Hiển thị các bài đăng có nhãn Ở Tây. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ở Tây. Hiển thị tất cả bài đăng

Lili Marleen, bài hát lịch sử

 Lili Marleen, bài hát lịch sử


Hôm nay bổng nhiên nhớ vụ đi du lịch Đan Mạch khi nghỉ mùa xuân khi còn đi học ở Paris. Tình cờ mình quen 2 cô người Đức tên Klaudia và Ute, dạy hát bài “Lili Marleen”, một bài hát khởi đầu ở Đức quốc trong thời chiến tranh rồi lan đến Phi châu khiến quân sĩ của hai bên chiến tuyến đều yêu mến bài hát này và ngưng chiến không chính thức khi đài phát thanh cho phát thanh bài hát này. Mình chưa bao giờ đi lính nhưng xa gia đình nên dạo ấy nghe đến bài này nhớ nhà kinh khủng.

Marlene Dietrich người đức nhưng lại hát cho lính đồng mình trong thời chiến tranh

Theo kể là vào năm 1915, một bính sĩ Đức quốc tên Hans Leip, viết vài câu thơ khi đang đứng gác ở Bá Linh trước khi được chuyển ra mặt trận phía Nga trong thế chiến 1. Tương tự nhà văn Erick Maria Remarque viết trong Im Westen nichts Neues, Ông ta đặt tên tựa bằng cách ghép tên hai người con gái mà ông ta quen biết Lili và Marleen. Nói về nổi buồn của người lính trẻ gác đêm, nhớ về quê nhà, nhớ hai người con gái ở làng quê.

Nhà thơ Hans Leip, tác giả bài thơ được phổ nhạc 

Năm 1937, ông ta in nguyên bài thơ trong tập thơ của ông ta Die kleine Hafenorgel (“The Little Harbour Organ”) với tựa tên “Das Lied eines jungen Soldaten auf der Wacht” (“The Song of a Young Soldier on Watch”). 

Nhạc sĩ đã đưa bài thơ bất tử

Năm 1938, một nhạc sĩ tên Norbert Schultze phổ nhạc và bài hát nổi tiếng đượm chất buồn của người lính chiến. Thật ra có một bài khác được phổ nhạc trước ông ta nhưng bài này nổi nhất. Năm 1939 một ca sĩ tên Lale Andersen thâu đĩa nhạc dưới tựa “Das Mädchen unter der Laterne”  cô gái dưới bóng đèn nhưng không được thành công lắm. Xin nghe bài do Lili Marlene hát.


https://youtu.be/7heXZPl2hik?si=6Lpu2X_7GZkYRcNS


Trong thời kỳ chiến tranh bài hát này được phát thanh trên đài radio Belgrade vùng quân đức chiếm từ 1941. Bài này bổng nhiên được binh sĩ yêu cầu mỗi ngày ở phi châu rồi từ từ chạy qua bên kia chiến tuyến khiến các bính sĩ của Hoa Kỳ và Anh quốc yêu thích và chuyển ngữ qua anh ngữ mà ca sĩ Marlene Dietrich trình bày được yêu thích nhất.


Mình gặp cô Klaudia ở Copenhague, đi chơi với cô bạn rồi mình kêu Lili Marleen, hỏi cô tao có biết bài hát này vì cô ta giống Marlene Dietrich khiến cô ta cười, kêu không ngờ có tên a-na-mít biết đến bà hát này. Khi chào hai cô đức mình kêu Wie Einstein, Klaudia Ute. Có liên lạc thư từ nhưng rồi đi Hoa Kỳ nên mình mất tin tức luôn. Xin chép lại bài hát mà cô Klaudia đã ghi trong cuốn tập vẽ của mình:


Vor der Kaserne, vor dem großen Tor

Stand eine Laterne und steht sie noch davor.

So woll’n wir uns da wiederseh’n,

Bei der Laterne woll’n wir steh’n,

Wie einst, Lili Marleen,

Wie einst, Lili Marleen.


Unsre beiden Schatten sah’n wie einer aus;

Daß wir so lieb uns hatten, das sah man gleich daraus.

Und alle Leute soll’n es seh’n,

Wenn wir bei der Laterne steh’n,

Wie einst, Lili Marleen,

Wie einst, Lili Marleen.


Schon rief der Posten: Sie blasen Zapfenstreich;

Es kann drei Tage kosten! – Kamerad, ich komm ja gleich.

Da sagten wir auf Wiederseh’n.

Wie gerne wollt’ ich mit dir geh’n,

Mit dir, Lili Marleen,

Mit dir, Lili Marleen.


Deine Schritte kennt sie, deinen schönen Gang.

Alle Abend brennt sie, doch mich vergaß sie lang.

Und sollte mir ein Leid gescheh’n,

Wer wird bei der Laterne steh’n,

Mit dir, Lili Marleen,

Mit dir, Lili Marleen?


Aus dem stillen Raume, aus der Erde Grund

Hebt mich wie im Traume dein verliebter Mund.

Wenn sich die späten Nebel dreh’n,

Werd’ ich bei der Laterne steh’n,

Wie einst, Lili Marleen,

Wie einst, Lili Marleen.


Những lời ca này đã lột tả nỗi nhớ thương của người lính, khoảnh khắc chia ly dưới ánh đèn của toà canh gác, nỗi sợ hãi trước cái chết, cùng niềm hy vọng đoàn tụ với gia đình, người yêu tựa như một giấc mơ. Khổ thơ cuối cùng mang một vẻ ám ảnh, gần như ma mị, đã gây được tiếng vang sâu sắc trong suốt những năm tháng chiến tranh.


Mò mò thì thấy có bản nhạc này bằng anh ngữ như sau:


Outside the barracks, by the big gate,

There stood a lantern, and there it stands still to this day.

So we’ll meet again there,

We’ll stand beneath the lantern,

As we did before, Lili Marleen,

As we did before, Lili Marleen.


Our two shadows looked like one;

That we loved each other so much, anyone could see at a glance.

And everyone shall see it,

When we stand beneath the lantern,

As we did before, Lili Marleen,

As we did before, Lili Marleen.


The sentry already called: They’re sounding retreat;

It could cost me three days! – Comrade, I’m coming right away.

Then we said goodbye.

How I wished I could go with you,

With you, Lili Marleen,

With you, Lili Marleen.


She knows your footsteps, your lovely walk.

Every evening she burns, but she has long forgotten me.

And if something should happen to me,

Who will stand beneath the lantern,

With you, Lili Marleen,

With you, Lili Marleen?


From the quiet place, from the depths of the earth,

Your loving lips lift me as if in a dream.

When the late mists swirl,

I will stand beneath the lantern,

As I did before, Lili Marleen,

As I did before, Lili Marleen.


Phe quân đội Đức: Ca khúc này đã lột tả một cách hoàn hảo nỗi nhớ quê hương, sự chia ly với những người thân yêu, cùng nỗi u sầu của chiến tranh. Những người lính chiến đấu trên sa mạc, tại Mặt trận phía Đông và khắp các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng tại châu Âu đều vô cùng yêu mến bài hát này.


Phe quân đội Đồng minh: Lính Anh, lính Mỹ cùng các lực lượng Đồng minh khác tại Bắc Phi (và sau đó là tại châu Âu) thường xuyên dò đài Radio Belgrade chỉ để được nghe ca khúc này. Họ yêu thích bài hát bất chấp (hay chính vì) phần lời bằng tiếng Đức nên không hiểu nhưng thích. Nhiều người đã mô tả nó là một tác phẩm vô cùng lay động lòng người và gợi lên nỗi hoài niệm sâu sắc.


Nghe kể những cuộc "ngừng bắn" không chính thức thường diễn ra trên chiến trường sa mạc bắc Phi châu, mỗi khi bài hát vang lên, những người lính thuộc cả hai phe đều tạm ngưng giao chiến để cùng lắng nghe.


Sức thu hút mang tính phổ quát của ca khúc này nằm ở phần ca từ giản dị, giàu cảm xúc cùng giai điệu da diết, chạm đến những trải nghiệm chung của nhân loại về nỗi nhớ thương và sự chia ly, bất kể quốc tịch. Có lẻ qua đài phát thanh nên sau này các cuộc chiến tranh họ đều sử dụng đào phát thanh để tuyên truyền như khi xưa ở Việt Nam. Mình đọc đâu đó, nhạc sĩ Tô Hải nghe đài Sàigòn và ngạc nhiên khi nghe nhạc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, và Phạm Duy,… ông ta không ngờ nhạc sĩ Miền Nam có thể làm nữa già hát hay như vậy.


Dạo mình xem cuốn phim cũ của Dietrich Marlene, nghe cô ta hát với vẽ điệu nghiện thuốc lào nên mê dù dạo ấy chưa rành hiểu đức ngữ. Khi mình qua Thuỵ Sĩ làm việc thì cô Klaudia có ghé thăm vì gần biên giới Tây đức.


Joseph Goebbels cùng giới lãnh đạo Quốc xã tỏ ra không ưa ca khúc này vì cho rằng nó mang âm hưởng "u ám," "bi lụy" và thiếu đi chất quân sự cần thiết. Họ đã tạm thời cấm phát sóng bài hát này và tìm cách trấn áp nó. Tuy nhiên, chính sự phổ biến rộng khắp của ca khúc trong hàng ngũ binh sĩ đã buộc họ phải nhượng bộ, và bài hát tiếp tục được phát sóng trở lại.


Tương tự phía đồng minh cho rằng những ca từ bằng anh ngữ có thể làm giảm tinh thần chiến đấu của binh sĩ nên bắt viết lại như đã được đăng như trên. Mình tìm không ra lời cảu Andersen làm lúc đầu.


Nghe nói thi sĩ Hans Leip sống sót suốt 2 thế chiến và chết năm 89 tuổi ở Thuỵ Sĩ. Ông ta được đem đi trốn qua Thuỵ Sĩ bởi thân hữu vì sợ chính quyền Nazi làm khó dễ vì sáng tác của ông ta như kiểu Trăm Hoa Đua Nở tại miền bắc khi xưa. Ông ta có trở về Hamburg sau chiến tranh nhưng rời Đức quốc vĩnh viễn và sống ở quê hương thứ 2 đến khi qua đời.


Người ta có hỏi ông ta là hai người phụ nữ có thật hay không thì được trả lời. Đó là hai người con gái ông ta biết ở Berlin, Lili phụ bán hàng rau còn Marlene là con gái một bác sĩ nhưng nhiều cô gái đức kêu họ chính là nhân vật khiến thi sĩ Leip làm nên những bài thơ để đời. Ông Leip cho biết không bao giờ gặp lại hai cô gái ngày xưa từ khi ông ta ra mặt trận năm 1915.


Còn nhạc sĩ Norbert Schultze bị cấm sáng tác sau thế chiến thứ 2 vì ông ta là đảng viên của NAzi. Ông ta làm nghề làm vườn và thợ hồ. Đến năm 1948 thì được phép hành nghề lại nên có làm nhiều nhạc phẩm để đời. Nói cho ngay mình không thích nhạc đức lắm.


Viết tới đây thì mình nhớ thời trước 75, nhạc của Việt Nam Cộng Hoà “Nhạc Vàng” so với nhạc của Hà Nội cùng thời gian mà người ta gọi là “Nhạc Đỏ” với những ca từ như mùa ra trận đẹp lắm thấy thất kinh. Có lẻ nhờ vậy mà Hà Nội đã thắng. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

người Việt giúp người vô gia cư

 Giúp người vô gia cư


Thấy mỗi ngày có một chị gốc Việt Nam, nấu ăn rồi chở ra những nơi có người vô gia cư để biếu cho họ ăn qua ngày khiến mình nhớ đến ông Arnold Abbott, sống tại Fort Lauderdale, Florida, đã phát thức ăn cho người vô gia cư suốt 20 năm trời. 

Mình thấy chị này mỗi ngày nấu ăn rồi chở ra các khu có người vô gia cư để phát cho họ ăn qua bữa. Một tấm lòng Nhân Hậu, đáng kính 

Sau khi bà vợ qua đời, ông ta thành lập một tổ chức vô vụ lợi mang tên Love Thy Neighbor vào năm 1991. Ông ta muốn tưởng nhớ người phối ngẫu bằng cách nấu và tặng thức ăn cho người khác. 


https://fb.watch/Ga6VUl_g3y/?mibextid=wwXIfr


Năm 2014, thành phố này ra cái luật cấm phát thức ăn nơi công cộng. Luật bắt buộc phải có nhà vệ sinh, nơi rửa tay và được phép của chủ nhà. Và phải cách xa khu Dân cư. Ông Abbott không tuân theo luật thành phố này và bị phạt mệt nghỉ. Ông ta có thể bị đến $500 và ở tù 60 ngày. Ông ta qua đời ngày 22 tháng 2 năm 2019 ở tuổi 94. 

Nhà hảo tâm Arnold Abbott phát thức ăn mỗi ngày cho người cần suốt 20 năm

Nhưng câu chuyện về cuộc đời ông vẫn còn sống mãi. Mỗi đĩa thức ăn ông phục vụ, mỗi bàn tay ông nắm giữ, mỗi nụ cười ông trao tặng đều sống mãi trong lòng những người ông đã từng tiếp xúc. Ông đã chứng minh rằng lòng tốt mạnh hơn nỗi sợ hãi, và làm điều đúng đắn có thể trường tồn hơn bất kỳ luật lệ nào. Cuối cùng, Arnold đã cho đi nhiều hơn cả thức ăn. Ông đã cho đi hy vọng. Ông đã cho đi tình yêu thương. Và ông đã để lại cho tất cả chúng ta một bài học quý giá mà chúng ta không thể nào quên. Quan tâm đến nhau là món quà lớn nhất mà chúng ta có thể trao tặng thay vì chửi nhau để tự nâng cao giá trị nhân phẩm và trí thức của mình.


https://youtu.be/eLdxgPT0Lt8


Nếu ai ở vùng của chị Thuỷ Giang thì xin ghé lại chào chị ta, một tấm lòng đáng kính, vị tha của người Việt không bao giờ hỏi ai biết mẹ mày là ai không. 


https://youtu.be/8OrywCT6Cao?si=6L3inKtT9VrLOZqU


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Mùa bầu cử mùa thu 2026

 Mùa bầu cử mùa thu 2026


Thường là sau khi tổng thống nhậm chức thì 2 năm sau có bầu cử quốc hội. Thường kết quả đều dựa trên sự tín nhiệm của tổng thống nên dạo này thấy bên đảng Dân Chủ muốn lấy lại đa số ở quốc hội nên đưa ra chương trình như xuống đường biểu tình kêu “No King”. Theo ông Goering, bộ trưởng tuyên truyền của Hitler, cứ nói láo hoài riết thiên hạ cũng nhập tâm như bên tàu  “Tam nhân thành hổ” (三人成虎), khi xưa có chuyện ông Tăng Sâm, bà mẹ ngồi dệt vãi bổng hàng xóm chạy qua nói con bà giết người, lúc đầu bà ta không tin nhưng nghe riết bà ta phải tin nên khi nghe con bà về kìa là bỏ chạy mất. 

Biểu tình tại New York, có đảng Cộng Sản


Nay cứ thấy hai bên đưa tin giả, làm đủ cách để tuyên truyền cho kỳ bầu cử đến tháng 11 này. Nhớ vụ bầu cử tổng thống vừa rồi, các cuộc thăm dò dư luận, tổ chức nào cũng cho là bà Kamala sẽ thắng nhưng ngựa về ngược vì cách thăm dò đều được bán độ. Cho nên đọc các cuộc thăm dò cũng nên cẩn thận đừng hồ hởi quá mà sẽ buồn vào hồn không tên đêm bầu cử. Bên Cộng Hoà thì cứ đánh vào bầu cử phải có bằng chứng là công dân Hoa Kỳ còn Dân Chủ thì “No king”. Đưa đến bế tắc khiến nhân viên TSA ở phi trường không được trả lương. Cuộc chiến sẽ kéo dài đến hết bầu cử thì như phép lạ ai nấy đều bỏ phiếu thông qua ngân sách mượn thêm tiền. Chính phủ là cơ quan không bao giờ làm ra tiền, chỉ biết tiếp tục đánh thuế người Mỹ để có tiền xài. Tuần này quốc hội họp công khai luận tội bà dân biểu nào vớt bao nhiêu triệu bỏ túi. Bà ta kêu oan thị kính, không chịu từ chức thì sớm muộn gì cũng sẽ bị trục xuất ra khỏi quốc hội. Chớ cứ ngồi lì thì đang Cộng Hoà sẽ quảng cáo bà này để lấy phiếu như kỳ tước, đảng Dân Củ rêu rao ông thần nào ở New York, bị trục xuất vì vớt tiền bỏ túi. 


Đọc trên RealClearPolitics thì được biết trung bình các cuộc thăm dò thì sự tín nhiệm của ông Trump chỉ có 41.3%, và không hài lòng 56.3%. Thông thường thì khi số tín nhiệm của tổng thống thấp sẽ đưa đến đảng của tổng thống đương nhiệm sẽ mất một số ghế tại quốc hội nên đoán là đảng Dân Chủ sẽ đạt đa số quốc hội vào mùa bầu cử tới.


Các bác Dân Chủ chửi bác Trump khoan vội mừng. Lý do là sự tín nhiệm của đảng dân Chủ do RCP đưa ra chỉ có 35.8% còn không ủng hộ lên đến 55.7%. Trong khi đảng Cộng Hoà khá hơn được 39.3% tín nhiệm so với Chán Mớ Đời 53.9%. Nếu đọc con số thì sẽ thấy đảng Dân Chủ ít được tín nhiệm hơn bác Trump 41.3%. Lý do? Để đi đến bước đường này, họ đã phải mất nhiều năm, tốn nhiều công sức, đưa ra những lập trường chính sách kỳ quặc và mắc phải vô số sai lầm. Cử tri có người ghét Bác Trump có thể bỏ cho Dân Chủ nhưng đa số người Mỹ, họ muốn ứng cử viên đảng Dân CHủ đưa ra các đề án, chương trình giúp cộng đồng của họ đi lên với kinh tế, địa ốc , lạm phát,… trong khi các các ứng cử viên mở miệng là chửi bác Trump nên lâu ngày sẽ có phản tác dụng. Ta vừa chứng nhân ở Đan MẠch, bà thủ tướng chửi bác Trump tàn canh khói lửa rồi dân chúng đi bầu cho đảng đối lập khiến bà ta phải từ chức. Tôi bầu bà lên để lo kinh tế, xã hội yên dân đâu phải để chửi một tên tổng thống xứ khác.


Ngay cả chỉ số thăm dò chung của RCP về cuộc đua vào Hạ viện cũng đang trở thành một vấn đề đối với triển vọng của Đảng Dân chủ trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ sắp tới. Mặc dù Đảng Dân chủ đang dẫn trước Đảng Cộng hòa với tỷ lệ 46,9% so với 42,1%, nhưng con số này có thể chỉ báo hiệu một mức tăng trưởng khá khiêm tốn về số ghế cho Đảng Dân chủ tại Hạ viện. Trong đợt bầu cử mùa thu này, chỉ có một số ít khu vực bầu cử thực sự đang ở thế tranh chấp quyết liệt. Các chuyên gia dự đoán cho rằng có 17 khu vực bầu cử đang ở thế "ngang ngửa" (toss-ups). 

Ủng hộ viên thị trưởng New York tuyên bố cách đuổi người giàu ra khỏi New York và chiếm công ty của họ để tự cai quản như khi Việt Cộng vào Sàigòn năm 75, đuổi hết chủ nhà máy, tiệm để làm quốc doanh.


Trong số đó, 13 ghế hiện do Đảng Cộng hòa nắm giữ và 4 ghế thuộc về Đảng Dân chủ. Ngoài ra, còn có 13 ghế do Đảng Dân chủ nắm giữ và 2 ghế do Đảng Cộng hòa nắm giữ đang có xu hướng nghiêng về phe Dân chủ (phe "Xanh"); ngược lại, có 1 ghế của Đảng Dân chủ và 3 ghế của Đảng Cộng hòa đang có xu hướng nghiêng về phe Cộng hòa (phe "Đỏ"). Cuối cùng, có 2 ghế của Đảng Cộng hòa và 1 ghế do một ứng viên độc lập nắm giữ (cựu đảng viên Cộng hòa Kevin Kiley) được đánh giá là chắc chắn sẽ rơi vào tay Đảng Dân chủ, sau những chiêu trò điều chỉnh ranh giới bầu cử đầy tai tiếng diễn ra gần đây. 


Ở Nam Cali có ông thần đảng Dân CHủ gốc Việt đắc cử kỳ vừa qua hơn có mấy trăm phiếu mà phải đếm cả mấy tháng mới xong. Lúc đầu đối thủ của ông ta hơn phiếu nhưng từ từ họ đếm các phiếu gửi qua bưu điện thì ông ta thắng. Rút kinh nghiệm kỳ này đảng Cộng Hoà cho ra lò 5 ứng cử viên gốc Việt để đấu với ông thần Việt kiều dân chủ này. Để xem.


Cuộc bầu cử tổng thống vừa qua, họ thấy một số khu vực bầu cho Trump nên cả hai bên đều tìm cách chia lại các khu vực để bầu đại diện có lợi cho đảng mình như Cali đã làm khiến đảng cộng hoà Chán Mớ Đời. Tính tổng cộng lại, số lượng mục tiêu mà Đảng Dân chủ có thể nhắm tới không thực sự nhiều. Nếu họ giành chiến thắng tuyệt đối tại cả 39 ghế đang ở thế rủi ro này, thì tổng số ghế tăng thêm của họ sẽ là 21. Con số này chỉ bằng khoảng một nửa so với mức tăng 41 ghế mà họ từng đạt được vào năm 2018, thời điểm mà lợi thế của họ trong các cuộc thăm dò chung trước thềm bầu cử lên tới 7,3 điểm. 


Mình có kể là cuộc Census sắp tới rất quan trọng vì tuỳ theo dân số của vùng, tiểu bang, bất kể bất hợp pháp hay không, người ta sẽ dựa trên dân số để chia thêm ghế dân biểu. Do đó chính phủ Trump muốn đạo luật Save America Act phải thông qua, chỉ có người Mỹ có quốc tịch mỹ mới được đi bầu. Hôm qua đọc tin tức ở Ý Đại Lợi, hiến pháp của họ đã thay đổi, các người ngoại quốc có tổ tiên là người Ý Đại Lợi thì tự nhiên có quốc tịch Ý Đại Lợi. Nay họ bỏ vụ này, chỉ có bố mẹ hay ông bà sinh đẻ tại Ý Đại Lợi thì mới có quyền xin cấp quốc tịch Ý Đại Lợi. Vụ này khiến một số đông người Mỹ hay Á Căn Đình chới với vì sẽ bị tước quốc tịch Ý Đại Lợi. Việt Nam thì không sợ vụ này vì chỉ có một đảng được ứng cử.


Mình có kể vụ người Tàu cho vợ con qua Hoa Kỳ sinh đẻ để được quốc tịch Hoa Kỳ và trong tương lai sẽ có thể thay đổi bộ mặt bầu cử tại Hoa Kỳ. Do đó từ từ các luật về quốc tịch sẽ bị xiết chặc. Hà Nội đang kêu gọi Việt kiều nhập tịch lại để mua đất đai hay thừa hưởng nhà cửa của cha mẹ để lại là ngọng. Anh có quốc tịch mỹ và Việt Nam thì anh phải đóng thuế tài sản ở Việt Nam. Không khai thì phạt. Anh muốn từ bỏ quốc tịch mỹ thì phải đóng thuế rời khỏi xứ mỹ. Tài sản bú xua la mua tương tự tiểu bang đánh thuế những người kêu chán Dân Chủ bỏ đi Texas thì học ho 3-5 năm để đóng thuế tài sản như bán nhà bán cửa,…


Các nghị sĩ thuộc Đảng Dân chủ tại Quốc hội đang không làm được nhiều điều để thúc đẩy các mục tiêu, chương trình của mình. Chương trình nghị sự về "khả năng chi trả" của họ chỉ là một ý tưởng mơ hồ và được đưa ra một cách tùy tiện. Nhiều ứng cử viên Đảng Dân chủ hành xử như thể việc công kích ông Trump là tất cả những gì họ cần làm. No King.


Dư luận cũng ngày càng đổ lỗi cho Đảng Dân chủ về việc chính phủ liên bang phải đóng cửa. Những hành khách hàng không như mình tuần này, phải xếp hàng hàng giờ đồng hồ để qua cửa kiểm soát an ninh có lẽ chỉ muốn nguyền rủa tất cả các chính trị gia. Tuy nhiên, việc Đảng Dân chủ khăng khăng từ chối cấp ngân sách cho Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE) thực chất chỉ là động thái nhằm chiều lòng các cử tri cốt lõi của đảng. Điều này đã khiến một nghị sĩ cấp cao của Đảng Dân chủ tại Hạ viện, ông Don Beyer tiểu bang Virginia phải thừa nhận rằng chiến thuật này chẳng tạo ra được thay đổi nào, và "trong lúc chờ đợi, chúng ta lại đang gây tổn hại cho chính người dân."


Đảng Dân chủ đã bỏ lỡ một cơ hội để tìm lối thoát trong các phiên điều trần phê chuẩn bổ nhiệm ông Markwayne Mullin vào vị trí Bộ trưởng An ninh Nội địa. Ông thượng nghị sĩ này có lần kêu thượng nghị sĩ Bernie Sanders, cộng sản gộc, lúc đầu thuộc đảng Dân CHủ, sau đảng Dân Chủ kêu ông ta đứng độc lập cho khỏi bị mang tiếng cho đảng nhưng vẫn bầu theo đường lối Dân CHủ.  Ông Mullin kêu ông cứ kêu triệu phú mỹ là những thằng tham ô bú xua la mua trong khi tài sản của ông lên đến 8 triệu. Vậy ông cũng là tham ô vì triệu phú. Chán Mớ Đời 


Lẽ ra, Đảng Dân chủ có thể gây sức ép buộc ông Mullin phải đàm phán một cách thiện chí về những thay đổi cụ thể mà họ mong muốn. Làm như vậy sẽ giúp người dân Mỹ hiểu rõ hơn về các yêu cầu của Đảng Dân chủ, cũng chính là lý do khiến họ phải xếp hàng dài vô tận tại các điểm kiểm soát an ninh sân bay (TSA). Nếu ông Mullin từ chối đàm phán, Đảng Dân chủ có thể bỏ phiếu chống lại ông và sẽ có được một lập luận thuyết phục hơn để trình bày trước cử tri. Ngược lại, nếu ông chịu đàm phán, họ có thể đã đạt được phần lớn những mục tiêu mà mình đề ra. Thay vào đó, hình ảnh mà họ đang thể hiện lại là sự cứng rắn và thiếu linh hoạt. Mình đứng đợi 1:28 :38 để qua cổng an ninh, thấy các ông các bà Đá (ICE) rất dễ thương, đẩy xe đầy nước đem phân phát cho hành khách, khác với hình ảnh mà chúng ta thấy trên mạng hay truyền hình, là đè cổ, bắn chết thiên hạ, đeo mặt nạ. Mình thấy nhiều bà trẻ rất dễ thương, đeo súng lũng lẵng như cao bồi Texas trong phi trường Houston. Chỉ hiển thị như vậy là thấy ICE đâu có gì ghê gớm như các dân biểu Dân Chủ vẽ trên truyền hình.

Nghe nói tại Virginia (Dân Chủ) cấm người Mỹ dưới 21 tuổi có súng ngoại trừ được giám sát bởi một người lớn, theo tiểu bang người lớn là 18 tuổi. Luật là dưới 21 tuổi không được uống rượu nên bà này quên cha nói luật lệ là 18 tuổi được xem là thành niên. Chán Mớ Đời mình thấy thiên hạ lâu lâu hay kê mấy đại biểu quốc hội Việt Nam ăn nói bá vơ nhưng cho thấy Hoa Kỳ cũng tương tự. Ra tanh cử được đảng đề cử rồi vơ vét về.


Hình như bác Trump cố ý nên cứ tuyên bố bú xua la mua khiến thiên hạ ghét ông ta càng nổi điển lên chửi tùm lum. Càng chửi thì quên nói đến các chưogn trình giúp dân của mấy bác Dân Chủ. Chúng ta nên nhớ trên đời có 3 loại người: 1 loại được xem MAGA tôn thờ, yêu thích ông Trump, ông ta làm gì họ cũng ok, dù có làm sai nhưng họ vẫn xá tội, loại người thứ 2 là ghét ông Trump, ông ta có làm gì tốt họ cũng chửi và loại người thứ 3 là bàng quan, chả quan tâm. Khi bầu cử người ta tìm cách thu phục loại người thứ 3 bầu cho mình. Theo mình đảng Dân CHủ thay vì tìm cách lôi kéo loại cử tri thứ 3 bầu phiếu cho mình, với chương trình nghị sự này nọ, họ cứ đem tam tông 3 đời tứ đại ông Trump ra chửi, riết người Mỹ Chán Mớ Đời như mình sẽ bầu cho đảng Cộng Hoà vào mùa thu này. Hy vọng họ sẽ thay đổi chớ cứ kêu người của họ, đi cạo xe Tesla, đốt phá tiệm Tesla này nọ hay xuống đường đốt xe, phá tiệm thì sẽ mất chính nghĩa cách mạng.


Tệ hơn nữa, các lãnh đạo chủ chốt của Đảng Dân chủ liên tục đưa ra những phát ngôn thiếu suy nghĩ trước công chúng. Thống đốc tiểu bang Cali, ứng cử viên sáng giá cho mùa bầu cử tổng thống sắp tới, Gavin Newsom đã khẳng định rằng California là một tiểu bang có mức thuế thấp hơn so với Texas hay Florida. Có thể ông ta nói đến thuế địa ốc thì đúng, ở Texas trên 3%, còn Cali thì gần 2%. Hãy thử nói điều đó với vô số "người tị nạn thuế" đang rời bỏ "Tiểu bang Vàng" này xem sao. Đi Texas thấy xăng giá $3.89/ gallon về Cali thấy $6.89. Chán Mớ Đời 


dép.


Thống đốc Kathy Hochul, tiểu bang New York, người tranh cử trong năm 2022, đã thẳng thừng bảo các đảng viên Cộng hòa, ăn cơm dân chủ thờ ma Cộng Hoà tại New York rằng: "Hãy cứ lên xe buýt và đi thẳng xuống Florida, nơi mà các vị thực sự thuộc về ấy, được chứ? Biến khỏi thành phố này đi!" Tuần trước, bà lại tuyên bố rằng mình đang tìm kiếm những cá nhân có khối tài sản ròng lớn để "góp phần hỗ trợ các chương trình phúc lợi xã hội hào phóng" của New York. Bà gợi ý: "Có lẽ bước đầu tiên nên là đi xuống Palm Beach để xem liệu ta có thể thuyết phục được những ai quay trở về quê nhà hay không." Có lẽ bà Hochul đã nhận ra rằng việc tăng thuế là một sai lầm. Tuy nhiên, giải pháp mà bà đưa ra lại không phải là cắt giảm thuế hay kiềm chế chi tiêu; thay vào đó, bà lại tìm kiếm những người mà bà gọi là "các triệu phú yêu nước", những người sẵn lòng chuyển về miền Bắc sinh sống. Chúc bà may mắn với ý định đó. Mình có kể vụ các tỷ phú ngày nay không muốn cho từ thiện nữa vì bị lạm dụng, ai buồn đời thì đọc trên bờ lốc.


Tuần này, Thành phố New York đã tìm đến Phố Wall để chào bán hàng tỷ đô la trái phiếu đô thị. Kết quả là: thành phố đã bán được 2,3 tỷ đô la — thấp hơn 300 triệu đô la so với mục tiêu đề ra. Như Charles Gasparino của tờ NY Post đã nhận định, mức thâm hụt như vậy là điều gần như chưa từng thấy đối với trái phiếu của Thành phố New York.


Trong nhiều thập kỷ qua, các đợt phát hành trái phiếu của Thành phố New York luôn ở trong tình trạng "đặt mua vượt mức" (oversubscribed) — nghĩa là số lượng người mua luôn nhiều hơn số lượng trái phiếu được chào bán. Gánh nặng thuế suất cao của thành phố đã biến loại trái phiếu được miễn cả ba loại thuế này trở thành một thỏi nam châm thu hút giới đầu tư giàu có. Đạo luật Khẩn cấp Tài chính năm 1975 thậm chí còn đảm bảo cho các trái chủ quyền ưu tiên hàng đầu đối với nguồn thu thuế của thành phố. Ngay cả dưới thời Thị trưởng Dinkins, trong giai đoạn hậu quả của cuộc khủng hoảng thị trường năm 1987, doanh số bán trái phiếu vẫn duy trì đà tăng trưởng mạnh mẽ.

Khi mình sang Hoa Kỳ làm việc năm 1987, thì thị trường chứng khoán banh ta lông, lúc đó hình như thị trưởng là ông mỹ đen Dinkins. Thay thế ông người gốc do thái Ed Koch.


Thống đốc của hai tiểu bang có nền kinh tế mạnh nhất của Hoa Kỳ mà tuyên bố bú xua la mua như tên nông dân ngu ngốc như mình. Lại thêm ông thần gốc Ấn Độ-Uganda, được bầu làm thị trưởng thành phố New York, ông ta kêu gọi người dân ở New York làm việc giúp cộng đồng là đi xúc tuyết. Rất hay, nhưng lại bắt họ phải trình thẻ căn cước này nọ trong khi đảng Dân Chủ thì chống vụ đi bầu phải trình chứng minh cử tri là có quốc tịch mỹ.


Hôm qua xem thủ tướng Bỉ quốc đọc diễn văn trước quốc hội âu châu, kêu gọi phải tái lập lại nền kỹ nghệ âu châu nếu không là âu châu banh ta lông. Rất mừng là âu châu nay đã giác ngộ cách mạng hiện tình kinh tế và xã hội của họ. Hy vọng họ sẽ lấy quyết định sáng suốt thay vì đêm kỹ nghệ sang Maroc còn họ thì đi xe đạp vì tiền điện tiền xăng quá đắt. Ai buồn đời thì đọc bài mình kể về đế chế Pháp quốc banh ta lông, như tất cả âu châu hiện thời. Chán Mớ Đời 


https://youtu.be/8OrywCT6Cao?si=6L3inKtT9VrLOZqU


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn