Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng

Giáo dục trai gái khác nhau tại học đường

 Giáo dục trai gái khác nhau tại học đường


Hôm trước, đọc một bài về lý do giáo dục con nít trai gái tại Hoa Kỳ, cần phân chia vì chúng lớn lên không như nhau. Khi xưa, trường con trai và trường con gái riêng, sau này nhân danh bình đẳng bú xua la mua nên họ nhập chung trai gái và tạo ra sự lộn xộn cho nhiều đứa trẻ nhất là con trai. Nghĩ lại thì đúng vì khi xưa, lúc tiểu học thì đa số con gái trong lớp học rất giỏi nhưng đến khi lên trung học đệ nhị cấp là xem con trai giỏi toán hơn. Con gái có lẻ bắt đầu có kinh nguyệt hay mơ tưởng đến những tấm chồng nên đâm ra u mê?


Họ cho biết cải cách giáo dục đã quá hạn, đặc biệt là ở những năm đầu đời (từ mẫu giáo đến tiểu học), nơi mô hình "một kích cỡ phù hợp cho tất cả" hiện nay thường không phù hợp với thực tế phát triển của trẻ em. Tiến sĩ Erica Komisar, chuyên về giáo dục nêu bật một vấn đề thực tế: nhiều bé trai gặp khó khăn vì lớp học ưu tiên việc ngồi yên, các nhiệm vụ về ngôn ngữ/cảm xúc và khả năng tự điều chỉnh nhanh chóng, những kỹ năng thường xuất hiện sớm hơn và tự nhiên hơn ở bé gái do sự khác biệt về sinh học và nội tiết tố (ví dụ: sự gia tăng testosterone ở bé trai từ 3-6 tuổi thúc đẩy sự năng động và hoạt động thể chất cao). Không biết phong trào chuyển giới tính có liên quan gì đến vấn nạn này. Nhớ hồi nhỏ ngồi trong lớp hay bị ông tây bà đầm béo tai vì ngồi không yên lại thêm nói chuyện với thằng ngồi cạnh.


Vụ chuyển giới tính của trẻ em ngày nay, có phải lý do sự phát triển về cơ thể khiến chúng lộn xộn rồi mấy bà thầy ông giáo lại nghi chuyển đổi giới tính là ngọng. Hồi nhỏ mình hay chơi với con gái, nấu ăn vớ vẩn sau này lên trung học thì ngưng, cứ thấy gái là cứ nhìn chăm chăm ở ngực người ta, tưởng tượng coi có bự hay không. Chỉ đến khi vào Trường Cao Đẳng Quốc Gia Mỹ Thuật Paris, học vẽ khoả thân 2 lần một tuần suốt 6 năm trời nên hết tò mò. Chán Mớ Đời 


Dữ liệu phần nào chứng minh điều này. Tỷ lệ chẩn đoán ADHD ở bé trai cao hơn nhiều so với bé gái (ví dụ: khoảng 15% bé trai so với 8% bé gái theo thống kê gần đây của Mỹ), thường là do các hành vi như bồn chồn hoặc bốc đồng, những hành vi trông có vẻ "gây rối" trong môi trường có cấu trúc nhưng lại phù hợp với sự phát triển bình thường của bé trai. Bé trai cũng phải đối mặt với tỷ lệ kỷ luật cao hơn từ nhỏ, chậm phát triển khả năng sẵn sàng đến trường (kỹ năng ngôn ngữ/xã hội ở độ tuổi mẫu giáo), và góp phần vào các xu hướng như tỷ lệ tốt nghiệp trung học và nhập học đại học thấp hơn ở nam giới. Hèn gì khi xưa thiên hạ kêu mình ngu lâu dốt bền.


 Điều này không phải là phổ biến, vẫn có rất nhiều bé trai phát triển tốt nhưng các mô hình này đủ nhất quán để việc bỏ qua sự khác biệt giới tính có nguy cơ biến sự phát triển bình thường của bé trai thành bệnh lý. Không biết mấy tên khi xưa trong lớp nhạy đánh lộn có phải dính trường hợp này hay không. Như Từ Lê Bình, Tuấn Trung, Nguyễn Văn KHoa…. Mấy ông thần này khi xưa hay đánh lộn khi ra chơi nhất là trước khi vào lớp, ngoài cổng trường.

Ý tưởng về giáo dục mầm non đơn giới tính (các lớp học hoặc trường học riêng biệt cho nam và nữ trong những năm đầu đời) của bà ấy có sức hấp dẫn về mặt lý thuyết như:


Đối với các bé trai: nhiều giờ ra chơi hơn, các giờ nghỉ vận động, những khoảng thời gian tập trung ngắn, học tập dựa trên trò chơi hướng năng lượng một cách hiệu quả thay vì kìm nén, có khả năng giảm căng thẳng, chẩn đoán sai và sự thiếu gắn kết. Nhớ hồi về Paris, đến nhà anh bạn chơi, có hai thằng con bị tù túng trong căn hộ nên la hét om xòm sau đem ra công viên gần nhà thì chúng vui vẻ chạy chơi,… tây gọi là défouler.


Đối với các bé gái: Môi trường yên tĩnh hơn, nuôi dưỡng sự tự tin trong các môn STEM/toán học (ít tự ti hơn khi ở cạnh các bạn nam), khuyến khích sự mạo hiểm mà không gây sợ hãi. Một số bằng chứng ủng hộ lợi ích trong các bối cảnh cụ thể như các bé gái thể hiện khả năng toán học tốt hơn hoặc tự tin hơn trong môi trường học tập chỉ dành cho một giới, hoặc các bé trai tham gia tự do hơn vào nghệ thuật/âm nhạc mà không bị trêu chọc. Các báo cáo không chính thức từ các trường học chỉ dành cho một giới thường ghi nhận hành vi tốt hơn, sự tham gia tích cực hơn và giảm sự xao nhãng. Ở những nơi phục vụ học sinh có nguy cơ hoặc học sinh thuộc nhóm thiểu số, đã có những nhận định tích cực về việc giảm các vấn đề kỷ luật.


Đà Lạt khi xưa có trường Trần Hưng Đạo cho nam, Bùi Thị Xuân cho nữ, Adran cho nam sinh, sau này ít học trò nên mấy sư huynh mới nhận thêm mấy cô vào. Couvent des oiseaux cũng chỉ có nữ sinh. Nghe kể sau 75 thì cách mạng bình đẳng, trai gái như nhau nên đi học chung với nhau hết.


Tuy nhiên, các nghiên cứu lại cho kết quả trái chiều. Các đánh giá chất lượng cao (ví dụ: phân tích tổng hợp và báo cáo từ các nhóm như Hiệp hội Tâm lý học Hoa Kỳ hoặc các nghiên cứu gần đây có tính đến sai lệch chọn mẫu) cho thấy rất ít hoặc không có lợi ích học tập nhất quán nào từ giáo dục đơn giới tính nói chung, hiệu quả nhỏ hoặc không đáng kể khi được kiểm soát đúng cách. Lợi ích, khi xuất hiện, có thể đến từ nguồn lực của trường học, chương trình giảng dạy khắt khe hoặc chất lượng giáo viên hơn là chỉ riêng việc tách giới tính. Một số nghiên cứu thậm chí còn chỉ ra những nhược điểm, như củng cố định kiến, hạn chế sự chuẩn bị xã hội trong thế giới thực (học cách tương tác giữa các giới tính) hoặc không có lợi thế nào trong các kết quả rộng hơn. Đặc biệt đối với trẻ nhỏ, bằng chứng nghiêng về lợi ích tối thiểu hoặc phụ thuộc vào bối cảnh, trong khi học sinh lớn tuổi hơn (thanh thiếu niên) đôi khi cho thấy nhiều lợi ích tiềm năng hơn.


Việc chuyển đổi hoàn toàn trên toàn quốc sang giáo dục mầm non đơn giới tính sẽ rất tốn kém về mặt hậu cần, và gây chia rẽ chính trị, thêm vào đó, nó có nguy cơ thay thế một loạt vấn đề (ví dụ: nữ tính hóa quá mức đối với bé trai) bằng những vấn đề khác (ví dụ: xã hội hóa kém đa dạng hơn). Các nhà phê bình cũng đúng khi lưu ý rằng điều đó không chuẩn bị cho trẻ em một thế giới hỗn hợp giới tính. Nếu chúng ta thực sự muoosn về cải cách mà không muốn chuyển hoàn toàn sang trường học riêng biệt cho nam sinh, những thay đổi thiết thực và dựa trên bằng chứng có thể giúp ích cho các nam sinh (và cũng mang lại lợi ích cho nhiều nữ sinh):


1. Tăng cường hoạt động thể chất và giờ giải lao. Nhiều giờ giải lao mỗi ngày, thời gian chơi tự do dài hơn để giải thoát năng lượng và xây dựng khả năng tự điều chỉnh thông qua vận động. Các nghiên cứu cho thấy điều này giúp giảm các vấn đề về hành vi và cải thiện khả năng tập trung cho trẻ năng động. Theo mình hiểu học sinh tập Hoa Kỳ chơi thể thao mệt thở.


2. Các bài học ngắn hơn, tích hợp vận động. Thay đổi thời gian ngồi bằng các hoạt động vận động, các dự án thực hành thay vì thời gian sinh hoạt nhóm kéo dài. Hình như ở Nhật Bản, ở tiểu học, không có vụ bài tập ở nhà, cứ tha hồ chơi chớ học bài thuộc lòng ở nhà, khiến lú hết.


3. Học tập sớm dựa trên trò chơi và trải nghiệm. Ưu tiên chơi ngoài trời/khám phá hơn là học tập cứng nhắc ở bậc mầm non/lớp đầu cấp, phù hợp hơn với thế mạnh của bé trai trong khi vẫn hỗ trợ bé gái. Nhớ hồi tụi con học trường GATE thì ít bài tập hơn các ớ thường, được đi chơi, viện bảo tàng, dã ngoại nhiều các lớp thường. Nhất là ít bài tập. Cô giáo kêu nếu mất hơn 1 tiếng làm bài tập thì báo cho cô biết.


4. Hoãn bắt đầu đi học cho bé trai (tùy chọn/năm học bù). Một số người ủng hộ việc cho bé trai bắt đầu đi học muộn hơn một năm để phù hợp với mức độ trưởng thành, giảm sự thất vọng ban đầu.


5. Đào tạo giáo viên về sự khác biệt giới tính. Không nên có định kiến, chỉ cần nâng cao nhận thức về sự khác biệt trong phát triển để tránh việc dán nhãn vội vàng như ADHD cho hành vi hiếu động.


Những điều chỉnh này có thể giải quyết sự không phù hợp mà không cần thay đổi cấu trúc. Bé gái cũng phải đối mặt với áp lực (chủ nghĩa hoàn hảo, lo lắng trong môi trường cạnh tranh), vì vậy các cải cách nên hướng đến sự linh hoạt phục vụ cả hai giới. Nhìn chung, cần cải cách vì hiện trạng khiến các bé trai tụt hậu và gây căng thẳng không cần thiết cho cả hai giới. Nhưng trường học riêng biệt không phải là giải pháp thần kỳ đã được chứng minh; đó chỉ là một công cụ trong số nhiều công cụ, tốt  nhất nên được thử nghiệm ở những nơi phù hợp (ví dụ: các lựa chọn dựa trên sự lựa chọn). Mục tiêu nên là tạo ra môi trường cho phép trẻ em học tập theo cách riêng của chúng, chứ không phải ép buộc chúng vào những khuôn mẫu.


Đại học Hoa Kỳ thì nổi tiếng nhưng giáo dục ở trung học thì bết càng khôn. Muốn dạy học, thầy cô cần phải có bằng thạc sĩ đàng hoàng nhưng không hiểu tại sao lại bết. Có thể đại học thì đã lớn nên trình độ ít khác biệt. Nghe nói nay sinh viên thứ nhất đại học không biết làm toán hay viết tiếng anh. Còn con nít thì tuỳ đứa bé, lớn nhanh, não bộ phát triển nhanh hay chậm mà dạy chung thì rất khó. Dạy chậm cho mấy đứa nhỏ chậm theo cho kịp thì lại làm những đứa giỏi nhanh nhẹn chán nản.


Ở Cali, ở tiểu học, thường họ cho học sinh làm test, để xem có thể cho vào học chương trình G.A.T.E. Chương trình này dạy nhanh hơn và ít làm bài tập ở nhà. Từ đó khi lên trung học thì được xếp vào các lớp tương đối cao hơn.


Có xem một phim tài liệu về giáo dục ở Phần Lan. Giáo viên được tuyển rất cẩn thận và được trả lương rất cao. Nước này lại nhỏ nên có thể hoạt động như vậy chớ to lớn và phức tạp như người Mỹ thì khó khăn. Nước họ nói có một thứ tiếng, ít di dân nên nói chung là dễ giáo dục chớ ở Hoa Kỳ thì dân tình khá phức tạp. Nhiều chủng tộc, lại di dân lậu nữa như Cali có trên 5 triệu người di dân lậu nên khó mà giáo dục cho đàng hoàng hay bỏ lơ cho khoẻ.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Ây Ai sao chép giọng Sơn Đen

 Ây Ai sao chép giọng nói


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Tuần rồi anh bạn học cũ Đà Lạt xưa, tiến sĩ Chử Nhị Anh nhắn tin, gửi cái video từ tấm ảnh xưa với giọng nói của mình khi trả lời ai hỏi khi xưa trên diễn đàn của trường Văn Học Đà Lạt cũ. Anh ta sao chép giọng của mình bằng trí tuệ nhân tạo. Thấy vui. Khi không thấy hình mình nói chuyện về tôn giáo bú xua la mua. Xem cờ líp.


 https://youtube.com/shorts/zDlcncKXjoU?si=bo0tjMDPqPsLXwlr


Anh ta kêu muốn mình thâu cho anh chàng giọng của mình, đọc mấy bài viết để anh ta sao chép (clone) giọng nói của mình để đọc cuốn sách Mực Tím Sơn đen do anh ta biên soạn 100 bài viết tiêu biểu của mình cách đây 10 năm tình cũ, khi mới bắt đầu kể chuyện đời xưa của Đà Lạt. Anh ta kêu là Ây Ai sẽ đọc cuốn này thành 19 tiếng đồng hồ. Kinh. Mới đó đã 10 năm mình bắt đầu kể chuyện Đà Lạt đời xưa.


Mình hỏi dùng giọng người khác được không vì mình cũng ngại ồn ào nhất là giọng mình không được trong lắm. Anh chàng cho biết là mượn giọng của ai khác đọc cũng được nhưng không đặc biệt bằng giọng của chính tác giả. Thế là phải chiều bạn hiền. Từ khi mình mua cái vườn bơ, sống ở thiên nhiên nên mình không thích ồn ào, đám đông. Nhưng có lẻ những chia sẻ của mình có chút gì đó nên anh bạn học xưa mới bỏ công, thời gian để thực hiện.


Như chuyện thực hiện cuốn Mực Tím Sơn đen cũng do ông thần tiến sĩ Chử Nhị Anh, tự động làm. Ông thần này quen soạn và in sách giáo khoa để dạy trẻ em sinh bên mỹ, học tiếng Việt. Từ mấy chục năm qua, mỗi hè ông thần đều bỏ công dạy mấy đứa trẻ, hè học tiếng Việt. Có dịch thơ của nữ sĩ Vi Khuê ra anh ngữ rồi in thành sách. 


Ông thần cho biết lý do biên soạn, sửa chính tả mấy bài viết của mình để thực hiện cuốn sách Mực Tím Sơn đen vì có nhiều bài mình kể về Đà Lạt, anh ta nhìn thấy hình ảnh của chính mình qua những bài viết, cũng như trải nghiệm cuộc đời tỵ nạn sau 75, lang thang qua nhiều nước để kiếm cơm. Những hoài bảo, suy nghĩ của mình cũng tương tự như ông thần và có lẻ đa số những người cùng thế hệ của mình ở hải ngoại. Do đó anh ta bỏ công sức ra làm.


Sau này có hai ông thần đọc bài mình viết trên Facebook, đề nghị để họ thực hiện Bờ Lốc Mực Tím Sơn Đen cho mình để dễ tìm bài với chủ đề. Thế là tự nhiên mình có sách rồi thêm bờ lốc do người khác tự làm. Nay lại có vụ Ây Ai đọc bài trên mạng cho ai buồn đời, không đọc được nhiều vì lớn tuổi, có thể nghe những bài mình viết về Đà Lạt,… dạo này mình được thiên hạ gửi tài liệu và hình ảnh xưa của Đà Lạt nên có lẻ hôm nào buồn đời mình kể Đà Lạt xưa qua những hình ảnh này.


Tuần rồi hơi bị cảm nên không thâu được. Hôm nay, buồn đời vì trời mưa không lên vườn nên đọc mấy bài. Hoá ra đọc mỗi bài dài độ 8 phút đến 10 phút. Thâu đâu tổng cộng là 60 phút đọc giọng Đà Lạt thay vì giọng phủ Quốc Oai, quê mình. Bài viết về Đà Lạt thì nên đọc giọng Đà Lạt. Giọng Đà Lạt thì thường hơi lớ lớ giọng Quảng và có chút giọng Huế. Nhớ anh bạn Yersin cũ, nay ở xứ Ban Mê Thuột, mình về Đà Lạt tính lên đó chơi nhưng thấy đường xá hơi lộn xộn nên điện thoại kêu chắc không có duyên gặp lại. Anh chàng kêu à nghe lại giọng Đà Lạt là vui rồi.

Dạo này bờ lốc có trên 1625710 lượt đọc, có được 2627 bài được đăng. Kinh. Xem ra trung bình mỗi bài được 618.85 lượt đọc

Đang phê phê vì trời Nam Cali đang mưa thì ông thần Nhị Anh nhắn tin kêu sẵn sàng chưa, phải lên máy điện toán vì Ây Ai muốn kiểm soát lại giọng của mình vì không thực hiện được trên IPhone hay IPad. Ông thần cho mình đường dẫn và mật mã để nhập vào tài khoản của ông thần và đọc vài câu để phần mềm có thể kiểm chứng là giọng của mình. Sau đó ông thần kêu là phải mất 8 tiếng đồng hồ cho Ây Ai làm quen với giọng của mình. Ngày mai là có thể sử dụng ứng dụng. Ông thần cho mình sử dụng một nhân vật khác do ông thần thực hiện, cứ đánh máy cái gì thì Ây Ai đọc lại với giọng của nhân vật này.


Mình chả biết gì nhưng về già có cái gì mới thì cũng nên mò mò một tí để đầu óc bớt teo lại vì mình thuộc dạng ngu lâu dốt sớm, nay làm nông dân không suy nghĩ nhiều nên có thể não bộ bị teo lại rồi ngớ ngớ như xưa. Biết đâu từ đây vài năm nữa sẽ đưa đến nhiều chuyện lạ khác. Mình có thử làm nhạc để ca tụng đồng chí gái sau 35 năm cải tạo mình, thấy cũng vui. Để hiểu cấu trúc chớ mình thấy cái gì không do mình tự làm thấy có gì hơi lộn xộn. Tương tự khi mình vẽ dù xấu cũng của mình vẽ. Để khi nào xong vụ này sẽ trình làng. Phiên bản đầu tiên. 

file:///var/mobile/Library/SMS/Attachments/88/08/DED071D3-AC55-4762-978E-797481793DF5/2-Me%CC%A3%20To%CC%82i.mp3

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Chiếc xe màu Đỏ

 Chiếc xe màu đỏ


Nhớ hồi đi học mua nhà, thầy bảo mua xe gì thì thấy xe đó nhiều. Mua nhà cho thuê thì thấy nhà cho thuê. Mình không hiểu lắm. Khi mua xe chở con nhỏ, mấy đứa con cứ kêu bố chỉ xe Dodge như xe mình. 20 năm sau đọc sách “Chiếc xe màu đỏ” mới thấy đúng. Giá như mình không ngu lâu dốt bền thì giờ đã giàu. Chán đời.

Sách giải thích khi quyết định mua xe màu đỏ, trước đó chúng ta chả để ý xe màu đỏ, nhưng sau khi mua chạy thì thấy toàn xe màu đỏ. Con mình cũng vậy, chỉ thấy xe Dodge giống xe mình.


Nhà Phật gọi là nghiệp kiếp trước, khoa học gọi là “Baader-Meinhof Phenomenon” hay “Frequency Illusion”. Não bộ lọc bỏ hầu hết thông tin xung quanh. Nhưng khi điều gì đó quan trọng với mình, nó sẽ gỡ bỏ bộ lọc. Mình bắt đầu thấy nó ở khắp nơi. Baader-Meinhof là nhóm khủng bố người đức khi mình còn ở âu châu, chuyên cướp ngân hàng bắt cóc thiên hạ, chống lại chủ nghĩa tư bản. Sau bị bắt nên chính phủ sợ họ trốn thoát nữa nên giúp họ tự tử trong tù.


Điều này không chỉ xảy ra với xe cộ. Nó xảy ra với cơ hội, ý tưởng, thành công, và cả cảm xúc. Mình tập trung vào điều gì thì thấy nhiều hơn. Thế giới của mình thay đổi dựa trên những gì mình chọn để ý. Nay mình mới hiểu, nếu anh ghét Dân Chửi thì đâu đâu anh đều thấy Dân Chửi, còn chị ghét Mà-Ga thì đâu đâu cũng thấy Mà-Ga tha hồ chửi nhau. Tất cả đều đúng cả. Vì INternet làm tiền nên kỹ thuật số sẽ bơm các tin tức hạp nhãn với người đọc nên chúng ta cần đọc tin tức phía bên kia chiến tuyến như mình khi xưa hay nghe đài Hà Nội ban đêm. Hay ngày nay đọc sách báo của Hà Nội để hiểu thêm.

Tại sao lại vậy? Vì một phần của não bộ gọi là “Reticular Activating System (RAS)”, nó hoạt động như người gác cổng, lọc bỏ hàng triệu thông tin đến não mỗi giây. Bộ phận này quyết định cái gì quan trọng và cái gì không nên để ý. Như chúng ta có thể nghe tiếng ai đó gọi tên mình trong đám đông ngoài ra thì bỏ ngoài tai. Một người Mà-Ga sẽ rung động trước một tin dù là fake News nói về ông Trump, trong khi một người theo Dân Chửi thì không tin hình ảnh tổng thống Clinton, Obama tuyên bố phải trục xuất người di dân lậu,…


Điển hình khi mua xe xong thì mình và con của mình thấy rất nhiều xe giống xe mình mới mua. Trước đó chả để ý gì cả. Những người cứ để ý đến tiêu cực thì cuộc đời họ cứ thấy toàn tiêu cực xung quanh mình. Ai khen cái áo của mình đẹp, thay vì cảm ơn lại tự hỏi bà này nói như vậy nghĩa là gì, chê áo mình hay nói Kháy này nọ. Còn ai chửi mình thì cứ nghĩ Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen là xong, chả để ý. Lý do là người chửi trên mạng nên chả biết họ là ai. Mà ngay người mình biết có chửi mình cũng nhăn răng ra cười. Lý do từ nhỏ mình đã được bạn bè thầy cô kêu là ngu, quen bị chửi ngu từ bé nên mình chấp nhận. Xong om


Điểm hay là chúng ta có thể thay đổi RAS. Chúng ta có thể định hướng, lập trình não bộ cho chúng ta biết cơ hội, giải pháp thay vì chỉ nhìn thấy vấn đề và thất bại. Đây là cách những người thành công tạo ra vận may cho chính họ.

Điển hình, chúng ta có một ý mở tiệm nail hay bán bún bò làm giàu, thì đã có nhiều người đã làm khắp Bolsa. Chúng ta nghĩ nên học những điều gì mới thì nảy ra khắp nơi. Chúng ta bị vợ chửi, lại khiến mọi việc xung quanh mình làm mình điên thêm. Đó là sự vận hành của RAS. Đa số trong chúng ta để RAS kiểm soát chúng ta. Chúng ta cứ nghĩ đến lo sợ, thất bại, và nghi ngờ và não bộ lại càng cho ta thấy các tiêu cực khác nữa. Trong khi đó những người thành công huấn luyện não bộ chú tâm vào cơ hội, thay đổi và cách thay đổi, phương án.


Mình lấy thí dụ, khi mới bắt đầu học nghề mua nhà cho thuê. Đồng chí gái kêu tiền đâu mà mua, rồi lại nghe họ hàng thân hữu đã có định kiến về mình là bất tài, ngu dốt. Họ kêu thằng đó ngu, nhà đang xuống mà chạy đi mua nhà (1995). Mình thuộc dạng ngu lâu dốt bền. 


Như khi xưa, mình nói muốn đi du học, bạn bè, họ hàng kêu ngu mà đòi lên trời rồi họ cười. Trời ị trúng đầu, mình đậu cao nên nạp đơn du học lại khiến bạn học lắc đầu. Rồi trời ị trúng đầu thêm một phát nữa, mình được học bổng đi tây. Bạn bè họ hàng kêu thằng này qua Tây khá lắm là đậu bằng nhảy đầm, Qua tây, Sàigòn mất thiên hạ kêu mình đi học nghề sửa ống nước nhưng mình cứ đâm đầu đi học, 6 năm sau ra trường với bằng thạc sĩ nên thiên hạ chửi thề. Bạn học khi xưa, bỏ học đi làm rất nhiều, uống rượu hút thuốc lá nhiều nên có người chết sớm.


Rồi mình mò đi mua nhà rẻ, được người ta cho vay. Như nhà của ông John, bác sĩ, ông ta đổi lại thành khu thương mại để mở văn phòng bác sĩ. Về hưu, ông ta bán nhưng chả có thằng nào mua cả năm trời vì nhà ở không được mà làm ăn buôn bán cũng không. Mình thấy đây là cơ hội nên hỏi mua, ông ta đồng ý bán và mình lên thành phố xin đổi qua vùng dân cư. Mình giải quyết được vấn đề mà ít ai nghĩ đến. Xong om


Ngày nay, họ hàng thân hữu kêu ông Sơn, (ông nghe chớ không phải thằng như xưa) hên vì mua nhà khi nhà xuống, lại kêu đồng chí gái hên lấy được mình. Mình đi kỵ giỗ bên vợ, nay được thiên hạ tới chào hỏi, bắt tay như tây đầm, chớ khi xưa chả có ai hỏi một câu. Chán Mớ Đời 


Tương tự khi mình muốn leo núi, thiên hạ cứ kêu già rồi không nên bú xua la mua. Mình thì thiên hạ càng nói mình càng muốn làm thêm. Thế là tập luyện đi leo Kilimanjaro, Đỉnh Whitney, Machu Pechu đủ trò. Năm ngoái buồn đời, mình đi bộ hành hương bên Ý Đại Lợi, ngày 30-40 cây số suốt 2 tuần lễ, vẫn tĩnh bơ con cà cuống.


Khoa học giải thích là não bộ chúng ta có “neuroplasticity”, nghĩa là có thể tự điều chỉnh dựa trên những gì chúng ta chú tâm vào. Thí dụ, chính phủ Trump ra lệnh trục xuất di dân, mình mò xem các công ty có nhà tù tạm cho chính phủ thuê để mua cổ phiếu thay vì chửi bới bú xua la mua trên mạng. Thấy lạm phát thì đi mua bạc hồi một lượng có $15, nay lên $100. Có chửi cũng chả thay đổi sự việc, mình nông dân nên khi mở mồm là thiên hạ chửi rồi, ngu biết gì mà nói. Nên nhớ các nhà tù này được thành lập từ lâu, được các chính quyền Bush, Obama, Trump, Biden mướn.


Chúng ta càng nghĩ đến một vấn đề nào, thì các neuro tạo dựng các con đường chỉ dẫn về điều đó. Tư tưởng của chúng ta tạo dựng hiện thật. Điển hình người Mà-Gà thì chỉ đọc tin tức khen ông Trump, còn người theo Dân Chửi thì chỉ đọc tin tức, chửi bới ông Trump. Chúng ta không thể kết luận là Ma-Ga là sai, ngu dốt tương tự Dân Chửi là hèn này nọ. Thế giới này do bọn nhà giàu nắm đầu nên chúng tạo ra mấy chuyện để thiên hạ chửi nhau để quên kinh tế đang xuống, sa thải nhiều, tiệm đóng cửa nhiều. Kinh tế rất te tua, nhất là Cali. Đừng nghe tin tức của chính phủ cứ đi vòng vòng sẽ thấy. Hôm kia mình ghé góc đường Brookhurst và Westminster, tiệm 99 Cents đóng cửa, bãi đậu xe to đùng, khiến mấy tiệm bên cạnh điều hiêu thấy rõ. Qua mấy chỗ tiệm Rite Aid, Walgreens đóng cửa sẽ thấy te tua hơn.


Nếu chúng ta tìm kiếm về sự biết ơn, RAS sẽ chỉ cho chúng ta nhiều sự việc để biết ơn, sẽ thay đổi cách nhìn của chúng ta về cuộc đời. Sáng đi tập Đông Phương Hội, mình mở nghe ông sư giảng về kinh phật giáo, giúp suốt ngày mình hướng thiện, biết ơn đời, ơn đồng chí gái, ơn mẹ, em út, ơn dân chửi, ơn ma-ga, bú xua la mua.


Chớ sáng sớm, thức dậy mình mở mạng xã hội, xem tin fake News rồi chửi bới đủ trò, cả ngày não bộ sẽ làm cho mình tiêu cực, và cuộc đời bực mình.


Do đó họ khuyên chúng ta nên có những mục đích rõ ràng, nhìn về sự thành công của chúng ta hàng ngày, tập trung vào thực hiện giấc mơ của chúng ta, biết ơn những người giúp chúng ta, nhất là quen với những người có đầu óc tích cực, tiến bộ. Và não bộ sẽ làm mọi việc khác. Thay đổi chú tâm để thay đổi cuộc đời mình tích cực hơn.


Lên mạng xã hội thấy ai chụp hình cả gia đình, con cháu đang ăn uống thì chúc phúc cho họ thay vì chửi bới hay chê bai. Thấy ai quen đi chơi đây đó chụp hình, chúc phúc cho họ thay vì ganh tỵ. Phải mừng cho họ gặp lại thân hữu, họ hàng hay anh em. Khi đầu óc mình hướng thiện thì tự nhiên cuộc đời mình thay đổi. Điển hình khi xưa bị mấy cô đá lên đá xuống, mình chúc phúc cho họ được tên nào vớt, cuộc đời họ sẽ sung sướng hơn, có người chăm sóc nên phát hiện ra mối tình hữu nghị của đồng chí gái. Chớ dạo đó mình căm thù đàn bà là ngọng rồi, xung quanh chỉ thấy toàn đàn bà phản bội. Mình phải hiểu mình không có lương cao thì mấy cô muốn cuộc sống của họ bền vững. Đi chơi với mình cho vui trong khi đợi một hoàng tử đạt tiêu chuẩn của họ đến rước.


Lý thuyết chiếc xe màu đỏ không chỉ đơn thuần là việc nhìn thấy những chiếc xe; mà nó còn nói về việc nhìn thấy một thực tế quyền lực mới, nơi suy nghĩ của chúng ta định hình thế giới của chúng ta, và thành công chỉ là sự thay đổi trong cách nhìn nhận vấn đề.


Mình nhớ công ty cho mình đi học một Seminar do công ty ông Steven Covey hướng dẫn cách thành lập mục tiêu trong đời và quan trọng nhất là 4 quadrant . Mình tuân theo nên làm mục tiêu để về hưu này nọ. Mỗi ngày mình mở cuốn sổ ra để đọc lại các mục đích làm chồng, làm cha, làm con, làm phật tử,… mỗi ngày chỉ làm một chút như sáng thức giấc mi trên trán mụ vợ đang say sưa ngủ. Có lẻ mụ vợ không biết nhưng mình biết, kể chuyện cổ tích cho con mỗi đêm trước khi chúng đi ngủ, viết thư cho ông bà cụ, đọc 1 trang kinh Pháp Hoa,…


Thằng con hôm trước mình kể chuyện xe màu đỏ thì nó nhớ. Mình nói nó thấy vụ bố gặp bà mướn tiệm của mình, dọn ra , việc đầu tiên là chúc mừng bà ta về hưu, rồi hỏi han mới biết bà ta muốn dọn ra khỏi Cali thì mình hỏi căn nhà đang ở làm gì thì bà ta kêu bán. Mình nói bán cho mình và 2 ngày sau hai cha con đến nhà bà ta gặp ông chồng làm giấy tờ mua. Mình nói thằng con, khi mình chú ý điều kiện hoá não bộ của mình thì chỉ thấy cơ hội. Còn nếu chú trọng được người đời khen mình là ma gà hay Dân chửi thì mất thời gian vì chả đem lại lợi lộc gì cho mình và thời gian là những gì mình không thể tái sinh được. 


Cuộc đời mình là nông dân thì chăm chú trồng cây bơ cho ra trái tốt, không nên xịt thuốc này nọ, còn chuyện thiên hạ chửi nhau không nên xen vào. Ông Khổng Khâu khi xưa có tuyên bố “tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ”. Mình chưa tu thân hay tề gia được mà cứ tối ngày đòi trị quốc bình thiên hạ. Xong om 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Thành công ở đời là gì.

 Thành công trong cuộc đời là gì 

Có lần con gái gọi điện thoại khóc kêu bị áp lực công việc nhiều quá, chống chọi với đồng nghiệp nam giới. Mình nói cuộc đời không phải chỉ có tiền bạc mà cần đến hạnh phúc gia đình, sức khoẻ cá nhân mới có cuộc sống quân bình và hạnh phúc. Người giàu có chưa chắc đã hạnh phúc. Nếu không thích công việc này nữa thì nghỉ, tìm việc khác nhẹ nhàng hơn, sức khoẻ về tinh thần của mình là quan trọng nhất.

Ngày xưa, bố đi làm 2 giờ là xong, đi đón con với anh con đi học ra, rồi chở về nhà ăn cơm, đi học đàn và các lớp ngoại khoá như bơi lội, nhảy híp hóp, đóng kịch. Bố làm ít tiền hơn nhưng vui vì tham dự các sinh hoạt của con. Nay về già bố làm nông dân cũng hạnh phúc, đâu cần phải ở nhà cao cửa rộng chạy xe xịn này nọ. 


Mình kể cho nó quyết định đúng đắn nhất của mình khi chúng còn bé. Có người kêu bán miếng đất 5 mẫu, có thể xây 20-40 căn nhà. Mình chạy lên Victorville để xem, thấy gần đó có tên đang xây mấy căn nhà bán, hắn nó lời mỗi căn $50,000 cách đây 30 năm về trước. Mình làm tính thì xây 40 căn, bỏ túi được 2 triệu sau 3-4 năm. Vấn đề là mình phải ở trên Victorville trong thời gian đó, ít gặp vợ con. Khi nào xong thì về lại Quận Cam, con mình như con của thiếu phụ Nam Xương, hỏi ai rứa là mình ngọng. Hai vợ chồng bàn với nhau đưa đến quyết định, có mắm, ăn mắm, có khoai ăn khoai, không mua miếng đất. Sau này mình xem lại miếng đất, có tên nào nhảy vào mua, hắn vẽ lại được thành phố chấp thuận và xoay qua bán dự án lời 1.2 triệu khiến mình giác ngộ cách mạng. Hồi đó không biết, cứ vẽ xin chấp thuận dự án xong là bán. Cho thấy nghề dạy nghề. Rốt cuộc mình nay không giàu có nhưng vẫn có đồng chí gái cùng một lứa lận đận bên đời.


Nói chuyện với mình xong thì nó có vẻ nguôi. Con gái giống đồng chí gái thích làm việc, muốn cho hơn người, mình thì thuộc dạng ngu lâu dốt bền từ bé nên chả bao giờ có tham vọng hơn người. Cuối cùng nó đổi sở, lương cao hơn mấy chục ngàn. Nhưng có vẻ nó thích hơn. Rồi một ngày nào đó lại mỏi mệt, gọi bố.


Vấn đề ở Hoa Kỳ, ở trường, học sinh bị định hướng lúc nào cũng phải giỏi hơn chúng bạn, lên trung học chúng phải học ngoại khóa tơi bời hóa lá để chuản bị vào đại học. ở Pháp, chỉ cần thi tuyển vào trường nổi tiếng là xong , ở Hoa kỳ, cần thêm các hoạt động ngoại khóa, rồi học bạ mấy năm đủ trò, cho nên con nít bị áp lực rất nặng nề, tự tử khá nhiều. Nay họ nói sinh viên tốt nghiệp đại học Harvard, có người mất cả năm mới tìm được việc làm.


Từ ngày nói chuyện với con gái mình tìm sách hay tài liệu gửi cho mấy đứa con đọc hay xem về đề tài thế nào là thành công trong cuộc đời. Hôm nay mình gửi chúng cuộc phỏng vấn giáo sư Clayton Christensen, cựu giáo sư trường MBA của Harvard. Ông này nói về lúc mới vào công ty làm việc. Ông Manager lại kêu chủ nhật này mọi người đồng ý sẽ vào công ty làm việc để chuẩn bị trình bày đồ án cho khách hàng hôm thứ hai.


Ông ta nói với Manager là tôi quên nói với ông là tôi đã hứa với Chúa là ngày chủ nhật, không đi làm (ông ta sinh ra tại tiểu bang Utah nên mình đoán ông ta theo đạo Mormon). Câu nói của ông ta khiến manager nổi điên. Ông Manager hỏi nhà thờ ông ra sao, chớ nhà thờ tôi thì nhiều khi tôi làm sai đạo đức cách mạng, rồi xin gặp ông cố đạo, ông ta nghe tôi thú tội, tự kiểm điểm sau đó thì xá tội.

Một tiếng sau, ông manager trở lại, nói vậy thì thứ 7 vậy. Ông lại trả lời tôi quên nói với ông là tôi hứa với vợ tôi là ngày thứ 7, tôi dành trọn thời gian cho gia đình lại khiến ông Manager nổi điên. Ông giáo sư này nói là chúng ta thường hay làm những việc hơi trái với đường lối của chúng ta vạch ra, tự an ủi chắc không sao, rồi cúng tiền cho nhà thờ này nọ để xem như mình đã giải tội.


Chúng ta cứ cố gắng làm cho được nhiều tiền rồi dùng tiền đó mua thuốc để uống giúp chúng ta mạnh khoẻ. Từ ngày mình có con, mình chưa bao giờ đi uống cà phê với thân hữu, rượu mình không uống nên không cần phải xã giao. Ai quen đều biết mình không uống rượu, hút thuốc nên họ chẳng mời. Ngày nay, thân hữu mình đều rệu hết vì thuốc lá, và rượu bia. Nay gặp họ, chả thấy dô dô gì nữa, ai cũng uống nước ấm.


Có lẻ seminar mà mình được công ty gửi đi học do ông Steven Covey, tác giả cuốn sách "The 7 habits of highly effective people" thực hiện là quan trọng nhất. Họ dạy mình 4 Quadrant để sống làm việc và bồi dưỡng đạo đức với gia đình. Ngày nào cũng mở cuốn chỉ nam ra xem nên cuộc đời mình thay đổi từ đó. giúp mình về hưu ở tuổi 55.


Ông Christensen dạy tại đại học Harvard chương trình MBA. Ông ta có nhắc đến lý thuyết mà nhóm của ông ta nghiên cứu. Tại sao Nhật Bản thành công vượt bực rồi tắt ngúm. Tại sao các công ty nổi tiếng một thời như Lucents Techologies, Nortel,…về truyền thông, làm tiền như nước rồi bị các công ty khác mua lại. Các ban giám đốc đâu có ai có ý định là diệt cho bằng được công ty của mình. Nói cho đúng họ là nạn nhân của sự thành công của họ.


Các chuyên viên , giám đốc đều giỏi cả, họ bỏ tâm trí để bán buôn nhiều hơn, năm này bán lời hơn năm ngoái, này nọ. Họ chỉ chú tâm đến lợi nhuận trước mắt mà quên đi cái nhìn xa, viễn kiến cho 5, 10 năm tới. Trong khi một công ty như Cisco mới mở tiệm, từ từ họ lên đánh văng hết mấy công ty khét tiếng. mình có theo học vài lớp của đại học Tân Gia Ba qua mạng, giới cao cấp của xứ này họ nghiên cứu chương trình phát triển của quốc gia họ trong 50 năm tới, nghĩa là 2075.


Viết tới đây khiến mình nhớ đến công ty Kodak. Họ làm tiền nhiều quá, đến nổi khi một chuyên viên của họ đệ trình máy ảnh kỹ thuật số (digital camera), họ bỏ qua một bên, vì đang làm tiền, bá chủ thế giới về bán phim chụp hình để rồi sau này bị phá sản khi máy chụp hình kỹ thuật số ra đời.


Ông ta nhấn mạnh là chúng ta chỉ nhìn cái lợi trước mắt. Ông ta điển hình là con cái. Khi chúng còn bé, chúng làm khó dễ không chịu nghe lời này nọ nhưng chúng ta vẫn bình tỉnh nuôi nấng, dạy dỗ chúng đến 20 năm sau, nhìn lại chúng ta có thể tự hào đã dạy dỗ đứa con nên người, trở thành một người hữu ích cho xã hội. Chớ tưởng tượng như cặp vợ chồng vừa bị thằng con sát hại ở Hồ Ly Vọng.


Ông ta nói đến ngày lên gặp Chúa để interview vào thiên quốc. Chúa không nói đến tiền bạc , vàng vòng, nhà cửa, châu báu của chúng ta có mà hỏi chúng ta đã làm gì để giúp đỡ tha nhân trọn cuộc đời chúng ta. Một khi chúng ta rời cỏi đời này, tiền bạc chúng ta bỏ công sức để làm ra, nhà cao cửa rộng để rồi cũng bỏ lại sau lưng.


Ông ta nói rất đúng tại sao chúng ta cứ phải chạy theo tiền bạc, chức danh. Xã hội Hoa Kỳ thúc đẩy chúng ta phải mua cái ví Louis Vuitton, chiếc xe Mercedes hay ở nhà khu sang trọng vì đó là hình ảnh do Hồ ly Vọng bán cho chúng ta, các quảng cáo thúc đẩy chúng ta chạy làm 3 job để có tiền mua sắm này nọ, tạo dựng công ăn việc làm cho mọi người, giúp kinh tế đi lên nhưng chúng ta phải trả giá rất cao. Tỷ lệ ly dị Hoa Kỳ trên 50%, con cái bơ vơ, bị cha mẹ kéo qua kéo về khiến chúng bị khủng hoảng tinh thần, chơi sì ke ma tuý.


Ông Christensen có kể, ông ta học MBA ở Harvard ra thì có truyền thống là họp lớp cứ 5 năm thì phải. Mấy lần họp lớp đầu tiên thì ai nấy đều vui vẻ, khoe vợ đẹp con thơ, công ăn việc làm quá xuất sắc nhưng đến lần thứ 4, 5 là thấy đa số ly dị, phải nuôi con của người vợ hay chồng mới cưới trong khi con mình thì theo mẹ chúng đến tiểu bang khác, ít khi gặp. ông ta khôgn nghĩ bạn học cùng khóa có ý định ly dị, sống xa con cái nhưng vì họ không tuân theo các nguyên tắc đạo đức của họ như ông đã thực hiện mấy chục năm qua. Ngày chủ nhật là dành cho nhà thờ, thứ 7 dành cho gia đình. Bao nhiêu trong chúng ta có thể thực hiện được điều này.


Mình gửi cho mấy đứa con sách của ông này để chúng đọc, để có cái nhìn bớt sai lệch về cuộc đời. Chúng ta không cần phải có quyền cao chức rộng, cứ tà tà cũng hạnh phúc. Mình về âu châu, thăm các người bạn xưa, thấy họ sống thoải mái, có thể không có nhà cao cửa rộng như bên mỹ, được cái là họ đi chơi mút muà lệ thuỷ, tà tà. Họ ít bị stress như người sống tại Hoa Kỳ. Ít ly dị như bên Hoa Kỳ. Chúng ta có quyền lựa chọn cuộc sống vì chỉ có quyền định nghĩa thế nào là hạnh phúc, thành công ở đời. Chán Mớ Đời


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn