Forvever 21 Mãi mãi 21 tuổi phá sản

 Forever 21 phá sản


Nhớ dạo con gái mình học trung học, mỗi lần đi phố, nó chạy vào tiệm Forever 21, còn mẹ nó thì chạy vào Ann Taylor, còn mình và thằng con ngồi đợi ngáp ruồi, đi tè mấy chục lần mà hai mẹ con vẫn chưa chịu ra. Mấy năm trước nghe nói công ty này bị phá sản nên thấy lạ vì họ đặt tên cho công ty là Forever 21, mãi mãi là tuổi 21 vì con nít thì muốn đến tuổi 21 còn mấy mụ vợ thì cứ muốn trẻ 21 tuổi mãi mãi dù đeo răng giả. Chán Mớ Đời 


Công ty này do một cặp vợ chồng di dân gốc Hàn Quốc thành lập. Năm 1981, ông Do Won Chang 27 tuổi và vợ là Jin Sook Chang, 25 tuổi lên đường sang định cư Hoa Kỳ. Họ đến Hoa Kỳ với tiếng anh tiếng u không rành. Ông Chang cho biết khi mới đến Hoa Kỳ, ông ta phải làm việc 3 việc cùng lúc. Sáng rửa chén, cho một tiệm ăn, chiều làm ở cây xăng, rồi làm thêm công việc dọn dẹp văn phòng để kiếm thêm thu nhập, tạo dựng giác mơ Hoa Kỳ. Trong khi bà vợ thì làm nghề làm tóc cho phụ nữ.


Khi làm ở cây xăng, ông Chang đột phá tư duy, để ý khách hàng chạy xe xịn đều làm trong nghề thời trang. Nên ông ta kiếm việc trong ngành thời trang và tinh thần lao động vinh quang của người mới định cư khiến chủ yêu mến. Ông ta cho biết cứ xem là công ty của mình nên hăng say làm việc. Không bao giờ xem đồng hồ để về đi nhậu với bạn bè. Không bao giờ nghĩ đến sự bốc lột của chủ nghĩa tư bản.


Dạo đó, Los Angeles là trung tâm may mặt cuả Hoa Kỳ, nuôi sống cả mấy chục ngàn nhân công. Có rất nhiều người gốc Nam Hàn nên họ tạo dựng một hệ thống về ngành may mặt rất mạnh. Như sau này, người Việt sang cũng may ở nhà, cắt chỉ bú xua la mua. Ông Chang học hỏi được cách sản xuất cũng như bán trong kỹ nghệ may mặt. Đồng chí gái có ông anh ruột, vượt biển sang Hoa Kỳ, khởi đầu bán chợ trời quần áo, có 6 đứa con. Trong tuần chạy lên Los Angeles lấy hàng, cuối tuần ra chợ trời bán. Từ đó sau này mở tiệm bán đồ trang tí nội thất trở thành triệu phú, ở nhà 2 triệu. Có hai đứa con mới 30 tuổi đã trở thành triệu phú sau khi bán công ty của chúng thành lập được vài năm.


Sau nhiều năm làm việc, để dành tiền được $11,000, họ mở một tiệm thời trang nhỏ mang tên Fashion 21 với diện tích 900 sqft tại địa chỉ 5637 N. Figuroa, Highland Park, Los Angeles. Khu vực này rất quan trọng vì nằm ở trung tâm sinh hoạt của người gốc Nam Hàn. Gồm thợ may, quần áo từ Nam Hàn,… Chủ trước chỉ bán được $30,000/ năm nhưng hai vợ chồng này chịu khó nên năm đầu tiên họ bán được $690,000. Nhớ năm cảnh sát đánh ông King rồi người Mỹ da đen nổi loạn đập phá, khu vực này bị đốt cháy mệt thở. Tiệm ông anh vợ mình ở đây cũng bị cháy rụi.


Họ làm việc 16 tiếng một ngày, học cách quản lý, tìm hiểu ý thích khách hàng,.. mỗi sáng họ đi nhà thờ cầu nguyện để ơn trên ban cho họ sức khoẻ để làm ngày chưa đủ tranh thủ làm đêm, tạo dựng giấc mơ Hoa Kỳ.


Đến năm 1987, họ đổi tên công ty thành “Forever 21”, ông Chang giải thích là giới choai choai thích tuổi 21 vì có thể uống rượu, còn người trung niên thì muốn cứ ở tuổi 21 mãi mãi. Thời trang giống như các mẫu hàng hiệu nhưng giá rẻ hơn, kiểu Zaha,…


Năm 1989, họ mở một tiệm trong khu Shopping ở thành phố Panorama, Cali với diện tích gấp 6 lần tiệm đầu tiên. Tiền vào như nước nên cứ 6 tháng là họ mở thêm một tiệm mới bằng tiền lời để khỏi phải cần vốn của người ngoài. 


Bà Jin Sook Chang đóng vai trò quan trọng lúc đầu vì biết lựa chọn mặt hàng và mua ít để tạo nên sự hiếm hoi khiến phụ nữ Nam Hàn không sợ bị đụng hàng. Theo mình hiểu thì mấy bà sợ bị đụng hàng. Chiến lược này khiến hàng không bị tồn kho mà bán nhanh càng khiến mấy bà Hàn Kiều ưa thích. Thay vì mua nhiều rồi bán hạ giá đây bán rẻ nhưng hàng hiếm. Hợp với tinh thần á đông. Người á đông chỉ muốn Good deal. Đồng chí gái thì cứ mua món gì về là khoe Good deal trọn khi mình thì méo mặt vì cuối tháng mình trả tiền nhưng thà như giọt mưa rơi trên tượng đá, có vợ còn hơn không, có còn hơn không.


Năm 2005, họ mua công ty Gadzooks với giá 33 triệu khiến Forever 21 bổng chốc sở hữu 400 cửa tiệm khắp nơi và năm 2006, có thu nhập lên 33 triệu mỹ kim, và bắt đầu khuếch trương khắp nơi và ngoại quốc. Năm 2006, thu nhập lên 1 tỷ mỹ kim. Và bắt đầu bán đủ thứ. Năm 2015, công ty này có trên 794 cửa tiệm khắp 48 quốc gia, có 43,000 nhân viên, thu nhập hàng năm là 4.4 tỷ mỹ kim.


Hai vợ chồng có hai cô con gái, Lind và Esther tốt nghiệp trường đại học xịn tại Hoa Kỳ với nghề tiếp thị và cô kia học về thiết kế thời trang. Họ chuẩn bị cho hai cô con gái tiếp thu công ty. Cách quản lý công ty trong gia đình vì tin tưởng khơi mào cho việc đưa đến ngày tàn mãi mãi của công ty sau 21 năm, như tên của công ty. Chán Mớ Đời 


Họ bắt chước thời trang cuả các công ty khác, rồi làm ná ná để bán với giá 5-10% giá của các công ty xịn nên bị thưa kiện, nghe đâu từ 2007 đến 2019, có đến trên 50 vụ kiện tụng. Tiền luật sư và đền cho các công ty thưa kiện lên đến cả 100 triệu. Ngoài ra các công nhân may mặt lên tiếng đòi quyền lợi vì trả lương ít thêm các điều kiện làm việc không an toàn. Chính phủ thanh tra thì thấy có đến 85% vi phạm các điều luật lao động và bắt phải trả tiền thiếu nhân công làm tăng ca đến hơn cả triệu bạc nên sau này kỹ nghệ may mặt ở vùng Nam Cali bị đưa qua Trung Cộng. Có anh bạn đại diện cho một công ty may mặt của Việt Nam tại Los Angeles nhưng nghe nói Trung Cộng mua lại. 


Cách quản lý công ty theo kiểu á đông, mọi việc trong gia đình đưa đến sự sụp đỗ của công ty. Khả năng của vợ chồng ông Chang lèo lái lên đến mức này, nhưng chưa chắc hai cô con gái có khả năng đưa công ty lên một bậc thang nữa, họ không có hội đồng giám đốc như một pháp nhân thường nên không ai trái ý họ cả và nhiều khi kiến thức ít để nhìn xa, có viễn kiến cho công ty trong vòng 5, 10 năm tới với E-Commercial, buôn bán trên mạng. 


Họ khai thác thêm các ngành nghề khác khiến mất đi lối đi ban đầu. CoCa Cola cũng lâm vào trườn hợp này, họ mua thêm các công ty khác Frito Lay’s đủ thứ và từ từ họ bị chi phối, không tập trung vào nước ngọt và bị Pepsi có là dành thị trường. Mấy họ đột phá tư duy bán mấy thứ lẻ tẻ và chú tâm khai thác nước ngọt nên lấy lại vị trí hàng đầu. Từ từ khách hàng bắt đầu rời xa vì không muốn trẻ mãi ở tuổi 21. Các công ty cạnh tranh khác như Shein và Tamu bán hàng như tôm tươi trên mạng, các trung tâm mua sắm trở thành chùa Bà Đanh, năm 2019, thu nhập xuống 32%. Họ mở cửa hàng ở âu châu như Đức quốc mà không hiểu văn hoá xứ này nên chủ nhật cửa hàng đống cửa là ngọng… 


Thành phố mình có khu mua sắm, nay phải đóng cửa, họ đập ra xây nhà, căn hộ cho thiên hạ. Tương tự khu HUntington Beach, phải thay đổi , nay sầm uất lại.


Ngày 29 tháng 9 năm 2019, công ty khai phá sản và đóng 199 cửa tiệm tại Hoa Kỳ và cuốn gói rời khỏi 40 quốc gia. Gia đình Chang bị thu bán các tài sản và bán cho công ty SPARC với giá là 81 triệu.


Sau khi phá sản công ty tung lên mạng bán trên 30 quốc gia qua Global-e nhưng COVID buồn đời xuất hiện khiến họ phải đóng luôn 350 cửa tiệm còn lại tại Hoa Kỳ. Và tuôn luôn các tài sản khác lên đến 500 triệu.


Ngày nay họ vẫn còn bán trên mạng. Qua trường hợp của công ty này cũng như đa số các công ty khác không thức thời về buôn bán trên mạng như Borders khi xưa, không chịu bán sách trên mạng, giao cho Amazon nên sau này phá sản. Các công ty như Fry’s electronic một thời làm mưa làm gió cũng ấm thầm đóng cửa, Best Buy cũng đóng cửa nhiều tiệm…. Theo quy luật sóng sau xô sóng trước.


https://www.forever21.com/?srsltid=AfmBOoqus2CSTF4tGHloCu7WVOaLflN1hcKmd01fMIwnpC1WHBGERyps


Qua hành trình của công ty may mặt Forever 21, chúng ta thấy Hoa Kỳ là một vùng đất hứa, một cặp vợ chồng chả biết tiếng tây tiếng u di cư đến Hoa Kỳ, chịu làm để dành tiền , 3 năm sau mở một cửa tiệm nhỏ rồi mở tiệm rồi khuếch trương lên thành một đế chế thời trang rồi quá ỷ y vào tài cáng của mình, không mướn người ngoài giúp mình định hướng công ty đối mặt với các thức thách mới về công nghệ, buôn bán trên mạng đã đưa họ đến bờ phá sản. Nói như người Việt “thuyền to thì sóng lớn”. Khi sóng lớn chúng ta cần có nhiều người giúp để chèo lèo lái trên đại dương mênh mông đất trời.


Mình có cô cháu, lấy chồng phụ chồng công ty mua bán trên mạng, 5 năm sau bán công ty cho ai đâu 27 triệu đô la, dùng tiền mua nhà cho thuê. Cứ ăn xong đi chơi. Con nghỉ hè 1, 2 tuần là hai vợ chồng bay đi chơi khắp nơi, thằng em, chả học đại học gì cả, học nghề cô chị, thành lập công ty bán đồ gắp cứt chó. Hoa Kỳ có 400 triệu người, và 40 triệu con chó. Ngày nào cũng phải dẫn chó đi bộ mà chó đi bộ thì nó hay ị, phải lấy bịch nylon hốt cứt chó. Mà người Mỹ thì to béo cúi xuống khó khăn, thằng cháu chi bán đồ gắp cứt chó trở thành triệu phú. Mấy năm sau ai trả nó 8 triệu đô la nên nó phải bán. Nay triệu phú không biết làm gì, cứ lòng vòng đi chơi để kiếm ý kiến buôn bán. 


Nhớ dạo nó học trung học, nó với thằng anh họ, cuối năm bán máy Wii, đánh tên í trước máy truyền hình, thời đó mới ra nên rất Hot. Nó kêu anh em trong gia đình đến phụ gói đồ, gửi bưu điện, một ngày tiền vào cả mấy chục ngàn. Sau qua tết thì khách hàng trả lại lỗ học gạch. Họ mua cho con cháu cho vui rồi chơi vài ngày rồi chán đem trả lại trong vòng 30 ngày. Xứ mỹ này có lệ là mua xong có thể trả lại trong vòng 30 ngày. Mình tưởng nó bỏ mộng làm ăn, ai ngờ như nghiện làm ăn nên nó thành công.


Dạo này mình hay tìm tài liệu về người Mỹ gốc Á đông tại Hoa Kỳ để xem quá trình thành công của họ tại Hoa Kỳ. Mình là nông dân nên chỉ muốn con cháu mình làm business chớ bằng cấp trí thức mình không ham. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen

Nguyễn Hoàng Sơn 

bức tranh thể lương của dầu hoả Venezuela

Ngành dầu mỏ Venezuela: Bức tranh thê lương sau 20 năm dưới chế độ xã hội chủ nghĩa 


Hôm qua thức dậy thấy hình ảnh ông Maduro bị dẫn độ khiến mình thất kinh. Chạy vào mạng đọc tin tức về dầu hoả ở Venezuela và công ty dầu hoả nào dính dáng đến để mua cổ phiếu. Mình ghi lại để nhớ để mua nhưng đa số mình đã có mua rồi. Mình là nông dân nên khi mưa gió thì phải xem để biết đường mà binh, còn dân chủ hay gì đó thì để các trí thức họ bàn chuyện. Mình có mua tài liệu để đầu tư nên mò thêm về những bài nghiên cứu của họ để đọc thêm vì họ có nhiều loại, đọc không hết. Về dầu của Venezuela thì mình tóm tắc để khi đọc lại cho dễ hiểu nhớ mấy điểm chính.


Các sự thật quan trọng nhất về dầu hoả Venezuela:

Sản lượng hiện tại: Khoảng 900.000 – 1 triệu thùng/ngày, giảm từ 3,2 triệu thùng/ngày vào cuối thập niên 1990. Từ khi ông Hugo Chavez lên nắm quyền và đá đít mấy ông mỹ ra khỏi các giếng dầu của xứ này như thời mấy ông Ayatollah chơi mấy ông Anh quốc ở Ba Tư.

Quy mô trữ lượng: 303 tỷ thùng trữ lượng đã được chứng minh lớn nhất thế giới, nghe nói là 20% số dự trữ dầu cảu thế giới hơn cả Saudi Arabia nhưng 77% trở lên là dầu siêu nặng rất tốn công và tiền để lọc. Xem như tốn tiền. Khác với dầu hảo của Mỹ, được bơm theo kiểu fracking nên nhẹ hơn vì có thể đi ngang dưới lòng đất, tránh đụng và phải lấy mấy lớp nằm phía trên.

Khách hàng chính: Trung Cộng mua khoảng 80–85% lượng xuất khẩu, tương đương hơn 600.000 thùng/ngày. Cho thấy xứ này tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, tránh anh mỹ thì gặp anh ba tàu mua rẻ hơn nhưng vì ý thức hệ nên đời đời nhớ ơn bác Hugo Chavez.

Loại dầu: gần như toàn bộ là dầu nặng và siêu nặng chứa nhiều lưu huỳnh (8–16° API), cần nhà máy lọc chuyên dụng và chất pha loãng nhập cảng. Đa số là nhờ các nhà máy lọc dầu của Hoa Kỳ tại vùng Texas. Xem hình bản đồ.

Vốn đầu tư cần thiết: Ước tính từ 10–58 tỷ USD để khôi phục sản lượng về mức năm 1998; công ty Wood Mackenzie cho rằng cần 15–20 tỷ USD chỉ để tăng thêm 500.000 thùng/ngày ở vành đai Orinoco.

Thời gian phục hồi: Tối thiểu 5–10 năm để phục hồi với điều kiện lý tưởng có thể đạt 2 triệu thùng/ngày trong 1–2 năm

Nợ của PDVSA: nợ tài chính hợp nhất khoảng 34,7 tỷ USD, tổng nghĩa vụ có thể vượt 150 tỷ mỹ kim.

Chảy máu chất xám: Hơn 18.000 nhân viên, chuyên gia có tay nghề cao bị sa thải năm 2003; làn sóng ra đi của kỹ sư, địa chất gia và quản lý vẫn tiếp diễn đến nay.


Hôm qua xem bình luận của các bình luận gia kêu là Hoa Kỳ bắt cóc vợ chồng Maduro vì nhắm vào dầu mỏ nhưng cách nhìn này hiểu sai cả bản chất dầu thô Venezuela lẫn thực trạng thị trường năng lượng toàn cầu. Mình tin vào lý do Petrodollar. Lý do là nợ của Hoa Kỳ ngày nay lên đến 35 ức mỹ kim, nội tiền trả tiền lời không là còn hơn ngân sách quốc phòng và y tế. Mà ngân sách quốc phòng của Hoa Kỳ nhiều nhất thế giới. Mình có kể trong bài tại sao bắt Maduro, để kìm chế không cho khối BRICS xé lẻ. Không còn sử dụng đồng Mỹ kim để giao thương. Mọi vụ bắt mấy chiếc tàu treo cờ giả cuả Puchin, cho thấy Hoa Kỳ muốn báo cho mọi người biết là phải sử dụng đồng Petrodollar khi gia dịch buôn bán dầu hoả.


Hoa Kỳ hiện sản xuất hơn 13 triệu thùng/ngày trong nước là nhà sản xuất dầu lớn nhất thế giới. Dầu đá phiến Mỹ là dầu nhẹ, ngọt, giá cao và dễ tinh luyện trong các nhà máy tiêu chuẩn. Trái lại, dầu Venezuela là thứ đặc, nhiều lưu huỳnh, cần nâng cấp tốn kém hoặc các nhà máy lọc cốc hóa chuyên biệt mới có thể biến thành sản phẩm sử dụng được. Trung Cộng mua rẻ như bèo về để lọc cho nên cứ nói xứ này có dầu lửa là sống như vua thì không đúng lắm.


Nếu so sánh với thất bại của Hoa Kỳ tại Iraq trên nhiều phương diện. Dầu Iraq chủ yếu là dầu trung bình và nhẹ, độ API 24–36°, chảy tương đối dễ, lọc được trong các cơ sở tiêu chuẩn và bán theo giá thị trường. Dầu Orinoco của Venezuela có độ API 8–10°, nặng hơn nước ở nhiệt độ trong phòng. Nó phải được pha trộn với dầu nhẹ hoặc naphtha nhập cảng chỉ để chảy trong đường ống. Vì chỉ có rất ít nhà máy trên thế giới xử lý được, nên dầu này bị bán với mức chiết khấu lớn.


Nhớ thời ông Biden, chấm dứt chương trình thực hiện ống dẫn dầu từ Gia-nã-đại, vì dầu thô của xứ này cũng khá nặng, phải sử dụng các máy lọc dầu ở Hoa Kỳ. Một trong vấn đề của ống dẫn dầu là nếu bị phá huỷ bởi khủng bố thì mệt. Nhớ mấy con tàu chở dầu bị đắm ngoài biển khiến môi trường banh ta lông. Như ở Cali có dạo. Nên nhắc lại Cali vừa khoá sổ nhà máy lọc dầu cuối cùng tại tiểu bang này nên giá xăng của Cali lên như tây ăn baguette. Cali chiếm kỷ lục Hoa Kỳ về giá dầu xăng cao nhất Hoa Kỳ.


Quan trọng hơn, ý tưởng cho rằng có thể nhanh chóng tăng mạnh sản lượng Venezuela để “tràn ngập thị trường” đã đánh giá sai mức độ tàn phá của kỹ nghệ dầu hoả của xứ này trong hai thập kỷ qua. Con số sẽ cho thấy rõ điều đó. Điểm này rất quan trọng nên mình chưa mua cổ phiếu của mấy công ty sẽ nhảy vào khai thác dầu thô của xứ này trong nay mai.


Kỹ thuật khai thác dầu thô Venezuela.


Dầu được phân loại theo độ API, thước đo mật độ. Số càng cao, dầu càng nhẹ và giá trị càng lớn.

West Texas Intermediate (WTI): khoảng 39–40° API

Brent: khoảng 38° API

Dầu Venezuela hoàn toàn khác. Các loại dầu của Venezuela

Orinoco siêu nặng: 8–10° API, 4–6% lưu huỳnh. Gần như bitum; không thể chảy nếu không gia nhiệt hoặc pha loãng.

Merey-16: 15,9° API, 2,7% lưu huỳnh. Hỗn hợp xuất khẩu chính; tạo ra bằng cách trộn dầu siêu nặng với dầu nhẹ.

Boscan: 10,7° API, 5,2% lưu huỳnh. Từ hồ Maracaibo; cực kỳ nặng và chua.

Mesa-30: 29,1° API, 1,08% lưu huỳnh. Dầu nhẹ hơn từ El Furrial; dùng để pha trộn.

Santa Barbara: 39,3° API, 0,48% lưu huỳnh. Dầu nhẹ, ngọt; chủ yếu tiêu thụ trong nước.


Khoảng 77% trở lên trữ lượng của Venezuela là dầu siêu nặng ở vành đai Orinoco. Đây không phải dầu truyền thống; thành phần gần với cát dầu Canada (dù ít nhớt hơn). Ở nhiệt độ phòng, dầu Orinoco giống như bùn đặc. Nó cần pha loãng 20–40% theo thể tích chỉ để chảy trong đường ống.


Venezuela không thể xuất cảng sản phẩm chính nếu không nhập cảng chất pha loảng đưa đến sự mong manh căn bản của ngành. Để tạo hỗn hợp Merey xuất cảng, PDVSA phải nhập dầu nhẹ, condensate hoặc naphtha để trộn với dầu siêu nặng Orinoco. Nguồn cung đã thay đổi theo thời gian: condensate Iran (2020–2023), naphtha Mỹ (1/2023–5/2025 theo giấy phép), và gần đây là naphtha Nga sau khi Mỹ thu hồi giấy phép từ khi ông Trump lên, nhóm đưa ông Trump lên ngôi, quyết lấy lại các giếng dầu này. Nhất là muốn nhổ cái gai Trung Cộng đang gieo mầm ở Mỹ Châu.


Nếu nguồn pha loãng bị gián đoạn quá 6 tuần, sản lượng Orinoco bắt đầu giảm. Đây không phải giả thuyết: thiếu pha loãng đã nhiều lần kìm hãm sản lượng trong 5 năm qua. Giải pháp thay thế là nâng cấp: xử lý dầu siêu nặng để tạo dầu tổng hợp (syncrude) 30–32° API. Venezuela xây 4 nhà máy nâng cấp ở khu công nghiệp Jose cuối thập niên 1990 đầu 2000, tổng công suất danh định hơn 600.000 thùng/ngày. Hiện nay, đa số hoạt động chập chờn; các lộn xộn gần đây khiến 500.000 thùng/ngày công suất nâng cấp ngừng hoạt động hoàn toàn.


Sụp đổ sản lượng: Từ 3,2 triệu xuống dưới 1 triệu thùng/ngày. Năm 1998, trước khi Hugo Chávez nhậm chức, Venezuela sản xuất khoảng 3,2 triệu thùng/ngày. Đến tháng 12/2025, sản lượng dao động 900.000–950.000 thùng/ngày theo nguồn thứ cấp OPEC; PDVSA công bố gần 1,1 triệu (chênh lệch có thể do tính hay không tính NGL và condensate). Xem như chỉ sản xuất có 30% khả năng của mấy giếng dầu. Que paso?


Sự suy giảm diễn ra qua nhiều giai đoạn:

Giai đoạn 1: Đình công 2002–2003 và sa thải hàng loạt. Cuối 2002, đình công phản đối chính sách của Chávez làm ngành dầu mỏ tê liệt khoảng 9 tuần. Tháng 2/2003, chính quyền bác Chavez sa thải hơn 18.000 nhân viên PDVSA (~40% lực lượng). Đây là các quản lý cao cấp, kỹ sư, địa chất gia, chuyên gia kỹ thuật, những người đã xây dựng PDVSA thành một trong các công ty dầu khí quốc doanh năng lực nhất thế giới. Tên họ bị công bố công khai và bị đưa vào danh sách đen, thành phần phản động, thể là không kiếm được việc làm nên bỏ chạy ra xứ khác. Mình đi Peru, Chí Lợi và á Căn Đình ở miền nam châu Mỹ, dân xứ Venezuela tràn ngập.


Hàng nghìn người di cư: sang Alberta (Canada), sang Ecopetrol (Colombia), hoặc vào ExxonMobil, Chevron và các công ty Trung Đông. PDVSA sau đó tuyển ồ ạt, phình to lên 150.000 người năm 2014 tạo thêm công ăn việc làm theo thể thức làm theo năng suất hưởng theo nhu cầu nhưng nhiều người làm không đồng nghĩa với chuyên môn. Đến 2014, INTEVEP (R&D của PDVSA) mất 80% nhân lực kỹ thuật. Tri thức thể chế tích lũy hàng chục năm bốc hơi trong vài tháng. Hồng hơn chuyên, trung thành với chế độ thì được bổ nhiệm làm việc dù ngu dốt, còn thằng giỏi thì không mướn.


Giai đoạn 2: Chính trị hóa và “rút máu” tài chính. Dưới thời Chávez rồi Maduro, PDVSA biến thành công cụ chi tiêu xã hội. Nhà nước áp thuế/phí 40–45% doanh thu, chuyển tiền sang các chương trình xã hội thay vì tái đầu tư bảo trì và thăm dò. Các chương trình tương tự đều thất bại trên thế giới. Hôm nào mình rảnh sẽ kể vì khi xưa mình học chương trình phát triển đệ tam thế giới, họ có nói đến vụ này điển hình là ở Libya. Ở các nước ả rập tương tự, người dân hưởng thụ, mướn ngoại quốc sang làm việc.


Năm 2006, Bộ trưởng Năng lượng Rafael Ramírez nói thẳng với nhân viên: ủng hộ bác Chavez hoặc mất việc. Trung thành chính trị thay thế năng lực kỹ thuật. Bảo trì bị trì hoãn, thiết bị già cỗi, đường ống xuống cấp. PDVSA ước tính cần 8 tỷ USD chỉ để đưa hạ tầng đường ống về mức thập niên 1990, nhiều phân tích cho rằng con số này đánh giá thấp.


Giai đoạn 3: Trừng phạt và suy sụp tăng tốc. Trừng phạt Mỹ nhắm vào PDVSA từ 1/2019 gây tác động tức thì. Xuất khẩu ~500.000 thùng/ngày sang Mỹ gần như dừng lại. Quan trọng hơn, Venezuela mất tiếp cận chất pha loãng, phụ tùng, dịch vụ kỹ thuật từ phương Tây. Hình như các cán bộ lớn của Hà Nội, vào thời này nhảy vào đầu tư đâu 4 tỷ mỹ kim để giúp phát triển ngành dầu khí của xứ này, ôm đầu máu mất 4 tỷ mỹ kim. Khiến ông thần Đinh La Thăng phải đi tù vì tội xúi dại.


Sản lượng lao dốc như con đường xưa em đi. Cuối 2020, PDVSA chỉ còn 336.000 thùng/ngày, thấp nhất từ thập niên 1940. Xuất khẩu chạm đáy lịch sử hiện đại.


Nới lỏng từng phần cho Chevron (11/2022) và các miễn trừ tạm thời (10/2023) giúp phục hồi khiêm tốn. Liên doanh của Chevron đạt ~200.000 thùng/ngày năm 2024; Eni, Repsol, Maurel & Prom bổ sung thêm. Tuy vậy, hạ tầng cơ sở vẫn tiếp tục xuống cấp. Các nhà máy lọc trong nước (công suất danh định 1,46 triệu thùng/ngày) chỉ chạy 20–30%. Venezuela thành nước nhập khẩu xăng ròng từ 2012; Iran hỗ trợ sản phẩm và kỹ thuật để duy trì một phần vận hành.


Ai thực sự mua dầu Venezuela? Đây là mẩu chốt cho việc Hoa Kỳ bắt cóc Maduro, gán cho nhiều tội danh buôn bán ma tuý này nọ. Trung Cộng mua 80–85% dầu xuất cảng, khoảng 600.000 thùng/ngày. Lợi ích: dầu chiết khấu cho các nhà máy độc lập, ủng hộ địa chính trị, và trả nợ các khoản vay chính sách suốt hai thập kỷ.


Các nhà máy độc lập ở Sơn Đông cấu hình để xử lý Merey, dùng cho bitum làm đường và pha trộn dầu nhiên liệu. Dù khó xử lý, giá chiết khấu khiến nó hấp dẫn. Tổng nợ Venezuela với Trung Quốc từng lên ~60 tỷ USD, phần lớn trả bằng dầu; có lúc 1/3 sản lượng dùng để trả nợ. Bị cấm vận nên chỉ có anh ba tàu là không sợ thằng mỹ mới mua do đó, giá rẻ như bèo, lại còn cấn nợ tiền lời 60 tỷ mỹ kim cho vay.


Hoa Kỳ: Thị trường tự nhiên nhưng bị hạn chế. Hoa Kỳ chửi bú xua la mua nhưng cũng mua dầu của xứ này. Các nhà máy Vịnh Meẽico nay người Mỹ gọi là vịnh America được xây để lọc dầu nặng. Trước trừng phạt, Venezuela cung 1,3–1,4 triệu thùng/ngày. Theo giấy phép, dầu Venezuela quay lại Mỹ với khối lượng hạn chế: Chevron ~150.000–220.000 thùng/ngày năm 2024. Valero, PBF, Phillips 66 muốn nguồn này vì các lựa chọn khác (Canada bị nghẽn ống, Maya Mexico suy giảm, Colombia hạn chế) không thay thế đủ.


Ấn Độ (đặc biệt Reliance) mua gián đoạn; Thổ Nhĩ Kỳ, Tây Ban Nha, Colombia, Brazil nhận khối lượng nhỏ; châu Âu tăng mua khi trừng phạt cho phép. Mẫu hình rõ ràng: thị trường hạn chế vì chỉ có một số nhà máy xử lý được và chấp nhận rủi ro địa chính trị.


Thảm họa hạ tầng cơ sở. Vấn đề của hạ tầng cơ sở là phải bảo trì, nhiều khi có kỹ thuật mới cần phải thiết bị thay cấp. Khu công nghiệp Jose có 4 nhà máy:

PetroPiar (Chevron): 210.000 thùng/ngày

PetroCedeno (Total/Equinor): 200.000 thùng/ngày

PetroMonagas (Rosneft): 140.000–160.000 thùng/ngày

PetroSanFelix (PDVSA): 102.000 thùng/ngày – đóng từ 2017


Tình hình gần đây khiến 500.000 thùng/ngày công suất ngoại tuyến, đẩy sản lượng xuống mức thấp nhất 3 năm. Phục hồi đầy đủ sớm nhất đầu 2026. Nhiều cơ sở chuyển sang pha trộn, phụ thuộc liên tục vào pha loãng nhập khẩu.


Lọc dầu: 5 nhà máy trong nước (1,46 triệu thùng/ngày danh định) chỉ chạy 20–30%. Trung tâm Paraguana (955.000 thùng/ngày) sản xuất một phần nhỏ. Cháy nổ, hỏng hóc diễn ra thường xuyên. Iran hỗ trợ kỹ thuật, nhưng phục hồi căn bản cần vốn lớn chưa xuất hiện.


Mỏ dầu: Các mỏ truyền thống ở hồ Maracaibo suy giảm tự nhiên ~25%/năm thuộc hàng cao nhất thế giới, cần cập nhật hoá liên tục. Thiếu giàn sửa giếng, phụ tùng, nhân lực, sản lượng rơi nhanh như lá mùa thu gặp gió.


Orinoco cần bơm nâng nhân tạo (ESP, PCP) bảo trì thường xuyên; mất điện làm gián đoạn; giếng đóng có thể bị cát lấp, phải khoan lại tốn kém. Nhiều giếng bị đóng sai cách trong đình công 2002–2003; bài học này lặp lại hiện nay. Phục hồi cần gì? Phần này quan trọng vì các công ty dầu khí Hoa Kỳ sẽ nhảy vào để nâng cấp này nọ. Họ đưa ra nhiều kịch bản như:


Kịch bản 1: Ổn định khiêm tốn (1–2 năm). Cải thiện vận hành và đầu tư vừa phải, có thể đạt ~2 triệu thùng/ngày trong 1–2 năm nếu điều kiện thuận lợi: pha loãng ổn định, khôi phục nâng cấp, điện ổn định, duy trì giếng hiện có. Wood Mackenzie cho rằng khả thi nếu hạ tầng hiện hữu được vận hành tốt.


Kịch bản 2: Phục hồi đáng kể (5–10 năm). Vượt 2 triệu thùng/ngày cần vốn lớn. 15–20 tỷ USD/10 năm chỉ để thêm 500.000 thùng/ngày ở Orinoco; ước tính khác 30–58 tỷ USD để về mức 1998. Cần khoan mới, phục hồi/xây nâng cấp, thay ống, cải thiện điện, hiện đại hóa cảng, phát triển nhân lực.


Kịch bản 3: Phục hồi toàn diện (vài thập kỷ). Để trở lại 3+ triệu thùng/ngày, cần vài thập kỷ, hàng chục tỷ USD, ổn định chính trị, dỡ trừng phạt và sự trở lại của chuyên môn kỹ thuật. Hội đồng Quan hệ Đối ngoại (CFR) nhận định việc phục hồi Venezuela có thể khó hơn cả Iraq hậu chiến.


Bài toán nhân lực: Thách thức khó nhất là vốn con người. Các kỹ sư, địa chất gia từng vận hành PDVSA đã tản mác toàn cầu, nhiều người không muốn quay lại môi trường bất ổn, lương thấp. Xây dựng lại năng lực cần thời gian, không thể mua hay tăng tốc vô hạn.


Tín hiệu địa chính trị: Ngoài kỹ thuật thị trường, ý nghĩa của Venezuela nằm ở vị trí trong mạng lưới các quốc gia đối trọng lợi ích Mỹ. Cùng Iran và Nga, Venezuela thuộc nhóm các nhà sản xuất dầu bị trừng phạt dựa vào Trung Quốc làm thị trường và nguồn tài chính. Tháng 10/2025, khoảng 41% dầu nhập cảng của Trung Cộng đến từ ba nước này. Trung Cộng rất vui khi mấy nước bị trừng phạt vì họ có thể mua với giá như bèo.


Venezuela có cố vấn quân sự Nga, diễn tập quân sự; tình báo Cuba gắn chặt với chế độ Maduro; Trung Cộng cho vay hàng tỷ USD trả bằng dầu. Do đó, doanh thu dầu dù suy kiệt vẫn duy trì liên kết địa chính trị này. Hình như Bắc Triều Tiên cũng mua dầu của xứ này. 


Quan niệm rằng Venezuela là “kho dầu chờ bị chiếm” cho thấy hiểu lầm sâu sắc về thị trường năng lượng hiện đại và địa chất Venezuela. Venezuela có trữ lượng đã chứng minh lớn nhất thế giới, nhưng chủ yếu là dầu siêu nặng nhiều lưu huỳnh, cần xử lý chuyên biệt. Sản lượng đã sụp từ 3,2 triệu xuống dưới 1 triệu thùng/ngày trong 25 năm vì quản lý chính trị yếu kém, sa thải hàng loạt nhân sự kỹ thuật, thiếu đầu tư kéo dài và bị cấm vận, trừng phạt.


Hạ tầng cơ sở đổ nát, lực lượng lao động tan rã. Phục hồi cần hàng chục tỷ USD và tối thiểu 5–10 năm, thậm chí vài thập kỷ để phục hồi hoàn toàn. Ngay cả với vốn vô hạn, chuyên môn con người vẫn là rào cản khó vượt.


Trung Quốc mua 80%+ vì rất ít người mua khác có nhà máy phù hợp và chấp nhận rủi ro. Hoa Kỳ có công suất lọc phù hợp nhưng bị hạn chế bởi trừng phạt. Mọi phân tích về Venezuela nên bắt đầu từ những thực tế này, thay vì giả định đơn giản về “cướp dầu”. Dầu thì có, nhưng khai thác, xử lý và đưa ra thị trường là câu chuyện khác hẳn, cần nhiều năm nỗ lực bền bỉ, bất kể kết cục chính trị ra sao.


Ngành dầu mỏ Venezuela không phải là chiến lợi phẩm. Đó là một thảm họa cần được phục hồi và sự phục hồi ấy sẽ được đo bằng thập kỷ, nhất là nhiều tiền không phải tháng. Hoa Kỳ muốn chận đường Trung Cộng, và buộc mọi nước trên thế giới tiếp tục sử dụng đồng Petrodollar khi mua dầu để đế chế Hoa Kỳ không bị sụp đỗ như đế quốc Anh quốc sau đệ nhị thế chiến khi đồng bản anh bị tiền mỹ kim thay thế.


Nếu ngày mai, Nhật Bản, và Trung Cộng bán trái phiếu của Hoa Kỳ (thật ra thì hai nước này bắt đầu bán từ từ mấy năm nay rồi) và không ai sử dụng Petrodollar thì Hoa Kỳ sẽ trở thành Zimbabwe lạm phát. Chúng ta đã chứng kiến lạm phát sau COVID, một tô phở lên gấp đôi trong tiền lương thì không tăng. Nếu lạm phát lên tiền lời lên như thời ông Jimmy Carter đến 15-18% thì chỉ ngáp mà thôi. Cách tốt nhất là đầu tư vào địa ốc vì chỉ có nhà cửa mới chạy theo tỷ lệ lạm phát. Chán Mớ Đời


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn