Tây cõng thương binh Việt Nam

 Tấm ảnh thế hệ thứ 2


Tuần này thấy trên trang Vieille Indochine, một tấm ảnh cực đẹp về tình người. Một du khách người Pháp cõng một thương phế binh Việt lên đỉnh cột cờ Lũng Cú ngày 25 tháng  7 vừa qua.

Du khách tây cõng ông thương ở phế binh người Việt lên đỉnh cột cờ Lũng Cú


Thương phế binh Ngô Văn Ngọc, 63 tuổi, tàn phế cấp độ 1/4. Ông Ngọc cho biết nhân ngày Thương phế binh và liệt sĩ, ông ta và một nhóm cựu chiến binh gồm 14 người, trở lại địa điểm trận đánh Vị Xuyên và sẽ ngừng lại cột cờ Lũng Cú.


Ông Ngọc, hiện cư ngụ tại Thái Nguyên, từng phục vụ trong trung đoàn 567, và đã đóng quân tại mặt trận Vị Xuyên để bảo vệ biên giới Việt Nam năm 1985. Ông ta bị thương 2 lần trong khi chiến đấu.

Cột cờ Lũng Cú khiến thiên hạ phải bò lên xem


Ông ta có một chân bị thương nặng trong khi chân kia thì bị cưa, phải đeo chân giả.  Phải bò lên 893 thang cấp để lên đến cột cờ Lũng Cú. Ông ta bò lên các thang cấp, còn độ 1/3 đoạn đường thang cấp thì một du khách người Pháp, từ một nhóm du khách khác đến tham quan, thấy vậy, tiến lại gần ông ta và đề nghị sẽ cõng ông ta lên đến cột cờ. Có facebook đăng video, xin theo đường dẫn.


https://fb.watch/ITsh3lKr6w/?fs=e


Biết đâu bố của du khách Tây có nợ chi với ông Ngọc hay gia đình ông này nên từ Tây qua Việt Nam để trả nợ. Có thể ông nội hay ông ngoại ông Ngọc có tham dự trận Nasan, cõng ông cố hay ông nội ông tây nên ngày nay trả nợ lại dùm tổ tiên. 



Mình ngạc nhiên khi đọc và xem video này vì nghĩ Trung Cộng chỉ xâm chiến biên giới năm 1979, đâu có biết là năm 1985, họ cũng buồn đời theo chân Mã Viện khi xưa, tràn qua Việt Nam thêm một lần nữa. Sau vụ này họ đột phá tư duy là qua Việt Nam mở hãng xưởng, bắt người Việt lao động sản xuất, không tốn đồng nhân dân tệ nào mà lại có tiền nhiều, khỏi đánh nhau. 


Nhớ hồi nhỏ học sử, kể ông Lý Thường Kiệt đem cái cột đồng đến vùng này để trấn phong thủy chi đó. Có lẻ vì vậy mà ngày nay họ xây dựng cột cờ Lũng Cú, bắt thiên hạ leo lên cao mấy trăm bậc thang cấp. Địa điểm này cao nhất khu vực này nên chắc họ làm điếm canh, để quan sát quân thù có tràn sang biên giới để báo động.


Sau này đến thời Tây Sơn, vua Quang Trung có xây dựng một tháp canh tại đây. Và để một cái trống to đùng ở dưới để ban đêm, lính canh đánh 3 cái để báo là vùng đất vẫn thuộc về Việt Nam. 


Năm 1979, Đặng tiểu Bình buồn đời, theo chân tiền nhân kêu phải cho Việt Nam một bài học nên xua quân qua biên giới nhưng bị lính biên phòng Việt Nam trấn giữ kịch liệt. Nghe nói hai bên chết dã man. 


Vài ngày sau, thì rút về bên kia biên giới khi nghe Hà Nội đem vài sư đoàn thiện chiến từ cambuchia về biên giới. Sau đó thì Hà Nội cho xây dựng chặt chết vùng này để phòng thủ quân tàu nữa. 


Nghe nói vùng Hà Giang ngày nay banh ta lông hết vì hơi chặt cây phá rừng nhiều lắm nên sau này đụng trận với mấy anh ba tàu thì hơi mệt.


Nghe nói chiến đẫm máu nhất là xung quanh Vị Xuyên, nơi họ xây cột cờ to đùng. Và các cựu chiến binh hay trở lại đây để tưởng nhớ các đồng đội đã bỏ mình tại đây. Do đó mới thấy cảnh ông Ngô Văn Ngọc, cố bò lên mấy tháng cấp dù chân bị què và đeo chân giả. 

Mới thấy xuất hiện tấm ảnh của ông Võ Nguyên Giáp chụp ngày 25-10-1930 khi bị Tây bắt bỏ tù về tội viết bài đăng trên báo cộng sản. Hình như năm đó ông ta 19 tuổi. Sau này học luật, không được thầy tây cho đi học bên pHáp như ông Vũ Quốc Thúc và các đòng môn khác nên buồn dời làm cách mạng.


Mình nhớ thiếu tá Lê Xuân Phong có kể là ông Al Cornett, muốn trở lại Đà Lạt Tuyên Đức để thăm lại các nơi ông ta từng chiến đấu. Mình có tấm ảnh của thiếu tá Lê Xuân Phong, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 204, Đại đội trinh sát 302, và ông Al Cornett đi trên đường Duy Tân, góc tiệm thuốc tây Minh Tâm.


Tấm ảnh và câu chuyện ông du khách Tây cõng ông thương phế binh lên đồi Cột cờ Lũng Cú cho thấy tình người vẫn còn hiện hữu. Nhớ lần đầu tiên leo núi Yosemite, bị té gãy chân, mất 6 tiếng để đi xuống. Có lần ngồi thở có hai thanh niên trẻ, mình đoán họ là lính nhưng bận đồ thường. Có một anh kêu để anh ta cõng mình xuống núi nhưng mình thấy ngại nên cảm ơn. Nhiều người dừng lại hỏi thăm, người cho vớ bó sát chân,…. Mình nghĩ nhờ cái vớ nếu không chắc đi hoài chân gãy luôn. Chỉ có bức khi bị té nhờ xương cứng nếu không thì mệt. Mất 6 tháng mới lành hẳn. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


2 5 qua nhanh

 

2 5

Nguyễn Hoàng Sơn

Hôm trước, HMS báo cho biết là đang sửa lỗi chính tả và các từ hơi tục tục trong những bài viết của mình đến bài "Khu Hoà Bình" khiến mình thấy là lạ. Cô nàng là tổ trưởng của Mái Ấm Văn Học. Mình có gặp cô nàng một lần, nói chuyện sơ sơ vì khi mình vào Văn Học thì cô ấy đã rời trường. Cô nàng chăm sóc diễn đàn như vườn hoa, có con sâu nào thì lấy ra, rất tốn thì giờ. Nếu sâu nhiều quá thì cô nàng không dám mang về trồng.


Không ngờ đã 2 năm từ khi nhận điện thư của CNA, báo tin có nhận tin tức của Phi Liên Sô, Hùng Con Cua, người đẹp fao câu,..., những tên và ả mà có thời đi chơi với nhau khi học Văn Học. Bao kỷ niệm của thời mới lớn được chôn vùi trong ký ức bỗng như con Phượng hoàng, vùng dậy trong ánh thái dương của hoàng hôn của đời người, nên mình viết kể cho CNA. Ai ngờ nhóm Văn Học lại bỏ lên trang nhà của Mái Ấm Văn Học rồi những kỷ niệm xưa như dòng suối bị lấp lại như trong cuốn "Manon des sources" của Marcel Pagnol, được khơi mở lại sau 40 năm nên các kỷ niệm một thời, tuần tự chảy về và mình cứ tiếp tục viết, càng viết thì càng nhớ. Hôm trước vào trang nhà Văn Học, thấy danh sách của mấy bài viết làm thất kinh dù chỉ có một nửa được đăng.

Cũng nhờ mình viết mà có nhiều tên hay ả xông xáo viết, kể chuyện đời xưa. Những mẫu chuyện như những mảnh vỡ của bức tranh, từ từ được chấp nối, khiến mọi người tìm lại được một khung trời kỷ niệm tưởng rằng đã quên tuy không hoàn hảo. Rồi lần mò sang đám Yersin thì thấy có tên bảo là rể của Yersin nhưng gốc Văn Học nên mình báo cho tổ trưởng. Cô này lân la làm quen sau đó kéo hắn về ổ Văn Học. Hắn làm thơ, viết văn đủ trò còn kêu mình và hắn lại hợp nhau dù tuổi tác thuộc loại Tứ Hành Xung. Hắn gửi Du tu Be, cho xem cảnh con khỉ đột chọc con cọp khá vui. Mình thì không tin ba vụ tứ hành tây hành ta vì trong nhà mình, 2 vợ chồng 2 đứa con đều đại diện bốn con thú khắc tinh này nhưng vẫn sống hoà bình sinh sống dưới tài quán triệt, lãnh đạo anh minh của đồng chí gái vô vàn kính yêu. Tên này, nay về hưu nhưng vẫn ghi tên đi học thêm, cố lấy cái bằng tiến sĩ Ramen.

Cái thú là lâu lâu nhận được điện thư riêng của những diễn đàn viên thầm lặng, không muốn lên tiếng trước công chúng, nhắc nhở mình bớt phang thiên hạ. Người thì đề nghị mình nhẹ tay vì sợ thiên hạ bỏ diễn đàn. Có tên mới vừa lò đầu vào diễn đàn, kể ngày xưa đi học có để ý một cô bé, nay tình cờ tìm lại được trang nhà Văn Học thì thất kinh khi thấy hình đối tượng của hắn ngày nay như con gà mái ghẹ, thế là mình chơi 1 suất chuyện tình em về tinh khôi của hắn làm hắn đổi vé máy bay đi San Jose.

Có cô vừa mới lân la, kể ngày xưa làm chảnh ra sao thì mình phang cho chuyện tình Em Là Con Gái Trời Bắt Chảnh thế là cô nàng hết muốn đổ bánh căn. Mình báo là cuối tháng nay lên San Jose chơi thì cô nàng bảo là đi ta bà. Thôi thì không có duyên ăn bánh căn của thế hệ thứ 2 của tiệm phở Bắc Hương. Cô nàng hỏi nhạc chế để thi đua với đám hướng đạo Lâm Viên khi xửa thì mình gửi cho bài "Cái Mặt Bánh Bao", chẳng biết ai chế, có thể thằng phụ rể của mình, nay sinh sống ở VN. Đội cô nàng về nhất nhờ bài này. Cô nàng kêu là sẽ đãi ăn bánh căn rồi nghe mình lên San Jose thì im lặng. Đúng là con gái nói có là không...

Nói tới phở Bắc Hương thì lại nhớ đến tên hàng xóm của cô này là Phước, tiệm in Lâm Viên. Mình nhớ hắn tên Nguyễn Văn Phước nhưng nay thấy hắn tự xưng là Phước Đức. Mình đoán hắn nghĩ Phước chưa đủ bồi thêm chữ Đức, mai mốt hắn muốn sống lâu chắc thêm chữ Thọ thành Phước Đức Thọ. Không biết hắn còn nhớ mình không, vì tên Lô Xuân Luyến rủ mình tập Nhu đạo với hắn mà ngày nay thì chả nhớ gì về những đòn nhu đạo khi xưa. Lại có tên chơi thêm trò đổi tên mới tự xưng Trần Văn Bá. Kinh hoàng! Nghe tên xưa chưa chắc đã nhận ra, nay đổi tên thì có trời mới thấu.

Có cô thì kể ai viết thư tình học trò, cô nàng đem trả lại còn xưng chị kêu chú em ráng học đi, thế là phang cho một bài Cô Bé Áo Nâu. Có tên nói là ăn uống để giảm 50 cân anh thế là mình thêm suất chuyện tình nhịn ăn của hắn khiến hắn điên tiết lên viết một bài về mình nhưng hắn quá nhẹ tay nên chỉ như hạt bụi. Hắn quên mình đã từng sống ở chợ Đà Lạt, giang hồ khắp 4 bể, mặt mình cứ trơ trơ như hải quan ở phi trường Tân Sơn Nhất. Mụ vợ mình kể là ghét cái mặt mình khi mới quen, vào nhà mụ ấy, cứ kéo ghế ăn cơm. Cả nhà vì phép lịch sự nên mời, mình thì hỏi "có cay?", nhà mụ nói cay thế là mình ngồi xuống ăn. Lần sau hỏi có cay ? Thì trả lời không thì mình cũng kéo ghế xuống ăn. Đẹp trai không bằng đen mặt. Được vợ hay không thì tính sau, cứ ăn cái đã.

Người thì nhắc mình nên bỏ chấm phết, hỏi ngã, người thì kể ôm hôn thắm thiết như tây đầm thì sợ son phấn trôi chảy. Tây đầm giả bộ nghe chuyết chuyết chớ có trúng má mô mà lo với sợ hè. Con cái kêu là tàng tàng vì đưa chồng ra phi trường, thay vì ôm hôn thắm thiết như bác Hồ và bác Mao gặp Stalin, lại hát Adieu Jolie Candy. Chán mớ đời! Mình nhận thấy là khi viết, mình như defragment cái bộ nhớ của mình vì trong đầu bao nhiêu tin tức, tài liệu đã đọc, lùng bùng trong đầu nên khi viết ra thì thấy đầu óc thoải mái. DCG có la mắng thì quyết tâm, nhất trí tuyệt đối trong sạch và vững mạnh, kiên quyết không cho tư tưởng xét lại, phản động, phi sợ vợ len lỏi vào. Mình cố gắng mở rộng dân chủ cho con cái thảo luận quán triệt bài học là tốt, nhưng phải bảo đảm không chệch chủ nghĩa sợ vợ và tư tưởng người chồng nhân dân.

Nghe thiên hạ than khiến mình thương mụ vợ anh hùng vĩ đại trong lòng của mình. Mới giác ngộ câu nói mà mụ thường kêu: "Chỉ có tui mới lấy ôn thôi, chớ mấy con khác thì hắn đạp ôn đi mất 10 đời 9 kiếp rồi". Hai mươi mấy năm, chịu đựng mình từng ngày. Hôm qua có tên địa ốc gọi, nói khách hàng hắn muốn mua 4 căn nhà trên mẫu đất của mình. Hắn đang gom mua hết khu này để khách hàng xây một trung tâm chi đó, hắn đề nghị trả 7-8 lần hơn số tiền mình mua. Mình bảo gửi offer rồi nói chuyện tiếp. Mình phải dặn dò tụi hàng xóm cách thương lượng. Mụ vợ nghe bán là kêu cho xin tiền làm vườn phía sau. Nghe đến đó mình hết muốn bán. Chán mớ đời!

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Sự suy tàn của hướng đạo Hoa Kỳ

 Sự suy tàn của hướng đạo Hoa Kỳ 

Thời tây đã có nữ hướng đạo sinh tại Việt Nam. Không nhớ tấm ảnh này ở Hà Nội hay Sàigòn 

https://www.scouting.org/

Mình có hai đứa con đi hướng đạo Hoa Kỳ khi xưa, đâu cũng mất 10 năm. Hướng đạo Hoa Kỳ nhưng do các trưởng gốc Việt đảm nhận và điều hành. Nhớ cho thằng con đi hướng đạo được 1 tháng thì mấy trưởng cãi nhau ra sao nên chia nhau thành lập một đoàn khác. Ma mới nên chả hiểu gì, mò theo người bạn dẫn vào theo đoàn mới được thành lập. Và sinh hoạt đến khi con đi học đại học. Có dạo chúng trở lại đoàn làm Kha nhưng rồi công ăn việc bề bộn cũng bỏ chạy luôn. Khép lại một giai đoạn của cuộc đời.


Thằng con thì đoạt được cái bằng Đại Bàng (eaglescout) còn con gái thì Silver Award gì đó. Nhìn lại thì đáng lẻ mình nên cho con theo đoàn do người Mỹ đảm nhiệm thì hay hơn vì họ hướng dẫn cách tự lực tại Hoa Kỳ trong khi các trưởng người Việt thì đóng vai kiểu người Mỹ gọi là Helicopter Parents. Đi cắm trại cũng cho cha mẹ đi theo, cắm lều bên cạnh để nấu ăn cho con này nọ nên cứ “sắp sẵn” cho con nên nói chung chúng nó không tự lập được nhiều. Được cái là chúng có nhiều đứa bạn thân từ hướng đạo đến ngày nay. Mấy bà cứ đứng nhìn sang phía con đang sinh hoạt để lâu lâu chạy đưa nước cho con uống hay ăn vớ vẫn.


Qua hướng đạo, vợ chồng mình cũng quen được vài cặp vợ chồng gốc việt từ 20 năm nay, vẫn liên lạc thường xuyên. Mỗi lần đi cắm trại là tha hồ được mấy bà nấu ăn mời mệt thở. Mấy bà quen thân đa số là mấy bà nấu ăn ngon. Vợ mình không biết nấu ăn nên đi theo mấy bà nấu ăn ngon để ăn chực. Sau này không còn đi hướng đạo nữa, lâu lâu mấy bà nấu món gì đặc biệt đem lại nhà để trước cửa nhà rồi hú mình về nhớ đem vào. Bù lại mình đem bơ tặng ăn mệt thở được cô Lựu.


Mình nhớ mang máng là hướng đạo được thành lập năm 1907 bởi ông người Anh tên Robert Baden Powell rồi được đưa vào Hoa Kỳ bởi một ông mỹ, tên William Boyle, khi sang Anh quốc, bị lạc trong sương mù thì có một hướng đạo sinh dẫn đường cho ông ta đến địa điểm. Ông ta có tính người Mỹ nên cho tiền boa nhưng cậu bé, hướng đạo sinh không nhận, cho rằng làm việc thiện là bổn phận của cậu ta nên ông người Mỹ mới đột phá tư duy, thành lập hướng đạo Hoa Kỳ khi về nước vào ngày 8 tháng 2 năm 1910, 3 năm sau khi hướng đạo Anh quốc ra đời và phát triển rất nhanh nhất là thời khủng hoảng kinh tế 1920-1030. Thanh niên Hoa Kỳ tham gia các chương trình xây dựng các công viên quốc gia. 2 năm sau thì bà Juliette Low sáng lập thêm ngành nữ hướng đạo sinh mỹ.


Thời kỳ đỉnh cao (thập niên 1970): Số thành viên thanh thiếu niên đạt khoảng 6,5 triệu (thường được trích dẫn khoảng 5 triệu vào đầu thập niên 1970) và vẫn duy trì ở mức cao đến cuối thập niên 1990 (~4,8 triệu). Một tỷ lệ lớn các cậu bé Mỹ từng tham gia. Mình đoán là sau bài diễn văn nhậm chức của tổng thống John Kennedy, với câu nói bất hủ “bạn đã làm gì cho tổ quốc…” khiến thanh niên Hoa Kỳ tham gia các sinh hoạt, chương trình Peace Corps và thiết niên gia nhập hướng đạo.


Khi xưa, ở Đà Lạt mình có đi hướng đạo được 2 tháng thì ngưng vì mình không thích đám đông, vâng lời huynh trưởng này nọ. Mình ghét kỹ luật, tập thể.


Những năm gần đây các chương trình chính (Cub Scouts + Scouts BSA) đạt khoảng 1,97 triệu năm 2019. Sau đó giảm mạnh xuống ~1,12 triệu năm 2020 (giảm 43% chỉ trong một năm). Mình đoán là vì Covid và vụ tố giác các lạm dụng tình dục của các trưởng khi tổ chức hướng đạo Hoa Kỳ khai phá sản để ngăn chận các cuộc thưa kiện. Vụ này tương tự vụ các ông cha, linh mục rờ mó gì các trẻ em thanh niên thánh thể gì đó, cũng bị kiện mệt thở đời ông cha.


Các luật sư nhảy vào làm tiền. Họ quảng cáo là cứ ghi tên, chỉ cần có ai quen biết viết một tờ giấy chứng nhận là sự việc có xảy ra là có tiền. Có 3 tổ hợp luật sư chính mà mỗi ngày họ nộp đến 800 lá đơn kiện. Lấy 800 chia cho 8 tiếng làm việc xem như mỗi tiếng có đến 100 lá đơn, xem như mỗi phút họ khai đến 2 lá đơn. Quá nhanh hay có nhiều luật sư làm việc. Kinh nghe nói mỗi lá đơn kiện được đâu $3,000, luật sư lấy 50% còn được $1,500 để bù lại sự mất mát. Chán Mớ Đời 


Các số liệu liên quan đến phá sản ghi nhận khoảng 762.000 thành viên thanh thiếu niên. Đến cuối năm 2024, Scouting America báo cáo khoảng 1,03 triệu thành viên thanh thiếu niên (với một số tuyên bố về tăng trưởng nhẹ so với năm trước). Các số liệu năm 2025 từ nhiều nguồn khác nhau dao động khoảng 850.000–900.000 thành viên theo đơn vị. Khoảng 20% thành viên hiện tại là nữ.


Tóm lại, số lượng thành viên thanh thiếu niên chỉ còn một phần nhỏ so với đỉnh cao lịch sử, và tỷ lệ bé trai còn thấp hơn nữa vì đã có sự tham gia của các bé gái. Để tránh tai tiếng, hướng đạo Hoa Kỳ đã thay đổi như sau: Boy Scouts of America đã đổi tên thành Scouting America (có hiệu lực từ năm 2025) để thể hiện tính bao gồm hơn. Chương trình chính dành cho độ tuổi 11–17 cũng đã bỏ chữ “Boy” và trở thành Scouts BSA.

Lính khố trinh sát thời tây, không mang giày, đeo gà mên nghe leng keng là mệt.


Các bé gái được tham gia Cub Scouts từ năm 2018 và chương trình chính từ năm 2019. Mình chỉ thấy nữ hướng đạo sinh đi bán bánh gây quỹ nhiều nhất cho tổ chức. Thanh niên, thanh nữ đồng tính được chấp nhận từ năm 2013, lãnh đạo trưởng thành đồng tính từ năm 2015 (với một số ngoại lệ cho đơn vị tôn giáo), và trẻ chuyển giới xác định là nam từ năm 2017. Tổ chức không còn là không gian chỉ dành cho nam giới với mục tiêu chính là phát triển nam tính như khởi đầu. Vì bên Anh quốc, họ tổ chức để huấn luyện con trai trở thành các chiến sĩ phục vụ quân đội hoàng gia khi lớn lên. Cũng vì theo chủ nghĩa thức tĩnh (wokism) nên có lẻ một số phụ huynh ngại cho con mình tham gia sinh hoạt hướng đạo.

Mình thấy mấy tấm ảnh hướng đạo Việt Nam thời pháp thuộc nên tải lại đây cho ai tò mò.
Không nhớ tướng nào của tây hình như De Lattre
Mình quên là ở Sàigòn hay Hà Nội 


Những hình ảnh hướng đạo Việt Nam được người Pháp khai phóng tại Việt Nam khi xưa. Hình lấy từ nhóm Vieille Indochine. Mình có nhiều tấm ảnh hướng đạo Lâm Viên sinh hoạt tại Sân Cù, để hôm nào buồn đời sẽ kể. Sau 75, thì nghe nói hướng đạo Việt Nam bị dẹp bỏ nhưng ngày nay hình như họ cho hoạt động lại. Có một anh quen ở Việt Nam, thấy lâu lâu tải hình hướng đạo trên mạng.

Sau vụ phá sản Chapter 11 năm 2020 (do hàng chục nghìn khiếu nại về lạm dụng tình dục), tổ chức đã tái cấu trúc cấp quốc gia, tăng cường quy định bảo vệ thanh thiếu niên, chi phí bảo hiểm cao hơn, và chuyển sang mô hình thành viên theo kiểu “rolling” (từ năm 2023). Các hội đồng địa phương vẫn độc lập. Quan hệ hợp tác lớn với Giáo hội Các Thánh hữu Ngày sau của Chúa Giê Su Ky Tô (LDS/Mormon) kết thúc khoảng năm 2019–2020, khiến mất hàng trăm nghìn thành viên chỉ trong một đợt. Nhà thờ Mormon rất kỵ vụ giới tính của chủ nghĩa thức tĩnh nên đã rút ra khỏi các hoạt động hướng đạo Hoa Kỳ và sinh hoạt riêng theo tiêu chí của nhà thờ.


Từ việc tập trung vào kỹ năng ngoài trời, tự lực và hình thành nhân cách nam giới, tổ chức đã mở rộng sang phát triển lãnh đạo, nhân cách và tinh thần phục vụ cho mọi thanh thiếu niên. Một số người nhận xét rằng điều này đã làm loãng sứ mệnh đặc thù dành riêng cho nam giới.


Các chương trình, cấp bậc (bao gồm Eagle Scout), hoạt động ngoài trời và Lời thề/Luật Hướng đạo vẫn tiếp tục, tổ chức vẫn phục vụ hơn một triệu thanh thiếu niên cùng với lực lượng tình nguyện viên. Các quy định an toàn nghiêm ngặt hơn nhiều so với các thập kỷ trước. Mình thấy mấy đứa con sinh hoạt hướng đạo nên tương đối chúng rất thật thà, nói theo nghĩa người Việt, từng sống tại Việt Nam nhất là với Việt Cộng, là không nói dối,…theo mấy điều của lời thề hướng đạo.


Tại Hoa Kỳ, người Mỹ hay nói “Honnesty is the best policy” nên muốn gặp mấy ông lính mỹ từng bị Việt Cộng giam giữ tù binh, xem họ có thành thật khai báo với quản giáo Việt Cộng tỏng Hoả Lò.


Nhìn thấy tổ chức hướng đạo Hoa Kỳ càng ngày càng ít con trai tham gia so với những thập niên của thế kỷ 20, người ta giải thích như sau:

Gia đình hai người đi làm bận rộn hơn, cạnh tranh từ thể thao có tổ chức, trò chơi điện tử/màn hình, thời thơ ấu có cấu trúc hơn (ít thời gian tự do ngoài trời), sự mở rộng ngoại ô, và sự suy giảm chung trong tham gia các nhóm cộng đồng đã làm giảm sức hấp dẫn của một chương trình đòi hỏi cam kết cao. 


Mình nhớ có nhiều lần tổ chức sinh hoạt ở nhà mình cho đoàn hướng đạo thì khi mấy đứa nhỏ đến, đứa nào cũng có iPad hay đồ chơi pokemon hay chi đó, lâu rồi nên không nhớ rõ. Chúng tụ nhau chơi game, chớ chả thấy đứa nào chơi trò hướng đạo, hát hò sinh hoạt như mình lúc chưa lấy vợ. Đi sinh hoạt với thanh niên, trại hè,… với Nhóm Lửa Việt miền Đông Bắc.


Nhớ có lần về Đà Lạt, mình và con gái đi lên chùa Linh Sơn thì thấy một nhóm gia đình phật tử đang sinh hoạt. Các em hát các bài ca họp đoàn, vỗ tay, con gái mình biết mấy bài hát này nên hát theo rồi nó hỏi tại sao hát ở đây, thấy các em gia đình phật tử vui vẻ hát trong khi ở Cali, mỗi lần tập hát mấy bài này, bạn của đội nó nhép nhép như đưa đám . Chán Mớ Đời 


Niềm tin vào các nhóm do người lớn dẫn dắt cũng thay đổi sau các giai đoạn tội phạm cao trước đây. Nhớ có lần mấy trưởng kêu mấy phụ huynh hãy tin tưởng vào các trưởng rồi tuần sau nghe tin một trưởng bị bắt về tội ăn gian Medicare gì đó. Chán Mớ Đời 


Việc Giáo hội LDS rút lui (theo một số ước tính gần 1/3 số thành viên), gián đoạn do đại dịch COVID-19, và vụ bê bối lạm dụng tình dục cùng quá trình phá sản đã làm tổn hại uy tín, khiến nhiều phụ huynh thận trọng hơn.


Việc mở cửa cho các bé gái và thay đổi chính sách LGBTQ+ giữ chân hoặc thu hút một số gia đình, nhưng cũng làm xa lánh những người theo truyền thống hoặc bảo thủ/tôn giáo hơn, những người ưa thích không gian chỉ dành cho nam giới. Tối không biết cho chúng ngủ ở đâu, lều con trai hay lều con gái. Một số đã chuyển sang các tổ chức thay thế như Trail Life USA. https://www.traillifeusa.com/


Các phê bình từ cả hai phía cho rằng tổ chức hoặc thay đổi quá chậm, hoặc đã từ bỏ bản sắc cốt lõi. Vụ này thì mình có trải qua với hội LIONS International. Mình gia nhập một hội chỉ chấp nhận hội viên là nam phái, sau này sợ bị thưa kiện nên phải cho phụ nữ tham gia thì thấy chán như con dán. Về nhà gặp vợ làm chủ rồi vào hội tưởng chỉ có nam phái không để trò chuyện, kể chuyện tếu lâm nay phải nghe mấy bà ra lệnh nữa nên rút lui. 


Hướng đạo đôi khi bị xem là lỗi thời. Danh hiệu Eagle Scout không còn mang nhiều uy tín tự động cho việc vào đại học hay nghề nghiệp như trước. Thằng con mình có bằng Đại Bàng này nhưng thấy cũng dễ thực hiện nên có lẻ vì vậy mất uy tín. Khi nó làm chương trình sửa sang lại cái quầy của thư viện trường Villa Park, để trình cho hội đồng thì có anh bạn quen, thợ mộc phụ giúp rồi bố mẹ cũng săn tay áo lên phụ thay các tủ đựng sách. Mình xin từ một công ty bán tủ đựng đồ cho nhà hàng, nhà máy. Nói chung mình dắt nó đến nói chuyện, xin đồ và nhờ anh bạn thợ mộc phụ giúp đóng cái quầy, nay tên nó đước thư viện ghi trên bảng vàng. Một số đơn vị gặp khó khăn với các buổi họp mang tính hành chính, kém hấp dẫn, làm giảm khả năng giữ chân thành viên sau giai đoạn Cub Scouts.


Tỷ lệ thiếu vắng người cha tăng, sự suy giảm tham gia của nam giới vào nhiều hoạt động có cấu trúc, và các yêu cầu cạnh tranh về thời gian của các cậu bé cũng đóng vai trò. Hơn 50% gia đình mỹ ly dị nên lộn xộn, cuối tuần cha gặp con, muốn dành thời gian với nhau hơn là cho đi tham gia các sinh hoạt cộng đồng giúp học lãnh đoạ từ bé. Kết quả là Scouting America nhỏ hơn, đa dạng hơn (với tỷ lệ nữ ngày càng tăng), và hoạt động trong một môi trường xã hội rất khác so với Boy Scouts giữa đến cuối thế kỷ 20. 


Các báo cáo chính thức nhấn mạnh sự phục hồi, tăng trưởng khiêm tốn ở một số lĩnh vực và tiếp tục sứ mệnh, trong khi các phân tích độc lập nhấn mạnh sự suy giảm dài hạn về số lượng thành viên và sự mất đi của một tổ chức quy mô lớn dành riêng cho nam giới.


Giáo hội Các Thánh hữu Ngày sau của Chúa Giê Su Ky Tô (thường gọi là LDS hoặc Mormon) từng là đối tác tôn giáo lớn nhất và nhà tài trợ đơn vị Hướng đạo lớn nhất của Boy Scouts of America (BSA). Việc rút lui hoàn toàn vào ngày 1/1/2020 gây ra một trong những cú sốc lớn nhất về số lượng thành viên trong lịch sử tổ chức.


Ngày 8/5/2018, Giáo hội LDS và BSA ra tuyên bố chung rằng mối quan hệ chartered organization sẽ kết thúc vào ngày 31/12/2019. Từ ngày 1/1/2020, Giáo hội rút toàn bộ các đơn vị do mình tài trợ. Hơn 400.000 thanh thiếu niên. Đây tương đương khoảng 18–18,5% tổng số thành viên thanh thiếu niên của BSA lúc bấy giờ (BSA có khoảng 2,2–2,3 triệu youth members). Theo số liệu năm 2013, chỉ riêng các cậu bé LDS đã chiếm hơn 430.000 thành viên. Việc rút lui khiến tổng số thành viên youth của BSA rơi xuống dưới 2 triệu lần đầu tiên kể từ thời Thế chiến II.


Đây là một trong ba yếu tố chính (cùng với COVID-19 và vụ phá sản liên quan đến lạm dụng tình dục) khiến số lượng thành viên giảm mạnh vào năm 2020 (từ ~1,97 triệu năm 2019 xuống ~1,12 triệu). Ở các hội đồng phía Tây (đặc biệt Utah, Idaho, Wyoming), thiệt hại rất nặng. Nhiều hội đồng địa phương phải cắt giảm nhân sự, bán trại và đối mặt khó khăn tài chính. BSA mất đi một nguồn tài trợ và lực lượng tình nguyện viên ổn định lớn.


Giáo hội nêu lý do chính là cần xây dựng một chương trình thanh thiếu niên thống nhất trên toàn cầu. Hơn một nửa thành viên Giáo hội sống ngoài Mỹ và Canada, trong khi BSA chủ yếu hoạt động ở Mỹ. Giáo hội muốn có chương trình phù hợp với mọi quốc gia thay vì phụ thuộc vào mô hình Hướng đạo Mỹ. Ngoài ra, nhiều quan sát viên và lãnh đạo Giáo hội cũng đề cập đến sự khác biệt ngày càng lớn về giá trị (BSA chấp nhận thành viên đồng tính từ 2013, lãnh đạo đồng tính từ 2015, và sau đó cho phép bé gái tham gia). Nói cho ngay bị thưa kiện thì giáo hội rút lui sợ bị kiện ké thì mệt.


Thời gian thay đổi cách nhìn, quan niệm sống nên cái gì hôm qua được xem là tuyệt đối thì hôm nay trở thành lỗi thời. Tinh thần hướng đạo rất tốt cho trẻ em sinh hoạt ngoài trời, đi cắm trại, học cách tự lực, lãnh đạo, làm việc với các trẻ cùng tuổi. Ngày nay cha mẹ bận công ăn việc làm nên không có thời gian chăm sóc con. Cuối tuần chỉ muốn nghỉ ngơi, dưỡng sức thay vì đưa con đi sinh hoạt.


Nhớ hồi mấy đứa con đi hướng đạo ngày chủ nhật. Sáng hai vợ chồng chở đi rồi mấy trưởng bắt phải ở đó, gần gần nơi sinh hoạt để lỡ con mình có việc gì thì có thể xử lý ngay. Trưa họp xong thì chạy mệt thở kiếm tiệm ăn cho nhanh rồi chở đi học lớp việt ngữ đến 4 giờ chiều mới xong. Xem như ngày chủ nhật là banh ta lông. Nếu làm lại thì mình cho đi hướng đạo do trưởng người Mỹ trắng đảm trách. Lý do họ chỉ họp 1 tháng 1 lần, rồi cho bài tập để khảo bài lần tới rồi tổ chức đi du ngoạn, cắm trại nhiều hơn. Như ở vậy con mình có down time nhiều hơn. Mà mình cũng không phải chở đi họp hàng tuần khiến mệt lắm. 


Chưa kể là mỗi khi con có Swimming Meet, bơi đua với đội bơi. Họp xong là chở đi bơi cả hai ngày cuối tuần. Mệt bá thở. Cũng buồn khi nghe tin hội hướng đạo Hoa Kỳ ngày nay phải khai phá sản rồi thêm tinh thần thức tĩnh nên đã làm phai nhạt ý tưởng hướng đạo khởi đầu. Mình không biết cho con đi hướng đạo có lợi hay không so với thời gian mình bỏ ra. Nếu làm lại thì mình vẫn cho con đi hướng đạo nhưng theo đoàn của người Mỹ đảm trách. Lý do là các hướng đạo sinh ít nên dễ thân nhau, sinh hoạt chung tốt hơn trong khi đoàn hướng đạo do các trưởng người Việt đảm trách thì đông như quân nguyên. Và ít họp mặt, 1 tháng 1 lần thay vì đoàn Việt Nam thì mỗi tuần một lần nên con không có thời gian xả hơi. Học ngày chưa đủ học đêm rồi cuối tuần lại sinh hoạt hướng đạo rồi học việt ngữ nên rốt cuộc khá mệt cho mấy con, bị áp lực quá. Thêm gia đình không có thời gian cho nhau vào cuối tuần, may là có đi du lịch nghỉ hè để còn có kỷ niệm một thời để nhớ.


Mấy bác nào muốn chúa mình đi hướng đạo thì theo dường link mình tải ở trên. Mình thấy mấy đứa cháu có con, rồi cũng gia nhập đoàn hướng đạo mà mấy đứa con mình tham dự khi xưa.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Hơi thở và sự sống

 Hơi thở và sự sống


Xem đồng hồ đeo để xem giấc ngủ. Dạo này trời nóng nên ngủ hơi ngắn chớ mùa đông thì ngủ sâu hơn.



Tuần vừa rồi, đi nha sĩ sau 2 năm, chị bạn nha sĩ kêu răng mình kỳ này tốt. Lần trước chị ta la quá cỡ, kêu đừng có đánh răng ngang vì làm mòn mấy cái nếu. Hỏi sao đợi 2 năm mới đi. Bảo hiểm trả mà. Lý do là mình đang thử nghiệm về bản thân xem kết quả ra sao. Có 3 việc để thử nghiệm:

1/ uống sinh tố K:

Mình đọc trên trang nhà một ông có vấn đề bị vôi đóng trong mạch máu gần quả tim. Bác sĩ cho rằng ông ta chỉ sống được 6 tháng là tối đa. Ông ta chưa muốn chết nên sử dụng kiến thức mình, nhà hoá học để nghiên cứu cách chữa trị vì bác sĩ đã bó tay chấm còm. Mình đã kể vụ này rồi, ai buồn đời thì tìm trên bờ lốc thêm chi tiết. Có người nhắn tin hỏi về bài này thì mình có đưa đường link của ông mỹ để mua sinh tố mà ông ta chế biến sử dụng. Nay đưa lại đây cho các bác nào tò mò, khỏi phải hỏi em nữa. https://www.k-vitamins.com/index.php?page=vitamin-k-value-calculator


Đại khái là mạch máu đóng vôi khiến làm nghẹt van tim chớ không phải cholesterol. Do đó bác sĩ phải gắn Stent để thông van tim nhưng vài tháng sau thì nghẹt lại vì chất vôi. Ông khám phá ra là sinh tố K, có thể làm tan rã các chất vôi trong mạch máu nên uống sinh tố K, loại concentrated. Như phép lạ 1 năm sau đi khám bác sĩ rọi kiếng đủ trò thì mạch máu hết bị nghẹt. Thêm đi nha sĩ thì kêu răng tốt như ông ta dự đoán vì sinh tố K giúp chắc xương và răng. Ngoài ra mình có nhai Xilytol Gum sau khi ăn cơm để tẩy bớt acid, giúp bớt bị đóng vôi ở nếu răng. Khi ăn thì có những mảnh vụn dính ở kẽ răng, cần phải xử lý nếu để lâu thì sẽ làm hôi thối thức ăn và tạo ra acid khiến đóng vôi ở nếu răng.


2/ xịt nước vào răng để tẩy sạch chất dơ, và đồ ăn dính nơi kẽ răng. Có anh bạn nha sĩ khác, kêu ra Costco mua cái máy xịt nước để rửa răng, thêm có cái đi du lịch chạy bằng điện có $69. Đi nha sĩ họ hay sử dụng cái vò xịt răng mình cho sạch. Anh ta cho biết là đánh răng hay floss, xỉa răng không sạch. Anh ta khuyên bệnh nhân của anh ta là mua cái máy về xịt nước mỗi ngày. Mình làm theo anh ta từ hơn 1 năm nay, đi nha sĩ, chị bạn kêu răng tốt, giữ tốt, chỉ có bám một chút ở một cái răng mà mình không để ý nên nay là phải để ý xịt nước. Vụ này thì mình thấy rõ ràng, xỉa răng rồi floss, đánh răng xong, xịt nước thì vẫn thấy tàn dư thức ăn của chế độ cũ vẫn lòi ra, rớt xuống lavabo cho nên mới hiểu anh bạn nha sĩ. Anh ta kêu nay già rồi, không cần bệnh nhân nhiều nên anh ta khuyên bệnh nhân xịt nước. Khỏi phải đến gặp anh ta.


3/ hơi thở bằng thanh quản hay bụng: từ 2 năm nay, Khoa chỉ mình cách tập hơi thở bằng bụng, giúp mình điều chế được nội lực và mài hơi thở. Rất khó! Mình chưa đạt được 50% nhưng cũng giúp mình đi bộ 375 km bên Ý Đại Lợi, không mệt với hơi thở bụng. Đi bộ với đồng chí gái mình đi rất chậm để tập thở trong khi cô nàng đi nhanh. Chỉ ngừng mỗi 30 phút để uống hai ngụm nước như ông thần nào ở Hạ-uy-Di, cựu lính biệt kích Mỹ Team 6, chỉ mình. Cho nên đi một mạch 6 tiếng đồng hồ, không nghỉ trưa hay ăn gì cả như trước đây, leo núi là ngừng ăn đủ trò tinh bột để có sức lên đường tiếp. Cho nên trên 7 bó mà mình vẫn ung dung tự tại. Nay thì mỗi ngày đi bộ trong vườn 4 dặm, chiều về vợ dẫn đi thêm 2-3 dặm nữa nên tối ngủ như con nít thời ở lỗ.


Đọc mấy cuốn sách của người Mỹ nói về cách thở bụng, đúng hơn là thuở bằng mũi, giúp họ khoẻ mạnh, ngủ ngon. Lý do là khi chúng ta quen thở bằng miệng thì có nhiều CO2, không giúp hơi thở vô sâu trong phổi nên ít có Oxygen được đưa vào để nuôi dưỡng các tế bào. Hôm trước, có gặp lại một anh quen khi xưa, có tập ở Đông Phương Hội, anh ta kêu mới nằm nhà thương cả tháng vì phổi chỉ hoạt động có 25%. Khi xưa, anh ta không khoẻ lắm, nghe ai đến tập thì thấy khoẻ lên lại, sau COvid thì bỏ luôn. 


Họ giải thích khi xem xét các bộ răng của người tiền sử hay xưa thì răng và miệng của họ đều cả trong khi ngày nay thì hàm răng của người Mỹ teo lại. Họ giải thích là vì thức ăn từ bé. Người xưa họ cho con nít ăn thịt ăn khoai bú xua la mua nên từ bé con nít đã phải tập nhai mệt thở cho rã thức ăn. Ngày nay người ta kêu sợ răng con nít hư nên cho ăn toàn đồ xay nhuyễn nên con nít không tập nhai, cứ nuốt nên lớn lên hàm răng nhỏ nên răng lộn xộn, mọc bú xua la mua nên phải đi nha sĩ niềng răng lại. Con gái mình phải nhổ một cái răng để niềng hàm răng cho đều, không như hàng rào ấp chiến lược như răng của bố nó. Chán Mớ Đời 


Điểm chính khi thở bằng mũi là tạo ra Nitric Oxide (NO) giúp làm giãn nỡ các mạch máu để chất béo có thể di chuyển dễ dàng. Thường bác sĩ cho uống thuốc làm loãng máu để khỏi bị nghẹt máu khi đi ngủ. Còn nếu mình thở bằng mũi sẽ tạo nhiều Nitric Oxide dễ dàng hơn. Tự nhiên. Chỉ cần nói ít lại nhất là mấy bác gái. Họ cho biết thuốc cường dương Viagra được biến chế để giúp các mạch máu giãn nỡ giúp dương vật được máu bơm phồng lên. Chán Mớ Đời 


Phụ nữ có bệnh thiếu ngủ hay ngủ ít. Mình đoán là họ nói nhiều quá nên quen thở bằng miệng nên tối ngủ cũng thở há mồm vì quen la mắng chồng con nên khó ngủ vì khi cơ thể thấy thiếu oxy thì khiến thức giấc. Khi há mồm thì lại giúp tạo thêm acid trong miệng khiến răng cỏ bị lộn xộn. Từ khi mình nghe lời mấy ông thần, tác giả mấy cuốn sách về hơi thở thì tối đi ngủ, mình lấy băng keo dán cái mồm lại để chỉ thở bằng lỗ mũi thì ngủ rất sâu.


Khoa hướng dẫn mình về giữ hơi thở để chuyển lực thì thấy có hiệu lực như dùng một ngón tay để đẫy mộc nhân nặng 120-150 cân anh ngã. Nhưng phải điều động nguyên cơ thể giúp lực toả khắp thân thể như một khối thì mới khiến hình nộm hay Khoa khi giao thủ nhúc nhích được. Rất khó ! Mình hay mất phương hướng khi bị động nên phải từ từ tập cho thuần thục. Dạo này Khoa kêu mình nên để ý cơ thể khi chuyển động.


Dạo này, mỗi chiều mình đi bộ với đồng chí gái. Cô nàng kêu đi bộ giúp cô ta hít thở nhiều oxy nên tối ngủ ngon, uống thuốc ngủ ít lại nên hy vọng từ đây đến cuối năm thì bỏ luôn thuốc ngủ. Để mình tăng thêm thời gian đi bộ. Nay chỉ đi độ 2.5 dặm, lâu lâu lên 3 dặm. Để chiều nay mình bắt đầu 3 dặm rồi lên 4 dặm tháng sau. Cứ tiếp tục thì năm tới sẽ đi hành hương 88 ngôi chùa bên Nhật Bản theo đường hành hương Shikoku.

Hôm nào mình đi vườn thì đi bộ nhiều hơn, còn hôm ở nhà thì đi bộ với đồng chí gái độ 2-3 dặm sương khê

Có chị tập ở Đông Phương Hội được một năm. Nay đã 84 tuổi, kể là từ ngày tập Đông Phương Hội đến nay, chị ta ăn được và ngủ được khiến mình mừng. Chỉ cần đến Đông Phương Hội tập mỗi ngày là ăn được ngủ được thêm chả phải tốn tiền mua thuốc. Vấn đề là ít ai chịu khó thức dậy sớm đi tập. Họ chỉ thích “mì ăn liền” hay cà phê khuấy bột. Nấu ăn hay pha cà phê mất thì giờ. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn