Nitric Oxide và bệnh tật khi về già

 Nitric Oxide và bệnh tật


Hôm qua, sau khi tập Khoa kêu mình và ông mỹ ở lại để giao thủ xem ra sao. Ông Mỹ trẻ hơn mình, to cao hơn nắm tay mình. Mình lắc tay kéo ông ta thì chưa đúng như ý của Khoa lắm nhưng cũng thể hiện được mình có thể quăng ông mỹ trẻ hơn và to con hơn. Ông mỹ giải thích lý do ông ta buông tay mình ra vì sợ mình quăng ông ta bay lên không. Khoa dặn ông ta cứ giữ tay mình chặt nhưng lần nào cũng bị thả tay hay nắm không chặt. Sau đó Khoa nói ai biết anh là ông già 70 tuổi. Chán Mớ Đời 

https://youtu.be/yU4DUaFnP9A?feature=shared

Từ mấy năm nay, Khoa hướng dẫn mình tập với hơi thở, thở bụng nghĩa là không thở bằng miệng, chỉ thở bằng mũi. Tò mò mình đọc thêm 2 cuốn sách của một ông phóng viên về y tế, người Mỹ tên James Nestor và một ông người Ái NHỉ Lan Patrick McKeown. Hai người này kể bệnh tật của họ khi còn trẻ vì thở bằng miệng sau nhờ tập thở bằng mũi nên từ từ khoẻ mạnh lạnh. Họ nói đến một loại khí tên Nitric Oxide được tạo khi thở bằng mũi và thực phẩm, giúp đưa oxy vào các tế bào.


Mình nhớ lần đầu tiên leo Machu Picchu bên Peru, ngày đầu tiên leo núi, mình thở không nổi vì cao độ. Mình đi đường mòn 8 ngày nên cao độ ngày đầu tiên cao hơn cả Inca trail. Sau này mình mới hiểu lý do là vì mình thở bằng miệng. Khi leo đỉnh Whitney, bằng đường mòn Mountaineers, ngắn hơn đường thường (11 dặm) nhưng khó và leo dốc cao hơn. Mình leo bình thường vì thở bằng mũi.


Lý do là về già người ta hay gặp phải tăng huyết áp động mạch phổi (pulmonory hypertension). Khi chúng ta thu nhận ít Oxy thì các hệ thống nội tạng nở ra vì cần thêm oxy cho tế bào nhưng 2 lá phổi thì hơi khác. Nếu chúng ta thu nhận ít oxy vào phổi thì sẽ gặp trường hợp được gọi co mạch do thiếu oxy (hypoxic vasoconstriction) mà chúng ta gọi là Baby Syndrome. Nhớ hồi nhỏ ở nhà có 2 người em, tính tình rất bướng, mỗi lần khóc là khóc ngất, mặt tím xanh vì thiếu oxy. Và nitric oxide chữa vấn đề này vì giúp giãn nở các mạch máu của phổi, giúp thu nhận thêm oxy. Và khi thở bằng mũi sẽ giúp cấu tạo nitric oxide. Lần sau gặp mình sẽ hỏi hai người em này ngủ có bị lộn xộn không.


Khi chúng ta thở bằng mũi thì không khí đi vào sẽ có các lông mũi làm hệ thống thanh lọc chất dơ, vi khuẩn thêm sưởi ấm không khí trước khi đi vào phổi trong khi thở bằng miệng thì không có hệ thống thanh lọc tương tự nên hít thở hơi lạnh có thể bị bệnh, nhiều chất độc ngoài không khí có thể bay thẳng vào cơ thể. Chưa kể vụ không khí làm Axít-hoá các thức ăn trong miệng, tạo ra gum ở các chân răng. Mình có kể vụ tránh vụ sâu ăn răng rồi.


Chỉ đến năm 1991 thì nitric Oxide mới được nhắc đến vì có 3 khoa học gia đoạt giải nobel về y khoa do họ cùng khám phá ra Nitric Oxide. Khi chúng ta ngủ mà ngáy là vì há mồm, mà há mồm thì sẽ ít oxy được thu nhận vào các tế bào. Mở miệng thì mình có thể giả ngáy nhưng khi ngậm miệng lại thì chịu không ngáy được. Xem như muốn hết ngáy chỉ cần lấy băng keo trong dán cái mồm trước khi đi ngủ. 


Nếu xét về enzyology (môn học về enzyme) và sinh vật học thì enzyme được thấy trong các tế bào endothelial và trong các mạch máu của cơ thể. Người ta bắt đầu hiểu là khi thở bằng mũi sẽ giúp cấu tạo Nitric Oxide. Vấn đề là đối với người lớn tuổi, quen thở bằng miệng lâu năm sẽ hạn chế tiếp nhận oxygen vào lá phổi, ít nitric oxide sẽ đưa đến tình trạng rối loạn chức năng nội mô nên khiến họ phải thở nhanh đưa đến tình trạng cao áp huyết, tiểu đường và hết cường dương. Người ta kể họ vô tình tìm ra thuốc cường dương Viagra là khi tìm cách tạo nitric oxide. Lý do là khí này giúp nở các mạch máu để máu dễ lưu thông hơn vì thường bác sĩ kê toa thuốc loãng máu để khỏi bị tai biến. Và khi tìm ra cách giúp nở các mạch máu thì cũng giúp mạch máu ở dương vật nở ra bơm máu về. 


Các bác trai khoan mừng vì họ cho biết độ 40% là hiệu nghiệm vì cần thêm nhiều yếu tố để giúp máu bơm về dương vật. Còn phụ nữ thiếu nitric oxide thì cũng bị lạnh cảm, cũng nên cẩn thận vì lý do thiếu nitric oxide nên có thể đưa đến nhiều bệnh tật khác như đàn ông, tim gan phèo phổi, tiểu đường này nọ.


Ngoài ra có những loại khác giúp mạch máu nở giãn như ăn ớt cay, uống niacin….


Thế vận hội 2012 được tổ chức tại Luân đôn, các lực sĩ Anh quốc đoạt nhiều huy chương nhất từ trước đến nay. Họ được cơ quan thế vận hội Anh quốc cho uống nước rau củ giúp tạo ra nitric oxide, khiến oxy được chuyển đến tế bào nhiều. Sau đó thì các công ty mới bán các loại quảng cáo sẽ giúp có nhiều nitric oxide như bột củ dền bú xua la mua. Theo mấy khoa học gia thì sai vì uống 3 cái này không hiệu nghiệm vì mỗi cơ thể khác nhau. Cần nhiều yếu tố để giúp tạo nitric oxide. Có lần mình cũng đọc mấy vụ này, mua về uống mấy tháng tốn tiền chả có kết quả. Thật ra cần phải tập thể dục hay đi bộ giúp máu lưu thông thì mới giúp cơ thể đưa oxy vào các tế bào. Chán Mớ Đời 


Mấy người bị ngưng thở khi ngủ (sleep apnea), đa số là thở bằng miệng nên khi không có oxy thì cơ thể không thể tạo ra nitric oxide. Mà không có nitric oxide thì cơ thể không thể đưa oxy vào các tế bào. Những người ngủ mà bị ngưng thở khi có tỷ lệ cao 10 lần bị bệnh về tim, đột quỵ, tái biến,… hôm trước đi dự buổi gây quỹ, gặp lại một anh quen đồng tuổi. Anh ta cho biết ở bệnh viện 6 tuần về. Hỏi lý do, nói là thở không được, chỉ sử dụng được 25% lá phổi nên tối ngủ phải gắn oxy nơi mũi để thở. Nếu thuở bằng miệng lâu ngày sẽ khiến hai lá phổi không họat động hữu hiệu. 


Lâu rồi mình có xem một phim tài liệu nói về 1 bác sĩ giải phẫu tim mạch Caldwell Blakeman Esselstyn Jr. và một tiến sĩ đại học Cornell tên Campbell. Ông bác sĩ cứ thông tim cho bệnh nhân nhưng rồi vài tháng sau lại thấy bệnh nhân trở lại nên buồn đời ông ta thắc mắc lý do thay vì vui mừng, hốt bạc. Một ông tiến sĩ đại học Cornell làm một nghiên cứu bên Trung Cộng về dinh dưỡng suốt 20 năm thì khám phá ra các vùng ăn thịt nhiều bị bệnh nhiều còn các vùng chế độ dinh dưỡng ăn nhiều rau cải thì ít bị bệnh hơn. Hai ông nhập lại, khuyến khích người Mỹ ăn rau cải nhiều. Bệnh nhân của ông bác sĩ có một số theo chế độ ăn rau cải nhiều thì sống lâu cả 20 năm như ông tổng thống Bill Clinton tuyên bố là ăn rau cải để sống còn.


Họ phỏng vấn vợ ông bác sĩ thì bà này ra các công thức như ăn rau Kale rất nhiều,… sau này mình mới hiểu là trong rau cải có nhiều chất sơ và giúp tạo nitric oxide. 10 năm về trước xem tài liệu chỉ biết vậy nhưng không hiểu lý do, nay đọc thêm tài liệu thì mới giác ngộ cách mạng. Nên ăn rau cải nhiều. 


Đường chuyển hóa enterosalivary này bổ sung cho việc sản xuất NO nội sinh và đặc biệt quan trọng khi hệ thống L-arginine–NOS bị suy giảm (ví dụ trong quá trình lão hóa, rối loạn chức năng nội mô hoặc thiếu oxy). Các loại rau giàu nitrat như củ dền, cải rocket (arugula), rau bina, xà lách, cần tây và các loại rau lá xanh khác, cung cấp phần lớn nitrat trong chế độ ăn thông thường (thường chiếm 60–80%).


Bằng chứng vững chắc nhất liên quan đến tác động lên hệ tim mạch. Nhiều thử nghiệm ngẫu nhiên và phân tích tổng hợp cho thấy nitrat trong chế độ ăn (thường dưới dạng nước ép củ dền cung cấp khoảng 200–800 mg nitrat, hay ~3–13 mmol) làm giảm huyết áp ở mức độ vừa phải. Mức giảm điển hình khoảng 3–5 mmHg đối với huyết áp tâm thu (và đôi khi giảm nhẹ hơn đối với huyết áp tâm trương) ở cả người huyết áp bình thường và người tăng huyết áp, với hiệu quả xuất hiện trong vài giờ và duy trì trong nhiều ngày đến vài tuần khi sử dụng đều đặn. 


Các cải thiện về chức năng nội mô, độ cứng động mạch và các dấu hiệu sức khỏe mạch máu cũng đã được ghi nhận. Những thay đổi này phù hợp với việc tăng khả dụng sinh học của NO dẫn đến giãn mạch. Nhưng thường mấy loại mua về khuấy uống thì không hiệu nghiệm. Hôm nào mình kể vụ này vì khá dài.


Nitric oxide có thể cải thiện hiệu quả sử dụng oxy, thời gian đến khi kiệt sức và công suất đầu ra, đặc biệt ở người tập luyện giải trí hoặc mức độ trung bình và trong các bài tập cường độ cao hoặc sức bền. Hiệu quả nhỏ hơn hoặc không rõ ở vận động viên chuyên nghiệp. Năm vừa rồi đi bộ mỗi ngày 30-40 km ở Ý Đại Lợi, chiều mình ăn xà lách rất nhiều rồi thịt bò nhưng quan trọng là mình thở bằng mũi. Nhớ mình có kể trên là các lực sĩ thế vận hội của Anh quốc được cho uống mỗi ngày loại nước rau cải có nitric oxide.


Dữ liệu mới cho thấy lợi ích có thể đối với độ nhạy insulin, sức khỏe răng miệng (thông qua ảnh hưởng đến hệ vi sinh miệng) và lưu lượng máu não. Một số nghiên cứu quan sát liên kết việc tiêu thụ nitrat từ thực vật cao hơn với nguy cơ thấp hơn về các sự kiện tim mạch, sa sút trí tuệ hoặc thoái hóa điểm vàng liên quan đến tuổi tác, mặc dù có thể còn nhiễu do chất lượng chế độ ăn tổng thể.


Ngày nay, tại Hoa Kỳ chúng ta uống nước có fluoride, đánh răng cũng có chất fluoride thêm họ quảng cáo xúc miệng Listerine nên vô hình trung giết hết vi khuẩn cần thiết trong hệ vi sinh miệng. Chị vợ mình là nha sĩ thì kêu sáng khoan xúc miệng, để ăn đã giúp các vi khuẩn tốt xuống đường ruột giúp hệ miễn nhiễm của mình. Họ nói cạo lưỡi cũng mất đi khá nhiều vi khuẩn tốt cho đường ruột, hệ miễn nhiễm. Tương tự khi ăn, nên nhai cẩn thận sẽ giúp có nhiều nước miếng giúp đường tiêu hoá.


Ông Nestor, kể là được mời đi nói chuyện tại các đại hội nha sĩ thì hưởng ứng không được tốt đẹp lắm vì nha sĩ cần bệnh nhân mà nay nói họ không được dùng hoá chất xúc miệng,.., xịt nước xúc miệng khiến ít bệnh nhân tới thăm thì đói à. Tương tự các sinh tố như K2 cần để giúp răng tốt. Mình có kể 2 năm không đi nha sĩ để xem hiệu nghiệm ra sao. Mình thở bằng mũi, đánh răng bằng kem đánh răng sản xuất từ Đức quốc, vì họ cấm fluoride, xịt nước ở kẽ răng sau khi ăn uống để tránh bị axít-hoá thức ăn còn dính ở kẽ răng. Lý do là có floss răng và đánh răng thì khi xịt nước vẫn rớt xuống các mảnh thức ăn nhỏ bé dính ở kẽ răng. Chị bạn nha sĩ kêu răng tốthơn lần trước. Nhờ anh bạn nha sĩ giải thích cho mình và kêu ra Costco mua cái máy xịt nước để tẩy sạch răng hàng ngày.


Thiếu hụt nitrat/nitrit lâu dài trong chế độ ăn ở mô hình động vật đã được liên kết với hội chứng chuyển hóa, rối loạn chức năng nội mô và tăng tử vong do tim mạch, hỗ trợ vai trò sinh lý của nitrat ngoại sinh.


Mỗi chiều mình đi bộ với vợ thì cô nàng kêu hít sâu, giúp ngủ tốt, bớt uống thủ ngủ lại nhưng cô nàng vẫn còn thở bằng miệng khi ngủ. Tối mình đi ngủ thì lấy băng keo dán nơi miệng để tránh mở miệng khi ngủ. Sáng ra thì thấy khoẻ dù ngủ độ 6-7 giờ, vì xem đồng hồ thì thấy ngủ sâu lâu hơn còn khi quên dán băng keo thì thấy ngủ sâu ít và hay trằn trọc.


Bác sĩ khuyên là tối ngủ thức giấc vào lúc 2-3 giờ sáng thì không nên dậy đi tiểu vì sẽ khiến mình mất ngủ, trằn trọc luôn. Họ lý giải là tối nhiều khi nằm nghiêng nên nước tiểu hay bị dồn về một phía. Họ nói cứ quay nằm thẳng, đừng bật đèn hay thức giấc thì sẽ ngủ lại nhanh còn thức giấc, đi tiểu, bật đèn thì hệ sinh học của mình nhất là tim đang đập nhẹ nay vì thức giấc nên bắt đầu làm việc, cơ thể nóng lên nên khó dỗ giấc ngủ lại. Họ khuyên ngủ phòng mát một chút thay vì nóng. Lý do là cơ thể hạ nhiệt thì mới ngủ được. Tuỳ cơ thể mỗi người. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn  




Tập như vậy Chán lắm

 Tập như vậy Chán lắm


Dạo này có mấy bà mỹ trắng đến Đông Phương Hội tập nên có một chị nói với mình chắc phải đổi kiểu tập vì “boring” quá. Mình nói mấy bà đến tập được mấy ngày rồi bỏ đi như đa số người mình đã tập chung từ 20 năm qua. Nếu họ trụ được thì sẽ không thấy chán nản.



Lý do là thường người ta tập nhiều thứ thì tạo cho người tập một ý tưởng là mình biết nhiều cho nên giỏi nhưng trên thực tế thì sức khoẻ không tiến bộ. Nhiều người cứ mạn đàm về cách tập này hay lối tập kia nhưng không chịu tập đều đặn thì sức khoẻ không được bồi đắp thêm và bệnh tật cứ đến như điên và tự hỏi tại sao và vì sao. Chúng ta có thể bàn làm giàu cách này cách nọ nhưng nếu không mở công ty, đi kiếm khách hàng, sản xuất món hàng thì muôn đời cũng không giàu có.


Nói như vợ mình là cứ ẹo ẹo chân tay thấy Chán Mớ Đời nên không muốn đến tập với mình. Từ 20 năm qua mình đã chứng kiến rất nhiều người đến tập ở Đông Phương Hội, lấy điện thoại ra quay thậm chí khi xưa có đem máy video đến quay rồi cũng hát Thuý đã đi rồi. Khác với các võ đường khác, Đông Phương Hội không lấy học phí, chỉ có vài người đóng góp chút ít để trả tiền mướn võ đường, không bắt buộc vì Khoa chỉ muốn hướng dẫn các học viên tập cho có sức khoẻ thay vì học nhiều bài quyền, đòn thế... Nhờ có người quen giới thiệu bác sĩ Chẩn, nên chỉ lấy tiền điện thôi.


Trước đây mình có tập ở võ đường khác, phải đóng học phí nên ông thầy phải giữ, câu học trò nên phải chỉ các món mới lạ để mọi người hồ hởi mà tiếp tục tập vì ngày nào cũng chừng nấy thì tập viên dễ nản, bỏ đi tìm món lạ khác như bao nhiêu người mình từng tập chung. Nói chung thì mở võ đường tại Bolsa thì không làm giàu được, ngoại trừ yêu nghề, muốn giúp thiên hạ tập có sức khoẻ vì học viên đến rồi đi, ít ai trụ lại ngoại trừ họ thấy được sự tiến bộ về sức khoẻ mà muốn trụ được thì phải tập luyện hàng ngày mới có kết quả. Điển hình khi xưa, có anh quen dẫn mình vào tập, mình cố gắng tập 3 tháng thì thấy khoẻ hẳn lên và suốt 2 năm trời mình tập không nghỉ, 7 ngày một tuần chỉ nghỉ khi đi nghỉ hè với vợ con nhưng cũng tập. Tập ngày chưa đủ tranh thủ tập chiều ở nhà hay khi đưa con đi học đàn hay bơi lội. Ngồi đợi thì tập.


Đa số người ta thích mì ăn liền nên đến tập rồi độ vài ngày hay vài tuần không thấy khoẻ như voi nên nghỉ hay nghe ai đó tập môn khác nên chạy theo. Có một chị năm nay 84 tuổi, đến tập đâu trên 1 năm, cho biết là từ ngày tập ở Đông Phương Hội, chị ta ăn được ngủ được vậy là mừng. Đâu cần gì hơn ngoài sức khoẻ ở tuổi già.


Vấn đề là càng tập nhiều thứ thì không có cái nào ra hồn cả. Có ông thần nào kể là biết 29 ngoại ngữ, mình đoán chắc chỉ biết chào hỏi vớ vẩn chớ còn làm văn, đọc sách của 29 thứ tiếng thì còn xét lại. Hồi trẻ thì thích học đủ thứ còn nay lớn tuổi thì chỉ tập để có sức khoẻ.


Do đó mình hay nhớ đến câu chuyện người tắm heo mỗi ngày do một ông bạn của ông cụ mình kể khi mình còn nhỏ. Câu chuyện kể một anh chàng kia muốn trở thành lực sĩ, nghe trên núi có một ông thầy rất mạnh, giỏi tay nghề nên vác ba-lô leo núi tầm sư. Khi anh ta đến căn nhà của vị thầy, xin ông thầy nhận làm đệ tử, dạy anh ta trở thành một người khoẻ mạnh. Ông thầy chỉ cục đá nơi sân và kêu anh ra ta ra bưng tảng đá lên. Anh ta cố gắng bê cục đá to đùng lên những không được. Ông thầy nói; được anh muốn ở lại thì mỗi ngày bế con heo con này xuống núi, tắm ở suối với điều kiện là bế con heo không được thả xuống đất. Anh ta nhất trí và từ đó mỗi ngày bê con heo con xuống núi tắm rồi bế lên núi lại.


Thắm thoát đã 2 mùa lá rụng, anh ta ngạc nhiên là ông thầy không dạy gì cả mà chỉ có tắm heo mỗi ngày. Nên đến hỏi sư phụ, sao không thấy dạy gì cả. Ông thầy nói 2 năm qua anh xơi của tôi mất 2 tạ gạo, rồi chỉ cục đá năm xưa, kêu anh ra bê cục đá lên xem. Như phép lạ anh ta chỉ nhấc có chút xíu là bê được tảng đá lên như nhổ cỏ. Lúc đó anh ta mới đột phá tư duy, giác ngộ cách mạng là trong suốt 2 năm qua, con heo cũng to béo mà anh ta bê mỗi ngày con heo 2 tạ nên khoẻ như trâu. Câu chuyện đi theo mình cả đời, giúp mình kiên trì khi làm việc hay học tập dù ngu lâu dốt bền.


Do đó mình chú tâm tập mấy thế Khoa chỉ chớ không cần tập nhiều thứ như xưa. Khi xưa tập Thái Cực Quyền 24, 36 thức, WUSU, VTQ đủ trò. Có anh mỹ trắng tập chung cũng lâu rồi. Anh ta lúc đầu đến tập vì đã tập Vịnh Xuân Quyền trước đây. Nhưng từ từ Khoa chỉ cho tập nội công, Thái Cực Quyền, và Trạm Trang Công nên anh ta vẫn theo thay vì bỏ cuộc như đa số. Anh ta kể là có lần anh ta về lại thăm võ đường cũ thì có giao thủ với các sư huynh khi xưa. Điều khiến anh ta ngạc nhiên là anh ta xem như hạ hết các sư huynh ngày xưa từng khệnh anh ta. Anh ta ngạc nhiên vì mấy sư huynh khi xưa đều tập đều suốt mấy năm qua. Trên nguyên tắc họ sẽ giỏi hơn anh ta. Cho thấy phương pháp tập của Khoa là giúp nội lực anh ta mạnh hơn trước đây và khi có nội lực thì khó bị ai áp đảo, căn bản chính của sự tập luyện.


https://youtu.be/yU4DUaFnP9A?feature=shared

Video chưa thuần thục lắm do Khoa quay sáng nay.  

Dạo này không hiểu mạng xã hội cứ bung video các võ sư Vịnh Xuân Quyền hay Thái Cực Quyền khiến mình thất kinh. Vì tập như vậy chỉ có đòn chớ không có lực, nên khi đụng trận, không lẻ đối thủ đứng một chỗ để chúng ta xàng-xê. Ngoài ra còn có video mấy ông tây trắng chỉ Thái Cực Quyền thì càng Chán Mớ Đời. Thật ra ai muốn biết nhiều thì tập chớ mình chỉ muốn có sức khoẻ. Nên không để ý.


Mình thấy nhiều võ sư danh tiếng Sàigòn xưa nay già hay đến nhờ Khoa chữa bệnh nhưng không dám nêu danh tánh ở đây. Tập sao mà tuổi già sức khoẻ vẫn tốt chớ bệnh hoạn đủ trò thì có cái gì đó không ổn.


Khoa giúp mình nhận ra hơi thở rất quan trọng, cách điều tiết nội lực khi đi Thái Cực Quyền. Mình có đọc 2 cuốn sách anh ngữ giải thích về Nitric Oxide (NO) khi thở bằng mũi, giúp tạo lên NO, đưa Oxy vào huyết quản. Thiếu cái này thì sức khoẻ không tốt, máu huyết không lưu thông tốt sẽ gây ra bệnh tật nhiều. Ngày nay không có tỷ lệ nhưng mình có nhiều người quen độ tuổi mình trở lên thì hơi thở của họ gặp khó khăn, chỉ sử dụng được 25% 2 lá phổi. Có người kể là ban đêm phải đeo ống Oxy để ngủ. Lý do họ quen thở bằng miệng nên dần dần ít sử dụng hoàn toàn 2 lá phổi để thở khiến lâu ngày 2 lá phổi teo lại.


Biết nhiều đòn thế mà không có nội lực và điều khiển được hơi thở thì khi đụng trận sau vài phút là mệt thở như heo. Ở tuổi 7 bó, mình chỉ mong tập cho khoẻ để sống vui vẻ chớ bệnh hoạn thì Chán Mớ Đời lắm.


Điểm vui là mấy bà mỹ trắng, cứ gặp mình là chắp tay cuối đầu như người Nhật chào nhau khiến mình buồn cười. Chán Mớ Đời 


GAN CHO TOI CU NGU , CO 1 ANH VN NGOI XE LAN DA 30 NAM NAY VA VAN

KHOE MANH , CACH DAY 10 NAM , SAU MUA DONG. TUI THAY ANH TA MAT MUI

HONG HAO KY LA KHAC HAN CAC VO SU O CHO TUI MAT TAI MET

ANH TA GOC BD , ANH TA BAO CHI HIT THO, SAU DO TUI CUNG THEO ANH TA

TAP HT MA THAY CUNG TOT

TTC RAT TOT , MAY LAN TUI BENH DI KHONG NOI MA CO GANG TAP TTC

MA KHOE TRO LAI

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Hùm Xám, một huyền thoại Đà Lạt

 Hùm Xám, một huyền thoại Đà Lạt 


Trong cuốn sách “Gone Native”, ông Al Cornett, cựu lính biệt kích mỹ, kể lại thời gian ông ta làm cố vấn cho đại đội trinh sát 302 của Đà Lạt Tuyên Đức. Ông ta kể là thay vì cố vấn, huấn luyện lính 302, ông ta phải học rất nhiều kinh nghiệm từ các người lính trinh sát 302, nhất là từ vị chỉ huy đại đội này mà ông ta gọi “Grey Tiger” (Hùm Xám), thiếu tá Lê Xuân Phong. Ông ta kể thiếu tá Phong được truy tặng 50 huy chương của quân lực Việt Nam Cộng Hoà và 3 huy chương của quân đội Hoa Kỳ. 


Khi mình còn ở Đà Lạt thì có nghe đến đại uý Phong, đại đội trưởng 302 nhưng không biết họ ông ta. Sau này, mới biết là ông ta được lên chức Thiếu tá. Nếu không có vấn đề quân kỹ thì có lẻ ông ta đã được lên cấp cao hơn. Lý do là có lần tổng thống Nguyễn Văn Thiệu lên Đà Lạt, dự lễ mãn khoá của trường Võ Bị Quốc Gia, đại đội 302 cắm ở Đơn Dương, được lệnh không được vào thành phố. Có lẻ cấp trên sợ lộn xộn trong thị xã. Hôm đó, đang ở Đơn Dương thì thấy chiếc xe đò chở anh bạn đi phép về. Anh ta rủ đi ăn uống gặp gỡ nhau vì đời lính chiến không biết nay mai. Nên nghĩ lên Chi Lăng chắc được vì không phải trong Đà Lạt. Bà chủ tiệm ăn kêu hết rượu nên chuẩn uý Phúc mới đề nghị đi mua rượu trong PX của mỹ gần đó. Ông thần bận đồ lếch xếch, không đeo lon gì cả nên gặp quân cảnh hỏi giấy tờ, trả lời lớ quớ sao bị quân cảnh đánh. 


Ông thần chạy về tiệm ăn kêu bị đánh nên cả đám chạy lại, có mấy người lính của ông ta leo lên xe lấy súng ống thì thấy trong kia, quân cảnh đang gây sự với thiếu tá Phong nên họ lấy đại liên ria một tràn khiến quân cảnh, thiếu tá Phong, chuẩn uý Phúc bò xuống đất. Nghe đạn bắn nên thiết giáp trong trường Võ Bị, chạy ra nghe rần rần thì cả đám lên xe chạy về Đơn Dương. Vừa về tới căn cứ thì ông trung tá trong trường Võ Bị gọi điện thoại hỏi chuẩn uý Phúc. Cuối cùng chuẩn uý Phúc nhận lãnh hết trách nhiệm, đi tù 5 năm, nay không biết trôi dạt về đâu. Thiếu tá Phong cho biết là muốn tìm chuẩn uý Phúc. Còn thiếu tá Phong thì bị kỹ luật và không được lên lon 1 hay 2 năm gì đó.

Đi câu cá ở Florida

Trước ngày Đà Lạt bị bỏ ngõ, tiểu đoàn 204 đã đánh lấy lại Di Linh, mở đường giúp người dân Đà Lạt có thể di tản về Sàigòn. Thiếu tá Phong kể tuy chiếm lại nhưng tổn thất khá nhiều. Sau đó, bắt được một thượng tá Việt Cộng và xe Molotova, chở lên Đà Lạt để xe Molotova với ông thượng tá Việt Cộng ở chỗ tiệm Hạnh Tâm, gần bờ hồ để trấn an dân chúng Đà Lạt. Nhưng sau đó đi họp với tư lệnh thì ra hiệu cố chạy về Sàigòn nên tan hàng.


Sau 75, ông ta đi tù ở ngoài bắc. Trốn trại Ba-Khe, chạy qua được biên giới Lào nhưng dân lào đi báo cho bộ đội đến làng bắt lại. Hai người bị giải về Việt Nam, nói là chuyến này về cũng chết nên khi đi qua cầu trên sông hay suối gì đó, nhảy xuống sông dù bị trói tay nhưng xui cái là mùa khô nên nước suối hay sông cạn nên không chết đuối. Cán bộ chạy xuống còng đầu lại, đánh ná thở đem về nhốt biệt giam. Sau lại trốn trại một lần nữa vào mùa mưa, nước dâng lên cao nên bơi qua sông, leo lên đồi tưởng thoát. Ai ngờ nước dâng lên thì thú rừng cũng chạy lên cao, và dân quân trong vùng cũng lên trên cao để săn thú rừng. Thấy mấy người vượt trại mệt quá nằm thở, đói, bắt đánh mệt thở dẫn về trại. Ông ta kể là có gặp ông cựu tỉnh trưởng Đà Lạt Tuyên Đức, đại tá tên Nguyễn Bá Thìn tự Long. Khi thiếu tá Phong về nhậm chức đại đội trưởng 302 năm 1969 thì có thời gian làm việc với đại tá Nguyễn Bá Thìn, sau đó với đại tá Nguyễn Hợp Đoàn. Sau này bên Mỹ, có gặp lại đại tá Nguyễn Hợp Đoàn, đại tá muốn giúp anh ta mở tiệm bán bàn ghế nhưng anh ta không rành buôn bán nên từ chối.


Sau này được thả sau 10 năm tù cải tạo, về Bến Tre gặp cò Giao xưa ở Đà Lạt, kêu đi chỗ khác tìm đường vượt biên, không nên đi từ Bến Tre, quê hương đồng khởi. Cuối cùng vượt biển thoát, được tàu Cap Anamour của Đức quốc vớt đưa về cảng Hamburg, Đức quốc. Mình có xem một phim tài liệu của đài truyền hình Đức quốc thực hiện 20 năm về con tàu Cap Anamour.


Tại đây, ông ta gặp lại 2 ông cựu cố vấn cho đại đội trinh sát 302; Al Cornett, Beckett đóng quân tại Đức quốc, xem truyền hình và nhận ra thiếu tá Phong nên lên tàu đầu tiên để đón người bạn đồng ngủ, cùng sinh ra tử ở Đà Lạt trước 75. Truyền hình đức có chiếu vụ này.

Khi mình hỏi thì ông ta nói đã mất quê hương, không còn gì. Chân nhân bất lộ tướng. Thường mình thấy mấy ông sĩ quan viết hồi ký rất nhiều. Có lẻ ông ta chỉ kể với mình hay vài người thân, 2 vụ trốn trại cải tạo và bị bắt lại, bị quản giáo đánh mệt thở . Mình có kể rồi, ai tò mò thì đọc đường dẫn.


https://www.muctimsonden.com/2021/06/hum-xam-alat-vuot-nguc.html


Khi ông ta qua đời, mình ngạc nhiên khi thấy cựu binh sĩ dưới quyền ông ta ở Việt Nam, đưa di ảnh vào chùa, dù ông ta theo đạo Thiên Chúa, đứng nghiêm chỉnh chào vị chỉ huy của mình. Khiến mình cảm động. Sau 50 năm, lính của ông ta vẫn kính trọng người chỉ huy mình khi xưa. Mình có đọc nhiều bài viết về vị chỉ huy của mình như vị sĩ quan tuỳ viên của tướng Nguyễn Văn Toàn, tư lệnh vùng 2 chiến thuật. Ông ta chửi kêu ông này dâm đảng, tham nhũng,… ông Nguyễn Văn Thiệu sợ bị các tướng khác xử nên phải cần nhiều tướng trung thành nên không dám xử họ về tội tham nhũng. Gây bất mãn trong quân đội cũng như dân chúng.



Vụ tướng Toàn thì thiếu tá Phong có kể là có lần đi trinh sát ở đâu vùng gần Quảng Đức, lính anh ta báo cáo có một chiếc xe Jeep của quân đội Việt Nam Cộng Hoà, chạy vào vùng Việt Cộng đóng nên anh ta kêu theo dõi để xem có phải nằm vùng vào báo cáo. Hoá ra một thiếu tá do tướng Nguyễn Văn Toàn cử đi gặp Việt Cộng để cúng tiền đô-la để Việt Cộng cho phép người của ông ta vào rừng chặt cây, xuất cảng. Đà Lạt dạo đó có nhiều đại gia chặt cây rừng bán cho ngoại quốc nên mình đoán mấy ông đại gia này khi xưa chắc cũng phải đóng thuế cho Việt Cộng.


Khi theo dõi thì thấy một thiếu tá đưa cái sacoche tiền cho Việt Cộng thì Việt Cộng khám phá ra có lính 302 đang theo dõi và nổ súng. Lính 302 bắn chết Việt Cộng và thiếu tá Việt Nam Cộng Hoà. Rồi lấy cái sacoche về, thấy trong đó có $6,000. Ông Phong đem tiền thưởng cho các lính trong đại đội. Ngày hôm sau, trung tướng Toàn bay trực thăng đi kiếm thiếu Tá Phong, lính 302 kêu thiếu tá Phong đang đi hành quân, ông ta hỏi địa điểm để đáp xuống. Ông đáp xuống thì có sĩ quan 302 tường trình cuộc hành quân nhưng tướng Toàn bất chấp chỉ muốn tìm thiếu tá Phong. Thiếu tá Phong kể là ông ta ngồi ở trong sau bức tường nghe ông tướng Toàn la hét khiến ông ta nổi nóng, muốn chạy bắn chết ông tướng Toàn rồi vượt tuyến theo Việt Cộng, nhưng may sao ông Tướng bỏ đi. Đã cúng tiền cho Việt Cộng để làm ăn mà còn hạch sách lính.


 À cũng nói thêm, bố ruột ông ta người gốc Bình Định, vào Đà Lạt rồi đi theo Việt Minh bị pháp bắn chết. Cho nên ngày nay ở nghĩa trang Liệt sĩ ở Cam Ly, Việt Cộng có làm một ngôi mộ “giả” cho bố ông ta nên mỗi lần về Đà Lạt, ông ta đều đến đây thắp hương. Thật ra bố mẹ ông ta được chôn tại Đơn Dương, quê quán khi vào Đà Lạt. Sau này, mẹ ông ta tái giá với một ông khác đã giúp đỡ anh ông ta theo Việt mInh, bị pháp bắt thoát vòng lao lý. Ông bố dượng là người được ông Al Cornett kể trong cuốn sách “Gone Native”, ông bố dượng làm hướng dẫn viên săn bắn cho tây nên rất rành theo vết chân thú rừng, nhờ đó mà thiếu tá Phong học nghề đi rừng từ bé.


Nhưng trung tướng Toàn chưa tha nên gặp ông bác sĩ mỗ ruột thừa cho lính 302 nên ông ta kêu tỉnh trưởng Tuyên Đức là để mỗ ruột thừa, thế là thoát. Cũng nhờ mỗ ruột thừa trước 75 nên khi đi tù không bị bệnh trĩ như đa số tù ở trại cải tạo Việt Cộng. Sau vụ đó, ông Thiệu kêu ông Toàn về vùng 3 hay vùng 4 chiến thuật. Đọc bài viết kể tội ông tướng này bởi vị sĩ quan tuỳ viên khi xưa thấy Chán Mớ Đời. Có lẻ vì vậy lính khi xưa Chán Mớ Đời nên có lẻ Việt Nam Cộng Hoà thua là vì vậy.


Thường mình hay nghe sĩ quan mỹ chê lính Việt Nam Cộng Hoà nhưng khi đọc mấy bài báo anh ngữ kể về thiếu tá Phong, thì đa số các sĩ quan mỹ rất phục thiếu tá Phong. Điển hình khi đi trinh sát, thường người Mỹ hay kêu trực thăng đáp xuống hay đậu trên cao rồi cho biệt kích nhảy xuống gần mật khu của Việt Cộng. Thường là bị lộ vì Việt Cộng họ cũng cảnh giác và đề phòng như biệt kích Nguyễn Văn Cư, người Quảng Nam kể. Ông ta cho biết là phi công rất thích các hố bom B52 nên hay đáp xuống cho dễ trong rừng già để thả biệt kích nên có lần vừa đáp xuống, ông ta vừa nhảy ra thì Việt Cộng núp trên cây, bắn xối xả khiến đồng đội chết, chỉ có mình ông sống sót và đi bộ 21 ngày trong rừng già đến mục tiêu để được máy bay bốc về. Mình có kể trên bờ-lốc.


Người Mỹ kể thiếu tá Phong không cho trực thăng đáp gần mục tiêu thám thính mà rất xa, mất 7 ngày đi bộ, chớ nội trực thăng bay thấp lè tè là đủ báo cho Việt Cộng lạy ông con ở bụi này, cho người đi tìm. Nội nằm vùng túc trực ở căn cứ đóng quân của 302, phát hiện trực thăng đến bốc đi hành quân là Việt Cộng trong Núi Voi đã biết sớm. Do đó đưa đến sự bất ngờ cho việc trinh sát. Có lần đi trinh sát với quân khuyển, bắt được một cô Việt Cộng, hỏi biết chỗ Việt Cộng cất súng đạn, kho đạn thì cô này cho biết là biết nên kêu dẫn đi. Đi lâu lâu thì thấy con chó đánh hơi lạ nên toán trinh sát theo bài bản nhảy qua nhảy lại để phòng ngự. Cuối cùng khám phá ra là cô Việt Cộng, sợ quá đại tiện trong quần nên con chó thè lưỡi hoài. Chán Mớ Đời 


Hình như cô này là người cầm tiền đô la. Đâu $6,000 nên có lấy đem về chia cho binh sĩ. Mình có kể vụ này rồi. Việt Cộng có đổi tiền Mỹ kim đem vào Nam, đưa cho các người kinh tài của họ để mua gạo và thực phẩm. Lính thì đi lùng tiêu diệt Việt Cộng nhưng nhiều người nằm vùng hay tham tiền, tham nhũng nên lấy tiền của Việt Cộng để bán gạo và thực phẩm cho họ. Điển hình là tiệm Bình Lợi ở dưới chợ, kinh tài cho Việt Cộng, nghe bà chủ kể là trước 75, có đi Thái Lan gặp bà Nguyễn Thị Bình để nhận chỉ thị. Ông bồ của bà chủ tiệm Bình Lợi đi tập kết ngoài bắc với ông Lê Xuân Ái, ở dốc Nhà Làng nên có lẻ được Việt Cộng móc nối. Lâu lâu ở ngoài chợ kêu là Việt Cộng bắt xe hàng lấy hết sạch đồ ăn nên giá ngoại chợ lại lên. Đúng hơn là người miền nam nuôi Việt Cộng để họ đánh sập miền Nam, rồi khiến họ vượt biên, cha chồng đi cải tạo mút mùa lệ thuỷ.


Trong số tiền thưởng, thiếu tá Phong lấy $1,000 xây nhà còn bao nhiêu thì chia cho đồng đội. Sau 75, Việt Cộng vào họ chiếm nhà của thiếu tá vì nói là tiền xây nhà lấy của quân đội cách mạng. Chắc có ông thần 302 nào chỉ điểm chớ ai mà biết vụ này ngoài lính 302. Mình nghe kể là sau 75, Việt Cộng thưởng ai chỉ nhà các người lính của đại đội 302. Cậu Liễu, em bà Võ Quang Tiềm, có người con đi lính 302 nên sau 75 cũng bị hành lắm.


Thiếu tá Phong qua đời hồi đầu năm nhưng mình thấy rất nhiều người gốc Đà Lạt xưa lên tiếng tốt về ông ta nhất là cựu binh sĩ của ông ta. Thậm chí những người lính có nghe tên thiếu tá Phong Đà Lạt, con Hùm Xám đều lên tiếng, cho đó là huyền thoại của một người lính Việt Nam Cộng Hoà. Cọp chết để da, người chế để tiếng.


Có lẻ mình cảm động nhất khi nhận được tin nhắn con dâu, người Pháp của ông ta bên pHáp. Cô ta cho biết là chồng cô ta là con của thiếu tá Phong. Lý do cô ta liên lạc vì thấy mình đăng bài có tấm ảnh của bố chồng. Tấm ảnh đó được trân trọng treo ở phòng khách nhà cô ta. Hỏi ra mới biết là con thiếu tá Phong sinh năm 1975, đâu 1 tháng rồi chạy loạn với mẹ qua Pháp. Chỉ có gặp mặt thiếu tá Phong một lần khi vượt biển được đưa đến Đức quốc. Sau này, chắc có gặp lại vài lần nên thèm khát tin tức về thiếu tá Phong, người cha mà anh ta không biết nhiều. Mình nghĩ đa số các người cha miền nam đều lâm vào trường hợp này.


Khi xưa ông cụ mình đi lính, rồi sau này làm việc ở Ban Mê Thuột nên tuổi thơ mình ít biết ông cụ. Em mình lớn lên thì ông cụ ở tù cải tạo nên cũng không biết nhiều về bố. Khi ông cụ trở về thì đa số đã trưởng thành, lập gia đình. Mình nghĩ phía bộ đội cũng tương tự. Mình có ông chú ruột đi bộ đội, bị B52 dập chết ở Trường Sơn, có cô con gái ở quê, lớn lên cũng chả biết gì về bố ngoài cái bằng liệt sĩ treo ở nhà. Chán Mớ Đời 


Hùm Xám, một huyền thoại Đà Lạt vừa ra đi khiến nhiều người mến tiếc, nhất là người Đà Lạt xưa. Nếu không có đại đội 302 bảo vệ an ninh thì có lẻ dân thị xã ăn đạn pháo kích của Việt Cộng hàng đêm. Chỉ có một lần duy nhất, Việt Cộng pháo kích Đà Lạt trúng ngay chỗ bến xe, nhưng dưới vườn rau ấp Ánh Sáng nên không có ai thiệt mạng. Đại đội 302 đi vào Núi Voi, bắn chết vài Việt Cộng rồi đem về bỏ ngay cái hố bị đạn pháo kích để làm gương nên từ đó Việt Cộng hết pháo kích Đà Lạt.


Mình mới nhận nhắn tin xin kết bạn của vợ thiếu tá Lê Xuân Phong.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn