Showing posts with label Kinh tếđịa. Show all posts
Showing posts with label Kinh tếđịa. Show all posts

Công Ty Đa Quốc gia và Chủ nghĩa tân thực dân

 



Hôm nay, đi vườn về thì được tin ông Trump bị ám sát hụt. Mạng ông ta lớn thật, bị bắn sát tai, chảy máu, chỉ cần trệch qua chừng vài ly là banh ta lông. Vụ ám sát hụt này khiến mình nhớ đến tổng thống Carter  không chịu nghe theo một vấn đề gì đó do các “cố vấn” yêu cầu nên trước khi đọc diễn văn ở khách sạn nào đó, quên tên. An ninh khám phá ra một người có súng để ám sát ông ta và từ đó ông ta hết muốn làm tổng thống.


Người Mỹ tin vụ thuyết âm mưu là Deep State cai trị họ nên khi có vụ gì xảy ra là thiên hạ bình luận dựa theo những thuyết âm mưu.


Mình đang đọc cuốn sách của 2 phóng viên người Anh quốc tên Matt Kennard và Claire Provestors, bắt đầu hiểu rõ hơn các vụ việc xảy ra trên thế giới, tại các nước nghèo và có hầm mỏ mà các nước Tây phương cần. 

Silent coup (cuộc đảo Chánh thầm lặng)

Trước khi thế chiến thứ 2 chấm dứt, năm 1944, 44 quốc gia chống lại trục phát xít và Nhật Bản đã họp mặt tại Bretton Woods từ ngày 7 đến 22 tháng 7 năm 1944, nghĩa là 14 tháng trước khi cuộc chiến chấm dứt mà mình đã có kể trước đây trong bài về sát thủ kinh tế. Các nước họp mặt để chia chác quyền lợi sau chiến tranh. Tài liệu giải mật cho thấy Nhật Bản biết sẽ thua, và không muốn đầu hàng, bị Trung Hoa, đồng minh của Hoa Kỳ, chiếm đóng nên liên lạc qua ngỏ ngoại giao để đầu hàng trước quân đội Hoa Kỳ. Buồn đời sao hội đồng an ninh Hoa Kỳ, kêu tổng thống Truman thả thử 2 trái bom nguyên tử để báo cho Stalin biết vũ khí tối tân mới được ra lò, khiến mấy trăm ngàn người Nhật chết oan. Hiến pháp Nhật Bản và Đức quốc ngày nay đều do Hoa Kỳ viết. Xem như hai nước này bị Hoa Kỳ kiểm soát.


Họ thành lập một trật tự mới và dùng Mỹ kim để kiểm soát tài Chánh, kinh tế thế giới. Và thành lập hai ngân hàng quốc tế là Ngân HÀng Thế Giới (World Bank) và IMF (international Monetary Funds), hai công cụ giúp họ kiểm soát kinh tế và tài Chánh của thế giới. Họ rêu rao dân chủ hoá các quốc gia nhưng lại âm thầm tạo ra những điều kiện để xâm chiếm tài nguyên của các thuộc địa cũ bằng tài chính và chính trị.


Sau đệ nhị thế chiến thì các cường quốc Âu châu có các thuộc địa bị kiệt quệ sau 2 cuộc thế chiến nên phải giải thể chủ nghĩa thực dân, trao trả lại độc lập cho các thuộc địa khắp nơi. Các quốc gia mới dành độc lập, lật đổ chính quyền bù nhìn dưới thời thực dân và bầu cử theo thể thức dân chủ mà Hoa Kỳ và các nước Tây phương hô hào. Tự do bác ái, bình đẳng bú xua la mua.


Vấn đề là các quốc gia này đuổi được các quan thầy thực dân về nước thì nghĩ sẽ dùng tài nguyên quốc gia để tái thiết đất nước họ như trường hợp Ba Tư, người dân bầu ông thủ tướng Mossadegh. Ông này đầy nhiệt huyết, tưởng dân mình tự do muốn làm gì thì làm nên chơi cha thiên hạ, ra lệnh quốc hữu hoá các mõ dầu của British Petrolum thế là mấy tháng sau MI 6 và CIA lật đỗ chính quyền này, và đem ông Shah lên ngôi lại. Cháu của Rockefeller là người chỉ huy vụ này nên sau này xem hồ sơ giải mật kẻ chỉ huy vụ ám sát tổng thống Kennedy cũng thuộc giai cấp giàu có, sau này làm lớn đến chức tổng thống. Họ viết như vậy thì mình đọc như vậy chớ sự thật thì không biết. Chỉ có những người trong cuộc. Cũng như tổng thống Kennedy, họ cho biết là ông ta ký lệnh rút các cố vấn quân sự Mỹ tại Việt Nam thì 24 tiếng sau bị bắn tại Dallas. Sách họ viết và phim chiếu trên mạng cho thiên hạ đọc và xem, nhưng không thấy ai phản đối hay kiện cáo.


Tương tự ông tướng Wesley Clark, cựu tư lệnh khối Bắc Đại Tây Dương NATO, kể là khi vụ đánh bom 9/11 thì ông ta được gọi về ngũ giác đài để họp. Sau đó có một ông tướng khác kêu ông ta vào phòng riêng và chỉ cho ông ta các chương trình đánh 7 nước ở trung đông. Nay nhìn lại thì chỉ có 1 nước chưa bị đánh là Ba Tư. Ông ta có ra tranh cử tổng thống nhưng không được sự ủng hộ nên rút lui. Ai buồn đời thì tìm trên YouTube, bào phỏng vấn của ông ta.


Buồn đời, ở xứ Ai Cập có ông Nasser, lật đỗ ông vua bù nhìn của Anh quốc, lên làm tổng thống, xây dựng một kỹ nguyên mới, một pharaon mới của Ai Cập. Ông này cũng say sưa trong men chiến thắng nên quốc hữu hoá kinh đào Suez, nơi các tàu bè tây phương phải đi ngang và đánh thuế. Thế là Pháp quốc, Anh quốc, và Hoa Kỳ đổ bộ kiểm soát con kênh này. Không cho mượn tiền qua IMF để giúp ông này xây cái đập mà ngày nay dân chúng xứ này chửi ông ta ngu khi mời mấy ông Liên Xô sang xây cất vì chận nước và phù sa từ thượng nguồn. Kiểu ngày nay, Trung Cộng, Lào, Cao Miên xây đập ở thượng nguồn của sống Mekông. Vùng đồng bằng sông Nile được xem là phì nhiêu từ mấy ngàn năm qua, nuôi dân Ai Cập, giàu có, bổng nhiêu hết phù sa, phải mua phân bón của Tây phương hay Liên Xô. Thay vì làm dân giàu nước mạnh thì nghèo tơi tả chỉ có một thiểu số giai cấp trưởng giả mới, làm tôi mọi cho các công ty đa quốc gia, sống trong nhung lụa. Chán Mớ Đời 


Rồi ở Guatemala, ông tổng thống Jacobo Ábenz, được dân bầu lên. Cũng kêu đất của mình thì phát cho dân mình để làm ăn, trồng trọt kiểu chương trình “người cày có ruộng” của Việt Nam Cộng Hoà khi xưa. Khi xưa, chương trình này được thực hiện để dành dân. Việt Cộng họ chiếm các khu vực này, xa thành phố nên mua của điền chủ rồi phát cho tá điền. Ông ta quốc hữu hoá đất đai của United Fruit Company của gia đình Bush, giúp đỡ đâu trên 500,000 nông dân trên dân số 4 triệu dân, có đất đai canh tác. Thế là CIA lật đỗ chính phủ của ông này như kiểu 1/11/1963 tại Việt Nam Cộng Hoà, 2 anh em họ Ngô bị giết vì không nghe lời Hoa Kỳ. Tạo ra cuộc nội chiến, vì chính phủ mới lấy lại đất của dân mà đến năm 1991, mình có dịp viếng thăm xứ này thì thấy cầu cống , đường xá bị quân kháng chiến, phá huỷ. Tối tối thấy nhân dân tự vệ, gác đầy đường như ở Việt Nam. Nay nghĩ lại vẫn thấy ngu, tại sao lại bò sang đó thời đó.


Ở Panama cũng tương tự, ông tổng thống xứ này muốn quốc hữu hoá kênh Panama để dân xứ này có công ăn việc làm, tiền thu thuế các tàu bè đi ngang,…bổng nhiên máy bay trực thăng của ông ta bị nổ trên trời như máy bay của tướng Đổ Cao trí. Có nhiều trường hợp nữa để khi rảnh kể thêm. Cho thấy những người dân các xứ nhược tiểu, mơ đất nước dân chủ như Tây phương chỉ là giấc mơ. Họ luôn luôn bị các thành phần chịu làm tôi mọi cho các công ty đa quốc gia ngoại quốc, tước đoạt quyền làm người. Làm giàu trên xương máu của người dân.


Có một đại hội về ngân hàng tại Hoa Kỳ, năm 1963 thì phải. Có một người đức, từng làm ngân hàng cho Nazi trước thế chiến, tham dự và đề nghị thành lập một cơ quan quốc tế, để kiểm soát và tránh những trường hợp xẩy ra như Ba Tư, Ai Cập, Guatemala, Panama,…trong tương lai. Hoa Kỳ và các tài phiệt Tây phương đột phá tư duy với ý của ông đức này và thành lập ISDI (international Sustainable Development Institute) https://isdiworld.com


Để kiểm soát chính quyền địa phương, và các công ty Hoa Kỳ hay Tây phương có thể thưa kiện quốc gia nơi họ đầu tư. Điển hình cách đây mấy năm có một ông người hoà lan, gốc việt về Việt Nam đầu tư rồi sao đó, bị mất tiền. Công ty của ông ta kiện Hà Nội trước toà án quốc tế qua hình thức của ISDI này. Mình thấy lạ vì ông này cá nhân hay công ty nhỏ của ông ta mà kiện được Hà Nội cả tỷ đô la. Nay đọc cuốn sách này mới hiểu. Chỉ cần đưa đơn ra toà án qua hình thức ISDI là người Tây phương và Hoa Kỳ sẽ bảo vệ quyền lợi đến cùng. Nếu quốc gia không trả thì họ có thể tịch thâu tiền bạc của quốc gia này nằm ở trong ngân hàng quốc tế nào trên thế giới. Người da trắng chơi cha thiên hạ. Tương tự có ông luật sư nào người Ý Đại Lợi kiện Việt Nam airlines, lý do là công ty này nhờ ông ta giúp thâm nhập vào thị trường ở Ý Đại Lợi. Sau đó công ty Việt Nam xù không trả tiền cho ông ta. Ông ta kiện ra tòa, công ty Việt Nam, không thèm đến tham dự tòa nên bị xử thua. Công ty Việt Nam kêu biết bố mày là ai không. Đùng một cái, số tiền trong tài khoản của công ty Việt Nam ở ngân hàng tại Pháp bị tịch thu để trả cho ông ta,… họ quên là hệ thống ngân hàng Tây phương liên kết với nhau.

Hiện nay xứ Honduras mà mình có viếng thăm hồi tháng 2 vừa rồi bị một công ty quên tên, kiện 11 tỷ đô la trong khi GDP của xứ nhỏ bé này chỉ 29 tỷ một năm. Hình như các công ty ngoại quốc muốn thành lập một đặc khu kinh tế nơi đảo Roatan nhưng Honduras không chịu nên bị kiện. Anh không có tiền, muốn mượn tiền ngân hàng thế giới để phát triển thì phải gia nhập làm thành viên của ISDI, và tuân theo các thể lệ. Không được quốc hữu hoá. Ai buồn đời thì đọc đường dẫn, công ty của ông tỷ Phú Thiel, ủng hộ ông Trump. Để hôm nào mình kể thêm về mấy vụ này để hiểu thêm về cơ cấu làm ăn trên thế giới, luật pháp được viết có lợi cho Tây phương và Hoa Kỳ, nên các quốc gia khác muốn chống lại ảnh hưởng của Tây phương và Hoa Kỳ nên muốn tham gia khối BRICS

 https://jacobin.com/2023/11/honduras-international-law-isds-thiel-prospera-free-market-neocolonialism


Sau khi Đảng ANC của Nam Phi lên nắm chính quyền, bãi bỏ chế độ Apartheid thì cũng i tờ về vụ ISDI này nên muốn lấy lại hay đánh thuế mõ kim cương mà công ty Ý Đại Lợi đang khai thác. Công ty này đưa chính phủ Mandela ra toà án quốc tế. Cuối cùng họ thương lượng bỏ qua, vì sợ mang tiếng rồi mấy công ty khác bắt chước này nọ. Họ rút đào kim cương từ 10 năm qua mà kêu lỗ, mà chính phủ Mandela muốn lấy lại thì bị kiện. Xem như cho không kim cương. Và tiếp tục làm cu ly cho con cháu thực dân. Ai buồn đời thì đọc đường dẫn https://www.reuters.com/article/business/italian-firms-sue-safrica-over-black-mining-law-idUSL09173464/


Cách này khỏi mất công đem quân đến các thuộc địa, khai thác hầm mõ tài nguyên của họ, không đóng thuế cho chính quyền địa phương vì địa chỉ của công ty ở một nước nào đó như Mauritius,…


Ông ta cũng nói đến viện trợ cho các nước nghèo. Anh quốc dành 0.7% GDP mỗi năm để cứu trợ, giúp các nước nghèo qua các chương trình như OXFAM,… ông nhà báo này kể là các chương trình này giúp đỡ rất hạn chế người nghèo tại các nước sở tại mà để giúp các công ty đa quốc gia. Điển hình khi ông đi Miến Điện, thấy dân tình nghèo đói rồi được chở đến một khách sạn 5 năm sao được xây cất bằng tiền viện trợ. Ông ta hỏi các viên chức OXFAM, thì được biết là muốn xứ này có công ty ngoại quốc đầu tư, cần có khách sạn 5 sao. Vào trong thì thấy các đại diện công ty ngoại quốc đang ăn uống với các viên chức địa phương và vợ của họ. Chán Mớ Đời 


Hay ở xứ nào ở Phi châu, dân khát nước không có nước uống, dù dưới mặt đất có các luồng nước ngầm trong khi đó thì cách đó vài trăm thước, các công ty đóng chai nước ngọt của ngoại quốc hút nước từ dưới lòng đất lên, bán cho dân địa phương. Và miễn thuế. Ở Hoa Kỳ cũng có trường hợp tương tự, lâu quá mình không nhớ nhưng ở Hampshire thì phải, công ty lọc nước đến bơm nước miễn phí của vùng này, chả đóng thuế gì cả rồi bán lại cho thiên hạ. Hay tại Cali, công ty Arrowhead, bị chính phủ tiểu bang cấm không được hút nước thì đâm đơn kiện.


Đọc cuốn sách này mới hiểu từ từ những lý do mà xứ Venezuela hay Bolivia bị Hoa Kỳ và các nước Tây phương chèn ép. Mình có xem một cuốn phim của Oliver Stone, phỏng vấn ông Chavez, và Morales. Các xứ này có tài nguyên như dầu hoả, dầu khí mà các nước Tây phương cần nên khi hai ông này không chịu theo các đường lối của Tây phương thì bị cô lập hoá khiến kinh tế của hai xứ này te tua, người dân bỏ nước ra đi. Sang Chí Lợi và Á Căn Đình, mình thấy dân chạy Uber toàn là người Venezuela, hỏi chuyện cũng tội lắm vì họ cũng tỵ nạn như mình.


Ông Morales khi lên làm tổng thống đã rút tên khỏi ISDI, xem như nước đầu tiên trên thế giới. Ông ta đổi tiền lợi nhuận của các công ty ngoại quốc từ 82% thành 18% và Bolivia từ 18% thành 82%, khiến các công ty đòi kiện nhưng ông ta đã rút tên Bolivia ra khỏi ISDI nên chả sợ thằng Tây nào cả. Các chương trình của ông ta đi ngược lại với các chương trình do ngân hàng thế giới đề nghị và thành công hơn. Khiến trong vòng 5 năm đầu tại chức, đã giảm đói xoá nghèo từ 56% xuống còn 46%,… nhưng bị các công ty đa quốc gia xem như một tên mát xít nguy hiểm. Ông này là gốc nông dân, làm công rồi tham gia công đoàn rồi lên từ từ. Cuối cùng ông ta cũng phải chạy qua nước ngoài để xin tỵ nạn. Hình như đã được quốc hội Bolivia khoan Hồng ông ta và đã trở về nước.


Hoa Kỳ và đồng minh đã tụ tập tại khu nghỉ dưỡng 5 sao Bretton Woods, New Hampshire để chia xẻ quyền lợi 14 tháng trước khi Đức quốc xã đầu hàng vô điều kiện cũng như Nhật Bản. Họ dùng Mỹ kim thay vì bản anh để làm tiền tệ giao dịch buôn bán trên thế giới. Họ thành lập hai ngân hàng thế giới, world bank và IMF, công cụ để cho vay và làm áp lực các nước cựu thuộc địa cũ.


Họ sẽ cho các sát thủ kinh tế, đến thăm viếng các nguyên thủ của các nước mới dành lại độc lập, đề nghị các chương trình xây dựng. Vào những thập niên 50, 60 là xây các đập nước để tạo ra thuỷ điện, giúp phát triển đất nước. Giá rất cao và kêu gọi các ngân hàng quốc tế cho vay. Các ngân hàng này kêu không tin tưởng vào các công ty địa phương nên ra điều kiện phải mướn các công ty ngoại quốc như RMK,… các công ty này lãnh tiền của world bank gửi nhân viên của họ sang làm việc, giá gấp 10, 20 lần kỹ sư địa phương. Tiền vẫn ở Hoa Kỳ hay các nước Tây phương nên dân sở tại chả hưởng được gì nhiều ngoại trừ có mấy người làm công, nấu ăn, làm phòng cho nhân viên của họ. Dân tình vẫn phải đóng thuế để trả nợ cho các chương trình này. Các giới lãnh đạo tha hồ vớ vét rồi những ai ăn không được, lại truất phế vô hình trung trở thành những cai ngục cho thực dân mới. Mình nhớ khi xưa, các chương trình viện trợ cho Việt Nam Cộng Hoà, đều được các hãng thầu như RMK lãnh hết. Họ chỉ mướn người Việt mấy việc lặt vặt. Còn tiền bạc chính vẫn ở Hoa Kỳ.

Cứ cho dân chúng đi xem thể thao, quên đi bao buồn lo và sẽ tránh các cuộc bạo loạn sau khi đi bão, uống rượu bia

Đi phi châu và Trung Á thì khám phá ra Trung Cộng đang sử dụng chương trình của họ Vành Đai và Con Đường, như world bank và IMF của Tây phương. Họ cũng cho vay tiền nhưng để công ty của người Tàu sang thực hiện. Các lãnh đạo địa phương tham nhũng, rút bòn tiền thì phải đội vốn và nợ kéo theo nợ. Không trả nổi thì phải cho họ các đặc khu hay hải cảng để tàu bè của họ có thể ghé, trở thành các hải cảng quân sự của Trung Cộng như vụ Sri Lanka, Sihanoukville,… (còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Mỗi ngày cần uống bao nhiêu nước để giảm cân

Đi chơi ở công viên quốc gia Yosemite, thấy một chị bạn bị thiếu nước, dù mình đã dặn mang theo nước nhiều vì trời nóng. Cuối cùng chị ta leo lên thác nước, mình tưởng để chụp hình, hoá ra để múc nước suối uống. Mình đoán phụ nữ sợ phải đi tiểu nên tự hạn chế uống nước trong khi trời nóng như lò pizza. Tuần rồi có một chị gốc Việt, ở San Diego, đi leo núi để gây quỹ từ thiện, trời nóng, lại mang ít nước, cuối cùng qua đời. Cho thấy nước rất quan trọng cho chúng ta hàng ngày. Vấn đề là uống bao nhiêu trong ngày cho đủ. Khá phức tạp.

Mình nghe người ta nói mỗi ngày phải uống 2 lít nước nhưng không hiểu tại sao. Lý do là mỗi cơ thể mỗi người mỗi khác. Buồn đời, mình mò tìm tin tức để đọc. Trước đây có một ông bác sĩ gốc ba tư viết cuốn sách kêu chúng ta không bị bệnh mà vì khát nước. Thấy cũng đúng vì mỗi lần đau, mình nghe lời ông ta, cứ uống nước ấm nhiều thì hết bệnh. Chả cần thuốc thang gì cả. Chỉ nhịn đói rồi uống nước để giảm cơn sốt, và bình thường hóa nhiệt độ trong người. Mình có kể về cuốn sách này rồi. Ai buồn đời thì mò trên bờ lốc. Nay đọc cuốn “the water cure” của ông Vincent Priessnitz, được xem la cha đẻ của Môn hydropathy, chữa bệnh bằng nước.

Vào đầu thế kỷ 19, người Mỹ ít uống nước. Mình đoán là nước không được thanh lọc như ngày nay, còn người Tàu hay uống nước nóng là vì nước đun sôi sạch sẽ hơn. Nhớ khi xưa, ở nhà, sáng mình nấu nước sôi rồi bỏ vô bình thuỷ. Lấy cái phểu, bỏ bông Gòn để lọc các chất bẩn trong nước. Sáng dậy, mấy người em lấy nước sôi trong bình thủy, pha sữa uống ăn với bánh mì.

Ngày nay, người ta uống nước nhiều hơn xưa, thậm chí nước bán nhiều hơn là nước ngọt. Vào siêu thị thấy nước đắt hơn CoCa cola. Bên Tây nước chai đắt hơn là rượu uống khi ăn cơm. Vin de table. Chán Mớ Đời 

 Chúng ta cứ nghe nói là uống nước sẽ giúp sức khoẻ tốt hơn, giảm cân, tránh bệnh ung thư và da đẹp. Vấn đề là không biết rõ cội nguồn của những tin tức này. Chúng ta thường nghe mỗi ngày uống 8 cốc nước theo phương thức 8x8: kêu gọi chúng ta uống 8 ounce hay 240 mL cốc nước, tổng cộng 2 lít nước. Vấn đề là các khuyến cáo này chưa được khoa học kiểm nghiệm. Cơ thể mỗi người khác nhau, khí hậu, môi trường có ảnh hưởng.

Tại sao các tin tức về uống nước thường nhật không nhất định. Có lẻ vì năm 1945, sau chiến tranh, US Food and Nutrition Board of the National Research Council khuyên người Mỹ uống một millilitre nước cho mỗi calorie thực phẩm tiêu thụ mỗi ngày, tương đương với 2 lít nước cho phụ nữ với 2,000 calories và đàn ông 2.5 lít nước cho 2,500 calories ăn vào mỗi ngày. Không những nước, mà những gì có gần 98% chất lõng. Vấn đề đó là tiêu chuẩn cho người Mỹ to lớn, chớ một phụ nữ nhỏ bé người Việt mà ăn 2,000 calories mỗi ngày là béo trùng trục như chơi.

Hôm qua ra bolsa, thấy người Việt nay cũng béo to như người Mỹ. Thất kinh.

Theo nghiên cứu ngày nay cho biết, chúng ta nên uống từ 1.5 đến 1.8 lít nước mỗi ngày. Thay vì uống theo 8 cốc nước 8 ounce chúng ta nên uống theo nhiệt độ và hoạt động mỗi ngày. Một điểm là người Mỹ hay uống nước hay nước ngọt với đá lạnh. Không tốt cho cơ thể nhất là sau khi ăn hamburger, với phô mát này nọ. Lý do là nước lạnh sẽ làm phô mát hay chất dinh dưỡng trong bao tử đông lại, làm khó tiêu. Ở Thuỵ Sĩ, khi người ta ăn fondue thì không bao giờ họ uống nước lạnh mà uống rượu nóng, quên tên. Lâu quá rồi. Họ giải thích là uống nước lạnh vào sẽ khiến phô mát đã được chảy ra vì được nấu nóng lên sẽ khô đặt lại, làm hại bao tử, khó tiêu. Mình có xem một video, họ giải thích cái ly nóng, rồi tự nhiên bỏ mấy cục đá lạnh vào thì khiến nhiệt độ thay đổi nhanh chóng và làm vỡ cái ly pha lê. Bao tử mình cũng vậy, đang ở độ 100 rồi chơi đá lạnh vào thì sẽ gây khó chịu và lâu tiêu. Lâu ngày có thể gây nhiều tai hại về sức khoẻ.


Năm 1974, trong cuốn Nutrition for Good Health, 2 tác giả Margaret McWilliams và Frederick Stare, khuyên người lớn uống mỗi ngày 6 đến 8 cốc nước, cả nước trái cây và rau cải, cà phê và nước ngọt. Thậm chí bia. Mình lại đọc đâu đó là rượu bia hay cà phê không tính vì khiến đi tiểu nhiều, nhất là rượu làm chúng ta mất nước nhiều vì khiến cơ thể nóng lên và có thể sẽ làm toả nhiệt ra ngoài để cân bằng nhiệt độ cơ thể.


Nước rất quan trọng cho cơ thể chúng ta. Chiếm khoảng 2/3 trọng lượng cơ thể, nước giúp mang chất dinh dưỡng và chất thải đi khắp cơ thể, điều chỉnh nhiệt độ, hoạt động như chất bôi trơn và giảm xóc trong khớp và đóng vai trò trong hầu hết các phản ứng hóa học xảy ra bên trong chúng ta. Mình uống nước ấm, bắt chước người tàu. Lý do là nước ấm vào cơ thể không làm giảm nhiệt độ đột ngột trong cơ thể nhất là khi lớn tuổi.


Trong cuốn sách về nước, hình như ông ta viết cuốn thứ 2 về Cholesterol, kể là người trung đông giàu có, hay sang Hoa Kỳ để được ông ta chữa bệnh. Lý do là ít uống nước vì trong vùng sa mạc nên cholesterol không được lưu chuyển trong cơ thể nên hay bị nghẹt mạch máu. Ông ta giải thích là khi uống nước đều đặn thì sẽ làm các tế bào mạch máu nở ra, giúp máu lưu thông dễ dàng hơn.

Chúng ta liên tục mất nước qua mồ hôi, tiểu tiện và hơi thở. Chúng ta cần uống nước hàng ngày để có đủ nước giúp cân bằng cơ thể tốt và rất quan trọng để tránh mất nước. Đi chơi ở công viên quốc gia Yosemite tuần vừa rồi, trời nóng nên cơ thể mất rất nhiều, nên cần uống nước nhiều hơn. Các triệu chứng mất nước có thể được phát hiện khi chúng ta mất từ ​​1-2% lượng nước trong cơ thể và tình trạng sức khỏe của chúng ta tiếp tục yếu đi cho đến khi cơ thể được bổ sung đủ chất lỏng. Trong một số ít trường hợp, tình trạng mất nước như vậy có thể gây tử vong. Dạo này, mình mua băng dán miệng để ngủ, giúp mình chỉ thở bằng lỗ mũi khi ngủ thay vì thở miệng nên sáng thức giấc không bị khát nước vì hả mồm trong khi ngủ, đặc biệt không thức giấc đi tiểu trong đêm.


Mình đọc nhiều tin tức như là tối trước khi đi ngủ không nên uống nước vì sợ đi tiểu đêm này nọ. Làm sao cơ thể có đủ nước khi mình ngủ suốt 8 tiếng. Có người khuyên là sáng thức giấc nên uống một ly nước ấm. Cái này thì có lý vì sau 8 tiếng đồng hồ, nằm trong chăn, cơ thể mất nhiều nước nên cần uống nước khi thức giấc. Nước ấm để tránh các tình trạng lộn xộn xảy ra khi nhiệt độ cơ thể bị thay đổi quá nhanh.


Nhiều năm qua, chúng ta nghe tin tức không có căn cứ xung quanh quy tắc 8x8 đã khiến chúng ta tin rằng cảm thấy khát có nghĩa là chúng ta đã bị mất nước ở mức nguy hiểm. Nhưng các chuyên gia phần lớn đồng ý rằng chúng ta không cần nhiều chất lỏng hơn lượng chất lỏng mà cơ thể chúng ta báo hiệu khi cơ thể ra tín hiệu.

Tuy nhiên, nghiên cứu cho thấy có một số lợi ích quan trọng để tránh ngay cả giai đoạn đầu của tình trạng mất nước ít. Ví dụ, một số nghiên cứu đã phát hiện ra rằng uống đủ nước để tránh mất nước nhẹ sẽ giúp hỗ trợ chức năng não. Một nghiên cứu năm 2023 cho thấy việc cung cấp đủ nước cũng có thể làm chậm quá trình lão hóa và giúp tránh các bệnh mãn tính như bệnh tim và phổi. Nhiều người trong chúng ta thường bị mất nước nhẹ và không nhận ra điều đó. Hình như mình có đọc đâu đó, nói rằng người bị bệnh tháo đường, hay bị khát nước. Trên BBC, có tường trình về hiện tượng mất nước khi trời nóng, làm não bộ chúng ta bị lộn xộn. Có ông thần nào bên Mỹ, buồn đời bay về Việt Nam, đi bộ với Phật sĩ Mình Tuệ, lăn đùng ra chết. Ông Minh Tuệ kể là phải tập ăn một ngày một bữa, đi bộ trong vòng 6 tháng trước khi bắt đầu cuộc hành trình của ông ta từ 5 năm qua.


Một số nghiên cứu cho thấy tiêu thụ chất lỏng có thể giúp kiểm soát cân nặng. Brenda Davy, giáo sư về dinh dưỡng, thực phẩm và tập thể dục của con người tại Viện Bách khoa Virginia, đã thực hiện một số nghiên cứu về mức tiêu thụ chất lỏng và cân nặng.


Trong một nghiên cứu, bà ta chia các người tham gia cuộc nghiên cứu vào một trong hai nhóm. Cả hai nhóm đều được yêu cầu tuân theo chế độ ăn uống lành mạnh trong ba tháng, nhưng chỉ một nhóm được yêu cầu uống một cốc nước 500ml nửa giờ trước khi ăn mỗi bữa. Nhóm uống nước giảm cân nhiều hơn nhóm còn lại. Có lẻ uống nước nhiều trước khi ăn khiến đầy bao tử. Lại gây đến vấn đề là làm sao bao tử có thể nghiền nát thức ăn vì nước nhiều sẽ làm loãng các chất Acid được sử dụng để làm nghiền nát thức ăn. Ai cũng khuyên là không nên uống nước liền sau khi ăn cơm, để giúp tiêu hoá nhanh chóng.


Cả hai nhóm cũng được yêu cầu đi bộ 10,000 bước mỗi ngày và những người uống cốc nước tuân thủ điều này tốt hơn. Bà Davy đoán điều này là do tình trạng mất nước nhẹ khoảng 1-2% là khá phổ biến và nhiều người có thể không nhận ra khi điều này xảy ra và ngay cả mức độ nhẹ này cũng có thể ảnh hưởng đến tâm trạng và mức năng lượng của chúng ta. Để làm tính xem. Mình cân nặng 155 cân anh. 2% của 155 là 3.1 cân anh. Xem như đi bộ 10,000 bước độ 5,000 thước là trung bình tuỳ theo khí hậu và con đường lên xuống dốc thì chúng ta mất độ 3 cân anh hay trên 1 kí lô.

Mất nước trông như thế nào?

Mất nước có nghĩa là chúng ta đang mất nhiều chất lỏng hơn lượng nạp vào. Theo NHS, các triệu chứng mất nước bao gồm nước tiểu màu vàng sẫm; cảm thấy mệt mỏi, choáng váng hoặc chóng mặt; bị khô miệng, môi và mắt; và đi tiểu ít hơn bốn lần một ngày. Nhưng triệu chứng phổ biến nhất? Đơn giản là cảm thấy khát. Mình để ý khi thiếu nước, đi tiểu thì hơi bị rát rát. Khi làm vườn, quên uống nước thì biết là thiếu nước.


Barbara Rolls, giáo sư về tiêu hóa của con người tại Đại học Pennsylvania, nói rằng bất kỳ sự giảm cân nào liên quan đến nước uống đều có nhiều khả năng đến từ việc sử dụng nước thay thế cho đồ uống có đường.


"Quan niệm cho rằng uống đầy nước trước bữa ăn sẽ giúp giảm cân là chưa được xác lập rõ ràng và lượng nước tiêu thụ sẽ tự thoát ra khỏi dạ dày rất nhanh. Nhưng nếu chúng ta tiêu thụ nhiều nước hơn thông qua thực phẩm ăn vào, chẳng hạn như súp." , điều này có thể giúp chúng ta no vì nước liên kết với thức ăn và lưu lại trong dạ dày lâu hơn". Ở Pháp mình nhớ người Pháp hay ăn súp vào buổi tối, trước khi ăn món chính. Nhưng khác với Hoa Kỳ là các phần ăn rất nhỏ, không nhiều như ở Mỹ.


Một lợi ích sức khỏe khác được cho là của việc uống nhiều nước hơn là làn da được cải thiện và được dưỡng ẩm tốt hơn. Nhưng vẫn thiếu bằng chứng cho thấy cơ chế khoa học đáng tin cậy đằng sau điều này. Nếu dựa theo cuốn sách của bác sĩ người ba tư, tên dài dòng lắm, thì khi uống nước đủ, các tế bào sẽ được giãn nỡ thay vì khô khan như người thiếu nước.


Chúng ta có thể uống quá nhiều nước?

Nếu chúng ta đặt mục tiêu uống 8 ly nước mỗi ngày sẽ không gây hại gì cho bản thân, nhưng chúng ta tin rằng cần uống nhiều nước hơn mức cơ thể báo hiệu đôi khi có thể trở nên nguy hiểm. Tiêu thụ quá nhiều chất lỏng có thể trở nên nghiêm trọng khi nó làm loãng natri trong máu. Điều này tạo ra tình trạng sưng não và phổi, khi chất lỏng dịch chuyển để cố gắng cân bằng nồng độ natri trong máu. Chúng ta không thường nghĩ đến điều đó, nhưng uống quá nhiều chất lỏng có thể nguy hiểm. Vì vậy khi đi bộ lâu hay leo núi, người ta uống nước nhiều, cần bổ sung thêm các chất khoáng vì nước sẽ thải đi các khoáng chất trong người.


Trong hơn một thập kỷ qua, bà Kipps đã biết ít nhất 15 trường hợp vận động viên tử vong do mất nước trong khi tranh tài thể thao. Bà ta nghi ngờ những trường hợp này một phần là do chúng ta không còn tin tưởng vào cơ chế khát của chính mình và chúng ta nghĩ rằng mình cần uống nhiều hơn mức cơ thể yêu cầu để tránh mất nước. Có bà người anh bị vào bệnh viện khi chạy Marathon. Lý do là uống nước quá nhiều, cứ nghĩ mình mất nước trong cơ thể nên bạn bè đưa nước cho uống, để rồi nặng bụng, thiếu chất natri, được đưa vào nhà thương. Leo núi mình thấy người Mỹ hay uống các chất bổ sung. Mình hay lấy chanh muối pha đem theo để uống.


Hugh Montgomery, giám đốc nghiên cứu tại Viện Thể thao, Thể dục và Sức khỏe ở London, cho biết: “Một người có thể đổ mồ hôi tối đa trong điều kiện nắng nóng nhất giữa sa mạc là hai lít trong một giờ, nhưng điều đó thực sự khó khăn”.


Khi chúng ta già đi, cơ chế khát tự nhiên của chúng ta trở nên kém nhạy cảm hơn và chúng ta dễ bị mất nước hơn những người trẻ tuổi. Đối với những người cảm thấy thoải mái hơn khi làm theo hướng dẫn chính thức thay vì khát nước, trung tâm y tế quốc gia của Anh quốc khuyên nên uống từ sáu đến tám ly chất lỏng mỗi ngày, bao gồm sữa ít béo và đồ uống không đường, bao gồm trà và cà phê. Có nhiều tài liệu mình đọc thì họ khuyên cà phê không được xem là nước, nên phải uống thêm nước. Lý do là cà phê có chất diurid khiến chúng ta đi tiểu nhanh. Khi uống trà hay cà phê thì một thời gian ngắn sẽ khiến chúng ta đi tiểu. Có thể chất caffeine khiến máu chạy về thận nhiều hơn, khiến chúng ta đi tiểu nhiều hơn. Đi tiểu nhiều hơn thì cơ thể cần nước nhiều hơn. Ngược lại mình có đọc là nếu uống cà phê không thì cà phê sẽ trở thành Alkaline, tốt cho cơ thể để bảo hoà các chất a xít tỏng cơ thể. Ở Nam Hàn, bệnh nhân nằm bệnh viện đều được cho uống nước có Alkaline để giúp mau bình phục. Họ có quảng cáo máy lọc Alkaline nhưng đắt, tốt nhất là mua một ống Alkaline rồi mỗi lần uống nhỏ vài giọt vào ly uống. 

Trusted Source


Họ khuyên uống cà phê không nên pha với sữa hay đừng vì sữa có chất a xít. Sẽ làm mất đi cái tốt của cà phê như giúp não bộ,…


Điều quan trọng cần nhớ là cơ chế khát của chúng ta mất đi độ nhạy khi chúng ta trên 60 tuổi - và các nhà nghiên cứu đã công bố phát hiện vào năm 2022 cho thấy các triệu chứng mất nước thường có thể bị bỏ qua. Rosenburg nói: “Một trong những sai lầm của quy tắc 8x8 là nó đơn giản hóa quá mức về cách chúng ta, với tư cách là sinh vật, phản ứng với môi trường mà chúng ta đang ở. Chúng ta nên nghĩ về nhu cầu chất lỏng giống như nhu cầu năng lượng, trong đó chúng ta nói về nhiệt độ cơ thể và mức độ hoạt động thể chất đã tham gia.”


Năm 2022, các nhà nghiên cứu từ Đại học Aberdeen ước tính lượng nước con người cần là từ 1,5 đến 1,8 lít mỗi ngày chứ không phải hai lít hay tám ly như khuyến cáo trước đây. Họ đã làm được điều này bằng cách cộng tác với các nhà khoa học từ 23 quốc gia khác nhau để đo lượng nước cần thiết để giữ cho con người đủ nước. Họ phát hiện ra rằng những người sống trong môi trường nóng ẩm và ở độ cao, cũng như các vận động viên, phụ nữ mang thai và cho con bú, cần uống nhiều nước hơn những người khác. Yếu tố dự đoán lớn nhất về lượng nước mà một người cần là lượng năng lượng họ đốt cháy. Xem như nếu chúng ta hoạt động nhiều, tiêu hao năng lượng thì càng mất nước trong cơ thể nên uống thêm nước. Còn bình thường, ngồi một chỗ, nhấn like thì ít hoạt động, tập thể dục thì không cần uống nhiều.


Hầu hết các chuyên gia đều đồng ý rằng chúng ta không cần phải lo lắng về việc uống một lượng nước tùy ý mỗi ngày: cơ thể gửi tín hiệu cho chúng ta khi chúng ta khát, giống như khi chúng ta đói hoặc mệt. Có vẻ như lợi ích sức khỏe duy nhất của việc uống nhiều hơn mức bạn cần là lượng calo bạn tiêu hao thêm khi chạy vào nhà vệ sinh thường xuyên hơn.


Càng đọc tài liệu càng hoang mang. Người khuyên 2 lít nước hay 1.8 lít thì cũng không khác bao nhiêu. Khi đi tiểu mà thấy màu vàng là biết cơ thể thiếu nước. Mầu trắng thì xem như không thiếu nước. Một điều rất quan trọng là khi chúng ta lớn tuổi, thì sẽ mất dần cảm giác khát nước. Làm sao giúp chúng ta khi lớn tuổi, không quên vụ uống nước. Nhất là não bộ bắt đầu quên trước quên sau.


Trong một cuộc đi Việt Nam với phái đoàn y tế. Một anh bạn kể là vị bác sĩ ngoại quốc quan sát, chẩn bệnh người Việt ở Việt Nam thì thắc mắc lý do phụ nữ Việt Nam ít uống nước nên áp huyết rất cao. Tại các nơi chẩn bệnh cho người nghèo, có để mấy bình nước. Phụ nữ có đến lấy nước cho con và chồng nhưng họ không uống. Anh bạn mới tìm hiểu thì khám phá ra tại Việt Nam ít có nhà vệ sinh công cộng nên phụ nữ ngại phải đi tìm nhà vệ sinh nên uống rất ít nước khi ra ngoài. Đàn ông con nít thì cứ đến mấy chỗ cấm đái bậy vô tư.


Mình có xem mấy video phỏng vấn Phật sỹ Mình Tuệ. Ông cho biết là phải tập ăn mỗi ngày một bữa suốt 6 tháng trời cho quen trước khi đi khất thực từ nam chí Bắc Việt Nam. Thấy ông ta cũng ít uống nước. Ai tặng mấy chai nước, ông ta chỉ lấy 1 chai, kêu nặng mang theo không nổi. Không biết ông ta uống được bao nhiêu bình nước mỗi ngày.


Đồng hồ đeo tay cũng có các ứng dụng như nhắc nhở chúng ta uông nước. Mỗi ngày quên nên lâu lâu đồng hồ bắn tin kêu uống nước. 

Lúc leo núi, lên cao thì khát nước dễ sợ nên phải mang theo nước rất nhiều. Thường mình mang 4 lít nước. Mình đang ráng tập leo núi không hở miệng, chỉ thở bằng mũi để bớt hao nước khi há mồm. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Điều ngu xuẩn nhất mà đất nước này từng làm

 Điều ngu xuẩn nhất đất nước này từng làm'

Tháng 4 vừa rồi, tướng Stephen Whiting, chỉ huy trưởng của U.S. Space Command, tuyên bố rằng chương trình không gian của Trung cộng đang “tiến triển với tốc độ chóng mặt”. Năm nay, nước này đã hạ cánh một phi thuyền lên vùng tối của Mặt trăng, điều mà Mỹ chưa bao giờ làm được. Trung Cộng có kế hoạch thực hiện tổng cộng 100 lần phóng vào quỹ đạo trong năm nay, ít hơn một nửa tổng số lần phóng trên toàn cầu vào năm 2023.

Sự phát triển nhanh chóng của chương trình không gian của Trung Quốc có nghĩa là sự thống trị không gian của Mỹ và Nga không còn nữa. Ấn Độ cũng bắt đầu phóng hoả tiễn, vệ tinh lên không gian. Chưa kể ông thần họ Kim ở Bắc Triều Tiên.

Vô số sự kiện trong những thập kỷ trước đã dẫn đến cuộc đua không gian mới của thế kỷ 21 này, nhưng nguồn gốc của nó có thể bắt nguồn từ hơn 70 năm cho đến một thời điểm quan trọng. Hồi đó, trong Nỗi sợ hãi chủ nghĩa cộng sản vào những năm của thập kỷ 50 của thế kỷ trước, nổi tiếng với thượng nghị sĩ McCarthy và đồng nghiệp ra sức truy lùng cộng sản nằm vùng, những nhân vật nổi tiếng bị theo dõi và những người nghệ sĩ như Charlie Chaplin phải sang Thụy Sĩ sinh sống đến chết. Hình như mình có kể vụ này rồi. Ai tò mò, có thể kiếm trên bờ lốc của mình. Có thể trong tương lại, Hoa Kỳ sẽ lâm vào trường hợp này lại, với chiêu bài tống cổ người ngoại quốc về nước.

Trong khoảng thời gian này nước Mỹ đã quay lưng lại với một nhà khoa học lỗi lạc gốc Trung Hoa, người đã định cư ở Mỹ gần 20 năm. Ông đã trở thành "Cha đẻ của ngành không gian của Trung Cộng".


Nhà khoa học đó là Qian Xuesen. Năm 1935, 24 tuổi sau khi lấy được bằng kỹ sư cơ khí đại học ở Trung Hoa, ông du học tại Hoa Kỳ để lấy bằng thạc sĩ về kỹ thuật hàng không tại đại học MIT và sau đó tốt nghiệp tiến sĩ về hàng không và toán học tại đại học CalTech. Được xem là đại học số một về khoa học tại Hoa Kỳ ngày nay.


Ông trở thành phụ tá giáo sư, ở đó bốn năm, dưới quyền của giáo sư gốc Hung Gia Lợi, Von Karman, một người di dân đã đóng góp vào nền khoa học Hoa Kỳ. Lâu lâu chạy xuống vùng IRVINE, cứ thấy đường mang tên ông này. Sau đó, ông ta đồng sáng lập Phòng thí nghiệm Động cơ phản lực được ca ngợi của NASA Jet Propulsion Laboratory. JPL sau đó đã chế tạo và vận hành một số phi thuyền không gian mang tính biểu tượng nhất từng được phóng, bao gồm phi thuyền ​​đổ bộ Mars InSight, phi thuyền thăm dò Dawn, Cassini-Huygens và tất cả các phi thuyền thám hiểm sao Hỏa của NASA. Lúc đầu, chương trình này được xem là vớ vẩn những sau đệ nhị thế chiến thì trở thành ngành quan trọng nhất mà quốc phòng Hoa Kỳ muốn phát triển.

Tiến sĩ Qien khi còn được sử dụng và không nghi ngờ là Đảng viên cộng sản

Trong Thế chiến thứ hai, tiến sĩ Qian làm việc với Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ với tư cách là chuyên gia cố vấn cấp đại tá, giúp phát triển nhiều loại hoả tiễn hiệu quả cao được quân Đồng minh sử dụng trong Chiến tranh. Sau khi Đức quốc xã đầu hàng, ông được cử sang Đức quốc  để thẩm vấn các nhà khoa học Đức, bao gồm Wernher von Braun (sau này là kiến ​​trúc sư trưởng của Apollo Saturn V của NASA), và tuyển dụng họ cho chương trình khoa học của Mỹ. Hai năm sau, ông Qian được cấp giấy phép thường trú tại Mỹ.

Fraser Macdonald, tác giả cuốn sách về lịch sử hoả tiễn không gian (escape from Earth) cho biết: ông Qian là công dân Trung Hoa, nhưng Cộng hòa Trung Quốc của Tưởng Giới Thạch là đồng minh của Hoa Kỳ, vì vậy “không có nghi ngờ lớn nào về một nhà khoa học Trung Quốc ở trung tâm nỗ lực không gian của Mỹ”. Qian đã được cấp giấy phép an ninh để nghiên cứu vũ khí mật và thậm chí còn phục vụ trong Ban cố vấn khoa học của chính phủ Hoa Kỳ.

Vào cuối thế chiến thứ 2, ông là một trong những chuyên gia hàng đầu thế giới về phản lực cơ, và được cử cùng với Theodore von Karman thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt tới Đức, giữ cấp bậc trung tá tạm thời. Mục tiêu của họ là phỏng vấn các kỹ sư Đức Quốc xã, trong đó có Wernher von Braun, nhà khoa học tên lửa hàng đầu của Đức; Mỹ muốn tìm hiểu chính xác những gì người Đức khám phá về khoa học hiện đại.

Nhưng đến cuối thập kỷ này, sự nghiệp lẫy lừng của Qian ở Mỹ đột ngột dừng lại. Xong om

Ở Trung Hoa, sau khi đánh đuổi quân đội của Tưởng giới Thạch ra đảo Đài Loan, Mao Trạch Đông tuyên bố thành lập nước Cộng hòa Nhân dân cộng sản vào năm 1949, và người gốc Tàu nhanh chóng bị coi là “những kẻ xấu xa” ở Mỹ vì được xem là người cộng sản.

Trong khi đó, một giám đốc mới của JPL tin rằng có một vòng gián điệp ở phòng thí nghiệm và chia sẻ những nghi ngờ của ông về một số nhân viên với FBI. “Tôi lưu ý rằng tất cả họ đều là người Trung Quốc hoặc người Do Thái,” Fraser Macdonald kể.

Chiến tranh Lạnh đang diễn ra và các cuộc săn lùng phù thủy chống cộng thời McCarthy. Chính trong bầu không khí này, FBI đã cáo buộc Qian, Frank Malina và những người khác là những người cộng sản và là mối đe dọa đối với an ninh quốc gia.

Phóng hoả tiễn bên tàu. Phía trên là cụ từ “Trung Cộng vượt xa về công nghệ và khoa học”. Hình bên trái là thiếu chip chụp ngẫu nhiên, còn bên phải là “ảnh chụp nhanh”. Chán Mớ Đời 

Một sự chuyển đổi đột ngột do sự trỗi dậy nhanh chóng của chủ nghĩa cộng sản dưới thời Mao Trạch Đông vào năm 1949. Một năm sau, chính phủ Hoa Kỳ cáo buộc ông có cảm tình với cộng sản và làm gián điệp. Qian đã tham dự một cuộc họp của Đảng Cộng sản Pasadena vào năm 1938 và dường như đã tham gia cùng với nhiều học giả CalTech khác, như ông Malina nhưng ông hầu như không tham gia trong những năm sau đó. Không có bằng chứng cụ thể nào cho thấy ông ta từng làm gián điệp cho Trung Quốc hoặc Nga. Qian phủ nhận mọi cáo buộc chống lại mình. Cách đây mấy năm, Hoa Kỳ có kết tội một khoa học gia gốc Đài Loan, làm gián điệp cho Trung Cộng nhưng ông ta nhờ luật sư kháng kiện và thành công. Gần đây, các tin tức cho thấy có rất nhiều người Tàu từ Trung Cộng sang du học hay làm việc và ăn cắp tài liệu cho Trung Cộng.


Các cáo buộc ông Qian dựa trên một tài liệu năm 1938 của Đảng Cộng sản Hoa Kỳ cho thấy ông ta đã tham dự một cuộc họp mặt mà FBI nghi ngờ là cuộc họp của Đảng Cộng sản tại thành phố Pasadena, nơi trường đại học Caltech tọa lạc. Mặc dù ông Qian phủ nhận việc là đảng viên, nhưng nghiên cứu cho thấy ông gia nhập cùng lúc với Frank Malina vào năm 1938. 

Nhưng điều này không nhất thiết ông ta là một người theo chủ nghĩa Marx. Fraser Macdonald nói, trở thành một người cộng sản vào thời điểm này là một tuyên bố chống phân biệt chủng tộc. Ông nói, nhóm muốn nêu lên mối đe dọa của chủ nghĩa phát xít cũng như nỗi kinh hoàng của nạn phân biệt chủng tộc ở Mỹ. Chẳng hạn, họ đang vận động chống lại sự phân biệt chủng tộc ở bể bơi Pasadena ở địa phương và sử dụng các cuộc họp của Đảng cộng sản để thảo luận về vấn đề đó. Mình nghĩ Đảng cộng sản rất khôn ngoan, sử dụng tất cả những quan tâm của giới trí thức, để dùng vào việc chống lại chủ nghĩa tư bản. Tương tự ngày nay, họ dùng bảo vệ môi trường để chống lại các công ty đa quốc gia đại diện chủ nghĩa tư bản.

Tiến sĩ Qian với luật sư khi chờ đợi tại toà


Zuoyue Wang, giáo sư lịch sử tại Đại học Bách khoa Pomona, California, nói rằng không có bằng chứng nào cho thấy Qian từng làm gián điệp cho Trung Cộng hoặc từng là điệp viên tình báo khi ở Mỹ. Không hiểu lúc này, ông ta mang quốc tịch nào, của Đài Loan hay Trung Cộng, dù đã có thẻ xanh. Tài liệu không cho biết rõ.

Tuy nhiên, ông ta đã bị tước quyền kiểm soát an ninh và bị quản thúc tại gia. Các đồng nghiệp của Caltech, bao gồm cả Theodore von Karman, đã viết thư cho chính phủ cầu xin sự vô tội của Qian, nhưng vô ích. Hoa Kỳ lúc đó, dưới thời hội chứng lo sợ Đảng viên cộng sản, thà bắt lầm còn hơn thả lầm. Tương tự người Việt tỵ nạn lúc đầu mới sang đây, cứ thấy ai nói khác mình là chụp mũ Việt Cộng. Chán Mớ Đời 


ông Qian và gia đình bị quản thúc tại gia và bị chính phủ giám sát. Mình nghe Bác Huỳnh sanh Thông kể là sau khi thất bại khi làm việc tại Việt Nam, bác trở lại Hoa Kỳ thì có tên trong sổ đen nên khó kiếm việc đúng nghề. Cuối cùng thư viện đại học Yale cho bác làm việc, và dịch truyền Kiều ra anh ngữ. Nhờ đó mà sau này mới đoạt giải thưởng của MacArthur Foundation. 

Năm 1955, ông cùng gia đình được thả và bị trục xuất sang Trung Cộng. Nhà khoa học rời Hoa Kỳ bằng thuyền cùng vợ và hai đứa con sinh ra ở Mỹ, nói với các phóng viên đang chờ đợi rằng ông sẽ không bao giờ đặt chân đến Mỹ nữa. Ông ta đã giữ lời hứa. Tại sao chính phủ Tưởng Giới Thạch không đón ông ta về Đài Loan, lại để Mao thị đón gia đình ông ta về Trung Cộng. Ai có tin tức vụ này thì cho mình xin.

Mình nghĩ dạo đó, lính Mỹ chết nhiều tại chiến trường Triều Tiên, bởi lính của Mao Trạch Đông đánh biển người nên dân chúng Hoa Kỳ không thích người Tàu lắm. Bị ruồng bỏ bởi đất nước nơi ông đã sống và làm việc suốt hai thập kỷ, ngôi nhà duy nhất mà các con ông từng biết đến. Ông trở thành giám đốc của đơn vị non trẻ hiện nay là Tập đoàn Khoa học và Công nghệ Hàng không Vũ trụ Trung Quốc, được giao nhiệm vụ phát triển hoả tiễn đạn đạo và vũ khí hạt nhân, đồng thời giúp khai sinh ra chương trình không gian của Trung Cộng.


Ông Qian không bao giờ tha thứ cho chính phủ Mỹ. Sau khi qua đời vào năm 2009 ở tuổi 97, ông đã từ chối đến Hoa Kỳ, bất chấp rất nhiều lời mời làm như vậy và từ chối mọi yêu cầu phỏng vấn từ các nhà báo phương Tây. 

Mới xem phỏng vấn của một nhân viên ngoại giao Trung Cộng, ông ta cho biết là năm 1992, tiến sĩ Qian đã nói chính quyền Trung Cộng là sản xuất xe điện. Ngày nay Trung Cộng được xem là tiến mạnh nhất về xe hơi chạy bằng điện.  Chán Mớ Đời 

Ông là một trong những nhà khoa học lỗi lạc nhất ở Mỹ. Ông ấy đã đóng góp rất nhiều và có thể đóng góp nhiều hơn nữa. Vì vậy, đó không chỉ là sự sỉ nhục mà còn là cảm giác bị phản bội”, nhà báo và nhà văn Tianyu Fang nói.

Ông Qian đến Trung Cộng như một anh hùng nhưng không được kết nạp ngay vào Đảng Cộng sản. Lý lịch của ông ấy không hoàn hảo. Vợ ông là con gái quý tộc của một nhà lãnh đạo theo chủ nghĩa Quốc dân đảng. Sau 1949, chạy sang Hoa Kỳ sinh sống.

Cuối cùng, khi trở thành đảng viên vào năm 1958, ông đã chấp nhận điều đó và luôn cố gắng đứng về phía của chế độ. Ông sống sót sau các cuộc thanh trừng và Cách mạng Văn hóa, và do đó có thể theo đuổi một sự nghiệp khoa học. 

Khi đến Trung Cộng, ông có rất ít hiểu biết về khoa học hoả tiễn, nhưng 15 năm sau, ông giám sát việc phóng vệ tinh đầu tiên của Trung Quốc vào không gian. Trong nhiều thập kỷ, ông đã đào tạo một thế hệ nhà khoa học mới và công trình của ông đã đặt nền móng cho Chương trình Thám hiểm Mặt trăng của Trung Cộng.

Trớ trêu thay, chương trình hỏa tiễn mà ông Qian giúp phát triển ở Trung Quốc lại dẫn đến việc tạo ra vũ khí sau đó được bắn trả lại Mỹ. Fraser Macdonald cho biết, tên lửa tằm của Qian đã được bắn vào lính Mỹ trong Chiến tranh vùng Vịnh năm 1991, và vào năm 2016 nhằm vào tàu USS Mason của phiến quân Huti ở Yemen. 

Ông cho rằng, khi thực hiện đường lối cứng rắn chống lại chủ nghĩa cộng sản trong nước, Hoa Kỳ đã trục xuất “các phương tiện mà một trong những đối thủ cộng sản chính của họ có thể sử dụng để phát triển hoả tiễn và chương trình không gian của riêng họ - một sai lầm địa chính trị rất lớn”. 


Dan Kimball, Bộ trưởng Hải quân Hoa Kỳ thứ 51 và Chủ tịch hãng sản xuất động cơ hỏa tiễn Aerojet của Mỹ, đã cố gắng giữ Qian ở lại Hoa Kỳ trong nhiều năm. Về cách chính phủ đối xử với Qian, sau này ông ấy đã nói điều này:

"Đó là điều ngu xuẩn nhất mà đất nước này từng làm. Ông ấy không phải là người cộng sản hơn tôi và chúng tôi đã buộc ông ấy phải ra đi." Chán Mớ Đời 

Khi chúng ta dùng ý thức hệ và chính trị để chọn lựa người làm việc sẽ đưa đến những sai phạm, vô hình trung mất đi những người tài giỏi. Nếu mình không lầm, đã đọc đâu đó, bà vợ thứ của ông Albert Einstein, là gián điệp, đánh cắp tài liệu chế bom nguyên tử cho Liên Xô.

Người Việt mình ghét Trung Cộng nhưng nếu chúng ta cố gắng xem một cách khách quan thì sự phát triển của Trung Cộng rất đáng quan tâm và hiểu thế nào trong vòng 40 năm, họ đã thay đổi vận mệnh của đất nước họ. Có thể đương đầu với Hoa Kỳ. Họ không tin ông Qian nhưng vẫn cho vào Đảng để sử dụng vì biết ông ta rất giỏi. Các khoa học gia chỉ chú tâm đến nghiên cứu môn ngành của họ, không dính dáng gì đến lý lịch, chính trị. Thử tưởng tượng Hoa Kỳ không trục xuất ông ta và để ông ta làm việc tự do tại xứ này. Cục diện thế giới có thể thay đổi.

Mình nhớ có anh bạn gốc đại Hàn, bố anh ta là giáo sư đại học tại new York. Khi ông ta gần hưu trí, chính phủ Nam Hàn mời ông ta về để giảng dạy cho sinh viên nam Hàn. Trả lương hậu còn cung  cấp nhà cửa để chiêu dụ các người tài giỏi chất xám tại Hải ngoại giúp đất nước họ phát triển. 

Mình rất ngạc nhiên là Bắc Triều Tiên có khả năng chế tạo hoả tiễn tầm xa, cho thấy họ cũng biết sử dụng các người giỏi và không có tiến sĩ trùng tu tại chức. Nhiều khi chúng ta bị tuyên truyền nên quên vấn đề này. Mình tìm trên mạng để xem Triều Tiên có bao nhiêu tiến sĩ thì không thấy dữ liệu. Việt Nam nghe nói có đến 24,000 tiến sĩ. 

Không có con số chính xác về sinh viên Bắc Triều Tiên du học ở nước ngoài vì ông Kim chủ tịch từng du học tại Thuỵ Sĩ nên khuyến khích các sinh viên giỏi được xét nghiệm để cho du học. Nhưng một báo cáo của Tổ chức Giáo dục, khoa học và văn hóa Liên hợp quốc (UNESCO) cho thấy tính đến năm 2012, hơn 1.400 du học sinh người Bắc Triều Tiên ở nhiều nơi trên thế giới. Theo đó, điểm đến ưa thích nhất của du học sinh Bắc Triều Tiên là Nga, tiếp theo là Ấn Độ, Pháp, Australia và Canada. Nhưng trên thực tế, Bắc Triều Tiên gửi sinh viên đến Trung cộng nhiều nhất, mặc dù việc này không được ghi rõ trong báo cáo. Năm ngoái, trang web của Đại sứ quán Trung Quốc tại Bắc Triều Tiên thống kê có khoảng 400 người Bắc Triều Tiên đến Trung cộng mỗi năm để học các chương trình cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ, hoặc tham gia một số khóa đào tạo. Có vẻ nhiều người Bắc Triều Tiên đi du học hơn chúng ta tưởng tưởng.

Tiêu biểu trong các sinh viên du học ở Liên Xô chính là nhà vật lý hạt nhân So Sang-guk, một trong những nhân vật quan trọng dẫn dắt sự phát triển hạt nhân của miền Bắc. Ông So Sang-guk nhận bằng tiến sĩ trước năm 30 tuổi. Sau khi từ Liên Xô về nước, ông đã viết khoảng 40 cuốn sách và 100 bài báo. Ông đóng vai trò then chốt trong vụ bắn thử hoả tiễn tầm xa đầu tiên mang vệ tinh Kwangmyongsong-1 của Bắc Triều Tiên năm 1998. Với thành tích này, ông đã nhận được Giải thưởng Kim Nhật Thành danh giá nhất toàn quốc. Nhiều người khác từng học ở các nước xã hội chủ nghĩa, gồm cả Liên Xô cũ, đã nắm giữ những vị trí chop bu của Bắc Triều Tiên. Trên thực tế, một số lượng đáng kể các quan chức cấp cao miền Bắc có kinh nghiệm học tập ở nước ngoài, trong đó phải kể đến cựu Chủ tịch Ủy ban thường vụ Hội đồng Nhân dân tối cao Kim Yong-nam và cựu Bí thư đảng Lao động Kim Ki-nam. Mò tin tức thì thất kinh, chúng ta bị tuyên truyền nên cứ tưởng Triều Tiên này nọ. Mình rất ngạc nhiên và tự hỏi làm sao họ có thể bắn hoả tiễn tầm xa. Tin tức đọc về Triều Tiên rất ít. Bác nào có tài liệu thì cho em xin.


Theo tin tức đọc được thì Trung Cộng mỗi năm sản xuất 3,000,000 cử nhân, Ấn Độ sản xuất trên 1,500,000 kỹ sư, còn tiến sĩ thì mình chưa có dữ liệu. Mỗi năm có đến 286,000 du học sinh (2023) đến Hoa Kỳ từ Trung Cộng, và 275,000 đến từ Ấn Độ. Nếu có độ 5% du học sinh của hai nước này ở lại làm việc cho Hoa Kỳ thì xem như Hoa Kỳ lấy chất xám của các nước này. Các du học sinh Ấn Độ, một số ở lại Hoa Kỳ và làm lớn trong các công ty lớn Hoa Kỳ. Trong khi đó Hoa Kỳ chỉ sản xuất có 600,000 cử nhân hàng năm. Cho thấy ai sẽ thua trong cuộc chạy đua về khoa học trong tương lai. Tuần báo The Economist tuần qua cho rằng Trung Cộng có đến 80% bằng sáng chế về khoa học ngày nay.

Tuần rồi một nhân viên bộ ngoại giao Kurt Campbell, đúng hơn là thứ trưởng, tuyên bố chỉ cho phép du sinh viên của Trung Cộng học các môn khoa học nhân vấn và cho thêm sinh viên ấn độ vào học khoa học toán. 

Nếu Hoa Kỳ tiếp tục chiêu dụ các chất xám ở lại phục vụ quốc gia này, như chương trình chiếu khán HB1 thì sẽ giúp Hoa Kỳ tránh những trường hợp để các nhân tài thế giới như ông Qien ra đi. Trong lịch sử, nhiều đế quốc đã tiến lên rồi dập tắt như đế chế La MÃ, Anh quốc, nay Hoa Kỳ nhưng biết đâu vài chục năm nữa hay 100 năm nữa Hoa Kỳ sẽ không còn là miền đất hứa của nhân loại nữa. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn