Giải phóng mặt bằng ế

 Giải phóng ế


Có người đọc bài rồi còm như sau: “Ông trời ! Sao ông tếu quá hà ! Đọc bài của ông riết rồi tui bắt ghiền 😃. Nhưng xin nói nhỏ: ông may mắn suốt đời có đồng chí, không hiểu cảnh cô đơn ra sao, nên ông mới méchant với bà chị như vậy. Có những người trên 95 ở trong viện dưỡng lão vẫn cua nhau, tìm với nhau. Họ chỉ cần một người ngồi gần, uống trà, trò chuyện với họ để cảm thấy chút ấm cúng. Ở trong chăn mới biết chăn có rận ông anh ơi ! Sự cô đơn nặng nề lắm.”


https://www.muctimsonden.com/2026/01/tien-su-cai-thang-mo-hang.html


Năm nay mình tự nhủ sẽ viết ngắn gọn lại nên có người kêu mình ác “méchant” với chị bạn. Để mình kể tiếp vụ này vì nó không đơn giản ngắn như cái kết mình kể lần trước.

Đây là Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 


Số là sau khi nói chị bạn nên đốt phong long để giải ế, nói theo thời nay ở Việt Nam là giải phóng cái ế. Hôm sau đang ở vườn thì có điện thoại reo, hoá ra chị bạn. Chị ta kêu đang đi mua gà luộc để cúng phong long mà hỏi mấy tiệm Việt Nam bán gà, họ đều kêu chỉ toàn là gà thiến. Mình nói người Việt với người Tàu chuyên cúng gà thiến. 


Lý do là khi xưa, ở Việt Nam người ta nuôi gà không như ở mỹ, họ thả ngoài trời cho gà tự đi tìm thức ăn. Vấn đề là họ nuôi một con gà trống thì có 10 con gà mái. Gà trống đạp 10 con mái nên mất sức. Em tập ở Đông Phương Hội 90 phút mà chỉ hao sức độ 290 calories, trong khi thả gà ra đá với đồng chí gái thì có mấy phút mất trên 1,000 calories. Do đó người ta phải thiến mấy con gà trống, chỉ nuôi một chiến kê để đạp mái, để gà mái sản xuất trứng gà có lòng nở gà con.


Chị chạy vào chợ mỹ, chúng không có thời gian thiến mấy con gà. Chúng tọng thực phẩm và thuốc nên con nào con nấy mập ú. Thế là chị ta chạy vào Albertsons mua về cúng. 


Chị ta mua hoa quả sinh hữu cơ, “Bio-Organic” và một con gà trống, đem về luộc. Sau đó đem đặt lên bàn thờ với đồ mả như mình dặn, ngoài chợ tàu nay bán đủ thứ. Nào là một tên cởi ngựa, Quan Công, đủ trò thêm một rương thỏi vàng và giấy tiền đô la bạc trăm. Chị gọi mình thì mình nói, ấy ấy, bỏ tên Quan Công ra. Chị ta nói người ta thờ Quan công nhiều lắm. Mình nói không được tên này là đồng tính, con hắn là con nuôi. Chị không nhớ ông Lưu Bị đi xa, kêu tên này ở nhà gác canh cho vợ ông ta ngủ dù biết bà vợ rất đầy nhiệt huyết với sinh lý. Tên này cầm đuốc đốt suốt đêm để tình nhân của vợ Lưu Bị thấy ông ta mà không dám bò lại.


Mấy ngày sau, chị ta gọi lại kêu cảm ơn em, đã giúp chị thoát ế. Mình nói phước chủ may thầy thôi chị. Rồi chị ta kể lại sự việc được cách mạng giải phóng mặt bằng ế ra sao. Em xin thuật lại đây:


Chị ta kể là sau khi bày cúng này nọ, chị ta đi tắm rữa cho sạch, xịt nước hoa Chanel cho thơm rồi bắt đầu thắp hương. Chị ta khấn : "Đốt vía đốt vận, vía lành thì ở, vía dữ thì đi". Chị ta lặp lại 7 lần vì đàn ông có 7 vía, phụ nữ có 9 vía. Bác giai nào muốn giải ế thì phải đọc khấn 9 lần thì mấy con ma cái còn vương vấn bên cạnh mới chạy đi.


Chị ta đợi hương gần tàn rồi mới lấy chai rượu Tequila ra đổ vào cái ly cho thổ thần đất đai. Để thổ thần chứng giám không cho cái thằng mở hàng trở lại đất này nữa. Bổng nhiên chị ta quên hỏi mình hôm ở tiệm ăn, phải khấn thổ thần đất đai ra sao nên gọi cho mình. Mình thì đang lo tỉa cây mà cứ bị kéo làm thầy cúng nhưng ông bà mình có nói xây 9 cái chùa không bằng cứu một người thoát ế nên dặn chị khấn như sau. Hỏi chị đi lấy giấy ghi lại cả lại quên. Sau đó mình nói chị ta ghi âm câu nói và viết thêm để khỏi phải hỏi đi hỏi lại hay gọi mình hoài.


"Hôm nay là ngày... tháng... năm..., gia chủ tên mỹ của chị, chớ nói tên Việt Nam ra họ không hiểu, ngụ tại địa chỉ nhà của chị, thành tâm sửa biện lễ vật kính dâng lên... Kính mời các Chư Thần, Ông Bà, các vị Khuất Mày Khuất Mặt, Cô Bác Đất Đai trong khu vực này thọ nhận...Gia chủ xin dâng hương hoa, quả phẩm, gạo muối, bánh kẹo, vàng bạc... với lòng thành kính nhất. Xin các ngài chứng giám, phù hộ cho gia đình bình an, làm ăn phát đạt, mọi việc hanh thông. Giúp con thoát ế, các chư thần đừng cho tiên sư cái thằng mở hàng bóc tem của con, không được lai vãng lại chốn này. Muốn vào phải khai báo sổ gạo, hộ khẩu, chiếu khán nhập cảnh. Lễ vật có điều sơ sót, kính mong các vị niệm tình tha thứ. Gia chủ xin cáo thỉnh lễ vật, xin mời các vị trở về an nghỉ". Chị phải nói thành khẩn. Sau đó rót rượu cho họ uống. Đợi nhang cháy hết, hóa vàng, hạ lễ và thụ lộc. 


Chị ta ghi chép xong xuôi đọc lại cho mình nghe rồi mình nhất trí rồi tắt máy. Bổng nhiên mình nhớ đến ông thầy địa lý kể là khi ở Nhật Bản, ông ta mua rượu whisky để cúng thổ thần đất đai thì không bắt được làn sóng mới nhớ sực là ở Nhật Bản nên phải chạy đi mua sake. Nên mình gọi lại hỏi rượu chị có trong nhà là loại rượu gì, chị ta kêu Mai quế lộ. Mình nói không được chị chạy ra tiệm rượu gần nhà mua chai rượu nhỏ thôi mua Tequila vì đất vùng này là của người mễ khi xưa nên thần linh thổ thần chỉ uống tequila. Khi họ đến vùng này gặp mọi da đỏ nên cho uống tequila nên thổ thần đất đai chỉ biết uống rượu Tequila.


Bổng nhiên mình sực nhớ, gọi lại hỏi chị biết tiếng mễ không, phải nói tiếng mễ nếu không thổ thần đất đai chả hiểu gì cả. Chị ta kêu không. Mình nói mở ứng dụng thâu tiếng của em rồi khi chị khấn với lòng thành bằng tiếng Việt rồi sau đó bậc cái này lên cho thổ thần đất đai nghe mới chứng giám “


Hoy es 8 de enero de 2026. El propietario, está J Nguyen, que reside en la dirección anterior, prepara sinceramente ofrendas para presentar respetuosamente... Invitamos respetuosamente a todas las deidades, antepasados ​​y espíritus de la tierra en esta área a aceptar estas ofrendas... El propietario ofrece incienso, flores, frutas, arroz, sal, dulces, oro y plata... con la mayor reverencia. Le pedimos que sea testigo y bendiga a nuestra familia con paz, prosperidad y éxito en todos los esfuerzos. Por favor, ayúdenos a escapar de la soltería, y que los espíritus prohíban que la primera persona que entre en este lugar regrese. Para entrar, uno debe declarar su libreta de racionamiento de arroz, registro de hogar y visa de entrada. Si hay alguna deficiencia en las ofrendas, humildemente pedimos su comprensión. El propietario solicita respetuosamente que se devuelvan las ofrendas y que se permita a los espíritus descansar en paz”.


Mấy ngày sau chị ta gọi điện thoại cảm ơn mình đã giúp chị ta thoát ế. Chị ta kể như sau. Sau khi cúng xong, lấy cốc rượu đổ xuống đất và khấn thổ thần đất đai, thì chị ta lấy cái thau bằng nhôm để ngâm chân nước muối vào buổi tối mùa đông. Chị ta lấy hàng mả bỏ vào trong đó đốt. Cái mất dạy là khói xông lên, chị ta bước qua bước lại cái thau vừa khấn vía xấu đi thì khói bốc lên trần nhà thì cái máy báo động chửa cháy réo in ỏi. Khiến chị ta chới với quýnh quáng chưa biết làm sao thì có tiếng đập cửa, chạy ra mở thì ông già hàng xóm người Mỹ đứng đó, hỏi tôi nghe tiếng còi báo động, rồi chạy vào nhà chụp cái thau vàng bạc, đem ra sân. Rồi mở cửa sổ này, lấy đồ quạt khói vương ra khỏi nhà như đuổi tà, đuổi vía đi khỏi nhà.


Chị ta cảm ơn rối rít, kêu tôi cúng ông bà đầu năm rồi phong tục nước tôi là cúng vàng đô la cho người chết để họ có tiền tiêu xài ở cỏi trên. Nhân tiện ông cứu tôi, thì xin nán lại dùng bữa cơm với tôi. Thế là ông mỹ già ở lại và câu chuyện không dứt. Ông ta mời chị đi nghe nhạc ở đại học Chapman này nọ. Ông ta cũng thích hát nên chị rủ ông ta đến tiệm ăn hát cho nhau nghe. Và còn tiếng đã vui trở lại. 


Quên giải thích, trong cuốn “Đoạn Tuyệt” của Nhất Linh, ông ta có kể khi Loan về nhà chồng thì bà Phán theo cổ hủ tục, lấy cái lò than để nơi cửa, trên nguyên tắc cô dâu phải bước qua để đốt phong long nhưng Loan là người cách mạng, không chịu, nên bước một bên đi vào nhà nên đem cái xui đến cho gia đình cuả bà Phán. Sau này đâm chết Thân, người chồng gia trưởng. Mình đọc cuốn này năm lớp 11 B, và thầy Phạm Văn An dạy nên nhớ, lấy vợ rồi không được gia trưởng vì lớ quớ là mồ côi. Bác nào có quen ai mới cứ để cái lò sưởi điện nhỏ ở cửa, khi nào có quen ai mới đến nhà thì cứ để cho họ bước ngang nhé. Đốt phong long, tây gọi là bruler le vent du dragon, còn mỹ gọi là Burn the Dragon’s wind. Xong om


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Thành công ở đời là gì.

 Thành công trong cuộc đời là gì 

Có lần con gái gọi điện thoại khóc kêu bị áp lực công việc nhiều quá, chống chọi với đồng nghiệp nam giới. Mình nói cuộc đời không phải chỉ có tiền bạc mà cần đến hạnh phúc gia đình, sức khoẻ cá nhân mới có cuộc sống quân bình và hạnh phúc. Người giàu có chưa chắc đã hạnh phúc. Nếu không thích công việc này nữa thì nghỉ, tìm việc khác nhẹ nhàng hơn, sức khoẻ về tinh thần của mình là quan trọng nhất.

Ngày xưa, bố đi làm 2 giờ là xong, đi đón con với anh con đi học ra, rồi chở về nhà ăn cơm, đi học đàn và các lớp ngoại khoá như bơi lội, nhảy híp hóp, đóng kịch. Bố làm ít tiền hơn nhưng vui vì tham dự các sinh hoạt của con. Nay về già bố làm nông dân cũng hạnh phúc, đâu cần phải ở nhà cao cửa rộng chạy xe xịn này nọ. 


Mình kể cho nó quyết định đúng đắn nhất của mình khi chúng còn bé. Có người kêu bán miếng đất 5 mẫu, có thể xây 20-40 căn nhà. Mình chạy lên Victorville để xem, thấy gần đó có tên đang xây mấy căn nhà bán, hắn nó lời mỗi căn $50,000 cách đây 30 năm về trước. Mình làm tính thì xây 40 căn, bỏ túi được 2 triệu sau 3-4 năm. Vấn đề là mình phải ở trên Victorville trong thời gian đó, ít gặp vợ con. Khi nào xong thì về lại Quận Cam, con mình như con của thiếu phụ Nam Xương, hỏi ai rứa là mình ngọng. Hai vợ chồng bàn với nhau đưa đến quyết định, có mắm, ăn mắm, có khoai ăn khoai, không mua miếng đất. Sau này mình xem lại miếng đất, có tên nào nhảy vào mua, hắn vẽ lại được thành phố chấp thuận và xoay qua bán dự án lời 1.2 triệu khiến mình giác ngộ cách mạng. Hồi đó không biết, cứ vẽ xin chấp thuận dự án xong là bán. Cho thấy nghề dạy nghề. Rốt cuộc mình nay không giàu có nhưng vẫn có đồng chí gái cùng một lứa lận đận bên đời.


Nói chuyện với mình xong thì nó có vẻ nguôi. Con gái giống đồng chí gái thích làm việc, muốn cho hơn người, mình thì thuộc dạng ngu lâu dốt bền từ bé nên chả bao giờ có tham vọng hơn người. Cuối cùng nó đổi sở, lương cao hơn mấy chục ngàn. Nhưng có vẻ nó thích hơn. 


Vấn đề ở Hoa Kỳ, ở trường, học sinh bị định hướng lúc nào cũng phải giỏi hơn chúng bạn, lên trung học chúng phải học ngoại khóa tơi bời hóa lá để chuản bị vào đại học. ở Pháp, chỉ cần thi tuyển vào trường nổi tiếng là xong , ở Hoa kỳ, cần thêm các hoạt động ngoại khóa, rồi học bạ mấy năm đủ trò, cho nên con nít bị áp lực rất nặng nề. Nay họ nói sinh viên tốt nghiệp đại học Harvard, có người mất cả năm mới tìm được việc làm.


Từ ngày nói chuyện với con gái mình hay tìm sách hay tài liệu gửi cho mấy đứa con đọc hay xem về đề tài thế nào là thành công trong cuộc đời. Hôm nay mình gửi chúng cuộc phỏng vấn giáo sư Clayton Christensen, cựu giáo sư trường MBA của Harvard. Ông này nói về lúc mới vào công ty làm việc. Ông Manager lại kêu chủ nhật này mọi người đồng ý sẽ vào công ty làm việc để chuẩn bị trình bày đồ án cho khách hàng hôm thứ hai.


Ông ta nói với Manager là tôi quên nói với ông là tôi đã hứa với nhà thờ là ngày chủ nhật, không đi làm (ông ta sinh ra tại tiểu bang Utah nên mình đoán ông ta theo đạo Mormon). Câu nói của ông ta khiến manager nổi điên. Ông Manager hỏi nhà thờ ông ra sao, chớ nhà thờ tôi thì nhiều khi tôi làm sai đạo đức cách mạng, rồi xin gặp ông cố đạo, ông ta nghe tôi thú tội, tự kiểm điểm sau đó thì xá tội.


Một tiếng sau, ông manager trở lại, nói vậy thì thứ 7 vậy. Ông lại trả lời tôi quên nói với ông là tôi hứa với vợ tôi là ngày thứ 7, tôi dành trọn thời gian cho gia đình lại khiến ông Manager nổi điên. Ông giáo sư này nói là chúng ta thường hay làm những việc hơi trái với đường lối của chúng ta vạch ra, tự an ủi chắc không sao, rồi cúng tiền cho nhà thờ này nọ để xem như mình đã giải tội.


Chúng ta cứ cố gắng làm cho được nhiều tiền rồi dùng tiền đó mua thuốc để uống giúp chúng ta mạnh khoẻ. Từ ngày mình có con, mình chưa bao giờ đi uống cà phê với thân hữu, rượu mình không uống nên không cần phải xã giao. Ai quen đều biết mình không uống rượu, hút thuốc nên họ chẳng mời. Ngày nay, thân hữu mình đều rệu hết vì thuốc lá, và rượu bia. Nay gặp họ, chả thấy dô dô gì nữa, ai cũng uống nước ấm.


Có lẻ seminar mà mình được công ty gửi đi học do ông Steven Covey, tác giả cuốn sách "The 7 habits of highly effective people" thực hiện là quan trọng nhất. Họ dạy mình 4 Quadrant để sống làm việc và bồi dưỡng đạo đức với gia đình. Ngày nào cũng mở cuốn chỉ nam ra xem nên cuộc đời mình thay đổi từ đó. giúp mình về hưu ở tuổi 55.


Ông Christensen dạy tại đại học Harvard chương trình MBA. Ông ta có nhắc đến lý thuyết mà nhóm của ông ta nghiên cứu. Tại sao Nhật Bản thành công vượt bực rồi tắt ngúm. Tại sao các công ty nổi tiếng một thời như Lucents Techologies, Nortel,…về truyền thông, làm tiền như nước rồi bị các công ty khác mua lại. Các ban giám đốc đâu có ai có ý định là diệt cho bằng được công ty của mình. Nói cho đúng họ là nạn nhân của sự thành công của họ.


Các chuyên viên , giám đốc đều giỏi cả, họ bỏ tâm trí để bán buôn nhiều hơn, năm này bán lời hơn năm ngoái, này nọ. Họ chỉ chú tâm đến lợi nhuận trước mắt mà quên đi cái nhìn xa, viễn kiến cho 5, 10 năm tới. Trong khi một công ty như Cisco mới mở tiệm, từ từ họ lên đánh văng hết mấy công ty khét tiếng. mình có theo học vài lớp của đại học Tân Gia Ba qua mạng, giưới cao cấp của xứ này họ nghiên cứu chương trình phát triển của quốc gia họ trong 50 năm tới, nghãi là 2075.


Viết tới đây khiến mình nhớ đến công ty Kodak. Họ làm tiền nhiều quá, đến nổi khi một chuyên viên của họ đệ trình máy ảnh kỹ thuật số (digital camera), họ bỏ qua một bên, vì đang làm tiền, bá chủ thế giới về bán phim chụp hình để rồi sau này bị phá sản khi máy chụp hình kỹ thuật số ra đời.


Ông ta nhấn mạnh là chúng ta chỉ nhìn cái lợi trước mắt. Ông ta điển hình là con cái. Khi chúng còn bé, chúng làm khó dễ không chịu nghe lời này nọ nhưng chúng ta vẫn bình tỉnh nuôi nấng, dạy dỗ chúng đến 20 năm sau, nhìn lại chúng ta có thể tự hào đã dạy dỗ đứa con nên người, trở thành một người hữu ích cho xã hội. Chớ tưởng tượng như cặp vợ chồng vừa bị thằng con sát hại ở Hồ Ly Vọng.


Ông ta nói đến ngày lên gặp Chúa để interview vào thiên quốc. Chúa không nói đến tiền bạc , vàng vòng, nhà cửa, châu báu của chúng ta có mà hỏi chúng ta đã làm gì để giúp đỡ tha nhân trọn cuộc đời chúng ta. Một khi chúng ta rời cỏi đời này, tiền bạc chúng ta bỏ công sức để làm ra, nhà cao cửa rộng để rồi cũng bỏ lại sau lưng.


Ông ta nói rất đúng tại sao chúng ta cứ phải chạy theo tiền bạc, chức danh. Xã hội Hoa Kỳ thúc đẩy chúng ta phải mua cái ví Louis Vuitton, chiếc xe Mercedes hay ở nhà khu sang trọng vì đó là hình ảnh do Hồ ly Vọng bán cho chúng ta, các quảng cáo thúc đẩy chúng ta chạy làm 3 job để có tiền mua sắm này nọ, tạo dựng công ăn việc làm cho mọi người, giúp kinh tế đi lên nhưng chúng ta phải trả giá rất cao. Tỷ lệ ly dị Hoa Kỳ trên 50%, con cái bơ vơ, bị cha mẹ kéo qua kéo về khiến chúng bị khủng hoảng tinh thần, chơi sì ke ma tuý.


Ông Christensen có kể, ông ta học MBA ở Harvard ra thì có truyền thống là họp lớp cứ 5 năm thì phải. Mấy lần họp lớp đầu tiên thì ai nấy đều vui vẻ, khoe vợ đẹp con thơ, công ăn việc làm quá xuất sắc nhưng đến lần thứ 4, 5 là thấy đa số ly dị, phải nuôi con của người vợ hay chồng mới cưới trong khi con mình thì theo mẹ chúng đến tiểu bang khác, ít khi gặp. ông ta khôgn nghĩ bạn học cùng khóa có ý định ly dị, sống xa con cái nhưng vì họ không tuân theo các nguyên tắc đạo đức của họ như ông đã thực hiện mấy chục năm qua. Ngày chủ nhật là dành cho nhà thờ, thứ 7 dành cho gia đình. Bao nhiêu trong chúng ta có thể thực hiện được điều này.


Mình gửi cho mấy đứa con sách của ông này để chúng đọc, để có cái nhìn bớt sai lệch về cuộc đời. Chúng ta không cần phải có quyền cao chức rộng, cứ tà tà cũng hạnh phúc. Mình về âu châu, thăm các người bạn xưa, thấy họ sống thoải mái, có thể không có nhà cao cửa rộng như bên mỹ, được cái là họ đi chơi mút muà lệ thuỷ, tà tà. Họ ít bị stress như người sống tại Hoa Kỳ. Ít ly dị như bên Hoa Kỳ. Chúng ta có quyền lựa chọn cuộc sống vì chỉ có quyền định nghĩa thế nào là hạnh phúc, thành công ở đời. Chán Mớ Đời


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tiên sư cái thằng mở hàng

 Tiên sư cái thằng mở hàng


Hôm trước, đồng chí gái dắt mình đi nghe mụ vợ và thân hữu hát ở tiệm ăn nào đó. Mình nay U80 nên chán mấy vụ gặp đám đông nhưng đồng chí gái kêu thì phải đi. Hình như họ cần có người cho đủ 10 người nên mụ vợ mới bắt buộc dắt mình theo. Đồng chí gái biết tính nông dân như mình không thích đám đông lại phải nghe các ca sĩ chưa có tên tuổi lại sắp trả nhớ về không. Từ ngày mình mua cái vườn bơ, quen với thiên nhiên, nghe coyote rống khi máy bay bay ngang vườn, mắt phải để ý rắn chuông, xem sóc chạy leo cây, mình không muốn nghe thiên hạ rên trót sinh ra mang kiếp cầm ca, đêm đêm nhà hàng mang tiếng hát cho Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen.

Có một chị trên 7 bó, hỏi mình có ai giới thiệu cho chị khiến mình thất kinh. Mình nói đàn ông ở tuổi chị hay lớn thì nay họ gia nhập tâm đường họ Cao hết rồi, chống gậy. Kiếm họ chỉ tổ khổ cho chị, phải canh cho uống thuốc, thay tả cao niên này nọ, thêm phải đút cơm. Mình can chị ta nhưng chị ta nói cũng buồn em ơi, nên cần có một người bạn để tâm sự, sai bảo lặt vặt.


Mình nói vấn đề là ngày nay, chị không nên kiếm đàn ông U80, vì phải chăm sóc họ khổ lắm, kệ ở không tối tối đi hát cho nhau nghe là được rồi. Vì trẻ thì chúng sợ uống sữa quá date, dù chị có bạc triệu trong tay. Chị ta nhìn mình như thầm hỏi sữa quá date là gì. Mình kể khi xưa ở Pháp có bà triệu phú tên Anne Lenoir, bất chấp con cháu cấm cản, bà ta làm đám cưới với một tên tây trẻ đẹp trai như Alain Delon, thua bà ta đến 4 con giáp. Ai nấy đều kêu tên này đến với bà vì tiền nhưng trước công chúng, hắn cứ hôn đắm đuối bà Lenoir, một hai mon amour , bú xua la mua khiến thiên hạ ghen tức như xem cảnh tỷ phú người Việt với hoa hậu nội y. 


6 tháng sau, thì tên Tây lăn đùng ra chết. Bác sĩ khám nghiệm cho rằng hắn ta chết vì uống sữa quá date. Bà này hơn hắn đến 4 con giáp không biết còn sữa hay không, phía dưới thì mực khô không khốc, phía trên hai trái dừa khô thì chỉ có chết đến bị thương. Nói theo đông y thì bà ta hút hết dương khí của tên tây con nên hắn chết bất đắc kỳ tử. Được cái bà Anne Lenoir làm đám ma linh đình cho hắn, xây cái mộ to đùng ở nghĩa trang Père Lachaise nên ngày nay phụ nữ đến  viếng thấy bức tượng của hắn nằm trên mộ, mấy bà đến vuốt chim hắn để tìm lại sức lực sinh lý của thời xưa. 

Ông Victor Noir chết mà vẫn bị mấy bà sờ chim bức tượng do Jules Dalou tạo

Không thấy chị ta lên hát, cứ ngồi nói chuyện nên mình hầu chuyện chị ta thì mới khám phá ra chị ta ly dị từ lâu, và có ý kiếm người bạn đời hay một tri kỷ để an ủi tuổi già vào hoàng hôn của đời người. Buồn đời, mình hỏi thế chị có đốt phong long chưa. Chị ta nhìn mình như bò đội nón nên mình đành nói tiếp. Tây gọi là “vent du Dragon” còn người Tàu gọi “phong long”, người Việt gọi “gió rồng”, lại càng khiến chị ta tăm tối. Mình đành giải thích.


Khi xưa, ở chợ Đà Lạt, mẹ em có cửa hàng xén. Mỗi ngày, mở cửa hàng thì người đầu tiên mua hàng, ngoài chợ gọi là người mở cửa hàng rất quan trọng. Nếu họ mua nhanh thì hôm đó buôn bán thoải mái, thiên hạ không kỳ kèo, còn xui gặp mụ nào bò lại gốc Quảng Nam hay cãi là mệt. Cả ngày như bị vía bà mở hàng đeo đuổi ế ẩm. Nên người Việt có tục đốt phong long để cho con rồng gốc Quảng Nam hay cãi bị gió thổi bay đi như cánh chim hải âu.


Mình càng giải thích lại khiến chị ta chìm vào dung dịch như thâm hỏi mi ăn chi mà ngu rứa. Nói bóng nói gió chị ta không hiểu, mình đoán chị ta khi xưa là con nhà quyền quý, cành vàng lá ngọc vì du học bên tây trước mình. Nên chắc không rành văn hoá Việt Nam nên đành giải thích thêm. Ý em nói là tên nào mở hàng chị mà xui thế. Hắn mở hàng nên chị bị cái huông của hắn nên dù có đẹp vẫn ế như thịt ba rọi chợ chiều cố đô.


Chị ta hỏi thằng nào mở hàng chị là sao. Mình nói là Mã Giám Sinh của chị đó, chị ta càng nhìn mình như bò đội nón. Nên mình đành nói trắng ra luôn là tên cướp trinh đời con gái chị lần đầu. Đến đây thì chị ta mới oà lên như giác ngộ cách mạng buộc miệng kêu tiên sư cái thằng đó. Nó dụ chị, hồi đó chị còn trẻ ngu lắm, ai nói gì cũng tin nên bị hắn lừa chị.


Mình nói thế bây giờ chị phải đốt phong long hắn, tiễn hắn đi theo cánh chim hải âu, đừng có níu kéo cái huông của hắn thì mới có chỗ trống để cái vía người khác mới có thể vào được. Chị ta hỏi đốt phong long hắn bằng cách nào. Mình hỏi chị còn giữ hình ảnh của hắn không, chị ta nói còn. Vậy mai chị ra chợ mua nhang đèn, làm mâm cơm, ra tiệm mua con gà trống không bị thiến về rồi bầy mâm quả cúng hắn, bỏ mấy cái ảnh xưa của hắn lên bàn rồi đốt ba cây hương rồi kêu anh có linh thiêng về giúp em giải ế. Chị ta hỏi tại sao gà trống không bị thiến thì mình nói chớ cúng gà trống thiển thì chị sẽ gặp toàn những tên đồng tính không làm ăn gì được nữa. 


Sau khi hương tàn chị lấy tiền vàng giấy mua ở chợ bỏ vào cái thau bằng nhôm, ở Việt Nam thì họ dùng cái lò than còn ở Mỹ không có thì chị lấy cái thau nhôm. Sau đó chị đốt vì chị muốn tên mở hàng chị đi xa luôn thì phải cúng vàng bạc cho hắn chuẩn bị đi xa, không trở lại quấy chị. Trong lúc đốt, chị bước qua cái thau miệng đọc câu khấn: "Đốt vía đốt vận, vía lành thì ở, vía dữ thì đi" Chị đọc ba lần câu thần chú này. Sau đó lại lạy tạ thổ thần đất đai nơi chị ở. Quên chị mua rượu Tequila cúng nhé đừng có chơi rượu tây thì thổ thần đất vùng này là người mễ nên chỉ uống tequila mới  linh nhé. Chị ta gật đầu ghi chép trong điện thoại. Đúng lúc ấy người dẫn chương trình gọi tên chị lên sân khấu, mụ vợ hỏi buồn ngủ chưa mình nhẹ gật đầu thế là hai vợ chồng ra về. 


Tuần trước đồng chí gái đi hát về nói chị T gửi lời cảm ơn đã giúp chị ta giải ế. Chị ta đi hát với một tên mỹ già nào một bài “how can i tell her about you”.


Tiên sư cái thằng mở hàng. Bác nào muốn giải ế thì cứ theo công thức của em. Sông có cạn núi có mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi. Chúc mấy bác đầu tuần vui vẻ bên gia đình. 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 


Nguyễn Hoàng Sơn 


Forvever 21 Mãi mãi 21 tuổi phá sản

 Forever 21 phá sản


Nhớ dạo con gái mình học trung học, mỗi lần đi phố, nó chạy vào tiệm Forever 21, còn mẹ nó thì chạy vào Ann Taylor, còn mình và thằng con ngồi đợi ngáp ruồi, đi tè mấy chục lần mà hai mẹ con vẫn chưa chịu ra. Mấy năm trước nghe nói công ty này bị phá sản nên thấy lạ vì họ đặt tên cho công ty là Forever 21, mãi mãi là tuổi 21 vì con nít thì muốn đến tuổi 21 còn mấy mụ vợ thì cứ muốn trẻ 21 tuổi mãi mãi dù đeo răng giả. Chán Mớ Đời 


Công ty này do một cặp vợ chồng di dân gốc Hàn Quốc thành lập. Năm 1981, ông Do Won Chang 27 tuổi và vợ là Jin Sook Chang, 25 tuổi lên đường sang định cư Hoa Kỳ. Họ đến Hoa Kỳ với tiếng anh tiếng u không rành. Ông Chang cho biết khi mới đến Hoa Kỳ, ông ta phải làm việc 3 việc cùng lúc. Sáng rửa chén, cho một tiệm ăn, chiều làm ở cây xăng, rồi làm thêm công việc dọn dẹp văn phòng để kiếm thêm thu nhập, tạo dựng giác mơ Hoa Kỳ. Trong khi bà vợ thì làm nghề làm tóc cho phụ nữ.


Khi làm ở cây xăng, ông Chang đột phá tư duy, để ý khách hàng chạy xe xịn đều làm trong nghề thời trang. Nên ông ta kiếm việc trong ngành thời trang và tinh thần lao động vinh quang của người mới định cư khiến chủ yêu mến. Ông ta cho biết cứ xem là công ty của mình nên hăng say làm việc. Không bao giờ xem đồng hồ để về đi nhậu với bạn bè. Không bao giờ nghĩ đến sự bốc lột của chủ nghĩa tư bản.


Dạo đó, Los Angeles là trung tâm may mặt cuả Hoa Kỳ, nuôi sống cả mấy chục ngàn nhân công. Có rất nhiều người gốc Nam Hàn nên họ tạo dựng một hệ thống về ngành may mặt rất mạnh. Như sau này, người Việt sang cũng may ở nhà, cắt chỉ bú xua la mua. Ông Chang học hỏi được cách sản xuất cũng như bán trong kỹ nghệ may mặt. Đồng chí gái có ông anh ruột, vượt biển sang Hoa Kỳ, khởi đầu bán chợ trời quần áo, có 6 đứa con. Trong tuần chạy lên Los Angeles lấy hàng, cuối tuần ra chợ trời bán. Từ đó sau này mở tiệm bán đồ trang tí nội thất trở thành triệu phú, ở nhà 2 triệu. Có hai đứa con mới 30 tuổi đã trở thành triệu phú sau khi bán công ty của chúng thành lập được vài năm.


Sau nhiều năm làm việc, để dành tiền được $11,000, họ mở một tiệm thời trang nhỏ mang tên Fashion 21 với diện tích 900 sqft tại địa chỉ 5637 N. Figuroa, Highland Park, Los Angeles. Khu vực này rất quan trọng vì nằm ở trung tâm sinh hoạt của người gốc Nam Hàn. Gồm thợ may, quần áo từ Nam Hàn,… Chủ trước chỉ bán được $30,000/ năm nhưng hai vợ chồng này chịu khó nên năm đầu tiên họ bán được $690,000. Nhớ năm cảnh sát đánh ông King rồi người Mỹ da đen nổi loạn đập phá, khu vực này bị đốt cháy mệt thở. Tiệm ông anh vợ mình ở đây cũng bị cháy rụi.


Họ làm việc 16 tiếng một ngày, học cách quản lý, tìm hiểu ý thích khách hàng,.. mỗi sáng họ đi nhà thờ cầu nguyện để ơn trên ban cho họ sức khoẻ để làm ngày chưa đủ tranh thủ làm đêm, tạo dựng giấc mơ Hoa Kỳ.


Đến năm 1987, họ đổi tên công ty thành “Forever 21”, ông Chang giải thích là giới choai choai thích tuổi 21 vì có thể uống rượu, còn người trung niên thì muốn cứ ở tuổi 21 mãi mãi. Thời trang giống như các mẫu hàng hiệu nhưng giá rẻ hơn, kiểu Zaha,…


Năm 1989, họ mở một tiệm trong khu Shopping ở thành phố Panorama, Cali với diện tích gấp 6 lần tiệm đầu tiên. Tiền vào như nước nên cứ 6 tháng là họ mở thêm một tiệm mới bằng tiền lời để khỏi phải cần vốn của người ngoài. 


Bà Jin Sook Chang đóng vai trò quan trọng lúc đầu vì biết lựa chọn mặt hàng và mua ít để tạo nên sự hiếm hoi khiến phụ nữ Nam Hàn không sợ bị đụng hàng. Theo mình hiểu thì mấy bà sợ bị đụng hàng. Chiến lược này khiến hàng không bị tồn kho mà bán nhanh càng khiến mấy bà Hàn Kiều ưa thích. Thay vì mua nhiều rồi bán hạ giá đây bán rẻ nhưng hàng hiếm. Hợp với tinh thần á đông. Người á đông chỉ muốn Good deal. Đồng chí gái thì cứ mua món gì về là khoe Good deal trọn khi mình thì méo mặt vì cuối tháng mình trả tiền nhưng thà như giọt mưa rơi trên tượng đá, có vợ còn hơn không, có còn hơn không.


Năm 2005, họ mua công ty Gadzooks với giá 33 triệu khiến Forever 21 bổng chốc sở hữu 400 cửa tiệm khắp nơi và năm 2006, có thu nhập lên 33 triệu mỹ kim, và bắt đầu khuếch trương khắp nơi và ngoại quốc. Năm 2006, thu nhập lên 1 tỷ mỹ kim. Và bắt đầu bán đủ thứ. Năm 2015, công ty này có trên 794 cửa tiệm khắp 48 quốc gia, có 43,000 nhân viên, thu nhập hàng năm là 4.4 tỷ mỹ kim.


Hai vợ chồng có hai cô con gái, Lind và Esther tốt nghiệp trường đại học xịn tại Hoa Kỳ với nghề tiếp thị và cô kia học về thiết kế thời trang. Họ chuẩn bị cho hai cô con gái tiếp thu công ty. Cách quản lý công ty trong gia đình vì tin tưởng khơi mào cho việc đưa đến ngày tàn mãi mãi của công ty sau 21 năm, như tên của công ty. Chán Mớ Đời 


Họ bắt chước thời trang cuả các công ty khác, rồi làm ná ná để bán với giá 5-10% giá của các công ty xịn nên bị thưa kiện, nghe đâu từ 2007 đến 2019, có đến trên 50 vụ kiện tụng. Tiền luật sư và đền cho các công ty thưa kiện lên đến cả 100 triệu. Ngoài ra các công nhân may mặt lên tiếng đòi quyền lợi vì trả lương ít thêm các điều kiện làm việc không an toàn. Chính phủ thanh tra thì thấy có đến 85% vi phạm các điều luật lao động và bắt phải trả tiền thiếu nhân công làm tăng ca đến hơn cả triệu bạc nên sau này kỹ nghệ may mặt ở vùng Nam Cali bị đưa qua Trung Cộng. Có anh bạn đại diện cho một công ty may mặt của Việt Nam tại Los Angeles nhưng nghe nói Trung Cộng mua lại. 


Cách quản lý công ty theo kiểu á đông, mọi việc trong gia đình đưa đến sự sụp đỗ của công ty. Khả năng của vợ chồng ông Chang lèo lái lên đến mức này, nhưng chưa chắc hai cô con gái có khả năng đưa công ty lên một bậc thang nữa, họ không có hội đồng giám đốc như một pháp nhân thường nên không ai trái ý họ cả và nhiều khi kiến thức ít để nhìn xa, có viễn kiến cho công ty trong vòng 5, 10 năm tới với E-Commercial, buôn bán trên mạng. 


Họ khai thác thêm các ngành nghề khác khiến mất đi lối đi ban đầu. CoCa Cola cũng lâm vào trường hợp này, họ mua thêm các công ty khác Frito Lay’s đủ thứ và từ từ họ bị chi phối, không tập trung vào nước ngọt và bị Pepsi Cola dành thị trường. Mấy họ đột phá tư duy bán mấy thứ lẻ tẻ và chú tâm khai thác nước ngọt nên lấy lại vị trí hàng đầu. Từ từ khách hàng bắt đầu rời xa vì không muốn trẻ mãi ở tuổi 21. Các công ty cạnh tranh khác như Shein và Tamu bán hàng như tôm tươi trên mạng, các trung tâm mua sắm trở thành chùa Bà Đanh, năm 2019, thu nhập xuống 32%. Họ mở cửa hàng ở âu châu như Đức quốc mà không hiểu văn hoá xứ này nên chủ nhật cửa hàng đống cửa là ngọng… 


Thành phố mình ở có khu mua sắm, nay phải đóng cửa, họ đập ra xây nhà, chung cư cho thiên hạ. Tương tự khu Terra Bella ở HUntington Beach, phải thay đổi , nay sầm uất lại.


Ngày 29 tháng 9 năm 2019, công ty khai phá sản và đóng 199 cửa tiệm tại Hoa Kỳ và cuốn gói rời khỏi 40 quốc gia. Gia đình Chang bị thu bán các tài sản và bán cho công ty SPARC với giá là 81 triệu.


Sau khi phá sản công ty tung lên mạng bán trên 30 quốc gia qua Global-e nhưng COVID buồn đời xuất hiện khiến họ phải đóng luôn 350 cửa tiệm còn lại tại Hoa Kỳ. Và tuôn luôn các tài sản khác lên đến 500 triệu.


Ngày nay họ vẫn còn bán trên mạng. Qua trường hợp của công ty này cũng như đa số các công ty khác không thức thời về buôn bán trên mạng như Borders khi xưa, không chịu bán sách trên mạng, giao cho Amazon nên sau này phá sản. Các công ty như Fry’s electronic một thời làm mưa làm gió cũng ấm thầm đóng cửa, Best Buy cũng đóng cửa nhiều tiệm…. Theo quy luật sóng sau xô sóng trước.


https://www.forever21.com/?srsltid=AfmBOoqus2CSTF4tGHloCu7WVOaLflN1hcKmd01fMIwnpC1WHBGERyps


Qua hành trình của công ty may mặt Forever 21, chúng ta thấy Hoa Kỳ là một vùng đất hứa, một cặp vợ chồng chả biết tiếng tây tiếng u di cư đến Hoa Kỳ, chịu làm để dành tiền , 3 năm sau mở một cửa tiệm nhỏ rồi mở tiệm rồi khuếch trương lên thành một đế chế thời trang rồi quá ỷ y vào tài cáng của mình, không mướn người ngoài giúp mình định hướng công ty đối mặt với các thức thách mới về công nghệ, buôn bán trên mạng đã đưa họ đến bờ phá sản. Nói như người Việt “thuyền to thì sóng lớn”. Khi sóng lớn chúng ta cần có nhiều người giúp để chèo lèo lái trên đại dương mênh mông đất trời.


Mình có cô cháu, lấy chồng phụ chồng công ty mua bán trên mạng, 5 năm sau bán công ty cho ai đâu 27 triệu đô la, dùng tiền mua nhà cho thuê. Cứ ăn xong đi chơi. Con nghỉ hè 1, 2 tuần là hai vợ chồng bay đi chơi khắp nơi, thằng em, chả học đại học gì cả, học nghề cô chị, thành lập công ty bán đồ gắp cứt chó. Hoa Kỳ có 400 triệu người, và 40 triệu con chó. Ngày nào cũng phải dẫn chó đi bộ mà chó đi bộ thì nó hay ị, phải lấy bịch nylon hốt cứt chó. Mà người Mỹ thì to béo cúi xuống khó khăn, thằng cháu chi bán đồ gắp cứt chó trở thành triệu phú. Mấy năm sau ai trả nó 8 triệu đô la nên nó phải bán. Nay triệu phú không biết làm gì, cứ lòng vòng đi chơi để kiếm ý kiến buôn bán. 


Nhớ dạo nó học trung học, nó với thằng anh họ, cuối năm bán máy Wii, đánh tennis trước máy truyền hình, thời đó mới ra nên rất Hot. Nó kêu anh em trong gia đình đến phụ gói đồ, gửi bưu điện, một ngày tiền vào cả mấy chục ngàn. Sau qua tết thì khách hàng trả lại lỗ học gạch. Họ mua cho con cháu cho vui rồi chơi vài ngày rồi chán đem trả lại trong vòng 30 ngày. Xứ mỹ này có lệ là mua xong có thể trả lại trong vòng 30 ngày. Mình tưởng nó bỏ mộng làm ăn, ai ngờ như nghiện làm ăn nên nó thành công.


Dạo này mình hay tìm tài liệu về người Mỹ gốc Á đông tại Hoa Kỳ để xem quá trình thành công của họ tại Hoa Kỳ. Mình là nông dân nên chỉ muốn con cháu mình làm business chớ bằng cấp trí thức mình không ham. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen

Nguyễn Hoàng Sơn