Hiển thị các bài đăng có nhãn Bè bạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bè bạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Hội ngộ cựu học sinh Văn Học Đà Lạt qua Zoom

 Hội ngộ cựu học sinh Văn Học Đà Lạt qua Zoom


Hồi đầu năm, ông thần Nhị Anh nhắn tin kêu đọc dùm cái gì thâu âm độ 45 phút rồi gửi cho ông thần. Kêu là thâu giọng Đà Lạt, chớ đừng thâu giọng bắc cầy hay trung mắm ruốc. Lý do là mình và 4 chị em của ông thần có bố là người bắc và mẹ là người trung nên nhiều khi nói chuyện với nhau thì có khi nói giọng bắc, khi thì giọng Đà Lạt khi thì giọng huế. Ông thần kêu giọng Đà Lạt mới chính gốc là Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen. Chán Mớ Đời 

Hôm qua Chử Nhất Anh khoe đã dùng Ây Ai làm nhiều bản nhạc. Kinh. Mình có làm một bài tặng mụ vợ nhưng mụ chả thèm nghe nên bỏ luôn. Bài hát mang tên Chán Mớ Đời 


Độ mấy ngày sau ông thần gửi cho cuộn băng nháp dùng trí tuệ nhân tạo thâu cuốn “Mực Tím Sơn Đen” của ông thần biên soạn. Khiến mình thất kinh vì nghe trên xe khi lái xe lên vườn mất 40 phút, không ngờ 12 năm qua mình có thể viết mấy bài như vậy với tư duy đột phá của tên nông dân, tu thân tề gia, trồng bơ tưới nước bán cho thiên hạ. Hỏi ra vợ ông thần đi nuôi cháu ngoại ở xa nên ở nhà không có ai bắt chùi nhà, giặt đồ, ủi áo quần nên buồn đời tiến sĩ dùng trí tuệ nhân tạo để thực hiện tiếp cuốn Mực Tím Sơn Đen. Kinh


https://youtu.be/8OrywCT6Cao?si=tMhcyjThnphdzUr3


Mỗi lần mụ vợ đi chơi xa với bạn bè, hay khi xưa đi công tác là mình hay thực hiện những gì mình thích như vẽ làm cái vườn phiá sau vì có mụ ở nhà là mụ cấm mình đụng đến cái vườn của mụ. Có lần chính phủ Cali sợ tốn nước vì hạn hán nên cho tiền người dân làm lại vườn tược. Mình xin được $6,000 nên đợi đồng chí gái đi công tác là mình kêu thợ về rồi đổ xi-măng, bú xua la mua. Khi mụ về mụ la quá có thợ mộc, đòi phá nhưng cầm cây búa lên đập xi -măng hay mấy cây sắt làm dàn cho hoa của mụ lên không được. Từ từ bạn của mụ đến kêu đẹp nên từ từ mụ mới hết la mình. Đồ chi mà ác ôn!.


Nghe mấy chị em họ Chử sắp về Đà Lạt, họp mặt với bạn học ngày xưa còn sinh sống tại Đà Lạt. Buồn đời mình hỏi sao không làm zoom cho mọi người ở xa tại Việt Nam cũng như trên thế giới xem luôn. Lý do là ngày nay dân học trường Văn Học ngày xưa, đa số là trên 7 bó. Đi đứng khó khăn dù ở trong hay ngoài nước. Cách đây đâu trên 10 năm, mấy ông thần bà thánh thành lập Mái ấm Văn Học Đà Lạt, trang nhà Văn Học Đà Lạt xưa, có tổ chức một buổi hội ngộ tại San Jose, tiểu bang Cali, có rất đông người từ âu châu sang. Việt Nam thì mình không nhớ vì trên San Jose cựu học sinh Văn Học đông như quân Nguyên. Sau đó có tổ chức tại Tiểu Sàigòn nhưng ít người tham dự.


Mình có xem video hội ngộ cựu học sinh Văn Học tại Đà Lạt, đông hơn, có mấy thầy, mấy cô. Sau này mình về Đà Lạt, các bạn học chung niên khoá có tổ chức gặp nhau, có mấy thầy. Khá vui. Sau đó có rủ nhau lên Suối Vàng chơi vì khi xưa ít ai dám lên đây, mất an ninh. Sau này về Đà Lạt, mình đi với đồng chí gái nên chỉ ở Đà Lạt có 3 ngày thăm em út rồi đi nên không gặp ai ngoài anh bạn Ngô Văn Thuỷ, đem xe xuống phi trường đón về khách sạn, rồi chở đi chơi vòng vòng 3 ngày tại Đà Lạt. Lâu lâu có bạn học cũ từ Sàigòn lên thăm gia đình hay nhiều người đi ngang nhà ghé thăm bà cụ, chụp hình gửi cho mình xem. Gọi là chút tình bạn cũ ngày xưa. Xin đa tạ.


Sáng hôm qua, mấy người trong nhóm quản trị mái ấm Văn Học Đà Lạt xưa có thử Zoom trong nhóm để xem kỹ thuật do ông thần Nhị Anh thực hiện có trơn tru chưa rồi tuần sau sẽ thử với vài người ở Đà Lạt. Trước khi định ngày tổ chức hội ngộ qua Zoom toàn thế giới. Ngày giờ phải kết nối từ Đà Lạt, Sàigòn, Texas, Virginia, Cali nên hơi khác biệt. Chưa nói đến dân ở âu châu, úc châu hay phi châu. May là mình dậy từ 4 giờ sáng chuẩn bị đi tập ở Đông Phương Hội. Nên 5 giờ sáng thì không thành vấn đề.


Nói cho ngay, ngày nay trên 7 bó nên có người sức khoẻ không được tốt lắm. Về kỹ thuật sử dụng điện toán cũng người biết người không. Cho nên cần sự chuẩn bị trước. Bạn bè gần rủ nhau rồi chỉ cho nhau cách sử dụng Zoom hay tải ứng dụng về chớ mình có anh bạn học chung khi xưa, ở Hoa Kỳ nhưng chả biết gì về mạng xã hội hay không muốn tham dự nên cứ hỏi mình tin tức về tên này ả nọ. Mình kêu hắn nhờ con giúp thành lập một tài khoản trên mạng xã hội nhưng không chịu. Nên mấy cô nào thầm yêu hắn ngày xưa cứ nhắn tin mình hỏi rồi mình hỏi hắn, hắn kêu em này em kia với những tên cúng cơm xa lạ đã được đặt cho mấy cô này khi xưa. Kinh


Mấy bác nào từng theo học ở trường Văn Học Đà Lạt xưa, muốn tham dự hội ngộ qua Zoom thì liên lạc với ban quản trị trang nhà để họ gửi đường dẫn cho buổi hội ngộ sắp tới. Nếu thành công thì có thể làm thêm để bạn bè thăm hỏi nhau. Nay cháu nội cháu ngoại đã lớn nên không phải chăm cháu nom nhà cho con. Có dịp tìm lại bạn học xưa. Mình thấy đồng chí gái tìm lại bạn học Trưng Vương xưa, tuy không học chung lớp nhưng sau này thấy họ thân nhau như bạn bè. Chán Mớ Đời 


Xin theo đường dẫn của cựu học sinh trường Văn Học Đà Lạt xưa sau đây:


Mình nghĩ mấy ông thần bà thánh Yersin cũng nên làm vụ này, mấy lần mình gặp lại thì cứ gấp gấp, chả ai nói chuyện với ai vì ngồi một chỗ.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tu thân tề gia trồng bơ tưới nước bán thiên hạ

 Tu thân Tề già 

“Khi bạn nhìn vào vực thẳm, vực thẳm cũng nhìn vào bạn.” (Quand tu regardes dans l'abîme, l'abîme regarde en toi.") Nietzsche.

Có người gửi mình bài báo này 

Có một tên bạn ở paris nói câu này mà hắn đọc ở đâu, kêu mình nên đọc ông thần này nhưng mình mượn về đọc được 1 trang là ngủ mất tiêu. Cái tính nông dân ngu lâu dốt bền nên càng theo thời gian, mình càng nhận ra nó đúng đến nổi không cần chỉnh. Nay ở tuổi 7 bó thấy quá đúng. Khi xưa mình hay cãi với tây đầm, qua mỹ thì cãi với mỹ nhưng rồi từ từ thấy Chán Mớ Đời. Nên từ đó ai chửi mình cũng lặng thinh, ai khen cũng không để ý lắm, sợ cái tôi bay quá ngọn cây bơ. Chợt nhớ người xưa hay nói Tu Thân Tề gia trồng bơ tưới nước bán cho thiên hạ. Nên mình làm vườn cho hết nổi buồn cô lựu.


Ai đó nói với mình đừng bao giờ cãi nhau với con lợn. Thắng hay thua đều bị dính bùn nên mình không bao giờ cãi nhau với thiên hạ trên mạng hay ngoài đời. Chỉ đối chọi hay đối thoại với đồng chí gái. Có một cái bẫy mà gần như tất cả những người thông minh, những người nhìn thấy sự vận hành sai lệch của thế giới đều rơi vào. Ngày nay các mạng xã hội là phòng thí nghiệm hoàn hảo cho điều đó.


Khi các người thông minh nhìn thấy một hệ thống không hoạt động, họ lên tiếng, tức giận. Họ kêu gọi, chỉ trích và rồi, từng chút một, không hề nhận ra, cả cuộc đời họ trở thành việc tố cáo. Điển hình thượng nghị sĩ Bernie Sanders của tiểu bang Vermont, cả đời ông ta đấu tranh, chống đối chính phủ Hoa Kỳ bất chấp dân chủ hay cộng hoà, từ từ ông ta trở thành chuyên gia chỉ trích và có tài sản ròng trên 8 triệu đô la dù chưa bao giờ đi làm. Nhưng cứ mở miệng là ông ta chia vẹt-bờ, đánh thuế mấy thằng nhà giàu. Cử tri rất vui mỗi 4 năm lại bỏ phiếu cho ông ta từ mấy chục năm nay.


Có một ông người nga, từng ở tù dưới Puchin, nay được thả. Ông ta kể ở âu châu, đi xe lửa 2 tiếng đồng hồ là có thể đến một nước khác trong khi ông ta đi tù, phải ngồi xe lửa đến 7 ngày mới đến trại cải tạo. 90% người nga chưa bao giờ rời khỏi đất Liên Xô trước đây. Mình đoán dân mỹ tương tự. Ông ta kể có anh bạn kể là sáng thức dậy nghe đài hay truyền hình hoặc đọc báo là thấy bọn tây phương đang muốn tấn công Nga như thời Đức quốc xã. Vào sở thì nghe ông sếp, đồng nghiệp cũng nói chuyện này nên từ từ ông ta tự hỏi ông ta có điên không vì nghĩ ngược lại. Họ bị tẩy não bởi tuyên truyền cộng sản trước đây nay được chế độ Puchin sử dụng một cách tinh vi hơn. 3 chiều.


Tương tự chúng ta ở phương tây cũng dính vào trường hợp này nhưng tự nguyện. Chúng ta thức dậy mỗi sáng và việc đầu tiên làm là tìm xem có gì sai. Chúng ta lướt mạng để tìm “cơn phẫn nộ của ngày hôm nay”. Hôm nay tên Trump tuyên bố láo ra sao, hay hôm nay bác Biden nhớ nhớ quên quên gì. Bọn di dân ăn gian phúc lợi hay mấy tên Đá (ICE) đã bắn chết ai, phải báo cho người di dân lậu biết để họ trốn,… Chúng ta tự nuôi mình bằng sự lệch lạc của thế giới, trở nên lệ thuộc vào vấn đề vô hình trung chúng ta như các con ký sinh trùng sống bám vào các chuyện tiêu cực này. Giới truyền thông bán quảng cáo nên cứ bơm chuyện tiêu cực. Cho nên dạo này mình thích đọc tin tức về những gì tích cực, giúp đời thêm vui hơn. Còn chuyện thiên hạ chửi nhau thì không muốn đọc hay xem nữa. Ai Tag mình vào bài của họ thì mình đều không đọc. Mình chỉ thích tự chọn đọc cái gì mình thích còn bị ép buộc thì không bao giờ.


Và một ngày, chúng ta nhận ra mình đã trở thành chính thứ mà chúng ta từng lên án: cay đắng, cứng nhắc, bị nhốt trong một thế giới quan nơi mọi thứ đều hỏng hóc và chẳng có gì vận hành đúng. Chúng ta đã trở thành tấm gương của vực thẳm như Nietzsche đã nói trước đây. Chúng ta tự nhốt mình trong các silo tri thức riêng biệt, hay trên các toà cao riêng biệt.


Có cuốn phim 1900 do đạo diễn Bernado Bertolucci thực hiện, có tài tử Robert De Niro, Donald Suntherland và Dominique Sanda, Gérard Depardieu,… nói về hai người bạn từ bé lớn lên theo hai phe cộng sản và tư bản. Cuối đời một người nói là khi xưa chúng ta trẻ, muốn thay đổi xã hội, đời sống nhưng thời gian đã thay đổi chúng ta. Mình nhận thấy khi về già, câu nói này chí lý. Tuổi trẻ chúng ta cứ muốn thay đổi xung quanh theo ý mình mà quên không tự cải thiện cá nhân, học hỏi thêm. Nói như người xưa la tu thân. Chúng ta cứ nghĩ chúng ta khôn ngoan nhưng khi về già nếu chúng ta thành thật xem lại thì có một mái ấm gia đình, con cái vui vẻ với mình. Vợ chồng vẫn còn đi bên nhau cho hết con đường của mình là một thành công lớn nhất của đời người.


Hôm qua, chở vợ đi hát ở nhà thân hữu, trong lúc giải lao có một anh còn trẻ kêu anh chị còn đi chơi với nhau là vui rồi, chớ em mới sang Hoa Kỳ được 5 năm, vợ chồng đã bỏ nhau. Sáng nay mình làm kem bơ cho đồng chí gái ăn vì cô nàng thích. Đó là một niềm  vui, hạnh phúc ở tuổi 7 bó. Còn có người bên cạnh ăn những mình làm.


Mình thấy rất nhiều người như vậy trên mạng xã hội. Có nhiều người trước đây mình rất thích đọc bài của họ, những người thông minh, phân tích đúng, chẩn đoán chính xác, lập luận vững chắc. Nhưng dần dần mình cảm thấy họ không hạnh phúc. Bởi vì họ đã dành quá nhiều thời gian nhìn vào những gì không vận hành như ý của họ, đến mức họ không còn thấy những gì đang vận hành. Vẫn luôn luôn bài cũ lập lại từ bao nhiều năm nay. Họ quên một điều là vật đổi sao dời, những gì đúng hôm qua, hôm nay có thể sai. Không thể khư khư cho rằng chúng ta đúng hoàn toàn. Không chịu uyển chuyển thay đổi. Vật đổi sao dời, nếu chúng ta không tự thay đổi theo sự vận hành của thế giới, chúng ta dần dần sẽ bị đào thãi.


Khi điện thoại cầm tay di động ra đời, nếu chúng ta không tiếp cận với sự việc này thì ngày nay khó có thể sử dụng, hay học hỏi những điều mới. Mình nhớ khi xưa về Đà Lạt, ông cụ xin cái máy chụp hình kỹ thuật số nên mình đưa cho ông cụ cái máy của mình. Lần sau về thấy ông cụ cầm máy đi vòng vòng Đà Lạt chụp hình, in ra album, gia đình hội ngộ đông đảo thấy ông cụ chụp hình. Đó là một người suốt 15 năm trời thời thanh niên bị Việt Cộng nhốt tù nhưng khi ra trại, vẫn tiếp tục học thêm những gì thay đổi ngoài đời.


Như khi giao thủ với đối phương, khi xưa mình hấu đá, cứ tìm cách phát lực để áp đảo đối thủ nhưng đối thủ cũng găng lại thì không bao giờ áp đảo được đối thủ. Nay thì mình bình tỉnh hơn, giữ hơi thở và nương theo lực của đối thủ và từ từ sẽ lái theo ý của mình và phá được cái lực của đối thủ. Có lẻ tập tại Đông Phương Hội đã giúp mình giác ngộ cách mạng cái lực tạo bởi hơi thở như nước chảy róc rách, không bao giờ ngừng, khi bị vật gì cản thì nước sẽ tìm cách đi ngõ khác để tiếp tục chạy ra biển. Khi đã hiểu ra sự việc, mình không còn thời gian để cãi cọ với thiên hạ, chỉ lo luyện tập bản thần để tìm thêm về cơ thể kỳ diệu của con người. 


Người dành 10 năm chỉ trích tham nhũng chính trị sẽ bắt đầu thấy tham nhũng ở khắp nơi, kể cả nơi không có. Người Mỹ hay nói đưa cho ai cái búa thì người đó sẽ thấy đâu đâu cũng là đinh để đóng đinh.  Người dành 8 năm lên án bất bình đẳng sẽ thấy bất công trong mọi tương tác. Nhiều người cứ thích dành thời gian lướt mạng để fact check, bóc trần tin giả sẽ không còn tin ai nữa. Như Nietzsche đã tuyên bố:  Vực thẳm đã nuốt chúng ta và chúng ta thậm chí không nhận ra.”


Người dành cả đời nói “hệ thống này hỏng rồi” mà không đưa ra giải pháp thay thế…sẽ trở thành một phần của chính hệ thống đó. Họ trở thành tiếng ồn. Họ nuôi dưỡng sự hỗn loạn mà họ tưởng mình đang chống lại. Như ông Sanders, từ 30 năm nay mình xem đài truyền C-Span để xem điều trình trước quốc hội Hoa Kỳ để xem Dân Chủ thực thi trước quần chúng. Ông ta chỉ có một bài hát là đánh thuế nhà giàu để chia cho các người nghèo. Trong khi đó ông ta có tài sản ròng trên 8 triệu.


Nếu có người nói: “Hệ thống này hỏng rồi và đây là thứ tôi xây dựng thay thế nó” mới là người thay đổi thế giới. Không phải bằng cách hét to hơn, chửi những người không quen mà bằng cách khiến hệ thống cũ trở nên lỗi thời. Hồi mình mới vào học nghành kiến trúc, ông Buckminster Fuller là thần tượng của sinh viên thời đó đã nói rất rõ:“Bạn không bao giờ thay đổi mọi thứ bằng cách chống lại thực tại hiện tại. Muốn thay đổi, hãy xây dựng một mô hình mới khiến mô hình cũ trở nên lỗi thời.” 

Nếu những người thông minh nhìn thấy sự sai lệch và muốn lên tiếng: Tôi hiểu bạn. Sự giận dữ của bạn là chính đáng, suy nghĩ của bạn có thể là đúng. Viết đến đây lại nhớ những gì học khi theo học lớp về thương lượng, cũng nói y chang như vậy để khiến khách hàng có con tim vui trở lại thay vì xù luôn. Nhưng hãy tích cực. Hãy lạc quan. Không phải vì ngây thơ mà vì chiến lược. Bởi vì sự tích cực xây dựng, còn bi quan phá hủy. Tức giận sẽ khiến chúng ta cuồng tín, giận dữ càng ngày càng bị lôi cuốn vào sự mất mát của chính mình.


Và nếu chúng ta dành cả đời đả phá cái sai mà không xây cái đúng, chúng ta có thể đúng về mọi thứ…nhưng không thay đổi được gì. Như hai người bạn về già nói với nhau trong phim Novecento của Bertolucci. Hãy nhìn vào vực thẳm nếu chúng ta cần nhưng đừng để nó nhìn chúng ta quá lâu. Hãy quay về phía ánh sáng và xây dựng.


Bạn mong người khác tốt, người khác chưa chắc đã tốt, nhưng bạn chắc chắn sẽ tốt, vì nội tâm bạn tốt đẹp! Bạn không muốn thấy người khác tốt, người khác chưa chắc đã không tốt, nhưng bạn chắc chắn không tốt, vì nội tâm bạn không có sự tốt đẹp..... Những điều tốt đẹp trên thế giới này đều đi cùng với sự tốt đẹp, bạn muốn có nhiều điều tốt đẹp hơn trong cuộc đời mình, bạn phải làm cho mọi khía cạnh của bản thân trở nên tốt đẹp!


Vì vậy mình thích tham dự các buổi họp hàng tuần của hội Lions International, nơi các người Mỹ trong cộng đồng, trắng mễ, da vàng họp mặt nhau, tổ chức quyên tiền để tài trợ các tổ chức xã hội trong thành phố. Giúp ngân sách cho các hội bảo vệ phụ nữ bị chồng hay bạn trai đánh, có chỗ ở nuôi con, vào các dịp lễ tạ ơn hay giáng sinh, chia xẻ thực phẩm cho các gia đình nghèo ở trong thành phố. Mấy đứa trẻ có thể có bữa ăn tối với gà tây như truyền thống của Hoa Kỳ. Khi thấy mấy đứa trẻ gia đình nghèo được chở lên núi trượt tuyết miễn phí với chiếc xe Van do mình và đồng chí gái thân tặng, cảm thấy ấm lòng. Một đóng góp nhỏ cho xã ổi này như khi xưa, người Mỹ đã cưu mang người Việt vượt biển tìm tự do.


Hay tham gia hội Toastmasters quốc tế mỗi tuần vì tất cả các hội viên họp mặt, chung sức tổ chức buổi họp. Có người đến sớm, dọn bàn ghế, phủ khăn, sửa soạn đầy đủ rồi khi một diễn giả phát biểu, có người evaluator, phê bình cuộc nói chuyện và đưa ra cách giúp hội viên thêm ý kiến để lần sau diễn đạt khá hơn. Không có vụ chửi mày ngu như chó bú xua la mua hay bò đen bò vàng bò đỏ này nọ. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen

Nguyễn Hoàng Sơn 

người Việt giúp người vô gia cư

 Giúp người vô gia cư


Thấy mỗi ngày có một chị gốc Việt Nam, nấu ăn rồi chở ra những nơi có người vô gia cư để biếu cho họ ăn qua ngày khiến mình nhớ đến ông Arnold Abbott, sống tại Fort Lauderdale, Florida, đã phát thức ăn cho người vô gia cư suốt 20 năm trời. 

Mình thấy chị này mỗi ngày nấu ăn rồi chở ra các khu có người vô gia cư để phát cho họ ăn qua bữa. Một tấm lòng Nhân Hậu, đáng kính. Không biết tại sao dạo này chị ta lại đổ tên là Giang Thuỳ 

Sau khi bà vợ qua đời, ông ta thành lập một tổ chức vô vụ lợi mang tên Love Thy Neighbor vào năm 1991. Ông ta muốn tưởng nhớ người phối ngẫu bằng cách nấu và tặng thức ăn cho người khác. 

https://fb.watch/Ga6VUl_g3y/?mibextid=wwXIfr

Năm 2014, thành phố này ra cái luật cấm phát thức ăn nơi công cộng. Luật bắt buộc phải có nhà vệ sinh, nơi rửa tay và được phép của chủ nhà. Và phải cách xa khu Dân cư. Ông Abbott không tuân theo luật thành phố này và bị phạt mệt nghỉ. Ông ta có thể bị đến $500 và ở tù 60 ngày. Ông ta qua đời ngày 22 tháng 2 năm 2019 ở tuổi 94. 

Nhà hảo tâm Arnold Abbott phát thức ăn mỗi ngày cho người cần suốt 20 năm

Nhưng câu chuyện về cuộc đời ông vẫn còn sống mãi. Mỗi đĩa thức ăn ông phục vụ, mỗi bàn tay ông nắm giữ, mỗi nụ cười ông trao tặng đều sống mãi trong lòng những người ông đã từng tiếp xúc. Ông đã chứng minh rằng lòng tốt mạnh hơn nỗi sợ hãi, và làm điều đúng đắn có thể trường tồn hơn bất kỳ luật lệ nào. Cuối cùng, Arnold đã cho đi nhiều hơn cả thức ăn. Ông đã cho đi hy vọng. Ông đã cho đi tình yêu thương. Và ông đã để lại cho tất cả chúng ta một bài học quý giá mà chúng ta không thể nào quên. Quan tâm đến nhau là món quà lớn nhất mà chúng ta có thể trao tặng thay vì chửi nhau để tự nâng cao giá trị nhân phẩm và trí thức của mình.


https://youtu.be/eLdxgPT0Lt8


Nếu ai ở vùng của chị Thuỳ Giang thì xin ghé lại chào chị ta, một tấm lòng đáng kính, vị tha của người Việt không bao giờ hỏi ai biết mẹ mày là ai không. 


https://youtu.be/8OrywCT6Cao?si=6L3inKtT9VrLOZqU


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Houston ngày trở lại

 Houston ngày trở lại


Sáng nay tàu cập bến Galvaston, Houston. Hai vợ chồng ăn sáng lần cuối rồi đổ bộ lên bờ qua hải quan, mấy người hải quan chào mừng kêu Welcome home thấy lạ và vui. Nay họ chả hỏi sổ thông hành gì cả, cứ đưa cái mặt ra là họ kêu OK vì cái mặt nông dân ngu dốt hiện lên màn hình. 

Phi thuyền con thoi đặt trên máy bay Boeing 747 để chuyên chở từ Cali qua Houston hay Florida , nay chương tình này chấm dứt nên họ để ngoài sân cho du khách thăm quan.


Ra ngoài xong xuôi thì nhắn tin cho chị bạn, kêu ông chồng lái xe tới đón tụi này đưa đến trung tâm không gian NASA ở Houston. Mình nói thôi để tụi này đi Uber, khỏi mất công vợ chồng chị bạn nhưng chị bạn là dân Texas nên cương quyết, bắt anh chồng chở ra đón tụi này. Lý do là vào nasa không có chỗ gửi hành lý. Chị ta nhắc khi trên tàu mấy ngày trước, mua vé ngày giờ để thăm quan trung tâm không gian Johnson, nếu không thì cũng mệt. Chỗ này muốn xem hết thì phải mất cả ngày. Hai vợ chồng chỉ đi xem chỗ họ trưng bày hảo tiễn dài cả 2 sân banh, giải thích rõ ràng khi cất cánh này nọ và trung tâm kiểm soát không lưu khi các phi thuyền bay lên và bay về mặt đất.


Xem phi thuyền con thoai và chiếc máy bay Boeing 747 chở phi thuyền từ Cali về Texas hay ngược lại thấy hay, cảm phục tinh thần khai phóng của người Mỹ.


Ngồi đợi thì đồng chí gái làm quen đâu trên tàu mấy bà Việt Nam nên kêu lại ngồi nói chuyện với một ông chồng. Đồng chí gái giới thiệu anh này cũng người Huế thì anh ta tự động kể lai lịch ở trong thành nội, ngay cửa thượng tứ đi vào, nhà nằm ngay bên phải khiến mình ngơ ngáo. Vì có sinh ra và ở Huế ngày mô đâu. Có viếng thành nội một lần rồi thôi. Chả có gì là đặc biệt lắm.

Hoả tiễn bắn phi thuyền Apollo lên cung trăng


Anh ta kể khi xưa đậu Tú tài xong đi sĩ quan Hải quân rồi được đưa về đi tàu tuần duyên. Anh ta kể không nguy hiểm bằng đi tuần trên sông. Việt Cộng nằm hai bên sông, giăng dây xích để dưới nước, đến khi tàu đi tuần đến thì họ kéo dây xích lên. Mũi tàu bị chận, có thể bị hư nên quẹo trái hay phải tùy góc độ hướng vào bờ thế là mấy ông kẹ bắn chết như Tây. Sau này họ khôn hơn nên gắn cái phao trước mũi thuyền nên khi đụng thì cái phao chấn lại và họ có thời gian tháo cái phao ra, quẹo đầu để lui và bắn trả được nhưng cũng nguy hiểm. Lý do mình hay thấy ảnh lính Mỹ tải trên nhóm cựu chiến binh Việt Nam đi tuần trên sông tại miền nam. 


Anh ta kể đi tù sau 75, có nhiều người bạn đi tù chỉ có 2 năm 11 tháng nên không được Mỹ cho định cư theo chương trình H.O.  Anh ta vượt biển 14 lần nhưng đều thấy bại vì chưa quán triệt được đường lối cách mạng sau mấy năm học tập nhưng lại may mắn được Hoa Kỳ cho di dân vì tù trên 3 năm có đủ tiêu chuẩn. Mình nói anh ta cho xem bàn tay, rồi chỉ ligne de mer của anh có nên đi Hải quân nhưng đi tù nên hải lộ của anh bị đứt đoạn nhưng may thay là đường ligne de l’air lại xuất hiện nên chỉ đi máy bay sang Mỹ khiến anh ta cười. Anh ta kêu về hưu nên hơi buồn có hai vợ chồng già đi vô đi ra. 


Đi viếng trung tâm không gian nasa thì thấy tinh thần của người Mỹ quá vĩ đại. Khi liên xô cho hỏa tiễn đưa người lên không gian, khiến Hoa Kỳ sợ xón đái. Tổng thống Kennedy kêu gọi Hoa Kỳ phải đưa người mặt trăng thì mấy năm sau họ thành công. Để hôm nào mình kể chi tiết hơn. Nhưng mình rất hãnh diện làm người Mỹ. 


Hai vợ chồng chị bạn gốc Đà Lạt, đón tụi này rồi đưa thẳng ra phi trường vì không có thời gian đi ăn phở. Trên xe, chị ta đã hông xôi lạt xưởng cho hai vợ chồng ăn ngấu nghiến rồi thả xuống phi trường. Chạy vào thấy đường đứng đợi qua khâu an ninh thì thất kinh vì thiên hạ xếp hàng đầy, một ông thuộc nhóm ICE mà mấy lâu nay các bác dân chủ chửi bới, kêu là phát xít bú xua la mua, chỉ mình phải đi vòng rồi đi xuống 2 tầng dưới, đến khu vực lấy hành lý rồi nối đuôi, xếp hàng để lên lại đây. Mình thấy mấy ông ICE (đá lạnh) phát cho thiên hạ nước uống nên mình và đồng chí gái lấy hai chai uống khi đợi. Càng uống càng mắc tè. Cho thấy hình ảnh được mấy bác dân chủ chỉ trích không đúng sự thật, nhiều bà ICE mặt mũi cũng xinh như mỹ. Chán Mớ Đời 


Mình nghĩ mấy người ICE đứng chỉ làm trật tự để tránh cảnh chờ đợi lâu quá thiên hạ nổi điên kêu biết bố mày là ai không rồi đập nhau. Nói chung thì hành khách chịu đựng lê từng bước một với hành lý. Mình tính đi nữa dặm đúng 85 phút mới qua cổng an ninh. Qua rồi thoát khoẻ re. Hai vợ chồng mừng chạy đi tè như ngày vui đại thắng.

Thiên hạ đứng xếp hàng đợi qua cổng an ninh


Qua an ninh nên mình bỏ cái túi đựng giấy tờ tuỳ thân vào ba lô rồi quên không đeo lại nơi cổ nên khi xuống phi trường Los Angeles, linh tính nói mình là cái túi giấy tuỳ thân đâu, kiếm không ra. Về nhà kiếm không ra nên lên mạng của TSA điền mất giấy tờ và hãng máy bay American Airlines thì mấy tiếng đồng hồ sau, họ nhắn tin vui. Hỏi mình muốn họ gửi đến nhà hay lên lấy. Mình nói cứ giữ đó rồi chạy lên lấy. Tiền thì họ nói gọi cho tên nào đó để hắn gửi cái ngân phiếu về nhà. Hú vía. Rút kinh nghiệm lần sau đi là phải tính vụ này.

Khởi đầu đứng làm đuôi đến khi qua khâu an ninh là 85 phút 52 giây. Mình đi chuyến cuối nên ít người chớ ai đi trong ngày chắc đợi khẩm hơn.


Nói chung là mỗi khi mình ghé lại Houston là có lộn xộn, để quên đồ ở phi trường nhưng lại gặp những người bạn cực tốt, rất chu đáo lo từng miếng ăn, nước uống, chỗ ngủ. Cái món nợ ân tình này khó mà trả được. Chị bạn này khi xưa họ chung promo ở Yersin nhưng không học chung lớp. Ra hải ngoại mới tìm lại tổ chim Yersin Đà Lạt xưa.


Hãng máy bay nhắn tin kêu đã tìm ra các bọc có đứng giấy tờ của mình, kêu đánh i-meo vào và tên tuổi ngày sinh tháng đẻ là loài ra. Hai vợ chồng chạy lên phi trường lấy cho rồi.


Về nhà thì có ông thần nào ở Việt Nam, gửi bản sao hồ sơ xin du học của mình năm 1974. Kinh. Rảnh sẽ kể vụ này. Xong om

54 năm sau thấy lại cái bằng trung học pháp của mình, do ông thần nào chưa bao giờ gặp, tìm ra ở Sàigòn.


https://youtu.be/8OrywCT6Cao?si=6L3inKtT9VrLOZqU


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Cà phê Việt Nam phê như Tây

 Cà phê Việt Nam xuất cảng thứ 2 trên thế giới 


Mình có hai cô em có tiệm bán cà phê Chez Nous ở đường Phan Đình Phùng nên tò mò về cà phê Việt Nam. Em mình cho biết cà phê ở tiệm hai em dùng nguyên chất cà phê, không có pha bắp rang này nọ. Đi chơi nên mình tò mò tìm tài liệu đọc về cà phê thì thất kinh khi biết được ngành trồng cà phê ở Việt Nam sau 75 được phát triển nhờ anh em xã hội chủ nghĩa đông đức mới được như hôm nay. Anh em đông đức thì giúp trong khi anh em Trung Cộng thì chỉ muốn em mình chết. 

Colombia quảng cáo khắp thế giới về thương hiệu của họ 


Ai cũng biết cà phê được người Pháp đem qua trồng tại Việt Nam khi họ chiếm đóng và cai trị nhằm sản xuất cà phê đem về mẫu quốc bán. Cà phê được người Pháp đưa vào Việt Nam khoảng 1857–1888. Ban đầu trồng thử ở các nhà thờ Công giáo (Ninh Bình, Quảng Bình). Sau đó phát triển thành đồn điền lớn ở cao Nguyên (Đắk Lắk, Lâm Đồng)


Khởi đầu người Pháp cho trồng Arabica. Sản xuất phục vụ xuất khẩu về Pháp, người Việt ít dùng. Hình thành tầng lớp đồn điền và lao động cưỡng bức như các vườn cao su. Đây là giai đoạn đặt nền móng cho ngành cà phê tại Việt Nam, nhưng chưa phải “cà phê Việt” như ngày nay. 

người Pháp trồng cà phê tại Việt Nam 


Sau 1954, đất nước chia đôi: Miền Bắc theo kinh tế kế hoạch, cà phê ít phát triển vì gạo còn thiếu ăn thì tiền đâu mà uống cà phê nhất là được xem thức uống thực dân. Miền Nam vẫn duy trì một số đồn điền cà phê nhưng sau này chiến tranh lan tràn nên có nhiều nơi đóng cửa.


Văn hóa cà phê phin bắt đầu phổ biến với người Việt vì uống cà phê được xem là ngang hàng như mấy ông tây bà đầm, như thuộc về tầng lớp trưởng giả, trí thức như Đà Lạt có tiệm cà phê Tùng nổi tiếng nhờ các nghệ sĩ, nhạc sĩ và nhà văn hay ngồi rồi từ từ được bình dân hoá tại miền nam. Cà phê phin đến từ từ pháp ngữ “filtre”, nghĩa là lọc, trở thành thức uống đô thị (Sài Gòn). Mình nhớ ở chợ Đà Lạt có hàng chú Lìn bán cà phê buổi sáng với dầu cha quẩy. Chú bỏ cà phê trong cái vợt rồi bỏ trong cái ấm nước sôi. Ai kêu cà phê là chú đỗ vào ly thêm sữa đặc ông Thọ. Người mua lấy cái muỗng khuấy uống lấy dầu chả quẩy chấm vô ly cà phê ăn nhai như Tây. Tuy nhiên, sản lượng vẫn nhỏ, chưa có vai trò kinh tế lớn như ngày nay. Thường nghe cà phê Ba Mê Thuột, hình như dạo đó Đà Lạt ít ai trồng. 


Mình có nghe kể là khi xưa người ta hay xin hay mua lại chất nhựa dính nơi cái tẩu thuốc phiện để pha với cà phê khiến người uống cà phê ghiền và ghé lại vui lòng khách đến vừa lòng khách sau thuốc đi. 


Sau 1975, Việt Nam áp dụng mô hình hợp tác xã với chính sách ngăn sông cấm chợ nên ngành cà phê te tua vì thiếu vốn, thiếu kỹ thuật nên sản lượng thấp. Làm theo năng suất hưởng theo nhu cầu nên thằng nào cũng tà tà nên kinh tế banh ra lông đến nổi ông Phạm Hùng phải cho người sang pháp vấn kế ông Bùi Kiến Thành, con trai bác sĩ Tín, từng làm cố vấn cho ông Ngô Đình Diệm. Ông Thành kêu từ thời ban sơ đến nay chưa có một dân tộc nào có lãnh đạo nghèo trở nên giàu vì họ không biết gì về kinh tế và tài chánh. 


Tại đông Đức vào thời đó họ có vấn đề cung cấp cà phê cho cả nước dùng cũng như chuối từ Cuba. Thế là họ đột phá tư duy kêu Hà Nội hợp tác trồng cà phê và chia nhau 50/50. Bên có kỹ thuật bên có lao công và đất đai. Đông đức cấp vốn, máy móc, kỹ thuật. 


Mình đoán người Đức rất kỹ lưỡng nên đi đo dạt khắp nơi và quyết định, chọn địa điểm trồng tại Cao Nguyên (Đắk Lắk). Chương trình hợp tác hữu nghị chuyển sang trồng Robusta (phù hợp khí hậu, năng suất cao) và xây dựng các nông trường lớn. Nền tảng để Việt Nam trở thành cường quốc cà phê sau này. Điểm may cho Hà Nội là liên sô sụp đỗ sau khi người đông đức đầu tư chuyễn giao công nghệ cho Việt Nam nên không phải trả nợ cho đông đức theo hợp đồng. Khi không có đàn anh quốc tế đến viện trợ trồng cây cho máy cày máy bơm tưới nước rồi lăn ra chết. Hà Nội hưởng hết nếu không thì có lẽ không trở thành nước thứ hai sản xuất cà phê trên thế giới. 


Chính sách Đổi Mới (1986) chuyển sang kinh tế thị trường. Nông dân được tự trồng và tự bán. Kết quả là diện tích trồng cà phê tăng chóng mặt, gấp 20 lần. Việt Nam trở thành quốc gia xuất cảng cà phê thứ 2 trên thế giới và số 1 về loại cà phê Robusta, cà phê trở thành ngành kinh tế mũi nhọn cho Hà Nội. Mình tìm thấy tài liệu trên mạng về Đông Đức đầu tư như sau:


20 triệu USD xây nhà máy thủy điện Dray Linh. Cung cấp: xe tải, máy móc cơ giới, hệ thống tưới. Đây là cực kỳ quan trọng vì cao nguyên lúc đó gần như chưa có hạ tầng nông nghiệp hiện đại. Xem hình ảnh khi xưa vùng này Chán Mớ Đời 


Kế hoạch sử dụng 70,000 ha cà phê được quy hoạch và trên thực tế nông trường này trở thành đồn điền lớn nhất Việt Nam lúc bấy giờ. Năm 1975: cả Đắk Lắk chỉ có ~3,700 ha. Năm 1990: tăng lên 76,000 ha, gấp 20 lần. 


Khoảng 10,000 người từ miền Bắc được di dời đến vùng này để phục vụ sản xuất. Ngày nay dân tình ở đây đa số nói giọng Bắc. Đông Đức xây nhà ở và hệ thống cung ứng (trường học, y tế), một dạng “khu kinh tế nông nghiệp kiểu XHCN”. 


Vấn đề ngày nay Việt Nam đứng thứ hai về xuất cảng cà phê nhưng lại bán với giá bèo so với Ba Tây và Columbia. Làm nhiều nhưng ít lời. Đó là nền kinh tế Việt Nam hiện đại tương tự với gạo được xem là nước thứ 2 trên thế giới sản xuất gạo và xuất cảng đến nổi nghe nói đem viện trợ cho Cuba. 


So sánh Việt Nam – Brazil – Colombia không chỉ là chuyện “ai trồng nhiều hơn”, mà là ai bán được nhiều tiền hơn trên mỗi hạt cà phê. Và kết quả khá bất ngờ: Việt Nam xuất khẩu nhiều nhưng giữ giá trị thấp nhất. Vụ này tương tự gạo và nước mắm. Thái Lan và Cao Miên xuất cảng gạo đắt tiền hơn Việt Nam. Mình thường nghe thiên hạ kêu người Việt mình thông minh nên sản xuất nhiều nhưng lại ít lời hơn mấy nước khác. 

Việt Nam ta quyết tiến lên hàng đầu"...“Đi đâu không biết đi đâu? Đi đâu không biết hàng đầu cứ đi…”

Việt Nam chạy theo thành tích vì quen với tư duy của chế độ cộng sản. Nên càng sản xuất nhiều sẽ tuyên dương là anh hùng lao động bủa xua la mua trong khi các nước kia họ trọng chất lượng ít xịt thuốc sâu nên ngoại quốc thích và đồng ý mua giá đắt hơn vì có chất lượng. Một ông bộ trưởng ấn độ tuyên bố một câu xanh dờn là không cần trồng lúa vì có thể mua của Việt Nam với giá bèo.

🇻🇳 Việt Nam (Robusta)

~2 – 3 USD/kg

🇧🇷 Brazil

~3 – 5 USD/kg

🇨🇴 Colombia

~4 – 7 USD/kg


Việt Nam – “bán nguyên liệu”85–90% xuất khẩu dạng cà phê thô, Ít thương hiệu toàn cầu mạnh. Mình thấy cô nào ở New York tìm cách tạo dựng thương hiệu cà phê việt lấy thương hiệu là Nguyen thì phải. Mình đọc đâu đó lâu rồi. Họ mua hay trồng ở Việt Nam rồi sẽ kể câu chuyện về loại cà phê này. Hy vọng họ sẽ thực hiện được vì sống bên Mỹ nên hiểu người Mỹ hơn. Tương tự cà phê 7 lá (7leaves) do người Việt  ở Mỹ thành lập rất thành công. Nghe nói có đến 2,000 nhân viên khắp nước Mỹ. Mình có gặp mặt ông chủ này rất trẻ có đến vườn bơ mình hái trái một lần. Có lần định hỏi ông ta có nên trồng cà phê để bán tại nước Mỹ nhưng rồi quên mất. Vấn đề ở trồng ở Hoa Kỳ thì bán giá gấp 10 lần các xứ khác vì nhân công đắt. 


Brazil – “cân bằng sản lượng & công nghiệp” : Xuất khẩu thô (rất lớn), Ngành rang xay nội địa mạnh với các Doanh nghiệp lớn như: JDE Peet’s và Nestlé (đặt nhà máy lớn)


Trong khi đó thì Colombia – sử dụng “bán câu chuyện + thương hiệu” kiểu Starbucks, Có tổ chức cực mạnh: National Federation of Coffee Growers of Colombia, Thương hiệu quốc gia: Juan Valdez. Bán không chỉ cà phê mà còn tạo dựng “ Single origin”,  “Farmer story, Premium Arabica” và giữ lại: 40–50% giá trị chuỗi

Khâu

Việt Nam

Brazil

Colombia

Nông dân

$0.20

$0.40

$0.60

Xuất khẩu

$0.30

$0.50

$0.60

Rang xay & thương hiệu

$1.00

$1.20

$1.40

Quán

$2.50

$2.00

$1.40


Việt Nam được cái là mạnh về năng suất cao nhất thế giới nhưng lại yếu về branding và chế biến sâu. Thêm trồng loại cà phê không được Tây phương thích lắm. Thấy lãnh đạo Việt Nam đi họp quốc tế khạc không ra một chữ ăng-lê nên đâu có gợi chuyện buôn bán cưới mấy ông thần ngoại quốc. Khi xưa ông Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu dù ít học chưa hết tú tài nhưng vẫn xổ được tiếng Tây và tiếng anh như người Việt nói. Còn lãnh đạo ngày nay chỉ biết mà-ze in Việt Nam. Chán Mớ Đời 


Trong khi đó Ba Tây rất mạnh về tổ chức quy mô và kỹ nghệ hóa, Có cả: Mass market + premium thêm Chiến lược: đa tầng (volume + value)


Còn xứ Colombia thì mạnh về marketing  tầm quốc gia và chất lượng đồng nhất. Trong khi chiến lược của họ là tối ưu hóa và kiểm soát chất lượng thương hiệu quốc gia, không bán cà phê vô danh. Chuẩn hóa chất lượng. Không để hàng kém kéo giá xuốngKể chuyện (storytelling) và nông dân, vùng trồng, độ cao. Hà Nội rất giỏi tuyên truyền nên sử dụng kể chuyện (storytelling) về cà phê Việt Nam. Bớt xịt thuốc trồng hữu cơ nhất là phải trồng theo nhu cầu của thị trường là Arabica vì Robusta chất lượng kém. Chán Mớ Đời 


Mình rất ngạc nhiên khi được biết Việt Nam là cường quốc thứ hai về cà phê nên mừng cho đất nước nhưng khi tìm tài liệu đọc, để xem cán bộ nào có tư duy đột phá ra ý tưởng trồng cà phê thì khám phá Hà Nội may mắn ngư ông đắc lợi vì ông Đức cộng làm hết, bỏ tiền ra xây đập nước để tưới cây cà phê trồng này nọ rồi ông Đức cộng banh ra lông nên Hà Nội thừa hưởng hết những gì Đức cộng đã thực hiện. Được cái là sau 10 năm tình cũ với ngăn sông cấm chợ họ khôn không phá gì cả như kiểu vào Sàigòn là đốt hết. Sau nên chiến thắng cứ nghĩ xã hội chủ nghĩa anh hùng.  


 Vấn đề là Hà Nội chỉ tiếp tục tăng gia sản xuất bán thô thay vì tạo dựng thương hiệu để thế giới biết đến để tìm khách hàng lâu dài. Về Việt Nam mình thấy có công ty trồng cocoa và bán không thua gì ngoại quốc nhưng chưa tạo được thương hiệu của người Việt. Tương tự như trà Việt Nam mình được thân hữu tặng uống rất ngon nhưng quả đài Loan thấy họ làm có bài bản đi các tiệm bán trà sẽ thấy. Hay thương hiệu mật ong Manuka mà nước Tân Tây lan xây dựng thương hiệu của họ và các chống giả hiệu. Ngày nào Việt Nam thực hiện được thương hiệu được ngoại quốc biết và yêu thích thì mới giúp nông dân Việt Nam giàu được. 


Thuốc sâu trong trái cây Việt Nam 


Le nombre élevé d'infractions liées aux pesticides dans les fruits vietnamiens suscite des inquiétudes quant aux exportations vers l'UE.


Le fruit de la passion vietnamien présente un taux de violation de 32 % des limites maximales de résidus (LMR) de l'Union européenne (UE), tandis que le fruit du dragon affiche un taux de 11 %, ce qui a incité le Bureau commercial vietnamien en France à avertir que les deux exportations pourraient faire l'objet d'un examen plus strict de la part de l'UE si les producteurs ne prennent pas de mesures correctives.


Ces conclusions proviennent d'un rapport sur le suivi et le contrôle des résidus de pesticides dans les denrées alimentaires mises sur le marché, publié en février 2026 par la Direction générale de l'alimentation, sur la base d'inspections réalisées en 2024.


Ce rapport s'inscrit dans le cadre du programme de contrôle coordonné de l'UE, dont les résultats sont utilisés par la Commission européenne (CE) pour évaluer les risques et déterminer les mesures réglementaires.


Le fruit de la passion vietnamien apparaît comme le produit le plus similaire.


Sur 47 échantillons testés, 15 dépassaient les LMR de l'UE, ce qui représente un taux de violation de 32 %.


Certains échantillons contenaient également de l'ométhoate, un produit chimique considéré comme potentiellement nocif pour les consommateurs.


Parallèlement, le fruit du dragon vietnamien a affiché un taux de non-conformité plus faible de 11 %, un seul des neuf échantillons dépassant les limites autorisées.


Ce produit est déjà inscrit à l'annexe I du règlement (UE) 2019/1793, ce qui le soumet à un taux d'inspection de 50 % aux frontières de l'UE.


Des infractions répétées pourraient rendre difficile une réduction de la fréquence des inspections du produit à l'avenir.


Conformément à la réglementation européenne, la Commission européenne révise la liste des produits à haut risque tous les six mois.


Avec un taux d'infraction de 32 %, le fruit de la passion vietnamien court un risque réel d'être ajouté à la liste de l'UE des produits soumis à des contrôles renforcés ou à des exigences d'importation plus strictes.


L’inscription à l’annexe I soumettrait les envois à des inspections frontalières plus fréquentes, ce qui pourrait retarder le dédouanement.


L’inscription à l’annexe II obligera les exportateurs à fournir les résultats des tests et les certificats de sécurité alimentaire avant d’envoyer leurs produits à l’UE.


De telles mesures augmenteraient les coûts de logistique, de contrôle et de stockage, accroîtraient le risque de retards de livraison et pourraient nuire à la réputation des exportateurs.


Le bureau commercial vietnamien en France souligne qu'il s'agit d'un obstacle technique à l'échelle de l'UE, et non limité au marché français.


Pour maintenir leur accès au marché, les exportateurs, les coopératives et les producteurs doivent revoir d'urgence l'ensemble de la chaîne de production, de la culture à la récolte, en passant par la transformation et le conditionnement.


Un contrôle strict de l'utilisation des pesticides et le respect intégral de la réglementation européenne sur les LMR sont essentiels.


Les organismes de réglementation et les associations industrielles sont invités à renforcer la surveillance, à émettre des alertes précoces et à fournir un soutien technique, d'autant plus que l'UE prévoit de nouveaux examens au cours du second semestre 2026.


En 2025, les exportations devraient avoir dépassé le milliard de dollars américains, représentant une part importante des exportations totales de fruits et légumes du pays.


La Chine demeure le principal marché, tandis que l'UE ne représente qu'une petite part mais impose des normes de qualité très élevées.


Les exportations de fruits de la passion sont plus modestes, mais ont connu une croissance rapide ces dernières années.


Les exportations de fruits de la passion et de produits dérivés représentent chaque année des centaines de millions de dollars, l'UE apparaissant comme un marché potentiel grâce à une demande stable et une forte valeur ajoutée.


Vinh Tho - Ngoc An / Tuoi Tre Actualités 


https://news.tuoitre.vn/high-pesticide-violations-in-vietnamese-fruits-raise-eu-export-concerns-103260324171514422.htm


https://youtu.be/8OrywCT6Cao?si=6L3inKtT9VrLOZqU


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn