tourane ủng hộ, nhưng chính quyền bảo hộ Trung Kỳ bác bỏ vì tuyến đề xuất chạy dọc bờ tây sông Cổ Cò, đúng địa điểm hành lang đã dành cho tuyến đường sắt Bắc–Nam tương lai.


Mò thêm tin tức, các nguồn lưu trữ thuộc địa Pháp (geneanet.org, entreprises-coloniales.fr) cho biết về gia đình/công ty Dérobert tại Faifo: Công ty “Dérobert et Fiard” Một bài báo trên tờ Le Salut Public (25/8/1896) nhắc đến ông Henri Dérobert, thương nhân (négociant), cư trú tại Faifo, cùng với ông Joseph Fiard, cũng là thương nhân, hai người lập công ty thương mại chung mang tên Dérobert et Fiard. Chính “thương nhân buôn trà Dérobert tại Faifo” là người đầu tiên đề xuất ý tưởng tuyến xe điện Tourane–Faifo vào cuối thập niên 1890.


Ít nhất hai người mang họ Dérobert hoạt động thương mại tại Faifo, theo danh sách cử tri Phòng Thương mại hỗn hợp Trung Kỳ (Chambre mixte Annam): Henri Dérobert — négociant (thương nhân), Faifo, Jean-Marie Dérobert — négociant (thương nhân), Faifo. Có thể đây là hai anh em hoặc cha con cùng kinh doanh tại Faifo. Một chi tiết gia đình liên quan Tài liệu về khách sạn Morin ở Huế nhắc đến một bà Jeanne Dérobert (sinh tại Faifo năm 1894, mất tại Tourane năm 1925), kết hôn năm 1914 với ông Wladimir Morin, có thể là con gái của một trong hai ông Dérobert nói trên, cho thấy gia đình này đã định cư và làm ăn lâu dài tại khu vực Faifo–Tourane qua nhiều thế hệ. Bác nào dân Hội An có tài liệu gì thêm thì cho em xin.

Nhìn chung, tư liệu không cho biết nhiều hơn về quy mô hay mặt hàng cụ thể mà công ty Dérobert et Fiard kinh doanh ngoài việc buôn trà nhưng việc họ đủ ảnh hưởng để đề xuất và vận động xây cả một tuyến xe điện cho thấy đây là một trong những thương gia Pháp có tiếng nói đáng kể tại Hội An cuối thế kỷ 19.

Đầu máy xe lửa tại nhà ga Đà Nẵng (Tourane)
Thấy tuyến xe chạy về Mỹ Khê








Năm 1901, Ulysse Pila và cộng sự J. B. Malo, công ty Société des docks et houillères de Tourane (SDHT) của họ vừa tiếp quản mỏ than Nông Sơn và giành được nhượng quyền xây cảng nước sâu tại Mũi Đài Quan Sát, hồi sinh ý tưởng này theo một hướng tuyến mới, nối cảng tương lai với Hội An qua bán đảo Sơn Trà/Tiên Sa. Năm 1903, chính quyền thuộc địa cho phép SDHT xây tuyến dài 35,5 km, cấp nhượng quyền 60 năm, đồng thời tặng một lượng lớn đường rày, thiết bị tín hiệu và đầu máy toa xe khổ 0,6m dư thừa từ tuyến Phủ Lạng Thương–Lạng Sơn (Bắc Kỳ), vốn vừa được nâng cấp thành đường sắt khổ 1m năm 1899–1902. Tuy nhiên lô thiết bị này về trễ và khi đến nơi thì đã hư hỏng nặng. Thấy mệt rồi. HÌnh như mình có thấy xe tram kiểu này tại Lisboa, Bồ Đào Nha.


SDHT xây tuyến với kỳ vọng hải cảng Mũi Đài Quan Sát sẽ hoạt động kịp lúc, nhưng dự án hải cảng không bao giờ được bộ ngành phê duyệt nên thiếu vốn xây dựng. Ngày 9/11/1905, SDHT khai trương đoạn 9,5 km đầu tiên từ Mũi Đài Quan Sát đến Tourane Mỹ Khê, nhưng do không có cách bốc dỡ hàng tại đó, tuyến chỉ phục vụ ít hành khách địa phương mang hành lý tay. Than antraxit Nông Sơn khó và tốn kém khai thác; cộng với gián đoạn thương mại do Chiến tranh Nga–Nhật và thị trường than thế giới bão hòa, SDHT phá sản đầu năm 1906. Tuyến bỏ hoang một thời gian và bị bão tàn phá. Thế là ngọng.


Tháng 10/1906, tuyến đường được giao cho Chemins de fer de l’Indochine (CFI) quản lý. CFI xây tiếp 26 km còn lại, tân trang đầu máy toa xe, xây ga mới, và thêm nhánh ngắn từ Tourane Mỹ Khê đến Tourane Fleuve (bờ đông sông Hàn), nơi phà chở khách và hàng qua sông tới ga chính Tourane Marché. Tuyến chính thức mang tên “Tramway de l’Îlot de l’Observatoire”, khai trương công chúng ngày 1/10/1907, gồm 10 ga: Îlot de l’Observatoire (km 0), Tiên Sa (km 1), Đồn điền Guérin (km 5), Tourane Mỹ Khê (km 9,5, có nhánh 0,5km tới Tourane Fleuve/Rive-droite), Ngũ Hành Sơn (km 17,5), Cẩm Sa (km 26), Cồ Lưu (km 28), Thanh Hà (km 31), và Hội An (km 35,5). Depot bảo dưỡng đầu máy đặt tại Tiên Sa. Mỗi ngày có 3 chuyến khứ hồi (2 sáng, 1 chiều). Khách chủ yếu là người đi từ Tourane sang Hội An, họ qua sông từ Tourane Marché đến Tourane Rive-droite rồi đi tiếp bằng tàu điện, thay vì đi đường bộ gập ghềnh bằng xe ngựa hay xe kéo tay.


Tàu vào Hội An theo các phố ngày nay là Nguyễn Tất Thành và Lý Thường Kiệt, dừng ở ga góc đông bắc giao lộ Lý Thường Kiệt/Nguyễn Trường Tộ, rất tiện cho vài viên chức Pháp làm việc gần đó (khu Tòa Công sứ Pháp tại Quảng Nam), nhưng lại khá xa khu bến cảng, nơi lẽ ra là đích đến của phần hàng hóa ít ỏi mà tuyến chuyên chở. Chắc bố vợ mình khi xưa làm việc tại đây.


Vị trí ga cuối bất tiện chỉ là vấn đề nhỏ nhất. Giống các tuyến Decauville khác ở Đông Dương, tuyến liên tục gặp trục trặc kỹ thuật, trở thành trò cười trong dân gian. Khi đường bộ ngày càng phổ biến, lượng khách giảm, chi phí vận hành tăng vọt. Ngày 27/10/1915, một trận bão phá hủy nền đường quanh khu vực Ngũ Hành Sơn, chính quyền Trung Kỳ buộc phải tạm ngừng hoạt động, và tuyến đóng cửa vĩnh viễn ngày 31/12/1915, sau đúng 8 năm phục vụ. Ngay sau đó, đường ray bị tháo dỡ, đầu máy toa xe và thiết bị được rao bán. Phần lớn nền đường cũ được chuyển thành đường bộ.


Năm 1951, cầu đầu tiên bắc qua sông Hàn được xây dựng, cầu dài 520m do hãng Établissements Eiffel thiết kế, ban đầu mang tên Pont Maréchal-de-Lattre-de-Tassigny, phục vụ cả đường bộ lẫn đường sắt. Một nhánh đường sắt quân sự được lắp từ tuyến chính Bắc–Nam băng qua cầu sang bờ đông, rồi chạy dọc 3,5 km theo nền đường tàu điện cũ để phục vụ căn cứ quân đội tại An Đồn (An Hải).


Năm 1955–1956, để mở rộng sân bay Đà Nẵng, chính quyền miền Nam Việt Nam cho tuyến đường sắt chính Bắc–Nam đi vòng theo “déviation de Phông Lê” phía tây thành phố, nhưng vẫn giữ lại một đoạn ngắn của tuyến cũ để phục vụ nhánh quân sự qua cầu (khi đó đã đổi tên là Cầu Trịnh Minh Thế) lên căn cứ An Đồn.


Sau khi quân đội Mỹ đổ bộ năm 1965, lưu lượng quân sự Mỹ qua cầu tăng mạnh, nên năm 1966–1967, tổ hợp xây dựng Mỹ RMK-BRJ xây thêm một cầu đường bộ riêng gọi là Cầu Nguyễn Hoàng, ngay cạnh Cầu Trịnh Minh Thế. Tuyến đường sắt qua Cầu Trịnh Minh Thế tiếp tục hoạt động đến cuối thập niên 1960 thì bị bỏ, chỉ còn lại đoạn tiếp cận từ Ga Đà Nẵng đến bờ tây sông.


Tuyến đường (35,5 km, 10 ga) Tuyến chạy từ Îlot de l’Observatoire (km 0) qua Tiên Sa (km 1), Đồn điền Guérin (km 5), Tourane Mỹ Khê (km 9,5, có nhánh rẽ đến bến sông Tourane), Montagne de Marbre (Ngũ Hành Sơn) (km 17,5), Cẩm Sa (km 26), Cồ Lưu (km 28), Thanh Hà (km 31), và cuối cùng là Faifo/Hội An (km 35,5). Một depot (kho đầu máy) được xây tại Tiên Sa, và mỗi ngày có ba chuyến khứ hồi, hai chuyến buổi sáng, một chuyến buổi chiều.

Vì sao tuyến chưa bao giờ thực sự thành công, vì trục trặc kỹ thuật kinh niên. Giống như các tuyến Decauville khác ở Đông Dương, tuyến xe điện này liên tục gặp sự cố kỹ thuật, khiến nó trở thành trò cười trong dân gian địa phương. Nhiều tuyến đường sắt/xe điện khổ hẹp khác ở Đông Dương cũng dùng thiết bị của hãng Decauville (Pháp) và cũng gặp vấn đề kỹ thuật tương tự. Một số tuyến Decauville đáng chú ý khác ở Đông Dương thời đó gồm:

Tuyến Phủ Lạng Thương – Lạng Sơn (Bắc Kỳ) — chính là nguồn cung cấp ray và đầu máy cũ cho tuyến Tourane–Faifo, sau được nâng cấp thành đường sắt khổ 1m giai đoạn 1899–1902.

Tuyến xe điện Sài Gòn – Chợ Lớn và một số tuyến xe điện, xe lửa mía đường, đồn điền ở Nam Kỳ.

Các tuyến xe điện phục vụ khai thác mỏ hoặc đồn điền rải rác ở Trung Kỳ và Bắc Kỳ.


Đầu máy Decauville khổ hẹp (thường 0,6m) vốn được thiết kế cho mục đích tạm thời, dã chiến, dễ lắp đặt nhanh, chi phí thấp, nhưng độ bền và độ tin cậy kém, đặc biệt khi vận hành lâu dài trong điều kiện khí hậu nhiệt đới ẩm và địa hình khó khăn. người Việt thường kêu đồ Tây tốt. Chán Mớ Đời 


Khi giao thông đường bộ trở nên phổ biến hơn vào những năm 1910, lượng hành khách giảm trong khi chi phí vận hành ngày càng tăng.


Ngày 27 tháng 10 năm 1915, một trận bão khác phá hủy nền đường quanh khu vực Ngũ Hành Sơn, khiến chính quyền Trung Kỳ (Annam) phải tạm ngừng hoạt động. Tuyến chính thức đóng cửa vĩnh viễn vào ngày 31 tháng 12 năm 1915, sau vỏn vẹn tám năm hoạt động. Đường ray và các công trình sau đó bị tháo dỡ, một đoạn gần Sơn Trà sau này được tái sử dụng sau năm 1975 cho một tuyến đường sắt cảng chạy theo đúng hành lang cũ.


Buồn đời mình tìm thêm tài liệu về công ty xe điện Decauville thì khám phá ra được thành lập bởi một nông dân. Công ty Decauville, thành lập năm 1875, là nhà sản xuất thiết bị đường sắt và bốc dỡ hàng hóa, cũng như xe đạp và ô tô. Người sáng lập, Paul Decauville (1846–1922), vốn xuất thân là một nông dân trồng củ cải đường kiêm chủ xưởng chưng cất rượu. 


Vào mùa thu năm 1875, một lượng lớn 9.000 tấn củ cải đường bị mắc kẹt trên những cánh đồng sũng nước và khó tiếp cận. làm sao để vận chuyển số củ cải này đến nhà máy tinh chế, Paul Decauville đột phá tư duy, quyết định sử dụng một tuyến đường sắt di động, lấy cảm hứng từ những hệ thống đã có sẵn. Nhắc lại là di động nghĩa là có thể dỡ lên và đặt xuống nhanh chóng.


Hệ thống bao gồm đường rày di động khổ hẹp, từ 0,40 đến 0,60 mét, có thể tháo rời và vận chuyển theo từng đoạn. Xưởng chế tạo Decauville đã thành công trong việc thiết kế một loại đường rày vừa chắc chắn vừa nhẹ, hai đặc tính không thể thiếu: dễ lắp đặt và tháo dỡ, đủ bền nhưng cũng đủ nhẹ để di chuyển đến bất cứ nơi nào cần thiết. Thành công lớn đến mức Paul Decauville đã từ bỏ hẳn nghề nông dân trồng củ cải đường để trở thành một nhà công nghiệp thực thụ, và hệ thống này đã giúp ông giành huy chương vàng tại Triển lãm Thế giới năm 1878.


Ngay từ cuối những năm 1870, chưa đầy năm năm sau khi ra mắt, tuyến đường sắt di động đã được xuất cảng ra nước ngoài, trước tiên sang Bỉ, rồi đến các nước châu Âu khác, trong đó có Anh. Những đường ray nhẹ khổ 50–60 cm này được dùng trong nông nghiệp để thu hoạch, trong hầm mỏ để vận chuyển quặng, và thậm chí để chở người trên những quãng đường dài đến vài trăm ki-lô-mét. Thị trường của Decauville nhanh chóng vươn ra toàn cầu, với các cơ sở đặt tại Trung Hoa, Nam Mỹ, Úc, và tất nhiên cả Đế quốc thuộc địa Pháp. Một nhà máy rộng vài nghìn mét vuông được khánh thành năm 1884 tại Corbeil.


Từ năm 1908, Decauville bắt đầu chế tạo đầu máy khổ đường sắt một mét, chủ yếu dành cho các thuộc địa Pháp, là giai đoạn sản sinh ra loại đầu máy 0-4-4-0 kiểu “Mallet” từng được sử dụng trên tuyến Tourane–Faifo. Đến năm 1932, công ty chuyển hướng chuyên môn hóa sang chế tạo xe ray tự hành (autorail) cho cả khổ đường mét lẫn khổ tiêu chuẩn.


Khái niệm này, được giới thiệu tại Triển lãm Thế giới Paris năm 1885, sau đó được các nhà công nghiệp khác tiếp tục phát triển và mang một ý nghĩa bi thảm khi được dùng để tiếp tế cho mặt trận trong cuộc chiến 1914–1918, chính là những chuyến tàu “Decauville” nổi tiếng ở Verdun.


Tóm lại, tuyến đường ra đời từ một dự án cảng nước sâu đầy tham vọng nhưng sụp đổ, được chính quyền thuộc địa hồi sinh, rồi cuối cùng lại bị chính loại thiên tai từng hủy hoại lần đầu tiên đánh gục, trong khi thiết bị kém tin cậy và sự cạnh tranh ngày càng tăng từ đường bộ đã làm suy yếu nó từ trước.


Annam – Tourane – L’Îlot des docks – La rade

Lần sau về Hội An, chắc mình sẽ bỏ thêm thì giờ đi viếng mấy chỗ này.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Hơi thở và bệnh tật

 Hơi thở và bệnh tật

Mình có kể vụ hơi Nitric Oxide giúp giãn nở các mạch máu, giúp  máu huyết lưu thông dễ dàng hơn trong huyết quản. Khi 3 ông thần tiến sĩ đoạt giải Nobel về y khoa, khám phá ra chất hơi Nitric Oxide thì các công ty bán đủ loại bổ sung để tạo nên Nitric Oxide. Thiên hạ thi nhau mua uống mệt thở. Nhìn lại chả có kết quả nên sau vào tháng lại bỏ. Lý do là khí Nitric oxide cần nhiều điều kiện mới hội tụ được.


Đó là vấn nạn của đa số người Mỹ chăm sóc sức khoẻ nên cứ nghe ai nói hay đọc trên báo chí hay email là bỏ tiền ra mua rồi tiền mất tật mang. Nhiều loại bổ sung mình mua rồi giờ xem lại chả hiểu lý do nào, trước đây mua. Hoa Kỳ là nước tốn tiền nhiều nhất cho y tế nhưng sức khoẻ người Mỹ lại te tua nhất. Chán Mớ Đời 


Có giáo sư đại học Texas, Nathan Bryan, cho biết trong một podcast là 2/3 người Mỹ sáng nào cũng xúc miệng bằng nước sát trùng như Listerine vì nghe quảng cáo loại này tiêu diệt 99.9% các vi khuẩn trong miệng. Vấn đề là như bom napalm, họ xúc miệng bằng listerine thì chất sát trùng này tiêu diệt các vi khuẩn xấu nhưng cùng lúc cũng xơi tái luôn các vi khuẩn cần thiết cho hệ vi sinh trong đường ruột, mồm,… thế là ngọng. Khi ăn chúng ta cần nhai để tạo ra nước miếng giúp các vi khuẩn tốt ở miệng làm việc đưa xuống bao tử, đường ruột. Đàng này, cứ xúc miệng cho khỏi hôi miệng nên giết hết các vi khuẩn cần thiết cho hệ vi sinh của chúng ta. Vô hình trung làm hư hệ vi sinh của cơ thể và than là tại sao chúng ta đau ốm, bệnh tật.


Ông ta giải thích như sau: nitrate đến từ các loại rau xanh và củ dền… Có một số vi khuẩn trong miệng bám trên lưỡi có thể biến Nitrate thành nitrite. Nitrite giúp cơ thể tạo nitric oxide, giúp giãn nỡ các mạch máu, giúp máu chuyên chở oxy đến các tế bào. Có nhiều nitric oxide thì sẽ giúp bảo hoà huyết áp. Được biết là xúc miệng bằng các chất sát trùng như Listerine sẽ gây bệnh áp huyết cao. Họ có xét nghiệm qua nhiều nghiên cứu thì những người dùng antiseptic thì 3 tháng sau đi thử nghiệm lại thì thấy áp huyết cao hơn trước so với những người không xài các loại hoá chất sát trùng khi xúc miệng.


Trước đây bác sĩ cho toa thuốc trị reflux bao tử, ợ chua nhưng chỉ cho độ 2 tuần lễ nay thì người ta bán công khai ở chợ nên ai cũng có thể mua về uống. Loại thuốc này giúp bao tử bớt làm ra chất acid nhưng nếu uống hoài thì bao tử sẽ không thả acid ra để làm tiêu cơm, sẽ gây nguy hiểm cho các phần khác của cơ thể. Không có bác sĩ nào cho bệnh nhân uống kháng sinh trường kỳ cả nhưng chúng ta vì không biết, không hiểu nên nghe quảng cáo nên tin và làm theo. Kết quả là tiền mất mà bệnh vẫn kéo dài.


Tương tự đánh kem đánh răng thì có chất Fluoride, thậm chí trên cái ống kem đánh răng có ghi rõ ràng như trên bao thuốc lá có ghi cảnh báo về hệ luỵ của hút thuốc. Có bác nào tò mò thì theo đường dẫn để hiểu fluorite nguy hiểm cho sức khoẻ thậm chí có ông thợ sửa ống nước kêu sửa thông lavabo bị nghẹt vì chủ nhà xúc miệng bằng Listerine, khiến tiêu diệt hết vi khuẩn ở chỗ nước nằm để mùi hôi không bốc lên lại từ ống thoát nước nên nghẹt ống cống. Em mua cho vợ em kem đánh răng bên Đức quốc vì họ cấm sử dụng fluoride. Chán Mớ Đời 


Trong nước uống từ thành phố, đều có chất Fluoride. Dù biết rất độc cho cơ thể nhưng người ta không dám bỏ vì sợ bị thưa kiện từ mấy chục năm qua đầu độc dân tình. Cho nên nước dùng ở nhà cần phải được lọc. Vấn đề là khi lọc thì mất hết các khoáng chất cần thiết. Do đó cần ăn hay uống thêm khoáng chất như muối 100%, không phải muối bàn ăn vì đã được chuyển hoá rồi. Nhớ năm ngoái đi bộ 35 km/ ngày ở Ý Đại Lợi, mình phải khuấy 2 bình nước với electrolyte. Sáng thức dậy, mất nước qua đêm nên phải ngậm chút muối và uống nước. Tưởng tượng 1/3 thời gian tỏng ngày ngủ nên mất nước và không tiếp tục uống nước. Ai buồn đời thì xem đường dẫn về fluoride sau đây:


https://www.medicalnewstoday.com/articles/fluoride-toothpaste#is-it-saàe


Cho nên sau này mình tuy nông dân ngu lâu dốt bền, cũng phải chịu khó đọc tài liệu, xem phim tài liệu phỏng vấn các khoa học gia để hiểu thêm về y tế. Các khoa học gia cho biết khoa học tiến rất xa so với thế kỷ 20 nhưng các trường y khoa tại Hoa Kỳ vẫn giảng dạy chương trình chữa bệnh các đây 100 năm. Cách chữa bệnh hiện nay rất chậm so với các khám phá mới khoa học về cơ thể cũng như hệ vi sinh con người. Người ta chưa cập nhật hoá các tiến bộ khoa học hiện nay. Lúc đầu đọc tài liệu y tế thì như đọc lĩnh cương của đảng cộng sản nhưng từ từ mưa lâu thấm đất nên cũng giác ngộ cách mạng theo kiểu bình dân học vụ kiểu nông dân.


Họ nghiên cứu về rau củ ở Hoa Kỳ như sau. Đại học Texas đi New York, Los Angeles, Dallas mua trái cây và rau củ đem về phòng thí nghiệm để xem xét. Khám phá ra là rau cải mỗi địa phương khác nhau về chất dinh dưỡng. Ở Cali tương đối đỡ nhưng nhiều hơn 80% chất dinh dưỡng so với New York. Họ giải thích là đất canh nông ngày được trưng dụng hoá quá tải nên ít nitrogen và các chất dinh dưỡng khác. Nên ai mua rau cải hữu cơ (Organic) thì tốn nhiều tiền mà chất dinh dưỡng lại ít vì thiếu Nitrogen. Rau cải trồng theo hữu cơ thì ít chất dinh dưỡng hơn loại thường đến 10-20%. Người ta nói phong trào hữu cơ là cuộc lừa bịp của thế kỷ. Chúng ta phải ăn gấp 10 lần cách đây 1 thế kỷ cho đủ chất dinh dưỡng. Thuốc bổ sung là bịp bợm.


Hình như mình đã có kể vụ bên pháp họ khám phá ra thực phẩm ngày nay, kém chất lượng đến 45% so với thế kỷ 20. Lý do là nhà nông sử dụng đất trồng trọt quá tải không để cho đất được bồi đắp lại môi trường. Chúng ta ăn trái cây hay rau cải tuy to hơn xưa vì các hoá chất nhưng các khoáng chất có trong rau cải không bằng khi xưa. Có ông mỹ nhà bên cạnh trồng rau sau nhà nên lâu lâu nhiều quá ông ta đem sang biếu. Ăn cà chua của ông ta ngon không thể tả.


Được biết các nước Bắc âu bị bệnh trầm cảm rất nhiều vì thiếu ánh sáng mặt trời. Ánh sáng mặt trời rất cần thiết cho cơ thể để giúp tạo thêm Nitric Oxide cũng như sinh tố D. Có chị bạn bác sĩ kể là các người sống miền bắc mùa đông giá lạnh bị bệnh loãng xương vì thiếu ánh mặt trời còn miền nam như Cali, nắng ấm cũng lâm vào tình trạng tương tự là về già bị loãng xương. Lý do là họ sợ đen như Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen vì ánh mặt trời nên ra đường, phải trét kem chóng nắng. Đây là hệ luỵ của các quảng cáo của kem chóng nắng khiến thiên hạ tin như sấm. Vấn đề là kem chống nắng lại gây bệnh ung thư nhiều hơn vì các độc tố của các chất hoá học. Ánh mặt trời giúp chúng ta sống khoẻ. Ở Việt Nam mình thấy thiên hạ bắt đầu theo chân người Nam Hàn, làm da cho mịn, dán trên mặt đủ trò nhưng sau này lại thiếu chất dinh dưỡng, bệnh hoạn thêm. Chán Mớ Đời 


 Chung quy là các bệnh cấp tính đều do thiếu Nitric Oxide. Người ta cho biết 50% các người được bác sĩ kê toa thuốc cao áp huyết không trị được. Đọc tin tức của Viện Y Té Quốc gia Hoa Kỳ sau đây:  https://pubmed.ncbi.nlm.nih.gov/31709856/  Vấn đề là càng lớn tuổi, cơ thể của chúng ta càng mất khả năng tạo khí nitric oxide. Người ta khuyên là phải có phơi nắng ánh mặt trời mỗi ngày, ăn các chất có chất dinh dưỡng nhằm tạo ra nitric oxide, và quan trọng nhất là thở bằng mũi để bơm Oxygen vào cơ thể để nitric oxide giúp đưa oxy vào các tế bào. 15 phút đi bộ trong vườn. Họ giải thích là làn da cần đến 15-20 phút ngoài nắng mới hấp thu được hồng ngoại tuyến qua làn da để tạo hormone, sinh tố C, nay được biết thêm giúp tạo ra khí Nitric Oxide. Chán Mớ Đời  


Hôm trước gặp lại anh quen, khi xưa có thời gian tập Đông Phương Hội. Anh ta cho biết mới ở bệnh viện về sau 1 tháng trời. Hỏi lý do, anh ta cho biết là lá phổi chỉ sử dụng có 25% dung tích nên tối ngủ phải đeo bình dưỡng khí. Mình đoán lý do là quen thở bằng miệng nên từ từ lá phổi không được sử dụng hết nên teo lại. Vợ mình cho biết mỗi chiều đi bộ, hít sâu vào thấy người khoẻ hẳn ra vì có nhiều oxy được đưa vào các tế bào . Nhất là ngủ được.


Vấn đề ngày nay tin tức nhiều quá mà không biết thanh lọc ra sao. Tin tức về ung thư, tiều đường, Alzheimer rồi mấy thứ khác. Người thì kêu ăn chay, người gọi ăn thịt, người kêu nhịn ăn chữa bệnh riết chúng ta đọc hay theo dõi bị tẩu hoả nhập ma. Đi thử máu theo đơn của bác sĩ thì có mấy ông bác sĩ khác kêu sai. Phải thử cái này cái kia, toàn là các danh từ có tiếng tây tạng không nên nông dân như mình chỉ biết nhục.


Như vụ người ta kêu vùng Xanh “Blue zone”, có người thọ hơn 100 tuổi nhờ ăn uống theo chế độ này chế độ nọ. Điển hình là Okinawa, họ cho rằng người nhật ở đây sống lâu lắm trên 100 tuổi nhờ ăn uống mỗi ngày ra sao… đùng một cái, tiến sĩ David Sinclair, giáo sư đại học Harvard kêu đừng tin vì gia đình người Nhật ở Okinawa không thông báo cha mẹ họ chết để tiếp tục lãnh tiền hưu trí của cha mẹ họ. Có một phim tài liệu khác cho biết là 30,000 lính mỹ đóng quân tại đây nên thức ăn của người sở tại cũng bị ảnh hưởng bởi thức ăn mỹ nên dân tình cũng mập bú xua la mua. Cho nên thiên hạ chạy theo ăn kiểu Ở-kê-no-quá mệt hở, rồi béo vẫn béo, mập thì căng da thêm. Cho nên đọc báo, xem phim cũng khoan tin vội. Tìm thêm tài liệu đọc. Cái nào thấy lạ lạ thì mình kiểm chứng vói NIH, viện y tế quốc gia Hoa Kỳ. Cứ vào trang nhà rồi đánh câu hỏi lòi ra kết quả. Tương tự đừng tin những gì em kể,, ráng tìm kiếm tài liệu để dọn cho một lối sống khoẻ mạnh.


Mình theo dõi và đọc tin tức và tài liệu về sức khoẻ, y tế. Nhận thấy là mấy ông bác sĩ, đa số về chỉnh xương hay chi đó, làm không ra tiền nhiều nên tạo những kênh về y tế, nói sơ sơ về bệnh này bệnh nọ rồi đùng một cái kêu gọi uống thuốc bổ sung chi đó. Có nhiều bác sĩ giải phẫu tim mạch cũng lên kênh YouTube làm chương trình, bán thuốc kiếm tiền, được cái nhãn hiệu lương y như từ mẫu. Được cái là nhờ internet nên ngày nay chúng ta mới có tin tức trái chiều. Vấn đề là phải lọc tin tức nhiều như các làn sóng biển tiếp tục đập vào bờ.


Bác sĩ bán statins thì kêu cholesterol là thứ giết người Mỹ chết nhiều nhất, ông bán cao áp huyết thì kêu bệnh này giết người nhiều nhất, đến ông bệnh Alzheimer thì kêu bệnh này giết nhiều nhất, ông bác sĩ loãng xương thì kêu 75% người Mỹ chết ở tuổi trên 65 là bị té, gãy chân, xương chậu rồi không lành, chỉ nằm thì đi tây. Vụ này thì mình tin vì có ông hàng xóm bị té, giải phẫu này nọ rồi đứng dậy không nổi nên bà vợ kêu bác sĩ rút ống. Có chị bạn học xưa, mới qua Thuỵ sĩ để bác sĩ giúp cho đi tây phương tuần vừa rồi vì ở pháp, chưa có luật cho phép bác sĩ chấm dứt cuộc đời bệnh nhân. Chị ta bị bệnh mấy năm nay, năm ngoái mình về paris, có gặp lại thấy thần sắc te tua. Kỳ nào về Paris, vợ chồng chị ta đều mời đến nhà dùng cơm, năm ngoái thì mời ra tiệm vì không có sức để nấu nướng như xưa.


Ngược lại cũng có những bác sĩ có y đức, nói lên sự thật về tình trạng sức khoẻ, y tế tại Hoa Kỳ. Nhiều người bị rút bằng hành nghề. Họ nói lên sự kiểm soát của các công ty thực phẩm và dược phẩm, cộng thêm tập đoàn y sĩ, biến chúng ta trở thành con bệnh suốt đời. Chữa khỏi một bệnh nhân là mất đi một khách hàng.


Chúng ta đã chứng kiến vụ Covid-19 vừa qua. Họ hù doạ, đè bắt chúng ta phải chích ngừa đủ trò để rồi ngày nay, họ khám phá ra sự thật. Quốc hội điều trần ông Fauci, đã được tổng thống Biden ân xá nên chả đụng tới ông ta được, nên cứ ra quốc hội, ông ta từ chối trả lời như thể kêu “Fuck You”. Chán Mớ Đời 


Cách tốt nhất là mình tự đi tìm học hỏi, đọc sách báo ngoài lề để giúp sức khỏe cho mình, chớ tin nhiều ông bác sĩ bán thuốc trên mạng cũng mệt. Có một cuốn sách viết bởi một ông bác sĩ người Nhật, nói về chế độ dinh dưỡng, ăn một ngày một bữa. Được dịch ra tiếng đức nhưng tuyệt nhiên các công ty thực phẩm cũng như hội đồng y khoa không cho phép dịch qua anh ngữ. Mình có anh bạn ở Việt Nam mua bản dịch việt ngữ gửi cho. Từ đó mình ăn theo chế độ một ngày một bữa OMAD. Thấy khoẻ người. Có mấy người bạn mỹ quen, nghe mình cũng theo chế độ này thì có người xuống 60 cân, họ khoẻ lại bớt uống thuốc.


https://www.chosun.com/english/world-en/2025/10/03/Z2VCDQ4YUFGRXC3LPTMUEYTF4U/#:~:text=Dr.%20Nagumo%20Yoshinori%2C%20author%20of,By%20Jung%20A%2Dim


Nói chung là mình ăn uống điều độ, theo chế độ Một Ngày Một Bữa, vừa rau vừa thịt, bớt ăn ngọt, tinh bột, tập thể dục như đi bộ, Thái Cực Quyền, nội công Hồng Gia mỗi ngày, thở bằng mũi qua thanh quản giúp tạo ra nitric oxide. Tối ngủ thì lấy băng keo dán mồm lại để không há mồm, giúp thở bằng mũi. Không dùng listerine để xúc miệng. Có ông khoa học gia cho biết chuối có potassium nhiều nhưng lại là từ cái vỏ chuối nên cắt chuối, không lột vỏ, nấu sôi rồi uống trước khi đi ngủ. Mình thử hai hôm nay thì thấy ngủ rất say. Nói chung thì sức khoẻ mình ngày nay so với 20 năm về trước thì khả quan hơn. Trong khi bạn bè cũng tuổi hay nhỏ hơn thì bắt đầu rệu. Chán Mớ Đời (còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Phụ nữ thời Pháp-thuộc

Vào trang nhà của “Vieille Indochine” (Đông-Dương cũ ) hay Việt Nam thấy mấy tấm ảnh thời tây mới sang Việt Nam cai trị do ông Nguyen Frank Lộc tải nên tưởng tượng đến thời ông bà mình còn sống ra sao. Em xin phép ông Lộc tải lại mấy tấm ảnh như sau:

Hình này là đám rước hội hè ngoài bắc, đã được phục chế. Thấy người đi chân đất
Hội hè che lọng
Không biết vào năm nào
Xe điện tại Hà Nội, thấy có ông người Việt xách dù (ô). Mình không biết có phải họ có 2 hạng hay không. Thấy phía sau thì có bà đầm bận quần áo thời “La belle Époque”, có ông tây đội nón cối thực dân, và toa phía trên toàn người Việt lại đứng nơi thành xe.

Nhìn là biết người bắc kỳ


Cầu gì quên tên chỉ đọc nhưng không ghi chú. Hoá ra tây sang cũng làm cầu làm đường cho dân annam sử dụng
Xe điện tại Hà Nội, mình đoán toa trước là hạng bình dân. Không có tây chắc dân ta muôn đời đi bộ hay xe bò, xe ngựa
Tây cũng có xây dựng cho Việt Nam có thể là để họ sử dụng
Thực dân tây cũng xây bệnh viện
Bưu điện ở Thanh Hoá
Khai mạc bệnh viện Chợ Lớn, viện bảo sanh
Phụ nữ miền bắc

Nhà giàu 
Dân quê

Gái miền Trung
Trẻ đã gánh củi đi bán
Gái miền trung
Miền trung
Gánh gạo đi bán như mệ ngoại mình khi xưa ở Vỹ Dạ
Hàng Tôn Thất, khi xưa mấy ông thi sĩ, hay để móng tay dài do đó người Việt hay nói không động đến móng tay. Lấy loại này lười lắm, ăn no lại nằm
Miền Bắc
Miền Trung
Đây chắc nhà giàu miền trung vì thấy đeo kiền


Người giàu có vì có mang dép, lạ là phái trước cong lên

Chụp studio
Có lẻ kiểu nón này từ từ biến dạng thành nón lá bài thơ
Cách bối tóc cũng sì-tin, huế khi xưa
Khi xưa mấy bà sexy, không mang xú-chiêng

Cái nón quai thao nầy phía trên là cái lỗ hay sao mà thấy màu trắng. Mình thích nhất mấy dây buộc mấy gói lại để xách đi. Hồi nhỏ có thấy thiên hạ làm vụ này ngoài chợ

Bà lão chắc miền Trung

Mẹ vua đi chơi
Hình này chắc cùng lúc với hình trên đầu, kiệu cao té chắc gãy chân
Này hình như ở Huế, chỗ Nam Giao


(Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn