Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh tếđịa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh tếđịa. Hiển thị tất cả bài đăng

Đế chế Pháp suy tàn

 Pháp = Sô Viết phá sản


Mấy năm vừa qua, mình về Pháp mỗi năm thăm gia đình và bạn thì cảm thấy nước pháp dạo này có vẻ te tua về mặt kinh tế, xem đài truyền hình thì thiên hạ chửi nhau, có đến 5 chính phủ trong vòng 1 năm, nợ như chúa chổm. Thân hữu không còn hồ hởi chống mỹ nữa, chê bai Hoa Kỳ. Pháp quốc có khả năng sụp đỗ như Liên Sô khi xưa vì chế độ bao cấp mà họ đang thi hành từ mấy chục năm nay. Buồn đời mình mò tài liệu để xem lý do.


Pháp quốc được xem là nền kinh tế đứng thứ 7 trên thế giới. Có vũ khí nguyên tử, nghe đâu có đến 300 đầu đạn hạt nhân, đủ để làm banh ta lông, san bằng bình địa cả âu châu. Pháp quốc có chân trong 5 quốc gia chính của liên hiệp quốc, có quyền phủ quyết cả thế giới. Các công ty thời trang danh tiếng như Louis Vuitton, Hermès, Chanel định nghĩa về sự sung túc giàu có cho thế giới khiến chúng ta nghĩ Pháp quốc là một cường quốc, một đế chế như xưa.


Vấn đề là khi chúng ta bỏ các công ty thời trang và các các đầu đạn nguyên tử thì Pháp quốc không phải là một nước theo chế độ dân chủ tư bản như Anh quốc và Đức quốc. Pháp quốc ngày nay có thể xem như Liên Sô vào năm 1985. Lý do là kinh tế, chúng ta không nhìn thời trang mà nhìn các dữ liệu. Đọc tin tức từ pháp thì thất kinh. Vì thống kê cho thấy 58% của nền kinh tế của pháp bị kiểm soát, chi tiêu hay định hướng, quyết định bời chính phủ. Được xem là cao nhất của các nước phát triển tây phương.


Có số cho biết là nếu 10 Euro được làm ra thì chính phủ vớt 6 Euro. Đây không phải chế độ dân chủ xã hội. Đây là nền kinh tế định hướng bởi Nomenklatura , một giai cấp cai trị học và tốt nghiệp cùng trường và chẳng bao giờ bị lãnh trách nhiệm với quyết định của họ. Vấn nạn là định hướng kinh tế thị trường kiểu liên sô ở thế kỷ 21 là sớm muộn gì sẽ hết tiền của người Pháp. Khi chính phủ đánh thuế thì từ từ sẽ hết người có tiền để đánh thuế. Người giàu có đem tiền qua Hoa Kỳ hay các xứ khác để đầu tư. Thậm chí tài tử Gérard Depardieu, phải vào quốc tịch Nga để bớt đóng thuế.


Từ 1974, năm mình sang pháp thì nước này không bình quân được ngân sách quốc gia hàng năm đến nay. Ngày nay, nền kỹ nghệ của pháp bị sụp đỗ như Hy Lạp và dân chúng xứ này như các con nghiện bởi các chi tiêu của chính phủ xứ này và các cuộc chương trình muốn thay đổi, cải tổ dân sự, kinh tế và xã hội sẽ khiến người dân nổi loạn, đốt xe đốt phố. Mình nhớ khi ở Pháp thì cứ thấy đình công liên tục. Cứ đến gần hè là các công đoàn xe buýt hay xe lửa đình công đòi tăng lương hay chi đó là cuối cùng chính phủ phải nghe theo. Các công đoàn lao động rất đông và mạnh. Nếu đi tham dự lễ nhân loại (fête de la humanité) sẽ thấy rõ. Dạo mình ở pháp thì 25% cử tri là đảng cộng sản, còn không nhớ xã hội là bao nhiêu, đến khi mình ra tường thì họ bầu cho ông Mitterand lên và bắt đầu banh ta lông từ đó.


Muốn hiểu lý do Pháp quốc trở thành một liên sô ở thế kỷ 21, chúng ta phải xem lại sau đệ nhị thế chiến chấm dứt. Năm 1945, các nền kỹ nghệ của Pháp quốc bị tàn phá hoàn toàn, nhất là Pháp quốc dạo ấy vẫn là một nước chuyên về canh nông. Nói chung là kinh tế Pháp quốc năm 1945 là kaput. Tổng thống De Gaulle thành lập nền đệ ngủ cộng hoà Pháp quốc sau thế chiến thứ 2 để xây dựng lại sau khi bị tàn phá trong cuộc chiến. Ông ta đứng ở ngã ba đường. Một bên là chủ nghĩa tư bản của Hoa Kỳ và một bên là chủ nghĩa cộng sản. Và ông ta không ưa cả hai. Được cái là Hoa Kỳ giúp đỡ các nước Tây Âu qua chương trình Marshall để tái thiết lại âu châu theo chủ nghĩa tư bản.


Lý do là ông ta rất ghét giới kỹ nghệ gia vì họ bắt tay với đức quốc xã trong thời chiến tranh, gọi là tây gian, một mặt ông ta ghét chủ nghĩa cộng sản. Buồn đời ông ta đột phá tư duy tạo ra chủ nghĩa mà chính phủ quản lý và lãnh đạo (Dirigisme). Nghĩa là vẫn theo chủ nghĩa tư bản trên giấy tờ, thí dụ anh có thể làm chủ một lò bánh mì, một tiệm bán hàng nhưng các luật lệ kinh tế đều được định hướng bởi chính phủ về kinh tế, năng lượng, ngân hàng, tài chánh, kỹ nghệ nặng đều do chính phủ kiểm soát.


Họ thành lập các uỷ ban thực hiện, uỷ ban kế hoạch và tương tự Mạc tư Khoa, người Pháp có các chương trình ngủ niên đủ trò. Chính phủ định đoạt ngân hàng có thể cho ai vay, các nhà máy sản xuất hàng hoá gì. Chính phủ kêu cần năng lượng nguyên tử. Chính phủ kêu cần có xe hoả cao tốc TGV,….hay máy bay Concorde, Airbus,… thế là cho các chương tình này được thực thi.


Cái nguy hiểm là trong vòng 30 năm, từ 1945-1975 các chương trình này thành công, hệ thống tạo dựng một nền kinh tế phép lạ mà người Pháp gọi là “trente ans glorieux”. Kinh tế phát triển gia tăng 5% mỗi năm, giai cấp trung lưu gia tăng cao. Pháp quốc từ một nền kinh tế canh nông chuyển qua một nền kinh tế kỹ nghệ cao. Sự thành công này đã giúp hiểu bi kịch ngày hôm nay vì đã khiến người Pháp nghĩ là chính phủ rất thông minh. Và để chính phủ toàn quyền lực và tài chánh để chính phủ lo hết mọi chuyện, kiểu bao cấp.


Kinh tế gia tăng nên Pháp quốc cần nhân công rẻ nên cho phép di dân từ các thuộc địa cũ của họ đến. Hè 1975, mình đi làm hè ở Mantes La Jolie, quen khá đông các nhân công lao động ở các nhà máy xung quanh đó. Có lần mình đi chơi ở Alsace, đi ngang Mulhouse, thấy khói đen từ các dưỡng chế tạo bay ngập trời. Ngược lại thì các khu chung cư họ gọi HLM, toàn là dân di cư mà mấy ông tây làm việc với mình kêu “sales Bougnoules”. Thấy tùm lum trò không dám bò vào các khu này.


Trong khi tổng thống De Gaulle xây dựng nền kinh tế thì thủ tướng của ông ta, Michel Debré, xây dựng một hệ thống quan lại đã khiến chính phủ pháp ngày nay bị mục rữa từ bên trong. Năm 1945, ông thủ tướng này ký một luật thành lập Trường Quốc Gia Hành Chánh ( École Nationale d’Administration) mà người Pháp gọi tắc là ENA, người tốt nghiệp trường này được gọi là Énarque. Mình có một cô bạn tốt nghiệp HEC, cao đẳng thương mại rồi buồn đời thì vào đậu vào trường này, sau này làm lớn trong SNCF. Cô này mình rất phục, rất thông minh, tuy nhỏ hơn mình hai tuổi mà cực kỳ thông minh. Quen cô này giúp mình đọc thêm sách báo. Mình tưởng là dân tây đều giỏi như cô này đến khi mình đi khám sức khoẻ quân dịch thì mới khám phá ra dân tây cũng ngu như mình. Chán Mớ Đời 


Mục đích là chuyên nghiệp hoá chính phủ, họ lựa chọn những người giỏi nhất của pháp để huấn luyện họ các môn kinh tế, tài chánh và luật pháp. Biến họ thành những quản trị viên, thanh tra, công chức cao cấp có thể quản lý các guồng máy công quyền vô hình trung ENA tạo dựng một giai cấp nomenklatura qua vài thập kỷ. Các người tốt nghiệp này hình như mỗi năm khắp nước pháp họ chỉ tuyển lựa có 80 thí sinh. Ai vào trường này thường được xem là người giỏi nhất của Pháp quốc. Như tổng thống Valery Giscard D’Estaing, hình như tổng thống Jacques Chirac,…thủ tướng,…tổng giám đốc các ngân hàng lớn….lười đi kiểm chứng lại.


Ở Hoa Kỳ nếu ai muốn làm tổng giám đốc ngân hàng, phải làm từ vị trị thấp trong ngân hàng rồi từ từ đi lên trong khi ở pháp thì chỉ cần đậu vào trường Cao Đẳng Quốc Gia Hành Chánh, làm việc cho bộ tài chính được 3 năm rồi chính phủ bổ nhiệm làm một tổng giám đốc công ty lớn. Vào những năm 1990 thì Pháp quốc không được quản lý bởi các tay tư bản mà bởi các công chức quan liêu. Tương tự Hà Nội ngày nay tuyển dụng cơ cấu các lãnh đạo của họ, hậu quả sẽ thê thảm cho ngày nay và nhất trong tương lai. Họ được đảng cơ cấu không phải vì tài giỏi mà có đảng tịch. Họ đều quen biết nhau. Mình có kể vụ tổ chức Pháp-Mỹ đã gom các nhân vật ưu tú của pháp để đào tạo trở thành những chính trị gia như tổng thống Macron, Holland, bà Hillary Clinton,… họ đều quen biết nhau và che chở, nâng đỡ nhau vì học cùng trường. Họ đều tin vào một tôn giáo nhà nước là thượng đế. 


Bắt đầu năm 1975, sau 30 năm thực hiện kế hoạch ngũ niên giúp Pháp quốc trở thành một cường quốc thì xứ này bị dính chàm, dân tây mê các kế hoạch nhà nước. Đùng một cái khủng hoảng dầu hoả, lạm phát bay lên như diều gặp gió. Kinh tế đang thay đổi và Pháp quốc cần thay đổi nhưng thay vì chuyển qua kinh tế tự do thì năm 1981, năm mình ra trường, thì người Pháp buồn đời, sau 30 năm bỏ phiếu cho đệ tử của De Gaulle , họ bỏ phiếu bầu cho ông François Mitterand, chủ tịch đảng Xã hội pháp. Nên nhớ dạo ấy 25% cử tri người Pháp là đảng viên cộng sản. Cú này giúp đưa người Pháp đến bờ vực thẳm.


Năm 1981, thế giới đang thay đổi xoay hướng thiên hữu như Hoa Kỳ có tổng thống Reagan lên, bên Anh quốc thì bà Thatcher lên cầm quyền. Họ khệnh các công đoàn lao động, tư nhân hoá các công ty của nhà nước. Lúc mình qua Anh quốc làm việc, thiên hạ mua cổ phiếu của British telecom, British Petrolum,… họ khám phá ra là cần cạnh tranh với chủ nghĩa tư bản. Pháp quốc kêu người Mỹ và Anh quốc ngu ngốc, không biết ăn escargot, uống rượu van nên đi hướng ngược đối lập để tạo dựng một thiên đàng xã hội chủ nghĩa.


Chính phủ Mitterand quốc hữu hoá các công ty tư nhân vô tiền khoán hậu. Các ngân hàng và kỹ nghệ đều bị quốc hữu hoá ngay. Mình nhớ mấy người bạn tây đầm của mình rất hồ hởi bỏ phiếu, cho Mitterand. Chạy ra Place de la République reo hò bú xua la mua. Kiểu bên Hoa Kỳ chính phủ Hoa Kỳ quốc hữu hoá các ngân hàng Chase Bank, Bank of America, General electric, Apple.. Đúng lúc này thì mình bỏ xứ tây đi làm bên Thuỵ Sĩ rồi Anh quốc.


Hồ hời xông lên chính phủ Mitterand không muốn người Pháp làm việc nhiều, họ hạ tuổi hưu trí từ 65 xuống 60 đúng lúc người Pháp buồn đời không chết sớm như bố mẹ họ. Pháp quốc quyết định trả tiền cho người Pháp nghỉ hưu sớm để họ có thể đi chơi, nghỉ hè trước khi đi đứng không được. Họ lại cho 5 tuần lễ nghỉ hè, chỉ làm 35 tiếng một tuần. Lương bổng tối thiểu được gia tăng 10%. Pháp quốc đột suất tư duy giác ngộ cách mạng, họ tìm ra chân lý của cuộc đời theo tinh thần của Karl Marx. Gọi là Exception Francaise. Đảng xã hội như giác ngộ cách mạng là họ có thể viết luật tạo ra hạnh phúc, giàu sang. Làm theo năng suất hưởng theo nhu cầu với 35 giờ lao động mỗi tuần. Kinh


Thị trường gọi đó là cuộc tự sát. Các nhà đầu tư bỏ chạy, thiên hạ đem tiền qua Thụy sĩ, lạm phát gia tăng lên 14%. Cán cân kinh tế banh ta lông luôn vì các hãng xưởng bị dính thêm các tiền tiêu do chính phủ mới bắt đóng như tiền lương tối thiểu cho nhân công nên không thể cạnh tranh với các nước khác như Đức quốc. Tiền franc bị hạ giá mấy lần. Mỗi lần về pháp thăm gia đình là mình thấy thức ăn đắt. Ít ai đầu tư nên kiến trúc sư như mình mới ra trường không có công ăn việc làm nên phải đi xứ khác kiếm ăn. Chớ dạo ấy mình mà có việc ở pháp thì chắc cuộc đời mình đã khác. Không trải nghiệm, làm việc tại Ý Đại Lợi, Thuỵ Sĩ, Anh quốc, Đức quốc, rồi Hoa Kỳ. Ở lại Paris, lấy đầm.


1983, đúng hai năm sau ,chính phủ Mitterand giác ngộ cách mạng là ngu, hết còn hồ hởi theo chế độ kinh tế xã hội, đánh thuế thằng giàu nuôi thằng nghèo nên quay đầu lại, họ gọi là “le tournant de la rigueur” ngưng quốc hữu hoá các công ty. Họ đã thử xã hội chủ nghĩa được 2 năm và thất bại nên trở lại tư bản. Chỉ có hai năm ngu dại đã đưa Pháp quốc đến bờ vực thẳm như ngày nay.


Vấn đề là ông Mitterand quay đầu lại nhưng không thay đổi guồng máy xã hội chủ nghãi đã được thiết lập. Hưu trí vẫn giữ ở tuổi 60, làm việc vẫn 35 giờ và hệ thống quan liêu quốc hữu hoá các công ty vẫn hiện diện sống mãi với bác Mitterand. Năm 1983 chính phủ Mitterand tiêu 46% GDP cho các chương trình xã hội và khi ông ta rời chức vụ thì quá 50% và không bao giờ trở lại con số ít hơn như trước đây. Họ đã biến nền kinh tế tư bản thành một chế độ chính quyền nghiện phúc lợi.


Vấn đề là các người tốt nghiệp ENA, được xem là thành phần ưu tú của quốc gia. Cuộc đời ấm đến khi chết. Tương tự các cuộc thi khi xưa ở Trung Cộng và Việt Nam, ai đậu tiến sĩ là ấm một đời cả gia đình nữa. Ai đậu cao thì được bổ nhiệm vào các cơ quan ở cấp cao, còn thấp hơn thì vào các chức vụ thấp hơn. Cô bạn mình quen ở Pháp, chắc tốt nghiệp thấp nên chỉ làm đến tổng giám đốc SNCF, xe hoả của Pháp quốc. Cô ta lấy ông chồng quen khi đi học ENA.


Lấy điển hình tổng thống Emmanuelle Macron, trẻ đẹp trai, con nhà giàu học giỏi. Ông ta là sản phẩm hàng xịn của nhà máy sản xuất các nhà quản lý cho Pháp quốc hiện nay. ông ta tốt nghiệp trường quốc gia hành chánh năm 2004. Sau đó làm thanh tra tài chánh 3 năm, rồi được bổ nhiệm vào điện Elysees như cố vấn rồi làm bộ trưởng và tổng thống như ngày nay. Pháp quốc ngày nay kinh tế te tua vì đất nước này được quản lý cai trị bởi một nhóm người, được xem là crème de la crème, mafia của pháp.


Năm 2018, họ kêu đánh thuế thêm cho thấy là họ sống ở hành tinh khác, khiến người Pháp xuống đường biểu tinh đốt phá mà chúng ta thấy họ bận áo Gilet jaunes. Đó là các nông dân nổi dậy chống lại bọn địa chủ cương hào ác bá. Năm kia gặp một chị hàng xóm lấy chồng tây, kể là ông chồng cứ tuần nào cũng cầm cờ đi biểu tình chống chính phủ.


Năm 1980, các nhà máy sản xuất của pháp chiếm 24% nền kinh tế pháp. Kinh tế tăng trưởng 5% sau thế chiến thế giới nên Pháp quốc cần nhân công nên họ cho nhập cư các thợ thuyền từ các cựu thuộc địa của họ ở phi châu. Mấy người này đem theo vợ con hay sinh con đẻ cái tại Pháp quốc, mang quốc tịch Pháp. Ngày nay là vấn nạn, đuổi đi không được. Có thể tương lai một chính phủ mạnh thiên cực hữu sẽ ra các biện pháp mạnh, tống cổ di dân về nước. Thằng cháu mình sinh ra tại tây, kể đi đường gọi dân tây chửi khi covid, kêu chinois, cút ngay.


Ngày nay, sản xuất của các hãng xưởng pháp chỉ chiếm có 9% của nền kinh tế Pháp, thua 18% của Đức quốc, 15% của Ý Đại Lợi. Một nước đã chế tạo xe lửa TGV, máy bay siêu thanh Concorde mà ngày nay biến thành sa mạc kỹ nghệ. Lý do là vào những năm 1990, khi Liên Sô sụp đỗ, các Enarque ngồi lại và đột phá tư duy kêu chuyển các nhà máy sản xuất qua các nước khác như Trung Cộng rồi đem bán cho thiên hạ như ví Louis Vuitton, Hermès, còn người Pháp thì tà tà đi chơi chu du khắp thế giới, làm cha thiên hạ. Mình nghĩ dân tây hết đi nhà thờ cũng vì lý do này. Đừng có lo đã có nhà nước lo nên chả ai cầu nguyện CHúa nữa.


Để thực hiện công cuộc đổi mới này, họ làm ra đủ các luật lệ khiến người Pháp, các công ty không chịu nổi phải đem ra ngoại quốc. Peugeot đóng cửa, mở cửa nhà máy ở Maroc, Thổ Nhĩ Kỳ. Alcatel, công ty của em mình từng làm việc bao nhiêu năm được bán cho ngoại quốc. Xem thị trường chứng khoán thì các công ty như Louis Vuitton, Hermès, L’Orẻal,… lên như diều và mấy tên énarques này kêu thấy chưa chúng ta thông minh, các công ty pháp giàu có lên. Pháp quốc trở thành một viện bảo tàng để du khách viếng thăm, kiếm tiền, chặt chém, bán ví thời trang.


Covid đến Pháp quốc không có ai biết sản xuất khẩu trang, phải năn nỉ Trung Cộng bán cho một ít. Nhớ năm 2000, thủ tướng Lionel Jospin đột phá tư duy, kêu người Pháp chỉ cần làm theo năng suất hưởng theo nhu cầu. Ông ta kêu không được làm việc nhiều, ra luật chỉ được làm 35 tiếng một tuần. Lý do đưa ra người Pháp làm ít giờ thì chủ phải mướn thêm người, giúp giảm nạn thất nghiệp. Các công ty tự động hoá hay dọn qua Ba Lan. Nên nhớ ngày nay, Ba Lan là nước giàu mạnh lên nhờ các nước tây âu chuyển các nhà máy sang nước họ. Ai buồn đời thì đi Ba Lan chơi sẽ thấy sự khác biệt.


Ở Trung Cộng người Tàu làm việc 70 tiếng một tuần, ở Hoa Kỳ 50 tiếng trong khi người Pháp chỉ làm 35 tiếng kể cả uống cà phê đấu láo. Chưa kể là dù không tin vào chúa nữa nhưng vẫn nghĩ lễ các thánh nhà thờ. Vấn đề ngày nay người Pháp đã quen làm việc 35 giờ và nghỉ hưu ở tuổi 62. Các chính phủ thay phiên nhau lên nhưng không thể nào bắt người Pháp làm việc nhiều hơn 35 giờ và nghỉ hưu trễ hơn. Ở Hoa Kỳ là 67 tuổi. 


Ở Hoa Kỳ nếu người Mỹ không thích chính sách của đảng Dân Chủ thì đi bầu cho đảng Cộng Hoà để thay đổi chính sách. Ở Paris thì khác, họ có máu làm cách mạng đầu tiên trên thế giới nên họ đốt thùng phiếu. Năm 2018, ông Macron muốn đánh thuế dầu xăng để giúp cải thiện môi trường và biến Paris thành bãi chiến trường. Và chính phủ rút lui trật tự, thay vì như mấy ông Ayatollah, hay Đặng Tiểu Bình đem quân ra bắn dân biểu tình. Năm 2023, ông Macron muốn nâng cao tuổi hưu trí từ 62 tuổi lên 64, nên nhớ là Đức quốc về hưu ở tuổi 67, Anh quốc 66. Thế là người Pháp xuống đường đốt xe thế là chính phủ pháp rút lui.


Từ 50 năm qua, Pháp quốc được quản lý bởi một chế độ tương tự liên sô, làm theo năng suất hưởng theo nhu cầu, các chủ công ty khó đuổi nhân viên, nghe đâu có thể mất cả năm để đuổi. Chế độ y tế rất tốt và đắt tiền cho chính phủ. Giống như họ sử dụng thẻ tín dụng từ 50 năm qua và nay nợ như chúa chổm mà người Pháp không muốn cải tiến, thay đổi vì họ đã quen lối sống tiêu xài líp ba ga.


Năm 2025, Pháp quốc trả 55 tỷ Euro cho tiền lời của nợ quốc gia, hơn cả ngân sách quốc phòng của pháp mà ông Macron cứ bô bô kêu gọi đánh cho Puchin cút khỏi Ukraina khiến bác Puchin cười như hoa hàm tiếu. Ngày nay, Pháp quốc đang trả nợ cho những con ma của quá khứ. Mình thấy cháu mình ở pháp ra trường, không kiếm được làm của nghề mình, phải đi học lại làm chuyện không ưa thích lắm. Em mình thì về hưu nên khoẻ, xem như người Pháp hy sinh đời con củng cố đời bố mẹ. GDP của pháp năm nay là 3,560 tỷ mỹ kim.


Khác với Hoa Kỳ, có thể in tiền đô la để trả nợ trong khi Pháp quốc không thể in Euro để trả nợ. Ai muốn dẹp mỹ kim thì Hoa Kỳ chiếm đóng, bắt cóc như Maduro hay đánh banh ta lông Ba Tư. Họ kêu nhân danh con người bú xua la mua nhưng trên thực tế để kiểm soát đồng đô la và bán vũ khí.


Người ta xem Pháp quốc ngày nay như thể chế liên sô ở cuối thập niên 80. Hôm qua tổng tư lệnh NATO, người đức tuyên bố là nếu âu châu bị tấn công, không có Hoa Kỳ thì bó tay đầu hàng mà nay ông Trump kêu tăng gia ngân sách quốc phòng mà xã hội bấp bênh và kinh tế thì ho hen. Chán Mớ Đời 

Mời các bác xem Mực Tím Sơn Đen qua YouTube với hình ảnh Đà Lạt xưa.

https://youtu.be/1extaDa4fjI?si=DcfZyIT3aohtep3z


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Đất Xanh hay Mỏ Xanh.

 Đất Xanh hay Mỏ Xanh.


Nhớ lần đầu tiên mình sang Hoa Kỳ chơi, có anh bạn xưa ở Đà Lạt tặng cho cuốn sách có tựa đề “you can negotiate anything” của luật sư Herbert Cohen. Ngồi máy bay đọc thấy mê vì ông ta chỉ những chiêu thương lượng, kiểu nhẹ nhàng mà đa số ưa thích, kiểu Liên Sô la hét om sòm, mình thích nhất là cách giả ngu, người ta đã tìm cách close cái deal rồi tự nhiên chỉ cần bỏ nhỏ, hỏi một câu cực ngu, không dính dáng gì hết khiến đối tác ngớ, nghĩ mình ngu hay thiểu năng nên mất phương hướng, phải lập lại từ đầu. 


Sau này mình sang Hoa Kỳ làm việc, có đọc cuốn sách của ông Trump “Art of the deal” rồi sau đó 2 cuốn sách của cộng sự viên của ông ta nói rõ cách thương lượng của công ty về các Deal ở New York mà ông Trump thực hiện được nhờ cái tài, hay lối bỏ nhỏ khiến đối tác đều nghĩ ông ta có vấn đề nói chuyện cõi trên. Nay ông ta làm tổng thống khiến mình buồn cười khi nghe thiên hạ chửi ông ta ngu ngốc này nọ. Mình ngu lâu dốt bền đâu có làm gì được trong đời đâu, cuối đời vẫn phải đi làm nông dân, bán bơ sống qua ngày trong khi ông ta trở thành tỷ phú, này nọ. 


Mình đọc thêm về Greenland vì thời ông Trump lên lần đầu đã nói đến vấn đề này, mình có kể rồi. Nay tài liệu nói rõ hơn lý do. Khi thương lượng, người ta lúc nào cũng đưa ra một ý chính để thiên hạ dựa vào đó để thương lượng nhưng nếu ai hiểu thương lượng thì phải hiểu nguyên do chính. Báo chí chỉ đưa tin tức để bán cho thiên hạ nghe có lý nưhng không bao giờ nói lên sự thật.


Điển hình đi xem nhà bán, hỏi chủ nhà lý do bán thì họ đều nói là muốn mua nhà lớn bú xua la mua. Trong khi đó mình đã có tin tức họ thiếu nợ ngân hàng trả không nổi. Nên phải bán. Nên ngoài mặt vẫn làm như người đang mơ.


Sai lầm nguy hiểm nhất khi nói về “Greenland” là tin rằng câu chuyện này thực sự nói về Greenland. Chúng ta được bảo rằng đây là một cuộc khẩu chiến ngoại giao, một ám ảnh bất động sản, một sự quay ngược hỗn loạn về chủ nghĩa đế quốc thế kỷ 19. Báo chí xem nó như một màn trình diễn. Các nhà bình luận tranh cãi liệu chính quyền có nghiêm túc hay chỉ đang trêu ngươi. Người châu Âu bày tỏ phẫn nộ trước sự xúc phạm chủ quyền. Toàn bộ sự việc được đóng khung như tiếng ồn: kỳ quặc, đáng xấu hổ và rốt cuộc là không đáng kể. Cách đóng khung này thì dễ chịu. Và gần như chắc chắn là sai.


Cách đọc thông thường về “vở kịch Greenland” là sự bất tài ngoại giao diễn ra theo thời gian thực. Chính quyền đe dọa dùng vũ lực, bị bác bỏ, leo thang, lại bị bác bỏ, rồi rút lui sang ngôn ngữ mua bán. Các nhà bình luận lắc đầu. Người châu Âu tỏ ra bối rối. Những gì trông như loạng choạng thực ra là một chuỗi đàm phán kiểu Trump cổ điển. Mở đầu bằng một yêu sách gây sốc để yêu sách thực sự của Đan Mạch trở nên “hợp lý” hơn khi so sánh.


Trình tự như sau: Phát tín hiệu thâu tóm. Đan Mạch cười nhạo. Nhắc đến vũ lực. Đan Mạch giật mình. Khăng khăng nói đến vũ lực, to tiếng, lặp đi lặp lại. Đan Mạch đạt đỉnh phẫn nộ. Những quốc gia âu châu khác đứng về phía họ. Rồi xoay trục. Một đề nghị mua lại xóa sạch toàn bộ nợ quốc gia của Đan Mạch (142 tỷ USD) và gần như gấp đôi GDP của Greenland (~450 tỷ USD)… Và đột nhiên câu hỏi không còn là “các ông dám sao” mà là “khoan đã, bao nhiêu cơ?” Ngôn từ về vũ lực chưa bao giờ là kế hoạch. Nó là cái mỏ neo. Đan Mạch không còn bảo vệ chủ quyền trước một kẻ xâm lược đế quốc; Đan Mạch đang đánh giá một đề xuất tài chính. Khung câu chuyện đã dịch chuyển.


Phép toán không hề phi lý. Thương vụ có lẽ tự hoàn vốn trong vòng một thế hệ. Riêng khoáng sản đã đáng giá gấp nhiều lần giá mua. 57.000 cư dân Greenland trở thành triệu phú trên giấy. Đan Mạch trút bỏ một gánh nặng ngân sách và xóa nợ. Hoa Kỳ bảo đảm chuỗi cung ứng đất hiếm cho quân đội của thập niên 2030.


Điều đang diễn ra thực chất là một cuộc thôn tính chuỗi cung ứng khoác lên trang phục của tham vọng lãnh thổ. Mục tiêu không phải một hòn đảo; mà là hai cấu trúc địa chất ở Nam Greenland, Kvanefjeld và Tanbreez, nơi chứa các nguyên tố đất hiếm nặng mà không có chúng thì không thể chế tạo bất kỳ hệ thống vũ khí tiên tiến nào.


Dysprosium. Terbium. Những cái tên chẳng có ý nghĩa gì với công chúng nhưng lại có ý nghĩa sống còn với Lầu Năm Góc. Các nguyên tố này là không thể thay thế trong bộ truyền động của tiêm kích F-35, cánh lái dẫn đường của đạn chính xác, mảng sonar của tàu ngầm lớp Virginia, và nam châm vĩnh cửu của mọi động cơ xe điện. Trung Quốc kiểm soát hơn 90% khâu chế biến toàn cầu. Hoa Kỳ hầu như không kiểm soát gì. “Việc mua” Greenland không phải là một thương vụ đất đai. Đó là nỗ lực phá vỡ một thế kìm cổ.


Năm 2026, các thị trường dự đoán đã trở thành thứ gần nhất với tín hiệu giá trung thực về rủi ro địa chính trị. Và lúc này, chúng đang kể hai câu chuyện khác nhau. Kalshi, sàn giao dịch được Mỹ quản lý, định giá xác suất Hoa Kỳ thâu tóm Greenland ở khoảng 42%. Polymarket, nền tảng phi tập trung với cộng đồng tiền mã hóa toàn cầu và các nhà đầu cơ ngoài khơi, định giá ở mức 15–23%.


Đây không phải là kém hiệu quả thị trường mà là sự bất đồng về bản chất của quyền lực. Những người đặt cược trên Kalshi, các định chế, có trụ sở tại Mỹ, gắn chặt với hệ thống tài chính Mỹ tin rằng chính quyền sẽ ép thương vụ đi đến cùng. Họ đang định giá sự cưỡng bức. Những người đặt cược trên Polymarket quốc tế, hoài nghi về tính toàn năng của Mỹ, thường hoạt động ngoài phạm vi pháp lý của Mỹ—tin rằng sự kháng cự của châu Âu sẽ trụ vững. Họ đang định giá các chuẩn mực.


Khoảng chênh 20 điểm giữa hai thị trường này là tín hiệu quan trọng nhất thế giới lúc này. Nếu Polymarket tăng để gặp Kalshi, điều đó có nghĩa là “tiền thông minh” toàn cầu đã chấp nhận rằng Hoa Kỳ sẽ phá vỡ luật pháp quốc tế để bảo đảm sườn Bắc Cực.


Tương tự Venezuela, có mõ dầu nhiều nhất thế giới mà mấy ông tàu lại bò lại mua dầu thô rẻ nên phải thương lượng với vợ chồng bà chủ tịch quốc hội, bà lên làm tổng thống, không chơi với anh tàu nữa. Có tiền lệ cho sự chấp nhận như vậy. Vài tuần trước, một nhà giao dịch đặt cược 32.000 USD vào việc lật đổ Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro và thu về hơn 400.000 USD khi lực lượng Mỹ bắt giữ ông ta. “Hiệu ứng Maduro” đã hiệu chỉnh lại khẩu vị rủi ro trên mọi thị trường địa chính trị. Các nhà giao dịch không còn định giá đàm phán ngoại giao. Họ đang định giá các cuộc thâu tóm thù địch.


Người quan sát trung bình thấy ba mẩu tin riêng rẽ: tranh chấp thương mại với châu Âu, một sự ám ảnh kỳ lạ với Greenland, và vài sự cố mất kết nối internet cục bộ ở vùng Baltic. Chúng không hề tách rời. Đó là ba mặt trận của một xung đột duy nhất.


Mặt trận tài nguyên: Chính quyền mỹ đang bảo đảm đầu vào khoáng sản cho quân đội thập niên 2030. Mỏ Tanbreez, giàu đất hiếm nặng, không vướng phức tạp uranium, do lợi ích phương Tây sở hữu là viên ngọc vương miện. Mỏ Kvanefjeld lân cận, có phần vốn của Trung Quốc thông qua Shenghe Resources, là vấn đề cần vô hiệu hóa. Kiểm soát Greenland giải quyết cả hai.


Mặt trận kinh tế: Các mức thuế công bố đối với Đan Mạch, Pháp, Đức, Anh và bốn quốc gia châu Âu khác không phải biện pháp bảo hộ. Chúng là các đòn đánh kinh tế dẫn đường chính xác nhằm vào những kẻ bất đồng chính trị. Thỏa thuận Thịnh vượng Công nghệ Mỹ–Anh trị giá 31 tỷ bảng, trung tâm dữ liệu của Microsoft, đầu tư R&D của Google đã bị đình chỉ vô thời hạn. Thông điệp rất rõ ràng: sự đồng thuận với mục tiêu địa chính trị của Mỹ là cái giá của vốn Mỹ.


Mặt trận động năng: Trong khi các nhà ngoại giao tranh cãi về thuế quan, tàu Nga kéo neo cào qua các tuyến cáp viễn thông ở Baltic. Tàu chở hàng Fitburg, bị Phần Lan và Estonia tịch thu, là một phần của “Hạm đội Bóng tối”, những con tàu có quyền sở hữu mờ ám hoạt động dưới ngưỡng chiến tranh công khai. Đây không phải tai nạn. Đó là các hoạt động tạo hình thế, dò tìm điểm yếu, phô diễn khả năng cắt đứt hạ tầng số gắn kết liên minh phương Tây.


Người quan sát trung bình thấy hỗn loạn. Thực tế tình báo thấy sự nhất quán: thâu tóm tài nguyên, cưỡng bức kinh tế và chuẩn bị động năng, phối hợp đồng thời. Phản ứng của châu Âu trước tất cả những điều này là viện dẫn luật pháp quốc tế, chủ quyền và trật tự dựa trên luật lệ. Những lời viện dẫn ấy thỏa mãn cảm xúc. Chúng cũng vô nghĩa về mặt chiến lược.

Luật pháp quốc tế chỉ vận hành giữa các tác nhân đồng ý bị ràng buộc bởi nó. Nó giả định sự thừa nhận lẫn nhau về tính chính danh, một khung quy tắc chung và một cơ chế thực thi đủ sức cưỡng chế tuân thủ. Không điều kiện nào trong số này tồn tại. Không có chủ quyền toàn cầu. Không có độc quyền bạo lực. Các thỏa thuận chỉ bền cho đến khi lợi ích phân kỳ.


Hoa Kỳ đã quyết định rằng việc bảo đảm chuỗi cung ứng đất hiếm quan trọng hơn việc duy trì dàn xếp hậu chiến với châu Âu. Các thị trường dự đoán đã định giá điều này. Các hoạt động phá hoại cáp đã chứng minh điều đó. Các thông báo thuế quan đã nói thẳng ra.


Các nhà lãnh đạo châu Âu có thể viện dẫn chuẩn mực. Họ không thể cưỡng chế thực thi. Và những tác nhân công khai bác bỏ khung khổ dù là kéo neo qua cáp ngầm hay đòi nhượng bộ lãnh thổ dưới áp lực kinh tế đều giành lợi thế trước những bên tự trói mình bằng các ràng buộc mà đối phương không công nhận.


Đây là sự bất đối xứng của thời khắc hiện tại. Nó không mới. Thucydides đã chỉ ra từ hai mươi lăm thế kỷ trước: kẻ mạnh làm những gì họ có thể, kẻ yếu chịu những gì họ phải chịu. Điểm mới của năm 2026 là tốc độ chiếc mặt nạ rơi xuống. Có lẻ vì vậy mà các tên tài phiệt ủng hộ ông Trump đắc cử vì ông ta tỉnh bơ khi nói chuyện khi thương lượng. Không mắc cỡ này nọ. Thiên hạ theo tiêu chuẩn được giáo huấn từ bé không chấp nhận nên chửi ông ta nhưng ai có học về thương lượng thì hiểu rõ lý do này.


Câu chuyện công chúng mang lại sự an ủi: đây là hỗn loạn, bất tài, một sự xấu hổ ngoại giao rồi sẽ tự tan biến. Thực tế vận hành thì không hề an ủi. Hoa Kỳ đang thôn tính một chuỗi cung ứng. Châu Âu đang bị ép buộc phải căn chỉnh. Nga đang thăm dò hạ tầng gắn kết liên minh. Công chúng bị phân mảnh trong các silo thông tin khiến phản ứng tập thể bất khả. Các thị trường dự đoán đang định giá những kết cục mà diễn ngôn chính thức vẫn coi là không tưởng.


Những tuyên bố trên báo chí không phải vô nghĩa. Nhưng hiếm khi mang tính quyết định. Các lực quyết định vận hành âm thầm, được dẫn dắt không phải bởi chuẩn mực mà bởi đòn bẩy, không phải bởi luật pháp mà bởi địa chất, không phải bởi nguyên tắc mà bởi logic không thể giản lược của việc ai kiểm soát các đầu vào cho thế hệ vũ khí tiếp theo (còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Thế hệ di dân người Việt đầu tiên

 Thế hệ di dân người Việt đầu tiên 


Tuần này đến phiên mình đọc diễn văn tại hội Toastmasters. Mình chọn đề tài về người Việt di dân để giải thích cho người Mỹ trắng về sự đóng góp của người Việt tỵ nạn. Mình thấy sự lên tiếng của mình với một nhóm mỹ trắng mỹ đen tuy ít độ 20 người nhưng có thể đem lại sự gần gũi, thông cảm của họ đối với người Việt tỵ nạn. Mình sinh hoạt với người Mỹ qua các hội hàng tuần, như hội Lions quốc tế với những phát biểu của mình về các vấn đề xã hội, kinh tế tại Hoa Kỳ nhất là lúc này vấn đề di dân rất sôi nổi. Từ những thông tin của mình có thể giải thích cho họ hiểu về người Việt tỵ nạn và họ sẽ là những phát ngôn viên cho cộng đồng, bạn bè của họ về người Việt tỵ nạn. Nếu mọi người Việt tại Hoa Kỳ đều làm như vậy thì cộng đồng người Việt sẽ được yêu thích bởi các cộng đồng người Mỹ khác.


Người Mỹ bị tuyên truyền của hai bên nên có phản ứng chống lại người di dân, cho rằng đa số sang Hoa Kỳ để ăn trợ cấp bú xua la mua. Còn người Việt chúng ta cứ chửi nhau bò vàng bò đỏ hay dân chửi và Mà Gà chả có đem lại lợi lộc cho cộng đồng người Việt. Tốt nhất là nói chuyện với người Mỹ về người Việt tỵ nạn nhất là sự thành công của người Việt. Có ông mỹ từng là giám đốc ngân hàng nói với mình là người Việt tại Hoa Kỳ có lợi tức cao hơn người Mỹ trắng khiến mình không tin nhưng xem lại qua thì đúng thật. 


https://www.pewresearch.org/race-and-ethnicity/fact-sheet/asian-americans-vietnamese-in-the-u-s/


Mình là người di dân nên phải lên tiếng, chớ người Mỹ nhất là mỹ trắng không rõ tường nên hay bị xách động. Diễn văn tuần này mình nói đến một người Mỹ gốc việt, tỵ nạn đã tặng tiền tươi cho đại học Irvine, và tên ông ta được đặt tên cho một toà nhà trong khuôn viên của đại học. Tò mò mình tìm kiếm thêm các người Việt di dân tỵ nạn đã đóng góp cho xứ sở này. Chửi bới nhau bò đỏ bò vàng bò xanh trên mạng không giúp người Mỹ hiểu được người Việt tỵ nạn. Vụ này mình có kể trong bài những người Việt giàu có tại Hoa Kỳ rồi. Qua bài diễn văn người Mỹ mới hiểu lịch sử bánh Mì, họ ăn bánh mì Việt Nam rất ngon nhưng khi mình kể chuyện về hai anh em họ Lê thành lập Lee's sandwiches thì họ cảm ơn đã cho họ biết nguồn gốc xuất xứ của Bánh Mì trên đất Mỹ. Càng nể phục người Việt tỵ nạn trên xứ này.


Theo mình hiểu người Việt sang xứ sở này có nhiều đợt. Đợt thứ nhất người ta gọi là người di tản buồn vì 30/4 đến cái ụp, họ lên tàu, lên máy bay rời khỏi Việt Nam nhanh chóng như một cơn ác mộng khiến một thời gian sau mới từ từ hội nhập vào xứ Hoa Kỳ này. Nói chung thế hệ này đa số là thuộc giới tinh hoa của Việt Nam Cộng Hoà. Làn sóng kế tiếp khiến thế giới chới với với tin tức Khờ Me đỏ diệt chủng người của họ rồi những chiếc tàu nhỏ bé ra khơi rời Việt Nam mà thế giới gọi là Thuyền Nhân (boat people). Những làn sóng này đã đánh thức lương tâm của nhân loại khiến các nước mở rộng bàn tay đóng chào các thuyền nhân với những con tàu như Đảo Ánh Sáng, Cap Anamur đi vớt người trên biển đông. Đồng chí gái và đại gia đình đều là thuyền nhân cũng như 2 người em của mình.


Các trí thức tây phương hân hoan đón chào sự chiến thắng của bộ đội miền bắc và Khờ Me Đỏ năm 1975 thì nay họ đã tĩnh mộng về cuộc cách mạng thế giới đại đồng với những lò cải tạo, tập trung khắp nơi hay cuộc diệt chủng tại xứ Cao Miên và nếu không có bộ đội Việt Nam đi nghĩa vụ quốc tế thì có lẻ khờ me đỏ đã giết thêm người của họ để xây dựng thiên đàn cộng sản mà trong cuốn Killing fields của ông Dith Pran đã phơi bày cho nhân loại rõ sự dã man của chế độ cộng sản. Nhớ xem phim này ở rạp Gaumont trên đại lộ Champs Elysees, xem xong người Pháp họ cúi mặt nhất là những người đã từng hoan hô, xuống đường chống đối chiến tranh Đông-Dương.


Sau này, ông Lý Quang Diệu, thủ tướng của Tân Gia Ba viết thư cho bà thủ tướng Anh quốc, nói là Hà Nội cho người vượt biển để làm tiền và tránh mầm mống chống đối trong nước nên tây phương ngưng các trại tỵ nạn, chuyển tiếp và dẫn độ người vượt biển về lại Việt Nam. Các cuộc bạo loạn tại các trại tỵ nạn ở Hương Cảng đã khiến thế giới giật mình, hết dám đón tiếp người Việt tỵ nạn. Có người kêu Hà Nội cho người đi theo này nọ nhưng không có bằng cớ nên ngọng. Buồn đời ông Phạm Văn đồng qua pháp xin viện trợ, lại tuyên bố với Paris Match là có trên 3 triệu người trong trại cải tạo khiến thiên hạ càng chới với.


Sau vụ đóng cửa các trại tỵ nạn, Hoa Kỳ cho người Việt đi theo các diện đoàn tụ, H.O. Hay ODP. Sau vụ Liên Xô sụp đỗ thì có một số người Việt đi lao động quốc tế ở các nước thuộc khối Liên Sô cũ, xù luôn, ở lại các xứ này. Mấy người này được bác và đảng gửi đi làm nhiệm vụ lao động quốc tế nên đa số vẫn trung thành với Hà Nội. Mấy năm gần đây thì có làn sóng hạ cánh an toàn nên có rất nhiều người giàu có cho con du học rồi tìm cách ở lại hay đầu tư tại Hoa Kỳ qua các chương trình như EB-5,….


Nhìn chung thì người Việt vượt biển đa số rất thành công. Thế hệ di tản thì đa số đi làm, ăn lương nhưng phải nói là sự hình thành cộng đồng của người Việt tại Hoa Kỳ là nhờ vào làn sóng di tản rồi đến thế hệ vượt biển. Có lẻ sống một thời gian với Việt Cộng nên tinh thần khoa bảng đã lùi về quá khứ, được xoá sạch. Trước kia, lá ngọc cành vàng này nọ, học thức ngại ngùng nhưng khi Việt Cộng vào thì kinh tế mới, đói quá phải đem đồ trong nhà ra bán ngoài chợ trời vô hình trung đã phá bỏ tinh thần khoa bảng. Hết còn e ngại, nữ sinh, sinh viên nên khi sang Hoa Kỳ họ lăn ra buôn bán, làm ăn thay vì đi học lại để có bằng cấp ông này bà nọ. Mình có quen vài người du học bên Liên Xô, đa số nói là để buôn bán làm ăn đóng thùng gửi về Việt Nam, sau này có nhiều người giàu có. Sau Liên Xô sụp thì một số đông con ông cháu cha không chịu về ở lại các nước Đông âu hay tìm cách qua Hoa Kỳ hết. Đánh cho mỹ cút nguỵ nhào rồi chạy qua mỹ đánh cho Mỹ nhào luôn.


Vấn đề ngày nay là đến thế hệ con cái , thế hệ thứ 2 của người Việt tỵ nạn thì đa số không làm ăn, trở thành bác sĩ, nha sĩ hay kỹ sư nên Bolsa bị bỏ trống và nhóm người Việt từ Việt Nam mới sang lấp vào khoảng trống đó. Thời người Việt di tản sang thì nhớ Sàigòn xưa nên mở Phở Pasteur, Phở 79,…nay người Việt sang sau này thì mở Phở Thìn, phở Công phở Phượng, góc phố Hà Nội,…cà phê Trung Nguyên, bú xua la mua.


Thế hệ con cháu mình sẽ dọn xa khu Tiểu Sàigòn. Như cháu mình lập gia đình, dọn về Laguna Niguel, Irvine,… ăn uống thì vùng Irvine đã có thức ăn Việt Nam và tàu, Đại hàn, Nhật Bản nên không cần phải kéo về khu Tiểu Sàigòn như trước đây. Con cháu sẽ lấy chồng lấy vợ với người Mỹ trắng, tàu, đại hàn nên từ từ sẽ phân loãng cái máu và văn hoá Việt Nam. Hôm kia ăn tết ở nhà mình, cháu kêu bằng ông chú lai Nhật Bản, lai tàu, lai Ý Đại Lợi, lai Ái Nhỉ Lan,…


Ngoài bolsa thì nghe nói vẫn còn đi diễn hành như các lễ tổ chức của người Mỹ. Thế hệ đi biểu tình từ từ cũng chống gậy hết đi biểu tình hô hào hay GẶP NHAU Ở PEEK Family hết. Không biết trong nghĩa trang này, đêm đêm họ có đi biểu tình hay không.


Mình nhớ lần đầu tiên về Hà Nội, thiên hạ dẫn đi ăn phở, mình thấy dân tình múc từng muỗng bột ngọt mà họ gọi mì chính gì đó, bỏ vào tô phở khiến mình thất kinh nên nghe phở chính gốc Hà Nội là mình sợ. Già rồi nên mình ăn phở 79 cho chắc ăn. Có lần ông chủ kêu mình muốn bán cái tiệm phở rồi sau này gặp lại ông ta kêu vợ đưa cho phía bên vợ tiếp quản, ở nhà buồn quá nên lâu lâu chạy ra quán. Đồng chí gái chào bác, hỏi ra ông ta hơn mình có một tuổi Chán Mớ Đời. Đếm tiền mấy chục năm nay nên già mau. Ông ta cho biết là tết thợ về Việt Nam ăn tết nên cho nghỉ, đóng cửa ăn tết bất đắc dĩ mấy tuần. Mình kêu thì đi chơi, du lịch, ông ta lại than đau chân đau gối. Chán Mớ Đời 


Thế hệ đầu tiên thành lập nên tiểu Sàigòn như phở 79, nay cũng giao cho ai đó thế hệ nào tiếp thu trong khi họ chuẩn bị những ngày vàng của hoàng hôn đời mình. Mình tải đây bài diễn văn cho Toastmasters.


Đầu năm chúc các bác được nhiều sức khoẻ. Xong om


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 


Bài diễn văn 9-11 phút

From Food Trucks to Fortune: Vietnamese Immigrants 


Fellow Toastmasters and honored guests


(The other day, I saw a headline that caught my attention.)

A Vietnamese American  man had donated a large sum of money to the University of California, Irvine—and in return, a building on campus was named after him.

Naturally, I got curious.  

I started looking up wealthy Vietnamese Americans.  

Who were they?  

What did they do?  

How did they get there?

But as I read through story after story, I realized something.


Pause, make eyes contacts

Many first-generation Vietnamese immigrants arrived with little English, little money, and a lot of trauma.  

But they also arrived with something powerful: the instinct to trade, to build, and to adapt.

They were not just looking for jobs.  

They were looking for chances—  

chances to buy and sell,  

to open shops and restaurants,  

to turn skills into income,  

and income into opportunity.

Let me share a few of their stories.

As we say in business:  

One year of owning a business can equal ten years of working for someone else.

The Sandwich That Changed Everything

Let’s start with something familiar.

Bánh mì.


Pause


The founders of Lee’s Sandwiches, brothers Lê Văn Chiêu and Lê Văn Hương, came to America in 1979.  

They worked on food trucks. They saved money. Eventually, they bought their own truck.

At first, they sold hamburgers, noodles—whatever people would buy.  

They weren’t chasing a grand vision.  

They were simply surviving.

Then one weekend, their parents took their truck and started selling Vietnamese sandwiches near San Jose State University.

It became a hit.

They opened their first store in 1983. 4 years after their arrival to US.


But the real breakthrough came when they asked a simple question:  

“How do we make this appealing to Americans?”

They baked fresh bread.  

Added croissants.  

Smoothies.  

Coffee.

They didn’t abandon Vietnamese flavors.  

They wrapped those flavors in something familiar.

Today, Vietnamese sandwiches are mainstream in America—and Lee’s Sandwiches played a huge role in that.

This business grew from a single food truck to over 60 locations nationwide. I saw one in Taiwan during my last December visit.

And every time I see a Vietnamese-owned sandwich shop, I think:  

Without trade, there is no wealth.

Yet many Vietnamese parents still tell their children:  

“Study hard so you can work for a company your whole life.”

Meanwhile, the Chinese say:  

“If you want wealth—go into trade.”

Food for thought.


⸻ pause, make eyes contacts



Building a Community from Nothing

Another remarkable figure is Frank Jao, often called the builder of Little Saigon.

He founded Bridgecreek Development and built Phước Lộc Thọ, a massive Asian-style commercial center.

At the time, this was not an obvious idea.  

The safer path would have been to build something that looked like every other American shopping center.

The city wanted something American-looking.

He said,  

“No. This needs to look Asian.”

That one decision transformed the area into a cultural and economic landmark.  

Today, Phước Lộc Thọ isn’t just a mall—it’s a symbol.

It’s a place where you can hear Vietnamese spoken, smell grilled meats and coffee, and feel like you’ve stepped into another world—  

without ever leaving Orange County.

That kind of vision takes courage:  

the courage to believe that your culture has value,  

the courage to invest in it,  

and the courage to let it stand out instead of blending in.


⸻ pause, make eyes contacts



From Refugee to Billionaire Innovator

Then there’s Trung Dung.

He escaped Vietnam by boat after being imprisoned.  

He arrived in America with almost nothing.  I met him in 1990 when he was finishing his Ph.D at Boston University.

He studied computer science, and eventually founded a tech company called OnDisplay.

In 2000, he sold it for $1.8 billion.

His story appears in Dan Rather’s book The American Dream.

Think about that:  

From a refugee who couldn’t attend school,  

to a tech entrepreneur worth billions.

That is America—when talent meets opportunity,  

and when someone is willing to take the risk to trade their ideas with the world.


⸻ pause make eyes contacts



Kings of Garbage, Chili Sauce, and Plasma

And there are many more:

David Dương, who started by collecting cardboard boxes and built a billion-dollar waste management company.

David Trần, founder of Huy Fong Sriracha, who turned chili sauce into a global phenomenon.

Hoàng Kiều, who worked for $1.25 an hour, then pioneered plasma technology and became a billionaire.

These are not glamorous beginnings.

They are gritty beginnings.

Cardboard.  

Chili.  

Plasma.

Yet each of these men turned something ordinary—  

even something other people threw away—  

into something extraordinary.


And Then… There’s Me

After reading all these stories, I looked at myself.

I’m just a farmer.

No billion-dollar company.  

No building named after me.  

No book telling my story.

Life suddenly felt… a little depressing.

But then I realized something important.

Success doesn’t have one shape.  

It doesn’t always come with a headline or a campus building.

Not everyone needs to be a billionaire.  

Not everyone wants to be.

But every one of these people shared one thing:

They created value.

They didn’t wait for permission.  

They didn’t wait for perfect English.  

They didn’t wait to be accepted.

They started.

They used what they had—  

skills, recipes, land, ideas—  

and they traded those things with the world.

And that made me ask myself:  

“What value am I creating with what I have?”

For me, it might be farming.  Good and healthy avocados 

For you, it might be coding, teaching, designing, leading, or speaking right here at Toastmasters.


⸻ pause make eyes contacts



Closing



So the next time you eat a Vietnamese sandwich,  

or squeeze chili sauce onto your noodles,  

or walk through Little Saigon…

Remember this:

Behind these everyday things are refugee stories, trade instincts, and quiet courage.

And maybe—just maybe—  

the next great story of courage and trade  

won’t come from a billionaire,  

or from a man with a building named after him…

It might come from a farmer.

It might come from someone quietly running a small shop.

It might come from the person sitting in your chair,  

right now,  

wondering if they have what it takes to start.



If there is one lesson we can borrow from these Vietnamese immigrants, it’s this:

Don’t wait for the perfect moment.  

Start where you are.  

Trade what you have.  

Create value.

Because the quiet power of trade doesn’t just build businesses.  

It builds lives,  

it builds communities,  

and sometimes—  

it builds dreams bigger than anything we could have imagined.


Pause make eyes contacts



God bless America