Chuyện tình Romeo và Juliette Đà Lạt

 Romeo và Juliette Đà Lạt 


Đầu năm buồn đời vì ăn bánh tét chiên khá nhiều nên nhớ về thời học sinh, kể chuyện mấy người bạn học cũ khi xưa với những mối tình toả nắng. Nay gặp nhau chỉ biết cười nhăn hàm răng giả cho nhau xem nhưng có mấy mối tình học sinh, tiên đồng ngọc nữ cũng tạo ra nhiều đau thương cho gia đình. Cho thấy Đà Lạt tuy nhỏ bé nhưng người Đà Lạt yêu rất dữ dội, không thua gì mùa hè đỏ lửa.

Hôm kia tết bổng nhiên thấy một cuộc gọi nhỡ của một cô học Petit Yersin, sau qua Văn Học. Nhưng không thấy để lại tin nhắn nên mình không gọi lại. Lý do không quen lắm. Có lần mình gặp lại anh của cô ta thì có nhắc đến chuyện tình của cô ta và một anh chàng học chung lớp ở đường Hai Bà Trưng, khi xưa học Trần Hưng Đạo. Buồn đời anh chàng vác súng rouleau của ông bố, làm cảnh sát lên trường đòi bắn tên nào nên bị đuổi, chạy qua Văn Học. Tại đây lại phát hiện ra mối tình học trò với cô này. Có cái kết bi thảm, như cuộc tình đã được Shakespeare viết lên bi kịch Romeo và Juliette, tưởng Đà Lạt sẽ có thêm 1 đồi thông hai mộ nhưng may mắn là cô kia mất tích. 

https://youtu.be/BlRdyclVzzg

Tại Văn Học mình có gặp Romeo khi ra về vì lớp học cạnh nhau, có vài lần đi chung về nhà, chào hỏi, nói chuyện vài lần, khi gặp nhau, học dưới mình một lớp. Khi xưa mình hay vào nhà anh ta với đám trong xóm dưới đường Hai BÀ Trưng, như con ông Duy, thằng Đôn con ông Tân gầy,… bắn bi, chỉ nhớ nhà có mấy cây tre lớn và con suối từ Mả Thánh chảy về. Một hôm, ra về thấy ông thần nhìn cô nàng cười rất là đắm đuối Juliette cũng trả lời bằng một nụ cười tươi như hoa hồng Đà Lạt. 


Đùng một cái, nghe trong trường xôn xao, kêu hai anh chị bỏ học chạy xuống Nha Trang chơi mấy ngày khiến gia đình đi kiếm mệt thở, kiểu đi phược ngày nay. Mình thấy ông thần quá giỏi, mình gặp gái là ngọng, cà lăm không ra được một chữ trong khi anh chàng lại dám dắt gái đi chơi ở Nha Trang. Ngày nay, nghĩ lại nhát gái thời đó cũng là cái may cho cuộc đời, chớ dạn đi tán gái tùm lum thì chắc không học hành. Mình nhớ có ông thần kia hay đi tập Nhu Đạo với mình ở Adran. Hắn đai xanh còn mình đai vàng rồi bổng nhiên một ngày đẹp trời không thấy hắn đi tập nữa mà lại ôm con trước cửa nhà.


Sau vụ này, các giáo sư của trường Võ Bị Quốc Gia không được giảng dạy tại trường Văn Học. Như thầy HÙng, dạy Quang Học vào lớp tuyên bố không cho dạy trường Văn Học thì cũng không dạy trường Việt Anh luôn. Mấy ông thầy khác của trường Võ BỊ Quốc Gia, giờ rảnh phải chạy qua trường Việt Anh dạy. Thế là thầy dạy trường Văn Học thiếu nên phải cầu cứu các giáo sư của trường Trần Hưng Đạo. Năm cuối ở trường Văn Học thì toàn là thầy từ trường Trần Hưng Đạo như thầy Tính, Đức, Hàn, Thắng, Hoàn,…


Đùng một cái lại thấy nhà anh chàng làm đám ma, nghe nói tự tử với súng rouleau khiến mình thất kinh. Cái chết vì gái là cái chết liêu xiêu. Nghe nói anh chàng thất tình vì bố mẹ cô nàng, và bố mẹ ông thần cấm không cho gặp nhau nên giận đời vì thấy mình quê, không còn tình yêu thì không có lý do để sống như Shakespeare từng tuyên bố. Mình phục anh chàng này, tuổi trẻ hơn mình mà đã giác ngộ cách mạng, hy sinh cho tình yêu này nọ. Lập nên chuyện tình Romeo và Juliette của Đà Lạt một thời. Vụ này phải hỏi ông hàng xóm, Thụ Nhân ở 49C Hai Bà Trưng trước nhà hắn, nay làm ca sĩ nghiệp dư ở Gia-nã-đại. Khúc đường Hai Bà Trưng này, dạo ấy có hai cái chết chới với cho cả xóm: anh Thống, thủ khoa trường Võ Bị Quốc Gia ra trận đầu tiên tử trận và tên Romeo này.


Sau này, nói chuyện với Huỳnh Kim Sang mới biết là em gái hắn và cô này thân nhau ngày xưa, học chung lớp nên mình cho số điện thoại. Hai bà này sau 50 năm gặp nhau lại mừng như gặp lại mối tình đầu. Vì vậy thiên hạ hay réo tên mình nhờ mình mà họ gặp lại bạn cũ khi xưa. Hay xin điện thoại.


Một hôm, mình nhận được cuộc gọi của Juliette, người yêu cũ của tên hàng xóm đã anh dũng hy sinh vì mối tình hữu nghị đồi thông một mộ. Cô nàng nói chuyện kể về tình sử của hai người khiến mình thất kinh. Cô nàng nói mỗi lần mình đến nhà hắn là cô nàng trốn vì sợ mình biết về mách lại bố mẹ cô nàng, dám đến nhà Romeo. Vấn đề là mình chỉ đến nhà tên này hồi còn học tiểu học, lớn lên thì không bắn bi nữa nên chỉ gặp nhau ngoài đường, chào hỏi vớ vẩn. Mình được cái là ít khi chận họng thiên hạ dù biết họ sai hay lầm người, nhất là từ khi được đồng chí gái cải tạo. Lý do là mình bị ngu lâu dốt bền nên có nói thiên hạ cũng không nghe. Cô nàng chắc nhớ đến tên nào tên Sơn, học chung lớp với tên Romeo này nhưng mình cứ câm họng để nghe cô nàng nói suốt 3 tiếng đồng hồ, giải bầu tâm sự sau 50 năm. Kinh


Sau đó đồng chí gái kêu đi ăn cơm nên mình phải xin lỗi, cô nàng xin phép lâu lâu được gọi điện thoại nói chuyện. Mình nhất trí nhưng chả bao giờ thấy cô ta gọi lại, ngoại trừ tuần trước, biết đâu là giỗ ông thần Romeo Đà Lạt hay muốn tìm cô bạn nào khác nên cô nàng gọi mình. Mối tình đầu khó quên nhất là tên bồ, nhân danh tình yêu, thà chết không để bố mẹ cấm cản yêu đương. Cô nàng cho biết sau vụ đi phược, được xem là cặp đi phược đầu tiên, được nghe danh ở Đà Lạt. Bố mẹ cô nàng cạo đầu, rồi đưa ra Quy Nhơn sống với bà cô hay dì chi đó. Do đó không liên lạc cũng như biết Romeo đã tưởng Juliette qua đời nên đã dùng rouleau tự ru mình giấc ngủ thiên thu. Sau này di tản ra hải ngoại mới nghe đến vụ hy sinh đời Romeo củng cố đời Juliette nên cô nàng rất bị lộn xộn về tâm cảm. Lâu lắm mới nguôi, lấy ông mỹ già nào. Nên khi nghe ông anh nói về mình thì cô nàng gọi điện thoại để trút bầu tâm sự lên mình, dù chả dính dáng gì đến mình. Ông thần nào tên Sơn, bạn của Romeo Đà Lạt thì liên lạc với mình ngay. Để mình cho điện thoại mà đính chính dùm.


Cô nàng kể là sang mỹ cũng Chán Mớ Đời nhất là khi nghe bạn học xưa kể vụ người tình Romeo, nên về già mới lấy một ông mỹ già ở San Francisco. Hôm mình ghé San Francisco thì anh của Juliette gọi điện thoại thì cô nàng đi chơi xa nên không có dịp gặp lại. Mình nhớ cô này khi xưa học Yersin dưới mình một lớp.


Một hôm mình đi ăn tiệc nhà ai đó không nhớ thì có một bà đến chào mình. Rồi tự xưng là người yêu xưa của ông anh của cô nàng Juliette. Kinh. Mình kêu rất hân hạnh thì mới giác ngộ cách mạng là ông anh của Juliette là thuộc dòng Minh Mạng nên có máu dê rất cao. Chắc nhờ uống thuốc của vua Minh Mạng hay máu của vị vua này chảy trong huyết quản nên rất yêu phụ nữ. Không nhớ hắn cùng tuổi hay hơn tuổi mình. Mình nhớ khi xưa có học chung ở Yersin sau đó hắn sang trường việt, dạo còn tiểu học. Bố hắn là họ hàng chi với vua Bảo Đại, hồi nhỏ chơi với nhau đến khi ông Bảo Đại đi tây. Quân thần về phe Bảo Đại đông hơn nhóm về phe bố hắn nên bầu Bảo Đại làm thái tử của Khải Định. Bố hắn thuộc hàng Ưng trong khi ông Bảo Đại là Vĩnh, dưới mấy lớp. Ông vua này thì không có con, nghe nói thích các công công hơn.


Hôm trước, có đi ăn phở với một ông thần khi xưa học Lasan Adran, nghe nói ông thần nay là được bầu làm họ trưởng nhưng ông thần thuộc vần Bảo. Thua ông thần anh của Juliette vì hắn hàng Bửu, bố hắn là hàng “Ưng”. Sang Hoa Kỳ, mấy người họ vua nhà NGuyễn thì hơi lộn xộn. Có ông thần quen họ Bảo, con gái lại Công Huyền Tôn Nữ nên giấy tờ đi học khá phức tạp. Xem bài thơ của ông vua có con nhiều triều Nguyễn. Đọc từ phải xuống qua trái.


Ngồi nói chuyện với người yêu cũ của anh của Juliette thì thất kinh. Mình biết khi học trung học, hắn dê cô nào bị dính cái bầu mà bố cô bồ là con bộ trưởng bộ sắc tộc chi đó nên làm đám cưới. Có cô bạn kể là hồi đó đi học, cô con gái bộ trưởng phải bận áo mưa để che cái trống chầu. Này như vụ này, xảy ra khi mình đi tây rồi. Rồi 75 di tản chạy qua mỹ. Anh chàng có mấy con với con gái sắc tộc, gốc người Tày vì cháu thầy An. Gặp thầy có kể vụ này, thằng cháu rể gốc Minh Mạng. Đùng một cái, đi dự tiệc, có một cô tự xưng là bồ nhí, kêu lại có con riêng với anh chàng này. Lại sinh con trai vì bà vợ Tày chỉ đẻ con gái cho hợp với chế độ Mẫu Hệ. Anh chàng không nhìn đứa con nên hai mẹ con dọn xuống nam Cali, lập gia đình với một bác sĩ ở Bolsa. Cô ta nhờ mình nói lại với ông bồ cũ là nên nhận đứa con. Về hưu hai cha con ở với nhau tại Mobilehome park nào đó. Để nối lại tình phụ tử một lần dang dỡ.


Mình khi không dính vào chuyện gỡ rối tơ lòng của thiên hạ của những người mình chỉ biết sơ sơ, chớ không quen khi xưa ở Đà Lạt nên chới với. Mình nói sẽ nói lại với ông bồ mà mình mới gặp lại một hai lần. Ông bồ xuống thăm con gái đi làm hay học dưới này nên hú mình đi uống cà phê. Mình nói có người tự xưng như vậy kể mình chuyện này. Anh chàng kêu “ah đứa con tội lỗi” rồi lơ qua chuyện khác. Anh ta kể đang mê một cô nào trẻ, làm thiện nguyện bú xua la mua. Mình hỏi bà vợ người Tày, anh chàng kêu Chán Mớ Đời. Thôi thì mình không nên xía vào chuyện tình Lan và Điệp. Lâu nay cũng không liên lạc với ông thần. Lần trước ông thần kêu bị ung thư nhưng đã chữa lành.


Đó là mối tình yêu cuồng sống vội của học sinh Đà Lạt mà mình biết nhưng ra hải ngoại bổng nhiên lại dính vô chuyện lộn xộn của họ. Chuyện gia đạo của mỗi người một hướng, không nên xen vô. Ngoài ra có vụ ông lính tự tử ở cột điện đường Hai Bà Trưng ở khu cư xá Công Chánh khiến mình bị ám ảnh từ bé đến khi đi tây. Dạo ấy mình học Petit Lycee, một buổi sáng nghe cái ầm dưới đường Hai BÀ Trưng rồi lúc đi học thì khám phá ra thiên hạ bu xung quanh một ông lính bị bay mất nữa cái đầu. Nằm chết giữa đường dưới cột điện, nơi mà mình mỗi ngày phải đi ngang qua khi đi học. Cứ sợ sợ. Nghe kể ông lính này mê cô nào ở trong xóm mình rồi cô ta không chịu, nói chỉ thích uý trở lên nên buồn đời anh ta đến gần nhà đối tượng cho nổ trái lựu đạn banh cái đầu. Kinh


Từ đó mình tự hứa lớn lên không thích cô hàng xóm nào cả, sợ bị cái huông ông lính đa tình này. Thôi em phải lên vườn, hôm nào rảnh kể tiếp.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét