Hiển thị các bài đăng có nhãn thể thao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thể thao. Hiển thị tất cả bài đăng

Đi xem đá banh với con

 Trải nghiệm đáng nhớ với con


Hôm nay, hai cha con đi xem giải túc cầu thế giới ở vận động trường SoFi ở gần Los Angeles. Lâu lắm rồi, trên 20 năm mới đi xem đá banh lại với thằng con, thêm lần đầu tiên xem trận đá quốc tế của giải vô địch thế giới. Thể thao đối với người Mỹ rất quan trọng, như một văn hoá đặc thù khác với âu châu vì có ăn uống. Ở âu châu, khi xưa mình đi xem đá banh thì thấy thiên hạ đến xem rồi về ngoại trừ một số cổ động viên băng đảng mà người Anh quốc gọi là Hooligans, chia phe đánh nhau. Ngược lại ở Hoa Kỳ, xem thể thao như một cuộc hội ngộ thân hữu ăn uống rất lâu, khởi đầu trước khi trận đấu bắt đầu rồi kéo dài đến chiều tối.

Hai cha con ngồi hạng cá kèo nhưng vẫn đắt kinh hồn.

Nhớ lần đầu tiên ở Cali, được thân hữu rủ đi xem một trận bóng chuỳ ở Anaheim. Mình đâu biết gì, vì lần đầu tiên. Ở âu châu thì dân tình không xem hay chơi môn này. Họ hẹn ở bãi đậu xe thì chạy đến với đồng chí gái. Ai ngờ một ông bạn đem xe RV của ông ta lại đậu ngay bãi đậu xe, rồi đem ra đồ nướng thịt, hot Dog, hamburger đủ trò. Bắt đầu nướng cho thân hữu ăn uống. Mình nghe nói các cổ động viên âu châu đi xem giải túc cầu thế giới, rất ngạc nhiên khi thấy người Mỹ mời họ ăn uống dù chả quen biết. Trận đá chả biết lúc nào mà phải đến sớm hơn 2 tiếng nên ngạc nhiên. Hóa ra là để ăn hamburger, uống coca cola đủ trò,… hình như họ gọi là Tailgate. Cái đuôi sau xe.

Vé mua rẻ rồi bán gấp 10 lần
Vé có thể lên trên $100,000. Kinh


Kỳ này giải túc cầu thế giới được Hoa Kỳ, Mễ Tây Cơ và Gia-nã-đại tổ chức chung, lại có đến 48 quốc gia tham dự nên đông. Nhớ năm 1994, Hoa Kỳ tổ chức lần đầu tiên khiến người Mỹ tò mò hỏi môn thể thao gì lạ vậy. Đi làm các đồng nghiệp hỏi chơi ra sao này nọ. Đội tuyển mỹ ít có ai là cầu thủ nhà nghề, toàn là đá tài tử. Đối với họ môn thể thao này dành cho phụ nữ. Ngày nay thì có nhiều cầu thủ mỹ đá ở âu châu thêm dân gốc La-tinh gia nhập cũng nhiều và người da đen cũng đông.


Đọc tin tức thì họ cho biết đội tuyển Maroc toàn là dân sinh ra tại hải ngoại, còn đội tuyển pháp chỉ có một ông tây da trắng còn toàn đến từ phi châu. Pháp quốc mà thua thì họ chửi dân di cư còn thắng thì bác-ái, tự-do, bình-đẳng bú xua la mua.

Có cái vòng tròn màn hình video treo lơ lững trên sân chơi, mọi người khắp nơi đều có thể xem được 

Mình không tính đi xem, ở nhà xem như bao nhiều năm qua nhưng rồi thấy trên mạng có bà nào rao bán vé. Hỏi ra thì giá bán trên trời. Họ mua sẵn lâu rồi đợi đến gần đá thì tung lên bán gấp đôi, gấp 3 hay gấp 10 lần. Mình hỏi thì chị ta kêu $3,200 mà khi mình lò mò mua khi cận ngày thì có $602. Thấy đắt quá nên không mua nhưng rồi xem đội tuyển Hoa Kỳ đá như ba-tây nên muốn đi xem cho biết. Mình mới dọ hỏi thêm thì có người mua vé cho trận tứ kết giá $182, nay họ bán lại với giá $1,800. Vụ này mình không biết nếu không thì đã mua trước cả chục vé rồi đến cận ngày đem ra bán kiếm lời. Mình đã ghi danh cho thế vận hội 2028 rồi.


Kỳ này bổng nhiên đội tuyển Hoa Kỳ đá có vẻ khá hơn các kỳ trước nên hào hứng muốn đi xem nhưng trận cuối đá vòng loại của Hoa Kỳ, giá vé quá đắt nên mình mua vòng 32 đội giữa Nam-Phi và Gia-nã-đại. Giá chắc độ $182, hạng cá kèo nhưng may mua được với giá $602. Thế là hai cha con chuẩn bị tinh thần đi. Nhưng tinh thần vẫn chưa hết lo ngại. Lý do là chưa có số QR trên vé mình nhận được. Phải đợi 4 tiếng trước khi trận đấu bắt đầu thì FIFA mới báo cho biết đã chuyển QR code qua trương mục của mình mà mở Wallet Apple ra thì không thấy QR nhưng khi scan thì máy rà được. Họ không muốn cho QR code hiện lên , sợ gian lận.

Vé hiện lên trên ứng dụng của FIFA, không có mã QR. Tương tự số thông hành và bằng lái xe của mình cũng không hiện lên trên Wallet Apple. Khi mình vào trong rồi thì hiện lên vé đã sử dụng.

Đúng 8:30 hai cha con lái xe ra nhà ga thành phố, đậu xe rồi lấy xe buýt đi lên Los Angeles. Có mã QR nên lên xe buýt thoải mái con gà kê. Xe đủ chỗ thì mới chạy, không ai đứng cả. Hôm nay chủ nhật nên xa lộ vắng nên không kẹt xe chớ ngày thường vào giờ này là ngọng. Đến nơi, thì được biết là khi về cũng phải trở lại đây để lấy xe buýt.

Mã QR cho bãi đậu xe và đi xe buýt

Phải công nhận người Mỹ tổ chức rất chu đáo. Vừa xuống xe buýt là thấy một hàng dài các nhà vệ sinh di động, thêm các trạm nước uống miễn phí. Mỗi xe trả $10.50 cho toàn gia đình, nên đi tè xong lấy nước uống. Các thiện nguyện viên chỉ đường rồi chúc một ngày vui đủ trò. Từ chỗ bến xe buýt đến chỗ sân vận động thì đi bộ độ 20 phút. Dọc đường người Mễ, đứng bán hot dog, và áo quần, đủ trò. Cứ như khi xưa đi xem đá banh ở pháp, dọc đường là thấy người ả rập đứng bán bánh mì kẹp merguez.

Xuống xe buýt là thấy bảng này để du khách không biết tiếng anh có thể tìm hiểu tin tức với tiếng mẹ đẻ của họ
Mấy cô học sinh hay sinh viên đứng vẽ cờ quốc gia của cổ động viên


SoFi không phải một sân vận động bình thường, mới được xây dựng đâu 5 năm về trước. Mà là một trung tâm giải trí theo đúng nghĩa Hoa Kỳ ở thế kỷ 21. Do công ty kiến trúc HKS Architects thiết kế, một phần vận động trường được xây dựng ngoài trời, nhờ khí hậu nam Cali ôn hoà, có một nóc nhà trong sáng để ánh sáng lọt qua, không như ở các thành phố có tuyết lạnh mùa đông, phải che hoàn toàn lại. Họ sẽ sử dụng cho thế vận hội năm 2028 sắp đến.


Hai cha con đi vòng vòng xem kiến trúc thiết kế ra sao vì khu vực quá rộng có hồ nước, có thêm các trung tâm thương mại. Ngày có cả nơi họ gọi là COSM, nếu không mua vé được vì đắt thì đến đây xem, màn ảnh lớn , ăn uống ,… 


Điểm đặc biệt là Oculus, bảng video vòng tròn trên sân, hình ảnh 4K rõ như ban ngày. Kinh, ngồi xem quảng cáo hay chiếu chậm lại, đủ ánh sáng,… nghe nói cái bảng video này là hiện đaị nhất.


Còn phần thiết kế thắng cảnh thì do Studio-MLA thực hiện gồm có: một hồ nhân tạo, nghe nói đã có người chết đuối trong hồ rồi. Thêm các tiệm bán hàng và khu vực giải trí liên kết với sân vận động và thành phố. Nói chung là rất hay vì khu vực sẽ không chết nếu không có chơi banh, thể thao, vẫn có chỗ để giải trí, dân Los Angeles có thể đến dã ngoại, ăn uống,… hôm nào rảnh mình kể thêm về kiến trúc và sự phối hợp với thắng cảnh. Đây là một sự thành công cho sự thiết kế. Có mấy dãy chung cư mới xây chắc đắt tiền. Có chỗ này cho mướn Airbnb cho mùa Superbowl năm 2027 là hết xẩy. Trên đường đi thấy mấy người vẽ mướn cho cổ động viên mấy lá cờ trên má. Không biết họ lấy bao nhiêu, chắc độ $10. Đủ thứ để làm tiền.


Xung quanh sân vận động có đủ thứ để giải trí cho người dân Los Angeles.


Đi bộ vòng-vòng xong thì thằng con kêu đến khu vực họ gọi là FanFest để xin đồ của các công ty tặng quà vớ vẩn. Thấy thiên hạ đứng đợi đến phiên mình thấy nản đời cô lựu. Thức ăn cũng đứng đợi. Mình kêu lên kiếm chỗ ngồi, thấy có bán hamburger đủ trò mà ít ai đợi nên kêu thằng con có chỗ rồi chạy xuống mua mà ăn. Cũng có người đi bán dạo ở các hàng ghế nhưng đa số là nước uống.


Thể thao đối với người Mỹ như một chương trình ca nhạc giải trí đủ trò. Đá banh thường là 2 hiệp 45 phút. Đến mỹ là chia thành 4 hiệp 22.5 phút để quảng cáo. Họ gọi là trời nóng nên giải khát vớ vẩn, chung quy là để quảng cáo. Có mấy cô cheerleaders chạy ra múa bú xua la mua như đi xem đá banh mỹ, họ gọi là banh bầu dục.

Chỗ mình ngồi không có cô nào đẹp như hao chị em này. Chán Mớ Đời 

Ăn hamburger no nê xong thằng con kêu bố xeo-phì. Lần đầu tiên mình thấy nó muốn xeo-phì với mình. Thường chỉ có con gái chạy lại ôm bố rồi xeo-phì. Coi xong hai cha con đi bộ đến trạm xe búyt lấy xe về. Thằng con cảm ơn bố, kêu “we have good time together”, ôm bố rất cảm động. Mình nghĩ tốn tiền hơi nhiều nhưng có được vài tiếng đồng hồ với thằng con. Mai mốt nó có gia đình thì xem như hết có cơ hội. Sau này có con nó sẽ dẫn đi xem đá banh. Kỷ niệm nhớ đời gia truyền.



Khiến mình nhớ lần đầu tiên đi xem đá banh với ông cụ khi còn nhỏ. Hình như năm học 11 ème. Ông cụ kêu đi xem đá banh, rồi dắt mình đến trường Thăng Long ở đầu đường Hai Bà Trưng, ông cụ mượn ai chiếc xe gắn máy hiệu Ischia rồi kêu mình leo lên ghế sau. Xe chạy mình mỏi chân quá nên khi đến đường Cường Để, mình để cái chân xuống thì rẹt rẹt rẹt, cái chân mình bay vô bánh xe, máu chảy bú xua la mua. Thế là ông cụ dắt xe về trả rồi đưa mình về nhà băng bó chân lại. Chán Mớ Đời 

That’s awesome. Happy to hear that. I agree I’ve bonded with my older son that weekend like no other.  family is the core of why life is worth living


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Con sãi lại quét lá đa

Con thầy chùa quét lá đa



Vào thập niên 1920, một nhà tâm lý học của đại học Stanford đã thành lập một chương trình nghiên cứu, theo dõi những đứa trẻ thiên tài trong suốt 50 năm. Tác giả cuốn sách “Blink” Malcolm Gladwell đã phân tích những gì ông phát hiện về thử nghiệm cuả viện đại học Standford như sau:

Con nhà giàu → thành công. 

Con nhà nghèo → thất bại.

https://en.wikipedia.org/wiki/Lewis_Terman


Không phải chỉ ở mức trung bình mà là thất bại thực sự. Những người có IQ thiên tài nhưng cuối cùng không tạo ra thành tựu đáng kể nào trong cuộc đời. Ông Gladwell từng nói chuyện 60 phút tại Microsoft để giải thích vì sao chúng ta đang hiểu sai về các yếu tố đưa đến thành công. Ai buồn đời thì xem đường dẫn sau đây:


https://youtu.be/EcMKLwVlpJk?is=zyp7ezu6NiOaU5WU


Nhà tâm lý học của đại học Stanford, giáo sư Lewis Terman. Ông đã cho 250,000 học sinh California làm bài kiểm tra IQ. Ông chọn ra nhóm đứng đầu 0,1%, những đứa trẻ có IQ từ 140 trở lên. Giả thuyết khởi đầu của ông rất đơn giản: những đứa trẻ này sẽ trở thành các nhà lãnh đạo trong học thuật, công nghiệp và chính trị trong tương lai. Kiểu các hạt giống đỏ của Liên Sô từng làm. Ông theo dõi họ trong nhiều thập niên. Kết quả chia thành ba nhóm:

  • 15% đứng đầu đạt được danh tiếng và thành tựu nổi bật.
  • Nhóm ở giữa có cuộc sống nghề nghiệp tương đối thành công, ở mức trung bình khá.
  • Còn nhóm cuối cùng? Theo hầu hết mọi tiêu chuẩn, họ là những người thất bại mà người Mỹ hay gọi Losers. Họ không cho biết tỷ lệ của hai khối này.

Sự khác biệt không nằm ở tính cách, không nằm ở thói quen, không nằm ở đạo đức lao động mà rất đơn giản: Những thiên tài thành công xuất thân từ gia đình giàu có trong khi những thiên tài thất bại đa số xuất thân từ gia đình nghèo khó. Nghèo đói là một rào cản mạnh đến mức nó có thể biến một bộ não hiếm có trong hàng tỷ người thành một cuộc đời tầm thường, thậm chí dưới mức trung bình.


Mình lấy thí dụ: khi xưa mình có làm việc cho công ty của ông I.M. Pei, ông ta rất giỏi và thành công, nổi tiếng trên thế giới. Bố ông ta là chủ tịch ngân hàng quốc gia của Trung Hoà nên được du học. Sau khi đảng cộng sản dưới sự lãnh đạo của Mao trạch Đông cướp chính quyền thì ông bố di tản sang Hoa Kỳ với tài sản. Ông ta đầu tư nên quen khá nhiều người Mỹ giàu có và nổi tiếng nên giúp ông ta giỏi được khách hàng.


Khi mình đi học, đa số bạn đồng môn ngành kiến trúc đều con nhà giàu, nên sau khi ra trường có công ăn việc làm nhờ bố mẹ quen biết, gửi gấm cho các công ty kiến trúc hay tự mở công ty riêng vì có khách hàng từ hệ thống quen biết của bố mẹ. Mình thì doạ đó kiếm việc khó nên phải bò đi kiếm ăn ở nước khác như Thuỵ sĩ, Anh quốc. Như dạo mình làm việc ở công ty I.M. Pei, có cô bạn đồng nghiệp, mới ra trường, con gái của ông kiến trúc sư Mossad Safdie, người thiết kế 3 tòa nhà cao, Marina Bay Sands ở Tân Gia Ba, chỉ một cú điện thoại là cô ta được nhận ngay. Cô ta kể cho mình vì muốn làm việc ở New York, sau này cô ta về làm với bố. 


Còn không thì những người giỏi về chính trị, tham gia các đảng phái để tạo dựng một hệ thống quen biết. Sau này thân hữu nhờ mình nói chuyện về ngành kiến trúc cho con em họ thì mình hỏi bố mẹ cháu có giàu có không. Nếu không thì bỏ mộng làm kiến trúc sư vì chỉ làm thợ vẽ cho mấy ông chủ. Do đó mình bỏ nghề kiến trúc khi phát hiện ra sự thật. Đúng hơn là mình học kiến trúc vì nghĩ mai sau về Việt Nam, nhưng cuộc đời và chính trị đã đưa mình định cư luôn tại hải ngoại. Bỏ kiến trúc trồng bơ.


Có lẻ họ nhìn kết quả của những thử nghiệm này và sinh ra chủ nghĩa DEI để giúp mọi trẻ em, khác màu da, người lớn tuổi hay bị khuyết tật được nhiều điệu kiện để thành công như các học sinh thiểu số như gốc la-tinh, da đen được ưu tiên vào đại học trong khi học sinh gốc da vàng tuy là thiểu số, ít hơn gốc La-tinh và da đen, bị loại ngày vòng gửi xe vì họ nói học sinh á-đông học giỏi rồi. Để dành chỗ cho các người dốt hay kém may mắn hơn vì không phải da vàng hay da trắng.


Có một khái niệm gọi là “tỷ lệ hiện thực hóa tiềm năng” (capitalization rate) đặt ra một câu hỏi đơn giản: Trong số những người có khả năng làm được một điều gì đó, có bao nhiêu phần trăm thực sự làm được điều đó?


Ở khu vực trong thành phố Memphis, chỉ 1 trong 6 học sinh nhận được học bổng thể thao thực sự vào đại học. Nếu tỷ lệ hiện thực hóa tiềm năng trong thể thao ở đây chỉ là 16%, tưởng tượng tỷ lệ đó thấp đến mức nào trong các lĩnh vực khác. Nhưng còn điều kỳ lạ hơn, xem ngày sinh của đội khúc côn cầu trẻ Cộng hòa Séc năm 2007: 12 sinh tháng 1, 24 sinh tháng 2 và 26 sinh tháng 3…


11 trong số 20 cầu thủ sinh vào tháng 1, 2 hoặc 3. Điều này không chỉ xảy ra ở nước Séc. Hầu như mọi đội khúc côn cầu hàng đầu thế giới đều có mô hình tương tự. Các đội túc cầu hạng nhất cũng vậy. Tại sao? Vì ngày giới hạn độ tuổi cho các giải trẻ là 1 tháng 1. Khi lên 10 tuổi, một đứa trẻ sinh tháng 1 trưởng thành hơn gần 10 tháng so với một đứa trẻ sinh tháng 10. Điều đó có thể tương đương:

  • Cao hơn 7–10 cm.
  • Khỏe hơn.
  • Phối hợp vận động tốt hơn.

Người lớn nhìn vào nhóm trẻ 10 tuổi, chọn ra những đứa “giỏi nhất”, cho chúng huấn luyện đặc biệt, tập luyện nhiều hơn và thi đấu nhiều hơn. Người ta nghĩ mình đang chọn tài năng. Thực ra chúng ta đang chọn những đứa trẻ lớn tuổi nhất trong nhóm. Sau đó, chúng ta trao cho chúng nhiều cơ hội hơn. Mười năm sau, chúng thực sự trở thành những người giỏi nhất. Đó là một lời tiên tri tự hoàn thành. Tỷ lệ hiện thực hóa tài năng khúc côn cầu của những đứa trẻ sinh vào nửa cuối năm gần như bằng không. Chúng ta đang bỏ phí một nửa nguồn tài năng tiềm năng chỉ vì một ngày, tháng mà chúng ta tự chọn trên tờ lịch. Những đứa trẻ nhỏ tuổi nhất trong lớp học có khả năng vào đại học thấp hơn 11%. 11% tiềm năng con người bị lãng phí chỉ vì cách chúng ta tổ chức trường học mà không tính đến mức độ trưởng thành sinh học.


Mình có kể vụ học sinh nam và nữ học chung khiến con trai thường não bộ chậm phát triển như nữ sinh. Mình nhớ học tiểu học trong lớp đa số là mấy cô học giỏi nhất ngoại trừ Trần Trọng Ân. Chỉ lên trung học thì mới bắt đầu ngang bằng nhất là đại học. 


Hôm trước, ở hội Toastmaster có mấy người lớn tuổi than phiền ngày nay, cháu của họ, chơi thể thao chả giỏi gì cả mà vẫn được phần thưởng, tượng đủ trò do bố mẹ mua đóng góp, khác với khi xưa. Lý do là mấy thập niên trước, tại học đường Hoa Kỳ, họ nghĩ phải cổ động các trẻ em để chúng cảm thấy hãnh diện để trở thành xuất chúng. Cho nên phần thưởng cuối mùa xem như chả có gì để khích lệ trẻ em học hành, hay chơi thể thao cho giỏi. Học không đủ điểm cũng được trao bằng tốt nghiệp trung học vì sợ bị bố mẹ học sinh thưa kiện. Chán Mớ Đời 


Mình nhớ hồi mấy đứa con còn nhỏ, muốn vào đại học cần phải có những sinh hoạt ngoại khoá như chơi nhạc, thể thao, hướng đạo nên mình cho chúng chơi thể thao, hy vọng được học bổng ở đại học. Sau này con mình bơi khá khá lúc bé, đứng đầu độ ở địa vị 10 vùng này nhưng sau khi quen với ông Bruce Furniss, có con bơi chung đội, ông này đoạt huy chương vàng thế vận hội cự ly 200 mét. Ông ta nói là vô đại học chỉ bơi cho đại học nên sinh viên chỉ học mấy môn dễ vì tập luyện ngày 4 tiếng đồng hồ, mà muốn đi thế vận hội thì chỉ họ tuyển 2 người cho mỗi môn bơi trong số 400,000 đứa trẻ tại Hoa Kỳ. Nếu bỏ 4 năm đại học mà cuối cùng không được gì cả thì về sau cũng chả có nghề gì cả ngoài đi huấn luyện trẻ em khác. Thậm chí đoạt huy chương vàng như ông cũng đi bán địa ốc. Chán Mớ Đời ở Hoa Kỳ chỉ chơi mấy môn được ưa chuộng nhất mới có tiền như bóng chuỳ, Football,.. còn bơi lội thì quên đi.


Giờ đến toán học. Học sinh châu Á thường vượt trội đáng kể so với học sinh phương Tây trong môn toán. Khoảng cách này lớn và ổn định qua nhiều thập kỷ. Một số người cho rằng đó là do di truyền. Ông Gladwell cho rằng không phải mà là do thái độ. Khi học sinh châu Á gặp một bài toán khó, các học sinh tin rằng nỗ lực sẽ giải quyết được vấn đề. Khi nhiều học sinh phương Tây gặp một bài toán khó, các em thường nghĩ: mình hoặc có năng khiếu toán học, hoặc không.


Bằng chứng là các bài kiểm tra toán quốc tế thường đi kèm một bảng khảo sát dài khoảng 120 câu hỏi về:

  • Thói quen học tập
  • Sự hỗ trợ của cha mẹ. Cái này thì mình có dính phải. Bố mẹ mình không được đi học khi xưa, lại cho mình đi học trường Tây nên không thể nào phụ giúp mình làm bài tập hay xem xét bài vỡ. Do đó phải trả tiền cho mấy người dạy kèm hè,.. sau này có con mình theo dõi chúng nên chúng học tập khá hơn mình khi xưa. Vì người dạy kèm đâu để ý nhiều lắm. Họ có nhiều học sinh khác lướp nên chỉ cho bài tập rồi họ ngồi vui vẻ đập ruồi.
  • Thái độ học tập

Bảng khảo sát dài đến mức nhiều học sinh không hoàn thành nổi. Một nhà nghiên cứu tên là Erling Boe đã xếp hạng các quốc gia theo tỷ lệ học sinh hoàn thành bảng khảo sát này. Sau đó ông so sánh với bảng xếp hạng thành tích toán học. Hệ số tương quan là 0,98. Một con số cực kỳ cao trong khoa học xã hội. Ý tưởng là: Nếu muốn biết một quốc gia giỏi toán đến mức nào, có khi bạn chẳng cần hỏi câu toán nào cả. Chỉ cần xem học sinh của họ có thể ngồi tập trung vào một nhiệm vụ trong thời gian dài hay không. Nếu làm được, khả năng cao họ cũng giỏi toán. Năm nay học sinh mỹ đoạt giải toán trên thế giới, xem hình thì chỉ toàn là học gốc sinh á-đông.


Mình nhận thấy phụ huynh người Mỹ cổ động con cháu chơi thể thao nhiều hơn vì dễ kiếm tiền, nổi tiếng, giàu có. Phụ huynh ở trường là điên đầu với các môn thể thao mà con mình chơi, thậm chí đánh nhau trên sân cỏ.


Tại sao các nền văn hóa Đông Á lại có thái độ khác với nền văn hoá tây phương. Lý thuyết của cuốn sách của ông Gladwell: Nền văn minh lúa nước. Tổ tiên người Anh thời Trung cổ làm việc khoảng 1,000 giờ mỗi năm từ bình minh đến trưa, 5 ngày mỗi tuần, nghỉ mùa đông. Có nhiều ngày lễ trong khi đó, một nông dân trồng lúa ở miền Nam Trung Quốc hoặc Nhật Bản có thể làm việc tới 3.000 giờ mỗi năm. Trồng lúa không chỉ vất vả hơn trồng lúa mì. Nó tạo ra một mối quan hệ hoàn toàn khác với lao động. Có câu tục ngữ Trung Hoa: “Người làm việc từ sáng đến tối suốt 360 ngày trong năm sẽ không bị đói.” Tinh thần ấy được truyền qua nhiều thế hệ. Khi con cháu họ ngồi giải một bài toán vi tích phân, di sản về sự kiên trì ấy vẫn còn đó. Ngày nay chúng ta vẫn thấy người Nhật, người Tàu, Nam Hàn,.. làm việc như điên mà họ gọi 9-9-6. Nghĩa là làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần.

Bác nào buồn đời mua cuốn này đọc cho vui.

Ở Kenya có khoảng một triệu nam sinh từ 10 đến 17 tuổi chạy bộ từ 16–19 km mỗi ngày. Ở Hoa Kỳ, con số tương tự có lẽ chỉ khoảng 5.000 vì môn chạy bộ ít được yêu thích trong trường. Tỷ lệ hiện thực hóa tiềm năng chạy đường dài ở Mỹ dưới 1%. Ở Kenya có thể lên tới 95%. Sự khác biệt không nhất thiết nằm ở gen, mà nằm ở những gì nền văn hóa coi trọng và đầu tư sự chú ý vào. Hồi mình mới qua Tây, người Mỹ đánh quần vợt đoạt nhiều giải quốc tế như Jimmy Connors, John McCanroe, ông gì họ Arthur Ash, người da đen,… lý do là họ được đào tạo trong các trường huấn luyện tại Hoa Kỳ từ bé. Vì có cô bạn người Mỹ từ bé đã được gia đình có tiền gửi vào các tường huấn luyện này nên đánh tennis khá nhưng sau bị thương nên bỏ nghề. Nhưng rồi từ từ các người ngoại quốc có tiền, như người Nga, Á Căn Đình,.. cho con qua mỹ tập thì từ từ họ chiếm hết các giải quần vợt. Các tay bơi lội ngoại quốc đa số đều được các đại học Hoa Kỳ huấn luyện,… cô Ánh Viên của Hà Nội cũng qua Mỹ học tập để được huấn luyện đúng bài bản.


Mình đọc một tài liệu lý giải lý do người Na-Uy tuy dân ít mà lại đoạt nhiều huy chương vàng thế vận hội mùa đông. Lý do là xứ này có nhiều tuyết, văn hoá của họ không ở trong nhà mà ra thiên nhiên nên từ bé đã được huấn luyện chơi thể thao ngoài trời dù trời lạnh. Văn hoá đó đã khiến họ thi đấu thể thao mùa đông rất giỏi. Tương tự xứ Hoà-Lan có nhiều kênh nước và bằng phẳng nên vào mùa đông các con kênh bị đóng băng, nên dân họ ra đường và chơi trượt băng trên các con kênh nên họ rất giỏi và chiếm gần hết các huy chương về trượt băng. Nhưng cũng phải nhờ gia đình khá giả mới có tiền mua giày, áo quần ấm,.. mình cho mấy đứa con bơi vì là môn thể thao rẻ nhất Hoa Kỳ. Còn chơi Ice-hockey hay đua thuyền thì tốn khinh khủng.


Thiên tài chưa đủ, cần có những thức khác như: khoảng 30% doanh nhân Mỹ từng được chẩn đoán mắc chứng khó đọc (dyslexia) nghiêm trọng như mấy ông tỷ phú Richard Branson, Charles Schwab, John Chambers gặp khó khăn đáng kể trong việc đọc. Điều này không hẳn là ngẫu nhiên. Theo Gladwell, tinh thần doanh nhân của họ phần nào được hình thành từ chính khó khăn đó. Nếu từ nhỏ họ không đọc và viết dễ dàng như người khác, họ buộc phải:

  • Học cách giao việc.
  • Học cách giao tiếp bằng lời nói.
  • Học cách giải quyết vấn đề.
  • Học cách lãnh đạo.

80% doanh nhân mắc chứng khó đọc từng là đội trưởng đội thể thao ở trường trung học. Ở nhóm không mắc chứng khó đọc, tỷ lệ chỉ khoảng 30%. Khi bước vào đời, họ đã luyện tập suốt nhiều năm bốn kỹ năng cốt lõi của doanh nhân:

  • Giao việc, uỷ nhiệm cho người khác
  • Giao tiếp
  • Giải quyết vấn đề
  • Lãnh đạo

Nhiều người trong số họ không xem chứng khó đọc là trở ngại. Họ xem đó là lý do khiến họ thành công, một bất lợi đã được chuyển hóa thành lợi thế. Nhưng muốn được như vậy, cần có cha mẹ khá giả như ông bác sĩ Daniel Amen, vùng Nam Cali kể là khi cô con gái của ông ta than là học bài không được, khó tập trung. Hôm sau ông ta đem con gái vào phòng mạch để scan cái bộ não. Ông khám phá ra con giá bị ADD nên ông ta chữa cho cô con gái. Từ một học sinh bình thường, cô ta thở thành học sinh xuất sắc và được vào đại học danh tiếng nhất thế giới chớ gặp cha mẹ nghèo thì không có lúa giống để mà bán.


Điều ông Gladwell muốn chúng ta hiểu: Khi nhìn thấy sự khác biệt về thành công, chúng ta thường mặc định rằng nguyên nhân là do sự khác biệt về năng lực.” Nhưng chúng ta thường quên:

  • Nghèo đói có thể bóp nghẹt tài năng. Mình nhớ Lua Viet Organization có tặng học bổng cho sinh viên nghèo, nhiều người được học bổng đã tốt nghiệp, có người tốt nghiệp y khoa. Nếu không có học bổng giúp đỡ thì chúng ta đã mất đi những người hữu dụng của cộng đồng.
  • Môi trường có thể giới hạn tiềm năng. Khi sống trong một môi trường bị trù dập vì lý lịch thì khó mà tiến thân được điển hình ông giáo sư Montagnier, đoạt giải Nobel về y khoa, nhờ phát hiện ra HIV để có thể chữa trị nhưng sau đó ông ta khám phá ra điện giải về tế bào thì hội đồng y khoa Pháp cấm và bị trù dập nên phải chạy qua Trung Cộng để nghiên cứu thêm.
  • Thái độ và văn hóa có thể quyết định kết quả.
  • Những quy tắc tưởng như vô hại của xã hội có thể loại bỏ rất nhiều người tài.

Chúng ta thích tin rằng xã hội trọng dụng nhân tài hoàn toàn công bằng nhưng thực tế phức tạp hơn nhiều. Lập luận về “tỷ lệ hiện thực hóa tiềm năng” mang lại một góc nhìn đầy hy vọng: Khi một nhóm người đang gặp khó khăn, đừng vội kết luận rằng họ kém năng lực.”


Rất nhiều vấn đề tưởng như do bẩm sinh hay di truyền thực chất chỉ là những tiềm năng chưa được khai thác đúng cách và điều đó có nghĩa là chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi kết quả của con người, nếu chúng ta biết chú ý và tạo ra cơ hội phù hợp. Có nhiều người kể ở Việt Nam chả để ý, học cực dốt rồi khi sang được Hoa Kỳ, hay âu châu, bổng nhiên họ học khá lên, tốt nghiệp trường kỹ sư, y khoa đủ trò. Thiên tài là bẩm sinh nhưng thành tựu hay không còn phải dựa vào hoàn cảnh, môi trường. Có tài mà cha mẹ nghèo thì cuối cùng cũng làm công cho thiên hạ hay cuốc đất đến già.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Bể khí hay khí hải


Khí bơ

Dạo này bạn bè kêu cái bụng mình sao to thế khiến mình lấy làm lạ vì đâu có lên cân mà cũng không béo vì bên hông không có dư chất béo gì cả. Quần khi xưa bận rộng 32 inches nay còn có 30 inches nên không hiểu lý do. Mình đoán có lẻ là bể khí gì đó vì khi tập thở bụng thì nó phình lên nên hỏi Khoa thì được xác nhận là tập thở lâu ngày thì cái bụng nó phình lên như phụ nữ có bầu 2-3 tháng. Ngay mụ vợ cũng kêu răng cái bụng bự như ri. 


Hồi mới tập thì Khoa kêu hít vô phình bụng ra rồi thở ra thì xẹp bụng vào. Từ từ thì kêu mài hơi thở vì thở ra thở vô thì có khoảng khắc hơi thở bị đứt khi chuyển từ hít vô và thở ra. Nay thì kêu để ý đến thắt lưng và ngay bụng khi tập nên cảm nhận khác khi đưa tay ra hay khi đối thủ giao thủ. Như Khoa cầm tay mình bẻ thì thân thể mình nhẹ nhàng trùng xuống, hơi thở đều đặng không còn bị vướng như trước đây, hơi thở bị ngắt đoạn và tay chân cố gồng cứng để choại lại lực của Khoa. Nay thì bình tỉnh hơn và từ từ tìm cách di chuyển tay chân của mình vì lực của toàn thân dẫn tay của Khoa đi.


Khoa giải thích trong cái hình âm dương, được chia làm hai, ta nhận thấy trong nữa phần âm có một cái 1 vòng tròn nhỏ của dương, tương tự trong 1/2 vòng tròn Dương có một vòng tròn nhỏ âm. Nhờ vậy mà âm dương được cân bằng do đó ráng mài hơi thở để từ từ chuyển qua hít vào và thở ra không bị gián đoạn. Nhờ đó mà khi đi bộ 375 cây số bên Ý Đại Lợi, leo núi mỗi ngày mình phải mài hơi thở nên không mệt lắm hay mỏi chân tay.


Đọc sách về võ thuật thì họ nói “tụ khí đan điền” gì đó nên mình đoán là khi Khoa kêu giữ hơi thở mài ở bụng và thắt lưng để khi đưa tay cũng như khi đưa chân ra chậm chậm để nhận thấy rõ cái lực từ bụng và thắt lưng được toả ra các tứ thân. Khi làm như vậy mình có thể điều thân, điều tức hơi thở và điều tâm, xem như cả 3 vì khi ý niệm mình không vững lo sợ đối phương mạnh hơn mình nên tìm cách chống đỡ gồng cứng thì mình mất lực. Lực bị gãy ngay cổ tay hay nơi vai. Có lẻ vì vậy họ gọi tâm thân đồng nhất. Nếu ba cái này mà không đồng nhất thì mình sẽ bất an và hơi thở sẽ bị gấp rút như khi bị đồng chí gái la. 


Mà nếu không mài hơi thở thì lực mình sẽ bị đứt đoạn ngay lúc chuyển tiếp hơi thở ra vô. Và tư thế của mình đều thả lỏng rơi cái mông xuống để trụ, tạo dựng cái đế để khỏi bị lực của đối phương chi phối. Khoa nói mình mất 20 năm để hiểu sự việc chớ đa số nhiều người mất cả đời đi tìm kiếm không ra. Lý do họ không tập mà chỉ ngồi đọc sách rồi suy diễn.


Nói chung thì dạo này mình tập thở chậm và sâu, tập trung ý thức vào bụng và thắt lưng, đi các động tác chậm và có kiểm soát đúng hơn là ý thức từng động tác khi tập Thái Cực Quyền hay Hồng Gia. Khi nằm ngủ mình hay thở thì độ 2,3 cái là đã ngủ nhưng có cảm nhận hai lá thận ấm khi điều hòa hơi thở. Khi giữ mài hơi thở thì cả thân người ấm lên. 


Trong cuốn "Surely You're Joking, Mr. Feynman", tiến sĩ Feynman, khôi nguyên  Nobel về Vật Lí Quantum, có nhắc đến giai thoại khi ông ta dạy đại học ở Ba Tây. Trước khi về Mỹ, ông ta được khoa trưởng, mời nói chuyện cho cả phân khoa; nhận xét của ông ta về ngành giáo dục của xứ BaTây.


Ông ta khởi đầu, nói với sinh viên: mục đích của buổi nói chuyện là để chứng minh; xứ Ba Tây không có giảng dạy Vật Lí. Ông ta nhận thấy trẻ em ở xứ này bắt đầu học Vật Lí sớm hơn trẻ em Hoa kỳ nhưng thực tế cho thấy xứ này không đào tạo được các nhà vật lí. Ông ta đơn cử câu chuyện về một học giả người Hy Lạp, dạy ngữ văn Hy Lạp cổ điển mà ngày nay, chính học sinh xứ này, ít người chịu học ngôn ngữ chết này.


Khi vị học giả được mời dạy môn này ở một nước khác ở Âu Châu thì khám phá nhiều sinh viên, ngay cả học sinh tiểu học đều thích học môn này. Có lần, trong kỳ thi tốt nghiệp, ông ta hỏi một sinh viên " Socrates nghĩ gì về sự liên hệ giữa Cái Đẹp và Sự Thật?" thì sinh viên này ú ớ. Ông ta hỏi lại " Socrates nói gì với Plato trong Symposium thứ 3?" thì sinh viên này trả lời bằng tiếng Hy Lạp cổ, thao thao bất tuyệt những gì Socrates đã nói với Plato. Third Symposium là tóm tắc những gì Socrates nói về sự liên hệ giữa sự thật và cái đẹp. Cứ như các học sĩ một là Khổng Tử cỏn, hai là Khổng tử viết, sau này thì Jean Paul Sartre đít như thế này, Simone de Beauvoir từ như thế kia.


Ông Feynman cầm cuốn sách vật lí xuất bản tại xứ này, cho sinh viên biết là trong cuốn sách, không thấy nói đến thí nghiệm, chỉ có học thuộc lòng. Ông ta lật một trang gặp từ Triboluminescence, rồi đọc tiếp "Triboluminescence: ánh sáng tỏa ra khi các chrystal bị đè nát." Ông ta hỏi các thính giả, đây có phải là khoa học? Không! Đây chỉ là một từ được giải thích bằng những cụm từ khác như trong tự điển. Nếu người soạn sách viết thêm, nếu lấy đường và dùng cái kềm để nghiền nát trong bóng tối thì sẽ thấy ánh sáng tỏa ra thì các học sinh có thể thí nghiệm ở nhà. Hiện tượng này gọi là Triboluminescence.


Ông ta nói là trong số sinh viên được ông giảng dạy năm vừa qua, chỉ có hai sinh viên, có đầu óc tư duy đột phá, ngoài ra các sinh viên khác chỉ học như vẹt tương tự sinh viên học tiếng Hy Lạp cổ điển, thuộc làu Symposium III nhưng không hiểu những gì Socrates nói với Plato. Trong phần đặt câu hỏi thì có hai sinh viên đứng dậy; một sinh viên kể là lúc trẻ, cha mẹ làm ăn buôn bán ở Đức nên đi học bên đó, mới trở về Ba Tây năm ngoái. Một sinh viên khác nói vì ở làng quê, không tới trường được nên anh ta học qua sách, tham khảo các sách Anh ngữ. Phương pháp giáo dục ở xứ Ba Tây là cách mình học tại Việt Nam từ bé đến tú tài.


Khi mới bắt đầu tập Hồng Gia và Khí Công thì mình có tìm tòi sách vở, tài liệu trên mạng để đọc. Cái khó là từ bé đến đại học thì mình học chương trình Pháp, ngoại trừ hai năm cuối của trung học là chương trình Việt nhưng học ban toán nên không cần Việt ngữ nhiều. Khi đọc sách báo Việt ngữ thì mình không quen lối viết của tác giả nên không hiểu tường tận cái ý của họ, nhất là họ dùng Hán tự khá nhiều.


Đọc các tài liệu về Võ học thì mình cảm thấy các tác giả, viết sách kiểu từ chương như "Triboluminescence, là ánh sáng tỏa ra khi các chrystal bị nghiền nát". Có nhiều người viết liên tu như 3rd Symposium nhưng chắc chắn khi hỏi họ:  Socrates nói gì về sự liên hệ của cái đẹp và sự thật thì chắc họ chỉ đứng như bò đội nón. Mình thấy nhiều người viết về khí, tập tiểu Chu Thiên, đại Chu Thiên,.. nhưng mình bảo đảm là họ chưa bao giờ chứng nghiệm được những gì họ viết. Họ nghe thầy của họ hay đọc sách báo rồi viết lại. Khi mình đọc cái gì chưa được kiểm nghiệm mà lại tin, cho đó là sự thật, tương tự như người ta đi tìm Lá Diêu Bông.


Cái khó thứ hai là một số đông tập võ, bị huyễn hoặc bởi tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung, nên có cái nhìn sai lệch về tập võ. Người tập võ cứ mong đạt được Võ công thượng thừa, tìm một bí kíp Võ công như Lâm Bình Chi, Nhạc Bất Quần,...nên vô tình chạy theo những cái gì chưa được kiểm nghiệm, chế biến xào nấu bởi các nhà văn hay dịch giả truyện kiếm hiệp.


Hôm trước có một chị mới vào tập ở Đông Phương Hội hỏi mình làm sao chỉ chị ta thế này thế nọ chớ loạng quạng quá. Mình giải thích là lúc mới tập chân tay của chị còn cứng ngắc chưa bị rả lõng ra thì có chỉ chị tập đúng thì chị vẫn làm không được vì tay chân còn cứng. Chịu khó nhẫn để tập. Lúc đầu mình tập cái hình thức rồi khi quen sẽ hướng dẫn thêm. Tương tự khi mới học một ngoại ngữ, chúng ta phải học A B C trước rồi từ từ ráp chữ để tập đọc. Mới vào đã muốn làm thơ như Huy Cận là ngọng. Phải học đọc rồi viết từ từ mới đến làm thơ đường, thơ muối. Chán Mớ Đời 


Dạo mới tập Nội Công Hồng Gia, ông thầy đi làm ăn ở VN, nên lâu lâu mới về. Ngày thường thì ít ai đến tập nhưng nghe ông thầy về thì võ đường chật như nêm,  không có chỗ để đứng. Mọi người đến, hy vọng được ông thầy chỉ cho vài chiêu mới như học được bí kíp của môn phái. Họ chạy theo, tìm kiếm một bí kíp "mì ăn liền" để trị bá bệnh hay trở thành một Độc Cô Cầu Bại, tương tự cô gái mới lớn, Mỵ Nương mơ tưởng một chàng trai, một vị hoàng tử khi nghe tiếng sáo của anh lái đò trên sông. Trong cuộc đời, nhiều người như Mỵ Nương, khi nghe tiếng sáo, tơ tưởng đến những cái không tưởng để rồi thất vọng khi gặp mặt Trương Chi.


Có lần mình thấy ông thầy chỉ mấy thế mới thấy quen quen. Mình hỏi thì ông thầy nói là chia ra nhiều thế để dễ tập. Mình đoán là thầy dạy lấy tiền cho nên phải chế mấy thế lại để tập khiến võ sinh nghĩ là học thêm các thế võ, giúp mình trở thành đệ nhất võ lâm.


Quá trình tập luyện như đi trên con đường từ A đến Z. Trên đường đi, nếu tình cờ thấy một cô gái đẹp hay một đóa hoa đẹp, chân vẫn bước đi tới nhưng đầu óc vẫn nghĩ đến cô gái hay đoá hoa mới phát hiện, vô hình trung mình lại mất cơ hội nhận thấy những cái đẹp khác đang diễn ra trước mắt. Có người nói với mình; nhìn lên trời, thấy một đám mây, vài phúc sau thì đám mây ấy sẽ bay mất, thì tại sao lại cố tìm đám mây đã biến dạng?


Dạo mình mới tập Trạm Trang Công thì thường nhận thấy một luồng khí nóng ở bắp vế nhưng ráng quên để tiếp tục nhận xét những hiện tượng khác trong cơ thể. Trong cơ thể của mình nhiệt độ trung bình là 92 độ, khi máu là chất lõng, được di chuyển sẽ tạo ra nhiệt năng như dòng sông chảy qua đập thuỷ điện, có lẻ vì vậy mình hay nhận ra những luồng khí nóng nhưng một thời gian sau thì quen nên không để ý lắm. Nếu mình nghĩ đó là khí lực rồi cứ cố gắng tìm kiếm nguồn năng lực đó trong cơ thể như tìm đám mây đã bay mất thì rất khó mà tập cho tới đích.


Mình có cái Duyên, gặp được nhóm Đông Phương Hội, giúp mình cởi bỏ những thông tin về Võ học, pha kiếm hiệp của Kim Dung. Mình bắt đầu lại từ đầu, kiếm đường rồi nghiền nát để xem có ánh lửa nào loé lên trong bóng tối để hiểu được hiện tượng này được gọi là Triboluminescence. Mình không muốn tìm bí kíp Võ công mì ăn liền, chỉ cần tập đều mỗi ngày. Mỗi ngày bỏ hai tiếng để tập, giúp thêm sức khoẻ để sau này trong tuổi già, không phải bị đau ốm như những người bệnh đến Đông Phương Hội, nhờ NLT chữa bệnh. Ngày cả các võ sư danh tiếng bolsa cũng nhờ Khoa chữa trị.


Tương tự, khi mới tập thì mình hỏi mấy người đi trước thì họ nói như thể là họ đã nghiệm hết nhưng dần dần mới hiểu là họ chỉ nghe người nào nói, rồi thêm mắm thêm muối vào rồi cứ dây chuyền, bổn sao thất lạc bản chính. Vì vậy mình thích tập ở Đông phương Hội, để tránh bị lôi cuốn theo những cái huyễn hoặc.


Hôm trước, mình đọc trên mạng có ông thần nào viết về Hồng Gia La Phù Sơn. Ông ta kể có 5 người học thành tài nên thầy cho xuống núi, gặp mấy người muốn làm nhà nên giúp họ bằng cách dùng Cương Đao Phạc Mộc, dùng bàn tay chặt cưa mấy miếng gỗ ra. Kinh 


Trong nhiều môn võ truyền thống, người ta tin rằng sức mạnh không chỉ đến từ cơ bắp. Lực phải xuất phát từ toàn thân. Đan điền đóng vai trò trung tâm kết nối thân trên và thân dưới. Ý nghĩa thực tế thường là:

  • Trọng tâm cơ thể ổn định.
  • Hông xoay đúng kỹ thuật.
  • Hơi thở phối hợp với động tác.
  • Toàn bộ cơ thể tham gia phát lực.

Khoa học hiện nay chưa tìm thấy bằng chứng cho sự tồn tại của “khí” như một dạng năng lượng vật lý riêng biệt lưu thông trong kinh mạch. Cái này chỉ cảm nhận và khi thực hiện còn cứ nói khơi khơi thì bù trớt. Cho nên nhiều người muốn tập cho đúng, quay video đủ trò nhưng làm sao họ hiểu được những gì làm dưới bộ quần áo, phác lực từ bụng. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn