Đạo luật Proposition 19 California (Sắc lệnh 19 California)

 Đạo luật Proposition 19 California (Sắc lệnh 19 California)

Có một sắc lệnh 19 mà năm tới dân Cali sẽ bỏ phiếu xóa bỏ hay không trong cuộc bầu cử 2026. Xem như còn 11 tháng nữa. Theo mình thì chắc vẫn giữ lý do là cử tri cho đảng Dân chủ ở Cali là 70%. Thêm ít ai để ý đến nhưng nếu ai có nhà cửa tại Cali và muốn để lại cho con cháu thì nên để ý đến. Lý do là khi mình qua đời thì con cháu được ghi trong đó chúc thừa hưởng sẽ bị đánh thuế nếu phải bán để chia nhau. 


Nợ Hoa Kỳ ngày nay. Tính ra mỗi người Mỹ nợ trung bình $111,450

Thông thường thì từ trước đến 2020 khi sắc lệnh 19 ra đời thì khi một người qua đời, con cháu thừa hưởng gia tài căn nhà, anh em bán chia nhau như lời trăn trối trong đi chúc sẽ không bị đánh thuế. Thí dụ bà Năm qua đời sau ông Năm, để lại một căn nhà trị giá 1 triệu. Khi qua Mỹ 40 năm về trước, ông bà để dành tiền mua được căn nhà giá $100,000 nay bật gái leo thang nên giá trị căn nhà lên tới 1 triệu.  Xem như lời $900,000.


Trước khi proposition 19 ra đời thì các người con bán căn nhà giá 1 triệu không phải đóng thuế. Lý do là theo sở thuế liên bang thì họ gọi là step up basis nghĩa là con cháu thừa hưởng cái basis mới là 1 triệu. Do đó không phải đóng thuế khi bán nhà chia nhau.


70% cử tri tại Cali là cử tri của đảng dân chủ nên họ ủng hộ Proposition 19, nghĩa là con cháu thừa hưởng căn nhà thì phải đóng thuế $1,000,000 (trị giá ngày bán) - cho $100,000 (khi mua) nghĩa là phải đóng thuế trên $900,000, xem như cả đời ông bà Năm dành dụm bị đánh thuế xem như $400,000. Con của ông bà Năm mà bầu cho proposition 19 là xem như họ là những người yêu chủ nghĩa xã hội thật sự và đem tiền mình thừa hưởng của cha mẹ giúp nhân dân nghèo khó.  Em xin bình dân học vụ sắc lệnh 19 như anh bạn nhờ:


Tên đầy đủ chính thức: “Đạo luật Bảo vệ Nhà ở cho Người cao tuổi, Người khuyết tật nặng, Gia đình và Nạn nhân của Cháy rừng hoặc Thiên tai” (Home Protection for Seniors, Severely Disabled, Families, and Victims of Wildfire or Natural Disasters Act,)

Ngày có hiệu lực:

•  Thông qua ngày 3/11/2020 (51,1% tán thành)

•  Có hiệu lực từ 16/02/2021

•  Các quy định chuyển thuế tài sản chính thức áp dụng từ 01/04/2021

Prop 19 sửa đổi Proposition 13 (luật năm 1978 giới hạn tăng thuế tài sản) bằng cách:

•  Thu hẹp quyền thừa kế giữ nguyên thuế suất thấp giữa các thế hệ

•  Mở rộng quyền chuyển thuế suất thấp cho người cao tuổi, người khuyết tật và nạn nhân thiên tai

1. Thay đổi về Thừa kế Giữa Các Thế Hệ (Cha mẹ ↔ Con cái, Ông bà ↔ Cháu)

Trước Prop 19 (theo Prop 58 & 193):

Con cái/cháu có thể thừa kế nhà chính hoặc trang trại gia đình mà không bị định giá lại theo giá thị trường hiện tại → giữ nguyên thuế suất thấp vĩnh viễn, dù dùng làm gì, ở đâu.


Nghĩa là khi ông bà Năm qua đời, con cháu vào ở thì thuế nhà đất không thay đổi. Để giải thích. Ông bà năm mua căn nhà khi xưa giá $100,000, đóng thuế độ 1.2% nghĩa là $1,200/ năm. Mỗi năm họ tăng 2% nghĩa là năm tới phải trả tiền thuế $1,200 + 2% là $24 = $1,224. 30 năm sau ông bà Năm trả tiền thuế nhà đất là $2,185/ năm. Cho dù giá nhà ngày nay từ $100,000 tăng lên $1,000,000. Trong khi đó ai mua nhà hôm nay với trị giá $1,000,000 sẽ đóng thuế 1.2% nghĩa là $12,000/ năm trong khi đó nếu ông bà Năm qua đời, con cháu vào ở thì tiếp tục đóng thuế $2,185 thay vì $12,000. Sai biệt $10,000 do đó các tay mua nhà cửa thường dùng trust để mua, để giữ tiền thuế đóng $2,185 thay vì $12,000.


Mình nghe nói tiền hưu trí của Cali bị đi đong mất phân nữa vì mấy ông tổ Dân Chủ, không rành đầu tư nên đứt chếnh mà không dám hở môi. Tương tự khi mình mới lấy vợ, quận Cam bị phá sản vì tên quản lý Quận Cẩm đầu tư bậy nên bay hết tiền. 5, 10 năm mới hết.


Sau khi phe Dân Chủ ra đời Prop 19 và được cử tri Cali chấp thuận thì từ 16/02/2021 trở đi:

•  Chỉ được giữ nguyên thuế suất thấp nếu người thừa kế dùng ngôi nhà đó làm nơi cư trú chính (primary residence). Ông bà Năm qua đời thì con bà Năm phải dọn vào ở thì mới tiếp tục đóng thuế theo diện ông bà Năm.

•  Nếu không dọn vào mà (cho thuê, nhà nghỉ cuối tuần, nhà thứ hai…), tài sản sẽ bị định giá lại theo giá thị trường hiện tại → thuế tăng mạnh (có trường hợp tăng hơn 1.000%). Là xem như phải đóng $12,000/ năm hay $1,000/ tháng. Cho thuê $3,000/ tháng mà tiền thuế đi đong $1,000 rồi tiền sửa chửa này nọ là ngọng.

•  Trang trại gia đình vẫn được miễn nếu tiếp tục dùng để canh tác, chăn thả. Như vườn bơ của mình nếu thằng con tiếp tục thì đóng thuế ít.

•  Thừa kế từ ông bà → cháu: chỉ được miễn nếu cha mẹ của cháu đã qua đời và cháu dùng làm nơi ở chính. Điển hình là bà Betty qua đời, cháu gái bà ta nhảy vào ở, bố mẹ còn sống thì phải đóng thuế mệt thở. $12,000/ năm.

•  Quyền chuyển ngược (con cái chuyển cho cha mẹ) cũng được miễn nếu cha mẹ dùng làm nơi ở chính. Bác nào may mắn, có phúc, con cái mua nhà rộng hơn, kêu hai bác về ở thì vẫn tiếp tục đóng thuế theo diện con của hai bác.


→ Hiện nay (2025) đang có phong trào thu thập chữ ký để đưa ra bỏ phiếu năm 2026 nhằm bãi bỏ hoặc sửa lại phần này của Prop 19. Nếu ai hỏi mấy bác thì nên ký nhé.


2. Quyền Chuyển Thuế suất Thấp cho Người Cao Tuổi, Khuyết tật và Nạn nhân Thiên tai

Đối tượng đủ điều kiện:

•  Người từ 55 tuổi trở lên. Thật sự nếu các bác bán căn nhà 1 triệu mà mua lại căn nhà cũng 1 triệu thì được chớ mua đắt hơn thì không được. Em bị rồi. Có lần em mua nhà ở giá $369,000, qua 55 tuổi nên em bán giá $650,000, tính mua nhà mới to hơn giá $750,000 để tiếp tục đóng thuế nhà cũ nhưng không được vì chỉ được chấp thuận nếu em mua nhà gái $650,000 nên Chán Mớ Đời em không bán luôn. Cũng may vì nay cho thuê căn này được $5,150/ tháng.

•  Người khuyết tật nặng

•  Nạn nhân của cháy rừng/thiên tai do Thống đốc tuyên bố như vụ cháy năm ngoái.


Quyền lợi mới:

•  Có thể chuyển thuế suất thấp (tax base) của ngôi nhà cũ sang bất kỳ ngôi nhà mới nào trong toàn bang California (trước đây chỉ được trong cùng quận hoặc một số quận liên kết). Như em kể trên chỉ được cũng gái tiền mình bán căn nhà cũ.

•  Được chuyển tối đa 3 lần trong đời (trước đây chỉ được 1 lần).

•  Nếu nhà mới đắt hơn: được cộng thêm tối đa 1 triệu USD (điều chỉnh theo lạm phát hàng năm) vào thuế suất cũ. Cái này thì mới khác với trước 2021. Vì nhà lên giá như điên. Nên bác nào trên 55 tuổi nên đổi nhà cả năm tới chúng hứng sao giải thể Proposition 19 trở lại như xưa là mệt.

•  Nếu nhà mới rẻ hơn: thuế suất sẽ giảm tương ứng.

Ví dụ:

•  Nhà cũ có thuế suất 200.000 USD → mua nhà mới 1,5 triệu USD
→ Thuế suất mới = 200.000 + 1.000.000 (giới hạn) + 300.000 (phần vượt) = 1.500.000 USD
→ Thuế vẫn tăng một phần nhưng thấp hơn rất nhiều so với định giá lại hoàn toàn. Cái này thì được lợi hơn trước 2021.


3. Quỹ Phòng chống Cháy rừng

Phần thuế tăng thêm từ việc định giá lại tài sản thừa kế sẽ được đưa vào Quỹ Phòng chống Cháy rừng và Tái thiết Rừng. Tuy nhiên, do ngân sách bang gặp khó khăn, việc cấp tiền đầy đủ chỉ bắt đầu từ khoảng năm 2025 trở đi. Tiểu bang Cali hiện này dùng tiền tùm lum để lo cho các di dân bất hợp pháp. Chỉ phí rất nặng như trường học, nhà thương y tế, bảo hiểm,… người Mỹ đẻ ít lại nên các học khu này ít có học sinh nhưng các nơi có di dân lậu thì lại đông.


Tóm tắt tác động (tính đến tháng 11/2025)

•  Người thừa kế không ở chính: thuế tăng mạnh, nhiều gia đình phải bán nhà.

•  Người cao tuổi 55+, khuyết tật, nạn nhân thiên tai: được lợi lớn, dễ dàng chuyển nhà mà không bị tăng thuế quá nhiều.

•  Nhiều gia đình đang vận động sửa lại hoặc bãi bỏ phần hạn chế thừa kế của Prop 19 qua bầu cử năm 2026.

Thông tin chính thức: Trang web Hội đồng Cân bằng Thuế bang California (BOE): https://www.boe.ca.gov/prop19/


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tài chánh khi về già

 Về già và tài chánh


Hôm trước, có anh bạn mời đi ăn, và tặng mấy gói trà mạn sen gói lá sen tươi, gửi từ Việt Nam qua phải bỏ tủ đông lạnh. Đồng chí gái về không biết, tưởng là bánh bột lọc huế nên bỏ lò vi sóng, mở ra thấy toàn là trà và trà nên mụ hỏi cái chi rứa. Phải công nhận trà này cực ngon, chưa bao giờ mình uống trà thấy hương vị như vậy. Lần sau về Việt Nam chắc phải kiếm loại này uống. Đọc tài liệu thì khám phá ra cách làm trà mạn sen Hồ Tây khá cầu kỳ nên tải lại đây cho ai tò mò. Mới biết được anh bạn quý mình thật sự mới cho nếm trà này, được người quen đem từ Hà Nội sang.


Trà Mạn Sen – Cách Làm Truyền Thống Chuẩn Hà Nội

Trà mạn sen (hay trà ướp sen) là một trong những đặc sản tinh hoa nhất của Hà Nội, đặc biệt là sen Hồ Tây. Quy trình làm hoàn toàn thủ công, rất tỉ mỉ và tốn công sức. Một kg trà mạn sen thượng hạng có thể cần tới 800 – 1.200 bông sen Hồ Tây (tức 800 – 1.200 lần ướp).

Nguyên liệu chính

•  Trà mạn ngon (thường là trà Thái Nguyên hoặc trà Shan tuyết cổ thụ, loại búp to, cánh dày để giữ hương lâu).

•  Sen Hồ Tây (hoặc sen Bách Diệp ở Quảng Bá, Quan Hồ, Tây Hồ) – phải là sen trăm cánh, hái vào mùa hè (tháng 6–8 âm lịch).

•  Thời gian hái sen: 4h30 – 6h sáng, khi hoa vừa hé và hương thơm đậm nhất.

Quy trình làm chuẩn truyền thống (7–9 lần ướp)

1.  Hái và tách gạo sen

•  Hái bông sen lúc còn đóng (chưa nở hết).

•  Dùng que tre nhỏ chọc vào đài sen, nhẹ nhàng tách lấy phần gạo sen (nhị hoa màu vàng chứa phấn thơm).

•  Không được làm dập nhị → 1 người thợ giỏi chỉ tách được 800–1.000 bông/ngày.

2.  Sao trà (xao trà)

•  Trà tươi được sao lại trên chảo gang nóng để trà khô giòn, dễ hút hương và giữ được lâu.

3.  Ủ lần 1 (ướp chính)

•  Trộn đều gạo sen tươi với trà theo tỷ lệ:
1 kg trà mạn → cần gạo sen từ 700–800 bông (khoảng 800–900 g gạo sen).

•  Trộn xong cho vào hộp thiếc hoặc lọ sành bịt kín, ủ trong 24–36 giờ để trà hút hết tinh dầu và hương sen.

4.  Đãi gạo sen cũ, sao trà lại

•  Sau 1–2 ngày, đãi bỏ hết gạo sen cũ (đã mất hương).

•  Sao trà lại cho khô và giòn trở lại.

5.  Ủ lần 2 đến lần 7–9 (càng nhiều lần càng thơm và đậm)

•  Lặp lại chính xác các bước 3 và 4 thêm 6–8 lần nữa với gạo sen mới.

•  Lần cuối cùng (thường là lần 7 hoặc 9) để lại một ít gạo sen trong trà → gọi là “cốm sen” (khi pha trà sẽ thấy vài hạt vàng lấp lánh).

6.  Sấy bảo quản

•  Trà sau khi ướp xong được sấy nhẹ ở 50–60°C để khô hẳn, rồi bảo quản trong lọ thiếc kín.

Phân loại chất lượng (theo số lần ướp)

•  Thượng hạng: 1.000 – 1.200 bông/kg (giá 12–25 triệu đồng/kg).

•  Hạng nhất: 800 – 1.000 bông/kg (6–12 triệu đồng/kg).

•  Hạng trung: 500 – 700 bông/kg (3–6 triệu đồng/kg).

Cách pha trà mạn sen chuẩn

•  Dùng ấm đất Bát Tràng, tráng nước sôi.

•  Cho 5–7 g trà vào ấm, chế 150–200 ml nước 85–90°C.

•  Hãm 2–3 phút là có thể rót ra thưởng thức.

•  Trà sen ngon sẽ có màu vàng cánh gián trong, thơm ngát mùi sen tự nhiên, uống xong vẫn còn lưu hương ở cổ họng rất lâu.

Ngày nay vẫn còn vài gia đình nghệ nhân ở Tây Hồ (như gia đình ông Vũ Đức Thành, bà Nguyễn Thị Thanh) làm theo cách cổ truyền này. Nếu muốn mua loại chuẩn nhất, nên đặt trước vào tháng 6–8 âm lịch và chấp nhận giá cao – vì công sức bỏ ra thực sự rất lớn.


Tải lại đây mình vẽ khi xưa và khi đi viếng International Forum ở Đông Kinh với vợ con mà mình thiết kế khi làm việc cho kiến trúc sư Rafael Vignoly ở New York. Thắng giải đồ án này. Ai đi Đông Kinh, ghé chỗ này xem rồi cho em biết.

Ngồi ăn anh ta nói ông nên viết thêm về tài chánh tại Hoa Kỳ vì nhiều người mới sang không rành, giúp họ tham khảo thêm nhất là tiếng tây tiếng u không thạo. Nói cho đúng thì mình mê nhất là môn tài chánh, đầu tư vì lên xe là mình mở nghe các chương trình về tài chánh, thương lượng thậm chí khi mấy đứa con còn bé, cũng phải nghe. Có nghe chúng mới hiểu chúng vốn là dòng keo kiệt. Có lẻ nhờ vậy ngày nay chúng theo mình, hà tiện ít mua sắm, chỉ chú trọng để dành tiền mua nhà cho thuê, thay vì bắt chước mẹ chúng cứ đi Shopping kêu rẻ. Còn mình được Pháp quốc đào tạo nên tò mò hay đọc vớ vẩn chuyện tào lao xịt bột rồi ghi lại cho mình nhớ, rồi bỏ lên bờ lốc, ai thích thì đọc, không thích thì bỏ qua.


Hôm qua mình gửi cho mấy đứa con và thằng bồ con gái buổi nói chuyện của ông Charlie Munger, trợ lý cho ông Warren Buffet, nói về đầu tư ra sao. Mình và mấy đứa con và thằng bồ con gái thành lập một nhóm, chiều thứ 2 mỗi tuần thì điện thoại hỏi nhau, chia sẻ tin tức về đầu tư. Mình đang tìm hiểu để đổi điện thoại qua US Mobile vì rẻ hơn, có bác nào đang sử dụng thì cho em hay. Mình cũng hỏi mấy đứa con điều nghiên xem nên đổi không. Em nghe tin tức hay thì em gửi cho mấy đứa con đọc hay nghe.


Vùng Las Vegas, dạo này kinh tế xuống, thiên hạ bị ngân hàng xiết nhà rất nhiều và có nhiều tiểu bang khác như Texas. Cho nên phải cẩn thận, có thể có cuộc banh ta lông về địa ốc như năm 2009-2010. Có thể kéo dài như thời mình mới dọn qua Cali. Lương bổng thì không nhúc nhích mà vật giá leo thang te tua luôn.


Ông Munger này mới qua đời, có nói về đầu tư. Điều ông ta dặn là không bao giờ chạy theo xu hướng của thiên hạ. Ông ta nói là cứ định nghĩa cách thức đầu tư cho chính mình rồi cứ làm theo như vậy thì 2, 3 chục năm sau sẽ có tiền nhiều, khỏi phải lo lắng khi về già. Còn cứ nghe bạn bè, sách báo nói mua cái này bán cái kia là ngọng vì chỉ làm giàu cho bọn chuyên gia về tài chánh. Chúng muốn làm tiền nên phải dụ chúng ta mua cổ phiếu mới, mà mua thì phải bán cái đang có. Thế là chúng ăn hai đầu.


Điển hình là anh bạn trên 80 tuổi kể được cô gái trẻ đẹp như tây, kêu anh ta làm chồng qua mạng thôi. Rồi kêu anh ta đầu tư vào Bitcoin. Anh ta khoe với mình là nhờ cô ta mua bitcoin dùm, đưa $40,000, thấy lên như diều có mấy tháng mà lên tới $175,000. Mình nói anh ta là kêu cô vợ trên mạng, cho anh ta rút tiền vốn ra. Nay anh ta kêu cô ta trốn mất tiêu, gọi điện thoại không được này nọ. Việc gì mình không hiểu thì đừng có nhúng tay vào, đừng có nghe bạn bè khi ngồi bàn nhậu kêu mua cổ phiếu công ty này, bitcoin bú xua là mua rồi mình sợ bị chê là ngu nên a đưa vô là mất trắng hết. Đi ăn uống với thân hữu mình không bao giờ tham gia các cuộc toạ đàm về đầu tư vì mình đã có nguyên tắc đầu tư từ khi lấy vợ nên cứ theo đúng “quy trình”. Tương tự lấy vợ rồi thì cứ nhìn vợ, chớ cứ nghe mấy ông bạn nhậu nói cô này cô kia là đầu óc sẽ khai mầm ra làm chuyện phản đạo đức cách mạng. Chán Mớ Đời 


Một trong 3 loại đầu tư ông ta nêu ra là mua nhà cho thuê. Chúng ta thường có khuynh hướng nghĩ mình là thông minh nên theo chủ nghĩa làm theo năng suất hưởng theo nhu cầu. Làm sơ sơ và không kiên nhẩn, muốn mau giàu nên dễ lọt bẩy của bọn ma đầu nhất là khi về già. Khi thấy tiền để dành cho hưu trí cũng như quỹ hưu trí ít nên muốn kiếm cách nhồi tiền nhanh, và quên một điều là muốn giàu có cần có thời gian. Bác nào lên trên đài truyền hình xem chương trình “American Greed” sẽ thấy người về hưu bị lừa mệt thở vì lòng tham và lo lắng sẽ hết tiền tiêu và còn sống nhăn răng.


Tương tự thiên hạ muốn có sức khoẻ nhưng lười tập thể dục, đi bộ nên cứ tọng thuốc bổ sung, đủ trò. Bảo đảm được đảm bảo. Chán Mớ Đời 


Bài này mình sẽ giải thích tại sao 90% người Mỹ cũng như âu châu giàu có đều sở hữu nhà cửa. Cái nguy hiểm nhất trong cuộc sống của chúng ta là mối lo ngại nhất là lạm phát vì sẽ mất giá trị tiền tệ. Thí dụ dễ hiểu nhất, khi mình sang Hoa Kỳ thì một lon coca giá $0.25, ngày nay là $2.00 xem như gấp 10 lần cách đây 40 năm. Có lần mụ vợ xem trên Zillow căn nhà hai vợ chồng mua trước khi làm đám cưới. Dạo đó giá đâu $180,000, nay đâu giá độ trên 800k. Đồng chí gái kêu mình lời quá cỡ thợ mộc. Vì bỏ ra $40,000 đặc ọc và sửa sang, mà nay nếu bán thì xem như lời gấp 20 lần. Mình kêu lời gì đâu mà lời, chính phủ mất dạy làm cho mình tưởng là lời để đánh thuế mình.


Có lần thằng bồ con gái và cô bạn gái của một thằng cháu hỏi mình thay vì làm đám cưới to đùng như người Việt thường làm ở bolsa, nên làm một đám cưới nho nhỏ rồi dùng tiền để mua một căn nhà cho thuê hay ở. Mình nói chắc chắn rồi. Khi không tốn tiền cho thiên hạ ăn cưới rồi họ chê áo cô dâu, thức ăn không ngon này nọ. Cuộc đời thiên hạ đều chê đám cưới và cười đám ma. Dùng tiền đó mà mua một căn nhà cho thuê thay vì một ngày cưới vợ, một đời trả nợ. Mình mắc nợ mình trả chớ họ đâu có giúp gì.


Mụ vợ nhìn mình như hỏi răn mi ngu rứa. Nên mình phải giải thích. Hồi đó đi cua cô tôi đổ xăng giá chưa tới 1 đô/ gallon, nay là 5 đô, xem như gấp 5 lần. Cô ăn một tô phở gà Nguyễn hUệ dạo đó có $3.75, nay vào tiệm kêu tô phở thêm tiền boa là bay mất gần $20. Chính phủ là cơ quan không làm ra tiền chỉ đi thu thuế thiên hạ rồi thiếu tiền thì in trái phiếu bán cho thiên hạ kêu là miễn thuế. Nhưng lại gây lạm phát khiến đồng mỹ kim mất giá. 


Ông Gignac, cựu chủ tịch hội chiến binh pháp giải thích cho mình là khi ông ta tham gia OAS, chống lại tổng thống de Gaulle, bị bắt đi tù . 5 năm sau, ra tù lấy tiền ở trương mục tiết kiệm ra thì bị mất giá, ăn được vài bữa ăn là hết. Để cho ai không ở Pháp, là có thời gian, bên pháp bị lạm pháp nên chính phủ đổi tiền mới, 100 quan pháp cũ đổi lấy một quan pháp mới nên tiếng lóng dân tây hay kêu 100 balles, nghĩa là 100 quan pháp cũ hay một quan pháp mới. Đi ngoài đường hay bị cô Hải chận lại hỏi : “tá 100 balles?” Ông ta dặn đừng bao giờ để tiền trong ngân hàng mà phải mua nhà cửa cho thuê. Lý do là nhà cửa theo lạm phá tăng giá. Thế thôi.


Trên thực tế giá trị 5 đô la ngày nay tương đương với 1 đô khi mình mới phát hiện ra mối tình hữu nghị sông liền sông núi liền núi của đồng chí gái. Tương tự khi mình về thăm nhà lần đầu ở Đà Lạt , giá một đô ăn 5,000 đồng nay ăn đâu 27,500 cho thấy tiền đô đã mất giá 500% mà tiền Việt Nam còn mất giá so với tiền đô đến 600%, xem như 3000% từ 33 năm nay. Tiền cụ hồ đều mất giá trong lịch Việt Nam. Khi xưa, mệ ngoại mình kể là phải gánh tiền cụ hồ đi chợ mua thức ăn. Ngày 2/9/1975, Hà Nội bắt người miền nam đổi tiền Việt Nam Cộng Hoà ra tiền bác hồ với tỷ giá là 500 đồng chế độ cũ thành 1 đồng chế độ mới. Lúc mình đi tây năm 1974, tỷ giá hối đoái 1 mỹ kim ăn 650 đồng Việt Nam Cộng Hoà. Xem ra gần tương tự như 1 mỹ kim ăn 1.25 đồng bác hồ. Cho thấy 50 năm qua từ 1.25 mỹ kim tiền bác hồ lên như diều gặp lạm phát 27,500. Hơn 20,000 lần. Chán Mớ Đời  


Đó là chính sách xù nợ của chính phủ. Họ kêu anh mua trái phiếu $10,000, sẽ trả $20,000 trong 30 năm sau, miễn thuế. Xem như 2.31% tiền lời cho mỗi năm. Họ tính trung bình lạm phát mỗi năm là 3% từ bao nhiêu năm nay, thế là thua non. Nếu anh bỏ vào quỹ tiết kiệm thì có lời hơn thì chính phủ đánh thuế tiền lời. Chán Mớ Đời 


Lấy thí dụ trước khi lấy nhau, hai vợ chồng bỏ tiền để dành, đặt cọc mua căn nhà để xây căn nhà nhỏ với hai quả tim vàng giá $180,000. Mượn nợ là $144,000, tiền lời 6.75%, trả mỗi tháng $933.98, thêm tiền thuế nhà đất là $2,000/ năm đại khái là $1,100/ tháng. Ở được 6 tháng, vợ chồng ông anh vợ có housing nên dọn ra, hai vợ chồng phải về ở với ông bà ngoại. Nhà lúc đó đang xuống nên bán không được. Hai năm sau nó xuống còn $150,000. Xem như xuống 20% từ khi mình mua. Ai lúc đó cũng bán short sale hết. Nghĩa là họ bán giá thấp hơn tiền nợ ngân hàng. Điển hình căn nhà của mình mượn nợ $144,000 mà bán giá $120,000 thì lỗ $24,000 thì phải bù vô cho ngân hàng như một anh bạn bán nhà ở San Jose dọn về vùng Đông Bắc. Vợ chồng anh ta có tiền nên bù vào. Còn nếu không thì phải thương lượng với ngân hàng, chịu bán với giá $120,000 và ngân hàng sẽ gửi cho cái giấy xoá nợ giá $24,000. Ngân hàng được khấu hao tiền lỗ này nhưng người mượn nợ, đã phải bán nhà mà còn bị sở thuế hỏi thăm số tiền $24,000 được cộng vào lợi tức.


Nếu nhà dễ bán như cổ phiếu thì ngày nay vợ chồng mình không có căn nhà gái khủng. Cho nên mua nhà cho thuê là một cách tốt, không bán khi cần gấp.


Hai vợ chồng cho thuê căn nhà giá $1,100 vừa đủ tiền hụi mỗi tháng rồi mỗi năm tăng tiền nhà. Ngày nay thì cho thuê $3,150/ tháng và xem như hết nợ ngân hàng. Trừ tiền thuế ra còn lại để mụ vợ đi học làm nữ hoàng Bolero và y trang. Chán Mớ Đời 


Ngoài ra chúng ta có thể khấu hao trị giá căn nhà. Như căn nhà mua giá $180,000, tính ra đất giá trị $30,000 còn căn nhà $150,000. Vậy thì chia ra 27.5 năm được chính phủ cho phép. Lấy $150,000 chia cho 27.5 ra thì được khấu hao $5,455 vào tiền lương lợi tức của mình. Dĩ tỷ làm $40,000 thì lợi tức chỉ còn $40,000 -$5,455 = $34,545. Nếu có độ 8 căn thì xem như không có lợi tức. Còn tiền thuê nhà tính vào lợi tức $1,100/ tháng thì trừ tiền lời và bảo hiểm, tiền thuế nhà đất là xong. Xem như người mướn nhà trả tiền ngân hàng và chi phí của căn nhà cho mình.


Mình giải thích cho con mình là ráng để dành tiền, đừng nghĩ tới mua ví Louis Vuitton, hay điện thoại xịn này nọ, dùng tiền đó để dành, đầu tư. Muốn giàu thì chịu khó hà tiện, để tiền mua nhà cửa, rồi mai sau tiêu xài. Còn tiêu xài bây giờ để cho thiên hạ ghét mình thì cả đời chỉ có nợ và nợ. Mua được 10 căn nhà cho thuê. Là có thể về hưu. Cứ tái tài trợ căn nhà mua lần đầu tiên, là có thể rút ra 70% trị giá căn nhà, người mướn nhà trả tiền nợ, mình có thể dùng số tiền này đi chơi, sinh sống được vài năm, rồi khi gần hết tiền, lại tái tài trợ căn thứ 2. Và như thế cứ tiếp tục đến chu kỳ thứ 2. Ngoài ra có thể tân trang sửa chửa các căn nhà cho thuê để bảo đảm căn nhà và khấu hao như thầy buồn tắm mới, nhà bếp mới, và tăng tiền nhà. Mình có nhiều gia đình thuê nhà ở cả 20 năm nay, chả kêu réo gì cả. (Còn tiếp).


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Đơn côi khi về già

 Đơn côi khi về già


Có lần đồng chí gái kêu mình chở đi ăn sinh nhật ai mà mụ vợ không biết, vì chị bạn rủ đi để được hát. Đồng chí gái muốn làm nữ hoàng Bolero của viện dưỡng lão nên có cơ hội được cầm micro là nhận lời. Mình nghe nói phải trả tiền lại ăn đêm thì tìm cách ở nhà nhưng có lẻ họ cần cho đủ người vì đặt bàn nên mụ vợ ra lệnh phải đi nghe các thân hữu muốn làm ca sĩ viện dưỡng lão. Thật ra âm nhạc giúp con người trì hoãn được bệnh mất trí nhớ khi về già. Tối tối nghe mụ vợ đánh đàn hát khiến mình nhận thức ra bên em đang có ta.

Đang ngồi, thì đồng chí gái nói có chị ngồi bên cạnh, hỏi anh có quen ai đơn côi giới thiệu cho chị. Chị ta tự giới thiệu là sinh viên du học bên Bỉ sau chạy qua tây. Mình có quen một chị trong tình trạng này. Du học trước 72 ở Bỉ quốc rồi sau đó chuồn qua Pháp học. Sinh hoạt với Tổng Hội SInh Viên Paris. Đám đông thì mình ít khi xen vào, thích sống xa xa thiên hạ. Lý do là thời gian làm thủ tướng (uỷ ban hành pháp trung ương), ông NGuyễn Cao Kỳ có đi công du ở âu châu. Ông ta tuyên bố ra sao khiến báo chí thế giới nhất là pHáp đánh ông ta te tua.


Có lần mình vào trang nhà của người Mỹ loại theo chủ nghĩa da trắng độc tôn thì họ có nói đến ông Kỳ. Có mấy tờ báo thời đó được tải lên. Ông Kỳ tuyên bố ra sao mà nhà báo bẻ lái thành ông ta hăm mộ tên đồ tể Hitler. Mình đoán ông ta nói anh ngữ không rành nên diễn đạt không chuẩn, có nói ông Hitler là một người lãnh đạo giỏi chi đó. Sau vụ này, ông ta về nước, ra lệnh dẹp trường Tây, bỏ chương trình pháp văn. Lớp mình năm đó được xem là năm cuối của chương trình pháp. Ngoài ra ông ta cấm sinh viên du học ở tây. Kêu toàn là Việt kiều yêu nước theo Việt Cộng hết. Nên từ đó Việt Nam Cộng Hoà chỉ cho du học tại các nước như Bỉ quốc, tây đức, Ý Đại Lợi. Du học sinh Việt Nam Cộng Hoà xin đi Bỉ quốc, hay Ý Đại Lợi hoặc Đức quốc. Sau đó buồn đời trốn qua Pháp. Có ai đó kể cho mình vụ họ trốn qua pháp từ bỉ, quên chi tiết. Đà Lạt mình có quen một anh chàng lớn tuổi hơn mình, ở đường Phù Đổng Thiên Vương, học trường Lasan Adran đi du học ở Bỉ rồi ra trường, qua Hoa Kỳ làm luận án tiến sĩ rồi lấy vợ ở lại luôn.


Trở lại chị ngồi cạnh mụ vợ hỏi giới thiệu người quen đơn côi. Vụ này thì mình không biết. Lý do là mình thuộc dạng ăn theo diện đồng chí gái. Từ ngày lấy vợ thì mình chả quen thân với ai, ngoại trừ đám Mỹ đầu tư mua nhà cho thuê. Còn người Việt thì đa số là từ mụ vợ. Nghe mụ vợ hỏi thì mình đoán chị ta phải lớn hơn mình ít nhất đến 2 tuổi. Vì đến năm 1973, Việt Nam Cộng Hoà mới cho phép du học ở Pháp lại. Đà Lạt có Nguyễn Đăng Sơn, tiệm Bắc Hương, khi xưa học Adran với mình rồi nhảy qua trường việt, đậu tú tài đi du học ở Pháp. Khi mình sang Pháp có viết thư và hắn hồi âm cho biết đang học ở thành phố Troyes. Sau đó thì biệt tích đến khi gặp bà chị họ của hắn, con tiệm Mỹ Hương thì chị ta có hỏi hắn nhưng sau mấy chục năm, không nhớ mình. Có anh chàng quen leo núi với mình, cựu hướng đạo sinh Lâm Viên, có đi hành hương với hắn ở bên Tây Ban Nha đến Santiago di Compostella.


Mình nghĩ thầm là trên 7 bó rồi, sống đơn thân cho khoẻ chớ vớt một tên nào tuổi trên 7 bó, về lại hầu hắn cho uống thuốc, thay tả mệt đời Cô Lựu, bỏ biết bao nhiêu năm làm cách mạng để đánh đuổi tên chồng ô-sin phản động rồi đeo gông vào cổ. Người phụ nữ lúc nào cũng kêu là tìm một bờ vai để tựa nhưng trên thực tế là tìm một tên ô-sin để sai khiến. Tò mò nên mình tìm tài liệu để đọc thì thất kinh.


Lý do là tại Hoa Kỳ có trên 16 triệu người Mỹ cao niên sống đơn côi trên tổng số 61 triệu và tạo ra nhiều vấn đề tâm lý cũng như tài chánh. Chúng ta thường định nghĩa tuổi già là một con số 70 hay 80 tuổi nhưng ít ai nhắc đến khi tấm cửa khép lại, khi khách khứa, thân hữu ra về. Sống đơn côi sau 60 tuổi người ta có thể cảm nhận những giây phút không gì quý hơn độc lập, tự do và “không có” hạnh phúc vì những điều bất định không chắc chắn cho mai sau. Khi có vợ có chồng, người ta có thể chia sẻ cho nhau những lo toan, lo âu còn khi đơn côi thì nên lên bờ lốc Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen đọc vớ vẩn. Cso chị quen, mỗi lần gặp chị ta nói là sáng nào cũng đọc bờ lốc của mình khiến cảm động.


Thống kê Census Hoa Kỳ cho biết có 16 triệu người Mỹ cao tuổi trên 65 sống đơn côi, nghĩa là không chung đụng với ai như con cháu và có đến 61 triệu người Mỹ trên 65 tuổi. Xem như 25%. Đó là con số cao nhất từ xưa đến nay.


Có một điểm đáng chú ý là ngày nay, các người Mỹ cao tuổi đơn côi không còn nghĩ là sự đơn độc là một điều cần vượt qua để sống còn. Họ đang tự thiết kế một lối sống khác, các hoạt động thường nhật khác để giúp họ thấy ngày tháng qua mau. Cách đây 100 năm, người Mỹ có tuổi thọ là 63.5 tuổi, nghĩa là họ chết 18 tháng trước khi nhận lãnh tấm ngân phiếu đầu tiên khi hưu trí. Ngày nay thì họ sống thêm trung bình 20 năm sau khi hưu trí thế là ngọng. Thiên hạ cứ khen Nhật Bản có người sống lâu nhưng chính phủ thì chỉ biết khóc cho vơi đi những lo toan phải nuôi người già không lao động 35-40 năm sau khi về hưu. Các chính phủ trên thế giới đang điều nghiên cách trừ khử thế hệ già vô dụng. Đọc trên báo tuần rồi thấy bên tây có người kêu trên 90 tuổi thì vô nhà thương không nên cứu cấp nữa, tốn tiền nhân dân và lại vô dụng.


Người Mỹ cao tuổi nhận ra là sự độc lập không có nghĩa phải làm những gì một mình nhưng là học cách sống sao cho cuộc đời có thêm ý nghĩa, kiếm soát sự im lặng trong căn nhà. Họ lấy thí dụ bà Evelyn, chồng chết cách đay 4 năm, thay vì xem sự cô độc là sự chấm dứt của cuộc đời như người Mỹ thế hệ trước. Thấy vì chạy theo tuổi trẻ, bà ta cũng như đa số phụ nữ tại Hoa Kỳ về già, đơn độc. Bà ta tạo ra các thói quen mới khi thức giấc, uống trà trước cửa số, viết thư bằng giấy cho thân hữu hay con cháu,…


Theo viện quốc gia về cao niên (National Institute on Aging), cho biết là khi tạo được thói quen mới sẽ giúp chúng ta bớt lo âu. Người ta khuyên thay vì đợi người khác thăm hỏi, chúng ta tự chăm sóc, hỏi han mỗi ngày về sức khoẻ của mình qua các sinh hoạt thường nhật. Như đi bộ hay làm vườn, đọc sách. Ngoài ra bà Evelyn tạo dựng một môi trường sinh sống khác. Thay vì để bàn ghế, giường nệm như cũ khi chồng còn sống, bà ta xếp đặt lại cho khác để khỏi phải nhìn các góc cạnh trong nhà đầy ắp những kỷ niệm với tên Ô-sin đã bỏ bà ta đi trước. Bà ta từ từ thay đổi, chuyển đổi mọi bàn ghế trong nhà, thay màn, sơn phết màu khác.


Bà ta cho biết là từ khi bà ta thay đổi mọi thứ trong nhà thì tinh thần của bà ta cũng thay đổi. Vui vẻ hơn, phấn chấn hơn đầy năng lượng mỗi ngày. Bà ta bắt đầu học vẽ, sơn màu này nọ giúp bà ta. Thay vì thức giấc vào mỗi sáng với sự vô định, nay thì có ý định làm việc này việc nọ. Viện quốc gia về tuổi cao niên khuyên người cao tuổi cố giữ những sinh hoạt tuy chậm hàng ngày sẽ giúp họ bớt trầm cảm. 


Bà Evelyn cho biết mối nguy hiểm của sự sống một mình là sự tĩnh lặng về tinh thần từ đó bà ta tự hứa mỗi tuần phải học một thứ như vẽ, sử dụng điện thoại này nọ, hay chụp hình. Bà Inge đi học về thi ca đức thế 18. Các sinh hoạt như vậy sẽ giúp bà ta nối kết với cái mới, khám phá giúp tinh thần bình an. Có ông mỹ sống đến 100 tuổi, viết cuốn sách kể là sau khi về hưu thì ông ta cứ bỏ ra 5 năm để học một môn mới. Như học vẽ, rồi học đàn, học nói chuyện trước công chúng. Có chị quen trên 8 bó, kêu ngày nào cũng vào bờ lốc mình xem có bài mới để đọc. Chị ta kêu đọc rất nhiều bài trên bờ lốc.


Bà Evelyn cho biết mỗi ngày bà tìm cách nối kết với 3 người, bạn hay láng giềng, hay làm thiện nguyện,…để tạo ra cảm xúc là mình thuộc về một cộng đồng nào đó, chứng tỏ mình hiện hữu. Có bà mẹ chồng của cô cháu, chồng chết, rồi sau này mình phát hiện ra bà ta quen với một ông. Không biết có sống chung hay không nhưng họ đi nhảy đầm múa kép múa đôi mỗi tuần, đi du lịch. Cho thấy chúng ta về già cần một người bạn để vượt qua những ngày cô đơn.


Mình moi trong óc nhưng không tìm ra ai còn độc thân để giới thiệu cho chị ta. Bác nào đọc thân muốn em giới thiệu thì cho em biết. Chị này tầm 72 tuổi, mặt mũi còn ok, nhờ phấn son còn khi trút hết make-up và tóc giả thì em không biết. Đồng chí gái kêu chị ta đẹp. Trong nhờ đục chịu nhé.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn