Hiển thị các bài đăng có nhãn Những mảnhnhớ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những mảnhnhớ. Hiển thị tất cả bài đăng

Cầu hôn đầy kịch tính

 Cầu hôn đầy kịch tính


Như mọi năm, gia đình mình đi nghỉ hè chung như bao nhiêu năm qua. Năm ngoái, Mình chọn đi Tajikistan, Kazakhstan và Kyrgyzstan ở vùng Trung Á vì năm trước đã đi Uzbekistan. Con gái nổi hứng kêu cho thằng bồ nó đi với. Mình kêu thì nó trả tiền. Lý do là trước đó, mình có trả tiền cho con gái, thằng con và thằng bồ đi học lớp về tài chánh căn bản. Mình muốn hai đứa con đi học mà con gái thì không muốn để thằng bồ lơ ngơ ở nhà khi đi học. Mình nghĩ nếu thằng bồ sau này lấy con gái thì tốt còn không thì ít ra mình cũng giúp được một người hiểu về tài chánh, giúp ít cho hắn và gia đình hắn sau này. 


Học xong thì mấy đứa con nhất trí theo con đường của bố. Tuần nào 2 đứa con và thằng bồ gọi mình nói chuyện, kể đã làm gì về tài chánh,… kiểm soát chi tiêu, mỗi tháng trừ khử mỗi thứ để tiết kiệm $50/ tháng. Chúng không muốn tiêu xài phung phí nữa, để dành tiền mua nhà cho thuê. Chúng mua được một căn nhà cho thuê ở Cali. Thằng bồ đồng ý trả tiền đi nghỉ hè nên cho đi chung. Con gái và thằng bồ bay từ New York đến Tajikistan trong khi mình, đồng chí gái và thằng con bay từ Cali qua.



Vùng Trung Á ít ai đi hay nghe đến nên du khách ít nên chỉ có một chuyến bay mỗi ngày từ Istanbul sang mà lại ban đêm. Đến đâu 1, 2 giờ sáng. Đồng chí gái có cái bệnh là khó ngủ nên mình phải đến trước 48 tiếng đồng hồ để mụ vợ có thể ngủ bù ở khách sạn. Ngày hôm sau trên nguyên tắc con gái và thằng bồ đến nhưng đâu 10 giờ tối, mình nhận tin nhắn là chúng trễ chuyến bay đến Tajikistan vì chuyến đến từ New York bị trễ nên chạy không kịp. Kinh nghiệm của mình là bay về vùng Trung á của năm trước là thà ở phi trường Istanbul 5 tiếng còn hơn là trễ máy bay. Lý do là an ninh ở phi trường  rất kỹ lưỡng, phải qua an ninh khám xét hành lý 3 lần. Trước khi vào check-in, rồi khi qua an ninh đến phòng cách ly rồi trước khi lên máy bay. Khủng bố khá nhiều ở xứ này. Vào lounge ngồi ngủ hay tắm rửa, ăn uống cho qua giờ.


Nó hỏi nhân viên của hãng hàng không thì họ đề nghị bay sang Uzbekistan rồi thuê taxi chạy đến biên giới Tajikistan. Thế là hai đứa đi chung taxi với thiên hạ từ Samarkhand, Uzbekistan đến biên giới. Mình đâu dám nói mụ vợ sợ mụ vợ lo lắng không ngủ được. Sáng hôm sau đang đi mua sắm cho mụ vợ vì mụ không đem theo áo ấm vì phải leo núi. Thằng bồ gọi nói đến biên giới nhưng họ không cho qua. Chán Mớ Đời 


Mình gọi cho tên chủ công ty lo cái tour riêng cho gia đình mình. Con gái gọi điện thoại kêu bố ơi cứu con. 48 tiếng đói quá, chỉ có $50, ăn toàn bánh mì cầm hơi. Con đút thẻ ATM vào, máy cho được $50 tiền bản địa rồi giữ luôn thẻ của con. Mình kêu bình tỉnh, để bố lo và kêu ông chủ công ty du lịch. Ông ta kêu cho nói chuyện với ông tài xế. Ông kêu tài xế chở ra phi trường Tashkent, thủ đô của Uzbekistan, trong khi đó ông ta mua vé máy bay từ Tashkent đến Tajạikistan và đưa cho con gái tiền mặt. May quá còn vé. 6 giờ sáng hôm sau, con gái và thằng bồ đến phi trường, xe chở về khách sạn kêu phải trả tiền Hyatts mà không được hưởng nên nhảy vào hồ bơi, sauna đủ trò trước khi lên đường. May mình chọn công ty loại xịn chớ không thì hơi mệt. Họ mua vé máy bay rồi đưa tiền mỹ kim tươi cho mình, rồi mình trả họ bằng thẻ tín dụng.


Thấy 2 đứa đi chơi chung mà không cãi nhau vụ trễ máy bay, ngồi xe taxi suốt 48 tiếng đồng hồ mà không giận hờn là thấy điềm tốt. Theo kinh nghiệm mình, khi xưa đi chơi với mấy cô xong là sugar you you go sugar me me go. Chỉ có một cô bạn người Mỹ và đồng chí gái là chả thấy cãi nhau. Cuộc đời sẽ gặp những thử thách mà hai người không bình tỉnh để lấy quyết định sáng suốt thay vì cãi nhau. Đó là dấu hiệu nên lấy nhau hay không.

Leo núi suốt 3 tiếng đồng hồ để lên đây, ngồi ăn bên cạnh thác suối và phiá sau là núi tuyết. Chỉ có gia đình mình. Quá đẹp. Bác nào còn sức khoẻ thì em nghĩ nên đi một chuyến. Tối họ cắm lều cho mình ngủ tại đây. Đẹp không thể tả được.


Điểm đầu tiên đến là trung tâm huấn luyện leo núi của Liên Xô cũ. Không gian rất đẹp. Ăn uống xong, hôm sau bắt đầu leo núi. Thấy thằng bồ con gái đi được. Leo núi cũng là cách thử thách xem tên này có chịu khó không không than vãn vì cuộc đời có lên có xuống. Đi chậm nhưng vẫn leo lên được. Cũng chăm sóc con gái khá cẩn thận nên mừng chớ mình lo mụ vợ không là đủ mệt. Phải công nhận cảnh trên núi này quá đẹp. Chắc mình sẽ trở lại đây vì quá đẹp. Nhưng sẽ đi leo mấy núi phía bên kia của xứ này. Mình đã leo đỉnh Whitney, Kilimanjaro và MAchu Picchu thì phải công nhận chỗ này là tuyệt vời. Chỉ có gia đình mình ngồi ăn bên dòng thác suối róc rách, xung quanh là núi tuyết đẹp mê hồn.


Hôm sau, thằng bồ hỏi mình khi đợi mấy bà đi vệ sinh. Nó hỏi tụi nó tính làm đám cưới sang năm, mình nghĩ sao. Hơi bất ngờ, vì con gái bồ hai ba đứa trước rồi. Mình trả lời nếu hai đứa cảm thấy hạnh phúc bên nhau thì mình nhất trí. Thật ra trong chuyến đi, thằng bồ có hỏi riêng đồng chí gái và thằng con.


Hồi đầu năm, đồng chí gái kêu thằng bồ hỏi mua nhẫn đính hôn cho con gái. Đồng chí gái có bà chị dâu bán vàng ở Phước Lộc Thọ nên có thể mua dùm với giá hữu nghị. Cuối tuần là đám cưới thằng cháu nên hai đứa bay về sớm hơn và muốn làm bất ngờ cho con gái. Hắn cầu hôn nên nhờ mụ vợ tìm chỗ nào cho có vẻ lãng mạn. Mụ vợ hay đi bộ trên núi gần nhà thì có một công viên rất đẹp, cây tùng to đùng khắp nơi, có suối róc rách. Mình kêu leo núi Kilimanjaro rồi cầu hôn trên đó khiến mụ vợ la quá cỡ. Tưởng tượng leo núi lên đỉnh Kilimanjaro sau 8 tiếng đồng hồ, cầu hôn rất tình cảm lãng mạn.


Con gái bay đến trước, còn thằng bồ đến sau, hẹn hai vợ chồng mình tại công viên rồi mình chỉ mấy chỗ để quỳ xuống xin làm ô-sin cho con gái cả đời. Nó chọn cạnh bờ suối. Xong về nhà. Hôm sau hai đứa đi làm ở công ty ở Irvine. Sau đó thằng bồ rủ đi leo núi với bố khiến con gái ngạc nhiên vì thường chúng rủ nhau đi gym. Thế hẹn nhau ở công viên.  Thấy thằng bồ có vẻ lo lắng nên mình đánh trống lãng kêu về Lão Giáo phải vào rừng này nọ. Khi đến bờ suối, nó rủ con con gái ghé xem trong khi mình tiếp tục đi rồi quay lại chụp hình và quay video bú xua la mua. 


Sau đó con gái kêu để nó ra xe thay đồ rồi lại phải chụp hình nữa. Chán Mớ Đời . Chụp hình mụ vợ thì mệt mỏi nhưng chụp con gái vui cười bên thằng bồ thì cảm thấy vui vui. Sau đó về nhà.


Trong khi mình đi tới công viên chụp hình thì ở nhà mụ vợ, mấy đứa bạn của con gái và anh chị họ hàng chuẩn bị đủ trò, bong bóng, này nọ. Bố mẹ và chị em của thằng bồ bay từ Atlanta qua để tham dự. Lần đầu tiên, làm sui nên lớ ngớ nhưng bên thằng bồ cũng dễ tính. Bố mẹ thằng bồ thích con gái mình, kêu ông bà dạy con gái quá hay. Mình nói công đồng chí gái chớ mình thì chả biết gì. Nông dân con cháu cường hào ác bá còn mụ vợ thuộc dòng Cát Mệ.


Ăn uống xong xuôi chụp hình cả đại gia đình. Nhìn qua nhìn lại thì khám phá ra mình có thằng con rể. Vui mớ đời. Tụi nó tính sang năm về Đà Lạt làm đám hỏi còn đám cưới ở Costa Rica. Ông bố thằng rể kêu sao lâu vậy, không biết tao còn sống không. Chả biết dự định đang năm độ tháng 3 thì cả hai gia đình về Đà Lạt làm đám hỏi ở nhà mình, cho chúng gặp bà nội. Lạy bàn thờ tổ tiên. Chỉ mong chúng vui vẻ bên nhau. Xong om


Có chị bạn kể là một người bạn làm đám cưới ở mỹ ngày nay ở khách sạn chỉ mời có 100 người mà tốn cả trăm ngàn. Nay hối tiếc. Thằng bồ có hỏi mình có nên làm đám cưới to đùng như á châu mình nói để dành tiền đặt cọc mua nhà cho thuê. Đám cưới ở ngoại quốc có lẻ rẻ hơn chỉ có gia đình và bạn thân nhất đến dự. Chớ rườm rề như thế hệ mình thấy mệt quá. Lại tốn tiền phí để mua nhà sinh lợi cho thuê, về hưu sớm sau này.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Sự sụp đổ của Việt Nam Cộng hòa năm 1975 dưới mắt người Mỹ

 Sự sụp đổ của Việt Nam Cộng hòa năm 1975 dưới mắt người Mỹ 


Chiến tranh Việt Nam, theo mình đọc hay xem phỏng vấn trên các đài History về Việt Nam thì người Mỹ đa số đổ lỗi cho Việt Nam Cộng Hoà để tự giải thích sự thất bại của họ tại chiến trường Việt Nam. Họ viện dẫn thất bại vì lãnh đạo miền nam tham nhũng này nọ. Nhưng họ quên chính họ là những người dẹp ông Diệm để đưa các tướng lãnh lên lãnh đạo. Mấy ông tướng này thường khi xưa đi lính cho tây rồi được lên chức sĩ quan khi Pháp về nước sau khi thất trận tại Điện Biên Phủ, chính quyền mới cho họ theo học vớ vẩn huấn luyện vài tháng thì lên sĩ quan. Ông cụ mình có hai cơ hội đi học khoá sĩ quan hay y tá, thì ông cụ chọn học y tá vì không muốn bắn giết. Nên sau khi giải ngủ thì đi chích dạo, sau 75 vào tù cứu được nhiều người. Có người nhớ ơn hay ghé nhà đấm lưng cho ông cụ. Trình độ không giỏi lắm, thế hệ thứ hai sĩ quan được đào tạo có bài bản tại các trường sĩ quan như Võ Bị Quốc Gia, Thủ Đức vì có trình độ cử nhân. Thế hệ cấp tá này chưa kịp thay thế thế hệ lính của tây ngày xưa thì đã tan hàng. Chán Mớ Đời



Cái nguy hiểm là con cháu chúng ta sinh ra tại hải ngoại và học ở trường về lịch sử chiến tranh Việt Nam sẽ có cái nhìn lệch lạc về cuộc chiến và chúng sẽ không hiểu lý do chúng ta bỏ nước ra đi. Thậm chí có thể khinh khi cha ông của chúng vì tài liệu chiến tranh do kẻ thắng cuộc viết và Hoa Kỳ. Vì tin tức sách báo của người Mỹ viết đều để xoá bỏ mặc cảm và đổ lỗi cho Việt Nam Cộng Hoà. Người Mỹ nói với chúng tôi là cộng sản xấu, kêu chúng tôi phải chống lại với sự tuyên truyền, xây dựng thành trì tự do rồi khi người Mỹ bắt tay với Trung Cộng để bán coca cola thì người Mỹ bỏ chúng tôi kêu lỗi chúng tôi không chiến đấu mà nghe nói có trên 1 triệu người miền nam chết hay bị thương còn Hà Nội thì 3 triệu người. Con số này thì không bao giờ biết rõ chỉ biết số thương vong của người Mỹ là trên 50 nghìn người và một số mất tích còn Việt Nam Cộng Hoà thì không ai nhắc đến còn Hà Nội thì sẽ không bao giờ công bố. Tóm lại người Việt hai bên đánh nhau do các cường quốc uỷ nhiệm.


Có lẻ cảnh nhìn các nấm mồ ở nghĩa trang quân đội Việt Nam Cộng Hoà ở Biên hoà khiến mình thất kinh khi thấy hàng hàng lớp lớp các nấm mộ tử sĩ chết trẻ toàn là 19-20 tuổi. Mình thấy hình của đại sứ mỹ tuần này có đến thắp hương ở nghĩa địa này. Ai buồn đời thì theo dõi toà đại sứ Hoa Kỳ trên mạng.


Hôm qua có người gửi cho mình một bài viết của một giáo sư trẻ gốc việt, đi theo diện H.O. Vì ông bố đi tù mấy năm. Ổng ta kể là ở Việt Nam bị gọi con nguỵ, rồi sang Hoa Kỳ thì bị học sinh trong lớp nghe giảng về chiến tranh thì hỏi bên nào rồi kêu mày đáng bị thua nên cuối cùng anh ta theo học để dạy lịch sử Việt Nam theo những gì đã kinh qua. Chúng ta cần giải độc cho người Mỹ về chiến tranh Việt Nam. Tháng này khi đến phiên mình diễn thuyết tại hội toastmasters thì sẽ nói đến vụ này. Mình thấy bỏ công sức ra để giải thích cho người Mỹ rõ về cuộc chiến, lối nhìn quan điểm của kẻ thua cuộc hay hơn là xúm nhau lại chửi bới nhau dân chủ với cộng hoà.


Hôm trước, ở Texas, có vợ chồng anh bạn kể là khi đi học đại học, ông thầy nói soạn bài về chiến tranh Việt Nam nhưng họ không rành lắm nên cũng không giải thích được cho bạn học người Mỹ hiểu thêm về tình hình chiến tranh Việt Nam. Mình khi xưa cũng i tờ nên phải kiếm sách báo về chiến tranh Việt Nam đọc. Tin tức của Việt Nam Cộng Hoà, của người Mỹ, của Hà Nội để tự cho một kết luận thay vì nghe một chiều. Ai buồn đời thì vào đây đọc để hiểu thêm lý do Việt Nam Cộng Hoà thua.


https://www.wilsoncenter.org/sites/default/files/media/documents/publication/CWIHP_Working_Paper_73_Soviet-Vietnamese_Intelligence_Relationship_Vietnam_War.pdf

Sau hiệp định Paris, Người Mỹ có chương trình Việt Nam hoá chiến tranh, huấn luyện Việt Nam Cộng Hoà đánh trận như họ, dùng trực thăng rãi quân nhưng khi người Mỹ rút quân không cung cấp thêm khí tài, nhiên liệu gần như cúp viện trợ thì có máy bay cũng đâu có bay được. Có súng không đạn thì bù trớt.


Có lần thằng cháu họ học UCLA ghé nhà mình ngủ qua đêm với bố nó. Sáng ra nó lấy sách về cuộc chiến Việt Nam viết bằng tiếng mỹ đọc. Nó kêu là lần đầu tiên đọc cuốn sách anh ngữ nói rõ về chiến tranh Việt Nam, khác biệt với những gì nó đã từng đọc. Và sau đó nó hỏi mình thêm thì thất kinh về những gì mình giải thích khác với những gì nó đọc trong sách hay học ở trường. Bố nó thì khi xưa còn bé nên chả hiểu gì nhiều về chiến tranh Việt Nam, cứ vượt biển rồi học hành ra đi làm nuôi vợ con.


Mình xem các buổi nói chuyện của ông Merle L. Pribbenow II, nói chuyện tại các lớp đại học Hoa Kỳ. Rất ấn tượng vì ông ta đọc, dịch tài liệu chiến tranh Việt Nam từ phía Hà Nội, cũng như Sàigòn để tìm hiểu thêm về cuộc chiến Việt Nam. Trước đây ở Berkeley, có một ông mỹ hình như CIA khi xưa tên Douglas Pike, có dịch thuật tài liệu của Hà Nội. Mình tóm tắc lại đây:


Ông Pribbenow II cho biết đưa ra một ý tưởng khá đơn giản nhưng rất khó nghe đối với nhiều người mỹ. Mình nghĩ cũng như đối với người Việt theo Việt Nam Cộng Hoà như mình rất khó chịu. Nếu chúng ta chỉ đọc tài liệu của Mỹ, chúng ta sẽ không bao giờ hiểu đúng về Chiến tranh Việt Nam. Vì sao? Bởi vì trong suốt nhiều năm, chúng ta nhìn cuộc chiến này gần như chỉ từ một phía. Chúng ta có báo cáo, có số liệu, có phân tích… nhưng lại thiếu một thứ rất quan trọng: cách suy nghĩ của đối phương của Hà Nội. Ngày nay, mình hay đọc tài liệu, sách báo của Hà Nội để hiểu họ thêm. Mình có ông chú ruột bị B52 dập chết trên đường mòn Hồ Chí Minh trên đường vào Nam. Bố mình thì phản động còn Chú mình thì liệt sĩ. Ông bà mình có 3 người con trai, một người thì bị tây bắn chết, một người thì bị máy bay dập chết trên đường mòn HCM và ông cụ mình thì bị việt minh bao vây nhà ở quê để giết vì không theo họ, bỏ chạy vào nam rồi sau 75 bị đi tù 15 năm.


Chúng ta phải hiểu rằng thực ra có hai cuộc chiến đang diễn ra cùng lúc. Với Hoa Kỳ, đây là một phần của Chiến tranh Lạnh với Liên Xô và Trung Cộng: Ngăn chặn cộng sản tràn ngập đông Nam Á qua thuyết Domino. Nhưng thực tế cho thấy là khi Đông-Dương rơi vào tay cộng sản thì các nước lân cận không theo cộng sản. Giữ thế cân bằng toàn cầu. Nhưng với phía Bắc Việt Nam, đây là: Một cuộc chiến giải phóng dân tộc. Một cuộc chiến lâu dài. Một cuộc chiến mà họ sẵn sàng trả giá rất cao.


Và chính sự khác biệt này tạo ra vấn đề. Người miền nam như mình thì hiểu chủ trương cộng sản vì sau 75, Hà Nội đã áp đặt lý thuyết cộng sản trên toàn nước Việt Nam. Như ông Lê Duẫn đã từng tuyên bố, chúng ta đánh cho tàu cho Liên Xô. Đúng hơn là Việt Nam Cộng Hoà và Hà Nội đều đánh nhau theo kiểu chiến tranh uỷ nhiệm cho Hoa Kỳ và Liên Xô và Trung Cộng. Nhưng trong thời chiến tranh họ dùng chiêu bài, kêu gọi đánh cho “Mỹ cút nguỵ nhào”. Chính phủ Ngô Đình Diệm không muốn lính mỹ đổ bộ tại miền Nam, vì sẽ giúp cho Hà Nội có chính nghĩa kêu đánh đuổi tân thực dân nên bị dẹp qua một bên.


Hoa Kỳ muốn kết quả nhanh trong khi Hà Nội chuẩn bị cho cuộc chiến kéo dài nhiều năm, thậm chí nhiều thập kỷ. Hình như mình có đọc đâu đó là ông Hồ có tuyên bố Việt Nam sẵn sàng chiến đấu 100 năm để dành lại độc lập. Người Mỹ thích nhanh chóng nên bỏ chạy. Sau này họ cố gắng ở Á Phủ Hãn nhưng sau 20 năm thì cũng bỏ của chạy lấy người.


Ông ta giải thích về chiến lược của Hà Nội sau khi đọc tài liệu của họ là Hà Nội không hề “liều lĩnh” như nhiều người nghĩ. Ngược lại: Họ tính toán rất kỹ, lên kế hoạch dài hạn và họ cực kỳ linh hoạt. Ông ta đưa ví dụ cuộc tấn công Mậu Thân. Về quân sự, họ chịu tổn thất nặng. Nghe nói trên 300,000 người nhưng về chính trị? Họ đã làm thay đổi hoàn toàn cách người Mỹ nhìn cuộc chiến khi người Mỹ xem các hình ảnh Việt Cộng tấn công toà đại sứ mỹ tại Sàigòn. Và trong chiến tranh, điều đó đôi khi quan trọng hơn thắng thua trên chiến trường.

Sách được bán trên Amazon

Vấn đề của Hoa Kỳ, chúng ta thắng rất nhiều trận đánh. Nhưng câu hỏi là: Thắng để làm gì? Chiến lược của chúng ta bị chia cắt: Quân đội làm một việc, Chính trị làm một việc khác. Đó là vấn đề của nền Dân Chủ, như hiện nay chính phủ Trump bỏ bom Ba Tư nhưng đảng Đối Lập lại công kích tìm cách ngăn chận. Và quan trọng hơn: công chúng Mỹ dần mất niềm tin với phong trào phản chiến được sự hổ trợ của tình báo Liên Xô. Khi chúng ta thấy Jane Fonda, Joan Baez đến Hà Nội ngồi trên súng phòng không bắn hạ các phi công Hoa Kỳ. Khi điều đó xảy ra, kết quả gần như đã được quyết định.


Ông ta nói đến sự 30/4/1975. Nhiều người nghĩ rằng sự sụp đổ năm 1975 là đột ngột. Nhưng từ góc nhìn của ông ta và từ tài liệu phía Bắc, điều đó không hề bất ngờ. Hà Nội bắt đầu bằng một bước rất thông minh: tấn công Phước Long. Nhớ dạo ấy mình đang có mặt ở Sàigòn, chuẩn bị đi Tây, thấy thiên hạ đi biểu tình, giăng biểu ngữ toàn dân cùng với dân Phước Long này nọ. Để quan sát phản ứng của Mỹ và khi không có phản ứng… Hà Nội hiểu rằng:“Cơ hội đã đến. Thời cơ đã chín muồi” Khi hiệp định Paris kết thúc với bộ đội miền bắc vẫn được phép ở lại miền nam thì xem như sự kết thúc Việt Nam Cộng Hoà chỉ là ngày tháng. Ông Thiệu đã chống đối dữ dội vụ này nhưng không có chọn lựa.


Nên nhớ dạo ấy ông Nixon, người đã hứa bú xua la mua, với ông Thiệu là sẽ bỏ bom Hà Nội này nọ nếu họ vi phạm hiệp định, nghe kể không biết có thật hay không vì bằng miệng. Đúng lúc ông thần này bị Watergate nên cuối cùng từ chức. Ông chủ tịch quốc hội Gerald Ford lên thay thế thì chới với, quốc hội không muốn viện trợ cho Việt Nam Cộng Hoà nữa. Nghe ông Đinh Văn Đệ, nằm vùng, được quốc hội Việt Nam Cộng Hoà cử đi xin viện trợ, ông này lại nói với đại biểu Hoa Kỳ quá muộn. Mình đọc trên báo Việt Cộng phỏng vấn ông ta có bí danh gì quên. Việt Nam Cộng Hoà họp về quân sự đều có mặt ông ta nên chuyển tin tức cho Việt Cộng hết. Chán Mớ Đời 


Sau đó mọi thứ diễn ra rất nhanh. Khi Cao Nguyên vùng hai chiến thuật sụp đổ: Quân đội Việt Nam Cộng Hoà mất tổ chức, Dân thường hoảng loạn bỏ chạy theo lính rút quân, lãnh đạo mất kiểm soát, và điều quan trọng nhất: Niềm tin biến mất. Một khi binh sĩ không còn tin rằng họ có thể thắng…thì cuộc chiến thực chất đã kết thúc.


Trong lúc Đà Lạt bỏ ngõ, gia đình mình di tản về Sàigòn qua ngõ Phan rang rồi Bình Tuy, binh sĩ hay sinh viên trường võ Bị cũng bỏ chạy theo lệnh rút quân. Có chị bạn ở Đà Lạt cho biết là trước mấy ngày Đà Lạt bỏ ngõ thì có một người em bà con của ông bố, ngoài bắc được người Đà Lạt nằm vùng dẫn đến nhà nói chuyện. Có lẻ vì vậy ông bố quyết định ở lại. Ông bố này thuộc loại đại gia Đà Lạt khi xưa nên chắc cũng có đóng góp cho cách mạng nên sau 75 được tuyên dương là tư sản dân tộc này nọ rồi bị đánh tư sản. Cuối cùng bỏ của chạy lấy người đưa cả gia đình vượt biển hết.


Trong chiến dịch Frequent Wind, chúng ta thấy hình ảnh trực thăng trên nóc tòa nhà, di tản người Mỹ ra khỏi Việt Nam Cộng Hoà. Nhiều người nghĩ đó là thất bại về quân sự. Nhưng thực ra, đó là: Thất bại trong dự đoán, trong việc hiểu tốc độ sụp đổ. Mọi thứ diễn ra nhanh hơn tất cả những gì chúng ta chuẩn bị. Tương tự khi tổng thống Biden ra lệnh rút quân khỏi Á Phủ hãn, người dân cũng bỏ chạy trước bước tiến của Taliban. Súng ống để lại cho Ba Tư xài bắn máy bay mỹ.


Chiến tranh không chỉ là: Súng, Bom hay số lượng quân mà chiến tranh là: Ý chí, Chiến lược và khả năng hiểu đối phương. Chúng ta không thua vì không đủ mạnh. Chúng ta thua vì không hiểu đúng cuộc chiến mà mình đang tham gia. Chúng ta thấy BA Tư ngày nay, bom rơi banh ta lông nhưng vẫn kiên cường chống đế quốc sa tan.


Ông ta cho biết nếu chúng ta muốn học lịch sử, không chỉ là Việt Nam, mà bất kỳ cuộc chiến nào, xin hãy nhớ điều này: chúng ta phải nhìn từ cả hai phía. Nếu không, chúng ta chỉ đang nhìn một nửa sự thật. Tương tự đồng bạc đều có hai mặt. Chúng ta phải quan sát cả hai bên. Mình đọc tài liệu của Hà Nội thì trong thời kỳ chiến tranh họ nghiên cứu tâm công của Nguyễn Trãi rất kỹ. Điển hình trong thế giới liên xô, chắc chắn là có sự chống đối, mầm mống phản động nhưng ít ai dám đưa mặt ra vì sẽ bị bỏ tù cải tạo. Ngược lại trong thế giới tự do thì các nước Tây Âu đều có đảng cộng sản hoạt động công khai và được pháp luật che chở mà ngay Ý Đại Lợi dạo ấy có đến 30% cử tri, Pháp có đến 25% cử tri bầu cho đảng cộng sản. Để hôm nào mình kể vụ này vì âu châu dạo đó như Pháp quốc có thể bị nội chiến vì người theo cộng sản rất đông.


Nhờ đó mà Hà Nội được sự tiếp sức của Mạc Tư Khoa, khuyến khích thanh niên Tây Âu xuống đường, ở Hoa Kỳ thì lộn xộn vì vụ Civil Rights do ông Martin Luther King Jr. Dẫn đầu xen kẻ với phong trào kháng chiến. Ông Ngô Vĩnh Long, con của bà Ngô BÁ Thành được nhóm thiên tả tuyển, cho qua Hoa Kỳ du học, thành lập báo chí chống Sàigòn đủ trò. Tương tự các sinh viên khác như sinh viên Nguyễn Thái Bình,… chưa kể ở miền Nam dạo đó mình đọc báo nghèo nói ký giả đi ăn mày, nằm vùng, mấy ông sư xuống đường tự thiêu này nọ.


Cứ tưởng tượng hàng ngày, xem truyền hình thấy chiếu cảnh dội bom napalm ở Việt Nam, dân tình bỏ chạy, người Mỹ đâu biết là người dân bỏ chạy vì sợ Việt Cộng mà nghĩ tại mỹ bỏ bom. Hay vụ Mỹ Lai, khi thấy hình ảnh đàn bà con nít bị quân đội mỹ giết, máu khắp nơi. Một tên sinh viên ở âu châu chắc chắn sẽ cảm thông và dần dần sẽ thiên về Hà Nội. Trở thành Việt kiều yêu nước. Trong khi đó các hình ảnh Mậu Thân tại Huế, Việt Cộng tàn sát mấy ngàn người trong vòng mấy tuần chiếm đóng, không ai biết. Tuyệt nhiên không có chiếu cho người Mỹ hay tây phương xem. Ngày nay thì bắt đầu có nghe truyền thông mỹ nói đến nhưng rất ít. Khi mình nói chuyện với người Mỹ về Mậu Thân, họ chỉ nhớ Việt Cộng đánh vào toà đại sứ mỹ chớ chưa bao giờ nghe đến vụ thảm sát mấy ngàn người tại Huế.


Trong khi chính phủ, lãnh đạo của Hà Nội được duy trì hoài, còn Hoa Kỳ thì cứ 4 năm bầu lại tổng thống và 2 năm bầu lại quốc hội nên chính sách không được định hướng lâu dài hoàn toàn như Hà Nội. Trong những buổi nói chuyện của ông giáo sư, mình thấy cần đưa thêm tiếng nói của người theo Việt Nam Cộng Hoà, và Mặt trận Giải pHóng Quốc Gia.


Tại sao Việt Nam Cộng Hoà chống lại Hà Nội, vì không muốn xây dựng Việt Nam theo mô hình xã hội chủ nghĩa mà ngày nay chúng ta thấy lý do. Thiên hạ hay chửi mấy người theo Mặt Trận Giải Phóng, nhưng cũng nên cho họ tiếng nói. Họ phát sinh từ đối lập, và sợ bị bắt nên trốn vào Bưng, tổ chức này do Hà Nội tổ chức để lấy danh nghĩa cho cuộc chiến. Chúng ta thấy khi 300,000 người miền Nam tập kết ra bắc, Hà Nội đã bố trí người ở lại miền nam để thành lập cục R, để đánh phá miền Nam. Sau 75 thì thành viên của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam hay chính phủ cách mạng lâm thời chi đó bị Hà Nội dẹp qua một bên. Lúc đầu họ để Nguyễn Hữu Thọ và Nguyễn Thị Bình sống sót vì Madame Bình được ngoại quốc biết đến, nể nang khi hoà đàm Paris. Còn thì bị dẹp tiệm hết như tướng Trần Văn Trà,…


 (còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tỷ phú một thời

 Tỷ phú một thời 


Cách đây mấy năm lùng bùng có một ký giả gốc saudi arabia vào tòa lãnh sự của xứ này tại Thổ Nhĩ Kỳ rồi biến mất, không trở ra khiến cô bồ la toáng lên. Nghe nói họ xem video an ninh ngoài đường thấy an ninh tòa lãnh sự vác xác ông ta được chặt từng khúc đem ra ngoài đi quăng. Chán Mớ Đời 

Họ của ông ta thấy quen quen vì khi xưa khi mình ở Âu châu tên dòng họ rất nổi tiếng với hình ảnh các minh tinh màn bạc với mấy cô người mẫu đẹp như đầm lên tàu của ông ta chơi như ả rập. Dòng họ Khashoggi của xứ sa mạc đầy dầu mỏ. 


Tỷ phú Adnan Khashoggi rất nổi tiếng một thời, sinh tại thành phố Mecca nơi các tín đồ hôi giáo muốn đi hành hương như người công giáo muốn đi đến Lộ Đức, Fatima, jerusalem… bố ông ta là bác sĩ riêng của vua xứ này. Ngự y của hoàng cung nên được sống gần hoàng gia. 


Ông ta theo học trường Victoria College ở Alexandria, thường được gọi là "Eton of Egypt," nơi các bạn học toàn là những con cháu của vua và bộ trưởng trong tương lai. Vấn đề là ông thần Adnan này không muốn trở thành bác sĩ hay nhà ngoại giao, ông ta chỉ muốn có tiền và thật nhiều tiền.


Khi đi học ông ta đã tỏ ra có khiếu thương lượng. Bố Một người bạn học người Libya cần mua khăn lông và bố một người bạn gốc Ai Cập sản xuất khăn lông thế là ông thần này giới thiệu hai người và được tiền huê hồng là $1,000 thời ấy là biết bao nhiêu tiền chỉ cần gọi điện thoại. Ông ta đột phá tư duy là có khiếu về làm môi giới. Nên theo con đường này đã khiến ông ta nổi tiếng và giàu có nhất thế giới một thời nhờ vào cái mồm và. Cái bắt tay. 


Vào thập niên 1960, dầu hỏa của xứ Saudi Arabia bổng nhiên phát giàu lên và xứ này muốn hiện đại hóa nên ông ta làm môi giới, bắt cầu giữa các thầu khoán Tây phương và hoàng gia. Ông ta trở thành người môi giới bán vũ khí tại các buổi tiệc xa hoa. 


Trong 5 năm công ty Mỹ Lockheed trả ông ta $106 triệu tiền huê hồng. Lúc đầu là 2.5% rồi lên 15% như tổng giám đốc của công ty này cho rằng ông ta là người quảng cáo súng đạn của công ty cho mọi người. 


Vào năm 1985, tài sản ông ta được đánh giá là 4 tỷ mỹ kim theo thời đó thì nhân gấp mấy lần bây giờ.  Ông ta làm chủ du thuyền Nabila khiến đàn ông thanh niên như mình thèm nhỏ dãi khi xem hình ảnh mấy cô đẹp như Tây bận bikini đi trên tàu uống rượu. Du thuyền được quay trong phim James Bond hình như phim Never Say Never Again. Ông ta có tài sản ở 

Marbella, Paris, Madrid, Cannes, London, New York. 


Đến năm 1979, bà vợ ông ta buồn đời nạp đơn ly dị sau gần 20 năm lo chu toàn nhà cửa, con cái và chuyện làm ăn. Sau 5 năm hầu tòa  ông ta phải trả cho bà ta $884 triệu giá tương đương ngày nay là $2.8 tỷ đô la. 


Vào thập niên 1990, giá dầu xuống vì liên sô sụp đỗ nên chả ai buồn mua súng ống khiến chuyện làm ăn của ông ta bắt đầu banh ra lông vì cứ tiếp tục ăn chơi. Ông ta dính vào xì căn đan Iran-Contra nên bị lộn xộn về pháp lý. 


Trước đó tài sản được xem là $4 tỷ nay chỉ còn $8 triệu. Du thuyền Nabila phải bán để trả nợ, sau này ông Trump mua lại có $29 triệu rẻ như bèo. Rồi ông Trump bị lộn xộn với sòng bài Taj Mahal của ông ta nên bán lại cho một hoàng tử Saudi Arabia. Mối tình của ông Trump với các hoàng hậu ả rập bắt nguồn từ thời ấy nên sau này ông ta làm tổng thống được tặng một chiếc phi cơ to đùng. 


Khi hết tiền thì bạn bè gái gú cũng bỏ chạy cho thấy thế thái nhân tình. Rồi những năm tháng cuối đời ông ta bị Packinson. Một người từng nhảy mẫm với các nữ tài tử danh tiếng không đi một mình được. Nhưng ít ra như người Việt hay nói thật một phút huy hoàng rồi chơi tắt còn hơn là nông dân cả đời như mình. Chán Mớ Đời 


Ngày 6 tháng 6 năm 2017, ông Adnan Khashoggi chết tại Luân Đôn thọ 81 tuổi. Cháu ông ta Jamal Khashoggi, dự đám tang nhưng Chán Mớ Đời với sự tiêu xài của ông ta rồi có lẻ bất mãn về sự xa hoa của giới hoàng tộc, ông này là nhà báo viết chỉ trích nên vua con ra lệnh thủ tiêu mà báo chí làm tùm bệnh nhưng chính phủ Biden kêu vớ vẩn không xen vào chuyện thiên hạ. Còn mấy bác cộng hòa thì la toáng lên nhân quyền bú của la mua. Ngày nay thì ngược lại với thế thái nhân tình. 


Nếu xẩy ra ngày nay thì mấy bác Dân Chủ lên diễn đàn chửi mệt thở. Mấy bác quên là dân chủ hay cộng hoà, ăn chung là hợp với quyền lợi mấy tay tỷ phú bơm tiền tranh cử hay không. Hai bên chửi nhau cho vui đời trong khi mấy tên tỷ phú càng ngày càng giàu thêm còn chúng ta càng ngày càng đóng thuê nhiều hơn. Đóng thuế để có quyền chửi bới chính phủ vì bên nào cũng như nhau. Chán Mớ Đời 


Cuộc đời ông Adnan Khashoggi được xem là hình ảnh của sự xa hoa và cho thấy sự đi xuống của tài sản ông ta quá nhanh chóng . Ông ta đã chứng minh cho chúng ta là có tài sản khắp nơi trên thế giới nhưng rồi cuối đời chỉ còn có $0.47 trong ngân hàng. Chán Mớ Đời 


Một người đã chứng tỏ mình là người giàu có nhất thế giới rồi cuối đời cho chúng ta thấy đời là vô thường gia đình xa lánh, bạn bè rời xa khi không còn gì cả. Anh có tài sản như mật ngọt nên ruồi bu đông như kiến, ca tụng anh để được ăn tiệc lá bồ đề rồi khi anh hết tiền thì em không thèm đến. 


Nhưng con người cứ tiếp tục lao vào tranh dành như những con thiêu thân bay vào đống lửa để khẳng định biết bố mày là ai. Người giàu có bật nhất thế gian thuở mình còn trẻ thấy những hình ảnh của ông ta được các người nổi tiếng, gái đẹp bu quanh để rồi khi chết cô độc không còn gì ngoài những âm thanh ngày xưa. 


Có lẻ lỗi lầm lớn nhất của ông ta là ly dị bỏ bê bà vợ đầu tiên. Bà ta là người Anh quốc, trở về đạo hồi giáo để làm vợ ông ta. Chăm sóc 5 đứa con và tài sản nhưng đàn ông hay mắc phải lỗi lầm là không để ý tới những điểm đó mà chạy theo các cô trẻ đẹp, tân trang này nọ để rồi khi người đàn bà sau lưng bỏ đi thì không còn chỗ nương tựa và cuộc đời đi xuống như diều đứt dây. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Linh Ca và Người nghèo không thể đợi

 Linh Ca và Người nghèo không thể đợi 

Hôm qua , hai vợ chồng và một số thân hữu đi dự tiệc gây quỹ “người nghèo không thể đợi” do các thân hữu Lua Viet Organization tổ chức tại thành phố Westminster, Cali. Cũng là lễ mãn tang cho linh mục Nguyễn Hoài Chương, mình thấy chị em của cha từ San Jose xuống tham dự. Mới vào cửa đã thấy em gái của Cha đến lấy ngân phiếu để khỏi quên. Chương trình này nếu mình không lầm xuất phát từ chương trình “Chén Gạo Tình Thân” do cha Chương đề xướng với các anh chị em thân hữu Lua Viet Organization (LVO) trước khi mình tham gia tổ chức này năm 1987. Năm cha thụ phong linh mục.

Buổi gây quỹ hôm qua

Cha Chương là người bạn đầu tiên quen tại Hoa Kỳ. Cứ cuối tuần, cha chạy lại nhà kêu đi với tao. Dạo ấy mình hay bận đồ đen nên vào nhà giáo dân. Họ hỏi mình là thầy hay là linh mục để tiện xưng hô thế là hết cơ duyên kiếm vợ. Cha kêu mày lấy vợ trong xóm đạo của tao thì tao miễn cho mày học giáo lý hôn nhân. Nhờ tham gia LVO mà mình trở về nguồn, tìm sách báo việt ngữ để đọc. LVO tổ chức trại hè cho thanh thiếu niên gốc việt tại vùng Đông BẮc, và Cali. Mùa đông thì tổ chức các buổi hội thảo, họp mặt giữa các sinh viên để hiểu thêm về văn hoá Việt Nam. Mời các giáo sư gốc việt tại đại học Hoa Kỳ thuyết trình về văn hoá, nghệ thuật Việt Nam cho giới trẻ.


Lý do nếu mình không làm thì Hà Nội sẽ điền vào chỗ trống như tại âu châu mà mình đã từng trải qua. Sinh viên đi học ở đại học, thắc mắc về bản sắc của mình, văn hoá Việt Nam. Ở nhà thì bố mẹ cứ chửi Việt Cộng tàn ác này nọ nên không hiểu. Mình đã trải qua và chứng kiến Mậu Thân nên có thể hiểu sự tàn ác của Việt Cộng. Hà Nội chỉ gửi các đội văn công và múa rối nước sang tình diễn dưới sự bảo trợ của Việt kiều yêu nước hay các nhóm giáo sư thiên tả. Từ từ tham gia những sự kiện văn háo này, sinh viên gốc việt, tỵ nạn gì thì cũng sẽ nghiêng về Hà Nội.


Ngoài ra còn gây quỹ giúp các người Việt tại tỵ nan ở Đông Nam Á và Hương Cảng. Giúp các thiện nguyện viên đi thông dịch tại các trại tỵ nạn. Rồi khi các trại tỵ nạn đóng cửa thì LVO chuyển qua các chương trình từ thiện, y tế tại Việt Nam. Không quên các chương trình giúp đỡ tại Hoa Kỳ. Điển hình trận bão lụt Katrina, nạn dịch Covid 2019,…


Lần đầu tiên mình nghe đến “Linh Ca” thì không hiểu. Ca hát cho linh thiêng đến khi tham dự lần đầu thì khám phá ra “Linh” là đến từ “Linh Mục” còn ca là ca hát. Một nhóm linh mục bận áo dài do giáo dân thiết kế, lên sân khấu hát gây quỹ cho các chương trình từ thiện ở Việt Nam. Lua Viet Organization gây quỹ cho các chương trình riêng của tổ chức nhưng cũng không quên đóng góp cho các chương trình từ thiện khác, tổ chức khác tại Hoa Kỳ như cứu trợ các nạn nhân của Katrina, hay trong thời gian dịch Covid 2019, trong khi mọi người lo sợ, cha Chương cùng các thân hữu đã đứng ra kêu gọi mọi người may khẩu trang, khẩu diện và các bộ đồ y tế để gửi cho các bệnh viện và viện dưỡng lão tại Hoa Kỳ. Hay khi Puchin xâm chiếm Ukraina, Lua Viet Organization đều đứng ra quyên góp giúp người dân Ukraina có máy sưởi ấm trong mùa đông….


Lua Viet Organization có một điều hành viên được trả lương toàn thời gian tại Việt Nam. Để báo cáo cho LVO hiểu tình hình ở Việt Nam, chương trình nào nên thực hiện. Ai xin được hổ trợ để mổ tim, học bổng, xe đạp hoặc tủ thuốc. Mình có ghé vào trung tâm được LVO bảo trợ như cho mượn xe đạp cho các học sinh nghèo, dân tộc,… lý do cho mượn là bố mẹ các học sinh cần phải ký giấy tờ hoàn trả sau khi sử dụng. Nếu không họ nghèo quá, sẽ bán xe đạp luôn thì các em không thẻ đi học vì mất 10-15 cây số khi đi học. Từ trong buông ra các trường học ở ngoài khá xa.


Như tủ thuốc của Sơ Hạnh. Các người dân tộc sống trong rừng sử dụng suối để dùng nhưng ngày nay, ở đầu nguồn, họ sử dụng thuốc sâu trồng trọt này nọ nên chảy về nơi họ sinh sống. Uống nước có thuốc sâu đủ trò hay phân hoá học,.. nên bệnh khá nhiều. Xây các giếng nước cho làng để họ có nước sạch dùng.


Hay viện cô nhi nơi nuôi các em bị bố mẹ bỏ rơi, và các người cao tuổi, con cháu không có khả năng nuôi nên đem quăng trước cửa cô nhi viện. Mình nói chuyện với anh thành lập viện cô nhi thì được nghe anh ta kể là lo viện này mấy chục năm qua. Có nhà hảo tâm cho mấy ngàn đô la, anh ta cầm ra công an khu vực, mặt trận tổ quốc, nói có tiền đây tui bàn giao lại cho các các bộ để lo cho các em và các bác nhưng bị các bộ từ chối. Kêu anh về lo cho họ. Đâu phải trách nhiệm của nhà nước. Chán Mớ Đời 


Có chương trình mình rất thích đó là tặng học bổng cho sinh viên nghèo. Lâu lâu đọc những lá thư của các em tốt nghiệp ra trường khiến mình vui. Có chị nào ở Seattle biết được tin tức này nên có nhờ mình giới thiệu người điều hành LVO ở Việt Nam và có đến thăm các em. Xin cảm ơn chị. Có duyên trở lại Seattle sẽ tìm gặp ân nhân của LVO để thăm.


Hôm qua, gặp lại cha Hải Đăng nay ở San Francisco, Cha Thiên vẫn ở Rosemead, cha Dũng. Rất mừng vì mấy cha vẫn khoẻ. Gặp lại Lâm, một người giúp lo cho LVO từ 40 năm qua. Lo việc báo chí, in ấn bán, nay xem như linh hồn của LVO. Dạo này cả gia đình thích đi trượt tuyết. Anh chàng này khi xưa đi kiếm vợ chung với mình, có lần hai anh em mời hai chị em nhà kia đi chơi chung rồi bị đá như tây. Làm Phụ Rể chính cho mình rồi mấy tháng sau cũng lên xe hoa. Trao thân gửi phận cho một cô rất giỏi.


Chương trình năm nay có phần hoa hậu bận áo đi bơ lơ trên sân khấu. Nếu mình không lầm thì họ đều lên bàn giải phẫu hết. Mặt mũi cứ như tây lại giống giống nhau, chắc cùng lò bác sĩ phẫu thuật ra nên cứ tưởng mấy chị em. Chán Mớ Đời 


Hôm qua nhìn tấm di ảnh của con chim đầu đàn LVO khiến mình không khỏi bùi ngùi nhìn lại quảng đường từ khi sang Hoa Kỳ đến nay. May mắn làm quen được với cha Chương giúp mình hướng thiện, tham gia các chương trình của LVO. Cha làm người dẫn chương trình cho đám cưới của mình khiến mọi người nhớ đời, mấy chục năm sau vẫn nhắc đến Cha. Cha để mình lo gia đình sau khi lên xe hoa. Mỗi năm chỉ gửi bài làm báo và ngân phiếu đóng góp cho các chương trình LVO. Rồi khi các con mình lớn vào đại học hết thì cha lại réo gọi mình, phụ cha cho các chương trình của LVO. Chương trình cuối cùng làm việc với cha là nạn nhân chiến cuộc ở Ukraina.


Cha có nhờ mình xem vụ nới rộng khuông viên của nơi cha làm lễ ngoài trời. Tối thứ 3, cha đến nhà mình nói chuyện, và đem thùng bơ về cho nhà dòng, hẹn ngày mai ghé lại nhà dòng để tính chừng nào thực hiện. Ai ngờ sáng hôm sau, Lâm từ New Jersey gọi mình rồi khóc như mưa bay. Năm kia mình có chạy lên nhà dòng nơi họ chôn Cha ở dòng Don Bosco. Nhìn các mộ xung quanh thấy mấy cha sống thọ đến 80-90 tuổi trong khi cha Chương về thiên quốc ở tuổi 65. Mình đi Ý Đại Lợi, gặp một cha trẻ từ Việt Nam sang, cũng kêu em biết ngài. Nói chung khắp nơi đều biết đến các hoạt động của cha Chương và rất yêu mến. Mới đó đã ba năm của một đời người.


Anh chị nào muốn thêm tin tức về LVO thì xin theo đường dẫn. Xin cảm ơn trước.


http://www.luaviet.org/

https://youtu.be/BlRdyclVzzg

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn